Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2019
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 13177089

 
Khoa học kỹ thuật 18.06.2019 08:37
VN nên noi gương Ðài Loan tự chế tạo chiến đỉnh cao tốc 'sát thủ' để phòng vệ chống hải quân TQ
15.04.2010 12:07

Có video giúp bạn tự chế chiến đỉnh cao tốc 'sát thủ'


Ngày 15-04-2010, giờ 07:28

TAIPEI - Ðài Loan vừa công bố hình ảnh đầu tiên của chiếc chiến hạm tối tân kiểu mới, trang bị phi đạn dùng để diệt hàng không mẫu hạm, mà họ đang chuẩn bị đóng. Bài nầy có video hướng dẫn cách cho bạn tự chế chiến đỉnh chống Tàu


Hình ảnh làm bằng máy điện toán của con tàu trọng tải 1,000 tấn này được trình bày cho công chúng xem ở Viện Bảo Tàng Quân Sự Taipei. Dự án này vốn được giữ bí mật từ suốt nhiều tháng nay.

“Sát Thủ” có vận tốc 34 dặm/giờ và có khả năng tàng hình không nhìn thấy trên màn ảnh radar.

Tin về chiến hạm mới của Ðài Loan được đưa ra, sau khi Cơ Quan An Ninh Quốc Gia Ðài Loan tiết lộ việc Trung Quốc khởi công chế tạo hàng không mẫu hạm đầu tiên.

Cũng theo AFP, giới phân tích quân sự ở Taipei cho rằng, TQ phải cần đến 10 năm để đóng xong chiếc mẫu hạm.

Vào đầu tuần này, giới chức quốc phòng Hoa Kỳ nói rằng, việc bán 30 trực thăng AH-64D Apache Longbow cho Ðài Loan, tháng 5 mới bước vào giai đoạn cuối. Defense News tường thuật rằng, giới chức Hoa Kỳ và đại diện của Boeing sẽ đến Taipei vào tháng tới để ký kết hợp đồng.

Những trực thăng này vốn được đề nghị bán cho Ðài Loan cách đây tám năm, nhưng Quốc Hội Mỹ đợi mãi đến gần đây mới chịu công bố. Theo Rupert Hammond-Chambers, chủ tịch Hội Ðồng Thương Mãi Mỹ-Ðài, thì phải đến đầu năm 2013 Hoa Kỳ mới giao hết số trực thăng Apache.

Loại trực thăng AH-64D này được biết sẽ trang bị với loại phi đạn không đối không Stinger Block và phi đạn không đối địa AGM-114L Longbow Hellfire. (TP)


Hình ảnh bằng máy điện toán của chiếc tàu diệt hàng không mẫu hạm mà Ðài Loan
đang chuẩn bị đóng vừa được công bố. (Hình: MediaCorpPress, Ltd/AFP)


Chiến đỉnh siêu tốc cảm tử Việt Nam có thể chế tạo bằng fiberglass rất rẻ và là vũ khí tự vệ trên biển hữu hiệu nhất:





Can a Speedboat Sink a Carrier? Pt 2

April 13, 2010
by Mike Burleson
< script type=text/javascript src="http://s0.wp.com/wp-content/plugins/adverts/adsense.js?m=1269039629g&1">< /script>

March 2004-The Arleigh Burke-class guided missile destroyer USS Roosevelt (DDG 80) and a small boat participate in a simulated small boat attack exercise (SWARMEX).

The helicopter comes to mind when considering the threat of swarms of Iranian speedboats attacking the big ships of Western navies like their highly capable and costly aircraft carriers. It also comes to mind that a speedboat, even with the very impressive performance of the Bladerunner 51 (Bradstone Challenger) recently acquired by Iran through guile would be no match for an aircraft armed with subsonic anti-small boat missiles. But is this an oversimplification of the problem, and can we consider the matter closed? Here is the question pondered by J. N. Nielsen at Grand Strategy, who discusses Tehran’s Speedboat Diplomacy:

While there are reasons to be skeptical that a speedboat with torpedoes could take o­n a carrier battle group, there are also reasons to be concerned. Ever since the small and inexpensive French Exocet missile sunk the HMS Sheffield o­n 04 May 1982 during the Falklands War (to be more accurate, the ship was hit o­n the 4th and sank o­n the 10th), it has been obvious that large and expensive warships, crewed with hundreds if not thousands of sailors, are vulnerable to relatively cheap counter-measures. While the Reagan-era defense build up took battleships out of mothballs, not least for the prestige of the Navy, the other side of the prestige of an enormous battleship is the devastation to public morale when something so formidable is destroyed in seconds by a missile with massive loss of life. It’s a David and Goliath moment.

This is looking at matters differently. While the Navy might feel extremely confident in their massively equipped and impressive warships, that size and power alone is enough to ensure safety, a rising and opportunistic nation might view them as a chance for glory. As with the David and Goliath story, such instances are replete through history. The new weapons which light and stealthy craft can deploy might be the great equalizer, knocking the massive American giants down to size. At least theoretically, but still cause for concern.

None of this is new. The Soviets focused o­n creating supersonic missiles (the P-270 Moskit) and torpedoes (the VA-111 Shkval) to counter US technological superiority that was often installed o­n vulnerable platforms. It is a lot cheaper and quicker to develop a supersonic missile or torpedo, and o­ne can field a great many more of them, than to build a supersonic fighter or a carrier battle group. This equation still holds true. The FT story quoted Craig Hooper, a San Francisco-based naval strategist, as saying, “A small, fast boat navy is nothing more than a surprise strike and harassment force. Every time small, fast boats run into helicopters, the helicopters win.” Yet a sufficient number of small, fast boats launching a sufficient number of supersonic torpedoes could be a very serious threat to a carrier battle group. o­nly o­ne torpedo would have to get through in order to cause enormous damage. The odds are o­n the side with the greatest numbers.

Historically, aircraft carriers have only operated in conjunction with other warships. In the few instances of combat during world war 2 and more recently the Falklands Crisis, they were kept well away from the danger zones of land areas, o­nly just barely in range of their naval attack bombers to make an impact. They did this for survival, but also for practical reasons, allowing smaller warships leeway to perform shore bombardment, anti-submarine warfare, anti-mine warfare, and radar picket. Though some consider that the aircraft are there to defend the ships, their primary purpose is for attacking other targets. The small ships defend the carrier, as the head of the Royal Navy Admiral Mark Stanhope reminded us recently:

The carriers are about supporting effect ashore, not protecting the fleet, as at Jutland. We have got to be clear that the requirement for carriers is a joint requirement for Defence as a whole and the effect they provide is a joint effect, not a maritime effect in isolation.

But ships are about sea control, so there must be warships to defend the carriers and the rest of the fleet, to allow unimpeded access to the oceans. In the late 1800s and early 1900s navies developed the destroyer in answer to the threat of small torpedo boats against fleets of battleships. These versatile craft also proved the perfect anti-submarine vessels when the torpedo boat learned to submerge. I call for a return to Fast Boat Destroyers, which I think too will be find its place in future war at sea:

We can o­nly conclude that to make a permanent effort against small boat threats, you would need a more sustainable platform to defend against and to launch strikes against them as well. We are thinking something along the line of torpedo boats destroyers of the early last century, which were just a little larger, faster, and more heavily armed than their torpedo-armed antagonists, which some navies were building in many hundreds as a threat to the battleship.

