Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười hai 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 12
 Lượt truy cập: 11772213

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 13.12.2018 12:58
Thảm họa mất nước - Đường 9 đoạn ''''ăn vào 67 lô dầu khí VN''''
22.05.2018 23:15

TPH    Trước khi nhận định số phận đất nước Việt Nam đang bị đảng Cộng Sản Việt Nam thống trị, và đang trên đường bị Hán hóa; thiết tưởng, chúng ta cũng cần tìm hiểu các quốc gia Mãn, Hồi, Mông, Tạng đang bị Tàu cộng Hán hóa tiêu diệt. Thực trạng của bốn sắc dân nầy bây giờ ra sao? Và sách lược tiêu diệt như thế nào?. 


    Cần xác nhận ngay rằng bốn quốc gia nầy có nền văn hóa được nhân loại ngưỡng mộ. Mỗi quốc gia có diện tích, và dân số gấp nhiều lần hơn Việt Nam, đã từng  hùng mạnh, chinh phục nhiều lục địa, từng buộc người Hán làm kẻ dưới ngựa. Nhưng hiện nay, họ đang dần dà bị tiêu diệt dưới bàn tay sắc máu của chủ nghĩa Đại Hán do đảng cộng sản Tàu phát động và thực hiện. 

A /-Nhìn các dân tộc bị Tàu cộng tiêu diệt để quyết tâm đề kháng
Lá cờ biểu trưng cho Tàu cộng là 5 ngôi sao trên nền màu đỏ. Ngôi  sao chính lớn nhất là biểu tượng Hán tộc, 4 ngôi sao nhỏ là các dân tộc Mãn, Mông, Hồi, Tạng. Đây là 4 sắc tộc lớn nhất trong hơn 100 sắc tộc không phải là người Hán, nhưng đang phải sống dưới bàn tay cai trị đẩm máu của Tàu cộng. 
    I/ Mãn (Manchuria) : tức Mãn Thanh hay còn gọi là Mãn Châu. Diện tích chừng 1,4 triệu km². Người Mãn Thanh cai trị người Hán lần thứ nhất từ năm 1115 đến 1123, lần thứ hai từ năm 1616 đên 1912. Tổng cộng hơn ba trăm năm, Văn hóa Hán tộc được tôn trọng và bảo tồn. Nhưng sau bảy thập niên người Hán cai trị thì văn hóa, chữ viết, ngôn ngữ của đại vương quốc Kim (Mãn Thanh) bị biến mất! 
    Dân số trước khi bị Hán hóa khoảng 439,5 triệu, đến năm 2000 thì chỉ còn 10,68 triệu, phần lớn phải nói tiếng Tàu, hầu như không còn ai nói tiếng Mãn hay có biểu hiện gì sự tồn tại của sắc tộc này.  Mãn Thanh có nguy cơ bị tuyệt chủng!. 
    Theo ông Lý Vũ Minh, nguyên Vụ trưởng Quản lý Tư liệu Thông tin Văn tự Ngữ ngôn bộ Giáo dục Tàu cộng công bố năm 2007, thì số người viết được chữ Mãn chưa đến 20 người trong số hơn 10 triệu người. Khó có thể tưởng tượng được rằng đế quốc Mãn Thanh 200 năm trước đây lại đang thê thảm đến như vậy. 
    II/Mông (tức Nội Mông – Inner  Mongolia): Vào thế kỷ thứ XIII nước Tàu đã bị Mông Cổ xâm chiếm và đô hộ dài hơn 100 năm. Mông Cổ đã từng làm chủ nhiều lục địa từ Á sang Âu
    Khi hai thế lực Nga - Tàu thỏa hiệp với nhau, thì Mông Cổ không đủ sức tự vệ.Hậu quả là Mông Cổ bị cắt thành hai quốc gia. Một là Mongolia mà Tàu gọi là Ngoại Mông. Phần đất còn lại rất lớn bị sáp nhập vào nước Tàu, gọi là Nội Mông. 
    Diện tích Nội Mông là 1,183 triệu km² và dân số trước khi bị Tàu cộng cai trị là 341,14 triệu, nhưng hiện  nay chỉ còn lại 3,6 triệu. Người Hán chiếm hơn 80%.  Lịch sử và văn hóa của họ đang bị Tàu cộng ra sức thủ tiêu. thủ tiêu.
    III/Hồi (East Turkistan – Đông Thổ) là Danh từ chỉ chung cho 18 dân tộc theo Hồi giáo, sắc dân chính là Uyghur (Ngô Duy Nhĩ ). Người Hán gọi là Tân Cương nghĩa là biên cương mới.
    Hai ngàn năm trước, nhà Hán của Lưu Bang đã từng chinh phục, đặt ách đô hộ lên khu vực nầy. Người Uyghur cũng đã nhiều lần vùng lên giành độc lập. Lịch sử Tân Cương là lịch sử của những đấu tranh khốc liệt và trường kỳ với người Hán, đã có lúc họ giành được độc lập lập thành quốc gia Đông Thổ tức East Turkistan. Nhưng rồi Uyghur trở thành món hàng trao đổi quyền lợi giữa Tàu và Nga. 
    Lãnh thổ nầy rất rộng lớn từ cực Tây Bắc nước Tàu giữa Mông Cổ, các nước Liên Xô cũ ở Trung Á, Afganistan và Tây Tạng. Diện tích khoảng 1, 5 triệu km² . Dân số trước khi bị Hán hóa là 21,8 triệu người. Theo điều tra dân số năm 2000 thì số dân Uyghur chỉ còn 8,3 triệu.
    IV/Tây Tạng (Tibet): Tây Tạng đã là dân tộc có nền văn hóa cao, thuần nhất với các giá trị độc đáo riêng, tồn tại song song bên cạnh các nền văn hóa khác, hoàn toàn độc lập và hùng mạnh. Lãnh thổ trải rộng qua nhiều quốc gia vùng Trung Á, kể cả một phần của Tàu. Diện tích 1,25 triệu km². Dân số 384,79 triệu nhưng qua cuộc kiểm kê dân số năm 2011 thì chỉ còn 3,2 triệu.
    Cách nay khoảng 5.000 năm, khi dân Hán có mặt ở khu vực Tây Bắc sông Hoàng Hà thì Tây Tạng cũng đã định cư ở vùng Trung Á này rồi. Trong hai năm 635 và 636 vua Songsten Gampo của Tây Tạng đem quân đánh, buộc vua nhà Đường phải triều cống công chúa Wencheng mới cho giảng hòa. Sự tranh hùng giữa 2 nước liên miên suốt 3 thế kỷ. Năm 763 vua Tây Tạng là Trisong Detsen tiến quân tới kinh đô Trường An của nhà Đường, làm Đường Thái Tông phải chạy về Lạc Dương. Tây Tạng cường thịnh được khoảng 500 năm thì bị suy yếu. 
    Trước 1950 Tây Tạng là quốc gia nghèo, lạc hậu, quân đội chỉ có 4 ngàn người, Tàu cộng xua 40 ngàn quân tràn qua biên giời xâm lược. 
    Vì bị cai trị khắc nghiệt, năm 1956, người Tây Tạng bùng lên phản kháng, hậu quả là bị Tàu cộng trả thù vô cùng khủng khiếp, hơn 20.000 người bị công khai giết chết, hơn 200.000 người bị thủ tiêu. Ngày 10.3.2008 dân chúng thủ đô Lhassa biểu tình, và bị giết chết hơn 300 người.Tây Tạng là quốc gia duy nhất trong số những quốc gia đang bị Tàu cộng tận diệt có chính phủ lưu vong

B/-Nhận diện Tàu cộng qua chính sách Hán Hóa:
    1/Ngụy biện để xâm lăng: Tàu cộng ngụy biện rằng nơi nào đã từng bị chế độ phong kiến Hán tộc đô hộ, thì nơi đó thuộc về của Tàu. Đây là lý luận của kẻ cướp. Các dân tộc, dù lớn dù nhỏ, trong lịch sử cũng có lần bị ngoại bang xâm chiếm một thời gian, Sau đó quật cường giành lại độc lập, tự chủ. Điều nầy khẳng định rằng quốc gia đó không thể là của nước từng xâm chiếm họ. Nếu theo quan điểm nầy, thì nước Tàu phải tự xóa sổ để nhập vào lãnh thổ các nước như Nhật Bản, Đức, Pháp, Anh, Nga hoặc Mãn Thanh, Mông Cổ. Cũng theo lập luận nầy thì Nhật Bản có quyền đòi hỏi chủ quyền toàn bộ Đài Loan vì đã từng bị sát nhập vào Nhật  Bản cho đến hết Đệ Nhị Thế Chiến.
    2/Hậu quả Hán hóa tàn độc của Tàu cộng: Với kế sách “Tằm Ăn Dâu” Tàu cộng thực hiện cuộc diệt chủng đối với các dân tộc bị trị để giành đất cho người Hán. Bốn dân tộc nói trên tạo nên vùng lãnh thổ rộng lớn mênh mông ở phía Bắc,Tây và Tây Bắc nước Tàu. Hiện người Hán chiếm 94% dân số. Các dân tộc không phải Hán như Mãn, Mông, Hồi, Tạng, và 96 sắc dân khác chỉ chiếm khoảng 6% dân số nhưng lãnh thổ của họ chiếm 60% tổng diện tích đất đai của TC đang chiếm giữ.    
       a-/Về dân số :Theo điều tra dân số năm 1982, tổng dân số khoảng 1 tỷ 1, trong đó người Hán chiếm 936,70 triệu, các sắc dân tộc là 67,23 triệu. Nhưng theo cuộc điều tra mới nhất, trong tổng số 1 tỷ 400 triệu, thì người Hán là 1 tỷ 36, các dân tộc khác chỉ khoảng  6, 4 triệu, đang dần dần bị diệt chủng. 
    Nhiều tài liệu tố cáo Tàu cộng bắt hầu hết đàn ông và con trai Tây Tạng đưa đi khai phá các vùng đất ở Tân Cương, Nội Mông, và không trở về. Tại các khu tự trị nầy, thành phần chính là người Hán, hàng trăm triệu người Mãn, Hồi, Mông, Tạng đã bị Tàu cộng dã tâm tận diệt!
      b-/Về lãnh thổ: vào thế kỷ II, sau Tây lịch, diện tích nước Tàu khoảng 4 triệu km² .Nhưng hiện nay là 9.596.961 km².Như vậy, hơn 60% lãnh thổ là do cướp đoạt

