Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2017
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 8372409

 
Văn hóa - Giải trí 27.06.2017 00:12
Quốc hội bù nhìn hay quốc hội phản dân hại nước? Hay là cả hai?
28.05.2017 07:23

Trần Hiền Thảo và Đỗ Thuý Hường
Một quốc hội đúng nghĩa, được dân bầu lên một cách hoàn toàn tự do, chỉ xuất hiện trong một thể chế thật sự dân chủ.

Thời nay, hiếm một chế độ nào dám ngang nhiên tự nhận là độc tài để bất cần có quốc hội. Chế độ độc tài, độc đảng, vẫn có thể nguỵ trang bằng một quốc hội.

Quan sát cách thức bầu cử

Chỉ cần theo dõi cách thức bầu quốc hội, ta có thể kết luận đích đáng một thể chế là độc tài hay dân chủ. Đã có nhiều bài vạch trần cách thức bầu quốc hội ở Việt nam là phi dân chủ.

  • Từ khoá II tới khoá XIII (sắp bầu) ở nước ta, đảng CS đã độc quyền chọn ra một danh sách ứng cử “vừa ý đảng”, dẫu có số dư hay không, kết quả bầu đương nhiên vẫn cứ “vừa ý đảng”. Cứ xem tỷ lệ đảng viên nhảy vào quốc hội cũng đủ biết “đảng ta” vừa ý tới mức nào. Đảng viên chỉ chiếm 3-4% số dân, nhưng tỷ lệ đảng viên trong quốc hội từ 25 năm nay vẫn chiếm tới 90%. Chưa yên tâm, đảng còn đưa vào danh sách ứng cử những người “sắp được kết nạp” nhưng lại mang cái mặ nạ “người ngoài đảng”.
  • Vậy mà vẫn không yên tâm, đảng độc tài còn tìm cách hạn chế tối đa số người tự ứng cử. Hiến pháp cứ leo lẻo “một đường” (về quyền tự do ứng cử), nhưng thực tế lại diễn ra “một nẻo”. Miễn cần lấy dẫn chứng minh hoạ điều này.
  • Cài cắm đầy tớ vào cơ quan đại diện ông chủ, để chúng át giọng ông chủ cũng là cách làm nhất quán suốt 50 năm qua.

Cần thừa nhận rằng trong cái khung nghẹt thở của chế độ, vẫn có những đại biểu quốc hội tích cực thể hiện quyền lợi của người dân và chính các vị này đã làm cho không khí nghị trường sôi động hơn hẳn các khoá trước. Dẫu vậy, họ hoàn toàn thiểu số. Có lẽ họ chỉ chiếm 20/500, tức 4%.

Số đầy tớ lẻn vào quốc hội hiện nay chiếm tới 70% số ghế. Mỗi khi hệ thống đầy tớ có lỗi (tội) mà bị các ông chủ truy vấn ở diễn đàn quốc hội, lập tức các vị đầy tớ “gộc” (khoác áo chủ) nhảy ra bênh ngay. Nếu lý lẽ bênh vực kém thuyết phục, chúng cũng cóc cần. Bởi vì khi bỏ phiếu, chúng vẫn đa số. Khi đề ra chủ trương mở rộng thủ đô, hoặc chủ trương khai thác bauxite, cả nước thấy chúng “đuối lý”, bị dồn tới chân tường, nhưng chúng vẫn thắng khi bỏ phiếu. Đã kinh chưa?

Quan sát cách thức hoạt động của quốc hội

Dân nuôi đại biểu quốc hội để họ làm hai việc:

1) Làm luật (để mở rộng quyền của dân và hạn chế sự lạm quyền của đầy tớ);

2) Chất vấn (để ngăn chặn đầy tớ làm sai và lạm quyền).

Cách chủ yếu để nghị sĩ thực thi nhiệm vụ là phát biểu (thảo luận và chất vấn).

Báo VietnamNet có ghi lại thành bảng, biểu, về số lần phát biểu của “nghị sĩ” khoá XII tại hội trường quốc hội. Báo này cũng phân ra hai loại phát biểu: 1) Chất vấn; và 2) Thảo luận (làm luật).

Trong mỗi loại, lại phân ra: phát biểu bằng câu (có thể ứng khẩu, ít cần chuẩn bị) hay bài (chuẩn bị công phu hơn, và nộp lên chủ tịch đoàn) và tính chất các phát biểu. (http://daibieuquochoi.vietnamnet.vn/content.aspx?id=887)

Chúng tôi xin tóm tắt lại bằng 2 bảng (bảng 1: chất vấn; và bảng 2: thảo luận) dưới đây. Xin xem 3 cột đầu. Còn 2 cột sau là nhận định sơ lược của chúng tôi.

Bảng 1. Chất vấn tại hội trường

bang_1.jpg

- Dòng đầu: Nếu người phát biểu nhiều nhất là 8 bài (viết ra, nộp lên), còn người phát biểu ở mức trung bình (phép tính trung bình cộng) chỉ đạt… nửa bài. Vậy thì, số đại biểu được coi là phát biểu ở mức “trên trung bình” khá hiếm, chỉ khoảng 2% số nghị sĩ (tức là 10 vị trên tổng số 500). Còn lại, tới 98% số đại biểu phát biểu đã phát biểu dưới mức dưới… nửa bài (!).

- Các dòng sau: chỉ là câu hỏi chất vấn, không quá khó (so với bài).
Té ra, người có nhiều câu hỏi phản biện nhất (dòng 3) là 4, nhưng trung bình – khi tính ra - chỉ có 0,1 câu. Nói khác, cứ 10 vị nghị sĩ, chỉ cần có một vị phát biểu 1 câu phản biện (còn 9 vị khác có thể “câm” suốt nhiệm kỳ 4 năm) thì đạt mức “trung bình”.

- Các nghị sĩ đại diện cho ai? Xem các dòng 4, 5 và 6: đánh giá tính chất đại diện của nghị sĩ. Họ đại diện dân, hay đại diện cử tri (nơi họ được bầu), hay đại diện ngành, giới của họ?

Té ra, họ cóc đại diện ai hết. Người phát biểu nhiều nhất chỉ là 2 lần, còn nếu tính ra số trung bình thì… họ “câm” hết (xem cột 2, 3 dòng cuối). Nói khác, “cơ cấu” của quốc hội (giới, tuổi, tôn giáo, công-nông-trí, trung ương và địa phương…) chẳng để làm cóc gì hết, trừ một điều: cơ cấu sao cho “đầy tớ” và “đảng viên” chiếm đa số để họ bênh che nhau, trước hết là bênh che cho sự bất lực và lộng quyền Hành pháp (hệ thống đầy tớ) gồm toàn đảng viên.

Bảng 2. Thảo luận tại hội trường

bang_2.jpg

Kính mới các bạn thanh niên đọc tiếp và cho nhận định bảng 2 (ở trên).

Thoạt quan sát hoạt động của quốc hội, chúng ta tưởng đó là một tổ chức bù nhìn, chỉ để trang trí cho chế độ độc tài.Nhưng không, đó còn là một tổ chức mà người dân đã “nuôi o­ng tay áo”.Ví dụ, cái quốc hội khoá XII đã loanh quanh, chần chừ, rồi… hoãn vô thời hạn việc thông qua những luật xác lập quyền dân (Luật Đất Đai, Luật Lập Hội, Luật Báo chí sửa đổi…)


LS Quân: Quốc hội phải độc lập khỏi Đảng

Quốc hội Việt Nam
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP
Image captionCó tới 95,8% đảng viên cộng sản thuộc diện 'công khai' nằm trong quốc hội Việt Nam, theo quan sát của tác giả.

Gần đây có 2 đại biểu quốc hội nói về 2 vấn đề được dư luận rất quan tâm.

Thứ nhất là bà Đại tá công an Nguyễn Thị Xuân vừa là phó giám đốc Công an Tỉnh Đak Lắc vừa là Đại biểu quốc hội, khi góp ý về điều 155 về tội làm nhục người khác đã "Đề nghị bổ sung vào Khoản 2 về tội bội nhọ lãnh đạo đảng, nhà nước ".

Bàn về 'nghĩa vụ tố giác tội phạm' của luật sư

Bôi nhọ lãnh đạo cao cấp sẽ bị coi là tội hình sự?

'Vô tiền khoáng hậu' trong hành xử của chính quyền

Làm luật ở Việt Nam kém chất lượng?

Thứ hai là bà Nguyễn Thị Thủy, công tác tại Viện kiểm sát tối cao, là đại biểu của Tỉnh Bắc Kạn do Trung ương giới thiệu, lên tiếng ủng hộ dự thảo tại Điều 19 Bộ luật Hình sự là "Luật sư phải tố giác thân chủ khi họ biết thân chủ phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia…"

Hai người này đều thuộc nhánh hành pháp nhưng được đảng cộng sản Việt Nam đưa sang làm đại biểu quốc hội để làm luật. Những đạo luật được quốc hội thông qua sau này cũng sẽ do chính những người này thực hiện.

Có thể hai người này biết những ý kiến như vậy có thể bị nhân dân "ném đá" nhưng có thể coi đây như là cách họ phải thực hiện ý chí của đảng.

Với tư cách là những đảng viên cộng sản, chắc chắn họ ủng hộ vì nó thỏa mãn sự vị kỷ của chính mình và những đảng viên khác. Nó bảo vệ cho sự an toàn của chế độ lẫn uy tín riêng của từng lãnh đạo, nghĩa là bảo vệ chính họ.

'Những con chim mồi'

Quốc hội Việt NamBản quyền hình ảnhQUOCHOI.VN
Image captionBà Nguyễn Thị Xuân, đại biểu tỉnh Daklak, cho rằng cần xử lý hình sự việc bôi nhọ lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Quốc hội VN 'giám sát chưa thành công'

Đảng Cộng sản sẽ 'thực lòng' đối thoại?

