Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười 2017
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 14
 Lượt truy cập: 9155334

 
Góc thư giãn 23.10.2017 10:12
Công an dựng tượng thờ ông Dzerzhinsky để noi gương tàn sát dân lành
21.01.2017 07:19

Học viện Cảnh sát Nhân dân ở Hà Nội vừa khánh thành tượng ông Felix Dzerzhinsky, lãnh đạo đầu tiên của ngành công an Liên Xô.Theo báo Việt Nam, buổi lễ có sự tham gia của các quan chức ngành công an Việt Nam và ông Vadim Bublikov, Tham tán Công sứ, Đại sứ quán Liên bang Nga tại Việt Nam và đại diện Trung tâm Văn hóa Nga tại Hà Nội.


Lễ khánh thành tượng Dzerzhinsky

Bản quyền hình ảnhHOC VIEN CANH SAT NHAN DAN
Image captionLễ khánh thành tượng Dzerzhinsky

Một bài trên báo Việt Nam viết:

"Ngày 20/01/2017, Học viện CSND đã long trọng tổ chức Lễ khánh thành Tượng nhà cách mạng Ph. D. Dgiec-zen-xki, người sáng lập cơ quan Công an Xã hội Chủ nghĩa đầu tiên trên thế giới với câu nói nổi tiếng: "Người cán bộ Công an phải có cái đầu lạnh, trái tim nóng và đôi bàn tay sạch."

Cách mạng và phản cách mạng

Theo Bách khoa Toàn thư Anh (Britannica) Felix Dzerzhinsky sinh năm 1877 tại Kaunas (Kovno, Lithuania, khi đó thuộc Đế chế Nga) trong gia đình quý tộc nghèo người Ba Lan.

Cũng tại đây ông gia nhập Đảng Xã hội Dân chủ năm 1895 và bị cảnh sát Nga hoàng bắt vì hoạt động lật đổ.

Ông bị đầy đi Siberia nhưng bỏ trốn và tham gia Cách mạng Nga 1905.

Trở thành lãnh tụ của Đảng Xã hội Dân chủ Ba Lan-Lithuania và thuyết phục được đảng này hợp nhất với đảng cùng tên ở Nga.

Trong thời gian nổ ra Cách mạng Nga tháng 2/1917, ông vẫn đang bị cầm tù nhưng sau được thả và đóng vai trò trọng yếu trong Cách mạng tháng Mười.

Ngày 20/12/1917 ông được Lenin bổ nhiệm làm Chủ nhiệm Uỷ ban chống phản cách mạng và phá hoại trên toàn Nga. Cái tên hiền lành này được rút gọn là Cheka, và chính là bộ máy công an của Liên Xô thời kỳ đầu.

Cheka đã giúp Lenin giữ gìn nền độc tài bằng các cuộc xử tử tùy thích bất cứ ai chính quyền Xô Viết coi là kẻ thù, theo Britannica.

TBT Trọng: ‘Công an phải bảo vệ Đảng’

Dzerzhinsky cũng là người đầu tiên lập ra các trại tập trung ở Nga, và có tiếng là "một lãnh đạo cộng sản không khoan nhượng, không tham nhũng và cuồng tín".

Theo Stephen Dalziel, phóng viên chuyên về Nga của BBC News, trong giai đoạn ngay sau khi Lenin lên nắm quyền ở Nga, "ít nhất nửa triệu người đã bị xử tử".

Britannica viết rằng trong cuộc chiến Liên Xô đánh Ba Lan năm 1919-20, ông Dzerzhinsky được giao nhiệm vụ lập ra Ủy ban Cách mạng Ba Lan để về lập chính quyền Bolshevik nếu Hồng quân thắng lợi.

Nhưng sau thất bại của họ, kế hoạch đó không thành và Dzerzhinsky rời ngành an ninh sang nắm vị trí Chính ủy Giao thông năm 1921.

Sang năm 1922, trong nỗ lực hạn chế quyền hành của Cheka mà lúc đỉnh cao có trên 250 nghìn quân, chính quyền Liên Xô trao lại ngành an ninh cho Cục Chính trị Quốc gia GPU.

Sau khi Lenin qua đời, Dzerzhinsky ủng hộ Stalin nhiệt thành và giữ chức Chủ tịch Hội đồng Kinh tế Tối cao Liên Xô.

Ông bị đột quỵ và chết khi đang dự họp Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô năm 1926.

Tượng Dzerzhinsky nay bị kéo về một công viên ở Moscow
Image captionTượng Dzerzhinsky nay bị kéo về một công viên ở Moscow

Ba Lan đánh giá khác Nga

Tại Ba Lan thời phụ thuộc vào Liên Xô (1945-1989), tên của Dzerzhinsky được đặt cho nhiều đường phố.

Nhưng sau 1990, các tên phố và tượng đài Dzerzhinsky bị bỏ.

Ngày nay, quan điểm khá phổ biến tại Ba Lan coi ông Dzerzhinsky là kẻ phản lại quyền lợi dân tộc Ba Lan và là 'Đồ tể Đỏ'.

Ngoài chuyện đem quân Liên Xô đánh Ba Lan năm 1920, Dzerzhinsky được cho là đóng vai trò chính trong các vụ tàn sát người Nga bị quy kết là 'phản cách mạng'.

Theo một bài trên trang của Đài Tiếng nói Ba Lan về lịch sử:

"Tháng 10/1918, những công nhân tại Moscow đình công và bị vây bắt, quy kết là phản cách mạng và xử bắn bằng súng máy. Tại Petrograd, nhiều người bị lĩnh án tử hình, tay họ bị trói cùng nhau, và đến đêm bị đẩy lên các xà lan gỗ, đem ra ném xuống Vịnh Phần Lan. Người ký các lệnh đó chính là Felix Dzerzhinsky."

'Biết ơn Gorbachev đã khiến Liên Xô sụp đổ'

Nhưng cũng có sự tìm tòi giải thích vì sao người Ba Lan này lại trở thành nhân vật duy nhất có vị trí cao trong hệ thống Xô Viết và có hành động như vậy.

Giáo sư Pawel Wieczorkiewicz trong loạt bài 'Các nhân vật của Thế kỷ 20' giải thích Dzerzhinsky luôn "phục tùng hoàn toàn Lenin" trong các chiến dịch khủng bố và sẵn sàng làm tất cả để chế độ Xô Viết không mất quyền.

Làn sóng trấn áp được Dzerzhinsky đẩy lên cao độ năm 1918 sau vụ Lenin bị ám sát không chết.

Mặt khác, trong một bài trên trang tin Wiadomosci (10/11/2012), bà Marta Tychmanowicz tìm lại các sử liệu mới nhất nói ông Dzerzhinsky đã cưới vợ ở nhà thờ trong một buổi lễ của Công giáo La Mã.

Bài báo 'Cuộc đời hai mặt của Felix tay đẫm máu - người Ba Lan nhưng là cha đẻ của chủ nghĩa khủng bố Xô Viết' cho rằng ông Felix Dzierzinsky và bà Zofia Muszkat đã quỳ xuống trước cha đạo nhận lời ban phước trong nhà thờ Thánh Mikolaj ở Krakow ngày 10/11/1910.

