Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Một 2019
T2T3T4T5T6T7CN
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 11
 Lượt truy cập: 12016668

 
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng 21.01.2019 12:34
Thánh tích kinh tế CSVN: Dân Việt gánh mỗi người 34 triệu đồng nợ công
22.10.2018 14:54

Một phụ nữ gánh hàng rong đi qua một pano tuyên truyền Đại hội đảng toàn quốc trên đường phố Hà Nội ngày 15 tháng 1 năm 2016.
Tiến lên XHCN: Một phụ nữ gánh hàng rong đi qua một pano tuyên truyền Đại hội đảng toàn quốc trên đường phố Hà Nội ngày 15 tháng 1 năm 2016.  AFP photo Dư nợ công của Việt Nam năm 2018 ước tính đạt 3,4 triệu tỷ đồng, tăng so với năm 2017 (3,1 triệu tỷ đồng), và như vậy hiện nay bình quân mỗi người Việt gánh hơn 34 triệu đồng.


Đó là số liệu được ông Nguyễn Đức Hải, Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách đưa ra trong phiên báo cáo Thẩm tra về tình hình thực hiện ngân sách nhà nước năm 2018, dự toán ngân sách nhà nước và phương án phân bổ ngân sách trung ương năm 2019 diễn ra hôm 22/10 tại Hà Nội.

Truyền thông trong nước đưa tin trích nhận định của Ủy ban Tài chính Ngân sách Việt Nam cho rằng tỷ lệ nợ công so với tổng thu nhập GDP có xu hướng giảm trong những năm gần đây. Số liệu được báo cáo đưa ra cho thấy tỷ lệ nợ công so với GDP giảm qua các năm 2017, 2018 và 2019 lần lượt là 62,6%, 61,4% và dự kiến 61,3%

Tuy nhiên, Ủy ban này cho biết nợ Chính phủ và nợ nước ngoài của quốc gia lại tăng, đặc biệt nợ nước ngoài đã tăng dần tới trần cho phép là 50% GDP. Ông Nguyễn Đức Hải cho biết số liệu cụ thể như sau: nợ của chính phủ qua các năm 2017, 2018, 2019 lần lượt là 51,8%, 52,1% và dự kiến 52,2% so với GDP, nợ nước ngoài của quốc gia qua 3 năm lần lượt là 45,2%, 49,7% và dự kiến 49,9% so với GDP. Ngoài ra, số vay để trả nợ gốc hàng năm được nói có xu hướng tăng nhanh.

Về cân đối ngân sách, Ủy ban Tài chính Ngân sách  cho biết Chính phủ dự ước bội chi ngân sách Nhà nước bằng dự toán năm 2018, dự kiến bội chi ngân sách năm 2019 khoảng 3,6 % GDP, giảm 0,1% so với 2018. Chính phủ Việt Nam nói sẽ kiên quyết ưu tiên giảm bội chi theo quy định của Luật ngân sách nhà nước.

Ông chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách trích báo cáo nhận định các chỉ tiêu này vẫn trong giới hạn cho phép, nhưng vẫn tiềm ẩn rủi ro.

Báo cáo của Bộ Tài chính sáng 22/10 cũng cho biết các khoản thu ngân sách từ 3 khu vực kinh tế chính của Việt Nam đều không đạt chỉ tiêu. Khu vực doanh nghiệp nhà nước giảm 4.900 tỷ đồng, khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài giảm 33.600 tỷ đồng, khu vực kinh tế ngoài quốc doanh giảm 4.850 tỷ đồng.

Tổng thu cả nước năm 2018 được công bố đạt hơn 1,3 triệu tỷ đồng, chi thường xuyên chiếm gần 989 nghìn tỷ đồng (72,8%), chi trả nợ lãi 112,5 nghìn tỷ đồng (chiếm 8,3%.)

Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội Vũ Hồng Thanh nhận định, tổng thu ngân sách nhà nước vượt dự toán nhưng chưa thật sự bền vững và làm rõ vai trò chủ đạo của ngân sách trung ương.

Cử tri lại yêu cầu công khai tài sản trước khi bầu Chủ tịch nước nhưng NPT phản đối

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ở phát biểu tại lễ khai mạc Đại hội đảng ở Hà Nội hôm 21/1/2016
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ở phát biểu tại lễ khai mạc Đại hội đảng ở Hà Nội hôm 21/1/2016
 AFP

Chiều 22/10, Quốc hội Việt Nam đưa ra Tờ Trình dự kiến nhân sự để ngày mại tiến hành bầu chủ tịch nước. Trong đó nhân vật được giới thiệu chỉ có ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam được giới thiệu. Điều này khớp với chuyện diễn ra vào ngày 3 tháng 10 vừa qua khi Hội nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ 8 được cho biết 100% đồng ý giới thiệu ông Nguyễn Phú Trọng kiêm chức chủ tịch nước bị khuyết sau khi ông chủ tịch Trần Đại Quang qua đời đột ngột khi mới 62 tuổi vào ngày 21 tháng 9 vừa qua.

Theo chương trình mà Quốc Hội Việt Nam thông báo thì vào ngày mai sẽ tiến hành bầu chủ tịch nước và vào chiều ngày 23 tháng 10, vị tân chủ tịch nước Việt Nam sẽ có phát biểu sau khi được bầu.

Tuy nhiên từ hôm 18/10, 85 người dân trong đó có nhiều đảng viên Cộng sản đã gửi thư chung tới Quốc hội yêu cầu "Ứng viên Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng cần công bố chương trình hành động và phải công khai tài sản trước khi quốc hội bỏ phiếu".

Lý do để các cử tri nêu ra yêu cầu này được cho là "để các ĐBQH và cử tri cả nước có đủ thông tin trước khi cuộc bỏ phiếu diễn ra."

Theo đó, yêu cầu của 85 cử tri này không phải là gây khó cho ứng viên Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng vì "chính Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam mới đây cũng đã ban hành Quyết định 99/QĐ-TƯ yêu cầu đảng viên là cán bộ lãnh đạo phải công khai bản kê khai tài sản trên Internet và các phương tiện thông tin đại chúng để báo chí, nhân dân giám sát".

Hơn nữa, theo điều 35 Luật Bầu cử Đại biểu Quốc Hội và Đại biểu Hội đồng Nhân dân 2015, bản kê khai của ứng viên Nguyễn Phú Trọng đã được nộp cho các cơ quan tổ chức bầu cử, nghĩa là đã có sẵn.

Đây là lần thứ 2 các cử tri yêu cầu ông Nguyễn Phú Trọng, người được xem là dẫn đầu trong "chiến dịch chống tham nhũng" ở Việt Nam, phải công khai tài sản.

Trước Hội nghị Trung ương đảng lần thứ 7 hồi tháng 5 năm nay, 70 người dân trong đó có các đảng viên thuộc dạng "lão thành cách mạng" cũng yêu cầu ông Trọng phải cho người dân biết bản kê tài sản của bản thân.

Tuy nhiên cho đến nay, yêu cầu này không được hồi đáp.

Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng là người duy nhất được Ban chấp hành TƯ đảng Cộng sản giới thiệu cho vị trí Chủ tịch nước và gần như sẽ kiêm nhiệm 2 chức vụ đứng đầu đảng CS và nhà nước Việt Nam.



XHCN:  Trò lừa bịp của TQ để đồn hóa chiếm lãnh thổ VN

Tại sao kinh tế Cộng sản lệ thuộc quá nhiều vào kinh tế tư bản?

Ngọc Ẩn (Danlambao) - Câu trả lời đơn giản là các nước CS trả lương quá thấp cho công nhân, và bọn lãnh đạo dốt nát, pháp luật do đảng cướp CS viết ra. Kể cả Bác Sĩ, Kỷ Sư, nhân viên công quyền, binh sĩ, công an…. Đảng CS đang bóc lột người dân và cán bộ Nhà Nước. Tầng lớp dân đen vừa bị đảng CS bóc lột bằng thuế, bằng luật rừng vừa bị cán bộ Nhà Nước bóc lột bằng tham nhũng.

Hệ Lụy Trả Lương Thấp 

Công nhân bỏ nước đi tìm việc làm ở các nước tư bản có lương cao. Sinh viên du học không trở lại quê hương. Cán bộ tham nhũng, dân tộc đói nghèo, dốt nát. Đất nước không xây dựng được tầng lớp trung lưu giúp tiêu thụ hàng hóa trong nội địa, đưa đến thất nghiệp. Người dân tìm mọi cách bỏ nước ra đi. Nạn trộm cướp gia tăng do nghèo đói, ăn cắp, rút ruột công trình.

Một sinh viên Tàu cộng (TC) du học tại Mỹ, sau khi tốt nghiệp Kỷ Sư, công ty Mỹ trả lương 5 lần cao hơn trở về TC làm việc. Một sinh viên CSVN du học tại Mỹ, sau khi tốt nghiệp, công ty Mỹ trả lương 10-12 lần cao hơn làm việc cho CSVN. Cán bộ lãnh lương không đủ sống thì phải tham nhũng, rút ruột công trình.

Hệ Lụy Độc Tài Độc Đảng

Độc tài, độc đảng sản xuất ra luật lệ phục vụ quyền lợi kẻ cầm quyền nhưng bóc lột và khủng bố người dân như luật an ninh mạng, luật đặc khu, luật công nhận đảng CSVN sở hữu đất, luật bầu cử, ứng cử viên phải do đảng CSVN tuyển chọn, luật thuế vụ, luật kinh doanh, luật cấm báo chí tư nhân, luật tàn phá môi trường, luật cấm thành lập nghiệp đoàn, luật bỏ tù người yêu nước v.v... Độc tài, độc đảng phát sinh ra nạn kiêu binh, bọn cầm quyền có toàn quyền cướp của dân, toàn quyền định mức thuế, toàn quyền tăng giá nhu yếu phẩm, tự do đánh đập người dân, tự do tham nhũng, tự do bán nước. Trong chế độ độc tài, độc đảng thì bọn cầm quyền có mọi thứ tự do mà chúng muốn và những thứ bọn cầm quyền muốn lại chính là những thứ bọn chúng tước đoạt quyền làm người của người dân. Khi bọn độc tài, độc đảng có tất cả các thứ tự do thì ngược lại người dân chỉ có mỗi quyền tự do phục vụ bọn cầm quyền. Thành phần sinh viên du học không trở về và thành phần trí thức trong nước không thể phục vụ, xây dựng quê hương vì họ bị các loại luật pháp lưu manh của VC khóa tay, bịt miệng.

Hệ Lụy Kinh Tế Cộng Sản Lệ Thuộc Kinh Tế Tư Bản? 

