Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tám 2019
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 3
 Lượt truy cập: 13694553

 
Bản sắc Việt 22.08.2019 13:30
Đảng CSVN rước Tàu tàn phá quê hương: Hậu họa kinh tế từ vụ Formosa xả độc
28.07.2016 22:27

Trần Nguyên Thao (Danlambao)- Sau 84 ngày toan tính ém nhẹm không xong, nhà cầm quyền CSVN đành phải để tập đoàn làm ăn bất lương Formosa nhận lỗi là thủ phạm chính gây ra thảm họa cá chết Miền Trung (30-06), bồi thường ở mức rẻ mạt so với thiệt hại lớn lao ước tính hàng chục tỷ Mỹ Kim, mà hậu họa cho dân tộc Việt tới nửa thế kỷ.


 Nửa tháng sau ngày nhận lỗi (18-07), Formosa, qua báo chí Đài Loan, đã phản công, nói là “cá chết không phải tại chất thải của Formosa, đồng thời cáo giác Hà Nội hành xử như kiểu “bắt con tin” để đòi tiền chuộc” [1]. Hà Nội chưa có phản ứng gì. Từ đầu, thái độ, cung cách của nhà cầm quyền CSVN trong vụ Formosa làm cho dân chúng càng tin rằng, các lãnh tụ tại Ba Đình “ngậm hột thị”.

500 triệu Mỹ Kim Formosa hứa đền (nếu có) không thể giải quyết gì cho 1 triệu người mất kế mưu sinh vĩnh viễn. Và đến gần 5 triệu người thuộc 4 tỉnh Miền Trung chịu hậu quả từ thảm họa Cá chết. Đó là chưa kể đến hệ lụy về kinh tế, môi sinh phải đến 50 năm sau mới khắc phục được, như chính báo Nhân dân của cộng đảng xác nhận. Biển chỉ trở lại bình thường, nếu như vùng biển này không còn bị các chất độc hại tiếp tục xả vào nguồn nước [2].

Cả nước thật bất ngờ, ngạc nhiên khi đại tập đoàn Formosa được đảng CSVN bao che tận tình, trong khi hàng trăm ngàn doanh nghiệp tư nhân thì bị đảng chèn ép đến phá sản hàng loạt trong nhiều năm nay. Formosa gây đại thảm họa môi sinh, làm chết và thương tật nhiều người, cả triệu nhân công lâm cảnh mất kế sinh nhai, chết dần mòn... thì được đảng và nhà nước cộng sản vỗ về, bao che; trong lúc dân Việt Nam bị trấn áp, đánh đập đến thương tích, bắt bớ, đày ải, cướp hết cửa nhà như thứ kẻ thù.

Khi Formosa nhận lỗi, xin tha thứ; thì đồng thời cũng là lúc đảng kêu gọi nhân dân hãy độ lượng. Nhưng lời kêu gọi của đảng hàm chứa mệnh lệnh “bắt dân im lặng”. Dân lên tiếng ôn hòa, thì đảng “xuống tay” đàn áp dã man, nổ súng, gây đổ máu trong cuộc biểu tình ôn hòa phản đối Formosa và đòi Bộ Trưởng Tài Nguyên Môi Trường, Trần Hồng Hà phải từ chức, của 3000 ngàn nạn nhân Formosa tại Quảng Bình, ngày 07-07.

Hôm 12 tháng 7, tờ Tuổi Trẻ và Người Đưa Tin, báo của đảng, đều đăng phóng sự, mô tả tiến trình, nhờ dân chúng, báo chí mới biết nơi chôn chất độc hại. Sở Tài Nguyên Môi Trường tỉnh Hà Tĩnh bắt buộc phải vào cuộc và khám phá ra 100 tấn chất thải của Formosa được chôn lấp dưới lòng đất gần đầu nguồn sông Trí, thuộc trang trại của ông Lê Quang Hòa, Giám Đốc Công ty Môi trường đô thị, thị xã Kỳ Anh. Tức giận vì báo chí phanh phui sự việc, Thứ Trương Bộ Tài Nguyên Môi Trường, Võ tuấn Nhân “bực bội” đòi “lấy thẻ của mấy thằng nhà báo đó lại”. Còn Bộ Thông Tin Tuyên Truyền dự tính tuyên dương các phóng viên có công khám phá việc chôn lấp 100 tấn chất thải của Formosa.

Ngày 15-07, dân thị xã Kỳ Anh khám phá hai đường ống khác do Formosa xả nước thải: một ở phường Thắng Lợi, một khác tại Kỳ Anh. Do áp lực của dân chúng, Formosa phải đóng hai đường ống này. Ngày 18-07, cũng báo đảng còn khám phá thêm đến 10 địa điểm khác Formosa chôn chất thải độc hại dưới đất. Formosa chẳng những gây ra thảm họa môi trường nghiêm trọng nhất trong lịch sử Việt Nam, mà còn là một cơn khủng hoảng to lớn về mặt kinh tế, xã hội, chính trị, ảnh hưởng sâu xa đến sự sống còn, độc lập của đất nước Việt Nam. Đảng CSVN, cho đến nay, chưa xác nhận cơ quan hay cá nhân phải chịu trách nhiệm và bị truy tố trong vụ Formosa.

Mặc dầu phạm nhiều sai lỗi, thái độ của Formosa rất hỗn xược, kẻ cả được thấy rõ trong văn thư, công khai phổ biến: “Trong bất kỳ tình huống nào, công ty vẫn giữ cho nhà máy tiếp tục hoạt động, đặt sự an toàn và lợi ích của toàn thể cán bộ nhân viên lên hàng đầu nỗ lực để phát triển bền vững và lâu dài tại Việt Nam”.

Lời xác định này cho thấy, Formosa đã nắm được sức mạnh “chống lưng”, nên họ lờ đi không kể gì đến an toàn và lợi ích của người dân Việt Nam. Đây là kết quả của cuộc “dàn xếp, mặc cả” giữa nhà cầm quyền CSVN và Formosa trong thảm họa cá chết Miền trung.

Nửa tháng sau ngày thảm họa cá chết khởi đầu, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng đến thăm tại chỗ (22-04) lên tiếng khen Formosa “phát triển đúng hướng”, thì 3 ngày sau, (25-04), tập đoàn Formosa qua Chu Xuân Phàm, Giám đốc đối ngoại đưa ra thái độ thách thức dân tộc Việt Nam: "Muốn bắt cá tôm hay nhà máy, cứ chọn đi. Nếu chọn cả hai thì làm Thủ tướng cũng không giải quyết được".

84 ngày (kể từ 06-04) giới cầm quyền CSVN gia tăng khác thường cường độ hành xử dối trá, lừa dân chúng bằng các cuộc biểu diễn tắm biển, ăn cá; bưng bít thông tin về nhiều người chết, ngộ độc, không cho công bố nguyên nhân; hàng trăm người bị đàn áp, bắt bớ, đánh đập mang thương tích; Gia tăng kiểm soát, bắt bớ, tố khổ cả các phóng viên truyền hình, báo chí thuộc cộng đảng, dám nói lên sự thật...