'Dzerzhinsky phục tùng hoàn toàn Lenin trong các chiến dịch khủng bố'
Image caption'Dzerzhinsky phục tùng hoàn toàn Lenin trong các chiến dịch khủng bố'

Các tài liệu mới nhất về cuộc đời ông Dzerzhinski do Giáo sư sử học Michal Glowinski mô tả đây là một người xuất thân từ gia đình quý tộc sa sút vùng biên địa (Ba Lan - Lithuania) và có đời nhiều thất bại.

"Ông ta không học hành đến nơi đến chốn, bằng tú tài cũng không có, và bỏ học để trở thành nhà cách mạng chuyên nghiệp."

Năm 1920 sau khi đã là thành viên Đảng Xã hội Chủ nghĩa Ba Lan, ông bỏ sang theo Liên Xô và gia nhập Hồng quân.

Ông Dzerzhinsky cuối cùng "đã trở thành người lãnh đạo tàn bạo của tổ chức đứng đằng sau làn sóng khủng bố Bolshevik", theo giáo sư Glowinski.

Còn bà Zofia, sinh ra tại Warsaw và có bằng đại học âm nhạc, đã sang Liên Xô sống cùng ông Dzerzhinsky cho đến khi qua đời năm 1968 và chỉ quay về thăm Ba Lan một vài lần.

Tượng 11 tấn của ông Dzerdzinsky từng đứng trước Bộ Công an Liên Xô nhưng sau bị kéo đi và đưa vào một công viên năm 1991.

Tuy thế, nước Nga hiện nay không chia sẻ quan điểm lên án ông Dzerzhinsky như tại Ba Lan, quê hương của ông.

Hồi giữa năm 2015, một số nhóm cộng sản ở Nga lên tiếng đòi đưa bức tượng trở lại lên bệ, theo phóng viên BBC Sarah Rainsford từ Moscow.

Bức tượng Dzerzhinsky tại Học viện Cảnh sát Nhân dân ở Hà Nội có cơ hội trở thành tượng mới nhất của ông được dựng trên thế giới sau khi Liên Xô sụp đổ

Chế độ côn đồ trị, không tuyển côn đồ thì tuyển ai

Hạ Trắng (Danlambao) - Tờ Phapluatso hôm 20/1/2017 đã đăng lại một bài báo trên tờ Người Lao Động với nhan đề “Long An: Tuyển nhầm 8 “con nghiện” vào công an”. Bài báo này xuất hiện trên tờ Người Lao Động ngày 18/11/2012. Xin phép không đi vào phân tích vì sao tờ Phapluatso đăng lại bài viết từ gần 5 năm trước của một tờ báo khác, với một thông tin “tiêu cực” được coi là khá nhạy cảm. Điều cần nhấn mạnh ở đây là tính thời sự của nó. Hay nói cho chính xác, tình trạng chạy chức, chạy việc, dùng tiền để làm khuynh đảo xã hội, băng hoại con người chính là bản chất của nhà nước cộng sản.

Bài báo trên nêu rõ “Theo quy trình tuyển chọn vào lực lượng nghĩa vụ công an, tất cả các khâu kiểm tra, khám sức khỏe, xét nghiệm nước tiểu đều do bệnh xá Công an tỉnh Long An trực tiếp thực hiện. Thế nhưng, không biết bằng cách nào, 8 trường hợp này đã “lọt sổ” để nhận quyết định vào học tập trung 3 tháng (từ tháng 9-2012), chuẩn bị được đưa về công an một số đơn vị, địa phương công tác.

Điều lý giải cũng nằm ngay trong nội dung của bài báo: “Trong số các “con nghiện” vừa bị Công an tỉnh Long an loại ngũ trước khi được đưa về một số đơn vị, địa phương công tác này, có con út của 1 lãnh đạo công an tỉnh, con của lãnh đạo công an 1 huyện, 2 con của đội trưởng nghiệp vụ công an tỉnh, cùng con của lãnh đạo một số ngành khác…”.

Thế là rõ quá rồi còn gì. Vì chúng là con của các “lãnh đạo công an”, nên mới được tuyển “nhầm”. Chứ dân thường thì hãy đợi đấy. Gì chứ muốn chen chân vào ngành “làm bố thằng dân”, thì phải cúng cho các sếp hàng trăm triệu, có khi lên đến cả tỉ đồng mới đến lượt. Vào ngành rồi, đi vơ vét, cướp của dân chả mấy tí mà giàu. Từ đó các đồng chí, con cháu các đồng chí sẽ dốc lòng phục vụ sự nghiệp vĩ đại duy nhất của đảng ta là “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân”. Tuyển (nhầm) con nghiện vào ngành cũng là đang quán triệt tinh thần “phê và tự phê” của đảng ta. Nói thật, không nghiện thì làm sao mà phê được. Đấy, cái hay, cái đẹp, cái tinh hoa tinh túy của chế độ ta là như thế, chứ còn gì nữa.

Chẳng qua thì “tám đồng chí con nghiện” kia hơi xui xẻo thôi, bị phụ huynh của các đồng chí bự khác chi mạnh tay hơn, nên phải nhường chỗ. Mà các sếp cũng cạn tàu ráo máng, cầm tiền bỏ túi xong mới thải. Biết kêu ai bây giờ. Thế này thì là đồng rận chứ đồng chí khỉ gì nữa.

Chuyện không có gì mới, chẳng có gì lạ. Con vua thì lại làm vua, một người làm quan cả họ làm cướp, ưu tiên người có quyền và có tiền…, tất cả đều đúng quy trình của đảng ta.

Thực ra thì người tử tế vào ngành công an mới phí, chứ bọn trộm cướp, nghiện ngập, giết người vào đó là đúng sở trường, đúng quy trình rồi. Cần gì phải trình với độ. Các đồng chí cộng sản đảng ta có học hành (khỉ) gì đâu mà vẫn trở thành những đỉnh cao trí tuệ của nhân loại. Như bác Hồ một Tập nhiều Chương vĩ đại của chúng ta, chữ xấu như gà bới, viết sai chính tả tùm lum mà trở thành cha già dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, nhà thơ, nhà văn, nhà báo vĩ đại của nhân loại. Rồi đồng chí Đỗ Mười, thần kinh không ổn định, làm nghề hoạn lợn còn leo tận lên chức Thủ tướng, rồi tót lên vị trí Tổng bí thư. Hay như đồng chí X, làm anh y tá quèn trong rừng sâu núi thẳm mà còn tiến hóa thành ông thủ tướng cơ mà. Đấy là mấy tấm gương điển hình cho sự vĩ đại của đảng ta thôi. Chứ liệt kê ra thì đến tết Công-gô còn chưa hết chuyện.

Muốn tiến nhanh, tiến mạnh, tiến thẳng lên thiên đường xã hội chủ nghĩa, chỉ còn cách duy nhất là tuyển bọn con ông cháu cha, bọn nghiện ngập, cướp của giết người để chúng làm lãnh đạo. Không thế, thì sao có thể trở thành chế độ công an trị, côn đồ trị được.



Công An sát nhân

Lại thêm một vụ học sinh nạn nhân bị công an đánh dẫn đến tử vong

Cali Today News – Ba học sinh lớp 7 chở nhau đi dự sinh nhật, công an xã bắt gặp liền ra lệnh dừng lại. Ba học sinh tiếp tục bỏ chạy liền bị công an vung gậy đánh tới tấp dẫn đến tai nạn, một người tử vong tại chỗ. Vậy nhưng, công an huyện lại nói do các em học sinh đâm vào gậy của công an rồi chết.

