Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Chín 2018
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 7
 Lượt truy cập: 11207808

 
Bản sắc Việt 23.09.2018 01:46
Gái Việt thời Hồ đem con bỏ chợ: Thuở trời đất nổi cơn gió bụi, Gái VN lắm nỗi truân chuyên
31.08.2018 04:28

Minh Thư  BBC Tiếng Việt
Phụ nữ Việt kể chuyện bị bạo hành ở Ả Rập Saudi

BBC kể lại câu chuyện của chị Phạm Anh Đào, 46 tuổi, từ tỉnh Hòa Bình, người đã trải qua nhiều bất trắc thăng trầm trong bảy tháng làm nghề giúp việc ở Ả Rập Saudi trước khi chị tìm được đường trở lại Việt Nam.

Tới khoảng 9 giờ tối là lúc tôi đói lắm.
Image caption'Tới khoảng 9 giờ tối là lúc tôi đói lắm, đói tới mức uể oải chân tay không muốn làm nữa.'

Tên của một số nhân vật đã được thay đổi.

Đổi chủ vì không chịu được đói

Tôi đến thủ đô Riyadh vào buổi sáng Chủ Nhật ngày 3/9/2017, chỉ chưa đầy 48 giờ sau khi tôi ký hợp đồng lao động với Công ty Cổ phần Đầu tư Hợp tác Quốc tế Thăng Long.

Mới chiều thứ Sáu tuần trước, công ty giục tôi ký và lăn tay lúc 4 giờ 30 và nói tôi phải làm thật nhanh vì họ đóng cửa lúc 5 giờ. Tôi chẳng kịp đọc gì trong cái hợp đồng dày cả đốt ngón tay, nên cũng chẳng biết rõ nó nói gì nữa.

Ả rập Saudi bỏ lệnh cấm phụ nữ lái xe

Những hoàng tử bị mất tích

Ả Rập Saudi: Khách sạn 5 sao ‘ngừng giam giữ hoàng tử’

Đặt chân xuống sân bay, tôi được văn phòng môi giới Riyadh cử người ra sân bay đón. Tôi chưa kịp định thần thì họ đưa tôi tới một căn phòng rất nhỏ hôi hám, chỉ khoảng 1m50 x 3m và nhốt tôi vào đó cùng ba lao động Việt Nam nữa. Họ mua bánh mì và nước và mang đến cho mỗi người chúng tôi một túi.

Khoảng 30 phút sau, họ đưa tôi ra xe khách và gửi tài xế đưa tôi đi qua 3 chặng xe tới thành phố biển Yanbu, nơi tôi sẽ bắt đầu làm cho nhà chủ đầu tiên.

Gia đình nhà chủ có 13 người, bốn nữ còn lại toàn là nam to cao lực lưỡng. Người hay giao việc cho tôi là bà chủ, nhưng người hay theo dõi tôi làm việc lại là mẹ chồng của bà chủ.

Hàng ngày, tôi dậy từ khoảng 5 giờ sáng và làm việc đến một giờ đêm, có hôm đến 2 giờ đêm. Công việc thì chủ yếu là lau chùi, dọn dẹp, giặt giũ, hút bụi... nhưng khối lượng công việc nhiều khủng khiếp.

Những người trong nhà năm, sáu ngày mới tắm một lần, nhưng họ lại thay quần áo một ngày tới mấy bộ, và thay đâu thì bỏ đó luôn.

Tủ quần áo của họ đầy ắp, nhưng hễ lấy một bộ, họ lại tung hết cả ba ngăn xuống đất, để mặc tôi nhặt từng cái xếp lại. Họ đi vệ sinh thì luôn không xả nước, và quăng giấy khắp nền nhà để tôi dọn.

Bữa ăn đầu tiên của chị Đào trên đất Ả Rập.Bản quyền hình ảnhPHẠM THỊ ANH ĐÀO
Image captionBữa ăn đầu tiên của chị Đào trên đất Ả Rập.

Tôi được cho ăn một bữa vào lúc một giờ chiều, đồ ăn thì thường là cơm và thịt cừu, không có rau quả.

Tới khoảng 9 giờ tối là lúc tôi đói lắm, đói tới mức uể oải chân tay không muốn làm nữa. Đó cũng là khi mẹ chồng của bà chủ xuất hiện, theo dõi tôi và chửi bới nọ kia.

Sau 10 ngày như vậy, tôi sinh buồn chán và mệt mỏi, tôi không chịu được đói nên liên hệ với văn phòng môi giới xin đổi chủ khác.

Nhưng phải sau hai tháng kể từ khi tôi bắt đầu làm, công ty môi giới mới đồng ý cho tôi rời nhà chủ thứ nhất và về văn phòng môi giới để chờ đổi chủ.

Phụ nữ 'cần biết rủi ro của việc đông trứng'

Chín bí quyết cải thiện các mối quan hệ

TQ: 'Sex, tiền bạc và chủ nghĩa xã hội'

Bản đồ Saudi ArabiaBản quyền hình ảnhGOOGLE MAPS

Bị Thằng Lùn đánh ở văn phòng môi giới

Khi tôi về văn phòng môi giới ở Riyadh, tôi gặp một trong hai người Ả Rập là chủ văn phòng. Người đàn ông này thấp thấp, mắt to và được chị em Việt Nam ở văn phòng môi giới gọi là Thằng Lùn.