Nguyên nhân chính là VN trả lương thấp, cấm thành lập nghiệp đoàn, thiếu phát minh sáng tạo. Trả lương thấp thì công nhân, trí thức làm hết sức chỉ đủ mua thực phẩm, trả tiền xăng thì làm sao hình thành được tầng lớp trung lưu tiêu thụ hàng hóa nội địa? Hàng hóa các nước cộng sản phải xuất cảng qua các nước tư bản để tiêu thụ và giúp người CS có việc làm, sống nghèo khổ. Do đó kinh tế các nước CS lệ thuộc kinh tế các nước tư bản tiêu thụ sản phẩm. Nhìn vào cuộc chiến thương mại đang xảy ra giữa Mỹ và TC thì chúng ta thấy được sự lệ thuộc kinh tế của TC vào kinh tế Mỹ. Hàng hóa tiêu dùng như áo quần, TV, dụng cụ nhà bếp TC bán qua Mỹ thì có nhiều quốc gia trên thế giới biết sản xuất trong khi hàng hóa Mỹ bán cho thế giới là những thứ rất ít người biết làm như phi cơ, vũ khí, máy chế tạo chip điện tử, dụng cụ y khoa, vật liệu cao cấp như chất bán dẫn, polymers.

CSVN cấm thành lập nghiệp đoàn đã và đang đưa công nhân VN bị trả lương thấp, phải làm việc nhiều giờ. Không có nghiệp đoàn công nhân tranh đấu đòi quyền lợi thì nạn tham nhũng cấu kết giữa cán bộ CSVN và giới chủ nhân để dìm giá lương. Nhìn qua các nước Á Châu như Mã Lai, Singapore, Thái Lan thì công nhân các nước vừa kể lãnh lương cao hơn công nhân VN từ 50% - 500%. CSVN trả lương thấp là lý do công nhân VN phải làm thêm nghề bán thân sau giờ làm việc. Bán thân ở nước CHXHCNVN cũng bị trả giá thấp vì dân làng chơi cũng bị trả lương thấp. Cán bộ tham nhũng có tiền bao gái nhưng người nghèo phải bán thân quá đông khiến cho số cung nhiều hơn số cầu, thế là các cô gái buôn hương bán phấn phải qua các nước tư bản như Singapore, Mã Lai, Thái Lan để hành nghề. Kinh tế làm gái cũng lệ thuộc vào kinh tế tư bản thì kể gì đến những nghề khác. CSVN nuôi cá, nuôi tôm loại thượng hạng đều xuất cảng qua các nước tư bản để phục vụ dân tư bản, gái đẹp lấy chồng tư bản để thoát khỏi thiên đường của VC. Thế mà thời đại Hồ Chí Minh xuyên suốt tới thời đại Nguyễn Phú Trọng đều tôn thờ chủ nghĩa Marx-Lenin là dùng tầng lớp công nhân đánh tư bản để giải phóng công nhân và nông dân. CSVN đang làm ngược lại là dùng tầng lớp công nhân, nông dân làm ra sản phẩm, thực phẩm chất lượng cao để phục vụ tư bản và nhờ tiền tư bản để giải phóng họ ra khỏi đói, nghèo, bệnh tật. Thế thì VC còn lý do gì mà không hoà nhập vào các nước tư bản?

Tư bản Mỹ, Canada thì nghìn trùng xa cách mà dân VN kể cả cán bộ Việt Cộng như Võ Kim Cự cứ muốn bỏ CHXHCNVN để được sống ở Mỹ, Canada. Công nhân và nộng dân CSVN làm việc cật lực để phục vụ tư bản, BCT CSVN thì cứ ao ước VN được giống như tư bản Singapore, Paris chứ không giống như Bắc Hàn và Venezuela. Thủ Tướng và Chủ Tịch Nước CSVN van nài liên minh tư bản EU ký hiệp ước thương mại. Trong khi đó nước Tàu cộng có cùng biên giới, cùng theo chủ nghĩa cộng sản mà cả dân và cán bộ VC lại không thèm qua ở chung với TC mà chỉ muốn qua Mỹ ở khiến đảng VC kẹt lý luận. Dân và cán bộ VC cứ chạy theo tư bản thì làm sao tiến lên XHCN? So sánh hành động lệ thuộc kinh tế, bám tư bản kiếm ăn của BCT CSVN và lời kêu gọi người dân VN tiến lên XHCN thì chính xác là lường gạt

25/11/2018


Nhân dân cố đô Huế tiến lên XHCN:Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống "treo" trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế


Suốt hàng chục năm qua, hơn 15.000 người dân phải sống “tạm bợ”, chui rúc trong những khu nhà ọp ẹp, xiêu vẹo, ngay tại khu vực 1 di tích Kinh thành Huế - Di sản văn hoá thế giới được UNESCO công nhận.

Chum anh Khu o chuot cua hon 15000 nguoi song treo tren di san the gioi o Kinh thanh Hue

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 1.

Kinh thành Huế là di tích thuộc cụm Quần thể di tích Cố đô Huế đã được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới. Tuy nhiên, hiện có khoảng 4.200 hộ với hơn 15.700 người dân sinh đang sống trong các "khu ổ chuột" tại khu vực 1 di tích Kinh thành Huế, khiến di sản này đang bị xâm hại nghiêm trọng.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 2.

Suốt mấy chục năm qua, người dân dựng nhà sinh sống ngay trên Thượng Thành (P. Thuận Thành, TP Huế), di tích nằm trong khu vực cần giữ nguyên hiện trạng.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 3.

Nhiều hộ dân sống trên tường thành hằng ngày phải bắc thang để đi lại nên người dân Huế gọi họ là những người sống "treo" trên di sản thế giới.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 4.

Nhiều con hẻm dẫn vào "xóm ổ chuột" giữa lòng cố đô Huế chỉ rộng chưa tới một mét. Đường hẹp đến mức xe máy không có thể lọt vào sâu.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 5.

Những căn nhà xiêu vẹo, chật hẹp được dựng tạm bợ từ đủ các loại vật liệu thô sơ, tre nứa, giấy các tông,... Tất cả đều toát lên vẻ rệu rã, mục nát và nhếch nhác.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 6.

Có những căn "ổ chuột" rộng chưa đầy 20m2 mà có đến gần 10 người thuộc 3 thế hệ chung sống.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 7.

Căn nhà "siêu mỏng" chỉ rộng hơn 10 m2 này là nơi 4 người trong gia đình anh Nguyễn Văn Biểu ở tổ 13, phường Thuận Lộc sinh sống. Nhà không có nước sạch, khu vệ sinh. Do không gian quá chật nên nhiều đồ đạc sinh hoạt anh Biểu phải bỏ ra ngoài trời.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 8.

Căn nhà của bà Lê Thị Lịch (60 tuổi) chỉ rộng chưa tới 10m2 nhưng hiện là nơi sinh sống của 10 người.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 9.

Không đủ chỗ ngủ cho các con, vợ chồng bà Lịch phải dựng một căn gác tạm bợ để sinh hoạt và để đồ đạc.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 10.

Hầu hết những hộ dân sống trong những trên Kinh thành Huế đều có hoàn cảnh rất khó khăn. Việc sống trong những "ngôi nhà ổ chuột" khiến sinh hoạt khó khăn, nhưng dường như họ không còn sự lựa chọn khác...

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 11.

Toàn bộ rác thải, nước sinh hoạt của người dân được đổ xuống bờ thành khiến môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng và mất mỹ quan di sản.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 12.

Gia đình ông Trần Hóa (72 tuổi) lên sống ở Thượng Thành từ năm 1970. "Nói thật tôi cũng muốn xây nhà kiên cố, nhưng đất di tích nên không được phép. Còn chuyển đi nơi khác thì không có tiền. Chúng tôi mong được di dời lắm rồi, đi mô cũng được miễn có mảnh đất, rồi sẽ vay mượn thêm để cất cái nhà rộng rãi ở cho sướng. Chứ ở đây chật chội, mấy đứa trẻ lớn lên cũng tội lắm...", ông Hóa chia sẻ.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 13.

Những căn nhà chật hẹp đến nỗi không có chỗ để đặt được một chiếc bàn học nên đa số trẻ em ở đây đều phải học trên giường, dưới đất hoặc bất cứ chỗ nào.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 14.

Tương lai của những đứa trẻ này sẽ chông chênh như chính cái nơi mình sinh sống nếu như phải tiếp tục chui rúc trong những ngôi nhà ổ chuột ấy.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 15.

Trước cuộc sống tạm bợ của người dân trong khu vực I di tích kinh thành Huế, tỉnh TT.Huế đã lên kế hoạch di dời, giải tỏa trong thời gian tới.

Chùm ảnh: Khu ổ chuột của hơn 15.000 người sống treo trên di sản thế giới ở Kinh thành Huế - Ảnh 16.

Kinh phí dự kiến hơn 4.000 tỷ đồng, trong đó gần 2.800 tỷ giải phóng mặt bằng, gần 1.400 tỷ xây dựng các công trình thiết yếu khu tái định cư rộng 73 hecta. Hiện Huế đang tuyên truyền để người dân hiểu và đồng thuận trong quá trình triển khai đề án này.

VietBao.vn (Theo Trí thức trẻ >>>)

‘Vua giày chạy bộ’ Brooks Running cân nhắc bỏ Trung Quốc, sang Việt Nam

Brooks Running được mệnh danh là ‘Vua giày chạy bộ chuyên nghiệp’ đang cân nhắc giải pháp bỏ Trung Quốc để chuyển một số hoạt động sang Việt Nam vì hậu quả của chiến tranh thương mại Mỹ-Trung, Giám đốc điều hành công ty Jim Weber nói trên CNBC.


Brooks Running là công ty thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Bershire Hathaway của tỷ phú Mỹ Warren Buffett từ 2006. Sau đó được cho tách ra thành một công ty độc lập, với giám đốc Weber báo cáo trực tiếp cho tỷ phú Buffett.


Trong cuộc phỏng vấn dành cho chương trình tài chính “Squawk Box” của đài CNBC, Jim Weber nói công ty Brooks Running đang chuẩn bị ứng phó với thuế xuất 25% phụ trội cộng thêm với mức thuế 20% đã đánh trên các loại giày thể thao mang thương hiệu này.


Hoa Kỳ và Trung Quốc đang đối đầu trong một cuộc chiến tranh thương mại ngày càng leo thang, giữa lúc hai bên liên tiếp áp đặt thuế quan lên hàng hóa của nhau.


Gần đây nhất, Hoa Kỳ áp thuế quan lên 200 tỉ đôla hàng hóa nhập từ Trung Quốc, Bắc Kinh trả đũa bằng cách áp thuế lên hàng hóa Mỹ trị giá 60 tỉ đôla.


Trong mấy tuần gần đây, một số công ty công nghiệp Mỹ đã bày tỏ quan ngại về tác động tiêu cực của cuộc chiến tranh thương mại giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đối với các doanh nghiệp của họ.


Hồi tháng trước, Ford, công ty sản xuất ô tô lớn thứ nhì của Mỹ, cho biết công ty này đãthua lỗ 1 tỉ USD do các sắc thuế đánh trên kim loại nhập vào Hoa Kỳ.


CEO Jim Weber nói với đài CNBC rằng nếu công ty Brooks Running dời hoạt động sang Việt Nam hay một nơi nào khác, thì quyết định này sẽ vĩnh viễn, tức là sẽ không được lật ngược, bởi vì, theo lời ông, “chúng tôi không thể đánh đu với đường dây cung cấp của chúng tôi.”