Một đại thảm họa hàng ngàn tấn hải sản bị chết (kể cả các loại san hô, rong biển chết ngầm xếp lớp dưới đáy biển); khoảng 5 triệu người bị ảnh hưởng nặng đến đời sống; cả triệu người trực tiếp mất kế sinh nhai gia truyền. Hiện còn 166 gia đình với hơn 800 nhân khẩu, chưa chịu giao mảnh đất còn lại của gia đình cho nhà cầm quyền, vẫn ở lại gần khu Formosa thì lâm cảnh sống giở, chết mòn; trong đó, có 200 em nhỏ 2 năm qua không có trường học.

Dù Formosa đã nhìn nhận xả chất độc gây ra đại thảm họa môi trường biển, nhưng đảng và nhà nước CSVN có thể không bao giờ công khai nhìn nhận sai lỗi trong việc cấp giấy phép cho Formosa, dù cho họ từng biết tập đoàn này đã xả độc, gây nhiễm nguồn nước nhiều nơi trước Việt Nam. Cũng như giới cầm quyền không dám công bố mức thiệt hại kinh tế, dân sinh... hậu quả từ thảm họa này.

Vào ngày 04 tháng 07, Bộ Công Thương, dự báo mức tăng trưởng xuất khẩu cả năm chỉ đạt 8% so với chỉ tiêu 10%. Chỉ số giá tiêu dùng (CPI), tăng liên tục từ tháng Hai năm nay được mô tả là “hiện tượng hiếm thấy suốt 20 năm”. Giá cả khu vực dịch vụ y tế (tăng 25%) và lương thực thực phẩm, giáo dục là những khu vực tác động mạnh nhất tới CPI trong 6 tháng qua. Việc tăng giá này khiến lạm phát tăng liên tục 5 tháng vừa qua. Giá vàng tại Việt Nam cũng rơi vào dao động bất thường.

Nguyên nhân dẫn đến các hiện tượng tiêu cực đang xảy ra cho nền kinh tế vẫn nằm dưới đáy vực, không được các cơ quan chuyên trách nói đến. Tuy nhiên nếu hải sản, nguồn thực phẩm chính bị nhiễm độc và gạo sẽ dần trở thành khan hiếm thì sẽ kéo các mặt hàng nhu yếu phẩm khác tăng giá.

Báo Mới.com, của truyền thông lề đảng, ngày 03 tháng 07 năm 2016 nói rằng, tháng 04-2016, thẩm phán liên bang thành phố New Orleans - Mỹ, Chánh Án Carl Barbier, đã thông qua mức phạt lên đến 20 tỷ Mỹ Kim đối với Tập đoàn dầu khí Bristish Petroleum (BP) của Anh để giải quyết các yêu cầu bồi thường thiệt hại về tài sản, kinh tế và sức khỏe cho bên nguyên gồm hơn 100.000 cá nhân và doanh nghiệp có liên quan tới thảm họa tràn dầu ở vịnh Mexico, do Công ty dầu khí BP gây ra tháng 04 năm 2010. Trường hợp Formosa gây ra thảm họa cá chết cho 4 tỉnh Miền Trung, tháng 04-2016 có mức thiệt hại nhân mạng, tài sản tư nhân cũng như kinh tế cả nước cao gấp nhiều lần vụ BP gây ra ở New Orleans, Hoa Kỳ.

Cựu tù nhân lương tâm, luật sư Lê Công Định qua một dịp lên tiếng công khai:“những gì đã diễn ra trong 84 ngày kể từ khi xảy ra thảm họa cho thấy Chính phủ đã bỏ qua tất cả trình tự luật định cần thiết để tự mình điều tra và kết luận điều tra, qua đó tự mình xác định thiệt hại mà hoàn toàn không tạo điều kiện cho các nạn nhân thảm hoạ chính thức yêu cầu đòi bồi thường, rồi cũng tự mình làm việc riêng với Formosa để giải quyết sự việc và dễ dàng chấp nhận mức giá bồi thường 500 triệu Mỹ kim”.

“Để ấn định mức bồi thường thiệt hại, trên phương diện pháp lý, Tòa án luôn dựa vào kết quả thẩm định thiệt hại thực tế một cách độc lập. Các thiệt hại có thể bao gồm như sau: thiệt hại môi trường biển nói riêng, môi trường sinh thái nói chung và môi trường sinh hoạt cụ thể của ngư dân và các doanh nghiệp kinh doanh liên quan đến biển tại những địa phương chịu ảnh hưởng của thảm hoạ, cùng những thiệt hại về sinh mạng và thương tật lâu dài của con người khi bơi lặn và ăn hải sản trong vùng biển có liên quan. Cho đến nay Chính phủ vẫn giữ thái độ im lặng, không công bố cách tính từng hạng mục thiệt hại và giá trị thiệt hại tương ứng bằng tiền, để hiểu vì sao Chính phủ chấp nhận con số 500 triệu Mỹ Kim”.

Trong tháng 7, có hai sự kiện lớn đều nói lên sự thật: Dân chúng và chính phủ Philippines tuy là nước nhỏ, quân sự yếu hơn Trung cộng. Họ chỉ dựa vào sức mạnh tinh thần dân tộc. Vũ khí của họ là pháp lý. Philippines đã “cắt đứt” đường lưỡi bò 9 đoạn do Trung Cộng tự ý vẽ ra tại Biển Đông, qua phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) hôm 12 tháng 7 [3].

Việc thứ hai, mặc dù cộng đảng làm rất nhiều trò bịp, bưng bít thông tin, trấn áp, bắt bớ bỏ tù dân lành trong suốt 84 ngày, nhưng do áp lực mạnh mẽ từ mọi phía, cộng đảng không thể bao che, đành phải để Formosa nhận lỗi. Đó là sự thật. Hiện nay tình thế rất thuận lợi cho nạn nhân thảm họa cá chết, đưa đơn kiện tập đoàn Formosa.

Theo Luật sư Lê Công Định: “Trong vụ kiện Formosa sắp tới, nếu mỗi nạn nhân nộp một đơn khởi kiện, sẽ có hàng ngàn vụ kiện đồng thời của hàng ngàn nạn nhân. Điều này luật pháp không ngăn cấm và hoàn toàn có thể tiến hành ngay. Hàng ngàn vụ kiện tiến hành đồng thời chắc chắn làm tê liệt hoạt động của Tòa án Nhân dân Hà Tĩnh. Trước đây nhà cầm quyền tưởng rằng cấm kiện tập thể thì sẽ dễ kiểm soát an ninh hơn. Song tôi tin rằng hàng ngàn vụ kiện sắp tới nhắm vào Formosa sẽ là vấn đề an ninh nghiêm trọng và tồi tệ nhất của nhà cầm quyền từ trước đến nay”.

Rất nhiều chuyện sự thật liên quan đến những che đậy lâu nay của cộng đảng, sẽ phơi bày khi vụ kiện khởi sự cho đến lúc hoàn thành.