C/-Thảm họa mất nước đã đến:
    Ngày 12.07.2016, Tòa Trọng tài Thường trực Quốc tế tuyên bố Tàu cộng không có cơ sở pháp lý để đòi quyền lịch sử với các nguồn tài nguyên bên trong “đường lưỡi bò”. Philippines là nước nhỏ, bị thiệt hại ít hơn Việt Nam nhưng đã kiện và thắng lợi. Việt Nam là nước bị thiệt hại nặng nhất, sẽ mất toàn bộ biển vì “đường lưỡi bò” nhưng không dám kiện vì CSVN là kẻ tôi đòi làm nội tuyến bán nước cho Tàu cộng. Hãy cùng nhau duyệt xét hành động của Tàu cộng trên đất nước chúng ta.
    I/Phủ bác lý luận ngang ngược của Tàu cộng: Năm 1996 một viên chức Tàu cộng tuyên bố ở Hong Kong rằng Trống Đồng Đông Sơn là của Tàu chứ không phải của Việt Nam vì trong thời kỳ văn hóa Đông Sơn Việt Nam thuộc Táu.
    Quan điểm bá quyền hoang tưởng và ngang ngược của Tàu cộng đi ngược với các nguyên tắc về chủ quyền của thế giới. Lịch sử thế giới có những cuộc chiến tranh chiếm thuộc địa như Pháp, Anh và ngay cả Việt Nam, nhưng ngày nay không một học giả Pháp, Anh hay Việt nào cho rằng Ý, Tây Ban Nha,Thụy Sĩ,Ấn Độ,Úc, Lào, Cam Bốt, các quốc gia Châu Phi v.v... phải thuộc vào nước Pháp, Anh, Việt Nam 
    II/ Việt Nam đang đứng trước thảm họa mất nước: 
    1/Về mặt hình thức: thì Việt Nam vẫn là quốc gia độc lập, có chủ quyền. Nhưng thực tế cho thấy Tàu cộng đã cai trị Việt Nam qua những tên thái thù bản địa dưới tên gọi là nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Các đường lối chính sách quốc gia đều nhận chỉ thị và rập khuôn theo Tầu cộng. Đảng cộng sản Việt Nam là những tên tay sai, nội gián đắc lực của Tàu cộng trong tiến trình Hán hóa Việt Nam.
    2.- Phố Tàu trên đất Việt:Dân từ lục địa Tàu dưới dạng công nhân, doanh nghiệp, du lịch, thương lái, họ vào bất cứ lúc nào, đi đến và trú ngụ bất cứ đâu và bất cứ bao lâu tại Việt Nam mà không cần bất cứ thủ tục xuất nhập cảnh, lưu trú ngoại kiều, chính quyền cộng sản Việt Nam dù ở cấp nào cũng không dám xét hỏi. Trên đất Việt đã nhan nhãn từ Bắc chí Nam những khu đô thị do người Tầu làm chủ, quan chức Tầu cai trị, trưng bảng hiệu chữ Tầu, sống phong tục Tầu, nói tiếng Tầu, lập trường học Tầu, bán buôn đồ Tầu, chi phối bởi luật lệ Tầu.Nếu dân Tầu phạm pháp trên đất nước Việt Nam, luật pháp Việt Nam không được quyền xét xử, chính quyền luôn binh vực cho người Tàu dù phạm pháp. Trong khi đó, công dân Việt Nam bị luật lệ di chuyển, tạm trú, tạm vắng chi phối vô cùng nghiêm ngặt. Tóm lại, các khu phố Tầu đang thực hiện chủ quyền Hán cộng trên đất nước Việt Nam, chính quyền cộng sản Việt Nam không dám héo lánh tới để thi hành chủ quyền .
    Hiện tượng hàng trăm ngàn tên Tàu cộng đi khảo sát trước để chuẩn bị di cư sang một khi Việt Nam bị lệ thuộc.Bọn nầy tràn vào các thành phố lớn như Đà Nẵng, Hội An, Cam Ranh, Nha Trang, Bình Dương, và cao nguyên Trung Việt … quậy phá. Hàng ngàn hướng dẫn viên du lịch Tàu cộng công khai dẫn giải rằng đây là vùng biển, lãnh thổ của Tàu đã bị đánh cắp, bây giờ Tàu cộng đang thu hồi lại. 
      3-/Tài nguyên và kinh tế: Những khu mỏ quặng, Những khu rừng thượng nguồn, những đồn điền trồng cây công nghệ, 80% các công trình trong nước do người Tầu trúng thầu với giá rẻ mạt. Các Hãng Tầu sử dụng công nhân Tầu từ kiến trúc sư vẽ đồ án cho đến người lau nhà, nấu bếp, công nhân đều là bộ đội Tầu cải trang.
      4-/Đề án xây đựng: Hầu hết các nhà máy điện và công trình điện quan trọng đều do Tàu cộng thắng thầu. Dòng điện là dòng máu của kỷ thuật, khi có xung đột quân sự, Tàu cộng làm cho dòng điện ngưng trệ thì mọi hoạt động của Việt Nam bị tê liệt. Đầu năm 2015, tỉnh Ninh Thuận và Tập đoàn điện lực EVN cho đấu thầu dự án Nhà máy điện gió Phú Lạc, Tuy Phong nằm gần các hệ thống phòng thủ bờ biển Nam Trung Phần. Khi Tàu cộng thắng thầu thì mỗi máy phát điện gió cao hàng trăm mét, chúng đặt thêm các thiết bị khác, trở thành trạm quan sát, trạm thông tin, trạm rada và gây nhiễu rada. 
    5/Quân sự và quốc phòng;
            a/Tháng 6.2016, hai máy bay quân sự Việt Nam bay ra biển liên tiếp bị rớt. Câu hỏi được đặt ra : 
    -Ai đã ra lịnh cho máy bay quân sự vào vùng Tàu cộng đang tập trận ? Máy bay chiến đấu luôn xuất phát từng phi đội từ 2 chiếc để bảo vệ lẫn nhau, tại sao SU30 phải bay một mình ?
        -Tại sao phi công Cường nói thấy 2 tầu chiến Tàu cộng trong hải phận Việt Nam , thì đang khỏe mạnh phải vào bệnh viện và cấm dự đám tang phi công Khải ?
         - Máy bay SU30 phát tín hiệu gặp nạn ở bờ biển Nghệ An, ai ra lệnh cho máy bay CASA C-212 ra Hạ Long để tìm và rơi ở đấy ? 
        -Cả 2 máy bay rơi xuống nước đều bị xé tan từng mảnh nhưng lại xác định máy bay gặp tai nạn? Tại sao không nghi vấn máy bay bị bắn hạ ?
         -Tại sao chỉ nói đến việc tìm kiếm và đưa tang, mà không nói điều tra nguyên nhân máy bay rơi ?. 
    Sự kiện cho thấy tất cả đều được dàn dựng để cảnh cáo nhóm chống Tàu, đồng thời dùng 2 chiếc máy bay quân sự hiện đại của Việt Nam làm mục tiêu bay cho hải quân Tàu cộng tập trận và ra oai!
         b/ Những tướng lĩnh cộng sản Việt Nam phải cay đắng xác nhận như :
          -Thiếu tướng Lê Mã Lương: “VN đã mất quyền bay trên Biển Đông” 
    -Thiếu tướng Trần Minh Hùng cựu phó tư lệnh Quân khu 5: “Toàn bộ tuyến đường từ chân núi Sơn Trà đến phường Điện Nam Điện Ngọc, thị xã Điện Bàn, Quảng Nam là tuyệt mật, bất khả xâm phạm, nhưng đã nằm trong tay Tàu cộng.”.
         -Hai trung tướng Đồng Sỹ Nguyên và Nguyễn Trọng Vĩnh “10 tỉnh phía Bắc cho TC thuê 305.535 ha rừng đầu nguồn là hiểm họa cực lớn đối với an ninh.”. 
     -165 nhà khoa học hàng đầu của VN đã ký giấy phản đối việc cho Tàu cộng  khai thác bauxite Tây nguyên vì đó là “Nguy cơ cực kỳ lớn đối với an ninh quốc phòng”.
    III/Thảm họa diệt chủng:
    1/-Hủy diệt châu thổ sông Hồng ,các sông miền Trung, sông Cửu Long: Tàu cộng xây 6 đập thủy điện ngăn sông Mê Kông, thượng nguồn sông Hồng, sông Đà, hủy diệt hệ sinh thái châu thổ sông Hồng, sông Cửu Long, gây hạn hán và ngập mặn trầm trọng, nhiều nơi bị lún sâu.
    2/-Phá hoại nông, thủy và hải sản Việt Nam: Tàu cộng khai thác bauxite, thương lái Tàu cộng vào Việt Nam phá hoại kinh tế Việt Nam bằng thủ đoạn thu mua Nông, Hải sản với giá thật cao như cà phê, hồ tiêu, rong biển, ốc bươu vàng, dĩa để phá nông sản. Mua vét rong biển để triệt hạ vùng sinh thái của cá… sau đó không mua nữa vì đã phá xong. 
    3/-Hủy diệt môi trường và ngư trườngViệt Nam: Thải chất độc dọc bờ biển Việt Nam để hủy diệt hải sản, muối ăn, ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt xa bờ !. Xây dựng nhiều nhà máy nhiệt điện. Dùng thiết bị của Tàu cộng, với hàm lượng các khí thải độc hại như CO, SO2, H2S, Hg …cao hơn từ 19 tới 125 lần cho phép nhằm phá hại môi trường sống của VN.
    4/- Nhập các chất độc hại để làm suy yếu người Việt Nam: Tàu cộng tung các loại hóa chất độc hại tràn ngập thị trường như thực phẩm, thuốc men.., đồng thời cho thương lái mua vét các loại thực phẩm sạch để người Việt chỉ tiêu thụ thực phẩm độc hại, chết dần vì bệnh tật. Số người mắc bệnh ung thư, teo não, đột quỵ và nhiều bệnh hiểm nghèo khác đang ở mức cao nhất thế giới.
    5/- Dùng phụ nữ Việt Nam giải quyết chệnh lệch nam nữ và thỏa mãn tình dục: Thực trạng, dân số của Tàu cộng  là nam nhiều hơn nữ đến 200 triệu, Nên khi Việt Nam bị sáp nhập, bị đô hộ, thì đàn ông VN phải bị lưu đày đến các vùng xa xôi hẻo lánh, khắc nghiệt, rồi hằng triệu đàn ông Hán sẽ lao vào VN như lũ quỷ thèm khát tình dục, bắt vợ và con gái, chị và em gái của Việt Nam làm nô lệ tình dục cho chúng, phụ nữ Tây Tạng hiện nay là một điển hình.
    6/- Triệt hạ kinh tế và văn hóa VN. Do hàng hóa Tầu đổ vào Việt Nam mà không phải đóng thuế và giá cả rẻ hơn hàng nội địa, gây nên hệ lụy là các cơ xưởng sản xuất của Việt Nam khốn đốn và sạt nghiệp. Không chỉ hàng tiêu dùng, mà cả điện ảnh, các đài truyền hình từ trung ương đến địa phương đều cho chiếu phim Tàu. Phim Việt Nam gần như bản sao của phim Đại Hàn, tình tiết lạc lẻo, vô hồn, không thực tế, không sống động, thậm chí có những chương trình không lành mạnh nội dung bày cách dùng mánh mung để tranh thắng. Những yếu tố đó làm cho người Việt cảm phục người Tàu thậm thấu trong ý tưởng, ảnh hưởng đến ý chí đề kháng. 
    IV/Những ý nghĩ của người Việt Nam đứng trước những vấn đề hiện nay:
    1.-Phục vụ chính quyền mới thuộc Tàu vẫn là những quan chức: Kinh nghiệm từ quốc gia bị Hán hóa như Mông, Hồi, Mãn, Tạng..,thì cảnh sát và binh lính bản địa là những người đầu tiên bị đày tới những nơi xa xôi để người Hán thỏa sức cướp tài sản, cướp vợ con, bởi vì thành phần nầy bị chi phối bởi kỷ luật, bởi lương bổng, tạo điều kiện cho người Tàu làm thí điểm trong kế hoạch Hán hóa. Liên tưởng hình ảnh xảy ra ở Thiên An Môn năm 1989 và những nơi bị Tàu cộng cai trị đã chứng minh bản chất hung hăng vô nhân tính của Tàu cộng. Chính sách diệt chủng đối với người Việt chắc chắn còn tàn bạo hơn với người Tây Tạng rất nhiều, vì Việt Nam đã từng bị Tàu thôn tính nhưng đã giành lại độc lập năm 905. Lịch sử đang nhắc nhở quá khứ đau thương một ngàn năm Bắc thuộc. Nều chiếm VN lẩn nữa thì Tàu cộng sẽ lấy kinh nghiệm lịch sử để ra taytận diệt người Việt Nam, xóa sạch mọi dấu vết của dân tộc Việt trên đất nước Việt Nam !
    2.-Chống lại Tàu cộng tất phải đổ máu tính mạng là trên hết: Xin nhấn mạnh rằng, nếu không chống lại,thì sẽ bị Tàu cộng thôn tính, Việt Nam phải bị diệt vong. Con đường duy nhất là phải đứng lên giữ lấy đất nước để tồn tại. Không loại trừ bất cứ phương tiện nào để cứu nước, nhất định phải quyết tâm, không bạc nhược. Nhà Ái Quốc Nguyễn Thái Học, đảng trưởng VNQD đã từng dạy: ” Hoa Tự Do phải tưới bằng máu”. 
    3.-Ngoài người Việt Nam, Không ai cứu được Việt Nam: Việt Nam đang đối diện với thảm họa diệt chủng. Không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam ngoài người Việt Nam. Mỗi người Việt Nam cần nhìn thấy cái chết đang đến với mình, gia đình và đất nước mình. Hãy cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng. Lật nhào đảng cộng sản Việt Nam là yếu tố tối cần thiết. Cộng Sản Việt Nam còn tồn tại, thì chắc chán dân tộc Việt Nam phải bị diệt vong.  
    Cứ theo tiến trình Hán hóa tiệm tiến nầy, qua vài thế hệ nữa, thì Việt Nam chỉ còn trong những bài viết kèm với nổi hoài niệm, xót đau và thương cảm cho một đất nước đã có nên văn minh từng góp mặt với nhân loại, đã có những chiến công oanh liệt làm vỡ mật quân thù, nay quốc gia Việt Nam đã đi vào dĩ vãng! 
    V/ Nhận định: 
    1/- Đòn roi răn đe: Chuyện hải quân Tàu cộng bắn giết ngư dân Việt Nam,thậm chí vào đến tận đảo Lý Sơn cách Quảng Ngãi chừng 24 km để cướp phá, đánh đập ngư dân, hay cắt cáp tầu thăm dò tàu hải giám Việt Nam…đều mang ý nghĩa răn đe, đưa Việt Nam vào nề nếp để dễ cai trị khi thuộc Hán. Ngay cả lời tuyên bố sẽ dậy Việt Nam bài học,thì đóchỉ là thái độ báo trước ông chủ sẽ có biện pháp xử phạt kẻ dưới quyền đã dám làm ông chủ không hài lòng.
    2/-Vở kịch lừa gạt phải hạ màn: Khi xét những yếu tố để đoán định an nguy của quốc gia, người ta thường chú trọng đến các mặt: Chính Trị - Quân Sự - Kinh Tế và xã hội. Theo dõi tình hình Việt Nam trong thời gian gần dây, những sự kiện liên tục diễn tiến đưa đến nhận định rằng:
    Tầu cộng chẳng cần phải xua quân xâm chiếm Việt Nam như đã từng có trong lịch sử, vì Việt Nam đã nằm gọn trong tay của Tàu cộng rồi.Điển hình là Ải Nam Quan, Thác Bản Dốc, nhiều đất đai biên giới phía Bắc, biển và hải đảo đã thuộc quyền sỡ hữu của Tàu cộng rồi. Đáp trả sự kiện hải quân Tầu cộng bắn chìm tầu đánh cá, bắt và buộc phải đóng tiền phạt, giết ngư phủ Việt Nam trong hải phận Việt Nam; cắt giây cáp tầu thăm dò của Việt Nam, đảng và nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không những im thin thít, mà còn kêu gọi duy trì tình hình nguyên trạng, không gây tranh cãi với Tầu cộng trên cơ sở 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt. Mất đất, mất lãnh hải, dân bị kẻ thù giết hại mà giữ nguyên trạng, mà không gây thêm phức tạp, để kẻ thù mặc sức tiếp tục thao túng lãnh thổ, lãnh hải của mình, là bằng chứng kết luận cộng sản Việt Nam là kẻ phản quốc. Sự im lặng nầy mang ý nghĩa thừa nhận hành động côn đồ của Tàu cộng là chính đáng. Theo ông Hà Sĩ Phu thì “chủ nghĩa Mác là bà đỡ cho chủ nghĩa Đại Hán mới.”.Ước vọng duy nhất của những tên cao cấp đảng cộng sản Việt Nam cầu xinTàu cộng bảo kê cái đầu và chiếc ghế quyền lực để được thỏa mãn vật chất và nhục lạc, mà Việt Nam là vật thể trao đổi. Mặc khác, cộng sản Việt Nam cố tình tạo nên xã hội suy thoái đạo đức,suy đồi giáo dục, sứ dụng bạo lực rừng rú với nhau…

