Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tám 2018
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 11025298

 
Tin tức - Sự kiện 20.08.2018 11:09
Hỡi thanh niên VN, dẹp bỏ hèn nhát noi gương Will Nguyễn
28.07.2018 13:35

Will Nguyễn lên tiếng trên mạng xã hội, nói ‘không bao giờ hối tiếc’         Will Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt bị Việt Nam giam cầm sau các cuộc biểu tình hồi tháng 6, lên tiếng trong một phát biểu dường như công khai đầu tiên của anh hôm thứ Sáu kể từ khi bị trục xuất khỏi Việt Nam vào tuần trước. Anh chỉ trích việc anh bị giam cầm và nói “sẽ không bao giờ hối tiếc” vì đã giúp người dân Việt Nam “thực thi dân chủ.”

Will Nguyễn, 32 tuổi, bị khởi tố vào tháng trước về cáo buộc gây rối trật tự công cộng sau khi tham gia các cuộc biểu tình ở Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 10 tháng 6 trong lúc anh đang đi nghỉ ở Việt Nam.

Image result for will nguyen bieu tinh

Anh Will, 32 tuổi, một sinh viên cao học tại Singapore, bị khởi tố vào tháng trước về cáo buộc gây rối trật tự công cộng sau khi tham gia các cuộc biểu tình ở Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 10 tháng 6 trong lúc anh đang đi nghỉ ở Việt Nam. Một phiên tòa xét xử anh hôm 20 tháng 7 đã kết tội anh về cáo buộc này và đưa ra hình phạt là trục xuất ngay lập tức.

Trong một thông điệp bằng tiếng Anh và tiếng Việt đăng trên trang Facebook cá nhân và tài khoản Twitter, anh dành lời tri ân tới những người Việt Nam ủng hộ anh bằng cách đăng một bức hình nghệ thuật mà anh nói được gửi đến cho anh sau khi phán quyết được đưa ra.

Bức hình cho thấy một con cá voi xanh lơ lửng bên trên thành phố gợi nhớ tới hashtag “FreeWilly” được gia đình, bạn bè và những người ủng hộ anh - bao gồm các nghị sĩ trong Quốc hội Hoa Kỳ - lan truyền trên mạng xã hội trong 41 ngày anh bị giam cầm. “Free Willy” là tên một bộ phim năm 1993 về nỗ lực giải cứu một con cá voi sát thủ và thả nó về đại dương.

“Giam cầm mà không có cáo buộc, không có bất cứ ngày phóng thích nào là một hình thức cưỡng ép quá đáng,” anh viết. “Tôi sẽ không bao giờ hối tiếc về việc giúp người dân Việt Nam thực hành dân chủ … và cả cuộc đời này tôi sẽ tiếp tục giúp Việt Nam phát triển.”

Một phát ngôn công khai dài hơn sắp được công bố, anh cho biết, nói thêm rằng anh sẽ bay về thành phố quê nhà Houston của anh ở Mỹ vào ngày thứ Sáu 3 tháng 8. Tin cho hay anh và gia đình đã bay sang Singapore sau khi được phóng thích.

Em gái của anh, Victoria, khi đó viết trên Facebook rằng anh cần thời gian để “vượt qua chấn động tinh thần, để suy ngẫm, và để quay về cuộc sống bình thường của mình.”

“Thật mừng được nghe tiếng nói của bạn trở lại! Hàng đêm gia đình chúng tôi đều cầu nguyện cho bạn!” một người ủng hộ bình luận dưới thông điệp của anh trên Facebook.

No media source currently available

0:000:01:290:00
 Đường dẫn trực tiếp 

Nhà chức trách Việt Nam cáo buộc Will Nguyễn đã tụ tập cùng đám đông gây rối dọc tuyến đường từ Sân bay Tân Sơn Nhất vào trung tâm thành phố. Anh đã hô hào đoàn người phá hàng rào và vượt qua xe đặc chủng của cách sát khi họ bị chặn lại, Công an Thành phố cho biết, nói thêm rằng các hành động của anh đều bị ghi hình.

Trong một video thú tội được chiếu trên truyền hình nhà nước ngày 18 tháng 6, anh được cho thấy nói bằng tiếng Việt ngập ngừng rằng anh đã vi phạm luật pháp Việt Nam và hứa sẽ không tham gia các hoạt động “chống phá” nữa, đồng thời bày tỏ hối hận là các hành động của anh đã gây rắc rối cho gia đình, bạn bè.

Vụ giam cầm Will Nguyễn đã vấp phải chỉ trích của các tổ chức nhân quyền quốc tế và nhiều nhà lập pháp trong Quốc hội Mỹ. Một dân biểu liên bang trước phiên tòa xét xử anh cảnh báo rằng Việt Nam sẽ gánh chịu hậu quả nếu kết án tù công dân Mỹ gốc Việt này.



Will Nguyễn ‘Cần Thời Gian Hồi Phục’- BBC

Tin Will Nguyễn được thả tự do sau 41 ngày bị giam ở Việt Nam với cáo buộc ‘gây rối trật tự công cộng’ khiến những người ủng hộ anh thở phào.

Trước đó, ai cũng sợ rằng nhà cầm quyền Việt Nam sẽ bỏ tù Will Nguyễn với mức án tối đa tới bảy năm, theo trang tin Yale Daily News của Đại Học Yale nơi Will Nguyễn từng theo học,

Trong suốt một tháng vừa qua, các nhà lập pháp, dân biểu, Ngoại Trưởng Mỹ Mike Pompeo đã lên tiếng trước công luận, và sinh viên Đại Học Yale đấu tranh không ngừng ‘ở hậu trường’ để đảm bảo rằng Will được trở về nhà an toàn.

Will Nguyễn bị trục xuất ngay lập tức sau khi tòa nghị án hôm 21/7

Tuy nhiên, những người ủng hộ Will Nguyễn nói ‘thất vọng lớn nhất’ là việc Hiệu trưởng Đại học Yale, Peter Salovey, đã không công khai kêu gọi trả tự do cho Will, bài viết trên Yale Daily News cho hay.

“Chúng tôi vô cùng buồn và thất vọng vì ban lãnh đạo trường Đại Học Yale đã không đưa ra yêu cầu hay bình luận công khai nào,” Mary-Alice Daniel, một bạn thân của Will Nguyễn, người giúp điều phối phản ứng của cựu sinh viên Yale đối với việc Will bị giam giữ, nói với Yale Daily News.

“Thật đáng lo ngại khi các giá trị của các cựu sinh viên không đồng bộ với các giá trị của ban lãnh đạo trường. Chúng tôi muốn, nhưng không trông đợi, một lời giải thích liên quan đến việc họ thiếu nỗ lực hành động công khai và cả với tư cách cá nhân”.

Sau khi Will Nguyễn được thả tự do, hiệu trưởng Đại học Yale, ông Salovey nói rằng ông “rất vui mừng”.

Ông cũng đã công bố một số lời cảm ơn tới “rất nhiều quan chức” Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Đại Sứ Quán và Lãnh Sự Quán tại TP Sài Gòn vì đã giúp đỡ Will Nguyễn, và tới bạn bè, người thân của Will Nguyễn vì nỗ lực vận động của họ.

Nhưng trong một cuộc phỏng vấn ngày 11/7 với Yale Daily News, khi Will Nguyễn vẫn đang chờ xét xử, Daniel bày tỏ sự thất vọng rằng Đại học Yale đã không nỗ lực làm việc với cô và những người khác, bất chấp yêu cầu giúp đỡ của họ.

“Chúng tôi rất bối rối, nhưng tôi quá mệt mỏi để tức giận”, cô nói vào thời điểm đó.

Hậu biểu tình: Việt Nam khởi tố nhiều người

Trong khi đó, Pericles Lewis, phó hiệu trưởng Đai Học Yale, nói rằng đối với Yale, sẽ hiệu quả khi sử dụng “ngoại giao yên lặng” để giúp Will Nguyễn hơn là gây áp lực công khai.

Ông nói thêm rằng sự kết hợp những nỗ lực công khai và cá nhân từ những người ủng hộ của Nguyễn, bao gồm cả Đại học Yale, “đã đạt kết quả tốt.”

Hôm 21/7, Mary-Alice Daniel cảm ơn Mạng Lưới Cựu Sinh Viên Yale đã giúp thu hút giới truyền thông đưa tin về việc Will Nguyễn bị bắt giữ.
“Chính từ một bài đăng trên Facebook của cựu sinh viên Đại Học Yale đã đem lại rất nhiều hỗ trợ và nguồn lực,” Daniel nói với News. “Nếu không có Mạng Lưới Cựu Sinh Viên Yale, chúng tôi đã không thể liên lạc được với rất nhiều người để tin tức về chiến dịch thả tự do cho Will Nguyễn được phủ sóng rộng rãi như vậy”.

‘Will cần hồi phục’

Will Nguyễn cùng gia đình hiện đang ở Tân Gia Ba và sẽ quay lại Houston, Mỹ, vào 1/8, theo tin trên Facebook của em gái Will, cô Victoria Nguyễn, gia đình Will Nguyễn gửi lời cám ơn tới tất cả cá nhân, tổ chức đã giúp đỡ kêu gọi thả tự do cho anh.

Em gái Victoria Nguyễn bày tỏ nguyện vọng để Will Nguyễn có được khoảng thời gian riêng tư sau sự kiện vừa qua.

“Điều xảy ra với Will rất chấn động, và trên hết, anh ấy không biết câu chuyện của mình đã được chú ý đến mức nào.”

“Anh ấy đã hoàn toàn bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài, và thông tin bị giới hạn trong ba buổi gặp, mỗi buổi 30 phút với đại diện Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ tại Việt Nam… Anh ấy vẫn bị sốc khi nhìn thấy những hình ảnh của chính mình…”

“Vì vậy, anh ấy cần thời gian cho bản thân để đối phó với chấn thương, để tĩnh tâm, để trở về cuộc sống bình thường. Tôi mong mọi người có thể giúp anh ấy có được thời gian cho riêng mình.”

Will Nguyễn bị bắt hôm 10/6 trong cuộc biểu tình tại TP SG phản đối Luật An Ninh Mạng và Luật Đặc Khu. Chính quyền Việt Nam khẳng định có bằng chứng Will Nguyễn ‘kích động’ biểu tình.

Thả Will có đủ cho Việt Nam?

Theo Asia Times, câu hỏi đặt ra bây giờ là liệu việc trục xuất Will Nguyễn có đủ để làm dịu đi những chỉ trích nặng nề của các chính trị gia Mỹ về việc Việt Nam đã ‘nặng tay’ [với công dân Mỹ] tại thời điểm Hà Nội đang tìm cách thắt chặt quan hệ chiến lược với Hoa Kỳ?

Nghị Sĩ Chris Smith phát biểu trước phiên tòa xử Will Nguyễn rằng “nếu Will không được thả tự do cuối tuần, tôi sẽ yêu cầu Quốc Hội Mỹ cân nhắc việc rút lại các chương trình hỗ trợ kinh tế cho Việt Nam”.

Vào tháng Tư, ông Smith đã trình Quốc Hội Mỹ dự thảo Đạo Luật Nhân Quyền Việt Nam.

Dự thảo này dự kiến sẽ được Ủy Ban Ngoại Giao Hoa Kỳ tranh luận vào cuối tháng Bảy. Nếu được chấp nhận, đạo luật này sẽ nhắm vào việc ràng buộc quan hệ Mỹ với Việt Nam dựa trên việc Hà Nội cải thiện vấn đề nhân quyền, cũng như thay đổi một số chính sách khác.

Bài viết trên Asia Times nhắc đến việc Việt Nam được cho là bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức, với bình luận rằng Will Nguyễn chỉ là trường hợp mới nhất trong một số sự cố ngoại giao do Đảng Cộng Sản Việt Nam khởi xướng.

Will Nguyễn có bị CSVN đàu độc trước khi thả?

Kiếp sau xin chớ làm người... Việt Nam

Lê Bá Vận (Danlambao) - "Kiếp sau xin chớ làm người. Làm cây thông đứng giữa trời mà reo…" (Nguyễn Công Trứ).

Thưa quý quan khách, các thầy cô, các anh chị cựu sinh viên trường ĐHYK Huế, các thân hữu.

Trước tiên tôi xin cám ơn ban tổ chức Đại hội thường niên của hội Ái hữu Đại Học Y Khoa Huế Hải ngoại, hôm nay thứ bảy 21 tháng 7 năm 2018 tại Montréal, Canada, đã dành cho tôi vinh dự phát biểu đề dẫn.

I) Đại Hội Thường Niên YKH.

Năm nay mang một sắc thái đặc biệt.

