Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2017
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 17
 Lượt truy cập: 9358754

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 21.11.2017 04:04
Bút tích bác Hồ trong Văn khố Nga
26.10.2017 04:51

Le Nguyen (Danlambao)- Bút tích hai bức thư của Hồ Chí Minh viết tay gửi cho Staline nằm trong cục lưu trữ quốc gia Nga: Một bức bàn về chương trình cải cách ruộng đất ký tên chữ Việt; Một bức có kèm thêm mục xin vũ khí giết dân ký tên chữ Tàu.

Tội ác kinh thiên động địa không thể bưng bít của quỷ dữ Hồ Chí Minh.

 Hai bức thư là bằng chứng cụ thể, chứng minh Hồ Chí Minh là kẻ chủ động, là chính phạm của tội ác cải cách ruộng đất, không thể phủ nhận hay chối bỏ. Các văn nô, đĩ bút dù có lu loa kiểu nào đi nữa, cũng đừng hòng lấp liếm chạy tội cho Hồ Chí Minh. Tội ác cải cách ruộng đất khủng khiếp do Hồ gây ra, phá nát tình làng nghĩa xóm, làm đảo lộn luân thường đạo lý, biến dân tộc giàu truyền thống bao dung, yêu thương đùm bọc trở nên dối trá, vô cảm, độc ác, man rợ, rừng rú như thuở loài người mông muội, ăn lông ở lỗ...

Những bài viết về sự thật tội ác Hồ Chí Minh trước đây, chỉ nói về sự độc ác, gian manh chung chung chứ chưa đi sâu vào chi tiết, chưa trưng dẫn nhiều bằng chứng cụ thể về sự độc ác, gian manh vượt mức suy nghĩ bình thường của con người, có cách suy nghĩ thông thường. Do đó bạn đọc khó hình dung ra được trí tưởng tượng quái đản, phong phú rất ghê sợ của loài quỷ dữ, của con thú đội lốt người mang bí danh Hồ Chí Minh. 

Cụ thể như trong bài “Giấc Ngủ Mười Năm” Hồ trong vai Trần Lực tưởng tượng bịa ra “hoạt cảnh” lính của thực dân Pháp “bắt con trai hiếp mẹ... cha hiếp con gái ruột của mình”. Quái đản, ghê tởm hơn nữa là Hồ bịa ra chuyện lính pháp tranh nhau hiếp đàn bà, con gái từ 7 tuổi đến 70 tuổi cho đến chết, nếu không chết thì chúng chặt đầu, mổ bụng, móc mắt, rạch trôn cho chết... Tưởng tượng ra cảnh kinh khủng này chắc chỉ có đầu óc bệnh hoạn như Hồ mới nghĩ ra được thôi. Ý tưởng bệnh hoạn phi nhân tính như thế mà Hồ lại được văn nô, bồi bút tụng ca là thánh của dân tộc, là cha đẻ của trường phái văn học viễn tượng Việt Nam, thật không thể hiểu nổi! (sic)

Riêng về bài viết “Địa Chủ Ác Ghê” thì Hồ nhập vai tác giả C.B, bịa đặt tố điêu “mụ” đàn bà Nguyễn Thị Năm, Cát Hanh Long, người có công không ít trong kháng chiến chống Pháp, là dâm dục hơn cả bác Hồ Chí Minh. Với “Địa Chủ Ác Ghê” Hồ bịa bà Nguyễn Thị Năm hãm hiếp làm chết 30 người ngay trong trang trại của bà. Cái trang trại từng là nơi nghỉ dưỡng, ăn dầm nằm dề khá lý tưởng cho các cán bộ lãnh đạo đầu não đảng cộng sản Việt Nam “cơm no bò cưỡi” như: Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Hoàng Hữu Nhân, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Lê Thanh Nghị...

Hẳn mọi người đều thấy, khi nói đến tội ác cải cách ruộng đất, người Việt Nam thường nhắc đến sự vong ân bội nghĩa ăn cháu đá bát của Hồ Chí Minh chứ ít chú ý đến tội ác để lại hậu quả nghiêm trọng lâu dài, tồn tại trong tư duy nhận thức, “di truyền” trong máu thịt của đám cháu chắt của Hồ tiếp diễn đến tận ngày hôm nay.

Giờ thì ai cũng biết tố điêu, giết người man rợ là sản phẩm do Hồ Chí Minh làm ra, nhưng tố điêu, giết người man rợ ra làm sao, ít có người để ý đến. Thậm chí tội ác cải cách ruộng đất có nhiều người nhầm tưởng là do các “ông bà đội cải cách” vượt mặt Hồ Chí Minh, lạm dụng quyền hạn dụ dỗ xúi dục, gây ra thảm cảnh tố điêu “con tố cha, vợ tố chồng, trò tố thầy...” chấn động lương tâm con người với những lời tố cáo bịa đặt độc ác, dựng chuyện ngang ngược cùng với nòng súng, nấm đấm buộc người vô tội phải nhận tội, qua các lời lẽ cay nghiệt không còn là con người nữa, với những câu tố điêu điển hình như sau:

“ ...Mày biết tao là ai không?... Mày có nhớ mày đã cưỡng hiếp tao mấy lần rồi không hả?... Đả đảo địa chủ cường hào gian ác ngoan cố... Mày hoạt động cho quốc dân đảng phản động, có nhận tội không?... Đả đảo tên quốc dân đảng phản động... Hồ chủ tịch muôn năm... Mao chủ tịch muôn năm...”

Bên cạnh việc đạo diễn, tập dợt cho bần nông thất học tố điêu, nhục mạ, đánh đấm buộc người vô tội nhận tội không hề phạm, là cái được gọi là đội cải cách do Hồ rập khuôn hình mẫu Nga -Tàu làm ra. Chúng dụ dỗ con cháu của thành phần bị quy là địa chủ đứng ra đấu tố ông bà, cha mẹ để được giảm nhẹ tội, không bị quy kết vào tội chết nên đã có không ít trẻ em nhẹ dạ làm theo và nhân chứng sống nhà thơ, nhà phê bình Trần Mạnh Hảo là một điển hình, tận mắt chứng kiến trò đấu tố này. 

Không chỉ có thế, lâu la của Hồ còn gợi ý cho những người bị quy chụp là địa chủ cúi đầu nhận tội để được hưởng chính sách khoan hồng của bác Hồ và đã có nhiều người ngây thơ sập bẫy nhận tội nên bị ghép tội chết. Dù vậy, bên cạnh đó đã có một số người khí phách biết chiêu trò dối trá dơ bẩn của Hồ và đám lâu la thổ phỉ của Hồ nên đã tự tử để lại thư tuyệt mạng cho cháu con - là họ muốn tự chết chứ không để cho bọn lâu la, côn đồ của Hồ đụng vào thân thể thanh sạch của mình. Hành động của họ thật đáng khâm phục!

Vai trò số một của Hồ Chí Minh trong thực hiện cải cách ruộng đất. Nhất là Hồ trực tiếp chỉ đạo vụ án đấu tố người phụ nữ yêu nước Cát Hanh Long được người dân trong vùng dự đấu tố thì thầm vào tai nhau về những tên cốt cán tố điêu như sau: 

“...Chúng là bọn lưu manh trong xã hội... Năm đói 1945 còn được ăn cháo phát chẩn của bà Năm nữa đấy... Tôi xin cam đoan là bà Năm không bao giờ thuê mướn bọn lưu manh này làm việc trong các đồn điền của bà ta đâu. Tất cả là bịa đặt, vu khống vì chúng được ông đội trưởng đội cải cách hứa, ai đấu tố càng hăng sẽ được chia càng nhiều quả thực. Thế thôi!...”

Từ vụ án điểm đấu tố bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên do Hồ “đeo râu bịt mặt” trực tiếp chỉ đạo và đúc kết kinh nghiệm truyền dạy cho các đội cải cách khắp thôn quê miền bắc được các ông đội truyền “huấn thị” xuống các cấp thi hành như sau: 

“...Bác Hồ đã dạy, nông dân ngày nay phải khôn ngoan, phải can đảm đứng lên dứt khoát đạp đổ giai cấp địa chủ phong kiến. Dù có phải nói quá lên mà có thể đánh đổ được bọn chúng, thì đều đáng được hoan nghênh...”

Tội ác cải cách ruộng đất long trời lở đất ở miền bắc không chỉ có người dân đen thầm thì vào tai nhau mà nó còn được nhà thơ Xuân Diệu trong chốn riêng tư thố lộ tâm tư về trách nhiệm của Hồ trong cải cách ruộng đất như sau: 

“...Cụ Hồ biết chứ! Mỗi ngày có tới hàng trăm lá thư kêu oan gửi cho cụ, bọn thư ký đọc rồi báo cáo lại cho cụ nên cụ biết hết! Nhưng cụ Hồ không phản hồi vụ nào cả vì cụ thấy nó đang diễn ra theo ý đồ của cụ. Giả sử cụ Ngô Đức Kế, cụ Võ Liêm Sơn.. sống đến giờ, có bị đội cải cách bắn chết thì cụ Hồ cũng sẽ không can thiệp. Vì đối với những kẻ cuồng vọng như Hitler, như Stalin, như Mao Trạch Đông, như Kim Nhật Thành…thì mạng sống của người khác chỉ là như con sâu con kiến mà thôi...”

Thành thật mà nói bản chất khát máu và tư tưởng quái đản, tưởng tượng ra tội ảo để vu khống, tố điêu của Hồ, kinh khủng ngoài sức tưởng tượng của con người. Tuy thế cách tố điêu của Hồ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ so với cách thức giết người do Hồ bày ra, nó còn khủng khiếp hơn nhiều. Có lẽ không ai nghĩ ra được cách chôn sống chừa cái đầu cho lưỡi cày kéo qua, kéo lại cho đến chết hoặc dùng búa đập đầu hay bắt người bỏ vào bao bố thả trôi sông cho chết ngạt... Chắc chắn không ai có trái tim người nghĩ ra được, chỉ có quỷ dữ Hồ Chí Minh nghĩ ra mà thôi!

Những cách vu khống tố điêu, giết người man rợ, dã man, rừng rú chính Hồ Chí Minh sáng tác giữ bản quyền là sự thật không thể chối cãi. Mô hình tố điêu, cách thức tra tấn, giết người man rợ của Hồ đã được các loại cháu ngoan học tập, phát huy nhuần nhuyễn trong cuộc chiến được gọi là kháng pháp, chống Mỹ cứu nước mà bọn cháu ngoan ngu Hồ - băng đảng cướp của giết người không gớm tay đã ra tay xỏ xâu đập đầu chôn sống người dân Huế năm Mậu Thân 68 và ám sát, thủ tiêu trong cuộc chiến đánh Mỹ đến người VN cuối cùng cho Nga - Tàu...

Hiện nay phương thức tố điêu, tra tấn giết người man rợ do Hồ sáng chế đã trở thành phổ biến trong tư duy hành động của các quan chức, cán bộ đảng viên trong nội bộ đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Tội ác tố điêu, giết người man rợ do Hồ gây ra trong cải cách ruộng đất rành rành ra đó nhưng vẫn có một bộ phận không nhỏ cháu ngoan văn nô, bồi bút, báo nô, tuyên truyền viên, dư luận viên vào cuộc chạy tội, làm giảm nhẹ tội cho Hồ với lập luận: 

“...Chủ trương của bác là đúng, đội cải cách làm sai... bác bị cố vấn Trung Quốc ép... giết người đàn bà yêu nước Nguyễn Thị Năm là do ý kiến tập thể... bác biết lỗi nên bác đã khóc nhận lỗi... v.v...” 

Ngày nay âm thanh sấm sét ngang tai, rùng rợn của cải cách ruộng đất “...Hồ chủ tịch muôn năm, Mao chủ tịch muôn năm... Đả đảo bọn địa chủ cường hào gian ác... Ruộng đất phải về tay dân cày... Thà đánh nhầm còn hơn bỏ sót...” như vẫn còn vang vọng đâu đây và sau cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất ở Miền Bắc, người nông dân Việt Nam vẫn không có ruộng cày. 

Ngày nay những người nông dân có ít đất đai hương hỏa, những người có ông bà cố nông được chia chát “lại quả” từ cải cách ruộng đất năm xưa, giờ thì họ bị quan chức đảng viên - bọn cường hào ác bá mới nhân danh “đất đai sở hữu toàn dân” ra tay cưỡng cướp, tống tù biến họ thành dân oan sống vất vưởng như bóng ma bên lề xã hội của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam! 

Như thế là thế nào? Các bạn lề đảng, các cháu ngoan ngu Hồ, mù đảng, cuồng cộng có thể giải thích ngọn ngành dùm cho đồng bào VN nghe được không?