Vừa tới nơi, Thằng Lùn gọi tôi ra sân rồi bất ngờ đấm tôi nhiều phát vào bả vai bên trái.

Nó đấm tôi xong mới hỏi tôi tại sao tôi không làm cho nhà chủ mà lại đòi về văn phòng đổi chủ.

Vẫn còn choáng và sợ vì bị đánh, tôi bảo hắn (qua cô phiên dịch tên là H.T.): "Vất vả bao nhiêu tôi cũng chịu được nhưng đói tôi không chịu được nên tôi mới phải về văn phòng xin đổi chủ khác".

Trong mấy ngày ở văn phòng này, tôi được biết mình không phải là người duy nhất bị Thằng Lùn đánh. Nhiều chị em Việt Nam và các nước khác làm nghề giúp việc cũng bị thằng Lùn đánh dã man.

Sau khi ở văn phòng môi giới mấy hôm, họ chuyển tôi tới nhà chủ thứ hai, cũng ở Riyadh. Ở đó tôi gặp một cô bé tên là L.T. Mai, sinh năm 1977, quê ở Nam Định.

Mai bị bệnh tiểu đường nên không làm việc được theo yêu cầu của nhà chủ và bị trả về văn phòng. Cô kể với tôi rằng Thằng Lùn bảo cô giả vờ và đánh đập cô dã man. Lúc đó, có năm người Việt Nam ngồi bên cạnh mà họ sợ run lên không dám làm gì.

Vì tôi và Mai cùng làm cho một nhà chủ, tôi hiểu tình hình như vậy là không ổn và một trong hai người chúng tôi sẽ phải ra đi. Thương Mai bị bệnh, tôi đã xin rời nhà chủ thứ hai để Mai được ở lại.

'Ở văn phòng môi giới Madinah, tôi được biết tôi chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, không từ một người nào hết.'
Image caption'Ở văn phòng môi giới Madinah, tôi được biết tôi chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, không từ một người nào hết.'

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa

Rời nhà chủ thứ hai, Thằng Lùn lại đưa tôi tới văn phòng môi giới ở thành phố Medina, nằm ngay gần sân bay.

Ở đây được chừng một tháng, tôi phát hiện ra rằng chủ văn phòng môi giới là kẻ chuyên hiếp dâm phụ nữ, từ người Ghana, Ấn Độ, Philippines, cho tới người Indonesia, Việt Nam. Hắn không từ một người nào hết.

Chúng tôi ở tầng hai, còn hắn ở tầng ba. Một hôm hắn gọi B. T. Hương, từ Nghệ An hay Hà Tĩnh tôi không nhớ nữa, và một người Philippines lên dọn dẹp. Hắn chỉ vào nhà tắm và bảo cô gái Phillipines vào đó dọn, còn Hương thì hắn gọi vào phòng để ngủ với hắn.

Hắn tìm cách hãm hiếp Hương nhưng cô giơ chân đạp lại, chống lại. Hắn bóp cổ, bứt tai, đấm đá vào ngực và lưng Hương.

Một lúc sau, Hương được xuống tầng hai. Cô vừa khóc vừa kể lại sự việc cho tôi. Nhìn lên đồng hồ, lúc đó là khoảng 11.30 ngày 19/11/2017.

Sở dĩ tôi nhớ rõ vậy vì ở văn phòng môi giới này họ không tịch thu điện thoại. Tôi đã chụp ảnh vết thương của Hương và gửi cho H.T, phiên dịch của Thằng Lùn.

Nhận được ảnh, H.T nói cô sẽ nói với ông chủ của cô để xử lý ngay tên chủ văn phòng môi giới Medina.

Sau đó, tôi không thấy họ đưa người Việt Nam đến văn phòng này nữa.

*Tên các nhân vật đã được thay đổi. Đây là phần một trong bài chuyên mục hai phần về chủ đề này.



'Tôi bị năm gã bạo hành hiếp dâm trong trại Ả Rập Saudi'

Quang cảnh thủ đô Riyadh, Ả Rập Saudi.Bản quyền hình ảnhNURPHOTO/GETTY IMAGES
Image captionQuang cảnh thủ đô Riyadh, Ả Rập Saudi.

BBC tiếp tục kể phần hai câu chuyện của chị Phạm Anh Đào, 46 tuổi, từ tỉnh Hòa Bình, người kết thúc sớm hợp đồng lao động để về Việt Nam sau bảy tháng trời bị bỏ đói, ngược đãi và bạo hành ở Ả Rập Saudi.

'Tôi bị Thằng Lùn đánh ở Ả Rập Saudi'

Bi hài nghề làm móng tay ở Anh

Con đường đưa tôi vào trại tỵ nạn

Đến ngày 8/12/2017, tôi được đưa đến làm cho nhà chủ thứ ba ở thành phố Tabuk. Đến chủ thứ ba này, tâm trạng của tôi rất lo lắng. Tôi lo sợ rằng các nhà chủ Ả Rập nay có thể tốt với tôi, nhưng mai họ trở mặt như trở bàn tay. Và nếu tôi bị trả về văn phòng môi giới ở Riyadh, tôi sẽ lại bị Thằng Lùn đánh còn đau hơn lần trước.

