Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2017
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 9531006

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 14.12.2017 02:15
Con hư tại mẹ! Những người mẹ miền Tây làm hư hỏng con gái của mình
09.09.2016 23:20

Vì sao con gái miền Tây hay làm nghề nhạy cảm?

Dù người miền Tây không thích, nhưng có một sự thật không thể phủ nhận: con gái miền Tây đi làm những nghề nhạy cảm như massage, tiếp viên… nhiều hơn những con gái miền khác.


Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên. Điều đó bắt nguồn một phần từ nếp sống, lối suy nghĩ cũng như văn hóa của cư dân miền Tây.

Ở Sài Gòn hay thậm chí Hà Nội, có thể gặp nhiều cô gái miền Tây làm massage, tiếp viên.

Quá xinh đẹp và ngọt ngào

Trong giới ăn chơi, thương hiệu “con gái miền Tây” đã được bảo chứng. Vì điều kiện thổ nhưỡng và điều kiện sống cũng như gen di trường, miền Tây luôn có rất nhiều con gái đẹp.

Thêm nữa, con gái miền Tây dậy thì sớm, có những em chỉ mới 15 hoặc 16 đã rất ra dáng phụ nữ. Những cô gái với thân hình của người lớn và suy nghĩ của trẻ con là kiểu cực kỳ dễ bị dụ dỗ. So với các miền khác, gái miền Tây cũng cao ráo và trắng trẻo hơn.

Ngoài sắc đẹp, gái miền Tây còn có một vũ khí cực kỳ lợi hại: giọng nói ngọt ngào. Đã có rất nhiều anh trai Bắc và Trung cưới nguyên một cô gái miền Tây chỉ vì giọng nói ấy.

“Các em gái miền Tây nói chuyện dễ thương đến nỗi, nghe mấy em nói thôi mình cũng đã muốn yêu rồi”, Tú sinh 1986, nhân viên của một công ty về truyền thông nhận xét.

Giọng nói ngọt ngào, kiểu nói chuyện thật thà dễ thương, gái miền Tây luôn khiến những khách hàng khó tính nhất cũng phải dịu xuống.

Một người con gái, chỉ cần có một trong hai cái vừa kể trên thôi là đã ăn tiền, thế mà các cô gái miền Tây có cả hai thì làm sao không khiến tất cả đàn ông Việt Nam thất điên bát đảo và cứ tới quán là “cho gái miền Tây”.

Có cung, ắt có cầu. Các tú ông hay tú bà tất nhiên sẽ tìm cách dụ dỗ, chèo kéo càng nhiều gái miền Tây càng tốt thay vì gái các miền khác. Ngoài ra, ít nhất cũng phải dễ nhìn mới làm tiếp viên được. Quả thật, không biết “vốn trời cho” là phúc phận hay nỗi bất hạnh của các cô gái đến từ các tỉnh miền Tây.

Cha mẹ làm hư con

Khác với miền Bắc và Trung, người miền Tây cực kỳ cưng chiều con gái. Với sản vật phong phú và đất đai phì nhiêu, người miền Tây không phải làm lụng vất vả như miền Trung. Chỉ cần quăng tay lưới hoặc cắm bất cứ cây gì xuống đất, sớm hay muộn họ cũng nhận được thành quả mà không cần bỏ ra nhiều công sức.

Thế nên, ngay từ nhỏ, con gái miền Tây đã không phải lao động dãi nắm, dầm mưa, quá lắm chỉ là làm các công việc nội trợ trong gia đình.

Không những thế, người miền Tây thường không ngại vung tiền làm đẹp cho con gái như cách đầu tư cho sau này. Ngược lại, hầu hết con gái miền Tây rất thương cha mẹ của mình.

Người miền Tây kỳ vọng rất nhiều từ con gái, nhưng không phải từ cái mà bản thân con cái họ tự làm ra mà từ việc con cái họ thu về từ người khác, cụ thể là chồng.

Ngay từ nhỏ, người miền Tây đã nhồi nhét vào đầu con gái tư tưởng: họ không cần giỏi, chỉ cần lấy được chồng giỏi và để chồng nuôi.

Chị X, vừa tốt nghiệp thạc sỹ Xã hội học, người Vĩnh Long đã khiến bạn bè té ngửa khi tuyên bố: “Nếu không xin được việc thì ở nhà chồng nuôi, lo gì”.

Ngọc Thạch, siêu mẫu đình đám đến từ Hậu Giang vừa “lặn” khỏi showbiz sau khi kết hôn với một thiếu gia Hà Thành.

Suy nghĩ của Ngọc Trinh tiêu biểu cho nhiều cô gái miền Tây

Thế nên, ba mẹ miền Tây cho con gái nghỉ học khá sớm. Để lấy được chồng không cần phải học cao, chỉ cần xinh đẹp và biết chiều chuộng. Sau khi nghỉ học, họ cũng không được ba mẹ cho học một nghề đàng hoàng để nuôi thân mà chỉ ngồi đợi lấy chồng.

Hiện tại, ở miền Tây, một chàng trai muốn cưới được vợ phải có ít nhất 60 triệu đồng. Bởi ngoài tiền cưới, chàng trai phải có nhiệm vụ mua lễ vật vòng vàng nhẫn cưới cho vợ và gia đình vợ. Không có tiền, đừng mơ cưới được vợ.

Giống như ba mẹ của mình, lối suy nghĩ của các cô gái miền Tây khá đơn giản, thoáng đãng, bản năng. Những phát ngôn “kinh điển” của Ngọc Trinh, người đẹp đến từ Trà Vinh là ví dụ tiêu biểu nhất. Họ bằng lòng với cuộc sống êm đềm mà ba mẹ đã dành cho, không nghĩ tới chuyện đi ra ngoài giao lưu, học hỏi.

Ở miền Tây có hai loại con gái: kiểu vẫn ở nhà và kiểu đã lên thành phố về nhà. Kiểu đầu tiên thì khá rụt rè, chỉ ru rú ở nhà, thật thà và chất phát; còn kiểu thứ hai ăn nói bạt mạng, ăn chơi tung trời và mặc đồ mát mẻ hơn bất cứ cô gái thành thị nào.

Hệ quả phụ

Con gái miền Tây không quen chịu khó, chịu khổ nên việc lao động quần quật chỉ để kiếm vài triệu còm như làm công nhân hoặc bán dạo là quá sức chịu đựng của họ.

Thêm nữa, họ cần phải nhanh kiếm ra nhiều tiền gửi về nhà để làm đẹp lòng cha mẹ, khiến cha mẹ nở mày, nở mặt với hàng xóm..

Thế là, những “việc nhẹ, lương cao” như làm tiếp thị cà phê, nhân viên massage trá hình…được họ nhanh chóng chấp nhận. Thêm nữa, mình ở quá xa làm sao ba mẹ biết.

Con gái miền Tây hay làm nghề nhạy cảm?

Có thể, rất nhiều người trong số họ nghĩ rằng: mình chỉ làm một thời gian rồi sẽ hoàn lương, nhưng ai cũng biết khi đã dẫm chân vào “vũng bùn” đó thì rất khó để rút chân ra. Kể cả khi họ biết mình sai hoặc bị áp bức cũng không biết cách thoát ra hoặc đối phó.

Lý do khiến Mỹ Xuân, Hoa hậu Mêkong 2009 phải sa lưới pháp luật vì đi bán dâm và tổ chức bán dâm là do thù lao nghề người mẫu không đủ cho tiền son phấn, trang phục, tiêu xài hàng hiệu, xe sang…nên phải đi “làm thêm”.

Việc nghĩ quá hời hợt khiến nhiều ông bố bà mẹ ở miền Tây gần như muốn bán con, chỉ để có tiền. Rất nhiều câu chuyện về việc ba mẹ bắt ép con lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan…chỉ để nhận lại vài cây vàng bất chấp đã có rất nhiều trường hợp thương tâm của việc lấy chồng ngoại đã được báo chí nói nhan nhản.

Họ tự dối lòng mình rằng, những trường hợp đó là do quá xui xẻo, con gái họ sẽ không vậy. Hay chuyện rất nhiều người cho con đi theo những người lạ chỉ bằng vài lời hứa ngon ngọt và ít tiền trao tay. Với những cha mẹ như thế, thì con cái làm nghề gì cũng thế mà thôi, chỉ cần có tiền.

(T.H) website nguyentandung.com


NGƯỜI MIỀN TÂY NÊN BỎ THÓI QUEN NHỜ CON!

Một trong những vấn đề đương đại đáng quan tâm nhất của miền Tây hiện nay là việc "lấy chồng ngoại". Có thể nói vấn đề đã diễn ra dai dẳng hơn một thập niên nay, dù được mọi cấp, mọi ngành, xã hội quan tâm, các chuyên gia đã tích cực lý giải, báo chí "ầm ầm" vào cuộc... song cái nguyên nhân, cái lý rõ ràng nhất đã không được mọi người giải thích đích xác đó là tâm lý, thói quen mà cũng có thể nói là "truyền thống" "nhờ con" của người miền Tây.
Image result for lấy chồng ngoại đại hàn
Tâm lý, thói quen, tập quán nhờ con là nguyên nhân chính trong số những nguyên nhân chính dẫn đến việc lấy chồng ngoại gia tăng.
Thói quen "nhờ con" của người miền Tây đã được hun đúc từ rất lâu, có thể nói nó là nét hòa quyện truyền thống hiếu thảo của dân tộc. Tuy nhiên, trải qua nhiều thời gian, đi cùng sự bí bách của vùng đất, đặc trưng kinh tế xã hội của vùng miền, tâm tính của nhiều tầng lớp người miền Tây đã dần ngộ nhận hóa, khiến tập quán, thói quen "nhờ con" đứng bên bờ vực của "ngụy hiếu", "ngu hiếu".

Ngu hiếu là gì thì chắc là mọi người đã hiểu. Cái ta cần làm cho một bộ phận người dân miền Tây phải hiểu là: với cách "nhờ con" như vậy thì cả đời họ cũng không thể hết xấu hổ được, là nước đi đưa đến sự bần cùng, khổ nhục cho con cái, còn người con muốn trả hiếu theo cách như vậy sẽ mãi đọa đày vào chốn bùn lầy, không sáng sủa lên được.

Chính cách nhờ con, nhồi nhét những mục đích vụ lợi khi lấy chồng, làm ăn xa xứ đã làm hư xấu đi hình ảnh người con gái miền Tây, kể cả những người đang đi làm làm việc tại các tỉnh miền Đông. Đặc trưng kinh tế xã hội ở miền Tây thì các bạn nên hiểu, nó khá cạnh tranh nên từ đó tạo ra nhiều tầng lớp rất khác biệt, ở đó có sự so đo giàu sang địa vị, cạnh tranh về cái nhìn gia cảnh.