Artist rendering of Bladerunner-51 ALB Patrol Boat. Graphic used by permission from Navatek.

 Plus the difference is, unlike large and very expensive frigates, which are pricing themselves into capital ship status, small corvettes and patrol ships can be purchased in large numbers, more closely matching the threat than a few exquisite and hard to build ships. The o­ngoing difficulties the Western navies are having managing the piracy problem in the Gulf should send off alarms that we are over-stretched, and declining.

Tomorrow-Speedboats in action.

Can a Speedboat Sink a Carrier? Pt 2

April 13, 2010
by Mike Burleson
< script type=text/javascript src="http://s0.wp.com/wp-content/plugins/adverts/adsense.js?m=1269039629g&1">< /script>

March 2004-The Arleigh Burke-class guided missile destroyer USS Roosevelt (DDG 80) and a small boat participate in a simulated small boat attack exercise (SWARMEX).

The helicopter comes to mind when considering the threat of swarms of Iranian speedboats attacking the big ships of Western navies like their highly capable and costly aircraft carriers. It also comes to mind that a speedboat, even with the very impressive performance of the Bladerunner 51 (Bradstone Challenger) recently acquired by Iran through guile would be no match for an aircraft armed with subsonic anti-small boat missiles. But is this an oversimplification of the problem, and can we consider the matter closed? Here is the question pondered by J. N. Nielsen at Grand Strategy, who discusses Tehran’s Speedboat Diplomacy:

While there are reasons to be skeptical that a speedboat with torpedoes could take o­n a carrier battle group, there are also reasons to be concerned. Ever since the small and inexpensive French Exocet missile sunk the HMS Sheffield o­n 04 May 1982 during the Falklands War (to be more accurate, the ship was hit o­n the 4th and sank o­n the 10th), it has been obvious that large and expensive warships, crewed with hundreds if not thousands of sailors, are vulnerable to relatively cheap counter-measures. While the Reagan-era defense build up took battleships out of mothballs, not least for the prestige of the Navy, the other side of the prestige of an enormous battleship is the devastation to public morale when something so formidable is destroyed in seconds by a missile with massive loss of life. It’s a David and Goliath moment.

This is looking at matters differently. While the Navy might feel extremely confident in their massively equipped and impressive warships, that size and power alone is enough to ensure safety, a rising and opportunistic nation might view them as a chance for glory. As with the David and Goliath story, such instances are replete through history. The new weapons which light and stealthy craft can deploy might be the great equalizer, knocking the massive American giants down to size. At least theoretically, but still cause for concern.

None of this is new. The Soviets focused o­n creating supersonic missiles (the P-270 Moskit) and torpedoes (the VA-111 Shkval) to counter US technological superiority that was often installed o­n vulnerable platforms. It is a lot cheaper and quicker to develop a supersonic missile or torpedo, and o­ne can field a great many more of them, than to build a supersonic fighter or a carrier battle group. This equation still holds true. The FT story quoted Craig Hooper, a San Francisco-based naval strategist, as saying, “A small, fast boat navy is nothing more than a surprise strike and harassment force. Every time small, fast boats run into helicopters, the helicopters win.” Yet a sufficient number of small, fast boats launching a sufficient number of supersonic torpedoes could be a very serious threat to a carrier battle group. o­nly o­ne torpedo would have to get through in order to cause enormous damage. The odds are o­n the side with the greatest numbers.

Historically, aircraft carriers have only operated in conjunction with other warships. In the few instances of combat during world war 2 and more recently the Falklands Crisis, they were kept well away from the danger zones of land areas, o­nly just barely in range of their naval attack bombers to make an impact. They did this for survival, but also for practical reasons, allowing smaller warships leeway to perform shore bombardment, anti-submarine warfare, anti-mine warfare, and radar picket. Though some consider that the aircraft are there to defend the ships, their primary purpose is for attacking other targets. The small ships defend the carrier, as the head of the Royal Navy Admiral Mark Stanhope reminded us recently:

The carriers are about supporting effect ashore, not protecting the fleet, as at Jutland. We have got to be clear that the requirement for carriers is a joint requirement for Defence as a whole and the effect they provide is a joint effect, not a maritime effect in isolation.

But ships are about sea control, so there must be warships to defend the carriers and the rest of the fleet, to allow unimpeded access to the oceans. In the late 1800s and early 1900s navies developed the destroyer in answer to the threat of small torpedo boats against fleets of battleships. These versatile craft also proved the perfect anti-submarine vessels when the torpedo boat learned to submerge. I call for a return to Fast Boat Destroyers, which I think too will be find its place in future war at sea:

We can o­nly conclude that to make a permanent effort against small boat threats, you would need a more sustainable platform to defend against and to launch strikes against them as well. We are thinking something along the line of torpedo boats destroyers of the early last century, which were just a little larger, faster, and more heavily armed than their torpedo-armed antagonists, which some navies were building in many hundreds as a threat to the battleship.

Artist rendering of Bladerunner-51 ALB Patrol Boat. Graphic used by permission from Navatek.

 Plus the difference is, unlike large and very expensive frigates, which are pricing themselves into capital ship status, small corvettes and patrol ships can be purchased in large numbers, more closely matching the threat than a few exquisite and hard to build ships. The o­ngoing difficulties the Western navies are having managing the piracy problem in the Gulf should send off alarms that we are over-stretched, and declining.



Tomorrow-Speedboats in action.

XSR48 Super Boat



Video chỉ cách tự làm chiến đỉnh ít tốn kém


Việt Nam làm gì để tự vệ?

Ai sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ trong một thế giới vô chính phủ cũng phải canh cánh câu hỏi: Khi nào thì anh ta có thể đánh mình, và làm sao để mình không bị anh ta đánh?

Quân đội Trung Quốc

Đây cũng là một câu hỏi thường trực cho các chính sách quốc phòng và ngoại giao của Việt Nam, và anh hàng xóm khổng lồ của Việt Nam là Trung Quốc.

Quy luật lịch sử

Khi nào thì Trung Quốc có thể đánh Việt Nam? Tương lai không thể nói trước được, nhưng nếu lịch sử cho thấy có quy luật thì có nhiều khả năng quy luật đó sẽ tiếp tục ứng nghiệm trong tương lai.

Lịch sử từ khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ra đời có ba lần lớn và một số lần nhỏ hơn Trung Quốc ra quân đánh Việt Nam.

Lần thứ nhất năm 1974, Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay Việt Nam Cộng hòa.

Lần thứ hai năm 1979, Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới trên bộ, vào sâu nhiều chục cây số, phá huỷ cơ sở vật chất, rồi rút về sau đúng một tháng.

Lần thứ ba năm 1988, Trung Quốc chiếm 6 bãi đá trong vùng lân cận các đảo do Việt Nam kiểm soát ở quần đảo Trường Sa, riêng vụ đụng độ chiếm đá Gạc Ma (Johnson South Reef) bắn cháy ba tàu vận tải và giết khoảng 70 thuỷ thủ của Hải quân Việt Nam.

