Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười 2018
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 11385309

 
Tin tức - Sự kiện 19.10.2018 10:11
Cuba muốn bỏ Chủ nghĩa Cộng sản, chỉ có đảng CSVN gian ác tham lam độc quyền cai trị bóc lột lừa bịp nhân dân bám lấy chủ nghĩa phản dân hại nước nầ
23.07.2018 06:25

Có ý kiến cho rằng việc Cuba bỏ Chủ nghĩa Cộng sản 'không tưởng' trong dự thảo Hiến pháp, là điều đáng mừng và phù hợp xu thế.
Dự thảo Hiến pháp mới của Cuba bỏ qua mục đích xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, công nhận sở hữu tư nhân, mặc dù vẫn giữ Đảng Cộng sản như một lực lượng lãnh đạo của nhà nước độc đảng, theo Reuters

Dự thảo Hiến pháp của Cuba

Quốc Hội Cuba cuối tuần này đang thảo luận dự thảo Hiến pháp mới thay thế Hiến pháp thời Xô Viết.

Dự thảo này bỏ một điều khoản trong Hiến pháp năm 1976 về mục tiêu xây dựng một "xã hội cộng sản", thay vào đó chỉ đơn giản là tập trung vào chủ nghĩa xã hội.

"Điều này không có nghĩa là chúng tôi đang từ bỏ lý tưởng của mình", Chủ tịch Quốc Hội Esteban Lazo được trích lời trên truyền hình nhà nước. Cuba đơn giản bước sang một thời đại khác sau sự sụp đổ của Liên Xô, ông nói.

"Chúng tôi tin vào một nước xã hội chủ nghĩa, độc lập, thịnh vượng và bền vững."

Quanh việc Việt Nam xoá nợ cho Cuba

Nguyễn Phú Trọng: 'Người đốt lò vĩ đại'

'Chính trị Việt Nam đang có sóng ngầm’

Dự thảo Hiến pháp được thư ký Hội đồng Nhà nước, ông Homero Acosta, trình Quốc Hội hôm thứ Bảy 21/7.

Ông Homero Acosta cho hay bản Hiến pháp này bao gồm công nhận sở hữu tư nhân - điều vốn bị Đảng Cộng sản kỳ thị suốt một thời gian dài, coi như một tàn tích của chủ nghĩa Tư bản.

Thay đổi này có thể mang lại công nhận pháp lý mạnh mẽ hơn cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ vốn phát triển rầm rộ sau cải cách thị trường, thúc đẩy kinh tế tư nhân và thu hút đầu tư nước ngoài.

Hiến pháp hiện tại của Cuba chỉ công nhận tài sản nhà nước, hợp tác xã, nông dân, tài sản cá nhân và liên doanh.

Việt Nam, Cuba, Cộng sảnBản quyền hình ảnhREUTERS

Dự thảo cũng dường như củng cố các tổ chức chính trị và tạo ra một cơ cấu lãnh đạo mang tính tập thể hơn, sau gần 60 năm cai trị bởi nhà lãnh đạo cách mạng Fidel Castro và em trai Raul Castro.

Castro, khi 86 tuổi, vào tháng Tư, đã trao chức Chủ tịch nước cho cố vấn Miguel Diaz-Canel, 58 tuổi, mặc dù ông vẫn là người đứng đầu Đảng Cộng sản cho đến năm 2021. Ông cũng đứng đầu Ủy ban Cải cách Hiến pháp.

Theo Hiến pháp mới, Chủ tịch nước sẽ không còn là người đứng đầu Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng nữa.

Thay vào đó sẽ có chức Thủ tướng, và Chủ tịch Quốc Hội cũng là người đứng đầu Hội đồng Nhà nước, cơ quan điều hành cao nhất của Cuba.

Dự thảo cũng quy định giới hạn tuổi và thời hạn nhiệm kỳ cho chức Chủ tịch nước. Theo đó, Chủ tịch nước cần phải dưới 60 tuổi thời điểm nhậm chức và không được ở cương vị này hai nhiệm kỳ năm năm liên tiếp.

Để phản ánh những thay đổi của Cuba, Chủ tịch nước Diaz-Canel hôm thứ Bảy đã thăng chức cho hai cấp dưới ở độ tuổi 50 trở thành phó Chủ tịch nước.

Ông Diaz-Canel giữ đa số các bộ trưởng từ thời Castro, trong đó có các chức vụ quan trọng về quốc phòng, nội địa, thương mại và ngoại giao.

Marino Murillo, đứng đầu Ủy ban Cải cách của Đảng Cộng sản và từng là một trong những phó chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, là người duy nhất trong năm lãnh đạo cao cấp không có tên trong đội hình mới.

Hợp xu thế

Việt Nam, Cuba, Cộng sảnBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES

"Tôi hoan nghênh Cuba đã xây dựng Hiến pháp dựa trên nền kinh tế tư nhân và bỏ chuyện xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản. Đó là điều đáng mừng", luật sư Trần Quốc Thuận nói với BBC hôm 23/7.

"Cuba làm vậy là theo đúng xu thế, là hệ quả của một quá trình nhận thức lại vấn đề, khắc phục một giai đoạn mang tính không tưởng."

Theo luật sư Thuận, Việt Nam cũng đã bỏ mục tiêu 'xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản' trong các cương lĩnh và báo cáo chính trị của Đảng.

"Trước kia Việt Nam có nêu vấn đề xây dựng Chủ nghĩa Xã hội, tiến lên xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản nhưng bây giờ cũng bỏ cái 'Chủ nghĩa Cộng sản' rồi. Vì suy cho cùng mục đích xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản đưa ra những tiêu chí 'không tưởng', không có khả năng thực hiện. Chẳng hạn "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Tình hình thế giới bây giờ không khí còn không đủ thở, nước không đủ uống. làm gì có xã hội nào làm thế được."

"Tất cả các văn kiện của Đảng bây giờ đều ghi xây dựng Chủ nghĩa Xã hội thôi, chính xác là 'theo định hướng xã hội chủ nghĩa'. Nghĩa là ở Việt Nam, Chủ nghĩa Xã hội mới chỉ là định hướng, chứ không phải xây dựng được một Chủ nghĩa Xã hội theo đúng ý nghĩa, bản chất của từ này."

Nhìn lại Hiến pháp Việt Nam, vị cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội cho hay mặc dù Việt Nam thừa nhận kinh tế tư nhân và đầu tư nước ngoài là động lực phát triển, nhưng trong Hiến pháp vẫn giữ lại cụm từ 'kinh tế quốc doanh là nền tảng'.

"Đây vẫn là câu chuyện tranh luận trong sửa đổi Hiến pháp 2013, hiện đang có hiệu lực thi hành. Nếu có cơ hội thì người ta sẽ bùng ra để tranh luận nữa về vấn đề này."

Từ trường hợp sửa Hiến pháp của Cuba, luật sư Thuận cũng đặt lại vấn đề Việt Nam trong cải cách thể chế chính trị để phù hợp với xu hướng phát triển của thời đại. Ông nói:

"Theo chủ nghĩa Max Lê-nin, hạ tầng cơ sở quyết định thượng tầng kiến trúc. Hiện nay hạ tầng cơ sở của Việt Nam hiện là kinh tế tư nhân, kinh tế đầu tư nước ngoài - đang chiếm tỷ lệ khá lớn. Vậy thì phải tính toán thể chế nào thì xã hội mới phát triển được. Cái này phải cải cách từng bước."



Cuba sẽ 'khác hẳn 60 năm' qua và không giống TQ

HavanaBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionVũ hội hóa trang ở Havana Cổ - hình minh họa

Cuộc bỏ phiếu hôm 22/07/2018 của Quốc hội Cuba thông qua dự thảo tân Hiến pháp đã gây ngạc nhiên cho giới quan sát.

Hiện còn cần qua một loạt thủ tục để có hiệu lực nhưng có vẻ như văn bản mới này đã tạo đà cho việc hiện đại hóa toàn diện đảo quốc vùng châu Mỹ La tinh.

Cuba muốn bỏ Chủ nghĩa Cộng sản

'Kinh tế thị trường không thể hủy hoại XHCN'

Quân đội Cuba làm cách mạng hay làm ăn?

Cuba: khách sạn tình yêu mở cửa trở lại

Các điểm mới của Hiến pháp Cuba được những tờ báo lớn như The New York Times ở Mỹ và The Guardian ở Anh điểm ra gồm có:

  • Bỏ khái niệm chủ nghĩa cộng sản
  • Công nhận sở hữu tư nhân
  • Công nhận hôn nhân đồng tính
  • Khuyến khích đầu tư nước ngoài và ra các biện pháp bảo vệ nhà đầu tư
  • Tăng cường hệ thống tư pháp
  • Công nhận nguyên tắc suy đoán vô tội trong xét xử
  • Lập ra chức thủ tướng để điều hành đất nước bên cạnh chủ tịch nước

Hiến pháp mới sẽ thay thế Hiến pháp 1976 của thời kỳ thân Liên Xô.

Fidel Castro và Leonid BrezhnevBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionHiến pháp mới của Cuba bỏ lại đằng sau thời kỳ thân Liên Xô

Điều quan trọng là bản hiến pháp mới sẽ được đem ra thảo luận rồi trưng cầu dân ý để trở thành luật cơ bản.

Báo The Guardian ở Anh nói Hiến pháp Cuba còn được gọi là Magna Carta, tên hệt như Đại Hiến chương các quyền dân sự và chính trị ở Anh Quốc thời xưa.

Giống Đông Âu hơn là Trung Quốc?

Có vẻ như các cải tổ mà ông Raul Castro nêu ra, được ghi nhận trong Hiến pháp mới sẽ mở đường cho một thế hệ lãnh đạo mang tính chuyển tiếp.

Chức chủ tịch (president - tổng thống) theo Hiến pháp mới sẽ giới hạn ở hai nhiệm kỳ, loại bỏ khả năng đang xảy ra ở Trung Quốc hay Nga, khi lãnh đạo có thể kéo dài quá hai lần làm nguyên thủ quốc gia.

Ông Castro cũng đề xuất để tân lãnh đạo bắt đầu nhiệm kỳ ở tuổi không quá 60, trang Miami Herald đưa tin.

Theo nhà báo Nguyễn Giang, người đã quan sát tình hình Đông Âu giai đoạn 1989-1995, hiến pháp mới của Cuba nếu được thực hiện có nhiều điểm giống mô hình chuyển tiếp tại Đông Âu hơn là Trung Quốc sau vụ Thiên An Môn 1989.

CubaBản quyền hình ảnhADALBERTO ROQUE
Image captionCuba đi theo trào lưu chung của thế giới, và dần để lại đằng sau mô hình kinh tế kiểu Liên Xô

Ví dụ, dự thảo hiến pháp mới ở Cuba đặt ra chức Thủ tướng nhưng vẫn do Chủ tịch nước (hiện là ông Raul Castro) bổ nhiệm.

Điều này giống Ba Lan thời Đại tướng Wojciech Jaruzelski làm tổng thống 'nửa cộng sản, nửa dân chủ' và bổ nhiệm các thủ tướng 'chuyên gia kỹ trị', lần lượt có Zbigniew Messner và Mieczyslaw Rakowski.

Hiện nay ông Castro vừa là Bí thư thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản, vừa là là chủ tịch Hội đồng nhà nước.

Nhưng sau khi thay đổi hiến pháp, chức chủ tịch Hội đồng nhà nước sẽ do Chủ tịch Quốc hội nắm, đáp ứng nhu cầu làm luật ngày càng lớn.

Về quyền sở hữu, hiện nay nông dân Cuba đã hưởng quyền sở hữu đất nông nghiệp dùng trong canh tác nhưng không được chuyển hạng.

Trong khi đó, ở Trung Quốc, sở hữu đất đai vẫn hoàn toàn thuộc nhà nước dù chế độ 'quyền sử dụng 70 năm' sẽ được gia hạn lâu dài.

Điều này khiến Cuba giống Ba Lan thời XHCN khi nông dân vẫn có quyền sở hữu đất trồng cấy diện tích nhỏ, bên cạnh sở hữu nông trang (PRG) của nhà nước.

Những thay đổi hiến pháp này ở Cuba "còn xa mới đi tới dân chủ" nhưng đã được cả chính các nhà quan sát Cuba hải ngoại đánh giá cao.

Ông Andy S. Gomez, cựu giám đốc Viện nghiên cứu Cuba tại ĐH Miami, Hoa Kỳ gọi đây là "chuyển biến lớn".

"Tuy còn xa mới tới nền dân chủ nhưng đây là những thay đổi hoàn toàn khác với những gì chúng ta thấy trong 60 năm qua".

Điều dễ thấy trước mắt là ban lãnh đạo Cuba rất tự tin về hiến pháp mới nên đã quyết định đem văn bản này ra bỏ phiếu trong cuộc trưng cầu dân ý.

Quanh việc Việt Nam xoá nợ cho Cuba

Việt Nam, Cuba, xóa nợ, Nguyễn Phú TrọngBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionTổng bí thư ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng và ông Raul Castro Ruz, Bí thư thứ nhất BCH TW ĐCS Cuba, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước và Hội đồng Bộ trưởng Cuba

Việc Việt Nam xóa nợ cho Cuba được các chuyên gia kinh tế cho hay chỉ là quan hệ giữa hai Đảng Cộng sản, trong khi đó có nhiều ý kiến trái chiều trên mạng xã hội.

Tuyên bố xóa nợ này được đưa ra trong chuyến thăm Cuba cuối tháng 3/2018 của Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, theo truyền thông Việt Nam.

'Chỉ là quan hệ giữa hai Đảng Cộng sản'

Việt Nam, Cuba, xóa nợ, Nguyễn Phú TrọngBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Image captionViệt Nam và Cuba được cho là 'có mối quan hệ đặc biệt'

Trả lời BBC từ Hà Nội ngày 3/4, tiến sỹ Nguyễn Quang A nhắc lại rằng Việt Nam đã được nhiều chính phủ xóa nợ từ trước tới nay.