Người miền Tây rất sòng phẳng: "lời ăn lỗ chịu" nên khi gặp cảnh khó khăn, nợ nần, vì muốn giữ thể diện và tiếp tục so đo, tránh để mất mặt có thể bằng cách này hay cách khác họ tìm cách hy sinh một điều gì đó trong gia đình như kiểu "giấu trời qua biển".

Đáng tiếc là kiểu hy sinh đó mang nhiều hậu họa khôn lường và khi phất lên thì lại "không giấu được ai" nên trở thành phong trào. Người miền Tây có tâm lý nhờ con từ những buổi đầu khai hoang mở đất như: "mảnh đất này là do cha khai hoang, con phải thay ta trông giữ", "nghề này là nghề do ta học từ ông nội con, con cũng phải tiếp tục gìn giữ", "cái cây này do ta trồng con phải giữ lấy nó", và kiểu làm giàu, làm cho gia đình nở mày nở mặt, ghanh đua của một bộ phận người miền Tây cũng xuất phát từ tâm lý "muốn có cái mà người khác không có, muốn có cái mà người khác có, muốn có cái ta có mà người khác không biết được... sinh ra nể nang".

Chút tâm tình cùng người miền Tây, Hiếu Nguyễn

Cuộc sống cô độc của cô gái mắc bệnh tâm thần sau 3 lần lấy chồng Đài Loan


Mặc dù đã 3 lấy lần chồng Đài Loan nhưng cuối cùng Thúy Em vẫn phải sống trong cô độc và còn bị bệnh tâm thần.


Ảnh cưới của Thúy Em với người chồng đầu tiên.
Ảnh cưới của Thúy Em với người chồng đầu tiên.

Quyết lấy chồng ngoại để báo hiếu mẹ

Đến xã Đại Ngãi, huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng hỏi thăm về trường hợp của cô gái Nguyễn Thị Thúy Em ai cũng biết. Ở địa xứ này, có khá nhiều cô gái lấy chồng Đài Loan rồi đứt gánh hôn nhân và trở về quê sinh sống. Nhưng có lẽ Thúy Em là trường hợp khốn khổ nhất khi 3 lần kết hôn với 3 người chồng Đài Loan nhưng đều không thành khiến chị bị mắc bệnh tâm thần cho tới nay.

Khi PV tìm tới, Thúy Em đang ngồi trước căn nhà bằng tôn dựng bên mép sông ở ấp Ngãi Phước, xã Đại Ngãi. Thấy khách lạ, cô gái nở một nụ cười ngây dại trên khuôn mặt ngờ ngệch. Hỏi gì Thúy Em cũng “trả lời” bằng điệu cười đó khiến ai lần đầu tiếp xúc cũng có thể nhận ra chị có vấn đề về thần kinh.

Thúy Em trở thành điên dại sau 3 lần lấy chồng Đài Loan.

Chia sẻ với PV, chị Nguyễn Thị Thùy (44 tuổi, chị gái Thúy Em) cho biết, gia đình chị có tới 8 anh chị em và Thúy Em là em út. Cha chị qua đời từ cách đây hơn 20 năm, để lại cho mẹ chị một đàn con nheo nhóc. Bà cụ tần tảo sớm hôm cũng lo được cho những đứa con đầu có vợ có chồng và có cuộc sống riêng. Thúy Em là con út nên được mẹ rất chiều chuộng nhưng chị cũng chỉ học hết lớp 9 thì nghỉ học ở nhà.

Năm 2011, Thúy Em vừa tròn 18 tuổi, cô gái đã ra dáng là một thiếu nữ xinh xắn, với dáng người cao dong dỏng, làn da trắng hồng và nụ cười rất tươi, được xem là hoa khôi của xóm. Thanh niên trong làng ai cũng nghèo, khi thấy họ để ý mình trái tim cô gái mới lớn cũng có những rung động đầu đời nhưng cô không dám yêu ai.

Chị Thùy chia sẻ: “Thúy Em là đứa sống rất tình cảm. Nó biết cha mất sớm, mẹ phải vất vả nên luôn tâm niệm phải làm việc gì đó kiếm được nhiều tiền để báo hiếu cho mẹ. Ngày đó nó nói với mẹ tôi rằng các anh chị lớn đều lấy chồng lấy vợ đã lâu những cũng chẳng có ai thoát được cảnh nghèo. Do đó nó quyết định sẽ lấy một người chồng ngoại quốc”.

Ngày đó, ở ấp Ngãi Phước có một số cô gái trẻ thông qua dịch vụ mai mối bắt đầu đi lấy chồng Đài Loan. Một số người còn gửi tiền về giúp gia đình xây dựng lại nhà cửa khang trang nên trong đầu Thúy Em suy nghĩ sẽ kiếm một người chồng Đài Loan để được như vậy. Cô gái quyết sẽ hy sinh hạnh phúc của mình để mẹ già ở quê nhà sung sướng hạnh phúc.

Đúng thời điểm ấy, vùng quê nghèo bỗng xôn xao khi xuất hiện những phụ nữ phốp pháp ăn mặc sang trọng vòng vàng đeo đầy người tìm về để tuyển vợ cho những người đàn ông Đài Loan. Một bà mối phát hiện ra Thúy Em và nhanh chóng giao kết “hợp đồng” với cô. Theo lời hứa hẹn của bà mối, Thúy Em và nhiều phụ nữ khác sẽ được đưa lên “trung tâm môi giới” ở thành phố Hồ Chí Minh để chồng ngoại xem mặt. Các cô sẽ không phải tốn bất kỳ khoản chi phí nào, bù lại khoản tiền do các ông chồng chi trả phía môi giới sẽ hưởng trọn.

Theo lý giải của bà này, chồng nước ngoài rất giàu, chỉ cần sang được Đài Loan là các cô gái đổi đời nên khoản ít ỏi này bà sẽ hưởng trọn. Sau khi lên danh sách các cô gái đủ một chuyến xe, bà mối bao xe chở các cô gái lên thẳng thành phố Hồ Chí Minh rồi đưa thẳng vào một khách sạn ở quận 11. Sau khi được ăn uống nghỉ ngơi khoảng 2 ngày, bà mối bắt đầu thực hiện việc “tút” lại nhan sắc cho từng cô.

Bà mối yêu cầu công đoạn này không được làm hiện đại quá mà phải “giữ lại những nét chân quê cho chồng ngoại nó nhìn nó thích”. Sau vài nhát kéo rất đơn giản của người thợ làm tóc chuyên nghiệp, Thúy Em thử soi gương và mỉm cười khi phát hiện mình đẹp hơn hẳn. Đến ngày thứ 3, bà mối đưa các cô gái đi siêu thị mua sắm một số vật dụng cá nhân và quần áo đẹp. Mặc vào người cái quần bò và chiếc áo thun, Thúy Em hết sức ngạc nhiên khi phát hiện ra bề ngoài của mình không thua gì các cô gái sinh ra ở thành thị.

Ảnh cưới với người chồng thứ 2.

Bị tâm thần sau 3 lần lấy chồng Đài Loan

Ngày thứ 4, việc thi tuyển được bắt đầu. Một người đàn ông tên là A Nhựt ở Đài Bắc trạc 40 tuổi chọn ngay Thúy Em ở lần ra mắt lần đầu tiên mà không muốn phải chọn thêm ở lượt thứ 2. Ngày “thi tuyển” được coi là ngày coi mặt, chú rể chung tiền cho bà mối và đám cưới được ấn định chỉ 3 ngày sau đó tại công viên Đầm Sen. Đám cưới này bà mối nhận 4000USD nhưng chỉ tiết kiệm ở mức 2 bàn tiệc cho chú rể và gia đình cô dâu và 1 album ảnh cưới. Bà còn tỏ ra hào phóng khi chi cho Thúy Em 1,5 triệu đồng để cô thuê xe cho người thân dưới quê lên dự lễ cưới.

Sau lễ cưới, chú rể cùng cô dâu thuê một căn hộ chung cư để hưởng tuần trăng mật. Sau đó A Nhựt trở về Đài Loan trước và chờ đợi tới khi Thúy Em học thông thạo Hoa, và thực hiện đầy đủ các thủ tục cần thiết. Khi đó A Nhựt sẽ làm thủ tục bảo lãnh cho Thúy Em sang Đài Loan sinh sống. Thế nhưng còn chưa chờ được tới ngày đó thì A Nhựt lâm bệnh hiểm nghèo không trở lại Việt Nam được. Thúy Em đành phải chấp nhận cảnh đã cưới chồng mà chưa một ngày được làm dâu.

Khi đó, Thúy Em như người từ cung trăng té xuống mặt đất khi những lời hứa đưa cô sang Đài Loan định cư của người chồng tan thành mây khói. Thấy Thúy Em như người mất hồn, bà mối lại xuất hiện và an ủi, bảo sẽ lo cho cô một tấm chồng khác đàng hoàng và giàu có hơn A Nhựt. Do Thúy Em mới chỉ tổ chức đám cưới với A Nhựt chứ chưa đăng ký kết hôn nên cô không phải ra toà làm các thủ tục ly hôn phiền phức.

Tiếp đó, bà mối lại lấy 4000USD của một người đàn ông tên là A Lu, 36 tuổi – cũng ngụ tại Đài Bắc để môi giới cho người này kết hôn cùng Thúy Em. Sau lần coi mặt diễn ra tại một khách sạn, 3 ngày sau thì Thúy Em lại được bà mối tổ chức lễ cưới ở công viên Đầm Sen. Như lần trước, bà mối cũng chỉ chi 1,5 triệu đồng cho gia đình Thúy Em. Trừ hết các chi phí, bà này vẫn còn bỏ túi gần 50 triệu đồng. Thế nhưng, ông trời lại trêu ngươi khi cảnh cũ tái diễn. Sau 2 tháng gối chăn mặn nồng hương lửa, ông chồng A Lu xách gói ra đi mà không một lời từ biệt!

Dù đã qua “2 lần đò” nhưng ở lứa tuổi 18 tràn đầy sắc xuân, Thúy Em vẫn có thể làm lại cuộc đời ở quê nhà. Thế nhưng, bà mối lại xuất hiện và hứa hẹn sẽ tìm cho Thúy Em người đàn ông tốt nhất. Tin rằng sẽ không quá tam ba bận nên Thúy Em một lần nữa tin theo lời bà mối.

Ảnh cưới với người chồng thứ 3.

Đầu năm 2002 – chỉ vài tháng sau khi Thúy Em chia tay với A Lu, Thúy Em lại được bà mối đưa lên TP Hồ Chí Minh để xem mặt người chồng thứ 3. Lần này, để đảm bảo lời hứa của mình là thật, bà mối hứa sẽ làm đăng ký kết hôn trước khi tổ chức lễ cưới. Cũng như 2 lần trước đám cưới lại diễn ra ở Đầm Sen và bà mối bỏ túi 4000USD mà chú rể chi ra.