25/10/2017



Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 8

Huỳnh Tâm (Danlambao)
 

Hồ Chí Minh bí mật đi cầu viện Trung Cộng và Liên Xô

Mao Trạch Đông cầm tù đoàn tùy tùng của Hồ Chí Minh gần bốn tháng tại Bắc Kinh, từ ngày 16/1/1950-10/5/1950. Dù biết rằng Hồ Chí Minh do Mao và Chu khổ kế đào tạo vẫn phải cảnh giác, một khi con ngựa hoang ra khỏi chuồng. Quyết định của Mao muốn Hồ trung thành tuyệt đối, những thỏa thuận phải bất biến, nhất là hiệp ước khai thác lực lượng dân quân, chiến lược lãnh thổ, lãnh hải và tài nguyên Việt Nam, đổi lại Trung Cộng bảo kê chế độ về mọi mặt, chính trị, quân sự, và tài chính. [1]

Mao Trạch Đông chấp nhận để Hồ trấn thủ vòng trong chiến trường chống Pháp tại Việt Nam, buộc Pháp ký vào hiệp định đình chiến, một đối trọng ngoại giao, Trung Quốc đang cần trên trường Quốc tế không thể thiếu vào lúc Mao mới cướp chính quyền toàn lục địa. Đối với Việt Nam, Hồ Chí Minh là một trong những động lực thực hiện mô thức Mao cướp chính quyền, nhất là miền Nam Việt Nam, một nửa còn lại mà Hồ chưa thanh toán nốt (1950).

Sau chiến tranh Hồ Chí Minh phải hoàn trái vốn lẫn lời thông qua một loạt quyết định viện trợ của Trung Cộng. Về phương diện đối ngoại Quốc tế, Trung Quốc công nhận ngoại giao đồng lúc thúc đẩy Liên Xô hỗ trợ nhiều hơn nữa cho đảng Hồ Chí Minh, tuy nhiên giải pháp Hồ Chí Minh không dễ gì thuyết phục Joseph Staline và sau này Nikita Sergeyevich Khrushchev. Mao Trạch Đông vẫn hy vọng sẽ được Joseph Staline chấp thuận, cho phép Hồ vào khối đồng minh Quốc tế cộng sản. Nội tình giữa Trung Quốc và Việt Nam không phải lúc nào cũng thuận hòa, bởi tất cả viện trợ đều có giá bằng "máu" đổi "vàng" nối liền danh nghĩa cộng sản "anh em".

Đầu tháng 1 năm 1950. Mao Trạch Đông cử một tình báo Hoa Nam, Thi Du Nhật (施俞日) thông thạo tiếng Việt, bí mật đến Việt Nam, tham vấn cho Hồ, do đó không ai biết vị trí chính trị của ông trong đảng ĐCSVN, liên kết với hai đại diện của đảng Hồ tại Bắc Kinh. Theo tài liệu (kbt...) Hoa Nam: "họ không thể giải thích chính xác những ai thi hành dịch vụ viện trợ, hay nhận chỉ thị từ yêu cầu cấp nào của đảng, cũng như mọi phương tiện viện trợ đi qua ngõ nào khó ai biết trước vị trí, bởi họ tạo ra quá nhiều địa chỉ phức tạp bên trong từng công tác nội bộ của hai đảng TQ-VN. Họ thường viện dẫn "ổn định" hay viện trợ "hòa bình".

Liên Xô chọn phương thức ủy quyền chiến tranh cho Trung Cộng, mọi truyền đạt quan điểm duy nhất chỉ có mục đích chiến tranh, tự Trung Cộng quản lý Việt Nam mà không có quyết định cuối cùng nào của Stalin. Vì vậy, có một số vấn đề sâu xa, do đó Trung Cộng đảm nhiệm viện trợ, tự tạo ra cơ hội uy tín riêng không cần thiết phải giải thích hay trả lời viện trợ đến từ đâu. Mọi viện trợ trong khối Quốc tế cộng sản cho Việt Nam, đi vào ngõ Trung Cộng tự nó trở thành tài sản riêng của Trung Cộng, cho nên Việt Nam là con nợ lớn nhất của Trung Cộng. Trong trường hợp này, đại diện của đảng Hồ tại Bắc Kinh và Ủy ban Thường vụ Việt Nam thường đề nghị Mao Trạch Đông, xin chỉ thị khẩn cấp chuyển hàng viện trợ, nhưng Trung Quốc viện dẫn "quan hệ ngoại giao Quốc tế "anh em" chưa chỉ thị xuất hàng viện trợ". [2]

Mao Trạch Đông tìm mọi mưu toan làm trì trệ viện trợ: "các lực lượng tiến bộ trên thế giới chống lại cách mạng Việt Nam, chưa thể chuyển viện trợ giúp Việt Nam vào lúc này!" [3]

Năm trước, vào ngày 24 tháng 12 năm 1949. Hồ Chí Minh và trung ương đảng cộng sản Việt Nam, chỉ định một ủy viên chính trị uy tín nhất có bí danh (Ba) đi Bắc Kinh thảo luận về các vấn đề chung và các quyết định liên quan đến quân dụng viện trợ. Cho thấy, tuy đảng cộng sản Việt Nam do Trung Cộng thành lập nhưng khi đụng đến quyền lợi riêng sẽ nẩy sinh ngoại giao đê tiện. Hồ Chí Minh không thể hưởng một mình hàng viện trợ, từ đó mọi thứ đều đồng ý chia nhau, cách tính mặc hàng "tứ-lục" (Trung Cộng 4, Việt Cộng 6). Đại diện Trung Cộng (CPC) và Việt Cộng thường xét lại "tứ lục" theo từng mặt hàng viện trợ đến từ Quốc tế cộng sản.

Mỗi khi Trung Cộng nhận được viện trợ của khối cộng sản, thông báo cho đảng Hồ sang nhận hàng, lần này chính Hồ Chí Minh dẫn đầu một phái đoàn đến Trung Cộng xin giải phóng mặt bằng hàng viện trợ. Sau khi Hồ đến lãnh thổ của Trung Cộng, liền gửi một báo cáo cho Văn phòng trung ương tỉnh Quảng Tây, cho thấy mức độ bang giao đối quyền của Hồ chỉ bằng bí thư tỉnh Quảng Tây, tiếp theo gửi thông điệp cho Quân ủy Trung ương Trung Cộng, báo cáo công tác hải ngoại (Việt Nam) của Hồ.

Ngày 30 tháng 1 năm 1950. Phó Chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ thay mặt văn phòng Quân ủy Trung ương (CPC), công tác đảng ngoại vụ, viện trợ Việt Nam. Ông chỉ thị lực lượng vệ sĩ hộ tống phái đoàn Hồ Chí Minh về Bắc Kinh. Cùng ngày, Lưu Thiếu Kỳ báo cáo lên Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai về tình hình của Hồ Chí Minh tại Việt Nam. Lưu Thiếu Kỳ vốn tính đa nghi, âm thầm đối phó với Hồ nếu thấy cần. Hồ Chí Minh yết kiến Mao Trạch Đông về vấn đề viện trợ được trả lời: "Việt Nam yêu cầu tôi hỗ trợ chiến tranh, nếu có thể thực hiện được bởi nó là hàng xóm và anh em, nhất trí hỗ trợ cho cuộc đấu tranh chống Pháp của Việt Nam chúng tôi nhận nghĩa vụ này". [4]

Hồ Chí Minh háo hức, bày tỏ thêm nguyện vọng: "Hy vọng, Mao Chủ tịch thực hiện nghị lệnh giúp đào tạo lực lượng quân đội Việt Nam, và hỗ trợ nhiều hơn nữa". Hồ Chí Minh còn yêu cầu Lưu Thiếu Kỳ, về cơ bản hứa giúp đỡ. Lưu Thiếu Kỳ cho biết: "Đảng của chúng tôi tin rằng viện trợ cho cuộc chiến tranh tại Việt Nam, chỉ nhằm chống lại quân Pháp, đó là trách nhiệm vô biên của nhân dân và nhà nước Trung Quốc vì chủ nghĩa Quốc tế Cộng sản, đây cũng là công cuộc chung của Trung Quốc, tất cả công tác đảng đã bắt đầu, đặc biệt và rõ ràng đường hướng đấu tranh giải phóng và cải cách ruộng đất v.v... nhiệm vụ vô cùng khó khăn, nhưng chúng tôi quyết tâm hỗ trợ chiến tranh chống Pháp ". [5]

Tháng 10 năm 1950
Tháng 10 năm 1950. Trung-Xô hợp tác quân sự, kỹ thuật trong thời kỳ chiến tranh và sau chiến tranh, vai trò đặc biệt của Mao Trạch Đông và Stalin đảm bảo đầy đủ cho quân đội Trung Quốc, nhận được tất cả các loại vũ khí và thiết bị quân sự IU MW. Vào thời điểm đó bao gồm 11 phòng ban và các hoạt động quản lý, giám sát trực tiếp bởi Bộ trưởng Bộ Ngoại thương.[6]

Hồ Chí Minh ẩn số bí mật tại Moscow

Quân ủy Trung ương Trung Cộng, lấy quyết định hổ trợ, tìm kiếm vị trí trên trường Quốc tế cộng sản cho Hồ Chí Minh, chuyến xe ôm của Mao chở Hồ đến Moscow. Tuy nhiên, mục đích của Hồ Chí Minh trong chuyến đi này không giới hạn. Hồ có ý tưởng khác, khi đến Moscow sẽ xin yết kiến riêng với Stalin. Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai, ra sức phóng đại báo cáo láo trước mặt Stalin, về tình hình tiến độ cuộc chiến tranh chống quân Pháp tại Việt Nam, để tìm kiếm sự hỗ trợ của Liên Xô và nhiều quốc gia trong khối Cộng sản.

Trên đường đến Bắc Kinh, Lưu Thiếu Kỳ đã nhắc nhở Hồ Chí Minh: "không cần thiết phải yết kiến Stalin, bởi có Chủ tịch Mao và Chu Ân Lai hỗ trợ. Hồ cần, tìm lợi thế trong chuyến đi bí mật này, hy vọng, sau khi đến Moscow sẽ tiếp nhận được mọi ủng hộ viện trợ và củng cố vị trí chính trị trong khối Quốc tế Cộng sản". [7]

Ngày 03 tháng 2 năm 1950, Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ chấp nhận cho Hồ Chí Minh tháp tùng đi Liên Xô: "Sẵn sàng đem bạn đến Moscow, thậm chí yêu cầu Bộ Ngoại giao Liên Xô đón bạn theo nghi lễ cần thiết của một nguyên thủ quốc gia, lãnh tụ đảng cộng sản Việt Nam". [8] Một điều không lành, bất ngờ đến với Hồ Chí Minh, đã nhận được bức điện tín của Stalin: "không đồng ý thái độ của Hồ", riêng Mao Trạch Đông nhận qua điện thoại, chê trách: "Hồ tầm thường chưa đủ uy tín lãnh tụ quốc gia, trong khối Quốc tế cộng sản không có thành phần này, và Hồ có những cử chỉ khiếm nhã quá đáng". [9]

Sáng ngày 6 tháng 2 năm 1950. Stalin và Trung ương Bộ Chính trị Liên Xô đón tiếp phái đoàn Mao Trạch Đông tại Nghị viện nước Nga và Hội đồng liên bang. Buổi tối chiêu đãi tại Điện Kremlin. Trong những buổi tiếp tân không có Hồ hiện diện, vì nhiều lý do, Stalin không nhiệt tình, đã từ chối tiếp Hồ Chí Minh. Sau khi Hồ đến Moscow được ông Vischinski thay mặt đảng cầm chân tại nhà khách chính phủ phía trái quảng trường đỏ. Trước đó KGB trình lên Stalin, hồ sơ của Nguyễn Tất Thành và Nguyễn Ái Quốc: "tài liệu xác chứng Hồ Chí Minh chỉ là bóng ma của Mao Trạch Đông, bởi Thành và Quốc người của Liên Xô đã chết từ năm 1933." [10]

Stalin không những khinh miệt Hồ, còn quyết định không mời Hồ Chí Minh tham dự những buổi chiêu đãi cùng các lãnh thụ Quốc tế cộng sản, điều này làm Hồ khó chịu kéo dài nhiều năm cho đến khi Stalin qua đời, thất vọng lớn của Hồ không được Stalin đáp ứng. Do đó Mao Trạch Đông thuyết phục Stalin, cuối cùng Hồ Chí Minh được đảng chan rưới hồng ân, một ân huệ cuối cùng trước đó nhiều tuyệt vọng. Tuy nhiên, Stalin xem xét lại những hồ sơ "cầu viện" của Hồ Chí Minh trước khi gặp, không ngờ Stalin trực tiếp từ chối. Ông nói với Hồ Chí Minh: "Tôi đã thảo luận các vấn đề viện trợ với đồng chí Chủ tịch Mao, Mao sẽ đứng đầu hỗ trợ cho Việt Nam, chủ yếu là Trung Quốc chịu trách nhiệm chống Pháp". [11]

Stalin xem Hồ như bầy tôi tớ, nói: "muốn được Liên Xô chấp thuận ký hiệp ước, như "Hiệp ước hữu nghị Trung-Xô, Liên minh và Tương trợ"Không thể được, bởi trường hợp của đồng chí rất phức tạp không thể có hiệp ước Xô-Việt hữu nghị (дружба) vào lúc này ". Stalin thành thực từ chối, không chỉ có vậy, Hồ Chí Minh yêu cầu Stalin tặng một photo chân dung để kỷ niệm cũng không thể đạt được.

