Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2018
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 5
 Lượt truy cập: 10656764

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 24.06.2018 17:42
Bút Tre Đặng Văn Đăng - một công dân đặc sắc
18.01.2009 20:02

Nhiều người Việt, dù ở bất cứ nơi nào trên thế giới tự dưng đều thuộc dăm ba câu thơ Bút Tre, thuộc mà không biết vì sao mình thuộc...

But Tre Dang Van Dang mot cong dan dac sac
Bút Tre và các cháu nội

Những năm cuối cấp III, khi tôi tập tọng làm thơ viết văn, thì một người trong họ làm giáo viên cấp I đã chòe môi bảo: Thơ phú không khéo lại là thơ Bút Tre mất thôi. Tôi không hiểu thơ Bút Tre là thơ gì. Tôi gặng hỏi thì người họ hàng ấy cao đạo phẩy tay bỏ đi.

Ấm ức, nhưng tôi biết hỏi ai khi ở một nơi núi rừng vây quanh của khu khẩn hoang, cách huyện lỵ cả buổi cuốc bộ. Rồi sau tôi đi lính, trong giờ nghỉ giải lao tập xạ kích, viên thượng uý vốn tổng động viên từ trường Đại học Tổng hợp Văn vừa về quê cưới vợ, nằm đè trên đám cỏ tế ngửa mặt lên trời dưới tán cọ chẹp miệng ê a: Chị em du kích tài thay/ bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình. Hỡi anh đang tập bắn bia/ sao anh cứ ngắm về phía chúng em...

Những năm cuối thập kỷ bảy mươi của thế kỷ hai mươi cả nước rùng mình xanh xao thiếu đói, thì cảm khoái do trận cười khi nghe những câu thơ ngộ nghĩnh, đối với đám lính tò te chúng tôi như một liều thuốc bổ cho sức khỏe.

Huy động hết can đảm, tôi mới dám hỏi viên sĩ quan rằng ai đã sáng tác những câu thơ đặc biệt ấy.

Thượng úy nhỏm dậy, nhìn tôi xa lạ rồi hất hàm.

Cậu quê đâu?

Dạ Phú Thọ.

Phú Thọ mà không biết Bút Tre thì nghĩa là làm sao.

Thưa thủ trưởng, Bút Tre là ai ạ.

Ngần ngừ chau mày hồi lâu, thủ trưởng đáp.

Tất nhiên là nhà thơ... là… là... là… rất không bình thường. Thơ của ông ta có lẽ là thiên tài mà cũng có thể là một thứ vớ vẩn nào đó. Không, Bút Tre là thiên tài thật đấy, hiếm có ai lại biến mọi thứ nghiêm túc đạo mạo thành hài hước vui vẻ yêu đời đến thế mà vẫn không làm suy giảm ý nghĩa tuyên truyền giáo dục hiện thực của vấn đề...

Cậu còn trẻ, lại cùng quê với Bút Tre. Đánh đấm xong mà còn sống trở về thì chắc suất gặp Bút Tre đấy... Trong khía cạnh nào đấy, Bút Tre là một công dân đặc sắc không những của Đất Tổ mà là của cả nước...

Khoảng năm 1980 tôi tình cờ được gặp trực diện nhà thơ Bút Tre, trong một hội nghị của Hội VHNT Vĩnh Phú. Vì còn trẻ, lại là bộ đội giữa những cán bộ dân sự, tôi ngồi cuối hội trường. Bỗng bên tai tôi có tiếng xì xào: Ông Bút Tre, nhà thơ Bút Tre Đặng Văn Đăng hôm nay cũng đến kia kìa.

Nảy như bị điện giật, tôi nhớn nhác nhìn quanh, thì thấy ông già nước da vàng ủng, tầm thước, tinh anh, áo đại cán màu phù sa nhạt cổ sờn lốm đốm vết nhựa cây, nước chè cặn, quần ka-ki phẳng phiu sạch tinh gấu lơ-vê, dép rọ nâu, mũ cọ, bên hông lắc lẻo chiếc xà-cột của quân đội, thứ chuyên đựng tài liệu và bản đồ, ông già đó đang được nhạc sỹ Cao Khắc Thùy, nhà văn Văn Chinh mỗi người ôm giữ một cánh tay, kẹp ông vào đi giữa đang ở ngoài sân gạch.

Hai người cố ép Bút Tre ngồi lên phía hàng ghế đầu của hội trường, nhưng ông thì lại cố trằn ra, đứng khựng bên ngoài cửa sổ. Bút Tre mấp máy đôi môi, hình như chỉnh lại hàm răng giả, nói một câu tiếng Pháp rồi tự dịch, đượm hài hước:

- Đúng là ta có thời là kép chính, nhưng kép chính mãi cũng thành kép phụ, huống hồ ta bây giờ dẫu có mong làm kép phụ cũng không xong thì ép nhau lên trước phông nền sân khấu làm gì cho tanh dơ danh phận.

Ông tấp tểnh quay gót rất nhanh. Tôi tò mò đi theo ba người. Chiếc xe đạp dựng bên hàng rào gạch, vỏ yên nhựa đứt ngậm, vếch lên như mõm chó, không chắn bùn, chắn xích, lốp buộc khúc lồi khúc lõm như rắn cạp nong, poóc-ba-ga buộc một bó sắn tươi bọc lá cọ.

But Tre Dang Van Dang mot cong dan dac sac
Chân dung Bút Tre của họa sĩ Trần Văn Cẩn

Bút Tre hào hứng chỉ vào bó sắn củ.

- Này đây sắn cao sản mới được các anh ở Sở Nông nghiệp cho trồng thử ở quê. Các cậu có thèm không, tớ cho tất luộc tất mà ăn. Bở tắc cổ họng...

Nhà văn Chinh đặt lên bó sắn;

- Sắn Bút Tre trồng có khác, củ nào củ nấy múp míp như lợn con. Thôi thì chúng con chỉ dám xin bố hai củ gọi là nếm thử. Để bố còn mang đi cung tiến chứ... Con cam đoan với bố, ông tỉnh nào hôm nay nhận bó sắn này của bố thì thế nào cũng phải ký nhoằng gia ân cho xã Đồng Lương một món hớ...

