Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 5
 Lượt truy cập: 11771737

 
Bản sắc Việt 13.12.2018 11:22
Chân dung hôn quân Lê Duẫn!
01.02.2009 17:18

Lê Duẫn sinh tại Quảng Trị, là người chủ xướng và áp dụng mọi thủ đoạn trong nội bộ đảng để thi hành chủ trương bạo lực cách mạng tại miền Nam và là người chịu trách nhiệm chính trong việc đưa đất nước tụt xuống hố sâu khủng hoảng trong nửa sau thập niên 70 và thập niên 80.
Ngay từ đầu năm 2006 bộ máy tuyên truyền nhà nước đã rục rịch ca ngợi và biện hộ cho Lê Duẩn. VL tuyển chọn những điều mà cộng tác viên Tú Lắc đã 'lượm lặt'từ những tài liệu tuyên truyền nói trên để độc giả nhận tra tính chất khôi hài và trơ trẻn của chúng.

Người học trò xuất sắc?
Ngày 24.4.2005 báo VietnamNet đăng bài phỏng vấn Đông Ngạc, nguyên là thư ký riêng của anh Ba từ năm 1962 tới 1987. Nay Đông Ngạc đã là 'lão thành cách mạng', nên ta gọi là 'lão Ngạc' cho tiện sổ sách. Bài báo mang tên: 'Hồi ức về người học trò xuất sắc của Bác Hồ'.
Tại sao lại giữ mồm giữ miệng, chỉ dám nói anh Ba 'học trò xuất sắc' chứ chưa dám 'học trò xuất sắc nhất' của bác Hồ?
Sợ viết thế thì biết vứt mấy đồng chí Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng hay Lê Đức Thọ vào đâu?
Phải chăng đảng ta quy định không ai hơn ai để bảo vệ sự 'đoàn kết nhất trí' chăng?
Nói về đồng chí Đồng, đảng bảo đó là 'học trò trung thành của Bác Hồ'.
Nói về đồng chí Giáp, đảng bảo đó là 'học trò gần gũi của Bác Hồ'.
Nói về đồng chí Thọ, đảng bảo đó là 'học trò trung kiên của Bác Hồ'.
Thật là đủ món đờn, ca, sáo, quyển nhưng không anh nào nhất cả!
Thế nhưng theo truyền thống rau nào sâu đó, lão Ngạc, vẫn còn chơi xỏ mấy 'học trò trung thành' hay 'gần gũi' bằng cú đá hậu vô nặt đồng chí Đồng, Chinh, Giáp, Thọ.
Lão Ngạc bảo rằng 'nhờ có sự lãnh đạo sáng suốt' của anh Ba nên đảng mới 'biết mở đầu cuộc chiến một cách khôn khéo', mới 'điều khiển cuộc kháng chiến một cách chủ động, sáng tạo', mới 'kết thúc chiến tranh đúng thời cơ lịch sử', mới 'giành được thắng lợi hoàn toàn.'.
Lão Ngạc khẳng định:
- 'Đó là một thắng lợi trọn vẹn, có lợi nhất cho cách mạng nước ta và cả cho cách mạng thế giới. Sau Bác Hồ, anh Ba là người có công lớn nhất đối với sự nghiệp hoàn thành cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân trong cả nước, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thực hiện thống nhất Tổ quốc'.
Nói thầy Minh có công nhất, trò Duẫn có công nhì thì có phải quá cha việc nói rằng đồng chí Duẫn là 'học trò xuất sắt nhất' của thầy Minh hay không?
Đúng là làm thư ký riêng cho chúa nào, đội lên đầu như vua chúa đó!
Sau bác Hồ
Thế nhưng nếu anh Ba có đệ tử trung thành thì mấy anh khác cũng có đệ tử trung thành.
Bởi vậy mấy đệ tử này mới choảng nhau ào ào.
Ngày 24.4 báo điện tử VietnamNet đăng tin ' Sau Bác Hồ, anh Ba là người có công lớn nhất'.
Chỉ bốn ngày sau, báo Nhân Dân (28-04-2005) lại trích ngang lời đồng chí Văn Tiến Dũng để bảo rằng sau bác Hồ chỉ có anh Chinh.
Còn Võ Nguyễn Giáp thì sai quân xuất binh trên báo Lao Động ngày 28.04.2005 để ca ngợi mình!
Trước hết nói về anh Chinh. Chinh là Trường Chinh, tên thật là Đặng Xuân Khu, tên 'thân mật' là 'anh Toàn'.
Bài báo ca Chinh mang tên: 'Những quan điểm sáng tạo của đồng chí Trường Chinh trong lĩnh vực quân sự', trích từ cuốn sách Trường Chinh - Một nhân cách lớn, một nhà lãnh đạo kiệt xuất của cách mạng Việt Nam do đại tướng Văn Tiến Dũng đứng tên tác giả. Trong bài trích này Dũng dạy:
- 'Có thể khẳng định, sau Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng chí Trường Chinh là một trong những kiến trúc sư của nền quân sự cách mạng Việt Nam. Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là thành viên Bộ thống soái tối cao, đồng chí đã góp phần không nhỏ vào những quyết sách chiến lược lớn đưa đến những bước ngoặt của chiến tranh và thắng lợi cuối cùng.'
Dù đeo lon đại tướng nhưng Dũng nhát cáy, nhát như ông thư ký già.
Dũng đội thủ trưởng cũ lên đầu mà phải dáo dát ngó trước ngó sau nên mới phát biểu một câu hoàn toàn tối nghĩa: 'Có thể khẳng định, sau Chủ tịch Hồ Chí Minh, đồng chí Trường Chinh là một trong những kiến trúc sư của nền quân sự cách mạng Việt Nam.'
Đã nói 'một trong những kiến trúc sư'thì phải nói là kiến trúc sư như thế nào, giỏi nhất, xuất sắc nhất hay đã nhất, chứ ai cái đời lại đi nói trống không như thế?
Thế nhưng sau đó đồng chí Dũng lại lấp đầy chỗ trống không bằng cú đá hậu của lão Ngạc, rất là 'khẩu thuyết hữu bằng' như thế này:
- 'Không phải ngẫu nhiên mà phần lớn những nghị quyết, chỉ thị của Thường vụ Trung ương Đảng về quân sự đều do đồng chí ký tên.'
Dũng lại dạy thêm:
- 'Tôi còn nhớ như in lời khẳng định và dự kiến sáng suốt của đồng chí về chiều hướng phát triển tất yếu của cuộc chiến tranh cách mạng: 'Phải có những đòn tiêu diệt chiến lược lớn như Điện Biên Phủ, và cũng chỉ cần vài ba đòn như vậy kẻ địch sẽ sụp đổ ngay. Phải nắm chắc quyền chủ động, đánh vào những chỗ buộc địch phải đổ, khi đó, chúng sẽ rơi vào cạm bẫy của ta'.'
Nó thế thì cũng quá cha việc làm thơ Bút Tre mà rằng:
Đảng ta là đảng cầm quần
Bác Hồ số một, Chinh Trường số hai
Chữ 'cầm quần' này dùng theo đúng trường phái Bút Tre, thêm cái dấu huyền cho có vần.
Nhưng nói vậy thì vứt nhà 'cầm quân' Võ Nguyên Giáp cho ruồi nó bâu à?
'Đồng chí Võ Nguyên, Giáp ta thắng trận Điện Biên lẫy lừng' có tên thân mật là 'anh Văn', và mấy đệ tử của nhà võ biền này cũng không chịu thua trên mặt trận văn học, quyết đấu lại hai thủ trưởng kia.
Còn phe của Giáp thì có bài phỏng vấn "Hãy làm nên những mùa xuân đại thắng mới trong sự nghiệp phát triển đất nước" trên báo Lao Động ngày 28.04.2005.
Trong bài này đệ tử anh Văn đã nhét lời giới thiệu làm đau lòng hương hồn anh Ba và anh Toàn:
- 'Trong không khí cả nước tưng bừng kỷ niệm 30 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Đại tướng Võ Nguyên Giáp - nhà quân sự lỗi lạc của Quân đội Nhân dân Việt Nam, nhà sử học - đã dành cho Báo Lao Động cuộc phỏng vấn.'

Ai nhất
Bác Hồ là thầy, còn ai là học trò xuất sắc nhất của bác thì chúng ta hoàn toàn không biết vì phe nào cũng gân cổ lên bảo rằng bác nhất, thủ trưởng mình nhì.
Đảng ta chỉ có tài đánh nhau, tài gài mìn và ném thủ pháo, nên việc giành công này chỉ là giành công giết người.
Anh Ba là người có công lớn nhất 'sau bác Hồ', nhờ có anh Ba nên đảng ta mới 'biết mở đầu cuộc chiến một cách khôn khéo', mới biết 'điều khiển cuộc kháng chiến một cách chủ động, sáng tạo.'
Anh Toàn lại là 'một trong những kiến trúc sư của nền quân sự cách mạng Việt Nam' sau Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Còn anh Văn thì lại là 'nhà quân sự lỗi lạc'.
Thế thì ai hơn ai ở đây cà? Ai là học trò trung thành nhất?
Cứ cho rằng anh Ba là học trò 'xuất sắc nhất' thì không có nghĩa rằng anh là học trò 'trung thành nhất'.
Bởi thế, khi ra đi để gặp cụ Mác cụ Lê, bác có để lại đôi dép râu và tờ di chúc. Đôi dép râu thì anh Ba đưa vô viện bảo tàng còn di chúc thì anh Ba xén đi một phần.
Bác gây ác quá nhiều, thất hứa quá nhiều, muốn miễn cho dân một năm thuế nông nghiệp cho đỡ phần nghiệp chướng nhưng anh Ba nuốt luôn.
Bác muốn hoả táng, không muốn để xác lại cho đời nguyền rủa, anh Ba sai đem xác bác ướp thuốc sát trùng kiêm ướp lạnh, mấy chục năm nay mồ vẫn chưa được xanh cỏ.
Tội cho bác quá, ở dưới địa ngục mỗi lần gặp anh Ba, bác muốn xách đôi dép cùn ném, vô mặt cho hả giận thì cũng chẳng có mà ném!
Vì anh Ba và đệ tử của anh Ba cứ làm bác bị nhân dân hiểu lầm mãi.
Thậm chí năm 1989 cựu thư ký riêng của bác là Vũ Kỳ đem chuyện này ra đăng báo Nhân Dân do Bùi Tín làm biên tập, tức thì cả hai bị dư đảng của anh Ba là Nguyễn Đức Tâm và Hoàng Tùng gọi lên đập bàn đập ghế, nói năng y hệt thằng trưởng ấp trong vở kịch 'Nổi gió' của Đào Hồng Cẩm: 'Chúng mày muốn làm loạn chống lại ông lớn đấy hả?'
Đồng chí Tín thì bị đem ra tố hai lần ở chi bộ, bức quá nên sau có dịp đi Pháp đồng chí trốn luôn.
Đồng chí Kỳ thì bị cho về hưu non, không cho làm giám đốc bảo tàng Hồ Chí Minh.
Thế nhưng bây giờ ông Kỳ chết thì đảng bảo rằng lúc ấy đồng chí Kỳ xin nghỉ hưu sớm để 'nghiên cứu Hồ Chí Minh'.
Mà cũng phải đợi đồng chí Kỳ chết rồi (16.4.2005) thì thư ký của anh Ba mới ngóc đầu dậy ba hoa rằng chúa của mình là học trò xuất sắc nhất của thầy.
Mà cũng phải ba hoa theo lối đá hậu!
Thế mà chúng nó cũng gọi nhau ngọt xớt là 'đồng chí', thiệt là không biết ngượng!
Nhưng mà nếu chúng nó có lương tri, chúng nó biết ngượng thì chúng đã không gọi nhau là đồng chí!


