Một thanh niên giết mẹ vì bị 'ép' phải trở thành bác sĩ
22.02.2010 12:50
SANTA ANA (OC Register) - Nguyễn Lâm Sơn không bao giờ lớn tiếng với mẹ, mãi đến lúc anh ra tay giết bà. Sơn, 31 tuổi, vốn là đứa con ngoan, biết vâng lời, ít khi rời xa mẹ. Bà Nguyễn Thu Nương là bậc cha mẹ luôn tận tụy nuôi con, ước mơ được thấy đứa con đầu lòng của mình lớn lên trở thành bác sĩ.

Sơn Nguyễn chụp hình với mẹ. Tại sao một người con hiếu thảo lại có thể bóp cổ chết mẹ mình được? Nguyễn Lâm Sơn không bao giờ lớn tiếng với mẹ, mãi đến lúc anh ra tay giết bà. Sơn, 31 tuổi, vốn là đứa con ngoan, biết vâng lời, ít khi rời xa mẹ. Bà Nguyễn Thu Nương là bậc cha mẹ luôn tận tụy nuôi con, ước mơ được thấy đứa con đầu lòng của mình lớn lên trở thành bác sĩ. Ðó là lý do tại sao mọi người trong gia đình đều sửng sốt khi hay tin Sơn bóp cổ giết chết người mẹ 71 tuổi của mình tại căn nhà ở Garden Grove, hôm 21 tháng 12, năm 2008. Sơn khai với cảnh sát mình đã bóp cổ giết chết mẹ. Nghi vấn ám ảnh mọi người là phải chăng Sơn chủ ý giết mẹ, và tại sao anh đặt tay lên cổ bà. Hiện Sơn đang đối diện với vụ xử án giết mẹ. Anh tuyên bố rằng mình vô tội. Phiên tòa sơ thẩm sẽ được mở vào hôm Thứ Sáu để quyết định khởi đầu vụ xử có bồi thẩm đoàn tham dự. Phiên tòa dự tính diễn ra trong tuần này nhưng phải dời lại vì anh phải nhập viện do có ý định tự tử. Dì của Sơn là bà Marie Nguyễn nói, “Tôi biết rõ hai mẹ con thương nhau lắm. Sơn là đứa con ngoan.” Gia đình họ Nguyễn từ Việt Nam sang định cư ở Mỹ năm 1983, ngụ ở San Diego. Bấy giờ Sơn mới lên 5 và Hải, người em trai chỉ được hai tuổi. Cha Sơn là ông Nguyễn Thịnh cưới mẹ anh lúc còn ở Việt Nam. Bấy giờ bà là một dược sĩ và lớn hơn ông 16 tuổi. Ở Mỹ, ông làm kỹ thuật viên về điện. Dì Marie sống ở Los Angeles, thường đến thăm gia đình họ vào các dịp lễ. Theo dì, mọi người trông rất hạnh phúc, bà Nương hay nói tốt về Sơn, khoe rằng anh được điểm cao ở trường. Dì Marie hồi tưởng, “Bà ấy rất hãnh diện về sự thông minh của con mình và nói về chuyện cậu ấy sẽ trở nên bác sĩ như thế nào.” Hải kể lại, mẹ mình là một người “tuyệt vời,” lo “chăm sóc” cho con cái. Nhưng thêm rằng, cá tính bà có một khiếm khuyết nhỏ. Hải nói, “Mẹ muốn mọi sự diễn ra theo ý mình.” Anh là người sẽ làm chứng để biện hộ cho Sơn. Hải tiếp, “Niềm hạnh phúc của mẹ chuyển thành sự uốn nắn chúng tôi theo ý bà.” Năm 2000, cha mẹ Sơn ly dị; tuy rằng, họ chưa rời xa nhau. Sự tách lìa này khiến Sơn khủng hoảng, anh khai với cảnh sát trong thời gian ấy anh từng bị đưa đi thẩm định tâm thần hai lần. Sơn kể là anh thấy buồn bực mỗi khi ba anh nói chuyện trên điện thoại với bạn gái của ông. Sau cùng khi cha mẹ Sơn dọn ra riêng, Hải chọn sống bên cha, trong khi Sơn ở cạnh mẹ. Hải không thể thực hiện được như ý của mẹ, anh không muốn làm bác sĩ hay dược sĩ. Bà quay sang hy vọng Sơn sẽ là bác sĩ. Hải, người đã lấy xong bằng cao học về tâm lý nói, “Mẹ đặt niềm tin vào việc đạt được một địa vị cao, và bà áp lực anh Sơn nhiều hơn.” Sơn học ngành sinh vật ở trường University of California, Irvine. Sau đó, anh theo học hai năm ở trường Dược tại Massachusetts, rồi chuyển