Nhà thơ Bút Tre cười khơ khơ.

- Chịu các thầy, chả là cái trạm xá xã mới bị tốc mái... các lão biết vậy thì tớ không cho các lão nữa. Hôm nay các lão có hội nghị, được ăn no, ăn tươi rồi...

Bút Tre chợt ngẩng lên, và thấy tôi. Ông lại gần, chìa bàn tay nhăn khô lem nhem mực, loại mực tím gia công từ thuốc nhuộm thời đó, một bàn mềm và ấm.

- Đồng chí bộ đội trẻ quá nhỉ... cậu có ăn sắn thì tôi cho. Tôi chỉ cho cậu thôi...

Nhạc sỹ Cao Khắc Thùy phấn khởi khoe với Bút Tre, theo giọng điệu Bút Tre.

- Báo cáo bác, cậu lính đây là mầm măng non văn học của tỉnh nhà, chúng em mới sưu tầm được để bồi dưỡng trong trại viết đợt này đấy ạ...

Bút Tre nheo nheo mắt nhìn tôi thân thiết. Sự hóm hỉnh bỗng rực lên trong mắt tinh anh của ông.

- Là mầm măng, nhưng thế hệ các cậu không thể là tre nứa bương diễn được. Phải là đinh lim sến táu, là sắt là gang là đồng mới ổn...

Nói rồi ông dậm nhảy lấy đà để ngồi lên chiếc yên xe nhựa rách. Chiếc xà cột, chiếc xe đạp và hình như cả những khớp xương của ông cùng một lúc rung lên sòng sọc...

Bẵng hơn năm, hoạ sỹ Nguyễn Đài được một tờ chuyên san ở Sài Gòn điện ra đặt ký hoạ chân dung Bút Tre Đặng Văn Đăng và nếu có loạt phóng sự ảnh thêm vào thì càng tốt. Báo miền Nam có khác, gửi kèm theo luôn cả tiền đặt cọc, tôi không nhớ chính xác là bao nhiêu, nhưng cỡ tiền triệu bây giờ. Họa sỹ Nguyễn Đài mò đến trại viết văn của quân khu II rủ tôi đi theo làm thằng hỉ đồng, dắt xe đạp, ôm cặp vẽ, đeo máy ảnh.

Từ Việt Trì băng qua phủ Lâm, vượt phà Gềnh sông Thao hai chúng tôi đến trước hàng rào dâm bụt và cây cúc tần luồn vào những đoạn tre gai làm bờ rào nơi cổng nhà thơ Bút Tre thì nắng cũng sắp đứng bóng. Làng Đồng Lương trưa hè xao xác những tiếng gà lẻ. Khóm chuối, hàng tre, lá cọ ỉu sìu.

Căn nhà ngói năm gian thì khép cửa hờ hai gian bên, ba gian giữa cửa để thông thống. Con chó mực nằm úp ruỗi bốn chân nơi góc hè, thấy động hé mắt nhìn chúng tôi giây lát rồi nhắm lại. Trên tấm phản gian bên, Bút Tre trong bộ pi-gia-ma kẻ, trước kia có lẽ sáng màu lắm, chân vắt cao lên gờ cửa sổ, lộ hai ống chân như hai ống tre khô lóp lép, chiếc quạt lá cọ uể oải lạch xạch... đầu kê lên chiếc gối gỗ nâu bóng.

Nguyễn Đài hắng giọng, Bút Tre lật người ngồi phắt dậy, lia chiếc quạt lá cọ vào góc nhà, dường như ông đã nằm đó chỉ để mà chờ đợi ai đó đến thăm mình.

- Ôi, các lão đấy à ? - Bút Tre ôm chầm Nguyễn Đài - Ôi ông họa sĩ Nguyễn Ra-đi-o, lại cả ông bộ đội nữa kia à? Cậu lính này tôi nhìn quen quen... Nắng chó le lưỡi mà các lão cũng lặn lội giỏi nhỉ? Cơm nước gì chưa... Các lão mò lên tận đây hẳn phải có việc cần. Hôm nay có mỗi tớ ở nhà thôi, cứ ở yên đây nhé...

Nhộn nhạo lẹp xẹp đôi dép nhựa gia công nâu sần trong nhà mấy lượt, một giây trầm lắng, Bút Tre cao hứng giơ hai tay lên hỉ hả.

Hoan hô văn nghệ chúng mình/ Sướng lên là bất thình lình việc công...

Hai chúng tôi ngồi giữa nhà kéo vạt áo lau mồ hôi. Thấy tôi ngó nghiêng hồi lâu căn nhà, Bút Tre đi ra ngoài sân còn ngoái lại:

- Nhờ có ông nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn, viết một bài bút ký từ những năm bảy bảy ôn nghèo kể khổ hộ tớ, nào là gia đình liệt sỹ, cán bộ lão thành nên tớ mới được các ông tỉnh cấp vật liệu cho xây cái nhà này đấy.

Năm gian nhà tuềnh toàng, tường xây vênh váo, mái ngói lượn sóng lọt cả khe trời, cửa sập sệ, mạng nhện chăng như trận đồ bát quái. Trông tựa mấy gian kho để phân đạm hay thuốc trừ sâu của HTX Nông nghiệp bất kỳ. Nếu không có căn bếp nối liền bên gian buồng, thì không thể nghĩ đây là nhà tư.

