Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Chín 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 8
 Lượt truy cập: 11207731

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 23.09.2018 01:29
Tôi phải làm sao khi vợ BK quá hổn láo?
23.08.2018 17:00

Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên thật lòng nên cho ấy 1 cơ hội nữa hay là chấp nhận giải thoát cho nhau. Mấy ngày nay 2 vợ chồng không ai nói với ai câu nào.Tôi và vợ kết hôn được gần 4 năm, trước khi lấy nhau chúng tôi cũng có thời gian yêu nhau được gần 5 năm, tôi người Nam vợ tôi gốc Bắc.


Những lúc cãi nhau vợ tôi xưng hô với tôi rất láo, ngoài xưng “mày”- “tao” với tôi vợ tôi còn hay có giọng thách thức nên có đôi lần giận quá tôi đã tát vợ nhưng phải nói thật vợ tôi cũng không phải dạng vừa, cô ấy sẵn sàng lao vào tôi cấu xé và đặc biệt rất hay gọi về "mách" bố vợ.

Tôi đã nhiều lần khuyên bảo cô ấy là 2 vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường em đừng có gọi về cho bố. Cô ấy cũng “vâng” – “dạ” nhưng đâu lại vào đấy.

Tính tôi là người nóng tính, thẳng thắn nên mỗi lần cãi nhau xong tôi lại bình thường trở lại nhưng vợ tôi thì cứ âm ỉ chán chê cô ấy mới hết nguôi ngoai.

Bản thân tôi cũng là người có thu nhập khá cao vợ làm kế toán chỉ đủ  sinh hoạt cá nhân, nhưng vợ tôi rất hay đem tôi so sánh với những người mà vợ tôi chơi có chồng làm lương cao mấy chục triệu một tháng. 


Ảnh minh họa

Không chỉ mâu thuẫn chuyện vợ chồng, mà cả việc giữa vợ tôi với các mối quan hệ nhà chồng cũng không mấy tốt đẹp.  Mỗi lần nhà nội có việc, cô ấy không bao giờ tham gia hay đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì mà để mặc cho các chị em dâu trong nhà. Tôi rất giận nhưng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nhưng chuyện vợ tôi láo không chỉ riêng tôi biết mà vợ tôi còn sẵn sàng hỗn láo với tôi trước mặt cả em trai tôi vì thế em tôi rất bực và có góp ý tôi phải biết dạy vợ khiến tôi vô cùng mất mặt, về góp ý với vợ thì vợ mặt nặng mày nhẹ rồi hai vợ chồng lại cãi nhau thêm đồng thời mâu thuẫn giữa vợ và nhà chồng ngày càng nặng nề.

Ngoài tính ghê gớm, trẻ con ra vợ tôi chẳng biết điều, không biết giữ thể diện cho chồng. Tôi có cửa hàng ngoài đường lớn. Hôm ấy là đầu năm mới các cửa hàng khác tụ tập nướng thịt thì tôi cũng tham gia. Do anh em bạn bè chúc tụng nhau ngày tết nên khi vợ tôi có gọi điện bảo tôi về tôi bảo em ăn trước đi lúc nữa anh về. Thế là vợ tôi gọi liên tục cho tôi giục về, khi tôi tắt máy hoặc đưa cho mấy anh em nghe bảo vợ tôi là lúc nữa (những người ấy vợ tôi gặp hàng ngày) nhưng vợ tôi không nghe mà làm ầm lên. Một lúc đã đi xe máy rồi lôi con ra vứt luôn ấy mặc kệ mọi người nhìn vào. Tối ấy tôi vô cùng tức giận mắng cho vợ 1 trận nhưng cô ấy cũng cãi nhem nhẻm tôi tức điên lên đập vỡ máy điện thoại của cô ấy. Vợ tôi nổi giận rồi xếp quần áo và va li  phi ngay xe máy sang nhà em gái. Vợ tôi nghỉ làm 3 ngày liền và 4 đêm không thèm về mặc dù con trai tôi còn nhỏ nhưng cũng mặc kệ 2 bố con.

Tôi được bà chị chơi thân với vợ tôi khuyên nên mặc kệ để vợ tôi nhận ra, trong những ngày này tôi rất tức giận, vợ tôi chỉ vì ích kỷ cá nhân mà mặc kệ con cái muốn ra sao thì ra. Trong lúc bế tắc tôi có nhận được lời khuyên từ bạn mình và người thân. Người thân tôi thì muốn 2 vợ chồng vẫn quay về với nhau còn bạn tôi thì bảo tôi phi thẳng về nói chuyện với bố mẹ vợ và tôi chọn cả 2 cách là cho vợ nghĩ lại và về quê vợ nói thẳng với bố mẹ vợ. Kể từ lúc ấy vợ tôi tỏ ra ăn năn và sống biết điều hơn, về nhà ngoan hiền hơn, chịu khó chăm con hơn, và cũng không tị nạnh việc cơm nước với tôi nữa, ít cãi lại tôi khi tôi mắng.

Mọi chuyện đáng lẽ tương đối êm ấm nếu như không có ngày 30.04/2017 vừa qua vợ tôi lại khiến tôi vô cùng tức giận và mất mặt. Ông bà thông gia hôm ấy có về quê chơi và đi biển ăn uống. Sau khi ăn xong mọi người cùng góp vào trả tiền và tôi đã đưa sẵn cho vợ để góp nhưng khi đưa thì anh tôi không lấy. Lúc chiều về tôi có hỏi vợ là mỗi ngươi hết nhiều không vợ bảo mỗi người khoảng 200 nghìn nhưng a không lấy. Tôi có nói suất của mình phải trả thì vợ bảo cứ đưa đi đưa lại cũng ngại nhưng lại nói một câu khiến tôi bực mình và mắng cho mấy câu: "Chắc anh ấy nghĩ là anh trả tiền phí cầu đường nên anh ấy không lấy, phí cầu đường hết có hơn 100 nghìn.

Tôi có nói với vợ sao em có suy nghĩ xấu thế vì tôi biết tính anh trai tôi rất rộng lượng không vì mấy trăm nghìnmà tính toán thế, nhà tôi ai lái xe sẽ bỏ phí cầu đường không đáng là bao mà vợ tôi lại hẹp hòi vậy. Khi tôi về nhà có ông bà thông gia ở đây đang ngồi nói chuyện có cả vợ thì tôi bảo sang bà ngoại làm cơm (nói nhỏ với vợ tôi) thì vợ tôi bảo luôn “anh biến đi, anh cút đi” mặc dù nói nhỏ nhưng tôi nghĩ chắc chắn bà thông gia nghe thấy. Khi sang bà làm cơm tôi rất buồn và giận sao vợ mình không hề nghĩ đến thể diện cho chồng. Trước là người ta đánh giá cô ấy sau là đánh giá tôi chẳng ra gì. Nhưng chuyện này tôi cũng bỏ qua. Ngày hôm sau khi 2 vợ chồng đi chơi về thì em trai tôi và em dâu bảo đi buổi chiều trong khi chúng tôi dự định chiều hôm sau mới đi.

Khi anh trai tôi về có cả dì ruột và chị dâu ở đấy tôi có hỏi sao em trai tôi có việc gì mà lên gấp vậy? Sẵn có thành kiến với 2 vợ chồng em trai vợ tôi nói luôn “ kệ nó, nó thích đi sớm thì tự bắt xe mà đi” vì ông bà thông gia lên trước nên khi đi lên có cả 3 anh em.

Sau câu nói ây tôi giận tím mặt, vì vợ tôi ăn nói không nghĩ trước nghĩ sau gì, có cả dì và anh chị ở đấy, tôi cũng nhịn không nói gì vợ. Lúc ấy đang làm bếp tôi đang bận làm thức ăn có bảo vợ giã ít gừng vừa đào xong vợ tôi lúc đó đang mặc váy thì bảo “anh làm xong anh giã đi”, tôi có bảo “thế em ngồi chơi ah”, thế là vợ tôi cãi tay đôi với tôi ngay trước mặt mọi người nào là có mỗi củ gừng anh cũng tị, anh không giã thì thôi… mà cô ấy không hiểu trước mặt cô ấy có nhiều người đằng nội. Lúc ấy tôi điên tiết mắng luôn cô ấy thì lúc ấy cô ấy mới im lặng.

Thực sự mấy ngày nay tôi rất giận vợ, đầu óc căng thẳng không muốn làm gì, cô ấy không thèm nghĩ đến thể diện của chồng. Tôi rất yêu con trai tôi, tôi đang băn khoăn là có nên ly dị vợ hay không vì vợ tôi vẫn chứng nào tật nấy. Bản thân tôi không nghiện ngập gì, chăm lo cho vợ con, chịu khó làm ăn, thu nhập cao nhưng vợ tôi đã ghê gớm lại không biết điều làm tôi thực sự rất khổ tâm.

Tuy vậy vợ tôi cũng có tính tốt như yêu chồng (trừ lúc cãi láo), không có điều tiếng với bố mẹ chồng, biết chăm con, chịu khó trong công việc. Các bạn có cái nhìn khách quan xin cho tôi lời khuyên chân thành nhất.

Độc giả Tintuconline

Ý kiến của bạn !
KhánhThứ năm, 23/08/2018 09:25
Tôi giống bạn. Nhiều lúc tôi muốn ra đi nhưng vì 2 đứa con . Tôi phải nhịn nhục . Cắn răng . cắn cỏ . cắn hàm . cắn hết lại . Để nuôi con.
Nguyễn trọng khôiThứ hai, 30/07/2018 15:24
Tôi cũng vậy. Tôi đã cố gắng hết sức vì con. Nhưng không được. Nên phải quyết định giảu thoát cho nhau thôi bạn. Chứ cứ sống ntn sẽ khổ cả đời

HuấnThứ sáu, 23/03/2018 23:03
Trường hợp của bạn cũng giống mình khoảng 70%. Vợ mình ko làm mất thể diện chồng bên ngoài nhưng hay cãi láo, thỉnh thoảng nó dồ lên mình ko nhịn là đánh nhau luôn. Nhiều lúc muốn bỏ mà thương con nên lại thôi. Thôi thì cuộc đời này coi như bỏ, phải nhẫn nhịn mà sống với nhau cả đời vậy
Nguyễn baChủ nhật, 25/02/2018 01:36
Vuminhnghia .sao giống tôi thế.tôi bó tay rồi.
VuminhnghiaThứ hai, 27/11/2017 16:49
Tôi cũng lấy nhầm vào một người vợ hỗn láo. Không chỉ với tôi mà cả gia đình tôi. Cô ấy coi nhà tôi không ra gì và coi ck bố mẹ ck ko ra gì. Ai cũng khuyên tôi bỏ. Bất kể từ người ngoài cho đến anh chị em trong nhà. Nhưng tôi chưa thể giải thoát được vì chúng tôi có hai đứa con chung.tại vì tôi rất thương bọn nhỏ không muốn tách hai anh em chúng. Nhưngcuộc sống gia đình mà cứ như này thi đối với tôi không khác gì địa ngục trần gian. Giờ tôi không biết phải làm sao nữa. Có lên giải thoát lúc này hay không. Mọi người giúp tôi cho tôi ý kiến nhé. Tôi quá chán nan


Người cùng cảnhThứ bảy, 06/05/2017 04:28
Bỏ ngay không thể chịu đựng dượng được cả đời đâu, nếu mà cứ sống với người như thế thì sớm muộn cậu sẽ bị bệnh tim rồi đột ngột đi luôn thôi


Hà Gian(g) gian lận thì cử

Dân Làm Báo Blog


Văn hóa “đe éo” của người Hà Nội

 

Trúc Giang MN (Danlambao) - Đảng CSVN cai trị dân tộc bằng những màn lừa bịp, dối trá. Bán nước một cách rất tinh vi. Tham nhũng có hệ thống. Đã tạo ra một xã hội vô văn hóa, vô cảm, chết ai nấy bỏ, mất tính người, phá nát đạo đức truyền thống của dân tộc.

1. Mở bài

“Cộng Sản làm cho con người dối trá” (The communists make the people deceitful), (Bà Angela Merkel, Thủ tướng Đức).

“Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tượng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau lòng mà nói rằng: “Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá” (Gorbachev, cựu Tổng Bí Thư Cộng Sản Liên Xô).

Một chế độ dối trá chỉ “sản xuất” ra những con người dối trá. Hậu quả gian trá thể hiện rõ nét ở Việt Nam. Đó là trong 3 tuần qua, dư luận xôn xao và “bức xúc” trước vụ gian lận thi cử ở Hà Giang. Con gái của Bí thư tỉnh Triệu Tài Vinh đã được ông Vũ Trọng Lương, Phó Phòng khảo thí của Sở Giáo dục Hà Giang, gian lận bằng cách nâng điểm thi lên cao ngất.

Gian lận thi cử không chỉ xảy ra ở Hà Giang, mà còn ở nhiều tỉnh khác như: Phú Thọ, Lai Châu, Hòa Bình, Kontum, Điện Biên, Sơn La, Lâm Đồng, Bạc Liêu…

Sở Giáo dục mà hành động vô giáo dục như thế đã tạo ra “một cơn lũ cuốn trôi đi niềm tin của người dân”.

Ngoài việc giáo dục ra, còn có “văn hóa đéo”, bún chửi, phở chửi, cháo mắng ở Hà Nội.

2. “Sản phẩm” của chế độ Cộng Sản ở Việt Nam

2.1 Văn hóa "đéo" của người Hà Nội

Xin trích câu chuyện của tác giả Hà Lệ Nhân.

Lần đầu tiên mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Vào một con hẻm, tôi gặp một ông cụ đi ngược chiều, tôi lễ phép hỏi thăm nhà bạn tôi, ông cụ nghễnh ngãng nghe tôi nhắc lại câu hỏi hai ba lần, ông lấy tay nghiêng một bên tai và lắc đầu trả lời: “Tôi đéo hiểu ông nói gì cả!”. Tôi không buồn, đi tiếp. Thấy có mấy đứa trẻ đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: “Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?”

Một đứa bé trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: “Biết, nhưng đéo chỉ!”

Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên tôi hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?.

Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: “Đéo biết!”.

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: “Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao, mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ thô bỉ đến thế hả anh?”

Chẳng cần suy nghĩ gì, bạn tôi đã thuận miệng trả lời ngay: “Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!”

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo dạy môn văn, vừa đi dạy về, và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:

- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta, đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ… Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: “dũng cảm là gì?”. Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: “Nghĩa là… là…đéo sợ!