"Thời trước là từ các nước xã hội chủ nghĩa, rồi một loạt các nước khác thông qua các cuộc đàm phán ở Câu lạc bộ Paris hoặc Câu lạc bộ London, tùy khoản nợ, có khoản của nhà nước, khoản của doanh nghiệp. Thực sự Việt Nam từ trước đến nay có thể nói là một nước nợ nhiều hơn là cho người khác nợ."

Về việc Việt Nam lần này đóng vai 'người xóa nợ', ông Quang A cho rằng đây "hoàn toàn là vấn đề quan hệ chính trị giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Cuba."

Bàn tròn BBC: Tái cấu trúc Bộ Công An và ngân sách

'Kinh tế thị trường không thể hủy hoại XHCN'

Nguyễn Phú Trọng: 'Người đốt lò vĩ đại'

Cuba: Con trai của Fidel Castro tự sát

"Không có vấn đề về lợi ích kinh tế hoặc đòi hỏi có đi có lại hay điều kiện gì cả. Chỉ thuần túy là vấn đề tình cảm giữa các ông ấy với nhau và vấn đề chính trị của hai đảng cộng sản", ông Quang A nói.

"Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng nắm quyền, bất luận là nó nắm quyền chính đáng hay không, được người dân đồng ý hay không. Có thể về mặt hình thức, đây là một quyết định của chính phủ chứ không phải quyết định của đảng. Tôi nghĩ không có gì lạ trong chuyện xóa nợ cho Cuba này cả."

Liên quan đến các điều kiện mà Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF thường đặt ra khi xóa nợ cho một nước, tiến sỹ Nguyễn Quang A nói:

"Cần hết sức lưu ý rằng IMF và chính phủ Việt Nam là hai thiết chế hoàn toàn khác nhau."

"IMF luôn đặt vấn đề xóa nợ, giãn nợ, hoặc cung cấp các khoản nợ tiếp với các điều kiện về cải cách kinh tế. Những điều kiện này thường theo học thuyết Tân tự do một thời người ta gọi là Đồng thuận Washington."

"Còn chính sách của chính phủ Việt Nam tôi cho là hoàn toàn khác. Khoản xóa nợ cho Cuba mang tính chất chính trị, tình cảm hơn."

"Tất nhiên Việt Nam cũng khuyên Cuba cải cách kinh tế từ lâu rồi, chí ít từ thời ông Võ Văn Kiệt làm thủ tướng. Nhưng giữa Việt Nam và Cuba thì hoàn toàn không có chuyện đặt điều kiện trong việc cho vay hay xóa nợ."

Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cũng có cùng ý kiến.

Ông cho BBC hay ông tin rằng hành động này "thể hiện tình hữu nghị và sự biết ơn của Việt Nam đối với sự giúp đỡ của Cuba và giúp Cuba vượt qua tình hình kinh tế khó khăn hiện nay".

Cần thông qua ai?

Việt Nam, Cuba, xóa nợ, Nguyễn Phú TrọngBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionÝ kiến phản đối việc Việt Nam xóa nợ cho Cuba có vẻ bắt nguồn thực trạng kinh tế còn khó khăn của Việt Nam

Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cho rằng theo thông lệ quốc tế, việc xóa nợ phải được thảo luận trong một câu lạc bộ, ví dụ Câu lạc bộ Paris, về các điều khoản và điều kiện giữa chủ nợ và con nợ.

Nhưng trong trường hợp Việt Nam và Cuba thì 'đây là quan hệ đặc biệt'.

"Tôi không được biết chi tiết của thủ tục cũng như tờ trình như thế nào về việc xóa nợ này và nó được thực hiện qua quốc hội hay qua các cơ quan có thẩm quyền như thế nào", ông Doanh nói.

"Theo tôi trước hết phải thông qua quốc hội vì đây là cơ quan giám sát tối cao về việc thông qua ngân sách này. Tôi không có thông tin về việc này."

Tiến sỹ Nguyễn Quang A nói thường chính phủ bao giờ cũng là người lo chuyện này, trong khi Bộ Tài chính lo khâu tính toán, cân đối, rồi khuyến nghị.

"Nói chung cơ quan hành pháp là nơi người ta quyết định về việc vay nợ hoặc xóa nợ cho các con nợ", ông Quang A nói với BBC từ Hà Nội.

"Tôi nghĩ không có nước nào trên thế giới trưng cầu dân ý về việc xóa nợ cho một con nợ của nước đó. Có thể là họ sẽ phải cân nhắc khi quyết định xem ý kiến như thế nào, dư luận ra sao. Còn bảo lấy ý kiến người dân rồi bỏ phiếu quyết định thì chuyện đấy tôi nghĩ rằng tôi chưa từng nghe thấy ở nơi nào."

'Lạm quyền'?

Việt Nam, Cuba, xóa nợ, Nguyễn Phú TrọngBản quyền hình ảnhYAMIL LAGE/AFP/GETTY IMAGES
Image captionTrong khi đó, nền kinh tế Cuba được nhìn nhận là chưa có dấu hiệu khởi sắc kể từ khi thực hiện cải cách kinh tế

Thông tin 'xóa nợ' cũng làm dấy lên những ý kiến trái chiều trong cộng đồng người Việt Nam.

Tác giả Trần Thành của Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam cho rằng "ngay cả trong trường hợp Đảng Cộng sản Việt Nam sử dụng ngân sách của Đảng để cho Cuba vay qua hình thức viện trợ hoàn lại, thì ông Nguyễn Phú Trọng cũng không được trao quyền tùy nghi sử dụng khoản tiền này, mà nó chịu sự quản lý của Luật Ngân sách Nhà nước."

"Ông Nguyễn Phú Trọng phải có tờ trình gửi Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội ban hành Nghị quyết về việc xóa nợ viện trợ cho Cuba".

"Việc đơn phương tuyên bố xóa nợ với Cuba... sẽ không có giá trị thi hành. Thậm chí, nếu thực sự thượng tôn pháp luật, việc tuyên bố xóa nợ này của ông Tổng Bí thư mang dấu hiệu vi phạm Luật Ngân sách Nhà nước, Điều 18.1 về "Các hành vi bị cấm trong lĩnh vực ngân sách nhà nước", là "lợi dụng chức vụ, quyền hạn để chiếm đoạt hoặc thiếu trách nhiệm làm thiệt hại đến nguồn thu ngân sách nhà nước".

Cuba: Một nơi đầy mâu thuẫn nhưng quyến rũ

Cuba: khách sạn tình yêu mở cửa trở lại

Tác giả Trần Thành cho rằng đây là hành vi 'lạm quyền', vì với nợ chính phủ, cần có sự phê chuẩn của quốc hội bằng một văn bản minh bạch gọi là 'Nghị quyết xóa nợ'.

Ông Thành lấy ví dụ năm 2014, Nga xóa 90% trong tổng số nợ 35,3 tỷ đôla của Cuba 'với những ràng buộc được công khai cho dân chúng'.

Trong khi đó, ông Nguyễn Phú Trọng "không thông báo là nợ cụ thể bao nhiêu, xóa như thế nào và đánh đổi những vấn đề gì trong chuyện xóa nợ ấy."

"Căn cứ vào Điều 4, Hiến pháp 2013 và Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam, việc Tổng Bí thư tuyên bố "xóa nợ Chính phủ cho Cuba" là một tuyên bố vô hiệu vì trái thẩm quyền, không có giá trị thực hiện, kể cả khi viện dẫn thỏa thuận về các Điều ước Quốc tế mà Việt Nam đã ký kết", ông Trần Thành lập luận.

"Nôm na, với tuyên bố "xóa nợ Chính phủ cho Cuba", ông Tổng Bí thư đã vi phạm về chính điều khoản mà ông từng đưa ra là không "tham vọng quyền lực" tại Quy định số 90-QĐ/TW về tiêu chuẩn chức danh, tiêu chí đánh giá cán bộ được Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành."

Facebooker Nguyễn Lương Anh Tuấn thì đặt câu hỏi về vai trò của người ra quyết định xóa nợ: "Với tư cách là Tổng Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam, thì đảng của ông làm gì cho ra tiền để giúp Cuba xóa nợ?"

'Chấp nhận được'

Nhưng cũng có ý kiến ủng hộ quyết định này.

Nhà báo Mạc Việt Hồng từ Ba Lan cho hay 'không đồng ý' với các ý kiến bất bình việc ông Trọng xóa nợ cho Cuba, đồng thời đưa ra ba lý do:

Thứ nhất, chắc đây "không phải là quyết định mang tính bột phát cá nhân mà phải có sự bàn bạc trước chuyến đi rồi".

Thứ hai, "Việt Nam đã nhận trợ cấp kể từ 1945 tới nay", "từ lương thực thực phẩm, thuốc men y tế; từ lĩnh vực dân sự tới lĩnh vực quốc phòng. Ai trong chúng ta ngồi đây không từng ăn mì ép, bo bo, bột mì" tới "sử dụng những công trình từ nguồn viện trợ". Mới đây nhất Việt Nam nhận viện trợ gạo từ Nam Hàn.

"Đời có vay, có trả; nên sẽ đến lúc Việt Nam cần viện trợ hoặc giúp đỡ các quốc gia nghèo khó hơn, châu Phi chẳng hạn", nhà báo Việt Hồng bình luận.

Thứ ba, " Việt Nam cũng từng được nhiều nước xóa nợ" và "Cuba là quốc gia nhiều ân tình với Việt Nam hay nói đúng ra là với chính quyền Cộng sản, nên việc hành xử này, theo mình là chấp nhận được."

Facebooker Trần Thủy Tiên thì nhắc lại thời khó khăn, Cuba đã có những hành động 'không tiền nào mua được' như gửi máu, thuốc kháng sinh và bác sĩ sang chiến trường miền Nam Việt Nam.

"Cuba cũng là một trong những nước tích cực vận động cho Việt Nam gia nhập Liên hiệp quốc, bỏ phiếu chống lại cấm vận Việt Nam do Mỹ và Trung Quốc phát động", tài khoản Trần Thủy Tiên viết.

Do đó, hành động Việt Nam xóa nợ cho Cuba là 'điều tất yếu', facebooker này nhận định.

Cuba: Con trai của Fidel Castro tự sát vì quả báo do cha gây nên tội ác CS

AFP/GETTY
Image captionFidel Ángel Castro Díaz-Balart được biết đến như là "Fidelito" bởi vì dung mạo khá giống với cha mình

Con trai 68 tuổi của Fidel Castro, Fidel Ángel Castro Díaz-Balart, đã tự tử tại Havana, theo truyền thông Cuba.

Ông được tìm thấy vào sáng thứ Năm, 1/2 và được tin là bị trầm cảm.

Được biết đến với cái tên "Fidelito", ông là con trai đầu lòng của cựu tổng thống, người đã chết vào tháng 11/2016.

'Fidelito' và cô Paris Hilton trong một chuyến đến thăm Havana của nhân vật thượng lưu MỹBản quyền hình ảnhREUTERS
Image caption'Fidelito' và cô Paris Hilton trong một chuyến đến thăm Havana của nhân vật thượng lưu Mỹ

Castro Díaz-Balart là một nhà vật lý hạt nhân đã được đào tạo tại Liên Xô cũ.

Cuba: 'Không có chuyện tấn công nhân viên Mỹ'

Sự nghiệp Fidel Castro

Raul Castro lên án chính sách của Trump

Cuba: khách sạn tình yêu mở cửa trở lại

"Fidel Castro Diaz-Balart, người đã được một nhóm bác sĩ điều trị trong vài tháng vì bị trầm cảm nặng, đã tự kết liễu mạng sống của mình sáng nay," tờ báo chính thức của Cuba, Granma cho biết.

Đám tang gia đình

Truyền hình nhà nước nói rằng ông đã được điều trị y tế ngoại trú trong vài tháng gần đây, sau một thời gian nằm viện.

Fidel Castro Diaz-Balart giống cha nhất nên được gọi là Fidelito - Fidel nhỏBản quyền hình ảnhAFP
Image captionẢnh hồi 2002: Fidel Castro Diaz-Balart giống cha nhất nên được gọi là Fidelito - Fidel nhỏ

Vào thời điểm ông qua đời, ông là cố vấn khoa học cho Hội đồng Nhà nước Cuba và ông giữ chức vụ phó chủ tịch Học viện Khoa học Cuba.

Tiểu sử của ông cho biết ông là tác giả của nhiều cuốn sách, và đại diện cho giới học giả của Cuba tại các sự kiện quốc tế trên thế giới.

Che Guevara trách Fidel Castro ‘hèn’

Việt Nam 'yêu cầu Mỹ xóa cấm vận chống Cuba'

Quân đội Cuba làm cách mạng hay làm ăn?

Cuba với dấu tích chủ nghĩa xã hội

Xe cũ trên nền khẩu hiệu cách mạng CubaBản quyền hình ảnhHANH LY
Image captionXe cũ trên nền khẩu hiệu cách mạng Cuba

Thông báo trên truyền thông cho biết đám tang của ông sẽ do gia đình tổ chức và không cung cấp thêm thông tin nào khác.

