Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Bảy 2018
T2T3T4T5T6T7CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 10832885

 
Góc thư giãn 23.07.2018 05:03
Tại sao CSVN coi những người yêu nước là kẻ thù những kẻ chiếm nước là bằng hữu?
18.12.2017 05:14

VN “đừng nên coi bất đồng là thù địch”

Một số nhà hoạt động và quan sát xã hội dân sự ở Việt Nam nói với BBC họ đang gặp phải một đợt 'theo dõi', 'tấn công mạng' hay 'tai nạn' khó hiểu.

Hôm thứ Bảy, 16/12/2017, từ Sài Gòn, Luật sư Lê Công Định cho BBC Việt ngữ hay ông bị một nhóm người là an ninh theo dõi, khi ông ra khỏi nhà tới thăm nhà người thân.

Luật sư Lê Công Định

Bản quyền hình ảnhBBC TIẾNG VIỆT
Image captionLuật sư Lê Công Định hôm 16/12/2107 cho hay ông bị theo dõi 'dai dẳng và khó hiểu' trong dịp cuối tuần

Trên trang Facebook cá nhân của mình cùng ngày, Luật sư cho biết:

LS. Lê Công Định về bức tranh nhân quyền VN 2017

Phỏng vấn blogger Trương Duy Nhất và kỹ sư Nguyễn Lân Thắng

Quyền dân sự, chính trị 'xuống cấp' ở VN

FB Le Cong DinhBản quyền hình ảnhFB LE CONG DINH
Image captionLuật sư Lê Công Định trong một dòng trạng thái đăng hôm thứ Bảy 16/12/2017 trên FB cá nhân của ông

Anh Quốc kêu gọi thả ngay Mẹ Nấm

"Từ sáng đến giờ tôi đi đâu cũng có 3, 4 người theo. Đến nhà thăm mẹ tôi, trông ra đã thấy hai chiếc xe gắn máy nằm trước cửa, phía trên có hai người nằm vắt vẻo nhìn vào lấm lét. Đây là hình nhân viên an ninh vừa chạy theo tôi đến đây.

"Khi thấy tôi ghi hình anh ta yêu cầu tôi bỏ máy xuống. Tôi hỏi vì sao anh ta theo tôi, thì được trả lời rằng: "Tôi theo anh vì mục đích gì cũng phải báo anh biết sao?" Tôi bảo anh ta không được phép xâm phạm quyền riêng tư của tôi, thì anh ta im lặng và cứ đi theo tôi. Hôm nay là ngày gì vậy?"

Hôm Chủ nhật, trong một chương trình phỏng vấn cuối tuần của BBC Việt ngữ, blogger Trương Duy Nhất khẳng định một số tài khoản của ông trên Facebook, hay trang blog cá nhân bị tấn công và khóa.

Trước đó, cùng ngày, ông nói với BBC qua điện thoại:

"Tôi không thể vào được các trang FB, YouTube hay blog của tôi. Ai đó đã gửi đi các yêu cầu gọi là 'report' hay báo cáo và các tài khoản của tôi đã bị khóa."

Nhà báo tự do từ Đà Nẵng cũng nói về một điều mà ông mô tả là 'khó hiểu':

"Nhiều người khác trong giới viết blog hay anh em khác trong giới hoạt động xã hội dân sự cũng nói với tôi là họ cũng bị tương tự, trong cùng một ngày và trong cuối tuần này, thật khó hiểu. Dường như đang có một đợt sóng nhắm vào chúng tôi."

'Rủi ro, nguy hiểm'

EU và Mỹ tiếp tục kêu gọi Việt Nam thả Mẹ Nấm

Nhà báo tự do Trương Duy NhấtBản quyền hình ảnhBBC TIẾNG VIỆT
Image captionNhà báo tự do Trương Duy Nhất nói tài khoản Facebook cá nhân của ông đã bị khóa hôm 17/12/2017 và nhiều trường hợp tương tự cũng xảy ra trong giới bloggers mà ông biết, trong cùng thời điểm.

Hội luận: Phúc thẩm Mẹ Nấm và câu chuyện giáo dục VN

Nhiều tổ chức lên tiếng về dân chủ ở VN trước APEC

LS Võ An Đôn chỉ còn 'làm nông để mưu sinh'

Và ông Trương Duy Nhất cũng nói thêm qua điện thoại:

"Và tôi cũng phải nói là các nhà quản trị các trang như Facebook hay YouTube cũng cần phải xem lại, hình như họ không hề thẩm định lại, nhiều người là những người viết blog, các nhà hoạt động rất đứng đắn, đàng hoàng, tử tế, chỉ bày tỏ quan điểm ôn hòa, nhưng khi nhận được report (báo cáo, đề nghị) của ai đó, là các trang đó bị đóng lại ngay, gây ra sự bức xúc của nhiều người."

Cùng ngày 17/11/2017, từ Sài Gòn, Tiến sỹ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam nói với BBC:

"Ngày hôm nay, tôi đã cảm thấy như bị ai đó theo dõi, không khí rất lạ.

"Sau khi trao đổi điện thoại với một cơ quan truyền thông quốc tế ở hải ngoại, thì trên đường về, tôi suýt bị chết.

"Tôi đã bị ai đó đi xe máy theo từ đằng sau và đâm vào đuôi xe của tôi, đúng hơn là vào bánh sau, và tôi đã ngã tung ra khỏi xe.

"Nếu không có chiếc mũ bảo hiểm mà bây giờ bong, tróc, bẹp, thì hôm nay tôi đã chết. Tôi cũng đã phải băng vết thương của mình, ở bàn tay cũng có vết thương phải băng đây."

Và nhà báo độc lập này nói với BBC:

"Tôi đã nhiều lần bị theo dõi, thậm chí bắt cóc bởi an ninh, có lần xảy ra ở cả nơi tôi đưa đón con đi học, nhưng hôm nay rất khủng khiếp, có thể nói là hoạt động báo chí độc lập, hay lên tiếng cho xã hội dân sự, cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam hiện nay, giới này đang gặp rất nhiều rủi ro và nguy hiểm," TS Phạm Chí Dũng nói.

Kỹ sư Nguyễn Lân ThắngBản quyền hình ảnhBBC TIẾNG VIỆT
Image captionKỹ sư Nguyễn Lân Thắng tham gia một cuộc phỏng vấn với BBC hôm 17/12/2017.

Trong một diễn biến khác, hôm Chủ Nhật 17/12, từ Hà Nội, kỹ sư Nguyễn Lân Thắng, một nhà hoạt động xã hội gần đây gắn bó với các công tác trợ giúp khắc phục thiên tai, bão lụt, đói nghèo ở cộng đồng cho BBC hay:

"Tôi có theo dõi và được cho biết là sáng ngày 17/12, khi bà con giáo dân ở Giáo xứ Kẻ Gai thuộc Giáo Phận Vinh đang chuẩn bị xây dựng một ngôi nhà thờ thuộc xã Hưng Thịnh để tách họ thì nhà cầm quyền địa phương ở Tỉnh Nghệ An huy động một lực lượng lớn trong đó có các cảnh sát cơ động, công an cùng nhiều thành viên Hội cờ đỏ đến quấy phá và hành hung người dân," ông Lân Thắng nói với BBC qua điện thoại.

BBC chưa có điều kiện kiểm chứng các thông tin trên trong dịp cuối tuần này, nhất là từ phía các tổ chức, cơ quan thuộc chính quyền địa phương mà các nhà hoạt động trực tiếp, hoặc gián tiếp đề cập.

'Một năm đen tối'

Đại diện XHDS nói gì với phái đoàn ngoại giao EU?

Bộ trưởng Thụy Điển 'sẽ gặp xã hội dân sự VN'

Tuy nhiên, cũng hôm 16/12, ngay trước một chương trình phỏng vấn cuối tuần từ Sài Gòn, Luật sư Lê Công Định chia sẻ với BBC:

Nhân quyền VNBản quyền hình ảnhHUMAN RIGHTS WATCH
Image caption15 vụ bắt giữ tù nhân chính trị và lương tâm mà Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) cho là cần phải được chú ý ở Việt Nam

Việt Nam: Tự do Internet dậm chân tại chỗ?

"Tôi có thể nói năm 2017 là một năm rất đen tối với nhân quyền ở Việt Nam, giới hoạt động, bất đồng, đối lập bị đàn áp, bắt bớ, đe dọa rất nhiều, nhiều bản án bị xử rất bất công và nặng nề."

Về triển vọng của năm mới 2018, nhà hoạt động này nói:

"Với những gì đã xảy ra trong năm nay, năm 2018, tôi không thấy sẽ có sự khả quan, hay tiến bộ gì hơn. Tôi chỉ khuyên và hy vọng nhà cầm quyền Việt Nam hãy thôi coi các tổ chức xã hội dân sự, giới bất đồng như những thế lực thù địch, mà ngược lại nên coi đó là những tiếng nói xây dựng," ông nói với BBC Tiếng Việt.

FB Truong Duy NhatBản quyền hình ảnhFB TRUONG DUY NHAT
Image captionThông tin xuất hiện trên trang FB của blogger Trương Duy Nhất tới cuối giờ chiều ngày Chủ Nhật, 17/12/2017, theo giờ London.

Mới đây, hôm 10/12, nhân ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, nhiều báo đài thuộc các cơ quan truyền thông chính thức của Nhà nước Việt Nam, đã lên tiếng cho rằng Việt Nam đã và đang đạt được nhiều thành tích đáng khích lệ và được quốc tế, khu vực thừa nhận.

Truyền thông nhà nước nhấn mạnh qua các cuộc kiểm định phổ quát định kỳ về nhân quyền, quốc tế thừa nhận Việt Nam đã hoàn thành và cải thiện nhiều chỉ tiêu về quyền con người đã cam kết, báo chí nhà nước cũng cho hay thành tích nhân quyền của Việt Nam thể hiện qua việc nước này giành được ghế trong Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.

Ngoài ra, thành tích còn được khẳng định qua phiên bản Hiến pháp gần nhất sửa đổi đã đưa vào nhiều điều khoản bảo vệ nhân quyền, cũng như liên tục tăng cường chất lượng sống của người dân, đảm bảo nhiều quyền tự do của công dân từ tự do tôn giáo, tín ngưỡng, cho tới các quyền của người đồng tính, chuyển giới, hay quyền của giới khuyết tật v.v...

Trước đó và trong nhiều năm qua, truyền thông chính thống liên tục nêu quan điểm của đảng và nhà nước Việt Nam khẳng định Việt Nam không có cái gọi là 'tù nhân chính trị' và 'tù nhân lương tâm', mà chỉ có những người vi phạm pháp luật đã bị xét xử theo luật pháp của Việt Nam.

Coi dân là thù, họ sẽ sống với ai?

Bùi Tín (Nguồn: VOA)
Ông Nguyễn Phú Trọng (phải) nói chuyện với ông Nguyễn Sinh Hùng bên lề cuộc họp Quốc Hội năm 2012. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/GettyImages)

Nắm chính quyền trong tay, họ chủ quan, duy ý chí, coi nhân dân không ra gì.


Họ vừa vượt qua ngưỡng cửa của sự miệt thị nhân dân, chụp mũ và đe dọa những công dân yêu nước, dấn thân, sau khi họ mời góp ý vào bản dự thảo do họ đưa ra.


Sự hỗn xược đối với nhân dân đã lên đến tuyệt đỉnh khi họ hết sức cay cú thấy rõ rằng bản dự thảo do họ đưa ra bị công luận chẳng những dứt khoát bác bỏ mà còn vạch trần âm mưu đen tối của họ là đưa ra một Hiến Pháp của đảng CS, do đảng CS, vì đảng CS, trong khi 72 trí thức tiêu biểu đã thảo ra một dự thảo khác tiến bộ và tâm huyết của dân, do dân, vì dân.


Xin hãy nghe phát biểu của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ngày 25 tháng 2, 2013 tại Vĩnh Phúc:


“Vừa rồi có luồng ý kiến có thể quy vào được là suy thoái chính trị, tư tưởng và đạo đức. Xem ai có tư tưởng đòi bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân dội không? Người ta đang có quan điểm như thế, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa!” Rồi ông đe dọa sẽ phải xử lý những người suy thoái ấy.


Và đâu phải đe dọa nữa. Ngay ngày hôm sau, nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên của báo Gia Ðình và Xã Hội bị Bộ Y Tế đuổi khỏi tòa soạn của báo này do đã viết trên blog cá nhân những ý kiến ngược lại những lập luận của ông tổng bí thư.


Ðây là một mối nhục cho quốc thể, cho thể diện quốc gia, khi lãnh đạo của một nước dùng sinh kế của cán bộ để áp đặt đúng sai. Ðòn thù hèn hạ này đã bị thế giới phê phán và công luận trong nước lập tức lên án bằng một Lời Tuyên bố của công dân tự do, một văn kiện đã nhanh chóng được 3,000 người lý tên ủng hộ.

Có thể nói đây là đòn phủ đầu của Bộ Chính Trị đối với cả một tầng lớp trí thức liên minh với nông dân, thanh niên, phụ nữ, người buôn bán nhỏ và giới kinh doanh vừa và nhỏ, mà thực lực biểu hiện rõ trong bản lấy chữ ký về yêu cầu xây dựng hẳn một bản Hiến Pháp mới, hiện đã có 6,612 người ký, một con số kỷ lục trong một thời gian kỷ lục. Theo các nhận xét ghi dưới các bài trên mạng, Bản dự thảo của trí thức có 80% công luận đồng tình, khi bản dự thảo của Quốc Hội chỉ được có 3%.


Ðể hỗ trợ cho người đứng đầu đảng Nguyễn Phú Trọng trong tình thế hiểm nghèo, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng vội xông ra tiếp ứng, tuyên bố thủ đô Hà Nội đã lấy xong ý kiến nhân dân về bản Dự thảo Hiến Pháp, sẽ kết thúc sớm vào ngày 7 tháng 3 này, nghĩa là sớm hơn dự kiến 24 ngày, trong khi 72 trí thức và hơn 6 ngàn người ủng hộ cho rằng thời gian 3 tháng lấy ý kiến là quá ít, lại trùng vào dịp Tết Nguyên Ðán, nhiều lễ hội, cần kéo dài cả năm mới đủ. Ðây cũng là thái độ trịch thượng, quan liêu, coi thường ý kiến nhân dân. Rõ ràng việc lấy ý kiến chỉ là hình thức bên ngoài, mọi việc đã bàn định xong xuôi cả rồi, cứ thế mà làm.


Giới trí thức còn nhớ trong tháng 10, 2010, sau khi Bộ Chính Trị mời gọi trí thức góp ý vào các văn kiện Ðại hội XI, đã có khoảng 40 ý kiến thành tâm, có giá trị khoa học và thực tiễn, có lập luận chặt chẽ được trình bày… nhưng tất cả đều bị vứt bỏ. Rõ ràng đó là thái độ mục hạ vô nhân, khinh thường đến tột cùng nhân dân và trí thức. Vậy thì lấy ý kiến nhân dân làm gì, nay lại còn hỗn xược đe dọa “xử lý”?


Xử lý là thế nào? Như xử lý các trí thức Nguyễn Mạnh Tường, Trần Ðức Thảo, Hoàng Minh Chính, Ðặng Kim Giang… ư? Cho 72 nhân sĩ, trí thức lên chân núi Tam Ðảo chăn bò ư? Ði khuân giấy in cho các nhà in Nhân Dân và nhà in Sự Thật, hay bắt ngồi viết hàng trăm trang kiểm điểm về suy thoái chính trị, tư tưởng và đạo đức ư? Hay là đi khai thác bô-xít ở Tây Nguyên, hay đi xây cảng Kê Gà làm thuê cho bành trướng?… Ðể xem họ sẽ xử lý những người bị lên án là “suy thoái” ra sao.