Sau đó, có một buổi họp về định hướng giáo dục XHCN, cháu liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ “dũng cảm” là: đéo sợ, cho ông thứ trưởng. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:

- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!

Đấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người như thế đấy. 

Đất nước kiểu nầy thì thật là đéo khá! 

Bài viết nầy có thể không đúng sự thật, nhưng nó nói lên cái văn hóa đó được thể hiện từ lời nói của một đứa trẻ, đến một thanh niên, một ông già. Không những chỉ ngoài xã hội mà còn cả nơi giáo dục về luân lý, đức dục, đó là nhà trường nữa. Không chỉ ở trường học, mà lên tới Bộ Giáo Dục nữa, thông qua lời nói của ông Thứ Trưởng Giáo Dục. 

2. 2 Quán “Bún chửi” Hà Nội

 
Lời bà chủ quán trên CNN (tạm dịch): Biến khỏi đây (Get out of here)

Hình ảnh bà chủ quán bún chửi Hà Nội trên CNN

 

Quán “bún chửi” được đưa lên đài CNN trong chương trình của Anthony Bourdain hồi tháng 9 năm 2016, dài 42 phút.

Quán “bún chửi” ở số 41 Ngô Sĩ Liên, Hà Nội, do bà Hán Kim Thảo (61 tuổi) làm chủ.

Đầu bếp Anthony Bourdain đã hòa mình vào dòng người Việt Nam ở Hà Nội, vào quán ăn đặc biệt gọi là “bún chửi”. Ông thuật lại, trong 45 phút tôi đã thấy bà chủ văng tục với hai khách hàng và nhân viên của bà.

“Một thanh niên ăn xong, bước ra hỏi: “Cô ơi, hết bao nhiêu tiền?”. Bà chủ ngẩng lên, xả vào mặt người nầy một loạt: “Có 40 ngàn thôi mày. Thấy đắt thì đừng ăn. Chê bún đắt tiền thì mua xôi mà ăn. Thằng hãm L. (?). Nói xong, bà chủ quay lại nói với nhân viên của bà: “Gọi bún đầy đủ thì tao đéo có làm đâu”.

Một phụ nữ mang ba lô kềnh càng vào quán, đứng lại giữa đường, nhìn khắp nơi tìm một ghế trống. Bà chủ Thảo mắng: “Chị phụ nữ ba lô kia, đi vào thì đi đi, vào trong mà ngồi đi. Mẹ mầy vất ba lô bây giờ đấy”.

Một nhân viên cho biết: “Hiện nay bà chủ chửi ít hơn trước kia rồi đấy”.

Một khách hàng quay sang nói với tôi: “Tôi đến đây vì tò mò muốn xem bà ấy chửi như thế nào, hôm nay chứng kiến thì quả là ghê thật”.

Một nhân viên cho biết: “Chửi thì chửi nhưng nghe riết rồi cũng quen, và biết tánh của bà ta như thế, thì không để ý làm gì. Nhiều người nhẫn nhục, chịu đựng với lý do là món ăn ở đây ngon, và bà ấy không chửi mình thì được rồi. Dần dà nhẫn nhục chịu đựng rồi thì cũng quen thôi.

Trên đài CNN khán giả thấy bà chủ với vẻ mặt rất “chảnh” trả lời một thực khách gọi món bún mọc. “Quán chị không có mọc, em thích thì ra ngoài chợ ăn, và tốt nhất là về nhà tự nấu lấy mà ăn. Ở đây không có mọc. Đi đi!”

Sau khi xem đài CNN, nhà báo Trương Anh Ngọc ở Rome (Italy) bình luận như sau: “Mấy người bạn mình bảo là họ rất tự hào khi thấy món “bún chửi” Hà Nội được lên CNN. Nhà báo cho biết: “Mình chỉ thấy thật xấu hổ. Mình không thể chấp nhận một dịch vụ thiếu văn hóa như thế. Thứ văn hóa xuống cấp ấy sở dĩ còn tồn tại và phát triển bởi vì người ta chịu nhục để được miếng ăn”.

Những câu chửi tục và thái độ của bà chủ nầy được đài CNN dịch ra tiếng Anh truyền đi khắp thế giới’. Nhà báo kết luận: “Ngon ư? Xin lỗi! Tôi cần được tôn trọng”.

Cái thứ văn hóa thiếu giáo dục nầy chỉ có ở Hà Nội thôi. Ở các xã hội văn minh, phương châm bán hàng là “Khách hàng là trên hết”. (The customer is always right). Người khách bỏ tiền ra để được phục vụ một cách tử tế và được tôn trọng.

Suy cho cùng, chính thực khách đã tiếp tay để cho cái dịch vụ thiếu văn hóa nầy tồn tại. Thật ra, người Hà Nội ngày nay đã hội nhập vào cái văn hóa không văn minh nầy, bởi vì các sinh hoạt của họ cũng nhuần nhuyễn “hòa tan” trong cái văn hóa “đéo” của người Hà Nội.

Ngoài “bún chửi” ra, còn có món “phở chửi” và “cháo quát” vẫn làm ăn phát đạt lắm.

3. Gian lận kỳ thi ở Hà Giang

3.1 Cán bộ Sở Giáo dục Hà Giang nâng điểm cho con gái của Bí thư tỉnh.

 

“Cộng Sản làm cho con người dối trá”, không chỉ ngoài xã hội, mà ngay trong cơ sở giáo dục đào tạo con người nữa. Sự gian trá bao trùm trên tất cả những sinh hoạt thi cử. Thí sinh gian lận, giám thị gác thi gian lận, giám khảo chấm thi gian lận. Tất cả các sinh hoạt giáo dục không tránh khỏi gian lận, gian manh, xảo trá.

Trong kỳ thi Trung Học Phổ Thông (THPT) quốc gia 2018, một vụ gian lận thi cử chưa từng có đã bị phanh phui ở Hà Giang, với 330 bài thi của 114 thí sinh được nâng điểm. Con gái của Bí thư tỉnh là ông Triệu Tài Vinh, cô tên Triệu N.M, đã được ông Vũ Trọng Lương, Phó Phòng khảo thí của Sở Giáo dục Hà Giang, gian lận bằng cách nâng điểm thi lên cao ngất.

Với môn Toán, nhiều giáo sư, học giả toán học, đã phản ảnh rằng đề toán năm nay quá khó mà chính bản thân họ cũng khó có thể giải hết đề thi này trong thời gian quy định. (90 phút)

GS Nguyễn Tiến Dũng, đoạt Huy chương Vàng Olympic Toán học Quốc tế cho biết, ông phải mất một tiếng đồng hồ để giải 4 bài toán. Còn bài thứ năm tôi không giải nổi trong một tiếng đồng hồ.

Nhà Toán học Nguyễn Hữu Việt Hưng cho biết: “Tôi nghiêm chỉnh thừa nhận rằng 90 phút không đủ cho tôi làm 50 câu hỏi của đề thi toán”.

Môn Toán khó như vậy mà Hà Giang có tới 57 thí sinh đạt điểm 9 trở lên, trong khi một số tỉnh thành khác như TP.HCM chỉ có 32, và Nam Định có 13 thí sinh đạt kết quả như thế. 

Trong 114 thí sinh được nâng điểm gồm có con của những viên chức có quyền và những đại gia của tỉnh Hà Giang. Như vậy, ông Vũ Trọng Lương, vừa được điểm tốt của cấp trên, vừa nhận hối lộ của những phụ huynh học sinh là triệu phú. Làm một công mà được hưởng hai mối lợi.

Sửa điểm mỗi thí sinh chỉ mất có 6 giây. Nâng điểm cho 114 thí sinh mất 11phút 40 giây. Chỉ nhấp chuột trong một thời gian ngắn như thế mà có thể phải nằm nhà đá một thời dài, theo tỷ lệ thì ít nhất là 11 tháng 40 ngày, tính ra là 12 tháng 10 ngày. Kẻ gian bị trời hại.

Hai cán bộ thanh tra vắng mặt trong buổi quét (Scanning) bài thi ở phòng giám khảo Hà Giang.

Bài thi trắc nghiệm (a.b.c khoanh) được chấm điểm bằng dụng cụ quét. Hai cán bộ của Đại học Tân Trào được Bộ GD-ĐT cử làm thanh tra phòng chấm bài thi, là Khổng Chí Ng. và Trần Quang H. đã tự ý bỏ phòng giám khảo để trở về trường tham gia buổi họp bầu lãnh đạo của Đại học Tân Trào. Nhiệm vụ thanh tra việc chấm điểm là phải có mặt thường xuyên để kiểm soát toàn bộ các công việc của hội đồng giám khảo.

Gian lận thi cử tạo ra bất công xã hội, đạo đức suy đồi của cán bộ, phạm pháp trong khi thi hành công vụ. Tình trạng nầy không phải là cá biệt mà là đại trà lan rộng trên cả nước. 

3.2 Những ai đã phanh phui vụ gian lận kỳ thi Trung Học Phổ Thông năm 2018

Ba thầy giáo: Vũ Khắc Ngọc, Đỗ Ngọc Hà và Nguyễn Thanh Tùng đang làm việc ở trung tâm giáo dục trực tuyến (Online) Hà Nội. Thầy giáo Vũ Khắc Ngọc có 40,000 học sinh tham gia học trực tuyến. trả lời phỏng vấn của nhà báo, cho biết, sau khi Bộ Giáo Dục-Đào Tạo công bố danh sách thí sinh trúng tuyển của các tỉnh trên toàn quốc, kèm theo bảng thống kê, ba thầy giáo rất ngạc nhiên, nhất là bài toán rất khó, đến nỗi một tiến sĩ Toán học cũng không có thể làm được trong thời gian qui định là 90 phút, thế mà thí sinh ở Hà Giang được điểm cao nhất.

Căn cứ vào bảng thống kê, ba thầy giáo nầy thấy có nhiều điểm bất thường, nhất là ở Hà Giang. Ba thầy cho biết, với trách nhiệm của một nhà giáo, của một công dân nên họ cương quyết làm sáng tỏ vụ tiêu cực nầy.

Để tránh việc bị ghép tội vu cáo, bôi nhọ, ba thầy lên kế hoạch, trước hết phải kéo báo chí vào cuộc. Khi báo chí lên tiếng thì ba thầy căn cứ vào đó mà giải thích, chứng minh gian lận kỳ thi.

3.3 Kỳ thi Trung Học Phổ Thông năm 2018

Kỳ thi Trung Học Phổ Thông năm 2018 có 925,792 thí sinh dự thi.

1). “Kỳ thi trong hai mà một”

Kỳ thi Trung Học Phổ Thông giống như thi tú tài trước 1975. Kỳ thi nầy được gọi là “Kỳ thi trong hai mà một” nghĩa là một kỳ thi có hai mục đích: là lấy Bằng Tốt Nghiệp Trung Học và tuyển sinh vào các đại học, cao đẳng. 

Đó là lý do gian lận đến kỷ lục trong kỳ thi nầy. Người có quyền, có tiền muốn cho con mình chắc chắn được nhận vào đại học qua số điểm của kỳ thi.

Việc tổ chức rất phức tạp và thay đổi mỗi năm. Sở Giáo Dục-Đào Tạo phối hợp với các đại học và cao đẳng thực hiện kỳ thi.

2). Đề thi và các hình thức làm bài thi

Thí sinh phải làm 4 bài thi trong đó có 3 bài trắc nghiệm (a.b.c khoanh) và một bài viết là môn Việt Văn.

Ba bài trắc nghiệm gồm có các môn: Toán, Vật lý, Hóa học, Vạn vật, Lịch sử, Địa lý.

3). Lịch thi năm 2018.

Kỳ thi diễn ra trong 3 ngày, từ 25-6 đến 27-6-2018. Tuy nhiên, chiều ngày 24-6 thí sinh phải đến phòng thi làm thủ tục dự thi và kiểm soát lại những chi tiết về lý lịch của thí sinh.

4. Những mánh khóe gian lận của thí sinh

4.1 Thí sinh gian lận 

 
Thí sinh có ba tay, 1 tay dưới bàn

Giấu phao thi vào ngực

Kể từ năm 2015, Việt Nam kết hợp hai kỳ thi tốt nghiệp phổ thông và tuyển sinh vào đại học, được tổ chức cùng một ngày trên toàn quốc. Gọi là “Kỳ thi trong hai mà một”. Kỳ thi nầy là một sự kiện rất quan trọng, mở cánh cửa cho học sinh tìm việc làm hoặc được nhận vào đại học. 

Học sinh quyết chiếm cho được mảnh bằng nên hiện tượng gian lận thi cử được phát triển rầm rộ ở khắp nơi trên toàn quốc. Chỗ nào có trường thi thì có nhiều cửa hàng bán phao thi công khai.

4.2 Phao thi

Phao thi nhuộm trắng sân trường sau giờ thi

Phao thi là một dụng cụ gian lận thi cử. Chữ “Phao” bắt nguồn từ phao cứu sinh trên biển, cứu mạng người, không để chết chìm dưới nước. Phao thi ghi những tài liệu để qua mặt các giám thị gác thi, để cứu mạng những học sinh học kém.

Phao thông thường là những mảnh giấy nhỏ nằm trong lòng bàn tay, chữ nhỏ nhưng rất rõ nét. Các nữ thí sinh mặc váy ngắn thì viết tài liệu ở bắp đùi. Nhiều cô đặt phao thi vào ngực. Ngày nay, gian lận thi bằng những thiết bị công nghệ cao, lưu trữ tài liệu trong điện thoại di động hoặc thiết bị liên lạc giữa thí sinh và người bên ngoài. Đó là thí sinh cho biết đề thi, người bên ngoài giải đề thi rồi chuyển vào phòng thi.

4.3 Về phần giám thị coi thi

 
Nhắm mắt làm ngơ

Cô Lê Thị Hải thu lại số "phao" đã phát cho thí sinh

Giám thị “ngoảnh mặt làm ngơ” hoặc “nhìn trời hiu quanh”, để cho thí sinh tha hồ quay cóp nhau. Đánh bùa. Cũng có giám thị chép bài của thí sinh nầy rồi chuyền cho thí sinh khác.

Sau giờ thi, phao thi tràn ngập sân trường chứng tỏ có rất nhiều thí sinh gian lận hoặc mưu đồ gian lận. Phao thi đã tồn tại trong nhiều năm qua, chứng tỏ nó còn công dụng. Còn gian lận.

4.4 “Học sinh thi đậu tốt nghiệp 100% không cần dò kết quả”. 