Cha của ông, Fidel Castro, một biểu tượng cách mạng và là một trong những nhà lãnh đạo chính trị nắm quyền lâu nhất thế giới, đã qua đời ở tuổi 90 vào năm 2016.

cubaBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionÔng Fidel Castro (giữa) tiến vào Havana năm 1959, lãnh đạo Cuba từ đó đến năm 2011 và qua đời năm 2016

Các vụ thảm sát dưới chế độ Cộng sản


Những vụ thảm sát (hay tàn sát, giết người hàng loạt hoặc thanh trừng chính trị) đã xảy ra tại một số quốc gia vào thế kỷ 20 và 21 dưới một số nứơc chế độ Cộng sản. Các vụ thảm sát này chủ yếu là những vụ thanh trừng nhằm loại bỏ đối thủ chính trịcải cách ruộng đấtnội chiến, khủng bố và một phần là do bệnh tật, chiến tranh, nạn đói và những vụ xử tử trong trại lao động. Một số học giả cho rằng những sai lầm trong quan điểm chính trị và chính sách của chính quyền cộng sản là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến những vụ giết người, thường được định nghĩa là "giết người thảm sát" (democide), "thanh trừng chính trị" (politicide), "thanh trừng giai cấp" (classicide), hay tội diệt chủng (genocide). Số lượng nạn nhân bị giết được ước tính lên đến hàng chục triệu, tùy theo nhiều nguồn khác nhau. Trong cuốn sách Le Livre noir du communisme, nhà sử học Martin Malia ước tính rằng có khoảng 85 đến 100 triệu người đã bị giết dưới chế độ Cộng sản vì nhiều lý do khác nhau, trong đó tính riêng tại Việt Nam thời Dân chủ Cộng hòa có khoảng 50.000 người bị giết do bị xử oan trong cuộc Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam[1][2][3]

Tính đến nay, số lượng nạn nhân chính xác vẫn chưa được tiết lộ do sự che giấu của chính quyền các quốc gia, bao gồm cả các quốc gia cộng sản. Tại Liên Xô dưới thời Lenin và Stalin, ước tính đã có hơn 300.000 đến 600.000 nạn nhân do các cuộc Khủng bố Đỏ(Красный террор) và Đại thanh trừng (Большой террор).Tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thời Mao Trạch Đông, chiến dịch kinh tế Đại nhảy vọt đã khiến từ 18 đến 45 triệu người chết,[6][7] và cuộc Cách mạng văn hóa đã khiến cho hàng nghìn người trở thành nạn nhân của cuộc thanh trừng chính trị tại Trung Quốc.[8] Ngoài ra, hơn 2 triệu người đã bị giết tại Campuchia dưới chế độ Khmer Đỏ. Ước tính số người chết rất khác nhau: Benjamin Valentino, Phó Giáo sư tại Dartmouth College, trích dẫn ước tính con số này của ba quốc gia là từ 21 triệu lên tới 70 triệu người 


Các quốc gia theo chế độ cộng sản trong lịch sử là những quốc gia được định nghĩa đi theo đường lối xã hội chủ nghĩa theo các quan điểm chính trị của Karl Marx và Lenin (chủ nghĩa Marx-Lenin), Mao Trạch Đông (chủ nghĩa Mao) hay Stalin (chủ nghĩa Stalin).

Những vụ giết người có chủ đích mà không phải do chiến tranh dưới chế độ cộng sản đã được ghi nhận lại.[10][11] Nhiều thuật ngữ đã được sử dụng để mô tả những vụ giết người trên, cụ thể bao gồm:

  • Diệt chủng (Genocide)[
  • Thanh trừng chính trị (Politicide)
  • Giết người thảm sát (Democide)
  • Tội ác chống lại nhân loại (Crime against humanity)
  • Thanh trừng giai cấp(Classicide)
  • Khủng bố (Terror)
  • Giết người hàng loạt (Mass killings)
  • Communist Holocaust hay Red Holocaust — nôm na có nghĩa là "Thảm họa Cộng sản", lấy cảm hứng từ Holocaust — vụ tàn sát người Do Thái trên lãnh thổ Phát xít Đức.

So sánh với chế độ tư bản

Nhà sử học gốc Do Thái Daniel Goldhagen kết luận rằng chế độ cộng sản thế kỷ 20 "đã giết hại nhiều người như bất cứ chế độ nào khác."[18] Các học giả khác trong lĩnh vực nghiên cứu về cộng sản như Steven RosefieldeBenjamin Valentino và R.J. Rummel cũng có những kết luận tương tự.[19][20] Rosefielde khẳng định rằng "Thảm họa Cộng sản" (Red Holocaust) đã gây ra cái chết cho nhiều người như Holocaust (cuộc tàn sát người Do Thái trên lãnh thổ phát xít Đức) và Tội ác chiến tranh Nhật Bản gây nên tại châu Á. Khi so sánh với chủ nghĩa tư bản, Rosefielde cũng nhận định: "dù không thể phủ nhận rằng chế độ tư bản đã tàn sát hàng chục triệu người dân xứ thuộc địa trong thế kỷ 20 mà hầu hết là do bóc lột và nạn đói, cũng không thể bằng những vụ thanh trừng có chủ đích của chế độ cộng sản."[20]

Liên Xô (1922–1991)

Biển tưởng nhớ 40.000 dân thường bị bắn chết tại Moskva, Nga trong "những năm kinh hoàng" thời Liên bang Xô Viết. Biển được dựng năm 1990.

Tổng thống Nga Medvedev viết trên blog của mình sáng 30 tháng 10 năm 2009, nhân dịp nước Nga kỷ niệm "Ngày Tưởng nhớ Ðàn áp Chính trị," phóng viên nhật báo BaLan, Gzeta Wyborcza, tại Moskva đưa tin. "Tôi tin rằng, tưởng nhớ về bi kịch của dân tộc cũng thiêng liêng như tưởng nhớ về chiến thắng. Không có lý do gì để biện giải cho sự đàn áp chính trị." Medvedev viết rằng, "Chúng ta chỉ cần nghĩ - hàng triệu người đã chết vì khủng bố cùng những cáo buộc dối trá. Cho đến ngày hôm nay, có thể thấy, những tổn thất to lớn trên được biện minh bằng những mục đích cao hơn của nhà nước. Tôi tin rằng, không có sự phát triển, sự thành công, và tham vọng nào của đất nước, có thể đạt được bằng cái giá của bi kịch và mất mát. Không gì có thể được đặt trên giá trị cuộc sống con người. Và không bất cứ sự biện minh nào cho sự đàn áp chính trị là có thể chấp nhận được."[21]

Sau khi Liên Xô giải thể, bằng chứng từ các tài liệu lưu trữ của Liên Xô đã trở thành có sẵn, có chứa các hồ sơ chính thức của việc thực hiện khoảng 800.000 tù nhân dưới thời Stalin với một tội phạm chính trị hay hình sự, khoảng 1,7 triệu người chết trong trại cải tạo lao động của Liên Xô (gulag) và con số 390.000 ca tử vong trong quá trình tái định cư bắt buộc kulak - cho tổng số khoảng 2,7 triệu nạn nhân chính thức được ghi trong các loại này.[22]

Ước tính về số người chết tại Liên Xô dưới sự thống trị của Stalin vẫn là chủ đề tranh cãi của các học giả nghiên cứu Liên Xô.[23][24] Các kết quả được công bố thay đổi tùy vào các tiêu chí, phương pháp tính toán, ước tính và các tài liệu lịch sử. Một số nhà sử đưa ra nhiều số liệu khác nhau cho các giai đoạn lịch sử khác nhau của Liên Xô.[25][26][27][28][29] Một số học giả, bao gồm chuyên gia viết tiểu sử Stalin Simon Sebag Montefiore, cựu thành viên Bộ Chính trị Alexander Nikolaevich Yakovlev và Jonathan Brent của Đại học Yale, công bố số người chết vào khoảng 20 triệu người.[30][31][32][33][34][35][36] Theo Stephen G. Wheatcroft, chế độ của Stalin có thể bị buộc tội gây ra "những cái chết có chủ đích" cho khoảng một triệu người, mặc dù số lượng người chết do "bỏ bê hình sự" và "sự khắc nghiệt" của chế độ là cao hơn đáng kể.[37] Tuy nhiên, một số chính sách của chế độ Stalin, không chỉ giết hại những người Liên Xô mà còn giết hại cả những người ngoại quốc trong khu vực Đông Âu và Mông Cổ.[38][39][40]

Adam Jones, học giả diệt chủng học cho rằng "có rất ít tài liệu ghi chép về việc thanh trừng trong giai đoạn 1917 khi những người đảng Bolshevik Liên Xô lên nắm quyền".[41]

Khủng bố Đỏ

Bích chương tuyên truyền chống cộng tại Ba Lan trong cuộc chiến tranh Ba Lan—Nga những năm 1920. Tiêu đề lớn viết: "Tự do kiểu Bolshevik"

Trong thời gian nội chiến Nga, hai bên tung chiến dịch chống khủng bố (Hồng quân và Bạch vệ). Các khủng bố đỏ lên đến đỉnh điểm trong việc hành quyết tổng cộng của hàng chục ngàn "kẻ thù của nhân dân" bởi cảnh sát chính trị, các Cheka.[42][43][44][45] Nhiều nạn nhân đã bị buộc trở thành "con tin của tư sản", bị vây bắt sẵn sàng để bị hành quyết trả thù cho bất kỳ hành động bị cáo buộc phản cách mạng [46] Nhiều người bị giết chết trong và sau khi đàn áp cuộc nổi dậy, chẳng hạn như các cuộc nổi loạn Kronstadt và cuộc nổi loạn Tambov. Giáo sư Donald Rayfield phát biểu rằng "chỉ riêng sự đàn áp các cuộc nổi loạn tiếp theo tại Kronstadt và Tambov dẫn đến hàng chục ngàn người bị hành quyết." [47] Một số lượng lớn các giáo sĩ Chính thống giáo cũng bị giết.

Các chính sách bài trừ người Cozak (decossackization) là nỗ lực của lãnh đạo Xô viết để "loại bỏ, tiêu diệt, và trục xuất toàn bộ các dân tộc chống đối khỏi lãnh thổ", theo Nicolas Werth.[48] Trong những tháng đầu năm 1919, khoảng 10.000 đến 12.000 người Cozak đã bị hành quyết [49][50] và con số lớn hơn bị trục xuất sau khi làng mạc của họ bị phá hủy.[51]

Đại thanh trừng (Yezhovshchina)

Các nỗ lực củng cố địa vị của Stalin dưới vai trò lãnh đạo của Liên Xô đã dẫn đến sự leo thang trong việc bắt giữ và hành quyết nhiều người, đỉnh điểm là năm 1937-1938 (khoảng thời gian đôi khi được gọi là "Yezhovshchina", hay thời kỳ Yezhov), và tiếp tục cho đến khi Stalin chết năm 1953.[52] Khoảng 700.000 trong số này đã bị tuyên án tử hình, những người khác thiệt mạng từ đánh đập và tra tấn trong khi bị "tạm giữ điều tra" [53] và trong các Gulag (trại cải tạo) vì đói, phơi nhiễm, bệnh tật và làm việc quá sức.[54]

Các vụ bắt giữ thường được viện dẫn các luật về phản cách mạng, trong đó bao gồm việc không báo cáo các hành động mưu phản và, trong một sửa đổi luật năm 1937, không hoàn thành nhiệm vụ được giao. Trong các vụ điều tra của Cục An ninh Nhà nước của NKVD (GUGB NKVD) vào tháng 10 năm 1936 tới tháng 11 năm 1938, ít nhất là 1.710.000 người đã bị bắt và 724.000 người bị hành quyết[55].

Về đàn áp giáo sĩ, Michael Ellman đã nói rằng. "... khủng bố chống lại giáo sĩ của Giáo hội Chính thống Nga và của các tôn giáo khác (Binner & Junge 2004) năm 1937 - 38 cũng có thể hội đủ điều kiện như là nạn diệt chủng" [40] Trích dẫn các tài liệu nhà thờ, Alexander Nikolaevich Yakovlev đã ước tính rằng hơn 100.000 linh mục, tu sĩ và nữ tu đã được bị hành quyết trong thời gian này.[56] Phần lớn các nạn nhân là các cựu "kulaks" và gia đình của họ, với 669.929 người bị bắt và 376.202 bị hành quyết.[57]

Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa

Thời Mao Trạch Đông

Năm 1949, Đảng Cộng sản Trung Quốc do Mao Trạch Đông thành lập chính thức nắm quyền tại Trung Hoa đại lục sau cuộc nội chiến đẫm máu giữa Trung Hoa Quốc Dân Đảng và Đảng Cộng sản. Kể từ đó, khi Mao nắm quyền tại Trung Quốc từ 1949 đến 1976, các chính sách và chủ trương của Mao đã khiến cho hàng chục triệu người thiệt mạng; nhiều nhà sử học cho rằng dưới thời Mao đã có một cuộc diệt chủng và tàn sát quy mô lớn diễn ra trên Trung Quốc.[58][59]

Cải cách ruộng đất và đàn áp những người phản cách mạng

Vụ tàn sát quy mô lớn đầu tiên tại Trung Quốc dưới thời Mao diễn ra trong cuộc cải cách ruộng đất và cuộc đàn áp những người phản cách mạng (thường là những người theo phe Đảng Quốc Dân). Trong một tài liệu xuất bản năm 1948, Mao Trạch Đông dự định rằng "một phần mười tá điền, địa chủ" (ước tính khoảng 50 triệu người) "cần phải bị loại bỏ" để cải cách ruộng đất.[59] Trên thực tế, ít nhất một triệu người đã bị giết trong cuộc cải cách ruộng đất.[60]

Cuộc đàn áp những người bị cho là "phản cách mạng" chủ yếu nhắm vào thành viên của Đảng Quốc Dân, vốn là phe đối lập của Đảng Cộng sản, và những quan chức bị tình nghi là "phản bội" lại Đảng Cộng sản.[61] Ước tính đã có khoảng 712.000 đến 10 triệu người bị xử tử trong cuộc đàn áp đẫm máu.[62] Hơn một triệu người bị đưa vào các trại cải tạo lao động và khoảng 1.200.000 người bị "theo dõi".[63]

Đại nhảy vọt (1958–1961)[sửa | sửa mã nguồn]

Bài chi tiết: Đại nhảy vọt
Một lượng lớn lao động chuyển từ sản xuất nông nghiệp sang sản xuất thép công nghiệp trong cuộc Đại nhảy vọt đã làm cho mùa màng thất bát, gây nên nạn đói lớn ở Trung Quốc khiến khoảng 20–46 triệu người chết (5% dân số)

"Đại nhảy vọt" là tên gọi của một kế hoạch cải tổ kinh tế và xã hội khởi xướng bởi Mao Trạch Đông cùng Đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1958 đến năm 1961. Mục đích ban đầu của chiến dịch là biến Trung Quốc lúc bấy giờ từ một nước nông nghiệp trở thành một nước theo xã hội chủ nghĩa theo chiều hướng công nghiệp hóa và cải tổ nông nghiệp. Tham vọng của Mao lúc bấy giờ là có thể vượt qua nền kinh tế của Liên hiệp Anh và Hoa Kỳtrong vòng 15 năm.[64] Rất nhiều kế hoạch đã được đề xuất, bao gồm các thử nghiệm của loại hình kinh tế theo kiểu hợp tác xã, tiến hành công nghiệp hóa và cải tổ tưới tiêu.[65] Tuy vậy, các kế hoạch ban đầu không những không thành công, mà còn gây nên một thảm họa kinh tế cho Trung Quốc. Mặc dù những sáng kiến nông nghiệp không mấy sáng sủa nhưng thời tiết năm 1958 rất thuận lợi và mùa thu hoạch rất hứa hẹn được mùa. Chẳng may, số lượng lao động đã chuyển qua sản xuất thép và các dự án xây dựng công nghiệp, đồng nghĩa với việc mùa vụ bị bỏ bê không thu hoạch tại vài nơi.[66] Trong giai đoạn 1958-1960, Trung Quốc vẫn tiếp tục là nước xuất khẩu lúa gạo đáng kể mặc dù việc nạn đói lan rộng chỉ được biết đến ở nông thôn vì Mao muốn giữ thể diện và thuyết phục thế giới bên ngoài về sự thành công của những kế hoạch của ông.