Đối thoại 'tín hiệu mới rất đáng khích lệ'

Quốc hội Việt Nam chủ yếu là do đảng cộng sản cơ cấu cho đủ các thành phần, nhiều đại biểu không hiểu biết về pháp luật nói chung và kỹ thuật lập pháp nói riêng. Mà nếu có hiểu biết thì họ cũng không thể độc lập đưa ra ý kiến của mình.

Đảng đã đưa vào 95,8% đảng viên công khai nằm trong quốc hội. Tuy nhiên, có lẽ vì chưa yên tâm nên đảng quyết tâm đưa bằng được Điều 4 quy định về "Đảng lãnh đạo" vào trong Hiến pháp. Như vậy là trói rất chặt, cả về nội dung và hình thức.

Trên thực thế thì đảng cộng sản là quyết định hết, từ chuyện to tát ở Trung ương thì do Bộ Chính Trị, cho đến chuyện nhỏ nhặt ở trong làng cũng do chi bộ đảng cộng sản ở xóm quyết định.

Đảng cũng sắp xếp rất rõ những đạo luật nào thì được ra đời, đạo luật nào chưa và ra đời với những nội dung như thế nào.

Để thỏa mãn đòi hỏi về tính dân chủ và công khai của dân ngày càng cao cho nên Đảng cũng cần những con chim mồi, nói ra để "làm như thật" rằng họ là tiếng nói của nhân dân, của công luận.

Mọi việc thực sự càng ngày càng tinh vi nhưng cũng không thể che giấu được bản chất yếu kém. Không ít đại biểu quốc hội thường phát biểu một chiều, đầy định kiến và đã bị nhân dân tố giác rất nhiều lần nhưng vẫn không ai chịu trách nhiệm.

Ví dụ Bộ Luật hình sự 2015 đã được Quốc thông qua nhưng phạm vào những lỗi cực kỳ nghiêm trọng do chính nhân dân phát hiện ra nên đã không thể áp dụng được mà phải lùi lại chỉ 2 ngày trước khi nó có hiệu lực vào 1/7/2016. Cho đến bây giờ cũng chưa ai chịu trách nhiệm về việc này.

'Chưa ai bị kỷ luật'

Quốc hội Việt NamBản quyền hình ảnhQUOCHOI.VN
Image captionBà Nguyễn Thị Thủy, Đại biểu Quốc hội của Tỉnh Bắc Kạn, ủng hộ dự thảo tại Điều 19 Bộ luật Hình sự theo đó luật sư phải tố giác thân chủ khi họ biết thân chủ phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia.

Bỏ qua chất lượng của đại biểu quốc hội, chúng ta sẽ thấy rằng muốn làm ra luật tốt ở Việt Nam rất khó vì hai lẽ: thứ nhất là do đời sống xã hội liên tục thay đổi, luật phải chạy theo đời sống; và thứ hai là phải vừa 'đúng ý đảng' mà lại hợp lòng dân, trong khi 2 điều này đang cách xa nhau.

Nhân dân thì cần rất những đạo luật đơn giản, dễ hiểu, có lợi cho dân và có tính ứng dụng trong thực tế, trong khi đảng cộng sản cần có những đạo luật để bảo vệ sự lãnh đạo và thống nhất quyền lực của mình.

Chính vì vậy những đạo luật cơ bản như: Luật về Hội, Luật biểu tình, luật tiếp cận thông tin, Luật về sự lãnh đạo của đảng cộng sản… rất cấp thiết nhưng đảng chưa muốn thì vẫn chưa thể ra đời, trái lại đảng chỉ đạo ban hành nhiều đạo luật "trên trời" và luôn luôn có tính phòng ngừa hoặc răn đe.

Nói làm luật khó là khi muốn theo sát đời sống xã hội và để phục vụ dân còn cũng rất dễ nếu cứ theo con đường máy móc cũ, đưa ra những đạo luật kiên quyết bảo vệ đường lối, chính sách của đảng, giao cho một cơ quan trong chính phủ (hành pháp) soạn thảo, xong trình ra quốc hội và "thông qua", thế là thành luật.

Sau khi có luật thì còn có hàng loạt văn bản quy phạm khác dưới luật được Chính phủ và các bộ ban hành, mà chủ yếu là giành lấy cái lợi và cái dễ cho mình, đẩy cái khó cái thiệt hại cho người dân. Đã từng có đến 1/6 văn bản của quy phạm pháp luật bị tuýt còi nhưng cũng không thấy mấy người chịu trách nhiệm

Điều 7 "Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật" cũng nêu lên một chùm lằng nhằng gồm đến 8 cơ quan và cá nhân phải chịu trách nhiệm về việc ban hành luật sai, tuy nhiên chưa một ai trong quốc hội bị kỷ luật.

Bởi vì nếu kỷ luật thì có đến 99% số đại biểu phải chịu kỷ luật vì họ thường giơ tay tán thành theo ý của đảng. Tất nhiên, nếu cùng một văn bản như vậy nhưng thường vụ Quốc hội nói là "không thông qua" thì 500 đại biểu sẽ lại rút tay lại.

Quốc hội Việt NamBản quyền hình ảnhAFP/GETTY
Image captionCó đến 8 cơ quan và cá nhân phải chịu trách nhiệm về việc ban hành luật sai, tuy nhiên chưa một ai trong quốc hội bị kỷ luật, theo tác giả.

Bài học nào rút ra?

Mấu chốt của chúng ta ở đây không phải là sự phê phán cá nhân hai bà nghị sĩ đó mà là phải đấu tranh để Quốc hội phải độc lập khi làm luật, Chính phủ phải độc lập khi thực hiện (hành pháp) và Tòa án phải độc lập khi phán quyết.

Đó cũng là yêu cầu tối cao của một Nhà nước pháp quyền.

Muốn vậy, cả ba nhánh quyền lực Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp phải độc lập khỏi Đảng cộng sản.

Đại biểu quốc hội phải thực sự là của dân, do dân bầu lên chứ không phải "đảng cử dân bầu".

Đảng cũng không thể có cái quyền rất ngang ngược là điều chuyển "tính đại diện" từ nhóm dân này sang nhóm dân khác như trường hợp Ông Đinh La Thăng và ông Nguyễn Thiện Nhân vừa rồi.

Không ai "điều chuyển" được ý chí của một vùng rộng lớn dân cư từ nơi này sang nơi khác, từ người này sang người khác.

Quốc hội phải thực sự là của dân; và đảng cộng sản nên có số lượng đại biểu trong quốc hội tương ứng với số đảng viên của mình, nghĩa là khoảng 21 người thay vì chỉ là 21 người ngoài đảng như bây giờ.

Bài viết thể hiện văn phong và phản ánh quan điểm riêng của tác giả, một luật sư nhân quyền và cựu tù nhân chính trị ở Việt Nam, đang sống và làm việc tại Hà Nội.

Mời quý vị theo dõi một trao đổi cuối tuần của BBC trong đó Luật sư Lê Quốc Quân bình luận một số câu chuyện về luật pháp, pháp lý trong đời sống và chính trị ở Việt Nam hiện nay.

Đại biểu quốc hội CSVN mắc bệnh tâm thần?

Kỳ họp quốc hội thứ 8, khóa 13 vẫn tiếp tục thu hút sự chú ý của dư luận và báo chí, trở thành một chủ đề cho người dân thỏa sức đàm tiếu xung quanh tư cách và trình độ của các ông nghị.

Hầu như không ai thèm quan tâm đến những bản báo cáo dài lê thê hay những phát biểu soạn sẵn đọc giữa nghị trường. Trên các trang báo và mạng xã hội tràn ngập những phát ngôn ngớ ngẩn của các ông nghị, nhất là vụ lùm xùm gần đây giữa hai đại biểu quốc hội thuộc đoàn TP.HCM là ông Hoàng Hữu Phước và ông Trương Trọng Nghĩa.

ĐBQH Hoàng Hữu Phước sử dụng blog cá nhân để công kích, chửi bới ĐBQH Trương Trọng Nghĩa là ‘ngu muội’, bất chấp việc ông Nghĩa từng là thầy dạy học của ông Phước trước đây.

Một nhân vật lùm xùm không kém cũng thuộc đoàn đại biểu quốc hội TP.HCM, ông Đỗ Văn Đương với những phát ngôn ngớ ngẩn đến mức bất bình thường.

Nghị trường quốc hội CSVN có lúc cũng bị biến thành một sân khấu hài kịch rẻ tiền khi ‘thượng tọa’ Thích Thanh Quyết nêu kiến nghị phải xây dựng quân đội Việt Nam mạnh như Bắc Triều Tiên.

Ứng viên đại biểu quốc hội phải khám bệnh tâm thần 
Có lẽ do quá sốt ruột trước tình trạng quốc hội ngày càng nhiều ông nghị có dấu hiệu thần kinh không bình thường, đại biểu quốc hội Trần Du Lịch cảnh báo đến một người từ bệnh viện tâm thần cũng có thể lọt vào quốc hội.

“Tôi thấy tiêu chuẩn ứng cử đại biểu Quốc hội đơn giản quá, nếu cứ chung chung thế này thì một người mới từ bệnh viện tâm thần cũng ứng cử được”, báo Tuổi Trẻ trích lời ông Trần Du Lịch phát biểu tại buổi thảo luận dự án Luật bầu cử đại biểu Quốc hội chiều 5-11.

Bà Phạm Khánh Phong Lan lập tức nêu kiến nghị bắt buộc ứng cử viên ĐBQH phải khám sức khỏe tâm thần trước khi ra ứng cử. Dường như phát biểu này nhằm ám chỉ hai ông nghị có dấu hiệu tâm thần thuộc đoàn TP.HCM là Hoàng Hữu Phước và Đỗ Văn Đương.

Đồng tình với kiến nghị này, ĐBQH Trương Trọng Nghĩa nói: “Tôi đề nghị phải trắc nghiệm về trình độ, thần kinh, tâm lý. Sau đó đạt chuẩn mới cho ứng cử”.

Quả là những chuyện khôi hài khó ai nghĩ ra được. Không đâu như ở Việt Nam, các ông nghị dành cả buổi thảo luận ở quốc hội để kiến nghị kiểm tra tâm thần cho ứng cử viên đại biểu quốc hội.