“... sự thật sẽ giải thoát anh em.” (Ga. 8, 32)

29.07.2016



Cuộc xâm lược và tàn phá Việt Nam không cần vượt biên giới của Trung cộng

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Cuộc xâm lược khởi đi vào năm 1990 và âm thầm tiến hành kể từ sau Mật nghị Thành Đô. Những căn cứ chiến lược đã được từng bước cài đặt, xây dựng trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Những nòng súng đại bác được thế chỗ bởi những ống thải, những hầm chứa bùn; những mìn, bom, đạn được thay thế bởi những hóa chất độc hại. Nó là một cuộc xâm lược mà kết quả không là những chiến trường khói lửa, những làng mạc bị đốt phá, những xác người xình thối trên núi rừng Việt Bắc. Kết quả của cuộc chiến là một đất nước Việt Nam, từ núi rừng đến nông thôn, thành thị vẫn nguyên vẹn nhưng nguồn sống bị tiêu diệt. Một vùng biển chết. Những sông hồ chết. Một núi rừng cao nguyên chết. Một đồng bằng Cửu Long chết. Và hơn 90 triệu người Việt Nam bệnh hoạn, dật dờ.

Tháng 4 năm 2016 là một cuộc tập trận thử nghiệm. Chỉ trong vòng vài ngày, thông qua một nhà máy luyện thép chưa thật sự đi vào hoạt động, cuộc thử nghiệm đã tạo ra một khủng hoảng môi trường lớn nhất trong lịch sử của quốc gia nằm trong kế hoạch xâm lược của Bắc Kinh. Hàng triệu cá tôm bị tàn sát, biển Đông dọc theo xương sống miền Trung rơi vào tình trạng bị phá hủy ở mức độ nhiều năm không thể phục hồi. Trong đất liền, thông qua những hạ tầng cơ sở đã được âm thầm xây dựng, kết quả của cuộc tập trận là trải dài từ miền Trung xuống miền Nam lên miền Bắc - cá chết phơi bụng trắng hếu tràn ngập nhiều sông hồ.

Một cuộc thử nghiệm tàn sát khủng khiếp, lan rộng, có sức tàn phá im lặng, lâu dài, không cần một lời tuyên chiến. Và không cần một tiếng súng.

Tháng 4 năm 2016 cũng là cuộc thử nghiệm của Bắc Kinh để đánh giá phản ứng của một dân tộc đang nằm trong tiến trình xâm lược của họ. Đó là phản ứng của đảng lãnh đạo, chính phủ và của 90 triệu người dân Việt Nam. Họ đã tìm thấy câu trả lời:

- Người đứng đầu đảng lãnh đạo ngoan ngoãn thân chinh đến đại bản doanh, nơi mà những thủy lôi phenol, cyanide và nhiều hóa chất độc hại bí mật khác được bắn đi, để gián tiếp xác định quan hệ khắng khít giữa 2 bên. Sau đó ngoan ngoãn im lặng trước khủng hoảng của đất nước; ngoan ngoãn theo đúng bài bản của quan thầy - ra lệnh cho toàn đảng tập trung vào những "việc cần làm ngay": thanh trừng phe nhóm kẻ thù trong nội bộ đảng.

- Toàn bộ quốc hội, những người tự cho là đại diện cho hơn 90 triệu dân, hoàn toàn im lặng; toàn bộ các tướng lãnh quân đội án binh bất động; toàn bộ hệ thống an ninh, mật vụ, công an tập trung vào việc trấn áp bất kỳ người dân nào đứng lên đòi hỏi phải bảo vệ môi trường, yêu cầu làm sáng tỏ nguyên nhân, thủ phạm gây ra thảm trạng cá chết.

- Toàn bộ các quan chức đứng đầu các ban ngành liên quan tìm đủ mọi cách để đánh lừa dư luận, sẵn sàng tiếp tục để cho người dân tiếp tục xuống biển, tiêu thụ thức ăn có xác suất bị nhiễm độc bằng thông điệp xuyên qua lời nói lẫn hành động của họ: cá, biển vẫn an toàn.

- Đại đa số 90 triệu người dân vẫn tiếp tục quay cuồng với cuộc sống riêng tư và vô cảm. Hiện tượng cá chết chỉ đủ để nhiều người ngưng ăn hải sản vài tuần, tích trữ hàng chục chai nước mắm trong nhà và quan tâm lắm là một tiếng thở dài lặng lẽ. Chỉ có vài ngàn người đứng lên bảo vệ sự tồn vong của đất nước, vũ khí trong tay của họ là một bàn phím, một tấm bảng biểu ngữ A4, một hình cá chết trên mặt. Tất cả đều bị đảng và nhà cầm quyền CSVN xem là những kẻ kích động, phá hoại và thẳng tay đàn áp, bắt giam.

Tháng 4, năm 2016. Cuộc thử nghiệm của Bắc Kinh thành công mỹ mãn. Thành công không nằm ở hàng triệu con cá chết để bộ Tổng tham mưu đầu não cụng ly Mao Đài chúc mừng nhau. Thành quả lớn nhất của cuộc tập trận không tiếng súng là lời đáp cho câu hỏi: 90 triệu người dân Việt Nam có còn ý chí đứng lên bảo vệ giang sơn như cha ông của họ đã từng tranh đấu trong mấy ngàn năm để chống lại sự xâm lăng của Bắc Triều hay không?

Từ những cuộc bắt giết ngư dân, từ những lần tập trận thử nghiệm chiến tranh tâm lý mang tên Cáp Quang AGG, Bình Minh 02, HD-981... sang đến FHS, Bắc Kinh đã có câu trả lời dứt khoát: Những gì diễn ra từ tháng đầu tháng 4 năm 2016 đến nay với thái độ của đảng và nhà nước CSVN, với phản ứng của đa số 90 triệu người dân Việt Nam, cho thấy đất nước và dân tộc Việt đã có những chỉ dấu chín muồi để trở thành những kẻ nô lệ và những người mất nước.

*

Ngày 2 tháng 9 năm 2020. Hàng triệu triệu con cá phơi kín bờ biển Đông, trắng khắp sông hồ từ Nam ra Bắc. Bùn đỏ tràn khắp Bảo Lâm - Lâm Đồng. Mọi nguồn nước uống tại thủ đô và các thành phố lớn nhỏ đều nhiễm độc. Những tuyến đường sắt, cao tốc ngưng hoạt động vì những "sự cố" không thể giải thích. Nhiều công trình xây dựng, giao thông bị sụp đổ, rạn nứt bất ngờ. Trước đó, hàng trăm ngàn trẻ em sinh ra với nhiều biến thái và bị bệnh Down, cả năm trời các nhà thương lớn nhỏ đầy ắp bệnh nhân với những chứng bệnh ngặt nghèo bùng phát.

