Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tám 2017
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 8708297

 
Bản sắc Việt 21.08.2017 16:27
TQ mua chuộc cả quan chức ngoại giao Mỹ làm gián điệp, có bao nihiêu quan chức CSVN làm gián điệp cho TQ cướp nước?
22.06.2017 21:27

Dân trí Cơ quan phản gián Mỹ hôm qua 22/6 đã tiến hành bắt giữ một nhà thầu quốc phòng, đồng thời là cựu nhân viên an ninh của Bộ Ngoại giao Mỹ, với cáo buộc làm gián điệp cho Trung Quốc.

Trụ sở Bộ Tư pháp Mỹ ở Washington (Ảnh: Reuters)
Trụ sở Bộ Tư pháp Mỹ ở Washington (Ảnh: Reuters)

AFP dẫn thông báo của Bộ Tư pháp Mỹ cho biết, Kevin Mallory đến từ Leesburg, bang Virginia, đã bán các tài liệu mật cho các đặc vụ Trung Quốc. Hoạt động trên diễn ra khi Kevin đang trên đường tới Thượng Hải, Trung Quốc hồi tháng 3 và tháng 4 vừa qua.

Số tiền mà Kevin nhận được sau khi thực hiện trót lọt phi vụ bán tài liệu mật trên là 25.000 USD. Nếu bị kết tội, Kevin Mallory có thể đối mặt với mức án tù chung thân.

Nguồn gốc và nội dung cụ thể của các tài liệu mật mà Kevin tuồn cho phía Trung Quốc hiện vẫn chưa được tiết lộ. Tuy nhiên, các tài liệu này được xếp vào nhóm “thông tin quốc phòng”.

Theo cáo trạng, trong tin nhắn gửi đi ngày 5/5, Kevin đã nói với phía Trung Quốc rằng: “Mục đích của các ông là có được thông tin, còn mục đích của tôi là được trả tiền”.

Cáo trạng cho biết, hồi tháng 2, Kevin đã liên lạc thông qua mạng xã hội với một “nhà tuyển dụng” Trung Quốc. Chính người này đã giúp tổ chức một chuyến đi cho Kevin tới Thượng Hải vào tháng 3 để gặp gỡ các quan chức tình báo Trung Quốc.

Cuộc gặp gỡ của Kevin và quan chức Trung Quốc diễn ra dưới vỏ bọc là các nhà khoa học tại Học viện Khoa học Xã hội Thượng Hải. Phía Trung Quốc đã hướng dẫn Kevin sử dụng một thiết bị đặc biệt trong quá trình liên lạc giữa hai bên.

Khi kiểm tra thiết bị liên lạc này, các nhà điều tra phát hiện ra rằng Kevin thậm chí còn lên kế hoạch tuồn thêm nhiều tài liệu mật khác cho phía Trung Quốc.

Kevin Mallory, 60 tuổi, là người có khả năng nói trôi chảy tiếng Trung Quốc. Ông này đã từng phục vụ trong quân đội Mỹ trước khi làm việc trong vai trò đặc vụ tại cơ quan an ninh của Bộ Ngoại giao Mỹ, sau đó trở thành một nhà thầu cho các cơ quan của chính phủ Mỹ.  Thành Đạt  Theo AFP

Lộ tin tối mật cho tình báo Trung Quốc, cựu đặc vụ Mỹ sẽ bị tử hình?

Theo hãng tin AP, ông Mallory ngày 22/6 bị cáo buộc đã gặp tình báo Trung Quốc và nhận từ họ một thiết bị bí mật để gửi tài liệu. Nhân viên đến từ Virginia này có thể sẽ phải đối mặt với mức án chung thân, thậm chí là tử hình tại Mỹ với tội danh làm lộ tài liệu mật cho tình báo Trung Quốc thông qua một thiết bị liên lạc trái phép.

lo tin toi mat cho tinh bao trung quoc cuu dac vu my se bi tu hinh hinh 1
Cựu nhân viên an ninh Mỹ Kevin Mallory. Ảnh: Fox News

Ngay sau khi bị bắt, Mallory bị đưa ngay đến Tòa án Quận ở thành phố Alexandria, bang Virginia. Theo hồ sơ của tòa, Mallory nói thông thạo tiếng Trung, là một cựu binh sĩ Lục quân và làm đặc vụ trong đơn vị Dịch vụ An ninh Ngoại giao thuộc Bộ Ngoại giao Mỹ từ năm 1987 tới năm 1990.

Từ năm 1990, ông này làm việc cho nhiều cơ quan chính phủ và các nhà thầu quốc phòng. Ông ta được quyền tiếp cận với các thông tin mật cho đến khi chính thức rời công việc trong chính phủ từ năm 2012.

Trong bản lời khai có tuyên thệ trước tòa, tháng 4 vừa qua, ông Mallory đã tới Thượng Hải và bị nhân viên hải quan ở sân bay O’Hare (thành phố Chicago) truy hỏi sau khi không khai báo được nguồn gốc 16.500 USD tiền mặt ở trong hai túi kéo.

Tiếp tục trong tháng 5, Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) đã thẩm vấn Mallory. Đến lúc này, ông ta mới thừa nhận đã gặp hai người đến từ một viện chiến lược Trung Quốc có tên gọi Viện Khoa học Xã hội Thượng Hải. Ông tin rằng hai đối tượng đó là điệp viên tình báo của Trung Quốc. Ông khai nhận họ đã đưa cho ông một thiết bị liên lạc đặc biệt để truyền tài liệu.

Mallory cho biết tài liệu duy nhất ông chuyển cho các đối tượng gián điệp Trung Quốc là hai “báo cáo” không bị bảo mật mà ông viết về các vấn đề chính sách của Mỹ. Và với việc trao đổi hai tài liệu trên, Mallory đã được trả 25.000 USD.

Tuy nhiên, sau đó các nhân viên FBI đã tìm kiếm trong thiết bị và phát hiện ra có nhiều tài liệu khác và tin nhắn bị xóa mà Mallory chuyển cho gián điệp Trung Quốc. Trong một đoạn tin nhắn, Mallory viết: “Mục đích của các ông là thu thập thông tin, còn của tôi là được trả công”.

Hồi đáp lại tin nhắn, phía gián điệp Trung Quốc đảm bảo an toàn cho Mallory và hứa hẹn ông sẽ được đền đáp xứng đáng. Thậm chí, các đối tượng này còn khuyến khích Mallory quay trở lại làm việc cho chính phủ để có thể tiếp tục được tiếp cận với thông tin mật. Trong số tài liệu bị xóa đi từ thiết bị có 4 tài liệu mật, và 3 trong 4 số đó là tài liệu tối mật./.

Hồng Hạnh/Báo Tin Tức

50.000 gián điệp Trung Quốc ẩn núp ở Nhật Bản

Theo bài báo, bởi vì Nhật Bản chưa có luật pháp hoàn thiện về hoạt động gián điệp nên nước này trở thành đích đến mà các tổ chức gián điệp nước ngoài hoạt động sôi nổi. Trong đó, gián điệp Trung Quốc chiếm số lượng nhiều nhất, có ước tính vào khoảng 30.000 người, cũng có số liệu khác lên đến 50.000 người. Theo kết quả thống kê của Bộ Tư pháp Nhật Bản công bố vào tháng 9 năm ngoái thì tổng số người Trung Quốc ở Nhật là hơn 700.000 người.

Tác giả cuốn sách “Thuyết minh của quan viên tình báo về nội tình công tác Nhật Bản” đã tiết lộ với tạp chí “Tuần san Đại Chúng” rằng, mạng lưới gián điệp của Trung Quốc rất lớn. Họ lấy Tổng lãnh sự quán tại Tokyo, Sappor, Niigata, Nagoya, Ōsaka, Fukuoka, Nagasaki làm “căn cứ”. Họ là các du học sinh, viên chức, học giả, nhà hoạt động văn hóa đến từ Trung Quốc được phân bố ở các nơi. Thậm chí, ở các nhà hàng, khách sạn cũng sắp xếp rất nhiều người trong mạng lưới này.

Nhà bình luận ngoại giao Tỉnh Dã Thành (jǐng Yě Chéng) cho biết: Quản lý cộng đồng người Hoa ở Nhật Bản chính là “Cục tình báo hoặc Bộ tham mưu quân đội giải phóng quân của Trung tâm hoạt động gián điệp Trung Quốc.”

Ông nói: “Nhật Bản có tất cả 6 đoàn thể người Hoa cỡ lớn, tương ứng với khoảng 600.000 người là hội viên.”

Bài báo còn chỉ ra rằng, ở xung quanh căn cứ đội tự vệ của Nhật Bản có rất nhiều nữ gián điệp của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ẩn thân. Họ hoặc là làm việc trong các phòng karaoke của các bộ phận có liên quan của công an ĐCSTQ hoặc là ẩn núp tại các siêu thị mà những nhân vật là mục tiêu của họ thường xuyên lui tới, hoặc là vào một ngày mưa gió họ làm bộ như ngẫu nhiên gặp được mục tiêu…

Thông tin còn chỉ ra rằng nữ gián điệp ĐCSTQ kết hôn với thành viên của đội tự vệ Nhật Bản là một trong những khâu quan trọng nhất của hoạt động gián điệp. Ở Nhật Bản, có khoảng 500 đội viên đội tự vệ trên đất liền, 200 đội viên đội tự vệ trên biển và 100 đội viên đội tự vệ trên không có vợ là người ngoại quốc. Trong đó, 70% là phụ nữ Trung Quốc.

Nguồn tin từ công an Nhật Bản cho biết, thời gian gần đây, các nữ gián điệp của ĐCSTQ này đang can thiệp vào việc di dời một căn cứ không quân của Mỹ ra khỏi một khu vực đông dân cư tới một khu vực hoang dã của hòn đảo Okinawa. Bởi vì: “ĐCSTQ coi hòn đảo nhỏ này là mục tiêu để cướp lấy.”

Bên cạnh đó, hỗ trợ mạng lưới gián điệp của ĐCSTQ còn bao gồm chính công dân Nhật Bản. Cựu Thủ tướng Nhật Bản Ryutaro Hashimoto lúc sinh thời đã có quan hệ “thân mật” với một nữ gián điệp Trung Quốc. Người phụ nữ này lại làm việc trong Đại sứ quán Trung Quốc tại Nhật Bản. Chồng của bà là một quan chức trong chính quyền ĐCSTQ.

Không chỉ có cựu Thủ tướng Hashimoto mà trong Quốc hội Nhật Bản còn có không ít nghị viên bị các nữ gián điệp Trung Quốc dùng sắc đẹp để dụ dỗ. Nữ nhà văn người Nhật – Yoshiko Sakurai từng tố cáo rằng, Nhật Bản có khoảng 80.000 lưu học sinh Trung Quốc tham gia vào hoạt động gián điệp ở nước này.

Đứng trước tin tức này, “Thời báo Toàn Cầu” ngày 18/4 đã đăng một bài báo chỉ trích rằng, thông tin của truyền thông Nhật Bản là không thật và thiếu căn cứ.

Tình báo Mỹ cảnh báo Australia về sự can thiệp của gián điệp Trung Quốc

Australia cần cảnh giác trước sự can thiệp của chính phủ nước ngoài vào hệ thống dân chủ, cựu giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia Mỹ James Clapper cảnh báo hôm 7/6, sau khi Trung Quốc bị cáo buộc can thiệp vào chính trị của nước này.

Hãng tin AFP cho biết chính phủ Australia vừa ra lệnh điều tra các hoạt động của chính phủ nước ngoài sau khi giới truyền thông tuần này đưa tin về các khoản quyên góp lớn về chính trị của 2 tỷ phú người Trung Quốc được cho là có mối liên hệ với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Điều tra của hãng tin ABC và Fairfax Media của Australia cho thấy các cơ quan tình báo nước này đang rất lo ngại rằng chính quyền Bắc Kinh đang can thiệp vào các tổ chức của Australia và sử dụng hệ thống tài trợ chính trị để tiếp cận.

Clapper, người đứng đầu cơ quan tình báo quốc gia của Mỹ dưới thời Tổng thống Barack Obama, trong một bài phỏng vấn với hãng ABC cho biết ông thấy có nhiều điểm tương đồng giữa những nỗ lực của Trung Quốc và những gì Nga đã cố gắng làm ở Mỹ.

“Họ đang tìm cách gây ảnh hưởng bằng cách sử dụng nhiều kỹ thuật: ngoại giao, kinh tế, quân sự mà họ chưa từng sử dụng trước đây”, ông Clapper nói. “Nó tập trung ở đây, tập trung ở mức độ khu vực và cả ở mức độ toàn cầu.”

Nga đã từng bị cáo buộc can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ vào năm ngoái.