Hiệu trưởng trường cấp ba Mang Thích, Vĩnh Long, dán thông cáo: “Học sinh thi đậu tốt nghiệp 100% không cần dò kết quả”. Đóng dấu ký tên: Nguyễn Văn Bon.

5). Những câu chuyện liên quan đến ngành giáo dục ở Hà Giang

5.1 Thí sinh đỗ thủ khoa Đại học Sư phạm về quê nuôi heo, làm ruộng

1). Cô Bùi Thị Hà, quê ở Hà Giang, đậu thủ khoa Đại học Sư phạm Hà Nội năm 2016, không xin được việc làm.

Hoàn cảnh gia đình khó khăn. Cha chết vì tại nạn giao thông, bà nội trên 80 tuổi bịnh đau tim, mẹ bịnh hoạn thường xuyên. Vì không xin được việc làm nên phải về quê nuôi heo làm ruộng để nuôi gia đình.

Cô Hà có gởi “Tâm thư” xin việc cho Bí thư tỉnh Hà Giang nhưng không được trả lời.

Đại học Sư phạm đào tạo giáo chức chứ không phải đào tạo nghề nuôi heo, làm ruộng. May mắn là cô Hà còn có đất để làm ruộng, nếu không thì có lẽ phải đi làm ô sin, hoặc bán trôn nuôi miệng, một nghề thịnh hành ở VN. “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”.

2). Cả họ làm quan

Ông Bí thư tỉnh ủy Triệu Tài Vinh đã bị báo chí phanh phui về việc “cả họ làm quan”, không chỉ gia đình mà cả dòng họ ông được đưa vào nắm giữ những ban ngành trong tỉnh.

Vợ. Phạm Thị Hà. Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp-Phát triển Nông thôn.

Các em trai:

Triệu Tài Phong. Bí thư huyện ủy huyên Quang Bình, Hà Giang.

Triệu Tài An. Phó Chủ tịch UBND huyện Hoàng Su Phì

Triệu Tài Tân. Phó Giám đốc Viễn thông, HG

Em gái. Triệu Thị Giang. Phó Phòng Kinh tế Sở Kế hoạch Đầu tư, HG. Chồng (Em rể). Mạc Văn Cường. Phó Giám đốc Công an thành phố.

5.2 Hiệu trưởng biến trường học thành lầu xanh ở Hà Giang

1). Thầy trò mua bán dâm tại trường học.

 
Bị cáo Thúy Hằng trên đường vào tòa

Thầy trò trước vành móng ngựa

Sầm Đức Xương, hiệu trưởng trường trung học cấp ba Việt Lâm, huyện Vị Thanh, tỉnh Hà Giang, đã dùng quyền lực đe dọa những nữ sinh xinh đẹp, nhà nghèo mà học kém để gạ tình. Nếu ưng thuận thì được nhiều tiền và việc học tiến bộ. Trái lại, nếu không, thì bị ở lại lớp.

Nữ sinh bán dâm đầu tiên là Nguyễn Thị Thanh Thúy, đã khai trước tòa hồi năm 2011 là y thị đã có quan hệ tình dục với hiệu trưởng nầy 6 lần, trong đó có 2 lần tại văn phòng hiệu trưởng. Bán trinh giá 3 triệu đồng, bán dâm từ 500 ngàn trở lên. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương đã chi trả cho Thanh Thúy 4 triệu 500 ngàn đồng.

2). Thiết lập đường dây gái gọi tại trường học.

 
Hiệu trưởng Sầm Đức Xương

Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND Hà Giang.

Nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Thúy lôi kéo Nguyễn Thúy Hằng bán dâm cho hiệu trưởng 3 lần, nhận được 650,000 đồng.

Thầy trò, hiệu trưởng nầy mở rộng địa bàn hoạt động bán dâm lên tới cấp tỉnh. Thanh Thúy và Thúy Hằng đã cung cấp tình dục cho những cán bộ lãnh đạo tỉnh, đứng đầu là Chủ Tịch UBND tỉnh là Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, gồm những giám đốc các sở và ban ngành.

Hai học sinh nầy đứng đầu đường dây gái gọi tại trường cấp ba Việt Lâm. Đã có một “danh sách đen” những cán bộ mua dâm học sinh. Hai nữ sinh nầy nhớ thuộc lòng số phone của những cán bộ tỉnh. Dịch vụ bán dâm bằng cell phone tiến hành đều đặn.

Do yêu cầu của khách hàng, Thúy Hằng và Thanh Thúy mở rộng thị trường bán dâm đến trường cấp hai trong tỉnh. Hàng chục nữ sinh từ 13 đến 18 tuổi tham gia đường dây gái gọi nầy. Thúy Hằng đã lừa một học sinh 13 tuổi đến khách sạn cho hiệu trưởng Sầm Đức Xương phá trinh.

Vì có liên quan đến Chủ tịch UBND và 16 cán bộ lãnh đạo tỉnh, nên các phiên tòa được xử kín. 16 cán bộ có tên trong danh sách đen mua dâm được lọt lưới pháp luật.

Sầm Đức Xương 9 năm tù giam. Nguyễn Thị Thanh Thúy và Nguyễn Thúy Hằng mỗi người 36 tháng tù về tội môi giới mãi dâm.

6. Nhà trường Xã Hội Chủ Nghĩa dùng biện pháp nhồi sọ học sinh

6.1 Chương trình nhồi sọ học sinh

“Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá” (Gorbachev). Tuyên truyền bằng phương pháp nhồi sọ.

1). Nhồi sọ ở lớp mẫu giáo

Ngay từ khi đứa bé vào nhà trẻ, mẫu giáo, thì luôn luôn được nghe cái điệp khúc “Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Râu bác dài, tóc bác bạc phơ. Em âu yếm hôn lên dế bác…”

2). Nhồi sọ ở bậc tiểu học

 

Câu kinh nhật tụng phải thuộc nằm lòng là: “Em quyết tâm học tập tốt, lao động tốt, làm tốt 5 điều bác dạy”. “Ai yêu bác Hồ hơn các em nhi đồng”. 

Học sinh phải vào Đội Thiếu Niên Tiền Phong Hồ Chí Minh. Quàng khăn đỏ. 

 
Đội Thiếu Niên Tiền Phong HCM

“Lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh”
3). Nhồi sọ ở trung học

 

Luôn luôn học tập theo gương đạo đức của bác Hồ. Phấn đấu để được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, rồi vào đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhiệm vụ chính thức được ghi như sau:

“Luôn luôn phấn đấu vì lý tưởng của Đảng và theo gương đạo đức của bác Hồ. Tích cực học tập, lao động rèn luyện, tham gia các hoạt động xã hội, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.

Đạo đức bác Hồ ư?. “Lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh”. Về tình dục thì Hồ Chí Minh là tay đệ nhất sở khanh. Già không bỏ, nhỏ không tha, Tây,Tàu, Nga, gái thiểu số… cũng đều bị xơi tái ráo nạo. Đặc biệt là chơi quỵt, chơi chạy, con rơi con rớt đầy đàn… Bỏ vợ, từ con là đạo đức cách mạng của Hồ Chí Minh đó.

Tư tưởng vọng ngoại của Hồ Chí Minh. Khi ở hang Pắc Bó, ngoài việc luyện nhất dương chỉ với cô gái người Tày Nông Thị Trưng, ông Hồ đã sống với hai thằng Tây cà chớn, râu rìa và trán sói, tức là Các Mác với Lênin. Núi Các Mác, suối Lênin.Trước khi chết cũng viết di chúc ước nguyện được xuống địa ngục để sống với hai thằng Tây lưu manh đó.

 
Người Nga đập đầu Lênin

 
Núi Các Mác, suối Lênin ở hang Pắc Bó

6.2 Thầy cô giáo bị khinh bỉ

1). 21 cô giáo được cử đi hầu rượu cho các đại gia

21 cô giáo được cử đi tiếp khách, hầu rượu trong tiệc liên hoan tại thị xã Hồng Lĩnh.

Một văn bản hành chánh của UBND tỉnh Hà Tĩnh nêu rõ tên tuổi của 21 cô giáo xinh đẹp được cử đi tiếp khách, hầu rượu trong một tiệc liên hoan đầu tư kéo dài trong 3 ngày từ 12 đến 14-8-2016.

Sau chương trình ca nhạc “Liên hoan Dân ca Ví dặm Nghệ-Tĩnh”, 21 cô giáo nhan sắc hấp dẫn nầy còn phải cùng quan khách tới một nhà hàng ở thị xã Hồng Lĩnh cùng nhau ăn uống, tiếp bia rượu và hò hát suốt mấy ngày liên hoan của tỉnh.

Sau mấy ngày liên hoan tưng bừng, một số cô giáo không bằng lòng, cho rằng sự việc làm đó ảnh hưởng đến tư cách và cuộc sống cá nhân của họ. Một vài tờ báo cho biết đó không phải là nhiệm vụ của giáo viên. Việc cử cô giáo đi tiếp khách, hầu rượu cho các đại gia đầu tư là một sỉ nhục, vô đạo lý, không thể chấp nhận được.

Thế nhưng đa số cô giáo trong 21 người đó thì tỏ ra thích thú và hãnh diện.

2). Phụ huynh đến trường bắt cô giáo phải quỳ gối xin lỗi.

Ngày 4-3-2018, ông Huỳnh Công Sơn, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, Huyện Bến Lức (Long An) xác nhận cô giáo tên Nhung đã phạt học sinh quỳ gối nên phụ huynh học sinh là Võ Hoài Thuận, cán bộ đảng viên buộc cô Nhung phải quỳ xuống xin lỗi.

 
Cán bộ đảng viên Võ Hoài Thuận buộc cô giáo phải quỳ xin lỗi


Vì sợ bị đuổi việc nên cô Nhung phải quỳ gối xin lỗi. Vụ việc gây xôn xao ở địa phương với những ý kiến trái chiều nhau.

Ông Lưu Bình Nhưỡng, đại biểu Quốc hội, cho biết: “Dân tộc ta có truyền thống “tôn sư trọng đạo”, chẳng có ai nghĩ rằng sẽ có một ngày phụ huynh hành xử như sự việc của ngày hôm nay. Giáo viên có quyền áp dụng những biện pháp uốn nắn học trò, mặc dù hình thức bắt quỳ gối không còn phù hợp. Tuy nhiên, việc phụ huynh “trả thù” cô giáo bằng cách bắt cô quỳ gối là hành động thiếu văn hóa, sai pháp luật trầm trọng, rất khó có thể chấp nhận được”.

7. Những tệ nạn trong nhà trường Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay

7.1 Bạo lực học đường

Bạo lực học đường bao gồm học trò đánh thầy, cô giáo. Thầy cô giáo mất nết đánh đập học trò, và học trò đánh nhau với học trò. Bạo lực nầy là hậu quả của công an đánh đập dân chúng mà cụ thể là đánh chết người trong đồn “Côn an”. 

1). Học trò đánh thầy cô giáo. Đạo lý ở đâu?

Người Việt Nam có truyền thống tôn sư trọng đạo. Thầy cô giáo được gia đình và xã hội kính trọng, những châm ngôn “không thầy đố mầy làm nên”, “Muốn sang phải bắt cầu kiều, muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”, “Không thầy đố mầy làm nên” . Thế nhưng, ngày nay một số lớn học sinh không còn kính trọng những người đã đem tâm huyết ra dạy dỗ mình nên người nữa. Nhiều đệ tử đã ra tay hạ gục sư phụ ngay trong lớp học, trên bục giảng.

Đó không phải là những trường hợp hiếm hoi, mà nó phát triển “đại trà” trong các trường học khắp nơi trong nước.

a. Cô giáo Lý Thị Thu Sương bị học sinh Nguyễn Như Thành đánh gãy xương sống mũi. Lý do là Thành không làm bài tập môn hóa học, đã bị cô giáo nhắc nhở.

 
Cô giáo Sương bị học sinh đánh gãy xương sống mũi, bất tỉnh

Một thầy giáo cũng bị học sinh đánh.

b. Một thầy giáo bị học sinh đánh trọng thương

Thầy giáo Nguyễn Văn Hải, chủ nhiệm lớp 11 trường Vĩnh Hưng, Tân An, phải nhập viện vì bị học sinh đánh.

Lý do. Học sinh Nguyễn Văn Thoại không thấy tên mình trong danh sách được lên lớp, bèn ra trước cổng trường cầm hung khí chờ sẵn. Khi thầy Hải chạy xe ra cổng thì Thoại dùng gậy triển khai chiêu đả cẩu bổng tấn công tới tấp. Cũng may, nhờ thầy Hải có đội mũ an toàn, nên chỉ bị trọng thương ở thân thể, phải đưa đi cấp cứu, thương tích 12%.

c. Học sinh hạ gục thầy trên bục giảng

Ngày 17-7-2010, học sinh Vũ Hoàng Hiếu, lớp 11 trường Ban Mê Thuột, đã dùng thanh gỗ có đóng đinh ở đầu, ra tay tới tấp tấn công giáo viên môn toán Lưu Phước Mỹ. Thầy giáo ngã quỵ bất tỉnh trên bục giảng, với thương tích 20%. 

Lý do. Bị thầy nhắc nhở vì không đứng dậy chào thầy trong khi cả lớp nghiêm trang đứng lên.

 
Thầy giáo Lưu Phước Mỹ đã bị học sinh Vũ Hoàng Hiếu đánh phải đi cấp cứu

2). Nhiều thầy cô giáo mất nết đánh đập học trò

a. Trẻ em bị hành hạ ngay tại nhà trẻ

Bé Nguyễn Anh Đạt, 3 tuổi, ở trường mầm non Thiện Ý, Đà Lạt, bị chết ngạt do cô giáo đặt cháu vào thang máy để dọa cho cháu nín khóc.

Hồi tháng 4 năm 2016, cháu Trần Minh Khoa, 5 tuổi, ở trường mầm non Ngân Hà, Đà Nẵng bị cô giáo đánh thủng màng nhĩ do dùng tay tát mạnh vào mặt và tai. Một phụ huynh ở Quận 3 Sài Gòn cho biết con bà bị đánh nứt xương bàn tay vì cháu cầm viết tay trái.

b. Bé lớp một bị đánh tím mặt vì viết chính tả chậm

 
Hình em bé trên báo DailyMail* Cô giáo Thu Trà hối hận

Chiều ngày 29-3-2016 trên mạng xã hội xuất hiện hình ảnh một bé gái với đôi mắt, gò má và khuôn mặt bị bầm tím. Tin báo chí cho biết bé gái tên Phàn Chung Thủy, 6 tuổi, ở xã Phìn Ngan, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai, viết chính tả chậm nên bị cô giáo Trần Thị Thu Trà đánh đập. Cháu Thủy được đưa vào bịnh viện Đa khoa Bát Xát cấp cứu.