Sau đám cưới, người chồng ở Đài Trung tên A Nhân làm thủ tục bảo lãnh cho Thúy Em sang Đài Loan. Sau một thời gian sống cùng chồng, Thúy Em mang thai. Ban đầu những người trong gia đình ra sức cưng chiều vì Thúy Em đang mang trong mình giọt máu của họ.

Đến khi Thúy Em sinh con, mọi bất hạnh bắt đầu đổ dồn xuống vai cô. Những người trong nhà Thúy Em không cho cô chơi đùa với con mà muốn tách riêng ra. Những bà chị trong nhà thường chửi mắng làm cô bị ức chế nặng nề. Thúy Em cũng không hiểu bằng cách nào mà chỉ một thời gian ngắn sau khi sinh con, cô phát bệnh tâm thần và gia đình chồng buộc cô phải quay về Việt Nam.

Chị Thùy chia sẻ: “Tôi không dám khẳng định em gái tôi bị gia đình người chồng Đài Loan đối xử thậm tệ để rồi nó bị bệnh tâm thần như vậy. Bởi vì tôi không trực tiếp chứng kiến còn em tôi thì khi trở về nó đã không còn biết gì nữa rồi. Tôi chỉ dám nghĩ rằng cái số phận của em mình nó vậy nên đành chấp nhận như vậy”.

Căn nhà Thúy Em đang sinh sống tại Sóc Trăng

Cũng theo chị Thùy, thời gian đầu khi Thúy Em trở về Việt Nam, người chồng Đài Loan vẫn thường gọi điện thăm hỏi và thỉnh thoảng vẫn gửi hình đứa con cho Thúy Em xem. Nhưng mấy năm gần đây, hai bên đã cắt đứt liên lạc vì khoảng cách quá xa xôi mà bệnh tình của Thúy Em không thuyên giảm chẳng biết có ngày đoàn tụ hay không.

Chị Thùy cho biết, suốt mấy năm qua, hễ có người chỉ ở đâu là chị đều đưa Thúy Em tới đó để chữa trị nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Giờ hàng ngày, Thúy Em vẫn phải đều đặn uống thuốc do Trung tâm y tế huyện Long Phú cấp, chỉ có uống thuốc này thì Thúy Em mới ổn định. Tuy nhiên chỉ cần một ngày không uống thuốc là bênh lại tái phát, biểu hiện là suốt ngày ngồi cười một cách ngây dại. Nếu bực tức chuyện gì đó là lập tức nổi khùng lên ngay.

Cũng vì Thúy Em ngây dại nên nhiều khi bị những gã đàn ông mất nết, say rượu đến sàm sỡ. Khi đó Thúy Em cũng chỉ biết cười để người ta muốn làm gì thì làm. Do đó, chị Thùy đành bỏ mọi công việc, ở nhà canh trừng em. Chị Thùy đang lo lắng rằng mình sẽ chẳng canh trừng em mãi được nhưng chị cũng chưa nghĩ ra cách nào khác tốt hơn cho em mình.




Cần Thơ: Lừa bán cả người thân, con cháu

Theo Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an), mỗi năm cả nước xảy ra trên dưới 500 vụ mua bán người, liên quan đến hàng trăm đối tượng với cả ngàn nạn nhân. Thủ đoạn loại tội phạm này ngày càng tinh vi, xảo quyệt hơn, tính chất hoạt động xuyên quốc gia, hình thành nhiều đường dây, băng nhóm.

Tại đồng bằng sông Cửu Long, nhiều phụ nữ bị lừa bán ra nước ngoài làm gái mại dâm hoặc ép làm vợ người khác đã quay trở lại dụ dỗ, lừa gạt phụ nữ, các cô gái trẻ cùng quê.

TAND TP Cần Thơ vừa đưa ra xét xử sơ thẩm vụ án mua bán trẻ em, tuyên phạt bị cáo Nguyễn Thị Thùy Trang (31 tuổi, ngụ huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh) 12 năm tù; Phạm Thị Hạnh (40 tuổi, ngụ quận Thốt Nốt, TP Cần Thơ) 11 năm tù và Võ Thị Bèo (62 tuổi, ngụ Long An, mẹ ruột của Trang) 10 năm tù.

Năm 2015, Trang lấy chồng Malaysia và định cư ở nước ngoài. Thời gian này, Trang làm tiếp viên tại quán bar nên quen biết với Hạnh. Khi trở về Việt Nam, Hạnh vẫn liên lạc với Trang, bàn bạc tìm các cô gái trẻ đẹp đưa sang Malaysia bán dâm. Mỗi cô gái đưa sang, Trang chịu toàn bộ chi phí đi lại và trả cho Hạnh khoảng 6 triệu đồng.

Tháng 6-2015, cháu Nguyễn Thị Huỳnh N (15 tuổi, ngụ huyện Thốt Nốt) đến nhà bà ngoại ở Thốt Nốt chơi thì gặp Hạnh. Khi đó, Hạnh nảy sinh ý định lừa bán cháu N sang Malaysia.

Do có mối quan hệ họ hàng, Hạnh là em dâu bà ngoại cháu N. nên gia đình cũng tin tưởng. Hạnh nói, có người bạn mở quán bar ở Malaysia nên rất cần tiếp viên phụ bán, mỗi tháng trả 5 triệu đồng cùng hưởng tiền bo của khách. Toàn bộ chi phí đi lại, người bạn của Hạnh sẽ lo.

Sau đó, cháu N. được Hạnh dẫn lên TP Hồ Chí Minh giao cho Bèo theo hướng dẫn của Trang. Bèo dẫn cháu N. đi bằng đường bộ sang Campuchia, Thái Lan rồi đến cửa khẩu Thái Lan – Malaysia giao cho người đàn ông tên Minh. Qua tới Malaysia, cháu N. bị ép bán dâm nên không đồng ý và gọi về nhà cầu cứu. Trang yêu cầu gia đình nạn nhân phải chuyển cho mình 20 triệu đồng thì mới cho cháu N về Việt Nam.

Người nhà cháu N. vay mượn, chuyển qua tài khoản cho Trang 18 triệu đồng. Trang dẫn N. về đến Bến xe miền Tây (TP Hồ Chí Minh) để nhận tiếp 2 triệu đồng còn lại thì bị lực lượng Công an bắt quả tang.

Trong quá trình điều tra, ngoài việc đưa cháu N. ra nước ngoài bán dâm, Hạnh còn dẫn 5 người phụ nữ khác trên địa bàn TP Cần Thơ sang Malaysia cho Trang làm tiếp viên quán bar và bán dâm. Trong số này, một nạn nhân cũng chính là con gái của Hạnh.

Lua ban ca nguoi than, con chau - Anh 1

Nguyễn Thị Thùy Trang, Phạm Thị Hạnh và Võ Thị Bèo tại phiên tòa ngày 9-6.

Mới đây, bà Lê Thị Lệ N. (51 tuổi, tạm trú phường Lê Bình, quận Cái Răng, TPCần Thơ) có đơn tố giác gửi đến cơ quan Công an về việc con gái bị lừa bán qua nước ngoài, thông qua hình thức môi giới kết hôn.

Trước Tết Nguyên đán 2016, bà N. đi bán vé số dạo thì quen biết với Phạm Thị M (36 tuổi, tên thường gọi là Thúy, ngụ xã Nhơn Ái, huyện Phong Điền). Thúy rủ bà N. tìm người giới thiệu cho người nước ngoài kết hôn và sẽ trả tiền công 1 triệu đồng. Sau đó, mẹ ruột của bà N. đã gặp Thúy bàn bạc và hứa cho số tiền 30 triệu đồng để giao cháu ngoại là Nguyễn Thị Diễm T. (30 tuổi, con gái của bà N.) lấy chồng nước ngoài.

“Cháu nói đi thăm bà ngoại rồi mất tích. Truy hỏi mẹ tôi nhiều lần, bà mới nói thật là đã giao cháu gái cho Thúy. Thúy có hứa đưa 30 triệu đồng nhưng rồi trở mặt không đưa tiền. Con gái tôi mất tích gần nửa năm nay, gia đình cũng không liên lạc được”, bà N. nói.

Theo cơ quan điều tra, các đối tượng hoạt động mua bán người có tổ chức chặt chẽ tinh vi, có sự phân công vai trò cụ thể cho từng đối tượng dụ dỗ, lôi kéo sau đó hợp thức hóa bằng con đường đi du lịch hoặc qua việc môi giới chồng ngoại. Khi nạn nhân bị lừa ra nước ngoài, bọn chúng đưa vào nhà chứa hoặc ép làm vợ người khác và canh giữ chặt chẽ. Sở dĩ, ngành chức năng và báo chí đã rất nhiều lần cảnh báo nhưng có một thực tế, tại nhiều vùng quê một bộ phận số ít nạn nhân có hoàn cảnh kinh tế khó khăn, không có việc làm ổn định nhưng thích hưởng thụ, muốn mau được “đổi đời” giàu có… đã rơi vào bẫy của những đối tượng mua bán người.


Thiếu nữ miền Tây bị bán sang Malaysia làm gái mại dâm


Chủ động và quản lý ép R cùng khoảng 40 nhân viên nữ khác phải uống bia, thuốc lắc để “tiếp khách tới bến”. Việc bị lột trần truồng để thỏa mãn khách xảy ra như cơm bữa.

Chiều 15/9, trong cuộc trao đổi ngắt quãng vì tiếng nấc, Lê Hoàng R (27 tuổi) cho biết, cô sinh ra và lớn lên ở phường Long Hưng, quận Ô Môn, TP.Cần Thơ, ba mẹ bỏ nhau nên trước giờ cô ở cùng với mẹ.

Bà Phan Thị T một nách 3 con, vì quá nghèo nên chị em R không ai được học hành đến nơi đến chốn. Chị hai đi lấy chồng, em trai mất sớm do tai nạn, R sống với mẹ. Rồi cô cũng lấy chồng nhưng khi đứa con vừa tượng hình thì họ ly thân. 

Tháng 3/2013, R và chồng được TAND quận Ô Môn quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân không được pháp luật thừa nhận vì họ không đăng ký kết hôn.

Hành trình bị lừa sang Malaysia

Không học thức, vốn liếng, không có công việc ổn định, hàng ngày, mẹ con cô đi làm mướn, làm tiếp thị kiếm miếng ăn qua ngày. Một hôm, bà T đưa cháu ngoại đi đút cháo ở tiệm tạp hóa gần nhà thì được chủ tiệm là cô Hồng Anh cho biết, gần đây, có vợ chồng ông Út Thanh – là người có con gái đang làm ở Malaysia muốn tìm người sang phụ bưng bê, bán quán, lương tháng từ 15 đến 20 triệu đồng. 

Hồng Anh gợi ý nếu bà T muốn cho con gái đi làm thì giới thiệu cho gặp Út Thanh. 