Thời điểm đó, dường như Stalin cẩn thận đối với bất kỳ yêu cầu nào của Hồ Chí Minh, do đó chuyến thăm bí mật của Hồ tại Liên Xô không nhận được bất kỳ mong đợi kết quả nào. Hồ rất lo ngại những cản trở bang giao trong khối Quốc tế Cộng sản.

Trên đường về Bắc Kinh, ngồi cùng xe với Mao Trạch Đông, Chu Ân Lai. Hồ Chí Minh nói: "Tôi miễn cưởng chấp nhận chỉ thị của ngài Stalin, dù không viện trợ trực tiếp cho tôi, tuy nhiên vẫn hy vọng, bởi nay mai chúng tôi sẽ ký một hiệp ước khác, tất nhiên hỗ trợ cuộc chiến tranh ở Việt Nam, hiện nay chỉ có một phía giúp đỡ từ Chủ tịch Mao".

Mao Trạch Đông trực tiếp trình bày với Stalin:

"Chúng tôi là láng giềng gần, là đảng anh em, hy vọng các nước cung cấp viện trợ quân sự càng nhiều càng tốt để chúng tôi thực hiện nghĩa vụ Quốc tế, tất nhiên ý kiến ​​cá nhân của tôi, chỉ vì hy vọng những đảng anh em có quyết định đoàn kết chặt chẽ qua trung tâm Quốc tế". [12]

Mao Trạch Đông thấu hiểu được thất vọng của Hồ, ông đưa ra một giải pháp viện trợ quân sự: "Đối với hiện tình Việt Nam cần có những cố vấn lỗi lạc quân sự, chính trị và viện trợ thiết bị quân sự dồi dào, tôi đồng ý với bạn (Hồ). Sau khi trở về Bắc Kinh, chúng tôi thảo luận cụ thể với Trung tâm nghiên cứu viện trợ sẽ lấy quyết định chính thức".

Ngày 04 tháng 3 năm 1950. Hồ Chí Minh sau khi trở về Bắc Kinh nhận tin. Quân ủy Trung ương Trung Cộng (CPC), mở phiên họp đặc biệt thảo luận, lấy quyết định đồng ý gửi cố vấn quân sự hỗ trợ cuộc đấu tranh chống Pháp tại Việt Nam. Hồ Chí Minh lập tức nhận được kết quả, Mao hỗ trợ chính thức cho Việt Nam.

Theo báo cáo tháng 2 năm 1949, đảng cộng sản Liên Xô đã thành lập Trung ương Cục viện trợ Á Châu chỉ định Trung Cộng dẫn đầu hành động, tuyên truyền chủ thuyết Cộng sản, hướng dẫn tìm kiếm ảnh hưởng chính trị cho các quốc gia không cộng sản và giúp đỡ các nước Á Châu trong khối cộng sản, bao gồm Việt Nam. Quân ủy Trung ương Liên Xô, và Quốc tế cộng sản bắt đầu nghiên cứu các vấn đề của những quốc gia cần giải phóng. Đào tạo cán bộ lãnh đạo bao gồm các nước Đông Nam Á và Trung Cộng.

Tháng 6 cùng năm, Lưu Thiếu Kỳ đến thăm Liên Xô, Stalin lại một lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của Trung Cộng: "Cộng sản Quốc tế, hy vọng Trung Quốc làm được nhiều hơn ở Đông Nam Á, trong tương lai vùng đất đó sẽ là thuộc địa hay bán thuộc địa của Trung Quốc".

Lưu Thiếu Kỳ đồng ý lời giáo huấn của Stalin, hỗ trợ và giúp đỡ những đảng cộng sản Á Châu, thực hiện các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. Theo nguyên tắc cơ bản của Trung Cộng "nay viện trợ ngày sau hưởng lợi". Chủ yếu viện trợ cho Hồ do Trung Cộng cầm được hầu bao của Việt Nam, hiểu rõ tình hình chế độ cai trị độc đảng của Hồ.

Nguồn ảnh: Ký giả Đinh Đăng Định
Từ trái sang phải (hàng đầu): Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, La Quý Ba, Tôn Đức Thắng, Nguyễn Lương Bằng. Nguồn ảnh: Ký giả Đinh Đăng Định.

Ngày 16 tháng 1 năm 1950. Trung Quốc gửi tướng La Quý Ba (罗规播) đứng đầu phái bộ quân sự đến Việt Nam. Trên thực tế Quân ủy Trung ương Trung Cộng đã quyết định hỗ trợ cho Hồ Chí Minh có điều kiện (cướp nước VN). Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC) và Hồ Chí Minh đã ký hiệp ước. "Kế hoạch chiến tranh Việt Nam". Khi kết thúc chiến tranh, Việt Nam chính thức trả nợ cho Trung Cộng vốn lẫn lời theo từng bước viện trợ.

Hồ Chí Minh trở lại Việt Nam, trên chiến trường đã hiện diện quân đội Trung Cộng đang khẩn cấp lập căn cứ tại Việt Bắc. Trong khi đó, những toa tàu hỏa đầu tiên hiệp ước Trung-Việt, vừa chuyển đến Yến Sơn (燕山) Vân Nam (云南), chuyên chở thiết bị vũ khí nặng, quân dụng với một lực lượng hùng hậu, cố vấn quân sự chuyên nghiệp, chú ý nhất lực lượng cố vấn kỹ thuật vũ trang, và lực lượng cố vấn huấn luyện phần tử cộng sản của "Bác".

Đầu tháng 7 năm 1950. Tướng Trần Canh (陈赓) đứng đầu phái bộ chính trị đến Việt Nam hơn 20 cố vấn, thay mặt Quân ủy Trung ương (CPC) thẩm định chiến trường Việt Bắc, và bắt đầu chuẩn bị lãnh đạo cuộc chiến tại các tỉnh biên giới Việt Nam-Trung Cộng.

Tháng 8 cùng năm. Tướng Vi Quốc Thanh (韦国清), đứng đầu nhóm cố vấn chiến tranh Trung Cộng đến Việt Nam. Từ đó chiến tranh tại Việt Nam lan rộng bởi động lực của Mao, Hoa Nam và Hồ Chí Minh chỉ đạo chống quân Pháp, như một câu chuyện ngụ ngôn người Hán "con kiến xoay quanh cối xay tìm thóc" (蚂蚁看看围绕水稻米勒), ý nói: chỉ vì cướp nước Việt Nam sinh ra chiến tranh bất chính.

Tất cả diễn biến trên cho thấy đảng Hồ Chí Minh, hoàn toàn lệ thuộc Bắc Triều, thế nhưng miệng đảng khoác lác, hô hoán chính đảng của "Bác" thực hiện cuộc kháng chiến "thần thánh" chống Pháp 1946-1954 để giành độc lập cho Việt Nam. Nhân dân Việt Nam phải mang ơn và thần phục "Bác". Theo ghi chú công tác của Hoa Nam: "Không có Mao Trạch Đông mưu kế, Hồ không thể có mặt tại Việt Nam" (没有战略毛泽东, 胡志明不能出现在越南 - một hữu chiến lược Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh bất năng xuất hiện tại Việt Nam).

Vào năm 1952. Tức 6 năm sau ngày toàn quốc kháng chiến 19/12/1946, và 2 năm trước ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, Hồ đã khởi động thực hiện Cải Cách Ruộng Đất theo chỉ thị tối mật của Mao. Thế nhưng Hồ Chí Minh lại tráo trở, gửi thư xin chỉ thị của Stalin về Cải Cách Ruộng Đất v.v... lúc ấy Stalin đang mắc phải triệu chứng lâm sàng, hôn mê nghiêm trọng, mọi việc lãnh đạo Liên Xô đều do Ban Bí Thư điều hành.

Lúc 09:50, sáng ngày 5 tháng 3 năm 1953. I.V Stalin qua đời, nguyên nhân tử vong do xuất huyết não. Theo nhà sử học và Chyhyryn "kẻ âm mưu giết người cần được xem xét N.S. Khrushchev". Các nhà sử học tin rằng "cái chết của Stalin, l.p. Beria. Gần như tất cả các nhà nghiên cứu đồng ý rằng cộng sự của Stalin đã góp phần vào cái chết của ông" (không nhất thiết phải cố ý). Ngày 30 tháng 10 năm 1961. Quốc hội XXII CPSU, lấy quyết định "không thể để quan tài, và cơ thể xác ướp của Stalin tồi tệ trong lăng". Vào đêm 31 tháng 10 đến 1 tháng 11 năm 1961, xác ướp của Stalin được lấy ra khỏi lăng và chôn cất gần bức tường điện Kremlin.

Cục Lưu trữ Liên bang dân sự tại Moscow, quan tâm: "Những lá thư của Hồ Chí Minh gửi cho Stalin chỉ là một động tác giả, Hồ muốn gửi thân phận của mình cho người kế nhiệm Stalin chú ý đến Hồ". [13]

Còn một ghi chú khác (mkgt...) của KGB, bình phẩm về Hồ: "vốn Hồ Chí Minh không đọc viết được Nga ngữ. Hồ copy nội dung đã định trước, đó là chuyện rất bình thường của một gián điệp". [14]

Ngày 30 tháng 10 năm 1952. Hồ Chí Minh gửi bức thư thứ nhất cho I.V Stalin:

Hồ Chí Minh gửi bức thư thứ nhất cho I.V Stalin

Tạm dịch:

Đồng chí Stalin kính mến.

Tôi đã bắt đầu soạn thảo đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam, và sẽ giới thiệu với đồng chí trong thời gian tới.

Tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu, và hi vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề này.

1. Cử một hoặc 2 đồng chí Liên Xô tới Việt Nam để làm quen và tìm hiểu thực trạng ở đó. Nếu như các đồng chí đó biết tiếng Pháp đủ để có thể giao tiếp với nhiều người. Từ Bắc Kinh tới chỗ chúng tôi đi đường mất khoảng 10 ngày.

2. Chúng tôi muốn gửi tới Liên Xô 50-100 du học sinh, với trình độ văn hóa lớp 9 ở Việt Nam, trong số họ có người là Đảng viên và cũng có người chưa phải là Đảng viên, độ tuổi của họ từ 17-22. Đồng chí nhất trí về vấn đề này chứ.

3. Chúng tôi muốn nhận từ phía các đồng chí 10 tấn thuốc kí ninh (thuốc sốt rét-thanhnam) cho quân đội và dân thường, có nghĩa rằng 5 tấn trong nửa năm.

4. Chúng tôi cần những loại vũ khí sau.

(a) Pháo cao xạ 37 li cho 4 trung đoàn, tất cả là 144 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu pháo.

(b) Pháo trận địa 76,2 li cho 2 trung đoàn, tất cả là 72 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu

(c) 200 khẩu súng phòng không 12,7 li và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu.

Sau khi nhận chỉ thị của đồng chí về những vấn đề trên, tôi dự định vào ngày mùng 8 hoặc là mùng 9 tháng 11 sẽ rời khỏi Moscow.

Gửi tới đồng chí lời chào cộng sản và lời chúc tốt đẹp nhất.

Hồ Chí Minh

30-10-1952

đã ký.

Ngày 31 tháng 10 năm 1952. Hồ Chí Minh gửi bức thư thứ hai cho I.V Stalin:

Hồ Chí Minh gửi bức thư thứ hai cho I.V Stalin

Tạm dịch:

Đồng chí Stalin thân mến:

Xin gửi ngài chương trình cải cách ruộng đất của Đảng lao động Việt Nam. Chương trình hành động được lập bởi chính tôi dưới sự giúp đỡ của đồng chí Lưu Thiệu Thức, Văn Thành Sơn. Đề nghị ngài xem xét và cho chỉ dẫn.

Gửi lời chào cộng sản.

Hồ Chí Minh, 31/10/1952. [15]

Theo tài liệu của Hoa Nam, hai bức thư trên không có giá trị ngoại giao, đó chỉ một thằng mù đi thăm dò con đường Quốc tế cộng sản, cho nên không có hồi đáp nào! Cùng thời gian ấy Hồ Chí Minh báo cáo lên Mao Trạch Đông một kế hoạch "Việt diệt tuyệt thư" (越南灭绝信), có tất cả 7 mục chính do Hồ và nhóm cố vấn chính trị Hoa Nam, liên kết lên kế hoạch hành động:

1 - "Việt diệt lục" (越录): Lọc máu, khai tử văn hóa Việt Nam, tế nhị đưa văn hóa Hán vào Việt Nam qua nhiều hình thức khác nhau, với khẩu hiệu "bám rễ, thấm sâu" cải tạo xã hội, tẩy xóa phong tục tập quán, đề cao giá trị con người và lịch sử Trung Quốc.