Bà Đỗ Thị Luận (39 tuổi, ngụ xã Đức Hạnh, huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước) trình bày với phóng viên, khoảng 19h tối, ngày 25/12/2016, em Vũ Đình Hiếu (15 tuổi, học sinh lớp 9) dùng xe chở Phùng Viết Quân (15 tuổi, học lớp 7, con trai bà Luận) và Nguyễn Hào Quang (14 tuổi, học lớp 7) đi dự sinh nhật của bạn.

 Sau khi bị tai nạn, Hiếu bị gãy tay trái, xương bàn chân và răng. Ảnh: Phụ Nữ o­nline


Sau khi bị tai nạn, Hiếu bị gãy tay trái, xương bàn chân và răng. Ảnh: Phụ Nữ o­nline

Khi đến cây xăng cách nhà bà Luận chừng 5km, 3 học sinh gặp phải toán công an xã yêu cầu dừng lại. Vì vi phạm giao thông nên cả 3 học sinh liền rồ ga bỏ chạy. Thấy vậy, 2 công an xã nhảy lên xe đuổi theo. Những người này sau đó liên tục dùng gậy đánh vào người của 3 học sinh nói trên.
Báo Phụ nữ o­nline dẫn lại lời của Hiếu như sau: “Tối đó tụi con đi dự sinh nhật của bạn. Khi con chạy đến gần cây xăng Phú Văn thì gặp tốp công an xã đanng chốt chặn và ai đó thổi còi. Do xe chở 3, con và bạn Quang lại không đội mũ bảo hiểm, sợ bị bắt phạt nên con điều khiển xe chạy luôn thì bị 2 công an đuổi theo dùng gậy vụt vào 2 bạn ngồi sau.

Nguyễn Hào Quang gãy tay trái, mắt tụ máu sau vụ tai nạn, còn Phùng Viết Quân tử vong tại chỗ. Ảnh: Phụ Nữ o­nline

Nguyễn Hào Quang gãy tay trái, mắt tụ máu sau vụ tai nạn, còn Phùng Viết Quân tử vong tại chỗ. Ảnh: Phụ Nữ o­nline

Thấy vậy con chạy tiếp, lúc đó 2 công an đuổi theo ngang xe, người ngồi sau dùng gậy đánh nhiều cái trúng vào lưng và tay trái của con. Do tay quá đâu nên sau những cú đánh, xe máy của tụi con lao vào lề đường. Lúc tỉnh dậy thấy đang nằm trong Bịnh viện”.

Trong khi đó, Nguyễn Hào Quang cho biết, do bị công an đuổi theo, sợ quá nên ôm chặt Hiếu. Đến lúc ngã xe bất tỉnh không biết gì, một hồi lâu tỉnh lại được hai người đi đường chở ra ngã ba Phú Văn ngồi chờ.

Còn đối với Phùng Viết Quân vừa bị công an đánh, lại xảy ra tai nạn nên tử vong ngay tại chỗ.

Ngày 19/1/2017, bà Đỗ Thị Luận cho biết đã gửi đơn đến rất nhiều cơ quan có trách nhiệm. Trong đơn của mình, bà cho biết: Những cú vút gậy của công an đã làm cho Hiếu gãy tay, tối sầm mặt khiến không thể điều khiển xe nên dẫn đến Quân bị tử vong và Quang bị chấn thương nhiều chỗ.

Nhẫn tâm hơn, ngay sau khi xảy ra tai nạn, lực lượng công an đã không hề đưa nạn nhân đi bịnh viện. Chưa hết, khi gia đình đã mai táng cho Phùng Viết Quân, phía công an vẫn không hề đến thăm hay xin lỗi.

Quá tức giận trước việc làm phi nhân đó, ngày 15/1, gia đình các nạn nhân đã kéo đến trụ sở Ủy ban nhân dân xã Đức Hạnh để yêu cầu phải làm rõ, thì lúc này, 2 công an xã mới tìm đến nhà và làm tường trình.

Nguyễn Thành Đạt (24 tuổi), một trong hai công an viên đã dùng xe đuổi theo, vung gậy đánh 3 học sinh tường trình nhưu sau: Tối ngày 25/12/2016, công an có lập tổ kiểm soát giao thông, khi phát hiện xe máy chở 3, lại không đội mũ bảo hiểm có ra hiệu lệnh dừng xe nhưng những người này bất tuân. Do đó, công an đuổi theo. Trong quá trình rượt đuổi có dùng gậy nhựa (loại dùng giao thông có phát sáng) đánh 4-5 cái. Hiếu là người chở né nên trúng 2-3 cái vào tay rồi ngã xe.

Còn tên công an Lê Minh Sang, người trong tốp trực với Đạt cho biết, khoảng 30 phút sau khi vụ tai nạn xảy ra, những tên công an mới quay lại tìm nạn nhân rồi đưa đi cấp cứu.

Ông Nguyễn Minh Hóa, Chủ tịch xã Đức Hạnh cho báo chí biết, trong tường trình công an có thừa nhận đánh vào nạn nhân khi đuổi theo. Sự việc còn đang được công an huyện điều tra nên ông không có ý kiến gì thêm.

Bản tường trình bằng giấy trắng mực đen nhưng Trưởng công an huyện Bù Gia Mập khẳng định không có chuyện công an đánh học sinh. Ảnh: Phụ Nữ o­nline

Bản tường trình bằng giấy trắng mực đen nhưng Trưởng công an huyện Bù Gia Mập khẳng định không có chuyện công an đánh học sinh. Ảnh: Phụ Nữ o­nline

Mọi chuyện tưởng chừng như đã quá rõ, vậy nhưng để bao che, ông Nguyễn Văn Tốt, thượng tá công an, Trưởng công an huyện Bù Gia Mập khẳng định, không có việc công an xã đánh học sinh tử vong. Việc các em học sinh té ngã là do chạy quá nhanh, va vào gậy khi thấy công an giơ gậy ra và dẫn đến tai nạn chết người.
Sự việc vẫn đang được điều tra tiếp.

Nguoi Quan Sat



Vai Trò Quân Đội và Các Lực Lượng An Ninh Trong Cuộc Cách Mạng Dân Chủ tại Việt Nam


Trong một nước dân chủ như Hoa Kỳ, chịu ảnh hưởng của các tư tưởng gia khai quốc công thần, đặc biệt là Samuel Adams (1722-1803) và Alexander Hamilton (1755-1804) thì quân đội chịu sự điều khiển của một chính quyền dân sự. Tổng thống Hoa Kỳ là tổng tư lệnh quân lực (commander-in-chief) của các lực lượng võ trang Hoa Kỳ. Các lực lượng an ninh từ tiểu bang đến Liên Bang như cảnh sát tiểu bang, cảnh sát liên bang hoặc FBI cũng chịu quyền điều khiển của các chính quyền dân cử các cấp.

Các quốc gia dân chủ trên thế giới, từ tổng thống chế như Hoa Kỳ, đến quốc hội chế như Anh Quốc, hoặc mô thức hỗn hợp như Pháp, đều chấp nhận nguyên tắc các lực lượng vũ trang và an ninh phải chịu sự điều khiển của chính quyền dân sự.