Ngày 2 tháng 9 năm 2020. Toàn bộ các nhà máy điện khắp nước ngưng hoạt động, cả một mảnh đất dài 1648 km rơi vào cơn khủng hoảng với bóng tối bao phủ khi đêm về. Toàn bộ các cây xăng phải đóng cửa vì nguồn cung cấp nhiên liệu từ bên kia biên giới đột ngột chấm dứt. Thực phẩm, đồ tiêu dùng trở nên khan hiếm trầm trọng, trong khi trước đó toàn bộ những vụ mùa từ Bắc ra Nam, mạ đã chết trước ngày lúa trổ bông. Dòng sông Đồng Nai thẩn thờ với mực nước thấp chưa từng thấy trong lịch sử và toàn bộ đồng bằng sông Cửu Long là một vùng đất khô cằn, nứt nẻ. Trong khi đó, đèn đuốc tại các công trình xây dựng có những bảng hiệu chữ Tàu thì sáng rực một góc trời.

Cuối năm 2020. Tổng bí thư đảng cộng sản tại Ba Đình nhân danh toàn thể nhân dân Việt Nam thành kính tri ân đảng cộng sản và nhân dân Trung Quốc đã nhiệt tình viện trợ cứu đói cấp thời; đã nhanh chóng gửi chuyên viên, công an và quân đội sang tận nơi để giúp ổn định tình hình, bảo vệ an ninh quốc gia đang có nguy cơ bị "các thế lựu thù địch" âm mưu đánh phá; phục hồi lại sinh hoạt tối thiểu hàng ngày cho người dân Việt Nam. Tại Hà Nội, một cuộc mít tinh vĩ đại được tổ chức với hàng trăm ngàn đoàn viên Thanh niên Cộng sản giương cao hình Hồ Chí Minh và Tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc. Khẩu hiệu đời đời nhớ ơn đảng cộng sản và nhân dân Trung Quốc trộn lẫn với cờ đỏ 6 sao vàng đỏ rực một bầu trời.

Đầu năm 2021. Thành phố Hồ Chí Minh chính thức đổi tên thành quận Hồ Quang.

*

Tháng 7, 2016.

Những con cá chết đã tan biến, mục rữa vào hư không theo cái nắng của mùa hè nghiệt ngã. Đường phố Sài Gòn, Hà Nội vẫn rộn rã tiếng còi xe, những tiếng cười pha lẫn tiếng chửi thề. Giữa dòng đời vô cảm, vẫn còn đó những người cô đơn bó gối với với niềm đau quặn thắt trong lòng, nhức nhối con tim khi nhìn lên tờ lịch và nghĩ đến con số 2020 như một định mệnh bi thảm đang đón chờ. Và vẫn còn đó, ngồi yên những con người yêu nước này nhìn những con người yêu nước kia bằng một cặp mắt xa và lạ.

Đất nước tôi, đã biết bao nhiêu mồ hôi, nước mắt, xương máu đổ ra, bao nhiêu người hy sinh nằm xuống trên từng ngọn cỏ, từng gốc cây, từng đỉnh đồi... chiến đấu bảo vệ giang sơn. Không lẽ rồi đây tất cả đều sẽ trở thành vô nghĩa!?

Bạn tôi ơi! thôi đừng theo một lời kêu gọi nào của ai khác. Chỉ lắng nghe tiếng gọi của con tim mình.

27.07.2016

danlambaovn.blogspot.com


Vô cảm hay vô tri?

Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) - Martin Niemoller, một người Đức đạo Tin Lành, đã có một đoạn văn lừng danh đi vào văn sử học và trở thành kinh điển để khai phóng và thay đổi thái độ thờ ơ của con người trước sự bất công của xã hội hay trước sự tàn bạo của chính quyền. Đoạn văn đó như sau: 

"Khi (Đức) Quốc-Xã bắt bớ sát hại người Do Thái, bởi vì tôi không phải là người Do Thái, cho nên tôi thờ ơ không cùng người Do Thái phản kháng chống lại. Rồi khi họ thảm sát người Công giáo, bởi vì tôi cũng phải là người có đạo Công giáo, cho nên tôi cũng thờ ơ không cùng người Cộng giáo phản đối chống lại. Rồi sau đó họ đàn áp bắt bớ công đoàn, tôi cũng không phải thợ thuyền của công đoàn nên cũng thờ ơ không cùng với công đoàn phản đối chống lại. Đến khi Đức Quốc Xã bắt bớ sát hại chính những người theo đạo Tin Lành như tôi, tôi vùng lên, tôi chống lại, tôi tranh đấu, nhưng đến lúc này thì đã quá muộn. Bởi đến lúc tôi nhận ra cần phải vùng lên chống bọn Quốc Xã tàn bạo thì chẳng còn ai có thể đứng cạnh tôi mà tranh đấu cùng tôi cả!"

Đoạn văn này rất nổi tiếng vì Niemoller phân tích chính xác nguồn gốc của căn bệnh VÔ TRI trong các xã hội chịu đựng sự độc tài tàn bạo. Đó là không nhận thức, không thấy được sự liên hệ của những việc bất công trong xã hội lúc nào cũng ảnh hưởng trực tiếp đến chính bản thân mình. 

Gần đây, có rất nhiều người đấu tranh than phiền và mất dần niềm tin vào người dân Việt Nam, bảo rằng thời "Xuống Hố Cả Nút" (XHCN), người dân trở nên VÔ CẢM. Chẳng hạn như chuyện Cộng Sản Hà Nội sang nhượng biển đảo rõ ràng như thế nhưng chẳng ai cảm thấy đau lòng, hay chuyện cộng sản cướp chùa lấy đất kinh doanh, cũng chẳng ai cảm thấy đau lòng, hoặc là người nghèo Vũng Áng nay không thể sống bằng nghề cá vì biển có độc của Formosa, cũng chẳng mấy ai quan tâm, chuyện hai mẹ con phải cởi truồng phản đối bị cưỡng chế đất đai ở Cần Thơ cũng chẳng mấy ai quan tâm, chuyện gia đình Nguyễn Mai Trung Tuấn can trường, cũng chẳng mấy ai biết v.v... Càng ngày có vẻ như nhiều người tranh đấu cảm thấy nản lòng vì sự thơ ơ của người dân trước thời cuộc. 

Thực tế, xin được phép nhấn mạnh, bản chất của con người vĩnh viễn không bao giờ VÔ CẢM. Con người hành động tàn nhẫn hay thờ ơ trước tội ác hay bất công của xã hội, hoàn toàn là do nhân thức chưa thấy rõ tác hại của hành động hay thái độ của mình. Gốc rễ của việc một người thản nhiên khi nhìn thấy tội ác là vì hoàn toàn không nhận ra sự thản nhiên của mình sẽ gây hại trực tiếp đến mình trong một tương lai rất gần. Cho nên tên gọi đúng của căn bệnh này là VÔ TRI.

Do bản chất tự nhiên, để một người có thể có cảm xúc và phản ứng trước một việc xảy ra thì sự việc đó phải trực tiếp liên hệ đến nhận thức của người này. Nếu mối liên hệ trực tiếp giữa sự việc và nhận thức không được hình thành thì con người sẽ thản nhiên và không hành động gì cả. 