Ghế mộc kập kiễng, bàn viết chất cao lộn xộn bản thảo, sách, báo, tạp chí. Chiếc đèn dầu thông phong ám muội khói ma-rút. Chiếc kính lão dày cộp, gọng nhựa Đức nhờn nhờn cặn rỉ đen, buộc dây đồng một bên khớp gập. Mực lọ nút lá chuối, bút ngòi chấm, quản tre. Thứ chữ trên bản thảo, mới nhìn thì tưởng dễ đọc, nhưng nhìn kỹ thì chỉ có thể đọc được ký tự đầu tiên còn lại cứ như là mớ rau muống khô đóng hộp nơi trại lính mà Bút Tre vừa tẩm mực tãi ra trên giấy. Người ta còn nói, nhiều văn bản viết trong lúc cao hứng, Bút Tre còn không đọc nổi mình viết những gì, không ít lần ông đã phải cho gọi cô văn thư của Ty Văn hóa (vợ nhạc sỹ Cao Khắc Thùy - Chánh văn phòng Hội Nhạc sỹ VN bây giờ) lên phiên dịch lại chữ của chính mình.

Tôi đã cố đọc được bản danh sách những tác phẩm ông đã sáng tác sau khi về hưu, mà ông đã lên kế hoạch. Địa chí xã Đồng Lương. Nguyễn Trãi - người anh hùng dân tộc (bốn phần đầu đã gửi báo cáo Thủ tướng Phạm Văn Đồng). Nguyễn Quang Bích. Nhật ký thơ (Đường luật).

Lẫn trong mớ bản thảo lá thư từ của bạn đọc và thư của nhiều văn nghệ sỹ nổi tiếng trong cả nước tâm giao với ông. Và, một điều quan trọng trên bàn làm việc tờ bìa ghi lại câu nói của Bác Hồ khi về thăm Đền Hùng, mà chính Bút Tre là người chấp bút: "Các Vua Hùng có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước."

Tôi xoay người nhìn giá sách, những từ điển bọc da gáy chữ mạ vàng, vô số các loại sách từ văn học, lịch sử, hồi ký, địa lý, kinh tế… dễ đến hàng ngàn cuốn, sắp xếp không theo một trình tự, chứng tỏ chúng luôn được chủ nhân sử dụng. Về kho sách quí giá này thì tôi được biết, những năm cuối đời khi mắt kém không thể đọc sách, và các con cháu không ai nối nghiệp, Bút Tre đã thuê hai chuyến xe bò vượt sông Thao tặng hết cho thư viện thị xã Phú Thọ.

Lát sau ông lão Bút Tre cầm đâu về ba quả trứng vịt.

Bữa trưa của chúng tôi được mang ra là cả một nồi súp thập cẩm, hạt bo bo, củ từ, loáng thoáng hạt gạo, khuỷu xương lợn nguyên cả móng giò và xương ống, rau mồng tơi, rau ngót, rau đay. Và, thêm cả ba quả trứng vịt đập vào, Bút Tre luôn tay quấy đều đũa cả nồi xúp nóng bốc hơi ngùn ngụt, lăm dăm váng mỡ. Tôi nhìn đôi đũa cả tre cật già ám ảnh, chẳng biết đã dùng bao nhiêu năm, phía đầu ghế cơm đã mòn thắt cổ chày, Đồng Lương đâu có thiếu tre, kể cả tre để làm củi làm bờ rào, mà ông lại không chịu vót đôi đũa mới nhỉ.

Múc súp ra ba cái bát loa, cái nào cũng mẻ sứt đặt sẵn ba thìa nhôm mòn vẹt, hai bát đầy, một bát vơi, Bút Tre kéo lại lòng mình bát vơi, dùng lưỡi đẩy tới đẩy lui hàm răng giả hỉ hả:

- Các lão ăn thật lòng đi nhé. Có vậy thôi, tớ ăn nhẩn nha ăn từ sáng tới giờ.

Ông lão lại lăng xăng chạy vào bê ra bày trên bàn đĩa muối nướng và mấy quả ớt chỉ thiên vàng hung hung.

- Lão nào chưa đủ đặm đà thì cho thêm vào. Nếu mà mặn quá rồi thì đổ thêm nước phích nhé. Khẩn trương rồi nghỉ ngơi chu đáo ta mới làm việc.

Ông lão mút mút từng thìa súp khó nhọc.

Tự dưng tôi thấy buồn. Bữa ăn diễn ra trong sự ắng lặng. Tôi liền gợi lại những gì tôi được biết về ông với một sự thận trọng rón rén như đi trên thủy tinh vỡ, chọn lựa từng từ để khỏi làm ông mếch lòng.

- Hồi mới mười lăm tuổi cháu đã được nghe người ta nói nhiều đến bác...

Bút Tre sáng ngời liền vung tay chém chém:

- Thiên hạ sẽ còn phải nói lâu, nói nhiều đến Bút Tre... Thì sao ai cũng thích nghe/ Cứ nghe mà biết Bút Tre là cười/ Bao nhiêu bút sắt mòn rồi/ Bút Tre vẫn để cho đời nguồn vui...

Hoạ sỹ Nguyễn Đài tủm tỉm thêm vào: Cuộc đời dù có tối thui/ Đuốc tre thắp sáng rút lui kẻ thù....

Bút Tre buông phịch bát súp vỗ bàn cười ha ha.

- Các lão thấy chưa. Giá trị thơ Bút Tre là ở chỗ, khi đã nắm rõ cung cách thì ai cũng có thể tập được như tập Kiều.

Bát đũa dọn đi, ông lão cầm ca nước chè tươi ra đầu hè ý tứ rửa hàm răng giả, lúc trở vào uống nước, bỗng trầm ngâm.

- Thời điểm tớ làm Trưởng ty Văn hóa TT, nhiệm vụ của ngành lúc đó mục đích số một là phải tuyên truyền nhanh, kịp thời, sâu sắc đường lối chính sách của Đảng là xây dựng CNXH ở miền Bắc, cổ vũ cho đồng bào miền Nam đấu tranh giành độc lập thống nhất đất nước. Tớ chẳng có thời gian tuyên truyền kiểu hàn lâm. Dân chúng thì phải gây sốc thì họ mới nhớ được. Bởi chính sách của ta nhiều cái cứ na ná nhau rất khổ cho việc phổ biến...

Nguyễn Đài chỉ vào giá sách:

- Cụ đọc đông tây kim cổ chẳng thiếu sách nào. Sao khi sáng tác, cụ lại viết mang nặng tính phong trào thế ạ...