sang học Y khoa tại Ross University, ở Caribbean. Bà Nương dọn sang sống ở đảo quốc Dominican để được gần bên Sơn. Anh mượn nợ để đi học nhưng bà cũng giúp đỡ anh thêm về mặt tài chính. Hai người sống trong một căn chung cư nằm nhìn sang phía trường. Vào mùa Thu năm 2008, Sơn rời trường Y và cùng mẹ dọn về Garden Grove. Anh khai với cảnh sát rằng, vào thời gian này anh cảm thấy bị nhiều áp lực phải trở thành bác sĩ hơn. Sơn nói, “Theo văn hóa nước tôi, cha mẹ nào cũng kỳ vọng con cái làm theo lời họ. Nếu con cái tuân theo lời thì mang lại vinh dự cho gia đình; ngược lại, chỉ làm mất mặt và coi như đồ ruồng bỏ.” Sơn khai rằng, chiều ngày 21 tháng 12, khi anh đang ngồi viết e-mail thì mẹ anh tiến lại gần. Anh cảm nhận được cơn phẫn nộ của bà, và tỏ ra muốn đối chất với Sơn. Bà hỏi anh có còn tiếp tục theo đuổi ngành Y nữa chăng. Anh đáp là anh muốn trở lại trường Dược vì anh chỉ còn một năm nữa là hoàn tất, thay vì phải trở lại ngành Y khoa. Bà Nương không bằng lòng, và nói anh cần nghĩ lại việc phải vượt trội hơn con cái của bạn bè bà. Anh kể, “Mẹ tôi nói, ‘Sao con không chịu nắm lấy cơ hội vì hiện nó đang ở trong tầm tay con, để có thể qua mặt chúng nó?’” Sơn khai với cảnh sát rằng anh bắt đầu to tiếng và mẹ anh từ tốn nói, “Tao là mẹ. Không đứa con ngoan nào lại bất kính đến nỗi lớn tiếng với mẹ như vậy.” Sơn kể tiếp, “Tôi đáp, ‘Sao mẹ không để cho con đi theo hướng con thích? Cái gì quan trọng với mẹ hơn, bạn bè của mẹ hay hạnh phúc của con mình?’” Mẹ Sơn bắt đầu nói anh cần phải nêu gương tốt cho Hải như thế nào. Sơn khai với cảnh sát là sau đó anh bắt đầu chịu buông xuôi và ngồi vò đầu một lúc. “Rồi cơn giận bùng lên, tôi đặt hai tay lên cổ bà và bóp mạnh.” Anh nói anh buông ra sau khoảng sáu bảy giây gì đó, và anh nghe tiếng mẹ ho. Sơn khai rằng anh lập tức chạy ra khỏi căn chung cư và ngủ suốt đêm trong xe. Sáng hôm sau khi trở vào thì mẹ anh đã chết. Anh gọi cảnh sát và bị bắt. Sơn có thể phải đối diện với bản án chung thân nếu xét thấy có tội sát nhân ở mức độ một hoặc hai. Luật sư biện hộ Rob Harley không nghĩ vụ này chắc sẽ đưa đến bản án giết người. “Ðây chẳng qua chỉ là một tai nạn tình cờ xảy đến trong cơn nóng giận.” Ông Harley dự tính sẽ cậy đến một chuyên gia về văn hóa, để làm chứng về tầm quan trọng của văn hóa Việt Nam là phải làm nở mặt cha mẹ, bằng cách gắng học cho giỏi. Ông định dùng điều này để giải thích cho bồi thẩm đoàn hiểu tại sao Sơn cảm thấy bị áp lực phải theo học trường Y. LS Harley nói, “Làm đẹp lòng mẹ, đối với anh ta còn quan trọng hơn hạnh phúc của chính mình.” Phó Biện Lý Cameron Talley tin tưởng Sơn sẽ bị buộc tội sát nhân. Ông ta nói, “Không có gì là tai nạn ở đây cả. Khi anh nóng giận anh không đặt tay lên cổ người khác mà chỉ tát tai hoặc nắm vai người ta. Theo tôi, anh ta đã nổi khùng và chỉ muốn giết phức mẹ mình đi thôi.” Dì Marie Nguyễn sẽ đến dự phiên xử, bà đến thăm cháu hai lần mỗi tuần ở Nhà Lao Quận Cam. Hai người không hề đề cập đến chuyện đã xảy ra. Bà nói, “Thật đau lòng cho nó lẫn cả cho tôi. Tôi cũng thương bà ấy, nhưng bà ấy đã không còn. Nay chỉ biết nghĩ đến cuộc đời của nó.” 