Áo anh Ba
Kỷ niệm 20 năm ngày anh Ba Lê Duẩn đi 'gặp cụ Hồ, cụ Mác, cụ Lê' (10.7.1986-10.7.2006), báo chí đảng ta lại nhốn nháo chuyện công đức anh Ba.
Ngày 10.7.2006 báo Người Lao Động đăng bài 'Ba mẩu chuyện nhỏ của một nhân cách lớn' của Thế Lê Vinh, kể lại ba mẩu hồi ức của Trần Quỳnh (Phó Thủ tướng) và Nguyễn Văn Hoành (Phó Ban Tài chính Quản trị Trung ương).
Dĩ nhiên là không chuyện nào đáng tin cả: từ chuyện cái áo, cái quần cho đến việc quốc gia, việc thế giới. Hoành kể:
- 'Anh Ba là người sống rất giản dị. Trong cách ăn mặc cũng thế. Anh chỉ có vài bộ bà ba và đồ ngủ. Ra miền Bắc mới may thêm mấy bộ đồ vét để mặc khi tiếp khách. Anh cũng không để ý rộng hẹp, may sao anh mặc vậy.'
Đọc sơ đoạn này đã thấy cái gì đảng ta cũng lừa dân, đến cái áo tổng bí thư mặc cũng lừa.
Mấy bộ đồ vét anh Ba sắm khi ra bắc ở đâu vậy?
Anh Ba ra Bắc năm 1957, từ đó cho tới tận năm 1975 anh Ba chưa bao giờ đụng tới áo vét cả.
Tiếp khách ở Hà Nội hay đi Liên Xô đi Đông Đức gì anh Ba cũng chơi mỗi món đồ 'đại cán', còn gọi là 'đồ Mao ít', kiểu áo bác Mao hay mặc, chế từ kiểu áo Tôn Trung Sơn mà đảng viên ta gọi là 'đồ đại cán'.
Sau năm 1975 anh Ba và các nhà lãnh đạo đảng ta cũng chưa 'thèm' mặc đồ vét tư bản đâu, chỉ sau khi bị Trung Quốc 'dạy cho bài học' thì tới đại hội V vài năm 1982 anh Ba và các đồng chí ấy mới chính thức diện đồ vét.
Đúng là láo không sách.
Thế nhưng cũng chưa nực cười bằng chuyện anh Ba 'nghèo', ảnh sợ ảnh không có đủ tiền mua xe đạp cho con. Thế Lê Vinh 'kỷ niệm anh Ba' như thế này:
- 'Về việc chi tiêu, anh Ba là người rất tiết kiệm. Anh thường dặn: Cái gì cần mua thì hãy mua. Anh không giữ tiền và cũng không biết mình có bao nhiêu tiền. Lương tháng và tiền nhuận bút của anh, anh giao cả cho Tư Hoành (cán bộ phục vụ) quản lý để chi tiêu trong gia đình. Hồi tháng 6-1962, con gái của anh Ba là Anh Vũ cần tiền mua một chiếc xe đạp để đi học. Anh Ba đắn đo hồi lâu, sau đó hỏi Tư Hoành: 'Liệu mình có đủ tiền không chú?'.'
Hoá ra hồi đó quyền lực của anh Ba cao hơn anh Tô (Phạm Văn Đồng) thế nhưng kinh tế thì ảnh thua xa anh Tô?
Vì anh Ba sợ mình không đủ tiền mua xe đạp cho con trong khi anh Tô dư tiền để biếu xe đạp cho văn nghệ sĩ.
Lâu nay báo đảng thường kể những chuyện vặt để chứng minh là anh Tô rất có lòng, rất quan tâm đến đời sống anh chị em văn nghệ sĩ. Thí dụ như có lần đi xe hơi thấy nhà văn Nguyên Hồng lọc cọc đạp chiếc chiếc xe đạp 'quăng không ai lượm' nên cảm động luôn. Anh Tô còn có tánh tốt là không cảm động suông nên chỉ vài ngày sau là Nguyên Hồng bất ngờ được giám đốc Sở thương nghiệp gọi lên, trịnh trọng 'bàn giao' một chiếc xe đạp quốc doanh mới toanh, nói là quà của thủ tướng!
Triết học Mác - Lê Nin mà đảng lấy làm phương châm có câu 'kinh tế là cơ sở của chánh trị' thế nhưng chuyện xe đạp cho con anh Ba và xe đạp cho văn nghệ sĩ của anh Tô thì kinh tế hoàn toàn 'phản cơ sở' với chánh trị.
Ba nhỏ và một lớn
Nếu Người Lao Động ba hoa 'Ba mẩu chuyện nhỏ của một nhân cách lớn' thì báo Tiền Phong Chủ Nhật nổ chuyện 'Người vợ miền Nam của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn' liên tiếp mấy kỳ.
Vợ anh Ba thì nói là 'vợ anh Ba', sao là 'người vợ miền Nam'?
Nói thế thì có nghĩa là anh cũng có 'người vợ miền Bắc', 'người vợ miền Trung'.
Ở Việt Nam ai cũng biết chuyện anh Ba có ít nhất là hai... vợ chánh thế thế đây là lần đầu tiên báo chí đảng ta... bán chính thức thừa nhận ảnh 'thân này ví xẻ làm đôi'.
Đó là ảnh, người của trung ương. Ảnh mà không phải thuộc diện trung ương quản lý thì đã bị gán cái tội 'hũ hoá, biến chất' tự thuở nào!
Coi như một tờ báo thì hiến 'ba mẫu chuyện nhỏ về một nhân cách lớn' trong khi một tờ thời hiến câu chuyện 'ba bà vợ nhỏ của một ông lớn!'
Bà vợ bé miền Nam này là Nguyễn Thụy Nga.
Thuỵ Nga quê ở Mỹ Tho, năm 16 tuổi thì Nga đã 'trổ mã' và được nhiều đám để mắt thế nhưng Nga lại không chịu, Nga bỏ đi làm cách mạng, đầu tiên làm công tác giao liên cho tỉnh uỷ Mỹ Tho.
Tại đây Nga đem lòng yêu một thanh niên đang hoạt động bí mật cho đảng.
Thế nhưng anh Ba cũng mê cô nên cả xử uỷ và tỉnh uỷ xúm vào... tán cho anh Ba.
Tỉnh ủy họp ra lênh cô phải báo cáo tình yêu, bảo là cô yêu người hoạt động bí mật thì nguy lắm rồi chuyển cô về Cần Thơ làm công tác phụ nữ để 'cắt đứt quan hệ'!
Phần anh Ba thì mượn anh Sáu Thọ (Lê Đức Thọ) đi tán cho mình.
Đảng ta gọi đây là'xây dựng': tổ chức xây dựng cho Nga và Duẫn.
Sáu Thọ xuống tận Cần Thơ 'xây dựng', và Thọ ta 'xây' thẳng vô đề:
- 'Anh Ba muốn hỏi chị làm vợ. Chị nên ưng anh ấy đi. Anh xa nhà đã 20 năm không có tin tức gì của gia đình. Gia đình anh ấy còn ở vùng địch. Nếu chị làm vợ anh ấy, chị chăm sóc anh ấy để anh có sức khỏe làm việc đó cũng là một nhiệm vụ. Anh ấy hiện nay trong lãnh đạo, anh rất thông minh và sáng suốt.'
Trời, làm 'nhiệm vụ' theo kiểu của đồng chí Thọ thì quả là khoẻ re, khỏi phải 'ăn núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non' như chiến sĩ Điện Biên.
Làm 'nhiệm vụ' mà chỉ nằm ngửa trên giường cho lãnh đạo chơi thời mấy con đĩ ở Chợ Lớn cũng làm được vậy!
Dĩ nhiên đồng chí bí thư xứ ủy đã muốn là ông trời muốn nên cuối cùng là một đám cưới, có đồng chí Sáu Thọ đại diện trung ương làm chủ hôn.
Dĩ nhiên theo lẽ thường ngay đêm tân hôn đó thì thì chị đã làm 'nhiệm vụ' với anh Ba.
Đó là theo báo đảng, còn theo tài liệu của địch thì anh Ba đã bắt chị Ba 'làm nhiệm vụ' trước khi cưới.
Trong cuốn 'Về R.' Kim Nhật kể hoàn toàn khác. Anh này kể là khi tới Cần Thơ công tác gặp chi anh Ba liền mê mẩn tâm thần và ngay sau đó và ra lệnh bảo chi uỷ phải 'xây dựng' cho mình.
Thế là chi uỷ sắp xếp cho cô cán phụ nữ 'mát con mắt' này đến 'báo cáo tình hình' với đồng chí xứ ủy vào đêm khua thanh vắng.
Và khi gập cô cán bộ 'mát con mắt' này thì đồng chí đồng chí bí thư xứ uỷ liền áp dụng ngay lý thuyết 'bạo lực cách mạng' để bắt buộc chị phải cho mình 'xây dựng'.
Cuối cùng thì gạo phải thành cơm, chỉ trở thành chị Ba..
Thân này ví xẻ làm đôi!
Mới ra Bắc cô vợ miền Nam này thấy mình thân phận phòng nhì mà còn bị bà lớn Lê Thị Sương ghen lên ghen xuống nên hờn dỗi, nằng nặc đòi về miền Nam tham gia công tác bí mật.
Nhưng chị về Nam thì anh Ba ở lại bị khô héo, không ra được nghị quyết nào ra hồn nên bởi vậy trung ương phải tìm đường đưa chị ra Bắc cho ảnh.
Nhưng khi chị ra Bắc thì ảnh lại phân tâm vì bà cả ghen quá, thành thử trung ương phải đưa chị sang Trung Quốc học ngành báo chí ở Đại học Bắc Kinh, xem như một cách tỵ nạn bà cả. Báo kể:
- 'Chuyện gia đình và những trục trặc hồi trong nước luôn choán một vị trí đáng kể trong tâm trí. Có một thời gian bà mừng đến phát khóc khi nghe tin mạ các cháu đã cho đón các con của bà về ở. Bà biết chồng mình đã phải mất thời gian và cố gắng như thế nào.'
'Mạ các cháu' tức bà lớn Lê Thị Sương.
Coi như giấu đầu lòi đuôi.
Coi như ông bí thư thứ nhất quyền lực ghê gớm vậy mà cũng sợ vợ, phải 'mất thời gian và cố gắng như thế nào' mới bảo được bà lớn đem con bà bé đang bận đi du học về nuôi.
Chị sang bển học, anh Ba ở bên nay thương nhớ chị lắm nên thường mượn lá thư xanh 'gởi gắm đôi dòng tâm sự'. Thế nhưng thư nào cũng như thư nào, cũng tình yêu vợ chồng và tình đồng chí. Thí dụ như có thư anh viết:
- 'Anh viết thư này cho mình để nói lại với mình rằng anh tin mình, anh tin mình vô hạn vì anh biết mình thương anh vô hạn. Anh tin ở người đồng chí yêu quý của anh. Anh tin ở người vợ thương yêu của anh.'
Viết xong, thư nào anh cũng kết thúc bằng hai câu văn 'tứ thời bất biến':
- 'Chúc mình học giỏi và vui vẻ - Hôn mình nhiều, nhiều lắm'.
Nhưng cứ 'hôn suông' trong thư như vậy thì ảnh sẽ tức ách lên, không chịu nổi, lãnh đạo không được tốt; do đó 'thi thoảng' thì trung ương lại điều chị về cho anh Ba 'gặp tý'. Báo kể:
- 'Sau mấy năm xa các con, vào dịp nghỉ bà nhận được tin bên nhà báo sang về nước gặp con. Bà mừng lắm. Địa điểm gặp các con là ở bãi biển Trà Cổ. Đến Móng Cái, bà được đón về Trà Cổ. Chồng và ba con nhỏ từ Đồ Sơn đã đến Trà Cổ đợi bà. Bà cho hay, lần gặp nhau này bà thấy ông không vui? Ông chỉ được ở lại chơi hai ngày.'
Anh Ba chỉ được ở lại chơi hai ngày' thì mất mẹ nguyên hai cái ban ngày chơi với con rồi, còn lại một đêm duy nhất không biết anh Ba ta 'chơi với vợ' như thế nào đây cà?
Chắc ảnh phải chuyển cái thế 'hôn nhiều, nhiều lắm' trên lý thuyết sang thực tiễn cách mạng như thế nào cho hiệu quả, năng suất và chất lượng chứ?
Thế nhưng không biết ảnh xơ múi được bao nhiêu vì phần thời bị con nó quấy, phần thời ảnh còn phải dưỡng sức để... trả bài cho bà lớn đang chờ. Báo kể rõ ràng:
- 'Bà và các con có 4 ngày sum họp. Bốn ngày qua nhanh. Chú bảo vệ cho bà hay, cái người luôn cấm cản bà, bắt mọi người quen của bà không được gọi là Chị Ba đang nóng lòng chờ ông ở Đồ Sơn!'
Té ra anh Ba phải vội vã ra đi, để mấy đứa con ở lại với chị để về Đồ Sơn 'trả bài' cho bà lớn.
Anh Ba mà về không kịp thì liệu hồn với bà đa! Bả đang chờ ở bển. Bả 'nóng lòng' chờ ảnh mà lỵ. Về gặp bả mà ảnh mà 'hôn ít, ít lắm' thì coi chừng với bả!
Thế nhưng cũng có lúc anh Ba được 'phỉ chí giang hồ', thí dụ như những lần anh đi họp quốc tế. Chị kể:
- 'Thời gian tôi ở bên đó anh có đi họp Hội nghi 81 Đảng, Hội nghị Quốc tế mấy lần. Lần thì anh đi với anh Trường Chinh có lúc anh đi với Bác Hồ và các anh khác. Đoàn Việt Nam thường ở Điếu Ngư Đài. Các anh cho đón tôi vào ở với anh Ba.'
Dĩ nhiên chị chỉ kể là 'vào ở với anh Ba' thôi cho nó lịch sự chớ sức mấy mà anh Ba chịu 'ở' suông với chị!
Ảnh ở Điếu Ngư Đài thì gặp chị ảnh cũng quốc sơ sơ chín, mười điếu chứ?
Chẳng có ai 'nóng lòng chờ đợi' cả, chẳng có ai bắt phải trả bài đợt hai cả, ảnh tha hồ mà 'nhiều, nhiều lắm'!
Con Ba
Lê Kiến Thành là trưởng nam của anh Ba, coi như Thành một hoàng tử cộng sản.
Thời trẻ hoàng tử từng được đi học Liên Xô và lấy bằng tiến sĩ, không biết bằng thiệt hay bằng hữu nghị. Bây giờ cộng hoàng tử là nhà tư bản gộc, chuyên kinh doanh mỳ ăn liền, máy móc văn phòng, khách sạn, bất động sản từ Bắc chí Nam; làm chủ một lô công ty: Công ty Công nghệ vật liệu - Thiên Minh, TechcomBank, Khách sạn Galaxy, Cát Tiên Sa...
Ngày 07/04/2006, nhân kỷ niệm 99 năm ngày sinh của bố, VietNamNet tới phỏng vấn cộng hoàng tử về đời chính trị bố và đời doanh nhân của con, trong đó nhiều đoạn rất Thành phét lác rất hãi hùng.
Anh phóng viên Vietnamnet báo hỏi Thành: 'Anh từng trải qua cảnh nghèo không?' và Thành đáp với vẻ mơ màng, hồi tưởng:
- 'Tôi vẫn nhớ hồi ở bộ đội, mỗi lần được phát một bộ đồ mới thì tôi thường ngắm nghía bộ đồ cũ, đắn đo mãi xem là mình có thể mặc bộ đồ này thêm 1 năm nữa không để bán bộ đồ mới đi gửi tiền về mua sữa cho con. Hồi đó, vợ chồng tôi vẫn sống chung với với ba mẹ.'
Không biết có phải anh trưởng nam của ông vua cộng sản này có lấy bằng tiến sĩ tuyên hay không mà lại nói cái giọng y hệt tuyên huấn vậy ta?
'Sống chung với ba mẹ' tức sống chung với vua, con vua mà phải đi bán áo bộ đội để mua sữa cho con, chuyện này chỉ có con nít học mẫu giáo mới tin!
Mà cho đó là chuyện thiệt đi nữa thì đúng là ăn vụng quên chùi mép.
Bộ đội cụ Hồ mỗi năm được phát hai bộ đồ để thay ra thay vô, được phát cho hai bộ mới thì bộ cũ đã tả lắm rồi, làm giẻ lau xe cũng chưa được, chỉ có cách đem nấu nước pha trà để tiết kiệm củi mà thôi
Thành ơi, đảng ta đưa thanh niên đi bộ đội là để rèn luyện và thử thách. Đảng đâu có quởn để đưa thanh niên vô quân đội nhân dân để ngủ ngày, để đờn ca hát xướng hay nằm ườn ra đó cho các em hộ lý mát-xa như là cụ Hồ?
Phục vụ có mỗi một cụ Hồ thôi mà đảng ta đã ngất ngư rồi, bắt phải phục vụ cho từng anh bộ đội cụ Hồ như là... cụ Hồ thời làm sao đảng ta chịu cho thấu?
Làm cụ Hồ ở phủ chủ tịch thì có hộ lý mát xa, còn làm bộ đội cụ Hồ thì phải dải nắng dầm sương, phải lăn lê bò toài, hết tập đội hình đội ngũ là tập chiến thuật, điểm xạ, ném thủ pháo, gài mìn, chưa kể là cuối tuần phải trồng rau nuôi lợn để 'cải thiện đời sống'.
Bao nhiêu đó việc thì hai bộ đồ ka-ki Nam Định làm gì chịu cho nổi, đến khi nhận hai bộ mới thì bộ cũ chỉ có vứt đi, ở đó mà giữ lại mặc tiếp để bán bộ mới mua sữa cho con!
Mà bộ ông nội thằng cu bủn xỉn thế. Đã làm được ông vua cộng sản rồi thấy thằng cháu nội của mình thiếu sữa mà cũng đành lòng làm ngơ, để cho thằng con trai bộ đội cụ Hồ của mình bán áo mua sữa.
Thôi đi anh Thành, anh xạo vừa thôi.
Láo thiếu sách
Kẹt cái là con anh Ba ăn vụng mà quên chùi mép.
Cứ cho là con anh Ba nói thật: nó đi bộ đội nhưng vì ông nội của thằng nhỏ làm ăn bết quá, để đất nước khốn cùng, con bộ đội cụ Hồ mà cũng phải thiếu sữa, bắt bộ đội cụ Hồ phải nhín mặc bán áo cho lấy tiền mua sữa cho con.
Nhưng hoá ra con anh Ba Lê Duẫn không làm bộ đội cụ Hồ.
Con anh Ba Lê Duẫn chỉ làm bộ đội... cụ Lê thôi.
Thì con anh Ba cũng xung phong đi bộ đội, nhưng nó xung phong đi... Liên Xô.
Ngày 24/04/2006 phóng viên Đinh Hồng Quang của báo An Ninh Thế Giới phỏng vấn con anh Ba, có đoạn hỏi và đáp thế này:
- PV: Tôi biết rằng anh sinh năm 1955 và năm 1972 thì vào bộ đội. Mới 17 tuổi mà đã nhập ngũ rồi, có sớm quá không?
- LKT: Cũng không sớm đâu. Chắc anh cũng biết, năm 1972 tình hình chiến sự ở miền Nam cực kỳ căng thẳng. Đặc biệt là ở Quảng Trị...
- PV: Mùa hè đỏ lửa!
- LKT: Đúng, mùa hè đỏ lửa! Ta lúc ấy động viên rất nhiều thanh niên vào bộ đội. Trong lớp 10 của tôi lúc đó cũng có nhiều cậu lên đường. Thấy bạn bè đi, mình cũng háo hức muốn đi. Và thế là tôi xung phong đi bộ đội. Tôi cũng muốn ra chiến trường. Thế nhưng, tôi lại được tuyển vào học phi công. Và...
- PV: Anh sang Liên Xô học?
- LKT: Đúng, tôi phải sang Liên Xô học. Nhưng cũng chỉ học lớp huấn luyện phi công có một năm thôi rồi lại chuyển sang học làm kỹ sư hàng không ở Moskva. Tới năm 1977 thì tôi về nước.
Mẹ kiếp, xung phong đi du học thì trên thế giới này chỉ có con trai Lê Duẫn mới xung phong được.
Đảng ta mà lỵ.
Đảng bày ra lực lượng 'Thanh niên xung phong', bảo rằng ai 'được đi' là vinh dự lắm lằm, ai bị đui què sứt mẻ không đi được là 'bị ở nhà'.
Nói là nói thế nhưng nếu đứa nào còn lành lặn mà không chịu 'xung phong' là đảng sai quân tới nhà gô cổ, cắt lương thực, cắt ngay hộ khẩu; bắt phải 'xung phong' để khỏi 'bị ở nhà' ngay.
Còn 'xung phong' Liên Xô thì chỉ có con Lê Duẫn mới đủ trình độ!
Đã vậy còn làm ra bộ thảm thiết là 'Tôi phải đi Liên Xô học', cứ làm như là không được lên rừng đốn cây hay vô Trường Sơn đào đường, 'bị' cho ở nhà!
Lãnh đạo đảng ta... chó như vậy đấy.
Bắt con thiên hạ dí vô chỗ chết mà đưa con mình đi du học giữa lúc nên lãnh đạo đảng sợ kỳ, làm bộ dữ dằn cho con 'xung phong đi bộ đội'.
Coi như ông bố là người biết cách ăn vụng, chùi mép rất kỹ: đưa con đi du học mà đưa đi rất hay, lấy bộ đội làm cái bình phong, cho mặc đồ bộ đội vô rồi lẳng lặng đưa sang tận Liên Xô.
Ai hỏi thì bảo nó học làm phi công: trường lớp đường hoàng đây này.
'Phi công' cũng là bộ đội thôi, phi công Mỹ ta gọi là 'giặc lái' thì phi công ta là 'bộ đội lái'.
Nhưng cả cái 'bộ đội lái' này cũng là bình phong, thành thử chỉ mới nhứ nhứ một năm cho giản gân cốt và cho thành thạo tiếng Nga là thằng con anh Ba lại được chuyển ngay sang ngành hàng không ở thủ đô Mốt-cu!
Thế nhưng bây giờ nó vẫn giở cái giọng thảm thiết: 'Tôi phải sang Liên Xô học', là như không được đi vô Quảng Trị chiến đấu, phải đi Liên Xô.
'Phải' và 'bị ' như thế thì cố san sớt bớt cho thiên hạ nhờ, sao cứ giữ lấy một mình?
'Phải đi Liên Xô' thì sang đó gởi bàn là, gởi quạt điện về cho vợ bán mua sữa cho con, việc gì phải nhìn đi nhìn lại bộ đồ cũ?
Đồ bộ đội mà đem ra chợ trời ở Liên Xô bán thì có ma nó mua ấy!