Ông Clapper cho rằng thách thức mà cả chính quyền Washington và Canberra đang phải đối mặt là “nguy cơ tiềm ẩn đối với nền tảng rất cơ bản của hệ thống chính trị chúng ta”.

Điều tra của phương tiện truyền thông Australia cho thấy 2 tỷ phú bất động sản Huang Xiangmo và Chau Chak Wing, hoặc là các cộng sự của họ, đã ủng hộ khoảng 6,7 triệu Đô la Australia (5 triệu USD) cho các đảng chính trị trong hơn một thập kỷ qua.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc ngày 6/6 cho biết các thông tin trên “hoàn toàn không có căn cứ”, và ông Huang, chủ tịch Tập đoàn Yuhu, nói trên tờ Financial Times rằng danh tiếng của ông đang phá hoại bởi những lời cáo buộc và lăng mạ đó.

Tuy nhiên, Thủ tướng Australia Malcolm Turnbull đã cho thấy sự quan tâm khi ông ra lệnh xem xét lại các quy định và luật về gián điệp liên quan đến hoạt động của các chính phủ nước ngoài.

Tổng chưởng lý George Brandis đã đưa ra cam kết sẽ có các đạo luật nghiêm khắc hơn vào cuối năm nay.

Hạo Nhân



Gián Điệp TQ Tràn Ngập

Có phải gián điệp Trung Quốc đã chen vào Bộ Chính Trị Đảng CSVN ở nhiều nơi, nhiều cấp? 

Trên nguyên tắc, chúng ta không trả lờøi nổi. Bởi vì không ai biết được các hoạt động gián điệp gài sâu, luồn cao như thế.

Nhưng có một suy luận khả tín: khi Trung Quốc đã gàì gián điệp vào mọi ngõ ngách của chính phủ Đài Loan, tất nhiên là cũng phải gài tràn ngập tại Việt Nam, nơi từ lâu được xem như cửa ngõ để TQ bước chân vào Đông Nam Á.

Câu hỏi mới nên đưa ra:

Tại sao chính phủ Mỹ do dự, chưa muốn bán chiến đấu cơ tối tân F-16 cho Đài Loan. 

Tất nhiên là có nhiều lý do, nhưng với tác giả J. Michael Cole -- Phó Trưởng Ban Biên Tập báo Taipei Times và là phóng viên của tuần báo quốc tế Jane’s Defence Week, đơn giản vì Mỹ tin là gián điệp TQ đã gài khắp các ngõ ngách Đài Loan, và bán F-16 cho Đài Loan là sẽ cho gián điệp TQ đầy đủ mô hình kỹ thuật chiến đấu cơ tối tân của Mỹ.

Bài viết hôm 30-8-2011 trên báo Wall Street Journal của Cole có nhan đề “Taiwan Is Losing the Spying Game” (Đài Loan đang thua trận gián điệp rồi).

Cole nêu rằng từ nhiều tháng gần đây, chính phủ Obama vẫn còn do dự chưa muốn bán 66 chiến đấu cơ đời F-16C/D, mặc dù Đaì Loan đã xin mua từ năm 2007.

Quyết định cuối cùng sẽ loan báo vào ngày 2-10-2011, và trong khi nhiều nhà quan sát dự đoán rằng các yếu tố chính trị sẽ làm cho Mỹ bác bỏ yêu cầu này, nhưng, theo Cole, một yếu tố quan trọng hơn mới là quyết định: gần như bất kỳ ngõ ngách nào trong xã hội Đài Loan cũng đã bị gián điệp Trung Quốc gài vào nằm vùng.

Do vậy, chính phủ Hoa Kỳ và các nhà sản xuất quốc phòng Mỹ lo ngại rằng bất kỳ thương vụ vũ khí nào cho Đài Loan đều có cơ nguy kỹ thuật quân sự tối tân sẽ bị giao về cho Bắc Kinh.

Cole nói rằng nỗi lo đó không có gì mới. Bất kỳ ai quan sát diễn tiến ở Đài Loan các năm gần đây đều thấy gián điệp TQ đã gài vào quân đội Đài Loan, đặc biệt là ở cấp sĩ quan cao cấp.

Trong nhiều năm qua, các viên chức Mỹ kinh ngạc nhìn thấy các tướng Đaì Loan mới hồi hưu là đều vào thăm Trung Quốc để chơi golf, được các cấp tương nhiệm trong Quân Đội CSTQ mời uống rượu và ăn tiệc linh đình, và tất nhiên là rượu vào thì lời ra -- tha hồ mà thổ lộ thông tin.

Đó là chưa nói tới các nàng Tây Thi sắc nước hương trời trong những biệt đội bông hồng đỏ TQ.

Cole viết rằng uy tín Đaì Loan bị sứt mẽ vì hàng loạt vụ liên hệ tới các sĩ quan cấp cao hay dân sự cấp cao bị móc nối làm gián điệp cho Trung Quốc.

Một số chương trình quân sự cũng bị lộ vì có hỗ trợ từ gián điệp TQ gài từ bên Mỹ, thí dụ như vụ Po Sheng (tiếng Mỹ dịch là Broad Victory, Bách Thắng) -- một mạng lưới chỉ huy hành quân phức tạp mà Đài Loan mua từ hãng quốc phòng Mỹ Lockheed Martin lại bị gián điệp TQ gài mua thông tin năm 2008; trong đó nhà phân tích Hoa kỳ Gregg Bergersen, bị truy tố vì bán hồ sơ mật cho Kuo Tai-sheng, người có song tịch Mỹ-Đài Loan nhưng thực ra là gián điệp TQ.

Cole cũng nhắc rằng mới đầu năm nay, Lai Kun-chieh, kỹ sư nhu liệu, bị lộ khi chuyển thông tin về hệ thống phòng thủ phi đạn PAC-3 Patriot về cho Bắc Kinh.

Rồi mới tháng này (tháng 8-2011), Hoa Kỳ đã đẩy sang Đài Loan nhân vật có tên là Ko-suen “Bill” Moo. 

Ông Moo là viên chức thương vụ cao cấp của hãng quốc phòng Lockheed Martin, nguyên bị Mỹ bắt tại Miami năm 2005 và bị kêu án 6.5 năm tù vì tìm cách bán nhiều thứ, trong đó có toàn bộ một động cơ F-16 sang cho Bắc Kinh.

Vậy mà các viên chức Đài Loan không gặp được ông Moo khi đương sự tới phi trường, bất kể được phía Mỹ thông báo trước, và rồi từ đó không biến ông Moo biến đi đâu.

Cole cho biết, ông Moo, 64 tuổi, cũng liên hệ chương trình Po Sheng, có nhiều bạn thân trên cấp cao trong Không Quân Đài Loan.

Người ta nói rằng ông Moo trong một nhóm nhỏ của Không Quân Đài Loan có bí danh là “Nhóm 4 ông,” trong đó gồm cả cự Bộ Trưởng Quốc Phòng Chen Chao-ming.

Một trung tâm gián điệp giả danh là du lịch sang Đài Loan bị lộ hồi tháng 3-2010, khi Bộ Chính Trị Quân Khu Nanjing thiết lập “Căn Cứ 311,” một chiến dịch được mô tả là hòn đá góc trong chiến tranh tâm klý của Bắc Kinh nhắm vào Đài Loan, trong đó lấy du khách làm một phần chiến thuật.

Cole viết rằng, gián điệp TQ cũng có tung ra các nươc khác, kể cả Hoa Kỳ, nhưng vấn đề là Đài Loan không đủ phương tiện chống chọi, thanh lọc gián điệp.

Cole nói rằng, nếu Tổng Thống Mã Anh Cửu quyết tâm bảo vệ nền dân chủ Đài Loan, ông Mã phải làm nhiều hơn là tìm mua vũ khí từ Hoa Kỳ. Trước tiên là phải thanh lọc gián điệp TQ trong quân đội Đài Loan, và phải tăng cường công cụ an ninh chống gián điệp TQ ở mọi lĩnh vực.

Ông Cole chỉ nói chuyện của Đài Loan, không nói gì về VN. Nhưng chúng ta có thể tin rằng, Bắc Kinh không thể không gài gián điệp vào VN.

Trường hợp hiển nhiên cũng y hệt như của Việt Nam. Nếu chỉ mua tàu ngầm Nga thì sẽ chỉ vô ích. Khi các cấp cao đã bị Bắc Kinh mua chuộc.

Trần Khải 
Vietbao.com

Hiểm Họa Gián Điệp Trung Quốc 
Ngày Càng Gia Tăng

 

     Lời mở đầu của người dịch:  Nhiều năm trước đây cơ quan điều tra trung ương (F.B.I.) có đưa ra một thông cáo yêu cầu người Việt tố cáo những kẻ hoạt động cho cộng sản. Ðiều nầy làm tôi nhớ laị những tin tức đã thâu thập được trong thời gian bị giam giữ tại các trại "cải tạo".
     - Nguyễn Ch. cấp bậc Trung sĩ, nhân viên Phủ Ðặc Ủy Trung Ương Tình Báo V.N.C.H., phụ trách phần hành đánh máy các bì thư trả lương cho cộng tác viên và là thợ hớt tóc đặc biệt của vài vị sĩ quan chỉ huy cao cấp thời bấy giờ. Tại trại tù Long Giao, Nguyễn Ch. được làm lao động nhẹ và được tha về  năm 1976. Trước khi rời trại, để tỏ lòng biết ơn người bạn tù nằm bên cạnh, gốc QGHC (ÐS7, CH3) đã chia sẻ thực phẩm, thuốc men, Nguyễn Ch. thổ lộ câu chuyện như sau:

     Cuối tháng 4/1975, cán bộ nội thành đến nhà tại ngã tư Bảy Hiền yêu cầu Nguyễn Ch. khăn gói lẫn lộn theo đám người di tản ra ngoại quốc để tiếp tục công tác hải ngoại nhưng anh không làm kịp. Tháng 6/1975, Nguyễn Ch. nhận chỉ thị thu xếp hành trang trình diện "học tập" với nhiệm vụ theo dõi và báo cáo tình hình trong trại.

     Do đó tôi nghĩ rằng từ tháng 4/1975 cho đến sau nầy, cộng sản Hà Nôị và cộng sản Bắc Kinh không thể nào không gài tay chân của họ trong hàng triệu người Việt và người Việt gốc Hoa vượt biên trốn chạy cộng sản hoặc ra đi nước ngoài theo diện tị nạn hoặc đoàn tụ rãi rác khắp nơi trên thế giới mà một số đông định cư tại Hoa Kỳ.

   - Tại traị Z30D Hàm Tân, Trung Tá Tr. k. Ca.., Cục phó Quốc ngoại Phủ Ðặc Ủy T.Ư.T.B. đặc trách khu vực Campuchia, Lào, Thái Lan, rĩ tai tôi về chuyện một số việt kiều tại Pháp đã nhúng tay vào việc đánh cắp kỹ thuật chế tạo phi cơ Concord và cộng sản Việt Nam đã cống hiến tài liệu đó cho Liên Xô để họ chế tạo pháo đài bay khổng lồ T.U.

     Ngày nay nếu các gián điệp cộng sản Việt Nam vớ được các hồ sơ kỹ thuật cao của các quốc gia Tây phương, nhất là của Hoa Kỳ, cộng sản Việt Nam vẫn chưa xử dụng được và chắc chắn sẽ chuyển nhượng cho Trung Quốc. Mối tương quan giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ vẫn là đề tài nóng bỏng được các cơ quan truyền thông quốc tế thường xuyên nhắc đến. Nhân tiện tôi xin giới thiệu tài liệu "Growing threat of Chinese espionage" đã được tạp chí Reader’s Digest đăng tải để chúng ta biết được mức độ quan tâm của giới hữu trách Hoa Kỳ, đồng thời chúng ta cũng có thể nhìn thấy phần nào những vấn đề của chúng ta.

* * * 

     Năm 1990, Vũ Bình, một Giáo sư triết học 28 tuổi, dáng người mảnh khảnh, đeo kính cận, nhận giấy hộ chiếu vào Hoa Kỳ làm việc tại một trung tâm thầu các dịch vụ quốc phòng và hải quân taị Norfolk, tiểu bang Virginia. Thay vì cư ngụ tại nơi công ty chỉ định, anh ta biến mất tăm dạng.

     Năm 1992, Vũ Bình xuất hiện thành lập công ty xuất nhập khẩu Pacific Basin và liên kết với Li Jin Ping chủ nhân của Comtex International. Li Jin Ping nguyên là nhân viên của Bộ tài chánh Trung quốc được Zhang Pinzhe một cựu viên chức Bộ Ngoại Giao Trung Quốc giúp đở đến Mỹ với tư cách một sinh viên học Anh ngữ. Công ty Pacific Basin và Comtex tìm cách mua những linh kiện điện tử quân sự bị cấm xuất khẩu nếu không có giấy phép do luật kiểm soát vũ khí qui định. Vũ Bình đã nhiều lần tiếp xúc với một công ty do Bộ An ninh Trung Quốc điều hành - nơi xuất phát các hoạt động gián điệp - để nhận chỉ thị.