Đại nhảy vọt được đa số mọi người, kể cả trong và ngoài Trung Quốc, coi là một thảm họa kinh tế mà ảnh hưởng của nó vẫn tác động lên Trung Quốc trong nhiều năm sau đó; nhiều người ví von nó với cái tên "Đại nhảy lùi". Những chính sách không đúng đắn, cùng với những điều kiện tự nhiên khắc nghiệt (lũ lụt, hạn hán) là nguyên nhân dẫn đến Nạn đói lớn ở Trung Quốc giai đoạn 1958-61.[67] Theo nhiều nguồn thống kê khác nhau, số người chết do thiếu đói dao động từ 20 triệu đến 46 triệu (khoảng 5% dân số, tổng dân số Trung Quốc bấy giờ là 600 triệu), trở thành nạn đói khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại.[68] Ngoài chết đói, khoảng 2,5 triệu người bị tra tấn đến chết do phản đối những chính sách của Mao: "họ bị chôn sống hoặc đánh tới chết."[69] Lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc trong suốt 6 thế kỷ, dân số giảm đi một cách rõ rệt.[70]

Trong những Đại hội Đảng năm 1960 và 1962 sau đó, Mao Trạch Đông đã bị chỉ trích trước Đại hội do những hậu quả mà Đại nhảy vọt để lại. Điều này đã khiến cho những đảng viên dung hòa như Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình được lợi và giành được quyền lực nhiều, và Mao bị mất đi tiếng nói. Chính điều trên đã khiến cho Mao khởi xướng cuộc cách mạng văn hóa năm 1966, một cuộc thanh trừng chính trị quy mô lớn cùng với giai đoạn hỗn loạn và vô chính phủ trên toàn lãnh thổ Trung Quốc, kéo theo hàng triệu người trở thành nạn nhân của cuộc bài trừ những đổi thủ chính trị của Mao, bao gồm cả Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình.[71]

Cách mạng văn hóa (1966–1976)

Sau khi kế hoạch Đại nhảy vọt thất bại, Mao Trạch Đông dần mất đi tiếng nói trong Đảng Cộng sản. Để củng cố lại quyền lực, Mao khởi xướng cuộc cách mạng văn hóa năm 1966 với mục đích loại bỏ những "tư sản tự do" để tiếp tục cuộc cách mạng vô sản, đồng thời cũng loại bỏ những người bất đồng ý kiến với Mao, bao gồm các quan chức khác như Lưu Thiếu Kỳ và Đặng Tiểu Bình.[71] Chính những vụ thanh trừng chính trị đã củng cố lòng trung thành của quân đội với Mao.[72]

Cô Lâm Chiêu (林昭, Lin Zhao) là một nạn nhân nổi bật trong cách mạng văn hóa. Cô bị xử tử hình với tội danh "...phê phán Đảng Cộng sản vĩ đại của chúng ta và Chủ tịch Mao Trạch Đông vĩ đại..."[73]

Hàng triệu người Trung Quốc đã bị hành hình trong giai đoạn hỗn loạn và vô chính phủ của cuộc cách mạng văn hóa. Những người bị cho là gián điệp, "phản bội", "tư sản" hay những tầng lớp địa chủ và tá điền là nạn nhân của những vụ tử hình trước công chúng, đánh đập đến chết, tra tấn, kết án tù, hãm hiếp, lợi dụng và phải chịu điều kiện y tế thấp kém. Ước tính hàng trăm ngàn người đã bị tàn sát, bỏ đói và bị bắt lao động khổ sai. Hàng triệu người khác bị lưu đày. Giới trẻ từ thành phố bị buộc phải rời đến vùng nông thôn và bị cải tạo, "giáo dục" theo đường lối ca ngợi Đảng Cộng sản.[74]

Trong cuộc cách mạng văn hóa, một "đội quân" bao gồm các học sinh, sinh viên mang tên Hồng vệ binh được sử dụng để khai trừ những người bị cho là "phản cách mạng".[75] Tháng 8 năm 1966, hơn 100 giáo viên đã bị chính học sinh của mình giết hại tại phía Tây của Bắc Kinh.[76] Một trong những nạn nhân nổi bật trong cuộc cách mạng văn hóa là cô Lâm Chiêu (林昭, Lin Zhao). Sau khi trải qua Nạn đói lớn do những chính sách sai lầm của Mao, cô xuất bản một tờ báo không công khai chỉ trích những chính sách của Đảng Cộng sản. Sau đó, cô bị bắt giam 20 năm tù, bị đánh đập và tra tấn dã man.[77] Năm 1966, thời gian khởi điểm của cuộc cách mạng văn hóa, cô bị kết án tử hình vì bốn tội danh: "1. Tấn công, chửi rủa và phê phán Đảng Cộng sản vĩ đại của chúng ta và Chủ tịch Mao Trạch Đông vĩ đại... 2. Có thái độ phê phán chế độ chuyên chế và xã hội chủ nghĩa... 3. Công khai hô hào những khẩu hiệu phản kháng, chống lại án tù, khích động tù nhân nổi loạn, và có những hành động đe dọa để trả thù cho việc bị kết tội xử hình phản cách mạng... 4. Liên tục giữ thái độ từ chối tội danh, từ chối cải tạo giáo dục và từ chối cải cách..."[73] Năm 1968, cô bị xử tử bằng súng; gia đình cô Chiêu không hề biết đến chuyện này cho tới khi một sĩ quan Đảng Cộng sản tới nhà mẹ của cô để thu năm xu tiền mua viên đạn dùng để bắn cô Chiêu.[78]

Ngoài những vụ thanh trừng đối thủ chính trị, cuộc cách mạng văn hóa còn nhằm vào các dân tộc thiểu số trên Trung Hoa đại lục. Tại tỉnh Nội Mông Cổ, hơn 790.000 người Mông Cổ bị bắt, trong đó 22.900 người bị đánh đập tới chết.[79]Năm 1975, tại tỉnh Vân Nam đã diễn ra một cuộc thảm sát 1.600 người Hồi theo đạo Hồi. Tại các tỉnh Đông Bắc Trung Quốc, các trường học của người Triều Tiên bị phá hủy.[80] Những người dân Tây Tạng cũng lâm vào cảnh tương tự, họ bị bắt giữ, đàn áp và tra tấn; đến cuối năm 1979, gần 600.000 nhà sư và ni cô Phật giáo Tây Tạng bị giết chết hoặc tra tấn đến nỗi cơ thể bị dị dạng.[81]

Giai đoạn hậu Mao Trạch Đông[sửa | sửa mã nguồn]

Sự kiện Thiên An Môn (1989)

Sự kiện Thiên An Môn (hay còn được gọi là Sự kiện ngày 4 tháng 6 六四事件, Thảm sát Quảng trường Thiên An Môn hoặc Phong trào Dân chủ năm 1989 八九民运) là một chuỗi các cuộc biểu tình của sinh viên, trí thức và quần chúng (đứng đầu là các sinh viên) tại Quảng trường Thiên An MônBắc Kinh, Trung Quốc, kéo dài từ ngày 15 tháng 4 đến 4 tháng 6 năm 1989.[82] Quần chúng biểu tình đòi hỏi "một đảng Cộng sản không tham nhũng", yêu cầu tự do ngôn luậntự do báo chí và một xã hội dân chủ.[83] Tại đỉnh điểm của cuộc biểu tình, có tới một triệu người tụ tập tại Thiên An Môn để phản đối vấn nạn tham nhũng của chính quyền.[84] Không chỉ tại Bắc Kinh mà cuộc biểu tình còn có sức lan tỏa rộng khắp Trung Quốc đại lục, các thành phố lớn khác (Thượng HảiHồng Kông...) và cả bên ngoài Trung Quốc.[85][86]

Bà Đinh Tử Linh (sinh 1936) (丁子霖; Ding Zilin) có con là sinh viên bị giết tại Quảng trường Thiên An Môn. Sau đó, cô đã liên tục yêu cầu chính quyền thực hiện một chế độ dân chủ hơn. Từ đó, bà liên tục bị Chính quyền Trung Quốc bắt giam và cảnh cáo.[87]

Chính phủ Trung Quốc quyết định giải tán biểu tình bằng vũ lực: hơn 250.000 tiểu đội đã được điều động đến Bắc Kinh bằng được bộ và đường không.[88] Ban đầu, hàng chục nghìn người biểu tình đã bao vây Bắc Kinh, chặn đứng quân đội và còn thúc giục họ cùng tham gia biểu tình.[89] Chính phủ nhận ra rằng phương pháp này không hiệu quả, do đó đã điều động các toán quân rút ra ngoại thành Bắc Kinh, trong khi các phong trào biểu tình ngày càng mạnh mẽ hơn, đỉnh điểm là các ngày từ 1 đến 3 tháng 6 năm 1989.[90] Cuối cùng, Đảng Cộng sản Trung Quốc quyết định tấn công Thiên An Môn: tối ngày 3 tháng 6, nhiều xe bọc thép cùng quân đội vũ trang được trang bị súng trường tiến vào quảng trường cùng với các xe ủi. Hàng ngàn người đã cố gắng bao vây, phản kháng lại quân đội, song bị bắn chết ngay trên quảng trường.[91] Các nhân chứng, gồm phóng viên Kate Adie của Đài Truyền hình Vương quốc Anh đã xác nhận những hành động "bắn bừa bãi" của quân đội trong Quảng trường Thiên An Môn, các xe ủi cán nát cả xe cộ lẫn những người tháo chạy, nhiều người van xin song cũng bị bắn hoặc đánh đập bằng dùi cui.[92]

Tới 4 giờ sáng ngày 4 tháng 6, sau cuộc thỏa hiệp giữa sinh viên và chính phủ, quân đội quyết định dọn dẹp lại quảng trường.[93] Tuy vậy, phần lớn sinh viên vẫn kiên quyết tiếp tục biểu tình tại Quảng trường.[91] Quân đội lúc này bắt đầu dọn dẹp lại Thiên An Môn, ngoài ra còn đánh đập các sinh viên và thu hồi, phá hủy những đoạn phim quay được và đe dọa "Nếu không cút đi hậu quả sẽ rất tệ."[94] Đến tầm 5-6 giờ sáng, các sinh viên bắt đầu rút khỏi Quảng trường, nắm tay nhau và hát vang bài Quốc tế ca trên Đại lộ Trường An. Tuy vậy, quân đội vẫn tiếp tục bắn hạ vài sinh viên cùng với những người khác là phụ huynh của họ trên Đại lộ.[95] Quảng trường Thiên An Môn sau đó đã bị quân đội phong tỏa hai tuần.[96]

Vụ việc bị phanh phui tới cộng đồng quốc tế ngày 5 tháng 6 năm 1989, một ngày sau khi vụ tấn công đẫm máu xảy ra trên quảng trường.[97] Chính phủ Trung Quốc thừa nhận rằng đã giết 300 người và làm bị thương 2.000 dân thường.[98] Tuy vậy, các nguồn từ quốc tế ước tính số người chết cao hơn các báo cáo chính thức của Trung Quốc: tờ The New York Times ước tính có hơn 400-800 người chết, còn thời báo Time ước tính hơn 2.600 người bị thiệt mạng.[99][100] Sau sự kiện Thiên An Môn, các vụ giam giữ, tra tấn và quấy rối những người có liên quan đến các sinh viên bị giết vẫn diễn ra, bao gồm có các bậc phụ huynh của họ.[101]

Đàn áp Pháp Luân Công (1999-nay)

Pháp Luân Công là một môn khí công được Lý Hồng Chí sáng lập tại Trung Quốc đại lục năm 1992, môn khí công này được người dân Trung Quốc ưa chuộng và ban đầu được chính quyền ủng hộ.[102] Tuy vậy, tới năm 1996, mối quan hệ giữa Pháp Luân Công và chính quyền trở nên căng thẳng khi Lý Hồng Chí phản đối những chính sách chuộc lợi từ Pháp Luân Công của Hội nghiên cứu khoa học khí công Trung Quốc, cũng như phản đối yêu cầu lập Đảng bộ Đảng Cộng sản tại Pháp Luân Công.[103] Sau đó, chính quyền bắt đầu hạn chế việc thực hành Pháp Luân Công, cấm xuất bản những cuốn sách dạy môn khí công này từ tháng 7 năm 1996.[104] Cuối cùng, vào tháng 4 năm 1999, chủ tịch Đảng Cộng sản Trung Quốc bấy giờ là Giang Trạch Dân chính thức khởi xướng cuộc đàn áp Pháp Luân Công.[105] Những học viên Pháp Luân Công bị tra tấn dã man, nhiều người bị bắt giữ vô cớ, bị bỏ tù và bị đưa vào Phòng 610 ("Phòng 610" là nơi mà chính quyền Trung Quốc lập nên để tra tấn và giết những học viên Pháp Luân Công).[106] Những phương thức tra tấn bao gồm: giật điện, trói tay chân, bị cùm xích, không cho ngủ, ép ăn hoặc bỏ đói, lạm dụng tình dục, hãm hiếp, khủng bố tinh thần, nhúng xuống hầm nước, và nhiều phương thức khác. Nhiều học viên là trẻ em cũng không phải là ngoại lệ, chúng cũng bị tra tấn như người lớn.[107] Nhiều học viên là phụ nữ đang mang thai bị ép phá thai hết sức tàn bạo.[108]