Lo lắng của tôi quả là không sai. Một hôm bà chủ nhà sai tôi lên phòng tìm bình sữa của con bà để rửa. Vì tôi chưa từng vào phòng ông bà chủ, loay hoay một lúc tôi mới tìm thấy bình sữa.

Tôi cầm cái chai xuống bếp, không nhìn thấy bà chủ đang đứng ở sau cửa. Bất ngờ, bà đẩy tôi thật mạnh từ phía sau khiến tôi ngã chúi xuống, tý nữa thì dúi xuống nền nhà. Vừa ngạc nhiên, vừa giận dữ, tôi không kìm được cơn nóng giận. Tôi chỉ tay mắng lại bà (bằng tiếng Việt) và suýt nữa thì lao vào đánh bà.

Sau trận đó, bà chủ đối xử với tôi tốt hơn và quan tâm đến tôi nhiều hơn, nhưng nói thật là đến lúc này, tôi chán chường và tuyệt vọng, chẳng còn tư tưởng muốn làm việc nữa.

Tôi chỉ muốn thoát khỏi văn phòng môi giới Ả Rập với Thằng Lùn khốn nạn, thoát khỏi đất nước Ả Rập đầy cạm bẫy và trở về Việt Nam.

Dao's journey in Saudi Arabia

Sau hơn một tháng làm việc, tôi quyết định xin nghỉ việc ở nhà chủ thứ ba để tìm đường về Việt Nam.

Tới khoảng 5 giờ chiều ngày 19/1/2018, tôi được đưa lên xe để trả về văn phòng môi giới Riyadh.

Đi tới 3 giờ sáng hôm sau, xe dừng ở bến xe thành phố Hail chừng 30 phút để lấy thêm hàng. Lúc đó, tôi nảy ra ý định gọi điện cho chị M của văn phòng đại diện của Công ty Thăng Long ở Riyadh để cầu cứu. Chị M nói tôi đừng đi đâu mà nên ngồi trong nhà chờ ở bến xe cho đến khi trời sáng, rồi lên taxi bảo họ gọi điện cho chị. Chị M sẽ chỉ đường cho họ đưa tôi đến văn phòng đại diện.

Tới 6 giờ sáng, tôi lên taxi và nhờ anh tài xế gọi cho chị M. Từ đó tới 7 giờ 30, sau mấy chục cuộc gọi và nhắn tin, chị M vẫn không trả lời. Sau một hồi đi lòng vòng, taxi lại đưa tôi trở về bến xe.

Bến xe báo cảnh sát, và cảnh sát bắt tôi đưa vào một trại tỵ nạn ở Hail, cách thủ đô Riyadh gần 700 km.

Thăm người Thượng từ VN bị bắt ở Thái Lan

Người Thượng ở Campuchia 'cầu cứu, không muốn về VN'

Chị Đào bị 5 người đàn ông Ả Rập bạo hành
Image caption'Thấy tôi không hợp tác, họ cầm một ống nước cao su màu xanh dài khoảng 80 cm và đánh tôi tím hết một nửa người'.

Cơn ác mộng trong trại tỵ nạn

Khoảng 8 giờ tối ngày 20/1, tôi tới trại tỵ nạn ở Hail. Chừng 9 giờ tối, có năm người đàn ông Ả Rập xuất hiện và gọi tôi vào nhà vệ sinh.

Họ bảo tôi cởi hết đồ ra. Chẳng có lý do gì tôi phải cởi đồ cả, và tôi không chấp nhận cởi.

Thấy tôi không hợp tác, họ cầm một ống nước cao su màu xanh dài khoảng 80 cm và đánh tôi tím hết một nửa người.

Đánh xong, họ còn dùng giày da dẫm lên 10 đầu ngón chân tôi. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ - họ có thể đánh chết tôi nhưng dứt khoát tôi sẽ không cởi đồ.

Cuối cùng sau một hồi, họ cũng dừng lại và đưa tôi về một phòng trong trại tỵ nạn.

Tôi đang nằm bê bệt trong phòng thì có một chị người Ma Rốc bước vào. Tôi được biết chị cũng đang chờ để về nước. Thấy tôi bị đánh đau, chị nhờ những người nấu ăn ở trại, những người hay đi ra ngoài mua đồ ăn, mua cho tôi hai hộp sữa tươi. Ngày hôm sau chị được về nước nhưng tôi luôn biết ơn chị vì đã chăm sóc cho tôi lúc hoạn nạn.

Ả rập Saudi bỏ lệnh cấm phụ nữ lái xe

Ả Rập Saudi điều tra video phụ nữ mặc váy ngắn

Những hoàng tử bị mất tích

Bản đồ chị Đào vẽBản quyền hình ảnhPHAM THI ANH DAO
Image captionBản đồ chị Đào vẽ khi ở văn phòng môi giới Riyadh chờ về Việt Nam.
Quang cảnh thành phố Hail về đêm chụp từ trên cao.Bản quyền hình ảnhHASSAN AMMAR/GETTY IMAGES
Image captionQuang cảnh thành phố Hail về đêm chụp từ trên cao.