      Tháng 3 năm 1993  Comtex bắt đầu mua những ống khuyếch đại hình ảnh do công ty Varo gần Dallas sản xuất, dùng làm cơ phận chính của máy nhắm ban đêm trang bị cho các chiến xa tối tân và trực thăng võ trang. Việc xuất cảng hàng hóa nầy bị cấm đoán rất nghiêm nhặt, tuy nhiên những ống nhòm đã được đánh tráo như là những dụng cụ y khoa và chuyên chở về  Hoa lục ngang qua Hồng Kông.  

     Vấn đề đặt ra cho người Mỹ là việc liên hệ mậu dịch có tầm quan trọng đến mức độ buộc Washington phải nhắm mắt làm ngơ đối với những tên ăn cắp kỹ thuật cao cấp quốc phòng?

     Nghi ngờ hoạt động của công ty Pacific Basin, Sở Hải quan Mỹ xin trát tòa lục soát văn phòng công ty nầy, điều tra những lưu bản điện thoaị và ngân hàng. Việc làm của Pacific Basin và Comtex được làm sáng tỏ và tháng 10/1992 những gián điệp bị bắt. Tháng 6/1993 Vũ Bình, Li Jin Ping và Zhang Pinzhe bị buộc tội vi phạm "Luật Kiểm Soát Xuất Khẩu" và mỗi người nhận bản án mười năm tù. Các tòng phạm có bản án tù nhẹ hơn.!

     Công tác gián điệp được Trung Quốc tài trợ đầy đủ nêu trên chỉ là một phần nhỏ của nhiều nổ lực kiên trì và to lớn nhằm mục đích đánh cắp những bí mật quân sự của Mỹ. Nicholas Eftimiades, nhân viên phân tích của Cục Tinh Báo Quốc Phòng và cũng là tác giả cuốn sách Hoạt Ðộng Tình Báo của Trung Quốc viết rằng Trung Quốc đẩy mạnh công tác gián điệp vì muốn đe doạ các quốc gia Á châu bằng quân sự. Ông ta cũng cho biết Bộ An ninh Quốc gia Trung Quốc tung ra hàng trăm kiều dân Trung Hoa làm gián điệp nhằm thủ đắc một cách bất hợp pháp kỹ thuật của Hoa Kỳ. Ngoài ra, sinh viên và giáo sư sau khi du học trở về nước được cơ quan tình báo thường xuyên phỏng vấn.

     Raymond Wannall, cựu phụ tá giám đốc F.B.I. đặc trách ngành phản gián nóí về tình báo Trung Quốc "một sự đe dọa ghê gớm và ngày càng gia tăng đốí với Hoa Kỳ". Ngày nay số lượng Hoa kiều hiện diện đông đúc trên khắp nước Mỹ che đậy dễ dàng những tên gián điệp. John F.Cooper, giáo sư nghiên cứu các vấn đề quốc tế ở Memphis Rhodes College nói rằng hiện nay có rất nhiều điệp viên Trung Quốc làm việc ở các Viện Ðại Học và các Trung Tâm nghiên cứu, thí nghiệm của Mỹ và họ kiên nhẫn làm việc cho đến khi nắm được những tin tức quí giá. Wannall ước tính có đến hơn một trăm khuôn mặt đã bị lộ diện trong thập niên qua .

     Những gián điệp Trung Quốc đã và đang đi theo con đường của gián điệp Liên Xô trong thập niên 1970 nhằm đánh cắp kỹ thuật cao cuả Mỹ. Thời ấy Moscow đã thành công lấy được họa đồ hệ thống chống hoả tiển. Sô Viết cũng xử dụng những kỹ thuật lấy được của Mỹ để nâng cấp những nhà máy chế tạo vũ khí. Paul Godvin, Giáo sư nghiên cứu chính sách an ninh và quốc phòng Trung Quốc thuộc Trường Cao Ðẳng Chiến Tranh ( National War College ) là một trong số đông người tin rằng Trung Quốc đang nuôi hy vọng tạo nên những cơ xưởng kỹ nghệ quốc phòng để ngày nào đó sản xuất được những khí giới cực kỳ tinh xảo.

     Theo James Lilley, cựu tùy viên tòa đaị sứ Mỹ tại Bắc Kinh sau nầy là Phụ Tá Bộ Quốc Phòng đặc trách về an ninh quốc tế thì mục tiêu của Trung Quốc là làm bá chủ Á Châu và sau đó dĩ nhiên là bá chủ thế giới. Desmond Ball, chuyên viên hàng đầu về lĩnh vực quốc phòng của Úc Ðại Lợi xác nhận rằng: "Trung Quốc là mốí quan tâm về an ninh to lớn nhất trong khu vực".

     Trung Quốc đang đe dọa các đồng minh của Mỹ tại Á Châu và ngay cả chính sự an toàn của Mỹ tại Á Châu là sự thật. Hàng chục năm qua, Hạm đội 7 của Mỹ không có điều gì phải lo sợ về những tàu tuần duyên và tiềm thủy đỉnh chạy bằng Diesel của Trung Quốc. Những chiến hạm cũ kỷ nầy tránh va chạm với Hải quân Mỹ. Nhưng ngày nay tiếp theo một cuộc cải cách chưa từng có trong lịch sử, Trung Quốc đã chế tạo được những khu trục hạm chạy bằng turbine, tiềm thủy đỉnh nguyên tử và những ngư lôi hạm tối tân có đủ khả năng đánh chìm các tàu chiến tây phương. Hạm đội Trung Quốc triển khai rất xa bờ biển Trung Quốc và tiềm thủy đỉnh Trung Quốc cũng đang dò xét đội hình Hạm đôị 7. Trung Quốc cũng đang xây dựng các căn cứ không quân, hải quân trên những đảo trong biển Ðông để làm áp lực đòi hỏi về lảnh thổ và theo những nguồn tin tình báo, Trung Quốc đã được Miến Ðiện ( Myanmar ) nhượng quyền thiết lập các căn cứ trong Ấn Ðộ Dương .

     Trong khi Trung Quốc diệu võ dương oai với các lân quốc, Ðô Ðốc Eric Mac Vadon, cựu sĩ quan tùy viên hải quân ở Bắc Kinh đã lên tiếng: "Hải quân Hoa Kỳ dễ dàng đánh bại hải quân Trung Quốc trong một cuộc chiến nhờ vào ưu thế kỹ thuật và tầm vóc, tuy nhiên điều quan ngại là Hoa Kỳ bị lôi kéo vào cuộc chiến tranh.

     Một sự đe doạ khác nữa của Trung Quốc là vũ khí nguyên tử. Những chuyên viên tình báo và quốc phòng xác nhận rằng hỏa tiển cực mạnh và tối tân nhất mang tên Ðông Phong đang nhắm mục tiêu vào các thành phố và các căn cứ quân sự của Mỹ. Cơ quan Jane’s Strategic Weapon Systems cũng khẳng định rằng loại hoả tiễn nấy có tầm bắn 9000 dặm, đủ khả năng tàn phá các thành phố trên lục địa nước Mỹ. Một số cơ quan hữu trách khác nhận định rằng sự khai triển vũ khí của Trung Quốc chỉ nhắm vào các quốc gia Á Châu. Seth Cropsey, cựu phụ tá Bộ Hải Quân cho rằng: "Hình như Washington và Bắc Kinh đều dồn nổ lực vào vấn đề xem ai là người chiếm thế thượng phong tại Á Châu".

   Những chính khách cũng gióng lên hồi chuông báo động. Nghị sĩ Larry Presler (đảng Cộng Hòa, tiểu bang South Dakota) thành viên của Ủy Ban Liên lạc Quốc ngoại Thượng Viện cảnh cáo: "Trung Quốc đang ra sức thi hành chiến dịch gián điệp và xây dựng vũ khí nguyên tử, nhưng tôi không thể nào làm cho những viên chức cao cấp trong chính phủ Clinton hiếu biết được sự đe dọa nầy".  Nữ Dân biểu Nancy Pelosi ( đảng Dân chủ, tiểu bang California ), ủy viên Ủy Ban Tình báo Hạ Viện nói thêm: "Trung quốc ngày càng gia tăng nỗ lực thâu lượm kỹ thuật cao của Mỹ để hiện đại hoá quân đội cuả họ". Bà cũng lưu ý rằng thung lung Silicon của tiểu bang California là nơi các thành viên trong các phái đoàn Trung Quốc thường xuyên dừng chân mà đáng lẽ ra nơi đây cần hạn chế sự thăm viếng của họ .

     Mạng lưới gián điệp Trung Quốc chỉ mớ được khám phá trong thập niên 90, tuy nhiên tháng 9/1998  Trung Quốc đã cho nổ một quả bom neutron mà năng lực của nó có thể tiêu diệt một trung đoàn thiêt giáp hạng nặng. Các quan sát viên Tây phương cho rằng vũ khí nầy vượt quá giới hạn kỹ thuật của Trung Quốc. Họ đã suy luận đúng. Cơ quan F.B.I. xác nhận rằng Trung Quốc đã thu thập những dữ kiện trọng yếu về vũ khí từ phòng thí nghiệm Laurence Livermore National Laboratory gần San Francisco. Một cuộc điều tra của General Accounting Office phát giác rằng Bộ Năng Lượng ( Department of Energy ) đã cho phép hơn một trăm khoa học gia Trung Hoa viếng các phòng thí nghiệm vũ khí của Mỹ trong những năm trước.

     Douglas Paal, chuyên viên của Trung Tâm Chính Sách Á Châu Thái Bình Dương nói rằng gián điệp Trung Quốc  tiếp tục nhắm mục tiêu vào các Viện Nghiên cứu Quốc phòng của Mỹ trong khi đó các phòng thí nghiệm vũ khí của Hoa Kỳ luôn luôn mở rộng cửa. Trộm cắp những bí mật về vũ khí nguyên tử và những kỹ thuật tinh vi của máy điện toán là một phần trong thế tấn công của Bắc Kinh. Wannal nói thêm rằng Trung Quốc cũng đã điều khiển hàng trăm kế hoạch nhỏ hơn nhằm đánh cắp những kiểu mẫu chế tạo vũ khí qui ước tối tân bằng cách xử dụng những cán bộ nằm vùng luồn lách vào xã hôị Mỹ và ẩn mình bất động nhiều năm. Ðiệp viên Kao Yen Men là một trường hợp điển hình .

     Kao, 56 tuổi, đến Mỹ năm 1971. Vốn là công dân Hồng Kông nên những hoạt động của hắn ta trong cộng đồng người Hoa ở Mỹ ít bị lưu ý theo dõi. Làm chủ một hiệu ăn nhỏ ở Charlotte, North Carolina, Kao thường xuyên đi về Trung quốc và Hồng Kông ,theo lời kể lại vì hắn ta có những xí nghiệp nhỏ tại các nơi đó.

     Năm 1987, Kao gặp Ron Blais, một thám tử tư đã về hưu ở Charlotte. Kao cho biết cần một người Mỹ đáng tin cậy giúp đánh cắp một ngư lôi Mark 48, một loại vũ khí làm các tiềm thủy đỉnh khiếp sợ. Kao hứa trả cho Blais hơn 100.000 Mỹ kim nếu anh ta có được trái ngư lôi đó. Sau khi giả vờ ưng thuận, Blais thông báo cho F.B.I. Trãi qua hơn sáu năm, Blais đã bí mật ghi âm các cuộc điều đình về một danh sách dài những khí giới tối tân của quân đội Mỹ trong đó có ngư lôi Mark 48 và động cơ phản lực dùng cho máy bay F/A 18 Hornet, một loaị chiến đấu cơ hiện đại  của Hải quân Mỹ. Blais cũng có lần đến Bắc Kinh gặp Kao và thượng cấp của Kao hứa trả cho Blais bốn triệu tiền mặt với điều kiện chỉ cần có được động cơ phản lực F/A 18 .

     Tháng 12 năm 1993 F.B.I. đã bắt Kao và đưa ra tòa án di dân chứ không phải tòa án hình sự để xét xử. Người ta đã chỉ trích chính quyền Clinton không dám đưa nội vụ ra tòa án hình sự vì sợ tổn thương đến quan hệ Mỹ-Hoa. Vì thế, thay vì ở tù, Kao được trục xuất, một cách đốí xử dành cho các gián điệp Trung Quốc.

      Hành vi nhân đạo như vậy thường được giải thích rằng tòa án hình sự sẽ làm tiết lộ những phương pháp phản gián. Tuy nhiên việc tống xuất điệp viên thay vì bỏ tù chẳng khác gì là sự mời gọi Trung Quốc " hãy đến đây và làm gián điệp, bản án nặng nhất dành cho bạn là đưa bạn ra khỏi nước Mỹ"!