2 - "Việt kí" (越记): Viết lại lịch sử Việt Nam, đưa đảng "Bác", và tư tưởng Mao đứng lên trên lịch sử Việt Nam, đốt phá di tích văn hóa, địa lý, lăng tẩm, cung điện.

3 - "Dập tắt" (淬火): Tiêu diệt những đảng phải của người Việt, xóa bỏ mầm mống phiến loạn. khủng bố các cộng đồng địa phương chống đảng.

4 - "Kỷ lục" (记录): Tuyên truyền cổ điển, đấu tranh cướp chính quyền, xây dựng chế độ cộng sản, hướng dẫn quần chúng yêu "Bác" mến đảng "hơn mẹ hơn cha".

5 - "Bên trong" (内经): Đối Nội, tiêu diệt các nhóm phản động, hướng dẫn dư luận mãi mãi đấu tranh bảo vệ đảng của "Bác".

6 - "Bên ngoài" (外传): Đối Ngoại, thủ đoạn ngoại giao "trước mặt nghị, sau lưng đánh", đảng thuyết phục và chiến thắng nhân dân.

7 - "Truyền đạt" (地传): Vận dụng độc đảng của "Bác" và tư tưởng Mao, giáo dục nhân dân và giới trí thức biết phục tùng đảng.

Đảng của "Bác" đào sâu tâm lý yếu đuối của nhân dân, rót vào sự sợ hãi và kỹ thuật khủng bố của đảng, biến "bản sắc dân tộc Việt Nam" thành nhu nhược, con đường Việt Nam điêu linh đã đến sau lưng mà "Việt diệt tuyệt thư" (越绝书) của Hồ đã quyết định: Xóa lịch sử, văn học, địa lý, ngôn ngữ Việt, đưa đảng trị nhân văn Việt Nam.

Đảng cộng sản Việt Nam bí mật hành động theo sự hướng dẫn của những cố vấn Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), định hướng những thế hệ tương lai chỉ biết "Hồ" không cần biết đến Tổ quốc Việt Nam.

Đảng của "Bác" tạo ra mô hình xã hội thô sơ, giáo dục nhiều thế hệ bằng kiến thức tập trung Cộng sản. "Trung Quốc Hóa Việt Nam" (中国和省越南), theo lý thuyết "kích thước A" (吴内传 - ngô nội truyện). Hồ không ngần ngại thực hiện đơn đặt hàng của Quân ủy Trung ương Trung Quốc (CPC), chấp thuận huy động nhân lực "một chiều" (维甲) theo trật tự ngôn ngữ Hán, đây là điệp vụ lớn nhất của Hồ Chí Minh từ trước đến nay.

Hồ Chí Minh trình lên Mao Trạch Đông kế hoạch
Hồ Chí Minh trình lên Mao Trạch Đông kế hoạch "Việt Diệt Tuyệt Thư", nội dung cướp nước và diệt tuyệt dân tộc Việt Nam. Nguồn: Hoa Nam.

Năm 1974. Một bắt tay đồng thuận theo di chúc Hồ của Mao, cho phép đảng của "Bác" xuất bản sách giáo khoa địa lý của học sinh lớp 9, gián tiếp chuyển nhượng quần đảo Hoàng Sa, mà Trung Quốc gọi là Tây Sa, cho nên ngày nay, Trung Quốc sử dụng những bản in này làm tài liệu Biển Đông trình trước Liên Hiệp Quốc.

Nhân dân Việt Nam không thể để mất lãnh hải, trước nhất cùng nhau đứng lên đấu tranh, yêu cầu đảng "Bác" phải trả lại cho tổ quốc Việt Nam Hoàng Sa, Trường Sa, mặt khác sử dụng quyền công pháp Quốc tế về luật biển trước Liên Hiệp Quốc, và công bố những tư liệu lịch sử, chứng minh chủ quyền của Việt Nam. Đáng trách nhất từ khi có đảng "Bác" chưa bao giờ thông qua ý kiến của dân, bất cứ sự kiện nào có liên hệ mất còn của đất nước. [16]

Đảng của "Bác" đã mang bệnh truyền nhiễm cướp, bán nước, đến nay đã mấy đời thừa kế, vẫn tiếp tục thực hiện di chúc cướp phần trí tuệ của nhân dân Việt Nam.

NXB giáo dục Hà Nội 1974
Cho thấy đảng và "Bác" quá bất lương đã là thủ phạm cướp bán nước Việt Nam. Nguồn: NXB giáo dục Hà Nội 1974.

Để tuyên truyền "đường lưỡi bò", bằng phương thức giáo dục lâu dài, và có tính chính đáng của Trung Quốc về "chủ quyền Biển Đông", Trung Cộng không ngần ngại đưa những tài liệu vô lý vào chương trình Sách Giáo Khoa bậc trung học, cho thấy luận điệu ngang ngược về Biển Đông mà hằng ngày Trung Quốc vẫn tuyên truyền giáo dục qua sách báo, đều thể hiện nội dung: "Cực nam Trung Quốc nằm ở bãi ngầm Tăng Mẫu (khu vực có tên tiếng Anh là bãi ngầm James, chỉ cách Malaysia 80km về phía tây Bắc), gần vị trí 4 độ vĩ bắc. Biển Nam Hải (cách Trung Quốc gọi biển Đông của Việt Nam) trong bản đồ Sách Giáo Khoa được xác định bằng "đường lưỡi bò", bao trùm lên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam"... hầu hết sách Sách Giáo Khoa địa lý của các bậc trung học cơ sở, lẫn trung học phổ thông, đều có tài liệu phi lý này! [17]

NXB Giáo Dục Hồ Nam.
Phần viết về quần đảo Hoàng Sa trong quyển II Sách Giáo Khoa, giáo trình địa lý lớp 8 của Trung Quốc. Nguồn: NXB Giáo Dục Hồ Nam.

Từ khi có đảng "Bác", những Tự Điển tiếng Việt loại này đã xuất hiện "tự do" theo ý của "Bác". Bất cứ ai cũng có thể xuất bản "độc lập", bởi có "Bác" chỉ đạo. Người cộng sản "Hạnh phúc" nhất tự xuất bản vô trách nhiệm, cũng như "Bác" vô trách nhiệm yêu đảng trên hết, tất không yêu đất nước! Chế độ độc đảng cộng sản hồ đồ đưa đất nước Việt Nam vào con đường chư hầu của Trung Cộng.

Chính "Bác" mới là thủ phạm tiêu diệt văn hóa Việt Nam, dùng văn hóa Hán để thực hiện tẩy sạch văn hóa Việt, đến nay kẻ cướp văn hóa rất tài tình, hướng dẫn lòng dân xa lánh đất nước, nhân dân thờ ơ cảnh giác, không chịu thấy những điều tệ hại của đảng "Bác". Trung Cộng đã chiến thắng mặt trận văn hóa huy hoàng, thực sự văn hóa Hán đã ngự trị trên đất nước Việt Nam qua đảng "Bác" mà không tốn kém một giọt máu nào!

Bất cứ ai đã đọc những cuốn Tự Điển dưới đây, đều nhận thấy được dễ dàng, tiếng Việt đã chết dưới tay Hoa Nam. Không không, đúng hơn là chết dưới tay đảng "Bác".

những cuốn Tự Điển

Ngoài bìa in đậm Tự Điển Việt Nam, trong ruột nội dung ngôn ngữ Hán toàn trị, ca tụng đảng "Bác" quang vinh "thần thánh", những Tự Điển này tuyên dương công trạng Trung Cộng cướp văn hóa Việt Nam và cả lãnh thổ, lãnh hải. Đã là tự điển mà chưa có một từ ngữ nào lý giải về những cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử Việt Nam cận đại, như công hàm 14/9/1958 do "Bắc" bật đèn xanh cho Phạm Văn Đồng ký, năm 1964 sang nhượng Vịnh Bắc Bộ, năm 1974 chiến tranh Hoàng Sa, năm 1978 bán lãnh thổ tại biên giới Bắc-Đông Việt, năm 1984 bán lãnh thổ tại biên giới Việt Bắc, năm 1988 bán lãnh hải Trường Sa. Hội nghị Thành Đô ngày 3 tháng 9-1990, và 10 hiệp ước của Trương Tấn Sang ký bán "toàn diện", vào ngày 19 tháng 6 năm 2013 tại Bắc Kinh.

Ngày xưa đã có một lần Ông-Cha ta cả tin người Hán, cho mượn bộ chữ Khoa Đẩu trên mu lưng Rùa, sau khi người Hán đem về nước, tạo ra một bộ chữ mới là chữ Hán ngày nay, người Hán không trả lại mu lưng Rùa, chẳng những thế còn hủy phá phi tang, từ đó dân tộc Việt Nam mất tuyệt bộ chữ Khoa Đẩu, nếu còn ngày nay sẽ được thể cách hoá bộ chữ, mỗi ngày thăng tiến theo trào lưu văn hóa, không ngừng làm đẹp cho văn hiến của đất nước.

Hiện nay tình trạng văn hóa còn thê thảm hơn của Ông-Cha ta ngày trước, nội dung trong những cuốn Tự Điển có hơn 55%, từ ngữ của đảng "Bác" và Trung Cộng. Nhà nước cộng sản xuất bản Tự Điển bởi mục đích hướng dẫn ca tụng Mao-Hồ, được xem một thứ thánh kinh để phật tử cộng sản tra cứu lời răng của đảng "Bác"! Không vì tra cứu để hiểu nghĩa đúng theo văn hiến Việt. Bạn đọc hãy thấy, từ chữ (A) đã có đảng của "Bác" lềnh khềnh chiếm toàn bộ tự điển.

NXB tổng hợp TP. HCM
Điển hình cho những loại tự điển này, đã chính thức đánh phá và tiêu hủy căn bản giá trị văn hóa Việt Nam. Người ta nói: "Một toa thuốc sai lầm chỉ giết chết một người, một nền giáo dục sai lầm, giết chết cả một dân tộc". Nói cho cùng, cộng sản không có một triết lý giáo dục nào đáng để khả tín, bởi chế độ nhồi sọ. Nguồn: NXB tổng hợp TP. HCM.

Mỗi quốc gia chỉ cần một bộ Tự Điển hoàn bích, 5 năm bổ túc từ ngữ mới cho hợp thời đại, đôi khi thêm nét chữ cho một từ ngữ cũng vẫn phải giữ nguyên hình ảnh "bản sắc" ngôn ngữ. Bất tất đều do Hàn Lâm Viện Ngôn Ngữ Quốc Gia chịu trách nhiệm soạn thảo, kiểm duyệt... thế mà vẫn bị những nhà kiên khảo chê trách trước nhân dân cả nước đều biết. Mỗi thành viên Hàn Lâm phải tuyên thệ trước pháp luật, chứng thực đầy đủ tư cách kiến thức, bổn phận canh tân văn hóa, và bảo tồn văn hiến nước nhà.

Trái lại Việt Nam có đảng "Bác" đức cao vòi vọi hơn thần thánh, chỉ cần lới phán ủy nhiệm quyền cho một ông nhà giáo thất học nào đó, tự kiểm duyệt, tự phát hành, tự soạn một lúc 8 bộ tự điển (Tự điển chính tả phổ thông, Từ điển tiếng Việt, Từ điển Từ và Ngữ Hán-Việt, Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam, Từ điển Việt-Pháp, Từ điển Pháp-Việt, Từ điển thành ngữ, tục ngữ Pháp-Việt, Từ điển thành ngữ, tục ngữ Việt-Pháp). "Bác" quá tài tình, chưa đến "Trăm năm trồng người) đã đạt trăm vạn lần thành quả, bất cứ ai cũng có thể làm được Tự Điển không cần đến Hàn Lâm Viện Ngôn Ngữ Quốc Gia.

Sự thực đau buồn, mỗi ngày nhìn vào văn hóa Việt Nam thấy nặng đầy những con chữ quằn quại, đau đớn, và nông nỗi hơn nữa Tự Điển lý giải một chiều, thiếu thực tế, không có tính Hàn Lâm v.v...!

Đảng "Bác" của Bộ Chính Trị, Trưởng Ban Tuyên giáo TW, Chủ tịch Hội đồng Lý luận TW, cùng nhau thực hiện "ánh sáng các giá trị văn hóa, minh triết, khoa học - Học thuyết của Chủ tịch Hồ Chí Minh", thì ra đảng "Bác" hung hăng, thực hiện "Việt diệt tuyệt thư" (越南灭绝信), ngõ hầu đưa dân tộc Việt Nam đến trước xác chết mất nước.

Huỳnh Tâm
danlambaovn.blogspot.com
___________________________________

Tham khảo:

[1] news.ifeng.com/history/special/zhengyankanyuenan/detail_2010_05/17/1523695_0.shtml.