Ở các quốc gia mà quyền tự do bầu cử được tôn trọng, một ứng cử viên chưa cần biết có tâm thần hay không, nếu khi tranh cử mà có những phát ngôn như nghị Đương, nghị Phước, nghị Thích Hành Quyết… thì chắc chắn bị loại ngay từ vòng gửi xe. 

Cử tri chính là những người kiểm tra và đánh giá tốt nhất cho khả năng và trình độ của những vị dân cử.

Trong khi đó tại Việt Nam, chế độ đảng cử dân bầu đã triệt tiêu mọi sự kiểm tra, giám sát của người dân. Trong số 500 vị đại biểu quốc hội hiện nay, có đến 458 người là đảng viên đảng cộng sản, 42 người còn lại đều là những cảm tình viên do đảng cộng sản cài vào cho có tính ‘độc lập’.

Thời đại này mà vẫn còn mù quáng tin và theo cộng sản thì chỉ có 3 thành phần: tham lam, dốt nát và tâm thần. Thế cho nên, quốc hội CSVN lắm kẻ dốt nát và tâm thần là vậy. 
Xây tòa nhà quốc hội trị giá hơn 7 ngàn tỷ đồng cho những ông nghị tâm thần này quả là cực kỳ lãng phí, bởi chỉ có những kẻ dốt nát và tham lam mới nghĩ ra được trò này.
 


Động cơ của 2 bà Xuân Thuỷ

Bà đại biểu Nguyễn Thị Xuân
Trần Thảo (Danlambao) - Trong mấy ngày gần đây, người dân Việt Nam ở trong và ngoài nước dành khá nhiều thời giờ để nói về hai đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Thủy của đơn vị Bắc Kạn, và Nguyễn Thị Xuân của đơn vị Đắk Lắk. Nguyễn Thị Thủy là một tiến sĩ về Luật Hình Sự, và trong ngày 24 tháng 5 vừa qua, tại buổi họp quốc hội đã đề nghị bổ sung vào bộ luật hình sự, quy định luật sư phải tố cáo thân chủ của mình nếu biết thân chủ của mình xâm phạm an ninh quốc gia, Thủy ví von tội này từ thời phong kiến đã được coi là tội đại nghịch, bất trung bị trừng trị rất nặng. Về đại biểu Nguyễn Thị Xuân, bà này là một đại tá công an, ủy viên an ninh và quốc phòng của quốc hội VN, phó giám đốc sở công an Đắk Lắk, cũng đề nghị bổ sung vào luật việc xử lý hình sự cho những hành vi bôi nhọ, nói xấu lãnh đạo đảng, nhà nước.

Sở dĩ tôi gom hai vị nữ đại biểu quốc hội này vào trong cùng một bài viết vì trong cái nhìn của tôi, động cơ của hai cộng cái này hoàn toàn giống nhau. Động cơ đó là gì?

Trong chế độ cộng sản Việt Nam, những đảng viên phấn đấu cả đời để leo lên cao, họ không bao giờ thỏa mãn với cái chức vị hiện tại. Nước chảy xuống chổ thấp, người có khuynh hướng lên cao, việc thăng tiến trong xã hội không có gì sai trái, nếu dùng chính khả năng của mình một cách chính đạo, nhưng việc đó rất hiếm hoi trong bộ máy của chế độ cộng sản.

Khi người cộng sản bắt đầu nắm quyền cai trị ngoài miền bắc VN sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, người dân miền bắc Việt Nam một số ít đã bắt đầu nhìn ra phần nào bộ mặt cộng sản của tập đoàn cầm quyền Hồ Chí Minh. Chính vì việc này, cộng thêm phong trào đả phá tệ sùng bái cá nhân Stalin do Nikita Khrushchev cầm đầu đã ảnh hưởng tới miền bắc VN, nhiều nhà văn nhà thơ trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm đã lên tiếng đả kích những thói hư tật xấu của giới cầm quyền miền bắc, trong đó thói nịnh bợ, đội trên đạp dưới của những cán bộ đảng viên cộng sản cơ hội được mô tả nổi cộm lên như một vết rách trên mặt của chế độ. Chế độ nhà sản ra sức biện hộ cho những biểu hiện tiêu cực này bằng lối tuyên truyền giải thích rằng đó là những hiện tượng chứ không phải bản chất của chế độ!

Sau 1975, những cán bộ đảng viên cộng sản tiếp cận với đời sống vô cùng phong phú của miền nam VN, tình trạng biến chất từ từ lan rộng. Lời biện hộ "Hiện tượng chứ không phải bản chất" lại được sử dụng để bảo vệ đảng. Nhưng cho tới ngày nay thì lời biện hộ ấy đã quá lỗi thời. Cả bộ máy của chế độ CSVN hiện nay là một đống rác ngập ngụa, tanh tưởi từ trên xuống dưới. Trong bức tranh sống này, những đảng viên cộng sản tìm mọi cách để leo lên cao và không từ bỏ một thủ đoạn nào. Có tài nịnh bợ cấp trên thì tha hồ vuốt đuôi ông lớn, không có tài thổi ống đu đủ thì dùng vốn tự có của mình để thăng tiến cũng chả sao. Cách đây không lâu, có một bà hiệu trưởng của một trường học tại Nghệ An đã công khai tố cáo Bà Giám Đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo tại Nghệ An đã lấy sex để đổi lấy chức Giám Đốc Sở GD và ĐT. Đây là do chúng ghen ăn tức ở mà tố cáo lẫn nhau, chuyện rất thường trong chế độ nhà sản.

Thế thì trong việc bà Nguyễn Thị Thủy đề nghị bổ sung luật để bắt luật sư phải tố cáo thân chủ của mình nếu thân chủ đó phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia, mục tiêu của bà Thủy là gì, có phải như bà Thủy trả lời báo chí rằng mục tiêu của bà là vì lợi ích chung của quốc gia?

Xin thưa rằng chỉ có những người cuồng đảng cuồng Hồ, nhắm mắt nhắm mũi cho người ta dẫn xuống hố mới tin nổi câu trả lời mị dân của bà Nguyễn Thị Thủy.

Bà Thủy là một tiến sĩ luật về hình sự. Ở đây chúng ta đừng quan tâm tới văn bằng tiến sĩ của bà Thủy, vì bằng tiến sĩ ở VN chẳng đáng kể gì, Trọng,Quang, Lâm cũng tiến sĩ đầy mình đấy thôi! Nhưng tôi chắc một điều là bà Thủy này cũng thâm mưu viễn lự ghê lắm chứ chả chơi. Bà muốn vẽ đường cho đảng một cách khéo léo đấy mà thôi!

Này nhé, hiện nay giới luật sư tại Việt Nam, ngoài những vụ án dân sự (civil cases), theo kiểu xe cán chó, chó cán xe, thì ở những vụ án lớn có tính cách chính trị, luật sư chỉ được cho phép có mặt để làm cảnh cho ra vẻ có công lý ở tòa án, chứ mọi phán quyết đã có đảng ủy lo từ trước. Theo dõi những vụ án có tính cách chính trị, thí dụ vụ án của ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng, do Luật Sư Võ An Đôn đại diện, chúng ta thấy gì? Rõ ràng tòa án không có đủ bằng chứng kết tội hai ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng, nhưng ra phúc thẩm vẫn cứ y án. Luật Sư Võ An Đôn làm được gì trong hoàn cảnh chế độ ngồi ỉa vào pháp luật như thế? LS Võ An Đôn là người nhiệt tâm, nhưng nói cho cùng ông cũng chỉ là một nhân tố giúp người đứng trước tòa án cộng sản cảm thấy bớt cô đơn, vậy thôi! Chính vì nhìn thấy rõ hiện thực này mà LS Nguyễn Văn Đài và LS Lê Luân đã tìm cách tiếp cận người dân và truyền bá cho họ ý thức về nhân quyền. Chế độ CSVN rất sợ vụ này, và kết quả là LS Nguyễn Văn Đài phải ngồi tù.

Với đề nghị của bà Nguyễn Thị Thủy, nếu được quốc hội thông qua, sẽ đưa đến tình trạng như thế nào?

Nếu điều đó xảy ra, từ nay giới luật sư có lòng vì chính nghĩa, vì công lý, đã ít sẽ lại càng trở nên ít hơn. Tại sao? Tất cả chúng ta đều biết những bộ luật hình sự của CSVN đều được diễn dịch một cách tùy tiện, nói sao cũng được, có vậy côn an và an ninh mới có thể tùy nghi gom người ta vào thành phần nghi phạm chứ? Khi chế độ đã quyết anh A là nghi phạm của tội chống phá cách mạng, theo như lời bà Thủy là xâm phạm an ninh quốc gia, thì còn có luật sư nào dám đứng ra bào chữa cho nghi can đó? Bởi bào chữa cho nghi can thì có khác gì bao che cho nghi can. Chẳng những không được bào chữa cho thân chủ xâm phạm an ninh quốc gia mà còn phải tố cáo thân chủ đó trước pháp luật, vì nếu không tố cáo, theo đề nghị của bà Thủy, người luật sư sẽ bị phán xét trước pháp luật. Bà Thủy dù là tiến sĩ luật giả cầy đi nữa, bà cũng hẳn biết một nền tư pháp tiêu chuẩn sẽ được vận hành như thế nào chứ, đâu đến nỗi cả vú lấp miệng em bằng cách trả lời dụ hoặc rằng bà hoàn toàn là vì lợi ích chung. Chỉ là bà Thủy muốn vẽ đường cho đảng, trói tay giới luật sư, triệt tiêu những mầm mống chống đối đảng. Giới luật sư Việt Nam bao nhiêu năm nay sinh hoạt dưới con mắt lom lom của đảng, bây giờ mà quốc hội thông qua đề nghị của bà Ủy Viên Thường Trực Ủy Ban Tư Pháp Quốc Hội Việt Nam Nguyễn Thị Thủy thì coi như là giới luật sư lại phải bị cô lập thêm trong một vòng đai thật nhỏ, chả làm được cái gì. Đây mới là ý đồ lập công dâng đảng của bà Thủy. Bà Thủy chỉ vào đảng 12 năm nhưng tầm mắt của bà khá cao, bà mong muốn ít nhất cũng phải nắm cái ghế cỡ Chủ Tịch Quốc Hội như bà Ngân hiện tại, bà Thủy còn trẻ chán, nếu chịu khó len lỏi thì biết đâu bà chẳng có được cơ hội sinh vi chủ tịch quốc hội cơ chứ?