Hình cảnh sát chụp Sơn Nguyễn khi bắt giam. Theo nguoi-viet.com
| Tạp Ghi: Bác Sĩ, Mà Không Là Gì Khác HUY PHƯƠNG . Việt Báo Chủ Nhật, 2/21/2010, 12:00:00 AM | Tạp ghi: Bác Sĩ, Mà Không Là Gì Khác - Huy Phương Chỉ vì người mẹ muốn ép con trở thành một bác sĩ, một tấn thảm kịch đã xẩy ra trong một gia đình người Việt ở Cali, khi đứa con trong một giây phút quẫn bức đã bóp cổ người mẹ yêu thương của mình. Người mẹ với ý muốn cho con mình sau này là một bác sĩ đã không còn nữa, và đứa con có thể trở thành một người tù chung thân với nỗi ân hận dày vò khôn nguôi. Biết bao nhiêu bậc cha mẹ Việt Nam đã muốn cho con mình trở thành bác sĩ, và chỉ là bác sĩ mà không là gì khác. Từ ước muốn, hướng dẫn, chỉ đường, đến răn đe, gây áp lực, giận dỗi và trách móc, phải nói là đa số cha mẹ người Việt chúng ta mang bệnh sùng bái địa vị này và mong muốn cho con cái trở thành một bác sĩ. Chuyện này không chỉ mới xẩy ra lần đầu trong xã hội Việt Nam cũ kỹ thói đời và bám víu hư danh. Trước đây, đã có những đứa con tự tử vì không chịu nỗi sức ép từ cha mẹ bắt con phải học hành và chọn nghề nghiệp theo ý muốn của mình. Một người cha trong cộng đồng người Việt ở Mỹ có con vừa tốt nghiệp bác sĩ y khoa, và sợ không ai biết đến vinh dự này, để khoe danh, ông chỉ còn cách đăng một cột báo chúc mừng chính con ông. Cũng cách đây hai năm, trên đài SBTN, trong mục Tử Vi hàng tuần, một khán giả đã gọi vào. Câu hỏi của vị này là con trai ông sinh vào giờ này, ngày này, năm này, về sau khi lớn lên có học bác sĩ được không? Xin nói thêm là lúc đó cậu con trai mới ba tuổi rưỡi. Bác sĩ là gì mà người ta ham muốn đến mức cuồng nhiệt như thế? Nghề thầy thuốc mà ta thường gọi là thày lang dưới thời phong kiến xa xưa là nghề cứu nhân độ thế và dân chúng cũng chỉ gọi là Thầy, nghề Thầy Lang là ghề gia truyền, hay được truyền dạy giới hạn, cũng cao quý như Thầy Dạy Học, và bệnh nhân đền đáp ơn Thầy bằng tình nghiã, lấy lễ vật mà tạ ơn Thầy. Đến thời Pháp thuộc, đem văn minh đến cho dân bản xứ, người Pháp mở bệnh viện Tây Y, đào tạo bác sĩ y khoa, con số bác sĩ lúc bấy giờ rất hiếm hoi, một số được du học từ Pháp, một số được đào tạo tại chỗ như trường Y sĩ Đông Dương, Hà Nội. Vì trường dạy bằng tiếng Pháp, việc học tốn kém nên chỉ có con nhà giàu hay con cái quan chức thuộc địa mới có thể trở thành bác sĩ. Thời đó, một bệnh viện tỉnh may ra mới có một bác sĩ, được trọng nể, quyền hạn tối đa và người dân thường gọi là Quan Đốc. Tâm lý của bệnh nhân, nhất là trong giới bình dân, ít học, gặp trường hợp thân nhân đau ốm nặng, nguy hiểm, “thập tử nhất sinh” sinh ra tâm lý cầu khẩn, kêu nài, van xin cứu mạng mà không nghĩ đó là bổn phận của người thầy thuốc ăn lương nhà nước. Tâm lý của bệnh nhân và sự ưu đãi của chính quyền dần dần đưa đến chỗ người bác sĩ coi bản thân mình là quan trọng, quyền uy, dù cả chục năm sau, ngay thời chúng ta đã thoát nô lệ, thành lập nền dân chủ. Người ta kể chuyện trong một đơn vị quân đội, một bác sĩ trưng tập mang cấp bậc trung uý, khi một người lính đến xin chữa bệnh, đã vô tình gọi ông là “Trung Úy” mà không gọi là “Bác Sĩ”, vị bác sĩ quân y đã phán rằng: “Anh về kêu ông Trung Uý Đại Đội Trưởng của anh chữa bệnh cho anh đi!” Xã hội Việt Nam dưới hai thời Cộng Hoà cho đến khi