      William Triplett II, cựu cố vấn của Ủy Ban Ngoaị Giao Thượng Viện cũng là chuyên viên hàng đầu về Trung Hoa vụ gọi sự khoan hồng nầy là điều sĩ nhục. Ông đã cay đắng phát biểu: "Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới vẫn đặt vũ khí nguyên tử nhắm vào nước Mỹ, tuy nhiên khi chúng ta bắt được gián điệp của họ, chúng ta chỉ vỗ nhẹ vào cườm tay bọn chúng". Hầu hết các chuyên viên phản gián đều đồng ý rằng bước đầu tiên ngăn chặn gián điệp Trung Quốc là phải có sự trừng phạt. Tuy nhiên Tổng thống Clinton xem Trung Quốc như là khách hàng ưu đãi đang trãi qua giai đoạn cải cách kinh tế và chính trị nên không muốn đưa ra những vụ rắc rốí về gián điệp làm cho tình hình thêm khó khăn về mặt chính trị. Vì thế, chính quyền Mỹ càng thắt chặt bang giao với Trung quốc thì càng có nhiều cơ hội cho gián điệp hoạt động. Triplett kết luận: "Người Mỹ chúng ta thật quá điên rồ khi chấp nhận lập luận nêu trên. Chúng ta đòi hỏi chính quyền Mỹ phải đối phó cứng rắn với gián điệp Trung Quốc và mỗi gián điệp phải được đưa ra xét xử với bản án tối đa’.

Ðỗ Hữu Long


Canada tố cáo hầu hết nhà báo Trung Quốc làm gián điệp

22/05/2017 14:59 GMT+7

TTO - Trong nhiều năm qua, Cục An ninh tình báo Canada đã giám sát các nhà báo Trung Quốc thường trú ở Ottawa vì nghi ngờ họ làm gián điệp cho Bắc Kinh.

Canada tố cáo hầu hết nhà báo Trung Quốc làm gián điệp
Nhân viên an ninh đưa phóng viên Lý Học Giang của Nhân dân Nhật báo (phải) ra ngoài vì người này xô đẩy nữ trợ lý của thủ tướng Canada - Ảnh: Reuters

Theo điều tra riêng của báo La Presse (Canada) công bố trong tháng 5 này, Cục An ninh tình báo Canada (trực thuộc Bộ An ninh Công cộng) quan tâm đặc biệt đến các phóng viên thuộc cơ quan thường trú của Nhân dân Nhật báo và Tân Hoa xã tại thủ đô Ottawa.

80% phóng viên Trung Quốc làm gián điệp

Các phóng viên Trung Quốc thường trú đã gia nhập Diễn đàn Báo chí Quốc hội (tổ chức quy tụ các phóng viên nghị trường) thì vẫn có quyền ưu tiên tham dự các sự kiện do Văn phòng thủ tướng, các bộ hoặc các cơ quan chính phủ Canada tổ chức.

Một nguồn tin giấu tên từng giữ vị trí quan trọng trong chính phủ trước đây của Thủ tướng Stephen Harper (2006-2015) tiết lộ: “Trong chính phủ ai cũng biết phóng viên các báo này giữ vai trò rất rõ tại Ottawa. Đó là thu thập thông tin chiến lược mà chính phủ Trung Quốc quan tâm. Bởi vậy ngay tại Ottawa cũng phải hành xử cẩn thận để tránh bị dò xét”.

Một cựu nhân viên cấp cao của Cục An ninh tình báo Canada khẳng định tất cả cơ quan tình báo phương Tây mà đặc biệt là liên minh tình báo Five Eyes (Canada, Mỹ, Anh, Úc và New Zealand) đều minh định phóng viên Trung Quốc đều phục vụ cho chính phủ Trung Quốc.

Nguồn tin này nhấn mạnh: “Họ là gián điệp. Chúng tôi đánh giá 80% phóng viên Trung Quốc trên thế giới làm gián điệp”.

Báo La Presse đã liên lạc để hỏi thêm về vấn đề này nhưng văn phòng đại diện của hai tờ báo Nhân dân Nhật báo và Tân Hoa xã tại Ottawa cũng như đại sứ quán Trung Quốc đều không trả lời.

Sa bẫy tình của nhà báo nữ Trung Quốc

Dưới thời Thủ tướng Stephen Harper, hãng thông tấn Tân Hoa xã có ba phóng viên thường trú tại Ottawa. Hiện nay Tân Hoa xã và Nhân dân Nhật báo cử mỗi báo một phóng viên đưa tin thời sự tại Ottawa.

Phản hồi với báo La Presse, ông Dan Brien, giám đốc truyền thông của bộ trưởng Bộ An ninh công cộng, không cung cấp chi tiết mục đích điều tra đối với các phóng viên Trung Quốc. 

Ông giải thích: “Luật quy định về Cục An ninh tình báo rất rõ. Cục chỉ có thể mở cuộc điều tra đối với một phóng viên nếu có đủ thông tin cho thấy phóng viên này tham gia các hoạt động đe dọa an ninh quốc gia”.

Một nguồn tin giấu tên cho biết trong các báo cáo hàng tuần về an ninh quốc gia cho thủ tướng đều thường xuyên nói đến hoạt động gián điệp của các viên chức Trung Quốc hoặc phóng viên Trung Quốc. Cũng vì thế mà lúc còn đương nhiệm, Thủ tướng Stephen Harper giữ thái độ không mấy mặn mà trong quan hệ với Trung Quốc.

Trường hợp của hạ nghị sĩ Bob Dechert là ví dụ tiêu biểu. Một cựu lãnh đạo Cục An ninh tình báo Canada tiết lộ hồi tháng 9-2011, có tin ông Dechert đã gửi thư điện tử mùi mẫn cho một phóng viên nữ của Tân Hoa xã ở Toronto.

Lúc đó ông Dechert giữ chức thư ký Quốc hội của Ngoại trưởng John Baird và như vậy có thể nắm được một số tài liệu mật. Chồng của phóng viên nữ nọ đọc được thư và đã chuyển cho một số nhà báo xem.

Nguồn tin khẳng định ông Dechert đã rơi vào bẫy tình của phóng viên nữ nọ. Sau đó, ông Dechert đã bị Cục An ninh tình báo Canada điều tra.

Phóng viên chỉ lo chụp ảnh quân sự!

Năm 2011, văn phòng Thủ tướng Stephen Harper rất ngạc nhiên khi các phóng viên Nhân dân Nhật báo và Tân Hoa xã đăng ký theo đoàn của thủ tướng đến thăm Bắc cực. Cũng các phóng viên này tham gia chuyến thăm Bắc cực của thủ tướng vào năm 2012 và 2013.

Một cộng sự cũ của Thủ tướng Harper kể trong các chuyến thăm, nhà báo Lý Học Giang của tờ Nhân dân Nhật báo không quan tâm chụp ảnh sự kiện liên quan đến thủ tướng mà chỉ canh me chụp rất nhiều ảnh về các cơ sở quân sự và trang thiết bị của quân đội Canada như máy bay, trực thăng.

Canada tố cáo hầu hết nhà báo Trung Quốc làm gián điệp
Thủ tướng Stephen Harper (thứ hai từ phải sang) đến Bắc cực năm 2012 - Ảnh: Bộ Quốc phòng Canada

Trong chuyến đi năm 2013, phóng viên này xô đẩy nữ trợ lý báo chí của thủ tướng khi bị từ chối đặt câu hỏi và định giật micro. Lực lượng an ninh phải áp giải người này ra khỏi phòng. 

Năm sau, Văn phòng thủ tướng quyết định không cho phóng viên Nhân dân Nhật báo và Tân Hoa xã tháp tùng chuyến đi Bắc cực.   

Năm 2016, theo đề nghị của Cục An ninh tình báo Canada, Hạ viện thông báo với Diễn đàn Báo chí Quốc hội sẽ siết lại quy định an ninh đối với các phóng viên mới đăng ký đưa tin Quốc hội như lấy dấu vân tay, kiểm tra lý lịch tư pháp. Tuy nhiên do Diễn đàn Báo chí Quốc hội phản đối nên các biện pháp này chưa được thực hiện.    

Nhà báo Canada bị mua chuộc

Nhà báo Mark Bourrie đã viết tin về nghị trường Quốc hội từ nhiều năm nay. Ông đã có thời gian cộng tác với cơ quan thường trú Tân Hoa xã ở Ottawa khoảng một năm rưỡi. 

Ông kể năm 2010, Trương Đại Thành - trưởng cơ quan thường trú Tân Hoa xã - giải thích rằng Tân Hoa xã muốn tăng cường sự hiện diện và thông tin vì Trung Quốc chưa có hãng thông tấn nổi tiếng như AFP, Reuters, La Presse.

Sau đó, trưởng cơ quan thường trú đưa ra lời mời cộng tác. Ông Bourrie đồng ý nhưng có hơi ngờ vực. Vài người trong Diễn đàn Báo chí Quốc hội nói nhỏ với ông họ tin rằng Trương Đại Thành là gián điệp.

Ông Bourrie viết chủ yếu về bầu cử liên bang năm 2011 hoặc các tin thông thường đại loại như thông báo của Ngân hàng trung ương Canada chứ ít viết về các vấn đề quân sự, trừ máy bay chiến đấu F-35.

Mùa xuân năm 2012, lúc đức Đạt lai Lạt ma thăm Ottawa trong hai, ba ngày, có một cuộc hội thảo tổ chức ở Ottawa. Trương Đại Thành nhờ ông Bourrie theo dõi sự kiện này.

Khi ông hỏi viết bài dài chừng bao nhiêu từ, người này nói chỉ muốn ông ghi chép sự kiện chứ không cần câu chuyện. 

Sau đó có một sự kiện khác ở công viên Lansdowne. Trương Đại Thành đến đó và hỏi Bourrie: “Anh có biết Thủ tướng Stephen Harper và Đạt lai Lạt ma trò chuyện về chủ đề gì không?”. Nhà báo Canada trả lời “không”.

Trả lời báo La Presse hồi đầu tháng 5-2017, nhà báo Mark Bourrie quả quyết Trương Đại Thành là gián điệp vì khi ông hỏi bài viết của ông sẽ được xử lý thế nào, người này trả lời sẽ gửi trực tiếp về Bắc Kinh chứ không đăng báo.

Từ đó ông chấm dứt cộng tác với Tân Hoa xã và gửi thư cho Diễn đàn Báo chí Quốc hội thông báo Trương Đại Thành là gián điệp Trung Quốc.

Nhà báo Mark Bourrie kể một lần nọ, trưởng cơ quan thường trú Tân Hoa xã Trương Đại Thành nhờ ông thu thập tên và địa chỉ những người biểu tình trong chuyến thăm Ottawa của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vào năm 2010 nhưng ông đã từ chối. Ông biết trưởng cơ quan thường trú rất thân cận với người của đại sứ quán Trung Quốc. HOÀNG DUY LONG

Nhiều điện thoại ‘gián điệp’ Trung Quốc có mặt ở Việt Nam

Thử nghiệm của Số Hóa trên mẫu smartphone bị nghi ngờ “gián điệp” Redmi Note cho thấy, máy liên tục tạo kết nối đến địa chỉ IP 42.62.xx.xx. Thiết bị này trước đó đã được khôi phục cài đặt gốc, không cài đặt thêm phần mềm ngoài và không đăng nhập bất kỳ tài khoản nào.

Địa chỉ mà Redmi Note trao đổi được xác định có máy chủ đặt tại Trung Quốc. Tiếp tục kiểm tra smartphone của hai nhà sản xuất Trung Quốc khác đang bán tại thị trường Việt Nam, máy cũng gửi thông tin đến máy chủ nhưng dùng địa chỉ IP khác.


Xiaomi cũng đã thừa nhận trên ChinaPost rằng Redmi Note tự động kết nối và tải dữ liệu lên máy chủ. Tuy vậy, thiết bị của hãng không gửi thông tin cá nhân mà chỉ là các hoạt động của người dùng để từ đó cải thiện chất lượng sản phẩm. 
Nhiều điện thoại 'gián điệp' Trung Quốc có mặt ở Việt Nam
Trong khi đó trang tin công nghệ Đài Loan TechNews lại dẫn nguồn chứng minh Redmi Note gửi cả tin nhắn, hình ảnh cùng nhiều dữ liệu khác đến máy chủ tại Trung Quốc. Mẫu điện thoại của Xiaomi chỉ gửi dữ liệu khi kết nối mạng Wi-Fi và tự động ngắt khi dùng mạng di động


Ông Nguyễn Ngọc Trung đại diện HTC Việt Nam cho biết, việc các hãng điện thoại thu thập thông tin người dùng là điều không hiếm gặp. Tuy vậy, các nhà sản xuất uy tín luôn thông báo rõ ràng với khách hàng và đưa ra những điều khoản cụ thể nhằm bảo mật dữ liệu.