Bút Tre gườm gườm hứ một cái.

- Nước mình nó thế, danh dự một người không quan trọng bằng danh dự của nhiều người. Văn chương bác học thì hẳn như cụ Nguyễn Du, Nguyễn Tuân... không thì bút tre hoặc bút nứa còn có ích hơn. Nửa nạc nửa mỡ khó lắm thay...

Sau này chuyển ngành về chính cơ quan Bút Tre phụ trách ngày xưa, tôi có dịp tiếp cận một số tác phẩm của ông khi được cùng nhà văn Nguyễn Hữu Nhàn biên soạn cuốn "Giai thoại Bút Tre". Những thứ đó có thể gọi là thơ, là vè, là diễn ca, thơ văn xuôi cũng ổn, hình thức lúc thì lục bát, đường luật, thất ngôn, tự do chen cài lẫn lộn, nó không cần cấu tứ, bố cục. Nghĩa là dù nội dung hay hình thức đều phụ thuộc vào tâm trạng Bút Tre lúc đó thăng hoa tùy theo biên độ nào đó. Người đọc vừa bực vừa buồn cười. Mệt nhưng thích. Tò mò. Đã cầm đọc thì phải cố mà đọc hết. Những chỗ tức cười, ngang ngang thì lại có những chỗ nội dung quan trọng của vấn đề mà Bút Tre muốn hướng người đọc tới.

Làng Đồng Lương hầu như ai cũng thuộc vè biết đặt vè, nơi Bút Tre sinh ra thuộc vùng văn hóa cổ ở Phú Thọ. Làng Đồng Lương liền kề với làng Văn Lang, một Gabrovo của Đất Tổ và làng Thanh Uyên, cái nôi của hát Ghẹo có từ thời Hùng Vương, tạo nên một địa tam giác văn hóa đặc sắc.

Có lẽ thơ Bút Tre là hiện tượng văn nghệ quần chúng tuyên truyền trực tiếp phục vụ chính trị duy nhất đột biến trở thành trào lưu văn nghệ dân gian ngay khi tác giả đang còn sống.

Xin được trở lại trưa hè Đồng Lương tháng 4 năm 1982.

Hoạ sỹ Nguyễn Đài loay hoay bố cục các tư thế để Bút Tre ngồi mẫu, nhưng ông lão ngồi chưa được nửa phút đã nhấp nhổm không yên, nào ho, nào chẹp miệng làm rơi hàm răng giả xuống đất, nào gãi cổ gãi đầu. Nguyễn Đài toát mồ hôi bặm môi đưa bút. Bút Tre đưa tay cào cào mái tóc dựng ngược.

- Cậu nên vẽ cái portrait như cả một khối củ tre tua tua rễ thì mới ra cái thần của tớ được.

Chẳng hiểu có phải do ông lão mách nước hay không mà hoạ sỹ Nguyễn Đài đã dùng bút sắt ký hoạ rất nhanh bức chân dung Bút Tre tóc dựng ngược như rễ tre, nét mặt vừa khắc khổ, vừa giễu cợt với chút ít ánh mắt le lói lạc quan. Nhìn bức chân dung mình còn tươi nét mực Bút Tre móm mém cái cười gật gật. Trong lúc ngồi cho Nguyễn Đài vẽ tiếp, ông bảo tôi:

- Cậu lính vào trong gian buồng sát cửa bếp có đặt thùng lương khô đựng mỳ sợi vụn, cậu mang hộ cái nắp đậy ra đây hộ mình.

But Tre Dang Van Dang mot cong dan dac sac

Bút Tre tên thật là Đặng Văn Đăng. Sinh ngày 23/8/1911, tại xã Đồng Lương, Cẩm Khê, Phú Thọ. Trước năm 1945 dạy học ở Tuyên Quang, có truyện dài kỳ đăng trên trang Tiểu thuyết thứ 7 của tờ Đông Pháp, bút danh Lục Y Lang. Năm 1956, thư ký cho Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Ung Văn Khiêm.

Năm 1962, Trưởng ty Văn hóa Phú Thọ. Năm 1968, phó ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Phú Thọ. Năm 1970, nghỉ hưu.

Bút Tre Đặng Văn Đăng mất ngày 18/5/1987 trong cảnh thanh bần tại quê nhà. Ngoài những tác phẩm đã công bố ông còn để lại hơn nghìn trang bản thảo chưa kịp xuất bản.

Một gian buồng trống không, chả có gì đáng giá ngoài chiếc giường gỗ xoan và lá màn ám khói nâu xỉn buông rủ. Lia mắt một lượt, tôi đã thấy ngay cái thùng sắt tây vuông vuông có chữ Trung Quốc. Một khung vải úp ngược to hơn cuốn sổ cái chấm công điểm của HTX, chèn nửa hòn gạch chỉ thay cho cái nắp sắt đã không còn. Tôi thận trọng nhấc nửa viên gạch lên, tức thì mùi mỳ mốc hăng sực, một vài con gián bay vụt ra ngang mặt... thì ra đây là khung toan. Bụi đóng bám không còn nhìn rõ màu sắc hình hài trên đó.

Ngồi trên ghế Bút Tre nhoài đỡ tấm toan, thổi bụi phù phù, kéo vạt áo pi-gia-ma lau lau xoa xoa, cảm thấy chưa ổn ông liền với chiếc khăn rửa mặt còn ẩm phơi trên dây mây căng trước thềm miết cho đến khi lộ hẳn hình hài trên toan.

- Đây là bức portrait của hoạ sỹ Trần Văn Cẩn (?) vẽ cho tớ từ năm 1962 khi hoạ sỹ về thăm lại khu 10 - Thủ đô Văn nghệ kháng chiến.

Tôi và hoạ sỹ Nguyễn Đài ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trong tranh. Lịch lãm, đôn hậu, vẻ tự tin phảng phất nỗi buồn u uẩn, giống như một giáo sư đại học bất đắc chí. Tôi tìm chữ ký tác giả trên bức tranh mà không thấy. Nguyễn Đài buột miệng.