Còn bà đại tá công an Nguyễn Thị Xuân? Thay vì khôn ngoan đi một đường Lăng Ba Vi Bộ như bà Nguyễn Thị Thủy, bà công an cái này quen thói kiểu Trần Đại Quang hay Tô Lâm, nói thẳng tuồng tuột ý đồ bưng bô cho đảng. Bà Xuân phán rằng nói xấu, bôi bác, bôi đen đảng và lãnh đạo là có tội, cần phải trừng trị. Bà Xuân còn ra vẻ thông thái khi thông tin rằng ở trên thế giới đã có những nước đem việc này vào luật. 

Tôi không biết bà Xuân có thể định nghĩa thế nào là nói xấu không nhỉ? 

Theo tôi, nói xấu tức là đặt điều, bịa chuyện, không nói thành có với mục đích triệt hạ một người nào đó. Thí dụ như tự nhiên có người phóng lên mạng cái tin bà Nguyễn Thị Xuân, phó giám đốc sở công an Đắk Lắk, vừa đi chuyển giống từ đàn bà ra đàn ông thì đó mới là cố ý bôi nhọ bà Xuân. Chứ nếu mọi việc là đúng như vốn có thì người dân phản ảnh sự thật đấy thôi chứ đâu có nói xấu bôi đen gì đâu? Nói như bà Xuân thì từ nay chương trình học môn Văn của các trường trung học chắc phải loại bỏ các giòng văn học hiện thực, nào văn học hiện thực tiền cách mạng, văn học hiện thực cách mạng, bởi nói thực trở thành nói xấu rồi, bôi đen rồi, không tốt, học làm gì?

Hồ Chí Minh lấy tên Trần Dân Tiên viết sách Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch, hay lấy tên T. Lan để viết Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện, cả hai cuốn đều cùng mục đích là tự mặc áo thụng rồi vái mình lia liạ. Chuyện đó cũng như chuyện HCM tình ái lăng nhăng tùm lum, ai cũng biết, người dân có bàn tán thì cũng là phản ánh sự thật, nói xấu chỗ nào? Chỉ có đầu óc u tối, suốt ngày chỉ muốn biến thành cục gạch nóng để sưởi ấm cho bác trong đêm tuyết rơi mới luôn mong muốn đem bác về, cho mặc đồ đại cán ngồi một đống sáng lóa trên bàn thờ nhà mình?

Có một bạn trên mạng bình loạn vụ bà Xuân nịnh đảng rất là dzui. Bạn ấy nói, chả lẽ hai vợ chồng người ta đang hăng hái làm baby, tới giai đoạn cao trào, ông chồng hét loạn lên "Sướng quá bác ơi!"
thằng hàng xóm đàn em của Tô Lâm rình ngoài hè nghe thấy rồi đi trình làng rằng tên đó, tên đó bôi nhọ bác? Người ta lúc khổ lúc sướng gì cũng nghĩ tới bác, đó là tinh thần cách mạng cao ấy chứ, bác sống mãi trong quần chúng ta mà lị!

Nói túm lại, hai bà Nguyễn Thị Thủy và Nguyễn Thị Xuân là tiêu biểu cho bộ mặt của quốc hội Việt Nam hiện nay. Ngoài ông Trương Trọng Nghĩa tôi thấy hơi khá khá, còn lại toàn một lũ không ra gì. Chúng ăn lương của dân, mang tiếng đại diện cho dân, nhưng vô hội trường quốc hội thì ngửa đầu ra ngáy, nếu không thì cũng gật đầu giơ tay theo lệnh Nguyễn Phú Trọng. Quốc Hội ở một nước thực sự tự do dân chủ là cơ quan lập pháp tối cao, ở đó những đại diện của dân mang những nguyện vọng chung của dân đạo đạt lên chính phủ, bàn thảo nghiên cứu để đưa ra những luật có ích cho dân cho nước. Còn ở Việt Nam, quốc hội chỉ là nơi cho những nghị quyết của đảng được hợp pháp hoá theo lệnh đảng, ngoài ra thì giờ của các đại biểu là để ngủ, tỉnh dậy thì bi bô nâng bi đảng, tìm mọi cách để leo cao trong cái cơ chế đã quá rệu rã vì nợ công, tham nhũng, bóc lột, áp bức. Đất nước càng ngày càng sa lầy vào vòng vây của lũ giặc bắc phương, môi trường sống của con người và thiên nhiên sinh vật càng ngày càng thê thảm, một tiến sĩ luật như bà Nguyễn Thị Thủy lại chỉ biết nịnh nọt đảng, vẽ đường cho đảng trói tay những người còn có chút niềm tin vào công lý, ai thắc mắc thì bà Thủy trả lời rằng bà đề nghị như thế là vì lợi ích chung của quốc gia. Bạn có tin không?

28/5/2017



Giải mã quốc hội CSVN (*)

Đại Nghĩa (Danlambao) - Điều 69 hiến pháp sửa đổi năm 2013 của quốc hội CSVN quy định rõ: 

“Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa XHCN Việt Nam.

Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của nhà nước”. (VNExpress o­nline ngày 28-11-2013)

Có thật như vậy không, chúng ta thử tìm xem cộng sản nói vậy mà có phải như vậy không? Bà Dương Thu Hương, nguyên Phó Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Cộng sản Việt Nam cho rằng:

Tôi rất xấu hổ khi nói rằng quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, có quyền gì đâu mà bảo là cơ quan quyền lực cao nhất. Thế rồi đại biểu quốc hội là đảng viên thì lại không dám phát biểu cái gì theo chính kiến của mình mà lại phải giơ tay đúng với chủ trương của đảng và nhà nước. Cho nên nếu là một đại biểu quốc hội, vừa là đảng viên vừa là đại biểu quốc hội thì trong con người đó hoàn toàn mâu thuẫn, tức là không đảm bảo được quyền lợi của cử tri mà phải thực hiện vai trò đảng viên của mình. Và có thể lúc ấy là phải hy sinh cái quyền lợi của cử tri”. (RFA o­nline ngày 24-6-2014)

Cơ quan gọi là quốc hội của CSVN chỉ là một cơ quan của đảng cộng sản trá hình vì những người trong đó trên 90% là đảng viên và số còn lại là những tay sai thân tín; vì thế cho nên quốc hội Việt Nam thực chất không có quyền gì ngoài cái quyền làm theo lệnh của đảng CSVN. 

Tiến sĩ Jonathan London từ Đại học Thành Thị Hong Kong đã kiến nghị:

Bộ Chính trị đảng CSVN nên tăng quyền cho quốc hội bằng việc để cho quốc hội tự chủ hơn với những quyết định đích thực ‘của quốc hội’ nhiều hơn, thay vì là các quyết định như được cho là của đảng”. (BBC o­nline ngày 20-11-2014)

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng, người thường đưa lên những lời phát biểu thẳng thắn, nghịch nhĩ nhưng xây dựng và đầy tâm huyết; nhận định về cái quốc hội CSVN ông nói như sau:

“Từ yêu cầu, đòi hỏi, từ sứ mệnh, trọng trách của Đại biểu quốc hội như vậy chúng ta mới thấy quốc hội của ta không hề có vóc dáng Nhân dân, không hề mang khí phách Nhân dân. Nhìn những gương mặt Đại biểu quốc hội chúng ta thấy rõ quốc hội từ khóa II đến khóa XIII chỉ là cơ quan đảng, cơ quan chính phủ mở rộng. Quốc hội sinh ra chỉ để tạo thêm cho đảng cộng sản, cho nhà nước cộng sản một cơ quan quyền lực cai trị Dân, áp đặt ý chí của đảng cầm quyền cho xã hội, hoàn toàn không phải là cơ quan quyền lực của Dân để ngăn chặn và giám sát sự lạm quyền của quyền lực nhà nước!” (DanLuan o­nline ngày 7-12-2011)

Giáo sư Tương Lai thắc mắc khi một người ngoài đảng CSVN muốn ứng cử phải có sự “hiệp thương” của MTTQ thì mới được đưa vào danh sách ứng cử ?

“Hơn một phần tư thế kỷ là thành viên UBTUMT, tôi nghiệm ra rằng, chính cái ‘cơ chế’ mà báo cáo nêu lên này đã chi phối hoạt động của Mặt trận. Tùy thuộc vào lúc cơ chế ‘cởi ra’ hay là lúc cơ chế ‘buộc vào’ nương theo tư duy của bộ phận lãnh đạo cao nhất mà hoạt động Mặt trận đi vào thực chất hay chỉ đóng vai trò là ‘cây kiểng’. (Boxitvn o­nline ngày 1-3-2011)

Quốc hội CSVN là một cơ chế “đảng cử”, MTTQ “hiệp thương” trước khi “dân bầu” cho chắc ăn, vì thế cho nên ai được đưa tên vào danh sách ứng cử là người đó coi như đắc cử là cái chắc không cần đợi tới dân bầu.

“Nhưng ai được ứng cử là quyền của đảng- GS Trần Hữu Dũng. BVN giải thích thêm: Bởi vì ai trúng ai trượt cũng đều là người do đảng lựa chọn, dân có bầu thế nào thì cũng chỉ nằm trong vòng tay êm ái của đảng mà thôi. Thế mới biết Mặt trận đúng là tổ chức của đảng, do đảng và… vì đảng”. (Boxitvn o­nline ngày 23-2-2011)

Như vậy, Đại biểu Nguyễn Văn Yểu cho biết những ứng cử viên dù gì cũng đắc, không cần phải tranh, lỡ khi tranh cử các ứng viên đưa ra những cái xấu của nhau hay cái xấu của cơ quan nào đó của đảng thì vô tình vạch áo cho người xem lưng, vì thế cho nên ông Yểu nói:

“Ở các nước khác có chế độ tranh cử, ở Việt Nam không có tranh cử mà là vận động bầu cử và theo quy định.

