Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2018
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 10647462

 
Văn hóa - Giải trí 23.06.2018 07:19
Thời đại HCM: Dân thì gian, quan thì tham’, bao giờ VN mới thoát nghèo đói lạc hậu?
29.03.2018 20:46

Khi dân thì gian, còn quan thì tham’, bao giờ mới thoát nghèo?
Liên quan đến vụ việc ‘tỉnh cấp bò giống, xã chia người nhà cán bộ làm thịt’, bạn đọc Đại Lâm kể lại 2 câu chuyện thoát nghèo ở địa phương mình và đề xuất Nhà nước nên xem lại tính hiệu quả của chính sách này.


Nhằm góp thêm một góc nhìn, Tuổi Trẻ o­nline xin giới thiệu phản hồi của bạn đọc Đại Lâm.

“Mấy ngày gần đây, vụ việc ở xã Triệu Độ, Triệu Phong, Quảng Trị, tỉnh cấp bò giống, xã chia cho người nhà cán bộ làm thịt làm cho dư luận vô cùng bức xúc và phải kêu lên rằng sao mà họ (các cán bộ) ăn không chừa thứ gì? Liêm sỉ của họ để đâu mà có thể nuốt trôi những con bò hỗ trợ cho các hộ nghèo như vậy?

Đây không phải là lần đầu tiên bò, dê, gà thay vì đến với hộ nghèo, cận nghèo thì lại “đi lạc” vào nhà cán bộ hoặc đi nhầm vào nồi của cán bộ.

Chua xót và mỉa mai làm sao khi những người có bổn phận chăm lo cho dân nghèo lại có thể cướp miếng ăn của người nghèo mà không có chút mảy may xấu hổ hay chùn tay như vậy. Hành vi vi phạm pháp luật này không lý do nào có thể biện minh được.

Tuy nhiên, chính sách xóa đói giảm nghèo với mục đích tốt đẹp của Nhà nước không phải chỉ bị cán bộ trục lợi mà còn bị một bộ phận người dân lợi dụng, ỷ lại.

“Cha ông ta có câu “dân thì gian mà quan thì tham”. Nếu cách thực hiện chính sách xóa đói giảm nghèo không có sự điều chỉnh mà cứ giữ nguyên như bao năm nay thì e rằng chúng ta sẽ khó mà hết hộ nghèo, cận nghèo được.”

Đại Lâm

Đa số hộ nghèo khi nhận được sự hỗ trợ của Nhà nước và các cá nhân, tổ chức đều cố gắng vươn lên, lao động chăm chỉ để thoát nghèo.

Nhưng bên cạnh đó cũng có người dù không nghèo nhưng vẫn muốn được là hộ nghèo, thậm chí tranh giành để được nghèo, có người lại cứ muốn nghèo mãi không chịu thoát nghèo.

Tôi xin kể lại 2 câu chuyện mà bản thân mình đã được chứng kiến:

1- Giành nhau để được làm hộ nghèo

Cách đây mấy năm, trong một buổi họp tổ dân phố của tôi, sau những công việc liên quan đến chính sách đất đai, mức thu các loại phí, ông tổ trưởng chuyển sang chủ đề bình xét hộ nghèo. Theo chỉ tiêu được trên phân, tổ dân phố của chúng tôi có 5 suất hộ nghèo.

Có 3 hộ ai cũng thấy rõ là nghèo vì nhà neo đơn, bệnh tật, công việc lúc có lúc không. Còn 2 suất nữa nhưng ai cũng muốn là hộ mình. Khi người này giới thiệu nên để nhà ông A là hộ nghèo thì có người phản đối ngay: nghèo mà nhà có xe máy, sáng nào cũng ra quán ăn sáng à? Tôi giới thiệu hộ ông B.

Ngay lập tức lại có người phản đối: hộ ông B có nhà xây kiên cố sao lại nghèo được? Có người tự ứng cử mình là hộ nghèo với lý do để con cái đi học được miễn học phí, mong bà con đồng ý giúp cho.

Cứ vậy, hễ có nhà nào được đề cử vào danh sách hộ nghèo là lại có người đưa bằng chứng tố cáo họ không nghèo để phản đối. Mọi người tranh nhau được làm hộ nghèo nên cuộc họp kéo dài hơn dự kiến.

Là một người nhỏ tuổi hơn đa số các đại diện đi họp, lại là người không am hiểu lắm về tình hình kinh tế của hơn 100 hộ trong tổ dân phố của mình nên tôi không dám có ý kiến mà chỉ ngồi im nghe.

Nhưng nghe mãi những tranh cãi chưa có dấu hiệu kết thúc của mọi người, cuối cùng tôi đành giả bộ nghe điện thoại chạy ra ngoài rồi trốn về luôn. Sau đó, trong các cuộc họp tổ dân phố mà có phần liên quan đến xét hộ nghèo là tôi… bỏ trốn.

2- Đợi ông Nhà nước cấp giống

Mẹ tôi thường hay thuê một người đàn ông bị mờ một mắt làm cỏ, hái cà phê vì thấy tội nhà ông nghèo và ông tuy mắt mờ nhưng lại cẩn thận. Ông là người Kinh có vợ là người dân tộc thiểu số và 3 đứa con nhưng không có đất sản xuất nên thuộc diện khó khăn.

Khi Nhà nước có chủ trương cấp đất sản xuất cho các hộ người dân tộc thiểu số, nhà ông được cấp mấy sào đất cách nhà khoảng mấy chục cây số, bắp giống. Trên đất có một ngôi nhà nhỏ để ở.

Sau vụ thu hoạch bắp đầu tiên, ông ghé vào nhà mẹ tôi chơi, kể chuyện ở nơi được cấp đất sản xuất buồn lắm, điện không có, người thì thưa nên chẳng có ai nói chuyện. Mẹ tôi hỏi vậy khi nào lại xuống đó làm tiếp.

Ông nói khi nào ông Nhà nước cấp giống tiếp thì xuống trồng còn không thì thôi, lại về nhà đây ở, ai thuê gì thì làm nấy. Tôi nghe câu chuyện của ông với mẹ mà không hiểu ông đang làm việc cho mình hay cho “ông Nhà nước”? Nếu với cách làm này thì bao giờ ông có thể thoát nghèo?

Chính sách xóa đói giảm nghèo mà Nhà nước Việt Nam thực hiện bao lâu nay đã hỗ trợ cho rất nhiều hộ nghèo, cận nghèo. Việc cấp phát cây, con giống, xây nhà đại đoàn kết, phát thẻ bảo hiểm y tế… cho người nghèo đã giúp họ bớt khó khăn, vươn lên trong cuộc sống.

Nhưng phải nhìn nhận đúng thực tế rằng chính sách nhân văn này đã làm cho một số người dân nảy sinh tâm lý ỷ lại, trông chờ vào Nhà nước, không muốn thoát nghèo.

Một số cán bộ lại để dê, gà, bò “đi lạc có chủ ý” vào nhà mình, nhà người thân của mình hoặc thậm chí còn đưa vợ mình nhập khẩu vào một hộ nghèo nào đó để trục lợi.

Cha ông ta có câu “dân thì gian mà quan thì tham”. Nếu cách thực hiện chính sách xóa đói giảm nghèo không có sự điều chỉnh mà cứ giữ nguyên như bao năm nay thì e rằng chúng ta sẽ khó mà hết hộ nghèo, cận nghèo được.

https://tuoitre.vn/khi-dan-thi-gian-con-quan-thi-tham-bao-gio-moi-thoat-ngheo-20180329090734006.htm

(báo Tuổi Trẻ CSVN)

Đạo đức xã hội Việt Nam thời XHCN

Đại Nghĩa (Danlambao) - Trong khi đảng CSVN ra rả ngày đêm kêu gọi nhân dân Việt Nam học tập gương đạo đức của “bác hồ” thì chính là lúc cái đạo đức xã hội ngày càng xuống cống trầm trọng. Anh Vũ, Thông tín viên đài RFA đã đưa tin:

“Ở Việt Nam trong thời gian qua, sự xuống cấp về đạo đức xã hội đã trở thành vấn đề được dư luận xã hội hết sức quan tâm.

Chưa bao giờ các hành vi vô nhân tính, vô đạo đức trong các mối quan hệ xã hội, kể cả giữa những người thân trong gia đình lại xuất hiện với một tần xuất dày đặc trên báo chí như hiện nay”. (RFA o­nline ngày 25-1-2015)

Hai vị giáo sư khả kính thường ưu tư về tình hình đất nước đã nói về sự “Suy thoái đạo đức hiện nay” tại Việt Nam như sau:

- Từ Đà Nẵng Giáo sư Nguyễn Thế Hùng giải thích: “Tình trạng này xuất phát từ vấn đề là mọi cái đều do nền giáo dục sinh ra. Thí dụ như ở Miền Nam hồi trước năm 1975, nền giáo dục Miền Nam đào tạo con người rất là đàng hoàng. Còn bây giờ, cái nền giáo dục này nó loạn quá…

- Từ Hà Nội Giáo sư Nguyễn Thanh Giang: “Phải nói rằng từ khi đưa chủ nghĩa Mác vào Việt Nam thì con người VN bấy giờ còn tha hóa hơn con người VN thời phong kiến. Và tư chất, đạo lý của con người VN bây giờ còn thua thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xã hội”. (RFA o­nline ngày 27-3-2014)

Giáo sư Nguyễn Đình Cống, trường Đại học Xây Dựng nhận định rằng:

“Theo tôi thì nguyên nhân gốc của sự xuống cấp đạo đức cũng là nguyên nhân gốc của những tệ nạn vì trong những tệ nạn được nói tới thì sự xuống cấp về đạo đức là quan trọng nhất…

Theo tôi ‘Nguyên nhân gốc của những tệ nạn của xã hội VN hiện nay là kết hợp, sự cộng hưởng của những thói xấu trong tính cách người Việt và những nội dung độc hại trong Chủ nghĩa Marx-Lenin”.

Cụ thể là:

“Khi chúng ta cố vận dụng Chủ nghĩa Marx về đấu tranh giai cấp vào Cải cách ruộng đất, Cải tạo tư sản, trừ bỏ những bất đồng về tư tưởng, khi cố ép xây dựng Hợp tác hóa nông nghiệp và mở rộng kinh tế quốc doanh thì không những tạo ra những thất bại thảm hại về kinh tế mà còn phá hoại đạo đức một cách nặng nề”. (Boxitvn o­nline ngày 27-1-2015)

Tiến sỹ Vũ Duy Phú viết cho BBC từ Hà Nội…

“Những biểu hiện xấu đủ kiểu hiện nay ở Việt Nam không có khác gì, thậm chí về mức độ tồi tệ thì công bằng mà nói, còn kém nhiều thứ tương tự đã và đang xảy ra ở nhiều nơi trên thế giới…

Sau 1975, lúc mới đầu thấy xuất hiện những dấu hiệu vô lý trong quản lý xã hội, sau mới nhận ra là do sự thiếu kinh nghiệm, thậm chí ngu dốt của nhiều người lãnh dạo trong các cấp, cuối cùng mới vỡ lẽ ra là có những lực cản rất lớn, đó là ý thức hệ Marx Lenin, trong đó rường cột là giai cấp công nhân độc quyền mất dân chủ, rồi hậu quả nảy sinh từ sự kéo dài của đường lối đó, gần đây đã phát triển đến mức tha hóa đạo đức xã hội trầm trọng”. (BBC o­nline ngày 25-1-2012)

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu với nỗi ưu tư đã nêu thắc mắc là: “Vong bản từ đâu?”