Mới năm ngoái, Brooks mở rộng hoạt động sang thị trường Trung Quốc và Brazil sau khi thành công lớn tại Châu Âu,Nhật Bản và Canada.


Việt Cộng sắp vỡ nợ !


Tiêu quá nhiều, tham nhũng tràn lan, nuôi cả bộ máy khổng lồ ăn tàn phá hại ngày đêm, chế độ độc tài Việt Cộng đang đứng trên bờ vực phá sản thảm họa.

Một thách thức rất lớn dành cho giới chóp bu đảng CSVN trong năm 2018 là làm sao vay được tín dụng của các tổ chức tài chính quốc tế và các chính phủ, trong lúc chính thể độc đảng ở Việt Nam vẫn chưa có bất kỳ động tác nào được xem là “cải cách thể chế” cho tới nay.
Nhu cầu vay tín dụng quốc tế lại chưa bao giờ khẩn thiết và cần nhiều như lúc này. Sau năm 2015 là thời điểm Việt Nam phải trả nợ quốc tế đến 20 tỷ USD, những năm sau đó chính thể này phải đều đặn trả nợ quốc tế từ 10 – 12 tỷ USD mỗi năm.
Cho dù Ngân hàng nhà nước Việt Nam đã cố gắng “gom” USD từ hệ thống các ngân hàng thương mại cổ phần và từ nguồn trôi nổi trên thị trường để “đạt thành tích 57 tỷ USD dự trữ ngoại hối”, con số này vẫn là nhỏ bé nếu trừ đi khoảng 13 tỷ USD trong đó là trái phiếu chính phủ Mỹ mà số còn lại vẫn không đủ cho ít nhất 3 tháng nhập khẩu của Việt Nam theo thông lệ quốc tế.
Quỹ dự trữ ngoại hối lại còn phải phục vụ cho nhu cầu thiếu hụt trầm trọng của ngân sách quốc gia. Vào cuối năm 2015, thủ tướng khi đó là Nguyễn Tấn Dũng đã phải chỉ đạo Bộ Tài chính vay mượn 1 tỷ USD từ quỹ dự trữ ngoại hối để “bù đắp khó khăn ngân sách” mà cho tới nay vẫn chẳng có thông tin nào về việc ngân sách nhà nước đã trả lại quỹ dự trữ ngoại hối số tiền 1 tỷ USD hay chưa !?

Có đến khoảng 50 – 60% số tiền Việt Nam vay mượn tín dụng quốc tế hàng năm là nhằm “đảo nợ”, tức được dùng để thanh toán luôn cho những món lãi và nợ gốc đã đến hạn phải trả.
Trước đây, cơ chế “đảo nợ” được chính phủ giấu kín. Nhưng về sau này và khi tình hình đã đến mức “sụp đổ tài khóa quốc gia” – như một cảnh báo của chính Thủ tướng Phúc vào đầu năm 2017, cả giới quan chức của chính phủ và quốc hội đều phải dần công khai nói về “đảo nợ”.
Nhưng giờ đây, cơ chế vay tín dụng quốc tế không còn dễ dàng như những năm trước.
Từ tháng Bảy năm 2017, các tổ chức tín dụng lớn nhất như Ngân Hàng Thế Giới, Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế, Ngân Hàng Phát Triển Á Châu đã thống nhất Việt Nam sẽ phải vay tín dụng với những điều kiện không còn ưu đãi như trước, nghĩa là với mặt bằng lãi suất sẽ tăng gấp ba và thời gian ân hạn giảm xuống một nửa. Còn muốn có được một phần vay ưu đãi thì Việt Nam phải dứt khoát chuyển sang nền kinh tế thị trường theo đúng nghĩa.
“Đúng nghĩa” có nghĩa là phải minh bạch tài chính và tài khóa, công bằng giữa doanh nghiệp tư nhân với doanh nghiệp nhà nước, chống tham nhũng có thể chứng minh được, có những bằng chứng bảo đảm Việt Nam tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ… như những tiêu chí của kinh tế thị trường mà quốc tế quy định. Nhưng về tất cả những mặt này, Việt Nam vẫn luôn là “điển hình tiên tiến” trên thế giới khi nằm trong nhóm hàng đầu về tham nhũng và chót bảng về độ minh bạch.

Không những không quan tâm đến “kinh tế thị trường”, tại Hội nghị trung ương 5 của đảng cầm quyền diễn ra vào đầu tháng Năm năm 2017, ông Nguyễn Phú Trọng còn chỉ đạo tung ra “Nghị quyết trung ương 5 về hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” – một văn bản bao gồm nhiều khái niệm bị giới chuyên gia và dư luận xem là hổ lốn, thực sự tréo ngoe với mọi tiêu chí về kinh tế thị trường tự do của cộng đồng quốc tế.
Trong khi đó, cuộc chiến được xem là “chống tham nhũng” của Nguyễn Phú Trọng cho tới nay mới chỉ chứng tỏ tinh thần “chống tham nhũng thời kỳ trước” (được hiểu như “thời kỳ Nguyễn Tấn Dũng”) hay “chống tham nhũng một bên”, mà chưa đụng chạm đến “phe ta” như vụ Bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến, Bộ trưởng y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, cựu bí thư Hà Tĩnh Võ Kim Cự… Rất nhiều dư luận đã cho rằng đây không phải là một ý chí chống tham nhũng thực tâm mà chỉ mang tính thanh trừng quyền lực và tập quyền phe phái lẫn cá nhân.

Hậu quả của cơ chế “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” là trong năm 2017, Việt Nam vay mượn được rất ít tín dụng quốc tế so với những năm trước.Ngay cả Hội nghị thượng định kinh tế APEC – một sự kiện mà giới chóp bu Việt Nam tuyên xưng là “rất thành công”, cũng chỉ mang lại một kết quả quá sức khiêm tốn về tín dụng. Ngoài một hiệp định khung về việc Hàn Quốc cung cấp khoảng 1,5 tỷ USD tín dụng trong giai đoạn 2016 – 2020 cho Việt Nam, ngoài con số 12 tỷ USD trao đổi thương mại giữa Việt Nam và Mỹ mà chẳng ai biết có thực chất hay không, và dù có mặt của Tổng Giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) Christine Lagarde…, đã chẳng thấy hiện ra một lời hứa hẹn nào, càng không hiện ra lời cam kết nào nào từ người Mỹ hay các nước khác về cung cấp viện trợ hoàn lại hoặc tín dụng lãi suất ưu đãi cho Việt Nam – một đòi hỏi mà chưa bao giờ đảng lại gây sức ép lớn đến thế đối với phía chính phủ để ít ra phải “vay để đảo nợ”.
Trước đó vào tháng 9/2017, trong cuộc gặp Giám đốc quốc gia Ngân hàng Thế giới (WB) tại Việt Nam Ousmane Dione, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã lộ ra “lời đề nghị khiếm nhã” khi bộc lộ động tác “xin tiền” một cách công khai: “đề nghị Ngân hàng thế giới tìm kiếm nguồn vốn tài trợ cho Việt Nam các khoản không hoàn lại để giảm tối đa làm chi phí vay vốn, tăng thành tố ưu đãi của các khoản vay”. Nhưng phía WorldBank đã hoàn toàn phớt lờ đề nghị này.

Cần nói thêm, ngoài các tiêu chí cần phải có để đáp ứng quy chế kinh tế thị trường, còn có cả tiêu chí về nhân quyền. Nhưng trong năm 2017, Việt Nam đã trở thành quốc gia đứng hàng đầu thế giới về vi phạm nhân quyền trầm trọng khi tống giam đến 25 người hoạt động về quyền con người ./.

Tham nhũng và nợ công CSVN

Nhiều chỉ dấu cho thấy mức độ quyết liệt hơn trong nỗ lực chống tội phạm tham nhũng.

Nguồn ảnh: Ảnh minh họa

Tội phạm tham nhũng tăng

Chính phủ cho biết số bị can bị khởi tố về tội tham nhũng đã tăng so với năm trước, nhưng Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cho rằng vẫn chưa tương xứng với thực tế. Nếu còn nhiều kẽ hở trong cơ chế xin - cho thì tham nhũng vẫn muôn hình vạn trạng. Không chặn đứng tình trạng này, doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ càng khó có cơ hội tồn tại.
Vốn dĩ lạc quan, người Việt dễ tặc lưỡi bỏ qua khi đọc báo cáo của các bộ ngành địa phương không phát hiện tình trạng nhận quà không đúng quy định, không có tham nhũng, cho dù điều này sao mà xa vời vợi với những trải nghiệm hằng ngày, hằng giờ của họ. Vẫn có thể cười nhẹ mà nghe, năm 2016 không có trường hợp nào vi phạm kê khai tài sản, thu nhập, năm 2017 có 5 trường hợp. Xét về mặt hiện tượng, điều này cũng chẳng khác câu chuyện cũ, năm 2013, cuộc thanh tra của Hà Nội chỉ phát hiện 1 trường hợp chạy chức.
Tuy nhiên, những cảm xúc đó chỉ tồn tại khi ngân khố quốc gia dồi dào, tài nguyên rừng vàng, biển bạc, khoáng sản phong phú... Nhưng thực tế hiện nay lại hoàn toàn trái ngược. Báo cáo về nợ công gửi Quốc hội cho thấy, nợ công năm 2017 có thể tăng lên mức hơn 3,1 triệu tỉ đồng, bằng 62,6% GDP. Báo cáo đánh giá chi tiêu công Việt Nam vừa được Bộ Tài chính và World Bank công bố đầu tháng 10.2017 cảnh báo, Việt Nam đang nằm trong những quốc gia có tỉ lệ nợ trên GDP tăng nhanh nhất, khoảng 10% trong 5 năm qua.

Nếu xu hướng này tiếp diễn, Việt Nam sẽ phải đối mặt với những quan ngại về bền vững tài khóa. Lời giải duy nhất cho bài toán nợ công là phải nuôi dưỡng, phát triển doanh nghiệp, tạo nguồn thu ổn định và bền vững để giải quyết nợ nần. Tham nhũng không được phép là đá tảng, chặn đứng mục tiêu này.
Không đề cập tới chuyện cũ doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ vẫn đang loay hoay với cái ách “muốn có 1 đồng lợi nhuận thì phải tốn 0,7 đồng chi phí không chính thức”, trao đổi với NCĐT, ông Nguyễn Văn Đực, Phó Giám đốc Công ty Bất động sản Đất Lành, chỉ ra một thực tế đáng lo hơn: người được tham nhũng và người bị tham nhũng bắt tay, vui vẻ giúp đỡ nhau thực hiện hành vi tham nhũng, hối lộ.

Muôn hình vạn trạng
“Một khu đất muốn có giá trị thực tới 20.000 tỉ đồng có thể được đổi lấy một công trình trị giá 2.000 tỉ đồng, nếu thực hiện theo hình thức BT. Doanh nghiệp lãi gấp 20 lần chỉ bằng việc nhận một dự án như vậy. Đó là chưa kể, nguồn vốn ban đầu bỏ ra cũng là do doanh nghiệp đi vay ngân hàng. Nếu còn nhiều kẽ hở trong xin - cho như vậy thì tham nhũng vẫn muôn hình vạn trạng, trăm hoa đua nở’’, vị lãnh đạo doanh nghiệp ví von.