- Bác sĩ TĐLoi, YK10, USA, ngày 20/6/2018 đã viết trên diễn đàn của hội 

“Trong tình hình khẩn trương của đất nước hiện nay, mong rằng ĐHYKHHN kỳ này là một Đại Hội Đặc Biệt, không chỉ để hội ngộ và du ngoạn như thường lệ mà thôi. Vui nhưng không quên nhiệm vụ với đất nước, với nỗi đau của bà con trong nước!” Thân kính. LT.

- Bác sĩ HiepLe, YK13, USA, phát biểu: “Hoàn toàn đồng ý với anh TĐL. 

Mong ban chấp hành họp khẩn cấp để bàn thảo về lời đề nghị này vì chỉ còn một tháng nữa là đến ngày họp đại hội rồi”. LVH

- Bác sĩ TTSon, YK2, Na Uy: “Thưa Hội Trưởng và BCH Hội AH/YKH, Cả tuần nay tôi cũng có chút suy nghĩ và có ao ước đưa chút đề nghị đến cùng Quý BCH và Quý Đồng Môn...

Tôi rất cám ơn đề nghị của Đồng Môn Loi Tran. Tôi biết nội quy của Hội Ái Hữu Y Khoa Huế là không làm chính trị, tuy nhiên không có gì cấm kỵ khi Quý Vị có chút biểu tỏ gì đó để Bà Con Quốc Nội cảm thấy ấm lòng khi họ đang đứng trước nhiều thử thách và nguy cơ cho bản thân, cho gia đình và cho quốc gia dân tộc trong tình hình dầu sôi lửa bỏng như hiện nay”.

- Bác sĩ ĐSNam, YK5, USA, cho biết: 

“Theo đoạn trích dẫn từ báo South China Morning Post phát hành ngày 13 tháng Sáu, 2018 vừa qua thì cộng sản VN luôn đề cao cảnh giác về ảnh hưởng của tập thể người Việt hải ngoại...

Như vậy thành phần dân Việt Nam chống cộng ở hải ngoại cũng có thực lực lắm. Chúng ta phải bằng mọi phương tiện, duy trì, hâm nóng, đẩy mạnh phong trào chống chế độ cộng sản bán nước đến ngày thành công. Nghĩa là giải thể chế độ độc tài độc đảng ở VN”.

- Một ông bạn già xúc động về các luật Đặc khu kinh tế, An ninh mạng, than vãn: 

“Sự đời chẳng biết cho xong. Biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu!” 

Đất nước Việt Nam bị một lũ côn đồ khoác lác, bịp bợm, tham tàn, hèn hạ cai trị.

Ông lại kể đứa con ông và các bạn nó trong một thoáng phẫn chí, căm hờn đã thốt lên:

“Kiếp sau xin đừng sinh ra làm người Việt Nam!” 

Rồi đây, nước mất, dân ta nô lệ cho Tàu; gia đình cưỡng bách định cư kinh tế mới ở Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, hoang vu, cằn cỗi (giống ở miền Nam VN sau 1975). 

Người Trung Quốc đổ xô vào Việt Nam (VN) như những tế bào ác tính xâm nhập tràn lan, tàn phá cơ thể gầy gò mẹ VN, trước tiên đã di căn lên não bộ của Bộ Chính trị Đảng. 

- Một số anh chị gởi điện thư cho tôi, đại ý: dù chưa biết Thầy sẽ nói gì trong Key Note đêm Gala, nhưng rất mong muốn Thầy chú tâm đến những vấn đề chính trị lớn này, và như vị đầu đàn cuả Hội, Thầy sẽ phân tích vấn đề và vạch ra vị tri của Hội mình bây giờ và trong tương lai.

II) Tinh Hình Chính Trị Sôi Động. 

Chuyện là vừa qua nhân dân VN biểu tình đông đảo nhiều nơi trong và ngoài nước.

Sự việc tuần tự như sau: khởi đầu trong tháng tư đen vừa rồi, các Tòa án nhân dân ở miền Bắc, đã tuyên án 10 công dân lên tiếng đòi hỏi dân chủ, nhân quyền với những bản án khắc nghiệt lên đến 15 năm tù giam tiếp theo 5 năm quản thúc (trường hợp LS Nguyễn Văn Đài). 

Tuy nhiên đến ngày 7/6/2018, CSVN đột nhiên đưa LS Đài ra khỏi trại giam, cho lên máy bay đưa sang Đức, phóng thích, chẳng giải thích. 

Điều này chứng tỏ pháp luật CHXHCN VN phường hề chính trị. Mỗi khi Tòa đã tuyên án phúc thẩm 15 năm tù là phải vào tù 15 năm cẩn thận. Dầu ai cũng phải tuân thủ.

Rồi đây, sau trên ½ thế kỷ cầm quyền, thêm chục năm nữa thì cả nước dám là thế lực thù địch, để rồi CSVN “giết (hoặc đuổi) người đi thì ta ở với ai?” (Phạm Duy 1965).

Bước kế tiếp là vào đầu tháng 6/2018, Bộ Chính Trị Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) chỉ thị Quốc Hội ban hành Luật Đặc Khu Kinh Tế và Luật An Ninh mạng khiến làm dấy lên trong nhân dân một sự phản đối quyết liệt và kéo dài, tố cáo hành động mang tính bán nước này.

- Luật Đặc Khu Kinh Tế (Special Economic Zone).

Đặc khu kinh tế có định nghĩa là một khu vực địa lý được quản lý bởi một địa phương, đưa ra những chính sách hấp dẫn: giao đất, miễn giảm thuế phí... để thu hút nhà đầu tư từ nước ngoài.

- Luật An Ninh Mạng. (Cyber security, Network security).

Theo định nghĩa thông thường của các quốc gia thì luật An ninh mạng là luật làm ra để bảo vệ an ninh ở trên mạng cho đối tượng xử dụng: dân, chính quyền, các tổ chức, doanh nghiệp. Thí dụ bảo vệ các thông tin cá nhân, tính riêng tư của tất cả các liên lạc của bạn, ngăn chặn và ứng phó với các cuộc tấn công tin tặc... 

III) Lời Bàn Về 2 Bộ Luật Phản Động của ĐCSVN.

Hai luật này được các chuyên gia trong và ngoài nước phân tích, đóng góp ý kiến sâu rộng trên các diễn đàn mạng và đều lên án mạnh mẽ là do Trung Quốc (TQ) buộc ĐCSVN đẩy nhanh tiến trình Hán hóa.

1) Luật Đặc Khu Kinh Tế (gọi tắt là Luật Đặc Khu), khởi đầu thiết lập 3 Đặc Khu:

+ Đặc Khu Vân Đồn, Quảng Ninh, diện tích đất rộng 551 km2, phần vùng biển 1620 km2

+ Đặc Khu Bắc Vân Phong, Khánh Hòa, rộng 700 km2, biển 800 km2 (Singapore 721 km2).

+ Đặc Khu Phú Quốc, thuộc Kiên Giang, diện tích 567 km2 và vùng biển quanh đảo.

Luật này cắt thịt bán đất. Phân tích dựa trên các yếu tố thiên thời, địa lợi, nhân hòa như sau:

1.1 Yếu tố Thiên Thời. 

Trung Quốc mở cửa từ năm 1978, đất nước còn như một cô gái trinh nguyên và 4 đặc khu kinh tế đầu tiên được thành lập sát gần Hong Kong và Đài Loan. Chớp đúng thời cơ ban đầu, các đặc khu này thành công nhanh chóng; thời đó chỉ có các nhà tư bản phương Tây, tận dụng nhân công rẻ, đầu tư công nghệ kỹ thuật cao. Đủ vốn liếng, TQ nay trở thành một Tú Bà khắp năm châu.

“Monkey see, monkey do!”, khỉ thấy, khỉ làm, 40 năm sau, năm 2018, ĐCSVN cũng ra luật mở Đặc Khu. Tuy nhiên thuận lợi về thiên thời không còn: từ năm 1986 đổi mới, tính đến năm 2017, mảnh đất VN “ong qua bướm lại đã thừa...” và tai họa thì lớn lao, do có yếu tố TQ chiếm lĩnh.

Theo báo cáo của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, cả nước có 325 Khu Công Nghiệp (vd: KCN Biên Hòa) được thành lập với tổng diện tích đất công nghiệp 64 nghìn ha (640 km2).Trung bình mỗi KCN rộng 200 ha (2 km2) và thu hút được 375 dự án đầu tư nước ngoài, 318 dự án đầu tư trong nước. 

Nước hẹp, KCN nhiều, song dần dần về tay TQ, mánh mung với CSVN.

Nay ĐCSVN lập các Đặc Khu Kinh Tế rộng lớn, cho thuê đất 99 năm thì chỉ tổ để TQ, chứ còn ai vào đấy, nắm thời cơ, kéo người qua ở lì, lấy vợ, sinh con, đẻ cháu, chắt, chút và các công ty TQ thải hồi máy móc không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật, lạc hậu, năng suất kém, ô nhiễm cao vào VN, khiến khổ chủ mất cả chì lẫn chài, lại thiệt thân.

1.2 Yếu Tố Địa Lợi.

Việt Nam làm hàng xóm với TQ, tưởng rằng “chim khôn đậu nóc nhà quan”, song là nơi thiên la địa võng. TQ không hề có ý đồ sống chung hòa bình mà như cọp rình mồi, luôn chờ chực sơ hở của kẻ láng cháng đến gần. 

Trong thâm tâm, TQ không xem VN là một láng giềng mà là một tỉnh của họ.

“Tiên tiểu nhân nhi hậu quân tử”, mất lòng trước, được lòng sau, VN phải rào giậu cho kỹ quanh nhà: “Good fences make good neighbors”, hàng rào tốt tạo láng giềng tốt; nước sông không phạm nước giếng. 

“Love your neighbor: yet don’t pull down your hedge”, yêu hàng xóm của bạn: nhưng đừng kéo hàng giậu của bạn xuống. 


Nay ĐCSVN tiếp tục trương gân cổ ca bài “Việt Nam Trung Quốc núi liền núi, sông liền sông, chung một biển đông”, là quá ngu muội, mang nghiệp vào thân, kiếp hổ trành. 

Đã đành TQ mạnh, song lỗi là tại VN dại dột đút đầu vào rọ. Lập các Đặc Khu sát cạnh Tàu là ĐCSVN “mang thịt đến miệng mèo, gửi trứng cho ác”, điều này nhân dân VN thấy rất rõ.

Chỉ có Bộ Chính Trị ĐCSVN, thấy tiền mờ mắt, ăn phải cháo lú mới mê hoặc nặng như vậy.

Lúc chưa ra Luật Đặc khu, Bộ Chính trị ĐCSVN đã cho tập đoàn Formosa thuê Vũng Áng, Hà Tĩnh 70 năm để làm công nghiệp. Năm 2016 Forrmosa gây ô nhiễm nặng cho toàn vùng.

Formosa Vũng Áng bao gồm tổng diện tích thực hiện dự án là 20 km2 đất liền và diện tích mặt nước 13 km2 (cảng Sơn Dương). [2].

Nay Đặc khu Vân Đồn bao la, đất 551 km2, rộng gấp bội Vũng Áng, lại sát với biên giới Tàu, thành nhượng địa của Tàu, vậy là thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma, “mất cả phu nhân lẫn thiệt quân.”(Chu Du, Tam Quốc Chí).

Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc là 3 vị trí chiến lược để TQ khống chế VN trong chiến lược "Một Vành đai, Một Con đường" của TQ mở rộng ảnh hưởng chính trị và hiện diện quân sự dựng lên một môi trường chiến lược cho Bắc Kinh trong khu vực Đông Nam Á.

1.3 Yếu Tố Nhân Hòa.

Cai trị đã non ¾ thế kỷ, Việt cộng ngày càng đánh mất yếu tố nhân hòa mà đã giúp tổ tiên ta giữ nước, như đời nhà Trần chống Nguyên, triệu tập hội nghị Diên Hồng năm 1284. 

Luật Đặc khu kinh tế làm phẫn nộ đồng bào trong và ngoài nước, gây chia rẽ trầm trọng.

Theo dòng lịch sử 2000 năm, TQ là yếu tố đe dọa thường trực Việt Nam. 

Dân TQ đông gấp bội, CSVN trông gà hóa cuốc là bạn tốt, song phải nhận thức là kẻ thù truyền kiếp, độc nhất - như tiền nhân ta đã dặn dò - chờ chực nuốt trửng VN xâu xé nhau.

Cổ nhân có câu: “Biết người, biết mình, không thể bị hại” và “Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy.” CSVN chẳng cần thân danh song giữ gìn bị gậy để hành nghề xin xỏ thiên hạ. 

Hãy xem, lãnh đạo TQ thì phủ dụ song báo chí chính thống TQ thì chửi bới, đe dọa dùng vũ lực trừng phạt VN. Vậy là rõ. Nhà nước CSVN ươn hèn nín khe, công phu hàm dưỡng cao siêu. 