Chẳng khác nào ở tù trước khi về VN

Tới ngày 22/1, cảnh sát tới trại tới đón tôi và thả tôi về bến xe ở Riyadh. Tôi bơ vơ một mình, tiếng Ả Rập thì chưa nói được mấy. Tôi vội tìm một chiếc taxi và nói họ đưa tôi đến sứ quán Việt Nam.

Chờ tới giờ sứ quán mở cửa, tôi vào làm việc với người phụ trách phòng lao động. Vừa nói được vài câu, tôi đã thấy thằng lái xe của Thằng Lùn xuất hiện để đón tôi về văn phòng môi giới Riyadh. Vừa nói vừa ra hiệu, tôi bảo thằng tài xế này "ông chủ mày đã đánh tao rồi, tao không muốn về văn phòng môi giới nữa đâu."

Gã này không nói gì, chỉ nhìn tôi và cười. Gã kiên trì chờ tôi suốt từ sáng tới trưa. Rồi phiên dịch H.T gọi đễn dỗ dành: "Chị ơi chị cứ về văn phòng môi giới đi, em sẽ nói với ông chủ em không đánh chị nữa."

Nhiều người khác cũng gọi đến thuyết phục tôi, trong đó có cả chủ của Công ty Môi giới Bảo Sơn từ Việt Nam, công ty mà đến lúc đó tôi ngã ngửa ra rằng tôi đã được chuyển giao.

Cuối cùng tôi đành đồng ý quay trở về văn phòng môi giới Riyadh, nơi có Thằng Lùn và Thằng Cao (cũng là chủ văn phòng) hung bạo, để chờ ngày được về nước.

'Nhóm chúng tôi có 11 người. Họ khóa cửa phòng 24/24 không cho đi đâu hết.'
Image caption'Nhóm chúng tôi có 11 người. Họ khóa cửa phòng 24/24 không cho đi đâu hết.'

Thời gian ở đó chẳng khác nào ở tù. Nhóm chị em Việt chúng tôi có khoảng 11 người tất cả, người thì chờ đổi chủ, người thì chờ về Việt Nam.

Họ khóa cửa phòng chúng tôi gần như 24/24, không cho chúng tôi đi đâu hết. Mỗi ngày, họ chỉ cho chúng tôi có hai bát gạo, một quả cà chua và một củ hành tây để tự nấu ăn.

Có lần, ba ngày trời họ chẳng mang cho chúng tôi một chút gạo nào. Mấy chị em đói quá, nằm dài la liệt trong phòng.

Nếu có ai ốm đau thì họ bảo là giả vờ và không cho thuốc men.

Mỗi khi Thằng Lùn hay Thằng Cao vào phòng chúng tôi, ai cũng run. Chúng tôi ngồi im như tượng vì sợ chúng nó sẽ đánh một ai đó.

Trong thời gian này, tôi được gọi điện về cho gia đình. Tôi xin họ giúp đỡ nộp tiền bồi thường và tiền vé máy bay để tôi được về nước.

Tới ngày 8/4/2018, tôi được báo ngay hôm sau tôi sẽ bay. Vậy là cuối cùng tôi cũng được thoát khỏi đất nước ma quái này, tôi mừng không tả xiết.

Giờ đây nghĩ lại, tôi vô cùng ân hận vì đã bất chấp lời gàn của bạn bè, gia đình, đã ăn phải bùa mê thuốc lú của gã môi giới mà đi sang Ả Rập lao động.

Mấy tháng sau khi về nước, hồn vía tôi vẫn như bay bổng trên mây xanh. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi những chuỗi ngày kinh hãi ở đó.

Khi ra đi, tôi từng hy vọng sẽ kiếm được một khoản tiền kha khá để nuôi con. Khi về nước, tôi tay trắng và chỉ có những vết thương và nỗi ám ảnh làm hành trang.

Presentational grey line

Biện pháp nào bảo vệ người lao động?

Minh Thư, BBC Tiếng Việt viết:

Tình trạng phụ nữ nước ngoài làm nghề giúp việc nhà ở Ả Rập Saudi bị bạo hành và ngược đãi được ghi nhận là rất phổ biến không những chỉ riêng với người Việt Nam. Bị cám dỗ bởi một công việc không đòi hỏi trình độ cao và có mức lương tương đối tốt, hàng trăm ngàn phụ nữ châu Á từ Philippines, Ấn độ, Bangladesh, Sri Lanka, Indonesia, v.v. đã và đang tiếp tục đổ sang Vương quốc Hồi giáo có văn hóa và khí hậu hà khắc này.

Bộ trưởng Lao động Thương binh Xã hội Đào Ngọc Dung, trong một phiên chất vấn trước Quốc hội hồi tháng 6/2018, cho biết hiện có hơn 9000 người Việt Nam làm nghề giúp việc nhà tại Ả Rập Saudi. Ông cho biết Bộ LĐ-TB-XH sẽ khuyến khích các doanh nghiệp môi giới xuất khẩu lao động mở thêm văn phòng tại nước này để 'hỗ trợ lao động Việt'.

"Để giúp đỡ các trường hợp rủi ro tại Saudi Arabia thời gian tới, chúng tôi sẽ tổ chức xây dựng mô hình nhà tạm lánh cho công dân Việt Nam để chính quyền tác động hỗ trợ kịp thời", Bộ trưởng Dung được báo chí trong nước dẫn lời.