Bầu cử khác tranh cử, ứng cử viên không ai tranh ai, khi thực hiện vận động thì không làm phương hại đến lợi ích chung của các cơ quan, đơn vị khác. Có thể nói tốt về các đại biểu khác hoặc các cơ quan khác…” (BBC o­nline ngày 2-5-2007)

Khi quốc hội là cơ quan “đảng cử dân bầu” thì nhiệm vụ của cử tri lúc đi bầu phải làm như thế nào, hảy nghe ông Nguyễn Đình Lộc, nguyên Bộ trưởng Tư pháp nhận xét:

“Tôi đã 75 tuổi rồi, đi bầu rất nhiều lần, đã thấy chúng ta bầu quốc hội như thế nào. Đến ngày bầu cử, chúng ta vào phòng bỏ phiếu; chúng ta được xem danh sách ứng cử viên; chúng ta cũng đọc lý lịch ông này, bà kia; rồi chúng ta chọn… như thế là dân chủ quá rồi còn gì nữa. Nhưng thực ra đó cũng chưa phải là dân chủ, ở chỗ cái danh sách đó: Ai đưa ra? Đó là MTTQ, là Ban bầu cử. Nhưng danh sách đó ở đâu ra?... Nhiều khi hỏi anh em, anh em cũng giật mình, bản thân mình cũng giật mình, là khi sáng bầu xong, tối vui miệng hỏi nhau bầu cho ai thì không mấy ai còn nhớ”. (VNNet o­nline ngày 28-1-2011)

Linh Mục Phan Văn Lợi từ Huế đã từng tẩy chay: không đi bầu!

“Cộng sản Việt Nam gọi ngày 22 tháng 5 là ngày hội của toàn dân, thực chất đó là ngày ‘ô nhục’ của đất nước, vì đây là cuộc bầu cử giả hiệu, chỉ tạo ra cuộc hội gồm những ‘tôi trung của đảng’, đa số các ứng cử viên đều là đảng viên, có một số ngoài đảng nhưng được đảng chọn lọc rất kỹ, có cảm tình, dễ vâng lời đảng. Trong tiến trình chọn lọc các ứng cử viên, có nhiều trò ngăn chặn những ai có thành tâm, thiện chí, cũng bị gạt ra không cho ứng cử”. (RFA o­nline ngày 22-5-2011)

Chúng ta hãy xem tư cách của những ứng cử viên mà “đảng cử”, trong đó có cả “hòa thượng quốc doanh” phát biểu vô tích sự hay một ông “tâm thần nhẹ” chuyên môn công kích, nói xấu bạn đồng viện. Trong kỳ quốc hội họp vừa rồi:

“Dư luận chưa hết bàng hoàng vì lời đề nghị của một vị hòa thượng đại biểu quốc hội rằng quân đội Việt Nam phải mạnh mẽ như Bắc Triều Tiên, thì lại đến chuyện đại biểu Hoàng Hữu Phước bị cho là có triệu chứng tâm thần nhẹ. Thế cho nên có lời bàn rằng nếu muốn ứng cử đại biểu quốc hội thì nên có một cuộc kiểm tra sức khỏe tâm thần”. (RFA o­nline ngày 17-11-2014)

Có lẽ những cử tri Việt Nam từng bỏ công, bỏ của ra để bầu những người đại diện cho mình “bức xúc” khi đọc báo lề phải đưa tin “Đại biểu HĐND TP.HCM vừa chơi game vừa giơ tay biểu quyết”.

“Dù thư ký đang đọc tờ trình xin ý kiến hội nghị nhưng vị đại biểu này vẫn thản nhiên ngồi chơi game đánh bài. Tới lúc nghe đề nghị biểu quyết ông mới giật mình giơ tay trong khi mắt vẫn hướng về màn hình điện thoại”. (TienPhong o­nline ngày 12-7-2014)

Những người trong quốc hội CSVN thường mang trong mình ba vai trò cùng một lúc: đảng viên, nhân viên chính phủ và đại biểu quốc hội. Do vậy mà họ không thể chu tròn trách nhiệm một bại biểu của mình cho nên những cuộc họp quốc hội thường hay lỏng lẻo, thưa vắng như buổi chợ chiều.

“Bảng điện tử tại phiên họp quốc hội sáng 20-11 hiện lên số 405 ‘số đại biểu có mặt’, tức là ít nhất 92 đại biểu quốc hội (chiếm gần 25%) không dự họp

‘Mấy phiên gần đây số đại biểu vắng họp nhiều quá’ ông Lưu than phiền…

Nhưng ngay sau đó chỉ ít phút, khi biểu quyết thông qua Luật hộ tịch thì lại chỉ còn 395 đại biểu có mặt, tức là vắng tới 102 đại biểu. Tại sao con số trên bảng điện tử lại ‘nhảy nhót’ chỉ sau có vài phút như vậy? Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nhận định rằng đó là do ‘có tình trạng đại biểu bấm hộ người khác’…

Giống như trong lớp học, các cô cậu học trò láu cá thường điểm danh hộ cho bạn mỗi khi thầy, cô gọi tên”. (VTC News o­nline ngày 22-11-2014)

Trong khi quân bành trướng Trung cộng đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm vùng biển nước nhà mà quốc hội bát nháo vô tâm chỉ lo bàn chuyện tào lao trong khi chẳng có lời nào bàn về chuyện quan trọng của đất nước mà lại:

“Có thể độc giả khó lòng tin được chuyện Thường vụ quốc hội trong buổi họp chiều 15-7 đã bàn về…cách quản lý giá mì tôm bán ở các sân bay nước ta nhưng đó là chuyện có thật…

Ngược lại, Phó chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân lại nói: ‘Một bát mì tôm thì chúng ta định giá làm gì?” (KinhTeSaiGon o­nline ngày 16-7-2014)

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa của thành phố Sai Gòn đề nghị quốc hội nên đưa ra nghị quyết về Biển Đông thì:

“Cơ quan quyền lực tối cao sẽ không ra nghị quyết riêng về Biển Đông…

Ngày 23-6, Phó chủ tịch quốc hội Uông Chu Lưu cho biết, dù có đề xuất từ đại biểu về việc quốc hội cần có nghị quyết riêng với vấn đề Biển Đông, nhưng ngay đầu kỳ họp, quốc hội đã thảo luận, trao đổi rất kỹ, công khai và đã có thông báo nêu rõ lập trường chính nghĩa của ta và nói rõ quan điểm xử lý vấn đề Biển Đông ngay sau đó”. (VNEpress o­nline ngày 23-6-2014)

Trong khi cái “cơ quan quyền lực cao nhất nước” ngậm miệng không dám lên tiếng trước việc Trung cộng đặt giàn khoan trong thềm lục địa nước mình thì Thượng viện Mỹ đã làm việc đó thay cho nên nhà nước CSVN hoan nghênh Thượng viện Mỹ mà “không hoan nghênh” quốc hội Việt Nam.

“Việt Nam và Philippines hoan nghênh việc Thượng viện Mỹ thông qua nghị quyết kêu gọi Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương và các lực lượng bảo vệ ra khỏi vị trí tranh cãi hiện nay ở Biển Đông”. (VOA o­nline ngày 15-7-2014)

Đài BBC đưa tin “Các ông nghị cần ngủ nhiều gật ít” cho thấy CSVN đã bất chấp lời can ngăn của các vị lão thành xâm phạm nghiêm trọng di tích lịch sử Thăng Long để xây nhà quốc hội mới đồ sộ cho các ông bà đại biểu vào đấy ngủ thoải mái bất cần thế sự.

“Câu chuyện về một số đại biểu quốc hội Việt Nam ngủ say sưa trong một vài kỳ họp được truyền hình trực tiếp trên VTV3 hiện đang được cộng đồng mạng quan tâm bình luận…

Chỉ trong vòng vài giờ từ khi đăng lên trang Facebook của BBC Tiếng Việt, hai bức hình ‘Nghị ngủ gật’ đã thu hút 1 triệu lượt xem”. (BBC o­nline ngày 20-11-2014)

Trong khi nhân dân phải làm việc đầu tắc mặt tối để có đồng tiền đóng thuế cho nhà nước tổ chức “đảng cử dân bầu” bằng một số tiền khủng khiếp, ấy thế mà các ông, các bà đại biểu lại nhẫn tâm vô tích sự với công việc mà người dân giao phó. 

“Kinh phí cho bầu cử: 700 tỉ đồng”…

Sáng ngày 27-4, tại cuộc họp báo do bộ Nội vụ tổ chức tại Hà Nội, bộ Tài chính cho biết kinh phí cho đợt bầu cử đại biểu quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp sắp tới khoảng 700 tỉ đồng”(SaiGonTiepThi o­nline ngày 27-4-2011)

Trên thực tế ai cũng biết quốc hội CSVN không đại diện cho quyền lợi của người dân mà nó chỉ là tay sai của đảng CSVN chỉ nhằm phục vụ cho quyền lợi của mấy tên lãnh đạo chóp bu trong “nhóm lợi ích” mà thôi, vì thế cho nên có ý kiến:

“Cần xóa cơ chế ‘đảng cử dân bầu’ đó là kiến nghị của trưởng đoàn đại biểu quốc hội TP Đà Nẵng Huỳnh Nghĩa tại phiên thảo luận Luật tổ chức quốc hội (sửa đổi) ngày 16-6-2014. Vậy trên thực tế cơ chế này là gì và tại sao cần phải xóa bỏ?...