“Hãy nhìn vào thực tiễn xã hội: Có bao giờ người Việt Nam lại thờ ơ trước nguy cơ vong quốc, nguy cơ bị đồng hóa như bây giờ? Có bao giờ sự thờ ơ trước đau khổ của đồng loại, sự đâm chém, băm chặt nhau dễ dàng như cơm bữa, sự nhố nhăng mất gốc, sự phô bày thú tính, sự vênh váo rởm đời, sự hành hạ người yêu nước một cách ngang nhiên, sự nịnh bợ kẻ nội xâm và ngoại xâm… lại được tôn vinh trước thanh thiên bạch nhật như bây giờ? Có bao giờ sự thành thật thua sự giả dối, người lương thiện lại sợ kẻ gian manh, người yêu nước lại bị lép vế, bậc thức giả lại bị cười khinh, công lý lại bị nhạo báng một cách thảm hại như bây giờ?” (Boxitvn o­nline ngày 12-2-2011)

Nhà báo Nguyễn Thế Thanh, nguyên Phó giám đốc Sở VHTT đã thành thật nhìn nhận:

“Tôi nghĩ một khi đạo đức xã hội xuống cấp thì mình phải thừa nhận nó thôi chứ chối cãi thế nào được. Thế nào là xuống cấp? Tức là: vợ giết chồng, chồng giết vợ, cha mẹ giết con cái, con cái giết cha mẹ chỉ vì không được chia một mảnh đất cho nó công bằng, theo như nhận thức của họ. Theo tôi nghĩ, đạo đức xã hội thế là xuống cấp rồi”. (RFA o­nline ngày 25-1-2015)

Dưới đây tôi xin lược trích một số tin tức hàng ngày điển hình trong muôn vạn tin tức của Việt Nam thời nay, thời xã hội chủ nghĩa đa số được đăng trên báo “lề đảng”:

“Nghịch tử” nát rượu sát hại cha mẹ đẻ để lấy tiền thỏa mãn cơn khát.

“Mặc dù đã ở cái tuổi ‘ngoại tứ tuần’ nhưng Hán Bá Lực (48 tuổi) vẫn chẳng chịu tu trí làm ăn ngược lại hắn còn là một kẻ nghiện rượu. Cũng chính vậy mà đứa con bất hiếu đã lên kế hoạch sát hại cha mẹ đẻ mình chỉ để lấy tiền mua rượu”.(Vietbao.vn o­nline ngày 11-9-2014)

Dư Kim Liên giết chồng và nỗi đau của gia đình trung tá CSGT.

“Dư Kim Liên có chồng là cảnh sát giao thông, nhưng lại phạm tội ăn cắp phải tù treo. Ra tù nhiều lần cờ bạc, nợ bạc tỷ, xin chồng bán nhà trả nợ bị chồng dọa ly hôn. Biết khó có tiền, khi xã hội đen đang xiết nợ hàng ngày ả họ Dư lên kế hoạch bằng mọi cách phải giết chồng. Giết, mới có giấy tờ nhà đem bán để trả nợ”.(Vietbao.vn o­nline ngày13-4-2013)

Những nữ sinh tan trường là… lên giường.

“Con nhà nghèo, lên Hà Nội trọ học, thiếu tiền ăn tiêu, những cô sinh viên đó sẵn sàng kiếm việc làm thêm bằng… ‘vốn tự có’, để rồi sau đó phải bẽ bàng khi công an bắt quả tang khi đang phục vụ khách”. (VietnamNet o­nline ngày 27-5-2012)

Nữ sinh 13 làm ‘tú bà’ đường dây bán dâm tuổi teen.

“Bằng chiêu thức dụ dỗ, 2 má mì nhỏ tuổi đã lôi kéo một số học sinh cấp 2 tham gia vào đường dây bán dâm cho khách với mức giá từ 10-20 triệu đồng”. (VietnamNet o­nline ngày 7-7-2012)

Lộ diện một đường dây hiệu trưởng mua bán trinh học trò.

“Ngày 7-9-2009, công an huyện Vị Xuyên (tỉnh Hà Giang) đã ra lệnh bắt tạm giam ông Sầm Đức Xương, Hiệu trưởng trường THPT Việt Linh (huyện Bảo Quang, tỉnh Hà Giang) vì tội tham gia đường dây mua bán trinh trẻ vị thành niên.

Theo nguồn tin ban đầu, ông Sầm Đức Xương đã tham gia đường dây mua bán dâm trẻ vị thành niên là các học sinh cấp 2, cấp 3, học trò của chính mình trong một thời gian khá dài”. (VietnamNet o­nline ngày 11-9-2009)

Mẹ bán con vào ổ mại dâm.

“Đã mấy ngày kể từ khi được giải cứu khỏi ổ mại dâm ở Hà Tĩnh nhưng H. (14 tuổi) vẫn không thể quên được cái cảm giác đau đớn và tủi nhục khi bị chính người mẹ ruột của mình đang tâm bán vào động quỷ”. (VietnamNet o­nline ngày 24-4-2008)

Tử hình người bố hiếp dâm 3 con ruột.

“Võ Phan Hùng cũng đã thừa nhận hành vi đồi bại của mình với cơ quan công an: Từ tháng 7-2007 đến tháng 8-2008, Hùng đã 8 lần thực hiện hiếp dâm với chính 3 con gái ruột của mình (khi đó các cháu đều chưa đến 13 tuổi). Hùng đã cấm các con là không được nói cho ai biết, nếu không sẽ bị giết chết”. (VietnamNet o­nline ngày 1-10-2010)

Tâm sự của người mẹ bị con ruột giở trò đồi bại.

“Vì siêng ăn, nhác làm nên dù đã ngoài 20 tuổi nhưng một chữ bẻ đôi, Hiếu cũng không biết…

Có bao nhiêu tiền Hiếu cũng đầu tư vào cơn nghiện…

Khi thất nghiệp vì bị kiểm lâm theo sát, hắn về trộm tiền của mẹ…

Ai cũng khuyên răn rồi nhưng có được đâu. Dính vào ma túy rồi nó trở nên hư hỏng quá… chính bà lại là nạn nhân bởi hành vi không thể tưởng tượng nổi của đứa con nghịch tử này. Sau khi thông tin về việc bà L. bị Hiếu cưỡng hiếp ngay trong nhà lan ra, ai nấy đều bàng hoàng, bởi chưa bao giờ họ được nghe kể về hành vi vô đạo đức đến như vậy”.(Nguoiduatin o­nline ngày 28-4-2013)

Một cô gái bị hành hạ như nô lệ suốt 13 năm.

“Từ 8 tuổi, cô bé đã phải đi làm thuê cho một quán phở. Vợ chồng chủ quán gian ác, dùng kìm kẹp da thịt, dùng dây điện đánh vào người cô bé suốt 13 năm qua, dù cô cố gắng làm việc quần quật từ 4 giờ 30 sáng tới khuya bất kể ốm đau”.(NguoiLaoĐong o­nline ngay 7-11-2007)

Ăn nhậu Việt Nam: 5 triệu con chó và 3 tỷ lít bia.

“Mỗi năm, người Việt ăn 5 triệu con chó, 5 triệu gói mì tôm và uống 3 tỷ lít bia đây là điều những con số cho thấy lượng tiêu thụ thịt chó, mì tôm, bia của Việt Nam nằm trong top đầu thế giới và các nước trong khu vực”. (VietnamNet o­nline ngày 19-2-2014)

Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác.

“Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng Không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật có xu hướng gia tăng. Những câu chuyện về người Việt Nam ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.Hồ Chí Minh, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ”. (VietnamNet o­nline ngày 24-3-2014)

- Sài Gòn đứng áp chót bảng xếp hạng thành phố an toàn.

“Nơi từng được coi là Hòn Ngọc Viễn Đông đứng thứ ba từ dưới lên trong bảng xếp hạng 50 thành phố an toàn nhất trên thế giới…

Thành phố mà nhiều người giờ hay gọi lại tên cũ trước đây là Sài Gòn đứng ở cuối phần xếp hạng về ‘an toàn cơ sở hạ tầng’ (chất lượng đường xá, số vụ tử vong liên quan tới tai họa…)

Truyền thông gần đây đã cho đăng nhiều bài viết về tình trạng ‘cướp giật táo tợn và liều lĩnh’ ở TP Hồ Chí Minh”. (VOA o­nline ngày 1-2-2015)

Những sự việc nêu trên đã vẽ ra bức tranh ãm đạm về “Đạo đức xã hội hôm nay” được những người ở trong nước nói trên đài RFA cho thiên hạ khắp 4 biển 5 châu biết được cái XHCN Việt Nam “u việt” là thế nầy.

“Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện từ Hà Nội có nhận xét rằng: ‘Những vụ giết người, cướp của ngày càng táo bạo, kẻ thủ ác tuổi đời ngày càng trẻ và cách thức giết người ngày càng dã man, độc ác, quyyết liệt’.

“Nhà văn Trần Mạnh Hảo cũng báo động về tình trạng ‘xuống cấp chưa từng thấy’ của VN hiện nay: ‘Xã hội Việt Nam hiện nay, về mặt đạo đức, xuống cấp chưa từng thấy. Tình trạng này đầy tràn những mặt báo ‘lề phải’. Ngày nào cũng cướp, cũng giết, cũng có những tội phạm xã hội khủng khiếp. Nó tràn lan, không còn là hiện tượng riêng lẻ, mà cả hệ thống như vậy rồi’…

“Mục sư Nguyễn Trung Tôn từ Thanh Hóa phân tích: Đảng cộng sản thì phát động học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Nhưng không biết tấm gương đạo đức của cụ nó tốt tới đâu? Có phải chăng họ học vấn đề mà ông Hồ đem đồng bào ra ‘đấu tố’ khiến con giết cha, vợ giết chồng, anh em giết lẫn nhau. Cho nên ngày hôm nay, cái ‘đạo đức’ ấy nó dẫn đến như vậy?” (RFA o­nline ngày 10-7-2013)

Đảng CSVN ngày nay luôn kêu gọi, luôn hô hào học tập gương đạo đức của ông Hồ Chí Minh, nhưng qua phần trình bày trên cho chúng ta thấy rõ tại sao đạo đức xã hội Việt Nam ngày nay xuống cống? Có phải chăng do Hồ Chí Minh vận dụng một cách nhuần nhuyễn chủ nghĩa Marx Lenin? Luật sư Lê Quốc Quân, một nhà trí thức trẻ đã nhận định một cách sáng suốt và can đảm đã nói:

“Có lẽ họ thấy vô khối kẻ đang ăn cắp, ăn trộm hàng ngàn tỷ của nhân dân vẫn lên TV nói về ‘đạo đức tư tưởng’ cho nên họ ‘học tập và làm theo’ trộm cắp, gian dối để bớt lại chút tiền xăng, tiền phí đổ bãi đẻ đưa về cho vợ con?...Tôi mà gặp nó chắc sẽ khuyên nó không nên học tập theo lời dạy của Hồ Chí Minh nữa mà phải ‘trực tiếp làm theo’ luôn đúng chính cuộc đời của ông Hồ. Đó là đi làm cách mạng!” (DanLamBao o­nline ngày 28-3-2012)

Những vị lão thành trí thức cộng sản đã nhận thấy sự tác hại của chủ nghĩa Marx Lenin và và kêu gọi tẩy chay nó nhưng các người lãnh đạo còn đang ngồi trên quyền lực như TBT đảng CSVN trong diễn văn kỷ niệm 85 năm thành lập đảng vẫn cứ nhất quyết bám cái chủ nghĩa ăn hại đái nát này cũng như cố duy trì nó trong Điều 4 Hiến pháp, vì bỏ nó là tự sát. Giáo sư Nguyễn Đình Cống đã chỉ cho rằng:

“Muốn khắc phục, muốn dẹp bỏ tệ nạn thì hay nhất, tốt nhất là xóa được, cải thiện được những tật xấu trong nền văn hóa và từ bỏ được chủ nghĩa Marx Lenin để xây dựng một thể chế thật sự dân chủ, trong sạch…

Sẽ là tốt nhất khi tự trong các cán bộ cấp cao của đảng CSVN có được một số người giác ngộ quyền lợi dân tộc, thấy được tác hại của chủ nghĩa Marx Lenin,dũng cảm vận động từ bỏ nó kết hợp đổi tên đảng (vì tên đảng CS phải gắn chặt với CNML)”. (Boxitvn o­nline ngày 29-12-2014)




Ca Dao Thời Đại Xã Hội Chủ Nghĩa

 Vũ Bá Hoan   

vietnamwater-puppet-4413

Có lẽ từ ngày lập quốc tới nay, chưa có thời đại nào có nhiều ca dao được truyền tụng trong dân gian để chỉ trích những người cầm quyền và chính sách cai trị đất nước, như thời đại Xã Hội Chủ Nghĩa do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Kể từ ngày 30-4-1975 , VC xâm chiếm miền Nam tới nay, Sàigòn và Hà Nội có lẽ là nơi xuất phát nhiều ca dao chỉ trích chế độ VC nhất.