Là nghịch lý khi chỉ có doanh nghiệp vừa và nhỏ thường xuyên than thở về chi phí không chính thức, ngược hẳn với nhóm doanh nghiệp nhà nước, doanh nghiệp FDI hay các đại gia mới nổi... Chắc hẳn, nguyên nhân không chỉ do nhóm doanh nghiệp nói trên được miễn nhiễm với những thủ tục “hành là chính”, kiểu 1 tháng có 4 đoàn thanh, kiểm tra.

Sẽ vẫn có nhiều hy vọng nếu những đại gia ở Việt Nam đang kinh doanh những lĩnh vực tạo ra của cải vật chất và dẫn dắt hay tạo ra sức lan tỏa trong nền kinh tế. Còn nếu đại gia chủ yếu giàu nhờ đất, nhờ tận dụng được những kẽ hở của chính sách mà lại chiếm dụng hầu hết các nguồn lực thì dẫu có thuốc thần cũng không thể giúp doanh nghiệp vừa và nhỏ trở thành động lực cho nền kinh tế như đang kỳ vọng.
“Nếu không có những hành vi lẽ ra phải được định danh là tham nhũng chính sách, liệu có những siêu đại gia?’’, câu hỏi của ông Nguyễn Văn Đực liệu có thể khiến các nhà quản lý phải tư duy sâu hơn về cơ chế hiện nay.

Cũng đã có những kết quả đáng ghi nhận trong nỗ lực chống tham nhũng từ mọi cấp. Thực tế tội phạm tham nhũng tăng cao cả về số vụ lẫn số bị can được ghi nhận trong Báo cáo về công tác phòng chống tội phạm và vi phạm pháp luật năm 2017 đã là dấu hiệu mạnh mẽ về việc quyết tâm trừng phạt đích đáng những hành vi này. Tuy nhiên, dư luận vẫn chưa thỏa mãn khi chưa được tiếp cận những thông tin rõ ràng, cụ thể về tính chất, mức độ nghiêm trọng của từng vụ việc. Nhất là khi câu hỏi trách nhiệm về các đại dự án thua lỗ ngàn tỉ đồng không chỉ của ngành công thương vẫn còn đang bỏ ngỏ.

Câu hỏi ẩn
Thể hiện tâm tư của người dân, những lời tâm huyết về vấn nạn tham nhũng đã liên tục được cất lên tại phiên thảo luận hội trường Quốc hội ngày 6.11. Các vị đại biểu Quốc hội không ngần ngại nói thẳng, có hay không tham nhũng trong bổ nhiệm công chức, để những người kém lại được trao quyền hành dân và doanh nghiệp? Tại sao không chống được tham nhũng khi muốn thực hiện nỗ lực này, phải có quyền lực, nghĩa là hoàn toàn có thể khoanh vùng nơi khu trú của “bệnh dịch” này?

Trao đổi với NCĐT, Phó Giáo sư - Tiến sĩ Nguyễn Hữu Tri, Viện Phó phụ trách Viện Xã hội học và Khoa học quản lý, đưa ra 3 giải pháp, phải thực hiện đồng bộ. Thứ nhất là phòng, nghĩa là, không để lọt những kẽ hở về mặt quản lý và chính sách để cán bộ, công chức có cơ hội tham nhũng. Thứ hai là có chế tài trừng phạt đích đáng, những lợi ích do tham nhũng mang lại không lớn bằng hậu quả mà hành vi này gây ra. Đồng thời, phải cải cách chế độ tiền lương, để cán bộ, công chức có thể sống bằng lương.

“Nghĩa là phải thay đổi từ cách thức tuyển dụng nhân sự, đúng người đúng việc, không chịu sự chi phối, tác động của những yếu tố khác. Đồng thời, người chịu trách nhiệm phải có quyền lực thực thi nhiệm vụ của mình, vì thế, phải chịu trách nhiệm nếu không hoàn thành nhiệm vụ hoặc có hành vi sai trái’’, vị chuyên gia đề xuất.

Đây chính là cách thức quản lý phù hợp với một nền kinh tế vận hành theo cơ chế thị trường. Khi động cơ hiệu quả được đặt lên hàng đầu trong hoạt động của nền kinh tế, đương nhiên, chất lượng quản lý sẽ được cân đo. Những mắt xích vận hành không hiệu quả phải bị thay thế, nhường chỗ cho những người có lòng tự trọng và đủ năng lực. Đường rất xa và cũng là độc đạo, bởi chỉ khi đó, Việt Nam mới có nội lực để vững vàng đứng trên đôi chân của mình.

BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM

Nguyễn Thu Trâm

Tội ác của chủ nghĩa phát xít đã được thế giới biết rỏ và đã công nhận, nhưng có lẽ tội ác của chủ nghĩa cộng sản vẫn còn ít người trên thế giới biết tới, đó là lý do mà Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản (Victims of Communism Memorial) được xây dựng trong một khuôn viên tại Washington, D.C. Mà theo Quỹ Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản thì mục đích của tượng đài là: "để lịch sử về sự tàn bạo của cộng sản sẽ được dạy cho các thế hệ tương lai", và được ghi nhận là "để tưởng nhớ hơn 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản".


Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản được Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush khánh thành vào ngày 12 tháng 6 năm 2007, kỷ niệm 20 năm ngày Tổng thống Ronald Reagan đọc bài diễn văn nổi tiếng "Hãy phá đổ bức tường này" trước Bức tường Berlin.


Đài tưởng Niệm 100 Triệu Nạn Nhân Của Chế Độ Cộng Sản

Trong buổi lễ khánh thành, Tổng thống Bush đã nêu ẩn danh của những người từng là nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản:

Họ gồm có các nạn nhân Ukraina bị chết đói trong Nạn đói Vĩ đại dưới thời Stalin; hoặc những người Nga bị giết trong các cuộc thanh trừng của Stalin; những người Litva, Latvia và Estonia bị quăng lên xe chở trâu bò và bị đầy khổ sai trong các trại tử thần vùng giá rét của chủ nghĩa Cộng sản Xô Viết. Họ bao gồm những người Trung Hoa bị giết chết trong Đại nhảy vọt và Cách mạng Văn hóa; những người Campuchia bị tàn sát trong những cánh đồng chết của Pol Pot; những người Đông Đức bị bắn chết trong lúc cố trèo qua Bức tường Berlin để tìm tự do; những người Ba Lan bị tàn sát tại rừng Katyn; và những người Ethiopia bị tàn sát trong cuộc "Khủng bố Đỏ"; những người da đỏ Miskito bị giết chết bởi chế độ độc tài Sandinista ở Nicaragua; và những người Cuba, Việt Nam bị chết chìm trong lúc vượt thoát bạo quyền.

Để kết thúc bài diễn văn khánh thành tượng đài, Tổng thống George W. Bush cũng nói: "Thủ đô Hoa Kỳ chưa từng có đài tưởng niệm nào cho nạn nhân của chế độ cộng sản" và "Trước sự hiện diện của những người, nam cũng như nữ, đã đấu tranh cưỡng lại cái ác và tiếp tay đưa đến sự sụp đổ của đế quốc cộng sản, tôi hãnh diện thay mặt cho nhân dân Hoa Kỳ, nhận lấy Đài Tưởng niệm Nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản, ".

Kính thưa quý vị,

Rỏ ràng, sự ra đời của chủ nghĩa cộng sản là một đại thảm họa của nhân loại. Trước hết, chúng tôi xin thống kê sơ lược số lượng hơn 100 triệu nạn nhân của chế độ cộng sản được phân bổ như sau:

- Liên Xô: 30 triệu người.
- Trung Cộng, 70 triệu.
- Việt Nam, 3 triệu.
- Bắc Hàn, 5 triệu.
- Cam Bốt, 3 triệu.
- Đông Âu, 2 triệu.
- Châu Mỹ La Tinh, 150 000.
- Phi Châu, 2,7 triệu.
- Afganistan, 2,5 triệu.

Sau non một thế kỷ chủ nghĩa cộng sản ra đời, những người cộng sản ở Đông Âu nhận thấy rằng, trên 100 triệu con người đã bị tàn sát để lót đường cho sự hình thành và phát triển của chế độ cộng sản là quá nhiều, nên họ đã quyết tâm từ bỏ chế độ cộng sản, quay trở lại với chế độ tư bản tự do và dân chủ. Tuy nhiên, với bản chất bảo thủ, hiếu chiến hiếu sát và tham vọng quyền lực, tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam vẫn kiên trì đi theo con đường mà Hồ Chí Minh đã chọn, đó là con đường đi lên xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa được xây bằng xác người bị trị, bằng máu xương của những người yêu nước, và chắc chắn là di họa sẽ khó lường về cả vật thể lẫn tinh thần, đó là lý do cho sự ra đời của BẢN ÁN CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM này.


Tội Đồ Hồ Chí Minh

Từ khi tham gia vào quốc tế cộng sản vào những năm 20 của thế kỷ trước, Hồ Chí Minh đã nhận chỉ thị của Đệ Tam Quốc Tế, đứa con đẻ của Lê Nin, ra đời vào năm 1919, mà một trong những chỉ thị gây di hại lớn hơn cả, đó là “Bạo Lực” và “Độc Tài Vô Sản” mà Hồ Chí Minh đã khéo léo đánh lừa dân Việt bằng cách thay từ “Chuyên chính vô sản” cho từ và “Độc Tài Vô Sản”, bởi từ “chuyên chính” thoáng nghe có vẻ tốt đẹp quá, chứ người Việt mấy ai hiểu được “Chuyên Chính” là một uyển ngữ của “Độc Tài”. Áp dụng bạo lực là một trong những chủ trương chính của Lênin. Và của Đệ tam Quốc Tế "Độc tài vô sản" được ông ta định nghĩa là "sử dụng bạo lực không chấp nhận một giới hạn nào cả, bất chấp tất cả các luật lệ". Về tinh thần quốc gia và tinh thần quốc tế, Lênin gạt bỏ tinh thần quốc gia, cho đó là môt quan niệm của giới truởng giả (bourgeois), và người cộng sản chỉ biết có một loại tinh thần quốc tế, đó là "chung sức với các người cộng sản khác để chuẩn bị, tuyên truyền, và gia tốc thực hiện cách mạng vô sản quốc tế". Ông ta kêu gọi những người cộng sản trên khắp thế giới "tiếp tay với Liên Xô tổ chức một đạo quân thống nhứt để thực hiện cuộc cách mạng vô sản thế giới và thiết lập một Cộng Hòa Sô Viết toàn cầu". Lênin đòi hỏi người cộng sản phải tuyệt đối trọng kỷ luật. Vi phạm kỷ luật là bội phản giới vô sản. Ông ta nói : "không tuân kỷ luật là giải giới vô sản... người nào vi phạm một tý ty kỷ luật sắt của đảng vô sản là... tiếp tay cho giới trưởng giả chống vô sản". Và Hồ Chí Minh, một học trò kiệt xuất của Lê Nin đã vận dụng một cách sáng tạo “Bạo Lực Cách Mang” và “Độc Tài Vô Sản” vào thực tiển của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc ở Việt Nam ngay khi đảng cộng sản Việt nam chưa chính thức thành lập, để với “Bạo Lực Cách Mạng” đó, Hồ Chí Minh đã thanh trừng những người yêu nước, những văn hào nhân sỹ trí thức vốn được xem là nguyên khí của quốc gia như cụ Sào Nam Phan Bội Châu, cụ Phạm Quỳnh, cụ Ngô Đình Khôi, Trương Tử Anh, Khái Hưng, và cả những đồng chí của Hồ như Tạ Thu Thâu, Ngô Gia Tự, Lâm Đức Thụ, Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Minh Khai...