di cư ra nước ngoài cho đến bây giờ vẫn còn quá nhiều gia đình trọng vọng, cho bác sĩ là giới thượng lưu trí thức (kể cả việc kiếm nhiều tiền), nên theo lề thói này, cha mẹ hãnh diện có con ra trường bác sĩ, mỹ nhân cũng mơ ước có chồng bác sĩ, bác sĩ là “top ten” trong nấc thang danh vọng và địa vị trong xã hội. Đó là quan niệm của một xã hội đã quá cũ, có thể nói là cổ hủ của những người lớn tuổi có thể hiện nay không còn thích hợp với trào lưu mới và khác với quan niệm của lớp trẻ lớn lên tại hải ngoại hiện nay. Để trở thành một Y Khoa Bác Sĩ, ngoài sự thôi thúc, ép buộc của cha mẹ, các vị bác sĩ tương lai phải trải qua nhiều thử thách hy sinh, và chịu đựng lớn lao mà ngay cả cha mẹ cũng khó thông cảm vả hiểu cho con, đó là chưa nói đến số tiền nợ vay khổng lồ thường lên đến nhiều trăm nghìn đô la mà sau khi tốt nghiệp họ phải hoàn trả. Trong bài này chúng tôi chỉ nói đến những bác sĩ tốt nghiệp từ các Đại Học Mỹ. Về khả năng học vấn, muốn học y khoa, sinh viên phải tốt nghiệp Cử Nhân (B.S.) ngành sinh học (Biology) mất 4 năm + 4năm tại một trường y khoa + 4 đến 8 năm cho chương trình bác sĩ nội trú (residency), tuỳ theo ngành chuyên khoa (specialty). Thời gian nội trú là thời gian làm việc hầu như không công cho bệnh viện. Họ được trả lương, trung bình 45,000/ năm, nhưng phải làm việc từ 80 đến 120 giờ mỗi tuần. Bác sĩ nội trú làm việc rất căng thẳng, nhiều khi thiếu ngủ. Sớm lắm một bác sĩ ra trường cũng ở tuổi 32. Một thời gian dài vùi mình vào sách đèn, tốn kém, căng thẳng, gần như đốt hết tuổi thanh xuân. Sinh viên phải có điểm trung bình GPA (Grade Point Average) từ 3.0 trở lên, là một trong những yếu tố cạnh tranh gay gắt lúc nạp đơn xin nhận vào trường Y. Muốn được nhận vào học, ứng viên phải có điểm MCAT (Medical College Admission Testing) thật cao vì chỗ học có giới hạn tuỳ theo trường. Nếu muốn chọn những trường danh tiếng (và học phí cao) như Harvard, John Hopkins, Princeton, University of Pennsylvania, v.v. ứng viên phải thật xuất sắc về mọi phương diện: Điểm GPA cao, điểm MCAT cao, thư giới thiệu (recommendations) của giáo sư hay những nhân vật kiệt xuất trong ngành Y có tính thuyết phục, bài luận văn (essay) tạo được ấn tượng nơi các viên chức đảm trách việc xét đơn, ứng viên còn phải chứng minh tiềm năng và khả năng của mình qua một cuộc phỏng vấn (oral interview) gay go. Yếu tố tài chánh cũng rất quan trọng: Khi chọn trường để nạp đơn, ứng viên phải có một số tiền lên đến hàng ngàn dollars: tiền nạp đơn (application fees), cho nhiều trường Y (từ 5 đến 7 trường) để chờ được phỏng vấn, chưa nói đến chi phí di chuyển và ăn ở trong vòng từ 3 đến 5 ngày cho mỗi nơi được gọi. Học Y ở giai đoạn này cần một số tiền lớn để trả học phí từ 25,000 đến 50,000/ năm, tiền chi tiêu (nhà ở, ăn uống, tiêu vặt) và tiền mua sách. Tiền sách không phải là nhỏ, có khi còn tốn kém hơn cả tiền ăn tiêu là khác! Vì thế mà sinh viên Y Khoa trông cậy vào Student loan, và sẽ nhắm mắt ký giấy vay nợ không một chút ngần ngại. Số tiền vay nợ này lên đến hàng trăm nghìn dollars. Ngay sau khi ra trường sinh viên phải hoàn trả số tiền nợ này cho đến hết. Cuộc đời bác sĩ bắt đầu bằng những khó khăn khác, trước hết, phải hành nghề để có tiền trang trải món nợ khổng lồ họ vay mượn