Ví dụ, điện thoại HTC mặc định không kích hoạt tính năng thu thập dữ liệu người dùng mà chỉ thực hiện khi khách hàng cho phép trong cài đặt, ông Trung nói. Chia sẻ về nghi vấn “gián điệp” trên Xiaomi, đại diện HTC cho biết chưa thể kết luận về điều này song cũng đặt ra nhiều nghi vấn khi Redmi Note liên tục gửi dữ liệu đến máy chủ Trung Quốc mà không báo trước. “Ít nhất nhà sản xuất này chưa tôn trọng người dùng”, ông Trung nhận xét. 
 







5 NGÀN GIÁN ĐIỆP TRUNG CỘNG, ĐANG HOẠT ĐỘNG Ở VIET NAM ...

https://www.youtube.com/watch?v=2knVvBtlrSc
Mar 18, 2017 - Uploaded by ThamHoaDoMovie
Đây là Phụng Hoàng từ Tin Bình Minh - Phụng Hoàng xin chào đón một ngày an lành, sau đây la tin tuc trong tuan: VIỆT NAM 

MyLinh Nguyen - Ông Hồ Chí Minh Có Phải Là Gián Điệp Trung Quốc ...

https://www.youtube.com/watch?v=RbRkD5xL2nQ
Mar 9, 2017 - Uploaded by HatbuiVitran

https://www.facebook.com/mylinh.nguyen.5454/videos/10209730159036833/

Trung Cộng đã gài gián điệp vào Việt Nam - Radio DLSN - 10062014 ...

https://www.youtube.com/watch?v=KRcPUDoVwlI
Jun 10, 2014 - Uploaded by radiodlsn
Trung Cộng đã gài gián điệp vào Việt Nam - Radio DLSN - 10062014 .... phủ nhận những công lao chủ yếu của đản

ÂM MƯU KHỐNG CHẾ HOÀN TOÀN VIỆT NAM CỦA TRUNG QUỐC

Kể từ sau sự kiện Trung Quốc chiếm đóng một phần Quần Đảo Trường Sa của Việt Nam năm 1988, trong những năm gần đây, vấn để hải đảo biên giới khiến quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc trở nên căng thẳng một cách đáng lo ngại. Tuy quan hệ ngoại giao căng thẳng nhưng quan hệ giữa hai Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn nồng ấm một cách lạ thường, Trung Quốc tiếp tục dành được nhiều dự án lớn, trọng điểm quốc gia, trong đó có dự án Bauxite Tây Nguyên, dự án xây dựng các nhà máy điện, xí nghiệp, cải tạo hệ thống cống thoát nước… Đặc biệt gần đây Trung Quốc còn hỗ trợ Việt Nam xây dựng Ký túc xá ở học viện chính trị & hành chính Hồ Chí Minh, Cung hữu nghị Việt Trung.

Trong bối cảnh căng thẳng giữa hai nước khi ngư dân Việt Nam liên tục bị Hải Quân Trung Quốc sách nhiễu trên biển Đông, tàu Việt Nam thường xuyên bị “Tàu lạ” đâm chìm ngay trên lãnh thổ Việt Nam. Các trang mạng, báo chí chính thống của Trung Quốc liên tục khiêu khích, kích động đòi chiến tranh với Việt Nam, Hải Quân Trung Quốc thường xuyên công khai vi phạm lãnh hải Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa đặc biệt Trung Quốc còn xúc tiến việc thăm dò khai thác dầu khí tại những vùng biển đang tranh chấp thì mối quan hệ nồng ấm giữa hai Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng Sản Trung Quốc rõ ràng là không được bình thường.

Nếu nói rằng hai Đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc chỉ “bằng mặt mà không bằng lòng” thì thiếu thuyết phục vì một nước lớn như Trung Quốc chẳng có lý do gì để phải “nể mặt” một nước nhỏ như Việt Nam. Và một mối quan hệ hình thức bề ngoài thì không thể giúp cho Trung Quốc liên tiếp dành được nhiều dự án quan trọng như dự án Bauxite Tây Nguyên; nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam không bằng lòng với Đảng Cộng Sản Trung Quốc thì không thể nào họ lại không đề phòng sự xâm nhập của Trung Quốc vào một khu vực chiến lược quan trọng như Tây Nguyên, không đề phòng việc giao cho Trung Quốc thi công những công trình, những dự án lớn trên khắp nước Việt Nam. Rõ ràng là bất chấp sự bá quyền của Trung Quốc Đảng Cộng Sản Việt Nam đã nhượng bộ một cách thái quá, bất thường đến mức tỏ ra nhu nhược mất hết tinh thần độc lập của dân tộc.

Nhiều nhà khoa học và giới trí thức cũng như các cán bộ lão thành Cách mạng đã bày tỏ mối lo ngại sâu sắc về sự ảnh hưởng của Trung Quốc đối với Việt Nam trên tất cả các lĩnh vực nhưng chính quyền Đảng Cộng Sản đã làm ngơ và thậm chí ảnh hưởng của Trung Quốc ngày càng mạnh mẽ, to lớn và sâu đậm hơn. Từ đây có một câu hỏi lớn được đặt ra? Trung Quốc với tư tưởng bá quyền từ hàng ngàn năm nay muốn thôn tính Việt Nam và họ luôn coi Việt Nam là một phần lãnh thổ của họ đã bị tách ra điều này hầu như người dân Việt Nam nào cũng biết huống chi là tầng lớp lãnh đạo, vậy vì lý do gì mà những người lãnh đạo đã không ngăn cản ảnh hưởng của Trung Quốc mà thậm chí họ còn tiếp tay cho Trung Quốc? Phải chăng Trung Quốc đã khống chế được một bộ phận lãnh đạo trong chính quyền Việt Nam? Và Trung Quốc đã khống chế được lĩnh vực nào của Việt Nam từ việc bành trướng ảnh hưởng của họ trong thời gian vừa qua?

Bài viết này tôi xin được viết với tất cả tấm lòng đối với quê hương đất nước, tôi viết vì lo ngại cho vận mệnh của dân tộc đang rơi vào cảnh lâm nguy. Tôi viết để kêu gọi mọi người dân Việt Nam cho dù theo chủ nghĩa nào, hay ở đất nước nào đi nữa cũng phải quan tâm đến vận mệnh của dân tộc vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của chúng ta và con cháu chúng ta. Có lẽ những nhận định trong bài viết của tôi không hoàn toàn chính xác vì những quan điểm chủ quan của tôi nhưng tôi nghĩ nó sẽ không trở nên dư thừa khi những cảnh báo về một cuộc chiến tranh ra giữa Việt Nam và Trung Quốc không thể nào không xẩy trong tương lai, chỉ có điều chưa ai rõ nó sẽ diễn ra như thế nào mà thôi!

Trở lại vấn đề Trung Quốc đã khống chế Việt Nam, vậy Trung Quốc đã khống chế được lĩnh vực gì của Việt Nam và nếu xẩy ra chiến tranh thì việc khống chế lĩnh vực đó giúp ích gì cho Trung Quốc?

1) Lĩnh vực tư tưởng văn hóa:

Sự xâm lấn của các văn hóa phẩm Trung Quốc như phim truyện, điện ảnh đã từ lâu luôn trở thành vấn đề bức xúc của dư luận dẫn đến tình trạng người Việt Nam giỏi sử Trung Quốc hơn sử Việt Nam, người Việt Nam thần tượng các anh hùng vua chúa Trung Quốc hơn cả các anh hung vua chúa Việt Nam. Những điều đó không tai hại hằng việc học sinh thanh niên Việt Nam tập trung chơi game o­nline Trung Quốc như một trào lưu, đến nỗi nhà nhà chơi game, người người chơi game; điều này thật sự hết sức tai hại khi tuổi trẻ Việt Nam bị game Trung Quốc đầu độc mà bỏ bê trách nhiệm học tập, trách nhiệm quan tâm đến xã hội, đất nước. Thậm chí một số công ty game như VinaGame có các nhà đầu tư Trung Quốc đứng đằng sau còn cấm dung những từ “Hoàng Sa hay Trường Sa” trong các game và mạng xã hội của họ.

Báo chí thì hoàn toàn bị khống chế khi viết về Trung Quốc, điển hình là cuộc chiến tranh biên giới 1979 báo chí Việt Nam hầu như hoàn toàn im lặng trong khi báo chí Trung quốc vẫn kỷ niệm cuộc chiến 1979 dưới nhiều hình thức, điều lạ đời ở đây là một đất nước có hàng chục ngàn người đã hi sinh để bảo vệ độc lập toàn vẹn lãnh thổ cho dân tộc lại không hề được tưởng nhớ đến trong khi một đất nước hi sinh hàng chục ngàn người để đi “dạy cho dân tộc khác một bài học” thì lại được tưởng nhớ như những anh hùng? Vậy công lý hóa ra thuộc về Trung Quốc chăng nên Việt Nam phải im lặng như vậy? Ngoài vấn đề Hoàng Sa Trường Sa thì những nội dung khác về Trung Quốc đều rất nhạy cảm trên báo chí Việt Nam, có nhiều nhà thơ nhà văn viết về Ải Nam Quan, tinh thần yêu nước khi xuất bản đều bị xóa đi hoặc bị đình bản như Báo Du lịch với lý do “gây tổn hại đến quan hệ ngoại giao” với Trung Quốc? Trong khi báo chí Trung Quốc chẳng bao giờ sợ gây “tổn hại quan hệ ngoại giao” với Việt Nam. Điều đáng báo động là thậm chí báo chí Việt Nam lại tỏ ra ủng hộ quan điểm của Trung Quốc như trường hợp của ông Đào Duy Quát, tổng biên tập báo điện tử ĐCSVN cho đăng tin Trung Quốc tập trận “trên biển của Trung Quốc”, nhiều tờ báo không cho rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam một cách “vô ý” kỳ lạ.

2) về lĩnh vực xây dựng cơ sở hạ tầng, kinh tế:

Hàng hóa Trung Quốc xuất hiện dầy đặc ở thị trường Việt Nam làm nhiều doanh nghiệp Việt Nam bị sụp đổ. Sản phẩm Trung Quốc thì vô cùng độc hại nhưng vẫn cứ vô tư xuất sang Việt Nam dưới sự bất lực của các cơ quan chức năng. Quan trọng hơn nữa là Trung Quốc trúng thầu hầu hết các dự án lớn xây dựng các nhà máy, xí nghiệp, đường xá, hệ thống thoát nước, viễn thông, nhà máy điện, sân vận động, khu chung cư, các khu mỏ, quặng…Ngoài vấn đề chất lượng của các công trình Trung Quốc là vấn đề không cần phải bàn cãi thì ít ai nghĩ đến những âm mưu thâm độc của Trung Quốc trong các công trình mà họ thực hiện. Trong quá khứ Trung Quốc đã từng lợi dụng việc xây dựng nhà máy, xí nghiệp, đường xá để đưa tình báo vào nước ta do thám địa hình nước ta, chiếm lấy đất của chúng ta. Những bài học đó vẫn còn rất mới trong cuộc chiến 1979 vậy mà Đảng Cộng Sản Việt Nam lại để Trung Quốc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên bất chấp sự phản đối gây gắt của dư luận.

Có một sự trùng hợp khá kỳ lạ lạ sau khi cho TQ khai thác Bauxite ở Tây Nguyên ĐCSVN lại nhanh chóng thông qua việc xây dựng các nhà máy điện Hạt Nhân với kinh phí rất lớn mặc dù vẫn chưa được sự đồng tình của dư luận, điều này đặt ra một giả thuyết khai thác Bauxite ở Tây Nguyên chỉ là phụ chứ mục đích chính của dự án là khai thác quặn phóng xạ? Việc Tây Nguyên có tìm ẩn những mỏ Phóng xạ là điều rất có cơ sở vì không phải vô tình mà Pháp lại đặt Lò Phản Ứng Hạt nhân duy nhất của Việt Nam ở Đà Lạt mà không đặt ở những nơi khác. Vừa qua Tiến Sĩ Mai Thanh Tuyết cũng có đề cập đến vấn đề này trong bài “Quặng Bauxite hay quặng phóng xạ?” và trong bài cũng đề cập đến việc công ty NWT Uranium Corp. ở Toronto Canada đồng ý chia sẻ việc triển khai và khai thác quặng mỏ Uranium ở Việt Nam đồng thời vào ngày 06/08/2009 chính ông Trần Xuân Hương Bộ Trưởng Bộ Môi Trường và Tài Nguyên đã chính thức thừa nhận Việt Nam sẽ thăm dò và khai thác quặng mỏ Phóng Xạ ở Nông Sơn và ông có nhắc đến cả Lâm Đồng trong tương lai. Như vậy phải chăng Đảng Cộng Sản Việt Nam đang ầm thầm bán rẻ một nguồn tài nguyên vô cùng quý giá và có giá trị về mặt quân sự là quặng phóng xạ Uranium cho Trung Quốc để đổi lại Trung Quốc sẽ cung cấp nguyên liệu cho các lò phản ứng Hạt Nhân của Việt Nam trong tương lai? Liệu âm mưu này có dừng lại ở đó hay nó còn ẩn khúc nào khác nữa?