Ngoài tra tấn, nhiều trường hợp học viên Pháp Luân Công bị mổ nội tạng khi còn sống để cung cấp cho ngành cấy ghép sinh học của Trung Quốc.[109] Theo ước tính, hơn 41.500 ca cấy ghép nội tạng của Trung Quốc từ năm 2000-2005 không có được giải thích kỹ lưỡng và cho rằng rất có thể những bộ phận đó được lấy từ những học viên Pháp Luân Công.[110] Không chỉ đàn áp những học viên trong nước, chính quyền Trung Quốc còn liên tiếp cảnh cáo những học viên Pháp Luân Công hải ngoại và cử gián điệp theo dõi những người Trung Quốc tại Úc, Mỹ....[111] Ít nhất 2.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giết chết từ năm 2000-2009 và hàng ngàn người đang bị giam giữ.[112]

Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (1954–1975)

Tháng 11 năm 1953, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở miền Bắc Việt Nam tiến hànhcải cách ruộng đất, trong đó, theo Steven Rosefielde, là "nhằm mục đích tiêu diệt kẻ thù giai cấp."[113]Còn theo quan điểm của chính mình, thì Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tiêu diêt tầng lớp "Việt gian" và "địa chủ" hoặc đấu tố trưng thu tư liệu sản xuất của họ, đem chia tất cả (bao gồm ruộng đất và trâu bò, nông cụ) cho các bần nông.

Cuộc cải cách được tiến hành trên sự can thiệp, thúc ép của cố vấn Trung Quốc. Địa chủ được các cán bộ Việt Minh lựa chọn một cách tùy ý rồi đưa ra trước quần chúng để họ đấu tố, phần lớn bị oan sau khi lấy hạn ngạch 4-5 phần trăm [114] tra tấn được sử dụng trên quy mô rộng và rất nhiều, để đến năm 1954 Hồ Chí Minh đã phải can dự và tuyên bố dừng.[114]

Nguyên nhân sai lầm

Hội nghị Trung ương lần thứ 10 (mở rộng) Ban Chấp hành Trung ương khoá II họp từ ngày 25-8 đến 5-10-1956, tại Hà Nội nhận định nguyên nhân trực tiếp đã dẫn đến những sai lầm nghiêm trọng, phổ biến và kéo dài trong cải cách ruộng đất là[115]:

  1. Trong khi chỉ đạo thực hiện, việc lãnh đạo tư tưởng đã có nhiều lệch lạc.
  2. Trong khi chỉ đạo thực hiện, nhiều chính sách của Trung ương đã không được quán triệt và phổ biến đúng đắn, phần nhiều bị hiểu sai, do đó mà không được chấp hành đầy đủ, thậm chí không được chấp hành hoặc làm trái ngược nhau.
  3. Việc tổ chức thực hiện đã có nhiều thiếu sót nghiêm trọng. Các cơ quan cải cách ruộng đất tổ chức thành một hệ thống riêng từ trên xuống dưới với những quyền hạn quá rộng, đã dần dần lấn hết quyền của cấp uỷ và chính quyền. Từ cấp khu trở xuống, nhiều nơi đã đặt mình lên trên cấp uỷ Đảng và chính quyền địa phương.
  4. Việc bố trí lực lượng cán bộ đã không theo một nguyên tắc nào cả, thậm chí đã để cho những cán bộ còn non nớt chỉ đạo những cán bộ có nhiều kinh nghiệm...
  5. Hiện tượng độc đoán chuyên quyền đã trở nên trầm trọng.


Tội ác diệt chủng đối với dân tộc Việt của CSVN

Image result for thảm sát CSVNNguyễn Lương Tuyền (Danlambao) – Đối diện với Trung cộng, Việt Nam đang bị tứ bề thọ địch. Tập đoàn cộng sản Hà Nội biểu lộ một sự thần phục, vâng lời cực kỳ hèn hạ. CSVN đã và đang hiến VN cho Tàu để trở thành 1 Khu Tự Trị trong 1 nước Đại Hán. TC, với sự tiếp tay của CSVN, đang tiến hành một cuộc diệt chủng đối với dân tộc Việt. Không còn nghi ngờ gì nữa, dân Việt đang ở bên bờ của vực thẳm DIỆT CHỦNG mà kẻ nối giáo cho giặc là những người Cộng Sản Việt Nam.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: “Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!”

*

Dẫn nhập

Diệt chủng được hiểu là sự phá hủy, tiêu diệt có chủ ý, có hệ thống:

– một dân tộc, một nhóm thiểu số, những người theo một tôn giáo, hay cùng niềm tin về một triết lý (thí dụ Pháp Luân Công ở Trung Hoa).

– một hệ thống tư tưởng tương phản (thí dụ giữa Tư Bản và Cộng Sản).

– một sắc tộc (groupe ethnique) khác. (thí dụ chiến tranh giữa 2 nhóm sắc tộc Tutsi và Hutu ở Rwanda (Phi Châu) cách nay khoảng 20 năm).

Các cuộc giết người hàng loạt của CSVN kể từ khi Hồ Chí Minh và đồng bọn du nhập bằng võ lực, bằng giết chóc vô tội vạ (deliberated killing) chế độ bất nhân CS vào quê hương Việt Nam. Điều này đã phù hợp với định nghĩa kể trên.

CSVN đã tận diệt hầu hết những người khác chánh kiến, khác tư duy; tiêu diệt hết các thành phần khác trong xã hội vì không cùng “giai cấp vô sản, bần cố nông”, là thành phần cốt cán, là “raison d’être”‘ của Chủ Nghĩa Duy Vật CS, một chủ nghĩa điên loạn trong lịch sử loài người.

Hồ Chí Minh và đảng CSVN, theo lệnh của CS Quốc Tế trong tiến trình cộng sản hóa nhân loại, xâm nhập vào Việt Nam từ những năm trước năm 1930 với mục đích “nhuộm đỏ” VN, rồi “nhuộm đỏ” toàn vùng Đông Nam Á.

Hồ Chí Minh & đảng CSVN: tội ác diệt chủng

Sau khi đã loại trừ tất cả các đảng phái Quốc Gia bằng bạo lực, tàn sát, giết chóc, Hồ Chí Minh và đồng bọn, núp dưới danh nghĩa ”chống Pháp, dành độc lập cho quê hương”, đã dành được độc quyền chống Pháp cũng như độc quyền tiêu diệt các Người Việt Quốc Gia, chưa kể những lần CSVN mượn tay Quân Pháp để hủy diệt Người Việt Quốc Gia. Với viện trợ người và vũ khí của Nga, Tàu và của Khối CS Quốc Tế, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã gây ra 2 cuộc chiến tranh Đông Dương (1946-1954 và 1954-1975). Hơn 3 triệu người Việt đã bị chết trong 2 cuộc chiến này. Nhiều cuộc giết người hàng loạt,các cuộc “diệt chủng” nhắm vào chính dân Việt bởi những người CS Việt Nam, những người cùng nòi giống. Hiện tại CSVN đang tiếp tay cho TC để tiếp tục cuộc diệt chủng trong tiến trình bán nước của đảng CSVN.

Tờ Thời Báo Ba Lan (Polaska Times) số xuất bản ngày 5/3/2013, đã xếp hạng 13 nhà độc tài “đẫm máu nhất (blood thirsty dictator)” của thế kỷ thứ 20, trong nhóm “được chọn” đó có Hồ Chí Minh. Trong 24 năm ở vị trí đầy quyền lực (từ 1945 đến 1969), họ Hồ là nguyên nhân trực tiếp hay gián tiếp đưa đến cái chết của gần 2 triệu người Việt. Trong 2 cuộc Chiến tranh Đông Dương I & II, do đảng CSVN của Hồ và các đồng chí gây ra, đã là nguyên nhân gây ra cái chết của từ 3,5 đến 5 triệu người Việt. Những năm mà người CS thống trị quê hương (từ năm 1954 đến nay tại Miền Bắc; từ 1975 tới nay trên toàn cõi VN, từ Nam ra Bắc) là những năm đầy “máu và nước mắt” cho giòng giống Việt.

Sau khi đã thành công, áp đặt được chế độ CS lên quê hương bằng giết chóc, bằng việc phá tan nền văn hóa cổ truyền của dân tộc…, CSVN đang tiếp tục hiến dâng quê hương cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc: CSVN đang tiếp tay với kẻ thù để tận diệt dân tộc Việt bằng mọi phương cách hiểm độc như: di dân Tàu, rất đông dân Tàu, sang lập nghiệp từ Nam chí Bắc trên quê hương ta, đầu độc dân Việt bằng các sản phẩm độc hại… Vụ Formosa chỉ là một mặt nổi (tip of the iceberg) trong trăm phương ngàn kế của “người anh em môi hở răng lạnh” để tận diệt dòng giống Lạc Hồng.

Trong cuộc “trường kỳ chém giết” dân Việt do Đảng CSVN và Hồ Chí Minh chủ trương trong hơn 30 năm của cái gọi là “Chiến tranh Đông Dương 1 và 2” cũng như trong suốt những năm mà CSVN cầm quyền sinh sát trên số phận của mọi con dân đất Việt cho tới tận bây giờ, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã phạm muôn vàn tội ác đối với dân tộc. Chúng tôi chỉ đơn cử vài trường hợp tội ác mang tính cách diệt chủng của người Bolcheviks gốc Việt Nam.

Từ năm 1954 đến năm 1975 tại Miền Bắc Việt Nam

Năm 1954, Hồ Chí Minh cùng những người CSVN, từ chiến khu Việt Bắc về tiếp thu Hà Nội – tiếp thu một nửa nước Việt, từ Ải Nam Quan cho đến vĩ tuyến 17 – theo đúng qui định của Hiệp Định Genève, ký ngày 20 tháng 7 năm 1954.. Trên thực tế, CSVN và ông Hồ đã bắt đầu hành động diệt chủng từ vài năm trước khi Hội Nghị Genève ra đời. Chúng tôi chỉ đơn cử vài “thành quả giết người không gớm tay” của những người Bolchevick gốc Việt:

– Ám sát một cách rất man rợ các người quốc gia, các thành viên của các đảng phái quốc gia. Thủ tiêu “vô tội vạ” các viên chức ở xã ấp… là sở trường tàn bạo của những người CSVN,. Thí dụ trước khi phát động cuộc xâm lăng miền Nam vào năm 1959 ngay sau trận Trãng Sụp ở Tây Ninh, CSVN đã gieo rắc bạo lực ở các hạ tầng cơ sở. Thí dụ trong 2 năm 1957-1958 đã có hơn 3000 viên chức của Miền Nam ở các xã ấp bị CS nằm vùng giết hại.

– Trước khi có Hiệp Định đình chiến ký tại Genève sau chiến tranh Đông Dương lần 1, những người CSVN và Hồ Chí Minh đã bắt đầu xuống tay tiêu diệt tát cả các thành phần chống đối lại Đảng CS trong đó có các đảng phái quốc gia, các tôn giáo chống Cộng Sản như Cao Đài, Hòa Hảo ở Miền Nam. Theo CS: Tôn Giáo là thuốc phiện.

Các công cuộc khủng bố tàn bạo, khốc liệt và đẫm máu như cải tạo công thương nghiệp, các kế hoạch rèn cán chỉnh quân, phong trào ”tam phản ” nhằm loại bỏ ra khỏi hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân các thành phần tiểu tư sản, thành phần trí thức không đầu hàng giai cấp vô sản. Tàn bạo nhất phải nói là cuộc cải cách ruộng đất. Đó là một số chiến dịch chết người, với hàng trăm ngàn người bị giết. Chúng tôi không bàn đến “những cuộc giết người ở mức độ nhỏ: một vài trăm, một vài ngàn người”.

Một số chiến dịch của CSVN chỉ nhắm vào một nhóm, một giai cấp trong xã hội như Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm, nhắm tiêu diệt giới văn nghệ sĩ chưa chịu phục tùng Đảng, chưa chịu qui hàng giai cấp vô sản. Nhân văn giai phẩm được các người CS phát động sau khi đã “nhử mồi” để các các văn nghệ sĩ rơi vào cái bẫy “trăm hoa đua nở”. CS giả bộ cởi mở với nhóm này, cho họ tự do viết lách trong một thời gian ngắn. Các người có ý tưởng chống đối lộ diện. Nhà cầm quyền CS ở Hà Nội bèn mở chiến dịch đàn áp, bỏ tù những người chống đối. Các văn nghệ sĩ đã “bé cái lầm”, quá tin tưởng vào độ lương của Bác và Đảng nên mắc mưu.

Cải cách ruộng đất

Rập theo “khuôn vàng thước ngọc” của “đảng CS anh em” Trung cộng, năm 1953 Hồ Chí Minh và đảng CSVN phát động Cuộc Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) trên toàn Miền Bắc, tức là trước cả Hiệp Định Genève ký ngày 20/7/1954, qua Sắc Luật 42/SL được ban hành ngày 1/7/1951. CSVN cho chỉ tiêu là 5% dân làng là thành phần địa chủ cần phải tiêu diệt bởi Ủy Ban Cải Cách mà sức mạnh hành động là các Đội Cải Cách đã được ví von: “nhất đội, nhì trời”.