Quân đội nhân dân “bách chiến bách thắng” thì mất chính nghĩa, nay chỉ là một lũ đánh thuê cho Đảng, lo kinh doanh làm giàu. Tiếc thật, tổ quốc mất sự bảo vệ này.

Nhân dân rất sáng suốt, không phản đối việc lập các đặc khu kinh tế nếu các quốc gia tự do dân chủ như Pháp, Anh, Đức, Canada, Úc, Hoa Kỳ đầu tư, song là điều khó xẩy vì thực tế Tàu cộngg có kế hoạch độc chiếm, tinh vi, được ĐCSVN vâng lệnh thi hành. 

Nhân dân chỉ phản đối việc nhà cầm quyền CSVN dùng luật Đặc khu, giao đất cho Trung Quốc vì những gì TQ làm đối với VN đến nay đều là tai họa, từ môi trường đến kinh tế, quốc phòng. 

Nhận thức mối hiểm họa luật Đặc khu, nhân dân tụ tập phản kháng thì bất thành vì công an, côn đồ cộng sản đánh đập, giải tán, bắt bớ, triệt tiêu lòng yêu nước.

Hiện tại may mắn còn có các giáo phận, nhờ có điều kiện sinh hoạt đoàn thể nên mỗi lần kéo nhau xuống đường đông đảo hàng ngàn thì côn đồ cộng sản chịu bó tay. Có thể đây là yếu tố nhân hòa thuận lợi còn sót lại, làm đầu tàu cho sự chống đối của toàn dân.

2) Luật An Ninh Mạng. Được Quốc hội nước CHXHCNVN thông qua, ngày 2/6/2018, ban hành ngày 09/07, bắt đầu có hiệu lực vào ngày 1/1/2019.

QĐND ngày 09/07/2018 viết: “Thực tế cho thấy từ khi internet, mạng xã hội ra đời đến nay đã từng diễn ra việc lợi dụng internet, mạng xã hội để tập hợp lực lượng, kích động biểu tình, gây rối, kêu gọi lật đổ chính quyền... Vì vậy, Nhà nước Việt Nam cần có chế tài nghiêm minh đối với tội phạm mạng là điều hết sức cần thiết.”

Mình có sao, người ta mới nói chứ! Hãy “trách người một, trách mình mười.” 

Những ngày gần đây, từ khi luật Đặc khu và An ninh mạng manh nha, trên các trang mạng, You Tube, tràn lan những tin như: “SOS. VN có nguy cơ mất nước”. “Mất nước đã gần kề”...

ĐCSVN ra luật An ninh mạng, khóa miệng, dập tắt tranh luận. 

Từ nay, người dân phát biểu phải theo pháp luật, theo định hướng của đảng, ca tụng bác, đảng... dù bác, đảng có bán nước chăng! CSVN tự tung tự tác, nguy cơ mất nước là đúng.

Tuy vậy cả 2 luật không phải sáng tạo của ĐCSVN, tự xưng “đỉnh cao trí tuệ”, mà là hàng nhái sản phẩm Trung Quốc đàn anh. Là ta làm những gì bạn (Tàu) làm, “I do what you do”.

Nói trắng đó là luật: “Khỉ thấy khỉ làm” (monkey see monkey do) và luật “Ngu si hưởng thái bình”, bưng mắt, bít tai, bịt miệng (ignorance is bliss, ngu dốt là hạnh phúc).

Cờ đỏ sao vàng hàng nhái cờ Phúc Kiến: Monkey see, monkey do!: Khỉ thấy, Khỉ làm! 

I do WHAT you DO! Ta làm NHỮNG GÌ bạn (Tàu) LÀM.

3) Luật An ninh mạng khóa miệng, bít tai, che mắt nhân dân. ”Ignorance is bliss”, khỉ trái bưng mắt, khỉ giữa bít lỗ tai, khỉ phải bịt miệng. Ngu dốt là hạnh phúc (ngu si hưởng thái bình). 

Người dân ngu thì sống hạnh phúc như những con ve sầu mùa hạ, những bầy khí nhởn nhơ di chuyển trên cây. Chính quyền ngu, không biết dân khổ, thì yên tâm hưởng thái bình.

IV) ĐCSVN Bất Xứng. 

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tại buổi tiếp xúc cử tri quận Thanh Xuân và Hà Đông, Hà Nội hôm 17/6/2018 nói như sau: “Luật Đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (đặc khu) và Luật An ninh mạng gần đây khiến dư luận sôi sục, xảy ra chuyện biểu tình, lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân để những phần tử chống đối, phá hoại, kích động, gây rối...” 

Ông nhấn mạnh và lưu ý, nếu để lợi dụng kích động, chống chế độ thì mất nước, mất chế độ. 

TBT Nguyễn Phú Trọng lại nói thêm: 

"Tất cả đều vì nước, vì dân thôi chứ không có mục đích nào khác, không ai dại dột, ngây thơ giao đất cho nước ngoài để người ta vào đây." 

Rõ lẩm cẩm, đánh đồng chế độ với nước, đe dọa chống cộng thì mất nước. Nga và Đông Âu mất cộng sản nhưng đâu mất nước? Song một chế độ lại có thể để mất nước cho ngoại bang.

ĐCSVN lý luận VN mất nước cho Tàu thì Đảng ta vẫn tồn tại, tương tự hồi VN mất nước cho Pháp (1884-1945) thì triều Nguyễn vẫn được giữ. 

Chế độ cộng sản hiện tại ở VN có gì là hay ho mà Nguyễn Phú Trọng sợ mất? 

“Độc lập dân tộc phải gắn liền với chủ nghĩa xã hội”, thì dân mới no ấm, nước giàu mạnh.

Đó là Hồ Chí Minh (HCM) hàm hồ, láo lếu khẳng định.

Do theo cnxh, VN năm 1975-1986 đã mạt rệp. Nay thì thua sút láng giềng chung quanh. 

Có 3 chứng cớ sau, qua các số liệu về kinh tế, trí tuệ, thể lực, thua em kém chị:

- Kinh tế: Sau hơn nửa thế kỷ phát triển, năm 2016, GDP bình quân đầu người của chxhcn Việt Nam (bao gồm miền Nam xưa trù phú) là 2.185,69 USD, chỉ hơn Campuchia, thua Lào 2.365,15 USD, Philippines 2.951,07 USD, Indonesia 3.570,29 USD, Thailand 5.907,91 USD, Malaysia 9.502,57 USD, (Trung Quốc thì 8.123,18 USD), Đài Loan 25.000 USD, Singapore 52.960,71 USD. (GDP là tổng sản phẩm trong nước, Gross Domestic Product, World Bank).

- Trí tuệ: Việt Nam có khoảng 700 trường đại họchọc viện và trường cao đẳng, đáng tiếc không trường nào được xếp hạng trong 350 Đại học hàng đầu ở châu Á năm 2018 theo Times Higher Education. Các nước quanh VN: Thái lan, Mã lai, Singapore, Philippines thì đều có. Thí dụ Thái Lan được 10 trường, Malaysia 9 trường v.v... (Vietnamnet.vn 01.06.2018) & https://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/viet-nam-khong-co-dai-hoc-lot-top-350-chau-a-3709506.html)

Song Đại học VN độc đáo có các môn Lịch sử Đảng, Triết học Mác Lê, Tư tưởng HCM...

- Thể lực: Theo số liệu trên trang Chiều cao trung bình thì đàn ông VN tính trung bình thấp vào loại nhất Đông Nam Á: Việt Nam: 1,621 m. Campuchia: 1,625 m. Malaysia: 1,663 m. Thái Lan: 1,703 m. Singapore: 1,706 m. (Nam Hàn 1,735 m, Bắc Hàn 1,656 m, Trung Quốc 1,670 m, Nhật Bản 1,707 m). Về nữ giới, phụ nữ VN chỉ mới đạt 1,522 m, Campuchia là 1,524 m. 

Còn nhớ xưa dân Viêt Nam gọi lính Nhật là “bọn giặc lùn” vì thấy người chúng mập, thấp.

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đánh giá, mức chiều cao này còn khá thấp so với chuẩn tăng trưởng của Tổ chức Y tế thế giới và thấp hơn chiều cao trung bình cùng nhóm tuổi của đa số các nước trong khu vực Châu Á. 

Theo ông Dương Nghiệp Chí, nguyên Viện trưởng viện Khoa học Thể dục Thể thao, cho biết, người Việt “lùn” nhất Châu Á bởi chế độ dinh dưỡng và cách tập thể dục thể thao chưa hợp lý (ANTD.VN 5:50 31/01/2018). Song chắc chắn ăn đói và ăn đồ độc hại, vì bác Hồ không khuyên phải ăn uống đầy đủ, lành mạnh chứ thể dục thể thao thì bác luôn khuyến khích và nêu gương.

Các thành tích kém cỏi là do hệ quả của một quá trình tham nhũng bất trị lan tràn toàn đảng.

Tham nhũng thì mất sáng suốt, phạm sai lầm, chồng chất.

TQ thừa cơ thao túng chiếm nước. Vậy thì chế độ cộng sản của Hồ Chí Minh là bất xứng, đòi hỏi nhân dân trung thành nỗi gì! 

Trung thành với đất nước, luôn luôn. 

Trung thành với chính phủ, khi chính phủ xứng đáng như vậy. 

(Loyalty to country always. Loyalty to government when it deserves it.)

NP Trọng lại nói: “không ai dại dột, ngây thơ giao đất cho nước ngoài...” Điều này, ai mà chả biết! song lòng tham làm mờ mắt, nợ ngập đầu, tiền đâu để bảo hành cho một bộ máy đàn áp khổng lồ? Hơn nữa TQ đã khống chế các huyệt đạo của VN và sử dụng Hấp Tinh Đại Pháp.

NP Trọng không dại dột cũng phải nhắm mắt dại dột!

Cố TBT Nguyễn Văn Linh thì thành thực hơn: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất Đảng”. 

Thì ra NV Linh cũng ý thức dựa vào TQ thì mất nước.

Song quá ngu mà cũng làm tổng bí thư. Nước mất thì Đảng sao còn! Hãy học bài học của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam với đạo lý: “Được chim bẻ ná, địch quốc phá, mưu thần vong”.

Triều Nguyễn tồn tại là vì Pháp trực tiếp đánh chiếm Việt Nam.

Trung Quốc thôn tính Việt Nam thì (gián tiếp) dùng CSVN.

V) Đồng Bào Hải Ngoại. 

Thưa các quan khách, các bạn.

Trong hai tháng 6 và 7/2018 này, tiếp theo Luật Đặc khu Kinh Tế và Luật An ninh mạng, mừng vì dân Việt trong và ngoài nước đều căm thù bọn bán nước CSVN.

Có lẽ đây là lần đầu tiên dưới chế độ chính trị một đảng xảy ra những cuộc biểu tình lớn trên phạm vi rộng khắp như vậy. Liên tục từ tháng 6 qua tháng 7, từ khắp các thành phố ở Việt Nam như Sài Gòn, Bình Dương, Mỹ Tho, Phan Rí, Đà Nẵng, Nha Trang, Cam Ranh, Đak Lak, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình Hải Dương… lòng dân đã rõ.

Người dân tại Sài Gòn tham gia biểu tình phản đối dự luật đặc khu. Ảnh chụp ngày 10/6/2018.

Ở hải ngoại thì ngày 7 tháng 7 vừa qua là ngày Tổng Biểu tình của người Việt trên toàn thế giới: Hoa Kỳ, Canada , Úc, Pháp, Đức... mỗi nước tại nhiều thành phố. 

ĐCSVN khộng ngăn cấm được. Như ở Đức thì lần này ngoài các thành phố ở Đức như Köln, München, Mönchengladbach, Frankfurt, Mannheim, Dresden, Krefeld, Essen, Bochum, Bremen, Hannover, Recklinghausen, Nürnberg… Berlin còn được hân hạnh đón tiếp một số đồng bào đại diện các cộng đồng từ Bỉ, Áo, Ý và Đan Mạch.

Đồng bào Việt kiều may mắn có thuận lợi về địa lợi và nhân hòa. 

Đó là trường hợp độc nhất trên thế giới mà đông đảo các con dân sinh sống ở hải ngoại mạnh mẽ kêu gọi lật đổ chế độ tại quốc nội, vạch trần gian trá, tội ác tầy trời của lũ côn đồ ức hiếp nhân dân, bán nước. ĐCSVN trơ mắt ếch. 

Mấy lâu, được tư tưởng HCM bịp bợm chỉ đạo sửa sai, tự phê bình, chúng thản nhiên phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác to đùng. Lần này, chúng hết thời. Với các luật Đặc khu và An ninh mạng, toàn dân đồng thanh đồng hóa Đảng cộng sản Việt Nam với Đảng Bán Nước Việt Nam. 