Người dân sống dưới chế độ độc tài đảng trị bị đàn áp và tước đoạt những quyền căn bản của con người như quyền tự do hội họp, tự do ngôn luận và tự do đi laị.  Những  bloggers và thanh niên, thiếu nữ bầy tỏ lòng yêu nước qua việc chống Trung Cộng chiếm đảo Hoàng Sa và Trường Sa, hoặc bầy tỏ bất đồng chính kiến một cách ôn hòa về chính sách đảng trị, cũng đều bị Việt Cộng trấn áp dã man bằng cách kết án tù nhiều năm. Để tránh bạo quyền VC áp đặt cảnh tù tội khi công khai chỉ trích chính quyền, người dân đã dùng thể thức ca dao (một loại văn chương bình dân được lưu truyền trong dân gian mà tác giả những câu ca dao ấy không ai biết rõ tên tuổi) làm phương tiện đấu tranh chống lại bạo quyền Việt-Cộng. Người dân sáng tác những câu ca dao thời đại để chỉ trích và phản đối chính sách độc tài đảng trị của Cộng-Sản VN, đồng thời còn là một hình thức để họ xả nỗi uất ức, bất bình trước bạo quyền.

Những câu ca dao được trích dẫn trong bài viết là những câu đã được người viết sưu tầm trên sách báo hải ngoại hoặc trên mạng lưới điện toán. Sau đây, chúng ta hãy xem ngườì dân VN sống dưới XHCN chỉ trích những người lãnh đạo CSVN qua  những câu ca dao châm biếm rất độc đáo và sâu sắc, được truyền tụng khắp các miền đất nước.

  • Châm biếm và chỉ trích lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam

Có thể nói trong lịch sử VN, kể từ ngày dựng nước tới nay, chưa có một lãnh tụ nào bị người dân khinh miệt và thù oán như Hồ Chí Minh. Vào những năm đầu chiếm được miền Nam, người dân bị kiểm soát dưới hình thức hộ khẩu, họ thiếu ăn, thiếu mặc; vì thế họ căm tức chế độ VC, nên đã miệt thị HCM, ví ông ta như bộ phận sinh dục của họ, một hình thức sỉ nhục mà giới bình dân khi khinh ghét ai, thường đem ra  nhục mạ :

Một năm hai thước vải thô,

Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra.

May áo thì hở lá đa,

Chị em thiếu vải hoá ra lõa lồ.

Vội đem cất ảnh bác Hồ,

Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm.

hoặc :

Ngày xưa tem phiếu vải thô,

Em mặc không đủ, Bác Hồ lòi ra.

Bây giờ tơ nét thả ga,

Bác Hồ cũng bị lòi ra ào ào.

Người dân oán hận  HCM đến độ trách cứ cả cụ Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh HCM:

Trách ai sinh thứ họ Hồ,

Để cho cả nước như đồ vất đi .

Đảng Cộng Sản VN luôn luôn thần thánh hóa HCM là người vì dân, vì nước, đã hy sinh hạnh phúc cá nhân của mình, suốt đời không biết đến đàn bà. Chúng ta hãy nghe người dân vạch trần mặt nạ đạo đức giả của HCM :

Bác Hồ đại trí, đaị hiền,

Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong.

Minh Khai phận gái chữ tòng,

Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì.

Câu ca dao sau đây có lẽ được sáng tác và lưu truyền tại miền Bắc trong những năm đầu thập niên 1950, ngay sau khi VN bị chia đôi đất nước, cho ta thấy người dân miền Bắc chế diễu HCM như một ông già nhà quê, khi uống rượu vào thì ăn nói khoác lác :

Việt Nam có một ông già,

Râu dài, tóc bạc tên là Chí Minh.

Ông hay uống rượu một mình,

Khi buồn lại rủ Trường Chinh uống cùng.

Say sưa ông nói lung tung,

Việt Nam mình sẽ sánh cùng năm châu.

Nghe thấy vậy, người dân miền Bắc liền chỉ mặt ông, khẳng định :

— Này ông, chuyện ấy còn lâu !!!

Thế rồi bỗng nhiên vào năm 1969 thì :

Bác Hồ ta thật vẻ vang,

Đang từ khỏe mạnh, chuyển sang …. từ trần !

Sau khi HCM chết, xác được ướp và phô bày tại lăng Ba Đình, Hà Nội. Người dân mỗi khi đi qua lăng, lại hậm hực đổ tội lên đầu bác :

Vũ trường là chốn ăn chơi,

Chí  Hòa là chỗ nghỉ ngơi giang hồ,

Lăng kia là của giặc Hồ,

Cho nên dân Việt cơ đồ nát tan .

Sau khi kể tội HCM, người đứng đầu đảng Cộng Sản VN, người dân cũng không quên kể tội đồng đảng là những tên chóp bu tội đồ của dân tộc: Phạm Văn Đồng, Lê Duẫn và Trường  Chinh, bằng những lời tố cáo sau đây :

Tên Đồng, tên Duẫn, tên Chinh,

Vì ba tên ấy, dân mình lầm than,

Hoặc :

Trường Chinh, Lê Duẫn, Văn Đồng,

Cả ba đồng lòng giết chết con tao.

Sau cùng là nỗi căm phẫn đến cực độ của người dân, muốn “làm thịt” cả ba tên  :

Trường Chinh, Lê Duẫn, Văn Đồng,

Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào ?

Vặt lông cả đám cho tao !

Người đứng đầu quân đội VC là Võ Nguyên Giáp, được HCM phong quân hàm Đại Tướng, khởi đầu chỉ huy 34 vệ quốc quân (sic) khi mới thành lập quân đội nhân dân, cũng bị người dân mỉa mai bằng giọng khinh miệt, chua chát, vì thấy Lê Duẫn hạ nhục Võ Nguyên Giáp mà vì hèn, không dám hé môi :

Ngày xưa đại tướng anh hùng,

Ngày nay đại tướng ngập ngừng phân vân.

Cầm quân, rồi lại cầm quần,

Đẻ vô kế hoạch, anh Văn mất nhờ.

Hoặc :

Ngày xưa đại tướng cầm quân,

Ngày nay đại tướng canh  l… chị  em.

Sau khi HCM, Phạm Văn Đồng, Lê Duần, Trường Chinh đã đi theo Lenin, Stalin về  bên kia thế giới, bốn tên VC đàn em lên cầm quyền, đã bị người dân thù ghét, chỉ mặt, gọi tên, và  kêu gọi ai đó hãy ra tay trừ khử chúng để nhân dân VN ăn mừng :

Đố ai đếm được lá rừng,

Đố ai giết được Trọng, Hùng, Dũng, Sang.

Bốn thằng tứ trụ Việt gian,

Để dân nước Việt hân hoan ăn mừng.

Người dân Việt tin rằng Nông Đức Mạnh là con rơi của HCM, nên mới có câu ca dao sau đây :

Thu đi để lại lá vàng,

Bác đi để lại một thằng họ Nông,

Thằng này quả thật chơi ngông,

Bảy mươi lấy vợ má hồng đẹp xinh.

Đám lãnh đạo VC đàn em Bác cũng học theo gương “đạo đức” của bác khi bác còn sinh thời :

Ba cô nhập học đầu năm,

Một cô bị bắt hầu Sầm Đức Xương.

Mười ba đảng cũng làm luôn,

Học theo gương bác, chẳng buông em nào.

Đỗ Mười xuất thân là tên hoạn lợn ( thiến heo), nên người dân VN đã chế nhạo dòng dõi xuất thân của hắn :

Bất kể hoạn lợn, chăn trâu,

Hễ cứ vào đảng ở lâu làm trùm .

Hoặc:

Giỏi a đồng chí Đỗ Mười,

Lớp ba chưa đỗ đã ngồi bí thư .

Trương Tấn Sang là Chủ Tịch nhà nước CSVN, đã qua Mỹ vào tháng 7/2013 để “xin xỏ, cầu may”, nhưng không được chính quyền Mỹ tiếp đón với nghi lễ dành cho một quốc trưởng, đó là một điều sỉ nhục cho CSVN, người dân bèn chế diễu Sang :

Tư Sang đi Mỹ cầu may,

Ai dè thành đám ăn mày vô duyên .

Sau đây chúng ta hãy nghe người dân nhạo báng một  xếp VC “ phân chia công tác”  và răn đe một thuộc cấp:

Ăn nhậu là chuyện của tao,

Việc gì khó nghĩ, tao giao cho màỵ

Đi Tầu, đi Nhật đi Tây,

Mở mang tầm mắt, việc này  của tao.

Lên rừng, xuống biển lao đao,

Suy đi tính lại tao giao cho mày.

Thư ký trẻ đẹp chân dài,

Nếu mày tuyển được thì mày giao tao.

Ăn ốc là việc của tao,

Còn chân đổ vỏ tao giao cho mày.

Phong bì quà cáp hằng ngày,

Mày đừng động tới thì mày chẳng sao.

Phê bình lãnh đạo cấp cao,

Điều gì khó nói tao giao cho mày.

Lại đây tao bảo điều này:

Đừng bao giờ nghĩ rằng mày chống tao,

Chống tao, tao chẳng làm sao,

Còn mày thì sẽ lao đao cả đời .

Đói no là chuyện của trời,

Thanh tra có hỏi trả lời thay tao.

Trên trời triệu triệu vì sao,

Cũng không thấu hiểu tình tao với mày.

Phân công cho rõ thế này,

Để mày đừng tưởng rằng …mày hơn tao ..

  • Cuộc sống người dân dưới XHCN.

Sau khi Cộng Sản Bắc Việt chiếm được Sàigòn, chúng đổi tên một số đường phố .Đường Công Lý được đổi thành Nam Kỳ  Khởi Nghĩa, và đường Tự Do được đổi thành Đồng Khởi. Nhân cơ hội này, người dân Sàigòn đã làm 2 câu sau đây với hàm ý nói về Tự Do và Công Lý sẽ không có trong chế độ cộng sản VN :

Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu Công Lý,

Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do .