Trong các nước dân chủ thì có sự cộng sinh giữa nhiều chính đảng và lực lượng chính trị khác nhau, luân phiên nắm quyền qua các cuộc bầu cử tự do và trong sáng. Dù chính quyền có thay đổi thì các lực lượng quân đội và an ninh vẫn phải phục tùng chính quyền tân lập, triệt để thuận theo lòng dân. Quân đội và các lực lượng an ninh không trung thành với bất cứ một cá nhân hoặc đảng phái nào. Họ chỉ trung thành và bảo vệ tổ quốc, qua sự quy định của một bản hiến pháp dân chủ thực sự.

Tuy nhiên, trong một thể chế độc tài thì vai trò của quân đội và công an không còn là trung thành và bảo vệ tổ quốc nữa. Lý do là vì, hơn ai hết, các chế độ độc tài ý thức tòan diện vai trò của quân đội và công an như là những phương tiện tuyệt vời để cướp chính quyền và nắm giữ chính quyền lâu dài.

Trong lịch sử loài người, các chính quyền độc tài, ngay từ thủa bình minh của nhân loại, đều thiện nghệ trong việc duy trì quyền lực độc tôn của mình bằng hai phương tiện chính. Đó là quân đội và công an.

Dĩ nhiên còn rất nhiều phương tiện khác các chế độ này sử dụng. Chẳng hạn kiểm soát thông tin, giới hạn sự đi lại, nghiêm cấm không được tụ tập mà không có xin phép và được cho phép trước, hệ thống tòa án hoàn toàn do hành pháp kiểm soát, suy tôn và thần tượng hóa lãnh tụ v..v..

Tuy nhiên quân đội và công an là những phương tiện chính và được Đức Quốc Xã, dưới sự lãnh đạo của nhà độc tài khét tiếng Hitler, rèn luyện và sử dụng tuyệt luân. Quân đội Đức (Wehrmacht) là công cụ hùng mạnh để Hitler xâm chiếm các nước Âu Châu khác, xây dựng bá quyền. Công an mật vụ võ trang (SS) được sử dụng, không những để kiểm soát dân chúng và mọi thành phần khác của xã hội dân sự, mà không kém phần quan trọng, là để kiểm soát quân đội và các tướng lãnh có tham vọng khác.

Tuy nhiên, không có chế độ độc tài nào sử dụng quân đội và công an sâu sắc và hiệu năng, để duy trì quyền lực lâu dài bằng hai nhân vật trùm cộng sản là Lenin và Stalin. Tuy Lenin là người tiên phong trên phương diện độc tài chuyên chính, nhưng Stalin mới là kẻ mài dũa phương thức đến độ lạnh lùng, tàn khốc chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Hitler giết 6 triệu người Do Thái vô tội qua các lực lượng an ninh, trong khi Stalin giết 20 triệu người Nga vô tội qua mật thám Xô Viết. Các chính quyền cộng sản trên thế giới, từ Trung Quốc, Bắc Hàn đến Việt Nam đều thừa hưởng truyền thống cai trị bằng công an và quân đội này.

Năm 1991, trước khi Liên Bang Xô Viết cáo chung, tuy bề mặt Hồng Quân Xô Viết chia rẽ giữa phe ủng hộ Yeltsin (Liên Bang Nga) và phe ủng hộ nhóm Bát Nhân Bang (Liên Bang Xô Viết) đảo chánh Gorbachev, đưa Yanayev lên nắm quyền hầu duy trì quyền lực của Đảng Cộng Sản Liên Bang Xô Viết. Nhóm Bát Nhân Bang cố gắng duy trì Đảng Cộng Sản Liên Bang Xô Viết hầu một cách gián tiếp duy trì Liên Bang Xô Viết như một thực thể chính trị.

Tuy nhiên, thực trạng là đa số tướng lãnh của Hồng Quân Liên Xô đều ý thức được rằng, trong LBXV thực sự chỉ có Nga Sô là gánh vác mọi chi phí của tòan bộ Hồng Quân Xô Viết và không còn kham nổi chi phí quá lớn lao nữa. Họ cảm thấy họ chỉ yêu và trung thành với Liên Bang Nga. Đối với họ, Liên Bang Xô Viết là một thí nghiệm điên rồ, phung phí, thất bại và đã đến lúc phải cáo chung.

Không còn sự ủng hộ của Hồng Quân Xô Viết, phe đảo chánh Bát Nhân Bang và Đảng Cộng Sản LBXV tan rã. Lần lượt các cộng hòa khác nhau trong LBXV nhanh chóng thay phiên tuyên bố độc lập.

LBXV không còn hiện hữu và Gorbachev bắt buộc phải từ chức tổng thống của một thực thể chính trị đã cáo chung vào cuối năm 1991.

Việc đầu tiên dân chúng Liên Xô làm sau khi lật đổ Bát Nhân Bang là đạp đổ tượng của ông tổ KGB là Felix Dzerzhinsky, người sáng lập công an mật vụ KGB năm 1917.

Điểm tương đồng chúng ta nhận thấy trong mọi cuộc nổi dậy của quần chúng đạp đổ độc tài, từ xưa đến nay là, tuy các chế độ độc tài có tính công an trị, nhưng mật vụ và công an lại hòan tòan vắng bóng trong các biến động có tính quần chúng này. Chỉ có quân đội là giữ một vai trò then chốt. Đây là một hiện tượng cần được phân tách và lý giải để có thể rút kinh nghiệm cho một cuộc nổi dậy tại Viêt Nam trong tương lai.

Cách đây vài năm (2010-2013), cuộc cách mạng Mùa Xuân Á Rập (Arab Spring) tại các nước Bắc Phi và Trung Đông như Tunisia, Ai Cập (đã thành công), Lybia, Bahrain, Yemen, Marocco, Saudi Arabia ...cho ta các nhận xét sau đây:

1. Các quốc gia này đều độc đảng trên thực tế hoặc trên nguyên tắc, hoặc quân chủ chuyên chế. Các chính quyền đã tại vị từ nhiều thập niên qua mà không có bầu cử tự do. Các cuộc bầu cử phần lớn là gian lận hoặc “đảng cử dân bầu” tương tự Việt Nam. Các quốc hội thông thường là quốc hội bù nhìn cũng tương tự ViệtNam.

2. Có ba thanh phần xã hội liên hệ chặc chẽ với nhau và được phân phát của cải vượt lên trên những thành phần xã hội khác: đảng viên (hoặc hòang gia), giới lãnh đạo quân đội và công an. Những thành phần này giầu có cỡ quốc tế trong những xã hội còn nghèo khổ. Hố sâu giữa người dân lao động, nông dân và 3 thành phần thượng lưu trên ngày càng đậm nét thêm.

3. Dân chúng căm phẫn công an nhiều hơn là căm phẫn quân đội, mặc dầu dân chúng đánh giá quân đội như là yếu tố có tính quyết định cao hơn công an cho sự thành công hay thất bại của các cuộc cách mạng. Tuy công an là công cụ hữu hiệu để kiểm sóat và đàn áp, nhưng một khi dân chúng đã hết sợ và đứng lên, thì công an được đánh giá như không còn khả năng đối phó nữa.

4. Thực tế cho thấy rằng, mặc dầu quân đội có khả năng đàn áp dân chúng và giải tán biểu tình, nhưng quân đội tại Tunisia và Ai Cập đã đứng hẳn về phía dân tộc và ủng hộ những cải cách dân chủ thay vì tiếp tục trung thành với các thể chế độc tài.