Ông cũng nói Bộ LĐ-TB-XH sẽ xử lý nghiêm minh 'bất kỳ doanh nghiệp, đơn vị nào trục lợi chính sách, cò mồi, thu tăng lệ phí, vi phạm hợp đồng theo quy định pháp luật'.

Năm 2015, chính phủ Indonesia đã chính thức cấm lao động nước này sang làm giúp việc ở 21 quốc gia Trung Đông, trong đó có Ả Rập Saudi. Tuy nhiên, các nhóm bảo vệ quyền người lao động cho rằng biện pháp này chỉ mở đường cho các công ty môi giới đưa người lao động đi 'chui', khiến họ còn chịu nhiều rủi ro hơn.

Những tiếng kêu cứu, những câu chuyện thương tâm về những người phụ nữ châu Á, trong đó có người Việt, như câu chuyện của chị Đào đã được truyền thông đăng tải rộng rãi trong nhiều năm qua và hẳn là đã đến tai giới chức. 

Nhưng liệu những biện pháp mà các chính phủ đưa ra để bảo vệ người lao động có đủ mạnh để thực sự cải thiện an toàn và điều kiện làm việc của họ ở những môi trường làm việc hà khắc như Ả Rập Saudi?


Nữ lao động ở Ả Rập kêu cứu vì bị ngược đãi, đánh đập đến nhập viện CSVN ngâm miệng ăn tiền

ANTT

Một người lao động đang làm việc tại Ả Rập phản ánh với báo chí về một cuộc sống khổ sở, vất vả không như mong đợi.

Tháng 6/2017, chị Hoa Thị Huyền (SN 1991) quê ở xã Niệm Tòng, huyện Mèo Vạc (Hà Giang) được Công ty XNK tổng hợp và Chuyển giao Công nghệ Việt Nam đưa đi làm việc tại Ả Rập Xê Út. Tính tới nay, chị Huyền đã xuất cảnh được 4 tháng.

Sinh ra và lớn lên tại vùng cao Mèo Vạc, chứng kiến những khó khăn từ bé, ước mơ thoát nghèo luôn hiện hữu trong đầu của chị Huyền. Lời tư vấn về một nguồn thu nhập cao, không phải mất chi phí đã thôi thúc chị Huyền đồng ý sang Ả Rập xuất khẩu với công việc là giúp việc gia đình. Nhưng khi bước chân sang tới đây, chị Huyền mới ngỡ, sự thật không như đã mơ.

Chị chia sẻ, từ khi sang Ả Rập làm việc, chị phải làm việc đến 1, 2h đêm mới được ngủ và thường xuyên bị chủ sử dụng (CSD) chửi mắng. Quá khổ cực, chị yêu cầu đổi CSD nhưng không được chấp thuận và phải tiếp tục làm việc tại đây.

“Trong một lần do đói quá, tôi đã ăn 1 que kem và bị CSD cho rằng ăn vụng trộm hoa quả nên tôi bị bắt phạt làm việc nhiều hơn. Ngày 29/9, do mệt quá nên tôi vừa làm việc vừa nghỉ. CSD đã chửi mắng tôi và cầm bát đập vào mặt, dùng chân tay đấm vào vai khiến tôi bị tê không làm việc được” – chị Huyền nhớ lại.

Nữ lao động này cho biết thêm, sau trận đòn trên, chị phải nghỉ ngơi 3 ngày mới khỏi, tuy nhiên vẫn phải tiếp tục làm việc với cường độ cao như ban đầu. Giờ đây, chị chỉ có ước muốn được trở về Việt Nam.

Hình ảnh nằm viện do chị Huyền cung cấp

Trước những phản ánh của người lao động, PV đã liên hệ với Công ty XNK tổng hợp và Chuyển giao Công nghệ Việt Nam có trụ sở tại số 10, Khu liền kề 86, đường Mậu Lương, quận Hà Đông.

Trả lời PV, ông Nguyễn Duẩn – PGĐ Cty XNK tổng hợp và Chuyển giao Công nghệ Việt Nam xác nhận chị Hoa Thị Huyền là người lao động do công ty mình đưa đi. Sau khi tiếp nhận được thông tin từ báo chí, công ty đã cho người bên Ả Rập xác minh sự việc nữ lao động cung cấp.

Ngoài ra, chị Huyền phản ánh với công ty việc 4 tháng qua, tiền lương chưa được trả. Hiện tại vấn đề này đã được giải quyết ngay khi có phản ánh.

“Số tiền lương đã được gửi 2 tháng vào cho anh trai ở Việt Nam và số còn lại chuyển vào tài khoản cho người lao động. Chúng tôi đã cho người kết nối và xử lý ngay yêu cầu của chị Huyền.” – ông Duẩn nói.

Vị giám đốc này cũng cho biết thêm, có những gia đình vì hoàn cảnh đông con hoặc là nhiều phòng ốc thì người giúp việc làm thêm “vài giờ đồng hồ” thì đó là chuyện bình thường, điều này đã được tư vấn trước khi người lao động xuất cảnh. Theo quy định làm việc 8 tiếng, nhưng trên thực tế công việc giúp việc không hẳn như quy định và phải khống chế tùy theo mình khi xử lý công việc.