Thời đại đã thay đổi nhiều rồi. Nỗi sợ cường quyền đã giảm đi trông thấy. Hãy nghe nguyên Ðại Sứ Nguyễn Trung công khai yêu cầu cả khóa Trung Ương Ðảng và Bộ Chính Trị hãy xin lỗi nhân dân và chịu án kỷ luật là về nhà nghỉ hẳn, xin thôi tham chính, vì đã phạm quá nhiều sai lầm tệ hại, không bị ra tòa là may. Ðó mới thật là “xử lý” cần thiết, công bằng.

Ðiều mỉa mai khổng lồ nằm ở chỗ chính Bộ Chính Trị và chính quyền các cấp mới suy thoái nặng nề, được ghi trong nghị quyết đảng hẳn hoi, nó nằm chình ình trong cơ quan lãnh đạo đảng chứ không còn ở đâu khác. Một chính quyền tham nhũng, thối nát đến mục rữa là tận cùng suy thoái.

Nhà báo Nguyễn Ðắc Kiên không hề “suy thoái,” anh có lương tâm trong sáng, có tư duy tiên tiến, anh được ông Trọng vô tình “phong thánh,” được bạn bè quý mến, được ngay dư luận tiến bộ trên thế giới ca ngợi tinh thần dũng cảm bảo vệ sự thật khi tuyên bố, “Tôi càng tiếp tục chiến đấu cho lẽ phải, vì nhân dân.”

Một cơ quan lãnh đạo già cỗi, mất hẳn liên hệ với nhân dân đông đảo đang thức tỉnh, nay lại bị cô lập, cay cú liền điên rồ coi nhân dân là thù địch để hăm dọa “xử lý” bộ phận tiên tiến nhất, cũng đồng thời là bộ phận tinh hoa dũng cảm thông minh nhất còn lại của đảng Cộng sản.

Thật không cái dại nào giống cái dại nào!

Trước tình hình này, ông Nguyễn Minh Cần đã báo động “Thậm cấp chí nguy!”, ông Nguyễn Thanh Giang nhận xét: “Ông Nguyễn Phú Trọng hàm hồ!”

Còn quảng đại quần chúng thì không khỏi ngỡ ngàng thắc mắc: Coi nhân dân là thù địch, Bộ Chính Trị sẽ sống với ai?

Đảng Cộng Sản Việt Nam là Đảng của ai?Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cũng cho rằng tình trạng bất bình đẳng ngày càng tăng về thu nhập tạo ra một mối đe dọa lớn đối với sự hậu thuẫn dành cho đảng Cộng Sản

Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng cũng cho rằng tình trạng bất bình đẳng ngày càng tăng về thu nhập tạo ra một mối đe dọa lớn đối với sự hậu thuẫn dành cho đảng Cộng Sản.

Hôm thứ Hai vừa qua, khoảng 1,000 đại biểu của đảng Cộng Sản Việt Nam, trong đó có các thành viên Bộ Chính trị, đã khai mạc một phiên họp tại Hà Nội để bàn về những phương cách nhằm giải quyết các vấn đề tham nhũng, tình trạng bất bình đẳng gia tăng và tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức.

Tại hội nghị này, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói rằng “đây là điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn nhất đối với một đảng cầm quyền.” Ông Trọng cũng cho rằng tình trạng bất bình đẳng ngày càng tăng về thu nhập tạo ra một mối đe dọa lớn đối với sự hậu thuẫn dành cho đảng Cộng Sản, trong lúc có những cán bộ đảng viên “giàu lên rất nhanh” và có “cuộc sống cách xa người lao động”. Ông Trọng đã nêu lên câu hỏi “Mai kia Đảng này sẽ là Đảng của ai?”. Để tìm hiểu thêm quan điểm của giới hoạt động dân chủ Việt Nam đối với những nỗ lực của đảng đương quyền nhằm chỉnh đốn và xây dựng đảng, ban Việt ngữ VOA đã tiếp xúc với Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, chủ biên Bán nguyệt san Tổ Quốc và là một nhà tranh đấu dân chủ nổi tiếng ở Hà Nội, và được ông cho biết một số ý kiến như sau.

VOA: Xin chào Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang và xin cám ơn ông có nhã ý dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này. Chắc ông cũng biết, trong diễn văn khai mạc hội nghị cán bộ toàn quốc hôm thứ Hai tại Hà Nội, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của đảng CSVN có đề cập tới vấn đề chênh lệch giàu nghèo ngày càng tăng trong xã hội và thừa nhận rằng "Bây giờ trong Đảng cũng có sự phân hóa giàu-nghèo, có những người giàu lên rất nhanh, cuộc sống cách xa người lao động..." Ông Trọng cũng nêu lên câu hỏi "Mai kia Đảng này sẽ là đảng của ai? Có giữ được bản chất là đảng cách mạng của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động, của dân tộc không?" Thưa ông, là một người dấn thân tranh đấu cho công cuộc dân chủ hóa VN trong nhiều năm qua ông nghĩ như thế nào về trăn trở, thắc mắc đó của người đứng đầu đảng đương quyền ở Việt Nam?

Nguyễn Thanh Giang: Hãy thử hỏi: “Ai gây nên sự phân hóa giàu nghèo rất nhanh ở Việt Nam” Phân hóa rất nhanh và rất khủng khiếp! Xin trả lời: “Chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam!” Bắt đầu công cuộc đổi mới Đảng đã dóng dả kêu gọi: “Đảng viên cũng phải biết làm giàu”. Lúc ấy tôi đã phàn nàn: Sao lại thế! Lẽ ra, Đảng phải tạo ra được một sân chơi phẳng để trên đó ai muốn làm giàu thì làm giàu, ai muốn làm khoa học thì cứ làm khoa học, ai muốn đi tu thì cứ thành nhà sư…Sao lại đưa “làm giàu” lên thành lẽ sống, thành lý tưởng chung của mọi người cho được!

Để tạo điều kiện cho những người có quyền - có thế làm giàu cực nhanh, Đảng đưa ra hai chủ trương thuộc phạm trù “ Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa ”. Một là: Kinh tế quốc doanh là chủ đạo; mà doanh nghiệp nhà nước là những cái bồ sứt cạp không đáy để Đảng rót vô tội vạ tài sản của cải vào những cái mồm quan chức đảng viên há toang hoác ở phía dưới. Hai là: Đất đai là tài sản của nhà nước. Nhà nước không thấy đâu, chỉ thấy các quan đem ruộng đất biếu tặng, chia chác cho nhau hoăc móc ngoặc với bọn tư bản lưu manh cướp đất của nông dân, thí cho họ vài trăm nghìn để bán với giá vài chục triệu.

Hỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam là của ai ư? Trước đây Đảng đã từng là của Lê Duẩn- Lê Đức Thọ. Bây giờ là của một số ông ở Bộ Chính trị. Mai kia không khéo thì là của Cộng sản Trung Quốc!

Chắc chắn Đảng này không phải của giai cấp công nhân. Càng không phải của nhân dân, của dân tộc. Cách đây hơn chục năm, trong bài “Thử bàn về giai cấp công nhân Việt Nam”, tôi đã chứng minh hết sức rõ ràng và rất thuyết phục rằng ở Việt Nam chưa hề có giai cấp công nhân như định nghĩa của Mác. Tôi biết nhiều ông trong Bộ Chính trị, kể cả Nguyễn Phú Trọng đã đọc. Họ đọc và không thể không hiểu. Nhưng rồi họ cứ nói bừa, nói lấy được thôi mà. Đảng của giai cấp công nhân mà sao công nhân theo Đảng rơi xương đổ máu, đầm đìa nước mắt mồ hôi suốt bao năm trường nhưng đến nay vẫn nghèo khổ hơn công nhân ở các nước tư bản rất nhiều. Bị bóc lột thậm tệ, uất ức không chịu được phải đình công, biểu tình thì bị chủ tư bản nước ngoài trừng trị, bị Đảng ngăn cấm!

VOA: Thưa ông, trong bài diễn văn hôm thứ hai, ông Nguyễn Phú Trọng cũng đề cập tới điều gọi là "âm mưu diễn biến hòa bình" của các "thế lực thù địch" để xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng CS. Ông ấy nói rằng "kích động vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo là bốn đòn đột phá khẩu, bốn mũi xung kích để chọc thủng mặt trận tư tưởng chính trị" mà các thế lực đó đang tìm cách thực hiện. Xin ông vui lòng cho thính giả đài VOA được biết ý kiến của ông về nhận định vừa kể của ông Trọng.

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, Chủ biên Bán nguyệt san Tổ Quốc

Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, Chủ biên Bán nguyệt san Tổ Quốc

Nguyễn Thanh Giang: Thế lực nào mà dùng bốn mũi xung kích: dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo làm mục tiêu, làm vũ khí tiến công trên mặt trận tư tưởng-chính trị thì thế lực ấy là vương đạo, là thuận ý Chúa, tâm Phật, là đại diện cho trào lưu tiến bộ, là thực sự vì nhân dân, vì đất nước và thuộc về nhân loại. Đảng nào chống lại thế lực ấy mới chính là thế lực thù địch của nhân dân nước họ và của nhân loại. Sao lại phải chống “ Diễn biến Hòa bình”. Cần phải diễn biến hòa bình để luôn đổi mới thực sự, luôn cải tổ cải tạo mà tiến lên theo con đường Hòa bình chứ không nhất thiết cứ “Đường vinh quang (phải) xây (bằng) xác quân thù”!

Trước đây, cụm từ ''các thế lực thù địch'' và ''diễn biến hòa bình'' thường xuất hiện dầy đặc trong các phát biểu của các nhà lãnh đạo cũng như trong các văn bản chính thức của các hội nghị Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam. Từ Hội nghị Trung ương lần thứ 2 (tháng 7 năm 2011) người ta thấy cụm từ trên đã dần bớt xuất hiện. Và nó đã hoàn toàn biến mất trong các phát biểu khai mạc, bế mạc lẫn thông báo chính thức của Hội nghị Trung ương lần thứ 3 kết thúc hôm 10/11/2011.

Vậy mà sang Trung Quốc, được xui khôn xui dại thế nào, ông Nguyễn Phú Trong đã nắm tay Hồ Cẩm Đào hô lớn: ''...Hai nước đang đứng trước nhiều vận hội mới để phát triển. Song cũng đang đứng trước nhiều khó khăn thử thách, nhất là sự chống phá quyết liệt của các thế lực thù địch.'' Thế là từ sau đó “các thế lực thù địch” lại được hồi sinh mãnh liệt. Tháng 8 vừa qua, biểu tình chống Trung Quốc xâm lấn bị quy là “thế lực thù địch” để trấn áp, dẹp bỏ. Rồi đây người ta sẽ tận dụng cụm từ này không chỉ để trừng trị “cánh Dân chủ” mà còn triệt hạ các ý kiến bất đồng từ các quan chức đã hưu trí và kể cả những người đương chức không thuộc phe cánh.

VOA: Thưa ông, trong bối cảnh kinh tế trì trệ và người dân ngày càng mất tin tưởng ở chính quyền vì nạn tham nhũng lan tràn, ông Nguyễn Phú Trọng đã nói tới nhu cầu chỉnh đốn, xây dựng đảng và cho rằng tất cả các cán bộ đảng viên giờ đây cần phải "đấu tranh mạnh mẽ chống tham nhũng, hư hỏng, tiêu cực; xử lý nghiêm những hành vi vi phạm kỷ luật Đảng, pháp luật của Nhà nước." Ông nhận định ra sao về ý kiến của ông Trọng, và theo ông, cách thức có hiệu quả để chống tham nhũng ở VN hiện nay là gì?

Nguyễn Thanh Giang: Vì sao phải Chỉnh Đốn Đảng? Vì Đảng đã Đốn quá rồi, không Chỉnh thì chết. Nhưng, liệu có Chỉnh được không? Khó lắm! Chẳng mấy hy vọng, hay, không hy vọng gì. Từ lâu chính quyền đã phải thừa nhận tham nhũng là quốc nạn. Hô chống mãi, mà tham nhũng cứ thành quốc nạn lớn hơn.

Ai tạo ra tham nhũng? Chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng mở đường cho tham nhũng. Tham nhũng từ đâu mà chóng trở nên tư bản nhanh nhất, kếch xù nhất.

Vụ án Đoàn Văn Vươn gây xôn xao dư luận về nạn tham nhũng ở Việt Nam

Vụ án Đoàn Văn Vươn gây xôn xao dư luận về nạn tham nhũng ở Việt Nam

Xin thưa rằng: từ đất. Quan ăn đất thì chóng phưỡn bụng hơn cả. Vì sao ăn đất dễ nhất, béo bở nhất. Vì chủ trương, chính sách của Đảng cho phép như thế. Ở các nước tư bản, quan chức không được cái đạo đức cộng sản nhưng họ có làm thế được đâu. Cho nên muốn chống tham nhũng thì không thể mãi học tập đạo đức Hồ Chí Minh, mà chủ trương, chính sách, luật pháp phải đủ đúng đắn, kín kẽ, sao cho không ai muốn tham nhũng, không ai cần tham nhũng, không ai dám tham nhũng, không ai có thể tham nhũng. Mèo nào chẳng thèm mỡ. Đảng hãy đừng đem mỡ đặt trước miệng mèo. Đưa mỡ vào miệng mèo rồi diệt mèo thì Đảng càng có tội. Chuyện ông Đoàn Văn Vươn đấy. Nếu Luật Đất Đai không mơ hồ, không bất hợp lý, không rối rắm thì mấy ông cán bộ ở Tiên Lãng, ở Hải Phòng đâu có thể lợi dụng để làm bậy được. Cho nên thay vì xử mấy ông cán bộ Tiên Lãng, và có thể cả gia đình ông Vươn nữa thì trước hết phải xử mấy ông ngoan cố duy trì mãi cái đường lối sai lầm của ĐCSVN đã. Làm như vậy thì mới tránh phát sinh biết bao nhiêu vụ oan ức như Đoàn Văn Vươn đã xảy ra và sẽ còn xảy ra.

Dẫu sao tôi cũng tạm hoan nghênh ông Nguyễn Phú Trọng đang thêm một lần hô hào Chỉnh Đốn Đảng và chúc ông thành công. 

VOA: Xin cám ơn Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang đã có nhã ý dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này. Xin chúc ông mọi sự tốt đẹp và mong có dịp hầu chuyện với ông trong một ngày gần đây.

16x9 Image

Duy Ái

Đảng viên Đảng CSVN – Ta là ai?

Lê Minh Đức

Bài viết của một cựu đảng viên csvn: Lê Minh Đức, gửi các đảng viên đảng CSVN để nhìn lại chính mình.

---

Nếu một người cứ đứng trên quan điểm phân biệt bạn thù của đảng cộng sản VN, thì tôi nói thật, hận thù đó không nguôi được.

Vì sao ư? Vì quá nhục.

Này nhé. Ta chiến đấu vì lý tưởng cộng sản, coi Mỹ là kẻ thù giai cấp, kẻ thù của hoà bình thế giới. Ta thắng nó với lòng tin rằng chẳng bao lâu sau thằng tư bản sẽ quỳ gối trước mặt phe cộng sản để cầu xin ân huệ.

Thế mà tất cả những gì ta hy sinh cho cuộc chiến 20 máu lửa đó, trong phút chốc bỗng biến thành trò cười rẻ tiền. Chủ nghĩa cộng sản sụp tan thành mây khói. Nay ta quay lại cầu xin nó, theo đuôi nó xây dựng chủ nghĩa tư bản, năn nỉ nó công nhận ta là kinh tế thị trường.