Những lần đánh nhỏ hơn bao gồm các cuộc tấn công ở biên giới sau cuộc chiến 1979, liên tục cho đến năm 1988. Trong thời gian này, Trung Quốc đã chiếm được một số điểm cao chiến lược dọc biên giới như ở các huyện Vị Xuyên, Yên Minh (tỉnh Hà Giang) và Cao Lộc, Tràng Định (tỉnh Lạng Sơn). Các cuộc lấn chiếm này dường như đã được hợp pháp hóa tại Hiệp ước biên giới trên bộ năm 1999.

Ngoài ra, trên quần đảo Trường Sa sau năm 1988, Trung Quốc đã chiếm thêm các bãi đá ở gần vị trí đóng quân của Việt Nam như Én Đất (Eldad Reef) và Đá Ba Đầu (Whitson Reef) vào các năm 1990, 1992, và sau đó chiếm đá Vành Khăn (Mischief Reef) ở gần Philippin năm 1995.

Thế và Thời

Tư duy chiến lược Trung Hoa đặc biệt coi trọng chữ Thế và chữ Thời. Các cuộc tấn công Việt Nam cho thấy có một quy luật khá nhất quán trong việc Trung Quốc chớp thời cơ vào lúc thế của họ đi lên và thế của đối phương đi xuống để tung quân ra đánh.

Thời điểm tháng 1-1974, Trung Quốc đánh Hoàng Sa đang do Việt Nam Cộng hòa kiểm soát là sau khi Mỹ cam kết chấm dứt can thiệp quân sự ở Việt Nam (Hiệp định Paris tháng 1-1973) và Quốc hội Mỹ cấm Chính phủ can thiệp trở lại (Tu chính án Case-Church tháng 6-1973), tạo ra một khoảng trống quyền lực ở khu vực và khiến cho Việt Nam Cộng hòa chới với không nơi nương tựa.

Trong khi đó thế của Trung Quốc đang dâng lên với việc Bắc Kinh trở thành một thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc (tháng 10-1971) và từ địa vị kẻ thù của cả hai siêu cường (Liên Xô và Mỹ) trở thành đối tác của Mỹ (với Thông cáo chung Thượng Hải tháng 2-1972).

Trung Quốc tấn công Việt Nam năm 1979 là để trả đũa Việt Nam đưa quân vào Campuchia nhưng cũng là khi thế của Việt Nam đi xuống trong khi thế của Trung Quốc đi lên.

Một tháng sau khi Việt Nam và Liên Xô ký liên minh quân sự (tháng 11-1978) thì Trung Quốc và Mỹ cũng tuyên bố lập quan hệ ngoại giao. Đồng thời, Việt Nam đang bị thế giới ngoài phe Liên Xô tẩy chay vì chiếm đóng Campuchia nên thế của Việt Nam đang xuống rất thấp.

Các cuộc tấn công của Trung Quốc dọc biên giới trong các năm từ 1980 đến 1988 diễn ra trong bối cảnh Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập với thế giới bên ngoài trong khi Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt Nam, cũng bị cô lập trên trường quốc tế (do đưa quân vào Afghanistan) và, cộng với những khó khăn kinh tế, phải đi vào giai đoạn hòa hoãn và thỏa hiệp với Trung Quốc cũng như phương Tây.

Quốc huy Trung Quốc và Việt Nam tại cửa khẩu ở Vị Xuyên

Hai nước Việt Trung đã quyết định xong về biên giới trên bộ

Chiến dịch chiếm một phần Trường Sa năm 1988 của Trung Quốc khởi sự từ năm 1986, khi Liên Xô chuyển sang nhượng bộ chiến lược với phương Tây và Trung Quốc, đồng thời rục rịch rút lui ảnh hưởng khỏi Đông Nam Á cũng như toàn thế giới.

Bài nói tại Vladivostok của lãnh tụ Liên Xô Gorbachov ngày 28-7-1986 tỏ ý Liên Xô sẵn sàng chấp nhận các điều kiện Trung Quốc đưa ra để bình thường hóa quan hệ Xô-Trung (Liên Xô rút quân khỏi Afghanistan và giảm căng thẳng ở biên giới Xô-Trung, Việt Nam rút quân khỏi Campuchia) đánh dấu sự thay đổi chiến lược trong chính sách của Liên Xô ở châu Á, đồng thời cũng là chỉ dấu cho thấy thế của Liên Xô đi xuống và thế của Trung Quốc đi lên.

Trong các năm sau, việc Liên Xô rút lui trong khi Mỹ không trám vào đã thực sự tạo ra một khoảng trống quyền lực ở khu vực.

Trong khi ấy Việt Nam vẫn bám vào Liên Xô mà không phá được thế bị cô lập. Một nghị quyết mật của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam điều chỉnh cơ bản chiến lược đối ngoại từ dựa vào Liên Xô sang "đa phương hóa" chỉ được thông qua vào tháng 5-1988, hai tháng sau vụ đụng độ ở quần đảo Trường Sa.

Xung đột biên giới giữa Trung Quốc và Việt Nam giai đoạn 1980-1988 có thể coi là dư chấn của cuộc chiến năm 1979. Các cuộc chiếm đảo ở Trường Sa thời kỳ 1990-1992 cũng có thể coi là dư chấn của chiến dịch năm 1988.

Thời kỳ 1980-1988, Việt Nam tiếp tục bị bao vây cô lập trong khi Liên Xô, chỗ dựa chủ yếu của Việt Nam, đi vào giai đoạn hòa hoãn và thỏa hiệp với Trung Quốc.

Thời kỳ 1990-1992, tuy là những năm Trung Quốc bị phương Tây cô lập phần nào sau vụ Thiên An Môn, cũng lại là những năm Việt Nam mất hẳn chỗ dựa ở Liên Xô và các nước Đông Âu trong khi vẫn chưa được nhận vào ASEAN và chưa bình thường hóa quan hệ được với Mỹ.

Việt Nam làm gì?

Hiện nay Việt Nam có thể làm gì để Trung Quốc không đánh? Lý thuyết quan hệ quốc tế gợi ý năm phương pháp chính: 1) cùng chung một nhà, 2) ràng buộc bằng lợi ích, 3) ràng buộc bằng thể chế, 4) răn đe quân sự, 5) răn đe ngoại giao.

Phương pháp "cùng chung một nhà" xem ra không ổn vì ít nhất ba lý do. Thứ nhất, Trung Quốc rất thiếu cảm tình với Việt Nam và kinh nghiệm quan hệ với Việt Nam khiến Trung Quốc tin rằng Việt Nam hay tráo trở. Các cuộc thăm dò dư luận ở Trung Quốc cho thấy Việt Nam cùng với Mỹ và Nhật Bản là ba nước bị người Trung Quốc ghét nhất trên thế giới. Thứ hai, Trung Quốc chỉ coi Việt Nam là đồng chí chứ không phải đồng minh. Thứ ba, lịch sử cho thấy quan hệ "gắn bó như môi với răng" giữa Hà Nội và Bắc Kinh vẫn không ngăn được Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nẫng tay trên người "đồng chí anh em" Bắc Việt.

Phương pháp "ràng buộc bằng lợi ích" sẽ không ngăn được Trung Quốc đánh ở Biển Đông vì lợi ích của Trung Quốc ở Biển Đông có vị trí rất cao trong chiến lược lớn của Trung Quốc. Biển Đông là yết hầu con đường tiếp tế vật tư và nhiên liệu cho Trung Quốc từ Trung Đông, châu Âu, châu Phi, Nam Á và Đông Nam Á, với 2/3 lượng dầu khí nhập khẩu và 4/5 lượng hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc đi qua.