Sự việc được tờ DailyMail (Anh Quốc) đăng lại như sau: “A teacher who beat a six-year-old across the face with a ruler because she made a spell mistake is facing the sack in northern Vietnam. Her teacher, Tran Thi Thu Tra, flew into a rage when she saw the youngster struggling with during a spelling test. The young girl, known o­nly as T. pictured required hospital treatment after being beaten by a reacher”

Bên cạnh hiện tượng học trò đánh thầy nở rộ khắp nơi, thì đội ngũ giáo chức lại xuất hiện những ông thầy bà cô mất nết.

Việc thầy cô giáo ngược đãi học sinh, tuy không nhiều, nhưng đã xảy ra khắp nơi. Từ roi vọt đến bạo hành bằng lời nói, đã diễn ra dưới nhiều hình thức khác nhau. Phụ huynh ghi nhận có những vụ phạt có tính cách vô nhân tính. Vụ phạt độc đáo nhất được tổ chức y chang như đấu tố trong Cải Cách Ruộng Đất của Đảng trước kia. 

Học sinh cả lớp lần lượt tố cáo, lên án, rồi mỗi em lên tát vào mặt bị cáo. Cũng có trường hợp phụ huynh phản ảnh cô giáo dùng chổi chà đánh học sinh.

c. Chào thầy dạy toán bằng tiếng Anh, trò bị đánh.

 
Học trò nằm bịnh viện vì bị thầy giáo đánh

Ngày 15-3-2017, tại trường trung học Cà Mau, giáo viên Tăng Hùng Cường, dạy môn toán, vào lớp, các em học sinh đứng lên chào thầy bằng tiếng Việt. Một học sinh tên Danh lại chào thầy bằng tiếng Anh “Hello teacher” nên bị thầy dùng thước đánh vào tay và mặt. Học trò ôm cặp ra khỏi lớp. Ban giám hiệu đến giải quyết. Thầy giáo Tăng Hùng Cường cho biết đã uống rượu trước khi lên lớp và đánh học sinh.

Những ông thầy gạ tình lấy điểm, những thầy giáo cưỡng hiếp học sinh chỉ mới 8 tuổi ở lớp 4 đã đăng đầy trên các báo.

3). Hỗn chiến giữa thầy trò

Ngày 17-9-2009, 3 học sinh Nguyễn Duy, Nguyễn Văn Khẩn và Nguyễn Thương, lớp 10 trường Chu Văn An, Gia Lai, bỏ lớp đi nhậu, bị thầy môn Anh văn Lê Văn Lợi ghi tên vắng mặt vào sổ đầu bài. Sau khi chất vấn thầy, Nguyễn Duy cầm viên gạch đánh thầy Lợi. 

Thầy Vịnh dạy môn Toán, cô Hoa môn Văn xông vào can ngăn, cũng bị Duy và Khẩn rượt đánh. Cả ba chạy trối chết. Thấy vậy, nhiều thầy cô khác nhảy vào can thiệp, thế là một trận hỗn chiến giữa thầy trò diễn ra trước mặt các học sinh các lớp tràn ra xem.

Ngày 29-9-2009, Hội đồng kỷ luật nhà trường đuổi học 1 năm hai học sinh tên Duy và Khẩn, học sinh tên Thương bị ở lại lớp.

4). Học trò đánh nhau. Đa số là nữ sinh

 
Nắm tóc và lột nội y là chiêu sở trường của nữ sinh

a. Màn túm tóc, xé áo đánh nhau của hai nữ sinh

 

Tối hôm 1-11-2014, một clip dài hai phút được tung lên mạng ghi lại hai nữ sinh tỷ thí với nhau như một màn đô vật. Sau vài câu khẩu chiến, hai nữ sinh xông vào nhau, miệng văng tục, tây chân đấm đá kịch liệt. Chung quanh là những bạn đứng xem. Thờ ơ, mà còn cổ vũ nữa. 

Một cô gái bị xé rách áo, lột nội y. Cô gái dùng áo để che ngực nhưng cũng bị giật đi. Để ngực trần. Những người chứng kiến không ai can ngăn cả.

Theo người đăng tải clip thì vụ việc xảy ra ở Bãi Cháy, Quảng Ninh.

b. Nữ sinh Thanh Hóa bị lột áo ngay cửa trường.

 

Giờ tan học. Nữ sinh tên B. lớp 10 trường Thọ Xuân, Thanh Hóa bị ba nữ sinh tấn công, lao vào đấm đá túi bụi. Tay nắm tóc, lột quần áo, trước sự chứng kiến của nhiều học sinh khác.

Nhà trường cho rằng vụ việc xảy ra bên ngoài trường học, nên để cho công an thụ lý.

Học sinh đánh nhau xảy ra hà rầm như cơm bữa. Đặc biệt là nữ sinh. Nữ kê tác quái, gà mái đá gà cồ.

7.2 Nữ sinh đua nhau đi phá thai, nạo thai.

Một thống kê cho thấy, 51% học sinh, sinh viên tán thành và cho biết việc trai gái ở thử với nhau trước hôn nhân là việc bình thường. Thiếu nữ vị thành niên đi nạo thai cũng là việc bình thường.
Cơ quan y tế cho biết, mỗi năm VN có 1,400,000 ca nạo thai, trong đó tuổi dưới 18, chiếm 500,000 vụ.
Chỉ riêng 9 tháng đầu trong năm 2006, Nhà Bảo Sanh Từ Dũ, Sài Gòn, đã có 18,821 ca nạo thai cho số trẻ vị thành niên. Ngoài ra nhiều bịnh viện có phụ sản khoa, vẫn tiến hành việc phá thai nên không có thống kê.

15 tuổi nạo thai 2 lần

Bác sĩ Phạm Thị Hồng Minh, giám đốc Trung Tâm Kế Hoạch hóa gia đình, bịnh viện Phụ Sản Trung Ương, cho biết trẻ em từ 15 đến 18, đôi khi đến bác sĩ, thì cái thai đã lớn từ 13 đến 15 tuần. Cũng có em 15 tuổi mà đã hút thai hai lần, nhưng đáng báo động là nhiều em chỉ có 11, 12 tuổi. Các bác sĩ sản khoa phải phát hoảng về kiến thức phòng tránh thai của các em “tuổi ô mai” hiện nay.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Hợi cho biết: “Nhiều bạn trẻ hiện nay, chủ động yêu, chủ động quan hệ tình dục, mà hoàn toàn bị động trong việc mang thai.” Cũng có người phát hiện ra mình có thai khi nó đã quá lớn.

Hiện nay có hơn 42,200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi, đang an nghĩ tại 2 nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên-Huế.

 
Nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên-Huế

8. “Việt Nam bây giờ phát triển dữ lắm”

 
Khu đô thị Phú Mỹ Hưng

“Việt Nam bây giờ phát triển dữ lắm”

Đó là ý kiến của một số người binh vực chế độ Cộng Sản trong nước, cho rằng Đảng đã có công lao rất lớn trong việc phát triển đất nước thông qua hình ảnh của những cao ốc và những phương tiện được hiện đại hóa.

Thật sự là đã có những cao ốc và những phương tiện hiện đại như thế, nhưng không phải là thành tích vĩ đại của Đảng. Xin chứng minh như sau:

1). Xây dựng đất nước trong thái bình suốt gần nửa thế kỷ với một quốc gia có nhiều tài nguyên dồi dào, phong phú, thì cũng không có thành tích to tát gì lắm để hãnh diện. Chỉ cần một phụ nữ lương thiện, biết quản lý ngân quỹ gia đình, thực hiện thì còn tốt hơn Đảng CSVN rất nhiều, vì bà nầy không tham nhũng, không ăn cắp tài nguyên quốc gia như các cán bộ lãnh đạo đất nước như trước kia và hiện nay đã làm.

2). Việt Nam có rất nhiều tài nguyên như: dầu mỏ, than, tài nguyên biển, rừng, sinh vật, bauxite, thiếc, đồng, vàng, sắt, đá vôi, đá quý, crom, cát thủy tinh…

Những tài nguyên nầy tạo ra một ngân sách quốc gia rất lớn. Khi đã có tiền thì bà nội trợ nầy chỉ hú lên một tiếng, chỉ đăng một thông cáo ngắn thì cả chục công ty nổi tiếng nhất thế giới ào ào vào xin được làm thuê, kể cả việc đưa hối lộ.

Một sự thật để chứng minh là công ty nổi tiếng Hoa Kỳ, Skidmore, Owings and Merrill đã nhận thiết kế dự án Khu Đô Thị Phú Mỹ Hưng với giá một triệu USD. Bảng thiết kế nầy đoạt giải thưởng của Viện Kiến Trúc Hoa Kỳ.

Nhưng một việc ăn hại xảy ra. Theo thiết kế thì hệ thống thoát nước phía nam phải kéo dài ra ngoài khu nhà ở dưới một mảnh đất khá lớn. Thế nhưng ông lãnh đạo Sài Gòn thấy đất trống bị bỏ uổng phí nên cho cắt ngắn hệ thống thoát nước, lấy đất của dự án bán cho người khác, lấy tiền bỏ túi vì đất đó không có chủ là ai cả.

Vì thế, khi trời mưa lớn nước tràn ngược trở vào khu nhà ở.

3). Chất lượng công trình không bảo đảm khi nhà thầu đưa hối lộ. Nhà đầu tư bỏ tiền ra lo hối lộ thì họ phải lấy số tiền đó lại. Thế là Việt Nam đã có những vật liệu xây cất đặc biệt như xi măng cốt tre thay vì cốt sắt để xây cầu.

Cầu Cần Thơ bị sập khi đang xây dựng, làm hơn 200 người chết và bị thương. Một phần của mặt cầu, cao 40m bỗng nhiên đổ sập xuống trong lúc có 250 thợ đang thi công ở dưới cầu.

Lý do sập là do xi măng trộn nhiều cát hơn quy định nên lâu khô và độ kết chặt không bảo đảm.

“Việt Nam bây giờ phát triển dữ lắm”. Nhìn bề ngoài thì thấy như vậy, nhưng tham nhũng làm giảm tuổi thọ của các công trình. Ví dụ như tuổi thọ của cây cầu là 100 năm, nhưng tham nhũng làm giảm tuổi thọ của nó còn 50 năm. Lúc đó cả bọn tham nhũng đương thời đã chết hết rồi. Thì ai chịu trách nhiệm đây?

9. Kết luận

Đảng CSVN cai trị dân tộc bằng những màn lừa bịp, dối trá. Bán nước một cách rất tinh vi. Tham nhũng có hệ thống. Đã tạo ra một xã hội vô văn hóa, vô cảm, chết ai nấy bỏ, mất tính người, phá nát đạo đức truyền thống của dân tộc.

Chủ tịch nước sửa năm sanh thì cán bộ giáo dục sửa điểm thi của thí sinh. Thượng bất chính hạ tắc loạn.

“Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tượng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau lòng mà nói rằng: “Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá” (Gorbachev, cựu Tổng Bí Thư Cộng Sản Liên Xô).

Minnesota ngày 29-7-2018

Rộ tin Võ Kim Cự sang Canada định cư?

Posted: 28 Jul 2018 07:46 PM PDT

Anh Quân (Danlambao) - Lâu nay cư dân mạng xôn xao về việc Võ Kim Cự, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh đi định cư tại Canada.

Chưa biết câu chuyện thực hư ra sao, nhưng nếu ông ấy từ bỏ xứ sở thiên đường này để tìm đến xứ tư bản giãy chết, thì thật là điều rất đáng tiếc. Lẽ ra ông ấy nên ở lại Việt Nam để được hòa mình cùng quê hương xử sở có nền dân chủ gấp vạn lần hơn xứ tư bản mới phải. Nhưng nếu ông ấy ra đi, thì bài này coi như là lời từ biệt tiễn đưa ông ấy đến bến bờ bình an.

Những "thành tích vẻ vang"

Xin sơ lược những “thành tích” của Võ Kim Cự trong “sự nghiệp” tàn phá đất nước trong mấy chục năm qua.

Ngạn ngữ Việt Nam có câu: “Nhất lé, nhì lùn, tam hô, tứ sún”, có ý nói những người có những đặc điểm trên thường có nhiều tài lẻ.

Võ Kim Cự được dân Hà Tĩnh gọi với biệt danh “trìu mến” là “Cự lùn”nên cũng có những “biệt tài” trong việc phá hoại đất nước. Cụ thể như sau:

1. Mở trường dạy nghề thất bại:

Cuối năm 2010, khi Võ Kim Cự vừa được bầu làm Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, với ý tưởng đón đầu đưa con em trong tỉnh vào làm việc tại các dự án ở Khu kinh tế Vũng Áng, trong đó mục đích chính là cho dự án Formosa, Chủ tich Võ kim Cự phê duyệt Dự án xây dựng Cơ sở đào tạo Cao đẳng nghề Vũng Áng - Hà Tĩnh, với tổng mức đầu tư hơn 500 tỷ đồng .

Dự án được triển khai xây dựng thuộc phường Kỳ Trinh, Thị  xã Kỳ Anh ngày nay, với diện tích hơn 16ha, quy mô 5.000 học viên/năm. Sau nhiều năm xây dựng, nhìn bề ngoài, cơ sở đào tạo này khang trang như một công trình với hàng ngàn người làm việc tại đây.

Tuy nhiên, ngôi trường hoành tráng này chỉ có hơn 100 học viên, trong đó chủ yếu là các em theo học bổ túc văn hóa.

Mục tiêu ban đầu của tỉnh Hà Tĩnh là xây dựng trường để đào tạo con em trong tỉnh trở thành những công nhân kỹ thuật, cung cấp cho dự án Formosa. Nhưng mục tiêu này đã thất bại. Vì với trình độ của đội ngũ giáo viên hiện có, có đào tạo các học viên ra cũng không bao giờ các nhà thầu nước ngoài nhận vào làm.