Phản ánh chị Huyền bị bỏ đói và chỉ được ăn 1 bữa thì Công ty đã liên lạc với CSD. CSD của chị Huyền trả lời do tập quán 2 bên chưa đồng nhất với nhau, bên Ả Rập họ chỉ ăn 1 bữa, còn lại là ăn bánh mỳ. Một lý do nữa là ngôn ngữ giữa 2 bên chưa đồng nhất khiến cũng gây khó khăn cho chị Huyền".

Nói về phản ánh bị CSD đánh đập đến mức nhập viện, đại diện Công ty XNK tổng hợp và Chuyển giao Công nghệ Việt Nam khẳng định nhân viên đã liên hệ với CSD. CSD cho biết, do người lao động có nói mình bị “ma nhập”, cảm thấy mệt mỏi nên CSD đã đưa chị Huyền đi viện khám tổng thể thì không phát hiện có vấn đề gì.

Kết thúc trao đổi, đại diện của Công ty XNK tổng hợp và Chuyển giao Công nghệ Việt Nam nhấn mạnh: “Chúng tôi sẽ tiếp nhận những thông tin phản ánh của báo chí cũng như người lao động, trong trường hợp cần thiết sẽ đưa người lao động về nước đúng như nguyện vọng.”

Trên thực tế, tình trạng người lao động đi xuất khẩu sang Ả Rập gặp rắc rối như chị Huyền không phải là mới. Có thể thấy rõ tầm quan trọng của các doanh nghiệp XKLĐ đối với người lao động đang làm việc nơi xứ người. Tuy nhiên không ít doanh nghiệp làm việc kiểu “đem con bỏ chợ” đã khiến người lao động phải lao đao, khổ sở.

Trước đó, rất nhiều doanh nghiệp XKLĐ bị xử phạt vì vi phạm pháp luật và không thực hiện đúng chủ trương của Bộ LĐTB-XH. Bên cạnh đó, Bộ cũng ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động đưa lao động gia đình sang Ả rập Xê út, trong đó quy định chặt chẽ hơn điều kiện hợp đồng giám sát và kiểm tra công tác tuyển chọn, đào tạo người lao động trước khi đi làm việc; đồng thời cử cán bộ của doanh nghiệp sang Ả rập Xê út để theo dõi, quản lý và hỗ trợ người lao động trong quá trình làm việc.

Hiện, Việt Nam có 50 doanh nghiệp có chức năng đưa lao động sang làm việc tại Ả rập Xê út, trong đó có 25 doanh nghiệp đưa lao động sang giúp việc gia đình tại thị trường này. Người lao động sang Ả rập Xê út chủ yếu làm việc thuộc các ngành nghề như: Xây dựng, nhà máy, vận tải (14.000 người), giúp việc gia đình (6.900 người).

Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về vụ việc này.

Hải Đăng

Lao động Việt kêu cứu từ đất khách 

Bằng nhiều thủ đoạn, giám đốc một công ty tại TP HCM dù không có chức năng phái cử lao động sang Nhật Bản nhưng đã dụ dỗ nhiều người đóng tiền rồi đưa sang nước này cư trú bất hợp pháp

Cuối tháng 6-2018, Báo Người Lao Động nhận được đơn cầu cứu của anh Nguyễn Công Trãi từ tỉnh Ibaraki - Nhật Bản. Anh Trãi kể lại câu chuyện của mình rằng từ tháng 10-2016, anh biết Công ty Youko, do bà Trần Thị Hoàng Phương làm giám đốc, có khả năng đưa lao động sang Nhật Bản làm việc lâu dài theo diện kỹ sư.

Xuất khẩu lao động bằng... visa du lịch

Đang có nhu cầu sang Nhật Bản làm việc, anh Trãi tìm đến Công ty Youko - tại số 2A4-2A5 Phạm Văn Bạch (nay đổi tên thành đường số 37), phường Linh Đông, quận Thủ Đức, TP HCM - để tìm hiểu. Tại đây, bà Trần Thị Hoàng Phương cho biết mình có nhiều mối quan hệ tại Nhật Bản nên dễ dàng đưa được lao động Việt Nam sang đây dưới diện kỹ sư để hưởng mức lương cao và cơ hội định cư lâu dài. Sau những lời hứa hẹn sẽ giúp sang Nhật Bản là hợp đồng tư vấn được bà Phương đưa ra để anh Trãi ký. Theo nội dung ghi trong hợp đồng, Công ty Youko sẽ thu mức phí trọn gói 8.000 USD để dạy tiếng Nhật, lo thủ tục xin visa lao động diện kỹ sư, vé máy bay...

Lao động Việt kêu cứu từ đất khách - Ảnh 1.

Anh Nguyễn Công Trãi cùng lời cầu cứu và công việc sống qua ngày ở Nhật Bản

Sau khi anh Trãi đóng đủ tiền, bà Phương gọi điện thông báo sẽ đưa anh và một số người nữa sang Nhật Bản cho các công ty nhận kỹ sư phỏng vấn trong 3 ngày. Cả nhóm đã bay sang Nhật từ ngày 23 đến 26-1-2017 để phỏng vấn nhưng thực chất chỉ có một người Nhật đến hỏi thăm vài câu qua loa chứ không phải giám đốc các công ty tuyển dụng đến phỏng vấn như bà Phương nói. Sau đó, cả nhóm trở về Việt Nam, bà Phương nói rằng sẽ mất khoảng 3-6 tháng nữa để làm hồ sơ xuất cảnh chính thức sang Nhật Bản làm việc.