Biển Đông cũng là bàn đạp để khống chế Đông Nam Á, một khu vực mà nếu Trung Quốc khống chế được thì sẽ có thể quy phục được Nhật Bản và trung lập hóa cả Mỹ lẫn Ấn Độ, còn nếu Trung Quốc không khống chế được thì sẽ không thể ngoi lên địa vị đứng đầu châu Á. Trung Quốc không có lợi ích nào ở Việt Nam, kể cả trong hiện tại lẫn trong tương lai, lớn hơn lợi ích ở Biển Đông để Trung Quốc phải đánh đổi.

Phương pháp "ràng buộc bằng thể chế" càng khó ngăn cản Trung Quốc ra tay khi cần thiết vì Trung Quốc cũng như các nước lớn khác chỉ tuân thủ thể chế quốc tế nếu thể chế ấy phục vụ lợi ích chiến lược của họ. Trong trường hợp lợi ích chiến lược của họ đòi hỏi làm khác đi, họ sẽ có cách giải thích thể chế quốc tế theo kiểu riêng để biện minh cho hành động của mình.

Trung Quốc đã làm như thế khi xâm lăng Việt Nam năm 1979, nói rằng để trừng phạt Việt Nam xâm lăng Campuchia. Đây không phải là đặc điểm riêng của Trung Quốc mà các nước lớn đều như vậy. Mỹ và phương Tây đánh Nam Tư rồi tách Kosovo ra khỏi nước này hay Nga đánh Gruzia rồi tách Nam Ossetia và Abkhazia ra khỏi nước này đều nói là dựa trên luật pháp và thể chế quốc tế nhưng đó là luật pháp và thể chế quốc tế theo cách giải thích riêng của họ.

Ải Chi Lăng

Ải Chi Lăng là di tích lịch sử nhắc lại trận quân Lê Lợi chém Liễu Thăng hồi thế kỷ 15

Phương pháp "răn đe quân sự" không phải là cách mà Việt Nam có thể làm với Trung Quốc trong lúc này vì Việt Nam không có vũ khí hạt nhân để răn đe chiến lược (trong khi Trung Quốc có) và lực lượng quân sự thông thường của Việt Nam hiện còn quá yếu để có thể tạo sức mạnh răn đe chiến thuật đối với Trung Quốc.

Còn lại duy nhất phương pháp "răn đe ngoại giao". Phương pháp này là dùng quan hệ với các nước mạnh hơn Trung Quốc và áp lực của quốc tế để Trung Quốc không dám đánh Việt Nam. Hiện nay trong khu vực, Trung Quốc vẫn phải kiêng dè Mỹ, do đó Việt Nam quan hệ càng gần gũi với Mỹ bao nhiêu càng có tác dụng răn đe bấy nhiêu. Một điểm nữa Việt Nam có thể tận dụng là Trung Quốc muốn thế giới tin rằng họ không phải là mối đe dọa đối với các nước.

Nếu những lấn lướt ức hiếp của Trung Quốc với Việt Nam được thế giới quan tâm và hiểu như bước đầu của một mối đe dọa lớn hơn đối với họ thì thứ nhất, chúng có thể làm Trung Quốc yếu thế đi, và thứ hai, đó cũng là một lý do để Trung Quốc phải cân nhắc kỹ hơn nếu có ý định đánh Việt Nam.

Bài học lịch sử

Quy luật rút ra từ lịch sử ba lần Trung Quốc đánh Việt Nam và qua phân tích năm phương pháp nói trên cho thấy để tránh không bị Trung Quốc đánh, Việt Nam phải làm được ba điều.

Thứ nhất, phải liên tục nâng cao vị thế của mình trên trường quốc tế, đặc biệt chú ý trong tương quan với Trung Quốc. Nếu Trung Quốc có thêm bạn thì Việt Nam cũng phải có thêm bạn mạnh hơn và nếu Trung Quốc xích lại gần các nước thì Việt Nam còn phải xích lại gần các nước hơn. Không bao giờ được để Việt Nam ở thế cô lập hơn Trung Quốc trên thế giới.

Sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ mà không để bị đánh hoặc ăn hiếp quả là rất khó nhưng vẫn có thể được

Thứ hai, phải hết sức bén nhạy với cán cân quyền lực trong khu vực và phải lập tức mạnh dạn điều chỉnh chiến lược đối ngoại khi tương quan lực lượng trong khu vực biến đổi bất lợi cho Việt Nam.

Thứ ba, phải sáng suốt tìm ra ai là kẻ mạnh trong khu vực và đâu là chỗ yếu của Trung Quốc để thực hiện kế răn đe ngoại giao.

Trong dài hạn, chỉ có kết hợp răn đe ngoại giao (kết thân với nước lớn và tranh thủ dư luận thế giới) với răn đe quân sự (quân đội mạnh, đặc biệt hải quân và không quân) và liên tục nâng cao vị thế quốc tế của mình thì Việt Nam mới có thể tương đối yên tâm không bị Trung Quốc đánh.

Sống cạnh một anh hàng xóm khổng lồ mà không để bị đánh hoặc ăn hiếp quả là rất khó nhưng vẫn có thể được, nhất là khi anh hàng xóm đó chưa phải là kẻ mạnh nhất trong vùng.

Bài viết thể hiện ý kiến riêng của tác giả, tiến sĩ Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm), không nhất thiết phản ánh quan điểm của Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á-Thái Bình Dương, Bộ Quốc phòng và Chính phủ Hoa Kỳ.



Asean cần lập trường chung về vấn đề Biển Đông

"Thời điểm này, Asean vừa là người đưa yêu sách, vừa là người bị đòi yêu sách trong vấn đề Biển Đông. Do đó, các nước buộc phải có một tiếng nói chung" - nhà báo kỳ cựu Thái Lan nhận định.

Tuần Việt Nam có cuộc trò chuyện với nhà báo kì cựu về Asean - Kavi Chongkittavorn. Ông Kavi từng là phóng viên thường trú tại Hà Nội của tờ The Nation Thái Lan, giai đoạn 1988-1990, hiện là chuyên gia nghiên cứu của Viện nghiên cứu kinh tế ASEAN và Đông Á ERIA.

Tiếng nói của ASEAN sẽ được coi trọng hơn nếu nó thống nhất

Ông đánh giá thế nào về kết quả của HNCC ASEAN vừa kết thúc tại HN, trong năm VN đảm nhận chức chủ tịch? Theo ông, những điểm gì là đáng lưu ý nhất trong tuyên bố chung của ASEAN?

Nhà báo Kavi Chongkittavorn: Điều đầu tiên, Hội nghị vừa rồi sự khẳng định lại một lần nữa Asean đang làm việc cùng nhau để phục hồi kinh tế sau khủng hoảng.

Thứ hai là Hội nghị thể hiện sự kết nối trong cộng đồng Asean, với sự ủng hộ của các nước thành viên. Việc tăng cường kết nối thông tin, liên kết từ người dân đến người dân (không chỉ là một tố chức hợp tác giữa các chính phủ) sẽ gia tăng sức mạnh của Asean.