Bao thế hệ hy sinh chống Mỹ để thấy những thế hệ sau chiến tranh lớn lên hướng về văn hoá Mỹ, cuồng Mỹ. Hoá ra những gì ta làm trong quá khứ đều sai, đều ngu muội , đều vì ta có tầm nhìn không quá lũy tre làng.

Hỏi như thế có nhục không? Mà nhục như thế thì quên thế nào được. Nay ta trải thảm đỏ mời Mỹ quay lại. Cái mặt dày đểu cáng ta biết giấu vào đâu? Đành phải lôi lại chuyện quá khứ rằng Mỹ giết dân ta. Thì sao, nó không giết ta để ta giết nó hay sao?

Trong cuộc chiến tranh do ta chủ trương, có thằng nào không phải là Việt Cộng trong mắt người Mỹ. Ta sống trong dân, ta giấu vũ khí trong vườn nhà dân. Dân và ta đều quần đùi đen, áo bà ba đen, tay cầm liềm cắt cỏ mà AK-47 giấu trong bờ ruộng. Ta đánh úp nó chết nhăn răng vì nó tưởng du kích ta là dân lành.

Trong khi đó ta giết chính đồng bào ta, ta trói đồng bào ta như trói gà, rồi ta chặt đồng bào ta làm ba khúc sau vườn. Ta dùng cuốc đập đồng bào ta vỡ sọ. Ta chôn sống đồng bào ta sau khi bắt chính họ đào huyệt...

Ta tuyệt đối không nhắc lại chuyện đó. Ta tuyệt đối tìm cách quên rằng thằng đàn anh Trung Quốc đã giết đồng bào ta còn tệ hơn giết chó, máu chảy thành sông ở biên giới phía Bắc. Và ta vẫn tiếp tục thờ lạy nó.

Ta là ai? Ta là đảng cộng sản VN. Ta là thứ cặn bã của dân tộc này. Ta là thứ mọi rợ đạo đức giả. Ta là loài khỉ đột đã xua đuổi được mọi nền văn minh để tiếp tục tự sướng với nhau trong bóng tối của thời trung cổ.

Và còn nữa? Hãy chờ xem ta sẽ nghiến nát kẻ thù ( nhân dân ) như đàn anh Trung Quốc của chúng ta dùng xe tăng xay thịt nhân dân chúng nó thành thức ăn cho súc vật trên quảng trường Thiên An Môn. Ta là quái thai thời đại. Ta không xứng đáng đứng ngang hàng với loài người văn minh trên trái đất này.

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt.

Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

Lê Minh Đức

Nguồn: FB Nghia Nguyenxuan

Lãnh đạo đảng CSVN là quân Hán Nô

Le Nguyen (Danlambao) - Lúc nhận lệnh cộng sản quốc tế chui vào hang Pác Bó hô hào kháng chiến, đánh đuổi... cho Nga - Tàu, Hồ Chí Minh luôn mồm kêu gọi các nhân sĩ trí thức, các tổ chức đảng phái yêu nước đoàn kết chống Pháp và khi thấy những cá nhân, tổ chức nào có uy tín đe dọa đến quyền lãnh đạo của Hồ, của đảng cộng sản thì Hồ trở mặt giở trò ma giáo tố điêu “treo án tử”. Án tử được thực hiện từ âm thầm đến công khai, từ cách cho bộ hạ xuống tay sát hại đến mượn tay kẻ thù tiêu diệt nhằm loại trừ đối thủ cạnh tranh - với những cái chết bí ẩn hay đầu độc cho sống không ra sống, chết không ra chết hoặc bị đồng chí phản bội tố cáo cho địch bắt... rất chuyên nghiệp, không để lại dấu vết gì...

Tội ác đầu độc, giết người của Hồ không có con số thống kê chính xác và không ai biết là đã có bao nhiêu nhân sĩ trí thức, bao nhiêu người dân yêu nước - có người là thầy, là bạn chiến đấu chống Pháp, có người là đồng chí cộng sản đã chết dưới tay Hồ?... Mãi cho đến khi cướp được chính quyền, bản chất hung tàn, giết người không gớm tay của Hồ, tên cộng sản quốc tế có máu lạnh không thuyên giảm mà lại càng tàn bạo, táo tợn hơn và đối với bất cứ ai ngáng đường, cản trở tham vọng quyền lực độc tài, độc tôn của Hồ, là Hồ thẳng tay tiêu diệt bất kể người đó là bạn hay thù, là đồng chí của Hồ cũng không là ngoại lệ. 

Việc loại trừ đối thủ cạnh tranh để chiếm ngôi vua tập thể lãnh đạo, là do Hồ “lĩnh hội” từ quan thầy Lênin, Staline, Mao. Hành động giết người dã man, chiếm quyền lãnh đạo theo mẫu mực của Hồ, là bản sao của quan thầy Nga-Tàu đã trở thành truyền thống trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam. Truyền thống thanh toán đồng chí được các lớp cháu ngoan của Hồ kế thừa, nó diễn ra âm ỉ, dai dẳng và nở rộ lên mỗi 5 năm một lần, đúng vào lúc sắp xếp lại vị trí lãnh đạo chủ chốt như tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội, ban bí thư trung ương, ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương đảng... Thời điểm thay đổi lãnh đạo chính là lúc các đồng chí lãnh đạo đảng cộng sản lại giở trò đấu đá, tranh giành quyền lãnh đạo tối cao bôi nhọ, nói xấu lẫn nhau không tiếc lời như dân chợ búa, đá cá lăn dưa. 

Chuyện nội bội lãnh đạo đảng cộng sản tranh giành quyền lực xuất chiêu vu khống, xuyên tạc đồng chí, cả chục lần qua các kỳ đại hội đảng cộng sản và qua các lần thay chủ đổi ngôi của làng Ba Đình. Nhìn chung thì tình hình Việt Nam cũng rất tình hình... nghĩa là cũng “vũ như cẫn”, cũng chẳng có gì mới, cũng chẳng có gì lạ, cũng chỉ là chiêu trò treo đầu dê bán thịt chó của” đảng ta”! 

Suốt hơn 70 năm qua nhiều lần đảng cộng sản thay chủ đổi ngôi lãnh đạo, người dân Việt Nam vẫn chưa có độc lập, tự do, hạnh phúc đúng nghĩa của nó mang. Khẩu hiệu “nước mạnh dân giàu, xã hội công bằng, dân chủ văn minh” vẫn tồn tại trên khẩu hiệu, vẫn là món hàng “xa xỉ” của nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, không cách chi để người dân với tới. 

Thực tiễn đời sống cộng sản đã chỉ ra, qua mấy mươi năm Hồ cướp chính quyền và qua nhiều kỳ đại hội đảng sắp xếp ngôi vua tập thể thì trong các khẩu hiệu có mấy chữ tương đối ngắn gọn dễ hiểu. Trong đó có đề cập đến “dân chủ” mà Hồ và lãnh đạo đảng cộng sản đời đầu, đời giữa tới đời nay thường xuyên hô hào khan cả cổ, khô cả nước bọt nào là: 

“...Dân chủ là cho dân mở miệng... chính phủ của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân... dân chủ cơ sở, dân chủ tập trung, dân chủ mở rộng... dân chủ xã hội chủ nghĩa... dân chủ ta là dân chủ vạn lần hơn...” 

Tất cả những con chữ dân chủ vừa nêu chỉ là để lừa bịp nhân dân, lừa gạt đồng chí của các tên lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Cụ thể như lời Hồ nói “Dân chủ là cho dân mở miệng...” nhưng người dân nào không mở miệng theo chủ trương, đường lối, chính sách của Hồ, là bị gán vào tội phản động, âm mưu chống phá: Một là cho đi tù không án; Hai là cho biến mất bí ẩn. Riêng những tên lãnh đạo đảng cộng sản đời giữa, đời nay cổ vũ dân chủ bằng cách chế biến các từ ngữ dân chủ đã quá hạn sử dụng, cũng chẳng khá gì hơn Hồ, cũng chỉ là bịp bợm nhấp nhá, nhấp nhứ chiếc bánh vẽ dân chủ để mị dân.

Cụ thể là các kỳ đại hội đảng sắp xếp chức danh tổng bí thư - lãnh đạo tối cao, là chuyện nội bộ gió tanh mưa máu của đảng cộng sản đấu đá, tranh giành quyền lực. Có người dân nào được quyền tham gia ý kiến ý rận gì đâu mà đảng ta, qua Nguyễn Phú Trọng, vừa là nguyên, vừa là tái trúng cử tổng bí thư khóa XII giở thủ đoạn “thanh toán đồng chí” để trở thành ứng cử viên duy nhất, trâng tráo bố láo: 

“... Trung ương tín nhiệm bầu tôi với số phiếu gần như tuyệt đối. Tôi bất ngờ vì tuổi đã cao, sức khỏe có hạn, lo lắng vì gánh trách nhiệm rất lớn... Có đại biểu nói với tôi, đại hội này dân chủ đến thế là cùng. Đại hội này đã thể hiện tinh thần dân chủ, đoàn kết, kỷ cương, trí tuệ...” 

Đóng cửa im ỉm có xe tăng tàu bò canh cửa để phe cánh chửi bới mạt sát nhau bên trong đại hội riêng của đảng để cướp quyền lãnh đạo như Hồ đã từng làm mà lem lẻm bảo: “Dân chủ đến thế là cùng!” Không những thế đại hội đảng do Trọng làm “chủ xị” còn cướp quyền dân lựa chọn lãnh đạo quản trị điều hành nhà nước và tự quyền chỉ định nhân sự, rồi tự các đảng viên đảng cộng sản bầu bán chức danh chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội với nhau, không cho người dân nào tham dự vào việc bầu bán chọn lựa. 

Thế mà loa đảng vẫn mồm loa mép vãi bảo là tổ chức bầu cử dân chủ cao độ và được tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, tiến sĩ ngành xây dựng đảng “diễn nôm” dân chủ của đảng ta như sau: 

“...Nguyên tắc của đảng là tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách chứ không chuyên quyền. Đồng thời đề cao trách nhiệm cá nhân chứ không phải làm hay làm tốt thì vơ vào công lao của cá nhân, làm dở thì đổ cho trách nhiệm tập thể.

...Đứng đầu mà độc đoán, chuyên quyền thì làm sao dân chủ. Tôi không tiện nói tên nước nào, nhưng một số nước cứ nói dân chủ mà một cá nhân quyết định hết thì chưa biết ai dân chủ hơn ai. 

... Như Đại hội đã đưa, mục tiêu của chúng ta xây dựng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, trước mắt là phấn đấu để nước ta trở thành một nước công nghiệp hóa, hiện đại hóa. 

Về dân chủ, các bạn biết hơn tôi qua quan sát sinh hoạt của Quốc hội, Chính phủ và các địa phương. Tuy nhiên, dân chủ vẫn phải có kỷ cương. Dân chủ mà thiếu kỷ cương sẽ rối loạn, không thể ổn định để phát triển được. Dân chủ và kỷ cương phải nhìn biện chứng, đảm bảo cả 2, không thể tuyệt đối hóa mặt nào...”

Nghe ông Nguyễn Phú Trọng “diễn nôm” dân chủ mới thấy ông Trọng thấm nhuần tư tưởng, đạo đức không có gì... của Hồ Chí Minh khá nhuần nhuyễn và người dân Hà Nội gọi ông ta là Trọng lú quả là không sai! Nếu ông không lú và có tí não không cần phải dài dòng văn tự, chỉ cần đối chiếu kết quả của hai nền dân chủ tư bản với dân chủ cộng sản sẽ thấy thể chế dân chủ nào đã tương đối đạt được mục tiêu “nước mạnh dân giàu, xã hội công bằng, dân chủ văn minh”. Thật ra nếu có não, chỉ cần ông Trọng nhìn vào kết quả khách quan thì ông ta sẽ không nói ngu như này”... Dân chủ mà một cá nhân quyết định hết thì chưa biết ai dân chủ hơn ai...” Có đúng vậy không ông tổng bí lú?

Lẽ khác nếu có não chắc chắn ông tổng Trọng sẽ thấy, là sau mấy mươi năm áp dụng dân chủ tập trung với tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách của cái gọi là dân chủ xã hội chủ nghĩa đã dẫn đưa dân nước đi về đâu, địa ngục hay thiên đàng?

Tập trung dân chủ của tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách đã dìm dân, nước nằm dưới vùng trũng đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến với một xã hội băng hoại suy đồi, một tầng lớp cán bộ đảng viên tham lam ngu dốt mất hết tính người nắm độc quyền lãnh đạo nhà nước, xã hội. Và với cái gọi là dân chủ tập trung, được chế biến thành dân chủ xã hội chủ nghĩa trong văn kiện đại hội đảng, cũng chỉ là làm mới những cụm chữ cũ thế thôi! 

Thực tế đời sống chính trị của cái gọi là dân chủ tập trung, dân chủ xã hội chủ nghĩa, là nguồn gốc sản sinh ra đám quan tham đảng viên - những con thú đội lốt người làm giàu bằng sự cướp bóc xương máu của dân, của nước và thế mới có những phát ngôn ngu đến độ không tưởng tượng được về cái gọi là tiêu chuẩn để được tuyển chọn vào làng Ba Đình “làm việc nước” có nội dung như sau:

“Một là phải có ý chí chiến đấu cao, gương mẫu thực hiện nguyên tắc, kỷ luật của Đảng, nói đi đôi với làm, gắn bó mật thiết với nhân dân, dám đương đầu với khó khăn, thử thách, quyết liệt trong hành động.

Hai là phải có tinh thần yêu nước sâu sắc, có bản lĩnh chính trị vững vàng, kiên định với mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và lợi ích dân tộc;

Ba là phải có phẩm chất đạo đức và lối sống trong sáng, gương mẫu, được cán bộ, đảng viên và quần chúng tín nhiệm; có tinh thần trách nhiệm cao, tận tụy với công việc; bản thân không tham nhũng, quan liêu, cơ hội, vụ lợi, tham vọng quyền lực và kiên quyết đấu tranh chống các biểu hiện tiêu cực, quan liêu, tham nhũng...”

Thú thật đọc những tiêu chuẩn, điều kiện cho những đảng viên tham gia “trung ương đảng, bộ chính trị...” do đảng cộng sản, chính xác là do Nguyễn Phú Trọng đề ra, cũng chỉ là những ý tưởng, những con chữ cũ được làm mới như: Một là trung thành với chủ nghĩa Mác Lênin thì còn chỗ đâu để yêu nước sâu sắc; Hai là có phẩm chất đạo đức, có lối sống trong sáng thì từ trước đến nay những thằng cộng sản tham gia việc nước đều là những thằng vô đạo đức, không trong sáng phải không nè? 

Chắc hẳn khi nghe nói đến tiêu chuẩn, điều kiện để cho những tên đảng viên cộng sản tham gia chính trường, ngay đến cả Chúa, Phật, Thánh Nhân ngồi trên bàn thờ còn phải nổi nóng nhào xuống chửi thề: “Đỗ Mười bọn vô đạo đức chúng bây hiện nguyên hình là quân thú vật còn chối cãi nữa không?” 

Qua vở kịch diễu dở của các kỳ đại hội đảng, chẳng còn ai mơ hồ không biết là các tên lãnh đạo cộng sản đương thời nào lên làm lãnh đạo thì cũng thể hiện tư tưởng, đạo đức tay sai bán nước cầu vinh của Hồ Chí Minh, chẳng có gì phải bàn cãi cho tốn hơi sức. 