Phải nói là giả thuyết này là rất có cơ sở vì không thể trùng hợp đến mức Đảng Cộng Sản Việt Nam thông qua việc xây dựng các nhà máy điện nguyên tử ngay sau khi đã sắp đặt yên ổn các dự án bauxite ở Tây Nguyên mà tại sao không thông qua trước hoặc đợi một thời gian sau mới đặt vấn đề xây dựng các nhà máy điện nguyên tử. Phải chăng đây mới chính là “chủ trương lớn của Đảng” mà Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã phát biểu trên báo chí để nhân dân không thể bàn cãi và không thể giám sát các dự án đang diễn ra?

Sự khống chế về kinh tế còn thể hiện ở việc rất nhiều nhà đầu tư Trung Quốc đang làm mưa làm gió trên thị trường Việt Nam, góp phần với các công ty đại gia của người Hoa trong giới làm ăn người ta thường bàn tán về rất nhiều “đại gia lạ” có vốn rất mạnh họ có thể huy động vài trăm đến vài ngàn tỷ ngay khi cần đến! Đặc biệt nguồn gốc của các “đại gia lạ” này không rõ ràng chỉ biết rằng đứng đằng sau họ là các công ty ở Đài Loan và Trung Quốc. Nếu cùng hợp sức lại họ có thể tạo nên những đợt biến động giá cả ảnh hưởng rất lớn đến nền kinh tế của Việt Nam, nhưng qua những đợt biến động giá cả vừa qua chỉ nghe báo chí nhắc đến “nhà đầu cơ” mà các cơ quan chức năng tuyệt nhiên không thể tìm ra bất cứ “nhà đầu cơ” nào âu cũng là điều khó hiểu?

3) Về lĩnh vực chính trị tôn giáo:

Về lĩnh vực chính trị và tôn giáo ĐCS Trung Quốc đã thành công khi gây áp lực lên ĐCS Việt Nam trục xuất các Tăng Ni Làng Mai tại Bát Nhã vì Thiền Sư Nhất Hạnh đã công khai ủng hộ Đức Đạt Lai Lạt Ma trong một cuộc phỏng vấn. Thiền Sư Nhất Hạnh được xem là người Phật Giáo nổi tiếng thứ nhì thế giới chỉ sau Đức Đạt Lai Lạt Ma. Năm 2005 Thiền Sư Nhất Hạnh đã về Việt Nam lập trai đàn cầu siêu điều đó chứng tỏ chính quyền Việt Nam không coi Tổ chức Làng Mai của Thiền Sư là một tổ chức chống đối, vì thế việc trấn áp các Tăng Ni Làng Mai ở Bát Nhã rõ ràng chỉ có một lý do duy nhất là cách mà Hà Nội làm vui lòng Bắc Kinh chứ không thể vô duyên vô cớ ĐCS Việt Nam lại dính vào chuyện đàn áp tôn giáo đối với vài trăm Tăng Ni chẳng làm gì bất lợi với họ cho thêm chuyện rắc rối.

Thời gian gần đây không có nhiều bằng chứng về áp lực của Trung Quốc trong quan hệ đối ngoại với Việt Nam, tuy nhiên nếu đọc lại hồi ký của Thứ Trưởng Ngoại Giao Trần Quang Cơ chúng ta thấy rằng quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và các nước khác nhất là Mỹ luôn chịu áp lực rất lớn từ Trung Quốc nhất là trong quá khứ khi Việt Nam đáng lẽ có thể gia nhập WTO trước Trung Quốc lại phải đợi Trung Quốc gia nhập WTO xong Việt Nam mới có thể tham gia đã khiến Việt Nam chịu nhiều thiệt thòi trong quá trình đàm phán gia nhập WTO với Trung Quốc. Dĩ nhiên là hiện nay Trung Quốc vẫn tiếp tục áp lực Việt Nam chỉ có điều chưa có người nào kể lại cho chúng ta nghe nên chúng ta không biết nhưng không phải vì thế mà chúng ta không nhận ra những dấu hiệu bất thường, và vấn đề này chúng ta sẽ đề cập đến vào một bài viết khác.

4) Về lĩnh vực quốc phòng tình báo:

Mối quan hệ giữa giữa hai Đảng Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc là một tập hợp một chuỗi gồm những câu chuyện hết sức bí ẩn bất thường. Một bí ẩn rất lớn được đặt ra trong ngành quốc phòng tình báo đến nay vẫn chưa có câu trả lời.

Mặc dù trong thời gian vừa qua Việt Nam đã tích cực mua sắm các phương tiện quốc phòng tối tân như tàu ngầm, máy bay để đối phó với sự tăng cường lực lượng hải quân của Trung Quốc trên biển đông điều đó tạo ra cảm giác cho nhân dân Việt Nam rằng lĩnh vực quốc phòng của Việt Nam luôn vững mạnh và luôn được đầu tư tăng cường. Nhưng hầu hết ít ai chú ý rằng cho dù quân đội của ta có hiện đại hay có mạnh đến đâu nếu bị gián điệp của Trung Quốc kiểm soát thì chúng ta sẽ thua thảm hại trước khi cuộc chiến xẩy ra. Ví dụ như nếu Trung Quốc biết được vị trí các trạm rada đi động của ta, nơi cất giấu máy bay, tên lửa chủ lực hay đơn giản hơn là cách hoạt động và thông số kỹ thuật của các vũ khí hiện đại thì họ sẽ có cách để tiêu hủy hay chế ngự khả năng quốc phòng của nước ta.

Vì vậy việc phát hiện và truy tìm gián điệp của địch là một công việc cực kỳ quan trọng trong lĩnh vực quốc phòng nếu không làm tốt được vấn đề này thì không thể nào nói rằng quốc phòng ta đã vững mạnh, nhất là khi nước ta có sự hiện điện đông đảo một bộ phận người Việt gốc Hoa nữa. Tuy nhiên trong thời gian vừa qua kể từ sau hai nước Việt Nam Trung Hoa bình thường hóa quan hệ ngoại giao năm 1991 đến nay chưa hề có trường hợp nào Việt Nam phát hiện được gián điệp tình báo của Trung Quốc. Trong khi các nước Châu Âu, Mỹ chỉ trong chục năm trở lại đây họ đã phát hiện ra hàng trăm hàng ngàn gián điệp Trung Quốc còn Việt Nam một nước sát biên giới với Trung Quốc luôn nằm trong tầm ngắm của Trung Quốc lại không tìm ra được 1 tên gián điệp nào trong 20 năm? Đó có phải là một điều kỳ lạ hay không?

Trong khi thành tích của ngành tình báo phản giản Việt Nam đâu phải là tồi khi những chiến công chống lại “bọn phản động” và “diễn biến hòa bình” của phương Tây đã bị dập tắt từ trong trứng nước. Nhất là vụ Tổng Cục 4 phát hiện nhiều lãnh đạo cao cấp trong Đảng và chính phủ là người của CIA vậy mà họ không phát hiện được tên gián điệp nào của cục tình báo Hoa Nam?

Và không biết ĐCS Việt Nam có nhận thức được rằng bọn “phản động” cùng lắm chỉ đòi đa đảng, đòi chính quyền còn Trung Quốc sẽ đòi cả nước Việt Nam, và bọn “phản động” đòi là một chuyện còn Đảng có chấp nhận hay không lại là chuyện khác nhất là khi ĐCS luôn tự tin rằng họ được sự ủng hộ và tin yêu của phần lớn người dân thì việc “chống phản động” và “diễn biến hòa bình” đâu có cấp thiết bằng chống ngoại xâm? Nhưng tại sao trong thời gian qua chiến công của ngành tình báo chỉ tập trung vào chống “phản động” chứ không hề có bất kỳ vụ nào “chống ngoại xâm”?

Trong khi tôi biết được hiện tại ở Việt Nam có một vài tổ chức người Việt gốc Hoa, họ có hai quốc tịch cùng một lúc trong đó một quốc tịch Việt Nam một quốc Tịch Trung Quốc hay Hồng Kông, nhiệm vụ của họ là đi khắp nơi thu thập tất cả các thông tin trên báo chí và những gì diễn ra trong xã hội đến cả những chuyện tâm linh của Việt Nam làm báo cáo gửi về cho tổ chức họ. Chuyện này là có thật 100% tuy nhiên vì lý do an ninh của cá nhân tôi nên tôi rất tiếc không thể nói rõ hơn về tổ chức này vì có thể họ sẽ nhận ra tôi là ai. Điều này làm tôi thực sự lo ngại về tình hình gián điệp Trung Quốc tại Việt Nam.

5) Về lĩnh vực tổ chức nhân sự trong chính quyền:

Nếu chúng ta tinh tường một chút chúng ta sẽ thấy rằng bất kỳ Đại Hội Đảng lần nào Trung Quốc cũng cử cán bộ cao cấp sang Việt Nam tham dự hội nghị, thậm chí họ còn cử đại diện sang trước khi đại hội diễn ra. Nhiều tài liệu cho chúng ta biết rằng Trung Quốc bày tỏ quan điểm công khai ủng hộ hay bất ủng hộ đối với một nhân vật nào đó vào cách chức vụ cao cấp trong chính phủ của ta khi họ tham gia hội nghị và dĩ nhiên sự ủng hộ của Trung Quốc rất có trọng lượng. Trong Hồi Ký ngoại giao của Thứ trưởng Trần Quan Cơ đã chứng minh Trung Quốc nhiều lần can thiệp vào việc xắp xếp nhân sự của chúng ta và gây áp lực đòi ĐCS phải sắp xếp những nhân vật thân Trung Quốc.

Và chúng ta biết rằng Trung Quốc không vô duyên vô cớ ủng hộ một ai đó nếu người đó không đem lại lợi ích cho Trung Quốc và các lãnh đạo của ta muốn tranh thủ sự ủng hộ của Trung Quốc không thể nào không làm đẹp lòng Trung Quốc điều đó đã dẫn đến những hậu quả hết sức tai hại cho Việt Nam khi ký kết những hiệp định, những dự án hết sức bất bình đẳng và gây hậu quả nghiêm trọng về lâu dài cho đất nước như dự án bauxite Tây Nguyên, hiệp định gia nhập WTO của Việt Nam được ký giữa Việt Nam và Trung Quốc…

Vậy hiện nay với cách tổ chức và sắp đặt nhân sự lãnh đạo chỉ dựa vào uy tín trong Đảng, sự ủng hộ của Trung Quốc và sức mạnh bè phái của nhân vật đó thì liệu đã có bao nhiêu tên gián điệp Trung Quốc đứng trong hàng ngũ lạnh đạo của chính phủ Việt Nam? Và liệu có bao nhiêu lãnh đạo đã vô tình tiếp tay làm lợi cho Trung Quốc mà bán rẻ lợi ích dân tộc để đổi lấy quyền lực cho bản thân mình?

6) Về vấn đề biên giới lãnh thổ:

Về biên giới lãnh thổ Trung Quốc đã thành công và được rất nhiều lợi thế khi ký kết hiệp định biên giới với Việt Nam. Đến tận ngày nay bất chấp áp lực của dư luận yêu cầu Đảng Cộng Sản phải công khai bản đồ phân mốc cắm giới với Trung Quốc, nhưng bản đồ cắm mốc phân giới vẫn được giấu kín làm nhiều người bày tỏ mối nghi ngờ Việt Nam bị mất rất nhiều đất vào tay Trung Quốc như mất một phần Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, Bãi Tục Lãm…

Việc ký kết hiệp định biên giới với Trung Quốc mà không công bố bản đồ phân giới cắm mốc là việc làm không minh bạch rõ ràng và mờ ám, huống chi bản đồ phân giới cắm mốc phân giới các quốc gia đều công khai thì lý gì ĐCS Việt Nam lại phải giấu đi? Phải chăng giống như lời nói của ông Lê Công Phụng Việt Nam chúng ta “được” thêm nhiều đất của Trung Quốc nên không dám công bố chăng?

Về thác Bản Giốc ông Lê Công Phụng từng nói toàn bộ thác phụ thuộc Việt Nam ta ngoài ra chúng ta còn lấy “được” phân nửa thác chính và cho đó là một thành công trong đàm phán thì rõ ràng ông đang đùa với mọi người rồi còn gì, chẳng lẽ Trung Quốc tốt bụng đến nỗi nhường phân nửa cái Thác Bản Giốc đẹp như vậy cho Việt Nam trong khi Việt Nam đã có toàn bộ thác phụ?