Thứ ba là nỗ lực của Asean trong việc tham gia vào các vấn đề chung toàn cầu. Đây là một điểm mốc đáng ghi nhớ, vì Asean vốn ít khi thống nhất với nhau về các vấn đề toàn cầu, bởi mỗi thành viên đều có những cách nhìn riêng, dựa trên tình hình và chiến lược riêng của nước mình.

Nếu Asean có thể thống nhất một lập trường chung, tiếng nói của nó sẽ được coi trọng hơn trong cộng đồng quốc tế.

Việt Nam đã đóng một vai trò trọng yếu trong Asean. Ảnh: LAD

Một trong những ưu tiên của Chủ tịch ASEAN là thúc đẩy, tìm kiếm sự đồng thuận trong về vấn đề Biển Đông, mà mục tiêu cụ thể là hướng tới bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông mang tính ràng buộc hơn. Theo ông, mục tiêu này liệu có quá xa vời?

Trong hai ngày 16-17 tháng 4 tới, tại Hà Nội, sẽ có cuộc nhóm họp để thảo luận về Tuyên bố chung Asean -Trung Quốc về ứng xử của các bên ở Biển Đông (trong các văn bản của Asean dùng là "South China Sea"), đã kí năm 2002.

Có rất nhiều bước đi thực tế mà cả cả hai bên có thể tiến hành, đặc biệt là ở điều 5 và điều 6, thông qua hợp tác song phương và xây dựng niềm tin.

Hiện nay, điều quan trọng là các bên cần làm việc với nhau dựa trên hợp tác và an ninh hàng hải của toàn khu vực.

Liệu việc thúc đẩy thực thi Tuyên bố của các bên về Ứng xử ở Biển Đông DOC, vốn không có tính ràng buộc về mặt pháp lý, có hiệu quả gì không trong việc duy trì hoà bình, an ninh trên Biển Đông?

Tám năm qua, Asean và Trung Quốc đã thảo luận về vấn đề này bằng nhiều cách, nhiều phương tiện để đưa DOC thành COC. Nhưng vẫn chưa đạt được kết quả nào đáng kể.

Một trong những cản trở đối với nỗ lực quốc tế hoá tranh chấp Biển Đông là ASEAN không đạt được sự đồng thuận về vấn đề này, và mức độ ưu tiên của từng thành viên ASEAN không giống nhau. Vậy theo ông, VN nên tiếp cận vấn đề này theo cách nào để lôi kéo sự đồng thuận của ASEAN? Liệu còn có cơ hội nào để thúc đẩy việc đưa chủ đề này ra trong năm VN làm Chủ tịch ASEAN hay không?

Thời điểm này, Asean vừa là người đưa yêu sách, vừa là người bị đòi yêu sách trong vấn đề Biển Đông. Cách tốt nhất để đảm bảo hiệu quả là Asean có một lập trường chung trong ứng phó với các tình huống. Do đó, các nước này cần phải có một tiếng nói chung.

Nên nhớ, văn kiện kí năm 2002 là giữa Asean và Trung Quốc, không phải là giữa 10 nước trong khu vực Đông Nam Á và Trung Quốc.

Tìm khả năng hợp tác với cả Nga và Mỹ

Việt Nam đang nỗ lực ghi dấu ấn của mình trong năm Chủ tịch ASEAN. Qua Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN, Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN và Hội nghị cấp cao ASEAN vừa qua, ông có thể đánh giá bước đầu về nỗ lực này?

Việt Nam đang đóng vai trò chủ nhà khá thành công, khi đã chuẩn bị rất tốt trước kì Hội nghị. Hội nghị cấp cao Asean 16 là bước khởi đầu tốt về giải quyết những vấn đề Asean, nỗ lực xây dựng một cộng đồng chung.

Trong hội nghị lần thứ 17 sắp tới, Chủ tịch Asean sẽ bàn về các vấn đề liên quan đến các đối tác đối thoại và các tổ chức xã hội dân sự. Sẽ có một cuộc gặp giữa các giữa các tổ chức này trước kì Hội nghị 17 tại Hà Nội, nhưng với một công thức khác với trước kia.

Một số nhà quan sát quốc tế đánh giá cao vai trò VN trong việc dàn xếp vấn đề Myanmar. Cá nhân ông nhìn nhận việc này như thế nào?

Với cương vị chủ tịch năm nay, nhiệm vụ chính của Việt Nam là đảm bảo sự đoàn kết và tinh thần hợp tác của tất cả các thành viên trong khối.

Ở điểm số 50 trong bản Tuyên bố của Chủ tịch Asean lần thứ 16, Việt Nam đã thể hiện cách nhìn nhận tích cực đối với tình hình ở Burma/Myanmar.

Thay vì dùng những từ kiểu "quan ngại đến tình hình...", như một vài thành viên gợi ý, trong bản tuyên bố, nước chủ tịch Asean đã không sử dụng từ này, mà lên tiếng về việc Burma cần tổ chức cuộc tuyển cử tự do, công bằng và bao gồm đủ các thành phần.

ASEAN đang nỗ lực giành lại vai trò trung tâm trong các liên kết khu vực, với việc mời EU tham gia TAC, hay đánh tiếng mời Nga Mỹ tham gia cấu trúc khu vực Đông Á. Theo ông, nỗ lực này liệu có thành công? Có vấp phải sự cản trở nào từ phía các cường quốc? Nếu thành công, điều này sẽ có ý nghĩa như thế nào đối với sự phát triển của ASEAN?

Asean đang gắn kết với các nước mạnh trong nhiều thập kỉ qua. Mạng lưới các đối tác đối thoại của Asean đang hoạt động hiệu quả, tham khảo thường xuyên lẫn nhau trong các vấn đề liên quan đến kinh tế, xã hội và chính trị, an ninh.

Khi thế giới đang ngày càng chú trọng vào các mối liên kết quốc tế, theo xu hướng chung, Asean phải mở rộng các mối quan hệ của mình với các bên có quyền lực mạnh, và hợp tác với họ. Trên nhiều diễn đàn Asean đang có sự tham dự của các đối tác mạnh này.

EU được mời tham gia vào Hiệp ước Thân thiện và Hợp tác ở Đông Nam Á TAC, nhưng cũng phải chờ thêm một thời gian nữa, trong khi Nghị định thư 3 đang chờ được phê chuẩn.

Trong Hội nghị Đông Á, Asean đang rà soát lại cấu trúc để tìm kiếm các khả năng có thể mời cả Nga và Mỹ tham gia.

Asean vẫn chưa có quyết định rõ ràng trong cấu trúc khu vực. Tuy nhiên, một điều khá rõ ràng là bất cứ mô hình cấu trúc nào trong tương lai cũng đưa Asean thành một phương tiện chính, cũng như một đối tác của cả Nga và Mỹ.

Trong bối cảnh Trung Quốc đang trỗi dậy và ngày càng có những bước đi mạnh bạo thể hiện sức mạnh trong khu vực, trong khi một số thành viên chủ chốt của ASEAN như Thái Lan thì lún sâu vào khủng hoảng, Indonesia chưa thực sự phục hồi, theo ông, ASEAN cần phải làm gì để ứng phó với sự thay đổi trong tương quan quyền lực khu vực này?