Ông bố ăn vụng nhưng chùi mép rất kỹ nhưng thằng con này lại dở qúa ta, nói tới nói lui là càng hở, càng để lộ hai cái mép dơ.
'Xì tốp' lại đi Thành.
Anh càng nói thì càng tiền hậu bất nhất, càng làm nhục ông già của anh!
Con anh Ba lại nổ
Ngày 14/06/2006 trưởng nam của anh Ba Lê Duẫn là Tiến sĩ Lê Kiến Thành lại ba hoa con chích choè Trên mục 'Cố Tổng bí thư Lê Duẩn và Đêm trước đổi mới' của báo VietnamNet.
Dĩ nhiên là Thành ca ngợi kẻ mà hầu như cả nước ai cũng chửi là vừa giỏi vừa thương nước thương dân.
Tiến sĩ Thành nổ:
- 'Bố mày có biết chuyện là nhiều người không có gạo ăn không?" - khi tôi nói với ba tôi là bạn tôi đã nói như vậy, ông rất bình thản: Những khó khăn lớn nhất của dân tộc đã đi qua rồi. Có người nói cách nhìn của cha tôi là chạy trốn thực tế và lý tưởng hoá cuộc sống. Còn tôi nghĩ rằng, ông là một người biện chứng.'
Không biết bằng tiến sĩ của tay này có phải là bằng hữu nghị hay không mà sao nó kém thông minh vậy ta?
Nhắc lại chính lời anh kể hồi tháng 4:
- 'Tôi vẫn nhớ hồi ở bộ đội, mỗi lần được phát một bộ đồ mới thì tôi thường ngắm nghía bộ đồ cũ, đắn đo mãi xem là mình có thể mặc bộ đồ này thêm 1 năm nữa không để bán bộ đồ mới đi gửi tiền về mua sữa cho con. Hồi đó, vợ chồng tôi vẫn sống chung với với ba mẹ.'
Anh Thành ơi, con giai của anh là cháu nội của bố anh. Cái ông bố tổng bí thư của anh chỉ nhìn thàng cháu nội là biết, ai mượn anh phải đi nhắc lời người bạn, lạng quạng ổng sai lính kín cho nó đi mò tôm thì tội!
Cháu nội của ông vua tổng bí thư mà không có sữa uống thì dân ngu khu đen làm gì có gạo ăn?
Nếu ông nội nó là 'người biện chứng' thì phải biết chuyện này, viện gì mại phiền tới bố nó?
Ông bố ăn vụng nhưng biết cách chùi mép còn cái thằng thằng con này thì quá dở, nói tới nói lui có mấy điều mà đá nhau tứ tung, càng nói càng hở, càng để lộ hai cái mép dơ.
'Xì tốp' lại đi là vừa!
Tú Lắc
Học theo bác
Đảng đang phát động phong trào cả nước học tập bác Hồ, dài những 5 năm, từ năm 2007 đến năm 2011 và nNgày 5.2.2007 báo VietNamNet bình luận
- Học Bác thì không được nói chung chung mà phải thể hiện cụ thể ngay trong hệ thống chính trị của Đảng, phải xây dựng được cơ chế vững chắc về pháp luật.'
Thử lật lại 'bác toàn tập' coi nên học 'cụ thể' cái gì đây?
Năm 1924 bác ở Nga, học tại Đại học vô sản Phương Đông nhưng bị đì, bởi thế bác mới gởi thư than phiền với đồng chí Pêtơrốp, Chủ tịch Ban Phương Đông. Thư này đánh máy bằng tiếng Pháp, hiện Viện Bảo tàng Hồ Chí Minh có trưng bày bản photocopy, ai không tin tới đó mà xem.Trong thư bác than:
'Gửi đồng chí Pêtơrốp, Chủ tịch Ban Phương Đông (3-1924)
Các đồng chí thân mến,
Tôi đã nhận được bức tối hậu thư của Sở quản lý nhà giục phải trả 40 rúp 35 côpếch về chỗ ở của tôi, không có thì tôi sẽ bị đưa ra toà.
Tôi phải cho đồng chí biết rằng:
1. Trong những tháng, tháng mười hai, tháng giêng và tháng hai tôi thuê phòng số 176, ở đây bao giờ cũng có 4 và 5 người thuê. Ban ngày thì tiếng ồn liên tục ngăn trở tôi làm việc. Ban đêm tôi bị rệp ăn thịt, không cho tôi nghỉ ngơi. Vì vậy tôi không muốn trả 5 rúp về tiền thuê nhà để tỏ sự phản đối.
2. Từ tháng ba, tôi nhận một phòng nhỏ, rất nhỏ. Sở quản lý nhà buộc tôi gánh 13 rúp 74 cho tháng ba, và 11 rúp 61 cho những tháng sau. So sánh không gian hẹp và trang bị nội thất quá đơn sơ với các phòng khác rộng hơn nhiều, tiện nghi hơn, có nhiều đèn, điện thoại, tủ, ghế bành dài, phòng tắm, v.v. và tiền thuê thoả đáng thì giá mà người ta muốn buộc cho tôi là hoàn toàn đáng công phẫn.
3. Vì vậy tôi xin đồng chí vui lòng làm một cuộc điều tra. Và sau cuộc điều tra đó, với mọi quyết định của mọi toà án, tôi tuân theo tinh thần của đồng chí về công bằng và bình đẳng.
Chào cộng sản.
Nguyễn Ái Quốc'
Đúng là.. bác thật.
Thời trẻ mà đã bác đã lỳ thế hèn gì về già bác không... lợm.
Nếu bác chê nhà không xứng với giá cho mướn thì đừng có vô, đi tìm nhà khác mà thuê. Đằng này dọn vô ở cho đã đời rồi bác mới trở mặt lỳ và cãi bướng, viện đủ lý do để không chịu trả tiền.
Hởi những ai đang phóng tay đầu tư địa ốc ở Việt Nam hãy coi chừng, cái phong trào 'Noi gương bác Hồ' này mà 'phát huy tác dụng' thì có ngày các người phá sản hết!
Chúng cứ ào ào thuê nhà, chúng dọn vô ở cho đã rồi chúng lỳ lợm viện đủ cớ để chạy làng, động tới thì chúng đòi ra tòa.
Mà ra tòa thì chúng 'chào cộng sản' một phát là xong!
Cả nước Việt Nam có một Nguyễn Aùi Quốc đã khổ lắm rồi, nay lỡi cái phong trào này nhân đại trà ra thêm chừng nửa triệu Nguyễn Aùi Quốc thôi thì sẽ còn khổ biết bao nhiêu?
Nhân cách văn hóa tầm cao
Năm nay đảng rầm rộ kỷ niệm trăm năm ngày sinh đồng chí Trường Chinh (9.2.1907), là người đã được bầu làm tổng bí thư đảng ta tới hai lần.
Đầu tiên, đồng chí được bầu làm tổng bí thư trong hội nghị lần thứ tám của Ban Chấp hành Trung ương Đảng tại Pác Bó ở Cao Bằng vào tháng 5 - 1941.
Coi như lúc đó đồng chí là 'tổng bí thư trong hang'.
Ở trong hang Pác Pó chui ra được thời gian, đồng chí 'phóng tay phát động ' cải cách ruộng đất khiến cả ngàn người chết oan, cả vạn gia đình tan nát nên năm 1956 đảng ta mới bắt lỗi, 'ách' cái chức tổng bí thư lại.
Tới đại hội III năm 1960 đảng bầu đồng chí Lê Duẫn vô cái ghế của đồng chí.
Mãi cho tới tháng 7 năm 1986 thì đồng chí Lê đi theo cụ Mác cụ Lê nên cờ lại vào tay đồng chí Chinh. Nhưng tuổi già sức yếu, làm được vài năm thì đại hội (5.1986), đồng chí phải nhường cho đồng chí Nguyễn Văn Linh.
Kỷ niệm ngày sinh đồng chí, ngày 08-2-2007 báo Người Lao Động viết bài 'bình luận' như thế này:
- 'Việc tự nhận sai lầm của đồng chí Trường Chinh thể hiện sự trung thực, một nhân cách văn hóa ở tầm cao, đáng để cho cán bộ, đảng viên học tập và noi theo.'
Mẹ kiếp, gây ra lỗi thì phải nhận lỗi, chuyện tầm thường như thế mà bảo là 'nhân cách văn hóa ở tầm cao' cái gì?
Theo cái lý này thì chỉ vài người hiếm hoi như đồng chí tổng bí thư mới có cái 'nhân cách tầm cao' là biết nhận lỗi, do đó đa số đảng viên ta toàn là thứ người không bao giờ biết nhận sai lầm ?
Dám vậy lắm ta!
Vì nếu đảng viên nào mà cũng có 'nhân cách văn hóa ở tầm cao' cả thì cái đảng của chúng nó không khốn nạn như thế này!
Báo lại nói tiếp:
- 'Lần đầu tiên, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận sai lầm trong cải cách ruộng đất, còn đồng chí Trường Chinh kiểm điểm nghiêm túc và tự xin "từ chức" Tổng Bí thư.'
Bao người chết oan, bao gia đình gia đình tan nát, lỗi rành rành ra đó, thế nhưng chỉ 'tự nhận sai lầm' là xong.
Mà bỏ cái chức 'tổng bí thư' thì đồng chí cũng còn cái ghế chủ tịch quốc hội, có về làm dân đâu mà bảo là nhân cách tầm cao?
Không có gì cho dân tộc
Bàn về đồng chí Chinh, báo lại đưa tin tiếp: ' Chiều 7-2, Ban Tư tưởng - Văn hóa Thành ủy TPHCM và Viện Nghiên cứu xã hội TPHCM tổ chức tọa đàm khoa học 'Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Tổng Bí thư Trường Chinh - người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhà lãnh đạo kiệt xuất, nhà lý luận, nhà văn hóa lớn của Đảng.'
Nói thế mới là đúng, mới là chí lý.
Theo báo ấy thì đồng chí Chinh là:
- người học trò xuất sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh,
- nhà lãnh đạo kiệt xuất, nhà lý luận, nhà văn hóa lớn của Đảng
Kỳ dư thì đồng chí chẳng là cái gì của dân tộc cả!
Mà cũng đúng vậy thật!
Với bác thì đồng chí là học trò xuất sắt, với đảng thì đồng chì là nhà lãnh đạo, nhà lý luật và nhà văn hóa lớn; còn với dân tộc thì đồng chí là thằng con hư, thằng con phản nước hại dân.
Đồng chí rước cái trò cải cách của Mao về làm bao nhiêu người tan nát cửa nhà, đồng chí áp dụng chuyên chính vô sản kiêm vô học kiểu Maoist, bắt người dân phải rình rập, tố cáo nhau, phá tan truyền thống gia đình, làng xóm!
Mà ngay cái tên Trường Chinh của đồng chí, đồng chí cũng lấy theo chiến dịch của quân Mao, vứt cái tên Đặng Xuân Khu cha mẹ đặt vào sọt rác!