Công lý và tự do nay đã không còn, thì tuổi trẻ VN, nhất là con của các quân nhân chế độ Saigòn cũ, không hy vọng gì sẽ có được cuộc sống tốt đẹp ở tuơng lai :

Dép râu dẫm nát đời son trẻ ,

Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai .

Và người dân thương xót cho thân phận mình vì biết cảnh khổ sẽ đến, khi thấy Việt Cộng tràn vào các thành phố miền Nam ngày 30-4-1975 :

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội,

Việt cộng về thành làm tội dân ta .

Sau khi chiếm được miền Nam, VC đã trả thù quân cán chính VNCH, bằng cách đánh lừa họ, ra thông cáo nói rằng   phải đem theo tiền ăn đi học tập cải tạo trong 30 ngày, nhưng thực sự là  lừa họ , để nhốt họ vào tù mà không cho biết ngày về. Rồi tiếp theo là việc đổi tiền, với mục đích làm dân miền Nam nghèo như dân miền Bắc :

Năm đồng đổi lấy một xu,

Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy.

Đổi tiền là một hình thức ăn cướp của người dân, vì thế nhiều người trở thành nghèo đói, trắng tay, không đủ cơm ăn áo mặc :

Từ khi ta có bác Hồ,

Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào.

Nhiều người vì quá nghèo túng, mang đồ đạc, quần áo trong nhà đem bán ngoài chợ trời để kiếm chút tiền mua ít mắm rau qua ngày :

Việt Nam dân chủ cộng hòa,

Đồ đạc bán trước, cửa nhà bán sau.

Ăn cơm chỉ có mắm, rau,

Chớ ăn thịt cá mà đau dạ dày.

Mắm và rau muống là thức ăn chính của người dân, nhưng vì lạm phát, tiền mất giá, khiến người dân không đủ tiền để mua nổi một bó rau muống, họ đã “chất vấn” ba tên chóp bu VC.

Anh Đồng , anh Duẫn, anh Chinh,

Ba anh có biết dân tình cho không ?

Rau muống nửa bó một đồng,

Con ăn bố nhịn, đau lòng thằng dân.

Và :

Lương chồng, lương vợ, lương con,

Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm,

Lương tâm đem chặt ra hầm,

Với rau muống luộc khen thầm là ngon.

Việt Cộng chỉ chuyên giỏi việc chém giết, luôn luôn chủ trương hồng hơn chuyên.  Những chức vụ lãnh đạo đều do những đảng viên không có khả năng chuyên môn nắm giữ,và do đó nền kinh tế trở nên kiệt quệ. Mặc dầu VC đã thống nhất được đất nước và chiến tranh đã chấm dứt, nhưng người dân vẫn không đủ gạo ăn hằng ngày, họ phải ăn bằng bo bo , cho nên họ đã mỉa mai chế độ :

Hoan hô độc lập tự do,

Để cho tớ nhá bo bo sái hàm.

Hoặc :

Nước nhà mãi mãi khó khăn,

Dân mình mãi mãi phải ăn củ mì .

Trong khi đó thì :

Đảng béo mà dân thì gầy,

Độn bắp, độn sắn biết ngày nào thôi ?

Hoặc :

Nhà nước gồm một bầy sâu,

Như giòi lúc nhúc ngoảnh râu nó bò.

Nó ăn nó nhậu thật no,

Hỏi sao dân đói ? Mặc cho chúng mày.

Đang thiếu ăn, thiếu mặc, thấy việc VC gửi người sang Nga để lên vũ trụ, một việc  làm không cần thiết trong lúc cả nước đang đói khổ, vì thế có người bực tức hạch hỏi :

Nhân dân thiếu gạo thiếu mì,

Mày vào vũ trụ làm gì hở Tuân ?

Nhưng lại có người thực tế, coi việc lên vũ trụ dửng dưng, không quan trọng bằng việc ghi tên để lo cho cái dạ dày của mình :

Ai lên vũ trụ thì lên,

Còn tôi ở lại ghi tên mua mì.

Viêt Cộng đặt ra chế độ tem phiếu để kiểm soát hộ khẩu người dân, từ cây đinh, điếu thuốc, đều phải ghi danh, xếp hàng mới mua  được :

Ở với Hồ Chí Minh,

Cây đinh phải đăng ký,

Trái bí cũng xếp hàng,

Khoai lang cần tem phiếu,

Thuốc điếu phải mua bông,

Lấy chồng nên cai đẻ,

Bán lẻ chạy công an,

Lang thang đi cải tạo,

Hết gạo ăn bo bo,

Học trò không có tập,

Độc Lập với Tự Do,

nằm co mà  Hạnh Phúc!

Người  dân sống dưới chế độ VC thiếu đủ thứ, không những vật chất mà cả về quyền tự do căn bản tối thiểu, như quyền tự do đi lại của con người. Đảng Cộng Sản VN đã biến cả nước thành một nhà tù khổng lồ, kiểm soát việc đi lại của người dân. Ai muốn đi từ địa phương này qua địa phương khác, phải có giấy phép của chính quyền nơi cư ngụ :

Mang danh Dân chủ Cộng Hòa,

Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền.

Xuất trình giấy phép liên miên,

Chứng từ thị thực ở miền nào qua.

Sống trong tình trạng bị hạn chế tự do đi lại, người dân cảm thấy gò bó, bực bội, nên họ đã làm bài ca dao sau đây để so sánh việc đi lại ở VN với việc đi lại tự do ở một số quốc gia khác trên thế  giới :

Trăm năm trong cõi người ta,

Ở đâu cũng được đi ra đi vào.

Xa xôi như xứ Bồ Đào,

Người ta cũng được đi vào đi ra.

Đen đủi như Ăng Gô La,

Người ta cũng được đi ra đi vào.

Chậm tiến như ở nước Lào,

Người ta cũng được đi vào đi ra.

Chỉ riêng có ở nước ta,

Người ta không được đi ra đi vào.

  • Tham nhũng.

Hiện nay tệ trạng tham nhũng trong các cấp lãnh đạo cộng sản VN lan tràn từ cấp cao nhất xuống tới cấp thấp nhất: lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ. Nhiều đảng viên trở thành những nhà tư bản đỏ, sống trong các biệt thự xa hoa lộng lẫy, tài sản lên tới hàng trăm triệu đô la, ăn chơi vung tiền như nước :

Nhà ai giầu bằng nhà cán bộ ?

Hộ nào sang bằng hộ đảng viên ?

Dân tình thất đảo bát điên,

Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi .

Rồi người dân thắc mắc, đặt câu hỏi, nhưng hỏi để mà hỏi, họ đã biết câu trả lời :

Non kia ai đắp mà cao

Lương cộng sản ít cớ sao nó giàu ?

Đảng Cộng sản VN mỵ dân với chiêu bài “nhân dân làm chủ, đảng là đầy tớ”. Nhưng những tên đầy tớ lại sống xa hoa trong nhà cao cửa rộng, trong khi ông chủ phải sống cảnh nghèo nàn, không đủ cơm ăn áo mặc hằng ngày, phải sống trong những căn nhà ổ chuột. Vì thế “ông chủ” mới mỉa mai  gọi  hỏi những tên đầy tớ của mình :

Ai về qua tỉnh Nam Hà,

Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.

Tớ ơi, mày có biết không ?

Chúng ông làm chủ mà không bằng mày !

Hiện nay tại VN, mỗi khi người dân đến các cơ quan VC để xin giấy tờ hoặc làm các thủ tục hành chánh, hoặc bất cứ một việc gì cần phải có sự chấp thuận của chính quyền, họ phải biết thủ tục “đầu tiên” là phải có “ phong bì “ nộp kèm với đơn xin. Do dó dân gian mới có ca dao rằng :

Phong lan, phong chức, phong bì,

Trong ba thứ ấy, thứ gì quí hơn?
Phong lan ngắm mãi cũng buồn,

Phong chức thì phải cúi luồn vào ra,

Chỉ còn cái phong thứ ba,

Mở ra thơm phức cả nhà cùng vui.

Người dân Việt đã chơi chữ đồng âm “Thanh Tra” với “Thanh Cha” trong câu ca dao duới đây, xen lẫn cả tiếng Anh đầy nghệ thuật dí dỏm, để mô tả tệ trạng tham nhũng của những tên VC giữ chức vụ thanh tra.

Thanh “cha” thanh mẹ, thanh gì ?

Hễ có phong bì thì nó “thanh kiu” (thank you).

hoặc :

Đảng ta là đảng thần tiên,

Đa lô thì được, đa nguyên thì đừng.

Xin đọc lái : “thần tiên” là “thân tiền” và “đa lô” thành “đô la”, chúng ta thấy câu ca dao thật độc đáo, sâu sắc : nói lên lòng tham lam của những tên VC trong đảng CS VN.

Đảng Cộng Sản VN nói một đàng, làm một nẻo. Miệng hô chống tham nhũng, nhưng khi người trẻ chống Tầu và tố cáo tham nhũng, thì bị bắt bỏ tù:

Tham nhũng kìm hãm ngày mai,

Phương Uyên chống để tuơng lai nước giầu.

Tham nhũng gồm cả đảng tao,

Đứa nào muốn chống thì mau vô tù.

  • Xã hội xuống cấp và tệ trạng xã hội.

Những tên VC ngồi trong  Bắc Phủ Bộ tại Hà Nội hiện nay, đa số là những kẻ ít học, theo VC vào rừng từ năm 12 hoặc 15 tuổi. Nguyễn Tấn Dũng là trường hợp điển hình: Dũng sinh năm 1949, theo VC vào rừng từ năm 12 tuổi, làm liên lạc viên và trợ y- tá, rồi được kết nạp vào đảng Cộng Sản năm 1967, khi ấy mới 18 tuổi, (theo Wikipedia ), như vậy Dũng chỉ mới học hết bậc tiểu học. Vì trình độ học vấn của những lãnh đạo VC thấp kém, nên việc quản trị đất nước không hữu hiệu, khiến nền kinh tế không phát triển được, và nhân dân trở nên nghèo đói, nhất là ở nông thôn, các thôn nữ không có việc làm, bỏ làng xóm ra tỉnh mong kiếm được việc làm để giúp đỡ gia đình trong lúc đói khổ. Nhiều cô vì ngây thơ và khờ khạo nên bị kẻ bất lương dụ dỗ vào ổ mãi dâm hoặc đem bán làm cô dâu cho các thanh niên nước ngoài.

Chiều chiều ra bến Ninh Kiều (Cần Thơ)

Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân.

                   &

Tiếc thay cây quế còn soan,

Để cho đám mọi Đài Loan nó trèo .

                   &

Tìm em như thể tìm chim,

Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông .

Tìm chi cho phải mất công,

Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi .

Theo truyền thống văn hóa VN, nghề dạy học được kính trọng. Các cụ ngày xưa có câu ”Mùng một tết cha, mùng hai tết chú, mùng ba tết thầy”. Vì thế, trong chế độ VN Cộng Hoà cũ, các giáo chức được kính trọng và được trả lương đủ sống, họ không phải làm thêm công việc khác, mà dành hết thì giờ chú tâm vào việc dậy học để đào tạo mầm non cho đất nước. Ngược lại, VC hất hủi giáo chức và coi thường việc dậy học. Giáo chức trong chế độ VC được trả lương không đủ sống, khiến họ phải đi làm thêm.  Do đó nhiều cảnh  dở khóc, dở cười, đã xẩy ra trong xã hội cộng sản VN:

Thầy giáo lương lãnh ba đồng,

Làm sao sống nổi mà không đi thồ ,

Nhiều thầy phải đạp xích lô ,

Làm sao xây dựng tiền đồ học sinh ?