trong thời gian theo học. Có người chọn giải pháp hành nghề cho chính phủ trong một thời gian nhất định ở vùng xa xôi như Alaska chẳng hạn để được xoá nợ. Điều này có nghĩa là phải sống nhiều năm ở những nơi hẻo lánh, xa gia đình. Có một số khác may mắn hơn, được tuyển phục vụ cho quân đội để được xoá nợ hay giảm nợ. Phần còn lại hành nghề trong các bệnh viện, các tổ hợp bác sĩ hay mở phòng mạch riêng của mình. Và áp lực của việc hành nghề, mức thu nhập và việc trang trải nợ nần, chính là mối quan tâm hàng đầu của một bác sĩ y khoa. Chi phí bảo hiểm hành nghề (malpractice insurance) ngày càng cao chất ngất vì hậu quả của những vụ kiện bác sĩ cùng với số tiền bồi thường lên đến hàng triệu hoặc chục triệu dollars mỗi vụ, các công ty bảo hiểm không ngần ngại tăng tiền bảo hiểm. Có những ngành chuyên môn như sản phụ khoa (obstetrics-gynecology) bị ảnh hưởng nặng nề. Trong thập niên 1980-1990, nhiều bác sĩ sản phụ khoa đã phải bỏ nghề chuyên môn của mình chỉ vì không thể đóng nổi số tiền bảo hiểm! Áp lực làm ra tiền để trang trải nợ nần chi phí có lúc đã đẩy đưa các bác sĩ y khoa vào con đường phạm pháp: gian lận medicare, gian lận bảo hiểm, bán toa thuốc, đã xẩy ra trong cộng đồng. Rất may đây cũng chỉ là một số ít, nhưng cũng đã nói lên được mặt bên kia của đồng tiền! Nhiều bậc cha mẹ đã không hiểu con, trước hết là quan điểm sống và những ghề nghiệp phù hợp với mỗi con người. Có cha mẹ bắt con học y khoa nhưng con sợ máu và sợ tử thi. Con cái có thể chọn nghề mà chúng thích chứ không phải nghề hái ra tiền theo quan niệm quá xưa của cha mẹ. Cái danh mà cha mẹ bắt con phải đạt đến không phải là cái tuổi trẻ ngày nay trong xã hội này đi tìm. Cha mẹ không hiểu tâm tính, nguyện vọng của con cái và ngược lại, đó là một trong những nguyên nhân tạo nên tấn bi kịch của gia đình. Phụ huynh ép con theo quan niệm của mình thì than thở rằng: xã hội, thời đại mới thay đổi, con cái phá hỏng truyền thống đạo đức, thành luỹ gia đình. Trong khi đó, các bạn trẻ thì thấy mình bị đè nén, bị hy sinh, bị tước mất tự do định đoạt cho đời mình và cần phải phản kháng. Phản kháng nào cũng gây nên thảm kịch. Chúng tôi cũng biết cha mẹ ép con phải học để trở thành bác sĩ cũng chỉ vì lo cho tương lai của con, mặc dù con đường đi đến tương lai không phải chỉ là một con đường duy nhất. Cha mẹ cũng không phải để cậy nhờ lúc con thành tài, mà chỉ vì cái danh “bác sĩ” đã nhiều năm trong xã hội Việt Nam, tích luỹ thành một thứ hào quang, để hãnh diện, ganh đua, thôi thúc con cái đi theo con đường của mình mà quên mất bản sắc, cá tính cũng như những nguyện vọng của con là những người mà họ hết lòng thương yêu, lo lắng. Thế hệ xưa cũ và những quan niệm lệch hướng của thời chúng ta đã qua rồi, nên để cho con cái của chúng ta quyết định lấy cuộc đời theo sở nguyện của chúng. Trở thành một bác sĩ y khoa, hay không, đâu phải là cái gì ghê gớm lắm cho một đời người. | | HUY PHƯƠNG |