[2] 他们无法解释究竟是谁实施援助服务,接收指令,从任何一方的请求,以及任何和所有的公共援助要经过艰难的车道人知道,因为他们创造了太多复杂的两面在每一个中国-VN的两个内部工作小组,经常提到的援助“稳定". 授权入选中国苏维埃方法, 传达战争, 越南管理者的独特视角, 但没有最终决定. 因此, 有急救的一些深层次问题,从而创造机会, 中国自己的声誉是没有必要的解释和答案来自援助,通常阻止了国际社会的任何援助生产到越南,到中国网关本身成为中国人的私有财产, 所以越南是中国最大的债务国. 在这种情况下, 在北京, 胡锦涛和越南常委会在党的代表通常会建议毛泽东, 请将指标的紧急援助, 但中国引“邦交他的国际我没有辅助指标".

[3] /history.sohu.com/20140529/n400149169.shtml  

[4] 越南战争中, 支持该请求, 如果可能的话, 因为它是一个邻居, 兄弟, 同意支持对法国在越南, 我们从这一义务接收的斗争.

[5] arms-expo.ru/news/archive/k-60-letiyu-sistemy-vts-rossii-voenno-tehnicheskoe-sotrudnichestvo-v-gody-voyny-i-poslevoennyy-period09-02-2013-09-06-00/

[6] 我们党认为, 援助越南战争, 只打了法国, 让人民的无限责任, 中国政府为新共产国际, 这也是原因中国人一般情况下, 各方已开始工作, 并特别明确的方向解放斗争和土地改革vv...极其困难的情况下, 但我们有决心, 支持发动战争法国.

[7] 观众不需要斯大林, 毛泽东周恩来和支持. 这个秘密行程, 所以希望, 抵达莫斯科后, 胡锦涛将更新的优势, 加强在共产国际高层位置.

[8] 莫斯科准备为您带来连问外交部苏联外交部欢迎您有需要的礼仪的国家元首, 在越南共产党的领导.

[9] Озеро тривиально достаточно авторитетный национальный лидер в международном коммунистическом блоке без этого компонента, и Хо есть чрезмерно неприличный жест.

[10] 事实, 毛泽东的推荐胡志明的只是鬼,由苏联和中国的成员谁也自1933年以来死亡.

[11] 我已经讨论了援助问题上, 毛主席将前往支援越南, 中国主要负责反法.

[12] 我们是近邻, 姐妹党, 国家希望提供军事援助, 尽可能为我们履行国际义务, 当然我个人的看法, 我希望党我已决定由国际中心联合.

[13] (Такие письма, отправленные на Сталина, Хо Ши Мин является просто обманом Напоминаем преемником внимание профиля).

[14] (Хо Ши Мин, который не русский язык грамотности. Ху копия предопределило содержание, которое является очень распространенным история шпиона).
http://www.microsofttranslator.com/bv.aspx?from=ru&to=vi&a=http%3A%2F%2Fsubscribe.ru%2Fdigest%2Ftravel%2Ftowatch%2Fn802529830.html.

[15] Cục Lưu trữ Liên bang dân sự quốc gia Nga:
rusarchives.ru/evants/exh...tnam1/22.shtml
archives.ru/rosarhiv/vacancy-03-09-2014.shtml

[16] voatiengviet.com/content/tq-dua-sach-giao-khoa-vn-ra-lam-chung-ve-chu-quyen-bien-dong/1935536.html

[17] soha.vn/quoc-te/trung-quoc-day-gi-trong-sach-giao-khoa-20140609104633559.htm

http://danlambaovn.blogspot.com/2014/09/ho-chi-minh-mot-gian-iep-hoan-hao-ky-8.html 
9/10/2014
 

www.geocities.ws/xoathantuong


"Vinh quang" thay đảng Cộng sản Việt Nam!

VNCH-Ngoc Truong (Danlambao) - Báo Lao động o­nline ngày 24/10/2017 có loạt phóng sự điều tra về các "Cửa hàng xách tay" 158 phố Nguyễn Sơn (Long Biên, Hà Nội). Các trang của Zing, VTC, Vietnamnet đều có đăng lại đầy đủ phóng sự và hình ảnh.

Phóng viên giả dạng người đi mua hàng loại sang, sau nhiều lần tới lui các tiệm nổi tiếng trong khu vực, thu thập được nhiều chuyện trong loạt phóng sự:

“Cửa tiệm 32 của bà chủ tên H, nhóm PV được người dẫn đường cho biết đó chính là địa chỉ “bỏ túi”, nổi tiếng nhất nhì khu vực. Bất cứ những ai nghĩ đến việc buôn bán hàng xách tay, hoặc khách thập phương tứ xứ đến mua sắm, việc đầu tiên họ được khuyến cáo là qua cửa hàng này để khảo giá. 

Do quan hệ “khủng” nên cứ thế tồn tại phát triển. Giờ đã to nhất và bành trướng nhất. Lúc nào trong nhà cũng có từ trên 1 nghìn đến 2 nghìn mã hàng hóa khác nhau và nổi tiếng bởi chắc giá, bán lẻ hay bán buôn không chênh nhau mấy.

Còn tại khu vực bán rượu và thuốc lá, hàng chục chai rượu mạnh được kê ngay ngắn trên kệ gỗ. Giá bán cũng giao động rất mạnh từ vài trăm nghìn cho đến hàng chục triệu đồng/chai. Đặc biệt, lác đác trên kệ là một số chai rượu được đính kèm hóa đơn bán lẻ tại siêu thị bên nước ngoài, còn đa phần không có.”

“Hàng này là hàng đại diện của của tiếp viên mang về. Bây giờ có quan hệ thì đưa về theo đường khác nữa. Chứ tiếp viên thì đưa về sao hết được hàng…

Còn một người tự nhận là cháu, gọi bà H là dì cũng không ngần ngại chia sẻ cởi mở với PV: “Nhà dì H có rất nhiều người làm ở ngành hàng không, chỉ có dì bật ra làm kinh doanh. Dì ‘cầm trịch’ cả cái quận này rồi. Nói chung, nhà dì em, những ngày sát Tết bán đến 2 tỉ một ngày vị chi một ngày kiếm được 500 triệu đồng tiền lãi là bình thường…

Thông thường mỗi nhà này đều có ít nhất 3 kho hàng nằm rải rác quanh khu vực.”

“Khi hàng đã về an toàn, nguyên tắc ăn chia được thực hiện theo hướng hàng có giá trị càng cao, thương hiệu càng xịn thì tiếp viên sẽ được hưởng càng nhiều. Ví dụ, với một lọ nước hoa khi mang về đến nơi có giá khoảng 2 triệu đồng, tiếp viên được chia khoảng 200-300 nghìn đồng. Đối với một số mặt hàng có giá trị thấp, tiền trả cho tiếp viên tính theo số lượng kilôgam hàng hóa mang.

Một thỏi son gió mang từ Tokyo về Hà Nội, có mác Nhật là hàng xách tay thì giá gấp rưỡi. Một vali nhỏ của tiếp viên có thể chứa tới vài hộp, mỗi hộp vài chục thỏi. Chai Chivas, chai John Label, đủ loại rượu mạnh trên thế giới, rồi xì gà Cohiba Cuba… cứ mang ra khỏi cửa ga T2 Nội Bài là lời vài chục đôla…

Thu nhập đã cao rồi nhưng vẫn có thể kiếm thêm mỗi tháng mấy chục triệu nữa thì tội gì chối từ?…”


1/ Các món hàng nói trên thuộc loại xa xỉ, không phải tối cần cho cuộc sống hàng ngày của một người dân bình thường, hay trung cấp.

Tiệm bán hàng đóng vài trò cung cấp theo định luật "Cung, cầu" (Law of supply and demand). Nhu cầu cho hàng xa xỉ từ đâu ra, ai loại hàng đắt tiền ấy? Có người bán, tức phải có nhu cầu của người mua.

Người mua, không thể nào là em nhỏ 8, 10 tuổi, mình trần đang lao sâu vào bải rác tìm vỏ lon bia, hay một cái bao nhựa còn tốt. Em chỉ mong sao buổi chiều có chút gì để ăn, nói chi đến việc xách cặp đến trường, quá xa vời. Em nhỏ mong sống qua một ngày không quá đói, không quá mệt so với cái sức lực yếu ớt, nhỏ bé của em, lẽ ra em phải được vui chơi, đi học và nghỉ ngơi theo tuổi nhỏ.

Người mua, cũng không thể là anh nhân viên quèn công sở của chính phủ, tiền lương của anh sống được bao ngày mà mơ tưởng chai rượu Chivas Regal. Có thể, đời anh lúc nào đó, anh phải mua chai rượu để dâng tặng "lãnh đạo", hầu anh không bị thải ra ngoài, khi ấy cuộc sống lại trăm phần vất vả.

Vậy ai là thượng khách cửa tiệm đồ ngoại nhập mắc tiền kia?

Khách dám bỏ tiền ra mưa chai rượu bạc trăm (U$), hai thỏi sơn của Nhật, hoặc hộp kem dưỡng da của Mỹ, của Pháp, phải là khách mời trong bữa tiệc vỏn vẹn 200 người tại khách sạn 5 sao, bữa tiệc có đầy dẫy nhân viên an ninh và chi phí có... 200,000 US.

Như vậy mới xứng với "tài năng" vô vàn của gia chủ, cũng như lòng "biết ơn" của người được mời. Đôi bên đều hể hả, đôi bên đều gian lận, luồn cúi, lường gạt như nhau và lợi dụng lẫn nhau, trục lợi trên xương máu của đồng bào, của em bé lượm rác (xem đãi tiệc Nguyễn Phước Thanh, phó thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước về hưu).

2/ Tiệm số 32, theo phóng viên là tiệm nhất, nhì trong vùng, thâm niên mười mấy năm. Có 1000 đến 2000 mặt hàng. Mỗi tiệm có 3 kho chứa hàng gần đó và đặc biệt là quan hệ “khủng”, nghĩa là có quen biết, có hậu thuẫn của thế lực lớn, có yểm trợ bao che của các quan CS trong vùng. Hay chủ tiệm là con cháu các cụ CS gộc, nhà nòi, ba đời bần cố nông, nay cầm quyền phải vơ vét cho bỏ lòng tham, bố tiên sư thằng công an, thuế vụ dám bén mảng tới. Dù có đến xét cũng không làm gì, thí cho chúng “15 triệu là xong”.

Lúc bán đắt, mỗi ngày có lời 500 triệu (22000 US), thảo nào VN hay đúng hơn là CS Việt Nam làm giàu nhanh chóng, xây dinh thự mới, mua xe Bentley mới (giá khởi sự gần 200,000 US). Bọn CS tham quyền, tham tiền, che chở, đồng lõa chia chác với nhau, tiền bất lương bị cướp lại cũng đáng. Đôi, ba bên đều có lợi, chỉ dân nghèo chết tức tưởi trong đói, khổ, đau bệnh.


3/ Dưới chế độ CS, phi công, tiếp viên phi hành là việc của người có thế lực, quen biết cấp lớn, hoặc có dây mơ rễ má với bọn cầm quyền cấp lớn. Những cá nhân nầy lợi dụng đi, về qua các chuyến bay để chuyển ngân lậu, chuyển hàng lậu. Đơn giản và ít nguy hiểm hơn cả là buôn lậu qua hành lý miễn thuế của phi hành đoàn, hay mua trọng lượng hành lý dư của hành khách, từ đó cung cấp hàng hóa xa xỉ cho các hàng, tiệm nói trên.

Hệ thống buôn lậu, có đầu mối từ trên xuống, chứ không là hành vi đơn lẻ của một cá nhân. Một xã hội dày đặc ăn cắp, cấp trên cầm quyền ăn cắp theo hợp đồng mua bán tiền triệu, tiền tỷ. Làm giàu bất chính và vô đạo đức. Cấp dưới, theo cấp trên cũng trộm cắp, vòi vĩnh hối lộ. Cuộc sống dân chúng bị bao vây với muôn vàn khó khăn, cũng sinh đạo tặc, trộm cắp để sống còn. Thanh, thiếu niên lớn lên nhìn gương xấu trộm cắp (dù để sinh tồn) sẽ bắt chước, và coi đó là việc thông thường. Xã hội mất đạo đức, lương tâm và lẽ phải bị coi rẻ.

Bọn cầm quyền không ngó ngàng gì dân nghèo, cũng chẳng quan tâm đạo đức xã hội, chỉ muốn làm giàu, có tiền thật nhiều, hưởng thụ sung sướng trong khách sạn 5 sao, tiệm karaoke lát vàng, du lịch ngoại quốc, chuyển tiền cho con cháu. Một mặt chúng vẫn xòe tay nhận viện trợ tiền triệu từ Canada, Đức, Pháp, Mỹ, World bank và nhiều quốc gia khác trên thế giới, dưới chiêu bài Việt Nam cần xóa đói, giảm nghèo. Chẳng quả là trò bịp bợm, lợi dụng lòng nhân đạo của thế giới.

Trung cộng, Nga có viện trợ đồng bạc nào vì lý đó nhân đạo không?