- Hồi xưa bác đẹp trai thế này, đi kháng chiến có làm khổ em nào không...

Bút Tre bùi ngùi thở dài.

- Tớ theo kháng chiến thì đã lấy vợ rồi. Đâu dám tý máy tý mẻ gì nữa. Mà cũng có một đám hương sắc lắm... Tôn Nữ Minh Ng.. nữ sinh Đồng Khánh. Hai bên mến cảm nhau... nhưng chỉ trò chuyện qua thư từ mươi năm rồi người ta đi lấy chồng...

Nguyễn Đài tọc mạch hỏi tiếp:

- Thế còn cái vụ đàn piano cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì sao ạ ?

Bút Tre chẹp miệng:

- Thì cũng có gì đáng nói đâu, chẳng là hồi mới về làm trưởng ty tớ đã đề nghị tỉnh cho mua đàn piano cho Đoàn Văn công, nhưng tỉnh lại bảo đang cần sắn khô chứ không cần piano. Cuối năm đó Đại tướng về Phú Thọ công tác, tỉnh yêu cầu cho mang đàn piano đến để Đại tướng thư giãn. Chính ông quan tỉnh từ chối không cho mua đàn piano lại cho thư ký sang bảo tớ mang đàn đến nhà khách cho Đại tướng. Tớ đốp luôn thẳng thừng: Văn hóa chỉ có sắn thôi. Lấy đâu đàn piano...

Nói xong, ông bỗng ngồi bất động. Tại sao Bút Tre lại buồn thế nhỉ. Một người trải nghiệm nhiều lẽ trong đời, hiểu lắm ngóc ngách trên dưới đã dám mang thân phận tạo một cuộc chơi chữ nghĩa động trời bất chấp khen chê của người đời mà cũng phải buồn ư. Đến bây giờ thì tôi lờ mờ phỏng đoán, đêm hội đã tàn, khán giả đã về, phông màn đã gấp, ánh sáng màu đã tắt, vở diễn có thành công đến đâu, người nghệ sỹ lúc tẩy trang cởi bóc râu tóc giả làm sao mà tránh khỏi lạnh lòng khi nhìn lên trời chỉ có trăng sao suông...

Nguyễn Đài chụp Bút Tre hết cuốn phim đen trắng nữa thì ngả chiều. Mặc dù Bút Tre tha thiết níu giữ, hãy ngủ lại với ông một đêm cho ông đỡ "khát thèm" không khí văn nghệ, nhưng chúng tôi vẫn phải lên đường. Ông lão Bút Tre lóng ngóng buộc vào ghi-đông xe đạp của chúng tôi một nải chuối lá chín ương bắt mang về làm quà. Những ngón tay lấm mực, nhăn nheo điểm chấm da mồi cứ run rẩy lên một cách bất thường. Chỉ xuống cuối vườn chè, dưới lũy tre ngà, ông lão Bút Tre vỗ vỗ ngực bảo:

- Chỗ ấy là nơi chôn cái xác phàm này...

Cho đến bây giờ hình ảnh ông lão Bút Tre nhỏ gầy đứng nơi đầu ngõ vắng của miền thượng du heo hút có bao nhiêu là lá tre lá cọ lật ngược lên trời chiều ấy vẫn khiến tôi nao lòng. Ông đã mang lại bao nhiêu tiếng cười cho bao nhiêu lượt con người, nhưng cái buổi chiều ấy thì một mình ông đã không tìm nổi một cái cười cho mình.      T.T.T. K

 (Theo_Tien_Phong)

Bút tre hiện đại

 

Trên thực tế, những tập thơ của ông in ra có tuổi thọ chưa đầy một năm. Năm 1963, trên báo Cứu Quốc, ông bị nhà thơ Xích Điểu phê phán, trích dẫn hàng loạt những câu ngô nghê phản tác dụng... Tự biết mình đã đi quá đà trong việc chạy theo xu hướng tầm thường dễ dãi, khác hẳn thơ giản dị trong sáng mang tính tuyên truyền của "bác" và các bậc đàn anh lúc bấy giờ, nên ngay sau khi bị "điểm huyệt", ông như người bừng tỉnh và lập tức phanh con tàu thơ ngay tắp lự. Từ đó cho đến khi thần chết đón đi (chẵn 23 năm), không bao giờ ông dám nho nhoe vận hành con tàu thơ mang danh hiệu Bút tre lần nào nữa, kể cả khi ông là phó ban tuyên giáo tỉnh uỷ Vĩnh Phú (1971). Cán bộ phòng văn nghệ của ty văn hoá đến xin bài, ông đã từ chối khéo bằng câu đùa tế nhị: "Cậu lại xui trẻ con ăn cứt gà sáp, tớ già rồi, cậu chẳng xui được tớ đâu".

 

Quả là khi bước vào tuổi "tri thiên mệnh" lại tỉnh đòn sau cú nện toé khói của cả "chùm xích" xuống đầu, tê tái, choáng váng, nên khi tỉnh lại, dù đã oằn người lê lết ra khỏi đà quăng của xích một quãng dài ông vẫn bị ám ảnh vì sự trượt dốc, không phanh của mình, ông triệt tiêu mọi ý định làm và in thơ, dù đó là lời mời chân tình, tha thiết nhất.