5. Cường độ chống đối chính quyền trong những quốc gia có quá trình cải cách dân chủ thực sự ( Marocco, Jordan) thấp hơn cường độ chống đối tại những quốc gia có chính quyền bảo thủ và tham quyền cố vị (Tunisia, Egypt, Yemen, Bahrain, Saudi Arabia). Điều này chứng tỏ một chân lý mà người cộng sản Trung Quốc lẫn Việt Nam luôn chối bỏ. Đó là một quốc gia càng dân chủ thì càng ổn định trên phương diện chính trị. Duy trì các chính quyền độc tài tại Trung Quốc cũng như Việt Nam, về lâu về dài, sẽ đưa đến những bất ổn sâu xa cho quốc gia, khu vực và cho nền hòa bình thế giới. Dân chủ hóa Trung Hoa, Việt Nam và Bắc Hàn sẽ đóng góp vô cùng lớn lao cho hòa bình nhân lọai trong thế kỷ 21.

Có hai câu hỏi chúng ta cần nêu ra:

1. Chế độ CSVN gần gũi với mô thức độc tài nào nhất trong lịch sử lòai người?

2. Trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, quân đội và công an sẽ có vai trò gì?

Khi chúng ta duyệt lại lịch sử thành lập các đảng CSVN (1930) và CSTQ (1921) thì chúng ta nhận xét ngay rằng đảng CSVN ngay từ đầu đã lệ thuộc rất nhiều vào Đệ Tam Quốc Tế dưới sự lãnh đạo của đảng CS Liên Xô. Ở điểm này, CSVN và CSTQ hoàn toàn khác nhau.

Khi mới thành lập thì người CSVN lấy tên là đảng Cộng Sản Việt Nam. Tuy nhiên sau đó thì theo chỉ thị của CS Liên Xô, Ông Hồ Chí Minh phải đổi tên lại là Đảng CS Đông Dương, bao gồm Lào và Cam Bốt. Điều này cho chúng ta thấy rằng, ngay từ những thập niên 30, CSLX đã e dè CSTQ và muốn đàn em của mình là CSVN phải ảnh hưởng đến Lào và Cam Bốt để giới hạn sự bành trướng của TQ.

Dĩ nhiên trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam (1962-1975), Ông Hồ Chí Minh được sự viện trợ của cả 2 đàn anh CS qua chính sách đu dây khéo léo. Tuy nhiên ảnh hưởng của CSLX vẫn vượt trội CSTQ cho đến ngày Liên Bang Xô Viết sụp đổ.

Hồ Chí Minh và Mao Trạch Đông


Tuy cùng là độc tài chuyên chính vô sản, nhưng có những sự khác biệt cơ bản trong phương thức cai trị độc tài của hai đảng CS đàn anh khổng lồ trên.

Trước hết, trước khi cuộc cách mạng Bolshevik thành công tại Nga năm 1917 thì Nga Hòang cai trị đế quốc Nga bằng một bộ máy công an sắt máu. Chính Lenin là người chịu nhiều khốn đốn vì guồng máy công an của Nga Hòang. Ngay sau khi vừa cướp được chính quyền năm 1917, việc đầu tiên của Lenin là giao cho Felix Dzerzhinsky trách nhiệm thành lập một hệ thống mật vụ siêu quyền lực, tuyệt đối trung thành với ông và có trách nhiệm đè bẹp tất cả mọi đối lập bằng tất cả mọi phương tiện dù là bá đạo nhất. CSXV là một chế độ CS mang tính công an trị. Yếu tính này được chứng minh nổi bật khi chúng ta duyệt lại tranh chấp nội bộ giữa Stalin và Trotsky sau khi Lenin qua đời (1924). Trotsky không những đã là Bộ Trưởng Quốc Phòng (1918-1925) mà còn chính là người được Lenin giao cho trách nhiệm sáng lập và chỉ huy hồng quân Liên Xô. Trotsky cũng được công nhận là lý thuyết gia CS sáng giá nhất sau Lenin.

Trong khi đó Stalin là tổng bí thư đảng, lúc đó chưa phải là một chức vụ tối quan trọng vì Lenin giữ chức vụ tương đương chủ tịch nước (tức Hội Đồng Bộ Trưởng- Council of People’s Commissars) và uy tín của Lenin bao trùm đảng và nhà nước. Tuy nhiên Stalin kiểm sóat mật vụ KGB. Qua mật vụ KGB, Stalin đã đánh bật Trotsky ra khỏi trung tâm quyền lực. Cuối cùng Trotsky phải lưu vong và bị KGB ám sát tại Mễ Tây Cơ.

Vì thế, theo mô hình Liên Xô thì kẻ nào nắm được mật vụ KGB sẽ nắm được đảng và quyền lực tuyệt đối.

Trong khi đó, tình hình tại Trung Quốc khác hẳn. Đảng CSTQ sống còn và vươn lên trong khung cảnh hai cuộc chiến đẫm máu. Đó là, một mặt, cuộc nội chiến quốc cộng giữa Đảng CSTQ và Trung Hoa Quốc Dân Đảng dưới sự lãnh đạo của Tưởng Giới Thạch. Mặt kia là cuộc chiến chống lại sự xâm lăng của Nhật Bản chiếm cứ Mãn Châu và nhiều cứ điểm khác.

Sau khi đảng CSTQ được thành lập, Stalin cũng đã gởi rất nhiều cán bộ do CSLX huấn luyện để tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng CSTQ với mục đích lọai Mao Trach Đông và phe nhóm của ông ra khỏi trung tâm quyền lực. Tuy nhiên Mao Trạch Đông, ngòai sự kiện là một tư tưởng gia có nhiều sáng tạo, ông còn là một thiên tài quân sự. Ông đã chỉ huy cuộc vạn lý trường chinh lịch sử, thóat khỏi sự truy kích của Tưởng Giới Thạch, xây dựng cơ sở, củng cố quân lực, góp phần vào việc đánh đuổi quân đội Nhật và sau cùng chiến thắng Tưởng Giới Thạch, thống trị lục địa Trung Quốc. Dĩ nhiên Mao Trạch Đông cũng không quên thanh trừng và tận diệt bè phái do Stalin cấy vào nội bộ CSTQ.

Trong cuộc vạn lý trương chinh, ông thường được gọi là Mao Chủ Tịch, không phải vì ông là chủ tịch đảng, hoặc chủ tịch nhà nước, vì lúc đó chưa có 2 chức vụ này. Ông được gọi là Mao Chủ Tịch vì Ông là chủ tịch Ủy Ban Quân Quản Trung Ương (UBQQTU), hoặc Quân Ủy Trung Ương, tương đương với chức vụ tổng tư lệnh quân lực ngày hôm nay.

Chính vì truyền thống này, căn bản quyền lực của hai đảng CSTQ và đảng CSLX hoàn toàn khác nhau.

Trong đảng CSTQ, kẻ nào nắm được quân đội sẽ nắm được đảng và sau đó chính quyền. Công an chỉ là một công cụ phụ thuộc để kiểm soát dân chúng mà thôi.

Chính vì lý do đó, chúng ta thấy Đặng Tiểu Bình chỉ giữ một chức vụ phó thủ tướng tương đối khiêm nhượng trong chính quyền, nhưng vẫn được suy tôn là lãnh tụ tối cao (paramount leader), ra lệnh cho Thủ Tướng Lý Bằng và Chủ Tịch Đảng Triệu Tử Dương. Then chốt là vào thời điểm Thiên An Môn 1989 đó, Đặng Tiểu Bình giữ chức vụ chủ tịch Ủy Ban Quân Quản Trung Ương như Mao Trạch Đông đã từng giữ. Cũng trong chức vụ bày, họ Đặng đã ra lệnh quân đội đàn áp đẫm máu tại công trường Thiên An Môn, cứu đảng CSTQ.