Một lần nữa qua đại hội đảng CS xác định, các tên lãnh đạo cộng sản nào cũng là quân Hán nô, chúng từng bước thực hiện ý đồ giao nộp từng phần lãnh thổ cho quan thầy Trung Nam Hải để cuối cùng biến Việt Nam thành một tỉnh như Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông trực thuộc trung ương Bắc Kinh đã dần hiện rõ...

Thời nay, thời a còng (@) với phương tiện thông tin hiện đại, đa phần người dân Việt Nam trong ngoài nước, có quan tâm theo dõi những kỳ đại hội đảng đã qua cũng như đại hội hiện nay ai cũng biết, là tên lãnh đạo cộng sản nào giỏi giở trò, nhiều bùa phép triệt hạ đồng chí lên làm vua tập thể đều phải được sự chuẩn thuận của quan thầy Bắc Kinh. Do đó chúng đích thực là Hán nô, là sự thật không thể chối cãi và tên Hán nô nào lên làm lãnh đạo đều không thể đi chệch hướng mà bắt buộc phải đi theo lối mòn đảng độc quyền lãnh đạo, theo thể chế độc tài toàn trị, kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, hoà quyện với điệp khúc con đường xã hội chủ nghĩa là do bác đảng, do toàn quân, toàn dân lựa chọn...”láo”của bọn Hán nô dưới sự chỉ đạo của Trung Nam Hải.

3/9/2017



NGUYỄN TIẾN TRUNG KÊU GỌI LƯƠNG TÂM CỦA NHỮNG KẺ BẤT LƯƠNG

Bùi Anh Trinh
* Phản hồi bài viết “Người trong một nước phải thương nhau cùng” của Nguyễn Tiến Trung
Không nói thì ai cũng biết Nguyễn Tiến Trung là một người trẻ tuổi có học thức cao, đầy nhiệt huyết với đất nước. Anh đã có bề dày kinh nghiệm với những năm tháng đấu tranh quyết liệt với nhà cầm quyền CSVN, trong đó có 4 năm 9 tháng ở trong tù.
Giờ đây Nguyễn Tiến Trung tái xuất hiện với một bài viết đăng trên trang mạng VOA. Bài viết nêu lên nhận định riêng của anh đối với tình thế hiện nay của chế độ. Tuy nhiên hình như NTT ( và những người cố vấn cho NTT )vẫn còn rất mơ hồ về những con người CSVN.
‘Bạn vàng’ hiện nguyên hình
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Tướng Long cũng tiết lộ là công an Việt Nam đã phát hiện hàng trăm người làm việc cho Trung Quốc trong hệ thống chính trị. Vậy còn bao nhiêu người mà công an chưa phát hiện? Cũng như tại sao người dân chưa thấy các gián điệp làm việc cho Trung Quốc bị đem ra xét xử để răn đe những phần tử bán nước khác? 
Góp ý : Ý của Tướng Long là giờ đây Trung ương ĐCSVN đã coi TC như kẻ thù !…Nói rằng đang theo dõi gián điệp… là để ngăm đe những người nào còn ngứa lưỡi phát ngôn bênh TC, sợ TC, phục TC… chứ thực sự không có. Nếu có theo dõi thì đã không nói, mà đã nói như vậy thì không có. Chỉ là hù thôi.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Tin tốt là nhà cầm quyền đã nhận thức được đảng Cộng sản Trung Quốc là kẻ thù chứ không phải “bạn vàng”. Còn tin xấu là nhà cầm quyền vẫn mơ hồ trong chính trị, nhầm lẫn bạn – thù, để đến nỗi nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”, từ người dân Việt Nam đến các quốc gia láng giềng khác và xa hơn như Mỹ, Nhật Bản.
Góp ý : NTT cho rằng CSVN không biết phân biệt thế nào là bạn thế nào là thù. Trong khi mọi người thừa biết CSVN vẫn coi TC là láng giềng xấu và Mỹ, Nhật là cựu thù tốt. ( Phát xít Nhật là kẻ thù của Việt Minh năm 1945. Nhưng chính quân đội Nhật đã đuổi thực dân Pháp ra khỏi VN và trao trả độc lập cho Việt Nam ).
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Chính từ sự hồ đồ trong nhận thức chính trị này đã dẫn đến những hành động mâu thuẫn nhau. Trên báo chí chính thống thì đăng tin bài tràn ngập về các trận chiến với Trung Cộng, gọi thẳng mặt Trung Cộng là quân xâm lược hèn hạ, nhưng khi người dân làm lễ tưởng niệm các liệt sỹ thì bị phá hoại, ngăn cản.
Góp ý : Mọi người đều biết CSVN đã gần như công khai trở mặt với TC, nhưng về mặt ngoại giao thì vẫn phải giữ như là láng giềng tốt. Ngược lại, nếu như CSVN làm lơ, cho phép tự do biểu tình chống TC thì TC cũng trả đủa bằng cách huy động hằng trăm ngàn người, thậm chí hằng triệu người để biểu tình chống CSVN thì mọi chuyện sẽ không còn đơn giản. Hai nước sẽ biến thành công khai thù địch vì một lý do không đáng.
Năng lực chính trị yếu kém
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Một đảng cầm quyền nắm vận mệnh cả dân tộc hàng mấy chục năm nay mà đến tận Đại hội 12 năm 2016 mới bừng tỉnh rằng quyền lợi dân tộc là trên hết thì còn gì để nói? Vậy trước đó đảng Cộng sản đặt quyền lợi của ai ở trên hết, của Nga Xô, Trung Cộng, hay của chính đảng Cộng sản? Bao nhiêu máu xương của dân Việt đã đổ xuống trong các cuộc chiến tranh do đảng cộng sản tiến hành vì lợi ích của ai?
Góp ý : CSVN thừa biết là họ sai. Nhưng họ không muốn trịnh trọng công nhận sai, mà họ muốn nói gần xa cho dân chúng thông cảm là họ đã biết rằng sai. Chứ giờ đây mà bắt họ trịnh trọng công nhận sai thì họ phải trịnh trọng xin lỗi những nạn nhân của chế độ, gồm có :
– Hằng triệu nạn nhân của cải cách ruông đất ( Địa chủ, phú nông, trung nông, thân hào nhân sĩ, lãnh đạo tôn giáo, lãnh đạo đoàn thể đối lập, trí thức ).
– Hằng triệu nạn nhân đã bỏ nhà cửa, ruộng vườn để đào thoát vào Nam.
– Hằng trăm ngàn người Sắc tộc Miền Bắc ( Thổ, Nùng, Thái, Hờ Mông ),Tây Nguyên ( Gia Rai, Ê Đê, Kô Hô ) bị ngược đãi.
– Ba triệu người bị chết và 4,4 triệu người bị thương tật vì cuộc tiến chiếm Miền Nam Việt Nam.
– Hằng triệu bộ đội Miền Bắc bị lùa vào Nam chết cho quyền lợi của ĐCSVN nhưng sau chiến thắng thì cán bộ CSVN hưởng hết chiến lợi phẩm mà không chia cho gia đình tử sĩ.
– Hằng triệu người đã bỏ chạy ra nước ngoài, bỏ lại đất đai tài sản cho quân ăn cướp.
– Hằng triệu người bị tịch thu tài sản và bị đày đi kinh tế mới ở trên rừng, giao lại nhà cửa cho quân ăn cướp.
– Hằng trăm ngàn người Việt gốc Hoa bị ngược đãi.
– Hằng triệu tín đồ Công Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo, Cao Đài, Phật giáo Việt Nam Thống nhất bị ngược đãi.
– Hai mươi ngàn bộ đội chết và 200 ngàn bộ đội bị thương trong cuộc xâm lăng Campuchia mà không được chia chiến lợi phẩm, không được đền bù.
– Hằng chục ngàn bộ đội bị chết và hằng trăm ngàn bị thương trong cuộc chiến biên giới để trả giá cho bài học CSVN dám chống lại TC mà không được đền bù.
Rồi một khi đã trịnh trọng xin lỗi những nạn nhân nói trên thì CSVN phải trịnh trọng trả lại những của cải mà họ đã ăn cướp của nhân dân hai miền Nam Bắc, và phải đền bù xứng đáng cho gia đình bộ đội đã hy sinh cũng như bổi thường thiệt hại cho những nạn nhân bị mất đất đai nhà cửa…. Liệu họ có dám làm không ?
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Thật là “Ma đưa lối quỉ dẫn đường. Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”! (trích Truyện Kiều – Nguyễn Du)
Góp ý : Đó, NTT có giỏi thì bảo CSVN công khai nhận lỗi, công khai xin lỗi và bồi thường đi. Đừng hỏi sao CSVN chỉ lựa lối đoạn trường mà đi. Chính cái lòng tham không đáy, cái lòng dạ tàn nhẫn vô lương tâm đã xui khiến họ lựa lối đoạn trường mà đi. Bây giờ mà bảo họ quay lui thì đời nào họ lui.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Cũng trong đoạn phim trên, Tướng Long bày tỏ mộng ước nước Việt Nam hết đói nghèo để mà hết hèn. Ông nói nếu thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam mà cao và có tiền bạc dư dả để mua vũ khí thì không lo ngại ai xâm lược.
Góp ý : Tại sao ngày nay Nam Hàn có dư dã tiền bạc mua vũ khí để không sợ ai ? Là vì năm 1950 Bắc Hàn đã xua quân tràn qua vĩ tuyến 38 để chiếm Nam Hàn; chiếm luôn thủ đô Seoul của Nam Hàn. Mỹ phải đưa quân giúp Nam Hàn lấy lại Seoul và đẩy lui quân Cọng sản Bắc Hàn về lại bắc vĩ tuyến 38. Sau đó Mỹ đã giúp Nam Hàn xây dựng lại sau chiến tranh. Nhờ có Mỹ mà nhân dân Nam Hàn mới được như ngày nay. 
Trong khi đó Mỹ cũng giúp nhân dân Miền Nam Việt Nam giống y như giúp Nam Hàn nhưng CSVN đã đối xử với Mỹ như thế nào ? Họ đã nghe theo Mao Trạch Đông quyết đánh Mỹ cho tới người Việt Nam cuối cùng (sic). Sau khi chiến thắng họ đã vênh váo bêu rếu Mỹ và Nam Việt Nam với đủ mọi loại từ ngữ thô bỉ… Nhưng không được bao lâu thì Liên Xô cũng bỏ rơi họ, còn TC thì dạy cho họ một bài học để biết thế nào là làm tay sai (sic).
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Vậy Tướng Long có bao giờ suy nghĩ xem tại sao cả nước dưới sự lãnh đạo “sáng suốt, tài tình” của đảng Cộng sản đã hơn 40 năm mà nước Việt vẫn “nghèo”, “hèn” không? Công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa quốc gia vào năm 2020 đã thất bại. Rõ ràng ông đã gián tiếp thừa nhận đảng Cộng sản Việt Nam không đủ năng lực quản trị quốc gia để đưa đất nước trở nên hùng cường, thịnh vượng.
Góp ý : Ngoài mặt giới lãnh đạo CSVN gián tiếp thừa nhận không đủ năng lực, nhưng trong lòng thì họ biết rất rõ rằng theo CS là bậy. Nhưng nhờ cái bậy đó mà ngày nay họ có được nhà cao cửa rộng, ăn trên ngồi trước, sống trên đầu trên cổ nhân dân. Cho nên đối với họ thì cái bậy đó cũng đáng. Giờ đây mà bảo họ xuống thì họ dứt khoát không xuống.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Một đảng chính trị chân chính cần phải có tầm nhìn cho quốc gia và có khả năng hiện thực hóa tầm nhìn đó, đưa đất nước đến dân chủ, giàu mạnh. Tài tình của một đảng chính trị không phải ở việc khôn lỏi trong chuyện đi đôi co chữ nghĩa với Mỹ thế nào, đòi Mỹ đón tiếp ra sao, đàn áp dân thế nào như lời Tướng Long đã kể.
Góp ý : Nhưng mà ĐCSVN có phải là đảng chính trị chân chính hay không? Hoàn toàn không. Họ là băng đảng lừa đảo, trộm cướp; lừa đảo nhân dân, trộm cướp của nhân dân. Họ thành công là nhờ khôn lỏi, kích động người dân đổ máu ra để xây đường vinh quang cho họ.
Giờ đây CSVN cho rằng chỉ có họ mới đủ khả năng đương đầu tại chỗ với TC mà thôi. Họ nghĩ rằng Mỹ phải o bế họ, họ có quyền làm eo làm phách với Mỹ. Bởi vậy Tướng Trương Nam Long mới nói : “Họ rất ngại chúng ta ngã về đâu”.
Nhưng nay nếu Mỹ không tiếp tục theo đuổi chính sách “xoay trục về Châu Á” của cựu tổng thống Obama thì CSVN chỉ còn là một con nợ ngập đầu của Mỹ, Nhật mà thôi. Lúc đó CSVN có ngã về đâu thì chẳng có ai ngại. Thậm chí nhân dân VN còn cầu cho họ chết đi càng tốt
Tư duy ‘mày được tao mất’
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Trong tư duy của giới lãnh đạo cộng sản không hề có khái niệm các bên cùng thắng. Họ chỉ nghĩ nếu như người khác có lợi thì họ bị thiệt. Đó là lý do tại sao họ thấy nếu người Việt Nam có dân quyền hiện thực thì họ sẽ bị thiệt vì bị mất quyền lực bất hợp pháp. Cũng như họ cho rằng nếu nước Mỹ, Nhật Bản có lợi thì Việt Nam sẽ bị thiệt hại.
Góp ý : Làm gì có chuyện hai bên cùng thắng ? CSVN nắm được quyền lực thì tức là họ đã thắng rồi. Còn người dân bị đè đầu cưỡi cổ thì người dân đã thua rồi. Giờ đây mà bảo CSVN phải từ bỏ thành quả của chiến thắng thì đời nào họ chịu.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Lãnh đạo cộng sản ngồi ở trên đỉnh quyền lực nhưng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị lật đổ. Trong khi đó, các quốc gia có nền tảng pháp luật chuẩn mực với chính quyền chính danh do dân bầu ra như Mỹ, Nhật Bản, Nam Triều Tiên… đâu bao giờ lo sợ bị lật đổ.
Góp ý : Những lãnh tụ các nước kia không sợ bị lật đổ bởi vì họ không có gì để mất. Còn CSVN có vô số thứ để mất, kể cả mất luôn quyền công dân, mất nhân phẩm. Nếu không bị đưa ra tòa thì họ cũng sẽ bị phỉ nhổ, nguyền rủa cho tới khi họ chết.
Nhưng tình thế hiện nay của CSVN không phải là sợ bị lật đổ, mà là sợ bị sụp đổ. Họ sẽ không trả nỗi một góc của các món nợ đáo hạn. Giờ đây nếu Mỹ, Nhật cho họ được “đảo nợ” ( tái cấu trúc ) thì may ra họ mới có thể tiếp tục trả nợ bằng cách bán đất đai cho nhân dân và doanh nghiệp nước ngoài ( Bán quyền sử dụng vĩnh viễn đất bất động sản, bán quyền sử dụng vĩnh viễn đất ruộng thẳng cánh cò bay. Một hình thức âm thầm trả lại quyền tư hữu ).
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Tướng Long có bao giờ suy nghĩ tại sao Nhật Bản, Nam Triều Tiên liên minh quân sự với Mỹ nhưng không ai nói các nước đó mất độc lập không? 
Góp ý : Dĩ nhiên là Tướng Long biết, lãnh đạo CSVN biết. Và biết rằng các bậc tiền bối của họ đã quá ngu dại. Nhưng mà nhờ sự ngu dại của các ngài mà ngày nay họ được hưởng sung sướng. Cho nên họ cứ việc giả ngơ để được tiếp tục hưởng những thứ mà họ đang có.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Rõ ràng là việc liên minh, liên kết với nhau giữa các quốc gia ( Mỹ, Nhật, CSVN ) là câu chuyện các bên cùng có lợi, cùng thắng chứ không phải một nước có lợi thì nước khác bị thiệt hại.
Góp ý : Nếu đúng vậy thì đơn giản quá; CSVN với Mỹ, Nhật, Trung Cọng cùng liên kết với nhau thì có phải là tất cả cùng có lợi hay không?
Sự thực phủ phàng là hiện nay CSVN muốn tránh sụp đổ thì chỉ còn có nước ôm nước Việt Nam mà giao cho Mỹ, Nhật; hoặc là giao cho Trung Cọng. Nhưng rõ ràng là giao cho Mỹ, Nhật thì CSVN có lợi hơn và thuận tiện hơn. Còn giao cho Trung Cọng thì có nghĩa là bán nước, chắc chắn nhân dân Việt Nam sẽ không chấp nhận.
Vậy thì vấn đề còn lại là liệu Mỹ, Nhật có chấp nhận ôm nước Việt Nam vào lòng như đã từng ôm VNCH hay không ? Hay là họ chỉ muốn sử dụng CSVN như ngày xưa Mao Trạch Đông sử dụng Pol Pot ?
Cả dân tộc cùng thắng
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Nhà cầm quyền cần phải trao trả quyền làm chủ cho người dân, thực hiện trưng cầu dân ý, phúc quyết hiến pháp, bầu cử tự do, và đảm bảo quyền sở hữu đất đai, tài sản của dân.
Góp ý : Tại sao CSVN lại phải trao cho dân những thứ hạnh phúc mà họ đang hưởng ? Trả quyền làm chủ tức là trả quyền lực. Trả quyền sở hữu tức là trả lại đất đai tài sản ? Họ có được những thứ đó là do ăn cướp của người dân. Nếu giờ đây mà họ chịu trả thì trước kia họ đâu có đi cướp của dân ?
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Khi người dân làm chủ đất nước thì người dân sẽ ra sức xây dựng nó và bảo vệ nó. Lúc đó lo gì các trí thức Việt Nam từ trong nước đến hải ngoại không đóng góp ý kiến tâm huyết để xây dựng, chuyển giao công nghệ, kể cả công nghệ quốc phòng. Lúc đó thì kẻ thù nào dám nhòm ngó một Việt Nam đoàn kết?
Góp ý : Vấn đề là những người trí thức hải ngoại họ không ngu, họ chỉ phục vụ cho chế độ nào không phải là chế độ Cọng sản. Vậy thì thay vì kêu gọi vòng vo, NTT cứ kêu gọi lật đổ chế độ CS đi thì xong tuốt.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Khi pháp luật chuẩn mực đảm bảo quyền tư hữu của người dân thì dân mới yên tâm làm ăn kinh doanh. Khi đó thì lo gì đất nước này không giàu, không mạnh.
Góp ý : Một khi đã công nhận quyền tư hữu ( Tư sản ) thì lúc đó đâu còn có chế độ Cọng sản nữa? Mà đã không còn chế độ Cọng sản thì còn gì nữa đâu mà nói.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Khi người dân được làm chủ thì chính các đảng viên cộng sản cũng là dân, cũng là chủ đất nước, cũng được pháp luật chuẩn mực bảo vệ tính mạng và tài sản hợp pháp. Vậy thì tại sao nhà cầm quyền phải lo sợ? Và có phải pháp luật chuẩn mực là giải pháp để cả dân tộc cùng thắng hay không?
Góp ý : Nhưng mà trước khi người Cọng sản trở thành người dân thì người Cọng sản phải trả lại tất cả của cải mà họ đã ăn cướp của nhân dân ( sở hữu bất hợp pháp, trong bóng tối ). Họ sẽ không bao giờ chịu trả, trừ khi lật đổ được họ.
NGUYỄN TIẾN TRUNG : Cần khẳng định rằng người Việt là đồng bào, giữa người Việt không có thù địch. … Đảng cầm quyền hãy trở về với nhân dân trong tình tự dân tộc.
Góp ý : Nếu họ biết đoàn kết dân tộc, biết tình tự dân tộc thì họ đâu có đi ăn cướp của nhân dân. Nếu mà họ biết “thương nhau cùng” thì họ đã không ăn trên ngồi trước, sống trên đầu trên cổ nhân dân, bóp hầu bóp họng nhân dân, coi nhân dân như trâu bò làm ra của cải cho họ.
Rốt cuộc Nguyễn Tiến Trung chỉ kêu gọi lương tâm của những kẻ đại bất lương.