Hiện giờ, nếu tôi đang ở lại trong nước, thì ước vọng tha thiết của tôi là được thường xuyên nghe tin tức hoạt động từ đồng bào ở nước ngoài, chống tập đoàn cộng sản HCM.

Sự liên kết quốc nội hải ngoại càng ngày càng mạnh là điều mà CSVN rất sợ và luôn luôn lên án nặng nề. Bắc Kinh vẫn kiêng dè tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam, ngày nào tinh thần này chưa bị đè bẹp, ngày ấy VN chưa chính thức sát nhập vào Trung Cộng.

VI) Hội AHYKH. 

Thưa các bạn trong hội Ái hữu YK Huế hải ngoại.

Hội ta là một hội trí thức, “quan trên trông xuống, người ta trông vào”. 

Lại là một thành tố của cộng đồng tỵ nạn, hội chúng ta không thể không quan tâm đến chuyện bán nước này của ĐCSVN và không hậu thuẫn mọi nỗ lực tìm cách ngăn chận mưu đồ đó.

Với danh nghĩa hội, hội nên trực tiếp tham gia đóng góp, hội họp, thư phản kháng, biểu tình, gửi tiền về giúp đỡ thân nhân các tù nhân lương tâm... Các điều này thì nhiều hội viên đã làm với tư cách cá nhân. “Tận nhân lực tri thiên mệnh”, cứ hết mình, tất cả do trời ban, song chúng ta nhất định thành công. ĐCSVN phải chết đi để dân tộc Việt Nam được sống còn.

Ông bạn già bấy lâu than thở: “Thà rằng chẳng biết cho xong. Biết bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu” nay gặp thấy tinh thần tươi tỉnh, khoe với tôi rằng ông, con ông và các bạn của nó hôm thứ bảy, 7 tây đã đi biểu tình cùng rất đông đồng bào trước tòa đại sứ Việt cộng tại thủ đô.

Mừng cho cha con ông, cho nhân dân Việt, cho đất nước đã thấy ánh sáng cuối đường hầm.

Và ĐCSVN nay đã cảm nhận ngày tàn của chúng và phát súng ân huệ. 

Xin cám ơn và kính chào quý vị, các bạn.



Đứng dậy mà đi

Bảo Giang (Danlambao) - Như thế, ai là người Việt Nam, còn nghĩ đến tiền đồ của tổ quốc, còn nghĩ đến công lao khó nhọc dựng nước và giữ nước của cha ông ta và còn muốn bảo tồn mảnh đất này cho con cháu mai sau thì xin hãy ngồi lại bên nhau. Xin bớt đi đôi ba lời nói nhưng thêm vào là những bàn tay. Để rồi, cùng nắm chặt lấy tay nhau, cùng đứng dậy, đạp đổ thành trì gian ác cũng như chế độ vô luân của cộng sản mà đi. Đi để đem lại Hoà Bình và Công Lý cho ngày mai. Đi để đem về Độc Lập và thạnh trị cho đất nước. Đi và đem về Tự Do no ấm cho đồng bào. Hãy nhớ, trước mặt chúng ta là ngọn lửa thiêng của dân tộc vẫn bừng cháy để dẫn đường. Bạch đằng Giang, Đống Đa lả thành lũy của dân tộc còn đây thì những kẻ như Hồ chí Minh, Lê chiêu Thống và hôm nay là những Trọng, Ngân, Phúc, Quang… rước voi về dày mả tổ sẽ chẳng có chỗ dung thân trên phần đất này.

*

I. Nhìn về thế giới sau khi có cái tên Karl Marx.

a. Đôi dòng lý lịch, tiểu sử của Marx.

Marx (Karl Marx) sinh ngày 5 tháng 5 năm 1818 ở thành phố Trier trên bờ sông Mozel, một nhánh của sông Rhein. Trier là một thành phố cổ của Đức. Thời Trung cổ, Trier là thủ đô của một công quốc lớn. 1835 Marx tốt nghiệp trung học, sau đó, vào trường Đại học Tổng hợp Bonn để học luật. Ít lâu sau đổi sang trường Đại học Tổng hợp Berlin. Năm 1836, trong dịp nghỉ hè, Marx đính hôn với người bạn gái từ thuở ấu thơ hơn Macx bốn tuổi, Jenny vôn Vestphalen.

Karl Marx và Jenny có bảy người con. Hầu hết đều non yếu:

1. Jenny Caroline (1 tháng 5 năm 1844 - 11 tháng 1 năm 1883).

2. Jenny Laura (26 tháng 9 năm 1845 -26 tháng 11 năm 1911), Bà tự tử cùng chồng năm 1911, lúc 66 tuổi. (không nghe nói gì đến con cái).

3. Louis Charles Henri Edgar (ngày 03 tháng 2 năm 1847 tại Brussels - 6 Mai 1855), Mất năm 8 tuổi.

4. Henry Edward Guy "Guido", sinh 5 tháng 9 năm 1849 tại London, mất 19 tháng 11 năm 1850, London, Anh).

5. Jenny Eveline Frances ("Franziska", 28 tháng 3 năm 1851 - 14 tháng 4 năm 1852)

6. Jenny Julia Eleanor (16 tháng 1 năm 1855 - ngày 31 tháng 3 năm 1898), sinh tại London. Bà là một nhà hoạt động xã hội chủ nghĩa. Bà tự tử ở tuổi 43 bằng cách uống axit prussic, sau khi phát hiện ra rằng người tình lâu năm của mình, Edward Aveling, đã bí mật kết hôn với một nữ diễn viên trẻ tên là Eva Frye vào tháng 6 năm 1897.

7. Một đứa trẻ chưa được đặt tên, sinh ra và qua đời ngày 06 tháng 7 năm 1857 tại London.

b. Đời hoạt động

Marx gặp Friedrich Engels vào khoảng cuối tháng 11 năm 1842, khi Engels sang Anh và ghé thăm Bộ Biên tập tờ Rheinische Zeitung.Mùa hè năm 1844, Engels gặp lại Mark ở Paris. Sau chuyến gặp gỡ này, F. Engels thành người nuôi nấng, bao bọc lo hết mọi chi phí trong sinh hoạt của Mark. Y ăn bám vào Engels cho đến khi chết. Dòng dõi của Y không nghe ai nhắc đến, sau này.

II. Nhân vật Hồ Quang cũng gọi là Hồ Chí Minh.

Trong khi đó, một người ở phương nam có tên là Nguyễn Tất Thành, bị đuổi khỏi trường quốc học Huế khi vừa vào lớp sáu vài tháng. Sau đó, Thành vào Phan Thiết xin được chân giáo viên thể dục tại trường Dục Thanh. Ít lâu sau, Thành vào Sài Gòn và xin được chân bồi bàn và rửa chén dưới tàu Pháp Latouche-Tréville với tên Văn Ba. Rồi theo con tàu này, Thành đã bôn ba qua nhiều nước như Pháp, Anh, Hoa Kỳ.

Sau lần được nhóm của cụ Phan Chu Trinh cử đi dự hội tại Versailles để trình thỉnh nguyện thư gồm tám điểm của nhóm là:

"· Tổng ân xá tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị.

· Cải cách nền pháp lý Đông Dương bằng cách để người bản xứ cũng được quyền hưởng những bảo đảm pháp lý như người châu Âu. Xóa bỏ hoàn toàn những tòa án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam.

· Tự do báo chí và tự do ngôn luận.

· Tự do lập hội và hội họp.

· Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương.

· Tự do họp tập, thành lập các trường kĩ thuật tại tất cả các tỉnh cho người bản xứ.

· Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật. 

· Có đại biểu thường trực của người bản xứ do người bản xứ bầu ra tại nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được nguyện vọng của người bản xứ.(wikipedia)"

Ai cũng biết nhóm hoạt động này đã được thành lập trước đó từ lâu và do các nhà trí thức Việt Nam tại Pháp như cụ Phan Chu Trinh, Nguyễn Thế Truyền và và Phan Văn Trường lãnh đạo. Tất cả các bài vở, hoạt động của nhóm đều ký tên là Nguyễn Ái Quốc. Sau này Nguyễn An Ninh và Nguyễn Tất Thành cũng được gia nhập vào chung vời nhóm trong vai trò thư ký và phân phối báo. Tuy nhiên, nhờ chuyến đi này Nguyễn Tất Thành đã cướp luôn cái tên Nguyễn Ái Quốc và công sức của nhóm trí thức Việt Nam. Từ đây Thành nổi lên với cái tên Nguyễn Ái Quốc, nhưng không bao giờ dám trở lại Paris để gặp nhóm trí thức kia nữa. Sau đó, Y gia nhập đảng CS Pháp rồi sang Liên Sô, về Việt Nam, Trung cộng. Quốc có tên trong danh sách thành lập đảng cộng sản Việt Nam ở Hồng Kông vào 3-2-1930. Quốc bị kết án tử hình vắng mặt tại Việt Nam. Sau này Y bị bắt ở Hồng Kông. Sau hai năm tù, Y được thả, và có nhiều nguồn tin khẳng định rằng Y bị bệnh lao phổi nặng và đã chết sau đó ít lâu. Khi Y chết có cả các đồng chí Việt Nam của Y ở Liên sô đến dự tang lễ tiễn đưa.

Tuy nhiên, vì nhu cầu, sau này xuất hiện một nhân vật là Hồ Quang (1939) đảng viên đảng cộng sản Trung cộng, Y mang hàm thiếu tá thuộc Bát lộ quân Trung cộng dưới quyền Chu Đức. Người này sang Việt Nam hoạt động và bị Trung hoa quốc gia bắt khi trở lại Trung Hoa vào ngày 29-8-1942. Từ vụ bị bắt này, Y đổi tên là Hồ Chí Minh và nhờ sự can thiệp của Việt Nam quốc dân Đảng, Y đã được thả ra. Y trở lại Việt Nam hoạt động theo sự điều động của Trương Phát Khuê, viên tướng thuộc Trung Hoa Quốc Dân Đảng, dưới quyền của Tưởng Giới Thạch. Trên đường về Việt Nam lần này, Y đã triệt hạ mọi người thuộc VNQDĐ và không đảng phái. Y phục vụ cho cộng sản QT và được Chu Ân Lai, Mao trạch Đông cũng như Liên Sô trợ giúp tích cực.

III. Những nét tương đồng của Mark và Minh.

Hồ Chí Minh đi theo Kark Marx, Y cũng có nhiều điểm tương đồng với Marx.

a. Cả hai cùng có tên với mẫu tự “M”.

b. Mark hầu như không có kẻ nối dõi tông đường. Minh có cũng như không vì Y có vợ có con, nhưng cũng không dám nhận. Rút cuộc, Y vẫn…. độc thân theo lời tuyên truyền của Việt cộng!

c. Mark chỉ có một bà vợ chính thức. Minh có nhiều nhưng lại không dám nhận là có vợ.

d. Cả hai đều nổi danh là những kẻ sát nhân trên trường quốc tế. Marx viết ra thuyết Cộng sản giúp Stalin, Mao giết không dưới 60 triệu người Nga và Trung Hoa. Minh đem áp dụng và đem lại cái chết cho khoảng trên 3 triệu người Việt Nam.

e. Mark là người lúc nào cũng chững chạc với tên tuổi của mình. Trong khi đó, Minh có hơn 125 cái tên, và hầu như tất cả mọi công việc của Y đều là lén lút. Lén lút, dối trá, phi đạo nghĩa cho đến khi chết. Ngay cả cái lý lịch bản thân của Y đến nay vẫn còn là một câu hỏi lớn.

IV. Việt Nam đi về đâu sau quỹ đạo của Hồ Quang, tức Hồ Chí Minh?

“Các nhà lãnh đạo miến Bắc, khi tự đặt mình vào sự chi phối của Trung Cộng, đã đặt chúng ta trước một viễn ảnh nô lệ kinh khủng. Hành động của họ, nếu có hiệu quả, chẳng những sẽ tiêu diệt mọi cơ hội phát triển của chúng ta, mà lại còn đe dọa đến sự tồn tại của dân tộc.

Sở dĩ, tới ngày nay, sự thống trị của Trung Cộng đối với Việt Nam chưa thành hình, là vì hoàn cảnh chính trị thế giới chưa cho phép, và sự tồn tại của miền Nam dưới ảnh hưởng của Tây phương là một trở lực vừa chính trị vừa quân sự cho sự thống trị đó. Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.” (Chính Đề, tác giả Ngô Đình Nhu.)

Trong khi đó, nhiều người khác lại cho rằng Hồ Chí Minh là một người giỏi, nếu như không muốn nói là rất giỏi. Y đã mở ra được trường phái dối trá lừa đảo và sống sung mãn với nó.

a. Về tình trường.