Thảm Sát Huế Mậu Thân 1968

Cũng với “Bạo Lực” Hồ Chí Minh và Cộng sản Việt Nam đã thảm sát hơn 7.000 đồng bào Huế trong biến cố Tết Mậu Thân 1968 bằng hình thức chôn sống, hoặc đập đầu trước khi chôn, mà nạn nhân trong vụ thảm sát đó không ít người là các chức sắc tôn giáo, các sinh viên học sinh, các giáo sư đại học kể cả các cụ già và em nhỏ, mà chúng gán cho cái tội “Việt gian”.

Cũng với “Bạo Lực”, Hồ Chí Minh đảng cộng sản Việt Nam đã xua quân qua vùng phi quân sự tại vĩ tuyết 17 đánh chiếm tỉnh Quảng Trị, vào mùa hè 1972, trong chiến dịch lấn đất dành dân đó, cộng sản Việt Nam đã nã đại pháo trực diện vào đoàn người đang di tản ra khỏi vùng chiến cuộc, nghiền nát hơn 30.000 cụ già, phụ nữ và trẻ em trên đoạn đường dài hơn 3 km từ Triệu Phong đến Hải Lăng, Quảng Trị, tạo ra một Đại Lộ Kinh Hoàng, một Holocaust của Việt Nam.

Cũng với “Bạo Lực”, mùa Xuân 1975, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đã xua quân đánh chiếm toàn Miền Nam Việt Nam, xóa tên trên bản đồ thế giới một nước Việt Nam Cộng Hòa hợp hiến, hợp pháp, có chủ quyền lãnh thổ từ Vĩ tuyến 8 đến vĩ tuyến 17, gây ra cảnh điêu tàn, đổ nát cho tất cả cả tỉnh thành của Miền Nam Việt Nam và cũng tạo ra cảnh thương vong cho hang triệu người dân vô tội. Mà theo thống kê của Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Chống Lại Loài Người Của Chế Độ Cộng Sản, thì số nạn nhân trực tiếp của Hồ Chí Minh và Cộng Sản Việt Nam là 3 triệu người, một con số thống kê, hết sức khiêm tốn, so với thực tế lên đến cả 10 triệu người.

Như đã nêu trên, một chỉ thị khác của Quốc Tế Cộng Sản được Hồ Chí Minh tiếp nhận và phát huy một cách sáng tạo trong thực tiễn của cách mạng Việt Nam nữa là “Độc Tài Vô Sản” mà Hồ Chí Minh và cộng sản Việt Nam đã lừa bịp cả dân tộc bằng uyển ngữ “Chuyên Chính Vô Sản”, tức là bần cùng hóa toàn dân, tức là quốc hữu hóa tất cả cơ sở vật chất, tài sản của nhân dân. Biến tài sản, nhà cửa, ruộng vườn, ao đầm, nhà máy, xí nghiệp của người dân thành tài sản của nhà nước, của chế độ. Phi giai cấp hóa toàn xã hội, tức là xóa bỏ hoàn toàn mọi tầng lớp quý tộc, thượng lưu, trung lưu, trí thức và kể cả các chức sắc tôn giáo trong xã hội bằng cách tịch thu tài sản của họ rồi hạ phóng, tức là đưa vào các trại cải tạo để tẩy não và hành hạ họ cho đến chết, rồi xây dựng một xã hội mới với những con người mới hoàn toàn vô sản, không có ý thức tư hữu bất cứ một loại tài sản nào, mà chỉ biết làm động để cấp nộp thành quả lao động lên cho “đảng và bác”. Ở Miền Bắc, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt nam đã thực hiện rất thành công chỉ thì này thành một chính sách lớn của đảng và nhà nước thông qua cuộc cải cách ruộng đất, đấu tố phú nông địa chủ, tịch thu nhà cửa ruộng đất, hành quyết hơn 300.000 nông dân và tập trung giam giữ, cải tạo 700.000 người khác. 

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản”, Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam cũng đã hết sực thành công trong việc tiêu diệt tầng lớp trí thức tư sản ở các đô thị Miền bắc thông qua vụ án Nhân Văn Giai Phẫm từ năm 1955 đến 1958 mà đao phủ trực tiếp của vụ án này đã nhận định rằng: 

“Lật bộ áo "Nhân Văn - Giai Phẩm" thối tha, người ta thấy ra cả một ổ phản động toàn những gián điệp, mật thám, lưu manh, trốt kít, địa chủ tư sản phản động, quần tụ trong những tổ quỷ với những gái điếm, bàn đèn, sách báo chống cộng, phim ảnh khiêu dâm…”… mà những người liên quan, gia sản bị tịch thu, bản thân bị tập trung cải tạo, bị hạ phóng. 

Và sau ngày cưỡng chiếm miền Nam 30 tháng 4 năm 1975, “Bạo Lực” và Độc Tài Vô Sản” lại tiếp tục được những thuộc hạ của Hồ Chí Minh vận dụng hết sức thành công trước hết là bằng cách hành quyết những tiếng nói đối lập, tập trung giam giữ và cải tạo các sỹ quan, hạ sỹ quan của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mà Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam quy kết là Ngụy Quân, Ngụy Quyền cùng với các viên chức hành chánh của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và các chủ xưởng của các công ty xí nghiệp và lãnh đạo các tổ chức xã hội, các tôn giáo, các đảng phái mà không ít người đã vĩnh viễn gởi lại nắm xương tàn tại các nhà tù cải tạo đó, nhiều nhà máy, công ty, xí nghiệp, nhiều phương tiện sản xuất thuộc sở hữu tư nhân, chỉ sau một đêm bổng biến thành sở hữu của nhà nước, mà sau này được cổ phần hóa thành sở hữu của các cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước. Nhiều chủ cả, với tài sản tích cóp suốt cả đời người chỉ sau một đêm bỗng trở nên trắng tay, trở nên người vô gia cư, gai đình vợ con họ bỗng thành những nông dân bất đắc ở những vùng kinh tế mới.

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản” đó, nhiều chiến dịch cải tạo tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp nhiều lần đổi tiền đã được thực hiện từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 để biến toàn dân miền Nam thành những người vô sản, những người có nhiều tiền của ngoài việc bị tịch thu gia sản, còn bị hành quyết hoặc bị đưa đi tập trung cải tạo để tẫy não, để họ không còn tư tưởng sở hữu tư nhân, tức là không còn là thành phần bóc lột trong xã hội nữa, để họ phải biết “lao động là vinh quang” phải biết quần quật suốt đời làm lụng để cung phụng cho xã hội, cho đảng và nhà nước, như đàn o­ng thợ kiến thợ trong xã hội loài o­ng, loài kiến, chỉ có kiến đực, kiến chúa mới được hưởng thụ, còn kiến thợ thì phải làm lụng, phải lao động. Và phải biết rằng lãnh đạo đảng và nhà nước chính là o­ng chúa o­ng đực, còn cả xã hội Việt Nam, cả 90 triệu thần dân Việt Nam đều phải là o­ng thợ, kiến thợ hết. Đó là lý do để mọi người thấy dễ hiểu rằng tại sao 16 tấn vàng trong quỷ dự trữ Quốc Gia của Việt Nam Cộng Hòa được lưu giữ tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam ở số 17 Bến Chương Dương, Sài Gòn, bỗng dưng trở thành tài sản riêng tư của Lê Duẩn và một số thuộc hạ của y trong bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam.

Cũng với chính sách “Độc Tài Vô Sản” ngay cả khi các nước XHCN Đông Âu đã hoàn toàn sụp đổ, đảng Cộng Sản Việt Nam đưa ra chính sách đổi mới như là một giải pháp nhằm xoa dịu người dân trong nước, bởi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lúc bấy giờ, lo sợ một cuộc cách mạng cam, cách mạng nhung cũng có thể xãy ra như đã xãy ra tại thành trì Xã Hội Chủ Nghĩa ở Liên Bang Sô Viết và ở các nước cộng sản khác ở Đông Âu, với chính sách đổi mới này, nhà nước cộng sản Việt Nam thừa nhận tính ưu việt của nền kinh tế thị trường, công nhận quyền tư hữu về phương tiện sản xuất, về nhà máy xí nghiệp và các doanh nghiệp, từ đó bắt đầu cổ phần hóa các công ty xí nghiệp và các doanh nghiệp mà trước đây nhà nước đã tịch biên của các nhà tư bản tư doanh và quốc hữu hóa. Điều đáng lưu ý là các cổ đông chủ yếu là cán bộ đảng viên cao cấp của đảng và nhà nước cũng như thân bằng quyến thuộc của họ. Điều đáng lưu ý là lúc này đảng và nhà nước Việt Nam không quy các địa chủ, phú nông, các chủ doanh nghiệp, các nhà tài phiệt là những kẻ bóc lột là kẻ thù của dân tộc nữa, bởi thành phần này hiện nay tập trung chủ yếu vào lãnh đạo đảng và nhà nước, tập trung chủ yếu vào các đảng viên cao cấp của đảng cộng sản. Hố ngăn cách giữa đời sống thị dân và thôn dân càng ngày càng lớn, khoảng cách giữa người giàu người nghèo trong xã hội càng ngày càng được khoét sâu, các lãnh đạo đảng và nhà nước, lãnh đạo các cục, các bộ có tài sản lên đến hàng ngàn tỷ đồng, hàng chục tỷ Mỹ Kim ký gởi ở các ngân hàng quốc tế, trong khi dân nghèo khắp các tỉnh thành trong cả nước cứ tiếp tục đói ăn quanh năm. Số lượng người nghèo, người vô gia cư, người ăn xin, người bán trôn nuôi miệng lại cứ thế tiếp tục tăng lên từng ngày. Cứ thế, số dân oan khiếu kiện cũng ngày càng gia tăng, bởi ruộng vườn nhà cửa bị quy hoạch bị giải tỏa để xây dựng các nhà máy, xí nghiệp, các khu đô thị cao cấp mà chủ đầu tư khai thác là các quan chức của chính phủ hay con cháu của họ. 