D/-Trung cộng –mối đe dọa hòa bình thế giới 
    Lời tuyên bố "Trỗi Dậy Hòa Bình" và hành động hung hãn của Tàu cộng ở Biển Đông khiến vấn đề an toàn nhân loại và ổn định biển Đông được đặt ra.
    1/Với tác phẩm “Death by China”, hai học giả Hoa Kỳ là Tiến sĩ Peter Navarro giáo sư trường Đại học California ở Irvine và Thạc sỹ Greg Autry chuyên gia về Trung cộng, cho rằng:
     a-Tàu cộng là nguyên nhân của mọi đe dọa đời sống và an toàn của các nước phát triển; là tác nhân uy hiếp sức khỏe và tính mạng của con người. Nếu Tàu cộng trở thành quốc gia hùng mạnh thì có nghĩa rằng hòa bình và thịnh vượng của thế giới phải đối mặt với mối đe dọa lớn nhất sau thời Đức Quốc xã. Chủ Nghĩa Đại Hán cực đoan sẽ là vũ khí tàn sát những dân tộc khác để chỉ còn người Hán là giống dân duy nhất được tồn tại
     b-\. Tàu cộng xuất khẩu các loại sản phẩm thiếu an toàn. Bằng phương pháp làm hàng giả, ăn cắp bản quyền, tạo ra nhiều loại rào cản gây trở ngại để các doanh nghiệp nước ngoải được vào thị trường của họ, gây tác hại cho cộng đồng quốc tế. 
     c-Tàu cộng nổ lực tạo ra xã hội kim tiền, làm suy kiệt đạo đức, làm người dân sống trong sợ hãi. Các quyền dân sự, xã hội và môi trường bị chà đạp. Trong quá khứ, những nước từ lạc hậu tiến sang phát triển như Đại Hàn, Nhật Bản, thì nền dân chủ cùng chuyển theo, nhưng điều dó không xảy ra trong nước Tàu hiện nay, càng lúc quyền sống con người càng bị tàn tệ. 
    2/Ông Bchung Tsering, Phó Chủ tịch tổ chức “Chiến dịch Quốc tế cho Tây Tạng”  ở Hoa Kỳ, nói rằng Tàu cộng không phải là thành viên có trách nhiệm của quốc tế. 
    3/Thiếu tướng Thủy quân Lục chiến Hoa kỳ hồi hưu Jon Gallinetti, cho rằng Tàu cộng đang dùng các loại vũ khí kinh tế kết hợp với hoạt động gián điệp, chiến tranh mạng, vũ khí không gian, chiếm độc quyền khai thác và kinh doanh tài nguyên thiên nhiên, đánh cắp công nghệ để chế ngự thế giới. 
    4/Tàu Cộng thực hiện chính sách phân biệt đối xử và tiêu diệt các dân tộc khác bằng cách di dân Hán tới định cư ở các vùng như Mãn Châu, Nội Mông, Tân Cương, và Tây Tạng với mục đích Hán hóa, xoá sạch những di sản chủng tộc, di sản văn hoá của sắc dân không phải người Hán, khiến khuấy động lòng yêu nước của những sắc dân nầy nổi lên kịch liệt chống lại người Hán.
    5/ Tàu Cộng phạm sai lầm nghiêm trọng, Tàu cộng đang là con dao đâm xé Lục Địa Tàu ra làm nhiều mảnh luôn thù địch nhau. Nước Tàu không to lớn hùng mạnh như tuyên truyền. Một khi các dân tộc Mãn, Mông , Hồi, Tạng vùng dậy, quyết liệt đánh đuổi người Hán ra khỏi bờ cỏi đề giành độc lập, khi Đài Loan nhất quyết không công nhận cộng sản Tàu thống trị toàn cỏi nước Tàu. Người Hán chỉ còn khoảnh đất vùng Trung Nguyên, dân tộc Hán sẽ bị cô lập vì bị bao vây bởi những nước luôn tìm cách rửa hận, liệu người dân Hoa Lục có để yên cho Tàu Cộng tồn tạị.

Tống phước Hiến


Đường 9 đoạn 'ăn vào 67 lô dầu khí VN'


Giàn khoan Lan Tây nằm trong Lô 06.1 được vận hành bởi Rosneft ở ngoài khơi Vũng Một số lô dầu khí ngoài khơi Việt Nam rơi vào vùng đường chín đoạn mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông, bài của phóng viên James Pearson và Greg Torode của Reuters hôm 23/5/2018 viết.

Hồi tuần trước, một công ty con của hãng dầu khí Nga Rosneft quan ngại rằng hoạt động khoan khí của họ ở Lô 06.1 ngoài khơi Vũng Tàu có thể khiến Bắc Kinh tức giận.Vụ việc khiến người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam lên tiếng khẳng định rằng lô dầu khí đó "hoàn toàn thuộc lãnh thổ và thuộc quyền tài phán của Việt Nam", còn người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng lập tức ra cảnh báo rằng các bên phải tôn trọng chủ quyền lãnh thổ của Bắc Kinh.

TQ, Nga và VN nói gì về dự án khí của Rosneft?

Rosneft ngại TQ khi khai thác ở Biển Đông

Nga khai thác dầu khí ở vùng biển Việt Nam

Đây không phải là lần đầu tiên các dự án khai thác dầu khí của Việt Nam 'gặp chuyện' với Trung Quốc.

Vị trí hoạt động mới nhất của Rosneft là trong Lô 06.01, thuộc dự án mỏ khí Lan Đỏ và nằm trong Bể Nam Côn Sơn.

Theo bản đồ khai thác dầu khí chính thức của PetroVietnam, thì Lô 06.1 nằm gần với bờ biển Việt Nam hơn so với các lô 07.03 và 136.03, những nơi đối tác khác của PetroVietnam đã phải dừng hoạt động thăm dò, khai thác hồi tháng 3/2018 và 7/2017 do sức ép từ phía Bắc Kinh.

Hồi tháng Ba, PetroVietnam yêu cầu hãng năng lượng của Tây Ban Nha, Repsol, ngưng dự án Cá Rồng Đỏ nằm trong Lô 07.03, khiến Repsol và các đối tác thiệt hại ước tính khoảng 200 triệu đô la đã đầu tư vào dự án.

Lô 07.03 nằm ngay cạnh Lô 136.03, nơi mà cũng Repsol bị chính phủ Việt Nam yêu cầu ngưng hoạt động khoan thăm dò hồi tháng Bảy năm ngoái.

Lô 136.03 là nơi PetroVietnam cho Talisman-Việt Nam, công ty con của Repsol thuê.

graphicBản quyền hình ảnhBAN DO DAU KHI VIETNAM

Khu vực khai thác dầu khí trên có vai trò rất quan trọng với sự phát triển kinh tế của Việt Nam.

PetroVietnam đóng góp 20% tổng GDP của Việt Nam, và 30% tổng ngân sách cả nước trong thời gian từ 1986 đến 2009, Reuters nói.

Trong vòng 30 năm, từ 1987 đến 2017, Việt Nam đã xuất khẩu 355 triệu tấn dầu thô, thu về 145 tỷ đô la Mỹ, trang tin VietnamNet dẫn nguồn báo cáo của PetroVietnam.

Việt Nam 'bỏ Cá Rồng Đỏ' ở Biển Đông

Repsol 'có cơ sở yêu cầu Việt Nam bồi thường'

'Căng thẳng biển Đông ảnh hưởng hoạt động của PVN'

VN ngừng khoan dầu khí ở Biển Đông

Đáng chú ý là hãng tư vấn Wood Mackenzie được Reuters dẫn nguồn nói rằng nếu đường chín đoạn của Trung Quốc được nối liền các đoạn vào nhau, thì đường ranh giới mà Trung Quốc nêu ra này sẽ ăn vào từng phần hoặc toàn bộ 67 lô dầu khí mà Việt Nam đã phân ra trên biển.

Trong số các lô trên, có bốn lô hiện đã đang tiến hành khai thác thương mại. Các lô còn lại đang trong các giai đoạn khác nhau của hoạt động khoan thăm dò hoặc phát triển dự án, theo Wood Mackenzie.

Biển Đông là nơi Trung Quốc và nhiều quốc gia khác cùng tuyên bố chủ quyền.

Việc Trung Quốc đòi chủ quyền theo đường chín đoạn tạo thành các vùng chồng lấn lên các đặc khu kinh tế của Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei.

BBC

Trước đây, Trung Quốc và các nước khác đã từng thảo luận về việc phát triển các dự án năng lượng chung ở vùng biển có tranh chấp, nhưng nỗ lực này đã bị vấn đề chủ quyền lãnh thổ làm lu mờ.

5 điều cần biết về ngành dầu khí Việt Nam

VN-TQ 'cần hợp tác khai thác chung trên biển'

VN cần hợp tác khai thác hay đưa ra LHQ?

Hồi tháng trước, Philippines nói muốn đạt thỏa thuận với Trung Quốc trong vài tháng tới nhằm có hoạt động khai thác dầu khí chung trong vùng biển cả hai nước cùng tuyên bố chủ quyền.

Tuy nhiên, vùng biển tranh chấp với Việt Nam từ lâu nay luôn là điểm làm bùng lên căng thẳng giữa hai bên.

Bản đồ các lô khai thác dầu khí của Việt NamBản quyền hình ảnhPVN
Image captionBản đồ các lô khai thác dầu khí của Việt Nam

Bắc Kinh thường tìm cách gây áp lực bằng hoạt động ngoại giao phía sau đi kèm với việc gây áp lực trên biển.

Hồi 2007 và 2008, chiến lược này của Trung Quốc đã khiến hãng dầu khí BP của Anh và nhiều công ty khác rút lui khỏi một số lô, tuy nhiên hãng ExxonMobil của Mỹ thì không.

Nay, phản ứng của Trung Quốc đối với hoạt động mới đây của Rosneft sẽ 'là một phép thử xem Bắc Kinh sẵn lòng đi xa tới đâu', Reuters dẫn lời một chuyên gia từ Viện Nghiên cứu ISEAS Yusof Ishak ở Singapore.

Đồng thời, Bắc Kinh và Moscow đã thỏa thuận với nhau rằng hai nước sẽ không thách thức các lợi ích cốt lõi của nhau, bao gồm cả các lợi ích ở Biển Đông, chuyên gia Ian Storey nói.

Tờ Hoàn Cầu: 'VN thiếu tự tin vụ áo lưỡi bò'

Chủ quyền TQ ở Trường Sa đến từ 'lỗi dịch thuật'?

Đường Lưỡi Bò từ đâu mà ra?

Bên cạnh việc gây áp lực chính thức từ phía chính quyền, Bắc Kinh còn áp dụng cả chiến thuật 'dựa vào dân', với việc hậu thuẫn cho người dân quảng bá hình ảnh bản đồ đường lưỡi bò.

Mới đây, một nhóm các du khách được cho là người Trung Quốc khi làm thủ tục nhập cảnh vào Việt Nam đã mặc áo thun có in hình bản đồ lưỡi bò sau lưng.

Trước việc những người này bị giới chức Việt Nam yêu cầu cởi bỏ áo trước khi được cho nhập cảnh, Hoàn cầu Thời báo đăng bài nói đó là hành động "có thể làm tổn hại tới các quan hệ song phương", và cho thấy "Việt Nam thiếu tự tin về các tuyên bố chủ quyền của mình ở Biển Đông".

Máy bay ném bom Trung Cộng hạ cánh ở Hoàng Sa

Đảo Woody (ảnh AFP)
Vũ Ngọc Yên (Danlambao) - Bất chấp phản đối của quốc tế, Trung cộng (TC) tiếp tục gia tăng các hành động quân sự tại Biển Đông.Ngày 19.05.2018 Không quân Trung cộng lần đầu tiên đã cho máy bay dội bom hạ cánh xuống đảo Woody (Phú Lâm),đảo lớn nhất của quần đảo Paracel-Hòang Sa, thuộc chủ quyền Việt Nam Cộng Hoà mà TC đã chiếm đoạt bất hợp pháp vào năm 1974. 

Dựa trên các dữ kiện nghiên cứu của tổ chức Sáng kiến minh bạch hàng hải Á châu Asia Maritime Transparency Initiative-AMTI, Đài phát thanh Anh BBC đã loan tin trên. Từ lâu các chiến đấu cơ TC thường xuyên hạ cánh xuống các căn cứ quân sự trên các đảo mà TC bồi đắp, nhưng chưa bao giờ bố trí máy bay mang bom. Theo AMTI, máy bay H-6K là máy bay ném bom tiên tiến nhất của TC có khả năng mang tên lửa hành trình siêu thanh để thực hiện các cuộc tấn công chính xác nhằm vào các mục tiêu trên bộ hoặc các tàu chiến. Giới phân tích nước ngoài nhận định máy bay H-6K có tầm hoạt động khoảng 3.500km trong khi các hỏa tiễn CJ-10 của TC có tầm hoạt động tối thiểu là 1.500km. Trước đó báo nhà nước China Daily hãnh diện cho biết TC đã đưa H-6K vào các cuộc tập trận ngoài biển cũng như đã thiết lập từ đầu tháng 5.2018 các dàn hoả tiễn trên các đảo Atolle Fiery Cross,Subi và Mischief có khả năng bắn chính xác máy bay, tầu bè ở Biển Đông. 

Biển Đông thuộc Thái Bình Dương nằm trong vùng tranh chấp giưã Trung cộng, Việt Nam,Mã Lai, và Phi luật Tân. Trung cộng ngang nhiên tự nhận quyền chiếm hữu 80 % diện tích 3,5 triệu cây số vuông.Biển Đông có nhiều tài nguyên và lượng hàng tầu bè vận chuyển trị giá trên 5000 tỷ USD mỗi năm, chiếm hơn 1/3 tổng lượng hàng thế giới giao dịch qua hàng hải. 

Các căn cứ quân sự của Trung cộng ở Biển Đông (ảnh AP) 

Phản ứng các quốc gia trong vùng

Qua việc bố trí máy bay ném bom trên đảo Phú Lâm, TC không chỉ biểu hiện sự răn đe các quốc gia trong vùng Thái Bình Dương mà còn tái khẳng định dã tâm độc chiếm Biển Đông. 