7) Và cuối cùng, viễn tưởng một cuộc chiến tranh với Trung Quốctrong tương lai:

Như tôi đã đề cập ở trên Trung Quốc đã và đang âm mưu khống chế hoàn toàn Việt Nam trong tương lai và việc Trung Quốc đang gia tăng sức ảnh hưởng đã chứng minh điều đó, đây đã là một vấn đề rất rõ ràng. Nhưng nếu chúng ta cho rằng mục đích chính của Trung Quốc là xâm lược Việt Nam thì điều đó chưa hẳn đã chính xác hoặc chưa chính xác vào thời điểm hiện tại hay chưa chính xác về cách thức diễn ra cuộc xâm lược ấy.

Chúng ta biết rằng giữa Việt Nam và Trung Quốc đã có một lịch sử không được tốt đẹp cho lắm khi nhân dân Việt Nam luôn phải đấu tranh chống lại quân xâm lược phương Bắc, còn Trung Quốc đã nhiều lần thảm bại tại Việt Nam và đến tận bây giờ họ vẫn chưa chiếm được một nước Việt Nam nhỏ bé. Nói không chiếm được cũng không chính xác, Trung Quốc từng đã chiếm được Việt Nam nhưng họ không giữ được Việt Nam, và có lẽ sau cuộc chiến tranh biên giới 1979 người Trung Quốc đã học được một bài học rằng việc trực tiếp đem quân đánh chiếm Việt Nam không phải là một cách làm khôn ngoan và sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Huống chi thời đại bây giờ đã khác, thế giới sẽ không ngồi yên nhìn Trung Quốc “dương oai diễu võ”, thay vì phải tốn công sức đánh chiếm Việt Nam cho dù có chiếm được cũng chưa chắc giữ được đất Việt Nam lại bị áp lực quốc tế nên Trung Quốc sẽ tìm cách kiểm soát Việt Nam biến Việt Nam trở thành một nước chư hầu, một sân sau của Trung Quốc và đó là cách xâm lược Việt Nam hiệu quả nhất trong thời điểm hiện tại mà không phải tốn nhiều công sức.

Mao Trạch Đông từng nói chấp nhận hi sinh phân nửa dân số Trung Quốc để chiếm lấy cả thế giới và Trung Quốc với tư tưởng Hán quyền hàng ngàn năm nay, khi họ luôn xem mình là trung tâm của thế giới và luôn muốn đứng trên đầu tất cả các nước khác thì lời nói của Mao Trạch Đông rất có thể trở thành sự thật trong tương lai không xa khi Đảng Cộng Sản Trung Quốc còn cầm quyền. Chúng ta nên nhớ rằng liên quân phát xít chỉ có Đức – Ý – Nhật, dân số của cả 3 nước trước khi xẩy ra Thế Chiến thứ 2 cũng chỉ cỡ một trăm triệu người mà Liên Minh Phát Xít đã tạo nên một cuộc chiến tranh tàn khốc nhất lịch sử thế giới thì Trung Quốc hiện tại với hơn một 1,2 tỷ dân, nếu đem phân nửa 600 triệu dân Trung Quốc ra đánh chiếm thế giới thì Liên Minh Phát Xít trong thế chiến thứ 2 chẳng đáng là gì cả.

Như vậy cho dù Trung Quốc có muốn thôn tính thế giới hay không thì trước khi chiếm được thế giới Trung Quốc vẫn cần có đồng minh, việc Trung Quốc ngày càng tạo ảnh hưởng và đứng đằng sao những nước độc tài ở Châu Phi, Miến Điện, Bắc Hàn và tạo mối quan hệ chặt chẽ với các nước XHCN như Venezuela đã cho thấy Trung Quốc đang tập trung xây dựng một lực lượng chư hầu, đồng minh khắp thế giới. Qua đó ta thấy rằng Trung Quốc có tham vọng rất lớn trong việc bành trướng sự ảnh hưởng của họ ra khắp thế giới. Dĩ nhiên Trung Quốc cũng muốn Việt Nam trở thành một chư hầu của Trung Quốc tương tự như Bắc Hàn, Miến Điện… nhưng phải nói Việt Nam luôn là nước phức tạp nhất và khó khăn nhất trên bàn cờ chiến lược của Trung Quốc, cái khó khăn lớn nhất ở đây chính là “chủ nghĩa dân tộc” mà Trung Quốc đã nhiều lần bày tỏ lo ngại với chính quyền Việt Nam.

Trung Quốc sẽ không xâm lược Việt Nam bằng một cuộc chiến tranh quy mô nhưng sẽ xâm lược Việt Nam bằng một cuộc chiến tranh phá hoại dựa đã chuẩn bị từ trước và sau cuộc chiến tranh đó Trung Quốc sẽ khống chế hoàn toàn Việt Nam để Việt Nam ngoan ngoãn trở thành một chư hầu của Trung Quốc. Trường Sa hiện tại chỉ là con bài của Trung Quốc dung để đối phó với Việt Nam, khiến Việt Nam tập trung vào Trường Sa mà lơ là sự quan tâm trên đất liền, nếu khống chế được Việt Nam thì việc chiếm được Trường Sa đâu có cần thiết nữa.

Vậy việc khống chế các lĩnh vực kinh tế xã hội chính chị ở Việt Nam sẽ giúp gì cho một cuộc “xâm lược kiểu mới” của Trung Quốc và sau cuộc xâm lược Trung Quốc sẽ điều kiển Việt Nam như thế nào? Chúng ta đừng quên rằng người Việt Nam mặc dù rất yêu nước nhưng những người như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắt cũng từng là người Việt Nam, thời Pháp cũng có nhiều người Việt Nam làm Việt Gian cho Pháp và Trung Quốc sẽ dùng những người như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắt hay nói gọn là bọn Việt Gian mà chúng đã đào tạo được để điều kiển Việt Nam và cuộc chiến tranh phá hoại Việt Nam ngoài mục đích đưa Việt Nam trở lại thời kỳ nghèo nàn lạc hậu còn là cách Trung Quốc đưa những tên Việt Gian lên cầm quyền.

Cuộc chiến tranh ban đầu sẽ được bắt đầu bằng việc Trung Quốc đánh vào nội bộ Việt Nam, Trung Quốc sẽ kích động các lực lượng chính quyền thân Trung Quốc đàn áp các tôn giáo, kích động chia rẽ tôn giáo gây rối loạn tình hình xã hội Việt Nam. (Trung Quốc sẽ không bao giờ kích động lật đổ chế độ Việt Nam).Tiếp theo sau Trung Quốc sẽ dung các “đại gia lạ” của mình tạo nên những cơn sốt về giá cả, tiền tệ nhằm đánh sập nền kinh tế Việt Nam tạo ra khủng hoảng bất ổn trong xã hội, rồi chính lúc này Trung Quốc sẽ tìm lý do gây chiến với Việt Nam có thể là đánh chiếm Trường Sa, lợi dụng sự phản khán của Việt Nam để có cớ gây chiến tranh.

Trung Quốc trong khi thi công các công trình đường xá, hệ thống cống ngầm, ống thoát nước, các nhà máy xí nghiệp đã có nắm được toàn bộ các cơ sở hạ tầng ở các thành phố lớn của Việt Nam như Sài Gòn và Hà Nội. Hàng trăm hàng ngàn quân đội của Trung Quốc giả dạng công nhân sẽ biến những ống cống thoát nước thành những trái bom khổng lồ lòng các thành phố tương tự như những vụ nổ ở Guadalajara Mexico vào năm 1992 gây thiệt hại khủng khiếp chocác thành phố lớn. Ngoài ra quân đội Trung Quốc còn đặt bom phá hoại cách cơ quan xí nghiệp, các nhà máy điện, phá hoại hệ thống viễn thông, cáp ngầm… do Trung Quốc xây dựng (có thể ngay trong quá trình xây dựng họ đã đặt bom ở đâu đó chỉ chờ ngày kích hoạt) khiến toàn bộ Việt Nam bị cắt điện bị mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Cũng có trường hợp trong quá trình xây dựng Trung Quốc đã để lại những thiết bị định vị cho tên lửa để tên lửa của Trung Quốc có thể rơi chính xác vào những vị trí mà Trung Quốc mong muốn khi tấn công Việt Nam gây thiệt hại lớn nhất cho Việt Nam ta.

Dựa vào lực lượng tình báo và gián điệp mấy chục năm hoạt động thuận lợi tại Việt Nam Trung Quốc có thể dễ dàng thủ tiêu hệ thống phòng thủ của Việt Nam, dùng máy bay tên lửa tiêu diệt các sân bay, trạm rada, các khu vực chứa tên lửa, thiết bị quân sự chiến lược khiến Việt Nam không thể chống trả. Như vậy chỉ trong một ngày cách lãnh đạo Trung Quốc chỉ ngồi một chỗ nhấn nút điều kiển các tên lửa, máy bay và gọi điện thoại để chỉ huy một cuộc chiến tranh phá hoại Việt Nam mà không phải mất một binh một tướng nào trong khi vẫn đem lại những hậu quả hết sức nặng nề cho Việt Nam. Sau đó hàng ngàn quân đội Trung Quốc giả danh các công nhân khai thác Bauxite sẽ kích động đồng bào thiểu số vốn có mâu thuẩn với chính quyền trong quá khứ, hậu thuẫn vũ khí cho họ thông qua cao nguyên bên Lào giáp ranh cao nguyên với Việt Nam đã được Trung Quốc thuê trong 50 năm để chiếm lấy Tây Nguyên thành lập một nhà nước khác ngay trong lãnh thổ Việt Nam, chiếm được Tây Nguyên thì Trung Quốc có thể tách đôi nước Việt Nam ta ra làm hai.

Hoàn cảnh bây giờ Việt Nam đã mất khả năng tự vệ do nội bộ rối loạn và những thiệt hại nặng nề sau sự phá hoại của Trung Quốc buộc phải đầu hàng nhượng bộ Trung Quốc để đổi lại Trung Quốc sẽ không đem quân qua đánh Việt Nam, các lãnh đạo không thuận theo Trung Quốc buộc phải từ chức, những gián điệp Việt Gian của Trung Quốc được đưa lên để bảo đảm “hòa bình” cho Việt Nam và Việt Nam buộc phải chịu nhiều thiệt thòi để được hưởng hòa bình với Trung Quốc. Dĩ nhiên thế giới sẽ chỉ trích mạnh Trung Quốc nhưng Trung Quốc đã khá quen với việc “chỉ trích” rồi, cuộc chiến tranh sẽ được giải thích theo nhiều cách, chẳn hạn như cuộc chiến tranh 1979 và sau này sẽ không có người Việt Nam nào được nhắc lại vì “quan hệ tốt đẹp giữa hai Đảng và nhân dân hai nước”. Cũng không loại trừ Trung Quốc sẽ thiết lập một chiến quyền tương tự như Miến Điện hay Bắc Hàn ở Việt Nam để ngu hóa dân Việt Nam cho bọn Việt Gian dễ cai trị và Trung Quốc đã hoàn toàn khống chế được Việt Nam là đều không còn gì phải nghi ngờ.

Lời Kết

Sự phân tích của tôi trong bài viết này nhất là việc suy đoán những âm mưu của Trung Quốc cũng như viễn tưởng một cuộc chiến tranh phá hoại của Trung Quốc trong tương lai rõ ràng là không đủ cơ sở, nhưng tương lai không thể biết trước được nhất là đối với Trung Quốc thì không có chuyện gì là không thể xẩy ra, do đó có thể mười điều tôi viết chỉ có một điều đúng thì ít ra nó cũng đóng góp phần nào cho những tiếng nói tâm huyết đang hết sức lo lắng cho vận mệnh của dân tộc trong tương lai khi Trung Quốc ngày càng thể hiện rõ tư tưởng bá quyền của họ.

Vấn đề quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm sao tìm ra trong hàng ngũ lãnh đạo ai là những người Cộng Sản hết lòng hết tâm vì quê hương, ai là Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắt để đề phòng và ủng hộ đúng người đúng việc. Chúng ta phải thuyết phục Đảng Cộng Sản Việt Nam rằng “chống ngoại xâm” quan trọng hơn hẳn “chống phản động” và “chống diễn biến hòa bình” và kêu gọi các Đảng Viên phải đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích của Đảng trong quan hệ với Trung Quốc để tránh thiệt thòi và những hậu quả về sau.