Song trên thực tế từ nhiều chục năm qua quốc hội Việt Nam được dư luận đánh giá là một bức bình phong trang trí, nhằm hợp thức hóa các nghị quyết của đảng CSVN. Có tới 90% đại biểu quốc hội là đảng viên đảng cộng sản”. (RFA o­nline ngày 24-6-2014)

Những quan chức của CSVN ngày nay không ai còn đầy đủ khả năng và tư cách để làm tròn nhiệm vụ được giao phó, cho nên quốc hội CSVN bày ra trò bỏ phiếu tín nhiệm như là một xảo thuật vớt vát cái uy tín bèo bọt. Việc lấy phiếu này được Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng quốc hội cho biết như sau:

“Nếu chúng ta không tìm được trách nhiệm của những người đứng đầu, mà để cho đất nước suy đồi như thế này, làm cho người dân bất bình, bất mãn như thế này thì rõ ràng cuộc bỏ phiếu tín nhiệm đó chỉ làm cảnh cho đẹp. Mà lại còn bỏ phiếu bí mật nữa thì thôi đừng bỏ, vì nó lại càng là phũ phàng cái lòng tin tưởng lần cuối cùng của người dân vào cái cơ quan quyền lực cao nhất”. (RFA o­nline ngày 14-11-2014)

Trong việc tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm, CSVN làm một trò đùa ma giáo lố bịch, cộng trừ sai số lòi cái ngu dốt nên giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên đại biểu quốc hội khóa khóa XI-XII đã vạch mặt trò chơi dân chủ giả hiệu này như sau:

“Phát biểu tại cuộc tọa đàm, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết nêu thắc mắc về một số điểm mà ông cho là ‘lạ’ và ‘khó giải thích’ có thể hiểu là ‘sai sót’ trong kết quả kiểm phiếu tín nhiệm mà quốc hội Việt Nam công bố hôm 15-11.

…theo ông Huỳnh Văn Tý là Trưởng Ban kiểm phiếu, thì nói là trong kỳ họp này có 485 đại biểu có mặt. Và trong 485 phiếu ấy thì có một số phiếu, tôi xin nhấn mạnh: một số phiếu trắng. Và có một số phiếu chỉ đánh vào hai cột thôi, chứ không phải ba cột: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp. Thế thì những phiếu ấy, theo đại biểu Huỳnh Văn Tý, Trưởng Ban kiểm phiếu là không hợp lệ.

Thế nhưng mà tôi tra ra là có những vị như là ông Nguyễn Sinh Hùng hay là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, như là bà Nguyễn Thị Doan, thì vẫn đủ- cộng cả ba loại ấy lại thì vẫn đủ”. (BBC o­nline ngày 20-11-2014)

Vì quốc hội là “đảng hội” cho nên ở đấy chỉ sản sinh ra cái “đảng pháp” chớ không phải là hiến pháp như các nước văn minh.

Tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã thẳng thừng tuyên bố:

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố hiến pháp đứng sau cương lĩnh của đảng. Đảng CSVN một lần nữa thể hiện nhận thức rằng mình đứng trên pháp luật… tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng rằng hiến pháp của quốc gia là văn kiện đứng hàng thứ hai sau cương lĩnh của đảng”. (RFA o­nline ngày 2-10-2013)

Đảng CSVN dùng quốc hội như là một công cụ để bảo vệ độc quyền cai trị của đảng qua Điều 4 hiến pháp năm 1992 và cả hiến pháp sửa đổi năm 2013.

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang yêu cầu:

“Phải từ bỏ tư duy áp đặt: ‘Hiến pháp là thể chế hóa đường lối, chủ trương của đảng’.

Vì sao phải xóa bỏ Điều 4 hiến pháp?

Đối với đảng tôi cho rằng ‘nên’ xóa bỏ, vì Điều 4 làm mất thanh danh của đảng. Một đảng tự xưng là ‘đội tiền phong cho đại diện cho ý chí và nguyện vọng của nhân dân’, là ‘ngôi sao sáng nhất trong muôn sao’ mà phải dựa vào cưỡng bức của một điều luật và nghĩ rằng buông nó ra tức là tự sát thì còn gì đáng xấu hổ cho bằng! (RFI o­nline ngày 13-9-2010)

Biện minh cho Điều 4 hiến pháp thì cặp bài trùng “lãnh đạo đảng” đã hùng hổ lên gân chụp mũ:

“Trong buổi làm việc với tỉnh ủy Vĩnh Phúc ngày 25-2-2013 TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã phát biểu rằng những ý kiến đòi bỏ Điều 4 hiến pháp, đòi đa nguyên đa đảng, đòi tam quyền phân lập, phi chính trị hóa quân đội, có thể được quy là ‘suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống’. Sau đó, phát biểu với các lãnh đạo thành phố Hà Nội ngày 27-2-2013, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã cảnh báo về việc ‘lợi dụng lấy ý kiến về hiến pháp để tuyên truyền vận động nhân dân chống lại đảng, nhà nước’. Theo ông Hùng hành động đó là ‘ngược chiều phải kiên quyết đấu tranh và ngăn chận”. (RFI o­nline ngày 1-3-2013)

Dưới áp lực của đảng CSVN cái quốc hội bù nhìn không đáp ứng nguyện vọng của toàn dân mà chỉ thi hành chỉ thị của đảng CSVN nên đã đưa ra bản hiến pháp năm 2013 theo nhà văn Đại tá Phạm Đình Trọng thì:

“Hiến pháp năm 2013 chỉ dành cho CSVN quyền hạn và lợi lộc mênh mông, vô hạn, đẩy cho người Dân mọi rủi ro, thua thiệt và bất hạnh. Hiến pháp năm 2013 dành cho đảng CSVN được quyền đương nhiên thâu tóm xã tắc, thống trị xã hội. Quân đội, công an là của đảng. Của nổi của chìm trên dải núi sông gấm vóc Việt Nam là của đảng”. (DanLamBao o­nline ngày 27-11-2013)

Trả lời phỏng vấn của RFI về việc sửa đổi hiến pháp như hiện nay luật sư Trần Quốc Thuận cho đây là một bước thụt lùi, ông Thuận nói rõ:

“…theo quan điểm của đảng cộng sản, thì hiến pháp là thể chế hóa cương lĩnh của Đại hội lần thứ 11 (2011). Như vậy, có thể nói là, họ viết lại cương lĩnh đó trong hiến pháp, với văn chương pháp luật, với hệ thống pháp luật. Đúng là như vậy, chứ không có gì khác…

- Cho nên, bây giờ, thực sự là cái (dự thảo) hiến pháp mà đưa ra cho quốc hội thông qua thì đó là cái gần như là bê nguyên văn của cương lĩnh của Đại hội đảng 11 vừa qua. Thì đó là một thực tế của pháp luật Việt Nam”. (RFI o­nline ngày 27-10-2013)

Để kết luận bài viết này, tôi xin mượn lời kết của Blogger Kami trong bài “Việt Nam: còn cần có quốc hội nữa hay không?” đăng trên RFA.

Quốc hội hiện nay ở Việt Nam không hề có một thực quyền gì, chứ không phải là cơ quan quyền lực cao nhất như hiến pháp quy định. Sự có mặt của quốc hội ở Việt Nam thực ra có cũng thế mà không có thì cũng vẫn như vậy. Nó chỉ là bình phong, và phương tiện nhằm hợp pháp hóa các chủ trương chính sách của đảng CSVN và là tô điểm cho bức tranh độc đảng toàn trị ở Việt Nam. Mà ở đó tất cả mọi quyền hành điều khiển đất nước chỉ do một nhóm người nắm quyền lực chi phối. 

Vậy thì ở Việt Nam, sao không để đảng làm hết mọi việc, cần gì phải có quốc hội cho tốn tiền thuế của dân?” (RFA o­nline ngày 13-11-2014)



_______________________________________

(*) Xin lỗi quý đọc giả, chữ quốc hội và hiến pháp trong bài này tôi không viết hoa ngoại trừ ở đầu dòng vì thực chất nó chỉ là đảng hội và đảng pháp mà thôi.

VC rước Tàu tàn phá quê hương:

Tầu cộng xây nhiều “căn cứ sinh hóa”, ngay trên đất Việt Nam

Trần Nguyên Thao (Danlambao) - Trong khi thế giới đang từng bước chuyển sang công nghệ "xanh", thì Hà Nội lại bất chấp sự an toàn sinh mạng của dân Việt, tình nguyện hấng lấy kỹ nghệ nhiên liệu hóa thạch lỗi thời do Bắc Kinh thải ra, để mong Trung Nam Hải hài lòng, mà tiếp tục che chắn cho sự tồn tại của đảng và chế độ. Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam ở Đồng Bằng Sông Cửu Long, là một trong hàng loạt nhà máy gây ô nhiễm được cài đặt với thời hạn 70 năm để tàn phá nước Việt Nam. Lee & Man dù cho ngoài quy hoạch, không thu lợi kinh tế, nhưng lại được chính thức cho hoạt động vào tháng 8 tới đây. Từ tháng 03 đến nay, Lee & Man đang trong giai đoạn chạy thử với công xuất thấp, nhưng đã gây hôi thối trong không khí, làm ô nhiễm nguồn nước uống và làm cho các loại hải sản bị chết hàng loạt như một thảm họa Formosa thứ hai.

Trung cộng đang theo đuổi dự án “một vành đai, một con đường” mà Việt cộng đã gởi Chủ Tịch Nước Trần đại Quang đến dự đại hội này (May 11– 15) [1]. Ở khu vực Đông Nam Á, vòng đai này sẽ đi qua Jakarta, Kuala Lumpur, quay về Hà Nội rồi nối với các khu vực của Trung cộng, điểm đến cuối cùng là cảng Thượng Hải, bên Tàu. Ngay trong phạm vi khu vực, Trung công sẽ rất “vất vả” để đưa các nước vào “vòng đai”. 