 

Tuy nhiên trí tuệ dân gian đôi khi có sức sống mãnh liệt như cỏ, những vần thơ dễ dãi của ông trong 9 năm mọc um tùm tươi tốt trên những mảnh vườn hoang do điều kiện giặc giã chiến tranh, "tiếng hát át tiếng bom", bút tre, phấn gạch viết nguệch ngoạc trên nền đất, nền tường át bút bi, bút sắt, bút mực, bút chì trên những trang giấy pơ luya, trang vở ô li, giấy năm hào hai nên cứ được thể lan rộng mãi, không gì rũ nổi, cứ triệt chỗ này nó mọc ở chỗ khác, huống hồ giống cỏ ông gieo chẳng ảnh hưởng gì đến đời sống, chỉ là thứ cỏ lành làm xanh mắt, mát chân người qua lại giữa thời buổi chiến tranh bom đạn giặc dã bời bời, cỏ cây chết rũ. Vì thế sau bao năm trời yên nghỉ, từ tít tắp các phương trời tụ hội, mộ ông vẫn phủ đầy thơ, theo chính phong cách hồn nhiên dễ dãi mà ông đã chủ động gieo trồng, gặt hái.

a. Bút tre trẻ với việc tham quan du lịch

 

Bằng ba chính quyền

 

Không đi không biết sài gòn

Đi rồi rỗng túi không còn một xu

Nghĩ ra mới thấy rằng ngu

Cái miệng tiêu một, thằng cu (*) tiêu mười

Nói ra sợ thủ trưởng cười

Ngờ đâu thủ trưởng hơn mười lần ta

Nhân họp chi bộ đưa ra

Liên đoàn, lãnh đạo ... bằng ba chính quyền

 

(*) Hiểu theo cách nói lấp lửng của dân gian, ám chỉ phái tính của đàn ông

 

Tam Đao (*)

 

Không đi không biết Tam Đao

Đi thì chẳng có chỗ nào mà ngu (1)

Một giường nó nhét hai cu

Đêm đêm phải lấy cái mu (2) gối đầu

Mu cao mà gối thì đau

Mu thấp chỉ tổ đau đầu ù tai

 

Xa xôi cách trở rộng dài

Ước chi được gối cái ... mai vợ nhà

Tuy già mà vẫn mặn mà

Gối mai cũng sướng như là gối mu

 

(*) Tức Tam Đảo

1. Từ ngủ, bỏ dấu hỏi theo luật bằng trắc

2. Mu: Hiểu theo hai nghĩa, nghĩa thực là phải gối đầu bằng mũ, nghĩa đen là gối vào mu rùa có lông... theo cách nói vui của Trạng Quỳnh gọiphái tính của đàn ông là củ lẳng, của đàn bà là mu rùa có lông.

 

 

Cửa lò

 

Không đi không biết cửa lò

Đi thì mới biết cửa lò chưa tôn (1)

Ai về nhắn với bảo tồn

Lo thêm kinh phí để tôn cửa lò (2)

 

1. Cửa lò chưa tôn (nóilái) thành cửa ... chưa to

2. Để tôn cửa lò (nóilái) thành để to cửa...

Cà mau cà chậm

 

Không đi không biết cà mau

Đi thì thấy chẳng hơn đâu cà nhà

Cà nhà hạt ghém hơi già

Nhưng là ... cà chậm hơn là cà mau

 

Cửa mình ... Quảng Ninh

 

Không đi không biết Quảng Ninh

Đi thì mới biết cửa mình (*) mở ra

Hàng gần cho tới hàng xa

Muốn đi xuất ngoại phải qua cửa mình

Hàng thô cho tới hàng tinh

Xuất nhanh khi nhập cửa mình ... Quảng Ninh

(*) Tác giả cố tình bỏ đi chữ "biển" để câu thơ vừa mang tính dân gian, vừa theo đúng phong cách Bút tre. Nếu hiểu chính xác theo lối văn xuôi phải là "cửa biển Quảng Ninh hoặc cửa biển của nước mình ".

 

Cô nàng Hơ mông

 

Không đi không biết Hà Giang

Đi thì mới gặp cô nàng Hơ mông (*)

Lửa trại sưởi đốt giữa đồng

Hơ tay rồi lại ... hơ mông cùng nàng

 

(*) Tác giả cố tình lập lờ đánh lận giữa tên của dân tộc Hơ mông với một việc làm cụ thể gắn với một bộ phận trên cơ thể con người (hơ mông) nhằm tạo ra tiếng cười nghịch ngợm, vui vẻ.

 



Chàng trai Mường Tè

 

Cô gái ... Hơ mông bên bếp lửa

Chàng trai Mường ... Tè đứng ngay bên

Lửa tắt rồi cô còn lần lữa

Chàng trai xấu hổ bước đi liền

 

 

Gió xuân tốc váy

 

Không đi không biết Hà Giang

Đi thì mới gặp cô nàng Hơ mông

Cô đi dự hội lồng tồng

Gió xuân tốc váy, tồng ngồng ... anh mê

Váy em vừa rộng vừa xoè

Giang tay anh chắn, anh che ... cô mình

 

Theoanh

 

Theo anh đến thị xã Phan...

Rang cơm xào thịt liên hoan một chầu

Chén xanh xong vội vã lên tàu...

Hoả ra Hà Nội mau mau để chuồn

Nếu sớm thì phải đi buôn

Nếu muộn thì phải đi luôn kịp tàu

 

Buồn tình

 

Buồn tình cô gái Củ Chi

Chỉ cu cô hỏi: - củ chi... hỡi chàng?

Chàng trai Bố Hạ mơ màng

Há bộ thì há, bộ nàng tưởng chi ?

 

Biết ngày nào ra

 

Anh đi côngtác Plây

Cu dài dằng dặc biết ngàynào ra

Còn em nằm lại ... Buôn Ma

Thuột đi thuột lại với cha láng giềng

 

Cô gái vùng me

 

Hỡi em : - cô gái vùng me

Me chua sao đựng chật ghe (*) thế này ?

Cho anh nắm lấy bàn tay

Nghển cao nòng súng, mê say quên về

Mỉm cười cô lái mũi ghe

Tình dân nghiã nước duyên xe mặn nồng

Dẫu cho em đã có chồng

Súng này anh nhớ lập công, ghe chờ

 

(*) Ghe tiếng Nam bộ có nghiã là thuyền, hiểu theo cách hiểu dân gian của người miền Bắc lại có nghĩa ngầm thứ hai, cũng như từ "nòng súng" vậy, vừa là nghĩa thực vừa là nghĩa bóng, khi được đặt cùng từ "ghe" thì mang tính ám chỉ theo nghiã bóng (là phái tính của phụ nữ) nhiều hơn.