Asean được thành lập năm 1967, trong giai đoạn căng thẳng của chiến tranh lạnh. Năm nước sáng lập muốn đảm bảo là các nước lớn không sử dụng các quốc gia Đông Nam Á như một bàn đạp trong trò chơi chính trị của mình. Điều đó giải thích tại sao Asean phải hình thành rất nhiều tổ chức chính trị và an ninh để bảo vệ mình, như ZOPFAN, Hiệp ước thân thiện và hợp tác, Khu vực phi hạt nhân Đông Nam Á.

Thời sự nóng:
Bọn Đại Hán chuẩn bị tràn xuống Biển Đông


Trung Quốc tập trung 3 hạm đội hải quân tại Biển Đông diễn tập quy mô lớn
VIT - Với lý do, có nhiều “tàu cá lạ” trong lãnh hải của mình tại Biển Đông (mà trên thực tế là do Trung Quốc chiếm đóng của Việt Nam) đồng thời với “chiêu bài” diễn tập huấn luyện hàng năm, vừa qua Trung Quốc đã đưa 2 tàu ngư chính và hơn 20 tàu chiến các loại thuộc 3 hạm đội hải quân của nước này xuống đây tác nghiệp và diễn tập hiệp đồng quy mô lớn. Ngày 1 tháng 4, hai tàu ngư chính 311 và 202 bắt đầu rời cảng Tam Á xuống ngư trường tây nam thuộc Trường Sa tác nghiệp. Đây là một hành động vi phạm nghiêm trọng chủ quyền trên biển của Việt Nam đồng thời người phát ngôn bộ ngoại giao nước ta cũng đa lên tiếng phản đối hành động này. Song với lý do có nhiều “tàu cá lạ” thường xuyên quấy nhiễu và xâm hại lãnh hải mà phía Trung Quốc chiếm đóng tự cho đó là của mình vẫn duy trì hoạt động của hai tàu ngư chính này tại đây.

Hiện, tại Biển Đông của Việt Nam đã xuất hiện sự có mặt của cả 3 hạm đội thuộc quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc là: Hạm đội Bắc Hải, Hạm đội Đông Hải và Hạm đội Nam Hải.
Được biết, hiện trên khu vực Biển Đông có 7 tàu chiến thuộc Hạm đội Bắc Hải với biên chế hơn 1000 sỹ quan và binh lính. Hạm đội này gồm các tàu chiến như: Tàu hộ vệ tên lửa 537, 535, tàu khu trục 115, tàu ngầm hạt nhân, và tàu tiếp tế hậu cần.
Trong khi đó hạm đội Đông Hải có 10 tàu chiến các loại. Đặc biệt đi theo lần này còn có 2 tàu lớp Kilo hiện đang rời quần đảo LiuQiu (nằm giữa Nhật Bản và Đài Loan) hướng xuống Biển Đông. Theo tin mới nhất, hiện nay hạm đội này đã tiếp cần khu vực Biển Đông.
Trong khi đó, Hạm đội Nam Hải với các tàu khu trục, hộ vệ tên lửa, tàu ngầm và tàu tiếp tế hậu cần hiện đang diễn tập phối hợp cung cấp hậu cần, phản ứng nhanh trên một khu vực biển “lạ” thuộc Biển Đông.
Bên cạnh đó có nhiều khả năng sau ngày 18 tháng 4, biện đội hộ hàng số 4 đang thăm Philipin (gồm hai tàu hộ vệ tên lửa và tàu khu trục) sẽ lên phối hợp diễn tập với các hạm đội trên.
Đây được cho là một hoạt động “không mấy bình thường” của hải quân Trung Quốc. Bởi rất hiếm khi người ta thấy cả ba hạm đội này cùng một lúc có mặt trên một vùng biển như vậy. Đặc biệt là Biển Đông - xưa nay chỉ được coi như một “cái ao” bé nhỏ. Vậy, lý do nào thỏa đáng nhất giải thích cho các hành động này?
Trả lời báo giới Bộ quốc phòng Trung Quốc đã trấn an dư luận khi cho rằng, lần diễn tập này hoàn toàn bình thường và đã nằm trong kế hoạch diễn tập hàng năm của nước này. Tuy nhiên, xét theo tình hình căng thẳng tại Biển Đông hiện nay, thì việc phô diễn sức mạnh quân sự này không những là một cuộc thử nghiệm quan trong về khả năng hiệp đồng tác chiến giữa các hạm đội mà nó còn là một hành động nhằm “nắn gân” một số nước láng giềng.
Tuy nhiên dù che đậy dưới hình thức và chiêu bài nào đi chăng nữa thì việc các hạm đội này tổ chức diễn tập tại Biển Đông là hành động vi phạm lãnh hải Việt Nam. Trung Quốc cần phải tôn trọng công ước về luật biển năm 1982 của Liên Hợp Quốc và tuyên bố chung ứng xử giữa các bên về vấn đề Biển Đông được ký năm 2002.
Cao Phong (Tổng hợp)



Quảng Tây đề xuất "8 công tác lớn" nhằm khai thác kinh tế tại vịnh Bắc Bộ
VIT - Một số mạng báo điện tử của Trung Quốc cho biết, chính quyền khu tự trị dân tộc Choang tỉnh Quảng Tây vừa ban hành ý kiến chỉ đạo các công tác trọng điểm nhằm khai thác hơn nữa nguồn lợi kinh tế tại vịnh Bắc Bộ. Theo đó ý kiến chỉ đạo này đã đề ra mục tiêu, nhiệm vụ và yêu cầu phát triển kinh tế tại đây. Theo giới thạo tin, 8 công tác trọng điểm (gọi tắt là “Bát đại”) thể hiện trong ý kiến chỉ đạo đó bao gồm như: đại hải cảng, đại giao thông, đại du lịch, đại văn hóa, đại doanh nghiệp, đại xây dựng, đại đầu tư...