Hay chúng chỉ viện trợ 1 để lấy lại 2, 3 phần lợi thế hơn, hoặc lấy đất, lấy lãnh thổ, hải phận của Việt Nam.

Ngày nào cộng sản còn tại vị, thảm trạng của Việt Nam càng tồi tệ hơn.

"Vinh quang" thay đảng Cộng sản Việt Nam!

25.10.2017


__________________________

Tham khảo:











Thay đổi cách gọi VNCH: Một thủ đoạn lừa gạt của đảng CSVN

Trần Nhật Kim (Danlambao) - Ngày 18-8-2017, Viện Sử Học Việt Nam giới thiệu bộ sách “Lịch Sử Việt Nam” tái bản lần thứ nhất, gồm 15 tập trải dài gần 10,000 trang, do 30 tiến sĩ, thạc sĩ và nghiên cứu viên biên soạn trong 9 năm. Để biết về sự trung thực của công trình biên soạn bộ sách, chúng ta tìm hiểu về cơ cấu của tổ chức này.

Viện Sử Học được thành lập năm 1953 tính từ khi ra đời của tổ chức tiền thân là Ban nghiên cứu Lịch sử, Địa lý, Văn học trực thuộc Trung ương Đảng do Trường Chinh ký ngày 2-12-1953 (Số 34 QĐ/TW). Năm 1954, được đổi tên thành Ban Nghiên cứu Văn học, Lịch sử, Địa lý, gọi tắt là “Ban nghiên cứu Văn, Sử, Địa”. Hiện nay Viện trực thuộc Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, là cơ quan lý thuyết của Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam. 

Viện Sử Học: có nhiệm vụ nghiên cứu các vấn đề cơ bản về khoa học lịch sử; cung cấp luận cứ khoa học cho việc hoạch định đường lối, chiến lược, quy hoạch và chính sách phát triển nhanh, bền vững định hướng Xã Hội Chủ nghĩa…

Vì được hoạch định theo chủ trương “định hướng Xã hội Chủ nghĩa”, nên cả về nội dung lẫn hình thức đã không theo quan niệm về sử học thông thường, mà lịch sử vốn là bộ môn khoa học nghiên cứu trung thực về quá khứ, đặc biệt là những sự kiện liên quan đến con người và xã hội.

Bộ Sử thiếu trung thực: 

Trong danh sách lãnh đạo của Viện Sử học qua các thời kỳ, khởi đầu là GS. VS Trần Huy Liệu (1), nhiệm kỳ 1960 – 1969,… rồi đến người hàng thứ 6 là PGS. TS Trần Đức Cường, 2001 – 2005 và người đứng hàng thứ 8 là PGS.TS Đinh Quang Hải, kiêm phó Tổng Biên tập (7/2014 đến nay). Ở địa vị quan trọng này, quý vị lãnh đạo của Viện hẳn phải là những đảng viên tuyệt đối trung thành và thi hành theo đường lối do đảng đề ra. Dưới chế độ CS, tất cả mọi ban ngành đều phải phục vụ đảng, phục vụ chế độ, tính đảng phải cao hơn chuyên môn, nên các sử gia biên soạn bộ sách không thể qua mặt đảng mà thay đổi những giữ kiện lịch sử đã được chỉ đạo. Vì vậy, không thể chệch hướng, nên càng không có chuyện “Trung thực hay Đổi mới Tư duy”.

Bộ sách “Lịch sử Việt Nam” xuất hiện từ năm 2015, mặc dầu đoạt giải thưởng sách hay, nhưng vẫn không lôi kéo được người đọc, vì người dân trong nước vốn hiểu rõ bản chất của đảng CS, nói một đằng, làm một nẻo, nói vậy mà không phải vậy. 

Tháng 8-2017, bộ sách “Lịch sử Việt Nam” được tái bản lần thứ nhất đã gây nhiều tiếng vang vì chủ đề liên quan đến danh xưng Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ở một vài chỗ trong tập 12. Sự thay đổi cách gọi VNCH là “Ngụy quân, Ngụy quyền” như trước đây thành “Chính quyền Sài Gòn, Quân đội Sài Gòn”, khiến một số người Việt trong nước cho rằng đã có sự chuyển biến trong giới lãnh đạo Hà Nội, vì người dân đang chờ đợi một đời sống tự do thật sự. Có người còn đi xa hơn khi nêu ra vấn đề về “Hòa hợp Hòa giải”. Nhưng thực ra, nhóm biên soạn bộ sách “Lịch sử Việt Nam” không chính thức nêu đích danh “Chính quyền VNCH” mà chỉ dùng nhóm từ “Chính quyền Sài Gòn…” Về điểm này, Phó Giáo sư Tiến sĩ Trần Đức Cường đã nói rõ khi trả lời báo Tuổi Trẻ:

“Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là một thực thể ở miền Nam Việt Nam. Nó tồn tại trong gần 21 năm. Năm 1954 còn có một thể chế nữa gọi là Quốc Gia Việt Nam. Sau đó đến năm 1955 thì Ngô Đình Diệm mới phế Bảo Đại để làm Quốc trưởng, sau đó trưng cầu dân ý, bầu Tổng thống… Trước đây khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn.” 

Chỉ mới thay đổi cách gọi, nhưng để lộ thiên kiến và dụng ý của sự thay đổi này qua lời phát biểu của TS. Trần Đức Cường:

“Bản chất chính quyền Sài Gòn và quân đội Sài Gòn theo chúng tôi không có gì thay đổi cả. Đấy là một chính quyền dựng lên từ đô la và vũ khí, thực hiện chiến lược toàn cầu của Mỹ, ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản lan xuống vùng Đông Nam Á, đồng thời chia cắt đất nước Việt nam lâu dài, biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ. Điều đó không có gì nghi ngờ cả.”

“Thứ hai, quân đội Sài Gòn thực chất được Mỹ trang bị hoàn toàn và quan trọng hơn nữa là thực hiện mưu đồ của Mỹ. Đó là thứ quân đội đi đánh thuê. Thực chất các nhà sử học không có cách đánh giá nào khác…”

Chúng ta hãy điểm lại nhận định “Đánh Thuê” về cả hai phía VNDCCH và VNCH:

Khi TS. Trần Đức Cường tái xác định “quân đội Sài Gòn là thứ quân đội đi đánh thuê”, hẳn ông đã quên lời phát biểu của Tổng Bí thư Lê Duẩn về thành tích và mục tiêu của “quân đội Nhân dân” miền Bắc:

“Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”

Với câu nói để đời này của Tổng Bí thư Lê Duẩn, các vị trí thức sử gia Hà Nội, nhất là TS. Trần Đức Cường cần phải “phong tặng danh vị” nào thật xứng đáng cho “Quân đội Nhân dân” miền Bắc, để phù hợp với ý nghĩa câu nói của Tổng Bí thư Lê Duẩn trên đây. 

Về nhận định Quân đội Sài Gòn là “thứ Quân đội đi đánh thuê”, hãy so sánh “Mục tiêu và Trách nhiệm” của quân đội hai bên: 

Về phía Quân đội Nhân dân, trong Hiến Pháp 1992 và 2013 đã quy định: “Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ Quốc, Nhân dân, với Đảng và Nhà nước để bảo vệ chế độ XHCN”. Nhưng những văn bản chính thức tại Việt Nam gần đây thường viết rằng: Quân đội cần phát huy truyền thống “Trung với Đảng, hiếu với dân”. Cũng chiều hướng trên, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh: “Công an phải là lực lượng tuyệt đối trung thành với đảng…” 

Chúng ta không thấy hình bóng hai chữ “Tổ Quốc” trong tâm tư của tập đoàn lãnh đạo CS Hà Nội, vì tổ quốc của họ là Đế quốc Cộng sản. Chúng ta cũng không tìm thấy “Hiếu với dân” ở đâu, vì hàng ngày chính quyền Hà Nội đang đàn áp, tù đầy, đánh đập những người dân yêu nước. 

Về phía Quân lực VNCH, đã chiến đấu để bảo vệ miền Nam trước họa xâm lăng của CS miền Bắc, nhiệm vụ được xác định với: Tổ Quốc - Danh Dự - Trách nhiệm. Một khẩu hiệu không chỉ riêng cho Quân, Cán Chính VNCH, mà mọi công dân đã thuộc nằm lòng, phải có bổn phận và trách nhiệm đối với Đất nước và Dân tộc, vì Tổ Quốc trên hết. 

Vì bị hạn chế trong vấn đề “Phe ta” hoàn toàn chiến thắng trong các trận đánh chiếm miền Nam, “phe địch” luôn luôn thua, chẳng hạn như trận đánh Tết Mậu Thân (1968), mà chính quyền Hà Nội thổi phồng là “Tổng công kích và Tổng nổi dậy”, đã gây ra thương vong không cần thiết cho tuổi trẻ miền Bắc.

Trận chiến xảy ra vào ngày mồng 1 Tết Mậu Thân, bắt đầu vào ngày 30-1-1968, khiến quân dân miền Nam mất cảnh giác vì vào dịp hưu chiến để người dân hai miền Nam-Bắc vui Xuân. Đến cuối tháng 3-1968, số tổn thất gây cho quân đội miền Bắc khá nặng nề, nâng số tử thương lên 32.000, bị bắt 5.800. Về phía quân đội VNCH có 4.954 người chết và 3.895 quân nhân Hoa Kỳ tử thương.

Về phía nạn nhân miền Nam tại Huế do hành động sát hại của quân đội miền Bắc trong 26 ngày được ghi nhận qua 22 ngôi mộ chôn tập thể được phát hiện xung quanh thành phố Huế, trong đó có 2.326 sọ người. Sau Tết, số gia đình kê khai số người chết và mất tích lên tới hơn 4.000 người. Ngoại trừ số người ghi nhận mất tích khoảng năm 1.946 người, nơi các mồ chôn tập thể, số nạn nhân bị hành quyết dưới nhiều hình thức như trong tư thế bị trói, bị tra tấn và bị chôn sống được ghi nhận qua các đợt tìm kiếm phát hiện: 

“1.173 người chết tìm thấy trong đợt đầu năm 1968. 809 tử thi tìm thấy trong đợt 2 khoảng tháng 3-7 năm 1969. 428 tử thi trong đợt 3 tại khu Đá Mài vào tháng 9-1969, 300 tử thi tìm thấy trong đợt 4 vào tháng 11-1969. 100 tử thi tìm thấy các nơi trong năm 1969”. Chưa kể tới tình trạng thương tật của người dân.

Viện trợ cho VNDCCH:

Cũng trong chiều hướng tuyên truyền cho đảng CS, với tiểu đề “Xây dựng chính quyền lệ thuộc Mỹ” tại trang 166-167 của tập 12, các soạn giả đưa ra nhận định: 

“…Chủ trương của Mỹ trong giai đoạn này là tăng cường số “cố vấn” và viện trợ Mỹ, xây dựng và củng cố chế độ Ngô Đình Diệm, lấy đó làm chỗ dựa chủ yếu áp đặt chủ nghĩa thực dân mới, ra sức nâng đỡ ngụy quân, ngụy quyền, dùng các lực lượng này đàn áp phong trào cách mạng của nhân dân Việt Nam…”

Đến đây, người đọc có cảm tưởng các sử gia đưa ra tài liệu trong văn khố của đảng, đã được phân định giữa “phe ta” và “phe địch”, nên không đả động tới sự áp đặt, viện trợ quân sự của Nga-Tầu và các nước XHCN cho miền Bắc. Chắc các sử gia bỏ qua những điều dưới đây có ghi trong lịch sử đảng về cuộc chiến tàn khốc do quân đội miền Bắc xâm lăng miền Nam sau năm 1954, một cuộc chiến xảy ra trong lãnh thổ VNCH mà quân dân miền Nam chỉ là tự vệ. 

Khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước”, “Thống nhất đất nước, Giải phóng dân tộc” chỉ là một chiêu bài để thúc đẩy, khích động lòng yêu nước mù quáng, bị mê hoặc bởi lời tuyên truyền. Cũng trong thời gian này, theo ông Hoàng Văn Hoan, là người tham gia cách mạng từ năm 1929-1930, ghi lại trong tác phẩm “Giọt nước trong biển cả” viết tại Bắc Kinh vào tháng 2-1986 (xuất bản tháng 7-1986), sau khi đào thoát khỏi cuộc đuổi giết của đảng CSVN, đã ghi lại nguồn viện trợ của các nước XHCN cho miền Bắc, trong cuộc đánh chiếm miền Nam như dưới đây:

“theo báo Hong Kong (Reuter), Trung cộng đã đưa vào miền Bắc 320.000 lính TC và viện trợ 20 tỷ Mỹ kim để trang bị cho bộ đội chính quy Bắc Việt về quân trang và quân dụng. Liên Xô cũng viện trợ cho miền Bắc Việt Nam 11,5 tỷ Mỹ kim và các võ khí nặng. Triều Tiên (Bắc Hàn) dưới thời lãnh tụ Kim II Sung cũng gửi quân tham chiến tại Việt Nam, trong đó có phi công và 2.000.000 bộ quân phục.