 

Kỳ sau dẫn đầu

 

Chị em quê ở bến tre

Hôm nay mở hội đua ghe giữa làng

Ghe em bé lướt nhẹ nhàng

Ghe chị bự, béo ... nên toàn tụt sau

Chị về nắn lại dài, sâu

Vượt lên, chúi xuống ... kỳ sau dẫn đầu

 

Đóng băng vào cốc

 

Băng Cốc tưởng cốc đóng băng (1)

Ngờ đâu cho lửa chói chang mặt đường

Rên la nhức nhối đêm trường

Đóng băng vào cốc kẻo giường ... gãy thang (2)

1. Tác giả chơi chữ

2. Nóng quá không ngủ được nên nan giường cọt kẹt suốt đêm

 

Chị em nô nức đặt vòng

hoa mộ liệt sỹ tỏ lòng biết ơn

 

Anh đi công tác Cam Pu

Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm

 

Anh đi công tác bản Muờng

Tè xong một cái lên đường về quê

 

Nhớ nhung về thị xã Phan

Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm

 

Chồng người du kích sông Lô

Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

 

Email anh viết thật bay

bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.

 

Con đò dịch đít sang ngang

Bên kia có một cái làng thò ra

 

Chợ Đồng Xuân có tiếng đồn

Có chị bán trứng vịt lộn rất to

 

Bướm đồng động đến thì bay

Bướm nhà động đến lăn quay ra giường

Chim đồng bóp cái chết ngay

Chim nhà mà bóp càng ngày càng to

 

Mời anh vào quán kara-

OK em đã mở ra sẵn sàng

 

Sông Cầu nước chảy lơ thơ

Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi

 

Chưa đi chưa biết Cửa Lò

Đi về mới biết nó to thế này

 

 

Chị em du kích tài thay

Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa (nhà) mình

 

Hoan hô đồng chí Hagi

Cách ba mươi mét mà ghi được bàn

 

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân

Bay vào vũ trụ một tuần về ngay

 

Liên hoan có bánh có chuồi

Ta đi ta nhớ cái buổi hôm nay

 

Khoa học thời đại lên cao

Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru

 

Mấy em mặc váy đánh cầu

lông bay phấp phới trên đầu các anh

 

Anh đi công tác Pờ Lây

Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra

Còn em em vẫn ở nhà

Cửa (nhà) mình em mở người ra kẻ vào

 

Tiễn anh lên bến ô tô

Đêm về em khóc ... tồ tồ cả đêm"

 

Hoan hô cục trưởng Hà Đăng

Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa

Hoan hô anh La Văn Cầu

Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên

 

Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)

Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)

Một giường nó nhét hai cu (cụ)

Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...

 

Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)

Riêng em anh thấy là người cần... cù.

 

Bắc Ninh có cậu Nguyễn-Trùng-

-Dương, vật khỏe quá cả vùng thất kinh

 

Ngọt ngào bóc múi em ra

Mời nhau cặp bưởi, chút quà Hùng Đoan

 

Ta đi bầu cử tự do

Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm

 

Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo

Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu

 

Bà con toàn thể xã ta

Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê

Dái dê to mập dài ghê

Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng

 

 

Anh đi công tác Plây

Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê

Họp xong anh ghé buôn mê

Thuột xong một cái thì về với em

 

 

Hôm nay giải phóng Sài Gòn

Bà con phấn khởi chạy bon ra đường

Có cô ðang ngủ trên giường

Vội vàng tỉnh dậy, bị thường vào tày

Ô tô cấp kíu đến ngay

Ðưa vào bệnh viện ba ngày thì khoi...

 

 

Hoan hộ đại tướng Võ Nguyên

Giáp ta thắng trận Ðiện Biên trở về

Hoan hô anh Nguyễn Đình Dề

Trước là Thổ Phỉ nay về với ta

Hoan hô anh Nguyên Văn Ba

Trước là thổ phỉ nay ta đã về.

 

 

Ở trong hang đá đi ra

Vươn vai một cái rồi ta đi vào

 

 

Chưa đi chưa biết Ðồ Sơn

Ði về mới biết chẳng hơn đồ nhà

Ðồ nhà tuy xấu tuy già

Nhưng là ðồ thật hơn là Ðồ Sơn

 

 

Bốn ông chung một đĩa lòng

lợn ngồi chễm chệ với thùng bia to

 

 

Chồng người du kích sông Lô

Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

 

Nếu hết sữa, ấy thì cho bú

Hết vú này đến vú bên kia

Sữa nhiều ta phải phân chia

Hôm này vú nọ, hôm kia vú này

 

 

Trung thu là tết thiếu nhi

Mà sao người lớn lại đi là nhiều

Đi nhiều rồi lại làm liều

làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi

 

Ước gì em biến thành trâu

Để anh là đỉa anh bâu vào đùi

Ước gì anh biến thành chầy

Để em làm cối anh Giã ngày Giã đêm

 

Chị em phụ nữ chơi cầu

Lông bay vùn vụt..qua đầu thanh niên

 

Chị em Phụ nữ thường lươi (lười)

Riêng em anh thấy là người cần... cu (cù).

 

Hôm nay học cả một buôi

Ăn một quả chuối gọi là tĩnh dương (tĩnh dưỡng)

 

Hôm qua em đến đồi Lê

Nin ngồi đợi mãi, đành về lại ky

Túc xá buồn, em xem Nhi

Cu-lin diễn để vơi đi nỗi buồn

 

 

Hôm qua học tập chính tri (chính trị)

Cán bộ ngồi ỳ, chẳng chịu phát biêu (phát biểu)

Cơm ăn chẳng được bao nhiêu

Đảng uỷ lại bắt phát biêu cả b`… (cả buổi)

 

 

Quê Hương thi sĩ Phú Thò

Chè xanh , cọ biếc , mập to trái chuồi ( chuối)

Lòng còn nhớ mãi cái buôi ( buổi)

Đầu làm phân bắc, chăn nuồi đàn bo

Cu Ba lông mượt giống to

Cách màng văn hoá đất tô lại càng...