Khi một sự việc xảy ra trong xã hội, nhận thức của một người sẽ lập tức truy xét sự việc này xem có liên quan gì đến quyền lợi kinh tế, địa vị của mình hay không? Có liên quan gì đến tình cảm hay huyết thống của mình hay không? Có liên quan gì đến hoàn cảnh mà mình đang sống hay không? Có liên quan gì đến lý tưởng niềm tin mà mình đeo đuổi hay không? v.v... Thành thử ra, nếu nhận thức cho thấy không có một sự liên quan nào cả thì đương nhiên con người bổng thờ ơ trước sự việc xảy ra.

Cơ sở của nhận thức là giáo dục và thông tin. Giáo dục đem đến cho con người khả năng suy xét phản biện khách quan khoa học một cách sâu sắc. Thông tin đem đến cho người những ghi nhận, những dữ kiện cần thiết để nhân thức làm cơ sở cho mọi suy xét bởi suy xét của con người thường được thông qua hai cách: so sánh và giả dụ. Cả hai cách này đều cần những thông tin để nhận thức dùng như là những nền tảng căn bản cho so sánh và giả dụ. 

Cho nên nếu giáo dục và thông tin bị lệch lạc hay ít ỏi thiếu thốn thì nhận thức của con người cũng bị lệch lạc hay thiển cận. Sống dưới một nền chính trị độc tài tàn bạo chuyên bôi bác bóp méo nhồi sọ trong giáo dục để tuyên truyền cho chế độ và che đậy hoặc đưa thông tin lừa gạt như bọn Đức Quốc Xã thời của Niemoller hay của bọn Cộng Sản như người Việt Nam chúng ta đang sống ngày nay, thì đương nhiên, nhận thức của con người sẽ bị lệch lạc và thiển cận.

Tuy nhiên, đoạn văn của Niemoller lại càng quan trọng hơn là vì chỉ ra cho giới chính trị gia, những nhà cải cách, những nhà giáo dục hay những người lãnh đạo tinh thần các tôn giáo thấy được cần phải liên kết sự việc trong xã hội trực tiếp vào nhận thức của con người, nhằm kêu gọi hay thúc đẩy những phản ứng ích lợi của con người, cho con người trong xã hội. 

Các bác sĩ thì vận động "nếu chính ngừa thì né được bệnh", thế là mọi người sẵn sàng chịu đau đi chính ngừa vì lời kêu gọi này liên hệ trực tiếp đến sức khỏe của mọi người. Nhà Phật thì dạy muốn thoát khỏi khổ đau trước mắt thì phải bỏ hết tham, sân, si, dục vọng v.v..., bao người rắp tâm tu luyện vì lời kêu gọi này liên quan trực tiếp đến khát vọng xóa bỏ khổ đau trong đời thường của mọi người. 

Bởi vậy những người đấu tranh cho tự do, dân chủ, cho tương lai và vận mạng của Tổ quốc Việt Nam không thể nản chí và than vãn trước tình trạng suy đồi vô cảm của cả xã hội Việt Nam ngày nay để rồi phải bỏ cuộc mà phải ráng giúp người dân thấy được sự bất hạnh hôm nay của người này do bị Cộng Sản đàn áp là nỗi bất hạnh ngày mai của chính mình.

Nếu cả xã hội của Việt Nam ngày hôm nay thờ ơ vô cảm không vùng lên phản ứng để giúp đỡ gia đình em Nguyễn Mai Trung Tuấn, hay không chịu tranh đấu giúp đỡ cho hai mẹ con phải cởi truồng để giữ đất tại Cần Thơ chẳng hạn, đó không phải là vì xã hội Việt Nam thiếu tình thương hay sợ hãi mà là vì nhận thức của cả xã hội không thấy được mối liên hệ trực tiếp của các nạn nhân này đối với mình.

Hệ thống tòa án và nền Tư-pháp không đại diện và không phục vụ cho Công Lý, mà chỉ phục vụ cho quyền lợi của đảng trị, lúc nào cũng luôn thẳng tay bóp méo Công Lý, ảnh hưởng không chừa một ai trong chúng ta ngày nay tại Việt Nam.

Sự bất công đến với tất cả chúng ta mỗi ngày, từ việc xin giấy tờ hợp thức hóa căn nhà khi xin sổ đỏ sổ xanh, từ việc di dời xin hộ khẩu, từ việc mua bán thuế má, từ việc xin việc làm hay xin nhập viện chữa bệnh v.v... Để đối phó với những trở ngại giấy tờ và luật pháp bất công lên đầu lên cổ chúng ta từ nhà cầm quyền, chúng ta đã buộc phải hối lộ các cán bộ công chức. Thậm chí, ngay cả người Việt hải ngoại về nước, họ cũng phải để tiền kẹp vào hộ chiếu, thông hành hay passport tại phi trường để khỏi bị sách nhiễu phiền toái bởi nhân viên Hải quan.

Hối lộ đã trở thành là phương thức duy nhất cho tất cả người Việt Nam chúng ta ngày nay nhằm để giải quyết những bất công của chế độ đè nén trực tiếp lên chúng ta mỗi ngày. Ngay cả cảnh sát giao thông cũng có thể đè nén chèn ép chúng ta một cách phi lý.

Khi chúng ta hối lộ công chức trước mọi việc đời thường, chúng ta đã chính thức chấp nhận quyền được sách nhiễu phi lý của chế độ lên đầu lên cổ chúng ta và chối bỏ khả năng và sức mạnh đấu tranh cho công bằng mà người dân của chúng ta lúc nào cũng có.

Tại sao người dân chúng ta chối bỏ sức mạnh đấu tranh của mình trước sự bất công do nhà cầm quyền gây ra?

Đơn giản là vì ai ai trong chúng ta cũng thấy rõ chế độ độc tài Cộng Sản có quân đội côn an và nhà tù quá mạnh, cho nên muốn phân bua và trình bày bất công mà mình chịu đựng, chúng ta cần sự ủng hộ của số đông người dân, của xã hội nhưng nếu chúng ta kêu gọi mọi người giúp đỡ, ai sẽ giúp bản thân chúng ta khi mà chính bản thân chúng ta đã làm ngơ trước bất công của kẻ khác?

Bài học của Niemoller thời Quốc-Xã lại một lần nữa vang vọng mạnh mỗi ngày trong xã hội Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản độc tài tàn bạo chúng ta ngày nay, chỉ có điều, chúng ta không nhận ra đó thôi.

Những người công nhân Việt Nam trẻ, nghèo đói túng quẫn bị giới chủ nhân Tàu, Đại Hàn, Đài Loan… đàn áp chèn ép lương bổng một cách dã man từ cắt lương hay bắt quì gối hành hạ khiến buộc phải chấp nhận liều lĩnh bỏ việc phản đối, chúng ta không phải là công nhân nên chúng ta mặc nhiên nhìn họ đấu tranh trong đơn độc.Thậm chí, cộng sản ra tay bắt bớ kết án phi lý người đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, hay tìm cách hạ thủ họ lén lút, tất cả chúng ta, một xã hội Việt Nam 90 triệu dân không hề phản đối giùm cho họ mà chỉ thản nhiên đọc tin tức. Chúng ta đâu phải là công nhân!