Việc ý kiến này chính thức có hiệu lực là một bước đi cụ thể hóa của “ý kiến có liên quan đến phát triển kinh tế tại Quảng Tây của Quốc Vụ Viện” nước này. Trong điều kiện hiệp định thương mại khu mậu dịch tự do Trung Quốc-Asean vừa được ký kết, thì việc ban hành ý kiến chỉ đạo tám công tác trọng điểm này là một thời điểm thích hợp nhằm tiếp tục đẩy nhanh các biện pháp úng phó với những nguy cơ xung đột thương mại quốc tế. Đồng thời đây cũng được coi là một quyết sách quan trọng đối với việc phát triển kinh tế tại tỉnh này.
Được biết với việc ban hành "8 công tác trọng điểm" này sẽ có liên quan tới hơn 1200 hạng mục công trình khác nhau. Theo đó mỗi một hạng mục có mục tiêu phát triển trong vòng từ 3 đến 5 năm. Ví dụ, kế hoạch xây dựng hải cảng theo kế hoạch sẽ đầu tư 44,8 tỷ NDT, đến năm 2015 sẽ xây dựng xong khu kinh tế cảng Phòng Thành, khu kinh tế cảng Khâm Châu và khu kinh tế cảng Bắc Hải. Ngoài ra các hạng mục khác còn lại trong ý kiến chỉ đạo trên cũng được xác định nhiệm vụ và mục tiêu cụ thể.
Theo kế hoạch sơ bộ, ý kiến trên có liên quan đến hơn 1200 hạng mục công tác khác nhau. Trong đó sẽ liên quan tới công tác của chính quyền sáu thành phố khu kinh tế, hơn mười khu tự trị, gần hai mươi ủy ban chức năng và hơn ba mươi chính quyền thuộc cấp huyện. Chính vì thế điều này khiến cho một động lực lớn thúc đẩy kinh tế khu vực này của Trung Quốc phát triển.
Được biết, sẽ có 1390 hạng mục đầu tư với tổng số vốn lên tới hơn 1500 tỷ NDT. Trong đó có 15 dự án văn hóa với 14 tỷ NDT, doanh nghiệp 587 dự án với mức đầu tư 768,3 tỷ NDT, xây dựng cầu cảng có 92 dự án với 44,8 tỷ NDT, giao thông có 39 dự án với 146,5 tỷ NDT, du lịch có 133 dự án với 91 tỷ NDT….
Song song với đó, tỉnh ủy Quảng Tây cũng đưa ra "16 chính sách hỗ trợ" đối với "8 hạng mục trọng điểm" trên. Các chính sách này có liên quan đến các lĩnh vực như tài chính, vốn, đất đai, thuế quan, nguồn nhân lực, cải cách, chứng nhận du lịch….
Được biết, trong thời gian gần đây Trung Quốc rất tích cực đầu tư phát triển kinh tế tại các vùng ven vịnh Bắc Bộ. Trong năm 2009, tổng mức tăng trưởng GDP khu vực này đạt 15%, thu nhập tài chính tăng 22%, tổng tài sản cố định xã hội tăng 54,8%. Đồng thời đây được đánh giá là một trong các khu vực có nền kinh tế phát triển nhanh và mạnh nhất tại Trung Quốc. 
Cao Phong (theo SOHU)



Trung Quốc mở rộng đầu tư tại vịnh Bắc Bộ sẽ là cơ hội hay thách thức đối với các doanh nghiệp Việt Nam?
VIT - Ngày hôm qua, ông ChenDuanXian-phó chủ nhiệm Ủy ban quản lý kinh tế vịnh Bắc Bộ cho biết, căn cứ theo “Tám ý kiến phát triển khu kinh tế vịnh Bắc Bộ” mà tỉnh ủy Quảng Tây thông qua vào ngày 1 tháng 3 năm 2010 vừa qua, trong vòng từ 3 đến 5 năm tới tỉnh này sẽ đầu tư khoảng 1800 tỷ NDT nhằm xây dựng các xí nghiệp, công trình giao thông, hải cảng qua đó tạo tiền đề phát triển kinh tế khu vực này. “Ý kiến” chỉ đạo trên đã xác định các mục tiêu cụ thể nhằm phát triển kinh tế vùng tại khu vực vịnh Bắc Bộ. Theo đó sẽ có 768,3 tỷ NDT đầu tư xây dựng xí nghiệp với hơn 587 hạng mục công trình khác nhau. Dự kiến đến năm 2012 tổng giá trị công nghiệp của tỉnh này sẽ vượt ngưỡng 600 tỷ NDT. Ngoài ra, sẽ hình thành một loạt các xí nghiệp luyện kim, thực phẩm, điện tử thông tin, chế tạo giấy và đồ gỗ gia dụng, năng lượng.

Đối với kế hoạch xây dựng hải cảng, Quảng Tây sẽ đầu tư 44,8 tỷ NDT để xây mới hơn 80 hải cảng. Trong đó sẽ có hai cảng có trọng tải hơn 30 vạn tấn, hai cảng có trọng tải 20 vạn tấn và một cảng chuyên dụng. Ngoài ra sẽ có 75 hải cảng có trọng tải dưới 15 vạn tấn
Đối với các hạng mục giao thông, theo kế hoạch sẽ xây mới tuyến đường sắt nối Nam Ninh-Quảng Châu, tuyến đường sắt Vân Quế… với tổng mức đầu tư lên tới 197,8 tỷ NDT. Ngoài ra, còn xây dựng thêm các tuyến đường bộ cao tốc nối Nam Ninh - Côn Minh, Nam Ninh - Quý Dương, Nam Ninh – Quảng Châu và Bắc Hải – Tam Giang. Qua đó hoàn thiện hệ thống mạng lưới giao thông trên bộ, phục vụ đắc lực cho việc kết nối với khu vực Asean.
Ngoài ra các hạng mục nằm trong nhóm lĩnh vực như du lịch, văn hóa…cũng sẽ được đầu tư xây dựng trong thời gian tới.
Như vậy, có thể thấy rằng, việc Trung Quốc, mà cụ thể là tỉnh Quảng Tây trong thời gian tới tập trung đầu tư vào các hạng mục trong yếu như giao thông, hải cảng, hóa dầu, du lịch…sẽ là một bước đi vô cùng chiến lược để nước này mở rộng hành lang kinh tế phía nam. Đây là bước đi quan trọng nhằm phát triển kinh tế vươn ra Biển Đông trong thời gian không xa.
Bên cạnh đó, với việc tăng cường đầu tư này, chính các doanh nghiệp trong nước của Việt Nam sẽ là những người chịu áp lực rất lớn. Đặc biệt khi các hạng mục theo kế hoạch của tỉnh Quảng Tây hoàn thành vào năm 2015 và bắt đầu đưa vào sử dụng. Do năm 2015 cũng chính là năm Việt Nam cùng với Lào, Campuchia, Mianma sẽ chính thức áp dụng mức đánh thuế mặt hàng xuất nhập khẩu xuống còn 0%. Khi đó chắc chắn sự có mặt của các doanh nghiệp Trung Quốc có mặt ngay tại biên giới lúc đó sẽ là một thách thức vô cùng to lớn. Liệu các doanh nghiệp của chúng ta có đủ sức vượt qua? Câu hỏi này sẽ được trả lời thỏa đáng nếu như chúng ta không có các biện pháp hữu hiệu ngay từ bây giờ.
Cao Phong (theo 163.Com)

Việt Nam - cây cầu nối giữa các thành viên ASEAN cũ và mới

Nhà báo Kavi Chongkittavorn thuyết trình trước các phóng viên tại Viện nghiên cứu kinh tế ASEAN và Đông Á ERIA. Ảnh: Linh Thủy

Liệu Việt Nam có thể đóng một vai trò lớn hơn trong ASEAN?

Việt Nam đã đóng một vai trò trọng yếu trong Asean. Hà Nội đang trở thành một cây cầu nối giữa các thành viên cũ và mới của Asean, từ khi là nước Đông Dương đầu tiên gia nhập Asean.

Bế mạc Hội nghị cấp cao lần thứ 16, Việt Nam đã tạo nên một ảnh hưởng lớn trong tham vọng trở thành một "Cộng đồng Asean" vào năm 2015.

Trong nhiệm kì giữ chức chủ tịch, Việt Nam muốn thi hành bất cứ thỏa thuận và chương trình nào mà Asean đã đi đến thống nhất.

Trong 15 năm qua, Việt Nam đã học được những bài học có giá trị như để hướng về phía trước, Asean phải nghiêm túc với những thỏa thuận của mình.