2. Dự án nước đội vốn 2.500 tỷ đồng.

Đây là dự án đầy tai tiếng khi Thanh tra Chính phủ (TTCP) chỉ ra nhiều dấu hiệu bất thường như kinh phí ban đầu là 1.850 tỷ đồng, nay chưa hoàn thành nhưng vốn bỏ ra đã lên 4.400 tỷ đồng (đội vốn 2.550 tỷ đồng).Theo kết luận của TTCP, dự án thể hiện sự “tiền trảm, hậu tấu” nóng vội, chủ quan và duy ý chí. Như việc chủ đầu tư chỉ định thầu cho nhà thầu là cổ đông của chủ đầu tư khi chưa được Thủ tướng Chính phủ cho phép, chỉ định thầu trái luật…

Với mục tiêu cấp nước cho Khu kinh tế Vũng Áng mà chủ yếu là dự án của Formosa, dự án này nhận được sự quan tâm đặc biệt của Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự.

Oái oăm thay, khi dự án đi vào hoạt động, đối tác số 1 là Formosa lại không “mua hàng”. Tức là không thực hiện cam kết như trước đây khi thực hiện dự án. Hiện chủ đầu tư của dự án như ngồi trên đống lửa vì Formosa không mua nước như cam kết ban đầu.



3. Dự án thép nghìn tỷ

Năm 2012, Dự án sản xuất thép Vạn Lợi tại Khu Kinh tế Vũng Áng, được ngân  hàng giải ngân gần ngàn tỷ đồng, bỏ hoang đến  nay. Theo đó, năm 2008, dự án Nhà máy gang thép có công suất 500 nghìn tấn/năm được khởi công, với tổng mức đầu tư gần 1.500 tỷ đồng, do Công ty Cổ phần Gang Thép Hà Tĩnh (Cty GTHT) làm chủ đầu tư (vốn điều lệ 885 tỷ đồng).

Dự kiến, nhà máy đi vào hoạt động năm 2010, giải quyết việc làm cho khoảng 1.200 lao động địa phương. Cty Gang thép Hà Tĩnh, gồm 4 cổ đông: Tập đoàn thép Vạn Lợi chiếm 58,4%; Cty Cổ phần đầu tư khoáng sản Hợp Thành 34%, còn lại là của hai cổ đông cá nhân. Tổng thầu thi công dự án là một tập đoàn của Trung Quốc. Phần lớn tiền đầu tư bằng vốn vay ngân hàng.

Chỉ vài tháng sau khi triển khai, Cty GTHT cơ bản đã đưa các hệ thống thiết bị về lắp đặt, xây dựng hệ thống nhà điều hành, nhà trộn… Đột nhiên, từ cuối năm 2009, những cán bộ, công nhân làm việc tại đây bắt đầu được chủ đầu tư thông báo tạm dừng thi công một số hạng mục, và bỏ không từ đó  cho đến hiện nay.

Năm 2013, Cty Sắt Vũ Quang (Cty con của Cty GTHT) bán 4.500 tấn quặng sắt đã qua sơ chế cho một đối tác ở Quảng Ninh. Con tàu chở 4.500 tấn quặng đang làm thủ tục rời cảng Vũng Áng, bỗng dưng Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự ra thông báo yêu cầu các cơ quan chức năng phải bốc dỡ 4.500 tấn quặng trở lại.

Gần nửa tháng con tàu bị giữ nhưng không có bất cứ cơ quan nào đứng ra nhận trách nhiệm về thủ tục tạm giữ con tàu này. Và con tàu đã rời Cảng Vũng Áng kèm theo biên bản xử phạt hành chính của Cảng vụ Hà Tĩnh vì “chưa làm thủ tục rời cảng”.

Giám đốc Cảng Vụ Hà Tĩnh thời điểm đó là ông Vương Bình Minh nói: “Lấy cơ sở gì mà giữ tàu của người ta. Mọi thủ tục đều đầy đủ hết, việc Cảng vụ Hà Tĩnh không làm thủ tục cho con tàu chở 4.500 tấn quặng rời cảng là vì thông báo của Chủ tịch Võ Kim Cự”.

Tại nhiều cuộc làm việc liên quan đến vấn đề nợ nần của Cty GTHT, lãnh đạo các ngân hàng cho biết Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Võ Kim Cự vẫn một mực ép các ngân hàng tiếp tục “bơm” tiền vào các dự án này.

Năm 2013, ông Võ Tá Nam - PGĐ Chi nhánh Hà Tĩnh - Ngân hàng Phát triển VN, chủ nợ lớn nhất của Cty GTHT nói: "Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh nhiều lần tổ chức các cuộc họp yêu cầu các ngân hàng tiếp tục cho Cty GTHT vay tiền nhưng không được chấp thuận”(1). (Theo báo Tiền Phong o­nline)

Từng bị cấm xuất cảnh

Sau đây là “chân dung” Võ Kim Cự với những  lần thất bại cay đắng khác:

Lần 1: Khi đang là Ủy viên BCH Đảng bộ huyện Cẩm Xuyên, Võ Kim Cự chỉ huy làm kênh mương thủy lợi kết hợp làm  kinh tế. Ông chỉ huy đoàn viên thanh niên gom hàng trăm tấn mảnh bom đem bán rồi xây ngôi nhà hai tầng làm trụ sở Huyện đoàn. Lại thêm việc “xé rào” đi tắt trong việc kết nạp đảng viên mới, nên Võ Kim Cự bị giáng cấp ra khỏi BCH Đảng bộ huyện. Sau đó được phục hồi BCH và làm Bí thư Huyện đoàn.

Lần 2: Tháng 10 năm 1989, Võ Kim Cự liên hệ với linh mục Nguyễn Đình Thi (quê Thổ Hoàng, Hương Khê, Hà Tĩnh) đang định cư tại Pháp, với dự định sang Pháp cùng Linh mục Thi vận động bà con Việt kiều quyên  góp tiền về xây nhà cho dân tránh bão.

Sau khi đã làm xong thủ tục chuyến bay sang Pháp, và mặc dù  đã ngồi yên vị trên máy bay, Võ Kim Cự đã bị an ninh mời xuống. Sau đó Võ Kim Cự bị cấp trên phê bình (có lẽ lí do là tiếp xúc và có ý xin sự giúp đỡ của các thế lực thù địch?)

Lần 3: Năm 1992, sau khi  Hà Tĩnh được tái lập năm 1991, Võ Kim Cự được bầu vào BCH Tỉnh ủy, HĐND tỉnh Hà Tĩnh, làm Tổng Giám đốc điều hành Liên doanh Austinh với Austrailia. Phía Hà Tĩnh góp vốn bằng tinh luyện ti-tan, phía Austrailia góp vốn bằng máy móc. Sản phẩm của ta làm ra bị tính giá rẻ mạt, còn máy móc cũ kĩ, thậm chí thải loại bị họ tính giá cao. Võ Kim Cự bị lừa, doanh nghiệp thua lỗ nặng, cơ sở sản xuất đổ vỡ, Võ Kim Cự bị đình chỉ công tác.

Lần 4: Tháng 2 năm 2017, tại kì họp  thứ 11, Ủy ban Kiểm tra TƯ kết luận về những sai phạm của Võ Kim Cự như sau:

“Đồng chí Võ Kim Cự chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của Ban cán sự Đảng UBND tỉnh và UBND tỉnh giai đoạn 2008-2016 và Ban Quản lý Khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh giai đoạn từ năm 2008 đến năm 2010. Đồng chí đã trực tiếp ký nhiều văn bản trái quy định, như: cấp giấy chứng nhận đầu tư, cho thuê mặt nước biển nằm ngoài khu kinh tế; đồng ý chủ trương cho Công ty Formosa tự giải phóng mặt bằng để xây dựng đường ống xả nước thải...; thiếu trách nhiệm chỉ đạo, thanh tra, giám sát quá trình triển khai thực hiện dự án”
(Theo báo Tiền Phong o­nline).

Điều hết sức lạ lùng là, nhờ vào biệt  tài luồn lách của mình, nên dù thất bại ê chề như vậy, nhưng con đường thăng tiến của Võ Kim Cự ngày càng hanh thông. Cứ sau mỗi lần thất bại thì Võ Kim Cự lại được thăng chức cao hơn trước.

Nhưng “sự nghiệp” nổi bật nhất của Võ Kim Cự là đã rước Formosa về Hà Tĩnh và gây ra thảm họa môi trường biển lớn nhất trong lịch sử Việt Nam.



Võ Kim Cự và Formosa

Kể từ khi Võ Kim Cự làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh, kiêm Trưởng Ban Khu Kinh tế Vũng Áng vào năm 2008, Võ Kim Cự đã nhiệt tình rải thảm đỏ mời cho bằng được cái Công ty Formosa vào đầu tư tại Khu Kinh tế Vũng Áng với hàng loạt ưu đãi, mà các doanh nghiệp trong nước có nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.

Võ Kim Cự đã cho Formosa thuê đất  thời hạn 70 năm, mà theo Luật Đầu tư năm 2014, cấp tỉnh chỉ được phép cho thuê đất thời hạn không quá 50 năm.

Cho thuê đất rẻ như cho: Tổng diện tích cho Formosa thuê là hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt biển (cảng Sơn Dương), với tiền thuê đất là 96 tỷ VN đồng. Tính ra tiền thuê đất là khoảng 415.000đ/ha/năm.

Ngoài ra, Formosa còn được miễn tiền thuê đất 15 năm, như vậy là Formosa chỉ trả tiền thuê đất trong thời hạn 55 năm. Họ còn được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp 10% từ năm có thu nhập chịu thuế (thông thường là 25%), 4 năm được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp, giảm 50% trong 9 năm tiếp theo.

Thậm chí để đảm bảo ổn định đầu tư, tại khoản 7, Điều 4, hợp đồng thuê đất ngày 6/2/2009 quy định“đảm bảo không thu hồi đất vì mục đích cộng đồng và phát triển kinh tế hay các mục đích khác. Đối với thu hồi đất vì lý do quốc phòng, an ninh, hai bên tiến thảo luận đi đến thống nhất bồi thường dứt điểm trước khi thực hiện”.
 
Như vậy, dự án không bị chi phối bởi Điều 38, Luật Đất đai 2003.

Sau vụ này, Võ Kim Cự đã được thăng tiến vù vù. Hết Chủ tịch tỉnh, Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh, rồi ĐBQH khóa XIV, Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam…

Thời đó dân Hà Tĩnh đồn rằng, khi bước đầu thực hiện dự án Formosa, công tác đền bù giải phóng mặt bằng gặp rất nhiều khó khăn, vì bồi thường giá rẻ mạt nên dân cực lực chống đối. Có kẻ hứa với Võ Kim Cự rằng, nếu Võ Kim Cự thực hiện được khâu giải phóng mặt bằng để giao đất cho Formosa, thì sẽ được giữ chức Chủ tịch và sau đó là Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh.

Vì vậy Võ Kim Cự đã rất hung hăng, rất điên cuồng quyết liệt, dùng mọi thủ đoạn trong việc đàn áp bắt dân di dời, kể cả dùng vũ lực. Để làm được việc này, Võ Kim Cự đã cho đào bới khai quật mồ mả cha ông họ đã sống yên ổn bao đời nay trên mảnh đất Kỳ Anh này, cho đập phá nhà thờ của bà con giáo dân để quyết lấy đất giao cho Formosa. 

Nhờ thành tích này, tháng 8 năm 2010, Võ Kim Cự thay ôg Lê Văn Chất làm chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh.

Tháng 2 năm 2015, Võ Kim Cự được ngồi vào ghế Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh thay Nguyễn Thanh Bình ra Hà Nội giữ chức Phó Ban Tổ chức TƯ, mặc dù chỉ còn mấy tháng nữa là đến kì Đại hội Tỉnh Đảng bộ Hà Tĩnh để bầu Bí thư nhiệm kì 2015-2020.

Đến trước kì Đại hội Tỉnh Đảng bộ Hà Tĩnh nhiệm kì XVIII sẽ diễn ra vào tháng 10 năm 2015, vì Võ Kim Cự sinh năm 1957, không đủ tiêu chuẩn để tái cử chức Bí thư nhiệm kì mới, nên Võ Kim Cự đã vận động Ban Chấp hành tỉnh Đảng bộ Hà Tĩnh khóa  XVII, gồm 55 người cùng kí đơn đề nghị TƯ cho Võ Kim Cự được ngồi tiếp thêm một nhiệm kì nữa, để tiếp tục hưởng những ân huệ do Formosa ưu ái.

Và 55 con “rô bốt” này đã ngoan ngoãn cùng kí đơn theo yêu cầu của Cự.

Nhưng mưu đồ bất thành, vì vậy Võ Kim Cự đành phải ngậm ngùi bàn giao chức Bí thư béo bở này cho Lê Đình Sơn, để ra Hà Nội làm Chủ tịch Liên minh Hợp tác xã Việt Nam nhiệm kỳ 2015-2020.

Nhưng thảm họa Formosa gây ra vào tháng 4 năm 2016, làm cho hàng ngàn tấn cá chết trên một chiều dài 250km tại vùng biển các tỉnh Miền Trung, do đó cơn phẫn nộ của nhân dân và búa rìu dư luận đổ trên đầu Võ Kim Cự là kẻ chủ mưu đưa Formosa vào Hà Tĩnh gây nên thảm họa này.

Sang Canada?

Mặc dù được TBT Nguyễn Phú Trọng hết sức ưu ái, vì đã có công tổ chức đón rước linh đình khi Nguyễn Phú Trọng vào Kỳ Anh nói là để “thăm tiến độ xây dựng Formosa”, nhưng tháng 9 năm 2017, Võ Kim Cự đành phải nghỉ hưu sau khi đã bị đảng lột bỏ mấy chiếc ão cũ mà y vứt bỏ trước đây, là cách những chức vụ khi còn làm Chủ tịch và Bí thư Hà Tĩnh.

Sau này tuy Võ Kim Cự đã theo Ba X về “làm người tử tế”, nhưng con người  này đã bị chính những người dân Hà Tĩnh nguyền rủa và căm ghét nhất. Vì đã đem lại nhiều tai ương và khổ đau cho nhân dân Hà Tĩnh nói riêng và nhân dân cả nước nói chung.

Nếu như Võ Kim Cự đã định cư tại Canada, thì điều này trái ngược với lí tưởng của những người cộng sản, là “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng cho sự nghiệp giải phóng loài người”.

Có người còn ví việc Võ Kim Cự đi định cư ở nước ngoài với hình ảnh “tàu chìm chuột chạy”. Không chỉ một mình Võ Kim Cự muốn bỏ chạy trước khi con tàu CNXHVN bị “ chìm” vì nợi nần chồng chất, và sự thối nát mục rữa của các tập đoàn tham nhũng, mà hàng loạt cán bộ cao cấp của nhà nước này đều đã lo “lót ổ” tại nước ngoài dưới nhiều hình thức, như có visa dài hạn, có tài khoản ngân hàng, mua nhà cửa..vv.