Đến cuối tháng 5-2017, bà Phương thông báo có lịch bay, mọi người tập trung để làm thủ tục. Cả nhóm của anh Trãi gồm 12 người nhanh chóng có mặt tại sân bay Tân Sơn Nhất theo lịch hẹn thì bà Phương cho biết có trục trặc vé máy bay nên mọi người thuê khách sạn ở tạm vài ngày, chi phí sẽ do Công ty Youko chi trả.

Liên tục sau đó, bà Phương lấy lý do trục trặc vé máy bay, visa nên chưa thể sang Nhật Bản được. Cứ lần này đến lần khác với đủ lý do nên cả nhóm của anh Trãi phải ở trong khách sạn hơn 2 tháng trời và tự lo mọi chi phí, Công ty Youko không hề hỗ trợ như cam kết. Thêm nữa, những lần "vé máy bay trục trặc" là bà Phương buộc mọi người phải đóng thêm tiền mua vé. "Dù rất sốt ruột, lo lắng và nghi ngờ nhưng cả nhóm phải nghe lời bà Phương bởi không còn sự lựa chọn nào khác. Chúng tôi cứ hy vọng được sang Nhật Bản chứ không thể quay về nhà vì không biết giải thích sao với gia đình, bạn bè" - anh Trãi bức xúc.

Đến tháng 7-2017, bà Phương gọi cho cả nhóm thông báo giữa tháng 7 sẽ sang Nhật Bản. Nhóm 12 người được chia làm 2 đợt, anh Trãi và 4 người nữa nằm trong đợt 2, bay ngày 17-7-2017. Trước ngày bay, lấy lý do cần thêm chi phí để qua Nhật Bản lo hồ sơ thủ tục cho nhanh, bà Phương yêu cầu mọi người đóng thêm 2.000 USD. Không còn cách nào khác, cả nhóm gọi về gia đình nhờ vay mượn tiền đóng cho bà Phương.

Riêng anh Trãi đã nộp cho bà Phương tổng cộng gần 280 triệu đồng, trong đó có 15 triệu đồng để "lo" bằng kỹ sư.

Anh Trãi kể khi ra đến sân bay, mọi người mới được bà Phương đưa visa để làm thủ tục sang Nhật Bản. Cầm visa trên tay, cả nhóm tá hỏa khi phát hiện không phải là visa đi lao động mà là visa du lịch. Mọi người thắc mắc thì được bà Phương trấn an là sang Nhật Bản sẽ đổi lại.

Sau khi sang Nhật Bản, bà Phương thuê một căn phòng cho cả nhóm ở chung. Visa du lịch chỉ có thời hạn lưu trú 15 ngày nên mọi người tìm cách liên lạc với bà Phương bởi chẳng thấy đả động gì đến chuyện nhận việc ở đâu, làm cho công ty nào cả. "Thật bất ngờ, bà Phương chuẩn bị sẵn đơn xin tị nạn và yêu cầu chúng tôi điền vào. Mọi người phản ứng thì bà Phương nói cứ làm như vậy rồi sẽ lo cho có việc làm ổn định và lưu trú lâu dài tại Nhật Bản" - anh Trãi trình bày.

Bị đuổi và xù lương

Qua thông tin từ anh Trãi, chúng tôi liên lạc với 6 nạn nhân trong nhóm được bà Phương đưa sang Nhật Bản vào tháng 7-2017, gồm: Nguyễn Văn Sửa, Đặng Công Văn, Võ Văn Tuấn (ngụ tỉnh Tây Ninh); Nguyễn Duy Minh, Lê Thanh Tuyền (ngụ TP HCM) và Phạm Minh Trí (ngụ tỉnh Long An). Tổng số tiền mà 6 nạn nhân này đã đóng cho bà Phương là 1,727 tỉ đồng, đến giờ chưa ai đòi lại được đồng nào.

Khi sang Nhật Bản, anh Nguyễn Duy Minh phải sống bất hợp pháp, đi làm việc bằng tên giả. "Tôi luôn sống trong nỗi sợ bị bắt, bị đánh. Đi làm việc bằng tên giả nên khi công ty phát hiện, họ đuổi và không trả lương. Tôi phải vay mượn tiền của bạn bè để cầm cự qua ngày. Thời gian sống chui sống nhủi bên Nhật Bản, tôi chấp nhận làm đủ mọi thứ nhưng đều thất bại vì giấy tờ không hợp lệ. Quá nhục nhã, tôi phải tìm cách về Việt Nam để tố cáo bà Phương" - anh Minh nói.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, tại thời điểm đó, để sang Nhật Bản theo diện kỹ sư không hề đơn giản bởi những quy định khắt khe như trình độ tiếng Nhật, phải tốt nghiệp các ngành kỹ thuật được đào tạo bởi các trường uy tín, sức khỏe bảo đảm… Nhưng với Công ty Youko của bà Phương, chưa tốt nghiệp THPT vẫn có thể sang Nhật Bản theo diện kỹ sư.