Các Đội Cải Cách và những người dân “bị xúi dục” học tập với đội này để đứng ra đấu tố, hài tội (đại đa số là các tội do CS bịa đặt ra) các địa chủ. Họ đã giết nhiều người theo đúng khẩu hiệu: trí, phú, địa, hào.. đào tận gốc, trốc tận rễ.

CCRĐ tạm thời bị giảm cường độ năm 1954-1955 vì CS Hà Nội phải lo định cư những thành phần tập kết từ Miền Nam ra định cư ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa theo đúng Hiệp Định Genève ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Năm 1956, Hồ Chí Minh và các đồng chí cho ngưng chiến dịch CCRĐ vì dân chúng oán thán mạnh mẽ “quốc sách (?) CCRĐ” của CSVN. Hồ Chí Minh làm bộ hối hận, giọt ngắn giọt dài, vì những sai lầm chết người của cuộc CCRD và xin lỗi nhân dân. Võ Nguyên Giáp – người hùng Điện Biên Phủ dưới mắt nhân dân lúc bấy giờ – cũng được đưa ra, phụ họa với ông Hồ để xin lỗi nhân dân. Một số nhân vật trách nhiệm như Trường Chinh, Lê Văn Lương, Hồ Viết Thắng… tạm thời bị chuyển chức vụ. Mọi sự lại êm xuôi trở lại – Bác đã xin lỗi rồi mà! tội lỗi giết người của Bác và của các cộng sự được xí xóa, “huề cả làng”.

Người ta đưa ra con số hơn 172,008 người bị đem ra đấu trường. Nhưng sự thực con số những người bị đấu tố còn cao hơn con số này rất nhiều. Chỉ cần một con tính nhỏ, ta biết ngay điều đó. Năm 1954, dân số của Miền Bắc là 20 triệu người. 5% của số đó, tức là chỉ tiêu của CS đưa cho Đội Cải Cách tuân theo (tức là số người bị đấu tố) là 1 triệu, cao hơn con số 172,000 gấp bội. 172,000 người bị đấu tố trong đó có 165,000 bị oan (đúng tiêu lệnh của Hà Nội: thà giết lầm còn hơn tha lầm). Đó là nhưng con số do nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra. Hồ đã tuyên bố không mảy may hối hận: “sai thì sửa sai, theo đúng tinh thần của người Bolchevik.” Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, CS tại Hà Nội cho thả 12,000 tù nhân bị bắt giam trong chiến dịch CCRĐ.

Theo thống kê chính thức của Viện Thống Kê ở Hà Nội, có 172,008 người bị chết nhưng theo Nhà báo Bùi Tín, số người chết trong cuộc CCRD có thể lên đến trên dưới 1/2 triệu người.

Tội ác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu

Việc tạm lùi bước của CSVN và Hồ Chí Minh đã như một chất xúc tác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu (Nghệ An). Cuộc nổi dậy được khởi đầu vào những ngày đầu tháng 11 năm 1956. Đây là một cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại sự cai trị dã man của CSVN. Chính sách CCRĐ đã là nguyên nhân chánh làm bùng nổ sự phẫn nộ của người dân. Ngày 10 tháng 11 năm 1956,, khoảng trên 10,000 dân đã mở Đại Hội. CS đưa đến một lực lượng Công An để đàn áp. Đồng bào đã bao vây Đại Đội Công An. CS bèn đưa nguyên cả 2 Trung Đoàn Bộ Đội đến hiện trường để đàn áp nhưng lập tức 2 Trung Đoàn này đã bị khoảng 30,000 người dân bao vây. Văn Tiến Dũng được lệnh dùng cả Sư Đoàn 304 nhập trận. Ngày 14 tháng 11, Văn Tiến Dũng điều động thêm Sư Đoàn 312 vào tăng cường đàn áp. Có hàng ngàn người bị giết (con số chính xác không bao giờ được nhà cầm quyền Hà Nội tiết lộ). Hơn 6000 người bị bắt. Cuộc nổi dậy của đồng bào Quỳnh Lưu bị CSVN dập tắt.

Các vụ thảm sát trong cuộc xâm lăng Miền Nam của CSVN

Hội Nghị Genève chấm dứt chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất (1945-1954), được ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Quân dân Người Việt không Cộng Sản, kéo nhau về cố thủ ở giải đất trải dài từ phía Nam vĩ tuyến 17 cho đến tận mũi Cà Mâu. Ngay khi các chữ ký trên các văn kiện của Hội Nghị Genève chưa khô mực, Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã bắt bắt đầu bàn ngay kế hoạch cho cuộc chiến xâm lăng Miền Nam. Các cán binh CS không tập kết hết để ra Bắc theo đúng tinh thần của Hội Nghị Genève.Phần lớn đã ở lại nằm vùng ở phía Nam của Vĩ Tuyến 17. Họ chôn dấu vũ khí, đợi lệnh nổi dậy đến từ Miền Bắc hay từ Trung Ương Cục Miền Nam. Lê Duẩn, Xứ Ủy Nam Kỳ đã trốn tập kết, ở lại Miền Nam. Bản “Đề cương Cách Mạng ở Miền Nam” của Lê Duẩn, ra đời vào cuối thập niên 50’s, đã quả quyết chỉ có đấu tranh võ lực mới “giải phóng” được Miền Nam. Các cán binh nằm vùng đang chịu áp lực rất mạnh, có thể đi đến tan rã, bởi Chính Phủ Quốc Gia của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên cuộc nổi dậy của các cán binh CS nằm vùng phải được phát động càng sớm càng tốt.

Cuộc “cộng sản hóa Miền Nam” được khởi đi bằng các cuộc chiến tranh du kích, phá hoại, khủng bố. CS đã giết hại hàng ngàn, ngàn viên chức, nhất là các viên chức tại các xã, ấp. CS đã đưa chiến cuộc khủng bố vào các thành phố lớn. Các cuộc nổ bom, pháo kích bừa bãi vào các đô thị đã làm nhiều người bị chết. CS khủng bố, pháo kích bừa bãi vào các nơi công cộng như chợ búa, trường học… khiến nhiều người bị tử thương.

CSVN đã chiếm thành phố Huế suốt 26 ngày trong Tết Mậu Thân 1968. Trong những ngày đó, đồng bào ở Huế đã sống trong địa ngục của khủng bố, của chết chóc, những cái chết cực kỳ dã man ngoài sức tưởng tượng của mọi người. CS đã cho hành quyết hàng loạt hơn 6000 người dân Huế.

Cuộc chiến xâm lăng toàn Miền Nam chưa chấm dứt với sự thắng trận thật bất ngờ của CSVN vào năm 1975. Cuộc chiến “Quốc-Cộng” bước qua một hình thái mới.

Khủng bố, tàn sát do CSVN gây ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, CSVN chiếm được toàn cõi VN do sự xếp đặt của các thế lực quốc tế. Tiếng súng đã hầu như im tiếng nhưng một giai đoạn mới của chết chóc, cực kỳ khổ ải lại đến với dân Miền Nam. Mặt khác, chiến tran đã khiến triệu, triệu người chết ở cả 2 phía Quốc Gia, Cộng Sản.

Hơn 1 triệu Quân, Cán, Chính của Miền Nam bị CS lùa vào hơn 150 trại tù khổ sai ở rải rác trên toàn quốc. CS gọi các trại tù này bằng một cái tên mỹ miều là Trại Học Tập Cải Tạo. Các người bị CS giam giữ không hề được đưa ra Tòa Án. Thời gian trung bình trong các trại giam là từ 5 tới 7 năm. Người bị tù lâu nhứt là 17-18 năm. Một số bị CS giam suốt đời như các Biệt Kích nhảy toán ra Bắc. Không kể hàng ngàn người ngắc ngoải sau một thời gian tù đầy, khổ sai được CS tha về với gia đình để được chết bên các người thân thương, hơn 165 000 người đã bỏ mình trong các trại tù của CS. Theo Tổ Chức Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (The Victims of Communist Memorial Foundation): con số nạn nhân chết trong các Trại Cải Tạo xấp xỉ 850 000 người. CSVN chưa bao giờ nói thật, đưa ra một con số chính xác.

Việc giam giữ, tù đầy man rợ các Quân, Cán, Chánh của Miền Nam đã vi phạm 5 trong số 11 tội chống nhân loại (Crimes agaist Humanity) theo Luật Pháp Quốc Tế được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute)

– Tội ác thứ nhất: Tội cầm tù hay tước đoạt tự do thân thể (Imprisonnement or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law)

– Tội ác thứ hai: Tội tra tấn, hành hạ (torture). Hành hạ bằng cách bỏ đói triền miên. Vì quá đói, người tù dễ dàng đánh mất phẩm giá (dignity). Bỏ đói là một hình thức tra tấn. Nhiều người bị chết vì suy dinh dưỡng, thiếu thuốc men. Hành hạ bằng cách bắt tù nhân lao động kiệt lực (lao động là vinh quang). Tra tấn về tinh thần bằng các buổi tuyên truyền, học tập làm thu hoạch, dự các phiên Tòa của CS, chứng kiến những cuộc xử bắn tù nhân… Đó là những hình thức hành hạ về tinh thần. Nhồi sọ chánh trị (Political indoctrination). Tự phê, tự kiểm (confession)

– Tội ác thứ ba: Tội giết người (murder). Một số lớn các tù nhân trốn trại bị CS tử hình ngay tại chỗ sau khi bị chúng xét xử qua loa.

– Tội thứ tư: Tội bắt làm nô lệ (enslavement). CSVN bắt người tù phải làm việc như người nô lệ.

– Tội thứ năm: Tội thủ tiêu mất tích (Enforce disappearance of persons). Thủ tiêu người là sở trường của CSVN

Đó là sơ lược 5 tội ác chống lại con (crimes contre l’humanité) người của CSVN.

Hơn 500000 người đã bỏ mình trên đường vượt biên để chạy trốn Thiên Đường Cộng Sản. Trong lịch sử hơn 4000 năm của dân Việt, chưa bao giờ một số rất lớn người dân Việt lại bỏ nước ra đi như trong triều đại Cộng Sản. Hiện nay, rải rác trên các nước tự do của thế giới, hơn 3 triệu người Việt đang lập nghiệp. Họ chính là nguồn hy vọng cho Văn Hóa Việt được mãi mãi trường tồn.

Mối nguy mất nước về tay Đại Hán và sự biến mất của giòng giống Lạc Hồng dưới ách đô hộ của người Tàu

Với dân số hơn 1 tỷ rưỡi người, người Tàu cần đất sống như Tướng của Trung Cộng là Trì Hạo Điền (Chi Haotian) đã tuyên bố vào đầu thập kỷ 80’s trong bài nói chuyện: “Chiến tranh không xa chúng ta và là Bà Mụ của kỷ nguyên người Tàu.” Chiến tranh với Hoa Kỳ là điều Trung Cộng không thể tránh được. Theo họ Trì, việc chiếm nước Mỹ, làm đất cho người Tàu đến định cư là một lối thoát, giải quyết vấn đề dân số quá đông của nước Trung Hoa. Bài nói chuyện này được đăng năm 2005. nhưng khi nói bài này, họ Trì là Bộ Trưởng Quốc Phòng của TC. Chiếm đoạt các nước khác là truyền thống của người Tàu. Sau khi Tàu đô hộ, dân Tàu sẽ kéo qua nước đó lập nghiệp. Tàu sẽ tiến hành diệt chủng. Vài thí dụ điển hình về tội ác diệt chủng của Đại Hán:

Tân Cương: Tên chính là Khu Tự Trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương với diện tích 1,6 km2. Năm 1826, Tàu chiếm cứ Tân Cương, đặt tên mới là Khu Tự Trị Tân Cương. Dân số của cả Tân Cương là 21 triệu 8. Sắc dân Ngô Duy Nhĩ chỉ còn 8, 3 triệu người – 46% dân số, phần lớn theo đạo Hồi. 38% là người Hán, số còn lại là các sắc dân thiểu số khác.

Nội Mông: Là Khu Tự Trị thuộc Tàu từ năm 1947. Dân số là 21,7 triệu nhưng người Mông Cổ chỉ còn lại có 3,7 triệu người.

Tây Tạng: Trung cộng chiếm Tây Tạng năm 1952, biến nước này thành 1 khu tự trị thuộc Tàu. Nền văn minh cũng như các đền đài, di tích bàng bạc không khí Phật Giáo đã bị TC phá hủy. Khi bạn đọc được đọc những giòng này, Học Viện Larung Gar nổi tiếng thế giới ở Tây Tạng, đã bị TC phá hủy. Nền văn minh Tây Tạng đã và đang bị TC tiêu diệt. Một vài thế kỷ tới, văn minh Tây Tạng chỉ còn là chuyện của quá khứ. Dân số Tây Tạng độ 3 triệu người, nhưng rất nhiều người Hán đã sang đây định cư, lập nghiệp. Số người Hán ở Tây Tạng chiếm đa số, người Tây Tạng trở nên thiểu số.

Tóm lại tại các Khu tự trị, người Hán chiếm đa số. Hàng triệu, triệu dân bản địa đã biến mất do chánh sách diệt chủng của Trung Hoa Cộng Sản.

Việt Nam: Việt Nam đã và đang biến thành một khu tự trị như các khu tự trị kể trên. Thảm họa diệt chủng do Trung Cộng chủ mưu với sự cấu kết của đảng CSVN. Khoảng thập niên 90’s, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng đã sang Tàu để ký kết Hiệp Ước Thành Đô. CSVN dấu kín, không cho dân Việt biết nội dung của Hiệp Ước này. Nhưng các “rò rỉ ” đã tiết lộ nội dung bán nước của Hiệp Ước: VN sẽ trở thành 1 Khu Tự Trị của Trung Hoa như các Khu tự trị Nội Mông, Tân Cương VV… Tất cả sẽ được bắt đầu vào năm 2020.