Hồ Quang tức Hồ Chí Minh là người cao tay, Y đã trấn áp được khá nhiều em gái. Tất cả những người này, dù còn sống, bị bỏ rơi hay đã bị Hồ Chí Minh hành quyết, trừ khử, đều không dám có một lời hé răng! Đã thế, chính những kẻ được cho là con ruột của Hồ Quang, hiện nay vẫn còn sống, cũng không dám có nửa lời lên tiếng minh oan cho cá nhân hay cho chính người mẹ ruột của mình đã bị Hồ sát hại.

Ai cũng biết rõ Hồ đã qua tay những người đàn bà như: Tăng Tuyết Minh, Nguyễn Thị Minh Khai, Vera Vasilieva, Đỗ Thị Lạc, Nông Thị Trưng, Nông Thị Xuân… Nhưng tập đoàn VC, xưa kia là Duẩn, Đồng, Chinh, Giáp rồi Mười, Phát, Thọ, Linh, Phiêu, Kiệt, Mạnh rồi Dũng, Sang… đến Trọng, Quang, Phúc Ngân… hoặc bất cứ một tên đoàn, đảng viên hạng bét ở xóm làng, góc phố đều hết lòng ca tụng “ bác” là người sống độc thân thì đủ biết tư cách của cái tập thể VC này ra sao.

b. Đời sống, xã hội.

Ở Việt Nam không có tục lệ gọi họ thay cho tên. Các vua chúa, quan tước xưa kia thường dùng một danh hiệu nào đó để gọi thay cho tên tục như Đức Quang Trung, Đức Trần hưng Đạo, Đức Lê Thái Tổ… Tuy nhiên, dù chỉ là một bần cố nông thôi, người Hoa ở Việt Nam (kể cả việt gốc Hoa) thường gọi họ thay cho tên sau khi đã lập gia đình, hoặc có chút danh vọng. Như thế, tại sao Hồ chí Minh ngay từ đầu lại muốn và được gọi là “ bác Hồ”. Y là Tàu hay Việt?

Bỏ qua cái tên lạ lẫm, phải nói ngay rằng, Y có tài hơn người. Y đã tổ chức được một đảng phái với các thành viên không hề biết nói thật trong đời. Nghĩa là, đã là đoàn đảng viên VC thì phải nói dối, lừa gạt nhau và lừa phỉnh người đời mọi lúc mà sống. Hơn thế, họ còn phải đem cái tài dối trá này truyền vào trong đời sống gia đình của mình, cũng như trong nhân gian. Thí du: làm cầu với cốt tre, bao xốp, nhưng vẫn phải làm báo cáo xi măng cốt sắt, sau đó, gặp mưa to, nó đổ ập xuống thì… tại vì mưa lớn quá, hoặc xe quá tải chạy ngang qua! Thế là hết trách nhiệm.

c. Về chính trị.

Hồ Chí Minh có một khả năng nhận định sâu xắc và biết rõ cái đảng cộng sản của Y sẽ hành động ra sao. Ngay từ 1946. Y đã mượn danh nghĩa chống Pháp, kể tội Pháp, nhưng trong thực tế là Y đã vẽ đường cho cái đảng CS Đông Dương do Y lãnh đạo phải có những hành động côn đồ đối với nhân dân Việt Nam như những điểm ghi dưới đây:

- “Chúng (Việt cộng) tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào.

- Chúng (VC) lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm những cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu.

- Chúng (VC) ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân.

- Chúng (VC) bóc lột dân ta đến tận xương tủy, khiến cho dân ta nghèo nàn, thiếu thôn, nước ta xơ xác tiêu điều.

- Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu

- Chúng đặt ra hàng trăm thứ thuế vô lý, làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn, trở nên bần cùng

- Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”.

Bài viết của Hồ Chi Minh trên đây chỉ còn thiếu hai tiểu tiết nữa là hoàn chỉnh, lột trần được bộ mặt thật của chế độ CS đối với người dân Việt Nam hôm nay:

d. Về tôn giáo:

- Chúng đập phá Chùa, Đền, Miếu, Nhà thờ và cướp đoạt tất cả tài sản, đất đai của các tôn giáo ta.

e. Về địa lý:

- Chúng đã đưa đất nước Việt Nam ta vào vòng nô lệ cho Trung cộng. Ngoài khơi ta đã mất hẳn Hoàng Sa, Trường Sa. Biên giới thì những Ải Nam Quan, núi Lão Sơn, biển Tục Lãm chúng đều dâng cho giặc. Phần nội địa thì rừng đầu nguồn, khai thác Bauxite rồi Formosa… Nhiều cửa biển của các thành phố thì dân ta không còn được bước chân đến. Bởi lẽ, đâu đâu cũng là nhà Tàu, rừng Tàu, rồi thành phố Tàu chiếm ngụ…

Trên đây là những lý do cho biết tại sao, ngay từ khi Y lên cầm quyền và thiết lập chế độ cộng sản bạo tàn trên đất nước này, vào năm 1954 đã có tới một triệu người miền bắc phải quang gánh lìa quê hương chạy vào nam mà trốn Cộng sản. Kế đến trong cuộc chiến tranh, nhất là vào những năm 1972 và cao trào trong những tháng 3,4/1975 hầu như là có những biển sóng người Việt lên đường trốn chạy cộng sản. Đến sau 30 /4/1975, người ta những tưởng là người Việt Nam không còn đường để chạy. Kết quả, biển khởi lại là thối thoát cho vài triệu người. Họ ra đi trên những cái thuyền như cái mủng. Họ thách đố với biển khơi, thà chấp nhận cái chết hơn là ở lại với cộng sản. Tại sao lại như thế?

Kế đến, ai cũng biết, nếu như các nước Tự Do còn đón nhận thì người đi dù có bị chúng chém giết, ngăn cản, con số sẽ không phải là 3, 4 triệu người như sách báo tổng kết. Trái lại, sẽ gấp nhiều lần hơn thế. Tuy nhiên, ai cũng thấy là đoàn người ra đi kia sẽ chấm dứt ngay khi trên mảnh đất Việt Nam ấy không còn bóng dáng Việt cộng. Hơn thế, người đi lại bắt đầu trở về quê hương của mình. Bởi lẽ, người nhân bản Việt Nam không bao giờ muốn mất quê hương. Họ phải đi chỉ vì không chấp nhận cộng sản.

Chuyện của người Việt Nam bỏ nước ra đi là như thế. Tuy nhiên, gần đây những tên cộng sản tham ô, tồi bại, lại cũng tìm cách chạy trốn CS để sang các nước tự do, nơi có người Việt ty nạn sinh sống. Chẳng nghe nhà nước Việt cộng nói đến bất cứ một tên Việt cộng nào trốn thiên đường cộng sản Việt Nam để sang lánh nạn ở nước thiên đàng Trung Hoa hay Bắc Hàn hoặc Cuba. Ngoại trừ một Hoàng Văn Hoan! Trong khi đó, thân nhân hoặc con cái Việt cộng thì lại có hàng chục ngàn, hoặc hơn thế, tìm đủ mọi cách để “di cư” sang các nước Tự Do như Anh, Mỹ, Úc, Canada… Tại sao thế nhỉ? Cha mẹ chúng thờ Tàu, chúng lại theo Mỹ ư? Ngay trong nhà chúng đối chọi, lừa đảo nhau như thế thì làm sao có thể tử tế với người ngoài?

Bạn hỏi, tại sao người Việt Nam lại gặp cái tai ương khốn khổ này ư? Có hai lý do chính: Trước là có một số người ngu muội đi theo tuyên truyền dối trá của CS. Sau đó, tay đã nhúng chàm và bị chúng ràng buộc, không thể tự thoát ly nên buộc phải bảo vệ CS và tàn phá giá trị nhân bản của đồng loại.

Thực vậy, bất cứ ai có đôi chút học thức, ý thức nhân bản, người ta đều hiểu rằng Cộng sản và cái cơ chế cầm quyền của chúng có hai động lực. Một mặt là nó triệt tiêu sự sáng tạo, hiểu biết và tâm nhân bản của con người. Mặt khác, cái tham, cái ác, cái ngu xuẩn, đần độn của kẻ theo Hồ lại có cơ hội phát triển! Nghĩa là, trong cái cơ chế của cộng sản điều hành, không một kẻ nào có thể làm được điều đúng, tốt, nói chi đến hành thiện. Bởi vì, tất cả những hành động và tư tưởng của nó đều từ cái ác mà phát sinh. Đã thế, cái thẻ đảng còn trở thành nền móng làm quan, che chắn cho những kẻ bất lương hành ác. Từ đó, xã hội bị dìm xuống vực thẳm như nô lệ. Ở đó sẽ không còn lối thoát nào khác.

V. Tại sao người Việt Nam phải bỏ nước ra đi?

Câu trả lời xem ra là rất đơn giản và do chính dân miên bắc chỉ cho người miền nam biết là: “Một năm hai thước vải thô, làm sao che kín bác Hồ đây em?”. Sự kiện là thế. Trong thực tế, đứa trẻ lên năm ở miền nam đã trả lời chính xác cho câu hỏi này. Nhưng một thủ tướng của nhà nước CS Bắc Việt là Phạm văn Đồng, kẻ bán nước Việt có giấy tờ chứng minh, lại không biết được câu trả lời. Tệ hơn, Y còn để lại câu nói chứng minh cho sự vô học của bản thân khi nói về người tỵ nạn CS như: “bọn phản quốc, bọn theo chân đế quốc”.

Mà nào có phải chỉ có một mình Y! Trái lại, xem ra là cả cái tập thể ấy đều như những con giun đất. Dẫn đầu là Lê Duẩn với ngôn từ là "bọn ma cô, đĩ điếm". Rồi Trần Phương, Chủ nhiệm cái Ủy Ban Khoa học Xã hội đã ví von một cách tục tĩu, bất giáo với người dân miền Nam là “những con điếm cho Mỹ làm tình để đổi lấy viện trợ”. Riêng Nguyễn Trọng Nhân, bộ trưởng y tế, có cái tên rất người nhưng lòng còn hơn một con thú khi Y tuyên bố trong cuộc phỏng vấn ở Amsterdam vào năm 1993 là: “Những người di tản đáng bị chặt đầu”! Hỏi xem, con cái của chúng nay sao rồi? Sang Tàu, Bắc Hàn, Cuba hay lại chạy sang các nước tư bản để “ăn cơm thừa, canh cặn” của những người Việt tỵ nạn năm nao?

Khi viết về chuyện này, tôi không muốn mỉa mai bất cứ một ai đâu. Nhưng buộc phải viết để cho tập đoàn CS ấy đọc và vỡ cái ngu ra. Nhờ đó, có lẽ chính đời của họ sẽ hưởng được nhiều lợi ích hơn và cũng bớt làm hại đến đời sống của công chúng Việt Nam mà thôi. Hy vọng thế. Nhưng khéo chỉ như “nước đổ đầu vịt.” 

Vâng, bạn nói đúng đấy! Có thể chỉ như nước đổ đầu vịt thôi. Bởi những kẻ mãi quốc cầu vinh, không biết đọc lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của cha ông ta thì có nói nhiều cũng như không. Chúng đã tự coi mình không thuộc về giòng tộc Việt Nam là những người phải bảo vệ bờ cõi của cha ông để lại, nên chúng xin nâng khăn sửa túi, hầu hạ kẻ phương bắc. Đã thế, còn ra sức đàn áp dân mình để kiếm được miếng cơm manh áo hay lời khen tặng từ Tàu ô thì nhân phẩm Việt Nam làm gì còn có ở trong những kẻ theo Hồ Quang.

Đất nước Việt Nam hôm nay là như thế đó. Nếu không có cuộc cách mạng từ chính lòng người Việt Nam, đất nước này sẽ được tập đoàn cộng sản HCM từ từ dẫn vào lòng Trung cộng. Ở đó, người Việt Nam khác gì lũ nô lệ cho Tàu ngay trên quê hương mình?

Như thế, ai là người Việt Nam, còn nghĩ đến tiền đồ của tổ quốc, còn nghĩ đến công lao khó nhọc dựng nước và giữ nước của cha ông ta và còn muốn bảo tồn mảnh đất này cho con cháu mai sau thì xin hãy ngồi lại bên nhau. Xin bớt đi đôi ba lời nói nhưng thêm vào là những bàn tay. Để rồi, cùng nắm chặt lấy tay nhau, cùng đứng dậy, đạp đổ thành trì gian ác cũng như chế độ vô luân của cộng sản mà đi. Đi để đem lại Hoà Bình và Công Lý cho ngày mai. Đi để đem về Độc Lập và thạnh trị cho đất nước. Đi và đem về Tự Do no ấm cho đồng bào.