“Bạo Lực Cách Mạng” và “Độc Tài Vô Sản” lại được áp dụng, lại phát huy tác dụng, dân oan khiếu kiện lại bị bắt bớ, bị tù đày với tội danh gây rối trật tự công cộng, các cá nhân, tổ chức bảo vệ những người thấp cổ bé họng, giúp họ đấu tranh cho công lý cũng bị bắt bớ tra tấn, giam cầm với các tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước hay âm mưu lật đổ chính quyền. Nhiều tiếng nói yêu nước, đòi hỏi cải cách xã hội dân sự, cách cải dân chủ và yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng các quyền tự do căn bản và quyền làm người của mọi công dân cũng bị đàn áp và khủng bố man rợ: Thêm nhiều nhà tù nhỏ lại được xây dựng để giam cầm tất cả những người dám lên tiếng bảo vệ quyền sống, quyền làm người của dân Việt trong khi cả đất nước Việt Nam đang bị biến thành một nhà tù lớn, đang giam cầm, đang bịt mắt bưng miệng cả toàn dân.


Ngày Đó Không Xa!

Bạo Lực Cách Mạng” và “Độc Tài Vô Sản” cũng được áp dụng đối với cả những người ưu tư cho sự tồn vong của tổ quốc. Trước cơn quốc biến, trước họa ngoại xâm, những người yêu nước lên tiếng phản kháng sự cướp đất đai, biển đảo của giặc ngoại xâm cũng đều bị bắt giam và các nhà tù nhỏ. Những người xót thương cho đồng bào đồng chủng đang bị “tàu lạ” của ngoại bang trấn cướp, bắn giết trên biển đông mà lên tiếng phản đối, đả đảo, cũng bị đảng và nhà nước cộng sản tống giam vào các nhà tù nhỏ. Gần đây nhất, những bản án nặng nề mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tuyên phạt các nhà báo tự do như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Blogger Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn hay cho các sinh viên Công Giáo tại thành phố Vinh là một tội ác mới của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam trong việc trấn áp những người yêu nước và khủng bố những người dân thấp cổ bé họng, trong một nổ lực nhằm duy trì quyền cai trị đất nước trong tay những người cộng sản.

Ngót một thế kỷ rồi, Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nắm quyền cai trị đất nước, đã biến Việt Nam thành một đất nước đói nghèo lạc hậu, biến dân tộc Việt Nam thành một dân tộc nhu nhược đớn hèn, mông muội bởi chính sách ngu dân và bần cùng hóa giống nòi, bởi chính sách “Độc Tài Vô Sản”. Đối với Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam chắc chắn trúc Nam sơn không ghi hết tội, nước Đông hải không rửa sạch mùi tanh hôi. Một ngày không xa nữa, những kẻ tội đồ của dân tộc sẽ phải trả lời trước lịch sử của giống nòi Lạc Việt, trước muôn dân về những tội ác mà chúng đã trót gây ra cho đất nước cho dân tộc. Tổng gồm các bản án mà Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản đã kết cho những người yêu nước hôm qua, hôm nay, sẽ là một bản án cho chính các lãnh đạo của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, những tội đồ của dân tộc, vào một ngày không xa nữa.

Nguyễn Thu Trâm


Tội ác diệt chủng đối với dân tộc Việt của CSVN

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: “Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!”

*

Dẫn nhập

Diệt chủng được hiểu là sự phá hủy, tiêu diệt có chủ ý, có hệ thống:

– một dân tộc, một nhóm thiểu số, những người theo một tôn giáo, hay cùng niềm tin về một triết lý (thí dụ Pháp Luân Công ở Trung Hoa).

– một hệ thống tư tưởng tương phản (thí dụ giữa Tư Bản và Cộng Sản).

– một sắc tộc (groupe ethnique) khác. (thí dụ chiến tranh giữa 2 nhóm sắc tộc Tutsi và Hutu ở Rwanda (Phi Châu) cách nay khoảng 20 năm).

Các cuộc giết người hàng loạt của CSVN kể từ khi Hồ Chí Minh và đồng bọn du nhập bằng võ lực, bằng giết chóc vô tội vạ (deliberated killing) chế độ bất nhân CS vào quê hương Việt Nam. Điều này đã phù hợp với định nghĩa kể trên.

CSVN đã tận diệt hầu hết những người khác chánh kiến, khác tư duy; tiêu diệt hết các thành phần khác trong xã hội vì không cùng “giai cấp vô sản, bần cố nông”, là thành phần cốt cán, là “raison d’être”‘ của Chủ Nghĩa Duy Vật CS, một chủ nghĩa điên loạn trong lịch sử loài người.

Hồ Chí Minh và đảng CSVN, theo lệnh của CS Quốc Tế trong tiến trình cộng sản hóa nhân loại, xâm nhập vào Việt Nam từ những năm trước năm 1930 với mục đích “nhuộm đỏ” VN, rồi “nhuộm đỏ” toàn vùng Đông Nam Á.

Hồ Chí Minh & đảng CSVN: tội ác diệt chủng

Sau khi đã loại trừ tất cả các đảng phái Quốc Gia bằng bạo lực, tàn sát, giết chóc, Hồ Chí Minh và đồng bọn, núp dưới danh nghĩa ”chống Pháp, dành độc lập cho quê hương”, đã dành được độc quyền chống Pháp cũng như độc quyền tiêu diệt các Người Việt Quốc Gia, chưa kể những lần CSVN mượn tay Quân Pháp để hủy diệt Người Việt Quốc Gia. Với viện trợ người và vũ khí của Nga, Tàu và của Khối CS Quốc Tế, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã gây ra 2 cuộc chiến tranh Đông Dương (1946-1954 và 1954-1975). Hơn 3 triệu người Việt đã bị chết trong 2 cuộc chiến này. Nhiều cuộc giết người hàng loạt,các cuộc “diệt chủng” nhắm vào chính dân Việt bởi những người CS Việt Nam, những người cùng nòi giống. Hiện tại CSVN đang tiếp tay cho TC để tiếp tục cuộc diệt chủng trong tiến trình bán nước của đảng CSVN.

Tờ Thời Báo Ba Lan (Polaska Times) số xuất bản ngày 5/3/2013, đã xếp hạng 13 nhà độc tài “đẫm máu nhất (blood thirsty dictator)” của thế kỷ thứ 20, trong nhóm “được chọn” đó có Hồ Chí Minh. Trong 24 năm ở vị trí đầy quyền lực (từ 1945 đến 1969), họ Hồ là nguyên nhân trực tiếp hay gián tiếp đưa đến cái chết của gần 2 triệu người Việt. Trong 2 cuộc Chiến tranh Đông Dương I & II, do đảng CSVN của Hồ và các đồng chí gây ra, đã là nguyên nhân gây ra cái chết của từ 3,5 đến 5 triệu người Việt. Những năm mà người CS thống trị quê hương (từ năm 1954 đến nay tại Miền Bắc; từ 1975 tới nay trên toàn cõi VN, từ Nam ra Bắc) là những năm đầy “máu và nước mắt” cho giòng giống Việt.

Sau khi đã thành công, áp đặt được chế độ CS lên quê hương bằng giết chóc, bằng việc phá tan nền văn hóa cổ truyền của dân tộc…, CSVN đang tiếp tục hiến dâng quê hương cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc: CSVN đang tiếp tay với kẻ thù để tận diệt dân tộc Việt bằng mọi phương cách hiểm độc như: di dân Tàu, rất đông dân Tàu, sang lập nghiệp từ Nam chí Bắc trên quê hương ta, đầu độc dân Việt bằng các sản phẩm độc hại… Vụ Formosa chỉ là một mặt nổi (tip of the iceberg) trong trăm phương ngàn kế của “người anh em môi hở răng lạnh” để tận diệt dòng giống Lạc Hồng.

Trong cuộc “trường kỳ chém giết” dân Việt do Đảng CSVN và Hồ Chí Minh chủ trương trong hơn 30 năm của cái gọi là “Chiến tranh Đông Dương 1 và 2” cũng như trong suốt những năm mà CSVN cầm quyền sinh sát trên số phận của mọi con dân đất Việt cho tới tận bây giờ, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã phạm muôn vàn tội ác đối với dân tộc. Chúng tôi chỉ đơn cử vài trường hợp tội ác mang tính cách diệt chủng của người Bolcheviks gốc Việt Nam.

Từ năm 1954 đến năm 1975 tại Miền Bắc Việt Nam

Năm 1954, Hồ Chí Minh cùng những người CSVN, từ chiến khu Việt Bắc về tiếp thu Hà Nội – tiếp thu một nửa nước Việt, từ Ải Nam Quan cho đến vĩ tuyến 17 – theo đúng qui định của Hiệp Định Genève, ký ngày 20 tháng 7 năm 1954.. Trên thực tế, CSVN và ông Hồ đã bắt đầu hành động diệt chủng từ vài năm trước khi Hội Nghị Genève ra đời. Chúng tôi chỉ đơn cử vài “thành quả giết người không gớm tay” của những người Bolchevick gốc Việt:

– Ám sát một cách rất man rợ các người quốc gia, các thành viên của các đảng phái quốc gia. Thủ tiêu “vô tội vạ” các viên chức ở xã ấp… là sở trường tàn bạo của những người CSVN,. Thí dụ trước khi phát động cuộc xâm lăng miền Nam vào năm 1959 ngay sau trận Trãng Sụp ở Tây Ninh, CSVN đã gieo rắc bạo lực ở các hạ tầng cơ sở. Thí dụ trong 2 năm 1957-1958 đã có hơn 3000 viên chức của Miền Nam ở các xã ấp bị CS nằm vùng giết hại.

– Trước khi có Hiệp Định đình chiến ký tại Genève sau chiến tranh Đông Dương lần 1, những người CSVN và Hồ Chí Minh đã bắt đầu xuống tay tiêu diệt tát cả các thành phần chống đối lại Đảng CS trong đó có các đảng phái quốc gia, các tôn giáo chống Cộng Sản như Cao Đài, Hòa Hảo ở Miền Nam. Theo CS: Tôn Giáo là thuốc phiện.

Các công cuộc khủng bố tàn bạo, khốc liệt và đẫm máu như cải tạo công thương nghiệp, các kế hoạch rèn cán chỉnh quân, phong trào ”tam phản ” nhằm loại bỏ ra khỏi hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân các thành phần tiểu tư sản, thành phần trí thức không đầu hàng giai cấp vô sản. Tàn bạo nhất phải nói là cuộc cải cách ruộng đất. Đó là một số chiến dịch chết người, với hàng trăm ngàn người bị giết. Chúng tôi không bàn đến “những cuộc giết người ở mức độ nhỏ: một vài trăm, một vài ngàn người”.

Một số chiến dịch của CSVN chỉ nhắm vào một nhóm, một giai cấp trong xã hội như Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm, nhắm tiêu diệt giới văn nghệ sĩ chưa chịu phục tùng Đảng, chưa chịu qui hàng giai cấp vô sản. Nhân văn giai phẩm được các người CS phát động sau khi đã “nhử mồi” để các các văn nghệ sĩ rơi vào cái bẫy “trăm hoa đua nở”. CS giả bộ cởi mở với nhóm này, cho họ tự do viết lách trong một thời gian ngắn. Các người có ý tưởng chống đối lộ diện. Nhà cầm quyền CS ở Hà Nội bèn mở chiến dịch đàn áp, bỏ tù những người chống đối. Các văn nghệ sĩ đã “bé cái lầm”, quá tin tưởng vào độ lương của Bác và Đảng nên mắc mưu.