Các lực lượng quân đội tại thủ đô Bắc Kinh đã từ chối không chịu nghe lệnh. Họ Đặng phải triệu quân đòan 27 từ miền Bắc Trung Quốc, gần Ngọai Mông về. Các binh sĩ này không nói được thổ ngữ Bắc Kinh, không hiểu được ý dân và bị tuyên truyền phải đàn áp phản lọan. Chính sự thiếu thông cảm giữa các binh sĩ và người dân biểu tình đã cứu chế độ CSTQ.

Sau khi LBXV sụp đổ, tuy CSVN có xích lại gần TQ nhưng đó chỉ là trên phương diện cải tổ kinh tế và ngọai giao. Trên bình diện tương quan quyền lực nội bộ, CSVN vẫn theo mô hình của Liên Xô thủa xưa.

Từ khi thành lập, đưới ảnh hưởng của Liên Xô, các phe công an luôn luôn lấn quyền quân đội. Từ Lê Duẫn, Lê Đức Thọ đến Nguyễn Tấn Dũng và Trần Đại Quang hôm nay đều xuất phát từ công an. Tướng Lê Khả Phiêu chỉ nắm quyền một thời gian ngắn là bị truất phế.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp lúc sinh tiền và những lận đận buồn cười của ông ta là ví dụ điển hình nhất cho vị trí lép vế của quân đội so với công an trong nội bộ CSVN.

Như thế thì trong trường hợp xảy ra biến động quần chúng nổi dậy tại Việt Nam như Thiên An Môn(1989) tại Trung Quốc hoặc tại Bắc Phi hôm nay thì quân đội và công an sẽ giữ vị trí nào?

Chúng ta nhận ngay rằng, sau Thiên An Môn, các chiến lược gia CSVN đã nghiên cứu bài học này. Họ thấy rằng, tuy công an là công cụ quan trọng để kiểm soát, hù dọa dân chúng và ngăn cản sự nổi dậy của người dân, nhưng lực lượng công an tự bản chất có nhiều khuyết điểm như một công cụ của độc tài.

Trước hết, muốn kiểm sóat dân thì công an phải gần với dân. Điều này hàm chứa nhiều hiểm nguy cho chế độ:

1. Trước hết là gần dân thì dễ bị tha hóa qua hối lộ hoặc những biện pháp tham nhũng khác.

2. Sau đó vì gần gũi sẽ có những quan hệ riêng tư, dân chúng lờn mặt và không còn sợ hãi.

3. Công an dễ bị nhận diện và có thể bị trả thù cá nhân. Công an trong các chế độ độc tài bị dân phục kích và đánh hội đồng là chuyện thường xảy ra.

4. Một trong những trách nhiệm của công an là kiểm sóat những thông tin về dân chủ và nhân quyền không cho lọt vào tai dân chúng. Nhưng chính các công an lại hiểu biết thêm về dân chủ và nhân quyền nên dễ bị tha hóa như là một công cụ đàn áp.

5. Kinh nghiệm trên khắp thế giới cho thấy, một khi quần chúng đã vượt qua sự sợ hãi đứng lên, thì công an triệt để trốn tránh và biến mất tòan diện. Ngay cả tại Thiên An Môn hoặc tại Bắc Phi, những kẻ bị quần chúng nghi ngờ là công an trá hình bị người dân đánh đập đến chết không thương tiếc.

Vì ý thức được khả năng đàn áp các cuộc nổi dậy có tính quần chúng của quân đội, vượt trội trên công an, nên CSVN đã có những cố gắng để nâng số đại diện quân đội trong Trung Ương Đảng và Bộ Chính Trị sau Thiên An Môn. Điển hình nhất là Thượng Tướng Lê Khả Phiêu làm Tổng Bí Thư (1997-2002).

Các lãnh tụ CSVN cũng thường xuyên thăm viếng Võ Nguyên Giáp trong tuổi già, trao thêm huy chương, quà cáp, tưởng thưởng vv... để lấy lòng giới quân đội. Sau khi Võ Nguyên Giáp từ trần thì tìm cách thần tượng hóa ông lên chín tầng mây để núp bóng quân đội.

Thêm vào đó, Đại Hội 11 của đảng đã giao Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng giữ luôn chức vụ bí thư Quân Ủy Trung Ương (QUTU), trong niềm hy vọng củng cố thêm sự kiểm sóat của đảng hầu hy vọng quân đội sẽ nghe lệnh đảng, đàn áp những cuộc nổi dậy của dân chúng trong tương lai.

Đây là một mô thức CSVN học hỏi từ kinh nghiệm của Đặng Tỉêu Bình.

Tuy nhiên CSVN quên một điều căn bản. Đó là muốn làm Tổng Tư Lệnh Quân Lực trên nguyên tắc thì dễ. Chỉ cần đảng bổ nhiệm là được. Tuy nhiên, trên thực tế, trước khi làm chủ tịch Ủy Ban Quân Quản Trung Ương thì Mao Trạch Đông lẫn Đặng Tiểu Bình đều là những tướng lãnh vào sanh ra tử thật sự trên chiến trường Trung Quốc. Khác với Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào của Trung Quốc bây giờ, lại càng khác với Nguyễn Phú Trọng của Việt Nam hôm nay chưa bao giờ là một quân nhân tướng lãnh thực sự cả.

Trong trường hợp dân chúng nổi dậy, đòi hỏi dân chủ, liệu các tướng lãnh chuyên nghiệp CSVN có nghe lệnh ông “Tổng Tư Lệnh” Nguyễn Phú Trọng hay một tổng bí thư nào khác (nếu không phải tướng lãnh quân đội) sau Đại Hội 12 hay không vẫn còn là một vấn nạn chưa có câu trả lời của CSVN.

Dĩ nhiên trong hòan cảnh Việt Nam, trước sức mạnh của dân chúng, đám công an của Trần Đại Quang sẽ trốn chui trốn nhủi như công an của tất cả mọi chế độ độc tài khác. Nếu các lực lượng quân đội không nghe lệnh để đàn áp dân chúng như tại Tunisia và Ai Cập thì Nguyễn Phú Trọng sẽ không còn khả năng điều động để đàn áp như Đặng Tiểu Bình đã làm tại Thiên An Môn.

Tôi không nghĩ rằng có xác xuất cao để CSTQ gởi quân đội TQ đàn áp dân chúng tại Việt Nam hầu cứu chế độ CSVN và tự cứu mình trong tương lai. Tuy nhiên, quan điểm trên không có giá trị tuyệt đối. Khi một chế độ độc tài đã quen ngự trị trên đầu cổ các dân tộc liên hệ, thì không có điều gì họ không thể làm để duy trì quyền lực, kể cả những điều tồi bại nhất. Chúng ta cũng không thể hoàn toàn lọai trừ xác xuất CSVN cầu cứu, và CSTQ gởi quân trực tiếp đàn áp các cuộc biểu tình đòi hỏi dân chủ trong tương lai.

Nếu tình huống tệ hại đó xảy ra, liệu các tướng lãnh quân đội nhân dân Việt Nam có đủ hùng tâm tráng chí đứng lên, đứng hẳn về phía tòan dân, lật đổ bạo quyền CSVN và trực diện đối đầu với đòan quân xâm lược Trung Quốc, còn là một vấn nạn chưa có giải đáp.