Nếu như Võ Kim Cự đã thực sự định cư tại Canada như tin đồn, thì cũng xin chúc mừng một “nhân tài đất Việt” đã biết tự cứu lấy mình trước khi trời cứu. Và cũng là tấm gương cho các đồng chí của ông “học tập và làm theo”.

Nhưng dù sao cũng xin chúc mừng ông Võ Kim Cự là đã “ hồi hộp nín thở” trong thời gian qua, và nay đã được “hạ cánh an toàn”.

Vũ Thư Hiên - Người giã từ thiên đường ảo ảnh

Đỗ Trường (Danlambao) - Khi nhát dao chém ngang hình đất nước, thì văn học Việt cũng chẻ đôi dòng chảy. Bắc Nam như hai thái cực đối nghịch nhau về cả tư tưởng lẫn bút pháp. Sau Nhân văn giai phẩm, trên đất Bắc lại một cuộc nồi da xáo thịt nữa xảy ra với cái tên gọi mơ hồ: Xét Lại. Cơn sóng ngầm ấy cuốn đi rất nhiều công thần, và những nhà báo, văn nhân, một thời đã từng là bạn bè, đồng chí. Nhà văn Vũ Thư Hiên và cha mình, cụ Vũ Đình Huỳnh, người thư ký đặc biệt của Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng nằm trong số đó. Chín năm dài đằng đẵng trong lao tù, cứ tưởng Vũ Thư Hiên đã đoạn tuyệt với văn thơ. Nhưng kỳ lạ thay, chính những năm tháng quằn quại đớn đau ấy là chất liệu, nguồn thực phẩm vô tận nuôi dưỡng, thôi thúc tâm hồn, để Vũ Thư Hiên viết nên những tác phẩm tuyệt vời, với bút pháp hiện thực nhân đạo đặc trưng đến vậy. Và có thể nói, những tác phẩm ấy, không chỉ được viết bằng tài năng, trí tuệ mà còn thấm đẫm cả máu và nước mắt của nhà văn.

Vũ Thư Hiên người gốc Nam Định, sinh năm 1933 tại Hà Nội, trong một gia đình cha mẹ đều là thành viên của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, tiền thân Ðảng Cộng sản Ðông Dương. Họ từng là đồng chí, bạn bè thân thiết, hầu hết của các lãnh tụ Đảng CS, và đã giúp đỡ, cưu mang họ ngay từ những ngày đầu còn trứng nước. Do vậy, như một dòng chảy tự nhiên, Vũ Thư Hiên sớm đứng vào hàng ngũ của những người kháng chiến. Mười ba tuổi ông đã tham gia đội tuyên truyền xung phong. Rồi trở thành người lính năm mười sáu tuổi. Cùng đó, tài năng văn thơ Vũ Thư Hiên cũng sớm bộc lộ trong thời gian này. Vở kịch đầu tay Lối Thoátviết năm hai mươi tuổi (1953) là thẻ thông hành đưa Vũ Thư Hiên nhập vào làng văn nghệ kháng chiến. Vài năm đầu thập niên sáu mươi, sau thời gian tu nghiệp ở Nga Xô, Vũ Thư Hiên được độc giả biết đến nhiều hơn, từ bản dịch Bông Hồng Vàng, và tập truyện ngắn của nhà văn Paustovsky. Nhưng chỉ đến khi truyện ngắn Đêm Mất Ngủ, và kịch bản phim Đêm Cuối Cùng, Ngày Đầu Tiên bị Tố Hữu, Nguyễn Chí Thanh gán cho cái tội bất mãn chế độ, không lập trường giai cấp, cùng tập truyện Đêm Mùa Xuân (nhà xuất bản Lao Động 1963) bị thu hồi, thì Vũ Thư Hiên mới trở nên nổi tiếng. Năm 1976 ra tù, ông vẫn dịch sách, và viết tiếp kịch bản phim, sân khấu. Tuy nhiên, xét về nội dung nghệ thuật, Miền Thơ Ấu,Đêm Giữa Ban Ngày và tập truyện ngắn được viết gần đây mới là những tác phẩm văn học đặc sắc, đóng đinh tên tuổi Vũ Thư Hiên vào lòng người. 

Thủ pháp nghệ thuật rọi sáng một tài năng

Tôi đã đọc khá nhiều truyện thiếu nhi trong và ngoài nước. Nhưng có thể nói, Miền Thơ Ấu của Vũ Thư Hiên là một trong rất ít những cuốn hay nhất, từ trước đến nay mà tôi đã được đọc. Tôi nghĩ, Miền Thơ Ấu hay, sống được trong lòng người đọc không hẳn do cốt truyện nội dung tình tiết, mà bởi bút pháp, và văn phong đặc trưng Vũ Thư Hiên. Hơn nữa, trong truyện ký, hồi tưởng dường như qua lăng kính của các nhà văn sinh trưởng từ thị thành khi viết về thôn quê sẽ khách quan, mang tính khám phá, sinh động hơn. Nó gây cho người đọc có cảm giác thú vị như được cùng tìm hiểu, khám phá vùng quê ấy cùng nhà văn chăng? Thật vậy, ta hãy đọc lại đoạn trích dưới đây, để thấy được cái sự thờ ơ của anh Cu Nhớn trước cái miền quê mình đang sống, nhưng lại rất đẹp, cuốn hút cậu bé thị thành Vũ Thư Hiên. Có thể nói, đây là những trang văn đẹp như một bài thơ của Vũ Thư Hiên vậy: 

"Những chiếc lá tre rơi lềnh phềnh trên mặt nước khẽ rùng mình mỗi khi có gió thoảng. Lũ thờn bơn với cặp mắt đen láy ngo ngoe trên mặt nước. Trên cao, một con bói cá xanh biếc ngồi yên lặng như một nhà hiền triết. Thỉnh thoảng, nó rời cành cây khô lao vút xuống nước như một mũi tên vừa rời cây cung, rồi lộn trở về đậu vào chỗ cũ, hai cánh xòe ra phơi gió. Trên làn nước gần như bất động, những con kéo vó lênh khênh nhẹ nhàng trượt qua trượt lại trong một điệu vũ khó hiểu. Tất cả thu hút tôi, còn anh Cu Nhớn thì thờ ơ, anh chỉ gắn chặt mắt vào những cái phao trắng muốt làm bằng cuống tỏi." (Miền thơ ấu-Sách đã dẫn) 

Trước đây mấy năm, có lẽ, nhà văn Phạm Thành đã không đồng cảm, khi tôi cho rằng: Tuy Cò Hồn Xã Nghĩa, một tác phẩm rất can trường và đồ sộ vừa ra lò, nhưng Hậu Chí Phèo mới chính là tác phẩm tiêu biểu, làm nên chân dung nhà văn Phạm Thành, dù nó được viết đã rất lâu rồi. Bởi, trong văn chương đôi khi có những sự việc, câu chuyện được coi là nhỏ nhoi, tầm thường, nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, tư tưởng không hề nhỏ đến với người đọc. Cùng ngôn ngữ trong sáng giản dị, với cái quan sát tỉ mỉ khi miêu tả, hoặc mượn thiên nhiên, sự vật bộc lộ tâm trạng cũng như gửi tâm sự của mình vào đó, để làm nên tác phẩm. Nghệ thuật này, như một phần cán cân định lượng giá trị của một tác phẩm văn học. Cho nên, khi đọc Miền Thơ Ấu, tôi đã phải dừng nhiều lần, đọc đi đọc lại những trang văn như vậy. Sự rung cảm ấy, dường như Vũ Thư Hiên không chỉ dắt ta về với tuổi thơ, mà còn cho người đọc tìm hiểu và khám phá nó, mà từ bấy lâu nay cứ ngỡ rằng, tầm thường giản đơn: 

"Anh Cu Nhớn không phải chỉ giỏi câu. Anh có những cần câu tuyệt vời, tự làm lấy. Hóa ra nghệ thuật làm cần câu chẳng đơn giản chút nào. Anh phải ngắm nghía, chọn lựa những cành tre đực thẳng và đẹp từ khi chúng còn ở trên cây, xanh rờn và mềm oặt. Phải chờ cho đúng đủ già, anh mới bắt, hơ lửa uốn cho không được phạm, nghĩa là vô ý để lưỡi dao ăn quá sâu vào thịt tre. Rồi gác cái cần câu đã được chế tạo lên ránh để cho khói và thời gian làm cho nó lên nước, sau đó hạ xuống đánh bóng bằng xơ tre, rồi ngâm xuống ao cho cần câu dẻo lại, khi ấy mới dùng được. Một cái cần câu như thế sẽ dẻo đến nỗi gặp cá to nó sẽ uốn mình cong vút tới tận cán nhưng không chịu gãy." (Miền Thơ Ấu - Sách đã dẫn). 

Qủa thật, đọc Miền Thơ Ấu của Vũ Thư Hiên đã gây cho tôi nhiều lần bật cười thích thú, bởi sự liên tưởng so sánh rất lạ, và phong phú mà rất ít gặp ở các nhà văn khác: "Thường như vậy, bà đang kể, đang kể, bỗng im bặt, tựa bà đang đi thì bước hẫng, rơi xuống hố sâu kỷ niệm rồi không trèo lên được". Có thể nói, lời văn đẹp và trong sáng cũng là một trong những đặc điểm nổi bật nhất trong những trang văn của Vũ Thư Hiên. Đoạn văn sinh động, giàu hình tượng so sánh dưới đây, ngoài sự trong sáng, tài năng khai thác, nắm bắt tâm lý nhân vật, con người của Vũ Thư Hiên, còn đọng trong ta cái mang mang hoài cổ, dấu ấn mù sương huyền bí của những sinh hoạt cùng tập tục dân gian, cổ truyền ở một làng quê Việt: 

"... Đang kể, cô Gái bỗng ngừng bặt. Rồi lẳng lặng tiếp tục viên thuốc, như thể bà chưa kể điều gì. Thường như vậy, bà đang kể, đang kể, bỗng im bặt, tựa bà đang đi thì bước hẫng, rơi xuống hố sâu kỷ niệm rồi không trèo lên được. Để nhắc bà, tôi cố ý cho bánh xe gang chạm vào thuyền tán gây nên một tiếng keng lớn. Cô Gái sực tỉnh. - Rồi sao nữa, hả cô? - ờ, cô kể đến đoạn nào rồi nhẩy..." (Miền Thơ Ấu- Sách đã dẫn). 

Vũ Thư Hiên có thời gian dài học tập, nghiên cứu sân khấu, điện ảnh ở Nga Xô. Do vậy, đi sâu vào đọc, nghiên cứu, ta có thể thấy, không chỉ trong lãnh vực kịch nghệ, mà nghệ thuật viết truyện của Vũ Thư Hiên cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc Văn học châu Âu, cụ thể từ các nhà văn Anton Pavlovich Chekhov (1860-1904) và Konstantin Paustovsky (1892-1968)… Bố cục truyện giản dị, với những hình ảnh ẩn dụ chìm trong ngôn ngữ trong sáng, mộc mạc. Và nhà văn thường cài đặt suy nghĩ của mình vào nội tâm nhân vật một cách gián tiếp, mở đầu, hay kết thúc truyện (bằng cách) đột ngột, cắt ngang, hoặc bỏ ngỏ làm cho người đọc luôn phải suy nghĩ, rồi tự đưa ra những nhận định của riêng mình. Ba Ngày Ở Thị Trấn Cù Cưa là một trong những truyện ngắn rất hay và điển hình về đặc tính nghệ như vậy của Vũ Thư Hiên. Đây là truyện ngắn có nội dung cũng như bố cục rất đơn giản, nhưng nội hàm, ý đồ chuyển tải của tác giả đến người đọc một vấn đề lớn lao. Nếu gấp trang sách lại, lặng yên ngẫm nghĩ một giây phút thôi, ta sẽ thấy được sự tráo trở, lưu manh tận cùng khi đã có quyền lực của kẻ từng được nhân dân nuôi dưỡng và che chở. Cái chết bởi lũ quét của Con Nặc Nô để đi đến cái kết câu chuyện, như một lời dự báo sự sụp đổ của một vương triều độc đoán. Tính dự báo ấy, trong truyện ngắn Vũ Thư Hiên tuy làm cho người đọc bùi ngùi, nhưng vỡ òa, sảng khoái như nút thắt trong vở kịch đã được mở vậy. Ta hãy đọc lại đoạn trích dưới đây, để hiểu thêm về cái chủ thuyết, một đảng phái hoang tưởng vô gốc gác, không cội nguồn thông qua hình ảnh Con Nặc Nô đầy quyền lực, cũng như tài năng sử dụng từ ngữ, hình ảnh ẩn dụ của Vũ Thư Hiên: 

"...Chính chúng tôi cũng còn nhầm nữa là. Con Nặc Nô ấy à, là con mồ côi đấy. Chúng tôi nuôi nó từ tấm bé. Gọi là con mồ côi cũng là quen miệng thôi, chứ không đúng. Nó là đứa con hoang, không cha không mẹ. Chính cô con dâu lão Trưởng Giám nhặt được nó ở đầu ngõ, bọc trong mớ giẻ. Không biết đứa trốn chúa lộn chồng nào nỡ vứt đứa con rứt ruột đẻ ra như thế? Nó lớn lên, cả xóm đùm bọc nó. Mới nghĩ rằng tre già măng mọc, nay nó trưởng thành, nó là người đứng đầu ở đây thì dân được nhờ, ăn cây nào rào cây ấy. Hoá không đánh sượt) Lúc bé nó ngoan lắm. Ai cũng yêu…Con này mà nói thì khéo vô cùng. Nó nói kiến trong lỗ phải bò ra… Phàm cái gì từ miệng nó phát ra đều hay cả, cứ gọi là ngọt như mía lùi. Nhưng khốn nạn, hay thật đấy, cơ mà chỉ hay cho nó, chứ không hay cho mình..."

Miền Thơ Ấu, là một tác phẩm đặc biệt của văn học sử Việt Nam. Bởi, nó được hoài thai, và ra đời ngay trong ngục tù. Khoảng cách ba mươi năm dài dằng dặc từ tuổi thơ đến những ngày gông cùm, tăm tối nhất, nhưng sự trong trẻo, bình yên vẫn hiện lên đầy ăm ắp trong tâm hồn Vũ Thư Hiên. Sự hồn nhiên, trong sáng ấy, cùng với lòng nhân đạo, tính vị tha xuyên suốt sự nghiệp sáng tạo văn chương của ông. Nếu như nói văn là người, thì Vũ Thư Hiên là một trong rất ít nhà văn, tôi tin như vậy. 