Do vậy, những người con Việt trẻ trung này buộc phải chịu bóc lột của giới chủ nhân mỗi ngày một thậm tệ để có đồng lương mà sống. Chúng ta giúp không công cho nhà cầm quyền buộc những người công nhân này phải vì cuộc sống mà chịu đựng bất công. Cho nên, nếu ngày mai chúng ta cần lực lượng đông đảo này bênh vực cho những bất công của chính chúng ta, lực lượng này đâu còn đủ mạnh, đâu còn nghị lực và khả năng đoàn kết lại để giúp chúng ta nữa.

Rồi khi một ngôi chùa bị giải tỏa một cách phi lý, vi phạm quyền sở hữu trắng trợn để lấy mặt bằng buôn bán kinh doanh làm giàu cho cán bộ cộng sản, chúng ta cũng mặc nhiên im lặng không phản ứng, bởi vì chúng ta đâu phải là Phật tử của chùa này!

Từng ngôi chùa một, từng nhà thờ một lần lượt bị mất đất mất đai, bị giải tỏa trong đó có chùa của riêng bản thân chúng ta lui tới sinh hoạt nhưng chúng ta hết cách chống lại vì ngày hôm qua, chúng ta đâu có giúp đỡ Phật tử hay Giáo dân của những ngôi chùa khác, những Nhà thờ khác bị bọn quan chức cộng sản cướp đất giải tỏa?

Hai mẹ con ở Cần Thơ cởi truồng chống giải tỏa quá bất công nhằm đánh động xã hội lên tiếng cứu giúp trước nạn cường quyền bịt miệng dân lành, chúng ta cũng im lặng vì đâu phải là đất của chúng ta hay nhà của chúng ta bị giải tỏa! Đến khi chúng ta bị tịch thu cướp nhà bất công bởi chế độ Cộng Sản, ngoài hối lộ để lo lót ra, chúng ta còn làm gì hơn vì đâu ai cùng cảnh ngộ còn đó để giúp chúng ta. Tất cả các nạn nhân trước đó bởi sự bất công của cộng sản đã bị dồn vào góc tối của xã hội, giam cầm tù đày và đâu còn đủ sức để đến bên chúng ta giúp chúng ta nữa!

Khi gia đình em Nguyễn Mai Trung Tuấn đối đầu với cường quyền, 90 triệu dân của chúng ta cũng tiếp tục im lặng không nhào ra đường lên tiếng phản đối giúp. Nay họ bị tù đày, chúng ta làm sao có họ bên cạnh khi bất hạnh bị cướp bốc đến với chúng ta trong một tương lai rất gần?

Kề từ năm 2010, khi cả ngàn người dân Vũng Áng chịu đựng sự di dời xáo trộn cho một dự án đầu tư Formosa quá tàn nhẫn bất công và phi lý, bất chấp sự an cư phồn thịnh lâu đời và đang bị nghèo túng bần cùng hóa vì không còn cách để sinh nhai kiếm sống, tất cả chúng ta ở Nha Trang, ở Đà Nẵng, ở Sài Gòn, ở Cà Mau, ở Hải Phòng, trên cả nước... đã làm gì để cứu những người dân Vũng Áng khỏi bị mất nhà mất cửa, mất biển, mất nghề?

Khi họ đồng lòng vùng lên năm 2014 để chọi thẳng với Formosa nhằm cố cứu cá, cứu biển, cứu môi trường ra khỏi thảm họa sẽ xảy ra trong tương lai và đã xảy ra như chúng ta thấy thì cả xã hội Việt Nam chúng ta, do thiếu nhận thức, không ai nhìn thấy được hậu quả môi trường thảm khốc của ngày hôm nay ảnh hưởng trực tiếp đến mỗi người chúng ta từ chai nước mắm đến con cá mua ngoài chợ, cho nên vào năm 2014, chúng ta đã để người dân Vũng Áng bị đàn áp trong tuyệt vọng để rồi hai năm sau đó, Formosa chỉ cho chạy thử lò luyện thép thì đã có cả triệu con cá và toàn bộ môi sinh trù phú của bờ biển miền Trung bị hủy hoại.

Bài học của Niemoller mãi mãi là một chân lý cho xã hội Việt Nam chúng ta, mãi mãi vang vọng và xảy ra mỗi ngày trên thân phận người Việt chúng ta cho đến khi nào tất cả chúng ta chịu thay đổi nhận thức, nhận thấy rõ mọi việc xảy ra trong xã hội, từ xa đến gần, dù lớn hay nhỏ, trước hay sau gì cũng ảnh huởng trực tiếp đến quyền lợi an sinh của mỗi người Việt mình.

Càng thờ ơ không đấu tranh để cải thiện xã hội thì người thiệt thòi đầu tiên chính là chúng ta, chứ không ai khác hết.

Chủ nghĩa Cộng Sản còn tồn tại ở đất nước Việt Nam chúng ta không phải vì cộng sản hùng mạnh mà là bởi vì chúng ta từ trong nhận thức, đã lựa chọn chấp nhận chịu đứng bất công đàn áp hơn là sẵn sàng đứng lên tranh đấu giải phóng chính chúng ta ra khỏi bất công đàn áp. 

Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền trong mỗi chúng ta vẫn luôn là khát vọng nhưng chúng ta không muốn tự mình đấu tranh để đạt đến sự thỏa mãn của khát vọng Tự Do chân chính này mà mong đợi sẽ có lãnh tụ nào đó, một đảng phái nào đó đấu tranh dành thắng lợi giùm cho chúng ta.

Khát vọng Tự Do Dân Chủ không đòi hỏi sự sáng suốt của lãnh tụ, sự tài ba của đảng phái mà cần chính sự can đảm, nghị lực kiên trì bền bỉ của mỗi công dân Việt Nam từ Nam chí Bắc.

Sự vô cảm của cả xã hội chúng ta ngày hôm nay nếu có chính cái giá mà chúng ta phải trả cho sự vô cảm của chính chúng ta ngày hôm qua trước bất công của những người khác trong xã hội.

Chúng ta đã thờ ơ không vùng lên đấu tranh hay ào ra đường đấu tranh đòi lại Công Lý cho năm trăm ngàn quân dân cán chính miền Nam trong các trại học tập cải tạo tập trung của Cộng Sản theo kiểu Phát-Xít, mặc nhiên để họ chết dần mòn khổ đói trong các trại này miễn là chúng ta không bị vào trại tập trung là được. Những người lính Việt Nam Cộng Hòa này dù ít dù nhiều cũng đã hy sinh cho Tự Do cho chúng ta nhưng khi họ cần chúng ta đấu tranh cho họ, chúng ta đã ngần ngại suy tính.