Cải cách ruộng đất

Rập theo “khuôn vàng thước ngọc” của “đảng CS anh em” Trung cộng, năm 1953 Hồ Chí Minh và đảng CSVN phát động Cuộc Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) trên toàn Miền Bắc, tức là trước cả Hiệp Định Genève ký ngày 20/7/1954, qua Sắc Luật 42/SL được ban hành ngày 1/7/1951. CSVN cho chỉ tiêu là 5% dân làng là thành phần địa chủ cần phải tiêu diệt bởi Ủy Ban Cải Cách mà sức mạnh hành động là các Đội Cải Cách đã được ví von: “nhất đội, nhì trời”.

Các Đội Cải Cách và những người dân “bị xúi dục” học tập với đội này để đứng ra đấu tố, hài tội (đại đa số là các tội do CS bịa đặt ra) các địa chủ. Họ đã giết nhiều người theo đúng khẩu hiệu: trí, phú, địa, hào.. đào tận gốc, trốc tận rễ.

CCRĐ tạm thời bị giảm cường độ năm 1954-1955 vì CS Hà Nội phải lo định cư những thành phần tập kết từ Miền Nam ra định cư ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa theo đúng Hiệp Định Genève ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Năm 1956, Hồ Chí Minh và các đồng chí cho ngưng chiến dịch CCRĐ vì dân chúng oán thán mạnh mẽ “quốc sách (?) CCRĐ” của CSVN. Hồ Chí Minh làm bộ hối hận, giọt ngắn giọt dài, vì những sai lầm chết người của cuộc CCRD và xin lỗi nhân dân. Võ Nguyên Giáp – người hùng Điện Biên Phủ dưới mắt nhân dân lúc bấy giờ – cũng được đưa ra, phụ họa với ông Hồ để xin lỗi nhân dân. Một số nhân vật trách nhiệm như Trường Chinh, Lê Văn Lương, Hồ Viết Thắng… tạm thời bị chuyển chức vụ. Mọi sự lại êm xuôi trở lại – Bác đã xin lỗi rồi mà! tội lỗi giết người của Bác và của các cộng sự được xí xóa, “huề cả làng”.

Người ta đưa ra con số hơn 172,008 người bị đem ra đấu trường. Nhưng sự thực con số những người bị đấu tố còn cao hơn con số này rất nhiều. Chỉ cần một con tính nhỏ, ta biết ngay điều đó. Năm 1954, dân số của Miền Bắc là 20 triệu người. 5% của số đó, tức là chỉ tiêu của CS đưa cho Đội Cải Cách tuân theo (tức là số người bị đấu tố) là 1 triệu, cao hơn con số 172,000 gấp bội. 172,000 người bị đấu tố trong đó có 165,000 bị oan (đúng tiêu lệnh của Hà Nội: thà giết lầm còn hơn tha lầm). Đó là nhưng con số do nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra. Hồ đã tuyên bố không mảy may hối hận: “sai thì sửa sai, theo đúng tinh thần của người Bolchevik.” Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, CS tại Hà Nội cho thả 12,000 tù nhân bị bắt giam trong chiến dịch CCRĐ.

Theo thống kê chính thức của Viện Thống Kê ở Hà Nội, có 172,008 người bị chết nhưng theo Nhà báo Bùi Tín, số người chết trong cuộc CCRD có thể lên đến trên dưới 1/2 triệu người.

Tội ác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu

Việc tạm lùi bước của CSVN và Hồ Chí Minh đã như một chất xúc tác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu (Nghệ An). Cuộc nổi dậy được khởi đầu vào những ngày đầu tháng 11 năm 1956. Đây là một cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại sự cai trị dã man của CSVN. Chính sách CCRĐ đã là nguyên nhân chánh làm bùng nổ sự phẫn nộ của người dân. Ngày 10 tháng 11 năm 1956,, khoảng trên 10,000 dân đã mở Đại Hội. CS đưa đến một lực lượng Công An để đàn áp. Đồng bào đã bao vây Đại Đội Công An. CS bèn đưa nguyên cả 2 Trung Đoàn Bộ Đội đến hiện trường để đàn áp nhưng lập tức 2 Trung Đoàn này đã bị khoảng 30,000 người dân bao vây. Văn Tiến Dũng được lệnh dùng cả Sư Đoàn 304 nhập trận. Ngày 14 tháng 11, Văn Tiến Dũng điều động thêm Sư Đoàn 312 vào tăng cường đàn áp. Có hàng ngàn người bị giết (con số chính xác không bao giờ được nhà cầm quyền Hà Nội tiết lộ). Hơn 6000 người bị bắt. Cuộc nổi dậy của đồng bào Quỳnh Lưu bị CSVN dập tắt.

Các vụ thảm sát trong cuộc xâm lăng Miền Nam của CSVN

Hội Nghị Genève chấm dứt chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất (1945-1954), được ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Quân dân Người Việt không Cộng Sản, kéo nhau về cố thủ ở giải đất trải dài từ phía Nam vĩ tuyến 17 cho đến tận mũi Cà Mâu. Ngay khi các chữ ký trên các văn kiện của Hội Nghị Genève chưa khô mực, Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã bắt bắt đầu bàn ngay kế hoạch cho cuộc chiến xâm lăng Miền Nam. Các cán binh CS không tập kết hết để ra Bắc theo đúng tinh thần của Hội Nghị Genève.Phần lớn đã ở lại nằm vùng ở phía Nam của Vĩ Tuyến 17. Họ chôn dấu vũ khí, đợi lệnh nổi dậy đến từ Miền Bắc hay từ Trung Ương Cục Miền Nam. Lê Duẩn, Xứ Ủy Nam Kỳ đã trốn tập kết, ở lại Miền Nam. Bản “Đề cương Cách Mạng ở Miền Nam” của Lê Duẩn, ra đời vào cuối thập niên 50’s, đã quả quyết chỉ có đấu tranh võ lực mới “giải phóng” được Miền Nam. Các cán binh nằm vùng đang chịu áp lực rất mạnh, có thể đi đến tan rã, bởi Chính Phủ Quốc Gia của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên cuộc nổi dậy của các cán binh CS nằm vùng phải được phát động càng sớm càng tốt.

Cuộc “cộng sản hóa Miền Nam” được khởi đi bằng các cuộc chiến tranh du kích, phá hoại, khủng bố. CS đã giết hại hàng ngàn, ngàn viên chức, nhất là các viên chức tại các xã, ấp. CS đã đưa chiến cuộc khủng bố vào các thành phố lớn. Các cuộc nổ bom, pháo kích bừa bãi vào các đô thị đã làm nhiều người bị chết. CS khủng bố, pháo kích bừa bãi vào các nơi công cộng như chợ búa, trường học… khiến nhiều người bị tử thương.

CSVN đã chiếm thành phố Huế suốt 26 ngày trong Tết Mậu Thân 1968. Trong những ngày đó, đồng bào ở Huế đã sống trong địa ngục của khủng bố, của chết chóc, những cái chết cực kỳ dã man ngoài sức tưởng tượng của mọi người. CS đã cho hành quyết hàng loạt hơn 6000 người dân Huế.

Cuộc chiến xâm lăng toàn Miền Nam chưa chấm dứt với sự thắng trận thật bất ngờ của CSVN vào năm 1975. Cuộc chiến “Quốc-Cộng” bước qua một hình thái mới.

Khủng bố, tàn sát do CSVN gây ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, CSVN chiếm được toàn cõi VN do sự xếp đặt của các thế lực quốc tế. Tiếng súng đã hầu như im tiếng nhưng một giai đoạn mới của chết chóc, cực kỳ khổ ải lại đến với dân Miền Nam. Mặt khác, chiến tran đã khiến triệu, triệu người chết ở cả 2 phía Quốc Gia, Cộng Sản.

Hơn 1 triệu Quân, Cán, Chính của Miền Nam bị CS lùa vào hơn 150 trại tù khổ sai ở rải rác trên toàn quốc. CS gọi các trại tù này bằng một cái tên mỹ miều là Trại Học Tập Cải Tạo. Các người bị CS giam giữ không hề được đưa ra Tòa Án. Thời gian trung bình trong các trại giam là từ 5 tới 7 năm. Người bị tù lâu nhứt là 17-18 năm. Một số bị CS giam suốt đời như các Biệt Kích nhảy toán ra Bắc. Không kể hàng ngàn người ngắc ngoải sau một thời gian tù đầy, khổ sai được CS tha về với gia đình để được chết bên các người thân thương, hơn 165 000 người đã bỏ mình trong các trại tù của CS. Theo Tổ Chức Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (The Victims of Communist Memorial Foundation): con số nạn nhân chết trong các Trại Cải Tạo xấp xỉ 850 000 người. CSVN chưa bao giờ nói thật, đưa ra một con số chính xác.

Việc giam giữ, tù đầy man rợ các Quân, Cán, Chánh của Miền Nam đã vi phạm 5 trong số 11 tội chống nhân loại (Crimes agaist Humanity) theo Luật Pháp Quốc Tế được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute)

– Tội ác thứ nhất: Tội cầm tù hay tước đoạt tự do thân thể (Imprisonnement or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law)

– Tội ác thứ hai: Tội tra tấn, hành hạ (torture). Hành hạ bằng cách bỏ đói triền miên. Vì quá đói, người tù dễ dàng đánh mất phẩm giá (dignity). Bỏ đói là một hình thức tra tấn. Nhiều người bị chết vì suy dinh dưỡng, thiếu thuốc men. Hành hạ bằng cách bắt tù nhân lao động kiệt lực (lao động là vinh quang). Tra tấn về tinh thần bằng các buổi tuyên truyền, học tập làm thu hoạch, dự các phiên Tòa của CS, chứng kiến những cuộc xử bắn tù nhân… Đó là những hình thức hành hạ về tinh thần. Nhồi sọ chánh trị (Political indoctrination). Tự phê, tự kiểm (confession)

– Tội ác thứ ba: Tội giết người (murder). Một số lớn các tù nhân trốn trại bị CS tử hình ngay tại chỗ sau khi bị chúng xét xử qua loa.

– Tội thứ tư: Tội bắt làm nô lệ (enslavement). CSVN bắt người tù phải làm việc như người nô lệ.

– Tội thứ năm: Tội thủ tiêu mất tích (Enforce disappearance of persons). Thủ tiêu người là sở trường của CSVN

Đó là sơ lược 5 tội ác chống lại con (crimes contre l’humanité) người của CSVN.

Hơn 500000 người đã bỏ mình trên đường vượt biên để chạy trốn Thiên Đường Cộng Sản. Trong lịch sử hơn 4000 năm của dân Việt, chưa bao giờ một số rất lớn người dân Việt lại bỏ nước ra đi như trong triều đại Cộng Sản. Hiện nay, rải rác trên các nước tự do của thế giới, hơn 3 triệu người Việt đang lập nghiệp. Họ chính là nguồn hy vọng cho Văn Hóa Việt được mãi mãi trường tồn.