Bộ ngoại giao Phi Luật Tân lên tiếng phản đối hành động khiêu khích của TC và công bố sẽ có biện pháp ngoại giao để bảo vệ chủ quyền lãnh hải. Nhà cầm quyền Hà Nội đến nay chỉ nhắc nhở TC nên lưu ý đên thông cáo chung mà TC đã thoả thuận với Hiệp Hội Các Quốc Gia ĐNA Asean vào tháng 11.2017 

Trong lúc TC đưa máy bay chiến lược vào các căn cứ quân sự ở Biển Đông, thì Mỹ một mặt tuyên bố động thái mới của TC làm gia tăng căng thẳng và gây bất ổn khu vực, nhưng mặt khác cho biết sẽ không để 2 máy bay ném bom có khả năng mang vũ khí hạt nhân B-52 bay qua bán đảo Triều Tiên, sau khi Bình Nhưỡng cảnh báo hủy cuộc gặp thượng đỉnh đã dự trù giữa nhà lãnh đạo Hàn cộng Kim Jong-un và Tổng thống Mỹ Donald Trump để phản đối các cuộc tập trận chung đang diễn ra giữa Nam Hàn và Mỹ. Nam Hàn và Nhật Bản cũng đã đồng ý quyết định của Mỹ. 

22.05.2018



VỀ TƯƠNG LAI 
CỦA MỘT ĐẤT NƯỚC TÂY TẠNG TỰ DO

Thưa Đức Đạt Lai Lạt Ma, trong một bài diễn văn vào năm 1988, Ngài đã lên tiếng từ bỏ yêu sách đòi hỏi độc lập cho Tây Tạngnhằm mục đích mở rộng cánh cửa đối thoại với Trung Cộng. Có phải theo đường lối suy nghĩ của Ngài, đây là một sự từ bỏ hoàn toàn?

Như tôi đã từng phát biểu trước đây, Tây Tạng đang đối diện với hiểm họa bị diệt chủng. Thế nên chúng tôi phải làm bất cứ điều gì có thể được để cứu vớt đất nước được kế thừa một nền văn hoá thuần nhất này. Thực tế chính trị là sẽ không ai trở về để đuổi kẻ xâm lăng Trung quốc ra khỏi nước. Thái độ thực tiễn duy nhất là tìm cách giải quyết trực tiếp vấn đề với chính quyền Trung quốcSức mạnh của chúng tôi là công lý và sự thậtChúng tôi không có gì để phải che dấuchúng tôi có mọi quyền, và đủ sức chịu đựng ngoan cường để có thể gặp gỡ người anh em, chị em Trung Quốc và nói chuyện thẳng với họ.

Cuối năm 1978, nhà nước Trung Quốc ngõ ý rằng họ muốn thiết lập mối dây liên lạc với tôi. Tôi đã đáp ứng lập tức và gởi ngay một phái viên cá nhân, một người em của tôi có khả năng nói tiếng Trung Hoa lưu loát, đến gặp họ. Ông ta đã được Đặng Tiểu Bình tiếp kiến. Cuộc gặp gỡ đã kéo dài khoảng một tiếng đồng hồ và Đặng Tiểu Bình cho hay là hai bên có thể thảo luận mọi vấn đề ngoại trừ chuyện độc lập hoàn toàn cho Tây Tạngtuy nhiên đây cũng là một đề nghị rất đáng được quan tâm.

Từ đó cho đến nay, trong vòng mười bốn năm qua, toàn bộ những tiếp cận của chúng tôi đã được dựa trên căn bản của điều kiện này. Đó là lý do tại sao tôi đã không đòi hỏi sự độc lập toàn vẹn của Tây Tạng. Nhưng điều này không có nghĩa là chúng tôi không có quyền đòi hỏi độc lậpThế giới đều biết rằng Tây Tạng là một quốc gia đang bị xâm chiếm. Tôi thường cho rằng đường lối mà tôi đang theo đuổilà con đường Trung ĐạoTuy nhiên tôi cũng đã tuyên bố rất rõ ràng trong một dự thảo được công bố tại Strasbourg rằng quyền quyết định tối hậu thuộc về nhân dân Tây Tạng. Một số người Tây Tạng đã chỉ trích kịch liệt dự thảo này, thậm chí có người đã bảo thẳng vào mặt tôi : “Ông, vị Đạt Lai Lạt Ma đời thứ mười bốn, đã bán rẽ quyền sống của nhân dân Tây Tạng!” Thế nhưng, tôi nghĩ rằng chúng ta cần phảiđối diện vấn đề một cách thẳng thắnTây Tạng là một quốc gia bị bao quanh bởi đất liền, muốn đến được biển phải trông cậy vào quốc gia láng giềng. Với tình huống như hiện nay, tốt hơn, và thực tế hơn là ta nên cố gắng đi đến một giải pháp như thế nào đó với Trung Quốc.

Một phần của lãnh thổ Tây Tạng đã được tái phân bố vào một số tỉnh của Trung Quốc. Ngài nghĩ như thế nào về vấn đề biên giới của một Tây Tạng tự trị?

Biên giới giữa Tây Tạng và Trung Quốc đã được vẽ ra một cách rõ ràng vào thế kỷ thứ bảy. Bây giờ thì Trung Quốc đang cố gắng sử dụng đủ mọi luận chứng lịch sử liên hệ đến thế kỷ thứ mười ba, thế kỷ thứ bảy... để biện minh cho việc làm của họ. Giả dụ như nếu tôi chấp nhận điều kiện tiên quyết mà ông Đặng Tiểu Bình nêu ra, tôi nghĩ là tôi có đủ mọi quyền để thảo luận tiếp những vấn đề còn lại. Thế nên tôi đã bảo họ rằng nếu chính phủ Trung Quốc đã công nhận sự hiệ n hữu của đủ mọi loại mệnh danh là khu vực, vùng và ngay cả quận huyện mà Trung Quốc đã từng gọi đó là các khu vực, vùng, quận huyện của sắc tộc thiểu số Tây Tạng, thì tại sao không gộp chung chúng lại với nhau thành một thực thể duy nhất? Như vậy có phải là đơn giản và dễ dàng cho việc gìn giữbảo tồn nền văn hóa và bản sắc của Tây Tạng hay không? Vào thế kỷ thứ tám, dưới triều đại của quốc vương Trisong Detsen và quốc vương Tri Ralpachen, biên giới giữa Trung Quốc và Tây Tạng đã được phân ranh ghi dấu rõ ràng từ tỉnh Vân Nam của Trung Quốc cho đến tỉnh Amdo của Tây Tạng ở phía Bắc. Có những ghi dấu được khắc trên các trụ bia, trên đá. Cụ thể ở tỉnh Vân Nam thì được khắc trên đá. Những ghi dấu này đã xác định biên giới thực sự giữa Trung Quốc và Tây Tạng, và đó không phải là điều chúng tôi dựng đứng lên mà là thực tế lịch sử.

Những chế độ độc tài chuyên chế nói chung, và Cộng sản nói riêng, bất hạnh thay, thường có khuynh hướng xuyên tạc lịch sử bằng cách viết lại lịch sử. Tôi đã nhận thấy điều này rất rõ trong thời gian lưu trú khoảng sáu tháng tại Trung Quốc từ năm 1954 đến 1955. Trong dịp này, tôi đã có cơ hội thăm viếngMãn Châu, mà Trung Quốc gọi là Tumbe, và các khu vực trong vùng Hreang và Hắc Long Giang. Tại đây, trong một viện bảo tàng kỷ niệm vụ tàn sát của Nhật Bản, tôi đã thấy họ giải thích rằng Nhật Bảnchỉ đầu hàng sau khi quân đội Sô Viết đánh tan lực lượng chủ lực của Nhật Bản, quân đội Quang -tuong, tại Mãn Châu. Thời gian này tôi đang ở thủ đô Lhasa và hầu như đã biết hết tất cả mọi chuyện thực sự xảy ra lúc đó -mà thực tế là, Nhật Bản chỉ đầu hàng sau khi hai quả bom nguyên tử rơi xuống Trường Kỳ và Quảng Đảo, sau đó thì Nga Sô mới tuyên chiến với Nhật Bản. Trung Cộng đã vẽ ra chuyện là Nhật Bản chỉ đầu hàng sau khi lực lượng chủ lực tinh nhuệ của họ hoàn toàn bị Hồng quân tiêu diệt tại Mãn Châu. Đó là một thí dụ cụ thể về chuyện xuyên tạc lịch sử.

Ngài cũng thường tuyên bố rằng có ý muốn đạt đến một sự tổng hợp giữa Phật giáo và Mác-xít. Thưa Ngài, chủ nghĩa Mác-xít có gì hấp dẫn đối với Ngài?

Trong số các lý thuyết kinh tế hiện đạihệ thống kinh tế Mác-xít được xây dựng trên căn bản của những nguyên tắc đạo đức, trong khi chủ nghĩa tư bản chỉ thuần tuý quan tâm đến vấn đề lợi nhuậnChủ nghĩaMác-xít đặt trọng tâm vào việc phân bố tài sản một cách đồng đều và bình đẳng trong việc sử dụng các phương tiện sản xuất. Đồng thời chủ nghĩa này cũng lưu tâm đến số phận của giới lao động -tức là đại đa số quần chúng- cũng như của những người thuộc đáy tầng xã hội, đang cần được giúp đỡ, chủ nghĩa Mác-xít cũng chú ý đến những nạn nhân của thiểu số bị bóc lột. Bỡi những lý do trên, hệ thốngkinh tế này có vẻ như công bằng và có sức thu hút đối với tôi. Gần đây tôi cũng đã được đọc một bài viết trên báo chí trong đó Đức Giáo Hoàng cũng đã vạch ra một vài khía cạnh tích cực của chủ nghĩaMác-xít.

Qua sự sụp đổ của một số chế độ cộng sản, trước tiên tôi cho rằng các quốc gia như Liên Bang Sô Viết cũ, hoặc Trung Hoa, thậm chí cả Việt Nam không phải là những quốc gia theo chủ nghĩa Mác thật sự, bởi lẽ họ chỉ quan tâm đến quyền lợi hẹp hòi của quốc gia mình hơn là quyền lợi của Lao Động Quốc Tế; đó là lý do tại sao luôn luôn có những tranh chấp giữa họ với nhaucụ thể như giữa Trung Quốc và Nga Sô hoặc giữa Trung Quốc và Việt Nam. Nếu những chế độ này thật sự được xây dựng trên căn bảnnhững nguyên lý của chủ nghĩa Mác, những sự xung đột đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

Tôi nghĩ rằng điểm sai lầm chủ yếu của các chế độ cộng sản là họ quá đặt nặng vào việc thủ tiêu giai cấp chủ nhân, chủ trương đấu tranh giai cấp, và điều này đã khuyến khích con người giảm thiểu lòng từtăng trưởng thù hận. Cho dù mục tiêu cơ bản của họ có thể là lý tưởng phục vụ đa số quần chúng, thế nhưng khi họ cố gắng thực hiện điều đó, tất cả mọi năng lực của họ đã bị chệch hướng và biến thànhnhững hoạt động phá hoại. Một khi cuộc cách mạng đã hoàn tấtgiai cấp chủ nhân đã bị tiêu diệt thì rồi cũng chẳng còn gì sót lại cho dân chúng; đến lúc này cả nước trở nên nghèo đói và bất hạnh thay điều này làm người ta tưởng rằng mục tiêu cơ bản của người cộng sản là bần cùng hoá nhân dân. Một cách tóm tắt, điểm tiêu cực chính của các chế độ này là được xây dựng trên căn bản hận thù, không có chút gì từ ái
Sự sụp đổ của chế độ này tại Sô Viết cũ theo tôi không phải là sự thất bại của chủ nghĩa Mác mà là sự thất bại của chế độ độc tài toàn trị. Bởi lẽ này, tôi vẫn tự xem mình như là một người nửa Phật giáo, nửa Mác-xít.

Ngài đã lên tiếng kêu gọi cho hồi hương tất cả những người Trung quốc đang sinh sống tại Tây Tạng. Như thế, một nước Tây Tạng dân chủ, cởi mở trong tương lai có chỗ đứng nào cho những người này không?

Tôi nghĩ là chúng ta cần nên phân biệt những nhóm người Trung Quốc khác nhau hiện đang sinh sống tại Tây Tạng. Có những người đã đến định cư tại đây từ năm 1949; tiếp theo là những người tự động hoặc được đưa đến theo kế hoạch của nhà nước Trung Quốc; và cuối cùng là những người tìm đến Tây Tạng, thường là do ý nguyện cá nhân của họ, kể từ khi cái được gọi là “chính sách kinh tế tự do” ra đời. Chúng ta cũng cần nên phân biệt những người Trung Quốc biết nói tiếng Tây Tạng và kính trọng nền văn hoá Tây Tạng -bởi vì nói cho cùng, tín ngưỡng Phật giáo không xa lạ gì đối với họ- và những người chạy đến Tây Tạng với mục đích chính là làm giàu chứ không phải tìm kiếm nguồn mạch tâm linh phong phú tại đây. Như thế, đối với những người kính ngưỡng đời sống tinh thần của Tây Tạng, sự hiện diệncủa họ là điều hữu ích. Nếu thành phần này không đông đảo tôi nghĩ là không có lý do gì để không thể làm việc với nhau và tìm ra một giải pháp cho họ tiếp tục sinh sống tại Tây Tạng. Thế nhưng đối với tất cả những người cho rằng người Tây Tạng là lạc hậudã man, dơ dáy và hôi hám (người Tây Tạngchúng tôi cũng cho là người Tàu hôi hám như vậy, vì họ ăn quá nhiều tỏi), thì tốt hơn hết là họ nên hồi hương. Tại sao họ phải sống ở những nơi dơ dáy làm gì?

CUỘC ĐẤU TRANH CHO TỰ DO

Thưa Đức Đạt Lai Lạt Ma, trong cuộc đấu tranh nhằm giải phóng Tây Tạng, có phải là Ngài tuyệt đốichống lại phương thức bạo động, hoặc ít ra theo Ngài bất bạo động là con đường tốt nhất để đạt đếnmục tiêu tối hậu?

Vâng, tôi tuyệt đối chống lại phương thức bạo động. Những năm trở lại đây, trong nhiều dịp người ta hỏi tôi rằng tôi sẽ làm gì nếu một số người Tây Tạng vì tuyệt vọng có thể trở thành bạo động, tôi luôn luôn trả lời rằng nếu trường hợp như vậy xảy ra, tôi sẽ không còn một lựa chọn nào khác hơn là từ chức và đứng qua một bên. Tôi có lý do để tin tưởng vào đường lối bất bạo động; và đó không phải là một niềm tin mù quángTrước tiên tôi tin rằng bản tánh của con người là thiện lương và từ ái. Thế nên vì lợi íchcủa chính chúng ta, phải khuyến khích bản tánh này, và tạo cơ hội cho nó phát triển, nẩy nở trong mỗicon người. Ngược lại, nếu chúng ta đi vào con đường bạo động thì chẳng khác gì chúng ta đã làm che lấp mặt tích cực của bản tánh con ngườingăn cản không cho nó phát triển.