Hãy nhớ, trước mặt chúng ta là ngọn lửa thiêng của dân tộc vẫn bừng cháy để dẫn đường. Bạch đằng Giang, Đống Đa lả thành lũy của dân tộc còn đây thì những kẻ như Hồ chí Minh, Lê chiêu Thống và hôm nay là những Trọng, Ngân, Phúc, Quang… rước voi về dày mả tổ sẽ chẳng có chỗ dung thân trên phần đất này.

30-7-18


Trường Tồn 3

Hermine Huynh (Danlambao) - Hơn 80 năm qua, toàn dân Việt Nam luôn nghĩ rằng, câu nói "không gì quý hơn độc lập, tự do" là cốt lũy của Hồ Chí Minh. 

Thưa các bạn, một bức tranh gần như tuyệt hảo, một carte postal với phong cảnh quá đẹp. Người họa sỹ này (HCM) đã tự vẽ, tự cho màu sắc không phải vì hắn có tâm hồn nghệ thuật, lãng mạn, yêu thiên nhiên, yêu con người, yêu cuộc đời, và yêu.... chính hắn. Nhưng, thực tâm, hắn rất hận cuộc đời, hắn chỉ có và luôn nuôi dưỡng sự căm thù; để rồi tất cả những gì hắn theo đuổi, làm, đều là bất nhân, bất nghĩa, bất trung! Câu nói: "độc lập, tự do" chỉ là một trong những chủ đích để "mị dân".

Ở đây tôi không muốn nhắc lại chuyện, nào là Nông Thị Xuân, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Thị và nhiều Nguyễn Thị, hay nhiều Nông thị khác mà hắn đã nếm qua. Nhưng, dưới mắt của nhiều người hiện nay, vẫn còn thần tượng, người cha già dân tộc, không vợ, không con, không gia đình, không của cải. Lấy con dân làm con cháu mình, lấy trẻ thơ làm cháu để nựng nịu v. v... Hình ảnh này đã làm cho nhân dân miền bắc đã phải thương tiếc, khóc lóc, đấm ngực khi cha già tắt thở. Than ôi! ngay cả biết bao gia đình, đồng bào đã là nạn nhân của hắn trong cải cách ruộng đất, công, lâm, nông, phú, trí thức... Chính người này đã giết đi bao thế hệ của đất nước. Đôi khi nhớ lại câu ông bà ta thường nói: "nhận giặc làm cha!" Thật ra, bản tánh người Việt Nam chúng ta rất ít khi nhận giặc làm cha. Nhưng có thể bởi thời cuộc đẩy đưa; bởi sự suy nghĩ của chúng ta lúc bây giờ còn nông cạn, bởi tình thế chẳng đặng đừng, và cũng có thể... bởi nhiều cái bởi nên 80 năm qua đi và đến ngày hôm nay nước Việt Nam lại còn phải chịu một lũ NỬA NGƯỜI, NỬA NGỢM cai trị. 

Thưa các bạn, Từ khi Hồ Chí Minh bắt đầu được thâu nhập vào đảng cộng sản đông dương là cuộc đời của hắn đã phải luôn lệ thuộc vào đảng cộng sản. Mà đã là cộng sản nếu một khi đã dính vào, thì phải theo đến chết. Chính sách của đảng cộng sản như chúng ta đã thấy và biết từ Liên bang Nga, Trung cộng là... KHÔNG NHÂN BẢN. Đã vào thì đừng bao giờ nghĩ cuộc đời sẽ độc lập, tự do, dù chỉ là cho cá nhân; còn suy rộng ra thì như thế nào? Vì thế, khi người đông âu thức tỉnh, bừng sáng thì họ đã phải đập nát tượng của tên sáng lập đảng cộng sản, Lênin, để hình ảnh ghê tợn sẽ không còn ám ảnh họ. 

Trong những năm Hồ Chí Minh ở bên Tàu với Mao Trạch Đông, hắn đã học rất nhiều và gần như là đứa học trò ưu ái của Mao. Vì sao? Mao Trạch Đông mục đích nuôi nấng Hồ Chí Minh để thôn tính trọn nước Việt Nam không sớm thì muộn. Trở lại trang lịch sử, cũng vì câu "Độc lập, tự do" của Hồ Chí Minh mà bao nhiêu triệu thanh thiếu niên, bao nhiêu nhà trí thức ái quốc, bao nhiêu con dân vô tội miền bắc đã hy sinh xương máu, tài sản để tìm "độc lập, tự do". Nhưng, cuối cùng, nhân dân miền bắc, vẫn nghèo nàn, đói khổ, một cái xe đạp cũng không có được. Bên trong nợ và luôn phải lệ thuộc bề trên, là tàu cộng. Họ chỉ sống với sự thù hận như những gì mà chính sách Hồ Chí Minh đã tuyên truyền. Họ sống như đã chết, đó là hình ảnh của những người sống dưới những quốc gia với chế độ Cộng sản độc tài. 

Thưa các bạn, ngày qua, năm hết, những gì tàu cộng đưa, cho, Hồ Chí Minh và những đàn em kế tiếp, đều có con số phải trả. Đừng quên câu Lê Duẩn vẫn thường nói: "Ta đánh giặc là đánh cho người anh em tàu". 

Như vậy, câu "độc lập, tự do" của Hồ Chí Minh đã không tìm thấy chân lý của "độc lập, tự do" mà mỗi thập niên đi qua, đất nước Việt Nam lại càng trói buộc thêm dưới ách tàu cộng. Đi đến cuối cùng bọn đàn em Hồ Chí Minh đã phải tuyên bố: "Thà mất nước, chứ không để mất đảng". 

Than ôi! Đảng gì? Một đảng cướp! 

Trên thế giới này chưa một quốc gia nào, tiền chí hậu có thể tuyên bố những lời "XÀM XUẨN" như những tên MẶT NGỢM này. Tôi cũng đã yêu cầu: Hãy BƯNG cái đảng cướp, tham nhũng, thối nát ra khỏi đất nước của chúng tôi, Việt Nam. 

Tôi đã từng viết và sẵn sàng đối chất với một trong những tên băng đảng cướp này, nếu đủ trình độ đối mặt với tôi trước 90 triệu người Việt Nam. 

Nhưng, điều quan trọng của đất nước chúng ta là gì? Và chúng ta phải làm gì để dân tộc Việt Nam được trường tồn, lãnh thổ được toàn vẹn, người dân sống trong An- Bình, Dân Chủ? 

Thưa các bạn, hơn 80 năm qua, chính chế độ cộng sản, bọn bán nước Hồ Chí Minh đã tung quả mù để mê muội dân qua nhiều hình thức. Miệng thì tuyên truyền láo khoét, bên trong chỉ là những thằng Lê chiêu Thống, những con Mỵ Châu trá hình, áp dụng chính sách rất tàn ác, độc tài, độc đảng, cướp đoạt... Cách này hay cách khác, để nước Việt Nam trở thành một tỉnh thành của Tàu cộng. Ngày hôm nay chuyện đã quá rõ, để tuyệt chủng dân tộc Việt Nam như tàu cộng đã mưu đồ từ nhiều thập niên qua. Nếu hiện thời, một ai đó còn nghĩ và chửi những người biểu tình, lên tiếng chống bọn bán nước, tàu cộng, là phản động. Với tôi, họ là những người óc bị lộn phân! Hay, chính họ là những thằng Lê Chiêu Thống, được trùm đảng cướp Nguyễn Phú Trọng cho BƯNG BÔ để chia lợi. Họ đã quên một điều, tôi cũng đã thường viết: "cái lợi này là cái nhìn thiển cận, bởi DỐT, THAM mà ra". Hãy quay đầu về với dân tộc, mới vinh dự và khôn ngoan! Tóm lại, những gì Hồ Chí Minh nói, hay hắn đã MẠO văn của người khác để nói với dân miền bắc chỉ là để lừa, mị. Nhưng ngày hôm nay, tôi thiết nghĩ thông tin, sự thật về Hồ Chí Minh đã phơi bày, ngay cả tiếng con chó sủa cũng được đưa lên (mạng) để thể giới biết thì không vì một lý do gì để một số người Việt Nam hiện thời phải mù mờ trước tình thế của đất nước. 

Thưa các bạn, chính quyền cộng sản, chúng nó HÈN, nhưng Dân Tộc Việt Nam chúng ta KHÔNG HÈN. 

Vậy, muốn trường tồn, chúng ta phải đồng lòng đứng lên lật đổ cộng sản... cũng chính là diệt bọn Tàu cộng. Mấu chốt là đây, là đám tà quyền này. Vì ngày nào còn bọn bán nước này, là tàu cộng còn bén mảng đến bờ cõi của chúng ta. Lòng dân đã không còn tin vào đảng cộng sản, quân đội hãy đứng về với dân để cứu nguy đất nước để không hổ thẹn với thế hệ mai sau. 

Việt Nam muôn năm



Viễn tượng VN khi Tàu đô hộ

Tỉnh Tân Cương của Tàu cộng - Một nhà nước công an mà thế giới chưa hề thấy

Bernhard Zand * Nguyễn Văn Vui (Danlambao) dịch - Ở miền cực tây cúa đất nước của mình, nhà cầm quyền Bắc Kinh đang kiểm soát gắt gao thiểu số người Uyghur bằng các phương tiện hiện đại. Hàng chục ngàn người đã bắt đem đi mất vào những trại cải tạo. Bài này kể lại cuộc hành trình vào một vùng ma quái.

Ai sống trong thành phố Kashgar ở miền tây xa xôi của Tàu Cộng có lẽ phải cảm thấy như đang sống ở Baghdad sau chiến tranh. Còi báo động hú vang, xe tuần tra bọc thép chạy rần rần trong phố và máy bay chiến đấu phản lực vờn ầm ỉ trên không. Số khách sạn ít ỏi, nơi có một vài du khách lẻ tẻ ở, đều bị che cửa kính đục mờ. Với những động tác nóng nảy, nghênh ngang, viên cảnh sát trong áo chống đạn và nón sắt đang điều khiển giao thông trên đường. Ai chần chừ chưa kịp tuân thủ đều bị hét mắng loạn lên.

Rồi sau đó một sự im ắng ma quái đã bao trùm lên cả thành phố. Vào chiều thứ Sáu, đúng vào thời điểm cầu nguyện quang trọng trong tuần của người Hồi giáo, vậy mà quảng trường trước đền thờ Hồi giáo Id Kah vĩ đại hầu như vắng tanh bóng người. Người ta không nghe tiếng vọng của vị Muezzin từ tháp cao, mời gọi đi lễ cầu kinh, mà lâu chỉ nghe các tiếng bíp nho nhỏ, mỗi khi một trong số ít ỏi tín đồ đi ngang qua máy dò kim loại ở phía trước đền. Hàng chục camera trên cao theo dõi nhất cử nhất động. Hàng loạt nhân viên an ninh, một số đồng phục, một số thường phục, đi rỏn quanh khu phố cổ. Họ đi trong im lặng, như thể đang ráng nghe những gì đang diễn ra trong óc người dân. 

Và các nhà báo cũng không được để yên. Ngay sau khi chúng tôi tới, hai nhân viên cảnh sát đã hỏi chuyện chúng tôi - phóng viên báo chí. Một trong 2 người đó đã đi ra từ một phòng ngủ nằm ngay trên tầng lầu khách sạn của chúng tôi sáng hôm sau. Khi chúng tôi đi dạo phố sáng hôm sau, nhiều nhân viên mặc thường phục đã đi theo bám gót, cuối cùng thì có đếm lên tới tám người cả thảy với ba chiếc xe, trong đó có một chiếc xe Honda màu đen, mà biển số bị dán lại. Đó là dấu hiệu của những xe thuộc sở an ninh nhà nước. Trung tâm thành phố Kashgar được trang bị bằng camera đến mọi tận góc cùng ngỏ hẹp. Khi chúng tôi vừa mới nói chuyện với một ai đó thì ngay lập tức vài nhân viên an ninh xuất hiện đột ngột, lôi người đó ra xa để hỏi giấy tờ.

Cuối cùng, như chúng tôi sẽ kể trong phần sau, thì họ cũng sẽ bắt giữ chúng tôi. Nhưng cho dù cách đối xử của nhân viên công lực đối với các nhà báo nước ngoài ở Tân Cương có tồi tệ hay thô bạo đến mấy đi nữa, thì cái đó có thể được xem là vô hại, nếu người ta so sánh với sự đàn áp cùng cực của nhà nước đối với người dân Uyghur.