Cũng không ai đã chịu nhào ra đường bênh vực cho những người bị cướp tài sản và bị đẩy đi Kinh Tế Mới khổ sai miễn là người đi vùng "kinh té mới" không phải là chúng ta.

Chúng ta lựa chọn chịu đựng thay vì cả xã hội đồng loạt ào ra đường biểu tình cương quyết giữ lại quyền công dân đã bị tước đoạt.

Không phải người dân của chúng ta lúc bấy giờ không đủ mạnh hay không đủ can đảm trước họng súng của Cộng Sản mà là vì chúng ta không đủ nhận thức. Chúng ta không đủ nhận thức để thấy rõ chúng ta đang bị tướt đoạt quyền công dân đã được Liên Hiệp Quốc thừa nhận nên chúng ta bị lừa gạt bởi Cộng Sản.

Chúng ta không đủ nhận thức để thấy được giá trị của đấu tranh cao cả và thiết thục cho quyền lợi an sinh xã hội của chúng ta hơn là chịu đựng. Không thể trách cứ sự vô cảm của xã hội ngày hôm nay khi chính bản thân chúng ta là tấm gương sáng cho sự vô cảm của ngày hôm qua.

Nếu như nhận thức là một quá trình và khát vọng Dân Chủ Công Lý cứ lớn mạnh trong người chúng ta mỗi ngày và cũng là động lực duy nhất để cải thiện đời sống an sinh xã hội của chúng ta thì xin hãy kiên nhẫn, tự tin và kiên tri tiếp tục đấu tranh vì rõ ràng, chủ nghĩa Cộng Sản đã cáo chung và sự chờ đợi ở nơi chúng ta không phải là những thất bại lỗi lầm của quá khứ mà chính là thành công của tương lai.

Không còn một trở ngại nào có thể thay đổi quyết tâm của chúng ta được nữa!

29.07.2016


ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM MÌNH ĐỂU QUÁ,  PHẢI KHÔNG EM                                                                              Tặng cô giáo Trần Thị Lam                                    Tác giả bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh”


Ảnh: Khi có một điều gì đó để biểu lộ, người ta không cần đến trang điểm (Angela Merkel). Nguồn: internet

Đảng cộng sản Việt Nam mình đểu quá, phải không em
Bẩn hơn cả “đít” thằng Formosa mang chất độcLàm cho cá và biển quê mình phải chếtTội Đảng lần này trời đất chẳng dung tha...
Những chiếc bánh trưng em kể đã xa xưa
Như chuyện cọc sóng Bạch Đằng                cha ông ta đánh tan giặc Nguyên cũng cũĐảng cộng sản bây giờ phản nước, buôn chế độLũ quan tham Chính phủ thời nay toàn đứa hại giống nòiEm thương dân bốn nghìn năm“Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi...” (1)Thì đến trí thức, văn sĩ giờ                                 phần lớn uốn lưng sống nhụcNhà báo như những con chó mực... (2)Gã Chủ tịch Hội nhà văn chỉ là tên cơ hội,                                Làm tay sai cho bọn Việt Gian Đảng cộng sản Việt Nam mình kinh tởm quá, phải không emCái “chủ nghĩa xã hội” thối thaHàng nghìn tượng đài Lê Nin                                ở thế giới và bị chính dân Nga đạp đổKể làm gì Việt Nam mình dựng tượng đài nghìn tỷGiành cho ông Hồ một phần,                              chúng chia nhau đục khoét đấy, em ơi!




Em nói “sinh mạng con người chỉ như cái móng tay” thôi Thế mà chúng lại rêu rao                       “Nhà nước của dân, do dân và vì dân”, em ạ!Quốc Hội toàn những ông bà nghị gật đầuĐể chiếm đất và vét vơ của nả…Kẻ tìm đường chạy ra nước ngoàiĐứa về hưu hạ cánh an toàn                     sau khi đã hút kiệt máu xương dân… Anh cũng không biết Việt Nam mình rồi sẽ đi về đâu? như emNhưng anh biết chắc chắn một điềuDân mình phải vùng lên đấu tranh                                    để giành quyền tự do, dân chủĐánh cho chính thể Đảng cộng sản độc tài này phải đổLôi lũ quan hại giống nòi kia ra trước vành công lý nước nhà Đảng cộng sản Việt Nam mình đáng phỉ nhổ quá, hỡi em xa!Anh chỉ phát triển bài thơ em cho thêm sâu, thêm rộngĐể gửi cho thế giới yêu chuộng hoà bình                                                          và gửi cả trời xanhNỗi đau dân tộc này không biết đến bao năm… PHẠM NGỌC THÁIHà Nội, tháng 7-2016(1)  Thơ của Trần Thị Lam(2)  Nguyễn Như Phong, một nhà báo của Đảng cộng sản đã phát biểu: “Chó khôn nhờ chủ - nghĩa là nhờ sự dậy dỗ của Đảng – Nhà báo là phải như những con chó!”  

Nên tử hình Võ Kim Cự và Nguyễn Tấn Dũng thủ phạm tàn phá môi trường miền trung

Ông Nguyễn Xuân Phúc hôm 26/7 tuyên bố “không để tái diễn” vụ Formosa, trong khi có ý kiến nói ông đang phải “xử lý di sản” của người tiền nhiệm để lại.

Sau khi được Quốc hội khóa 14 tái bầu với đa số phiếu tán thành và chỉ có 4 người phản đối, ông Phúc đã lại tuyên thệ nhậm chức thêm một lần nữa, và có bài phát biểu, trong đó ông nói rằng Việt Nam “đang đứng trước nhiều vận hội phát triển, nhưng cũng gặp không ít khó khăn, thách thức”.

Thủ tướng Phúc nói thêm rằng “để phát triển nhanh và bền vững, để tăng năng suất lao động, tăng hiệu quả đầu tư, phải đẩy mạnh cải cách thể chế, chấn hưng giáo dục và khoa học công nghệ, đặc biệt là bảo vệ môi trường trong quá trình phát triển, quyết không vì phát triển mà hủy hoại môi trường”.

Ông nói tiếp:

“Sự kiện Formosa là bài học sâu sắc về chính sách tiếp nhận, và quản lý các dự án đầu tư nước ngoài. Chúng ta quyết không để tái diễn. Phải rà soát lại những dự án lớn, kiểm soát chặt chẽ các cam kết về môi trường, về chuyển giao công nghệ”.

Tuyên bố của người đứng đầu chính phủ Việt Nam được đưa ra gần một tháng sau khi Formosa “nhận trách nhiệm” và đồng ý đền bù vì gây ra thảm họa cá chết ở 4 tỉnh miền Trung.