Và nhục nhã thê thảm cho cô giáo khi :

Cô giáo phải bán bia ôm,

Ôm phải học trò, ăn nói sao đây ?

  • Người Việt bỏ nước ra đi .

Đa số người VN theo đạo Khổng, kể cả những người Công Giáo (điều răn thứ 4 của Chúa: thảo kính cha mẹ ) nên họ coi việc ngày giỗ ông bà, tổ tiên và trông coi mồ mả những người trong gia tộc đã khuất bóng là việc rất quan trọng. Ngày xưa  các cụ có câu : “Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại (bất hiếu có ba điều; điều không có con trai để nối dõi tông đường, cúng giỗ tổ tiên ông bà là điều bất hiếu lớn nhất ). Sống mạnh với tư tưởng Khổng gíáo như vậy, người dân VN vô cùng  quyến luyến quê cha đất tổ-làng mạc với lũy tre xanh – Họ rất ít khi bỏ nơi chôn nhau cắt rốn đi phương xa sinh sống- mà người ta gọi là tha phương cầu thực. Trong lịch sử di dân cận đại, VN có hai cuộc di dân lớn nhất—hai cuộc di dân này đều là cuộc chạy trốn Công Sản — cuộc di dân thứ nhất vào năm 1954, hơn 1 triệu người miền Bắc đã phải gạt nước mắt từ bỏ quê cha đất tổ để vào Nam lánh nạn CS,– cuộc di dân thứ hai bắt đầu từ 30/ 4/1975 hàng triệu người, trong đó có cả một số người miền Bắc, đã buộc lòng phải bỏ nước ra đi để tỵ nạn Cộng Sản ở các quốc gia tự do trên thế giới. Trên đường chạy trốn CS, nhiều cảnh tang thương  diễn ra: chồng lìa vợ, con xa  mẹ xa cha, kể sao cho xiết những đau đớn của sinh ly, tử biệt trên đường vượt biên: cướp biển, chết đói, chết chìm ngoài khơi v..v. Người dân đã làm câu ca dao để qui trách tất cả tội lỗi do HCM gây ra :

Bác Hồ chết phải giờ trùng ,

Nên bầy con cháu giở khùng giở điên .

Thằng tỉnh thì đã vượt biên,

Những đứa ở lại chẳng điên cũng khùng.

Thưở xa xưa, trong kho tàng ca dao VN, chúng ta có câu ca dao nói về tình tự gia đình nơi thôn quê :

Có con mà gả chồng gần,

Có bát canh cần nó cũng mang qua.

Có con  mà gả chồng xa,

Một là mất giỗ, hai là mất con.

Khi phong trào vượt biên diễn ra vào cuối thập niên 1970, người dân đã “phóng dao” bàì ca dao trên đây thành bài ca dao thời đại thật dí dỏm:

Có con mà gả chồng gần ,

Nửa đêm xe đạp mang phần cho cha.

Có con mà  gả chồng xa ,

Tháng tháng nó gửi đô la kìn kìn.

Bản chất người Cộng Sản là dối trá, lươn lẹo và tráo trở. Những người chạy trốn VC, bỏ nước ra đi bị VC nhục mạ là đĩ điếm, phản quốc, việt  gian, tay sai cho Mỹ v..v.. Dân vượt biên bị bắt được là bị tống vào nhà tù hoặc bị đầy vào trại cải tạo. Thậm chí có người còn  bị công an xử bắn ngay tại nơi bị bắt. Sau này, bắt chước Liên Xô, VC đề ra chính sách đổi mớị, đã trơ trẽn thay hẳn thái độ với những người đã bỏ nước ra đi, khi người Việt ở ngoại quốc gửi đô la về cứu đói thân nhân với số tiền lên tới hàng tỉ đô la mỗi năm, thi` VC ” hồ hỡi ” chiêu dụ người Việt ở nước ngoài về thăm quê hương, kêu gọi bỏ vốn đầu tư tại Việt Nam. Đảng Cộng Sản VN còn “thân thương” gọi đồng bào hải ngoại là “khúc ruột ngàn dặm của tổ quốc”. Những câu ca dao sau đây nói về sự tráo trở và lật lọng của đảng Cộng Sản VN:

Ngày đi, đảng gọi “Việt gian”

Ngày về thì đảng chuyển sang “Việt kiều”

Chưa đi : phản động trăm chiều

Đi rồi : thành khúc ruột yêu ngàn trùng .

                        &

Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,

Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào ?

Việt Minh thì tuổi đãcao !

Việt Công ốm yếu, xanh xao gầy còm !

Việt Kiều thì vẫn còn son,

Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà !

Chỉ cần một ít đô la,

Việt gian phản quốc hóa ra Việt kiều !

  • Đảng Cộng Sản VN bán nước

Hiện nay trong nước có nhiều chỉ dấu cho thấy đảng Cộng sản VN đã dâng một dải đất rộng lớn bao gồm ải Nam Quan và thác Bản Giốc tại biên giới, giáp ranh với Tầu, cùng hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa cho đàn anhTầu Cộng, để đổi lấy sự yểm trợ về mặt chính trị; đó là việc bảo đảm những chiếc ghế lãnh đạo tại Bắc Phủ Bộ. (Theo thiển ý người viết, đảng cộng sản VN phải chiều theo những đòi hỏi của Tầu Cộng để trong trường hợp nhân dân VN nổi dậy chống lại đảng cộng sản VN, thì Tầu Cộng sẽ đưa quân đội sang đàn áp cuộc nổi dậy ngay lập tức, giống như CS Tầu đã dùng quân đội dập tắt cuộc nổi dậy của sinh viên Tầu tại Thiên An Môn vào năm 1989). Thủ tướng Việt Cộng Phạm Văn Đồng đã ký công hàm dâng hai đảo Trường Sa và Hoàng Sa cho Tầu vào năm 1958, câu ca dao sâu đây nói lên sự kiện lịch sử này :

Việt nam dân chủ cộng hòa

Cúi đầu dâng đảo Trường Sa cho Tầu .

Hoặc:

Phú Trọng diện kiến thiên triều

Nó bắt Trọng ký bán tiêu nước nhà .

Vì bị mất một phần đất nước vào tay kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, người dân VN quá phẫn uất, đã phải thốt lên lời nguyền rủa đảng cộng sản VN :

Tiên sư cộng sản Việt nam

Cuối đời bán cả giang san nước nhà !

Quốc hội Việt cộng là tay sai của đảng Công Sản VN — đảng cử dân bầu :

Đảng cử là dân không cử, cứ bầu

Đảng vì dân là đảng cướp của dân

Đảng yêu dân là dân mất mạng

Đảng yêu nước, đảng bán nước cho Tầu .

Và:

Dân ơi ta bảo dân này

Dân ra ngoàì ruộng, dân cày mình dân

Cấy cầy bổn phận con dân

Quốc hội bận họp bán dần nước non.

  • Nhân dân VN kêu gọi bộ đội yêu nước đứng lên lật đổ đảng Cộng sản VN :

Trước thảm họa mất nước và nỗi thống khổ của 80 triệu con dân nước Việt sống dưới ách độc tài đảng trị Cộng Sản VN, người dân đã kêu gọi bộ đội và thương binh vì lòng yêu nước, hãy đứng lên lật đổ đảng Cộng Sản VN:

“Hỡi anh bộ đội, thương binh

Chắc anh đã thấy dân mình ra sao

Công lao xương máu năm nào

Bây gìờ lãnh đạo mang trao cho Tầu

Nam Quan Bản Giốc còn đâu

Hoàng Sa biển rộng cúi đầu cống dâng

Đời anh sống chết bao lần

Vì lòng yêu nước góp phần dựng xây

Bây gìờ chính đảng một bầy

Cướp đêm rồi lại cướp ngày không tha

Trong tay còn khẩu AK

Mong anh diệt lũ gian tà lưu manh”

Sau cùng, người dân đã nhắc nhở các anh bộ đội yêu nước, đồng thời cũng nhắc nhở với chính mình, đừng quên rằng :

Còn trời còn nước còn non

Còn thằng cộng sản là còn nát tan

Và:

Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời cộng sản nó thương dân mình ?

Qua một số câu ca dao và vè được trích dẫn trên đây, chúng ta có một cái nhìn tổng thể một bức tranh về đất nước VN gồm đủ mọi mặt :chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và  cả tâm trạng người dân VN, dưới sự cai trị của đảng CS Việt Nam  từ giữa thế kỷ 20 cho tới nay. Người xưa nói :“ muốn tìm hiểu bản chất một chế độ thì chỉ cần xét tinh thần người dân của chế độ ấy phản ảnh qua văn thơ và nhạc lưu truyền trong dân gian “. Quả thật văn thơ và nhạc biểu lộ tình cảm của con người, mà tình cảm gốc ở chính trị. Từ quan niệm này, với những câu ca dao người viết đã sưu tầm, trích dẫn trên đây, chúng ta có thể khẳng định rằng chế độ cộng sản VN đã gây ra nhiều tai hoạ thảm khốc cho dân tộc,  là chế độ vô nhân, tàn bạo nhất trong lịch sử từ ngày dựng nước. Có người nhận định rằng người dân Việt Nam hiện nay sống cực khổ hơn thời phong kiến và thờì Pháp thuộc. HCM, vì cuồng tín và mê muội, đã  không nghe lời khuyên của cụ Phan Bội Châu khi hai người gặp nhau ở bên Tầu. Cụ PB Châu đã nói với HCM ”Anh đừng đưa chủ thuyết Cộng Sản vào VN, vì nó không hợp với dân tộc mình”. Nhưng HCM đã không nghe lời cụ PBChâu, mà còn hăng say làm tay sai đắc lực cho cộng sản quốc tế, nhất là trung thành với Nga-Tầu. Sau đó HCM còn dã tâm chỉ điểm để “bán” cụ PBChâu cho Pháp, lấy số tiền 100,000 đồng.

Đảng CSVN, đứng đầu là HCM, lợi dụng lòng yêu nước của người VN, đã tuyên truyền xảo trá, lừa bịp người dân miền Bắc, phát động cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam Việt Nam, theo chỉ thị của cộng sản Nga -Tầu, từ cuối năm 1960 cho đến ngày 30-4-1975 (sau khi chiếm được miền Nam, Lê Duẫn đã nói:“Chúng ta đánh miền Nam là đánh cho Nga-Tầu” )  Cuộc chiến này đã đưa đến thảm cảnh nồi da xáo thịt giữa anh em hai miền Nam – Bắc,và đã khiến cho đất nước phải chìm đắm ngút ngàn trong bom đạn khói lửa chiến tranh suốt hơn 20 năm , gây ra không biết bao nhiêu cảnh tàn phá tang thương , mà hệ lụy của cuộc chiến tàn khốc này vẫn còn kéo dài cho tới tận ngày nay (chất da cam và thương phế binh là điển hình ). Người ta ước tính số thiệt hại về nhân mạng trong cuộc chiến giữa hai miền Nam – Bắc lên tới khoảng trên 2 triệu, trong đó, không biết bao nhiêu thanh niên ưu tú, nhân tài của đất nước đã phải chết vô tội chỉ vì sự mù quáng và cuồng tín của một cá nhân thèm khát làm lãnh tụ, muốn đem chủ thuyết không tưởng cộng sản áp đặt lên dân tộc VN. Thiệt hại vật chất có thể tái tạo được, nhưng thiệt hại về nhân mạng không thể tái tạo được, đó là một mất mát to lớn cho đất nước. Khi cuộc chiến chấm dứt, VN như một căn nhà hoang phế, tang thương, đổ nát, và dân tộc VN bị thua thiệt, lac hậu so với những nước láng giềng. Ngày nay, trên thực tế, đảng cộng sản VN  trở lại chế độ tư bản mà lúc đầu họ đã cuồng tín cổ võ tiêu diệt. Người dân thường gọi cán bộ CS là những nhà tư bản đỏ, chúng tham nhũng, ăn cắp tiền công quỹ quốc gia, nhiều đảng viên cộng sản có tài sản lên tới hàng trăm triệu mỹ kim, sống xa hoa trên đầu trên cổ người dân đói rách.