Ngẫm nghĩ, vợ chồng Út Thanh là người ngụ cùng phường, lại là anh kết nghĩa của Hồng Anh nên chắc cũng không đến nỗi gạt mình, hơn nữa, nhìn căn nhà rách nát cất nhờ trên đất người ta, rồi cuộc sống thiếu trước hụt sau, mẹ con bà T tính tới tính lui rồi gật đầu đồng ý. 

 thieu nu mien tay bi ban sang malaysia lam gai mai dam - 1

R nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày tủi nhục nơi xứ người.

Lúc này, Nga (con gái ông Thanh) cùng chồng xuất hiện, cô ta hứa, chỉ trong vòng một tháng sau khi đi làm, R sẽ có tiền trả nợ chi phí thủ tục, xe cộ, hai tháng là cô có thể gởi tiền về giúp mẹ trang trải cho gia đình. 

Sau đó, ông Thanh trực tiếp đưa R đi làm các thủ tục, giấy tờ xuất cảnh, đồng thời lo toàn bộ chi phí đi lại ăn ở cho R và 2 cô gái khác. Ngày 7/11/2013, Nga về Cần Thơ đưa R và hai người nữa đi Malaysia. Khi máy bay đáp xuống Thái Lan, 3 cô được một người phụ nữ lái xe ra đón, Nga giới thiệu đó là chị chồng của bà ta. 

Ba cô gái được đưa đến Malaysia bằng đường bộ, tại đây, người phụ nữ lạ mặt thông báo: Bà ta đã mua ba cô từ Nga, giá mỗi người là 3.300 Ringgit nên giờ các cô phải làm việc để trả nợ. 

Không biết tiếng, không biết đường đi, không có tiền lại bị tịch thu hết giấy tờ tùy thân, từ đây 3 cô phải chấp nhận cuộc sống tủi nhục để được sống. Nghe con gái điện về báo tin, bà T chỉ biết bò trên sàn nhà mà khóc, sau đó bà đi tìm ông Út Thanh để tìm cách chuộc con về nhưng ông này ra giá phải có 40 triệu đồng thì việc mới xong. 

Vay tiền thì lâm vào cảnh lãi mẹ đẻ lãi con, họ hàng cùng đồng cảnh nghèo nên mẹ con bà R chỉ biết than khóc, động viên nhau qua điện thoại. R nhủ thầm, ráng làm một thời gian, trả đủ tiền người ta mua mình rồi về với mẹ. 

Giấc mơ có đủ tiền để mua một cái nền nhà, “an cư lạc nghiệp” chẳng những tan theo mây khói mà số phận của đứa con gái chẳng biết đi đâu về đâu? 

Tủi nhục nơi xứ người

R kể: “Từ khi được bán vào động, R và các cô gái khác bị đưa ra đứng đường đón khách để bán dâm. Các cô không được đụng đến tiền, bị đối xử tàn nhẫn, họ lên tiếng phản đối thì bị doạ giết, doạ đánh".

Một tháng sau, Ng, một nạn nhân đi cùng chuyến với R được gia đình chuộc về với giá 60 triệu đồng. Còn R và P tiếp tục bị bán sang một tiệm massage trá hình. 

Tại đây, hàng ngày, chủ động và quản lý ép R và khoảng 40 nhân viên nữ khác phải uống bia, uống thuốc lắc để “tiếp khách tới bến”, việc bị lột trần truồng để thỏa mãn khách xảy ra như cơm bữa. 

Những ngày bị “đèn đỏ”, R vẫn không được tha, cô phải nhét bông gòn vào cửa mình để chiều khách. Có hôm, đến tận 0h đêm, cô còn gọi về cho mẹ khóc nức nở: Cả ngày  hôm đó cô không được ăn gì vì bà chủ động không trả tiền cho quán ăn. 

Rồi một hôm, cô bị cảnh sát Malaysia bắt, đồ ăn lót lòng chỉ là chút cơm để trên lá chuối rồi dùng tay bốc. Ở đồn hai ngày, cô được chuộc ra, số nợ tiền bị bán lần 2, tiền chuộc thân lúc này đã lên đến 8.800 Ringgit, đường về nhà với R xa thăm thẳm. 

Cô nghẹn ngào: “Nhiều khi thấy con nít người ta chạy chơi, em nhớ con trai mình đến thắt ruột, không biết tới khi nào mới được gặp lại con”. 

Nghe R kể chuyện, những người dì, người mợ của R cũng không cầm được nước mắt. Bà T.T.D, mợ của R, ấm ức kể: “Tôi thường tới nhà giữ mấy đứa nhỏ nên biết hết chuyện. Đêm đêm, con R nó gọi về, mẹ con nó khóc như mưa. Ở đây, chị dâu tôi ngày ngày đi vác lúa mướn cho người ta, mỗi bao nặng 50-70 kg, tiền kiếm từng đồng nhưng có tháng tiền điện thoại lên đến 1,6 triệu. 

Mỗi khi con R nó nhá máy là chị tôi phải gọi qua vì con R không có tiền mà cước điện thoại bên đó gọi về quá mắc. Không gọi thì không yên vì mỗi ngày không biết con cháu mình có bình an không, rồi sợ nó nghĩ quẩn mà làm liều”.  

Những cuộc điện thoại hàng đêm của R và tiếng khóc của cô khiến bà T như phát điên, bà cầu cứu một người cháu họ đang làm việc ở Malaysia, tìm mọi cách đưa R về nước. 

Cuối tháng 8/2014, R xin đi chợ rồi nhanh chân chạy đến một ngôi chùa. Không một xu dính túi, không có bất kỳ loại giấy tờ nào chứng minh nhân thân, ngoài chiếc điện thoại để làm phương tiện liên lạc, cô trốn chui trốn nhủi trong khu nhà gần chùa như một kẻ vô gia cư. 

Ngày qua ngày, R xin cơm ăn và nước uống, cô đói và dơ dáy thảm hại, đến chiếc quần lót cũng không có để thay. 

Ngày 2/9, sau khi lo được một số giấy tờ giả, anh họ của R đến đón cô và đưa về tận quê nhà. Tại sân bay, R còn bị tạm giữ trong một thời gian ngắn vì dùng giấy tờ giả, sau khi được Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia xác nhận và đóng tiền phạt hành chính, R đi thẳng về Cần Thơ.

Ngay sau khi về nước cô đã làm đơn tố cáo hành vi của ông Thanh và Nga đến cơ quan chức năng. Cũng trong những ngày này, vợ chồng ông Út Thanh đến nhà thoả thuận việc bồi thường và năn nỉ mẹ con cô làm giấy bãi nại, nhưng R nói, số tiền 15 triệu đồng ông Thanh đưa ra không đủ để trả tiền vé và chi phí cho người anh họ. 

Hơn nữa, về nỗi đau tinh thần của cô, không gì có thể bù đắp được. Cô mong mọi việc được đưa ra ánh sáng để không cô gái nào phải chịu cảnh tủi nhục như cô nữa.  

Còn R cứ đau đáu một nỗi niềm: “Giờ em không dám đi khám bệnh, không dám đối diện với chính mình, những ngày sắp tới, em biết sống sao đây? Em còn được yêu nữa phải không chị?”.


Gái mại dâm miền Tây


Kể lể gia cảnh nghèo khó để kêu gọi sự thương cảm, sẵn sàng kích dục cho khách ngay tại quán cà phê, thậm chí giật phắt tiền trên tay khách khi được chủ trả lại... là những chiêu moi tiền của gái mại dâm miền Tây. 

'Nghề' gái ôm di động ở miền Tây 1
  Quán nhậu sân vườn ở thành phố Sóc Trăng.



Ven quốc lộ 1A từ Hậu Giang xuống Sóc Trăng có rất nhiều quán cà phê ôm trá hình hoạt động suốt ngày đêm. Cách thị xã Ngã Bảy về hướng Cần Thơ chừng 2 km, gần chục quán chỉ treo 1-2 chiếc võng, bên trong dựng vài chai nước ngọt. Đây là điểm phân biệt quán cà phê ôm với quán cà phê võng bình thường.
Gần chùa Già Lam Cổ Tự, quán Mimo nằm sát mé sông có 2 chiếc võng treo trong phòng được ngăn bằng phên tre, rèm vải. Tiếp viên tóc nhuộm vàng, không son phấn giới thiệu tên Tuyết, quê Châu Thành A (Hậu Giang), dẫn khách vào võng ngả lưng, rồi nhẹ tay bóp vai, xoa trán, khui lon bò cho khách.
Tuyết bảo đã 25 tuổi, chưa chồng, 6 năm nay bám lấy các quán cà phê ôm ven quốc lộ 1A kiếm sống vì gia đình đông anh em, cha mẹ quanh năm đi làm thuê. Ở phòng bên, cô gái tên Yến than: "Nhà em nghèo lắm nên thất học từ nhỏ. Cha mất sớm nên em phải đi bán cà phê ôm rồi đi khách để phụ tiền mẹ nuôi 4 đứa em", giọng cô đều đều.
Sau khi dốc hết tâm sự, Yến làm nũng: "Cuối tháng rồi mà em chưa đủ tiền đóng hụi, chút bo em 200 nghen. Em làm cưng sướng tại võng". Thấy khách không hiểu, Yến giải thích, uống cà phê bình thường thì bo 100.000 đồng cho tiếp viên. Nếu bo gấp đôi khách được kích dục bằng tay, miệng. Nếu thích, cô sẽ phục vụ tới Z ngay tại chỗ với giá 300.000 đồng một lượt.
Chiêu moi tiền của gái mại dâm miền Tây 1
  Tiếp viên quán cà phê trá hình ở Sóc Trăng sẵn sàng "tới bến" với khách tại nhà trọ.
Ở Sóc Trăng, quốc lộ 1A mở rộng đã giải tỏa nhiều quán cà phê ôm hai bên cầu Kênh Xáng thuộc phường 2 và phường 7, TP Sóc Trăng, nhưng nay vẫn còn nhiều quán như Hồng, Diễm, Phượng... Những nơi này chỉ có bàn nhựa với hai ghế phía trước, bên trong là dãy phòng dã chiến rộng chừng 2 m2 kê salon để khách ôm ấp tiếp viên trong ánh đèn lờ mờ.
Cách Công ty Công trình đô thị Sóc Trăng khoảng 50 m, quán cà phê Hoa Cúc xập xệ, bị che khuất bởi tán cây. Ngày nào cũng có cô gái tên Ngọc ngoài 20 tuổi ngồi trước quán khoe đùi. Bên trong có 2 phòng kê ghế salon, ngăn nhau bằng ván ép.
Mấy tài xế xe ôm cho biết, chồng Ngọc lái xe tải và có con gái 5 tuổi nhưng cô luôn khoe với khách "còn zin". Thấy khách gọi ly cà phê, Ngọc mang vào và tiện tay kéo tấm rèm vải, ngồi vào lòng khách. Cô gợi ý bán dâm một lượt chỉ 300.000 đồng. Lúc tính tiền ly nước 80.000 đồng, Ngọc nhanh tay giật lấy 120.000 đồng tiền thừa bà chủ trả lại khách, giọng nũng nịu "Bo em nghen!" rồi hướng dẫn khách sang bãi đáp là nhà trọ bên kia cầu Kênh Xáng, gần bến xe Trà Men, giá phòng 60.000 đồng một giờ.
Tại nhà trọ, tiếp tân và gái bán dâm buộc khách đưa tiền trước. Dù thỏa thuận "tàu nhanh" 300.000 đồng nhưng sau khi trả 60.000 đồng tiền phòng, phần dư của tờ 500.000 đồng vừa được nhà trọ trả lại cũng bị Ngọc giật trên tay khách, dúi vào túi quần rồi nhảy vào phòng tắm. “Đừng tiếc, thêm tiền cưng được em chiều tới bến”, Ngọc cười khanh khách rồi nói vọng ra rằng tiền bán dâm được chia cho chủ quán một nửa nên không riêng gì cô mà đồng nghiệp ở các quán khác cũng phải tìm cách moi thêm tiền. Trong đó có chiêu đòi tiền gấp đôi nếu bắt "phục vụ" quá một giờ hoặc hối thúc những ông khách say rượu "đi nhanh", cứ chậm 10 phút thì bị "phạt" 100.000 đồng.
Chiêu moi tiền của gái mại dâm miền Tây 2
  Gần Công ty Công trình đô thị Sóc Trăng trên quốc lộ 1A có nhiều quán cà phê trá hình tồn tại nhiều năm.
Trao đổi với PV, một cán bộ công an TP Sóc Trăng thừa nhận ven quốc lộ 1A có không ít quán cà phê "nhạy cảm" nhưng khó xử lý vì quán đăng ký kinh doanh đầy đủ, tiếp viên không ăn mặc khiêu dâm, ngồi uống cà phê trong phòng kín hay mua bán dâm tại quán. Còn việc bắt quả tang hành vi mua bán dâm ở các nhà nghỉ, khách sạn là không dễ bởi "quy định về cư trú hiện nay khá thoáng".
Theo VnExpress