Vợ Lê Duẫn ám sát vợ chồng Thanh Nga vì ghen

Thanh Nga là cô đào hát cải lương nổi tiếng nhất miền Nam, nhan sắc tuyệt vời. Ngày xưa nghệ sĩ Thành Được có dạo muốn kết duyên cùng cô Thanh Nga nhưng bà bầu Thơ lại kén chọn và cuối cùng cho Thanh Nga kết duyên cùng ông Đinh Ngọc Lân, đổng lí phủ tổng thống VNCH. Bà bầu Thơ hy vọng con bà, một nữ nghệ sĩ cải lương có tài lẫn sắc, dựa vào quyền quy của một vị quan chức trong xã hội có thể bảo vệ cho con bà và sự nghiệp của gánh hát cải lương Thanh Minh Thanh Nga. Sau biến cố 1975, tên Lê Duẫn vốn đã từng mế tiếng hát và cả thân xác cô đào Thanh Nga, hắn vô liềm sĩ và tồi bại ép duyên Thanh Nga mặc dù chồng cô đào này là Đổng Lân còn sống. Mụ vợ của tên Duẩn đã cho đàn em ám sát 2 vợ chồng cô ca sĩ. Rồi để tránh chuyện tai tiếng, Việt Cộng hô hoán là Trung Cộng ám sát Thanh Nga!  TQ nào đi ám sát một cô đào hát cải lương?



Nhìn vào chế độ Cộng sản Việt Nam

(qua hồi ký của một cán bộ trung kiên)

 

Trần Bình Nam

Một cán bộ cộng sản cao cấp, ông Nguyễn Thành Thơ vừa viết cuốn hồi ký “Cuối Đời Nhớ Lại” để đọc giữa bạn bè và đồng chí của ông ở trong nước. Cuốn hồi ký này có thể cũng cùng số phận với nhiều tác phẩm của các cựu cán bộ, đảng viên cộng sản khác, không được phép in thành sách phổ biến rộng rãi mà chỉ được phép “photo copy” gởi chuyền tay nhau một cách hạn chế.

Hồi Ký “Cuối Đời Nhớ Lại” viết xong ngày 6 tháng 5 năm 2003, và ông Nguyễn Thành Thơ đã mang đến dự tang lễ của một người cán bộ từng hoạt động với ông vừa quá cố và vái tặng trước linh cửu bạn như một kỷ niệm để cùng nhớ lại một thời đã qua. Do một sự tình cờ tôi đọc được tập hồi ký của ông Nguyễn Thành Thơ .

Trong tập Hồi ký ông Nguyễn Thành Thơ cho biết tổ tiên ông sống tại Nghệ An vào thế kỷ 18. Ông tổ mấy đời trước đi lính Tây Sơn phục vụ trong đoàn quân của bà Bùi Thị Xuân. Trong trận đánh cuối cùng với vua Gia Long đầu năm 1802, quân Tây Sơn tan vỡ, bà Bùi Thị Xuân bị bắt (1), ông chạy về quê bế một đứa con trai 10 tuổi xuống thuyền trốn vào Nam để tránh việc trả thù của vua Gia Long. Ông không tái giá, ở vậy nuôi con, và người con đã tạo ra dòng họ “Nguyễn Thành” tại đồng bằng sông Cửu Long .

            Ông Nguyễn Thành Thơ sinh năm 1925 tại làng Vĩnh Xuân, huyện La ghì, tỉnh Vĩnh Long. Cha ông là Nguyễn Ngươn Hanh sinh năm 1863, có nho học và làm nghề thuốc Bắc. Ông Hanh tham gia phong trào chống Pháp từ khi Pháp vừa đặt xong nền đô hộ tại Việt Nam. Năm 62 tuổi mới sinh ra ông Thơ với bà vợ  thứ hai Nguyễn Thị Phước. Ông Nguyễn Ngươn Hanh bị Pháp cầm tù và chết tại Côn Đảo năm 1942 thọ 79 tuổi.

Tập hồi ký này khác với các tập hồi ký khác ở chỗ, ông Nguyễn Thành Thơ tham gia cuộc tranh đấu chống Pháp giành độc lập lúc mới 14 tuổi cùng với các sĩ phu yêu nước khác trong đó có thân phụ ông. Trong quá trình tranh đấu, thân sinh ông tham gia đảng cộng sản, nên ông cũng tham gia đảng cộng sản. Ông không tham gia Đảng cộng sản vì mê thuyết Mác Xít. Ông chỉ muốn theo chân thân phụ chống Pháp. Ông thoát ly gia đình trước cuộc cách  mạng 1945 khi tuổi chưa đầy 20. Ông kinh qua cuộc đấu tranh chống Pháp cho đến khi ký hiệp định Geneve (năm ông 29 tuổi) chia đôi đất nước. Ông được Đảng cộng sản bố trí ở lại, không tập kết ra Bắc, và tiếp tục tham gia cuộc đấu tranh chính trị và vũ trang chiếm miền Nam do Hà Nội chỉ đạo.