Tục ngữ ta có câu: “Khôn chẳng qua lẽ, khoẻ chẳng qua lời “. Thật vậy, dù đảng Cộng Sản VN có nhiều nhà tù và công an tàn ác, dã man đến đâu, có “khoẻ” đến mấy, thì cũng chẳng thoát qua được những “lời ca dao’’ thời đại của người dân VN đã trích dẫn trên đây.

Đảng Cộng Sản VN đã áp dụng nhiều chính sách tàn bạo suốt trong quá trình cai trị đất nước từ 1945 cho tới nay, ( cải cách ruộng đất, đấu tố, trả thù quân cán chính VNCH  v..v.. ) đã gây nên nhiều tội ác chồng chất. Sau khi chiếm được miền Nam vào ngày 30-4-1975, đảng CSVN đã bỏ lỡ một cơ hội bằng vàng mà có lẽ trong lịch sử VN sẽ không bao giờ có lần thứ hai, đó là việc hòa hợp hòa giải dân tộc. Lẽ ra CSVN phải giữ lời hứa là thả hết các quân nhân, công chức của chính quyền cũ sau khi đã học tập một số ngày như đã ấn định trong thông cáo kêu gọi đi trình diện. Nhưng với bản chất dối trá và lừa lọc, đảng CSVN không bao giờ làm những điều đã hứa hoặc đã ký kết với đối phương. Thay vì thả, đảng cộng sản VN đã quỷ quyệt “chơi chữ” (mang theo tiền ăn trong 30 ngày), để lừa hằng trăm ngàn quân cán chinh VNCH vào nhà tù, được cộng sản mỹ từ hóa là trại học tập cải tạo. Cộng Sản đưa họ đến những nơi rừng thiêng nước độc, sương lam chướng khí, bắt làm lao động khổ sai, đau ốm không thuốc men, với mục đích thâm độc là để cho những tù cải tạo phải chết dần chết mòn , mà CSVN không phải mang tiếng với thế giới là kẻ dã man giết người tập thể .

Nhân dân hai miền Bắc và Nam đã quá mệt mỏi và chán ghét chiến tranh, mặc dù miền Nam phải chiến đấu tự vệ trước sự xâm lăng của cộng sản Bắc Việt được khối cộng sản quốc tế đắc lực yểm trợ, cũng đều khao khát mong mỏi hòa bình đến với quê hương., để mọi người được sống trong cảnh thanh bình, lo làm ăn để tái thiết đất nước sau 2 cuộc chiến kéo dài trên 20 năm (cuộc chiến chống Pháp từ 1946-1954 và cuộc chiến Quốc-Cộng từ 12/1960 – 4/1975), mà dân tộc nhỏ bé Việt Nam đã là nạn nhân của thực dân Pháp và của việc tranh giành ảnh hưởng ý thức hệ giữa các cường quốc tư bản và cộng sản .

Cộng sản VN đã có cơ may thắng được cuộc chiến -chứ không hề thắng được trận chiến- do “chó ngáp phải ruồi”, đã thống nhất được đất nước hơn 38 năm qua. Nhưng họ đã không “thống nhất” được lòng  người Việt, vì đảng CS VN đã áp đặt sự thống trị với đường lối độc tài đảng trị, đi ngược lại nguyện vọng của toàn dân VN . Bao lâu đảng CS VN còn tồn tại, thì bấy lâu nhân dân VN vẫn kiên trì chiến đấu chống lại, không phải bằng súng đạn như trước đây được người bạn đồng minh Hoa Kỳ còn “mặn nồng” sống chết bên nhau giúp đỡ, mà bằng hành động (biểu tình, đả đảo v..v..) và văn chương, chữ nghĩa, dưới hình thức những “viên đạn ca dao”, để bắn vào bộ chính trị đảng CS VN cho tới khi chúng tan rã.

Việt kiều ngồi thải trên cầu
Đảng như bầy chó đứng chầu dưới sông
Ăn no Đảng nổi chứng ngông:
Bắt, giam, quản chế, siết gông dân lành

Hôm qua Đảng hứa quyết lòng:
“Cái kim sợi chỉ, Đảng không tơ hào.”
Hôm nay ma quỉ ập vào
Cái kim để lại, bạc vàng lấy đi. (Chiến dịch đánh cướp Tư Sản)
Dân khờ trố mắt ra nhìn:
“Hôm qua thế ấy, hôm nay thế này.”
Đảng rằng: “Đảng có dối đâu,
Vàng bạc có giá, báu gì cái kim?”

Luôn luôn hãy nhớ câu nầy
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan

Ngày đi: Ðảng gọi Việt gian
Ngày về: Ðảng lại chuyển sang Việt kiều
Chưa đi: phản động trăm chiều
Ði rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng
Trốn đi: Ðảng bắt đến cùng
Trở về: mời gọi, săn lùng Đô la

Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào
Việt Minh tuổi đã khá cao
Việt Cộng ốm yếu xanh xao gầy mòn
Việt Kiều tuổi hãy còn non
Đảng yêu, Đảng quý như con đầu lòng

Ngày xưa: chửi Mỹ hơn người
Ngày nay: nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
Ngày xưa: đánh Mỹ không chừa
Ngày nay: con cái lại lùa sang đây
Ngày xưa: Mỹ xấu, Ðảng hay
Ngày nay: Ðảng ngửa hai tay xin tiền !

Ở với Hồ Chí Minh
Cây đinh phải đăng ký
Trái bí cũng sắp hàng
Khoai lang cần tem phiếu
Thuốc điếu phải mua bông
Lấy chồng nên cai đẻ
Bán lẻ chạy công an
Lang thang đi cải tạo
Hết gạo ăn bo bo
Học trò không có tập
Độc Lập với Tự Do
Nằm co mà Hạnh Phúc!

Mang danh Dân Chủ Cộng Hòa
Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền
Xuất trình giấy phép liên miên
Chứng từ thị thực ở miền nào qua
Trăm năm trong cõi người ta
Ở đâu cũng được đi ra đi vào
Xa xôi như xứ Bồ Đào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Đen đủi như Ăng Gô La
Người ta cũng được đi ra đi vào
Chậm tiến như ở nước Lào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Chỉ riêng có ở nước ta
Người ta không được đi ra đi vào

Đầu đường đại tá vá xe
Cuối đường trung tá bán chè đậu đen
Giữa đường thiếu tá rao kem
Ngày xưa chống Mỹ chống Tây
Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm

Thằng Hồ chết phải giờ trùng
Nên bầy con cháu dở khùng dở điên
Người tỉnh thì đã vượt biên
Những thằng ở lại nửa điên nửa khùng.

Phong lan, phong chức, phong bì
Trong ba thứ ấy, thứ gì quý hơn?
Phong lan ngắm mãi cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm nức, cả nhà cùng vui.
Thank cha, thank mẹ, thank gì?
Hễ có phong bì thì nó thank you

Thi đua làm việc bằng hai
Để cho cán bộ mua đài, mua xe
Thi đua làm việc bằng ba
Để cho cán bộ xây nhà lát sân
Công nhân, vợ ốm, con côi
Lãnh đạo nhà gác, xe hơi bộn bề
Bao giờ cho hết trò hề?

Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do

Đôi dép râu dẵm nát đời son trẻ
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Việt Cộng về thành làm tội dân ta

Năm đồng đổi lấy một xu (VC đổi 500$ tiền củ thành 1$ tiền mới)
Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy

Có miệng không nói lại câm
Hai hàng nước mắt chan dầm như mưa

Từ khi ta có Bác Hồ
Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào

Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Với rau muống luộc khen thầm là ngon.

Văn Đồng, Lê Duẩn, Trường Chinh
Vì ba thằng ấy, dân mình lầm than
Thằng Đồng, thằng Duẩn, thằng Chinh
Chúng bay có biết dân tình hay không ?
Rau muống nửa bó một đồng
Con ăn, bố nhịn, đau lòng người dân.

Giỏi a đồng chí Đỗ Mười
Lớp ba chưa đỗ đã ngồi bí thư

Có áo mà chẳng có quần
Lấy gì hạnh phúc hỡi dân cụ Hồ ?
Có đói mà chẳng có no
Lấy gì độc lập, tự do hỡi người ?

Nhà ai giàu bằng nhà cán bộ?
Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?
Dân tình thất đảo bát điên
Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi.

Ai về qua tỉnh Nam Hà
Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.
Tớ ơi, mày có biết không ?
Chúng ông làm chủ mà không bằng mày!

Đảng ta là đảng tham tiền
Đa lô (đô-la) thì được, đa nguyên thì đừng.

Chiều dạo trên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân!

Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai cũng vỡ, chỉ còn bia ôm.

Thầy giáo, lương lãnh ba đồng
Làm sao sống nổi mà không đi thồ
Nhiều thầy phải đạp xích lô
Làm sao xây dựng tiền đồ học sinh?
Cô giáo phải bán bia ôm
Ôm phải học trò, ăn nói sao đây?

Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi!

Giặc Hồ đại trí, đại hiền
Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong
Minh Khai phận gái chữ tòng
Thằng Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì.

Ngày xưa giặc Pháp mộ phu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.

Ai sinh ra củ khoai mì?
Hỏi: Để làm gì? Đáp: Để mà ăn!
Nước nhà còn mãi khó khăn
Dân mình còn phải chịu ăn củ mì

Dân đói mà đảng thì no
Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày
Đảng béo mà dân thì gầy
Độn bắp, độn sắn biết ngày nào thôi?

Nhân dân thì chẳng cần lo
Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày
Hãy chăm tay cấy tay cầy
Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang

Một thằng lên vũ trụ (Đại Úy Phạm Tuân)
Trăm thằng đi Mút Cu (Moscow)
Nghìn thằng chè chén lu bù
Để dân chiệu đói thò cu ra ngoài

Nhân dân thiếu gạo thiếu mì
Mầy vào vũ trụ làm gì hở Tuân ?
Ai lên vũ trụ thì lên
Còn tôi ở lại ghi tên mua mì

Bắt trồng mà chẳng thu mua
Tại sao đảng nỡ dối lừa nhân dân?
Tiền cầy, tiền giống, tiền phân
Một trăm thứ thuế đổ thân gầy gò
Dân đói mà đảng thì no
Kêu trời, kêu đất, kêu Hồ chí Minh
Trồng mía, trồng ớt, trồng hành
Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu
Trồng tiêu rồi lại trồng điều
Vì nghe lời đảng mà niêu tan tành

Tiếc thay cây quế còn soan
Để cho đám mọi Đài Loan nó trèo
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông
Tìm chi cho phải mất công
Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi.

Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngay nay đại tướng cầm quần chị em

Vẻ vang thay lãnh tụ ta
Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài

Ðảng ta ân đức bao la
Làm cụ thằng đểu, làm cha thằng lừa

Hẩu lớ! Đồng chí Phạm văn
Đồng lòng cùng bác bán phăng cõi bờ

Tiên sư cộng sản Việt Nam
Cuối đời bán cả giang san nước nhà

Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Cúi đầu dâng đảo Trường Sa cho Tầu

Đỗ Mười sang lạy Trung Hoa
Kính dâng quần đảo Trường Sa cho Tầu

Việt kiều ngồi thải trên cầu
Đảng như bầy chó đứng chầu dưới sông
Ăn no Đảng nổi chứng ngông:
Bắt, giam, quản chế, siết gông dân lành

Nếu đời không Nguyễn Sinh Cung (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Lý Thụy, Hồ Chí Minh)
Dân đâu phải đọa Hồ khùng Chính Mi (nói lái: Hồ Chí Minh)

Đảng ta chọn tướng họ Lê
Đức Anh thất đức nên bê lên ngồi

Liên bang Xô Viết vỡ rồi
Văng Linh, văng Kiệt, Đỗ Mười văng luôn

Nước ta bầu cử tự do
Lọc qua, lừa lại toàn lò Mác Lê (Karl Marx, Vladimir Lenin)

Tin đâu như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần
Tin đâu như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang
Bác Hồ thuở học chữ Nho
Cùng đèn cùng sách cùng lò Bác Tôn

Hết bác Hồ, rồi lại bác Tôn
Cả hai bác thích ôm hôn nhi đồng
Gương mặt hai bác màu hồng
Gương mặt các cháu nhi đồng màu xanh
Giữa hai cái mặt chành bành
Chiếc khăn quàng đỏ bay quanh cổ cò

Bác Hồ thuở nhỏ bồi Tây
Đến già Bác lại đu giây Nga Tàu.

Cuộc đời cách mạng Bác Hồ
Nâng bi cụ Mác bưng bô cụ Mao

Việt kiều ai thấy có kinh-
Nghiệm về xây dựng nước mình thành rông

Bác Hồ nằm giữa hòm kinh-
Nguyệt soi chẳng thấy tức mình chùi ra
Ngoài quần chúng ngỡ là ma-
Cô đi dắt mối hóa ra Bác Hồ

Anh đi công tác Pờ Lây (Pleiku)
Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra

Thương thay thủ tướng Võ Văn
Kiệt sức, kiệt lực chết lăn giữa giường!

Chị em du kích giỏi thay
Bắn máy bay Mỹ rớt ngay cửa mình

Rằng nghe một chuyện đứng tim
Ngoại trưởng Nguyễn Mạnh Cầm chim thằng Tầu

Tin buồn noan báo trên đài
Xe tăng bác nái nật hai ba nần

Hôm qua còn sống sờ sờ
Mà nay bác đã cứng đơ cái mình
Vào thăm lăng Bác âm u
Các chị bộ đội ngả mu ra chào!

Khôn hồn thả cải tạo ra
Kẻo Ngụy trở lại chết cha Đỗ Mười

Nghe tin đồng chí Võ Văn
Kiệt quệ cổ võ xin ăn láng giềng.

Đồng chí tham quan Tân Gia
Ba chân kiềng gẫy, ối Nga, ối Tầu!
Đỗ Mười ở lại càu nhàu,
Kiềng ba chân gẫy, ối Tầu, ối Nga!

Thương nhớ bác Hồ Chí Minh
Dán hình bác trước cửa mình… khỏi quên

Bác Hồ sống rất thanh đàm
Heo gà dâng đến bác làm sạch trơn!

Đỗ Mười đấm ngực kêu trời
Lênin ngã xuống không lời trối trăn.

Đảng thờ Lê, Mác quang vinh
Đẩy cho Tổ Quốc xuống sình cũng vui.

Hoan hô đồng chí Goóc Ba (Mikhail Gorbachov Tổng bí thư đảng CS Liên Xô)
Chớp chơi dữ, đảng tan ra tức thì

Mác Lê, Nga đã phóng uê
Việt cộng đớp lấy nhất tề vùng lên

Đầu cộng đã ngỏm cù ti (12-1991 Liên Xô tan rả)
Cái đuôi còn vẫn ngu si làm càn
Đuôi cộng rồi cũng sẽ tan
Việt, Cu Ba, Tẫu, Bắc Hàn đi đoong!
Liên Bang Sô Viết vỡ rồi
Văng Linh, văng Kiệt, Đỗ Mười văng luôn

Bốn anh nghèo xác, nghèo xơ
Khấu đầu van lạy ăn nhơ Hoa Kỳ

Cái tình hữu nghị Việt Trung
Bền chặt như sợi giây thung cột quần

Cụ phó bảng Nguyễn Sinh Sắc
Đẻ con rắn mắt là Nguyễn Sinh Cung
Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi

Bác Hồ thuở nhỏ chăn trâu
Lớn lên chơi dại bị Tầu bắt giam

Tổ sư là bác Lê Nin
Cũng là sư tổ linh tinh hại đời

Tôn Đản là chợ vua quan
Vân Hồ là chợ những gian nịnh thần
Đồng Xuân là chợ thương nhân
Vỉa hè là chợ nhân dân anh hùng

Mất mùa là bởi thiên tai
Được mùa, là bởi thiên tài đảng ta

Có con mà gã chồng gần
Nửa đêm xe đạp mang phần cho cha
Có con mà gã chồng xa
Hàng tháng nó gởi đô la chi dùng

Ngày xưa giặc Pháp mộ phu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu

Ông Lê Nin ở nước Nga (Vladimir Lenin)
Sao ông lại đứng vườn hoa nước nầy
Ông ưỡn ngực, ông chỉ tay
Ông xem như thể nước nầy của ông
Lê Nin quê ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước nầy
Ông vênh mặt, ông chỉ tay
Tự do hạnh phúc lũ mày còn xa
Kìa xem gương của nước Nga
Bảy mươi năm lẽ có ra đếch gì ! (Cộng Sản Nga 1917 – tan rả 12-1991)

Miền Bắc có lắm thằng điên
Trong túi nhiều tiền nó bảo rằng không
Suốt ngày nó chạy long nhong
Nói thánh nói tướng, nhưng không làm gì
Nhưng mà hắn được cái lì
Chỉ thị, Nghị quyết, cái gì cũng thông

Miền Trung có lắm thằng khôn
Nó chun ngõ trước, nó luồn ngỏ sau
Một khi nó quyết làm giàu
Nó đi đúng chỗ, nó cân đúng người
Sinh ra vốn ở xứ nghèo
Nghiên cứu nghị quyết nên theo điều gì

Miền Nam có lắm thằng tham
Nó ăn như hạm, nó làm như điên
Trong túi nó muốn nhiều tiền
Nó cưới vợ một, nghĩ liền vợ hai
Suốt ngày nó nhậu lai rai
Một chữ Nghị quyết, học hoài không thông

Chưa đi, chưa biết Nha Trang
Đi rồi, mới biết nó sang hơn mình
Sáng tắm biển, chiều tắm sình.
Chưa đi, chưa biết Sài Gòn
Đi rồi, trong túi chẳng còn đồng xu
Đêm nằm, ngẩm lại thấy ngu.

Dịch heo, nối tiếp dịch gà
Bao giờ dịch đảng cho bà con vui.
Dịch heo, rồi tới dịch gà
Có dịch Cộng Sản thì bà con vui
Bao giờ Hồ cạn, Đồng khô
Chinh rơi, Giáp rách, cơ đồ mới yên.

Các hồ nổi tiếng ở VN

Rộng lớn nhất: hồ Ba Bể.
Yên ổn nhất: hồ Trị An.
Buồn tẻ nhất: hồ Than Thở.
Chậm chạm nhất: hồ Con Rùa

Thơm tho nhất: hồ Xuân Hương.
Sính ngoại nhất: hồ Tây.
Sắc nhọn nhất: hồ Gươm
Hữu nghị nhất: hồ Hòa Bình

Nổi danh nhất: hồ Dầu Tiếng.
Quậy nhất: hồ Lắc.
Nghiêm khắc nhất: hồ Cấm Sơn.

Bạc bẽo nhất: hồ Tam Bạc.
Ướt át nhất: hồ Thủ Lệ.
Thư thái nhất: hồ Thanh Nhàn.
Khốn nạn nhất:Hồ Chí Minh.

Người viết tin rằng nếu CSVN thực hiện chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc vào sau ngày 30-4 1975, thì sẽ không phát sinh ra cảnh vượt biên, sẽ không có quân cán chính VNCH phải chết tức tưởi trong các trại tù học tập cải tạo, sẽ không có câu nói bất hủ “nếu cột đèn biết đi, nó cũng vượt biên”. Tiếc thay, đảng cộng sản VN đã không thi  hành việc hòa hợp hòa giải vào thời điểm nói trên. Sau khi đã hành hạ dã man và đối xử với những người thuộc chính quyền VNCH trong các trại cải tạo không bằng con vật, ngày  nay đảng cộng sản VN mới kêu gọi hòa hợp, hòa giải dân tộc, thì lời kêu gọi bịp bợm nầy đã quá muộn và không tin cậy được .

Cuối cùng, ngườì viết mong ước những vị thiết tha với văn hóa dân tộc, sẽ thâu thập đầy đủ các câu ca dao, bài vè, đã lưu truyền trong dân chúng suốt thời gian Việt Nam bị áp đặt dưới ách độc tài đảng trị cộng sản, để xuất bản thành sách tại hải ngoại. Những câu ca dao trong sách ấy sẽ là chứng tích hùng hồn ghi dấu một quãng thời gian đen tối nhất trong trang sử VN .

Mong lắm thay

Vũ Bá Hoan

VN: Con thuyền 'không bến' hay 'nhiều bến'?

Việt Nam: Con thuyền 'không bến' hay 'nhiều bến'?Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Image captionViệt Nam: Con thuyền 'không bến' hay 'nhiều bến'?

Ngày 6/3/2018 trên Facebook của mình, nhà văn Trần Trung Đạo đã phổ biến bài viết "Việt Nam, Con Thuyền Không Bến".

Sở dĩ gọi là "Con Thuyền Không Bến" bởi lẽ, theo Trần Trung Đạo, Việt Nam hiện có hai thế lực, Đảng Cộng sản và Chống Đảng.

Ông Trần Trung Đạo cho rằng Đảng Cộng sản không có tính chính danh, bám quyền lực và dốt trong việc điều hành đất nước.

Không đồng ý bài 'VN, con thuyền không bến'

Việt Nam: Chỉ đạo án không hẳn là xấu?

VN: Quốc hội mất nhiều quyền vào tay Chính phủ?

Cải cách thể chế ở Việt Nam quá chậm chạp?

VN: Cải cách thể chế 'tự giam trong chậm chạp'?

Còn về phía chống lại Đảng Cộng sản, chừng nào phong trào dân chủ chưa nhận ra rằng 'giải thể chế độ cộng sản' là công cuộc có tính duy nhất tiên quyết, chừng đó thì Việt Nam vẫn còn là một 'con thuyền không bến', theo Trần Trung Đạo.