TC đã xâm chiếm VN, biến VN thành 1 Khu Tự Trị thuộc Đại Hán TH mà không cần một phát súng:

– Người Tàu đã sang sinh sống ở VN. Các Đặc Khu Trung Hoa mọc lên như nấm suốt từ Bắc Chí Nam. Miền Tây Nguyên đã hoàn toàn thành khu của người Tàu.

– Tàu đã tung các loại thực phẩm, các gia vị có chứa chất độc sang VN. Thậm chí cá đồ dùng hàng ngày trong nhà như đũa, chén bát, ly tách… đều có thể có chứa thuốc độc, chất gây ra ung thư. Tỷ lệ những người bị ung thư ở VN trở nên cao nhất thế giới.

Vì quá dư thừa – khoảng hơn 200 triệu đàn ông Tàu không lấy được vợ Tàu vì số đàn bà Tàu ít hơn số đàn ông Tàu – đàn ông Tàu sẽ sang VN kiếm vợ rồi ở lại lập nghiệp ở VN – Sau vài chục năm dưới ách đô hộ của người Hán, dân số hơn 90 triệu người VN sẽ dần biến mất vài chục triệu người. Dân số sẽ chỉ còn 10, 20 triệu là con số dự phóng khả tín nhất.

– TC hủy diệt Châu thổ sông Cửu Long ở Miền Nam, hủy diệt Châu thổ sông Hồng Hà ở Miền Bắc bằng rất nhiều Đập nước thiết lập ở Thượng lưu của các con sông này.

Chẳng bao lâu nữa, VN sẽ bị thiếu thực phẩm trầm trọng. Nạn đói đang đe dọa hàng chục triệu người Việt. TC lại dùng nhiều thủ đoạn độc hại như xây các nhà máy để thải chất độc ra sông ngòi của VN (như sông Đồng Nai ở Miền Nam đang bị các chất thải từ các nhà máy bauxite tràn ngập), thả ốc bươu vàng nhằm phá hoại hoa mầu và thủy sản của VN.

– TC đã hủy diệt hệ thống sông ngòi ở Miền Trung cũng như hủy diệt đất đai trồng trọt ở đây bằng bauxit, bằng cách thu mua hết giun đất trong ý đồ phá hoại đất đai trồng trọt của nước ta.

– Ngăn cản ngư dân Việt đánh cá ở Biển Đông bằng khủng bố, bắn giết ngư dân, đánh đắm thuyền đánh cá. Nhà cầm quyền CSVN không có 1 kế hoạch nào để bảo vệ ngư dân VN. Thậm chí CSVN còn không dám nêu thẳng “tàu của TC là thủ phạm mà chỉ dám gọi là “tàu lạ”. Nhìn sang nước láng giềng như Nam Dương, ta cảm thấy đau xót cho ngư dân VN. Nam Dương, sau vài lần cảnh cáo, đã không ngần ngại đánh đắm các tầu của TC vào vùng biển của Nam Dương để bắt cá trái phép.

Thải chất độc ra biển, làm ô nhiễm vùng biển rộng cả ngàn cây số vuông. Các chất độc thải ra biển đã làm cá chết hàng loạt. Chưa biết thảm họa môi trường ở vùng biển Hà Tĩnh, Nghệ An… sẽ kéo dài bao lâu? 5, 10 năm hay hàng trăm năm? Nghề cá tại vùng biển này bị hoàn toàn tê liệt, không hoạt động.

Về phương diện Quân Sự, TC đã và đang bao vây VN trên 4 hướng:

– Về phía Đông, Hải Quân TC đã chiếm 85% diện tích Biển Đông. Họ đã xây dựng 1 căn cứ Quân Sự rất lớn ở Đảo Hải Nam, nhìn sang các yếu khu ở Miền Trung của VN. Nếu chiến tranh xảy ra, từ căn cứ ở đảo Hải Nam TC sẽ tiến chiếm Miền Trung để cắt ngang dễ dàng, chia đôi nước Việt làm 2. Chỉ cần một đơn vị nhỏ cỡ 1 Đại Đội “chốt” ở Đèo Ngang (chỗ hẹp nhất của VN, chỉ độ 52km) là VN bị cắt ra làm 2.

– Về phía Tây, TC chỉ cần đóng các đập ở thượng nguồn sông Cửu Long, đóng các đập ở thượng nguồn sông Hồng Hà, sông Đà là VN sẽ bị nguy khốn ngay, hàng triệu người sẽ chết đói.

– Ngay tại VN, người Tàu đã có mặt khắp nơi. Các đặc khu Tàu mọc lên như nấm, từ Nam chí Bắc. Khi hữu sự, các người Tàu này sẽ trở thành đạo quân thứ 5 ngay.

Tóm lại, đối diện với TC, VN đang bị tứ bề thọ địch. Đối với TC, tập đoàn cộng sản Hà Nội biểu lộ một sự thần phục, vâng lời cực kỳ hèn hạ. CSVN đã và đang hiến VN cho Tàu để trở thành 1 khu tự trị trong 1 nước Đại Hán.

TC, với sự tiếp tay của CSVN, đang tiến hành một cuộc diệt chủng đối với dân tộc Việt. Không còn nghi ngờ gì nữa, dân Việt đang ở bên bờ của vực thẳm DIỆT CHỦNG mà kẻ nối giáo cho giặc là những người Cộng Sản Việt Nam.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: “Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!”

Hỡi những người CSVN, lịch sử của dân tộc sẽ không tha thứ tội bán nước, tội diệt chủng của chúng bay. Người Việt sẽ đời đời nguyền rủa những kẻ đã gây nên cuộc chiến diệt chủng, nay họ lại bán quê hương cho người Tàu, kẻ thù truyền kiếp của giống nòi. Công cuộc diệt chủng tộc Việt đã bắt đầu và đang được CSVN tiếp tục tại quê nhà.

04.08.2016

 
Nguyễn Lương Tuyền, MD, Mc Gill Uniersity professor

Tỉnh thức

Nguyên Thạch (Danlambao) - Sự chết là điều chắc chắn, dù không ai muốn nhưng nó vẫn đến. ĐCSVN cũng không thể nào là ngoại lệ. Như đã nêu trên, chết không phải là hết như nhiều người thường nói, mà chết là điểm khởi đầu cho một sự sống mới mang tính vĩnh cửu. Nơi đó, hoặc là thiên đàng, hoặc là địa ngục. Thiên đàng hay địa ngục là hệ quả của chuỗi lời nói, hành động của ngày hôm nay nơi cõi tạm ngắn ngủi này mà loài người sẽ phải sống, hay được sống nơi đời đời, đó là địa ngục hay thiên đàng.

*

Bài viết này chính là nhắm vào giới chóp bu của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) không với mục đích là mong đảng tốt hơn để nắm quyền cai trị, mà là muốn giới cầm quyền có lối suy nghĩ sâu sắc cũng như biết lo sợ hơn về cõi tương lai đời đời ở thiên đàng hay vĩnh viễn tại địa ngục, 2 nơi mà chỉ có Đấng Toàn Năng mới có quyền định đoạt.

Khuynh hướng tự nhiên của con người là luôn đi tìm tiền tài, danh vọng, an vui, sung túc…hoặc những thứ mới lạ chứ rất ít người muốn đi tìm cái chết. Những thứ mà con người cố công vất vả cật lực đi tìm ấy, có khi được, có khi không nhưng cái mà người bình thường chả ai muốn đi tìm mà bất cứ ai cũng đều có cả, đó là sự chết. Tuy nhiên, chết không phải là hết, mà là điểm bắt đầu của sự sống đời đời, dù là sống nơi thiên đàng hay địa ngục.

Đảng cộng sản muốn hiện hữu mãi mãi để cai trị muôn năm và không chấp nhận sự thật đó là ĐCSVN sẽ đến ngày sụp đổ thì đó là chuyện của những người thuộc đảng nhưng chuyện có được tồn tại hay không là do Đấng Toàn Năng. Cũng như Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh hay bất cứ người nào thì cũng đều phải chết như đã chết thì ĐM, Nông Đức, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng... cũng sẽ không ngoại lệ.

Các chóp bu của đảng nên nghiền ngẫm những chứng cứ của lịch sử và nên lấy đó làm bài học cho chính mình. Hai nhân vật nổi tiếng trên thế giới mà người viết muốn đưa ra để đảng suy gẫm, đó là: Tần Thủy Hoàng (Tần Thủy Hoàng (tiếng Hán: 秦始皇)(tháng 1 hoặc tháng 12, 259 TCN) (1) và A-Lịch-Sơn Đại đế (trước Tần Thủy Hoàng khoảng 100 năm)

Tần Thủy Hoàng: Ngày xưa, khi Tần Thủy Hoàng thống lĩnh cả Trung Hoa và trở thành một vị vua khét tiếng của xứ này. Ông thường xuyên bị cái chết ám ảnh, cho nên đã sai các Đạo Sĩ lừng danh khắp thiên hạ vào cung đình để luyện cho ông thuốc trường sinh bất lão. Ông cũng lệnh cho một quan tên Từ Thức dẫn đoàn thuyền với 1.000 đồng nam và đồng nữ ra biển đông tìm đảo thần tiên hái trái cây bất tử theo truyền thuyết, đem về cho ông ăn để được sống thọ ngang hàng với trời đất. Đoàn thuyền ra đi và biệt tăm luôn từ đó. Tương truyền rằng họ trốn luôn ở Nhật Bản vì sợ khi trở về tay không sẽ bị vua xử tội chết. Sau đó không lâu, cả đế chế do ông dầy công gầy dựng đã sụp đổ và ngai vàng của thể chế đã sang tay chủ mới.

A-Lịch-Sơn Đại đế: Là một vị vua nổi tiếng khắp thế giái vì đã chinh phục các nước và xây dựng một đế chế rộng lớn từ Tây sang Đông, đã có cái nhìn khác về sự chết. Chuyện lưu truyền rằng trước khi A-Lịch-Sơn Đại đế trút hơi thở cuối cùng, ông đưa ra 3 yêu cầu muốn tang lễ của ông phải đáp ứng.

1- Yêu cầu thứ nhất: Là khi ông chết, người Bác sĩ riêng cùng đoàn tùy tùng phải đích thân mang quan tài của ông về quê nhà.

2- Yêu cầu thứ hai: Là hãy lấy vàng bạc châu báu trong kho tàng của ông mà rãi dọc theo hai bên đường nơi quan tài ông đi qua cho đến tận ngôi mộ.

3- Yêu cầu thứ ba: Là hãy khoét lỗ hai bên quan tài để cho 2 tay của ông thòng ra ngoài.

Sau khi vua dứt lời, vị Tướng thân cận nhất bước tới hôn tay và nói "Chúng tôi hứa sẽ làm tròn ước nguyện của vua truyền, nhưng xin vua cho chúng thần biết lý do vì sao Ngài muốn làm như thế?". Vua lấy hết tàn lực trả lời "Ta muốn mọi người hiểu 3 bài học mà ta mới vừa học được trong lúc cuối đời". 

-Thứ nhất: Ta muốn Bác sĩ riêng của ta cũng không thể cứu con người thoát khỏi được sự chết và chính bản thân các Bác sĩ cũng phải chết.

-Thứ hai: Ta muốn rãi hết vàng bạc châu báu, của cải của ta để cho loài người đừng giống như ta mà cứ suốt đời lo gom góp một cách vất vả cho sự giàu sang và danh vọng, để rồi cuối cùng những gì ta tranh đấu khổ nhọc để đạt được đó thành trở nên vô nghĩa.

- Thứ ba: Ta muốn thòng 2 bàn tay của ta xòe ra khỏi quan tài để cho loài người thấy được rằng ta đến thế gian này bằng 2 bàn tay trần và khi rời khỏi thế gian cũng bằng 2 bàn tay trụi.

Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, ĐM, Nguyễn Văn Linh, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Phú Trọng... hay bất cứ tên ác ôn nào thuộc ác đảng này đã chết và sắp chết, sẽ vĩnh viễn sống trong lò giam nơi địa ngục đời đời vì tội ác của chúng không bút mực nào ghi hết.

Sự chết là điều chắc chắn, dù không ai muốn nhưng nó vẫn đến. ĐCSVN cũng không thể nào là ngoại lệ. Như đã nêu trên, chết không phải là hết như nhiều người thường nói, mà chết là điểm khởi đầu cho một sự sống mới mang tính vĩnh cửu. Nơi đó, hoặc là thiên đàng, hoặc là địa ngục. Thiên đàng hay địa ngục là hệ quả của chuỗi lời nói, hành động của ngày hôm nay nơi cõi tạm ngắn ngủi này mà loài người sẽ phải sống, hay được sống nơi đời đời, đó là địa ngục hay thiên đàng.

Cuộc sống đầy đạo lý, không gieo rắc đau khổ cho tha nhân, sống vui thỏa trong sự lành... là cuộc sống đầy ý nghĩa cho hôm nay cõi tạm và cho cả ngày mai nơi đời đời. Người viết xin được trích đăng lại bài "Uống rượu tiêu sầu" của Cao Bá Quát tiên sinh để tạm kết bài viết này.

Uống rượu tiêu sầu

Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy,
Cảnh phù du trông thấy đã nực cười.
Thôi công đâu chuốc lấy sự đời,
Tiêu khiển một vài chung lếu láo.
Ðoạn tống nhất sinh duy hữu tửu,
Trầm tư bách kế bất như nhàn.
Dưới thiều quang thấp thoáng bóng Nam san,
Ngoảnh mặt lại cửu hoàn coi cũng nhỏ.
Khoảng trời đất cổ kim, kim cổ,
Mảnh hình hài không có, có không.
Lọ là thiên tứ, vạn chung.

*

Hai câu 5,6 ông Cao Bá Quát lấy trong bài 遊城南十六首- 遣興 (Du thành nam thập lục thủ - Khiển hứng) của Hàn Dũ đời Đường:
斷送一生惟有酒,
尋思百計不如閑。
Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu, 
Tầm tư bách kế bất như nhàn.