Đệ Nhất Thế Chiến chấm dứt với sự thảm bại của Đức Quốc, sự thảm bại này đã gây nên những hội chứng bi thảm cho người dân Đức, và đó chính là những hạt giống ươm mầm cho trận Đệ Nhị ThếChiến. Trong bất cứ tình huống nào, một khi bạo động thắng thế, người ta sẽ không còn kiểm soát được tình cảm. Đây là một điều rất nguy hiểm và chắc chắn là nó sẽ dẫn đến những thảm kịch. Đó chính là những gì đang xảy ra tại Bosnia hiện nay. Phương thức bạo động chỉ tạo ra thêm những vấn nạn mới. 
Trong trường hợp của chúng tôi, điều quan trọng nhất là những người Tây Tạng và những anh chị em Trung Quốc trên thực tế luôn luôn vẫn là những người láng giềng thân hữu và tình cảm đó cần phảiđược duy trìThế cho nên giải pháp duy nhất cho Tây Tạng tương lai là học cách sống hoà thuận với những người láng giềng của mình. Giải pháp đó phải được xây dựng trên căn bản quyền lợi hổ tương của hai nước. Do lựa chọn con đường bất bạo động, những người Trung Quốc trong cũng như ngoài nước đã tỏ ra thiện cảm và quan tâm đến lý tưởng đấu tranh của chúng tôi; nhiều người đã thẳng thắnphát biểu rằng họ rất tán trợ đường lối tranh đấu đó.

Như vậy thì Ngài cũng không chấp nhận cả việc cầm vũ khí chống lại Hitler?

Tôi không chắc. Chúng ta cần phải đi vào chi tiết. Vào thời điểm mà chủ nghĩa Quốc xã bám rễ và bắt đầu phát huy sức mạnh, uy thế, nếu tôi ở vào thời điểm bấy giờ tôi sẽ vận dụng mọi nỗ lực cá nhân của mình để tìm cách ngăn chặn. 
Cách đây không bao lâu, lúc còn ở Ba Lan tôi có dịp thăm viếng trại tập trung Auschwitz, nơi mà hàng ngàn người dân vô tội đã bị Đức quốc xã thủ tiêu. Tôi dừng lại trong giây lát trước phòng hơi ngạt và khi nhìn thấy cái lò thiêu xác, tôi đã không dấu được nỗi ngậm ngùi. Càng đau buồn hơn khi tôi đứng trước cả một núi giày và tóc của nạn nhân. Trong cái đống giày đó tôi nhìn thấy một đôi giày nhỏ, một đôi giày đã bị thủng được vá lại, chắc là của một đứa bé nghèo. Tôi tự hỏi mình tại sao họ lại nỡ tâm tàn sát những người dân vô tội này? Tại sao? Hãy tưởng tượng rằng trong thời điểm này, một bên là một nhúm nhỏ lính mật vụ xung phong SS Đức canh gác, còn một bên là một khối lượng đông đảo những người Do Thái, Pháp, Ba Lan đang bị cầm tùGiả dụ rằng nếu lúc đó ta có đủ điều kiện trong tay, chỉ cần loại trừ vài người lính SS này, thì hàng ngàn người sẽ được giải phóngtự do, phải không? Nếu lúc đó tôi có vũ khí trên tay, và tôi biết chắc chuyện như vậy sẽ xảy ra... Tôi phải làm sao đây, thật là khó nói. Mà thôi, đó chỉ là chuyện giả tưởng, cũng chẳng có ích lợi gì để nhắc lại. Tuy nhiên tôi tin rằng nếu bạn ở trong hoàn cảnh đó, chắc là bạn cũng sẽ đứng về phía với tôi.

Thưa Đức Đạt Lai Lạt Ma, có thể có nguy cơ những thông điệp mà Ngài muốn rao truyền đến chúng tôiđã bị làm sai lạc đi bởi các hệ thống truyền thông bao quanh Ngài?

Tôi không nghĩ thế. Dĩ nhiên cũng có lúc một số câu, lời nói của tôi đã bị xuyên tạc, thế nhưng nói chung phía truyền thông đã dành cho tôi mọi sự thiện cảm và những đáp ứng của họ rất tích cực
Tôi rất ngưỡng mộ tinh thần nghề nghiệp của giới báo chí và tôn trọng quyền được chỏ mũi của họ vào công việc của người khác, bởi vì tôi nghĩ rằng họ làm như thế không ngoài mục đích phơi bày ra những vụ xấu xa tai tiếng và ngăn ngừa sự nhũng nhiễu lạm quyền. Có nhiều người rất thông minh và sở trường trong nghệ thuật dấu diếm các việc làm bất chính. Bạn có thể tìm thấy điều này trong giới chính khách cũng như thương gia và thỉnh thoảng ngay cả trong địa hạt tôn giáo, hoặc trong giới giáo sư đại học không chừng, ai mà biết được! Đây là kết quả của sự thiếu vắng ý thức kỹ luật, đạo đức của một số người có một vị trí quan trọng trong xã hội. Giới truyền thông báo chí rất tinh tường nhạy bén, có nghĩa là họ có khả năng khám phá ra những tình huống như vậy, và tôi nghĩ đây là một khía cạnh khá tích cực, bởi vì nếu một người được coi là lương thiện, tất cả mọi biểu hiện của họ cần phải nên trung thực. Nếu có sự sai khác nào giữa hai khía cạnh này, cá nhân đó không thể là người đáng tin cậy, họ chỉ tìm đủ mọi cách để dối gạt kẻ khác. Thế nên tôi tin rằng giới báo chí truyền thông đã hoạt động rất tích cực trên mặt phơi bày sự thực này.

Ngài có nghĩ rằng chính phủ Pháp rất đạo đức giả khi đã không tiếp đón Ngài một cách chính thức, cũng như đã không đối đầu một cách thẳng thắn rõ ràng với Trung Cộng về vấn đề Tây Tạng?

Tôi không nghĩ là người ta nên lên án một chính phủ vì những việc như thế. Hãy lấy người Tây Tạngcủa chúng tôi làm một thí dụ: Họ muốn rất nhiều, thế nhưng một số người khác đang gánh vác trách nhiệm như chúng tôi, phải dựa vào rất nhiều yếu tố để xem xét cân nhắc một vấn đề. Một chính phủ cũng thế, những hành động của họ đều phải dựa trên tình huống thực tại. Tôi không thể cáo buộc một quốc gia trên căn bản cá nhân, thế nhưng tôi lên án nền chính trị quốc tế một cách tổng quát: Có một cái gì đó rất trục trặc trong đường lối, chính sách toàn cầu.

Những người mang tinh thần thực tiễn chính trị luôn luôn cho rằng không có chỗ đứng cho yếu tố đạo đức trong chính trị. Đây là một quan niệm hoàn toàn sai lầm, bởi vì như một hệ quả, một số các quốc gia nhược tiểu sẽ phải gánh chịu những khổ nạn mà trong đó, những thành phần yếu kémbất hạnhnhất sẽ gánh chịu nhiều đau khổ nhất. Cuối cùng với những chính sách như thế, các đại cường về lâu về dài cũng không tránh khỏi bị công kích từ mọi phía.

Tôi xin được cống hiến cùng qúy vị một kinh nghiệm cá nhân. Vài năm trước đây tôi có dịp viếng thăm Mạc Tư Khoa, ngay sau cuộc cách mạng Tháng Tám. Sau đó khi rời AÂu Châu trở lại Ấn Độ, tôi gặp một viên chức người Phi Châu cùng đi chung một chuyến bay. Khi dừng lại ở Tân Đề Li, chúng tôi đã chuyện trò tán gẫu với nhau trong giây lát, và tôi đã chia xẻ những cảm nghĩ của tôi với ông ta về những biến cố vừa xảy ra tại Mạc Tư Khoa. Tôi cho biết rằng mình đã rất hài lòng khi chứng kiến tình huống hiện nay giữa hai siêu cường nguyên tử đã thay đổi, ít nhất là trong một thời gian tới con người sẽ không còn lo sợ bởi hiểm họa của một cuộc chiến tranh nguyên tử. Tôi nghĩ là ông ta cùng chia xẻnhững cảm nghĩ như thế. Nhưng thực tế khác hẵn với điều tôi chờ đợi.

Vị quan chức Phi Châu này giải thích với tôi rằng, trước và trong thời gian Chiến Tranh Lạnh, các quốc gia của Thế Giới Thứ Ba còn có chỗ đứng để vận động, gây ảnh hưởng và có thể biết được những cái mà họ trông chờ thu hoạch được. Nay thì những tụ điểm liên hệ đã biến mất nhường chỗ cho một giai đoạn cực kỳ bất ổn mà họ phải đương đầu. Tự nhiên tôi cảm thấy một mối thiện cảm sâu xa đối với ông ta. Tôi luận ra rằng, tất cả đều giống nhau, khối độc tài Đông Âu tự gọi mình là “những-người-yêu-hòa-bình” nhưng trong thực tế đã sử dụng phần lớn ngân sách của họ cho việc chế tạo vũ khí, và khi làm như thế họ đã hy sinh phúc lợi của dân tộc họ. Các quốc gia Tây phươngdĩ nhiên không phải là không có sai lầm, nhưng may mắn được sống dưới chế độ dân chủ mà óc sáng tạo của con người có cơ hội và điều kiện phát triển một cách toàn diện, đã đưa đến những phát kiến quan trọng trong các lãnh vựckinh tế, giáo dục, khoa học. Dĩ nhiên chúng ta cũng đã chứng kiến những tiến bộ khoa học lớn lao củaLiên Bang Sô Viết cũ, nhưng những thành tựu của họ thường liên hệ với những hoạt động quân sự.

Thực tế cho thấy thế giới bây giờ đã trở nên an toàn hơn. Tuy nhiên đối với các quốc gia Thế Giới Thứ Ba, có phải hình ảnh của Tây phươngcụ thể là Mỹ là hình ảnh biểu trưng của những gì được gọi là dân chủtự do, của phẩm giá con người? Không, không hoàn toàn như thế. Tại sao? Tại vì họ bị chế ngựbởi tinh thần chính trị chỉ biết phục vụ cho lợi ích của chính mình, nền chính trị của những nhà chính khách chuyên nghiệp. Nếu những nguyên tắc đạo lý được tôn trọng trong chính sách đối ngoại, sẽ không bao giờ có những vấn nạn như thế xảy ra. Đây là điều sai lầm lớn lao cần phải được sửa chữa. Tôi thường phát biểu với các người bạn Hoa Kỳ rằng: Bây giờ thì quý vị đã là một siêu cường duy nhất, sự thay đổi tùy thuộc ở qúy vị; qúy vị nên quay về với những nguyên tắc của các nhà chính khách vĩ đại trong lịch sử Hoa Kỳ như Jefferson hoặc Lincoln, những người biết tôn trọng những giá trị của tự do và dân chủ, cũng như đã chiến đấu để bảo vệ những giá trị đó.

Để kết luận, một chính khách có cần thiết được hướng dẫn bởi lòng từ bi?

Vâng. Tôi nghĩ như thế. Nhưng phải là lòng từ bi thông minh, được soi sáng bởi trí tuệ.

30 năm nữa VN mới đuổi kịp Mông Cổ

Tác giả: Nguyễn Xuân Hưng (theo FB Phạm Khanh Tiến)

KD: Vậy trong 30 năm tới, Mông Cổ phải đứng im tại chỗ, cho VN … đuổi kịp. Chỉ sợ, VN đến lúc đó chẳng còn cổ và mông  😦  😦  😦

Chán chả biết bình thế nào nữa. Chỉ thấy nước VN thật tài năng

1. Tôi hỏi 100 người, thì đến 97 người bảo: Mông Cổ ấy à? nghèo lắm hả?

Sai. Khái niệm về một nước Mông Cổ nghèo khó ngự trị trong đầu óc dân Việt Nam từ xa thời cùng phe XHCN. Nhà văn Tô Đức Chiêu bảo tôi: “Tao đã đi Mỹ, Ai Cập, Ả rập xê út, Nga và Đông Âu, không kể châu Á như Tàu, Thái… Tức là gần hết thế giới, nhưng khi đi Mông Cổ, mới thấy mình khám phá ra một thế giới mới, nếu có dịp, tao đi 2 -3 lần nữa”.

Tôi thấy thế nên cũng đú theo, đi Mông Cổ một chuyến.

Mở ngoặc ngay là, khi anh (du lịch) đến đâu, anh phải tự vấn ta đến đấy để làm gì, muốn biết gì. Nói chung là nên đi phượt. Tôi có bài học kinh nghiệm về việc này, có 1 cậu trẻ đi cùng đến thảo nguyên Mông Cổ, cậu thốt lên chán nản: Ơ, đâu cũng như đâu, mênh mông cả, chả thấy cái gì. Vấn đề là cái gì?

Sau chuyến đi Mông Cổ, tôi rút ra kết luận, 30 năm nữa (hoặc hơn) không biết Việt Nam mình có đuổi kịp Mông Cổ hay không?

Mông Cổ diện tích gấp hơn 6 lần nước Việt Nam, dân số hơn 3 triệu người (bằng 1/2 Hà Nội). Mà 1/2 dân số ở thủ đô Ulan Bato. Hãy tưởng tượng hơn 1 triệu người ở rải rác trên lãnh thổ gấp 6 lần Việt Nam.