Lảm nhảm về văn hóa và gái Miền Tây

Tác giả:Ku Búa@cafekubua.com&facebook.com/cafekubua

Hiện tượng, nếu có thể gọi là hiện tượng, lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc đã trở thành một trào lưu trong một thập niên gần đây ở Việt Nam. Ước tính cho tới nay đã có hơn 120,000 phụ nữ Việt lấy chồng Đài Loan và 40,000 lấy chồng Hàn Quốc. Người Việt Nam nhờ phong trào lấy chồng chớp nhoáng này đã gần như trở thành một dân tộc thiểu số ở Đài Loan và Hàn Quốc. Tiếng Việt đã phổ biến tới độ có thể thấy được bảng hướng dẫn bằng tiếng Việt ở sân bay Đài Bắc và Incheon.

Nhưng muốn nghe hay không nghe thì có một thực tế nhạy cảm là, đại đa số những phụ nữ lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc là người Miền Tây. Điều này rất lạ. Tại sao lại là gái miền Tây? Bài viết này phân tích từ phía cạnh văn hóa vì sao đại đa số phụ nữ Việt lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc lại là con gái Miền Tây. Không phải ngẫu nhiên đâu.

Bài viết này rất nhạy cảm và sẽ đụng chạm tới lòng tự ái của rất nhiều người. Tôi thực hiện bài viết này không phải để chê bai hay soi moi bất cứ một vùng miền riêng biệt nào. Tôi chỉ muốn phân tích và giải thích hiện tượng từ phía cạnh văn hóa dựa theo kinh nghiệm cá nhân, những nhận xét của bạn bè và người thân, những nhận xét về văn hóa trong kho tàng văn học và những quan sát thực tế.

Khổng Giáo và gái Miền tây

Người Việt đã bị ảnh hưởng bởi Khổng Giáo (Nho Giáo) rất nặng. Ở các thành phố lớn thì sự cũng như tầm ảnh hưởng của Khổng Giáo đã bị hạn chế và lấn áp bởi sự hiện đại hóa của đất nước. Nhưng ở những vùng nông thôn, sự ảnh hưởng của Khổng Giáo vẫn còn rất nặng. Những giá trị của Khổng Giáo vẫn còn được truyền đạt trực tiếp và gián tiếp qua từng thế hệ. Trong bài viết này tôi sẽ không nói đến các vùng miền khác mà chỉ nói về Miền Tây.

Tôi sẽ không nói chuyên Khổng Giáo, chỉ những giá trị chính, đó là Tam Tòng Tứ Đức.

Tam tòng:

  1. Tại gia tòng phụ: con gái ở nhà phải vâng lời cha mẹ.
  2. Xuất giá tòng phu: con gái khi qua nhà chồng là dâu phải nghe lời chồng. Đã lấy chồng là trở thành người của nhà chồng.
  3. Phu tử tòng tử: khi chồng chết vẫn phải di theo gia đình bên chồng, đi theo con trai, ở vậy nuôi con, chăm sóc cha mẹ chồng.

Tứ Đức:

  1. Công: con gái phải biết nữ công gia chánh, việc nội trợ, việc nhà. Việc đi làm kiếm tiền là việc trọng đại để con trai làm.
  2. Dung: con gái phải biết chăm sóc hình thức bản thân, làm đẹp bản thân.
  3. Ngôn: con gái phải ăn nói nhỏ ngọt, dịu dàng, luôn làm mềm lòng người khác.
  4. Hạnh: con gái phải hiếu thảo, chung thủy, kính trên nhường dưới, sống phải biết vị thế của mình trong xã hội, không ăn nói lớn tiếng, luôn giữ ôn hòa.

Gái Miền Tây nổi tiếng là đảm đang, nét na đoan trang thùy mị là vậy. Họ sẵn sang hy sinh đời mình cho cha mẹ và gia đình, một đức tính hiếm thấy ở các miền khác. Nhưng cũng vì đức tính đó nên họ đã bị kìm nén sự phát triển của bản thân.

Ngay từ nhỏ, cha mẹ Miền Tây đã trực tiếp hoặc gián tiếp dạy cho con gái họ Tam Tòng Tứ Đức. Con gái trong văn hóa gia đình người Miền Tây thì phải tuyệt đối vâng lời cha mẹ. Khi lớn lên nhiệm vụ chính của họ không phải là xây dựng sự nghiệp mà là lấy chồng và sinh con đẻ cái. Con gái sinh ra là ở nhà cha mẹ, phụ mẹ việc nội trợ để con cha và anh em trai làm việc lớn.

Khi lấy chồng thì phải qua nhà chồng sống để phụng dưỡng và chăm sóc cha mẹ chồng, vì khi đã lấy chồng là con nhà chồng. Khi có thu nhập và ổn định cuộc sống thì phải báo hiếu với cha mẹ. Hàng tháng phải phụ cha mẹ chút tiền coi như tiền hiếu thảo, nếu không thì sẽ bị nói là bất hiếu. Cha mẹ nào có con cái gửi tiền về cho mình thì coi đó là một vinh dự và rất tự hào đi khoe với mọi người. Niềm tự hào lớn nhất của cha mẹ Miền Tây nếu con gái là khi con gái mình lấy được một người chồng giàu có để cả gia đình mình được ở nhờ.

Văn hóa và tư duy hưởng thụ của người Miền Tây

So về địa lý cũng như tài nguyên môi trường, người Miền Tây có thể nói là sống sướng và dư giả nhất trong các vùng miền ở Việt Nam. Miền Bắc và Trung thì khô cằn, còn Miền Tây thì hoàn toàn ngược lại. Trời ban tặng cho Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) một vùng đất mát mẻ, trái cây dư thừa, ruộng lúa cò bay thẳng cánh.

Người Miền Tây thay vì phải làm việc cực nhọc như các vùng khác để kiếm miếng ăn, họ chỉ cần làm việc rất ít cũng có miếng ăn. Người miền Bắc và Trung thức khuya dậy sớm để làm việc nhưng không đủ ăn. Nhưng nguời Miền Tây thì thoải mái vui chơi, chỉ cần đi ra con sông là bắt được còn cá, gạo thì 1 năm chỉ cần thu hoạch 1 mùa là đủ ăn cho vài năm.

Ngày qua ngày, năm qua năm, rồi thế hệ này qua thế hệ khác, tư duy không cần làm nhiều cũng đủ ăn, làm ít cũng dư giả, không cần làm gì cũng không chết đói. Vì lương thực, tài nguyên tự nhiên và ruộng lúa quá dư thừa. Dần dần nó trở thành một nét văn hóa và tư duy hưởng thụ của người Miền Tây. Nếu bạn có dịp đi Miền Tây thì bạn sẽ thấy con người Miền Tây rất dễ thương, lúc nào cũng vui cười. Họ sống không có âu lo, họ đi bộ chậm chạp như thời gian không là vấn đề. Đó là lối sống của người Miền Tây.

Quan niệm về con gái của người Miền Tây

Như đã nói, theo Khổng Giáo và văn hóa người Miền Tây, con gái chỉ lo việc nội trợ để cho đàn ông con trai ra ngoài làm việc lớn. Nghĩa là con gái ở nhà lo nấu cơm, đi chợ, giặt đồ, quét nhà, vì mấy chuyện đó là chuyện cho con gái. Còn việc ra ngoài xã hội đi làm kiếm tiền là nhiệm vụ của con trai. Văn hóa người Miền Tây không khuyến khích con gái phát triển hay tiến thân trong xã hội.

Con gái không cần học cao, học nhiều hay học giỏi. Vì con gái trước sau gì cũng lấy chồng rồi sinh con. Học cao học nhiều làm gì cho mắc công? Con gái nên lo làm đẹp, ăn mặc đẹp để sau này kiếm một người chồng tốt và giàu có để giúp ích cho gia đình.

Những quan niệm về tình yêu và hôn nhân của con gái Miền Tây

Được nuôi dưỡng trong hệ tư tưởng Khổng Giáo và nền văn hóa sông nước nên con gái Miền Tây khi trưởng thành đã có những quan điểm và giá trí sống đặc trưng.