(Tầm tư: tìm kiếm và suy tư) (2)



_________________________________

Ghi chú:


Trước đền thờ Ngã ba Đồng Lộc

Đặng Huy Văn (Danlambao) - Ngã Ba Đồng Lộc là một trọng điểm ném bom của quân đội Mỹ trong chiến tranh, cũng là quê hương tôi, nay vẫn còn nghèo lắm. Tại đó có mười cô gái thanh niên xung phong (TNXP) tuổi mới đôi mươi đã ngã xuống khi đang bị bắt buộc phải san đường cho xe qua, trong đó có một cô là bạn của tôi. Hôm nay nhân 50 năm ngày hi sinh của Mười Cô Gái Đồng Lộc, tôi xin có vài dòng cảm xúc kính viếng hương hồn Mười Cô để nguyện cầu các cô ấy hãy gióng lên những hồi chuông thức tỉnh gái trai nước Việt hãy mau cùng nhau đứng lên chống giặc Tàu xâm lược.

Lịch sử đã sang trang! Nước Mỹ ngày nay là bạn, còn "người đồng chí của Cha già" đã hiện nguyên hình là một con quỷ khát máu đã cưỡng chiếm Hoàng Sa, gây chiến tranh biên giới phía Bắc 1979-1988 và đang ngày ngày dùng "tàu lạ" bắn giết, bắt giữ trái phép ngư dân ta trên Biển Đông. Vậy mà hôm nay, bọn họ vừa khánh thành Đền thờ Ngã Ba Đồng Lộc để đánh lừa toàn dân ta tưởng Mỹ vẫn là kẻ xâm lược mà quên đi giặc Tàu là kẻ thù xâm lăng truyền kiếp của dân tộc Việt Nam!

Ngã Ba Đồng Lộc ngày nay đã trở thành một Ngã Rẽ của Non Sông. Ai đi qua cũng hướng về phía Biển Đông và nguyện cầu các Chị rung chuông cấp báo để toàn dân Việt Nam thức tỉnh cảnh giác với các vị quan tham vì quyền lợi riêng của mình mà cố tình rước Tàu cộng vào xâm lăng đất nước ta một lần nữa bằng “Dự Luật 3 Đặc Khu Kinh Tế” huyện Vân Đồn, Bắc Vân Phong và đảo Phú Quốc. 

Trước Đền Thờ Ngã Ba Đồng Lộc
(Nhân 50 ngày Mười Cô Gái Đồng Lộc ngã xuống)

Hôm nay đứng đây
Trước Đền thờ Ngã Ba Đồng Lộc
Sao bỗng dưng lại nước mắt rưng rưng!
Đây là quê hương của mười nữ thanh niên xung phong
Tần, Cúc, Rạng, Xuân, Xuân, Hường, Hà, Xanh, Nhỏ, Hợi(*)
Nhiều gia đình cơm chưa đủ no, trẻ con không được may áo mới
Các em thơ phải bỏ học dở dang để giúp cha mẹ làm đồng
Trận lụt nào nhà cửa, người già, con thơ, phụ nữ...
Cũng bồng bềnh giữa trời nước mênh mông!

Nhưng các Chị có biết không?
Nơi mười Chị nằm đây, giờ là cổng tới "Thiên Đường"
Với Tháp Chuông Đồng Lộc linh thiêng dựng trên đồi Mũi Mác
Với Tượng Đài nữ TNXP quên mình xông pha nơi trận mạc
Cùng Đền thờ Ngã Ba Đồng Lộc này vừa được dựng khang trang
Những vong linh liệt sĩ TNXP giờ đã có Bia Đá chữ vàng
Tôi cũng đã đọc thấy tên của em trai mình trên đó!
Ai ghé qua cũng tưởng đây là ngoại vi thành phố
Của một nước Âu Châu nơi chân trời
Nằm lạc giữa quê tôi

Ngã Ba Đồng Lộc hôm nay
Đã thành một Vọng Hải Đài của biển đảo xa xôi
Từ đỉnh núi Trọ Voi nhìn ra là Biển Cả
Qua ống nhòm còn thấy rõ “Tàu Lạ” đánh đuổi ngư dân mình đánh cá
Xin các Chị hãy gióng lên những hồi chuông, những hồi chuông!
Sẽ có hơn hai triệu Vong Linh Liệt Sĩ về ngay đây hối hả
Tuy không phải giờ ăn cơm!
Không phải đã đến giờ chơi tá lả!
Cũng không phải giờ tập hợp để điểm danh!
Càng không phải gọi tới để chỉnh đốn Đoàn "luôn gọi vâng, bảo dạ"
Mà về đây để đánh đuổi lũ giặc Tàu, nhằm cứu giúp dân sinh!
Bởi họ là anh chị em, là bạn bè, là đồng hương của các Chị

Đau đớn quá các Chị ơi!
Thật oan uổng máu xương của những người đi đánh Mỹ!
Vì những kẻ vô lương tâm giờ chúng chỉ cần tiền tài và ngai vị
Xây dựng cái Đền Thờ thật to để canh cho chúng nhởn nhơ
Vơ vét cướp bóc của dân rồi gửi tiền vào các nhà băng Thụy Sĩ
Để nếu có chuyện gì xẩy ra, là “A lê chuồn!" mặc xác ai ngẩn ngơ...

Chỉ khổ những người dân còn ảo tưởng ngây ngô
Đang nhẫn nhục ngồi chờ các quan trên che chở
Còn những ai biết nghĩ suy trăn trở
Đang từng ngày phải đối mặt với lao tù
Nếu ai kia không chịu được đòn thù
Đành phải tự khép mình sống cuộc đời vị kỷ!

Các Chị ơi!
Đồng Lộc xưa là Ngã Ba ra chiến trường đánh Mỹ
Nhưng lịch sử đã sang trang, giờ là Ngã Rẽ của Non Sông
Dân Việt đã nhận ra “sự giúp đỡ vô tư” của bè lũ Trạch Đông
Nhằm mưu mô dùng tới người Việt Nam cuối cùng đánh Mỹ 
Để khi Mỹ vừa rút đi, chúng đã tràn sang đòi xâm chiếm cả Biển Đông!
Rồi dụ dỗ bè đảng tham chức, tham quyền nhằm cướp cả Núi Sông

Tại Đền thờ Ngã Ba Đồng Lộc hôm nay xin nguyện cầu các Chị
Hãy gióng lên những hồi chuông âm vang giữa thinh không
Để thức tỉnh những người dân đang u mê thời chống Mỹ
Hãy đứng lên để chống giặc Tàu tràn vào 3 khu vực
Huyện Vân Đồn, Đảo Phú Quốc, Bắc Vân Phong!

Ngã Ba Đồng Lộc, 22 - 7 - 2018



(*) Tên của mười cô gái thanh niên xung phong (TNXP) đã anh dũng hi sinh tại Ngã Ba Đồng Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh vào lúc 5 giờ chiều ngày 24/7/1968, khi một quả bom Mỹ rơi đúng nơi các cô ấy đang san sửa đường cho xe qua: Võ Thị Tần, Hồ Thị Cúc, Trần Thị Rạng, Nguyễn Thị Xuân, Dương Thị Xuân, Trần Thị Hường, Võ Thị Hà, Hà Thị Xanh, Nguyễn Thị Nhỏ, Võ Thị Hợi.

Tội ác CSVN tại Cố Đô Huế Tết Mậu Thân 1968. - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=Xf9gfc_7bq0
Feb 18, 2013 - Uploaded by tvparis13
Clip Vidéo này để ghi nhớ hình ảnh tội ác của csvn trong tết Mậu Thân ...  ...

UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNG CSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU ...

https://www.youtube.com/watch?v=_NuMyDu0SI8
Mar 25, 2018 - Uploaded by Chiến Chinh Thời
CHIẾN TRANH VIỆT NAM: MẬU THÂN 1968: UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNGCSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU THÂN 1968 P 3 ...

THẢM SÁT HUẾ, MẬU THÂN 1968, TỘI ÁC TÀY TRỜI CỦA HỒ CHÍ ...

https://www.youtube.com/watch?v=-JgmO0EZ5Ww
Nov 6, 2013 - Uploaded by KÝ TẾ
THẢM SÁT HUẾ, MẬU THÂN 1968, TỘI ÁC TÀY TRỜI CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ ĐẢNG CSVN - Phần I.

VỤ THẢM SÁT HUẾ, MẬU THÂN 1968, TỘI ÁC TÀY TRỜI CỦA HỒ ...

https://www.youtube.com/watch?v=mXcYrExWivM
May 26, 2014 - Uploaded by KÝ TẾ
VỤ THẢM SÁT HUẾ, MẬU THÂN 1968, TỘI ÁC TÀY TRỜI CỦA HỒ CHÍ MINH VÀ ĐẢNG CSVN - Phầ​​n 3.

Paris Tưởng Niệm hơn 6000 Nạn Nhân do csvn thảm sát Tết Mậu ...

https://www.youtube.com/watch?v=NWIwcNDMYFE
Mar 9, 2014 - Uploaded by tvparis13
Thứ bảy 8-3-2014, vào lúc 17giờ, Tập Thể Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại Pháp , đã tổ chức một buổi Lễ Tưởng Niệm tưởng nhớ và cầu ...

Vũ Quang Thuận - Thảm sát Huế - Tội ác MAN RỢ của CSVN - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=a-0yFw-48-E
Feb 22, 2017 - Uploaded by H.T. THÍCH ĐỦ THỨ
Nguồn ; Papy Voyeur https://www.youtube.com/channel/UCXoR4t1XXZOY7cpfbdFkjKw Thảm sát hàng ...

UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNG CSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU ...

https://www.youtube.com/watch?v=4Xlo01PUXxQ
Mar 25, 2018 - Uploaded by Chiến Chinh Thời
CHIẾN TRANH VIỆT NAM: MẬU THÂN 1968: UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNGCSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU THÂN 1968 P 2 ...

UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNG CSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU ...

https://www.youtube.com/watch?v=z0DqxvwiwzQ
Mar 25, 2018 - Uploaded by Chiến Chinh Thời
CHIẾN TRANH VIỆT NAM: MẬU THÂN 1968: UỶ BAN TRUY TỐ TỘI ÁC ĐẢNGCSVN – HUẾ - THẢM SÁT MẬU THÂN 1968





 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Lao nô thời CS: Báo động tình trạng tu nghiệp sinh Việt tử vong liên tiếp tại Nhật [NEW]
Bộ trưởng Indonesia gọi cách đánh bắt của Trung Quốc là “hành vi tội phạm”, Nam Hàn phá tàu TQ,Argentine bắn tàu TQ trong khi CSVN khiếp sợ để tàu TQ giết ngư dân không dám mở miệng! [NEW]
Hai máy bay do Trung Quốc sản xuất rơi liên tiếp ở Myanmar, 3 người chết- VN từ chối nhân viện trợ máy bay TQ!
Mẹ Nấm thoát địa ngục
Diễn biến kinh khủng vụ nhà báo Ả rập nghi bị “phân xác” tại lãnh sự quán
Kế hoạch phản công tái chiếm Hoàng Sa
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cảnh báo Trung Quốc đừng bóc lôt. bắt nạt các nước nhỏ như VN trước chuyến công du châu Á- Người VN nên hiến kế cho TT Trump đánh TQ đòi Hoàng Sa
Mật vụ Mỹ tiết lộ Tổng thống Trump từng thoát âm mưu ám sát ở Philippines
Sắp theo Quang, Trung tướng Phan Văn Vĩnh cựu tổng cụ trưởng Cành Sat bệnh nặng phải nhập viện
Sắp theo Quang, Cựu Trung tướng Phan Văn Vĩnh cựu tổng cụ trưởng Cành Sat bệnh nặng phải nhập viện
Nhà hàng Tàu thịt người: Xác những người di cư bị đông đá rong nhà hàng Tàu Cộng ở Pháp
Vì sao CSVN dung dưỡng bọn Tây ấu dâm làm hại thiếu nhi VN?
Dốt Anh ngữ, đài Truyền hình quốc gia VTV dán nhãn IMF - International Monetary Fund là International Mother Fucker
VN Tỷ Lệ Cao Kỷ Lục Thế Giới Về Ung Thư Gan Vì Nhậu Tới Xơ Gan- Cách trị liệu
Làm nhục TQ: Chánh Văn phòng tòa Bạch Ốc yêu cầu quan chức Trung Quốc xin lỗi dưới cờ Mỹ

     Đọc nhiều nhất 
Bảng Tổng sắp huy chương ASIAD 25/8: Bất ngờ VN thua Campuchia- Thắng túc cầu Syria [Đã đọc: 394 lần]
Nguyễn Ái Quốc đã chết từ năm 1932, HCM là gián điệp người Tàu, lừa cả dân tộc VN gần suốt thế kỷ! [Đã đọc: 335 lần]
Thêm bằng chứng bán nước của CSVN: Quả địa cầu TQ với hình bản đồ Việt Nam không có tỉnh Quảng Ninh và các đặc khu kinh tê thuộc TQ [Đã đọc: 332 lần]
Lực lượng Nam Phi Châu phục vụ các nữ đại gia, mệnh phụ và quan chức VN khát tình [Đã đọc: 307 lần]
Hiện tượng dã man trong học đường thời XHCN: Một Nữ sinh bị đánh lột tập thể tại VN. [Đã đọc: 306 lần]
Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain qua đời vì ung thư não [Đã đọc: 301 lần]
Khủng bố: Xả súng liên tiếp tại London, ít nhất 3 người bị thương [Đã đọc: 275 lần]
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ [Đã đọc: 272 lần]
Những nguyên thủ và chính khách quốc tế nào đã lây nhiễm vi rút độc lạ của Chủ tịch Trần Đại Quang cần đi khám nghiệm máu? [Đã đọc: 267 lần]
Ờ quốc gia Banglades có có một con đường tên Ngô Đình Diệm [Đã đọc: 260 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.