Luật sư Đỗ Thái NhiênBản quyền hình ảnhDO THAI NHIEN
Image captionLuật sư Đỗ Thái Nhiên

Sáng ngày 15/03/2018, từ Hà Nội, Luật Sư Ngô Ngọc Trai đã phổ biến trên Diễn đàn BBC Tiếng Việt một bài viết góp ý với Nhà văn Trần Trung Đạo.

Ông Ngô Ngọc Trai nói rằng:

"Đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam nay đã hoàn toàn khác trước", và rằng:

"Để thúc đẩy Việt Nam được dân chủ và thịnh vượng thì vẫn còn một con đường khác, thay vì tìm cách giải thể chế độ thì hãy tìm cách thúc giục ban lãnh đạo Đảng Cộng sản làm tốt hơn những việc họ đang làm."

Cảm nghĩ của tôi về cuộc đối thoại trên mạng của BBC giữa nhà văn Trần Trung Đạo và luật sư Ngô Ngọc Trai là như sau:

Nội dung cốt lõi của tương lai Việt Nam chính là câu hỏi, ta nên xác định bến cho 'Con thuyền không bến' hay nên đi vào 'một con đường khác' như lời LS Trai?

Nói với luật sư Ngô Ngọc Trai

Khoa sử quan của triết học Con Người chỉ ra rằng:

"Lịch sử là lịch sử của mọi vận động nhằm bảo vệ và phát triển đời sống Người. Tất cả những gì chống lại quyền được sống như một con người đều bị lên án là phản động, đều bị lịch sử đào thải". Vì vậy, mọi thảo luận về những chuyển mình của xã hội cần được diễn ra trên căn bản khoa học của môn sử quan.

Thay đổi trên dòng sử không thể diễn đạt mơ hồ, vô căn cứ theo kiểu viết của LS Ngô Ngọc Trai:

"Đường lối lãnh đạo và phát triển đất nước của Đảng cộng sản hiện nay đã khác hoàn toàn so với mấy chục năm trước".

Thế nào là "khác hoàn toàn" ?

Ngày xưa cán bộ nhận hối lộ bằng một, hai gói thuốc lá. Ngày nay hối lộ lên tới hàng tỷ VND. Phải chăng đó là "khác hoàn toàn"?

Ngày xưa, ngay sau 30/4/1975, những người đã từng tích cực nuôi ăn, cung cấp nơi ẩn trốn cho cán binh trong chiến tranh Việt Nam được cán bộ "thương mến" gọi là anh nuôi, chị nuôi, mẹ chiến sĩ.

Ngày nay không ít họ có mặt đông đủ giữa tầng lớp dân oan. Phải chăng, đó là 'khác hoàn toàn'?

Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Image caption"Ngày xưa, người đã nuôi ăn, cung cấp nơi ẩn trốn cho cán binh chiến tranh Việt Nam gọi là anh nuôi, chị nuôi, mẹ chiến sĩ. Ngày nay không ít họ có mặt đông đủ giữa tầng lớp dân oan"

Ngày xưa cán bộ cộng sản theo Liên Xô chống lại Trung Quốc. Ngày nay cán bộ vì nhu cầu giữ ghế đã sợ Trung Quốc, và người dân chống Hà Nội bị tù nhưng người nào chống Bắc Kinh án phạt sẽ nặng lên 10 lần.

Phải chăng, đó là 'khác hoàn toàn'?

Tại Việt Nam, thay đổi mà người dân mong chờ và lịch sử đòi hỏi không gì khác hơn là sự xóa bỏ triệt để ranh giới kỳ thị giữa 'Đảng và quần chúng', giữa thống trị và bị trị.

Nói với nhà văn Trần Trung Đạo

Nhà văn Trần Trung Đạo đặt vấn đề "giải thể chế độ CS" với sự nhấn mạnh "giải thể" cần được giải quyết triệt để ưu tiên, mọi vấn đề khác xin ghi là hậu xét.

Muốn giải thể một chế độ chính trị không thể không bàn tới tương quan giữa thế và lực.

Đứng trên quan điểm của lịch sử, 'thế' là công bằng và lẽ phải, là tất cả những suy nghĩ và hành động nhằm phục vụ lịch sử, phục vụ quyền làm người của con người.

Do đó, 'thế' hiển nhiên sẽ hấp dẫn nhân quần xã hội. Có nhân quần xã hội tức là có 'lực'. 'Thế' sinh ra 'lực' là vì vậy. Vấn đề còn lại là tổ chức và điều động 'lực'.

Bây giờ hãy bàn về nội dung chuyển mình của lịch sử Việt Nam ngày nay.

Theo tác giả Đỗ Thái Nhiên, trong con thuyền không bến, người ta tìm thấy vô số bến.Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionTheo tác giả Đỗ Thái Nhiên, trong con thuyền không bến, người ta tìm thấy vô số bến.

Chuyển mình gồm bốn bước:

  1. Bước đương biến là người dân đứng lên chống đối. Như vậy là lịch sử Việt Nam có biến.
  2. Bước thứ nhì là lột xácMỗi khi bị lực lượng quần chúng tác động chính quyền bắt buộc phải 'lột xác'.
  3. Bước thứ ba là tiệm biến: quần chúng và chính quyền cứ như vậy mà giằng co làm cho tình hình biến chuyển từ từ.
  4. Cuối cùng là khả năng đột biến. Do tác động cộng hưởng của một số chuyển biến quốc nội hoặc quốc tế, cuộc chiến tiệm biến đột nhiên tăng tốc độ và tăng cường độ, tạo đột biến.

Như thế, công việc chuyển hóa tới giải thể mô hình cộng sản bao gồm nhiều hình thức, nhiều nội dung giao đấu lẫn nhau.

Đặc biệt, người đấu tranh phải ứng chiến trên vô số trận địa phức tạp: chính trị, lịch sử, giáo dục, luật pháp, kinh tế, xã hội.

Trên những trận địa khác nhau kia, đấu tranh và xây dựng là hai mặt không tách rời của một bàn tay.

Vì vậy, giữa chuyện 'giải thể chế độ cộng sản' và 'những chuyện chỉ có thể giải quyết sau khi giải thể chế độ cộng sản' không thể là hai bước đi, không thể là hai khối câu chuyện riêng biệt.

Mọi chuyện cùng trên một con thuyền

Tất cả chuyện nhỏ, chuyện lớn kia đều nằm trên con thuyền đó.

Thế nhưng mỗi người trên thuyền lại ôm lấy một câu chuyện và tự cho câu chuyện mà mình đang ôm là chuyện lớn nhất, chuyện duy nhất ưu tiên.

Quá nhiều ưu tiên làm cho con thuyền bị hối thúc tiến về vô số bến.

Nhìn hoạt cảnh vô số bến cãi nhau ầm ĩ, nhà văn Trần Trung Đạo ngao ngán hạ bút, rằng Việt Nam là 'con đường không bến'.

Nhưng theo tôi, trong con thuyền không bến, người ta tìm thấy vô số bến.

Đó là bài toán đa nguyên của dân chủ đa nguyên.

Xin các bên trong dân chủ đa nguyên hãy bình tĩnh đặt cái bến mà mình ấp ủ lên bàn thảo luận.

Cuộc thảo luận này chỉ ra rằng: trên con đường chuyển hóa, con thuyền giải thể, do nhu cầu đấu tranh chính trị, trong nhiều không gian và thời gian khác nhau, phải ghé rất nhiều bến tạm trước khi đến bến sau cùng, là bến không còn cộng sản, và dân chủ nhân quyền.

Trên lộ trình bến tạm và bến chính, mỗi người đều sẽ nhận ra sự hiện hữu của cái bến mà mình cho là ưu tiên hàng đầu.

Làm thế nào đạt đồng thuận để di chuyển suôn sẻ qua những bến tạm trước khi đạt đến bến dân chủ nhân quyền?

Đây là bài học lớn viết về kỹ thuật sinh hoạt của dân chủ đa nguyên. Đề tài này thuộc về nội dung một bài viết khác.




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Miền Trung đứng lên cứu quốc: Biểu tình khắp các tỉnh không khiếp sợ CS bắt bớ khắp nơi [NEW]
Uất hận trào dâng, đồng bào cả nước can đảm đứng lên đòi lại đất nước, một mất một còn ta sẽ thắng [NEW]
Lãnh đạo CSVN thờ kính TQ nhưng khinh bỉ dân VN: Ông Trọng mạ lỵ dân, bà Ngân lẻo mép dạy đời
Khủng bô Công An TPHCM: Nổ lớn tại trụ sở công an phường, 1 công an nhập viện
Tại sao lại là Bình Thuận? Công an dã man đánh thiếu niên Nguyễn Minh Kha và nhiều đồng bào chí tử - Dân phóng hỏa đốt nhà công an ban đêm
Tâm Thư LM Lý gửi Chức Sắc thuộc 6 Giáo Hội Phật Giáo tại VN thờ giặc Hồ mãi quốc- PHẬT TỬ CÙNG ĐỨNG LÊN TRẢ NỢ TỔ QUỐC
Chỉ có tổng biểu tình toàn quốc mới giải phóng được dân tộc VN thoát khỏi nô lệ Tàu - Cách băng qua rào kẻm gai
Trong khi đảng CSVN đưa ra bán nước, tàu Trung Quốc xua đuổi 20 tàu cá Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa
Người Việt định cư ở Mỹ từ năm 1980 bị tử vong trong khi bị giam chờ trục xuất
Những kẻ ăn cơm Quốc-Gia thờ ma Cộng-sản ngày ấy, bây giờ ra sao?
Nhờ công lao đảng CSVN, toàn bộ lãnh thổ Việt Nam đã an bài trong tay Trung Quốc
Người Việt có tiền mua ngay thị trấn ở California chỉ 900,000$US được làm thị trưởng
QH Việt Nam sẽ lo ‘dịch chuyển đám mây ảo’?
Lãnh đạo CSVN bỏ chạy, Nguyễn Phú Trọng gọi quân đội về bảo vệ tư dinh và chính trị bộ có tin sắp đảo chính
Chính phủ Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam trả tự do cho công nhân Mỹ bị bắt trong cuộc biểu tình

     Đọc nhiều nhất 
Hiện tượng Thích Chân Quang: Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… em phải lễ phép với anh, Lý Thường Kiệt vô lễ [Đã đọc: 1562 lần]
30-4: Hãy trả về cho dân tộc [Đã đọc: 1376 lần]
Cháy nhà máy Đài Loan có nhiều lao động Việt Nam, 5 lính cứu hỏa hy sinh [Đã đọc: 1160 lần]
Xót xa trước hình ảnh MC Nguyễn Ngọc Ngạn phải thở oxy trước giờ giờ ra sân khấu [Đã đọc: 1122 lần]
Lụi tàn làng Việt tại Philippines - Nữ Việt kiều Anh bị khủng bố ở VN [Đã đọc: 1120 lần]
Cái bắt tay lịch sử của Triều Tiên là tấm gương cho CSVN học tập, làm theo [Đã đọc: 996 lần]
Hồi tưởng ngày giải phóng, nổi kinh hoàng của dân tộc VN [Đã đọc: 952 lần]
Mỹ cảnh báo “hậu quả” nếu Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông, dân VN đứng lên đòi lại Hoàng Trường Sa [Đã đọc: 894 lần]
Dân VN khủng hoảng niềm tin thất vọng đạo CS bác Hồ rủ nhau theo tà đạo Hội Thánh Đức Chúa Trời [Đã đọc: 884 lần]
Vụ Trịnh Xuân Thanh: Slovakia ‘triệu tập đại sứ VN’ [Đã đọc: 811 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.