Ông Nguyễn Thành Thơ đóng góp và chứng kiến cuộc đại thắng của Đảng cộng sản năm 1975, sau đó trong đại  hội 4 Đảng cộng sản (1976)  ông trở thành Ủy viên TW Đảng. Ông có tất cả ưu thế và điều kiện để leo lên những chức vụ cao hơn trong Đảng và trong guồng máy cầm quyền. Nhưng vốn là một người còn lương tri thấy những đường lối sai lầm của Đảng mà việc trước mắt sau năm 1975 là quyết định xóa bỏ nền kinh tế thị trường tại miền Nam Việt Nam và có đủ can đảm cùng với các cán bộ gắn bó với miền Nam khác như Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Trần Bạch Đằng tỏ ý bất đồng với chính sách này và ông bị loại ra khỏi TW Đảng kể từ đại hội 5 năm 1981. Ông từng chống lại chính sách kỳ thị đệ tam, đệ tứ, chính sách đối đãi với đảng viên Đại Việt của những năm 1945 khi công cuộc chống Pháp bùng nỗ, chống lại những sa đọa của cán bộ an ninh, chống chính sách đối với đồng bào gốc Miên tại các tỉnh miền Nam.

Nhưng đó là những chuyện nhỏ. Chuyện lớn là ông từng chống lại chính sách xóa bỏ nền kinh tế cá thể tại miền Nam năm 1976 (tuy đồng ý về thống nhất chính trị Bắc Nam). Ông chống chính sách hợp tác xã nông nghiệp mà ông biết sẽ làm cho nông dân mất hứng thú sản xuất, và ông chống chính sách ngăn sông cách chợ mà ông biết sẽ làm cho dân đói.

Tuy nhiên, nhờ công lao và sự trung thành với Đảng ông Nguyễn Thành Thơ không bị loại ra khỏi các chức vụ dưới cấp TW Đảng và ông đã tiếp tay với Nguyễn Văn  Linh, Võ Văn Kiệt và sự ủng hộ ngầm của Trường Chinh thúc đẩy quyết định “đổi mới” kinh tế tại Đại hội 6 năm 1986. Tại đại hội này Nguyễn Văn Linh đắc cử Tổng Bí thư thay thế Trường Chinh.

            Ông Nguyễn Thành Thơ nghỉ hưu năm 1992 lúc ông 67 tuổi. Ông được cấp 30 mẫu tây đất tại huyện Tân Uyên tỉnh Bình Dương trồng cây ăn trái và lấy gỗ và nhờ đó có một đời sống vật chất sung túc.

            Ông không phải là một người chống Đảng. 

            Nét đặc biệt của ông Nguyễn Thành Thơ là ngay thẳng không biết xu nịnh, lại hay nói không thuận chiều với những chính sách giáo điều của Đảng nên cấp trên không ưa ông. Họ không cất nhắc ông lên các chức vụ then chốt của đảng nhưng không ghét ông vì ông là một người trung thành, đơn giản và được sự kính mến che chở của bạn bè trong Đảng bộ miền Nam và không đe dọa quyền lực một ai. Cán bộ cao cấp gốc miền Nam đồng thời với ông như Võ Văn Kiệt, Trần Bạch Đằng rất quý nể ông vì tính tình phóng khoáng hết lòng sống chết với bạn bè đồng chí. Ông Nguyễn Thành Thơ là người dám làm những việc ngoài đường lối của đảng, nhưng luôn luôn chứng tỏ mình là một đảng viên trung thành có thể chết vì đảng.

            Kết thúc sự nghiệp của ông không có gì để ca ngợi, ngoại trừ những dòng chữ trong tập hồi ký “Cuối Đời Nhớ Lại” vô tình cho chúng ta thấy một số sự kiện có tính lịch sử.  Ông Nguyễn Thành Thơ từng giữ những chức vụ quan trọng, và từng có dịp tiếp xúc với tất cả các lãnh tụ như Lê Duẫn, Lê Đức Thọ, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp … nên những mẫu chuyện ông kể lại trong hồi ký hé mở cho chúng ta thấy cá tính của những con người từng nắm vận mệnh nước Việt Nam và giúp chiếu rọi ánh sáng vào những vấn đề lớn khác như Hà Nội nghĩ gì về Hiệp Định Geneve năm 1954, cuộc tấn công của Bắc Kinh qua biên giới Việt Nam năm 1979 … Và từ đó lý giải tại sao đất nước Việt Nam đang trải qua hoàn cảnh hôm nay.

Trong thời gian ông lãnh nhiệm vụ lãnh đạo địch vận, ông từng là người chỉ  huy tướng Dương Văn Nhựt được gởi từ miền Bắc vào Nam để tiếp xúc với tướng Dương Văn Minh. Sự việc ông kể lại công tác này (nếu ông Nguyễn Thành Thơ ghi lại chính xác) có thể giúp cho các nhà viết sử về sau nghiên cứu một nghi vấn quan trọng.

            Sau đây là vài trích dẫn:

Lê Duẫn và hiệp định Geneve: Năm 1954 hiệp định Geneve vừa ký xong đảng cộng sản gởi Lê Duẫn vào Nam để lãnh đạo đảng bộ miền Nam chuẩn bị cho cuộc tổng tuyển cử hay cuộc nổi dậy. Ông Nguyễn Thành Thơ ghi lại buổi học tập do Lê Duẫn chủ tọa:

“Học lớp chính trị do anh Lê Duẫn giảng “Hiệp định Geneve và đấu tranh thi hành hiệp định Geneve” trong đó có những ý quan trọng như: Ta không tán  thành ký kết Hiệp định Geneve, do Trung quốc, Liên xô ép. Mỹ sẽ trở thành kẻ xâm lược chính. Đảng bí mật, tổ chức quần chúng bán công khai và công khai.  Cảnh giác chiến tranh, do đó phải giấu một số quân và vũ khí …”(“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 83)

Quản lý nhân sự thoát ly: Nhân sự thoát ly bị cắt dứt hoàn toàn với gia đình để tránh việc trốn về với gia đình sau khi thấy được mặt thật của Đảng. Ai bỏ trốn sẽ bị bắn bỏ. Ông Nguyễn Thành Thơ thuật lại chuyện một cán bộ văn nghệ nữ đã tự sát vì bị bao vây. Cô ta ắt là đã gởi nhiều thư thăm hỏi gia đình không được cơ quan chuyển:

“Có nữ đồng chí tên là Nhị Hà khỏang 30 tuổi, người Bến Tre, xinh đẹp, đi tập kết, được đi học Liên xô về đạo diễn, về miền Tây là cán bộ đạo diễn ở cơ  quan văn nghệ Khu. Dự họp, mặc quần áo bà ba củn cởn của thiếu nữ càng thêm xinh đẹp, giờ giải lao lên ca hát phục vụ, được cuộc họp vỗ tay nhiệt liệt tán thưởng. Một hôm khoảng 10 giờ đêm, có một cán bộ đến báo, đêm vừa rồi cơ quan văn nghệ Khu có cuộc họp liên hoan, có một cán bộ cởi nịt súng máng lên vách. Nhị Hà gỡ  lấy súng, lên đạn rồi nói ‘Xin từ giả anh chị em, tôi chết’ Các học trò diễn viên khóc mướt, nói không ra lời, tất cả đều lấn vào tranh thủ giựt súng. Nhị Hà chỉa súng vào màng tang nói ‘Các anh chị em ngồi yên để tôi sống thêm một lúc nữa, còn tìm cách giựt súng tôi sẽ nổ súng chết ngay’. Anh chị em hỏi ‘Vì sao muốn chết’ Nhị Hà nói: ‘Tôi có chồng gởi thơ cho chồng không biết bao nhiêu lần vẫn không thăm tôi, vẫn không thơ trả lời. Tôi còn mẹ, nhờ người đi rước nhiều lần vẫn không gặp tôi … Trong hoàn cảnh cô đơn nhớ chồng con, cha mẹ anh em không tả nổi, không có tương lai sum họp chỉ muốn chết thôi. Nếu anh chị em thương tôi chôn tôi bên ngoài một góc nghĩa trang nào đó để tôi luôn gặp người qua lại chào mừng, chung quanh mộ trồng bông mười giờ là loại hoa tôi ưa thích nhất’. Nói xong bóp cò, súng rớt, đưa đi quân y, nửa đường tắt thở” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 119)

Về cải cách ruộng đất: Cho đến nay người ta tưởng cuộc cải cách ruộng đất giết chết phú nông và địa chủ chỉ diễn ra tại miền Bắc khoảng năm 1953, 1954 thôi. Sự thật những nhà lãnh đạo giáo điều của Đảng đã ra lệnh cải cách ruộng đất tại miền Nam vào năm 1964, 1965 khi cộng sản đã kiểm soát được một phần lớn đồng bằng sông Cửu Long theo mô thức đấu tố đã làm tại miền Bắc. Lệnh này cho thấy cuộc cải cách ruộng đất tại miền Bắc giết oan biết bao nhiêu nông dân, sau đó cải sửa, Hồ Chí Minh khóc nhận sai lầm chỉ là một màn kịch. Tuy nhiên các cán bộ miền Nam thấy tình hình đất đai và quan hệ giữa địa chủ và nông dân ở miền Nam không có gì giống với điều kiện ở miền Bắc như chỉ thị mô tả và đã tỏ ý không hăng hái thi hành.

Ông Nguyễn Thành Thơ thuật lại rằng, khoảng năm 1964 khi đang công tác tại đồng bằng sông Cửu Long ông được gọi về trình diện Cục R (2). Tại R ông  được lệnh về tổ chức “Phát động quần chúng cải cách ruộng đất một cách toàn diện và triệt để”. Nghe giải thích cả ngày ông vẫn không thông, và sau khi cho điều tra thực trạng ông không thấy có địa chủ theo tiêu chuẩn ngoài Bắc hay tại Trung quốc, và cũng không có nông dân bị hiếp đáp để đứng ra tố khổ như ngoài Bắc. Hỏi ý Nguyễn Chí Thanh lúc đó chỉ huy Cục R, Nguyễn Chí Thanh cũng mù mờ không quyết, sau đó điện ra Bắc hỏi Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh bảo không làm được thì ngưng lại (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 120, 121).

Về chính sách giết nhầm hơn bỏ sót: Ông Nguyễn Thành Thơ kể rằng trong thời gian xâm lăng miền Nam, công an cộng sản được lệnh “thà giết lầm hơn bỏ sót”. Ông viết:

“Ban an ninh khu có trại giam kể là tử tội, ở xã thuộc huyện Thanh Tri – Sóc Trăng có chỉ thị cho ban cai quản trại giam, khi địch đánh vào trại giam, phải xử tử ngay không để  dịch giải thoát” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 122).