Từ khi đảm nhiệm chức chủ tịch Asean lần đầu tiên năm 1998,  VN đã có "Kế hoạch hành động Hà Nội" nhằm thúc đẩy Asean. Hà Nội đã rất tự bào về kế hoạch này, tuy nhiên vì một lý do nào đó, các nước thành viên đã không thể thực hiện đầy đủ. Chỉ có 30 phần trăm "Kế hoạch hành động Hà Nội" được thực hiện.

Do đó, trong kì họp gần nhất, Việt Nam đã thúc đẩy Asean hợp tác khu vực sâu sắc hơn, cũng như đối mặt với các thử thách mang tính toàn cầu, nhằm xây dựng Asean là một cộng đồng phát triển linh hoạt, năng động và ổn định.

Bắc Âu đóng sân bay vì bụi núi lửa

Toàn vùng Bắc Âu đóng không phận và ngưng các chuyến bay vì tro bụi núi lửa Iceland lan dần xuống bầu trời phía nam.

Các sân bay tại Anh, Cộng hòa Ireland, Đan Mạch, Thụy Sĩ, Phần Lan đã huỷ các chuyến bay vì vụ tro bụi núi lửa gây hại từng giờ.

Bấm Anh Quốc ra lệnh đóng không phận ít nhất cho tới tận 7 giờ sáng 16/04, trong lúc giới chức theo dõi tình hình.

Cũng liên quan đến câu chuyện này, chừng 800 dân ở Iceland phải sơ tán vì lụt do núi lửa ở Eyjafjallajoekull bùng phát, khiến băng sơn tan ra.

Hiện chưa rõ bao nhiêu chuyến bay trong tổng số 28 nghìn tại châu Âu mỗi ngày bị ảnh hưởng.

Nhưng chắc chắn là nhiều sân bay tại cả Pháp, Bỉ, Thụy Sĩ và Hà Lan cũng đã hủy chuyến bay.

Theo AP, nhiều sân bay trên toàn thế giới cũng đang bị ảnh hưởng và công bố hủy chuyến đến châu Âu.

Tro bụi núi lửa có thể gây hại cho động cơ máy bay

Anh Quốc bị ảnh hưởng nặng

Có tin hãng hàng không Anh Quốc (BA) công bố họ hoàn lại tiền vé hoặc cho chọn mua lại vé sau khi toàn bộ các chuyến bay nội địa ở Anh bị ngưng.

Một bệnh nhân ở tình trạng nguy kịch được trực thăng của quân đội Hoàng gia Anh chuyển từ Scotland về London.

Lý do là toàn bộ không phận Anh bị đóng nên các loại phi cơ ngoài trực thăng không được phép cất cánh.

Báo địa phương cũng lo ngại về một nhóm học sinh 14-15 tuổi từ vùng Leicestershire của Anh có chuyến thực tập tại Iceland phải sơ tán vì núi lửa.

Cơ quan Kiểm soát Không lưu Anh đã ra quyết định hạn chế các chuyến bay sau khi Cơ quan Khí tượng Thủy văn nói tro bụi có thể làm hỏng động cơ máy bay.

Các hành khách được khuyến cáo hãy liên hệ với các hãng máy bay trước khi lên đường tới sân bay.

Các chuyên gia cảnh báo rằng những hạt đá, cát và thủy tinh nhỏ trong tro bụi có thể làm tắc nghẽn động cơ máy bay.

Vụ tro bụi núi lửa hiện đã ảnh hưởng đến các hành khách ra vào Anh bằng đường hàng không, và cả những người sống tại Anh đi nghỉ những ngày cuối của kỳ nghỉ Phục Sinh.

Hiện chưa rõ vụ gián đoạn hàng không có ảnh hưởng gì đến tin nóng trong chính trị Anh là cuộc tranh luận trực tiếp trên truyền hình giữa ba ứng viên thủ tướng của các đảng Lao động, Bảo thủ và Tự do Dân chủ, mở màn buổi tối 15/04 giờ London



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Tái chiếm Hoàng Sa [22.03.2019 20:15]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Tại sao thời nhà Hồ đặt quốc hiệu Đại Ngu cho nhân dân VN? [NEW]
Lơi dụng sự khiếp sợ TQ của chình quyền CSVN, nhiều gian thương gốc hoa buôn lậu, bán hàng giả không sợ CA [NEW]
Hong Kong: Hai triệu người tham gia biểu tình ngày 16/6/2019
VC tàn sát lẫn nhau: Thiếu úy tham mưu biên phòng gốc Hoa bắn đại úy phó đồn và 2 người khác , tử thủ chống lai bộ đội rồi tự sát
Công an, cảnh sát chỉ hiếp dân nhưng khiếp sợ côn đò được TQ sử dụng để khống chế CSVN
Tàu đánh cá VN cứu ngư dân Philippines bị tàu TQ cố ý đâm chìm bỏ chạỵ
Mỹ thay đổi chiến thuật, sử dụng tuần duyên đối phó Trung Quốc ở biển Đông VN chống TQ chiếm biển
SOS! Kẻ trộm bị nữ gia chủ cuồng dâm cưỡng hiếp!
Đảng CS Trung Quốc sắp bị diệt ong kéo theo đảng CSVN
Việt Nam trúng cử Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ
Đường dây bán dâm của các mỹ nhân da trắng nhắm huợng khách cán bộ và đại da đỏ do tú cô Nga cầm đầu ở Sài Gòn6 triệu nhất phát bị điều tra thêm
Nỗi hận đau nước Việt – Mối căm hờn dân tộc
Thương chiến với Mỹ khiến TQ "mất hết bằng hữu", khơi dậy làn sóng thù địch ở Washington
Nguy cấp: Việt Nam đang cần một nền giáo dục không nói dối
Hoa Kỳ và các nước Tây phương tăng nhập hàng từ Việt Nam vì thương chiến với Trung Quốc

     Đọc nhiều nhất 
Người TQ qua làm cướp trộm khắp nước [Đã đọc: 483 lần]
Tâm thư kêu gọi giúp đở gia đình em Đức gặp tại nạn tại Quảng Nam [Đã đọc: 457 lần]
Hai đại quốc tang liên tiếp của CSVN: Nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh qua đời [Đã đọc: 457 lần]
Âm mưu thâm độc của TQ phối hợp đảng CSVN tiêu diệt nam thanh niên để đàn ông TQ qua chiếm đoạt gái Việt làm thê thiếp đồng hóa theo kế hoạch mềm [Đã đọc: 452 lần]
THÁNG TƯ KHÔNG ÁNH MẶT TRỜI [Đã đọc: 411 lần]
Gần chết vẫn còn lừa bịp nhân dân! Trọng hấp hối mà thông báo đang khỏe mạnh! [Đã đọc: 407 lần]
Sự thật làm mất chức, phó bí thư tỉnh Hà Tỉnh loan tin TBT Trọng đã ngỏm bị cách chức [Đã đọc: 376 lần]
Tổng thống Trump trở thành cứu tinh cho TQ - Tại Shangri-La, Washington kêu gọi Bắc Kinh ngừng xâm lấn chủ quyền của láng giềng [Đã đọc: 354 lần]
Tưởng niệm 30-04: Giaỉ phóng kinh hoàng tại miền Nam [Đã đọc: 352 lần]
Thời XHCN, VN sắp thành Hợp Chủng Quốc- Phong trào phụ nữ Việt lấy Tây đen [Đã đọc: 351 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.