Không có nơi nào trên thế giới, có lẽ thậm chí kể cả Bắc Triều Tiên cũng không bằng, mà dân cư lại bị theo dõi, kiểm soát rộng khắp như trong "Khu tự trị Uyghur Tân Cương", một vùng rộng gấp bốn lần rưỡi diện tích của nước Đức, giáp ranh tám quốc gia, trong đó có Pakistan, Afghanistan, Tajikistan và Kazakhstan.

Sự đàn áp đã xảy quá nhiều năm rồi, nhưng những tháng gần đây nó đã gia tăng tột mực. Nó chủ yếu nhắm vào dân tộc thiểu số Uyghur, một dân tộc Turkic khoảng mười triệu dân theo Hồi giáo Sunni, mà Bắc Kinh coi như một yếu tố phá hoại chính sách xây dựng một "xã hội hài hòa". Một loạt các cuộc tấn công liên quan đến các chiến binh Uyghur đã làm gia tăng sự ngờ vực này gấp bội. 

Người Uyghur tự cho mình là một dân tộc thiểu số bị kỳ thị về mặt văn hóa, tôn giáo và kinh tế. Lúc Tân Cương sát nhập vào Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 1949, thì tỉ lệ dân số của họ tại khu tự trị này là 80%. Qua chính sách của nhà nước chủ ý đưa dân gốc Hán ào ạt qua sinh sống trong vùng, thì nay tỉ lệ dân số người Uyghur thụt xuống còn 45%. Chính những người nhập cư là tập thể được hưởng lợi nhiều nhất từ sự bùng nổ kinh tế trong khu vực, một vùng rất giàu có về tài nguyên thiên nhiên, dầu hỏa, khí đốt và than đá.

Người Uyghur đã chống lại ý đồ này - và đó là lý do tại sao Bắc Kinh cho thiết lập một chế độ theo dõi kiểm soát dân chúng có một không hai trên thế giới. Ngay cả ở tỉnh khác của một nhà nước công an mật vụ như Tàu Cộng cũng chưa có như vậy. Theo nghiên cứu của chuyên gia người Đức về Tân Cương là ông Adrian Zenz, thì chỉ từ mùa hè năm 2016, nhà cầm quyền tỉnh đã tuyển dụng hơn 90.000 công an, tăng gấp hai lần so với bảy năm trước. Với tỉ lệ 500 nhân viên an ninh cho 100.000 dân, thì mật độ công an ở Tân Cương cao gần bằng vùng lân cận Tây Tạng.

Đồng thời, Bắc Kinh cũng trang bị cho tỉnh miền cực tây này những công cụ và công nghệ theo dõi kiểm soát hiện đại nhất: Từ các siêu đô thị như Ürümqi đến những ngôi làng miền núi xa xôi nhất, camera soi rọi mọi ngõ đường; Tại các ga xe lửa, sân bay và ở các trạm kiểm soát mọc lên khắp nơi, máy quét mống mắt (Iris-Scanner) và máy rà wifi (Wifi-Sniffer) được đem ra sử dụng rộng khắp - đó là thiết bị và phần mềm, để rà soát lưu lượng truy cập của mạng không dây.

Mọi thông tin lấy vào được đưa ngay đến "Hệ tích hợp dữ liệu hành động chung", nơi lưu trữ mọi dữ liệu khác của cư dân: động thái mua sắm, giao dịch ngân hàng, tình trạng sức khỏe, cũng như hồ sơ DNA của mọi người dân Tân Cương đều bị sưu tầm và lưu trữ. 

Phụ nữ Hồi giáo ở Kashgar: Những người liên lạc với người ở nước ngoài, những người viếng thăm nhà thờ Hồi giáo quá thường xuyên hoặc những người lưu trữ trên điện thoại di động hay máy điện toán những thông tin bị cấm có nguy cơ sẽ bị bắt giữ.

Bất cứ ai để lại một dấu vết dữ liệu nào đáng nghi ngờ trên đó, anh ta sẽ bị bắt giam ngay. Nhà cầm quyền đã dựng lên một mạng lưới với hàng trăm trại cải tạo. Hàng chục ngàn người đã biến mất chỉ trong vòng một tháng qua. Theo ước tính của nhà nghiên cứu Zenz, con số đó có thể lên đến cả trăm ngàn. Nhưng số chính xác rất khó biết được. Không nơi nào trong số các tỉnh của Tàu Cộng mà kiểm duyệt lại gắt gao và các cơ quan chức năng lại kín miệng như tại Tân Cương.

Dù vậy, bức tranh tổng thể mà chúng tôi có được từ cuộc hành trình xuyên qua tỉnh cực tây này của Tàu Cộng cùng với hàng loạt cuộc trao đổi - với tất cả những người mà chúng tôi phải giữ kín danh tính - là thật rõ ràng: Tân Cương, một trong những vùng sâu vùng xa và lạc hậu nhất của xứ sở kinh tế Tàu Cộng, là một dystopia - một xã hội hoang tưởng rùng rợn - đã trở thành hiện thực. Và Tân Cương cho ta một khái niệm về những gì mà một chế độ độc tài áp bức có khả năng nhào nặn ra với công nghệ hiện đại của thế kỷ 21.

Ürümqi: Cảnh sát, trạm canh khu phố và hệ thống chỉ điểm 

Thủ phủ của Tân Cương, với skyline hiện đại với hàng chục tòa nhà chọc trời, có khoảng ba triệu rưỡi dân trong đó ba phần tư là người Hán. Nhóm dân tộc thiểu số lớn nhất là người Uyghur (Duy Ngô Nhĩ). Ngoài ra trong thành phố còn có những người Kazakh, Mông Cổ và các thành viên của dân tộc Hui, những người nói tiếng Tàu nhưng theo Hồi giáo. Một biểu ngữ to được treo trên xa lộ vành đai 4 làn của Ürümqi ghi: "Tất cả các dân tộc anh em đều gắn bó với nhau như các hạt của một quả lựu“.

"Thật ra, ông không thể tin tưởng người Uyghur đâu!" một người đàn ông Hán từng làm việc cho quân đội nói. "Họ giả vờ là bạn của ông, nhưng chỉ thật ra họ chỉ gắn bó thực lòng với nhau mà thôi." 

Lòng nghi ngờ giữa hai nhóm dân tộc Uyghur và Hán đã gia tăng trong nhiều thập kỷ qua. Năm 2009, các cuộc bạo động sắc tộc đã bùng nổ ở Ürümqi, giết chết gần 200 người, phần lớn là người Hán. 2014 một số người Uyghur đã đâm chém chết 31 người tại thành phố Côn Minh, ngay sau đó hai chiếc xe đã chạy với tốc độ cao và tông thẳng vào một khu chợ đông đảo tại Ürümqi, giết chết hàng chục. Từ đó đến nay, dù các vụ tấn công lớn chết người đã giảm, nhưng trong cộng đồng người Hán có tiếng đồn rằng: Ở phía nam Tân Cương luôn luôn xảy ra những xung đột nghiêm trọng, nhưng dân chúng không biết vì bị ếm nhẹm thông tin mà thôi.

Để giải quyết tình trạng bạo loạn, Bắc Kinh đã cho triệu Chen Quanguo - người cầm đầu đảng lâu nay tại khu tự trị Tây Tạng - về Tân Cương. Trong hai năm qua lãnh tụ mới này đã thực hiện tại Tân Cương tất cả những gì mà ông ta đã làm ở Tây Tạng: Chen đã cho dựng lên hàng ngàn đồn công an trong các thành phố như Ürümqi - Cứ mỗi ngã tư lớn đều có các trạm canh có hình dáng lô cốt, được bao bọc bởi dây thép gai và được canh gác cẩn mật ngày đêm.

Thêm vào đó, Chen đã cho thành lập hệ thống kiểm tra khu phố, theo đó các thành viên của chi bộ đảng trong khu vực có quyền đến xét nhà và nghe ngóng các gia đình cư dân: Ai đang sống ở đây? Ai đã đến thăm? Họ đã nói cái gì? Và dường như bằng chừng đó còn chưa đủ, cho nên nhà nước cũng thanh tra luôn các nhân viên thanh tra của họ: Nhiều căn hộ được cung cấp các nhãn mã vạch mà các nhân viên công lực phải quét bằng máy để chứng minh mình đã đến xét nhà dân - và các nhãn mã vạch này lại được dán bên trong của cửa ra vào! 

Để đẩy thêm việc theo dõi và kiểm soát dân chúng, nhà nước còn có chính sách biến từng người dân thường thành ra những người dòm ngó, theo dõi hàng xóm và chỉ điểm cho nhà nước. Một người buôn bán ở Ürümqi kể: "Họ đến nhà tôi đầu năm nay, họ bảo: Anh và hàng xóm của anh từ nay chịu trách nhiệm lẫn nhau. Nếu một trong 2 anh làm gì bậy bạ, chúng tôi sẽ bắt người kia". Một người buôn bán nói, anh ấy yêu đất nước của mình, "nhưng tôi từ chối không theo dõi những người hàng xóm của tôi".

Một tài xế ở Ürümqi chỉ tay về phía các tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố và cho biết: "Người tiền nhiệm của lãnh tụ Chen đã chủ trương phát triển kinh tế Tân Cương thật tốt: Ông ta bảo rằng, một khi đời sống người dân đã khá lên rồi thì khu vực này chắc chắn sẽ an toàn hơn. Nhưng ngày nay chẳng ai tin vào chuyện đó nữa. Nền kinh tế đã càng ngày càng phát triển, nhưng chính sách đàn áp cũng càng ngày càng triệt để hơn". 

Turpan: nghĩa vụ vũ trang

Turpan nằm ở một ốc đảo về phía đông nam của Ürümqi, cách hai giờ lái xe, sát trên con đường tơ lụa lịch sử. Hàng nghìn năm qua, người Tàu, người Ba Tư và người Uyghur, người theo đạo Phật, đạo Mani và đạo Hồi đã để lại chùa chiền và đền thờ của họ ở đây. Đó là một vùng trồng nho và một nơi chiêm niệm. Bên ngoài ốc đảo có hai phố cổ đổ nát, còn ở giữa thành phố thì có một bảo tàng tân tiến dành riêng cho lịch sử phong phú của Turpan. Nhưng bất cứ người nào muốn vào bảo tàng đều phải chìa thẻ chứng minh nhân dân của mình ra. Hàng rào bảo tàng viện được gia cố bằng dây thép gai. Hàng chục camera giám sát chỉa vào công viên xung quanh có một ao nước và sân chơi cho trẻ con.

Các nhân viên bảo vệ của bảo tàng đội nón sắt và mặc áo chống đạn. Bên cạnh máy quét hành lý ở lối vào, người ta thấy nhiều cái lá chắn cận chiến để đứng dựa vào tường. Một nhân viên bán hàng lưu niệm của bảo tàng giới thiệu ngay: "Quý vị có thể mua mọi thứ ở đây, qua bên kia đường là thấy ngay."

Đúng là trước viện bảo tàng có một cửa hàng cho đồ thiết bị an toàn: nón sắt, lưỡi lê, thiết bị điện tử để giám sát, dùi cui (bán từng bó 12 cái), nhưng đặc biệt là áo giáp. "300 nhân dân tệ một cái", một người bán nói, tương đương với khoảng 40 euro. "Nhưng chúng chỉ có thể bảo vệ chống dao đâm mà thôi. Chúng tôi cũng có áo chống đạn, nhưng đắt hơn. Mấy ông có giấy tờ cho phép không?" 



Các thiết bị này được quảng bá cho việc bảo vệ các cửa hàng và nhà hàng cũng như bảo tàng viện, bệnh viện và khách sạn. Các nhà kinh doanh có nghĩa vụ tăng cường các biện pháp an ninh. "Vừa rồi đã có một chỉ thị mới", một chủ khách sạn ở Turpan vừa nói với chúng tôi vừa chỉ một tờ giấy đóng dấu: Cứ mỗi lần vào một khách sạn, người ta phải xuất trình thẻ chứng minh nhân dân của mình, bất kể là anh đi đã ra hay đi vào bao nhiêu chục lần trong ngày đó. Khách sạn bị buộc phải mướn thêm nhân viên an ninh mới. Việc trang bị vũ khí không chỉ là một biện pháp an ninh ở Tân Cương, nó còn là một chương trình tạo ra công ăn việc làm.

Khi đi ngang qua một trong những đồn công an mới dựng, một người đàn ông Uyghur cố nén hậm hực và nói: "Cứ mỗi cái hầm này có 30 ông ngồi bên trong: 30 ông, 30 bữa ăn sáng, 30 bữa ăn trưa và ăn tối, mỗi ngày. Tất cả để làm gì, và ai trả tiền cho tất cả cái trò đó?" 

Hotan: "đi học"

Thành phố ốc đảo của Hotan với 300.000 cư dân nằm ở phía tây nam của sa mạc Taklamakan. Và bởi vì ở đây đã xảy ra nhiều loạt tấn công bạo động, nên tình trạng giám sát trong thành phố này ngặt nghèo chưa từng thấy.