Mông Cổ có đặc biệt là có biên giới với Nga và Trung Quốc. Họ bị kẹp giữa 2 nước lớn, nên phải chọn 1, lịch sử đã chứng tỏ họ chọn đúng, chọn nước Nga để tránh nước Tàu kẻ thù. Chính chính phủ Quốc dân đảng của Tưởng Giới Thạch khuất phục trước chính phủ Stalin, mà công nhận Mông Cổ độc lập. Chuyện này chính phủ Mao cay cú ra mặt, công khai gọi Mông Cổ là Ngoại Mông, còn phần lãnh thổ Mông Cổ bị mất từ thời Nguyên triều, thì TQ gọi là Nội Mông (họ vẫn nhận đó là nước họ). Cấp độ cay cú ăn thua và nhòm ngó còn hơn một bậc so với Việt. Người TQ chưa gọi Quảng Đông là Nội Việt, mặc dù vẫn dùng từ Việt gọi Quảng, Việt ngữ là tiếng Quảng, họ chưa gọi Việt Nam là Ngoại Việt. Nói thế để biết mức độ nguy hiểm chênh vênh của con ngựa Mông Cổ trước con sói Trung Quốc.

Ở Mông Cổ, tôi được nghe câu chuyện tiếu lâm. Một người Mông Cổ gặp một người Nhật. Người Nhật cám ơn người Mông, vì bài học của Nguyên triều, nên nước Nhật quyết định không chiếm Trung Quốc nữa. Nếu chiếm nó, có lẽ nước Nhật đã thành Trung Quốc rồi. Đó là một câu chuyện tiếu lâm cay đắng mà không thể cười.

Ân oán giang hồ với người Tàu thì rất nhiều. Chỉ kể 1 chuyện. Các công ty xây dựng ở Ulan Bato, và nói chung các công ty khác cần nhân công, thì đều thuê nhân công TQ, vì người TQ sinh sôi như cỏ dại, ở đâu họ cũng mò đến. Nên các công ty có quy định, chỉ được thuê dưới 6 tháng, mà trong 1 năm không được thuê quá 1 lần. Nên người làm thuê phải đi về TQ ngay. Cảnh sát Ulan Bato rất dễ dãi với người Việt sinh sống ở thủ đô của họ, hình như có 7000 người, còn riêng người TQ thì phải thống kê rất cụ thể. Người bạn Mông Cổ nói với tôi: Việc lớn nhất của cảnh sát là đuổi người Trung Quốc hết hạn cư trú. Đúng vậy, họ không có tình trạng kẹt xe, không có tệ nạn nhiều, việc chính là không để lọt một cái trứng tu hú. Chuyện này 30 hay 50 năm nữa, Việt Nam cóc làm được, mà cũng chả làm.

2.

Nhìn trên phim ảnh, thấy thảo nguyên là những dải đất trùng điệp, cây cỏ lưa thưa, nếu chỉ có thế, chưa biết gì về thảo nguyên Mông Cổ cả. Hồi tôi đi tầm tháng 7 dương lịch, là tháng đã hết cỏ rậm. Cỏ rậm thì đến ống chân, đến đầu gối, còn khi chuẩn bị vào đông, cỏ bị đám gia súc gặm gần hết. Chỉ còn cỏ thấp và cỏ tái sinh.

Nói từ “cỏ” với người Việt, cũng không ổn. Cỏ của Việt Nam là thứ chả để làm gì. Điều này lỗi ở các nhà làm ngôn ngữ khoa học, địa lý. Đáng lý nên dùng từ “thảo mộc thân mềm” hay cái gì đó khác với “cỏ”. Cúi nhìn xuống, hàng trăm hàng nghìn loài cây gọi là cỏ rất khác nhau, riêng hình lá cũng thiên hình vạn trạng. Nếu vò vài cái lá rồi đưa lên mũi, sẽ thấy nhiều mùi vị rất khác. Mùi thơm thoang thoảng, mùi hắc, mùi nồng… Thực sự đó là một thế giới cây thuốc và loại cây như rau thơm ở VN, chứ không phải cây cỏ thông thường. Gia súc Mông Cổ từ hàng nghìn năm nay ăn thứ cỏ đó. Sau khi đi thảo nguyên, tôi mới lý giải được việc ở Mông Cổ, người ta ăn rất ít rau, ăn rất nhiều thịt, ngay cả người Việt ở xứ ăn rau, đến Mông Cổ ăn toàn thịt, mà tiêu hóa bình thường, không bị táo bón. Bởi vì lũ gia súc ăn thứ cỏ thiên nhiên hoang dã bổ béo thơm lừng như hàng nghìn năm nay nó vẫn ăn. Không như gia súc ở nơi nuôi công nghiệp.

Mông Cổ ngày nay vẫn du mục và người ta tự hào vì nếp sống du mục này. Ông Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông -Việt nói tiếng Việt sõi như người Việt, bảo tôi, rất may là thảm họa tập thể hóa, định canh định cư xảy ra rất nhanh, rồi thảo nguyên lại có sức sống quay lại nếp xưa.

Nếu ai đã đọc Tô-tem sói, của một nhà văn Trung Quốc (quyển này vang dội một thời trên văn đàn TQ) thì biết thảo nguyên Nội Mông đã bị tàn phá kinh khủng như thế nào. Họ dồn nén dân du mục vào hợp tác, triệt phá cách sinh hoạt truyền thống, mang hàng sư đoàn quân đội bắn sói. Sói là vật thờ của người Nội Mông, khi người chết, người ta kéo xác cha mẹ để ra một chỗ cho sói ăn. Người TQ Mao-ít bắn sói, thế là thỏ làm giặc, lại giết thỏ, lạc vào cái vòng quẩn, rồi đưa người Hán đến sinh sống, khiến thảo nguyên Nội Mông bị tiêu diệt. Trong quyển sách ấy, tác giả cũng nói, nhìn sang Ngoại Mông xanh tươi mà tiếc…

Nhìn thảo nguyên thì mênh mông, nhưng hoang dã hàng trăm thứ thú hoang vẫn ngày đêm sinh sống, tuân thủ cân bằng sinh thái của nó. Người Mông Cổ ngày nay có xe ô tô tải, có điện thoại di động, kéo theo cái nhà, và đàn gia súc, đi lang bạt trên thảo nguyên theo nhu cầu của gia súc. Thảo nguyên mênh mông, mình nhìn đâu cũng như đâu, nhưng chúng tôi đã được một chú bé 12 tuổi đưa từ thị trấn, đi xuyên 25 km đến đúng chỗ lều của bố mẹ chú bé. Hôm đi thảo nguyên, chúng tôi được đón tiếp Chủ tịch huyện đến chơi, cũng vì biết có khách Việt. Ông nói huyện ông có gần 80 hộ, diện tích huyện, khi đó làm phép so sánh, gần bằng tỉnh Hưng Yên cộng với Thái Bình. Chủ tịch huyện biết cả 80 hộ luôn. Quy định của họ chăn thả không giới hạn, nên có lúc có hộ gia đình chăn thả ở huyện khác (miễn là đăng ký vẫn ở huyện này). Chủ tịch người Đảng Dân chủ, alo gọi đồng chí Bí thư huyện ủy Đảng Nhân dân (đảng cộng sản cũ) thì đồng chí đang chăn ngựa, bèn cưỡi ngựa về. Bí thư huyện ủy đảng nào cũng làm nông dân cả và chả chức vụ gì, cười hề hề đúng là ông chăn ngựa. Riêng chuyện này, 50 năm nữa Việt Nam có theo kịp không?

3.

Người Mông Cổ có một niềm hãnh diện đã mất, đó là đã từng bá chủ thế giới, và còn một niềm kiêu hãnh vẫn còn, đó là sữa ngựa.

Thế giới văn minh và ở các nước phát triển có chỉ tiêu bao nhiêu lít sữa bò cho đầu người, thứ sữa đó người Mông Cổ chỉ làm lương khô, làm nguyên liệu chế biến, vì họ uống sữa ngựa. Hình như chỉ Mông Cổ dùng sữa ngựa làm thực phẩm chính yếu. Nó là nguồn gốc sức mạnh của các chiến binh từ xưa, và khiến người MC cao lớn.

Ngựa là gia súc chủ yếu ở thảo nguyên. Một hộ thường có vài trăm đến vài ngàn ngựa, thêm cừu và dê. Bao giờ cừu cũng đi kèm dê. Mùa đông cừu nằm trên giữ ấm cho dê moi cỏ chia nhau. Không có cừu dê chết rét, không có dê cừu chết đói. Kiểu chăn thả thiên nhiên ấy khác xa nông trại hiện đại. Kiểu vắt sữa ngựa cũng khác vắt sữa bò. Vì khi vắt sữa, luôn luôn có con ngựa con đứng cạnh. Người MC tôn thờ ngựa vì cả đức tính này, không buông tuồng vô cảm như bò, cứ vắt là ra sữa bất kể thế nào. Sữa ngựa làm bia, làm thức uống, nên con ngựa là đầu cơ nghiệp. Bò chỉ là loại thêm. Bò MC (Mông Cổ) lông dài như voi mamut. Bây giờ cũng thoái giống, người MC buồn vì bò lông ngắn, còn gì là bò nữa.

Gia súc nuôi, thịt là thứ phẩm. Chính phẩm là lấy lông và da. Len MC đắt kinh khủng. Hình như hàng lông da là chủ lực xuất khẩu.

Cái lều Mông Cổ thật sự là một thứ thú vị. Cứ nói “lều” thì khó hình dung, đến mới thấy đó là cái biệt thự giữa thảo nguyên. Bây giờ lều có nhiều loại, từ 300 đến 30.000 đô Mỹ. Người TQ quá khôn, họ làm lều bán cho người Mông Cổ.

[clip_image004%5B3%5D]

Trong cái lều Mông, tài nhất là cái bếp ở chính tâm nhà, tâm vòng tròn. Chất đốt bằng phân gia súc, thông hơi làm nhiệm vụ trụ chống giữa. Vào lều không nhận ra có bếp.

[clip_image006%5B3%5D]

Người nông dân du mục cũng có vấn đề nan giải, đó là sinh ra và nuôi dạy trẻ. Du mục xa trung tâm thị trấn, nên nếu đẻ bất thường thì cấp cứu rất khó. Khi con 6 tuổi, phải cho nó đi học, thì nhà mất 1 người thường là mẹ hay chị lớn phải đưa lên thị trấn làm 1 cái lều ở nuôi con 1-2 năm mới yên tâm gửi con học nội trú. Ở các thị trấn thị tứ cứ thấy các cụm lều, đó là những người đi nuôi con học. Vì vậy, mà nhà nghèo hoặc quan điểm cũ chỉ cần đọc chữ, trẻ thất học.

Hình như chính việc hiếm người mà du mục có truyền thống quý người. Phụ nữ đẻ con là quý, con ai không quan trọng. Mấy ông Mông Cổ bảo, cộng đồng du mục có lệ, khách quý cao tuổi thì chủ nhà mời đầu dê. Thịt con dê, cái đầu là quý nhất. Còn khách trẻ và trung niên thì chủ nhà bảo con gái sưởi ấm cả đêm. Tôi không ở qua đêm ở thảo nguyên, nhưng nghe kể lại, các nhà văn Trần Nhương, Tô Đức Chiêu, Thúy Toàn có ngủ đêm thảo nguyên và được coi là khách quý trung niên. Vấn đề là các bác ấy có chịu đựng được mùi mồ hôi người ăn thịt cừu, uống sữa ngựa và 3 tuần mới tắm không thôi.

Người MC rất có ý thức giữ gìn môi trường thảo nguyên. Tôi khá ngạc nhiên. Mọi người picnic thu dọn rác tống lên xe về bãi rác ngoại ô vứt. Họ nói tivi có nhiệm vụ quan trọng nhất là tuyên truyền giữ sạch thảo nguyên. Và việc này chỉ có từ khi cách mạng dân chủ đa đảng. Người lái xe dẫn chúng tôi mặc dù xe chật, kiên quyết mang bao tải rác trên xe để về đến bãi rác ngoại ô.

Ở Ulan Bator, anh là công chức, lập tức được cấp 0,99 ha ở ngoại ô làm nhà nghỉ. Cuối tuần, chiều thứ 6, lũ lượt xe rời thủ đô ra ngoại ô. Thứ 7, Chủ nhật thủ đô vắng thênh thang. Tối CN, lại rồng rắn về thành phố. Nếu không phát động giữ thảo nguyên thì chả mấy chốc thảo nguyên nghìn đời thành bãi rác. Và họ đã làm được rất tốt. Tương tự thảo nguyên của họ là rừng là biển của người Việt, than ôi, chúng ta đã cư xử như là tự phá hủy cơ thể! Đuổi kịp Mông Cổ ư? Không bao giờ!

4.

Định nói nhiều chuyện khác, nhưng nhiều bạn hỏi đi du lịch Mông Cổ, nên tôi nói chủ đề này trước.

Các công ty du lịch VN cũng có tua MC, nhưng ít. Mùa đi là mùa xuân và hè, tốt nhất tháng 5-6 nhiều lễ hội, có nhiều cái để xem. Tháng 8 bắt đầu rét không đi thảo nguyên được. Đêm xuống 0 độ. Chênh lệch ngày đêm 10-20 độ. Tôi đi tháng 7, ban ngày 25-30 độ, đêm 5 độ. 8 giờ mới bắt đầu tối.

Tôi chọn cách tự đi. Mua vé khoảng 800 đô. Chú ý là không bao giờ nên chọn tuyến bay quá cảnh qua Bắc Kinh. Sự ty tiện nhỏ nhen của người TQ thể hiện ở cấp độ thể diện quốc gia, họ hành người đi Mông Cổ chết thôi. Nhiều người bị hành truyền kinh nghiệm rồi. Điều này tôi chưa bị nhưng tin. Ai đi từ Quảng Châu về HN sẽ thấy, khu đợi tàu ra máy bay đi HN bị nhét xuống dưới khoang ra cùng với bay nội địa của họ, cửa HN lẫn với Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô, Trùng Khánh…

Đi Mông Cổ từ VN thì nên bay quá cảnh qua Hàn Quốc. Khách sạn Ulan Bator cũng có nhiều loại như Hà Nội, có điều ít lựa chọn, giá đại khái như phố cổ.

Ulan Bator nhiều ô tô phân khúc rẻ. Đại khái như Lào, Cam. Ô tô cũ mới phong phú. Ô tô cũ của Nga, mới của Nhật, Hàn là chính. Người Việt ở Ulan Bator hầu như làm một nghề sửa chữa ô tô. Tôi có sơ bộ tìm hiểu, các hiệu sửa chữa ô tô đều đứng tên người MC. Họ không mặn mà mở rộng đầu tư nước ngoài, trái ngược với VN. Vì tôi đoán họ khôn ngoan, điều kiện người ít, không vội vàng tiến lên theo kiểu VN, TQ. Nhiều người Nhật, Hàn đến đầu tư chủ yếu làm công nghiệp thuộc da và lông thú, sản xuất len.