BÙI ANH TRINH

Hồ Chí Minh và Ðảng CSVN đã bán nước Việt cho Trung Quốc như thế nào?

LGT.- Tác giả Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ hiện là Bác Sĩ Giám Đốc Trung Quốc Sự Vụ tại Viện Pháp-Á (IFA), Thành Viên trong Y Sĩ Đoàn Pháp Quốc.

Ông là người cầm bút nổi tiếng trước và sau năm 1975, đã ấn hành được hơn 100 ngàn trang sách về lịch sử và y học. Sự kiện Đảng CSVN đã hiến đất dâng biển cho Trung Quốc ra sao. Bí mật của vụ này đã được Bác Sĩ Trần Ðại Sỹ trình bày trong Bản Ðiều Trần trước cơ quan IFA và được Saigon HD Radio trích đoạn các phần quan trọng sau đây:

Bác sĩ/Tác giả Trần Đại Sỹ hội ngộ cùng 3 cựu Sĩ Quan Võ Bị Dalat tại Dallas (Texas) ngày 26 tháng 5 năm 2012. Hình từ trái qua phải: Thi văn sĩ Quốc Nam (Khóa 22 VB), Dr. Trần Đại Sỹ, cựu Trung Tá Nguyễn Quang Vinh (Khoá 14 VB), và cựu Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Bình-Tuy Nguyễn Ngọc Ánh (Khóa 16 VB).

Bản điều trần nêu lên nhiều chi tiết đau lòng. Theo BS Trần Ðại Sỹ, “Vụ cắt đất ký ngày 30-12-1999 thì tôi được biết tin chi                   tiết do hai ký giả Trung-quốc là bạn với tôi thông báo vào ngày 9-1-2000 nghĩa là 10 ngày sau, hai anh thuật, theo tinh thần bản hiệp định thì: Việt-Nam nhường cho Trung-quốc dọc theo biên giới 789 cây số vuông (chứ không phải 720 như tin lộ ra trong nước) thuộc hai tỉnh Cao-bằng, Lạng-sơn”.

Trong khi đó, Bộ Giao Thông CSVN lặng lẽ sơn lại các cọc cây số và Bộ Ngoại Giao CSVN cũng lặng lẽ lên trang web sửa thành câu văn mới: “lãnh thổ Việt-Nam khởi từ cây số không ở phía Bắc”.

Lý do, theo BS Sỹ, vì “Cái cây số không đó là cây số 5 cũ đấỵ.

Cột cây số Zéro bây giờ ở phía Nam cột Zéro cũ 5 cây số. Từ cây số Zéro đến cây số 5 nay thuộc Trung-quốc”.

Các phần quan trọng trong bản văn ghi như sau:

Bí ẩn về việc đảng CSVN, Lãnh đạo nhà nước cắt lãnh thổ, lãnh hải cho Trung-quốc

Bản điều trần của Yên-tử cư-sĩ TrầnÐại Sỹ

Dr. Trần Ðại-Sỹ, 5, place Félix Éboué 75012 PARIS, FRANCE.

LGT: Trong mấy tháng gần đây, nội địa Việt-Nam cũng như hải ngoại đều rúng động vì tin nhà nước hay nói đúng hơn là đảng Cộng-sản Việt-Nam đã nhượng lãnh thổ, lãnh hải cho Trung-quốc.Ðau đớn nhất là địa danh lịch sử Nam-quan đi vào tâm tư là niềm tự hào của tộc Việt nay đã ở trong lãnh thổ Trung-quốc.

Ngay cả hang Pak-bo là thánh địa của đảng Cộng-sản, trước kia ở cách biên giới Hoa-Việt trên 50 km, nay đứng ở đây gần như                    nhìn vào lãnh thổ Trung-quốc. Trong suốt 25 năm qua, Bác-sĩ TrầnÐại-Sỹ vì ký khế ước làm việc với Liên-hiệp các viện bào chế châu Âu (CEP) và Ủy-ban trao đổi y học Pháp-hoa (CMFC), trong đó có điều căn bản là “không được viết, được thuật những gì với báo chí về Trung-quốc, Việt-Nam hiện tại; không được tham gia các đoàn thể chính trị chống đối Trung-quốc, Việt-Nam” nên không bao giờ ông tiết lộ bất cứ điều gì mắt thấy tai nghe trong những lần công tác tại Trung-quốc hay Việt-Nam. Tuy nhiên, ông đã được một cơ quan (chúng tôi giấu tên) triệu hồi để điều trần về vụ này. Theo luật lệ hiện hành mà Bác-sĩ Trần phải tuân theo, rất mong các vị đứng đầu CEP-CMFC thông cảm với chúng tôị (IFA).

Kính thưa Ngài … Kính thưa Quý Ngài, Kính thưa ông Giám-đốc… Kính thưa Quý-liệt-vị,

Thực là hân hạnh, khi mới ngày 17-3 vừa qua, chúng tôi được cử đến đây để trình bầy những vụ việc đang diễn ra tại vùng Á-châu Thái-bình dương. Hôm nay, chúng tôi lại được gửi tới trình bầy về diễn biến trong vụ việc chính phủ Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-Nam (CHXHCNVN) cắt nhượng lãnh thổ, lãnh hải cho Trung-hoa Nhân-dân Cộng-hòa quốc (THNDCHQ), gọi tắt là Trung-quốc. Ðây là một việc cực kỳ tế nhị, cực kỳ khó khăn cho tôi, làm thế nào giữ được tính chất vô tư vì:

 Thứ nhất, tôi gốc là người Việt, hơn nữa thuộc giòng dõi một vị Vương đứng hàng đầu trong lịch sử Việt, vì ngài thắng Mông-cổ liên tiếp trong ba lần vào thế kỷ thứ 13 mà nay tôi phải nói về những người đem lãnh thổ Việt nhượng cho Trung-quốc, khó mà diễn tả lời lẽ vô tư cho được.

– Thứ nhì, ngoài chức vụ giáo-sư Y-khoa ra, tôi là một tiểu thuyết gia, đã viết trên mười bốn nghìn trang, thuật huân công của các anh hùng tộc Việt trong việc dựng nước, giữ nước mà suốt trong năm nghìn năm lịch sử, chỉ duy năm 1540, giặc Mạc Dăng-Dung cắt đất dâng cho triều Minh của Trung-quốc bị tộc Việt đời đời nguyền rủa. Vậy mà nay phải chứng kiến tận mắt lãnh thổ Việt bị cắt cho Trung-quốc.

 Thứ ba, các sinh viên Việt-Nam muốn du học Pháp thường bị vài tổ chức đòi phí khoản 20 nghìn USD mỗi đầu người. Một vị Ðại-sứ của Việt-Nam tại châu Âu mời tôi về nước (tất cả chi phí do tiền của IFA) để giúp sinh viên Việt-Nam du học Pháp. Với sự hướng dẫn của tôi, từ nay sinh viên muốn du học Pháp, họ đã biết rất rõ những gì phải làm, những gì phải chứng minh. Họ không phải tốn một đồng nào cả nhưng khi trở về Pháp, lúc lên phi cơ tại phi trường Tân-sơn-nhất, tôi bị ba sĩ quan cao cấp của Công-an chờ sẵn, hạch sách, khám xét trong khoảng 98 phút bằng những câu hỏi có tính cách nhục mạ, ngớ ngẩn, lời lẽ cục súc. Tôi cho đây là một hình thức khủng bố. Thưa Quý-vị, hôm đó tôi chỉ cười nhạt, khinh rẻ vì tôi biết rất rõ kiến thức, mục đích của họ trong khi họ không đủ khả năng bịa ra bất cứ tội gì để kết tội tôi. Hơn nữa, tôi giữ trong tay một ủy nhiệm thư, theo Công-pháp Quốc-tế, họ không thể công khai vị phạm.(1)

Ðứng trước vùng đất thiêng của tổ tiên, nay vĩnh viễn trở thành đất của người tự nhiên tôi bật lên tiếng khóc như trẻ con. Viên sĩ quan Công-an Trung-quốc tưởng tôi là người Hoa, anh ta hỏi:

– Tiên sinh có thân nhân tử trận trong dịp mình dạy bọn Nam-man bài học à?

Tôi lắc đầu, khóc tiếp, anh an ủi:

– Thôi, người thân của Tiên-sinh đã hy sinh dưới cờ thực nhưng nay bọn Nam-man đã dâng đất này tạ tội rồị, Tiên sinh chẳng nên thương tâm nhiềụ.

Tôi kiếm tảng đá ngồi ôm đầu khóc. Anh Công-an bỏ mặc tôị Khóc chán, tôi trở sang Bằng-tường, kiếm một cơ sở mai táng (xây mộ, làm mộ chí). Tôi mượn họ khắc trên một miếng đá bóng nhân tạo (granite) bài thơ bằng chữ Hán như sau:

1.Thử địa cựu Nam-quan,

2.Biên địa ngã cố hương.

3.Kim thuộc Trung-quốc thổ,

4.Khấp, khốc, ký đoạn trường.

5.Lê Hoàn bại Quang-Nghĩa,

6.Thường Kiệt truy Bắc phương,

7.Hưng Ðạo đại sát Ðát,

8.Lê Lợi trảm Vương Thông.

9.Nam xâm, Càn-Long nhục,

10.Gươm hồng Bắc-bình vương.

11.Ngũ thiên niên dĩ tải,

12.Hoa, Việt lập dịch trường.

13.Mao, Hồ tình hữu nghị,

14.Nam, Bắc thần xỉ thương,

15.Huyết lệ vạn dân cốt,

16.Hồng-kỳ thích ô hoang.

Ðại-Việt vong quốc nhân Trần Ðại-Sỹ-Khốc đề lục nhật, cửu nguyệt, niên đại 2001.

Tôi đem tảng đá này, gắn vào một vách núi ngay cạnh đường, trên độ cao khoảng 2-3m. Công-an, cán bộ Trung-quốc xúm lại xem nhưng họ chỉ hiểu lơ mơ ý trong thơ mà thôị – Xin tạm dịch:

1.(Ðất này xưa gọi Nam-quan,)

2.(Vốn là biên địa cố hương của mình.)

3.(Hiện nay là đất Trung-nguyên,)

  1. (Khóc chảy máu mắt, đoạn trường ai hay)

5.(Vua Lê thắng Tống chỗ này,)

6.(Thường Kiệt rượt Tiết cả ngày lẫn đêm,)

7.(Thánh Trần sát Ðát liên miên,)

8.(Lê Lợi giết bọn Thành-sơn bên đồi,)

9.(Càn-Long chinh tiễu than ôi,)

10.(Quang-Trung truy sát muôn đời khó quên.)

11.(Năm nghìn năm cũ qua rồi,)

12.(Chợ biên giới lập, đời đời Việt-Hoạ)

13.(Ông Hồ kết bạn ông Mao,)

14.(Sao răng lại cắn, máu trào môi sưng.)