Mối nguy mất nước về tay Đại Hán và sự biến mất của giòng giống Lạc Hồng dưới ách đô hộ của người Tàu

Với dân số hơn 1 tỷ rưỡi người, người Tàu cần đất sống như Tướng của Trung Cộng là Trì Hạo Điền (Chi Haotian) đã tuyên bố vào đầu thập kỷ 80’s trong bài nói chuyện: “Chiến tranh không xa chúng ta và là Bà Mụ của kỷ nguyên người Tàu.” Chiến tranh với Hoa Kỳ là điều Trung Cộng không thể tránh được. Theo họ Trì, việc chiếm nước Mỹ, làm đất cho người Tàu đến định cư là một lối thoát, giải quyết vấn đề dân số quá đông của nước Trung Hoa. Bài nói chuyện này được đăng năm 2005. nhưng khi nói bài này, họ Trì là Bộ Trưởng Quốc Phòng của TC. Chiếm đoạt các nước khác là truyền thống của người Tàu. Sau khi Tàu đô hộ, dân Tàu sẽ kéo qua nước đó lập nghiệp. Tàu sẽ tiến hành diệt chủng. Vài thí dụ điển hình về tội ác diệt chủng của Đại Hán:

Tân Cương: Tên chính là Khu Tự Trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương với diện tích 1,6 km2. Năm 1826, Tàu chiếm cứ Tân Cương, đặt tên mới là Khu Tự Trị Tân Cương. Dân số của cả Tân Cương là 21 triệu 8. Sắc dân Ngô Duy Nhĩ chỉ còn 8, 3 triệu người – 46% dân số, phần lớn theo đạo Hồi. 38% là người Hán, số còn lại là các sắc dân thiểu số khác.

Nội Mông: Là Khu Tự Trị thuộc Tàu từ năm 1947. Dân số là 21,7 triệu nhưng người Mông Cổ chỉ còn lại có 3,7 triệu người.

Tây Tạng: Trung cộng chiếm Tây Tạng năm 1952, biến nước này thành 1 khu tự trị thuộc Tàu. Nền văn minh cũng như các đền đài, di tích bàng bạc không khí Phật Giáo đã bị TC phá hủy. Khi bạn đọc được đọc những giòng này, Học Viện Larung Gar nổi tiếng thế giới ở Tây Tạng, đã bị TC phá hủy. Nền văn minh Tây Tạng đã và đang bị TC tiêu diệt. Một vài thế kỷ tới, văn minh Tây Tạng chỉ còn là chuyện của quá khứ. Dân số Tây Tạng độ 3 triệu người, nhưng rất nhiều người Hán đã sang đây định cư, lập nghiệp. Số người Hán ở Tây Tạng chiếm đa số, người Tây Tạng trở nên thiểu số.

Tóm lại tại các Khu tự trị, người Hán chiếm đa số. Hàng triệu, triệu dân bản địa đã biến mất do chánh sách diệt chủng của Trung Hoa Cộng Sản.

Việt Nam: Việt Nam đã và đang biến thành một khu tự trị như các khu tự trị kể trên. Thảm họa diệt chủng do Trung Cộng chủ mưu với sự cấu kết của đảng CSVN. Khoảng thập niên 90’s, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng đã sang Tàu để ký kết Hiệp Ước Thành Đô. CSVN dấu kín, không cho dân Việt biết nội dung của Hiệp Ước này. Nhưng các “rò rỉ ” đã tiết lộ nội dung bán nước của Hiệp Ước: VN sẽ trở thành 1 Khu Tự Trị của Trung Hoa như các Khu tự trị Nội Mông, Tân Cương VV… Tất cả sẽ được bắt đầu vào năm 2020.

TC đã xâm chiếm VN, biến VN thành 1 Khu Tự Trị thuộc Đại Hán TH mà không cần một phát súng:

– Người Tàu đã sang sinh sống ở VN. Các Đặc Khu Trung Hoa mọc lên như nấm suốt từ Bắc Chí Nam. Miền Tây Nguyên đã hoàn toàn thành khu của người Tàu.

– Tàu đã tung các loại thực phẩm, các gia vị có chứa chất độc sang VN. Thậm chí cá đồ dùng hàng ngày trong nhà như đũa, chén bát, ly tách… đều có thể có chứa thuốc độc, chất gây ra ung thư. Tỷ lệ những người bị ung thư ở VN trở nên cao nhất thế giới.

Vì quá dư thừa – khoảng hơn 200 triệu đàn ông Tàu không lấy được vợ Tàu vì số đàn bà Tàu ít hơn số đàn ông Tàu – đàn ông Tàu sẽ sang VN kiếm vợ rồi ở lại lập nghiệp ở VN – Sau vài chục năm dưới ách đô hộ của người Hán, dân số hơn 90 triệu người VN sẽ dần biến mất vài chục triệu người. Dân số sẽ chỉ còn 10, 20 triệu là con số dự phóng khả tín nhất.

– TC hủy diệt Châu thổ sông Cửu Long ở Miền Nam, hủy diệt Châu thổ sông Hồng Hà ở Miền Bắc bằng rất nhiều Đập nước thiết lập ở Thượng lưu của các con sông này.

Chẳng bao lâu nữa, VN sẽ bị thiếu thực phẩm trầm trọng. Nạn đói đang đe dọa hàng chục triệu người Việt. TC lại dùng nhiều thủ đoạn độc hại như xây các nhà máy để thải chất độc ra sông ngòi của VN (như sông Đồng Nai ở Miền Nam đang bị các chất thải từ các nhà máy bauxite tràn ngập), thả ốc bươu vàng nhằm phá hoại hoa mầu và thủy sản của VN.

– TC đã hủy diệt hệ thống sông ngòi ở Miền Trung cũng như hủy diệt đất đai trồng trọt ở đây bằng bauxit, bằng cách thu mua hết giun đất trong ý đồ phá hoại đất đai trồng trọt của nước ta.

– Ngăn cản ngư dân Việt đánh cá ở Biển Đông bằng khủng bố, bắn giết ngư dân, đánh đắm thuyền đánh cá. Nhà cầm quyền CSVN không có 1 kế hoạch nào để bảo vệ ngư dân VN. Thậm chí CSVN còn không dám nêu thẳng “tàu của TC là thủ phạm mà chỉ dám gọi là “tàu lạ”. Nhìn sang nước láng giềng như Nam Dương, ta cảm thấy đau xót cho ngư dân VN. Nam Dương, sau vài lần cảnh cáo, đã không ngần ngại đánh đắm các tầu của TC vào vùng biển của Nam Dương để bắt cá trái phép.

Thải chất độc ra biển, làm ô nhiễm vùng biển rộng cả ngàn cây số vuông. Các chất độc thải ra biển đã làm cá chết hàng loạt. Chưa biết thảm họa môi trường ở vùng biển Hà Tĩnh, Nghệ An… sẽ kéo dài bao lâu? 5, 10 năm hay hàng trăm năm? Nghề cá tại vùng biển này bị hoàn toàn tê liệt, không hoạt động.

Về phương diện Quân Sự, TC đã và đang bao vây VN trên 4 hướng:

– Về phía Đông, Hải Quân TC đã chiếm 85% diện tích Biển Đông. Họ đã xây dựng 1 căn cứ Quân Sự rất lớn ở Đảo Hải Nam, nhìn sang các yếu khu ở Miền Trung của VN. Nếu chiến tranh xảy ra, từ căn cứ ở đảo Hải Nam TC sẽ tiến chiếm Miền Trung để cắt ngang dễ dàng, chia đôi nước Việt làm 2. Chỉ cần một đơn vị nhỏ cỡ 1 Đại Đội “chốt” ở Đèo Ngang (chỗ hẹp nhất của VN, chỉ độ 52km) là VN bị cắt ra làm 2.

– Về phía Tây, TC chỉ cần đóng các đập ở thượng nguồn sông Cửu Long, đóng các đập ở thượng nguồn sông Hồng Hà, sông Đà là VN sẽ bị nguy khốn ngay, hàng triệu người sẽ chết đói.

– Ngay tại VN, người Tàu đã có mặt khắp nơi. Các đặc khu Tàu mọc lên như nấm, từ Nam chí Bắc. Khi hữu sự, các người Tàu này sẽ trở thành đạo quân thứ 5 ngay.

Tóm lại, đối diện với TC, VN đang bị tứ bề thọ địch. Đối với TC, tập đoàn cộng sản Hà Nội biểu lộ một sự thần phục, vâng lời cực kỳ hèn hạ. CSVN đã và đang hiến VN cho Tàu để trở thành 1 khu tự trị trong 1 nước Đại Hán.

TC, với sự tiếp tay của CSVN, đang tiến hành một cuộc diệt chủng đối với dân tộc Việt. Không còn nghi ngờ gì nữa, dân Việt đang ở bên bờ của vực thẳm DIỆT CHỦNG mà kẻ nối giáo cho giặc là những người Cộng Sản Việt Nam.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: “Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!”

Hỡi những người CSVN, lịch sử của dân tộc sẽ không tha thứ tội bán nước, tội diệt chủng của chúng bay. Người Việt sẽ đời đời nguyền rủa những kẻ đã gây nên cuộc chiến diệt chủng, nay họ lại bán quê hương cho người Tàu, kẻ thù truyền kiếp của giống nòi. Công cuộc diệt chủng tộc Việt đã bắt đầu và đang được CSVN tiếp tục tại quê nhà.

 


Jul 12, 2018 - Uploaded by Kinh tế - Chính trị
Kinh tế - Chính trị KTG Nguyễn Xuân Nghĩa: Việt Nam sẽ vỡ nợ nếu tiếp tục ... còn dốc sức toan tính mưu sâu kế độc để hại dân .



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Đạo đức XHCN: Vợ nói dối chồng bị tai nạn để giấu tội con trai giết bố [Đã đọc: 6913 lần]
Giáo dục thời XHCN: Hiệu trưởng đồng tính lạm dụng tình dục các nam sinh vị thành nien [Đã đọc: 5821 lần]
Cách trị chứng mất ngủ - Tài xế xe Ambluance bị đứng tim, bệnh nhân phải bò lên lái xe cấp cứu đến bệnh viện [Đã đọc: 5254 lần]
Côn đồ với ngáo đá? [Đã đọc: 5235 lần]
Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh con Trần Đức Lương sắp vào lò- Facebook bị VC khiẻn trách [Đã đọc: 5017 lần]
Chồng nóng tính hay sợ vợ bị ăn hiếp đều dễ chết sớm [Đã đọc: 4866 lần]
Tố Hữu nhà thơ lớn CSVN khát máu, VC dựng đền tưởng niệm [Đã đọc: 4820 lần]
Lá lành đùm lá rách: 10 tấn gạo từ thiện cho đồng bào nghèo ở Cambodia [Đã đọc: 4646 lần]
Thời cơ đã đến: Việt Nam ''cứng rắn hơn trong vấn đề Biển Đông'' ''tiến tới đòi lại Hoàng Sa ? [Đã đọc: 4629 lần]
Một cái tết ảm đạm và u ám cho Việt Nam [Đã đọc: 4238 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.