Sự can đảm trước bạo quyền qua ngôn ngữ điện ảnh

Truyện ký, tùy bút, hồi ký là thể loại văn học mà tôi thích và luôn tìm đọc. Ngày còn học sinh trung học, chúng tôi đã được đọc, và học Trận Phố Ràng của Trần Đăng, Bất Khuất (của Nguyễn Đức Thuận). Gần đây, khi đọc cuốn Đèn Cù tôi mới biết Trần Đĩnh là người chấp bút cho cuốn Bất Khuất này. Và nhân đây, nên nói thẳng, cuốn Bất khuất của Trần Đĩnh, đưa vào chương trình giảng dạy ở bậc trung học trước đây chẳng khác gì thứ bả chuột câu nhử tâm hồn trẻ thơ. Còn Đèn Cù của Trần Đĩnh về nội dung tôi không dám mạn đàm, nhưng về câu cú, từ ngữ trên trang sách, quả thực tối thui về ngữ nghĩa. Sau Bất Khuất của Trần Đĩnh, tôi có được đọc Qua Sông Đón Súng của Trần Độ văn phong khá hay. Rồi lại gặp phải một số hồi ký nhạt nhẽo của mấy ông to bà lớn do bác thợ Hữu Mai chấp bút... Tuy nhiên, cũng may mắn thay, có hai cuốn Chuyện Kể Năm 2000 và Đêm Giữa Ban Ngày của hai tù nhân Bùi Ngọc Tấn, Vũ Thư Hiên đã thổi một luồng gió mới vào văn đàn đang gà gật vào những năm cuối thế kỷ hai mươi, đầu thế kỷ hai mốt này. 

Tôi đã đọc Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên cách nay khoảng hai chục năm, giờ ngồi đọc lại vẫn thấy mới, và cái cảm giác lần đầu vẫn còn y nguyên. Có thể nói, Đêm Giữa Ban Ngày là cuốn sách toàn bích về cả nội dung lẫn nghệ thuật. Nhiều người cho rằng, Đêm Giữa Ban Ngày là hồi ký chính trị. Còn tác giả Vũ Thư Hiên bảo: Văn học đích thực không có chỗ nơi đây. Có lẽ, ông quá khiêm tốn chăng? Tôi không nghĩ như vậy. Bởi, chính trị, hoặc thể thao hay gì gì đi chăng nữa đều có thể trở thành chất liệu sống cho văn học, nếu nhà văn ấy thực sự có tài năng. Dường như, khi nói những câu nhún nhường, khiêm tốn này, nhà văn Vũ Thư Hiên đã quên khuấy mất câu nhận định của Paustovsky, mà ông đã trích dẫn ở trong tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày chăng: "Nhà văn cứ thản nhiên mà sống. Chẳng có gì của cuộc đời đi qua mà không để lại dấu vết, không trở thành tài liệu văn học". Hơn thế nữa, với văn phong, thủ pháp nghệ thuật đặc trưng, cùng xúc cảm, và tính nhân đạo khi viết của nhà văn Vũ Thư Hiên đã vượt lên trên những tình tiết chính trị khi trần thuật. Và chính lúc không nghĩ mình làm văn, thì những trang viết ấy lại mang đậm chất văn học nhất. Do vậy, với tôi Đêm Giữa Ban Ngàylà một cuốn hồi ký văn học đích thực. 

Sinh ra, lớn lên và sống trong một giai đoạn lịch sử đảo điên: “chúng tôi ra đời trong thân phận nô lệ, lớn lên trong khói lửa chiến tranh và trưởng thành trong nỗi sợ hãi các đồng chí.” (Đêm giữa ban ngày). Do vậy, cuộc sống, sự nghiệp văn chương của Vũ Thư Hiên bị bủa vây trong cái vòng tròn nghiệt ngã đó. Chín năm tù đày, và những ngày tháng bị truy sát trốn chạy, để đổi lấy sự thật, đổi lấy một cuốn sách, thì quả thật giá trị ấy phải cân bằng máu, bằng sinh mạng của nhà văn. 

Có thể nói, Đêm Giữa Ban Ngày là một bi hài kịch lớn của cả dân tộc. Bức màn sân khấu cung đình đã được kéo mở, bằng sự can trường của Vũ Thư Hiên. Với ngòi bút tài ba ấy, ông bóc dần những lớp lang thối tha bỉ ổi nhất của tầng lớp vua chúa, quan lại. Đây là một trong những cuốn sách được người đọc từ trong đến ngoài nước mong đợi, yêu mến và đồng cảm nhiều nhất, trong suốt những thập niên vừa qua. 

Thật vậy, truyện bắt đầu từ một lát cắt ngang bởi hành động bắt cóc tác giả, nhà văn Vũ Thư Hiên ngay trên đường phố. Cùng hình ảnh bông hồng vẫn còn trên tay người nghệ sĩ, văn nhân trong Lễ Giáng Sinh, ngừng chiến, thì dường như mức độ tàn nhẫn, kịch tính đẩy lên cao: 

"Vừa lôi thốc tôi lên xe, tên ngồi bên phải lập tức bẻ quặt tay tôi ra sau lưng. Bàn tay y cứng như sắt. Một nòng súng lục thúc mạnh vào sườn tôi bên trái. Tôi nhăn mặt vì đau. Trong đợt này, cùng với tôi, còn có những ai bị bắt? Ðó là ý nghĩ đầu tiên đến với tôi, không hiểu sao lúc ấy lại dửng dưng với số phận mình đến thế. Người lái xe quặt mạnh vô-lăng. Chiếc xe lạng sang một bên, xoay nửa vòng rồi lao về phía Tràng Thi. Tôi vẫn cầm bông hồng Nam Dương, quà tặng của một người bạn vong niên, trong bàn tay trái còn được thả lỏng." (Đêm Giữa Ban Ngày- Sách đã dẫn). 

Sự đối đầu can đảm giữa nhà văn Vũ Thư Hiên với Huỳnh Ngự, với Hoàng... có thể nói, kịch tính lên tới đỉnh điểm trong Đêm Giữa Ban Ngày. Đôi khi làm cho người đọc toát cả mồ hôi hột. Có một số người, trong đó có cả người đã kinh qua tù tội cho rằng, Vũ Thư Hiên đã tiểu thuyết hóa những tình tiết này. Nhưng tôi nghĩ, hành động đối đầu với an ninh trên những trang sách của Vũ Thư Hiên hoàn toàn có thực. Bởi, Vũ Thư Hiên sinh ra, lớn lên trong gia đình rất đặc biệt. Cha mẹ ông đều là thành viên của Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, tiền thân Ðảng Cộng sản Ðông Dương. Họ từng là đồng chí, bạn bè, ân nhân hầu hết của các lãnh tụ từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Nguyễn Lương Bằng, Lê Đức Thọ... Ngay từ nhỏ Vũ Thư Hiên đã từng tiếp xúc, làm quen, cho nên hiểu khá rõ ràng cái chính thể này từ thượng tầng trở xuống. Lúc cụ Vũ Đình Huỳnh còn là thư ký cho Hồ Chủ Tịch đầy quyền lực, chắc chắn có nhiều kẻ chức tước không nhỏ đến cầu cạnh, làm quen Vũ Thư Hiên, kể cả các văn nghệ sĩ tên tuổi. Tôi có ông bác họ Đặng tham gia Việt Minh chống Pháp rất hăng. Bị bắt nhiều lần, không chịu khai báo bị tra tấn dã man. Và nghe kể, ông có gan chịu đòn số một của Việt Minh. Sau này, bác chức tước cũng kha khá. Hỏi và khen bác sao giỏi thế. Ông nháy mắt cười rất nghệ sỹ: Giỏi đếch gì, lần nào chúng nó chỉ đánh đến trận thứ 8, thứ 9, chán rồi bỏ. Nếu chúng cố đánh trận thứ mười, biết đâu tao khai tuốt tuồn tuột. Cũng như tôi vậy, một kẻ viết văn tép riu, mấy năm trước lò dò về Việt Nam, bị mấy đồng chí an ninh, tuổi con cháu bắt giữ, trục xuất về Đức. Trong lúc hỏi han thẩm vấn có đồng chí cháu đập bàn quát, anh là kẻ ngụy biện. Cáy ngày, thỏ đế như tôi, ấy vậy mà cũng phát khùng, đứng dậy chỉ mặt, không làm việc nữa. Chứ tầm cỡ như Vũ Thư Hiên nhịn thế chó nào được. Cho nên, cha vừa bị chính các đồng chí bắt, mình lại vào tù nhiều lúc Vũ Thư Hiên bất cần, khùng lên chiến đấu là điều dễ hiểu thôi. Đoạn trích dưới đây, không chỉ đối đầu bằng trí tuệ, mà ta còn thấy, Vũ Thư Hiên không ngại động đậy bằng cả chân tay, cơ bắp, nếu buộc phải như vậy: 

“- Có cái này thì được, tôi sẵn sàng nói: Đó là tất cả những gì thuộc về tôi, thuộc về một mình tôi. Anh có thể đề đạt với tôi bất cứ điều gì có lợi cho anh. Chẳng hạn, tôi sẽ nhận tôi là Việt Quốc, Việt Cách, Ðại Việt hay là cái gì đó anh muốn... Tôi sẽ ký, thật đấy. Giờ đây tôi chẳng còn gì để mà mất. Lịch sử không mù. Nó sẽ tìm ra sự thật, nó sẽ lên tiếng, không phải trong tương lai gần thì trong tương lai xa. Còn ngay bây giờ anh sẽ được lên lương, chị và các cháu sẽ bớt được một phần vất vả. Ðây là việc tốt, có thể là việc tốt cuối cùng mà tôi có thể làm cho ai đó… 

Hoàng gầm lên, đập mạnh tay xuống bàn: 

- A, anh dám láo hả? Láo! 

- Chính anh láo! 

Tôi tức lắm rồi, tôi đập bàn còn mạnh hơn. Bộ đồ trà nhảy lên, mấy cái chén rơi loảng xoảng xuống nền gạch, vỡ tan. 

Hoàng chồm tới: 

- Mày sẽ biết tay tao! 

Nhìn bộ mặt đỏ gay của Hoàng, nhìn nắm đấm chực vung lên của anh ta, tôi nghĩ anh ta sẽ đánh tôi. Tôi lùi lại, tay vung lên cái ghế ba nan.” (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Chuồng người, một danh từ mới ghép, hoán chuyển thành tính từ chỉ cái dã man tàn bạo của chế độ lao tù, một cách đầy sáng tạo của Vũ Thư Hiên. Nơi đây, chẳng khác gì nhà tù phát xít, tận cùng nơi địa ngục trần gian. Không chỉ hành hạ tinh thần bằng những thủ đoạn lưu manh, không hề có ở ngoài đời, mà còn triệt hạ người tù bằng những miếng ăn bẩn thỉu, nhục nhã đê hèn. Cái đói đưa nhân phẩm con người trở về súc vật. Một miếng ăn trả giá bằng mạng sống của con người. Vâng! Nếu chưa đọc những hồi ký, bút ký, văn thơ của các nhà văn tù tội khác như: Bùi Ngọc Tấn, Phan Nhật Nam, Phạm Tín An Ninh, Nguyễn Chí Thiện…thì tôi không dám tin, chỉ vì tranh nhau một miếng thịt gà chết (thối) mà Nhân đã chém chết Hán còi, trong tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày là sự thật: 

“Nhân mài con dao chẻ tranh cho tới khi nó sắc như nước. Hán Còi đang ngủ trưa. Nhân đến, xoạc chân trên ngực kẻ thù: 

- Hán Còi! 

Hán Còi choàng tỉnh. 

- Nhìn tao trả thù này! 

Nhân chém một nhát, như bổ củi. Ðó là nhát quyết định. Hán Còi bật dậy, ôm lấy cổ.” (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Những kẻ tiếm quyền, phi nghĩa dù có sức mạnh, thế lực thế nào đi chăng nữa, nhưng luôn phải sống trong sự sợ hãi, yếu đuối, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Do vậy, sự đuổi cùng giết tận ấy, nảy sinh ra rất nhiều chuyện thật bi hài, và cái mong manh của thân phận con người. Câu chuyện Vũ Thư Hiên được nghe người bạn tù lâu năm dạn dày kinh nghiệm kể dưới đây, làm sáng tỏ thêm cái xã hội thối nát, luật pháp đảo lộn tùng phèo ấy: 

“Tôi biết có người hoàn toàn vô tội, ở tù sơ sơ cũng vài năm, thế mà ra tù cậy miệng anh cũng không dám nói anh ta bị oan. Thậm chí anh ta còn nói đảng bắt anh ta là đúng, rằng sở dĩ anh ta được tha, không bị xử là nhờ lượng khoan hồng của Đảng…Ông có biết vì sao không? Là vì anh ta nhận tội rồi, ký vào bản cung người ta mớm cho rồi, bây giờ há miệng mắc quai, lại còn sợ bị trả thù vì phản cung nữa chứ. Tôi nghiệp, bị oan rồi mà đến một cái lệnh tha cũng chẳng được cấp, chỉ được thí cho một cái lệnh tạm tha thôi. Tạm tha là thế nào? Là người ta tạm cho về, nhưng coi chừng, bất cứ lúc nào anh cũng có thể bị bắt lại, đừng có đùa. Trong lệnh tạm tha người ta ghi: Xét tội trạng chưa tới mức phải xử lý theo pháp luật...” (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Khi phân tích tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày, một số nhà phê bình đã viết: Tính nhân đạo của tác phẩm còn thể hiện rõ qua hình ảnh Arlequin (tên con cóc nhỏ) được nuôi dưỡng, chăm sóc trong trốn lao tù. Nhưng theo tôi, không hẳn như vậy. Bởi, tính nhân đạo qua hình ảnh này, chỉ là hiện tượng, một cái vỏ ta mới nhìn thấy. Cái lõi, đằng sau hình ảnh Arlequin là nỗi cô đơn, và khát vọng tự do của con người. Lời tự sự của Arlequin và tác giả đã được hình tượng hóa thông qua ngôn ngữ điện ảnh. Sự tiểu thuyết hóa (nhân cách hóa) những tình tiết, hình ảnh để bật lên tiếng nói khát vọng tự do ấy, một lần nữa cho ta thấy, không có sự ràng buộc về thể loại trong văn xuôi của Vũ Thư Hiên. Ông trộn các thể loại vào nhau như người trộn men vào cơm rượu vậy, như cách nói của nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Đây cũng là một đặc tính nổi bật trong văn xuôi Vũ Thư Hiên. Đoạn trích dưới đây sẽ làm sáng tỏ điều đó: 

"- Và anh muốn cầm tù tôi cùng với anh? 