            Ở một đoạn khác ông Nguyễn Thành Thơ viết rằng khi ông mang vấn đề này ra kiểm điểm và hỏi chủ trương như vậy có sai trái gì không thì một cán bộ an ninh tên là Ba Hương giải thích:

“Xưa nay làm công tác an ninh thường có quan điểm thà giết lầm chứ không thả lầm” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 123)

Phê phán nội bộ về tấn công Mậu Thân: Cuộc tấn công Mậu Thân 1968 trên toàn quốc Đảng cộng sản xem như một thắng lợi lớn, nhưng sự thật cuộc tổng tấn công đã thất bại khắp nơi, và tổn thất nhân mạng về phía cộng sản rất nặng nề vì chiến thuật địa phương lủng củng thiếu thống nhất. Thuật lại việc phê phán nội bộ sau trận Mậu Thân ông Nguyễn Thành Thơ ghi nhận ba đợt tấn công theo chỉ thị của cục R đều thất bại. Phần ông bị phê bình. Ông viết trong bản kiểm điểm:

“Tấn công đợt 1, Khu ủy ai cũng nói “a thần phù” và vỗ đít, không chủ động. Đợt 2 trong tình hình địch cảnh giác phòng thủ chặt ta tấn công sẽ bị đỡ ngực  nên nhiều đồng chí đều có ý kiến chuyển hướng tấn công, chủ yếu vào nơi địch sơ hở và ta có chuẩn bị. Khuyết điểm tinh thần tấn công của tôi theo chỉ đạo trên là bế tắc, không tìm được chỗ yếu của địch và nghiên cứu cách tần công địch không đỡ được. Do tấn công vào điểm trong đợt 2 ta bị tiêu hao nhiều quá, ai cũng thắc mắc. Trong cuộc hội nghị Khu ủy thống nhất củng cố ba thứ quân và chuyển hướng tấn công không đúng chỉ đạo bên trên.” (“Cuối Đời Nhớ Lại”, trang 136)

Vì những lẽ trên ông Nguyễn Thành Thơ nói ông không thể làm theo chỉ thị vì sẽ có nhiều tổn thất. Nhưng trong bản kiểm điểm ông nhận lỗi như cấp trên muốn. Ông viết:

“Trong chấp hành chỉ đạo tấn công dứt điểm đô thị, tôi có khuyết điểm cầu an tiêu cực tấn công, không dứt điểm được các mục tiêu đô thị ở Khu 3”(“Cuối Đời Nhớ Lại”, trang 136)

Địch vận tướng Dương Văn Minh : Một tiết lộ có giá trị lịch sử nhất là nỗ lực vận động (từ năm 1963 đến năm 1968) sự hợp tác của tướng Dương Văn Minh bất thành do chính ông Nguyễn Thành Thơ thực hiện (thời gian 1968 làm Trưởng ban Binh vận R, một chức vụ chỉ giao cho cấp Ủy viên TW đảng) theo lệnh của Phạm Hùng. Hà Nội đã đưa tướng Dương Văn Nhựt (em của tướng Dương Văn Minh) từ miền Bắc vào tiếp xúc với Dương Văn Minh, và tướng Dương Văn Minh đều thông báo cho tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn biết nội dung các cuộc tiếp xúc này.

Năm 1968, sau trận Mậu Thân và Hoa Kỳ đang xuống thang chiến tranh. Tại bộ chỉ huy Trung ương cục R Phạm Hùng làm việc với Nguyễn Thành Thơ. Nguyễn Thành Thơ ghi:

“Anh Phạm Hùng bàn ‘Mỹ xuống thang chiến tranh, nội bộ ngụy sẽ mâu thuẫn chia rẽ lật đổ nhau, anh tổ chức tranh thủ Dương Văn Minh lợi dụng thời cơ để chiếm địa vị trong ngụy quyền để thực hiện hòa hợp dân tộc, chấm dứt chiến tranh’. Trung ương cục có điện kêu Dương Văn Nhựt (vốn là tướng trong hàng ngủ cộng sản, em ruột tướng Dương Văn Minh) cộng tác với tôi thực hiện.”

“Dương Văn Nhựt đến làm việc với tôi. Trước nhứt tôi hỏi Dương Văn Nhựt ‘quá trình qua Dương Văn Minh đối với ta có biểu lộ cảm tình gì không’. Nhựt trình bày ‘Thời Ngô Đình Điệm, Dương Văn Minh đảo chánh Diệm, đảng có kêu tôi gặp Minh, bảo với Minh khi làm tổng thống thì bãi bỏ ấp chiến lược đi. Minh trả lời ‘sẽ bãi bỏ ấp chiến lược nhưng chùa Phật, Thiên chúa được dựng lên theo gom dân lập ấp chiến lược vẫn giữ. Khi ta tấn công Mậu Thân Đảng bảo tôi (Dương Văn Nhựt) đến gặp Minh. Tôi đến nhà Minh, biết Minh đi Thụy Sĩ tôi lên ngay máy bay đi Thụy Sĩ, biết Minh về Thái Lan, tôi theo về Thái Lan, gặp được Minh tôi nói: ‘Ông Nguyễn Hữu Thọ mời Minh về tham gia Mặt Trận Giải Phóng và Chính Quyền liên hiệp’ Minh nói : ‘không biết làm chính trị, việc đó dành cho ông Thọ’ . Tôi (Nguyễn Thành Thơ) nói với Nhựt ‘Như vậy Minh là một nhân vật trung gian, có quan điểm trung gian, theo địch vẫn có cảm tình với ta, vậy Nhựt đi làm việc với Minh là đi tranh thủ Minh lợi dụng tình hình, để giành địa vị trong ngụy quyền, hiệp thương với ta thực hiện hòa hợp’. Nhựt nói ‘Yêu cầu như thế ta tranh thủ hướng dẫn Minh giành quyền rất dễ, tôi tin Minh sẽ hăng hái làm theo’

“Khi Nhựt về báo cáo ‘Đến nhà Minh gặp mẹ tôi, mẹ tôi ôm tôi khóc, tôi cũng khóc, thấy vợ chồng Minh rất xúc động. Vợ Minh lo ăn nghỉ cho tôi rất chu đáo, con Minh vui mừng vì có người chú trong hàng ngũ cách mang. Tiếp theo, khi nào Minh rãnh rỗi, tôi nói chuyện với Minh nhiều chủ đề để xiết vô chủ đề tranh thủ Minh, nói hướng dẫn của ta thêm thuận lợi. Minh chỉ hỏi để hiểu rõ thêm ý của ta, không thấy phản ứng gì’.

“Đến ngày chót Minh tổ chức chiếu bóng cho gia đình xem. Minh ngồi trên xe, tôi ngồi một bên, một người Mỹ ngồi một bên, người Mỹ luôn lén nhìn tôi. Sau đó Minh cho xe đưa tôi về Tây Ninh. Theo tôi (Dương Văn Nhựt) nhận xét, Minh ngồi gữa coi chiếu bóng, có một người Mỹ ở bên, để ngầm cho tôi biết, Minh giành chức vụ trong chính quyền ngụy để thương lượng với ta được một trường phái Mỹ ủng hộ .

      “Tôi (Nguyễn Thành Thơ) báo cáo anh Phạm Hùng …, anh Phạm Hùng nói đại ý: ‘Ta đoán Mỹ sẽ xuống thang chiến tranh, ta hoạt động mạnh, ngụy suy yếu sẽ đẻ ra lủng củng. Minh nghe lời ta có thể đạt được mong muốn. Kể từ nay cắt đứt liên lạc để tránh lộ liễu, chuyện có quá trình, có đi sẽ đến. Trả Dương Văn Nhựt về Bắc”

“Cuộc vận động theo Nhựt nói lại, đến 30-4-1975, Phòng chính trị Bộ Tư Lệnh cấm không được nói cho ai biết, nên Nhựt không dám hé môi”(“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 139, 140)

             

Chiến tranh Việt Trung 1979: Khoảng cuối năm 1978 khi tình hình biên giới Việt-Kampuchia và Việt –Trung căng thẳng, quân lính Kampuchia thường vượt biên giới cướp của và giết người mà Việt Nam không có đối sách gì. Trong một dịp Tổng Bí thư Lê Duẫn đi thăm huyện Cần Giờ tháp tùng bởi Huyện ủy và 30 cán bộ cao cấp khác, Nguyễn Thành Thơ ghi:

“Lê Duẫn nói ‘Các anh có gì hỏi tôi giải đáp’ . Anh em phấn khởi rộ lên ‘Xin hỏi K nó quấy rối biên giới ta, tàn sát cướp phá rất dã man điên cuồng, sao ta đối phó rất lôi thôi, chúng tôi khó hiểu’. Anh Lê Duãn trả lời ‘Các đồng chí hỏi đúng là một tình hình cả nước đều quan tâm, chúng tôi đau đầu lắm ngủ không được, không phải là vấn đề Khmer đỏ, vấn đề Pôn Pốt mà là vấn đề ai đằng sau Khmer đỏ, Pôn Pốt. Lần này ta có đưa đại quân đâu, bọn nó làm sao chống ta nổi, nhưng ta đánh nó, Trung quốc đánh ta thôi, nhưng ta không chiếm K, Trung quốc cũng không chiếm ta.” (“Cuối Đời Nhìn Lại” trang 159)

Ý kiến của cán bộ cao cấp miền Nam về thống nhất đất nước: Nội bộ cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam có ý kiến khác biệt về cách thống nhất đất nước, thống nhất chính trị mà không thống nhất kinh tế hay thống nhất cả chính trị và kinh tế . Ông Nguyễn Thành Thơ viết như sau về các cuộc thảo luận ở cấp cao:

“Lần đầu tiên dự cuộc họp cán bộ hội nghị toàn quốc tại trường công an thành phố tại Thủ Đức, do anh Lê Duẫn chủ trì, trong cuộc họp tôi nhớ các anh nói  về thống nhất đất nước, vấn đề tôi nhớ mãi là anh Linh (Nguyễn Văn Linh) phát biểu ‘Thống nhất đất nước, tiến hành ngay thống nhất lãnh thổ, thống nhứt Đảng, đoàn thể, Mặt trận, Nhà nước, thống nhứt quân đội … Nhưng đề nghị khoan thống nhứt kinh tế, để nó được phát triển như nó có, ta xem ưu khuyết, cái gì phát huy, cái gì bỏ đi .” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 160)