  1. (Vạn dân xương trắng đầy đồng,)
  2. (Ðể lại trên lá cờ Hồng vết nhơ)

(Người nước Ðại-Việt vong quốc tên TrầnÐại-Sỹ, khóc đề thơ

ngày 6 tháng 9 năm 2001)

Câu 5,. Vua Tống Triệu Quang-Nghĩa sai Hầu Nhân Bảo, Tôn Toàn Hưng sang đanh VN, bị vua Lê (Hoàn) đánh bạị

Câu 6, Năm 1076, vua Tống Thần-Tông sai bọn Quách Quỳ, Triệu Tiết mang quân sang đánhÐại-Việt, bị Thái-úy Lý Thường Kiệt đánh đuổị

Câu 8, Tước của Vương Thông là Thánh-sơn hầụ.

Câu 10, Vua Quang-Trung còn có tước phong là Bắc-bình vương.

Câu 14, Hồi 1947-1969 Chủ-tịch Trung-quốc là Mao Trạch Ðông, Chủ-tịch Việt-Nam là Hồ Chí Minh kết thân với nhaụ Việt-Hoa ví như răng với môị. Vì sợ môi hở răng lạnh nên ông Mao phải giúp ông Hồ- Năm 1979, Ðặng Tiểu Bình đem quân tàn phá các tỉnh biên giới phía Bắc Việt-Nam, nên người ta đổi câu trên thành: Răng cắn môi máu chảy ròng ròng.

– Tháng 9 vừa qua, Ðảng Cộng-sản Việt-Nam liệt tôi vào danh sách 80 người phản động nhất vì năm 1997 , tôi đã viết một bài tiết lộ những chi tiết tuyệt mật về cuộc viếng thăm Trung-quốc của Tổng Bí-thư Ðỗ Mười, Thủ-tướng Võ Văn-Kiệt, nhất là cuộc họp mật của hai nhân vật này với Chủ-tịch Trung-quốc Giang Trạch Dân. Tôi viết dưới hình thức hài hước cho tờ báo Văn-nghệ Tiền-phong ở Virginia, USA , số Xuân 1998. Nội dung của bài đó là một phần bài thuyết trình của tôi với Quý-vị cuối năm 1997. Như Quý-vị biết về Cộng-sản, khi họ kết tội ai phản động có nghĩa là toàn đảng phải dùng hết khả năng tiêu trừ người ấỵ (2).

Ghi chú (2) Tôi không tin chỉ với bài này mà họ kết tội tôi nặng như vậy. Tôi biết rất rõ ai chủ trương, ai kết tội tôi nhưng tôi chưa muốn nói ra.

Trong bài viết trên, tôi đã tiết lộ những điều tuyệt mật về cuộc hội đàm khiến họ sợ hãi mà thôi.

Ðiều tuyệt mật đó là vụ: ông Lê Ðức-Anh bị Trung-quốc đánh thuốc độc, bị bán thân bất toại rồi cũng do Trung-quốc trị cho. Nay tôi tiết lộ thêm những vụ đầu độc cùng một phương pháp:

– Cậu-Chó vì dính dáng đến vụ Trương Như Tảng, định dâng Việt-Nam cho Trung-quốc không thành rồi cũng được bán thân bất toại để bảo mật

– Trong kỳ đại hội Đảng 8, giữa đại hội, ông Lê Mai, Bộ-trưởng Ngoại-giao, ông Ðào Duy-Tùng ứng viên Tổng Bí-thư đảng Cộng-sản cũng bị hạ độc bằng cùng một phương thức nhưng tôi không biết ai đã làm công việc đó.

– Gần đây nhất một Bác-sĩ Việt-Nam từng dính dáng với phong trào Trương Như Tảng. Sau đó, đã tỵ nạn lần thứ nhì sang Canada, năm trước đây, nghe tin Bác-sĩ Dương Quỳnh-Hoa từ Việt-Nam qua Pháp, ông lén từ Canada sang Paris gặp bà mưu kiếm ít xôi thịt từ Trung-quốc. Khi trở về Canada, ông cũng bị đột quỵ và tiêu dao miền Cực-lạc.

Kính thưa Quý-vị:

Tuy tôi đã tuyên thệ tại đây hồi tháng ba vừa qua nhưng hôm nay tôi xin tuyên thệ một lần nữa:

“Tôi xin tuyên thệ với tất cả danh dự của tôi rằng: Tôi không thù, không ghét những người tại Việt-Nam, họ đã nộp lãnh hải, lãnh thổ cho Trung-quốc. Tôi cũng không vì lòng yêu nước Việt mà oán ghét họ. Tôi không hận những người Việt chủ trương khủng bố tôi khi họ mời tôi về Việt-Nam giúp đỡ họ. Những lời tôi trình bày hôm nay hoàn toàn vô tư”.

Kính thưa Quý-vị

Tôi vừa lướt qua vài nét đơn sơ về biên giới Hoa-Việt, về ngoại giao Hoa-Việt trong thời gian 989 năm. Bây giờ tôi xin đi thẳng vào đầu đề hôm nay về việc:

– Ðảng Lao-động Việt-Nam lãnh đạo nhà nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-hòa (VNDCCH, 1945-1975).

– Ðảng Cộng-sản Việt-Nam lãnh đạo nhà nước Cộng-hòa Xã-hội Chủ-nghĩa Việt-Nam (CHXHCNVN, 1975-2001) nhượng lãnh thổ, lãnh hải cho Trung-hoa Nhân-dân Cộng-hòa quốc gọi tắt là Trung-quốc.

  1. Vụ Việt-Nam dân chủ Cộng-hòa nhượng lãnh hải cho Trung-quốc.

3.1. Kết quả của văn kiện 14-9-1958.

Ngày 4-9-1958, chính phủ Trung-quốc tuyên cáo về lãnh hải 12 hải lý kể từ đất liền của họ, có đính kèm bản đồ rất rõ ràng. Bản tuyên cáo này chỉ có hai nước công nhận đó là VNDCCH và Bắc Cao (Cộng-hòa Nhân-dân Triều-tiên). Việc VNDCCH công nhận như sau: Ngay khi nhận được bản tuyên cáo do sứ quán Trung-quốc tại Hà-nội trao, Chủ-tịch Hồ Chí Minh triệu tập Bộ Chính-trị đảng Lao-động Việt-Nam (tức đảng Cộng-sản Việt-Nam ẩn danh). Trong buổi họp này, toàn thể các thành viên nhất trí chấp nhận bản tuyên bố của Trung-quốc. Ngày 14-9-1958, Thủ-tướng Phạm Văn-Ðồng tuân lệnh Chủ-tịch Hồ Chí-Minh, gửi văn thư cho Tổng-lý Quốc-vụ viện Trung-quốc (Thủ-tướng) là Chu Ân-Lai, trong đó có đoạn (Văn thư đính kèm 1): những nước liên hệ tới bản tuyên bố là :

– Trung-hoa Dân-quốc (Ðài-loan), – Nhật-bản, – Hoa-kỳ (hạm đội 7)), – Phi-luật-tân, – Mã-lai, – Brunei, – Indonésia, – VNDCCH và Việt-Nam Cộng-hòa (VNCH).

Thế nhưng từ hồi đó đến nay, các nhà nghiên cứu Âu-Mỹ cho đến các nước Á-châu Thái-bình-dương (ACTBD) không hề để ý đến văn thư trên.

Vì sao?

Bản tuyên bố chỉ đọc trên hệ thống truyền thanh của Trung-quốc rồi cũng được các báo Trung-quốc đăng lại mà không có bản đồ đính kèm. Cả thế giời cứ nhìn trên bản đồ Trung-quốc cũng như vùng Nam-hải phân định lãnh hải từ 1887 mà cho rằng: theo Quốc-tế công pháp thì lãnh hải hầu hết các nước đều gồm 12 hải lý, kể từ thềm lục địa. Vụ Trung-quốc tuyên bố lãnh hải 12 hải lý của họ là một sự bình thường. Cái tưởng lầm tai hại đó cho đến nay (11-2001), những người chống đối vụ nhường đất cho Trung-quốc ở trong nội địa Việt-Nam cũng như hải ngoại chỉ kết tội vu vơ, không rõ ràng, không chứng cớ vì nguyên do không bản đồ nàỵ.

Do kết quả không có bản đồ đính kèm của Trung-quốc tuyên bố lãnh hải của họ (gần như trọn vẹn vùng biển Nam-hải, đính kèm), Hoa-kỳ cũng như thế giới không biết (hay không công nhận) nên suốt thời gian 1958-2001:

– Hạm đội 7 của Hoa-kỳ tuần hành trong vùng lãnh hải tuyên bố này, đầy đe dọa Trung-quốc mà Trung-quốc vẫn ngậm bồ hòn.

– Chiến hạm của Pháp, Ðức, Ý cũng như một số nước Úc, Âu trong thời gian 1975-1980 vẫn tuần hành, hộ tống những con tầu vớt người Việt trốn chạy trong vùng mà Trung-quốc đành im lặng.

Hôm nay tôi cần phải trình bày trước các vị và làm sáng tỏ nội vụ

Kính thưa Quý-vị,

3.2. những bí ẩn.

Cái bí ẩn đó không có gì lạ cả, rất rõ ràng, rất chi tiết.

– Về phía các nhà nghiên-cứu Âu-Mỹ, ACTBD không có bản đồ đính kèm bản tuyên bố ngày 4-9-1958 của Trung-quốc, họ cứ nhìn vào bản đồ đã phân định từ 1887 giữa Pháp và triều Thanh. Họ cũng cứ nhìn bản đồ của các nước vùng Nam-hải của Trung-quốc, của Trung-hoa Dân-quốc cũ rồi cho rằng lãnh hải 12 hải lý thì chẳng có gì là lạ cả. Nhưng nếu họ có bản đồ về lãnh thổ đính kèm bản tuyên bố thì họ sẽ toát mồ hôi ra vì bản đồ này bao gồm toàn bộ các đảo trong vịnh Bắc-Việt, toàn bộ các đảo ở biển Nam-hải như Tây-sa (Hoàng-sa) và Nam-sa (Trường-sa).

Như vậy nếu tính lãnh hải 12 hải lý, tính từ các đảo này thì:

– lãnh hải Trung-quốc ở biển Nam-hải, phía Tây sẽ sát tới bờ biển suốt miền Trung, Bắc Việt-Nam.

– Phía Ðông sát tới lục địa Phi-luật-tân, Bruneị

– Phía Nam sát tới Indonésia, Mã-laị

Trở lại với Chủ-tịch Hồ Chí-Minh, bộ Chính-trị đảng Lao-động (Cộng-sản) Việt-Nam và chính phủ VNDCCH hồi 1958, khi các vị ấy có bản tuyên bố lãnh hải của Trung-quốc thị cũng có bản đồ chi tiết nhưng các vị ấy gửi thư chấp nhận bản tuyên bố đó thì có nghĩa rằng:

Họ đồng ý nhường cho Trung-quốc toàn bộ:

– Các đảo của Việt-Nam trên biển Nam-hải.

– Toàn bộ lãnh hải Việt-Nam cách các đảo đó 12 hải lý nghĩa là toàn bộ biển Nam-hảị

Kính thưa Quý-vị,

3.3 – Bí ẩn vụ Trung-quốc chiếm Hoàng-sa (Tây-sa) .

Từ trước đến giờ, có nhiều vị hiện diện hôm nay từng đặt câu hỏi với tôi rằng:

– Tại sao năm 1973, thình lình Trung-quốc đem quân đánh quần đảo Hoàng-sa (Tây-sa) từ VNCH? Trận chiến diễn ra ngắn ngủi, phía Trung-quốc bị thiệt hại gấp ba VNCH (về nhân mạng, về chiến hạm, tài liệu này tôi có từ phía Trung-quốc). Nhưng VNCH vì quân ít, vũ khí chỉ có đại bác, chiến hạm nhỏ trong khi Trung-quốc có hỏa tiễn địa địa, chiến hạm lớn đông gấp 3 lần VNCH. VNCH lại đang có nội chiến, phải đương đầu với quân đội VNDCCH, vì vậy VNCH phải bỏ kế hoạch tái chiếm Hoàng-sa- Bấy giờ Hoa-kỳ với VNCH có hiệp ước hỗ tương an ninh, Hoa-kỳ đang tham chiến tại Việt-Nam, hạm đội 7 hùng hậu đang tuần hành gần vùng giao chiến. Tại sao Hoa-kỳ không can thiệp, không lên tiếng bênh vực VNCH?

Nay tôi xin thưa:

Vì:

Trong-cuộc mật đàm giữa Hoa-kỳ (Kissinger) và Trung-quốc (Mao TrạchÐông), phía Trung-quốc đã trao cho ông Kissinger bản tuyên bố lãnh hải 4-9-1958 cùng bản đồ, Ông Kissinger đã công nhận bản tuyên bố đó. Cho nên ông Kissinger vừa rời Trung-quốc thì Trung-quốc đem hạm đội xuống chiếm Hoàng-sa.

Vì:

Văn thư của ông Phạm Văn Ðồng công nhận quần đảo này là của Trung-quốcTrung-quốc chiếm Hoàng-sa chỉ là việc chiếm lại lãnh thổ được hiến dâng, đã 16 năm bị VNCH xâm lăng.

– cũng có vị hỏi tôi rằng: Tại quần đảo Trường-sa (Nam-sa) hiện có quân của Trung-hoa Dân-quốc (Ðài-loan), Phi-luật-tân, Mã-lai, Việt-Nam. Thế sao hải quân Trung-quốc luôn khai hỏa vào hải quân Việt-Nam. Quan trọng nhất là trận chiến tháng 3 năm 1988, Việt-Nam chỉ phản đối lấy lệ.

Nay tôi xin thưa:

Do văn thư của ông Phạm Văn Ðồng công nhận quần đảo này là của Trung-quốc. Lập luận phía Trung-quốc là: Thủ-tướng Phạm VănÐồng đã công nhận vùng này là lãnh hải Trung-quốc, tại sao quân đội Việt-Nam còn hiện diện tại đây? Như thế là Việt-Nam xâm phạm lãnh thổ Trung-quốc, Quân đội Trung-quốc phải đánh đuổi quân xâm lăng, bảo vệ đất nước là lẽ thường. Quân đội Ðài-loan đóng tại đây mà Trung-quốc không tấn công vì quân Ðài-loan thì cũng là quân đội Trung-quốc đóng trên lãnh thổ Trung-quốc. Còn Phi, Mã-lai với Trung-quốc đang tranh chấp trên quần đảo này chưa ngã ngũ thì quân đội của họ hiện diện là lẽ thường. Trung-quốc không thể tấn công họ vì như vậy là Trung-quốc ỷ lớn hiếp nhỏ.

Ðối với vụ việc tranh chấp Trung-quốc, Việt-Nam trên đảo Trường-sa (Nam-sa) đã giải quyết bằng văn thư của Việt-Nam ngày 14-9-1958. Chính vì lý do này mà Trung-quốc chỉ chấp nhận đàm phán về vùng đảo với từng nước mà không chịu đàm phán chung với tất cả các bên liên hệ có nghĩa là họ gạt Việt-Nam ra ngoài vì Việt-Nam đã công nhận các đảo này là của Trung-quốc.

3.5 – Về hoàn cảnh đảng Cộng-sản Việt-Nam năm 1958 và chính phủ VNDCCH.

Tất cả những vị trong bộ Chính-trị đảng Cộng-sản, trong Chính-phủ đều biết rằng:

– Kể từ năm 1540, sau khi dâng đất cho Trung-quốc, giặc MạcÐăngÐung bị lịch sử Việt-Nam kết tội, bị toàn dân nguyền rủa, đến bấy giờ trải 418 năm, chính họ cũng nguyền rủa bọn Mạc.