Về phát biểu của ông Phúc, ông Nguyễn Đình Hà, một ứng viên quốc hội độc lập, nói với VOA Việt Ngữ:

“Tuyên bố của ông Phúc cũng đáng ghi nhận, nhưng mà người Việt Nam nghe những câu phát biểu, những câu khẩu hiệu hay lời hứa đã quá nhiều rồi, và bây giờ người ta muốn nhìn thấy những hành động thực tế. Ví dụ như là, những người gây ra vụ Formosa này phải bị xử lý về mặt pháp luật đối với những gì họ đã làm sai, trái pháp luật cũng như những sự tắc trắc, vô trách nhiệm của họ. Trong vụ việc này còn rất nhiều người liên đới nữa cần phải bị truy cứu trách nhiệm”.

Mấy ngày qua, báo chí Việt Nam đăng tải nhiều bài viết về việc ký cấp phép hoạt động 70 năm cho Formosa của ông Võ Kim Cự, cựu bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh.

Trả lời báo chí trong nước hôm 26/7, đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa cho rằng Ủy ban Kiểm tra Trung ương nên xem xét trách nhiệm của ông Cự trong các quyết định trước đây liên quan đến dự án Formosa Hà Tĩnh.

Theo đánh giá của nhà hoạt động Nguyễn Đình Hà, đương kim thủ tướng Việt Nam đang phải “dọn bãi chiến trường” của người tiền nhiệm.

Đầu năm 2008, văn phòng của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng được cho là đã “đồng ý về chủ trương và nguyên tắc” đối với dự án Formosa Hà Tĩnh.

Trang web của Văn phòng chính phủ Việt Nam hồi tháng Chín năm 2015 dẫn lời ông Dũng phát biểu tại lễ khánh thành một dự án của Formosa ở Hà Tĩnh rằng “Thành công của Tập đoàn Formosa không chỉ là thành công, là lợi ích của Formosa mà còn là thành công, là lợi ích của Hà Tĩnh và của Việt Nam”.

Ông Dũng, khi ấy, “cũng lưu ý Formosa cần hết sức quan tâm đến việc kiểm soát chặt chẽ tiến độ, chất lượng; đảm bảo an toàn lao động; đảm bảo chấp hành tốt pháp luật của Việt Nam cũng như những cam kết khi đầu tư; thực hiện tốt công tác bảo vệ môi trường…”

VOA Việt ngữ không thể liên lạc được với ông Dũng cũng như Văn phòng chính phủ Việt Nam để phỏng vấn.

Về các vấn đề nên được đưa ra thảo luận tại Quốc hội Việt Nam, ông Hà nói tiếp:

“Quốc hội phải có những tuyên bố và những hành động, việc làm cụ thể trong các vấn đề quan trọng của đất nước như môi trường liên quan tới Formosa, liên quan tới tài nguyên rừng, các dự án công nghiệp đang gây bẩn cho đất nước. Tiếp đến nữa là các vấn đề liên quan tới biển Đông thì quốc hội cần phải tuyên bố, những cái phát ngôn cụ thể, rõ ràng, mạnh mẽ mà người dân từ trước tới nay vẫn đang kỳ vọng mà quốc hội chưa làm”.

Trong bài phát biểu của mình, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng nhắc tới quyết tâm bảo vệ chủ quyền của Việt Nam ở biển Đông.

Người đứng đầu chính phủ Việt Nam còn kêu gọi các bên “tôn trọng và tuân thủ luật pháp quốc tế, không làm phức tạp thêm tình hình”.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Ấn Độ và nhiều nước trỗi dậy phong trào kêu gọi tẩy chay hàng Trung Quốc, mua hàng made in VN [NEW]
Bãi Tư Chính: 'VN phản đối TQ tái xâm phạm nghiêm trọng vùng biển' [NEW]
5,000 tàu cá TQ ồ ạt đổ bộ xuống chiếm Biển Đông VN sau ba tháng rưỡi tạm nghỉ
Độmg mại dâm cho khách TQ mọc khắp nơi, khách TQ ăn quịt bị đánh te tua bỏ đi không trả tiền ăn
Không quân Mỹ sẽ tiếp tục các hoạt động ở Biển Đôngi để bảo vệ VN
Tổ quốc lâm nguy, toàn dân ra đường biểu tình chống Tàu cứu nước: Lời Kêu Gọi Quốc Nội Hải Ngoại Xuống Đường Chống Trung Quốc Xâm Lược
Trung Quốc phá sản, XHCN tiêu tùng!
Thời vua Minh Mạng, lãnh thổ Việt Nam rộng gấp 1,7 lần hiện nay. Than ôi! Thời oanh liệt còn đâu!
Vỡ mặt thời XHCN cầu thủ VN kém thể lực thua bóng đá Campuchia lần đầu tiên trong lịch sử, bị loại khỏi giaỉ ĐNÁ
TQ gọi dân VN là con khỉ!
Tàu cá Bình Định bị tàu Trung Quốc truy đuổi trong lãnh hãi VN thuộc khu vực Trường Sa - Tàu HD8 của TQ trở lại chiếm bãi Tư Chính CSVN im lặng!
Chê đàn ông VN, mê trai Á Rập HG, phụ nữ Việt bị giết thảm thương tại Úc! Ham làm đẹp giải phẳu chui hàng trăm gái Việt nhiễm SIDA!
Dân TQ qua VN cướp của giết người tự do, chính quyền VC khiếp sợ không dám lên tiếng phản đối!
Giấc mộng siêu cường kinh tế của Trung Quốc đang dần tan vỡ CSVN đau buồn!
Thêm một ngôi trường cho trẻ không trường tại Campuchia

     Đọc nhiều nhất 
Hát lên cho chế độ bạo tàn sụp đổ! [Đã đọc: 674 lần]
60 NĂM TRƯỚC SINGAPORE THÁN PHỤC NGƯỜI VIỆT: "Sài Gòn là HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG" [Đã đọc: 667 lần]
TT Trump điểm danh CSVN: ‘Việt Nam lạm dụng tệ hơn Trung Quốc trong thương mại’ [Đã đọc: 577 lần]
Thế lực thù địch: Nhân dân VN! [Đã đọc: 482 lần]
Tuyệt tác: Cô hái mơ – Chùa Hương Xa Lắm của Nguyễn Bính dịch sang Anh Ngữ bởi nữ sĩ Hương Cau Thomas T N Cao [Đã đọc: 475 lần]
Ráng giúp cho người thiếu ăn được ấm lòng [Đã đọc: 445 lần]
Nạn nhân thảm sát Mậu Thân trở thành Tướng Hải quân Hoa Kỳ - Tố cáo tội ác CSVN tết Mậu Thân [Đã đọc: 438 lần]
Mặc dầu tàu TQ giết hại hàng trăm ngư dân VN thời CSVN nhưng các ngư phủ miền Trung vẫn trộng lòng nhân ái liều chết chứu 32 ngư dân TQ gặp nạn khi xâm chiếm biển VN! [Đã đọc: 436 lần]
Thời đại HCM: Người phụ nữ Việt bị chồng Hàn Quốc đánh gãy xương theo kiều Taekwondo vì không nói rành tiếng Hàn! [Đã đọc: 413 lần]
Bí mật nhà nước ? [Đã đọc: 378 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.