Hồi tôi đi MC cách đây 3 năm, cũng thấy có khách tua được công ty du lịch dẫn đi xem thảo nguyên, xem sinh hoạt du mục, ở nhà lều… Dĩ nhiên không thể bằng mình lọ mọ tự đi, cũng là may mắn có nhiều người giúp, gõ cửa ông nhà văn Dastseven, Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông-Việt, ông ấy chỉ dẫn cho đi…

Ẩm thực Mông Cổ đơn giản kinh khủng. Thịt con gì cũng chặt to cỡ cái mũ, cho vào nồi đại tướng, thêm qua quýt củ quả gì đó. Rồi được phát một con dao. Xin mời. Nước thì húp soàn soạt. Đại khái truyền thống như vậy. Món này rẻ như rau muống VN. Ngày nay thì siêu thị cũng đầy thực phẩm, hàng hóa. Khách sạn nhà hàng gì cũng có. Mức chi tiêu ở Mông cổ dĩ nhiên đắt đỏ hơn Hà Nội.

Mông Cổ không vội và không hào hứng hội nhập với các nước mà chỉ chọn lọc mấy nước truyền thống. Hàng tiêu dùng chủ yếu là Nhật, Hàn. Hàng TQ từ phía bắc TQ thì là hàng cao cấp. Nên ví dụ quần áo túi ví trang sức… Thanh niên mặc bình thường, cũng thấy toàn hàng hiệu, loại mà ở VN phải người rất giàu mới dùng.

Trung tâm thủ đô Ulan Bator nay là quảng trường Sukhe Bator, ngày xưa có mộ ông này, lãnh tụ cách mạng khai sinh nước CHDCND Mông Cổ từ thập niên 20, đại khái ông ấy như Hồ Chí Minh VN. Sau cuộc cách mạng dân chủ 199x, thì người ta mang mộ ông ấy về quê chôn, không để ở giữa thủ đô nữa, còn lại bức tượng oai hùng mà thôi. Vẫn kính trọng như cũ, chỉ không để mộ to tướng ở giữa thủ đô.

[clip_image008%5B3%5D]

Khi tôi đến, còn tàn tích vài bệ tượng Lê Nin. Nói chung tượng lãnh tụ vô sản bỏ hết. Nhưng họ vẫn để bức tượng bán thân Hồ Chí Minh ở khuôn viên trường phổ thông liên cấp mang tên HCM. Đây là một loại trường chuyên hàng đỉnh của thủ đô như Am, Chu của HN. Buồn cười là các lãnh tụ lật đổ chế độ cộng sản MC phần lớn xuất thân từ đây. Tổng thống đầu tiên của chế độ đa đảng là học sinh xuất sắc trường HCM, 2 thủ tướng sau cũng là học sinh trường này.

Hồi Liên Xô sắp sụp, thì người Mông Cổ đã tự giải quyết. Đảng nhân dân cách mạng phải lên truyền hình tự nhận lỗi về những sai lầm rập khuôn mô hình Liên Xô. Nói chung cuộc chuyển chế độ của họ êm không gay cấn…

Ở Mông Cổ, tôn giáo chính là Thiền phái Mật tông Tây Tạng. Phật giáo bắt rễ vào cùng thời vào VN, nhưng là nhánh Tiểu thừa Ấn, sau chuyển Mật tông Tây Tạng. Chùa ở Ulan Bator thờ giáo chủ Đạt lai Lạt ma thứ 14, trưng ảnh vị ấy rất to và trang trọng. Đó là vị Lạt ma đang lưu vong mà Bắc Kinh coi là kẻ tử thù. Nếu chỉ du lịch đi qua ngắm cảnh mà không để ý thì không thấy sự khác biệt sâu sắc này, dẫn đến xã hội và nền chính trị Mông Cổ khác Việt Nam và khác các nước Phật giáo khác (Lào, Cam…) gần ta, khác một trời một vực.

Riêng vấn đề này, VN không còn đặt vấn đề đuổi kịp nữa, vì hai nước đang ở hai hệ quy chiếu khác…

[clip_image010%5B3%5D]
Đạt Lai Lạt ma 14 ở Ulan Bator tháng 11/2016

5.

(Tôi định kết thúc câu chuyện Mông Cổ ở kỳ 4, nhưng rất bất ngờ là thông tin về MC lại ít như vậy, chắc là bài tôi viết cũng có chút bổ ích, nên kể thêm 2-3 kỳ nữa).

Mông Cổ nổi tiếng về ngựa, nhưng ít ai biết về con chó Mông Cổ và số phận bi phẫn của chó Mông Cổ.

Hiện nay, người du mục nào cũng nuôi chó, và giống chó đúng Mông Cổ. (Dĩ nhiên nó không phải chó gốc, phần sau sẽ nói). Loại này với chủ rất hiền từ, với khách không mời thì vô cùng dữ. Chúng tôi đi thảo nguyên bằng ô tô, nhưng đi qua đất của chủ chó, lập tức bị con chó xông ra nhe nanh xù lông sủa dữ dội. Đuổi theo cắn ô tô, cứ như cái ô tô có thể ngoạm được. Nhà trên thảo nguyên chỉ phân cách sở hữu (tạm) đất bằng một vết lõm dùng cuốc thành rãnh rất nông, mắt thường còn khó biết, nhưng nếu ô tô đi qua vạch phân giới ấy là con chó dừng lại.

Người đi thảo nguyên với tôi là thành viên Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Mông Cổ, kể rằng: Ngày xưa, ngay cả thời Thành Cát Tư Hãn xâm lược châu Âu, có quy định mang chó Mông Cổ đi theo, và kiểm kê từng con một. Để đảm bảo không sổng con nào ở ngoài Mông Cổ. Tuy nhiên, lịch sử trớ trêu, người Mông Cổ đã chiếm và làm vua Trung Quốc, nên mất giống chó gốc vào tay Trung Quốc. Con chó bây giờ gọi là “Ngao Tây Tạng”, chính là con chó gốc Mông Cổ.

Mông Cổ làm chủ Trung Nguyên, lập ra nhà Nguyên, vẫn có truyền thống bảo vệ con chó Mông Cổ. Nhưng cũng đến ngày nhà Nguyên cáo chung. Chúng ta đọc lịch sử, chỉ biết nhà Nguyên thất bại, nhưng không biết rằng, triều đình Nguyên với người gốc Mông Cổ không hề ở lại Trung Quốc, mà rút toàn bộ về Mông Cổ. Giới tinh hoa quý tộc Nguyên gốc Mông có ý thức không ở lại Trung Quốc. Họ về Mông Cổ. Và một số ít lên Tây Tạng. Vì sao lại lên Tây Tạng? Vì khi đó Tây Tạng không/chưa bị Hán hóa, là một quốc gia độc lập. Tây Tạng là quê hương Phật giáo truyền sang Mông Cổ. Thành Cát Tư Hãn đã có lời thề, sẽ chiếm toàn thế giới, trừ (Ấn độ, Tây Tạng) quê hương Phật Giáo. Như vậy một bộ phận quý tộc Mông Cổ lên Tây Tạng, mang theo con chó Mông Cổ.

Theo ông Hàn lâm KHXH Mông Cổ, cho đến trước năm 1970, con chó Mông Cổ (Ngao Tây Tạng) còn vài trăm con trên lãnh thổ Mông Cổ. Chủ yếu ở vùng thảo nguyên xa. Người TQ có chiêu bài thu mua chó, bao nhiêu cũng mua, giá cao ngất ngưởng. Nhà nước dùng mọi cách cũng không giữ lại được. Khoa học kỹ thuật Mông Cổ khi đó lại lạc hậu. Nên cho đến năm 199x, chó Mông Cổ (Ngao Tây Tạng) chính gốc bị mất hết. Ngày nay, các con chó thảo nguyên trông dáng như Ngao Tây Tạng, không to bằng, là loại đã bị lai tạp cả.

Số phận con chó Mông Cổ cũng bi hùng chìm nổi như chính người Mông Cổ vậy.

6.

Các vua Hùng đã có công dựng nước… Mông Cổ.

Điều này tưởng như nói đùa chơi, mà là sự thật.

Khi tôi nói về lịch sử vua Hùng, ông Dashtseven, Chủ tịch Hội Hữu nghị Mông Cổ- Việt Nam, Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Mông Cổ, chăm chú một cách khác thường. Ông hỏi: Sao lại có tên “Hùng”? Tôi thuật lại các giả thiết khác nhau về tên gọi vua Hùng, trong đó có giả thuyết của ông Trần Quốc Vượng, nhà sử học số 1 của Việt Nam. Ông Vượng cho rằng, cộng đồng dân cư Việt đã gọi người đứng đầu là Khun hay Hun gì đó, khi có chữ Hán, người ta dùng chữ Hùng để ghi lại mà thôi. (Có giả thuyết họ Hùng và các giả thuyết khác). Ông Dashtsevan nói ngay: Tôi ủng hộ cách lý giải của ông Trần Quốc Vượng. (Vì các lý giải trong lịch sử Mông Cổ)

Người Mông Cổ cổ đại gọi người đứng đầu bộ tộc là Hung (hay Hun). Hung là vua, không cần gọi “vua Hung”. Khoảng tương tự trước thời Tần ở TQ, có một Hung đã thống nhất các bộ lạc trên lãnh thổ mà trung tâm là Mông Cổ bây giờ, tạo thành một nước rộng lớn, phía bắc ôm trọn hồ Bai Can, phía nam giáp với Bắc Kinh. Nước Mông Cổ cổ đại ấy rất hùng mạnh, nhiều lần đánh bại các nhà nước thuộc Chu (TQ) và đánh Tần, khiến nhà Tần phải xây Vạn lý trường thành để ngăn cản. Cho đến giữa thời Hán, khoảng 100-150 trước Công nguyên, nhà Hán đã có lần đánh bại được nước Mông Cổ đó, từ đó dẫn đến thời kỳ suy yếu của nhà nước Mông Cổ hùng mạnh. Trong sử sách của người Trung Quốc, vương quốc đó được gọi là “Hung Nô”. Hung Nô là tên gọi miệt thị trong sử TQ sau nhà Hán để gọi quân đội và các bộ tộc mà Hung đứng đầu. Sau này, sách TQ gọi các vua của Hung Nô là các Thiền Vu, cũng là một cách phiên âm mà sau này người Mông Cổ phải chấp nhận, miễn cưỡng và không thích, cũng như rất ghét tên gọi Hung Nô, ý của nhà Hán là “Hung nô lệ”, cái nước mà họ đã bắt làm nô dịch.

Nhìn lại Việt Nam ta, cái tên An Nam do triều đại TQ và Pháp dùng để chỉ một phương Nam an bài, bị nô dịch, thì người Việt Nam nào thích không? Tuy nhiên, lịch sử có giai đoạn An Nam, kể từ thời An Nam đô hộ phủ đến An Nam thuộc Pháp, thì vẫn là sự thật, cũng như người Mông Cổ còn lại dấu vết của vương quốc Hung Nô.

Đế quốc Hung Nô suy tàn, cho đến thế kỷ 13 có một người Mông Cổ vĩ đại đã lập lại đế quốc của họ rộng gần hết thế giới. Đó là Tringit Khan, người Việt gọi theo chữ Hán là Thành Cát Tư Hãn. Đây lại là câu chuyện khác.

Có một giả thuyết được nhiều người tin theo, đó là một bộ phận Hung Nô đã đánh dẹp sang tận châu Âu, hình thành cộng đồng dân tộc Hungari. Nhưng cũng có nhiều người phản bác. Tuy vậy, các cuộc chinh chiến của quân Hung Nô (chưa phải thời Tringit Khan) cũng để lại các chiến binh rải rác khắp châu Âu, mầm mống gen của họ còn đó, kể cả Thổ Nhĩ Kỳ, là một sự thật khó chối cãi.

Như vậy, có một mẫu số chung thời cổ đại, nhiều bộ tộc gọi người đứng đầu của mình là Hung/Hun/Khun… (Hiện nay, một số dân tộc thiểu số ở VN vẫn gọi là Khun). Nếu ông Xukhe Bator dạy quân dân, cũng có thể nói: “Các Hung đã có công dựng nước Hung vĩ đại, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy phần còn lại này”.

Tôi hỏi ông Dashtsevan: Các anh có lịch sử rất khúc khuỷu, có lúc mạnh chế ngự thế giới, có lúc suy tàn, vậy các anh dạy học sinh và tuyên truyền lịch sử như thế nào?

Ông Dashtsevan nói: “Sự thật. Chúng tôi ủng hộ quan điểm tham mưu với nhà nước phải nói sự thật và chỉ có sự thật, có tranh luận thì cũng thuần học thuật, đừng mang chính trị áp vào. Sự thật sẽ là bài học lớn. Điều này thời chính quyền của Đảng Nhân dân cách mạng thì cũng có khó khăn, nhưng dưới thời đa đảng thì thuận lợi”. Rất bất ngờ, ông chia sẻ quan điểm với tôi, đất nước của các vua Hùng của người Việt không chỉ bó hẹp ở Phong Châu và Đồng bằng sông Hồng, mà nó là phạm vi gần trùng với nước Nam Việt, còn lớn hơn nước Nam Việt của Triệu Đà. Bởi vì khi Hai Bà Trưng khởi nghĩa, là khôi phục nước Nam Việt và đất của vua Hùng. Chỉ có điều đó mới phù hợp với chính sử về gốc tích các vua Hùng (bây giờ thì việc Hai Bà chiếm 65 thành ở Nam TQ, có đền thờ khắp Quảng Đông, Quảng Tây đã nhiều người biết).

Nói sự thật, điều đó với việc tuyên truyền lịch sử ở Việt Nam còn đi sau Mông Cổ, còn đuổi mệt mới kịp…

7.