Tuy nhiên, có một điều giới lãnh đạo CSVN và tướng lãnh quân đội nhân dân VN cần lưu ý là trong kỷ nguyên mới, cục diện thế giới đã thay đổi. Một trong những lý do nhà độc tài Gaddafi sụp đổ là vì ngày 18/3/11, Hôi Đồng Bảo An LHQ đã quyết định cho phép mọi biện pháp cần thiết để ngăn chận bạo quyền Gaddafi giết hại dân lành, bắt đầu bằng một “vùng cấm phi vụ” (no fly zone) (the imposition of a no-fly zone and authorisation of "all necessary means" to protect civilians).

Ngay cả Nga Sô và Trung Quốc, tuy không ủng hộ nhưng cũng không phản đối quyết định này. Ngày 19/3/11 sau đó, Hoa Kỳ, Anh Quốc và Pháp đã oanh tạc các vị trí của Gaddafi. Hầu như có sự đồng thuận giữa mọi quốc gia văn minh trên thế giới, qua lời phát biểu của thủ tướng Anh là David Cameron: “Chúng ta không thể đứng yên nhìn một nhà độc tài tàn sát dân của chính mình” ('we should not stand aside while a dictator murders his people'). (http://www.dailymail.co.uk/news/article-1367800/Libya-British-troops-action-Libya-says-David-Cameron)

Cuộc nổi dậy chống độc tài của các dân tộc Bắc Phi và Trung Đông đã đưa nhân lọai văn minh bước vào một ngưỡng cữa mới. Đó là thế giới văn minh sẽ không dung túng cho bạo quyền sát hại dân của chính quốc gia mình. Trong kỷ nguyên mới, Tòa Án Hình Sự Quốc Tế (International Criminal Court) có thẩm quyền truy tố và xét xử tất cả mọi kẻ phạm tội chống lại nhân lọai (crimes against humanity), dù kẻ đó là Đặng Tiểu Bình (nếu còn sống), hoặc cựu thủ tướng TQ Lý Bằng của đàn anh TQ liên hệ đến Thiên An Môn. Huống hồ là một Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Hồng Anh, Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh, Trần Đại Quang hoặc bất cứ một lãnh tụ CSVN nào đã sát hại đồng bào trong quá khứ như biến cố Tết Mậu Thân tại Huế, lạm sát trong các trại cải tạo sau 30/4/75, hoặc ra lệnh tàn sát dân chúng nổi dậy đòi hỏi dân chủ trong tương lai tại Việt Nam.

Những lạm sát của CSVN trong quá khứ lẫn những cuộc lạm sát đàn áp dân chúng biểu tình để bảo vệ độc tài đảng trị trong tương lai, trên nguyên tắc, hội đủ điều kiện để được định nghĩa như là tội ác chống nhân lọai và nằm trong thẩm quyền của Tòa Án Hình Sự Quốc Tế.

Dân ta đã nếm nhiều niềm quốc nhục. Đất nước chúng ta là một trong những quốc gia nghèo nhất và tham nhũng tệ hại nhất. Đất đai và vùng biển cũng như hải đảo của chúng ta bị cường quyền CSTQ chiếm cứ với sự đồng lõa của CSVN. Tuy nhiên trong kỷ nguyên mới, không có niềm quốc nhục nào lớn lao bằng cái nhục bị một tập đoàn độc tài cai trị và coi thường sự thông minh của dân mình.

Nhất là, trong kỷ nguyên mới, cũng không có nỗi nhục nhã nào lớn lao cho cá nhân và tập thể của bất cứ quân đội của một dân tộc nào, bằng nỗi nhục nhã phải làm công cụ thấp hèn cho một tập đoàn độc tài hại nước hại dân như đảng CSVN hôm nay.


Luật Sư Đào Tăng Dực


Nữ lao động tố bị CSVN đưa "bánh vẽ" khi xuất khẩu lao động sang Ả Rập Xê Út

Dân trí Ký hợp đồng lao động với Công ty cổ phần phát triển nguồn lực và dịch vụ dầu khí Việt Nam, chị Trần Thị T (SN 1986), trú tại Phi Mô - Lạng Giang (Bắc Giang) được đưa sang làm giúp việc tại Ả Rập Xê Út. Tuy nhiên, tại đây chị được chủ nhà cho biết phải nộp tiền nếu muốn về và đánh đập, sàm sỡ.
 >> Con đường thăng tiến hanh thông của vị “quan” liên tiếp ký cấp sổ đỏ trái luật
 >> Nỗi ám ảnh về số phận đau đớn của người thương binh nặng tại Bắc Giang
 >> Đi tìm “chìa khoá” hoá giải số phận đau đớn của người thương binh nặng tại Bắc Giang

Báo Dân trí nhận được lời kêu cứu khẩn thiết của chị Trần Thị T đang là lao động giúp việc tại Ả Rập Xê Út và người thân, gia đình chị T tại Phi Mô - Lạng Giang (Bắc Giang). Từ Ả Rập, chị T cho biết mình ký hợp đồng lao động xuất khẩu với Công ty cổ phần phát triển nguồn lực và dịch vụ dầu khí Việt Nam (Petromanning) có trụ sở tại tầng 10 Maple Tower, Lô C2L, Cụm sản xuất TTCN và CN nhỏ phường Dịch Vọng Hậu - Cầu Giấy (Hà Nội) để sang giúp việc tại nước ngoài.

Trong hợp đồng lao động, chị được hứa hẹn sẽ được làm việc trong một môi trường thuận lợi, được tôn trọng, bảo vệ theo quy định pháp luật và có một mức thu nhập tốt. Sau khi nộp các khoản tiền theo quy định của Công ty Petromanning, ngày 21/9/2016, chị chính thức bay sang Ả Rập Xê Út.

Tuy nhiên, thực tế đã không như những lời cam kết trên hợp đồng, từ Ả Rập, chị T trực tiếp trao đổi với PV Dân trí trong nỗi sợ hãi tột độ. Chị T cho biết tại gia đình mà chị được đưa đến giúp việc, chị bị người đàn ông chủ nhà sàm sỡ. Chị quyết liệt phản ứng thì bị đánh đập dã man, nhốt vào phòng kín và bỏ đói.

Tại nơi đất khách quê người, chị T cho biết đã liên hệ với đại diện Công ty Petromanning. Người môi giới đưa chị đi sang Ả Rập yêu cầu gia đình chị phải nộp 3000 USD với lý do chị tự ý phá vỡ hợp đồng mới đưa chị về Việt Nam.

Quá khiếp sợ, chị đã liên lạc về nhà cầu cứu gia đình vay mượn nộp ngay 3000 USD. Ngày 5/1/2017, gia đình chị T đã nộp số tiền trên cho ông Trương Đình Toàn có số CMT 121478993, quê quán tại Quỳnh Sơn - Yên Dũng - Bắc Giang với nội dung: Nộp tiền phạt hợp đồng chi chị T đi lao động tại Ả Rập về nước.

Tuy nhiên, tiền đã nộp mà người vẫn bặt vô âm tín. Thậm chí, chị T và gia đình cho biết đã gọi điện nhiều lần cầu cứu đại diện Công ty Petromanning nhưng không người này không bắt máy nữa.