Khi phóng viên của tạp chí Der Spiegel chúng tôi đến thăm Hotan vào năm 2014, chúng tôi vẫn có thể có những đường dây không chính thức để tiếp xúc được với một người đàn ông, nghe anh ta kể về sự tàn bạo của nhà nước đối với các làng xung quanh. Một cuộc tiếp xúc như vậy ngày hôm nay là một chuyện không tưởng. Lần này anh chỉ thông báo cho chúng tôi qua một tin nhắn: Cả việc di chuyển từ làng này sang làng khác của người dân bình thường không thể thực hiện được nếu không có công văn cho phép, thì đừng nói chi đến chuyện đi gặp người nước ngoài. "Có thể trong vài năm nữa nhé," anh viết. Và: "Xin các bạn xóa toàn bộ thư tín này khỏi điện thoại của bạn ngay lập tức. Xin xóa tất cả những gì có thể gây nghi ngờ."

Ở ngoại ô thành phố có một trung tâm thương mai mới toanh, nhưng chỉ chưa đầy một phần năm các cửa hàng được mở cửa. Hầu hết số còn lại vừa bị đóng cửa mới đây thôi: Trên những bảng niêm phong trên cửa ra vào người ta ghi "Biện pháp nhằm đảm bảo sự ổn định." Một người qua đường nói nhỏ với chúng tôi "Tất cả được đi học hết", vừa nói mà mắt cứ ngó láo liên chung quanh. 

"Qu xuexi", đi học, là một trong những câu nói thường được nghe nhất ở Tân Cương những ngày này. Đó là kiểu nói bóng gió khi một ai bị bắt và biệt tăm từ đó. Các "trường học" là các trại cải tạo, trong đó những người bị bắt - không giấy tờ và không có án tòa- bị buộc phải học tiếng Tàu và học về chủ nghĩa yêu nước.

Gần một nửa số những người mà chúng tôi gặp ngẫu nhiên trong chuyến đi của chúng tôi đều cho hay là họ có người thân hoặc người quen "bị bắt đi học tập": Một tài xế ở Hotan kể về ông nội 72 tuổi của mình, một nhà buôn ở nói về ông thầy dạy học con gái mình và một hành khách cùng chuyến máy bay về một người bạn thân nhất của mình. 

Mặc dù các câu chuyện kể lại rất khác nhau, nhưng chúng lại rất giống nhau ở nhiều chi tiết quan trọng: Hầu hết các nạn nhân là nam giới, những cuộc ruồng bắt thường xảy ra vào ban đêm hay sáng sớm. Lý do được đưa ra là: vì đương sự có liên lạc với nước ngoài, vì đi cầu kinh ở đền thờ Hồi giáo quá siêng năng hoặc vì có nội dung quốc cấm trên điện thoại di động hoặc máy tính. Các thân nhân của họ thường không biết tông tích gì của những người bị bắt trong nhiều tháng trời. Và nếu có tranh đấu chật vật để được gặp họ lại, thì thân nhân cũng sẽ không bao giờ được nhìn họ tận mặt, mà chỉ 2 bên chỉ thấy nhau trên một màn hình trong phòng thăm tù của trại cải tạo mà thôi.

Tại một chợ Hotan, chúng tôi đang đứng trò chuyện với một người bán thảm, thì đột nhiên một phụ nữ lạ mặc chiếc váy ngắn xuất hiện. Cô cho hay làm việc trong cơ quan nhà nước, và hôm hay được nghỉ phép. Cô ta nói cô sẵn lòng làm thông dịch cho cuộc trò chuyện của chúng tôi từ tiếng Uyghur sang tiếng Tàu. Sau đó khi đi qua khu chợ gần như hoang vắng, cô giải thích thêm: "Không, viêc các cửa hàng bị đóng cửa này chẳng liên quan gì đến trại cải tạo cả. Các nhân viên bán hàng chỉ được gửi cho đi đào tạo kỹ thuật mà thôi". Sau đó, cô lịch sự chào chúng tôi.

Một vài giờ sau đó, chúng tôi ra ga để lấy tàu hỏa đi Kashgar cách đó 500 cây số. Nhà ga được bảo vệ nghiêm mật như một căn cứ quân sự, người ta phải vượt qua 3 trạm kiểm soát, dưới hàng chục camera giám sát trước khi đến vào được sân ga.

Khi chúng tôi hỏi thăm cô soát vé xe về chỗ ngồi của mình thì cô ta buộc miệng ngay với một nữ đồng nghiệp: "À, đây là ông nhà báo nước ngoài đó." Xe lửa đầy hành khách, hàng trăm người có. Cô soát vé dẫn chúng tôi đi qua thêm mấy toa nữa, đến tận toa có chỗ ngồi đã đặt của chúng tôi, thì... ô hay, thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, người phụ nữ trong trang phục ngắn, người đã từng sẵn sàng làm thông dịch cho chúng tôi hồi nãy, nay đã ngồi trong toa đó trước rồi! 

Kashgar: hình ảnh "nhạy cảm" 

Chuyến đi Kashgar kéo dài sáu tiếng, ngang qua mhiều thị trấn khác nhau, cũng nằm trên những ốc đảo, mà khi nói tên ra thì dân Tàu nghĩ ngay tới các khu kháng chiến của người Uyghur: Moyu, Pishan, Shache, Shule. Tất cả các nhà ga đều có trạm kiểm soát cẩn mật và được bao bọc bằng hàng rào dây thép gai. Mỗi khi tàu đến một nhà ga nào, thì đứng trên bến tàu không phải chỉ là một mình nhân viên trưởng nhà ga, mà luôn luôn còn thêm một cảnh sát viên cầm dùi cui hoặc súng ống.

Kashgar là một trị trấn với trên hai ngàn năm tuổi, nó là một trạm nghỉ quan trọng của con đường tơ lụa lịch sử. Trước đây du khách có thể tham quan một trong những thị trấn Hồi giáo lịch sử nhưng được bảo tồn tốt nhất ở Trung Á, với nhà cửa xây bằng đất sét nung. Nhưng nay nhà nước đã cho phá đa số các ngôi nhà cổ nhất, rồi cho xây mới toàn bộ một khu du lịch màu mè.

Không như ở Ürümqi và Turpan, hầu hết các xe taxi ở Kashgar đều được trang bị với hai camera. Một chỉa vào chỗ ngồi bên cạnh tài xế, một thì chỉa ra băng ghế sau chở hành khách. Người tài xế giải thích cho chúng tôi: "Quy định này mới có một năm nay. Các camera được kết nối thẳng đến đồn công an. Chúng được vặn lên hay tắt đi, tất cả đều được điều khiển từ xa, chúng tôi hoàn toàn chịu, không làm gì được cả." 

Một cuộc phóng sự báo chí bình thường ở Kashgar là chuyện không thể. Không ai muốn tiếp xúc với chúng tôi hết. Một nhà hoạt động nhân quyền người Uyghur trước đây bốn năm còn tiếp chúng tôi, thì nay không trả lời bất kỳ tin nhắn nào cả, số điện thoại của anh ấy đã bị dẹp bỏ. Như chúng tôi biết được sau này, thì ra anh ta bị bắt đi mất tích vài tháng trước. Anh ta hiện ở trong trại cải tạo hay trong nhà tù nào, không ai biết hết. 

Và rồi thì cảnh sát đã tìm tới chúng tôi, như đã chúng tôi đã kể mém mém ở phần đầu bài phóng sự này. Thật ra họ chưa bao giờ để chúng tôi ra khỏi tầm mắt của họ.

Vụ việc xảy ra khi chúng tôi vô một hàng trái cây và mua mơ. Ở đó chúng tôi bắt chuyện với một phụ nữ đang ngồi đọc sách. Đó là một quyển sách dạy tiếng, bà ta đang học tiếng Trung. Ở phía nam Tân Cương, rất ít người Uyghur trên 20 tuổi nói được tiếng Tàu giỏi.

Chúng tôi chỉ trao đổi vài lời với bà ta, nhưng khi chúng tôi sắp đi thì ba người - từng đi theo kè kè chúng tôi thời gian qua, trong đó có một bà mặc áo khoác đỏ - đi vào cửa hàng và nói chuyện với phụ nữ người Uyghur. Tôi xoay người lại và thu cảnh này với chiếc điện thoại di động của mình. Hơi bị bất ngờ, các cán bộ nhà nước ngưng ngay cuộc nói chuyện, làm như không có chuyện gì và lấy tay che mặt lại.

Một tiếng đồng hồ sau, một công an và một vài nhân viên an ninh khác đến gõ cửa chúng tôi, đi cùng có cả bà áo đỏ. Họ nói bà ta là một du khách, bà ấy cho biết bà đã bị thu hình mà không có sự đồng ý của mình. Theo luật của Tàu Cộng thì khúc phim này phải bị xóa. Rồi anh công an dẫn chúng tôi về đồn, nơi đây anh ta tịch thu lấy điện thoại di dộng, không những xóa cái clip nói trên, mà còn xóa thêm mọi cảnh quay khác có hình của các nhân viên nhà nước từng bám chân chúng tôi. Anh ta răn đe chúng tôi không được thu những "hình ảnh nhạy cảm“ nữa. Sau đó họ thả chúng tôi. 

Ở Kashgar người ta có thể chứng kiến sự dò xét quá sức của nhà nước công an Tàu Cộng. Nhưng cấp độ kiểm soát sắp tới đã được nhà cầm quyền Bắc Kinh chuẩn bị rồi: Họ có ý định áp dụng trên toàn quốc một cái gọi là "hệ thống tín dụng xã hội", với mục tiêu là đánh giá "sự đáng tin cậy" của từng công dân, để tưởng thưởng những ai có lòng trung thành với nhà cầm quyền và trừng phạt những người mà họ cho là có hành vi sai trái. Trong khi việc thực hiện dự án dò xét này ở các vùng đông đúc khác dân cư của Tàu Cộng tiến triển tương đối trễ nải và chỉ làm được vài nơi mà thôi, thì tại Tân Cương, người Uyghur dường như đã được bao phủ bởi một hệ thống tính điểm tương tự. Nó tập trung chủ yếu vào các chi tiết mà giới công an muốn biết.

Số điểm ban đầu của mỗi gia đình là 100 điểm, nhưng bất kỳ ai đó có liên hệ hoặc có thân nhân ở nước ngoài, đặc biệt là ở các nước Hồi giáo như Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập hay Malaysia, đều bị phạt với khoản khấu trừ lớn. Nếu bạn có ít hơn 60 điểm, thì bạn đang gặp nguy cơ. Một lời nói sai, một lần cầu nguyện thêm hoặc một cuộc gọi điện thoại quá nhiều, và bạn có thể được gửi đi "học" bất cứ lúc nào. 

Nguồn

In Chinas Provinz Xinjiang: Ein Überwachungsstaat, wie ihn die Welt noch nicht gesehen hat của Bernhard Zand 


Phiên bản tiếng Anh: China's Xinjiang Region: A Surveillance State Unlike Any the World Has Ever Seen 


Chuyển ngữ




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Xuất khẩu giả tạo để lấy thành tích cho đảng: Việt Nam xuất khẩu trái cây sang Trung Quốc giùm cho Thái! [Đã đọc: 1061 lần]
Quá khiếp sợ Chính quyền CSVN ra lệnh Khách sạn Rex ‘che bản đồ Việt Nam cò Hoàng Sa, Trường Sa’ khi bí thư Sài Gòn tiếp lãnh đạo Trung Quốc [Đã đọc: 961 lần]
Kinh tế TQ sắp sụp đổ [Đã đọc: 954 lần]
Chế độ độc tài chắc chắn sụp đổ [Đã đọc: 763 lần]
Chinh phục thế giới thời đại HCM: Gái mại dâm Việt gia tăng hoạt động ra ngoại quốc [Đã đọc: 685 lần]
Không có chế độ độc tài nào dã man bằng CSVN: Blogger Mẹ Nấm lo ngại an nguy tính mạng của mình trong trại giam - Phim Mẹ Nấm chiếu tại Bongkok gây chấn động [Đã đọc: 658 lần]
Cách làm biểu ngữ bích chương nhanh và rẻ nhất cho chiến dịch biểu tình [Đã đọc: 627 lần]
Chào mừng các bạn đến VN, một tỉnh mới sáp nhập TQ nhờ công ơn bác Hồ và đảng CSVN [Đã đọc: 604 lần]
Tổng thống Trump lại gặp rắc rối vì gái đẹp tố cáo [Đã đọc: 572 lần]
Miền Trung đứng lên cứu quốc: Biểu tình khắp các tỉnh không khiếp sợ CS bắt bớ khắp nơi [Đã đọc: 518 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.