Wednesday, 26 August 2009 07:47 WESTMINSTER - Hôm thứ Tư (4/2/2009), Văn phòng Biện Lý Quận Cam (California) loan báo là đã bắt và truy tố 12 người trong chiến dịch bố ráp gian lận bảo hiểm, trong đó có nhiều bác sĩ chỉnh xương nắn gân (chiropractor) gốc Việt. Bản tin từ báo Los Angeles Business cho biết trong nhóm bị bắt có 8 bác sĩ chỉnh xương, một là luật sư. Các vụ bắt này là hôm thứ Hai (2/2) và thứ Ba (3/2). Chiến dịch có tên là Operation K-Fraud dựa vào danh sách do Sở Ðiều Tra Tội Phạm Bảo Hiểm Toàn Quốc (NICB) đưa ra, Phòng Biện Lý thiết lập một văn phòng luật sư giả để gửi 248 lá thư tới các nơi cung cấp dịch vụ y khoa bị nghi là gian lận, đề nghị móc nối, chia huê hồng, cung cấp dịch vụ luật pháp ngụy tạo để lấy tiền bảo hiểm…. Biện Lý cũng cho các điều tra viên giả làm bệnh nhân gặp nạn vì đụng xe để khai gian kiếm tiền từ kỹ nghệ bảo hiểm xe. Trong nhóm người bị bắt có: - Bác sĩ Chỉnh xương Mark Allen Tichelaar (50 tuổi) ở Anaheim. - Bác sĩ Chỉnh xương Tam Van Nguyen (34 tuổi) ở Westminster. - Bác sĩ Chỉnh xương Florin Catinas (35 tuổi) ở Anaheim. - Luật Sư David Gonzalez (45 tuổi) ở Placentia. - Bác sĩ Chỉnh xương Keith Tran Callaway (41 tuổi) ở Huntington Beach. - Ky Hoang Tran (67 tuổi), quản trị văn phòng Bác sĩ Chỉnh xương, ngụ ở Fullerton. - Lisa Marie Tran (48 tuổi), quản trị văn phòng luật sư. - Bác sĩ Chỉnh xương Michael Benjamin Saloman (42 tuổi) ở Paramount. - Bác sĩ Chỉnh xương Layn Ford Miller (44 tuổi) ở Westminster. - Bác sĩ Chỉnh xương Dung Tuan Le (56 tuổi) và quản trị văn phòng Rosalyn Mai (50 tuổi) ngụ ở Westminster. - Bác sĩ Chỉnh xương Quan Hoang Tran (35 tuổi) ở Huntington Beach. Các nghi can trên bị truy tố hoặc là tội gian tiền bảo hiểm, hoặc là tội trộm đại hình, hoặc là tội cung cấp dịch vụ y tế bất hợp pháp, hoặc tội nhận huê hồng trái phép, hoặc kết hợp nhiều tội thành một hồ sơ.
Bác sĩ ở VN bắt chước BS ở Mỹ cũng lập hồ sơ 'khống' gian lận hơn 3,5 tỷ đồng bảo hiểm y tế Chiều nay, cơ quan công an TP HCM đã khởi tố vụ án và bắt tạm giam bà Lưu Tố Lan (41 tuổi) và Lưu Thị Liễu (26 tuổi) với tội danh “lợi dụng chức vụ quyền hạn để thi hành công vụ”. Bà Lan là bác sĩ chuyên khoa cấp 1 khoa Nội tiết, Bệnh viện Chợ Rẫy.
Còn Lưu Thị Liễu là trình dược viên của một công ty dược phẩm tại quận 11. Đây là hai bị can có liên quan đến đường dây “rút ruột” bảo hiểm y tế tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Theo tài liệu điều tra của cơ quan công an, từ tháng 1 đến tháng 4/2009, bác sĩ Lan đã kê hơn 1.040 đơn thuốc cho bệnh nhân có bảo hiểm y tế có địa chỉ tại TP HCM và các tỉnh lân cận. Tổng số tiền kê đơn thuốc có giá tương ứng là hơn 3,536 tỷ đồng. Trong đó, phần thanh toán của nhà nước là hơn 3,358 tỷ đồng, còn lại hơn 142 triệu đồng thì các bệnh nhân đóng tiền. Tuy nhiên, trong số hơn 1.000 đơn thuốc trên thì có 916 đơn thuốc là không đúng quy trình (không có số thứ tự của phòng khám, không có bệnh nhân đến khám...) với tổng số tiền hơn 3,277 tỷ đồng. Trong số tiền này thì ngành bảo hiểm phải thanh toán hơn hơn 3,12 tỷ đồng theo hợp đồng chi trả, còn lại 116 triệu đồng thì bệnh nhân đóng. Lưu Thị Liễu có hành vi cấu kết, giúp sức bà Lan trong các sai phạm trên, là người đã giao cho bà Lan các hồ sơ bảo hiểm y tế. Vụ việc được Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng (C37B - Bộ Công an) tiếp tục mở rộng điều tra. Chuyện y, bác sĩ nhận phong bì trong bệnh viện lâu nay đã là một vấn nạn. Với những hành động này, một vài y, bác sĩ đã làm hoen ố y đức hiện đại.
Vietnamnet cận cảnh được chuyện này tại bệnh viện phụ sản Hà Nội...