  1. Con trai, người yêu phải có trách nhiệm với mình. Muốn yêu mình thì phải trả tiền.
  2. Khi đi ăn hoặc đi chơi, con gái Miền Tây sẽ để cho con trai trả tiền thay họ, và họ cảm thấy rất tự hào.
  3. Khi mối quan hệ tiến xa hơn thì trả tiền hỗ trợ hàng tháng. Con trai phải mua đồ ăn, dụng cụ, và phải sẵn lòng giúp đỡ hỗ trợ con gái về mọi mặt.
  4. Người yêu của mình không chỉ đơn thuần là một người mình yêu, mà là một người mình và gia đình mình có thể dựa vào.
  5. Khi mối quan hệ càng tiến xa hơn, tới giai đoạn dẫn về nhà ra mắt, thì người con trai phải lễ phép và lịch sự với gia đình cha mẹ của cô gái.
  6. Khi tới nhà chơi phải mang quà thì cha mẹ mới tiếp đón nồng hậu. Vì trong mắt của cha mẹ Miền Tây, con gái mình sinh ra, bây giờ ai muốn cưới nó phải trả lễ nghĩa cho mình, vì đó là công lao của mình nuôi nó lớn khôn.
  7. Cha mẹ Miền Tây sẽ soi moi con trai nhất là về của cải vật chất. Dù không nói trực tiếp nhưng họ yêu cầu người con trai phải hỗ trợ họ nếu muốn cưới con gái họ.
  8. Trong cái nhìn của con gái Miền Tây họ coi đây là một điều hiễn nhiên, vì từ nhỏ tới lớn họ đã được dạy như vậy. Nhưng trong một xã hội hiện đại và trong thời bình đẳng giới tính, hành động đó được coi là…..ăn bám.
  9. Con gái Miền Tây xét tuyển người yêu mình dựa theo cơ sở vật chất của người đó và mức độ chịu chi. Không phải tất cả, nhưng có thể nói là đại đa số.
  10. Người yêu trong con mắt gái Miền Tây phải là một người có đủ cơ sở vật chất để lo cho cô ấy và gia đình cô ấy. Anh ta không đơn thuần chỉ là một cá nhân, mà là chỗ dựa vật chất.
  11. Một người con trai khi muốn cưới một cô gái Miền Tây phải có trên dưới 50-100 triệu để cho việc lễ cưới, tiền cưới, tiền phụng dưỡng gia đình vợ. Ai mà không có thì sẽ mất giá trị trong mắt cha mẹ vợ.
  12. Người mẫu Ngọc Trinh đã có 1 câu nói kinh điển “tôi bỏ anh kia vì anh ta chỉ lo cho tôi mà không lo cho gia đình tôi.” Đó không đơn thuần là cách suy nghĩ cá nhân mà nét văn hóa của các cô gái Miền Tây.

Gái Miền Tây và hiện tượng lấy chồng ngoại

Không phải ngẫu nhiên đại đa số các cô gái lấy chồng Đài Loan Hàn Quốc là gái Miền Tây đâu. Sau đây là những tố chất văn hóa khiến họ trở thành điểm đến lý tưởng cho các nhà môi giới hôn nhân.

  1. Như đã nói, gái Miền Tây bị ảnh hưởng bởi Khổng Giáo – Tam Tòng, Tứ Đức – nên họ cam chịu chứ không phấn đấu. Vì từ nhỏ họ đã được dạy “tại gia tòng phụ, xuất gia tòng phu”. Khi đã lấy chồng, sống ở nhà chồng là người của bên nhà chồng. Phải ngoan và vâng lời chồng và phục vụ gia đình chồng. Nếu không sẽ bị cho là con dâu hư, nếu gia đình chồng trả về cho nhà gái thì cô gái sẽ bị coi như một sự sỉ nhục, làm mất danh dự gia đình.
  2. Gái Miền Tây không được dạy phải đi làm tự lực để phát triển, mà chỉ làm đẹp để lớn lên lấy chồng cho cha mẹ nhờ. Nên việc gia đình thúc đẩy họ lấy chồng ngoại để được nhà chồng cung cấp tiền cưới và tiền phụng dưỡng là điều gần như tự nhiên trong văn hóa người Miền Tây. Con gái lấy chồng, nhà chồng trả tiền cho nhà gái. Trong mắt cha mẹ Miền Tây, đó là cách con gái mình báo hiếu với mình. Còn trong mắt con gái Miền Tây, đó là cách nhanh nhất để mình báo hiếu cha mẹ để trả ơn cha mẹ đã nuôi mình lớn lên.
  3. Hầu hết các cô gái đó lớn lên trong gia đình nghèo ở các vùng nôn thôn, nên không được tiếp cận với sự hiện đại hóa của xã hội. Trong tư duy của họ, họ chỉ biết lấy chồng để lo cho gia đình. Đây là một nhận xét rất khó chấp nhận và đụng chạm tới rất nhiều người nhưng suy cho cùng, rất khó để chối bỏ.
  4. Cha mẹ Miền Tây rất tự hào khi con mình lấy chồng giàu và gửi tiền về cho mình. Sống vào tiền trợ cấp của con gái mình không phải là gánh nặng hay điều xấu xa mà là một niềm tự hào.

Sau đây là 11 lời nhận xét về văn hóa và con người Miền Tây của những người tác giả đã nói chuyện và thảo luận. Những lời nhận xét này chỉ mang tính chất cá nhân, không đại diện cho bất cứ tổ chức nào.

  1. ”Mình đã đi về Miền Tây chơi hơn chục lần, lần nào cũng vậy, không thấy gì thay đổi. Người Miền Tây hình như không có tư duy phát triển. Sáng họ thức dậy ăn sáng, ngồi chơi tới trưa rồi ngủ trưa. Chiều mát mát hẹn bạn bè đi nhậu.”
  2. ”Ông chú mình đã 40 tuổi rồi, đã có vợ và con, nhưng đã ly dị để cưới 1 em Miền Tây 20 tuổi về làm vợ. Mình thật sự không hiểu nổi. Cô ấy biết là chú mình đã có gai đình sao vẫn tiếp tục mối quan hệ. Khi mình đi dự lễ cưới nhà gái, thì đó là một căn nhà tranh. Nhưng lần thứ 2 mình về đó chơi thì nó trở thành một căn nhà gạch khang trang. Nhà gái có 2 chiếc xe tay ga chạy. Trong khi đó chú mình phải bán đất mà không nói cho người nhà bán để làm gì. Khi cưới xong rồi thì cô gái ấy ở nhà sinh con đẻ cái, không làm gì cả. Mình không muốn đánh đồng tất cả, đây chỉ là nhận xét cá nhân.”
  3. ”Con bạn thời sinh viên sống cùng phòng ký túc xá với mình là người Miền Tây. Nó coi người yêu nó như….(hơi nhạy cảm) như cái bóp. Đi chơi thì bạn trai nó luôn trả tiền dù nó cũng đi làm có lương. Hôm bữa nó hết dầu gọi đầu, thế là nói gọi nói bóng gió với người yêu “em hết dầu gọi rồi”. Chiều hôm đó anh người yêu nó mang qua vài chay dầu gọi. Thật hết biết. Không chỉ là dầu gọi, mà còn mấy thứ đơn giản như mì gói, thẻ điện thoại có chút xíu nó cũng kêu người yêu nó mua.”
  4. ”Ở cơ quan mình bọn mình hay ra quán cà phê uống nước nói chuyện. Lần nào cũng vậy, mấy đứa con gái Miền Tây không bao giờ trả, nhường vinh dự đó cho mấy anh con trai. Ai cũng nhận lương như nhau mà tại sao họ không nhận thức được trách nhiệm cá nhân của mình chứ?”
  5. ”Có một lần mình hỏi em Miền Tây, dân thể thao đạt thành tích cao, được tuyển thẳng vô đại học nhưng không chịu đi học. Tôi hỏi tại sao thì cô ấy nói “em không thích học anh ơi, học làm, trước sau em cũng lấy chồng.” Cô ta không đại diện cho đại đa số con gái Miền Tây nhưng tôi đã biết quá nhiều cô gái Miền Tây như vậy. Hình như trong tư duy của họ, lấy chồng là mục đích chính cho tương lai sau này.”
  6. ”Tôi phải nói điều này, nếu bị mọi người chửi thì tôi chịu. Dân Miền Tây làm biếng kinh khủng. Đã vậy còn lại bợm nhậu. Nói về nhậu thì dân Miền Tây không có đối thủ. Thứ dân gì mà mới sáng sớm đã đi ra chợ mua mồi về nhậu.”
  7. “Tụi con gái Miền Tây khi xét người yêu là xét cái túi tiền. Mình muốn tán phải có điện thoại mới, xe tay ga, chứ bình dân là mấy em đó cho ra rìa ngay.” – Lời của một bạn nam ở một thành phố ở Miền Tây.”
  8. ”Tui không biết bà thì sao chứ không dị ứng với gái Miền Tây. Tụi nó thấy ai có tiền là cặp. Tui là con gái mà tui còn phải dị ứng.”
  9. ”Gái Miền Tây công nhận là đẹp thiệt, mà tụi nó làm biếng kinh khủng. Suốt ngày chỉ biết làm đẹp. Cua mấy em Miền Tây tốn tiền lắm. Không phải chỉ tốn tiền cho 1 mình nó mà phải tốn tiền cho gia đình nó nữa.”
  10. ”Tới nhà ăn tiệc hay đi chơi, nhất là khi về chơi nhà người yêu thì phải có quà cáp. Người ta đánh giá mình từ cái xe, vàng bạc đeo trên người cho tới công ăn việc làm. Họ thẳng thắn và soi mói quá mình chịu không được.”
  11. Năm rồi con nhỏ kia hỏi mình: “chị ơi chị, chị tới nhà con Diễm chơi chị thấy sao? Nhà có có giàu không chị? Nhìn nó giống con nhà giàu. Nhà nó nhà gạch hay gì, có đầy đủ hông?”. Mình im lặng 1 hơi rồi hỏi “mà em hỏi chi?” rồi nó trả lời “thì em hỏi cho biết thôi, tại em thấy nó giống con nhà giàu.”

Lời kết

Ở đâu cũng có người này người kia. Việc đánh đồng tất cả là một việc sai lầm. Trong trường hợp này, không phải người Miền Tây nào cũng lười biếng và chỉ muốn sống hưởng thụ. Bài viết này là một bài nhận xét về văn hóa. Vì văn hóa không có đúng sai, tác giả chưa bao giờ nói mình đúng. Nhưng nếu chúng ta tự nhìn nhận thì văn hóa Việt Nam, trong trường hợp này, văn hóa Miền Tây thật sự có rất nhiều điều tiêu cực và rất nhiều vấn đề. Đâu phải ngẫu nhiên đại đa số các cô gái lấy chồng ngoại là người Miền Tây. Cũng không phải ngẫu nhiên đại đa số các cô gái làm việc trong ngành ‘nhạy cảm’ là gái Miền Tây. Vai trò văn hóa đóng một phần rất lớn và nếu chúng ta muốn phát triển thì phải thật sự can đảm nhìn vào những giá trị chúng ta lấy làm nền tảng. Và khi chúng ta thật sự nhìn nhận thì sẽ thấy văn hóa và giá trị của chúng ta có quá nhiều điều bất cập.

https://www.facebook.com/cafekubua/posts/679090588891125

Ngựa quen đường cũ hay do bản năng gái miền Tây là vậy?