Nhưng với Việt Nam, từ lâu, Trung Cộng đã kiểm soát hàng trăm dự án kỹ nghệ chạy bằng than, gây ô nhiễm đó đây khắp Việt Nam. Cài đặt các dự án gây ô nhiễm cao, giá trị như các căn cứ sinh hóa, cung cấp cho Bắc Kinh những địa điểm chiến lược trọng yếu ngay trên đất Việt Nam: 

Bauxit Tây Nguyên, thải bùn đỏ chế ngự vùng sườn phía Tây, xương sống Việt Nam; 

Formosa, xả thải một vùng biển bao la Miền Trung, và kiểm soát cảng nước sâu Sơn Dương. Hậu quả của thảm họa Formosa còn kéo dài hàng chục năm cho cư dân ít nhất 4 tỉnh Miền Trung.

Lee & Man, xả thải làm chết hệ sinh thái và môi trường nông, ngư nghiệp sông rạch, đưa đến nguy cơ mất trắng nguồn nước ngọt và triệt tiêu toàn bộ nguồn lợi thủy sản Vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long (VĐBSCL), nơi có hệ thống sông rạch chằng chịt thông nhau trong vòng trên 40 ngàn cây số vuông, và là vùng của khoảng 20 triệu người Việt sinh sống [2]. Lee & Man cũng đang xây một cảng quốc tế chuyên dụng ngay bên bờ sông Hậu.

Không còn nghi ngờ gì, cũng như Formosa miền Trung, Bắc Kinh đang âm mưu biến Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải, Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu và Nhà máy giấy Lee & Man thành 3 căn cứ quân sự sinh hóa liên hoàn, để từ đó vừa kiểm soát vùng biển phía nam Việt Nam vừa kiểm soát sông Hậu, tuyến giao thông đường thủy huyết mạch nối liền Biển Đông đến biên giới Việt Nam - Campuchia

Đầu tháng 5, các loài hải sản ven biển ở khu vực Kiên Lương - Hà Tiên (Kiên Giang) bỗng nhiên chết hàng loạt [3]. Giám đốc Hợp Tác Xã nuôi nghêu ấp Hòa Phầu, ông Vĩnh Kiêm cho biết, chỉ qua vài ba ngày nghêu, sò trong khu vực kéo dài 20 cây số, cũng khoảng 100 tấn, bị phơi xác phơi trắng bãi đến 50 tấn, thiệt hại hơn 1,2 tỷ đồng”. Mẫu nước nhiễm độc đã thử nghiệm, nhưng chưa thấy công bố kết quả.

Lee & Man Việt Nam là nhà máy nằm trong hệ thống sản xuất giấy Lee & Man của Trung cộng, lớn thứ 5 trên thế giới. Năm 2008, từng bị cơ quan bảo vệ môi trường Trung cộng buộc nhà máy Lee & Man tại Changshu ngừng hoạt động do xả thải trái phép vào lưu vực sông Changjiang [4].

Đại diện Lee & Man cũng nhìn nhận 80% nguyên liệu của nhà máy là giấy phế liệu nhập từ nước ngoài; 20% nguyên liệu là từ gỗ rừng trồng tại Việt Nam. Muốn có 330.000 tấn bột giấy mỗi năm, phải trồng 600 mẫu cây rừng. Nhưng nhà máy giấy lại đặt một nơi rất xa vùng có cây rừng dùng làm bột giấy. Xem ra nhà máy giấy Lee & Man không màng đến mối lợi kinh tế. Nhưng đối với Trung cộng, Lee & Man mang sứ vụ xả thải giết kinh tế và nòi giống Việt Nam. Đây chính là lý do Trung cộng tìm đủ cách mua chuộc quan tham Việt cộng để Lee & Man hoạt động ngay vùng ĐBSCL, dù cho nhà máy này không có trong quy hoạch của Hà Nội.


Theo cách sản xuất lạc hậu của Trung cộng, để sản xuất một tấn giấy, Lee & Man phải sử dụng từ 100 đến 350 mét khối nước, trong khi các nhà máy giấy hiện đại của thế giới chỉ sử dụng 7 đến 15 mét khối. Một nhà máy hoạt động quanh năm sử dụng một khối lượng nước lớn (20.000 m3 nước/ngày đêm) như Lee & Man VN, thì mỗi năm sẽ xả ra môi trường đến 28.500 tấn xút (NaOH), hóa chất độc hại.

Kỹ nghệ giấy lạc hậu của Lee & Man không chỉ gây lãng phí và làm ô nhiễm nguồn nước ngọt vốn đang khan hiếm tại vùng Đồng Bằng Cửu Long, mà còn làm ô nhiễm sông rạch qua việc xả nước thải hóa học khổng lồ, ảnh hưởng đời sống hàng triệu cư dân trong vùng. Thảm họa môi trường này sẽ hủy hoại vùng trọng điểm chiếm trên 70% diện tích thủy sản, 40% sản lượng nuôi trồng và 60% sản lượng xuất cảng của toàn Việt Nam.

Các chuyên gia về công nghệ môi trường cho rằng không nên có bất cứ một nhà máy sản xuất giấy, bột giấy nào ở vùng ĐBSCL, đặc biệt là trong lưu vực sông Mekong, nhất là sông Tiền và sông Hậu, hai con sông cung cấp nước ngọt cho tất cả các nhu cầu của đồng bằng sông Mekong.

Ngoài 3 dự án thải độc, gây ô nhiễm như trên đã nói, Trung cộng hiện đang đầu tư 8 tỉ Mỹ Kim cho các dự án sản xuất than. Riêng nhiệt điện than tại Việt Nam ước lượng khoản 40 tỉ Mỹ Kim. 52% đến từ nước ngoài trong đó Trung cộng chiếm đến một nửa, Nhật Bản 23% và Đại Hàn 18%.


Thực tế trên cho thấy, Hà Nội theo đuổi đường lối kinh tế, kỹ nghệ lệ thuộc Bắc Kinh, bất chấp thảm họa môi trường. Và duy trì một thể chế nảy sinh tham nhũng để các quan chức sống chết bảo vệ đảng. Hà Nội chỉ “giơ cao đánh khẽ” với các quan tham nằm ngoài “vòng đai” chia chác của nhóm cầm quyền, nhưng tỏ ra “biết điều”. Thí dụ rõ nhất là chỉ thị báo chí làm ồn ào vụ án Trịnh xuân Thanh, kéo theo cảnh cáo vài quan tham như Đinh la Thăng, vũ huy Hoàng. Những việc này có tính cách xoa dịu sự giận dữ trong dân chúng.

Cộng đảng bảo vệ thể chế độc tôn cả về kinh tế và lề lối tổ chức gồm những văn kiện điều hành mang tính “không ai phải chịu trách nhiệm” về mọi quyết định, nên các sai phạm, nếu muốn họ đều có thể giải thích là “làm đúng quy trình”.

Sau 30 năm thử nghiệm các “quả đấm thép” trong kinh tế bị “tan chảy”, và những thất bại cay đắng về tính chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước (DNNN), theo kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa, đã mất hẳn hướng đi. Sự thua lỗ, thất thoát và cực lãng phí hàng trăm, ngàn tỉ đồng đã bị biển thủ, hoặc để trôi ra sông ra biển trong thập niên qua, do kiểu sở hữu công của các DNNN đã đem lại cho đảng một bài học khá đau lòng. 

Người vừa thâu tóm toàn bộ quyền hành, đảng trưởng Nguyễn phú Trọng đưa ra lời “công nhận vai trò không thể thiếu của kinh tế tư nhân (KTTN) đối với sự ổn định và phát triển đất nước. Nhưng cơ chế độc tôn, kinh tế chủ đạo và đất đai còn do cộng đảng quản lý vẫn còn dược áp dụng thì lời của ông Trọng chỉ mang ý nghĩa “nói cho qua chuyện”.

Lịch sử của cộng đảng là một chuỗi tráo trở, gian dối. Ông Hồ từng khóc sau cải cách ruộng đất giết hại dã man gần hai trăm ngàn người. Vụ lừa dối bầy ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để đưa hàng triệu người Việt thiêu sống trong chiến tranh. Sáu lần cộng đảng cam kết với dân chúng “không có đổi tiền”, nhưng chỉ sau ít giờ là giới nghiêm để thực hiện việc cướp ngày qua các cuộc đổi tiền.... [5]

Thành ra những gì Tổng bí Thư cộng đảng Nguyễn phú Trọng nói trong dịp bế mạc hội nghị 5, khóa XII vừa qua “sẽ coi trọng kinh tế tư nhân”, cũng chỉ vì lúc này ngân sách thất thu, bội chi, nợ nần không còn thuốc chữa, nên muốn tư nhân bỏ tiền ra đầu tư thêm để VC lập lại gian ý “vỗ béo rồi làm thịt một mẻ mới”. 

Hãy nhìn, Việt cộng đã trấn áp, gạt gẫm ra sao để cướp hết tài sản làm cho phong trào hàng triệu dân oan vẫn đang tăng số, trong đó gồm cả gia đình “liệt sĩ” của chính họ.

Hà Nội còn không ngần ngại cho phát động lại lối đấu tố dã man ngay trong tháng 5 này, khi thuê hàng trăm người dân bằng tiền để góp mặt trong tập thể do cán binh VC lúp phía sau xách động nhằm tố khổ, đòi án tử hình các Linh Mục Công Giáo dám đứng ra bênh vực cho nạn nhân thảm họa Formosa.

Điều rất thật đang diễn ra là Việt cộng hết mực bảo bọc, coi trọng “kinh tế tư nhân của người Tầu” làm trên đất Việt. Còn KTTN mấy năm nay bị cộng đảng ‘chèn ép” hụt hơi, khiến hàng trăm ngàn công ty bị giải thể, vỡ nợ.