Từ năm 1950-1954, TQ là nước duy nhất viện trợ quân sự cho Việt Nam toàn bộ vũ khí, quân trang, quân dụng. Trong thời gian “chống Mỹ”, TQ đã cung cấp phần lớn vũ khí đạn dược, quân trang, quân dụng gồm cả thuốc men, y cụ, đại bác, xe tăng, thiết giáp, cao xạ, tên lửa, máy bay, tầu chiến, dụng cụ thay thế và xăng dầu… đủ trang bị cho hơn 2.000.000 bộ đội Việt Nam và thường xuyên cung cấp đủ số đạn dược và trang bị cần thiết cho việc tác chiến liên tục trên chiến trường. 

Riêng từ năm 1965-1975, TQ đã viện trợ hơn 5 triêu tấn lương thực, hơn 300 triệu mét vải, hơn 30.000 chiếc ô tô, hơn 600 tầu thủy đủ các loại, hơn 500 đầu máy và 4 ngàn toa xe lửa, gần 2 triệu tấn xăng và các thứ hàng dệt bách hóa…” 

Nếu bảo Mỹ áp đặt chế độ “thực dân mới” tại miền Nam sau ngày chia đôi đất nước năm 1954 lại càng sai lầm. Nước Mỹ không chiếm đất của bất cứ quốc gia nào mà chỉ giúp các quốc gia đó phát triển, thoát khỏi đời sống chậm tiến nghèo đói và hiểm họa cộng sản. Nhìn vào Việt Nam bây giờ, nhiều địa danh tại miền Bắc như hang Pắc Bó, nơi ông Hồ cắm ngọn cờ đỏ sao vàng, dập theo mẫu cờ của tỉnh Phúc Kiến, đến thác Bản Giốc, đều phải xin giấy Thông hành của Trung cộng. Người dân lành đã bị nhà nước Hà Nội đàn áp, đánh đập khi biểu tình chống sự xâm lăng của Trung quốc. Là người mang danh trí thức hẳn các sử gia phải cảm thấy tủi hổ, đã đánh mất lương tri khi hành động theo đảng CS phản bội dân tộc.

Trước hành động đàn áp, bắt bớ, tù đầy người dân yêu nước của CSVN, Tướng Trần Độ đã so sánh giữa hai chế độ tù đầy của Thực Dân Pháp và XHCNVN, ông tuyên bố: “Nếu phải vào tù, xin cho vào nhà tù của chế độ Thực Dân”.

Sự bất nhân trong “Cải cách ruộng đất”:

Về Cải cách ruộng đất trong Chương I tập 12, với đề mục “Miền Bắc trong thời kỳ khôi phục” có ghi ngắn gọn con số sai biệt về nông dân bị quy vào diện “cường hào ác bá” tại các địa phương trong thời “Cải cách ruộng đất”:

“…Về địa chủ “cường hào gian ác”, trong số 2.033 xã có báo cáo kể trên đã quy lên tới 14.908 người. Sau sửa sai còn 3.932 người… Về “địa chủ kháng chiến”, trong cải cách ruộng đất chỉ công nhận có 461 người. Sau sửa sai đưa lên tới 2.696 người…”

Các con số nêu trên không thấy nói tới số phận 172.008 người dân lành tại miền Bắc bị hành quyết vào thời Cải cách ruộng đất. Trong số nạn nhân đó phải kể tới trường hợp tiêu biểu nhất là bà Nguyễn Thị Năm, người có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Bà Nguyễn Thị Năm còn được gọi là Cát Hanh Long, chủ một tiệm buôn lớn ở Hải phòng, đã giúp đỡ, che giấu nhiều cán bộ lãnh đạo cao cấp như Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng…

Trước “Cách mạng tháng 8”, nghe lời khuyến cáo của Việt Minh gia đình bà di chuyển lên Thái nguyên và mua đồn điền tại đây, đã ủng hộ cho Việt Minh 20.000 đồng bạc Đông Dương (tương đương với 700 lạng vàng). Khi chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, bà cũng đóng góp 100 lạng vàng và thóc gạo, vải vóc, nhà cửa… trong “Tuần lễ vàng”. Bà Năm còn là Chủ tịch Hội Phụ nữ tỉnh Thái Nguyên và Liên khu Việt Bắc trong 3 năm liền. Nhiều cán bộ và bộ đội được bà che dấu, tá túc tại khu đồn điền của bà. 

Khi cuộc Cải cách ruộng đất thực hiện vào năm 1953, những hành động của bà Nguyễn Thị Năm bị cố vấn của Trung quốc cho là “giả dối nhằm chui sâu, leo cao vào hàng ngũ cách mạng để phá hoại.” Theo hồi ký của Hoàng Tùng, thấy cố vấn Trung quốc bảo phải xử tử bà Năm, Hoàng Quốc Việt ủy viên Trung ương đảng, ủy viên ban lãnh đạo Cải cách ruộng đất, phụ trách cải cách ở Thái nguyên có báo cáo với Hồ Chí Minh về ý kiến của cố vấn Trung quốc. Ông Hồ hứa với Hoàng Quốc Việt sẽ nói với Trường Chinh, Trưởng ban chỉ đạo, để can thiệp. Nhưng ông Hồ đã không thực hiện lời hứa. Hành động này đã chứng tỏ tư cách bất nhân của ông Hồ đối với người ban ơn. 

Bà Nguyễn Thị Năm là người đầu tiên được đưa ra đấu tố vào ngày 22-5-1953 và được Việt Minh trả ơn bằng “phát súng ân tình” tại Đồng Bẩm, tỉnh Thái Nguyên ngày 20-7-1953. Báo chí coi đây là phát súng khởi đầu cho cuộc vận động Cải cách ruộng đất “long trời lở đất”. 

Bà Năm có hai con trai là Nguyễn Hanh và Nguyễn Cát hoạt động từ ngày đầu cách mạng năm 1944. Nguyễn Cát còn là Trung đoàn trưởng sư đoàn 308. Cả hai đã bị đi cải tạo trong nhiều năm.

Ngày 21-7-1953, một ngày sau khi bà Năm bị tử hình, báo Nhân Dân đăng bài “Địa chủ ác ghê” ký tên C.B., một bút hiệu của Hồ Chí Minh. Nội dung bài báo có nghi những lời bịa đặt: 

"Mụ địa chủ Cát Hanh Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã giết chết 14 nông dân. Làm chết 32 gia đình gồm 200 người. Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết không còn một người. Chúng đã hãm chết 30 nông dân… Năm 1944-1945, chúng đưa 20 trẻ mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng sau 15 em đã bỏ mạng…

Thế là ba mẹ con địa chủ Cát Hanh Long đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào... Sau Cách mạng tháng 8, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến. 

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát Hanh Long không thể chối cãi, đã thú nhận tất cả tội ác hại nước hại dân. Thật là: viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng. Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!”

Tác giả bài báo được ghi rõ là: C.B. (Nguồn: Wikipedia)

Trên thực tế, theo thống kê chính thức đăng trong cuốn Lịch sử Kinh tế Việt Nam ghi nhận, số nạn nhân bị thảm sát trong Cải cách ruộng đất lên tới 172.008 người, chia ra như sau:

- Địa chủ cường ào gian ác: 26.453 người (trong đó 20.493 người bị oan)

- Địa chủ thường: 82.777 người (trong đó có 51.480 người bị oan)

- Địa chủ kháng chiến: 586 người (trong đó có 290 người bị oan)

Như vậy, trong số nạn nhân bị hành quyết có 123.493 người bị oan. Ngoài số thân nhân liên hệ với nạn nhân tính gộp cũng lên tới 500.000. Họ bị khủng bố tinh thần, bị bạc đãi, sống vất vưởng ngoài lề xã hội. Như trường hợp bố mẹ vợ của nhà thơ Hữu Loan (tác giả nhạc phẩm “Mầu tím hoa sim” bị thảm sát một cách tàn nhẫn, tịch biên gia sản, con gái của ông bà bị địa phương sua đuổi, không nơi nương tựa, sống lây lất như một người ăn mày. Ông kể lại, bố mẹ vợ ông là một điền chủ đã từng ủng hộ nhiều thứ cho Việt Minh, cho người gánh gạo tới giúp các đơn vị bộ đội ốm yếu vì thiếu ăn. Vào ngày thi hành án tử hình, bố mẹ vợ ông bị chôn sống, chỉ còn cái đầu trên mặt đất. Đội cải cách đã cho trâu kéo chiếc bừa đi qua lại chỗ chôn bố mẹ vợ ông. Ông đã lấy cô gái này làm vợ sau khi bỏ đảng CS.

Về sai lầm trong cải cách ruộng đất có ghi ngắn gọn trong bộ sách Lịch sử Việt Nam: 

“Những sai lầm trong cải cách ruộng đất rất nghiêm trọng. Chính phủ đã nghiêm túc kiểm điểm rõ sai lầm ngay trước kỳ họp Quốc Hội lần thứ 4 ngày 4-1-1957. Báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội nêu rõ: “Công tác cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức đã phạm nhiều khuyết điểm, sai lầm nghiêm trọng…”

Trên thực tế, sau thời gian các đội, các đoàn CCRĐ giết hại quá nhiều người dân vô tội với tỷ lệ 5% dân số mỗi xã (2), đã gieo kinh hoàng cho người dân nông thôn miền Bắc, sự bất mãn ngày càng gia tăng trong dân chúng khiến đảng phải nhận sai lầm. Tháng 2-1956, Hội nghị TƯ đảng lần thứ 9 đã tuyên bố sai lầm trong CCRĐ. Tháng 3-1956, Quốc hội họp lần thứ 4, tường trình báo cáo sai lầm và biện pháp sửa sai. Ngày 18-8-1956, Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư cho đồng bào và cán bộ nhìn nhận sai lầm.

Tháng 9-1956, sau Hội nghị lần thứ 10, ông Trường Chinh mất chức Tổng Bí thư, ông Hoàng Quốc Việt ra khỏi Bộ Chính trị, ông Lê Văn Lương mất chức Ủy viên dự khuyết Bộ Chính trị, ông Hồ Viết Thắng ra khỏi Ban chấp hành Trung ương đảng. Ông Hồ kiêm nhiệm Tổng Bí thư.

Ngày 29-10-1956, tại nhà hát nhân dân Hà Nội, Đại Tướng Võ Nguyên Giáp, Ủy viên Bộ Chính trị, thay mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh và Trung ương đảng chính thức công nhận những sai lầm trong chính sách CCRĐ. Sự việc Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhận lãnh sai lầm việc thực thi chính sách CCRĐ, mặc dù ông đứng ngoài chiến dịch này, đã chứng tỏ Hồ Chí Minh thiếu đạo đức và tư cách lãnh đạo của người cầm đầu đảng CSVN. Đúng ra, ông Hồ là người phải chịu trách nhiệm vì đã ký ban hành chính sách thất nhân tâm này. Ông Hồ đã để rơi giọt nước mắt xót thương những nạn nhân của CCRĐ. Nhưng đó chỉ là một hành động đạo đức giả sau khi đã đạt được thành quả mà các cố vấn Trung quốc mong muốn. Đến đây, chúng ta cũng không quên nhắc lại chuyện Trường Chinh đấu tố chính mẹ đẻ với câu nói để đời: “Bà ấy là mẹ tôi, nhưng nó là địa chủ” đã được ghi lại trong nhiều bài viết. 