– Giữa VNDCCH và Việt-Nam Cộng-hòa (VNCH), cả hai bên đều đang lo củng cố xây dựng lại vùng đất của mình sau chiến tranh (1945-1954). Cả hai bên cùng chưa chính thức gây hấn với nhau, VNDCCH không có ngoại thù.

– Trung-quốc không có chiến tranh với VNCDCH, không có áp lực ngoại xâm.

– Năm 1958 là lúc thịnh thời nhất của Chủ-tịch Hồ Chí Minh, của Ðại-tướng Võ Nguyên Giáp. Thời kỳ này, miền Bắc Việt Nam vừa trải qua cuộc Cải cách ruộng đất, 246.578 người hầu hết là phú nông, địa chủ, trung nông, các cựu đảng viên không phải của đảng Lao động (Cộng-sản), dân chúng… bị giết. Nghĩa là toàn miền Bắc dân chúng kinh hoàng, cúi đầu răm rắp tuân lệnh đảng, không còn kẻ nội thù,

– Nhất là lúc ấy VNDCCH đang kéo cao cờ nghĩa đánh Pháp, chống Mỹ cứu nước. Họ kết tội VNCH là Việt-gian, là Ngụy, họ phải                   hết sức giữ gìn để khỏi mất chính nghĩa.

– Thế sao đảng Cộng-sản lại làm cái việc thân bại danh liệt, trở thành tội đồ muôn năm của tộc Việt?

– Bàn về việc ký thỏa ước với nước ngoài, việc nhận đất, nhượng đất phải thông qua Quốc-hội. Bấy giờ, VNDCCH cũng có Quốc-hội nhưng Quốc-hội không được hỏi đến, không được bàn đến và nhất là không được thông tri. Quốc dân cũng thế. Tất cả thắc mắc này, tôi xin để Qúy-vị suy đoán và trả lời.

3.6 – Một câu hỏi được đặt ra:

Vậy thì vì lý do gì mà đảng Cộng-sản Việt-Nam lãnh đạo Chính-phủ VNDCCH lại nhượng lãnh hải cho Trung-quốc quá dễ dàng? Cho đến nay, tôi cũng không tìm ra lý do thỏa đáng.

Tôi không tìm ra vì:

– Tất cả những vị trong bộ Chính-trị đảng Cộng-sản Việt-Nam dự buổi hội quyết định nhượng lãnh hải đều đã từ trần. Các vị trong nội các Phạm Văn Ðồng hồi ấy, không biết nay có ai còn sống hay không? Tôi chỉ biết chắc rằng Ðại-tướng Võ Nguyên Giáp vừa là Bộ-trương bộ Quốc-phòng vừa là ủy viên Bộ Chính-trị là còn tại thế. Ðại-tướng là người có học thức cao nhất bộ Chính-trị, từng là giáo sư Sử-học. Bấy giờ lại là lúc uy tín, quyền hành của Ðại-tướng lên tột đỉnh. Vụ ông Phạm Văn Ðồng ký văn kiện này, Ðại-tướng phải biết. Nay Ðại-tướng đang đi vào những ngày cuối cùng của đời người, nếu sĩ khí, dũng khí của Ðại-tướng còn thì xin Ðại-tướng cho quốc dân biết được không?…

– Nếu nói rằng khi ký văn kiện trên là tự ý Thủ-tướng Phạm Văn Ðồng thì không thể nào tin được vì chính ông Phạm Văn Ðồng từng than rằng: Ông là một Thủ-tướng lâu năm nhưng không có quyền hành gì, ngay cả việc muốn thay một Bộ-trưởng cũng không được. Vậy thì đời nào ông dám ký văn kiện dâng đất cho Trung-quốc!

– Ví thử ông Phạm Văn Ðồng tự ý ký văn kiện trên thì năm 1977, văn kiện ấy lộ ra ngoài, người Việt hải ngoại từng đem đăng báo, ông Phạm Văn Ðồng hãy còn sống, sao Bộ Chính-trị, Quốc-hội và Chính-phủ không truy tố ông ra tòa về tội phản quốc? Tội này trong hình luật Việt-Nam phải xử tử hình. Thế mà ông ấy vẫn ung dung sống thêm bốn chục năm nữa, đầy quyền hành?

– Liệu những tài liệu, biên bản về buổi họp này có nằm tại văn phòng Bộ Chính-trị, văn phòng bộ Ngoại-giao CHXHCNVN không? Các vị trong Bộ Chính-trị hiện thời có thể công bố cho quốc dân biết không? Nếu quý vị im lặng thì muôn nghìn năm sau, lịch sử còn ghi: Ðảng Cộng-sản bán nước mà không cầu vinh, cũng chẳng cầu tài chứ không phân biệt rằng Bộ Chính-trị 1958 bán nước, còn Bộ Chính-trị 2001 không hề làm việc nàỵ

Chúng tôi xin ngừng lời để Quý-vị thắc mắc trước khi điều trần sang phần thứ nhì.

Kính thưa Quý-vị,

Bây giờ tôi xin điều trần sang phần thứ nhì, đó là:

  1. Vụ nhượng lãnh thổ mới đâỵ

Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt-Nam, Trung-quốc ngày 30-12-1999.

* Hiệp định phân định lãnh hải Việt-Nam, Trung-quốc

ngày 25-12-2000.

4.1 – Ai chịu trách nhiệm về hai hiệp định.

Hai hiệp định này đều ký trong thời gian 1999-2000.

Vào thời kỳ này tại Việt-Nam thì:

– Ông Lê Khả-Phiêu làm Tổng Bí-thư đảng Cộng-sản ViệtNam,

– Ông Trần Ðức-Lương làm Chủ-tịch nhà nước,

– Ông Nông Ðức-Mạnh làm Chủ-tịch Quốc-hội,

– Ông Phan Văn-Khải làm Thủ-tướng.

– Ông Nguyễn Mạnh Cầm làm Bộ trưởng Ngoại-giaọ

Ai chịu trách nhiệm khi ký hai hiệp định trên? Cá nhân thì tôi không biết nhưng có một điều tập thể thì ai cũng khẳng định là                   Bộ Chính-trị của đảng Cộng-sản Việt-Nam. Không cần biết người ký là Chủ-tịch Trần Ðức-Lương, Thủ-tướng Phan Văn-Khải hay Bộ-trưởng Ngoại-giao Nguyễn Mạnh-Cầm. Tôi xin khẳng định: Ai ký cũng chỉ là người tuân lệnh Bộ Chính-trị đảng Cộng-sản Việt-Nam.

Nhưng người quyết định là aỉ ?!?

Ông Phan Văn-Khải, Nguyễn Mạnh-Cầm – Hai ông này không có quyền, dù có quyền các ông ấy cũng không dám quyết định. Ông Lê Khả-Phiêu quá yếu, không thể quyết định một mình. Ông Trần Ðức-Lương, Nông Ðức-Mạnh càng không có quyền gì. Vì vậy,tôi mới quyết đoán rằng vụ này do Bộ Chính-tri đảng Cộng-sản chủ trương. Hiện tất cả các ông trong Bộ Chính-trị thời Lê Khả-Phiêu vẫn còn sống, rất khỏe mạnh. Khi quyết định nhượng đất, biển cho Trung-quốc các ông ấy đều biết rất rõ rằng:

– Tinh thần dân chúng bây giờ không phải như dân chúng hồi 1540. Trình độ dân chủ, phương tiện thông tin của đảng viên, của dân chúng vượt xa hồi 1958. Uy tín của Tổng Bí-thư Lê Khả-Phiêu không thể so sánh với Chủ-tịch Hồ Chí-Minh năm 1958. Mỗi vị trong Bộ Chính-trị bây giờ là một mảng chứ không thể là một khối như Bộ Chính-trị hồi 1958. Các vị trong Bộ Chính-trị thời Lê Khả-Phiêu đều biết trước rằng: Ký hiệp ước nhượng lãnh thổ trong lúc này không thể bịt miệng, giấu giếm đảng viên cũng như dân chúng. Thế nhưng các ông ấy vẫn làm! Vì vậy phải có nguyên do gì trọng đại lắm. Liệu các ông có thể công bố cho quốc dân biết không?

– Thời gian ấy (1999-2000) đảng Cộng-sản lấn át Chủ-tịch Nhà-nước cũng như Thủ-tướng nhất đến nỗi Chánh-văn phòng Thủ-tướng chỉ vì nói một câu không mấy lịch sự với người đàn bà có thế lực trong đảng mà bị bắt giam không lý do, Thủ-tướng không thể can thiệp cho ông ta tại ngoạị.

– Quyền gần như nằm trong tay ba ông Cố-vấn là cựu Tổng Bí-thư Ðỗ Mười, cựu Chủ-tịch nhà nước Lê Ðức-Anh và cựu Thủ-tướng Võ Văn-Kiệt. Ba ông này như ba Thái-thượng hoàng thời Trần. Tuy mang danh Cố-vấn nhưng ba ông vẫn còn uy quyền tuyệt đốị

– cũng trong thời gian ấy, cả thế giới (trừ Trung-quốc) đều có chính sách ngoại giao rất đẹp với Việt-Nam: Hoa-kỳ (Tổng-thống                   Bill Clinton), Liên-Âu, các nước ASEAN đang theo đuổi chính sách ngoại giao rất mềm dẻo với Việt-Nam, nhất là Tổng-thống Clinton ký sắc lệnh bỏ cấm vận Việt-Nam, mở cửa cho sinh viên Việt-Nam sang du học Hoa-kỳ, mở cửa cho hàng Việt-Nam được nhập vào Hoa-ky. Nói tóm lại, thời gian từ nửa năm 1999 cho đến cuối năm 2000, Việt-Nam không bị một áp lực quốc tế nguy hiểm nào đến độ phải nhượng đất, nhượng biển cho Trung-quốc để được viện trợ vũ khí, để được che chở.

– cũng thời gian trên, Trung-quốc, Việt-Nam không có tranh chấp lãnh thổ, không có đụng chạm biên giới, không có căng thẳng chính trị, không có chiến tranh. Vậy vì lý do nào mà các ông ấy cắt đất, cắt biển cho Trung-quốc? 4.2 – Chi tiết vụ cắt đất.

Vụ cắt đất ký ngày 30-12-1999 thì tôi được biết tin chi tiết do hai ký giả Trung-quốc là bạn với tôi thông vào ngày 9-1-2000 nghĩa là 10 ngày sau, hai anh thuật theo tinh thần bản hiệp định thì:

– Việt-Nam nhường cho Trung-quốc dọc theo biên giới, 789 cây số vuông (chứ không phải 720 như tin lộ ra trong nước) thuộc hai tỉnh Cao-bằng, Lạng-sơn.

– Có mấy hiệp định thư (Photocol) đính kèm về việc thi hành. Quan trọng nhất là :

– Nhượng vùng Cao-bằng, sát tới hang Pak-bó, nơi Chủ-tịch Hồ Chí Minh ẩn thân lãnh đạo cuộc kháng chiến. Hang này trở thánh địa của đảng Cộng-sản Việt-Nam, trước kia nằm rất xa biên giới (khoảng 50 km), nay nằm sát biên giới.

– Nhượng vùng đất bằng phẳng thuộc tỉnh Lạng-sơn nơi có cửa ải Nam-quan.

Thưa Qúy-vị,

4.3 – Ảnh hưởng vụ cắt đất.

4.3.1 – Mất biểu tượng năm nghìn năm của tộc Việt.

Khu Ải Nam-quan này là vùng đất thiêng, là Thánh địa trong mấy nghìn năm của người Việt. Bất cứ người Việt nào từ 6 tuổi trở                    lên đều biết rằng Ải Nam-quan là vùng đất tượng trưng biên giới phía Bắc, tượng trưng cho lãnh thổ, cho tinh thần tự chủ, cho niềm tự hào của họ. Ðây là vùng đất đi sâu vào lịch-sử, văn-học và tâm tư toàn thể người Việt. Trở về quá khứ, trong lần mạn đàm giữa Chủ-tịch Mao Trạch Ðông và Chủ-tịch Hồ Chí Minh. Chủ-tịch Mao Trạch Ðông đã nói:

“Cái tên Ải Nam-quan nhắc nhở đến cuộc chiến do bọn phong kiến Hoa, Việt làm xấu tình hữu nghị nhân dân. Tôi xin đổi thành Mục Nam-quan. Mục là mắt, coi như nhân dân Trung-quốc luôn hướng mắt nhìn về nhân dân Việt ở phương Nam. Ngược lại, coi như mắt của nhân dân Việt luôn nhìn về Bắc với tình hữu nghị”.

Chủ-tịch Hồ Chí-Minh vui vẻ chấp thuận. Nhưng trên thực tế, chỉ có phía Trung-quốc in trên bản đồ địa danh Mục Nam-quan mà thôi. Còn phía Việt-Nam trên bản đồ hành chính, trên báo chí, văn học, vẫn dùng từ Ải Nam-quan hay cửa Hữu-nghị.

4.3.2 – Mất cửa ngõ giao thông lịch sử giữa tộc Hoa, tộc Việt.

Tôi đã nhiều lần từ Việt-Nam sang Trung-quốc bằng cửa ải này và ngược lạị lãnh thổ Hoa-Việt được phân chia bởi một con sông nhỏ. Ðây là cửa họng giao thông của Trung-quốc, Việt-Nam bằng đường bộ. Suốt hơn mấy nghìn năm qua, dân Hoa-Việt giao thương đều qua đây. Chính vì vậy mà con đường quốc lộ xuyên Việt mang tên Quốc-lộ 1, được đánh số cây số Zéro từ đầu cây cầu Nam-quan. Tất cả thư tịch Việt-Nam đều chép rằng:

“Con đường Bắc-Nam khởi từ ải Nam-quan”.

Hoặc : “lãnh thổ Việt-Nam Bắc giáp Trung-hoa, khởi từ ải Nam-quan đến mũi Cà-mâu theo hình chữ S”.

Bây giờ nếu Quý-vị vào Website của Bộ Ngoại-giao Việt-Nam, Quý-vị sẽ không thấy hàng chữ trên mà chỉ thấy câu: “lãnh thổ Việt-Nam khởi từ cây số không ở phía Bắc”.

Thưa Quý-vị,

Cái cây số không đó là cây số 5 cũ đấy. Cột cây số Zéro bây giờ ở phía Nam cột Zéro cũ 5 cây số. Từ cây số Zéro đến cây số 5 nay thuộc Trung-quốc.

Sát cây cầu Nam-quan, phía bên Trung-quốc cũng như Việt-Nam, đều có nhiều cơ sở:

– Cơ sở Hải-quan.

– Bãi đậu cho hằng trăm xe tải để chờ kiểm soát, chờ làm thủ tục nộp thuế.

– Cơ sở di trú của Công-an để kiểm soát Passeport.

– Ðồn của quân đội để tuần phòng, bảo vệ lãnh thổ.

– Hằng chục cơ quan khác như Bưu điện, Ngân-hàng, công ty điện, nước.

– Về phía dân chúng, hằng trăm cửa hàng ăn, nhà ngủ, khách sạn…

Các cơ sở phía Nam thuộc Việt-Nam, trong chiến tranh Hoa-Việt 1979, quân đội Trung-quốc đã san bằng hết, kể cả cây cột biên giới. Tuy vậy, sau chiến tranh, đã xây dựng lại hoàn toàn. Từ khi có phong trào mở cửa, đổi mới chính trị, dân chúng cả hai bên đã xây dựng lại khang trang hơn cũ, rộng lớn hơn cũ và hiện đại hơn cũ. Nhưng từ khi hiệp định 30-12-1999 ký thì toàn bộ khu này thuộc Trung-quốc, những cơ sở đó bây giờ được thay bằng một tòa nhà duy nhất.