Khi mọi người tranh thủ nghỉ trưa thì em dâu lại vội vã đi "làm thêm" ở nhà nghỉ

Trước đây, em trai tôi có yêu một cô bé miền Tây. Cô ấy không được học hành tử tế, cũng không có nghề nghiệp gì nhưng sở hữu vẻ đẹp trời phú, cộng với sự chân thật của mình, cô ấy đã nhanh chóng chiếm được tình cảm của cậu em tôi.

Dù biết cô ấy đã từng lăn lộn khắp nơi với cái nghề “bán thân nuôi miệng” nhưng em trai tôi vẫn bỏ qua tất cả quá khứ để đón nhận và yêu thương cô ấy. Khi biết được điều đó, tôi hết sức phản đối nhưng em trai tôi vẫn kiên quyết: “Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại. Hơn nữa, cũng vì cuộc sống quá khó khăn, vất vả, cô ấy phải phụng dưỡng bố mẹ, nuôi các em đi học nên mới phải làm công việc nhơ nhớp ấy. Anh cũng đừng nghĩ ai làm cái “nghề” ấy cũng xấu xa… mà hãy tiếp xúc, tìm hiểu sự việc thì sẽ biết, bản chất của họ sẽ tốt đẹp như thế nào. Hơn nữa, bây giờ cô ấy cũng vì em mà bỏ nghề rồi… em mong anh đừng nói gì làm tổn thương đến cô ấy nữa”.

Thấy em trai nói vậy, tôi cũng củng cố được niềm tin phần nào và nghĩ rằng, chắc hai đứa đến với nhau bằng tình yêu chân thành nên có ngăn cản, phản đối cũng chẳng giải quyết được gì. Vì thế, tôi đã cố gắng vun đắp tình yêu cho hai đứa, động viên em trai cố gắng làm ăn và tìm cho cô em dâu tương lai một công việc để đỡ “nhàn cư vi bất thiện”,

Khi em dẫn người yêu về nhà, thấy nàng dâu tương lai xinh đẹp, lại nói chuyện chân thành, ngoan ngoãn nên cả gia đình tôi vui mừng ra mặt. Bố mẹ thấy thế cũng giục hai đứa sớm làm đám cưới để ổn định cuộc sống.

gái miền tây,phu nua mien tay,ban nang tinh duc,gai mien tay chuyen lam cave,bán thân nuôi miệng,ăn trắng mặc trơn,phu nu nhu cau tinh duc cao

Hình Minh Họa – Baocaosu24h.com.vn

Thuoc Vimax Canada – Bản Lĩnh Cho Phái Mạnh

Kể từ khi được em tôi tha thứ và đón nhận, cô ấy yêu thương em tôi hết lòng và tuyệt đối chung thủyvới chồng, cũng như rất biết chăm lo, vun vén cho hạnh phúc của hai đứa. Thậm chí lúc đầu, cô ấy bỏ luôn số điện thoại cũ (số ngày xưa thường dùng để liên lạc với khách)… nhưng sau những cuộc gọi của bạn bè, người thân, cô ấy sợ em trai tôi “hiểu nhầm” nên đã cho luôn điện thoại và quyết định không dùng điện thoại nữa.

Rồi hai người đã làm đám cưới trong sự chúc phúc của hai gia đình, đồng nghiệp và bạn bè. Ai cũng bảo hai đứa “đôi lứa xứng đôi” khi em trai tôi có công ăn việc làm ổn định, còn em dâu thì xinh đẹp, hiền lành và cũng vừa mới tìm được một công việc khá tốt.

Sống với nhau được một năm, cả gia đình tôi đều nhìn thấy sự hạnh phúc rạng ngời trên khuôn mặt hai đứa. Em dâu hết lòng yêu thương em trai tôi, luôn biết vun vén cho gia đình, lại hiếu thảo với bố mẹ chồng nên bố mẹ tôi cũng rất quý và thương em dâu như con đẻ của mình vậy.

Thế nhưng, chỉ hơn một năm sống với nhau thì cô ấy bắt đầu trở về “cuộc sống bản năng” của mình…. Trước đây, cô ấy tuyên bố “không dùng điện thoại nữa” để tạo dựng niềm tin tuyệt đối với em trai tôi. Nhưng đến khi em trai tôi đã tin tưởng vợ hoàn toàn thì cô ấy lại giấu diếm em tôi để lén lút qua lại với những gã đàn ông khác.

Sau khi nghe đồng nghiệp của vợ bàn ra tán vào, em trai tôi đã quyết định đến cơ quan vợ để điều tra cho rõ ngọn ngành. Cậu ấy đã thật sự sốc khi chứng kiến cảnh vợ mình leo lên xe một gã đàn ông lạ và lao đến một nhà nghỉ cách đó hơn 1km.

Vậy là tất cả mọi việc đã rõ. Tối đó, em tôi mời mọi người trong nhà đến họp gia đình. Và cậu ấy đã khiến cả nhà sốc nặng khi tuyên bố sẽ ly hôn vì “không chấp nhận lấy vợ về làm đĩ”.

Dù cô ấy có khóc lóc van xin thảm thiết thì em trai, cũng như cả gia đình tôi đều quyết định trả cô ấy về với cuộc sống trước đây, để cô ấy được tiếp tục làm với công việc “nhàn nhã” mà kiếm được rất nhiều tiền.

Giờ đây, em trai tôi vẫn chưa thể nào nguôi ngoai mối tình đó… Có lẽ, sẽ rất khó để cậu ấy lấy lại được niềm tin vào một người phụ nữ khác. Còn cô ấy, sau khi trở về quê thì lại tiếp tục với công việc “bán trôn nuôi miệng” của mình. VD

Trả lời:

Bạn ạ! Khi một người không có đủ dũng khí để “hoàn lương” và không chấp nhận được việc lao động đích thực… thì có lẽ, ta không nên ép buộc họ phải sống một cuộc sống khuôn phép, gò ép của gia đình mà hãy giải thoát cho họ để họ được làm những điều mình muốn!

Tôi cũng khuyên bạn hãy quên cô gái ấy đi để tìm lại cho mình một người con gái khác, xứng đáng với tình yêu thương của bạn dành cho họ.

Chúc bạn sớm vui vẻ trở lại!

Hà Trần ghi Theo 24h.com.vn

Gia đình bạn trai cấm yêu vì em là gái miền Tây

Cha mẹ bạn trai cấm cản vì cho rằng người miền Tây như em không đàng hoàng, đàn bà con gái thì chỉ biết đi làm gái tiếp thị bia, massage...

Em là người miền Tây, còn anh miền Trung. Ba mẹ và cả dòng họ nhà anh cho rằng người miền Tây không đàng hoàng, đàn bà con gái thì chỉ biết đi làm gái tiếp thị bia, massage. Mặc dù gia đình em có nề nếp và gia giáo, em cũng được nuôi dạy đàng hoàng, có nghề nghiệp ổn định.

Anh vì chữ hiếu mà đã chấp nhận rời xa em. Tình cảm 3 năm của chúng em không thể nào so sánh được với tình thương gần 30 năm của cha mẹ dành cho anh được, em cũng hiểu điều này. Chúng em không còn gặp mặt nhau nhưng vẫn không kiềm lòng được nên thi thoảng vẫn nhắn tin cho nhau, có lần anh nhắn cho em rằng: "Rồi anh sẽ ân hận vì đã để mất em, anh nhớ em nhiều lắm".

Em thì không thể bất chấp tất cả để đến với anh được vì làm vậy anh sẽ mang tiếng bất hiếu với gia đình và dòng họ. Nhưng em và anh vẫn còn yêu nhau rất nhiều. Em phải làm sao đây? (Thúy Vy)

1375935238-bi-quyet-hen-ho-1-5240-139740

Ảnh minh họa: News.

Trả lời:

Thúy Vy thân mến,

Gặp được nhau, thương yêu nhau đã là khó rồi, để duy trì tình yêu của mình lại càng khó gấp bội, tôi hiểu hoàn cảnh của em hiện tại. Yêu và được sống với người mình yêu không gì hạnh phúc bằng, nhưng dường như cuộc sống luôn đặt ra những khó khăn trở ngại để thử thách con người.

Vấn đề em đặt ra, tôi cảm nhận được khá rõ nỗi băn khoăn mà em đang gặp phải về định kiến của gia đình anh ấy.

Miền Bắc, Trung, Nam của đất nước chúng ta đều là một phần của quốc gia thống nhất. Tổ quốc chúng ta toàn vẹn về mặt lãnh thổ từ Bắc chí Nam, nhưng mỗi vùng miền có điều kiện tự nhiên, khí hậu và lịch sử hình thành nếp sống tạo nên tính cách khác nhau khá rõ trên đa số dân cư. Có lẽ em cũng rất hiểu tại sao gia đình anh ấy lại có định kiến như vậy.

Như em biết, con gái miền Tây đa số được ba mẹ rất cưng chiều ít phải làm lụng từ nhỏ. Điều kiện làm ăn sông nước vất vả nên công việc chủ yếu từ bao đời là đánh bắt và công việc ấy dành cho đàn ông, nên những cô gái thường chăm lo việc nhà, ít được đi học và an phận ở nhà lo nội trợ. 

Từ nếp sống đó dẫn đến suy nghĩ trong nhiều gia đình miền Tây muốn con gái của họ lấy được những người chồng giàu có để được nương nhờ. Hơn thế nữa, nhiều cô gái không được học hành nên sự hiểu biết còn hạn hẹp. Một số ít vì không phải bươn chải cực khổ, nên vẻ đẹp như nét duyên trời cho, cộng thêm giọng nói ngọt ngào là nguyên nhân thu hút họ vào những ngành nghề nhạy cảm mà xã hội không chấp nhận được.

Hiểu được những điều đó, em hãy thông cảm cho gia đình anh ấy, bởi lẽ định kiến đã ăn sâu vào họ do nhiều nguyên nhân thực tế. Có thể họ đã nghe từ phía nhiều người hoặc chứng kiến nhiều cô gái miền Tây cư xử không tốt.

Các vùng văn hóa riêng biệt nên khi hai con người nam nữ của những vùng ấy mà yêu nhau thì thường dừng lại để cân nhắc khi muốn tiến đến hôn nhân. Đặc biệt sự đắn đo lại chủ yếu đến từ người lớn, vì họ mong muốn con cái sau khi kết hôn phải hợp nhau toàn diện về nết ăn ở, sinh hoạt, sở thích, ẩm thực, giao tiếp lễ nghĩa… để có những cư xử hòa hợp trong hôn nhân khi đối diện các vấn đề xảy ra trong cuộc sống.