 

 

Không vô không biết bút tre

vô rồi mới biết muốn tè ra ngay

Chưa ăn chưa biết cu đơ

Ăn rùi mới biết nó đờ cu ra


Ba bà đi chợ cầu đông

Vừa đi vừa nhổ lông....mày ra xem


Hoan hô anh Nguyễn Đình Thi

Văn thơ nhạc kịch thứ gì cũng hay

Hoan hô anh Nguyễn Chí Thanh

Anh về phân bắc phân xanh đầy chuồng

Hoan hô bộ trưởng Trần Hoàn

Từ ngày nhậm chức chiếu toàn phim hay

Hoan hô chị Nguyễn Thị Bình

Từ ngày thăng chức dân mình tăng nhanh

Hoan hô anh Võ Chí Công

Làm chủ tịch nước mà không có gì

 

Hôm qua đi chợ Vân Đồn

Được chén món phở ...lợn rất ngon

 

Chưa đi chưa biết Cửa Ông

Đi rồi mới thấy toàn mông với giò

Chưa đi chưa biết Cửa Lò

Đi rồi mới thấy toàn giò với mông.

 

Thi đua ta quyết thi đua

Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu

Hàng đầu rồi biết đi đâu

Đi đâu không biết, hàng đầu cứ đi

 

Hoan hô quốc trưởng Xi-ha

Núc na, núc ních, đi ra, đi vào.

Rộng lớn như thể nước Nga

Người ta không cấm thụt ra thụt vào

Nhỏ bé như thể nước Lào

Cũng không có cấm thụt vào thụt ra

Chỉ riêng có Việt Nam ta

Ở đâu cũng cấm thụt ra thụt vào.

Chị em đi chợ xóm Cồn

Vừa đi vừa nhổ lông... gà xỉa răng!

 

Thu Vân sờ tóc Thu Bồn

Thu Bồn tức giận sơ...tóc Thu Vân!

 

Tiễn anh em cứ ngậm ngùi

Xa nhau em nhớ cái...buổi hôm nay!

 

Sầm Sơn sóng vỗ dập dồn

Mấy cô gái tắm gãi... lưng cho nhau

Chị em ta uống cô ca

chui vào cửa miệng chui ra cửa ....nào

 

Anh đi công tác đảo côn

Lôn em bồn chồn vì nhớ đến anh



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Cách làm biểu ngữ bích chương nhanh và rẻ nhất cho chiến dịch biểu tình [NEW]
Đặc khu phá sản: Ngoài đường dân tổng biểu tình,tẩy chay chế độ , nội bộ đá nhau chí tử, dân rút tiền ngân hàng, bán tháo chứng khoán kinh tế CSVN sắp sụp đổ, toàn dân tiến lên
Miền Trung đứng lên cứu quốc: Biểu tình khắp các tỉnh không khiếp sợ CS bắt bớ khắp nơi
Uất hận trào dâng, đồng bào cả nước can đảm đứng lên đòi lại đất nước, một mất một còn ta sẽ thắng
Lãnh đạo CSVN thờ kính TQ nhưng khinh bỉ dân VN: Ông Trọng mạ lỵ dân, bà Ngân lẻo mép dạy đời
Khủng bô Công An TPHCM: Nổ lớn tại trụ sở công an phường, 1 công an nhập viện
Tại sao lại là Bình Thuận? Công an to mập gốc Hoa dã man đánh thiếu niên Nguyễn Minh Kha và nhiều đồng bào chí tử - Dân phóng hỏa đốt nhà công an ban đêm
Tâm Thư LM Lý gửi Chức Sắc thuộc 6 Giáo Hội Phật Giáo tại VN thờ giặc Hồ mãi quốc- PHẬT TỬ CÙNG ĐỨNG LÊN TRẢ NỢ TỔ QUỐC
Chỉ có tổng biểu tình toàn quốc mới giải phóng được dân tộc VN thoát khỏi nô lệ Tàu - Cách băng qua rào kẻm gai
Trong khi đảng CSVN đưa ra bán nước, tàu Trung Quốc xua đuổi 20 tàu cá Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa
Người Việt định cư ở Mỹ từ năm 1980 bị tử vong trong khi bị giam chờ trục xuất
Những kẻ ăn cơm Quốc-Gia thờ ma Cộng-sản ngày ấy, bây giờ ra sao?
Nhờ công lao đảng CSVN, toàn bộ lãnh thổ Việt Nam đã an bài trong tay Trung Quốc
Người Việt có tiền mua ngay thị trấn ở California chỉ 900,000$US được làm thị trưởng
QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?

     Đọc nhiều nhất 
Hiện tượng Thích Chân Quang: Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… em phải lễ phép với anh, Lý Thường Kiệt vô lễ [Đã đọc: 1565 lần]
30-4: Hãy trả về cho dân tộc [Đã đọc: 1381 lần]
Cháy nhà máy Đài Loan có nhiều lao động Việt Nam, 5 lính cứu hỏa hy sinh [Đã đọc: 1163 lần]
Xót xa trước hình ảnh MC Nguyễn Ngọc Ngạn phải thở oxy trước giờ giờ ra sân khấu [Đã đọc: 1126 lần]
Lụi tàn làng Việt tại Philippines - Nữ Việt kiều Anh bị khủng bố ở VN [Đã đọc: 1125 lần]
Cái bắt tay lịch sử của Triều Tiên là tấm gương cho CSVN học tập, làm theo [Đã đọc: 998 lần]
Hồi tưởng ngày giải phóng, nổi kinh hoàng của dân tộc VN [Đã đọc: 956 lần]
Mỹ cảnh báo “hậu quả” nếu Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông, dân VN đứng lên đòi lại Hoàng Trường Sa [Đã đọc: 897 lần]
Dân VN khủng hoảng niềm tin thất vọng đạo CS bác Hồ rủ nhau theo tà đạo Hội Thánh Đức Chúa Trời [Đã đọc: 888 lần]
Vụ Trịnh Xuân Thanh: Slovakia ‘triệu tập đại sứ VN’ [Đã đọc: 815 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.