Người Mông ở Việt Nam (và các nước khác) là một bộ phận dân Mông Cổ đã thiên di. Điều đó là khẳng định của ông Dashtsevan. Ông đã nghiên cứu vấn đề này, đến cộng đồng Mông ở khắp các nước Đông Nam Á (Lào, Thái, Miama, Malaysia, Indonesia). Riêng ở Việt Nam, theo nguyện vọng của ông, tôi đã dẫn ông lên Bắc Hà để quan sát người Mông Bắc Hà.

Trong các tài liệu chính thức phổ biến ở Việt Nam, thì người Mông có nguồn gốc ở Nam Trung Quốc, di cư đến VN khoảng trên dưới 300 năm, có bộ phận chỉ 100-150 năm, và ý kiến nguồn gốc Mông Cổ là lần đầu tiên tôi nghe từ ông Dashtseven, một người nghiên cứu khoa học xã hội Mông Cổ.

Ông Dashtseven khảo cứu về truyền thuyết nguồn gốc di cư, có cộng đồng dân cư nói rõ đi từ thảo nguyên Mông Cổ, có bộ phận không nói rõ, nhưng đều nhận từ thời gian gần (mấy trăm năm) là từ miền cao nguyên Tây Tạng.

Lịch sử văn hóa Mông Cổ gắn chặt với Tây Tạng. Hiện nay, chữ của người Mông Cổ chính là bộ chữ truyền thống Tây Tạng, trông như giun nhưng viết từ trên xuống. Khi cách mạng dân chủ thành công, người Mông Cổ bỏ bộ chữ Xlavo của Nga, dùng chữ truyền thống của mình. Chữ Tây Tạng truyền theo con đường truyền đạo Phật. Tương tự như các giáo sĩ Bồ làm chữ quốc ngữ cho người Việt. Các thiền sư Tây Tạng đã mang chữ của họ cho người Mông cổ trung đại. Và khi người Mông Cổ làm chủ Hoa Hạ, nô dịch người Hán, họ có mối liên hệ quan trọng với người Tây Tạng. Khi nhà Nguyên thất bại, bộ phận dân cư không phải quý tộc và quan lại đã ở lại vùng chân núi Tây Tạng. Đó là bộ phận dân cư của các bộ tộc nghèo, nhiều bộ tộc khác với các bộ tộc theo Tringit Khan làm vua ở triều đình. Và họ tiếp tục chạy nữa, sau triều Tống, đến triều Thanh chinh phục Tây Tạng, họ vẫn chạy. Họ di cư đến vùng đất mới sau thì phải chọn chỗ trên cao như Việt Nam, chứ không phải đâu cũng ở cao. Ở Lào, người Mông ở thấp.

Quá trình du mục thảo nguyên chuyển đến du mục trên các triền núi, người Mông bắt buộc phải thay đổi nhiều tập quán, nhưng giữ lại tập tục du mục, trang phục và ứng xử với ngựa. Ở Bảo tàng dân tộc tại Mông Cổ, có thể tìm thấy các bộ trang phục na ná người Mông Việt Nam. Tại sao chỉ có người Mông ở trên núi cheo leo vẫn gắn bó với con ngựa như thế? Khi đến Bắc Hà, ông Dashtseven chú ý tìm hiểu các từ ngữ liên quan đến ngựa, và thấy nó có nhiều tương đồng với người Mông Cổ. Người Việt gắn bó với con gà, con lợn, thì đực, cái, động tác của chúng đều có từ riêng, nhưng với ngựa thì không như vậy. Còn người Mông thì khác, ngựa đực, cái, động đực, chạy, phi… đều có từ riêng cả.

Ở Mông Cổ, con dê thịt ra quý nhất cái đầu, con ngựa thì quý nhất bộ ruột. Người Mông Việt Nam làm thắng cố không có bộ ruột thì coi như không thành. Họ đem những hoa quả thuốc thang ở vùng nhiệt đới cho vào món ruột, làm nên món đặc biệt của người Mông.

Thời xưa làm báo, tôi đã đọc văn bản của Văn phòng chính phủ hướng dẫn các báo gọi chính thức người Mông là “Mông”, không phải H’mong như người Pháp gọi, vì người Mông tự gọi mình như thế (tuyệt nhiên không nên gọi là Mèo, vì đó cũng là cách gọi miệt thị có từ thời Pháp thuộc). Người Mông Cổ tự gọi mình là “Môn-gô”. Từ “Mông” là một từ Mongo đã Việt Hóa (có nước gọi là Môn). Cho đến nay, có lẽ nước ta cũng nên không gọi tên nước người ta theo kiểu Hán là Mông Cổ nữa. Cứ nên gọi là Mongo thì có khó gì.

Thực ra, hầu như nước nào lân cận đường chinh phạt của Tringit Khan đều có chuyện cộng đồng người gốc Mongo. Nhân có cơ duyên đi Mông Cổ, gặp ông Dashtseven được biết nhiều chuyện, viết nên để hầu bạn FB một lần.

Mông Cổ có 1 người như ông Dashtseven, ở đâu có người Mông là đến để nghiên cứu, để điền dã. Người Việt mình có ai như thế không ạ?

8.

Khi bắt đầu viết về Mông Cổ, tôi không ngờ câu chuyện lại kéo dài đến 8 kỳ. Chính bạn đọc FB đã khiến tôi có hứng thú. Vì người Việt ít thông tin về đất nước đó, nhưng cái chính là đất nước và con người Mông Cổ thực sự hấp dẫn.

Khi đến Mông Cổ, nhiều nơi có treo bản đồ Mông Cổ thế kỷ 13. Buồn cười là các bản đồ này chỉ na ná nhau mà không hoàn toàn giống nhau, bao gồm hết Trung Á, châu Âu, toàn bộ miền Địa Trung Hải, cả Đông Á, chỉ trừ Ấn Độ, Nhật Bản và Tây Tạng. Bởi vì vó ngựa Tringit Khan thổi qua Âu Á quá nhanh, quá nhiều, để lại cho hậu thế nhiều cách nhìn khác nhau. Có nơi, bản đồ có bao gồm Việt Nam ngày nay, nhưng có nơi lại chừa Việt Nam, coi như không có chuyện đã chiếm Việt Nam. Họ giải thích: Quân Mông Cổ đã đến đó, nhưng khí hậu không hợp, nên rút về. Ai chứ tôi thì thấy giải thích đó thỏa đáng.

Lịch sử Mông Cổ có trang hào hùng thế kỷ 13, nhưng cũng có trang bi thảm thế kỷ 17-18-19. Nhà Thanh làm vua Trung Quốc, sau khi đã thống trị Mông Cổ. Thời nhà Thanh, Trung Quốc đúng là bao gồm hết đất Mông Cổ và Tây Tạng. Cách mạng Tân hợi 1911 lật đổ Thanh triều, sau đó chuyển chính quyền sang Quốc dân đảng, có một thời kỳ tạo cơ hội độc lập cho Mông Cổ, nhưng phải đến 1922, dưới cái ô của Liên Xô, sau khi đã có Xukhe Bator chiến đấu với Hồng quân Liên Xô, thì Mông Cổ mới giành được độc lập một phần, nay là lãnh thổ hiện tại. Còn một phần gọi là Nội Mông đành nằm lại Trung Quốc.

Đến khi kết thúc chiến tranh thế giới thứ 2, lần nữa Mông Cổ có cơ hội lấy lại Nội Mông, nhưng không thể xảy ra, cũng vì cuộc mặc cả vì lợi ích các nước lớn. Liên Xô chỉ vì lợi ích của họ, lấy Nội Mông làm thứ mặc cả với Trung Quốc, chứ không kiên quyết lấy lại Nội Mông. Sự kiện này khiến cho xảy ra một số cái chết của lãnh đạo nhà nước Mông Cổ, cho đến nay vẫn là một nghi vấn lớn. Lãnh đạo Mông Cổ thời kỳ trước năm 1960 không hoàn toàn theo chủ nghĩa Stalin, các chủ trương tập thể hóa làm không đến nơi đến chốn, có phần hời hợt. Troibanxan là lãnh đạo nhà nước thời kỳ 194x, 195x còn là người có đầu óc độc lập dân tộc, chỉ coi Mông Cổ là nước liên kết với Liên Xô. Cái chết của ông vẫn còn là nghi vấn. Chỉ đến Xedenban 1960, nước Mông Cổ mới hoàn toàn theo mô hình Liên Xô. Tuy nhiên, ngay từ những năm 193x, khi Liên Xô những người Staninit thanh trừng nhau đẫm máu, Mông Cổ không bị lún sâu vào các mâu thuẫn xã hội kiểu Liên Xô hay kiểu cải cách ruộng đất ở Việt Nam. Nên vào đầu những năm 199x, khi có làn sóng dân chủ, những người cộng sản đã công khai nhận lỗi lầm và chịu thất bại trước lực lượng dân chủ. Và thảo nguyên của họ nhanh c hóng sống lại nếp sống hàng nghìn năm (chỉ có bị gián đoạn 70 năm).

Khi tôi vào bảo tàng Mông cổ thời hiện đại, còn những bức ảnh một người cầm loa trước cuộc biểu tình lớn ở thủ đô Ulan Bato, đó là người trở thành vị tổng thống dân chủ đa đảng đầu tiên của Mông Cổ. Người Mông Cổ sống ngàn năm với đàn gia súc, và họ học tính cách của các con vật của thảo nguyên. Nếu có cuộc tranh giành, thì con yếu quay đầu để đầu hàng trước, ít khi xảy ra tỷ thí đổ máu. Lực lượng trí thức tinh hoa là những người cầm đầu cuộc cách mạng dân chủ. Khi tôi đến Trường phổ thông liên cấp Hồ Chí Minh, mọi người đều hãnh diện vì trường sản sinh ra các lãnh đạo nhà nước thời kỳ dân chủ, và họ cũng khoái chí vì đã mang tên Hồ Chí Minh. Trong hiểu biết của nhiều người Mông Cổ, Hồ Chí Minh là lãnh tụ đã giành độc lập cho Việt Nam năm 1945, còn chuyện Người là cộng sản thì dĩ nhiên như vậy, cũng như Sukhe Bator của họ thôi. Sukhe Bator đã lập nước Mông Cổ thập kỷ 20, khuyết điểm của Đảng Nhân dân cách mạng sau năm 1960 không thể đổ tại Sukhe Bator được.

Cái nhìn của những người ban Mông Cổ về lịch sử cận đại khiến tôi rất suy nghĩ. Bao giờ nước Việt Nam tiến đến thực tế như của họ, quan điểm như của họ?




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Khi đạo đúc cách mạng phá tan đạo đức dân tộc
Lá lành đùm lá rách: 10 tấn gạo từ thiện cho đồng bào nghèo ở Cambodia
TQ dự định dùng tàu chiến đâm các chiến hạm Mỹ - Từ chiến thuật biển người đến biển tàu
Tố Hữu nhà thơ lớn CSVN khát máu, VC dựng đền tưởng niệm
Thư ngỏ về Tình trạng Tra tấn Tinh thần Trần Huỳnh Duy Thức
Từ chiếm đất, biển đến doanh nghiệp: Những nhà đầu tư Trung Quốc tăng cường mua doanh nghiệp Việt - CSVN dung dưỡng buôn phụ nữ qua TQ mại dăm:
Chủ tiệm nail Việt gốc Hoa dính cáo buộc buôn người, sử dụng nô lệ lao động VN
Dân nổi lên đánh chết công an ở Sài Gòn - Phó ban Quân Sự bắn chết người tình Phó Chủ Tịch Hội Đồng ND rồi tự tử
Phụ nữ thời XHCN: Cô gái Việt Xuất Khẩu bị sát hại ở Nhật: Người thân bàng hoàng, mong đón thi thể em về quê sớm
Việt Nam tìm kiếm hợp tác để đối phó với Trung Quốc nhưng bị làm ngơ vì cố bám víu XHCN
Khuyến khích VN đòi lại Hoàng Sa, Mỹ lại điều tàu tuần tra gần các đảo bị TQ cưỡng chiếm
Xúc phạm cờ Phúc Kiến, Huỳnh Thục Vy bị 2 năm 9 tháng tù vì xịt sơn lên cờ tổ VC
Năng suất lao động thời CS: Người Việt “đội sổ” năng suất lao động ĐNÁ: Hấp dẫn đầu tư nhờ… đông?
Khủng bố người Hoa ở Mỹ: Xe ôtô lao vào khu người Hoa ở New York, 7 người thương vong
Chỉ có trong Văn hóa XHCN thời đại HCM!

     Đọc nhiều nhất 
Dốt Anh ngữ, đài Truyền hình quốc gia VTV dán nhãn IMF - International Monetary Fund là International Mother Fucker [Đã đọc: 3638 lần]
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cảnh báo Trung Quốc nhân chuyến công du châu Á- Người VN nên hiến kế cho TT Trump đánh TQ đòi Hoàng Sa, mua tàu cao tốc tấn công cảm tử khai chiến [Đã đọc: 349 lần]
Những người còn lương tri đều từ bỏ đảng: Nhà văn Nguyên Ngọc, GS Chu Hào, NS Kim Chi đều đồng loạt từ bỏ đảng CSVN [Đã đọc: 305 lần]
Nhà hàng Tàu thịt người: Xác những người di cư bị đông đá rong nhà hàng Tàu Cộng ở Pháp [Đã đọc: 290 lần]
Bộ trưởng Indonesia gọi cách đánh bắt của Trung Quốc là “hành vi tội phạm”, Nam Hàn phá tàu TQ,Argentine bắn tàu TQ trong khi CSVN khiếp sợ để tàu TQ giết ngư dân không dám mở miệng! [Đã đọc: 289 lần]
Kế hoạch phản công tái chiếm Hoàng Sa [Đã đọc: 260 lần]
Vì sao CSVN dung dưỡng bọn Tây ấu dâm làm hại thiếu nhi VN? [Đã đọc: 243 lần]
Người Việt lừa đảo: Cựu giám đốc thể thao gốc Việt của Microsoft bị tố cáo ăn cắp $1.5 triệu [Đã đọc: 227 lần]
Thánh tích kinh tế CSVN: Dân Việt gánh mỗi người 34 triệu đồng nợ công [Đã đọc: 219 lần]
Lao nô thời CS: Báo động tình trạng tu nghiệp sinh Việt tử vong liên tiếp tại Nhật [Đã đọc: 219 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.