May 18-2017


___________________________________________

Chú thích:





[5] Ba lần đổi tiền tại Miền Bắc : 15-05-1947; 06-05-1951; 02-1959. Ba lần sau 1975 : 22-09-1975; 02-05-1978; 16-04-1985

Quảng Nam: Người dân bị Trưởng công an xã Tiên Sơn xịt hơi cay vào mặt

vietnam- Cali Today news – Một người dân tên Châu Thế Tuấn (tại thôn 1, xã Tiên Sơn, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam) thông qua truyền thông, báo đài lên án hành vi Trưởng công an xã Tiên Sơn là ông Nguyễn Vịnh Liêm khi dùng bình hơi cay xịt vào mặt anh Tuấn vào rạng sáng ngày 26/05/2017, thời điểm anh Tuấn vừa quay video ghi lại cảnh người em trai tên Châu Thế Hiển hai tay bị còng, máu chảy dài ở mũi vừa chất vấn viên Trưởng công an Liêm. Những video mà anh Tuấn quay được sau đó đăng tải lên mạng xã hội Facebook gây sự chú ý đông đảo đến từ dư luận…

Bị xịt hơi cay vào mặt do quay video và chất vấn Trưởng công an xã

Cali Today liên lạc với anh Châu Thế Tuấn và được anh chia sẻ lại diễn biến vụ việc, ban đầu diễn ra như thế nào anh Tuấn không rõ do thời điểm này anh đang ở nhà nên không chứng kiến. Tuy nhiên, vào lúc khoảng 02 giờ sáng ngày 26/05/2017, anh Tuấn có nhận cuộc điện thoại gọi đến từ người dân thì được biết công an xã Tiên Sơn đang bắt giữ một nhóm đánh bạc với hình thức xóc đĩa. Có hai người bị bắt theo hình thức còng tay ngay tại hiện trường, một trong hai người ấy có người em trai của anh Tuấn là anh Châu Thế Hiển. Ngay lập tức anh Tuấn đến hiện trường, tức là nơi anh Hiển đánh bạc và cũng là nơi anh Hiển hiện đang bị công an xã còng tay. Tai đây, anh Tuấn thấy anh Hiển ngoài hai tay bị còng thì ở mũi có máu chảy dài và đứng ngồi không nổi. Nghi ngờ là em trai của mình đã bị công an đánh cộng thêm bị xịt hơi cay nên lấy điện thoại ra vừa quay video để thu thập chứng cứ vừa chất vấn viên Trưởng công an xã Nguyễn Vịnh Liêm.

Anh Châu Thế Hiển, em của anh Châu Thế Tuấn và cũng là người bị công an còng tay và máu chảy ở mũi (ảnh; cắt từ video Facebook Châu Tuấn)

“Tôi có hai cuộc điện thoại nói rằng em tôi đánh bài bạc bị công an bắt, bị đánh thương tích. Khi tôi đến nơi tôi có thấy em tôi bị thương tích nên tôi mới hỏi như thế nhưng sau này tôi có thu thập một số thông tin từ các công an viên và các người dân chứng kiến, họ có nói khi bắt còng em tôi rồi thì em tôi xin đi tiểu, anh Liêm dắt đi, không mở còng ra ngồi giằn co chổ đó rồi xịt hơi cay vào mặt. Em tôi nó phủi, nó dùng tay chà vào mặt nên gây thương tích ra do xịt hơi cay.”- Lời kể lại của anh Tuấn.

Nguyên nhân anh Hiển bị bắt một lần nữa được anh Tuấn xác nhận là anh Hiển có tham gia đánh bài bạc. Anh Tuấn xác định việc công an bắt người trong trường hợp này không có gì sai phạm pháp luật nhưng anh Tuấn không đồng tình với hình thức bắt người. Anh Tuấn nói:

“Còng tay người ta rồi mà còn dùng bình hơi cay xịt vào mặt người ta, tôi không đồng tình ở điểm này. Thương tích là do hơi cay từ phía công an xịt.”

Khi được hỏi có khoảng bao nhiêu công an tham gia còng tay và xịt hơi cay vào mặt anh Hiển thì anh Tuấn cho biết là không rõ nhưng người xịt hơi cay là có viên Trưởng công an Liêm. Anh Tuấn nói:

“Điều này do lúc ấy tôi không có mặt nên tôi không rõ nhưng còng và xịt hơi cay là anh Liêm trưởng công an xã. Có một số công an viên trong lúc em tôi không chịu nổi hơi cay, lúc em tôi bị thương nên có đến hỗ trợ như lau mặt nhưng không biết họ có cố tình hay không khi lau luôn những vết máu đổ ở nền nhà”

viên trưởng công an Nguyễn Vịnh Liêm (người đàn ông bên trái) ảnh; Người dân cung cấp

Cali Today cũng như anh Tuấn cùng nghi vấn rằng, nếu anh Hiển chỉ bị xịt hơi cay vào mặt thì nguyên nhân gì dẫn đến việc anh Hiển chảy máu ở mũi, chảy rất nhiều. Phía công an mà cụ thể ở đây là viên Trưởng công an Liêm khẳng định bản thân không có đánh anh Hiển. Cali Today chưa có dịp liên lạc với anh Hiển để hỏi tường tận vụ việc.

“Đúng rồi. Tôi không đồng ý cái việc này….”

“Có máu nhiều. Trong khi bắt còng rồi, em tôi có yêu cầu mở còng để đi tiểu tiện thì trong quá trình đó không mở còng mà dắt đi, chỉ có anh Liêm và em tôi đi thôi. Tôi cũng không biết nguyên nhân gì mà giằn co dẫn đến việc em tôi bị thương và bị xịt hơi cay thêm lần nữa”

Điều đáng nói và dư luận lên án trong vụ việc này là những video mà anh Tuấn ghi lại cho thấy viên Trưởng công an Liêm còn có hành vi dùng tay giật điện thoại của anh Tuấn hòng ngăn chặn việc anh Tuấn quay video, dùng lời lẽ to tiếng với anh Tuấn, nói với anh Tuấn là không đủ tư cách để hỏi. Ngoài ra, anh Tuấn còn bị viên Trưởng công an Liêm dùng bình xịt hơi cay vào mặt khiến anh Tuấn nằm lăn xuống đất tỏ đau đớn.

“Đúng. Ban đầu họ chụp điện thoại của tôi rồi sau đó họ xịt hơi cay vào mặt tôi”- Anh Tuấn nói.

Trở lại việc bắt giữ anh Hiển, theo anh Tuấn cho biết lúc công an bắt anh Hiển về trụ sở xã thì sau đó có gọi công an huyện Tiên Phước về giải quyết. Có lẽ vụ anh Hiển đánh bài bạc trị giá không lớn nên sau đó phía công an đã thả anh Hiển về, hiện chưa có thông tin nói anh Hiển có bị xử lý gì không? Anh Hiển cũng không bị đánh đập gì thêm.

“Không. Lúc bắt về xã thì công an xã gọi điện cho công an huyện về thả em tôi ra. Gia đình tôi đưa em tôi đi bệnh viện thôi”

“Em tôi không chịu đi nhập viện nên thương tích không xác định được. Ban đầu thì xác định không có vấn đề gì, chủ yếu là do vỡ tĩnh mạch ở mũi nên máu ra nhiều. Tay thì bị còng sướt”

Không thể chấp nhận hành vi hung hăng, lạm quyền của viên Trưởng công an xã Nguyễn Vịnh Liêm, anh Châu Thế Tuấn đã làm đơn từ đưa vụ việc lên huyện Tiên Phước để cơ quan huyện giải quyết.

“Tôi có gửi đơn lên công an huyện, lên Ủy ban xã rồi. Còn hướng giải quyết của họ như thế nào tôi chưa được biết”

Anh Tuấn còn cho biết thêm, vụ việc đã xảy nhưng viên Trưởng công an xã Nguyễn Vịnh Liêm còn có những lời lẽ gần như thách thức chứ không hề có ý muốn giảng hòa sự việc đối với gia đình anh Tuấn.

“Khi mà tôi đến làm việc với công an huyện tại trụ sở xã, sau khi buổi làm việc xong thì anh Liêm có những lời lẽ không hay gần như là thách thức. Tôi có ghi lại hết rồi, chứng cứ rõ ràng đây rồi, lẽ ra anh ta bắt tay tôi nói lời nào cho nó hay hoặc im lặng đằng này anh ta lại có lời lẽ không hay, thách thức tôi nữa.”

Vào tháng 09/2016, báo chí Việt Nam đưa tin Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Thăng Bình (Quảng Nam) tiến hành khởi tố vụ án hủy hoại rừng giáp ranh trên địa bàn. Có ba đối tượng bị khởi tố là Huỳnh Ngọc Ân (55 tuổi), Lê Tân (48 tuổi, cùng trú tại xã Tiên Sơn, huyện Tiên Phước) và Lê Văn Một (49 tuổi, trú tại xã Bình Lâm, huyện Hiệp Đức), điều đáng nói ở đây là cả ba đối tượng đều khai là đã làm thuê cho viên Trưởng công an xã Tiên Sơn, chính là ông Nguyễn Vịnh Liêm người bị anh Châu Thế Tuấn, nhân vật trong bài viết lên án việc dùng bình hơi cay xịt vào mặt dân./.

THIÊN HÀ



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tàu Lạ (TQ) cố tình đâm Chìm Tàu Cá VN Ngư Dân 1 Chết, 1 Bị Thương [Đã đọc: 8038 lần]
Tình sử của Tân Tổng thống Pháp: chuyện bây giờ mới kể [Đã đọc: 7800 lần]
Cách rải cờ và truyền đơn không bị phát giác, tự chế khinh khi cầu [Đã đọc: 7755 lần]
Việt Nam Cộng Hòa và những định mệnh xui xẻo [Đã đọc: 6873 lần]
Đừng mua hàng made in China do tù nhân khổ sai làm: Khách hàng Mỹ tìm thấy thư kêu cứu bằng tiếng Trung trong túi xách [Đã đọc: 6503 lần]
30/4: Hứa hẹn ngày ấy và bây giờ [Đã đọc: 6199 lần]
Bàn về hoạt động tình báo của Trung Cộng tại Việt Nam [Đã đọc: 4998 lần]
Học đạo đức bác Hồ dân Việt thời CS chơi bẩn nhau! [Đã đọc: 4548 lần]
Vụ án gần 300 người liên quan và cái chết của phó chủ tịch huyện CS đột quỵ [Đã đọc: 4423 lần]
Lực lượng hỏa tiển quốc phòng của CSVN [Đã đọc: 4409 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.