Nhằm hợp thức hóa hồ sơ, những ai chưa có bằng kỹ sư phải đóng thêm từ 10-30 triệu đồng để bà Phương làm bằng kỹ sư giả cho đủ điều kiện.

Theo trình báo của các nạn nhân, sau khi bị lừa, họ đã tìm mọi cách liên lạc với Công ty Youko và giám đốc Trần Thị Hoàng Phương nhưng thất bại. Công ty Youko đã đóng cửa, điện thoại của bà Phương cũng ngoài vùng phủ sóng. Không còn cách nào khác, họ gửi đơn trình báo đến cơ quan công an và báo chí nhằm lấy lại số tiền đã bị lừa, đồng thời kêu gọi pháp luật nghiêm trị kẻ lừa đảo. 

Sống dở chết dở

Anh Nguyễn Công Trãi cho biết sau khi bị bỏ rơi ở Nhật Bản, anh và những người trong nhóm tự liên lạc bạn bè để có chỗ tá túc, kiếm việc làm. Không có giấy tờ hợp pháp nên cả nhóm sống chui nhủi vì sợ bị bắt, ai kêu gì cũng làm để kiếm cái ăn qua ngày. "Mấy lần tôi được "cò" lao động giới thiệu việc làm nhưng do không có giấy tờ hợp pháp nên chỉ một thời gian thì chủ phát hiện và đuổi, không thanh toán lương. Giờ chúng tôi sống dở chết dở, lo bị bắt và phạt tù bất cứ lúc nào" - anh Trãi trình bày.

Cũng theo anh Trãi, bà Phương còn đưa rất nhiều người sang Nhật Bản bằng visa du lịch rồi bỏ bơ vơ nơi đất khách, đối diện nhiều rủi ro.






 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Nữ sinh gốc Việt đi thuê nhà bị bắt cóc hiếp dâm diệt khẩu ở Pháp, nghi phạm 58 tuổi bị truy tố tội giết người [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Nghề sáng tạo: Khỏa thân làm việc nhà, mẹ đơn thân kiếm gần 2 tỷ/năm [NEW]
Chủ tịch nhà nước(tổng thống) Trần Đại Quang từ trần theo bác Hồ - CS sắp sụp đổ
Mỹ cần hủy diệt lập tức căn cứ quân sự Trung Quốc xây dựng đòi lại Hoàng Sa cho VN
Nữ hoàng phim dâm sex Hong Kong: Chật vật mưu sinh, phải sang Việt Nam bán cafe kiếm sống
Một người hùng gốc Việt bắn chết cướp Mỹ có súng
Người Việt gốc Bắc XHCN làm nhục dân VN vì tập quán tội phạm trên khắp thế giới
Tham nhũng VN: Căn nhà 400 tỷ của đệ tử tướng Vĩnh ở Sài Gòn: Đại gia nhìn cũng khiếp
Nguyễn Thị Kim Ngân ngợi ca nền giáo dục thời VNCH chửi cha CS
Nữ sinh viên Quảng Nam - Trần Tiểu Vy đăng quang Hoa hậu Việt Nam 2018
Đã đến lúc đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN phải trả lời nhân dân Việt Nam về việc Hồ Chí Minh không phải là Nguyễn Ái Quốc
Độc đáo VN và thế giới: Làm kinh tế thị trường bằng công nghệ Hoa Hậu Mại Dâm định hướng XHCN
Khúc ruột ngàn dặm từ Canada về quê cưới vợ bị trộm rút hết ruột!
Chiến dịch cứu giúp đồng bào thảm nạn ở Campuchia

     Đọc nhiều nhất 
Bảng Tổng sắp huy chương ASIAD 25/8: Bất ngờ VN thua Campuchia- Thắng túc cầu Syria [Đã đọc: 299 lần]
Tin trong Nước: Phong trào toàn dân mặc áo cờ vàng xé tan cờ đỏ [Đã đọc: 264 lần]
4 Động tác phòng chống đột quỵ rất hiệu nghiệm -Trị gút, đái đường- Đọc bài nầy có thể cứu sinh mạng bạn và người thân [Đã đọc: 255 lần]
2-9 Tổng biểu tình, cả nước xuống đường từ Nam đến Bắc ra toàn thế giới - Bãi đậu xe phi trường TSN phát hỏa [Đã đọc: 248 lần]
Thực hiện nếp sống văn hoá, văn minh kiểu CSVN [Đã đọc: 245 lần]
Máy bay Su-22 do Nga chế tạo rơi ở Nghệ An, hai phi công CSVN hy sinh vì kỹ thuật dỏm [Đã đọc: 243 lần]
Cuộc sống thủ đô Hà Lội lước ngập tận giường ghe đi trên đường, đất trời sụp đổ [Đã đọc: 238 lần]
CSVN tan ác, côn đồ: Ca sĩ blogger Nguyễn Tín bị bắt, đánh trong đêm nhạc [Đã đọc: 220 lần]
Nguyễn Ái Quốc đã chết từ năm 1932, HCM là gián điệp người Tàu, lừa cả dân tộc VN gần suốt thế kỷ! [Đã đọc: 213 lần]
Thương mại: Mỹ hòa với châu Âu để dồn sức đánh Trung Quốc - TQ sắp đầu hàng! [Đã đọc: 211 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.