Học ngành Y tại Việt NamENT, X-Cafe Thi Y tại Việt Nam rất khó vì điểm thường lấy rất cao, nhất là thi vào Đại học Y dược TP HCM, Đại học Y Hà Nội, Trung tâm đào tạo cán bộ y tế TP HCM. Qua tìm hiểu, ENT thấy có nhiều con đường ở VN để đi đến cái đích cuối cùng: "Có bằng bác sĩ để hành nghề". 1. Nếu bạn học giỏi các môn toán, hóa & sinh và chấp nhận được những cực khổ khi phải học Y cũng như là hành nghề y thì hãy dấn thân vào. Như đã nói ở trên, nếu thật giỏi thì hãy thi vào các trường ở Sài Gòn hay Hà Nội. 2. Nếu như thật sự chưa xuất sắc thì hãy thi vào trường y Cần Thơ, Y Tây Nguyên, Y Thái Bình hay Đại học Quân y ở Hà Đông, Hà Nội vì các trường này lấy đầu vào thấp hơn sẽ có nhiều cơ hội hơn. 3. Còn nếu vẫn không thể vào được các trường như đã nêu trên thì có thể đi du học ở Malaysia, Nga hay Hungary (đừng nghĩ tới các trường Âu Mỹ vì có tiền mà không giỏi thì cũng không vào được đâu). Có hai hình thức: học nửa chừng thì quay về nước làm đơn xin học tiếp tại đại học y khoa TPHCM hoặc Hà Nội (dĩ nhiên nên có cửa sau thì sẽ dễ hơn). Trong lớp ENT ngày xưa cũng có một trường hợp như vậy. Còn nếu có thể học cho đến khi tốt nghiệp rồi về nước thi nội trú hoặc học chuyên khoa cấp 1 hay thi cao học để nắm bắt được lâm sàng. Nếu trong lúc học, khi nghỉ hè chịu khó về nước xin đi thực tập tại BV thì sẽ nắm bắt được kỷ năng lâm sàng. Cần phải nói rằng, không nơi nào trên thế giới này lại có thể dễ dàng thực tập trên bệnh nhân như ở VN. Dĩ nhiên bạn cần phải có quan hệ tốt với các BS nơi khoa thực tập để được thực hành. Học y tại VN cũng cực khổ & stress không khác gì học y tại Mỹ. Sáng đi thực tập bệnh viện, chiều học lý thuyết tại trường, tối về phải nghiến ngấu khối lượng lớn bài vở. Cứ vài ngày lại đi trực bệnh viện một lần. Do là nước nghèo, tiền học phí không cao ngút trời như ở bên Mỹ nên áp lực nợ nần khi ra trường không lớn lắm vì gần như đều do cha mẹ chi trả. Bây giờ do xã hội phát triển nên các bạn trẻ có nhiều điều kiện hơn trong việc tiếp xúc với các tài liệu của nước ngoài trên internet. Còn ngày xưa, sách vở thiếu vô cùng, thư viện cũng có sách nhưng đa số đều là những sách đã cũ nên cũng không cập nhập được bao nhiêu. Thêm vào đó, rất nhiều sinh viên phải học tiếng Nga vào năm thứ 1 & 2, nếu muốn học tiếng Anh hoặc tiếng Pháp thì ngay khi vào trường bạn phải làm một bài test. Nếu đậu thì được học, còn nếu rớt thì xin vui lòng qua học tiếng Nga. Chính vì thế xin bạn đừng ngạc nhiên nếu thấy bác sĩ VN đa số đều không biết ngoại ngữ trừ những sinh viên nhà ở TP có học Anh văn ở trung học hoặc các sinh viên ở tỉnh nhưng có chí cố gắng học ngoại ngữ trong thời gian học y. Nhớ hồi đó khi ba mẹ cho một chỉ vàng mua được bộ textbook nội khoa Harison (được nhượng quyền in tại VN với giá rẻ hơn giá gốc), ENT mừng đến rơi nước mắt. Sau đó lại rơi nước mắt lần hai khi thấy cuốn sách không còn nguyên vẹn sau khi cho bạn bè mượn photcopy. Từ đó về sau nếu có sách cũng đành phải dấu đi vì không đành nhìn thấy cuốn sách bị te tua như vậy. Khi đi thực tập, nếu bác sĩ của trường nhiệt tình thì sẽ học được nhiều, còn không thì bạn phải tự tìm cách mà học hoặc là đi lang thang trong bệnh viện cho hết giờ. Ngày nay, đa số bác sĩ đều đi làm thêm kiếm tiền nên việc bỏ lơ sinh viên là khá phổ biến. Nhưng nếu chịu