Chắc chắn rằng không phải cô gái miền Tây nào cũng như vậy. Không phải thời nào cũng giống nhau. Bởi những người sinh ra trong gia đình được giáo dục đàng hoàng, được ăn học đến nơi đến chốn rất giỏi từ việc gia đình đến việc xã hội do chính nét duyên vùng miền mang lại. Thêm vào đó là sự học hỏi văn hóa và cư xử tế nhị, hiểu biết làm cho cuộc sống của họ rất thành công và biết tôn tạo hạnh phúc gia đình.

Tôi rất hiểu tình cảnh của em bây giờ. Vì gia đình anh ấy chưa nhận ra thực chất em là người như thế nào. Em sinh ra trong gia đình được giáo dục tử tế, được học hành và có nghề nghiệp ổn định, em hãy thể hiện điều này cho gia đình anh biết để xóa bỏ định kiến. Vấn đề này thuộc về ý thức hệ nên việc thay đổi không phải dễ dàng, không phải một sớm một chiều. Vì thế hai em phải thực sự kiên nhẫn, mất một thời gian và chuẩn bị sẵn cách thức để thuyết phục gia đình.

Trở lại câu chuyện em kể, dường như tình cảm của 2 em chưa đủ lớn để vượt qua những ngăn cản của gia đình. Đó là nguyên nhân làm cho các em vẫn chưa cố gắng tìm giải pháp thuyết phục gia đình anh ấy mà đành chấp nhận chia tay nhau.

Do đó, việc trước mắt hai em cần làm là xác định lại tình cảm dành cho nhau như thế nào. Nếu thực sự tin tưởng, yêu thương nhau, em và anh ấy hãy tìm cách thuyết phục gia đình nhưng phải từ từ theo kiểu "mưa dầm thấm lâu". Có thể nhờ những người thân, người có sức ảnh hưởng để họ nói giúp. Quan trọng hơn hết là em cần chia sẻ với bạn trai để anh ấy hiểu, từ đó cùng em thuyết phục ba mẹ.

Khi có cơ hội gặp gỡ gia đình anh ấy, em phải chứng tỏ được sự chín chắn, trưởng thành, nghiêm túc trong tình yêu dành cho anh ấy. Theo thời gian, tiếp xúc dần, thấy được các đức tính tốt, ưu điểm và tài năng của em, dần dần gia đình anh ấy sẽ suy nghĩ lại. Việc này đòi hỏi hai em phải thật kiên nhẫn, tế nhị và khéo léo.

Tình yêu của em và anh ấy dù đã được 3 năm nhưng ví như một cây non mới trồng. Muốn cây có thể đứng vững trước bão tố, bản thân cái cây đó phải có sức sống trước đã. Trước khi tìm cách giải quyết vấn đề về phía gia đình, hai em nên vun đắp cho tình yêu của mình vững vàng, khẳng định sự cần có nhau và khéo léo thuyết phục gia đình anh ấy.

Tôi tin rằng, với tình yêu chân thành, sự hiểu biết và cư xử đúng mực sẽ giúp các em vượt qua thách thức này để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Đó chính là minh chứng cho ba mẹ và họ hàng anh ấy thấy rõ hai em sinh ra để dành cho nhau, cùng nhau tôn tạo cuộc sống và hạnh phúc.

Chuyên gia tư vấn Đặng Phương
Tổng đài 1900 6233, Viện Tâm lý và Giáo dục Pháp luật

Anh đã từ bỏ tôi vì mẹ kịch liệt ghét gái miền Tây

Tôi đoán, chắc giờ này, trong thâm tâm, mẹ anh vui lắm, đắc chí lắm, vì đã chiến thắng chúng tôi. Nhưng bà không thể ngờ rằng, bà đã từng có cháu nội.


Tôi hận người đàn bà độc ác đó đến tận xương tủy, hận người con trai hèn nhát mà tôi đã yêu.
Tôi hận người đàn bà độc ác đó đến tận xương tủy, hận người con trai hèn nhát mà tôi đã yêu.

Hôm nay, tôi xin chia sẻ câu chuyện của tôi với các bạn và mong nhận được nhiều lời khuyên từ các bạn.

Tôi là đứa con gái lớn lên từ sông nước miền Tây, số tôi không may mắn khi có một gia đình không hoàn hảo. Và cũng vì vậy mà tôi sớm trở thành người có suy nghĩ chín chắn, luôn cố gắng học hành.

Tôi là cô gái sinh ra và lớn lên ở miền sông nước

Năm thứ hai đại học, tôi quen anh – người con trai kém tôi 2 tuổi. Chúng tôi quen nhau trên mạng xã hội nhưng phải đến 6 tháng sau mới yêu nhau. Cứ thế, mối tình của 2 đứa sinh viên nghèo đẹp như thanh mai trúc mã.

Bạn bè ai cũng ngưỡng mộ chúng tôi và ai cũng nghĩ rằng, tình yêu của chúng tôi sẽ có cái kết thật đẹp.

Quen nhau được 1 năm, anh cho tôi biết, gia đình anh không thích gái miền Tây, nhưng anh một mực tuyên bố: “Anh mới là người quyết định!”.

Và tôi hoàn toàn tin ở anh. Tôi cũng là đứa có ăn có học, sau này nghề nghiệp đàng hoàng, lại là đứa trẻ tự lập sớm nên tôi khá tự tin về vai trò làm dâu của mình.

Dù bị gia đình anh phản đối, nhưng tôi tin anh và nghĩ rằng chúng tôi sẽ đến được với nhau

Yêu nhau được 2 năm, anh quyết định đi du học để lo cho tương lai sau này. Bạn bè khuyên tôi nên giữ chân anh lại, nếu không tôi sẽ phải hối hận. Nhưng tôi tin và yêu anh nên chấp nhận chờ đợi.

Từ ngày anh đi, tôi lao vào công việc để kiếm tiền và tiết kiệm lo cho tương lai của hai đứa.

Cứ ngỡ rằng, bao nhớ thương, vất vả của tôi sẽ được đền đáp ngày anh về, nhưng thậm chí, việc ra sân bay đón anh tôi cũng không dám, vì hôm đó bố và em trai anh đã ra đón – những người chưa gặp mà đã không thích tôi rồi.

Thế nhưng, mọi chuyện không như tôi nghĩ. Mẹ anh đã nhồi nhét vào đầu anh những tư tưởng xấu về người miền Tây, rằng gia đình tôi sẽ xúi con gái moi hết tiền nhà chồng, rồi gia đình tôi sẽ thường xuyên xin xỏ... Bà còn bảo, hai đứa tôi không hợp tuổi, lấy nhau về sẽ tan nhà nát cửa.

Nhưng tôi đã hoàn toàn mất anh

Trong thời gian anh đi du học, tôi có thêu một bức tranh tặng anh. Còn anh thì mua cho tôi rất nhiều quà có giá trị. Biết chuyện, mẹ anh làm công tác tư tưởng, yêu cầu bố anh đi vay mấy chục triệu để mang anh về Bắc, ép anh thề trước ban thờ tổ tiên và họ hàng là không được lấy tôi. Thậm chí, mẹ anh còn dọa sẽ chết nếu anh quyết lấy tôi.

Từ đó, anh chặn số điện thoại, mạng xã hội, không liên lạc với tôi nữa.

Tại sao bà ấy có thể làm như vậy được chứ? ở đâu cũng có người tốt, kẻ xấu mà? sao họ lại tự cho mình là danh giá còn người khác là thấp hèn? sao người Bắc lại kì thị con gái miền Tây chúng tôi đến vậy?

Thậm chí, bà còn không thèm gặp tôi một lần, tìm hiểu xem tôi là người thế nào? Tôi đã sống ra sao? Bà chỉ điện thoại chửi mắng, đe dọa tôi, nặng nhẹ đủ kiểu, ép tôi buông tha cho con trai bà.

Chúng tôi chia tay. Tôi mất niềm tin vào tình yêu và cuộc sống. Còn anh lao mình vào học hành và công việc. Tôi đoán, chắc giờ này, trong thâm tâm, mẹ anh vui lắm, đắc chí lắm, vì đã chiến thắng chúng tôi. Nhưng bà không thể ngờ rằng, bà đã từng có cháu nội. Cũng vì sợ mẹ anh không chấp nhận, và cũng vì muốn tương lai tốt đẹp mà tôi cắn răng bỏ đi đứa con của mình trong lúc anh vừa đi du học.

Tôi nhớ, có lần, bà điện thoại cho tôi nói rất phũ rằng, là con gái mà không giữ thân được thì ráng mà chịu, đừng trách móc ai.

Thực sự, tôi không biết là tuổi trẻ bà có từng yêu không? bà cũng trải qua cảnh mang thai rồi sinh con, bà có hiểu được cái nổi đau phải dứt đi khúc ruột của mình nó đau đớn thế nào? Sao bà ấy có thể thốt ra những lời cay độc đó?

Tôi thật sự rất hận, hận người đàn bà độc ác đó đến tận xương tủy, hận người con trai hèn nhát mà tôi đã yêu. Tôi sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho họ. Tôi sẽ sống thật tốt để họ thấy rằng, không cần có con trai họ, tôi – một đứa con gái miền Tây sẽ vẫn sống tốt như thế nào. Họ sẽ phải trả giá cho sự độc ác của mình.





 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Đêm thủy chung [14.04.2017 11:10]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng [Đã đọc: 43264 lần]
Làm thế nào để trúng số: Người phụ nữ gốc Việt may mắn nhất hành tinh trúng giải $64 triệu của SupperLotto Plus [Đã đọc: 26394 lần]
Chủ quyền Biển Đông : Donald Trump đề xuất làm trọng tài- VN được gì ở APEC? [Đã đọc: 19590 lần]
Gian thương CS tay sai TQ dán nhãn made in Vietnam trên hàng TQ kem chất lượng để lừa dân Việt và thế giới [Đã đọc: 18166 lần]
Người Việt hãy đến mở tiệm ngay: Thành phố Montreal đầu tư 50,000,000$C để chỉnh trang đường S-Hubert trong khu phố VN Montreal [Đã đọc: 16281 lần]
ĐÀ NẴNG KHOÁC LÊN MÌNH “TẤM ÁO” MỚI SẴN SÀNG CHÀO ĐÓN APEC 2017 [Đã đọc: 15389 lần]
Cậu bé mồ côi 15 tuổi bị bà chủ trọ cuồng dâm 57 tuổi thành Hồ dụ đi nhà nghỉ để cưỡng hiếp khiến em nhiễm trùng vùng kín [Đã đọc: 14510 lần]
Bút tích bác Hồ trong Văn khố Nga [Đã đọc: 14299 lần]
Lấy Tây vì tiền: Gái Việt vỡ mộng sau khi lấy chồng Tây [Đã đọc: 14055 lần]
Cảnh sát cơ động CSVN dã man lên gôi học sinh phải đi cấp cứu [Đã đọc: 13719 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.