- Tôi không cầm tù Arlequin, tôi chỉ muốn Arlequin ở cùng tôi thôi. Không có Arlequin tôi buồn lắm. 

Arlequin nói, ngậm ngùi: 

- Tôi cũng muốn ở cùng anh, nhưng rất tiếc, không thể được. Tôi là một con cóc. Không con vật nào muốn sống trong lồng, trong chuồng, anh có hiểu như thế không? Sống như thế không phải là sống. Chúng tôi không cầm tù nhau như các anh, loài người... Không biết và không nỡ. Tôi biết: các anh nghĩ rằng loài người các anh là sinh vật thượng đẳng, các anh coi các anh cao hơn các loài khác, nhưng tôi nghĩ các anh lầm. Hoàn toàn không phải thế..." (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Ngoài những tác phẩm văn học, tôi đã đọc khá nhiều những bài báo, bài nghị luận xã hội của Vũ Thư Hiên. Đặc biệt là những bài báo của ông luôn mang hơi thở của cuộc sống, và đậm chất văn ở đó. Do vậy, nhiều lúc, tôi không thể phân biệt rạch ròi đâu là văn, đâu là báo của Vũ Thư Hiên. Có điều chắc chắn rằng, dù văn hay báo cái tính khí của ông không hề thay đổi. Và có bài, đọc một lần, tôi cứ bị ám ảnh mãi. 

Tính chân thực, nhân bản và lòng vị tha 

Có thể nói, hồi ức với những tình tiết đan xen, chồng chéo không theo một trình tự nhất định là thủ pháp nghệ thuật đặc trưng xuyên suốt tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày. Cũng với thủ pháp này, đã được Bảo Ninh sử dụng rất thành công ở tiểu thuyết Nỗi Buồn chiến tranh. Tuy xuất hiện ở châu Âu đã lâu, nhưng nó còn khá xa lạ với văn chương Việt cũng như người đọc. Với thủ pháp nghệ thuật sinh động như thước phim quay ngược về qua khứ, không chỉ dẫn dắt, buộc người đọc đi hết trang sách, mà dường như còn có độ lùi về thời gian để Vũ Thư Hiên chiêm ngẫm, để tạo nên tác phẩm chân thực, sâu sắc hơn. 

Do mối quan hệ của gia đình, cho nên ngay từ nhỏ Vũ Thư Hiên quen biết, tiếp xúc nhiều lãnh tụ của Đảng CS và chính quyền. Đó là chất liệu sống để ông dựng nên tác phẩm này. Tuy không đưa ra những nhận định của mình, nhưng Vũ Thư Hiên bóc trần tất tần tật nhân cách của những hàng ngũ lãnh tụ, trí thức, nhà văn để người đọc tự suy nghĩ và định luận. Từ vụ xe cán chết cô Nông Thị Xuân có liên quan đến Hồ Chí Minh, Trần Quốc Hoàn hay nhân cách: Lê Duẩn, Trường Chinh, Nguyễn Lương Bằng, Lê Đức Thọ... đến bọn lưu manh trộm cướp tù hình sự hiện lên một cách rất rõ ràng, rành mạch. Thâm cung bí sử, và những thối tha, bỉ ổi cung đình đã được Vũ Thư Hiên đưa lên bàn mổ. Thời gian sớm, muộn khác nhau trải trên trang giấy, qua sự hồi tưởng của nhà văn, tưởng rằng những nhân vật, tình tiết và sự việc ấy, sẽ rời nhau như hạt cát ven sông, vậy mà khi nằm trong tổng thể cuốn sách, kỳ lạ lại có sự liên kết, bố cục thật chặt chẽ. Có thể nói, đây không chỉ là tư liệu văn học, mà còn là tài liệu chân thực cho sử học sau này. 

Dường như, muốn giảm bớt căng thẳng, làm dịu trang sách, Vũ Thư Hiên dắt người đọc ngược về với ký ức tuổi thơ và gia đình. Có thể nói, Vũ Thư Hiên rất tài năng khi viết về văn tự sự, cũng như diễn biến nội tâm nhân vật. Chỉ một sự việc rất nhỏ, vậy mà ông đã cho người đọc nghiệm ra nhiều điều. Lời văn chân thực, nhẹ nhàng, hồn nhiên bộc lộ tư tưởng tự do cá nhân, được toát ra từ hình ảnh ẩn dụ thật sâu sắc. Đoạn văn dưới đây sẽ làm sáng tỏ điều đó: 

"Ông không biết gọt cam, hay gọt khoai như cách chúng tôi, mà gọt ngược lại... Mẹ tôi thì thầm với tôi rằng, bác Ba quen gọt như thế bởi vì bác ở bên Tây quá lâu 

- Người Tây họ cũng gọt như vậy hả mẹ?

- Họ gọt vậy.

- Thế là gọt ngược, mẹ nhỉ?

- Nếu họ thấy mình gọt, họ cũng bảo là mình gọt ngược.

- Ngược là ngược mà xuôi là xuôi chứ.

- Bao giờ con lớn lên, con sẽ hiểu được rằng không phải tất cả mọi người đều giống nhau, con sẽ phải công nhận cái mình cho là ngược có khi lại là xuôi đối với người khác" (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Để mang tính chân thực, Vũ Thư Hiên thường mượn nhân vật để bộ lộ cảm xúc, tư tưởng, yêu ghét của mình. Hoặc ông đưa ra vấn đề tự người đọc phải suy nghĩ. Về Chủ Tịch Hồ Chí Minh, người trước đây ông rất yêu kính. Nhưng từ ngày cha ông, Cụ Vũ Đình Huỳnh, và bản thân bị bắt vào nơi tù đày, thì dường như tình yêu ấy của Vũ Thư Hiên đã rơi rụng mất. Lời nhận xét dưới đây của Thành, một người bạn cùng tù đầy, phải chăng đó cũng là sự suy nghĩ của cả Vũ Thư Hiên? 

"Nhà tù cho tôi thấy một điều: không có tình đồng chí! Chúng ta nhầm. Bây giờ tôi mới hiểu: ông Hồ không phải đồng chí của ta, ông ấy cũng là vua như các ông vua khác, lại không phải vua hiền. Ông ấy biến những con người lương thiện thành những con quỷ. Ông ấy là quỷ vương". (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Với Lê Duẩn, hoặc Lê Đức Thọ có lẽ chưa bao giờ được Vũ Thư Hiên nể trọng. Tuy nhiên, có thể thấy, lời văn của ông rất chừng mực. Và vẫn hình ảnh so sánh ẩn dụ, chân dung, nhân cách Lê Duẩn được Vũ Thư Hiên khắc họa một cách chân thật, tài tình: 

"Vốn là một tên bẻ ghi đường sắt trước khi trở thành nhà độc tài, Lê Duẩn tất nhiên muốn chỉ bằng một cú gạt là bắt được con tầu quốc gia chạy theo ý mình"(Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Dù bị oan trái tù đày với tận cùng nỗi thống khổ, nhưng đọc Vũ Thư Hiên ta có thể thấy, không hề có sự hận thù. Lời văn của Vũ Thư Hiên điềm đạm, trong sáng, giữ đúng lễ giáo khi nhắc đến, kể cả tên những người trực tiếp, và gián tiếp gây ra nỗi đau ấy cho gia đình và bản thân ông. Đây là một trong những nhân cách của nhà văn Vũ Thư Hiên được người đọc mến phục. Với đồng loại, không chỉ trên trang văn, mà ngay trong tù đày tình người, lòng nhân đạo thể hiện đậm nét trong cuộc sống thường nhật của ông. Một Hán còi đã được ông sẻ chia trong những ngày đói rét, hay cái chết của một người bạn tù già cũng làm ông day dứt khôn nguôi. Đoạn văn rất buồn, mang mang nỗi niềm cảm thương cho một kiếp người, Vũ Thư Hiên đã làm ta ứa nước mắt khi đọc: 

"Anh em tù ăn xong, vào tận chỗ ngó ông, mặt buồn rầu. Không ai nói câu nào. Như thế gọi là viếng. Suất cơm của ông để chỏng chơ. Mọi người bảo cứ để đó, khi chôn thì đặt nó lên mộ ông thay cho bát cơm quả trứng... Khi cửa các phòng giam đã khóa lại rồi, tôi cứ ngồi bên cửa sổ mà nhìn về phía trạm xá. Trời tối hẳn mới thấy nghe tiếng búa nện chan chát trên ván thiên – dấu chấm hết cho một kiếp người." (Đêm giữa ban ngày- Sách đã dẫn) 

Có thể thấy, không chỉ trong tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày, mà ngay trong truyện ngắn của Vũ Thư Hiên cũng ăm ắp tình người, và lòng vị tha. Do vậy, đọc Vũ Thư Hiên lúc nào ta cũng cảm thấy nhẹ nhàng. Lòng nhân bản ấy, cũng là bài học, hay một lời cảnh tỉnh cho những kẻ đang tàn phá đất nước và cỡi lên đầu, lên cổ những người dân lương thiện đã từng cưu mang và che chở: 

"Con Nặc Nô có phần hùn với các quan đầu tỉnh trong công trình này. Vụ đắp đập làm cho nhiều làng ở dưới nguồn bất bình vì thiếu nước. Người ta nói thế nào rồi cũng có ngày đập bị phá.

- Nhà “Con Nặc Nô” ở ngay bên bờ suối. - cụ Trưởng Giám bỗng cuống quýt - Nước cuốn băng nhà nó mất.

Cả hai cụ xăng xái đập nứa, châm lửa. Cả hai, mỗi người một bó, đội mưa đi phăng phăng về hướng con suối. Trong cơn hốt hoảng hai cụ không nhớ đến tôi. Tôi khoác vội áo mưa, lẽo đẽo theo họ. Không thể hình dung được hai con người vừa mới hết lời nguyền rủa “Con Nặc Nô”, giờ lại hớt hải đi cứu nàng." (Ba Ngày Ở Thị Trấn Cù Cưa) 

Có thể nói, cho đến nay Vũ Thư Hiên đã hoàn toàn từ bỏ được cái thiên đường ảo ảnh, lột trần được mặt thật của xã hội và con người. Văn thơ dường như đã thay Vũ Thư Hiên trả được phần nào món nợ với Tổ Quốc, gia đình và bạn bè ông. Và bước vào 86, cái tuổi xưa nay rất hiếm rồi, nhưng Vũ Thư Hiên vẫn miệt mài viết và sáng tạo. Truyện ngắn vẫn là sở trường của ông. Tôi không dám nói, Vũ Thư Hiên là nhà văn lớn, song chắc chắn ông là một nhà văn tài hoa và chí khí. Thế hệ ông, bạn bè, người thân của ông còn lại không nhiều, cùng nỗi cô đơn thường trực nơi xứ người, vậy mà, dường như không giảm đi nghị lực sống, và sức viết của Vũ Thư Hiên. Bởi, mới tuần trước đây thôi, lần đầu gặp ông, được cùng ông nhấc lên nhấc xuống gần như thâu đêm, đã cho tôi cảm giác như vậy. 

Leipzig ngày 25-8-2018 




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Nữ sinh gốc Việt đi thuê nhà bị bắt cóc hiếp dâm diệt khẩu ở Pháp, nghi phạm 58 tuổi bị truy tố tội giết người [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ
Mỹ cần hủy diệt lập tức căn cứ quân sự Trung Quốc xây dựng đòi lại Hoàng Sa cho VN
Nữ hoàng phim dâm sex Hong Kong: Chật vật mưu sinh, phải sang Việt Nam bán cafe kiếm sống
Một người hùng gốc Việt bắn chết cướp Mỹ có súng
Người Việt gốc Bắc XHCN làm nhục dân VN vì tập quán tội phạm trên khắp thế giới
Tham nhũng VN: Căn nhà 400 tỷ của đệ tử tướng Vĩnh ở Sài Gòn: Đại gia nhìn cũng khiếp
Nguyễn Thị Kim Ngân ngợi ca nền giáo dục thời VNCH chửi cha CS
Nữ sinh viên Quảng Nam - Trần Tiểu Vy đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2018
Đã đến lúc đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN phải trả lời nhân dân Việt Nam về việc Hồ Chí Minh không phải là Nguyễn Ái Quốc
Độc đáo VN và thế giới: Làm kinh tế thị trường bằng công nghệ Hoa Hậu Mại Dâm định hướng XHCN
Khúc ruột ngàn dặm từ Canada về quê cưới vợ bị trộm rút hết ruột!
Chiến dịch cứu giúp đồng bào thảm nạn ở Campuchia

     Đọc nhiều nhất 
Bảng Tổng sắp huy chương ASIAD 25/8: Bất ngờ VN thua Campuchia- Thắng túc cầu Syria [Đã đọc: 298 lần]
Tin trong Nước: Phong trào toàn dân mặc áo cờ vàng xé tan cờ đỏ [Đã đọc: 264 lần]
4 Động tác phòng chống đột quỵ rất hiệu nghiệm -Trị gút, đái đường- Đọc bài nầy có thể cứu sinh mạng bạn và người thân [Đã đọc: 255 lần]
2-9 Tổng biểu tình, cả nước xuống đường từ Nam đến Bắc ra toàn thế giới - Bãi đậu xe phi trường TSN phát hỏa [Đã đọc: 248 lần]
Thực hiện nếp sống văn hoá, văn minh kiểu CSVN [Đã đọc: 245 lần]
Máy bay Su-22 do Nga chế tạo rơi ở Nghệ An, hai phi công CSVN hy sinh vì kỹ thuật dỏm [Đã đọc: 243 lần]
Cuộc sống thủ đô Hà Lội lước ngập tận giường ghe đi trên đường, đất trời sụp đổ [Đã đọc: 238 lần]
CSVN tan ác, côn đồ: Ca sĩ blogger Nguyễn Tín bị bắt, đánh trong đêm nhạc [Đã đọc: 220 lần]
Nguyễn Ái Quốc đã chết từ năm 1932, HCM là gián điệp người Tàu, lừa cả dân tộc VN gần suốt thế kỷ! [Đã đọc: 213 lần]
Thương mại: Mỹ hòa với châu Âu để dồn sức đánh Trung Quốc - TQ sắp đầu hàng! [Đã đọc: 211 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.