            Trong một cuộc họp sau đó tại Hà Nội do Trường Chinh chủ trì, ông Nguyễn Thành Thơ ghi rằng một số cán bộ miền Bắc phê bình:

“Có một số cán bộ Đảng viên (ám chỉ cán bộ miền Nam) không muốn thống nhứt đất nước để hưởng thụ”. Ngày nghỉ họp, anh Bạch Đằng (Trần Bạch Đằng)  đến gặp tôi kéo tôi đi nói: ‘Tôi anh đến gặp anh Sáu Thọ’ (Lê Đức Thọ). Đến nhà anh Sáu Thọ anh vui vẻ tiếp, anh Bạch Đằng nói: ‘Tôi không tán thành cuộc họp lần này, Trung ương có nhận xét một số Đảng viên không muốn thống nhứt đất nước, chúng tôi tán thành thống nhứt tất cả, chỉ có một điểm kinh tế để như nó có, lại nhận xét chúng tôi không muốn thống nhứt, lại nói chúng tôi để hưởng thụ . Chúng tôi lo là lo nền kinh tế suy sụp đời sống nhân dân khó khăn, nếu nói đó là để hưởng thụ thì nhân dân được hưởng thụ, còn thống nhứt để dân nghèo thì chính trị đất nước thế nào’ Anh Sáu Thọ nói ‘Kinh tế là nền tảng, không thống nhứt kinh tế, tất cả các vấn đề khác thống nhứt không có nghĩa gì.’ Hai anh cải với nhau rất gay gắt đến mức đứng lên ngồi xuống quơ tay. Tôi ngồi rất lo …” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 160)

Đói do thống nhứt kinh tế, ngăn sông cấm chợ: Trong thời gian 1976, 1977 dù một số cán bộ miền Nam như Nguyễn Văn Linh, Trần Bạch Đằng chống thống nhứt kinh tế, nhưng Lê Đức Thọ là người nắm thực quyền chủ trương thống nhứt toàn diện, nên những ủy viên cao cấp khác như Lê Duẫn, Trường Chinh cũng để cho trôi qua (có thể sợ chống thống nhứt kinh tế là đi ngược với chủ thuyết và bị chụp mũ là xét lại). Cả nước sau đó rơi vào đói rách. Ông Nguyễn Thành Thơ kể lại một hoạt cảnh đói:

“Một hôm khoảng 6 giờ tối, chồng thiếu tướng, vợ bác sĩ, trong lúc tôi Bí thư Chính ủy khu miền Tây, chị là người chăm lo sức khỏe cho tôi, rất ơn nghĩa, đá cửa rào nhà tôi kêu “Mười Khẩn, gạo đâu ăn?” (Mười Khẩn là một trong những bí  danh của ông Nguyễn Thành Thơ). Tôi chạy ra mở cửa, trước thái độ đói giận, tôi vô nhà vác bao gạo mới được cấp đem ra để trên xe, xe rồ chạy về không có lời chào hỏi đến như đi” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 164)

Một hoạt cảnh khác không kém phần sống động. Nguyễn Thành Thơ ghi:

“Hai anh em con tôi, sau những ngày ăn bo bo, khoai bắp, vừa có gạo nấu  nồi cháo, em vào bếp múc tô cháo ăn, anh vô bếp thếy em ăn, anh cúi xuống hỏi ‘Mầy ăn gì?’ Người em lấy mặt che tô cháo, anh nắm lỗ tai dỡ lên ‘Mầy ăn cháo gạo không chờ ai ăn’, liền đẩy đầu em xuống tô cháo, mặt đầy cháo, em ngóc đầu dậy lấy tô cháo vụt vào mặt anh, trúng mé mắt máu ra lai láng, vợ tôi vội chở đến bệnh viện Gia Định cầm máu may lại.” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang164, 165) .

Vai trò của Trường Chinh trong cuộc đổi mới năm 1986: Chưa có tài liệu nào cho thấy vai trò của Trường Chinh trong quyết định “đổi mới”. Nhưng dựa vào Hồi ký của ông Nguyễn Thành Thơ có lẽ Trường Chinh đã có một vai trò tích cực. Nguyễn Thành Thơ viết:

“Lúc đó (năm 1986) tình hình, anh Ba Duẫn mất, anh Trường Chinh được TW Đảng giao nhiệm vụ Tổng Bí thư. Anh vào Sài Gòn được Thành ủy đưa xuống một số cơ sở sản xuất, thấy sản xuất phát triển, lao động có việc làm, hàng hóa tiêu dùng không thiếu, không khí sắp hàng mua hàng đi kiếm hàng không còn . Anh nói với anh em “Đi lên xã hội chủ nghĩa, Đảng lãnh đạo, theo đường lối quần chúng, thực tế thực tiễn, dân tộc và thời đại.” Rồi khen anh Linh là con người  thực tế, thực tiễn, không duy ý chí, về Hà Nội làm việc, sau đó quyết định đề bạt anh Linh làm Thường trực Ban bí thư .” (“Cuối Đời Nhớ Lại” trang 192).

            Nhờ sự cất nhắc và ủng hộ của Trường Chinh Nguyễn Văn Linh đã đắc cử Tổng Bí thư tại đại hội 6 của Đảng trong năm 1986 và cầm đầu cuộc “đổi mới” cứu Việt Nam ra khỏi nạn đói.

            Cuốn Hồi Ký “Cuối Đời Nhớ Lại” của ông Nguyễn Thành Thơ cho thấy, do đấu tranh nội bộ và áp lực của tình hình thế giới Đảng cộng sản Việt Nam đã quyết định “đổi mới” chính sách kinh tế, và qua đó cởi bỏ được một trong hai cái gông họ máng lên đầu dân tộc Việt. Cái gông còn lại là cái “gông chính trị”, cái Điều 4 của bản Hiến Pháp quái ác hiện hành.

            Chừng nào thì Đảng cộng sản Việt Nam tháo gỡ cái gông còn lại để dân tộc có đầy đủ tự do thong dong tiến bước?

Trần Bình Nam

Jan., 17, 2009

binhnam@sbcglobal.net

www.tranbinhnam.com

(1) Xem Việt Sử Toàn Thư của Phạm Văn Sơn trang 573

(2)“R” là Trung ương cục miền Nam, bộ phận lãnh đạo cuộc chiến tại miền Nam của Hà Nội, thường đóng bên kia biên giới Cam Bốt người cộng sản gọi là K



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Khi đạo đúc cách mạng phá tan đạo đức dân tộc
Lá lành đùm lá rách: 10 tấn gạo từ thiện cho đồng bào nghèo ở Cambodia
TQ dự định dùng tàu chiến đâm các chiến hạm Mỹ - Từ chiến thuật biển người đến biển tàu
Tố Hữu nhà thơ lớn CSVN khát máu, VC dựng đền tưởng niệm
Thư ngỏ về Tình trạng Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức
Từ chiếm đất, biển đến doanh nghiệp: Những nhà đầu tư Trung Quốc tăng cường mua doanh nghiệp Việt - CSVN dung dưỡng buôn phụ nữ qua TQ mại dăm:
Chủ tiệm nail Việt gốc Hoa dính cáo buộc buôn người, sử dụng nô lệ lao động VN
Dân nổi lên đánh chết công an ở Sài Gòn - Phó ban Quân Sự bắn chết người tình Phó Chủ Tịch Hội Đồng ND rồi tự tử
Phụ nữ thời XHCN: Cô gái Việt Xuất Khẩu bị sát hại ở Nhật: Người thân bàng hoàng, mong đón thi thể em về quê sớm
Việt Nam tìm kiếm hợp tác để đối phó với Trung Quốc nhưng bị làm ngơ vì cố bám víu XHCN
Khuyến khích VN đòi lại Hoàng Sa, Mỹ lại điều tàu tuần tra gần các đảo bị TQ cưỡng chiếm
Xúc phạm cờ Phúc Kiến, Huỳnh Thục Vy bị 2 năm 9 tháng tù vì xịt sơn lên cờ tổ VC
Năng suất lao động thời CS: Người Việt “đội sổ” năng suất lao động ĐNÁ: Hấp dẫn đầu tư nhờ… đông?
Khủng bố người Hoa ở Mỹ: Xe ôtô lao vào khu người Hoa ở New York, 7 người thương vong
Chỉ có trong Văn hóa XHCN thời đại HCM!

     Đọc nhiều nhất 
Dốt Anh ngữ, đài Truyền hình quốc gia VTV dán nhãn IMF - International Monetary Fund là International Mother Fucker [Đã đọc: 3638 lần]
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cảnh báo Trung Quốc nhân chuyến công du châu Á- Người VN nên hiến kế cho TT Trump đánh TQ đòi Hoàng Sa, mua tàu cao tốc tấn công cảm tử khai chiến [Đã đọc: 349 lần]
Những người còn lương tri đều từ bỏ đảng: Nhà văn Nguyên Ngọc, GS Chu Hào, NS Kim Chi đều đồng loạt từ bỏ đảng CSVN [Đã đọc: 304 lần]
Nhà hàng Tàu thịt người: Xác những người di cư bị đông đá rong nhà hàng Tàu Cộng ở Pháp [Đã đọc: 289 lần]
Bộ trưởng Indonesia gọi cách đánh bắt của Trung Quốc là “hành vi tội phạm”, Nam Hàn phá tàu TQ,Argentine bắn tàu TQ trong khi CSVN khiếp sợ để tàu TQ giết ngư dân không dám mở miệng! [Đã đọc: 289 lần]
Kế hoạch phản công tái chiếm Hoàng Sa [Đã đọc: 260 lần]
Vì sao CSVN dung dưỡng bọn Tây ấu dâm làm hại thiếu nhi VN? [Đã đọc: 243 lần]
Người Việt lừa đảo: Cựu giám đốc thể thao gốc Việt của Microsoft bị tố cáo ăn cắp $1.5 triệu [Đã đọc: 227 lần]
Thánh tích kinh tế CSVN: Dân Việt gánh mỗi người 34 triệu đồng nợ công [Đã đọc: 219 lần]
Lao nô thời CS: Báo động tình trạng tu nghiệp sinh Việt tử vong liên tiếp tại Nhật [Đã đọc: 218 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.