“Một cơn gió bụi” vạch trần tội ác của Hồ Chí Minh và đảng CS:

Cũng vào thời điểm xuất hiện bộ “Lịch sử Việt Nam” một số sách viết về lịch sử VN bị thu hồi, trong đó có quyển hồi ký “Một cơn gió bụi” của ông Trần Trọng Kim. Học giả trong nước đã nhận định về ông Trần Trọng Kim là một sử gia uyên bác, có nhiều công trình giá trị. “Một cơn gió bụi” là tác phẩm ghi lại trung thực những chứng cứ lịch sử vào thập niên 40 của thế kỷ trước, đã phơi bầy mục đích cũng như hành động tàn bạo của Hồ Chí Minh và đảng CSVN từ ngày đầu thành lập nước VNDCCH. Chúng ta điểm qua các trích đoạn trong Chương 7 của cuốn hồi ký này:

- “…Về đường thực tế, các đặc sắc của cộng sản là không nhận có luân thường đạo lý, không biết có nhân nghĩa đạo đức như người ta vẫn tin tưởng. Người cộng sản cho cái điều đó là hủ tục của xã hội phong kiến thời xưa, đặt ra để lừa dối dân chúng, nên họ tìm cách xóa bỏ hết. Ai tin chỗ ấy là người sáng suốt, là người giác ngộ, ai không tin là người mờ tối, là người mê muội…

“Cái xã hội mới ấy không tranh đấu cho quốc gia dân tộc. Dù có nói tranh đấu cho quốc gia hay cho dân tộc nữa cũng chỉ là cái phương pháp dùng tạm thời trong một cơ hội nào để cho được việc mà thôi, chứ mục đích cốt yếu là tranh đấu cho giai cấp vô sản…

“Trong những lời tuyên truyền của Việt Minh, thấy luôn luôn nói nào là hạnh phúc, nào là tự do, bình đẳng, mà sự thật thì trái ngược cả. Những lối họ dùng là nói dối, đánh lừa cướp bóc, giết hại tàn phá, không kiêng dè gì cả, miễn làm cho người ta mắc lừa hay sợ hãi mà theo mình là được…

“Cái thủ đoạn của Việt Minh là dùng mọi cách bạo ngược, tàn nhẫn, giả dối, lừa đảo để được việc trong một lúc. Ngay như họ đối với Việt Nam Quốc dân đảng nay nói là đoàn kết, mai nói đoàn kết, nhưng họ vẫn đánh úp, vẫn bao vây cho tuyệt lương thực. Khi họ đánh được thì giết phá, đánh không được thì đoàn kết, rồi cách ngày lại đánh phá…”

Lý do khiến học sinh chán học môn sử:

Sau hơn nửa thế kỷ ép buộc học sinh miệt mài với Chủ nghĩa Mác - Lenin bách chiến bách thắng, mặc dù chủ thuyết này đã lỗi thời và bị dẹp bỏ tại các nước theo chủ thuyết CS. Hay học tập “Tư tưởng và Đạo đức Hồ Chí Minh”, nhưng ông Hồ đã tuyên bố “Ông không có tư tưởng nào cả, mọi tư tưởng là của Mao Trạch Đông”. Hơn nữa, hành động của ông HỒ đã thể hiện sự tệ hại về đời sống không đạo đức.

Các vị Sử gia nghĩ gì về môn Lịch sử Việt Nam ngày càng xuống dốc thảm hại như hiện nay. Có phải vì chính sách của nhà nước đặt nặng vào tuyên truyền vọng ngoại, nên không còn hấp dẫn học sinh?

Từ Công Hàm Ngoại giao do Thủ Tướng Phạm Văn Đồng gửi Thủ tướng Chu ân Lai năm 1958 về lãnh hải, trong khi các hải đảo thuộc chủ quyền VNCH, đến sách địa lý lớp 9 do Nhà xuất bản Giáo dục phát hành năm 1974, đã là phần tài liệu của Trung cộng chuyển tới Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc, ông Ban Ki-moon ngày 9-6-2014, để xác nhận chủ quyền tại Biển Đông.

Một thí dụ điển hình, chiều ngày 2-6-2014, chỉ có 2 thí sinh thi môn Sử tại trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai. Sáng ngày 4-7-2015, tại điểm thi trường THPT Yên Thành 2, chỉ có 1 thí sinh duy nhất thi môn Sử với 66 cán bộ nhân viên phục vụ, gồm có 48 cán bộ coi thi, 12 nhân viên bảo vệ và 6 cán bộ phục vụ thi.

Chắc các sử gia không quên, vào ngày 21-3-2010, khi cả nước tổ chức rầm rộ lễ giỗ Hai Bà Trưng, đảng CS Hà Nội đã âm thầm cử một phái đoàn, với sự tham dự của Đoàn Nghệ Thuật Việt Nam, đóng vai Hai Bà Trưng và Thi Sách sang tế lễ Mã Viện nơi đền thờ Phục Ba Tướng quân tại Đông Hưng, Quảng Đông (Giáp ranh với cửa khẩu Móng Cái, Việt Nam). Hình ảnh phái đoàn Việt Nam sang tế Mã Viện từ năm 2008 được ‘Nhật báo Đông Hưng đăng tải ngày 17-2-2008) (Nguồn:Con dân đất Việt – 26-3-2010).

Lịch sử dân tộc ngày càng mai một là điều phải xảy ra khi chính quyền Hà Nội đặt trọng tâm vào tuyên truyền, xóa bỏ những bài học lịch sử anh hùng của tiền nhân từ hồi dựng nước, đã cùng dân tộc chống kẻ thù phương Bắc trong 1.000 năm đô hộ. Gương sáng của tiền nhân đã bị loại bỏ khỏi môn sử vì bị lệ thuộc vào Trung cộng, nhất là sau Hội nghị Thành Đô năm 1990.

Khi TS Trần Đức Cường tuyên bố, “thay đổi cách gọi tên chỉ thể hiện sự trung tính, tôn trọng lẫn nhau, là quyết định của tập thể các nhà nghiên cứu sử học, chứ không có bất cứ sức ép hay động cơ gì…” Câu nói “vuốt đuôi” trên đây chỉ là sự “tôn trọng nửa vời”, khó làm người Việt tin tưởng.

Dụng ý khi thay đổi cách gọi VNCH:

Do những mâu thuẫn trong bộ sách “Lịch sử Việt Nam”, một câu hỏi đặt ra: tại sao sự thay đổi cách gọi “Chính quyền Sài Gòn, Quân đội Sài Gòn” lại xảy ra vào thời gian này? Có phải vì nhu cầu:

- Lợi dụng chủ quyền của VNCH về Hải đảo Hoàng sa, Trường sa vốn nằm trong lãnh thổ VNCH với sự nhìn nhận của quốc tế qua Hiệp Định Genève năm 1954. Điều này gặp nhiều trở ngại khi các Hiệp định sang nhượng đất biển đã được các đời Tổng Bí thư của đảng CSVN ký kết với đảng CS Trung quốc hay dưới danh nghĩa các công ty ngoại quốc đầu tư, bất kể tới an ninh quốc phòng cũng như phương tiện sống của người dân nghèo.

- Kêu gọi cộng đồng người Việt hải ngoại đầu tư, đóng góp để bù lấp lỗ hổng kinh tế trong nước ngày một thiếu hụt, nợ công ngập đầu. Chính quyền Hà Nội không còn khả năng chi trả dù chỉ để trả phần tiền lời hàng năm. Trong khi lượng kiều hối từ 12 Tỷ/năm vào năm 2014 xuống dưới 5 Tỷ vào năm 2016 và lượng kiều hối ngày càng tuột dốc. Cho dù có cưỡng bách người dân đóng thuế, cũng không thể bù đắp lỗ hổng thiếu hụt vì nạn tham nhũng ngày một gia tăng.

- Hay gánh bớt tội “bán nước” cho đảng CSVN khi thời hạn bán nước giao kết giữa các lãnh tụ của hai đảng CS Việt-Tầu tại Hội nghị Thành Đô năm 1990 đã gần kề. Chắc chắn người Việt trong và ngoài nước đã biết rõ mặt trái của chiêu bài giả hiệu này của đảng CSVN.

Kết luận:

Bộ sách “Lịch sử Việt Nam” vừa tái bản đã để lại nhiều mâu thuẫn vì thiếu trung thực. Những dữ kiện lịch sử sai lạc nêu ra trong sách, chỉ thể hiện một bộ sách nặng về chính trị, đã không đáp ứng được nhu cầu tìm hiểu về lịch sử dân tộc của người đọc, nhất là giới trẻ trong nước. Tệ hại hơn nữa, nhiều dữ kiện nêu ra trong sách hoàn toàn khác với thực tế đã được viết ra từ thế kỷ trước. Những sự kiện lịch sử được nêu ra thiếu nguồn gốc chứng minh. Điểm nổi bật nhất, trong 20 năm chiến tranh Nam-Bắc, như được chỉ đạo “phe ta” luôn luôn chiến thắng, “phe địch” phải thua, nên các soạn giả chỉ nói tới con số thương vong của “Địch” mà quên nói của bên “Ta”. 

Nhiều sử gia cũng như các nhà nghiên cứu trong và ngoài nước đã đưa ra những nhận định về bộ sách này. Đơn cử như nhận định của sử gia Lê Văn Lan, cho rằng bộ sử có tiếng vang là do thủ thuật tuyên truyền. Nhà sử học Christopher Gosha, giảng dạy tại Đại học Quebec ở Montreal – Canada, nghiên cứu về lịch sử Việt Nam cho đây là “một công cụ phục vụ chính trị”.

Nhiều soạn giả khẳng định không bị bất cứ áp lực nào khi biên soạn bộ sách Lịch sử Việt Nam. Nếu đây là sự thật, qua nội dung của bộ sử, cần phải xét lại khả năng cũng như tư cách của các soạn giả. Nếu trường hợp biên soạn theo chỉ đạo của đảng CSVN, thì đó chỉ là một thủ đoạn tuyên truyền lừa gạt người đọc. 

Thực chất của Bộ sách “Lịch sử Việt Nam” thiếu trung thực, không giống cách biên soạn của bất cứ bộ sử nào tại các quốc gia Tự Do. Bộ sử LSVN chỉ có lượng mà thiếu phẩm. Với gần 10.000 trang sách kéo dài 15 tập, đáng được coi là một công trình “vĩ đại”, nên được ghi nhận kỷ lục Guiness, như nhiều thứ kỷ lục đã có tại Việt Nam. 

Tháng 10-2017




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Đêm thủy chung [14.04.2017 11:10]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Đằng sau thế giới mại dâm hợp pháp ở Singapore trung tâm hoạt động quốc tế của gái Việt xuất khẩu [NEW]
Phi công CS Việt Nam Nguyễn Thành Trung tử nạn trong vụ va chạm máy bay ở Anh
Mỹ “trượt” nhóm 5 quốc gia danh tiếng nhất thế giới nhường cho Canada
Chán đảng khô đoàn thành bảng đỏ
NÉT ‘QUÊ MÙA’ CỦA ĐÀ NẴNG NĂM 1991 – 1992 KHI CHƯA CÓ PHONG TRÀO THỊNH VƯỢNG TV QUA ỐNG KÍNH HANS-PETER GRUMPE
CSVN chỉ giõi đàn áp đánh giết dân lành, làm kinh tế dở ẹc, hàng Việt thua đứt hàng Thái, Lào, Campuchia
Đàn ông VN bị bạo lực Vợ dữ thời XHCN: Vợ bạo hành chồng nhiều năm mà không biết dẫn đến tử vong
Thấy bác xích lô già yếu, cô gái Tây phương mỹ miều gợi cảm sexy xung phong chở bác đi dạo phố Sài Gòn rồi trả tiền công cho luôn!
Trạm không gian 8,5 tấn của TQ rơi về Trái Đất có thể trúng thủ đô Hà Nội, Việt Nam trong vùng nguy hiểm
Làm thế nào để trúng số: Người phụ nữ gốc Việt may mắn nhất hành tinh trúng giải $64 triệu của SupperLotto Plus
Vừa trở về từ châu Á, Tổng thống Trump cảnh báo cứng rắn Triều Tiên
TS Trần Đình Thiên: “93 triệu người dân phải “nuôi” 2,8 triệu công chức” đảng viên CS, tại sao đất nước không nghèo?
Xả súng tại trường học California, Mỹ, ít nhất 15 người chết, bị thương: Cuộc sống bất an tại Mỹ
Việt kiều ồ ạt đổ tiền về VN cho thân nhân đầu tư chứng khoán sau APEC lời nhiều
Cẩn thận nhóm nữ mỹ nhân thoát y bắt cóc đàn ông

     Đọc nhiều nhất 
Khinh thường CSVN, các tàu nước ngoài thi nhau giết ngư dân: Cảnh sát Biển Philippines bắn tàu cá 2 ngư dân Việt tử vong [Đã đọc: 35323 lần]
Những cha me miền Tây khốn khó thời đại HCM: Cha mẹ mua “bùa nghe lời” để ép con gái lấy chồng ngoại hoặc bán trinh, làm đĩ [Đã đọc: 25807 lần]
Dựa thế chồng, vợ cán bộ xã đứng ra làm chủ hụi cướp tiền đân, tuyên bố vỡ hụi, 66 người dân lo mất 6 tỷ đồng [Đã đọc: 25497 lần]
Nhục nhã quốc thể: Khinh thường CSVN, Campuchia tước quyền công dân 70.000 người gốc Việt [Đã đọc: 24531 lần]
Đòi hỏi ‘tách đảng’ đang trở thành xu thế ở Việt Nam [Đã đọc: 23563 lần]
VN thiên đường XHCN: Quê hương tôi qua những bức ảnh biết nói [Đã đọc: 22534 lần]
Việt Nam: Tham nhũng số 1, Hiếp dâm số 1, Nhân quyền... áp chót thế giới [Đã đọc: 22308 lần]
VC ảo thuật: Ông Trần Đại Quang hiện nay là giả [Đã đọc: 21659 lần]
Thanh trừng nội bộ: Bí thư Đà Nẵng bị cách chức, bị đuổi ra khỏi Trung ương Đảng- Ban bí thư hầu hết người gốc Bắc- Một cán bộ cao cấp bị Nhật bắt ăn trộm siêu thị [Đã đọc: 17802 lần]
‘Đảng không làm được cái gì hay cho đất nước - Người cày có ruộng thời VNCH so với nông dân mất đất thời XHCN [Đã đọc: 17251 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.