Sau cùng là cần phải có một cuộc kiểm tra và đánh giá chi tiết sự ảnh hưởng của Trung Quốc ở Việt Nam, kiểm tra lại những công trình quan trọng như các nhà máy điện, xí nghiệp, các hệ thống thoát nước viễn thông do các nhà thầu Trung Quốc thi công có gì mờ ám không, ngưng ngay trái bom Bauxite đang được cài đặt trên Tây Nguyên chỉ còn chờ ngày kích hoạt.

Vì đất nước vì tương lai của chúng ta đã đến lúc mọi người quan tâm một cách thiết thực hơn!

Hồi giáo, Tàu & con voi trong phòng

“Người ta có thể đem ĐCSVN ra khỏi rừng nhưng không thể đem rừng ra khỏi ĐCSVN!”

Lê Bá Vận (Danlambao) - Tại Anh quốc, tối thứ bảy 3/6/2017 quân khủng bố người Hồi giáo dùng xe van đâm bổ vào đám đông trên cầu London và dùng dao đâm người ở khu Borough Market gần đó.

Ngày 4/6, ông Sadiq Khan thị trưởng London cho biết nhân dân London sẽ thấy lực lượng cảnh sát, công an tăng nhiều hôm nay và mấy ngày sắp tới. Không có lý do gì phải hoảng sợ.

Tổng thống Mỹ Donald Trump phê phán: "Các nhà lãnh đạo hãy chấm dứt thái độ e dè, giữ kẽ và chú tâm đến an ninh của nhân dân..." Ông nói tiếp: "Khủng bố tấn công giết ít nhất 7 người, bị thương 48 người và thị trưởng London bảo "không có lý do gì phải hoảng sợ!...” 

Bài báo trích lời phê phán của Tổng thống Trump có trên cả chục ngàn lời bình, tán đồng hoặc không. Các lời bình tán đồng chỉ ra rằng kẻ thù như “con voi trong phòng” đang giết dần nhân dân mà nhà cầm quyền tránh đả động với bất cứ mọi giá. 

Con voi trong phòng là một thành ngữ tiếng Anh “elephant in the room” ngụ ý có những chuyện rất rõ, tình huống khó khăn, vấn nạn hiển nhiên to như con voi trong phòng không thể không trông thấy, song mọi người trong phòng đều làm bộ không hay biết, không nói đến vì ngại, vì sợ, để tránh trách nhiệm hoặc vì kiêng kỵ (với lãnh đạo CSVN thì để ngậm miệng ăn tiền). 

Sự tàn nhẫn man rợ của quân khủng bố mọi nơi và của Nhà nước Hồi giáo IS (Islamic State) ở Trung Đông đối với nhân dân của họ (giống nhà nước CSVN) đã gây phẫn nộ sâu xa. 

Ngoài nhóm quá khích là những con chiên ghẻ thì cộng đồng Hồi giáo đại đa số sống thân thiện. Song với mức độ sinh đẻ rất cao, nếu khó hòa nhập thì chỉ trong vòng vài thế hệ, ít chục năm sau, do chiếm đa số, luật Shari’a (luật Hồi giáo) có thể được áp đặt, thay đổi xã hội Âu châu. 

Người ta ước tính nếu dân số Hồi giáo vượt quá 5% thì họ bắt đầu có những đòi hỏi.

Vấn đề Hồi giáo là hiển nhiên, tợ con voi trong phòng nhưng các chính khách mọi phe phái đều phớt lờ, tránh đề cập đụng chạm, tránh mang tiếng phân biệt tôn giáo, kỳ thị chủng tộc, để được tiếng văn minh, chính trị phải đạo (political correctness).

-------

Các nước châu Âu vì nhân đạo mà cũng để có thêm lực lượng lao động đã thâu nhận di dân Hồi giáo trở thành voi trong phòng, Việt Nam (VN) ta có lẽ chẳng thua sút!

Việt Nam cũng đã nhập cư một con voi trong phòng còn bự hơn. Đó là vấn nạn Tàu cộng.

Hiện Tàu cộng (TC) đang tiến hành thủ tục cho phép Việt Nam sáp nhập, điều này giống hệt trường hợp Crimea của Ukraine năm 2014 xin trở về với Nga.

Rồi đây để hợp thức hóa trước quốc tế, Quốc Hội CSVN chấp thuận sáp nhập vào TC. 

“Crimea, Đường về Tổ quốc (Nga)” cũng là “Việt Nam, Đường về Tổ quốc (TC)”.

Sau kết quả thuận của Crimea trưng cầu dân ý, ngày 18.3.2014, Tổng thống Nga V. Putin ký sắc lệnh công nhận Crimea là thành phần của Liên bang Nga. 

Chủ tịch Tàu cộng Tập Cận Bình rồi cũng ký sắc lệnh y hệt cho Việt Nam, toàn quốc song cũng có thể Bắc trước, Nam sau tùy sự bức thiết của dân chúng mà cũng vì cách ngàn năm trước chỉ đất Bắc là Bắc thuộc, miền Nam đất mới không liên quan.

Nguyên Nhân TC Là Voi Trong Phòng Tại VN

Từ bao giờ và ai cho phép TC được nhập cảnh vào VN để trở thành voi trong phòng?

Tàu cộng đã ly dị với VN năm 1884 nhường Pháp đô hộ, hôn nhân mới.

Chúng đâu có thể tình cũ không rủ cũng đến nếu không có người mai mối dẫn dắt?

Cũng do vận nước hẩm hiu, quốc biến sinh loạn thần tặc tử, Hồ Chí Minh (HCM) bị Pháp đánh đuổi vào rừng năm 1947 chạy sang Tàu cộng khẩn thiết mời mọc trở lại. 

Họ Hồ qua Tàu cộng bốn lần từ năm 1950 đến 1954 mỗi lần cầu vay thêm viện trợ và sau khi phục vị tại Hà Nội, ngoài hàng chục chuyến thăm chính thức, hầu như hàng năm để tham quan, nghỉ ngơi, dưỡng bệnh!... tranh thủ vun đắp ân tình, hưởng lạc. Chẳng có nguyên thủ quốc gia nào khác làm vậy.

Trước mắt nhờ TC giúp đỡ ồ ạt, Hồ đánh thắng Pháp, Mỹ, thống nhất giang sơn, xây dựng XHCN trật trệu thì hỡi ôi “ma đưa lối quỉ dẫn đường” cùng lúc mở ngõ đón TC đặt chân vào nhà, thực hiên dã tâm truyền thống chiếm đoạt VN. Thật là vụng tính.

Hành sự phải nhìn tới ngó lui, không thể vì mưu đồ lập công mà để tai họa lại cho hậu thế.

“Tiên môn cự hổ, hậu môn tiến lang” đuổi cọp cổng trước, rước sói cửa sau. 

Hồ không cần cầu Tàu đánh Pháp. Liên Hiệp Quốc ra đời năm 1945, Pháp chịu trao trả độc lập.

Về phần Tàu cộng thì mỡ đến miệng mèo, đầu tư đúng chỗ vào Hồ thật cao minh.

Vấn Nạn Voi TC Trong Phòng

Hiện tại Tàu cộng đầu tư nay đã sinh lãi, hầu như toàn bộ nắm trọn và phá hoại tan hoang kinh tế CHXHCN VN nhằm kiểm soát bao tử, tăng gia sự lệ thuộc với cho vay mượn, gài người vào bộ chính trị ĐCSVN, vào quân đội, công an, di dân khắp mọi nơi, chẳng ai dám ho he, có con voi to chình ình trong phòng mà phải im thin thít làm bộ không trông thấy. 

Tài nguyên đất rừng biển cạn kiệt CSVN bán tháo cho Tàu, độc hại để Tàu gieo rắc khắp nơi và “họa vô đơn chí” câu kết thêm độc hại của đạo đức, tư tưởng HCM cầu cạnh Tàu khư khư bám chặt độc đảng chuyên chế, hay dở chưa xét song là mẹ đẻ tham nhũng bề hội đồng khốn nạn. 

Đại nạn tham nhũng cộng sản gây nợ công như chúa chổm, nhà nước làm ăn thua lỗ nặng nề thì dân è cổ chịu, đóng thuế cho CS trăm thứ, nghẹt thở, đạo đức suy đồi... công lao to lớn của Hồ!

Người dân thấy voi Tàu cộng trong phòng mà dại dột xì xào chỉ trỏ là bị lũ đầu trâu mặt ngựa, đâm heo thuốc chó Đảng, nhà nước ném đá giấu tay, thuê chặn đường bạo hành, phường xã lại đổ vạ mời lên làm việc để rồi sờ sờ mang họa đột tử tại trụ sở công an. (1)

Hỡi ôi! đó lại là bộ luật ĐCSVN đem từ rừng về sử dụng để cai trị đất nước ở thế kỷ 21. (1)

Cho hay:  “Người ta có thể đem ĐCSVN ra khỏi rừng nhưng đừng hòng đem rừng ra khỏi CHÚNG.”

Giải Quyết Vấn Nạn Voi trong Phòng

Ngày nay thảng hoặc CSVN có thỉnh thoảng cố mở mắt eng éc giãy giụa thì heo đã vào rọ.

Sự việc còn đó và tiếp tục xấu thêm nếu ta không hành động.

Tất rồi cả nước phải cùng la lớn: “Có Voi Trong Phòng!” thì voi hoảng sợ bỏ về nước.

Cộng sản Việt Nam đi theo voi mang luôn tư tưởng đạo đức Hồ giáo độc hại và chúng ta xây dựng lại đất nước, hơn nữa là phục hưng lại đạo đức của dân tộc Việt.

01.07.2017



_______________________________

Chú thích:

(1) 

+ Chuyện Công An Nhân Dân. Nguyễn Hữu Tấn, 38 tuổi ở Vĩnh Long tối 2/5/2017 bị công an tạm giữ, sáng 3/5 nằm chết queo ở đồn công an. Ngô Chí Tâm, 40 tuổi ở Phường Tam Bình, Quận Thủ Đức, Sài Gòn tối 13 tháng 6 công an Phường kêu lên làm việc và giữ lại. Sáng hôm sau 14/6 công an thông báo gia đình đến nhận xác tên Tâm đột tử về chôn cất (Google).

+ Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ngày 29/6/2017 bị tòa án nhân dân cộng sản tỉnh Khánh Hòa xử tù giam 10 năm, với tội danh trông thấy con voi trong phòng và nói là thấy. 

+ Chuyện Bắc Hàn. Otto Warmbier, sinh viên 22 tuổi người Mỹ, đi “tour” du lịch sang Bắc Hàn tháng 1/2016 ngày về bị cáo buộc lấy trộm 1 biểu ngữ tuyên truyền trong khách sạn. Tòa án Bắc Hàn kết tội làm gián điệp và phá hoại, lãnh án 15 năm tù khổ sai. Ở tù được hơn 1 năm thì Warmbier do hôn mê kéo dài nên Bắc Hàn cho phóng thích sớm, chuyển bệnh nhân về Mỹ ngày 13/6/2017. Một tuần sau Warmbier qua đời ngày thứ hai 19/6/2017 tại bệnh viện Đại học Y Khoa Cincinnati, Ohio. Tuần trước, khi nhập viện các bác sĩ cho biết sinh viên Warmbier bị thương tích nặng ở não bộ kéo dài đã hơn một năm.

Tổng thống Hoa Kỳ, D. Trump phân ưu với gia đình nạn nhân và lên án sự tàn ác man rợ của Bắc Hàn (Trump Slams North Korea’s Brutality). 

CSVN thì cũng một đồng một cốt song cao hơn IS và Bắc Hàn một bậc về gian, ác và hèn đặc biệt.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Quý bà VK cẩn thận khi về VN hưởng lạc với trai tơ coi chừng mất mạng [Đã đọc: 8805 lần]
12.000 người gốc Việt sắp bị trục xuất về sống với CSVN [Đã đọc: 6235 lần]
Phát minh thần sầu của CHXHCNVN: Phát điện bằng nước tiểu [Đã đọc: 6122 lần]
Nhà tù CSVN trộn mảnh thủy tinh vào cơm cho tù nhân lương tâm [Đã đọc: 5264 lần]
Xe lại cán người ở Anh, 6 người bị thương [Đã đọc: 5009 lần]
Cựu quân nhân Mỹ 82 tuổi đi Việt Nam tìm ông hiệu trưởng tên Quang ở Quảng Trị vì một bức tranh, ai biết tin xin chỉ giúp [Đã đọc: 4259 lần]
Tận diệt khủng bố Hồi Giáo: Bước đường cùng, lính Anh dìm chết quân IS bằng tay không [Đã đọc: 3887 lần]
Tần suất sinh hoạt tình dục của loạt mỹ nhân Việt [Đã đọc: 3816 lần]
Bị gọi lên đồn công an vì là đảng viên cộng sản! [Đã đọc: 3795 lần]
Triều Tiên chính là con chốt của TQ và Nga để đe dọa Mỹ [Đã đọc: 3789 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.