khó quan hệ tốt với bác sĩ của khoa, y tá thì cũng sẽ được cho thực hành nhiều. Có lẽ ở trong Nam các bác sĩ & y tá khá dễ dãi hơn phía Bắc nên dễ tạo quan hệ hơn. Nên chịu khó đi trực nhiều thì sẽ được làm nhiều, nhưng nói chung cũng phải biết điều dẫn đàn anh, đàn chị đi ăn sáng, ăn trưa và ăn đêm thì mới trót lọt. Chuyện đi ăn cũng dở khóc dở cười vì chỉ muốn mời 1-2 bác sĩ nhưng họ lại rủ nhau đi thêm và kêu toàn món sang thế nên đành méo mặt móc túi trả cho nhưng người mà mình không nhờ gì. Một trong những điều lãng phí nhất chính là phải học rất nhiều môn mà khi ra trường không áp dụng được gì. Đó là những môn quân sự (bắn súng, đi đội hình ...), triết học Mác Lê Nin, chủ nghĩa cộng sản...Đây là những môn mà các thầy đều nghèo nên mới có chuyện chấm thi rất khó để sinh viên phải đến nhà (đến nhà để làm gì thì các bác cứ tự tìm hiểu), còn nếu không khả năng thi rớt là cao và rất oan mạng nếu phải học lại một năm chỉ vì rớt những môn này. Do đó, sau 6 năm học tên nào cũng gầy nhom vì phải thức khuya dậy sớm. Có nàng sinh viên y cám cảnh chuyện học y khiến nhan sắc xấu xí đã ta thán:
Sáu năm ba mươi sáu kỳ thi, Đến khi tốt nghiệp còn gì là xuân.
Kể cũng lạ là đa số sinh viên y đều nhắm nhé đến các nàng nha khoa hay dược khoa hơn là các nàng học y. Chắc có lẽ cũng bị ảnh hưởng bởi đàn anh đàn chị để lại rằng:
Chồng y mà lấy vợ y Như hai khúc gỗ nằm ỳ lên nhau.
(Dân trí) - Một bác sĩ nhi khoa đã bị buộc tội cưỡng đoạt hơn 100 trẻ em trong vụ lạm dụng tình dục tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ. Chân dung Earl Bradley.Bác sĩ Earl Bradley bị buộc 471 tội liên quan tới 103 trẻ em, gồm 102 bé gái và 1 bé trai. Ông Bradley bị cáo buộc đã quay lại các vụ lạm dụng trong các cuốn băng video dài tổng cộng 13 giờ. Các tội danh chống lại Bradley bao gồm hãm hiếp, bóc lột tình dục trẻ em, quan hệ tình dục bất hợp pháp, lạm dụng tình dục liên tục, tấn công và gây nguy hiểm cho người khác. Bản cáo trạng dài 160 trang cáo buộc ông Bradley đã quay lại các vụ lạm dụng tình dục bệnh nhân tại phòng khám của ông ta ở Lewes, bang Delaware từ tháng 12/1998. Có những nạn nhân đã bị tấn công nhiều lần, một số người bị lạm dụng những ngày liên tiếp. Một bé gái còn được cho là đã bị hãm hiếp hơn chục lần trong thời gian hơn 1 năm. Tuy nhiên, bản cáo trạng không liệt kê các tội danh của nạn nhân từ tháng 10/2004-6/2006. Các nhà chức trách hiện chưa rõ liệu Bradley đã ghi băng toàn bộ các vụ hành hung nạn nhân hay chưa hay vẫn còn nhiều nạn nhân khác chưa được phát hiện. Trưởng công tố bang Delaware, ông Beau Biden, đã không cầm được nước mắt khi miêu tả các tội trạng của Bradley. “Những lời buộc tội trong bản cáo trạng này là độc nhất vô nhị trong lịch sử bang Delaware”, ông Beau Biden nói. Trưởng công tố bang Delaware cho biết thêm mặc dù không hiếm các vụ việc liên quan tới lạm dụng tình dục trẻ em trên khắp nước Mỹ nhưng đây là trường hợp có nhiều nạn nhân nhất. Bradley bị bắt hồi tháng 12 năm ngoái sau khi một bé gái 2 tuổi kể với mẹ rằng bác sĩ đã khiến cô bị đau khi ông ta đưa cô bé xuống tầng hầm của phòng khám sau khi khám bệnh.
Giấy phép hành nghề y của Bradley đã bị thu hồi tuần trước. Các công tố viên hiện chưa thể xác định được danh tính của các nạn nhân trong các video. An Bình Theo USA Today
|
|