4.3.3, Mất dân, mất di tích lịch sử

Ði sâu vào khu vực phía Nam của Nam-quan ít cây số nữa là quận lỵ Ðồng đăng rồi tới tỉnh lỵ Lạng-sơn. Ðây cũng là đất thiêng, khu có di tích văn hóa lịch sử của tộc Việt: Ðộng Tam-thanh, tượng núi Tô-thị, thành của bọn giặc Mạc trên núi. Vùng Lạng-sơn xưa là Thủ-đô của con cháu giặc MạcÐăngÐung mà năm 1540 đã dâng đất cho Trung-quốc để được bao che cát cứ quân phiệt một thời gian. Trong chiến tranh Hoa-Việt 1979, hầu như toàn bộ các cơ sở kỹ nghệ, cầu cống, dinh thự, di tích tôn giáo, lịch sử, cơ sở hành chính, thương mại, kể cả nhà cửa của dân chúng bị san bằng. Chắc Quý-vị cho rằng tôi dùng từ Coventry có đôi chút quá đáng. Thưa Quý-vị từ Coventry cũng chưa đủ để chỉ việc quân đội Trung-quốc đã làm ở Lạng-sơn. Kinh khiếp nhất là động Nhất-thanh, Nhị-thanh, Tam-thanh, họ cũng dùng đại bác bắn vào làm hư hại rất nhiềụ

Ði sâu về phía Nam ít cây số nữa là Ải Chi-lăng, nơi mà quân Trung-quốc vượt qua không biết bao nhiêu lần để tiến về thủ đô Thăng-long của Việt-Nam xưa. Tại đây đã diễn ra những trận chiến ác liệt, khiến ít nhất 73 vạn quân của các triều đại Tống, Mông-cổ, Minh, Thanh bị giết. Và cũng tại đây, có không biết bao nhiều tướng của các triều đại trên bị tử trận. Khi quân Việt giết những tướng, dù vào thời kỳ nào chăng nữa thì đầu vẫn bêu tại một mỏm núi, gọi là núi Ðầu-quỷ. Tại ải Chi-lăng, núi Ðầu-quỷ đều khắc bia đá ghi lại di tích lịch sự Hồi chiến tranh Hoa-Việt 1978, khi các tướng Hồng-quân cho quân tiến đến đây, nghe nhắc chuyện cũ thì họ toát mồ hôi lạnh, phải ngừng lại. May mắn thay, khu này vẫn còn thuộc lãnh thổ Việt.

Trở lại vùng đất mà đảng Cộng-sản Việt-Nam đã nhượng cho Trung-quốc, dĩ nhiên họ nhượng cả dân chúng nữa. Trong năm nghìn năm lịch sử chiến tranh Hoa-Việt, dân chúng, chiến sĩ tại vùng này là lực lượng đầu tiên chống quân Trung-quốc. Họ phải hy sinh tính mạng, tài sản đầu tiên, khi quân Trung-quốc đánh sang. Có không biết bao nhiêu di tích, huyền sử về núi non, về sông ngòi về cuộc chiến, về gương anh hùng. Chính quyền các triều đại đều tuyên dương công lao của họ, họ từng hãnh diện đời nọ sang đời kia. Bây giờ vùng này trao cho Trung-quốc, kẻ thù năm nghìn năm của họ. Họ bị mất mát quá nhiều về tinh thần. Họ phải cúi mặt chịu sự cai trị của kẻ thù. Bao nhiêu di tích lịch sử, huyền sử phải phá bỏ, không được nhắc tới. Thương tổn tinh thần quá lớn Gần đây nhất, trong chiến tranh 1978, phía Việt cũng như Trung-quốc, chôn trên lãnh thổ mình, dọc theo biên giới mấy chục vạn quả mìn, sau chiến tranh mới đào lên. Phía Việt lập rất nhiều đồn, hầm, công-sự chiến đấu dọc biên giới thành 4 vòng đai. Mấy chục nghìn chiến sĩ Việt tử trận tại đây. Hiện những cơ sở đó vẫn còn. Trong khu vực này dân chúng, gia đình liệt sĩ đã ghi dấu tưởng niệm thân nhân họ, nay trao cho Trung-quốc, dĩ nhiên các di tích này bị phá hủy. Dân chúng đang là lực lượng chong mặt với kẻ thù, bảo vệ lãnh thổ, nay họ bỗng trở thành những người Trung-quốc bất đắc dĩ. Các vòng đai phòng thủ bị mất. Dân tộc Việt-Nam mất mát về an ninh quá nhiều.

4.4 – Vụ cắt lãnh hảị

Hiệp định phân định lãnh hải Việt-Nam, Trung-quốc ngày 25-12-2000.

Từ giữa thế kỷ thứ 19 về trước, chưa từng có việc ấn định rõ lãnh hải Việt-Hoa. Tuy nhiên vào thế kỷ thứ 15, Việt-Nam đã định lãnh hải qua vụ nhà vua sai vẽ Hồng đức bản đồ.Theo bản đồ này thì các quần đảo Hoàng-sa (Tây-sa) và Trường-sa (Nam-sa) thuộc Ðại-Việt. Và hai quần đảo đó đều thuộc Việt-Nam cho đến khi Bộ Chính-trị thời 1958 trao cho Trung-quốc (trên lý thuyết). Vào những thời kỳ ấy (1500-1887), Thủy-quân cũng như thương thuyền, tầu đánh cá của cả Hoa lẫn Việt chỉ là những thuyền nhỏ, không ra xa bờ biển làm bao nên chưa có những đụng chạm.

Sau khi triều Nguyễn của Việt-Nam ký hòa ước năm 1884, công nhận quyền bảo hộ của Pháp thì người Pháp mới định rõ lãnh hảiNước Pháp với tư cách bảo hộ Việt-Nam, đã ký với Thanh-triều hòa ước 1887, định rõ lãnh hải trong vùng vịnh Bắc-Việt. Ðối với hòa ước này, Việt-Nam đã chịu khá nhiều thiệt hại vì mất một số đảo mà dân chúng là người Việt, nói tiếng Việt, mặc y phục Việt, sống trong văn hóa Việt. Cho đến nay (2001), dân trên các đảo này vẫn còn nói tiếng Việt, ẩm thực theo Việt và dùng y phục Việt. Chúng tôi đã từng thăm vùng này hồi 1983. Tuy nhiên với hòa ước 1887, lãnh hải vịnh Bắc-Việt được phân chia như sau: Trung-quốc 38% Việt-Nam 62% . Ðối với người Pháp, thời đó họ chưa hiểu rõ tình trạng giữa Trung-hoa và Việt-Nam, họ thấy Thanh-triều chấp nhận 38%, thì cho rằng mình thắng thế. Còn Thanh-triều khi đạt được 38%, họ coi như một món quà trên trời rơi xuống vì trong quá trình lịch sử, Trung-quốc vẫn coi vịnh Bắc-Việt là của Việt-Nam. Chứng cớ:

– Vùng đất Hợp-phố là đất cực Nam của Trung-quốc, thế nhưng lại có hải cảng Bắc-hải. Bắc đây chỉ có thể là Bắc đối với Việt-Nam. Nếu là đất của Trung-quốc họ phải gọi là thị xã Nam-hải chứ? Rõ ràng vùng này là đất cũ của Việt-Nam.

– Vùng vịnh nằm ở phía Nam Trung-quốc, phía Tây đảo Hải-Nam, phía Ðông Bắc Việt-Nam mà Pháp-Hoa ký hòa ước 1887 đó, Việt-Nam gọi là vịnh Bắc-Việt. Trung-quốc cũng gọi là vịnh Bắc-bộ. Cho đến nay (2001), họ cũng vẫn dùng tên đó. Vậy thì rõ ràng vịnh này của Việt-Nam. Nếu của Trung-quốc thì họ phải gọi là vịnh Nam-bộ chứ?

Bây giờ đến hiệp định Việt-Hoa 25-12-2000 thì vùng vịnh Bắc-bộ được chia ra như sau: Việt-Nam 53% Trung quốc 47%. So với trước 1887 thì Việt-Nam chỉ mất có 38%, nay mất thêm 9% nữa!

4.5 – Ảnh hương vụ cắt lãnh hảị

4.5.1 – Mất lãnh hải, quốc sản.

Theo hiệp định này thì rõ ràng đảng Cộng-sản Việt-Nam đã nhường cho Trung-quốc tới 9% lãnh hải vùng vịnh Bắc-Việt. Cái đau đớn là vùng nhượng là vùng:

– Có nhiều hải sản về cá thu, cá song, cá hồng, mực là những loại hải sản quý – Dưới đáy biển có mỏ hơi đốt, và dầu lửa – Một số đảo trong vùng nhượng thuộc Trung-quốc.

4.5.2 – An ninh quốc gia bị đe dọạ

Nếu vụ nhượng đất nguy hại về phương diện tinh thần, kinh tế thì vụ nhượng lãnh hải lại nguy hại về an ninh vì Trung-quốc có thể dùng các đảo này làm phi trường quân sự, căn cứ Hải-quân để uy hiếp Thủ-đô Hà-nội và các tỉnh trung châu Bắc-Việt và miền Trung, miền Nam Việt-Nam. Tin của ECL ghi lại, trong những cuộc hội đàm Hoa-Việt về lãnh hải, Trung-quốc đòi cho được mấy đảo nhỏ trong vùng. Cũng những tin của ECL về các cuộc hội của Bộ Chính-trị đảng Cộng-sản Việt-Nam thì việc chủ trương nhượng các đảo do quyết định của toàn thể, không do ba ông Cố-vấn Ðỗ Mười, Lê Ðức-Anh hay Võ Văn-Kiệt. Ðể tỏ ý hoàn toàn quy phục Trung-quốc, Bộ Chính trị cũng trao cho Trung-quốc toàn bộ kế hoạch phòng thủ phía Bắc Việt-Nam. Theo ý kiến chúng tôi thì trong Bộ Chính-trị bấy giờ, nhóm quân đội rất mạnh, chủ chốt có ba vị tướng là Lê Khả-Phiêu, Phạm Văn-Trà, Phạm Thanh-Nhàn. Trong tài liệu này, có phần ước tính tình hình Trung-quốc, Việt-Nam, đại lược như sau:

“- Trung-quốc không có khả năng dùng Không-quân tấn công vào Thủ-đô Hà-nội và các tỉnh đồng bằng Bắc-bộ vì khoảng cách từ các phi trường Quảng đông, Quảng-tây, Vân-nam, Hải-Nam quá xa, phi cơ chỉ có thể tới oanh tạc nhưng trở về thì không đủ nhiên liệu.

– Nếu Trung-quốc tiến công bằng đường bộ thì ít nhất phải có một triệu quân. Với một triệu quân mỗi ngày cần 10.000 lượt ô-tô tiếp tế mà đường bộ thì các ngả Lai-châu, Lào-cai, Hà-giang không dùng được. Chỉ có ba ngả chính tạm dùng: Một là Lạng-sơn, hai là Hạ-long (Quảng-yên cũ), ba là Cao-bằng. Ba ngả đó đường sá gồ ghề, núi non hiểm trở. Với 10.000 lượt xe thì chỉ ba ngày là đường nát hết.

– Ðịa thế hiểm trở, khúc khuỷu của ba con đường này, chỉ cần ba người đóng một chốt, cũng đủ cản trở một ngày tiếp tế – Trong bối cảnh chiến tranh Hoa-Việt xẩy ra,thì Thủ-đô cũng như Bộ Chính-trị, Bộ Tổng Tư-lệnh có thể chuyển vào Thành-phố Hồ Chí-Minh.

– Trường hợp đó bắt buộc Trung-quốc phải dùng đường biển tiếp tế, chuyển quân. Hai quân cảng lớn sử dụng sẽ là Bắc-hải, Quảng-châu, Hải-Nam. Cả ba cùng xa, rất khó khăn”.

Bây giờ Trung-quốc được mấy đảo trong vịnh Bắc-Việt, rất gần với thềm lục địa của trung châu Bắc-bộ, miền Trung và miền Nam. Nếu như Trung-quốc thiết lập căn cứ Không-quân, Hải-quân, trạm tiếp vận tại đây thì toàn bộ lãnh thổ Việt-Nam bị uy hiếp nặng nề.

Ông Lê Khả-Phiêu, Phạm Văn-Trà, Phạm Thanh-Nhàn đều là tướng lãnh, từng cầm quân trên 40 năm thì các ông phải biết rõ điều đó. Biết nhưng các ông vẫn làm thì có nghĩa là các ông muốn: “Việt-Nam vĩnh viễn nằm trong vòng kiềm tỏa của Trung-quốc”.

Còn như các ông ấy làm việc đó để được gì, cho ai, vì ai thì tôi chịụ…

Bác sĩ/Tác giả TRẦN ĐẠI SỸ (Paris, Pháp Quốc).

CSVN luôn coi dân tộc Việt là kẻ thù đáng sợ nhất, Radio ... - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=XkbtvBX2HnM
Feb 2, 2017 - Uploaded by RadioNguoiViet
https://youtu.be/OuVv8BbWAJQ Đây  đài phát thanh ĐLSN, tiếng nói của những người Việt tha thiết với tiền đồ tổ quốc ...

Đảng CSVN là kẻ thù chung của toàn dân - Radio DLSN - 22052014 ...

https://www.youtube.com/watch?v=QY6Q1xaNQps
May 22, 2014 - Uploaded by radiodlsn
Chương Trình Phát Thanh ÐÁP LỜI SÔNG NÚI Thứ Năm, ngày 22 tháng 05 năm 2014 Vân Hà kính gởi lời chào tới quý thính ...



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Chế độ gian lận [22.07.2018 12:13]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Lụi tàn làng Việt tại Philippines - Nữ Việt kiều Anh bị khủng bố ở VN [Đã đọc: 1308 lần]
TPHCM: VC bị khủng bố lên kế hoạch đặt bom xăng hàng loạt nơi công cộng [Đã đọc: 649 lần]
Mỹ huỳ họp hủy bỏ cuộc họp với Triêu Tiên vì không nghiêm túc [Đã đọc: 523 lần]
Mode ăn chơi mới thành Hồ: Massage thoát nội y vô cùng hấp dẫn [Đã đọc: 474 lần]
Chinh phục thế giới thời đại HCM: Gái mại dâm Việt gia tăng hoạt động ra ngoại quốc [Đã đọc: 438 lần]
Miền Trung đứng lên cứu quốc: Biểu tình khắp các tỉnh không khiếp sợ CS bắt bớ khắp nơi [Đã đọc: 407 lần]
Người Việt có tiền mua ngay thị trấn ở California chỉ 900,000$US được làm thị trưởng [Đã đọc: 398 lần]
Không có chế độ độc tài nào dã man bằng CSVN: Blogger Mẹ Nấm lo ngại an nguy tính mạng của mình trong trại giam - Phim Mẹ Nấm chiếu tại Bongkok gây chấn động [Đã đọc: 389 lần]
Nhờ ơn bác và đảng, đàn ông Việt Nam CHXHCN uống rượu bia nhiều nhất thế giới [Đã đọc: 359 lần]
Tiến trình hiệp ưóc Thành Đô: CSVN đuổi dân dành đất làm cao ốc bán rẻ cho TQ, TQ mua nhà đất dân giá rẻ như bèo chiếm đất nước không cần nổ phát súng [Đã đọc: 347 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.