 Hợp đồng lao động với những điều khoản tốt đẹp được Công ty Petromanning ký với chị Trần Thị T.

Hợp đồng lao động với những điều khoản tốt đẹp được Công ty Petromanning ký với chị Trần Thị T.

 Giấy nhận 3000USD của người môi giới đưa chị T đi xuất khẩu lao động nhưng hiện chị T vẫn đang kêu cứu khẩn thiết từ Ả Rập Xê Út.

Giấy nhận 3000USD của người môi giới đưa chị T đi xuất khẩu lao động nhưng hiện chị T vẫn đang kêu cứu khẩn thiết từ Ả Rập Xê Út.

Từ số điện thoại chị T và gia đình cung cấp, PV Dân trí đã liên hệ qua điện số điện thoại 0934…393 với người đàn ông tên Dũng, cán bộ cấp trưởng phòng tại Công ty Petromanning. Người này cho biết đã nhận thông tin từ chị T và phân trần chủ nhà mới chỉ “quý” một tẹo mà chị T đã làm ầm nên. Sau khi hứa hẹn đang thu xếp giải quyết sự việc và hồi âm sau, ông T cũng không bắt máy khi được gọi đến nữa.

Trước lời kêu cứu khẩn thiết của một cô gái trong nỗi tuyệt vọng tại một đất nước xa xôi ngay trước những ngày Tết cổ truyền của dân tộc, PV Dân trí đã đến trực tiếp Trụ sở của Công ty Petromamning.

Dù địa chỉ ký hợp đồng với lao động xuất khẩu ghi rõ trụ sở Công ty Petromanning tại tầng 10 Maple Tower, Lô C2L, Cụm sản xuất TTCN và CN nhỏ phường Dịch Vọng Hậu - Cầu Giấy (Hà Nội) nhưng theo thông tin trên Website của công ty này và theo chỉ dẫn của chị T, PV Dân trí đã đến liên hệ với công ty này tại Tầng 16 toà nhà Intracom2 đường Phúc Diễn - Cầu Diễn - Bắc Từ Liêm (Hà Nội).

 Nhân viên Công ty Petromanning (phải) ghi nhận những nội dung đề nghị cung cấp thông tin của PV Dân trí về trường hợp lao động Trần Thị T.

Nhân viên Công ty Petromanning (phải) ghi nhận những nội dung đề nghị cung cấp thông tin của PV Dân trí về trường hợp lao động Trần Thị T.

Tại đây, sau khi tiếp nhận, in sao lại Thẻ nhà báo của PV Dân trí, nhân viên Công ty Petromanning ghi nhận nội dung đề nghị cung cấp thông tin gồm: Lao động Trần Thị T kêu cứu bị đánh đập, sàm sỡ, quỵt lương, đã nộp 3000USD phạt nhưng chưa được đưa về Việt Nam và quá trình giải quyết hiện tại ra sao?. Nhân viên Công ty Petromanning cho biết lãnh đạo bận họp sẽ liên hệ thông tin sau. Tuy nhiên, đã nhiều ngày trôi qua, không hề có hồi âm từ Công ty Petromanning.

Báo Dân trí đề nghị Bộ Lao động - Thương Binh và Xã hội, Bộ Công an, đại diện cơ quan ngoại giao của Việt Nam tại Ả Rập Xê Út và các cơ quan chức năng liên quan khẩn trương vào cuộc giải cứu nữ lao động đang kêu cứu tại Ả Rập Xê Út, đồng thời làm rõ, xử lý những góc khuất phía sau sự việc nghiêm trọng này.

Dân trí sẽ tiếp tục thông tin sự việc đến bạn đọc.

Anh Thế



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Mỹ cho VC chiến hạm [26.05.2017 19:14]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Kỹ thuật xây dựng XHCN Hà Tĩnh: Sập cầu dân sinh, hơn 150 hộ dân bị chia cắt [NEW]
Người Việt hãy đến mở tiệm ngay: Thành phố Montreal đầu tư 50,000,000$C để chỉnh trang đường S-Hubert trong khu phố VN Montreal [NEW]
Không Quân Mỹ cần nhiều phi công, cơ hội cho thanh niên VN tại Mỹ sau nầy lên tướng
Phó Văn phòng Quốc hội Thân Đức Nam (gốc Hoa) chiếm đoạt hàng nghìn tỷ, tại sao vẫn chưa bị đưa vào lò?
Cậu bé mồ côi 15 tuổi bị bà chủ trọ cuồng dâm 57 tuổi thành Hồ dụ đi nhà nghỉ để cưỡng hiếp khiến em nhiễm trùng vùng kín
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng
Thành tích CSVN: Biến Sài Gòn thành HCM: Từ "Hòn ngọc Viễn Đông" đến đô thị nguy hiểm nhất thế giới!
Kẻ đã ra lệnh giết tổng thống Ngô Đình Diệm?
Lấy Tây vì tiền: Gái Việt vỡ mộng sau khi lấy chồng Tây
Việt Nam thất bại ‘lãnh đạo UNESCO’: Hậu quả từ ‘bắt cóc Trịnh Xuân Thanh’?
Giáo sư gốc Việt đưa robot Mỹ vào không gian
VN thiên đường XHCN: Quê hương tôi qua những bức ảnh biết nói
Dân Việt lại mắc lừa - Trung cộng đảo chính Đà Nẵng!
Hậu quả trung thành với TQ: Nhà máy thép liên doanh với Trung Quốc thua lỗ ngàn tỷ do vay lãi cao, chậm tiến độ
Tàu chiến Mỹ tiến gần quần đảo Hoàng Sa, TQ mang tàu ra đuổi

     Đọc nhiều nhất 
Ngày 2 tháng 9: Quốc khánh hay Quốc hận? Phong trào Bảng Đỏ = bỏ đảng CSVN: Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng CS vĩnh viễn [Đã đọc: 58041 lần]
Su-35 Nga ra đòn tấn công chính xác, bộ trưởng bộ Chiến Tranh Iraq tan xác- Irma chưa qua, đón bão Katia và Jose [Đã đọc: 41996 lần]
Chỉ có đảng CS mới được phá tan quê hương miễn trừng phạt: Thêm một quan chức hạ cánh an toàn sau khi gây tội ác [Đã đọc: 41208 lần]
Chống Tàu cứu nước: Hoa Kỳ huấn luyện cho Cảnh sát Biển Việt Nam [Đã đọc: 35221 lần]
Tấn công khủng bố bằng dao liên tiếp ở Anh, Bỉ [Đã đọc: 34237 lần]
Bán bảo hiểm theo kiểu XHCN: Nữ đại lý phải ái ân với đại gia cách mạng để được ký hợp đồng, làm đột qụy thân chủ phải ra toa! [Đã đọc: 33647 lần]
Lý do gây thù hận tôn giáo ở Miến Điện [Đã đọc: 32379 lần]
Nghệ sĩ Hồng Vân đi Nhật về bị tuyên giáo gắn mác “phản động” - VN: thiên đường giả dối thời CS [Đã đọc: 29815 lần]
Khinh thường CSVN, các tàu nước ngoài thi nhau giết ngư dân: Cảnh sát Biển Philippines bắn tàu cá 2 ngư dân Việt tử vong [Đã đọc: 27678 lần]
CSVN trên đường học hỏi luât pháp quốc tế: Vụ Trịnh Vĩnh Bình ''''''''là một bài học cho chính phủ VN [Đã đọc: 27342 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.