Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2018
T2T3T4T5T6T7CN
      1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 11582355

 
Tin tức - Sự kiện 16.11.2018 04:13
Những người còn lương tri đều từ bỏ đảng: Nhà văn Nguyên Ngọc, GS Chu Hào, NS Kim Chi đều đồng loạt từ bỏ đảng CSVN
26.10.2018 08:59

Bỏ đảng Cộng là Yêu nước Việt
Hôm nay 26/10/2018 nhà văn Nguyên Ngọc đã tuyên bố chính thức ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam, sau 62 năm tham gia. Thông tin này đã được nhóm Lão Mà Chưa An công bố trên mạng xã hội.

Thụy My

mediaNhà văn Nguyên Ngọc và Tiến sĩ Chu Hảo (thứ 5 và 6 từ trái sang) trong lễ phát giải văn hóa Phan Châu Trinh ở Saigon ngày 24/03/2018.RFI/Capdevielle

Trong tuyên bố, nhà văn Nguyên Ngọc cho biết đã định ra khỏi đảng từ lâu, nhưng không có ý định gây ồn ào. Nay sau việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kỷ luật Phó giáo sư Tiến sĩ Chu Hảo, ông muốn tỏ rõ thái độ đối với thông báo của Đảng.

Theo ông, PGS.TS. Chu Hảo là một trí thức lớn, có công lớn với đất nước và dân tộc, đặc biệt trong công cuộc khai hóa bằng Tủ sách Tinh Hoa của Nhà xuất bản Tri Thức mà ông là Giám đốc. Kỷ luật ông Chu Hảo thực chất là một hành động thực hiện chính sách ngu dân, đánh vào những người trí thức yêu nước.

Nhà văn Nguyên Ngọc cho biết, ông vào Đảng Lao Động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam) từ năm 1956. Thế hệ ông tự nguyện gia nhập Đảng vì yêu nước, hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nhưng từ nhiều năm qua, ông nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, “tự diễn biến” thành một tổ chức chuyên quyền, và ông không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy

Khi nào bỏ đảng mới trở thành phong trào?

Phạm Chí Dũng

 Ã”ng Võ Văn Thôn, cá»±u GĐ Sở TÆ° pháp TP HCM.

Nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP.HCM tuyên bố bỏ đảng Cộng sản

Khách quan mà nói, đảng cầm quyền ở Việt Nam đã thành công còn nước còn tát trong việc níu chân đảng viên bất mãn chế độ cho tới thời điểm này, ngoại trừ vụ Trịnh Xuân Thanh chủ động ra đảng vì “không còn tin cậy đồng chí Tổng bí thư” như một trường hợp ngoại lệ.

Thành công còn nước còn tát

Nếu lấy mốc thời gian từ đầu năm 2013 là lúc bùng nổ phong trào Kiến nghị 72 với khá nhiều nhân sĩ, trí thức xuất thân từ lòng đảng đòi bỏ Điều 4 Hiến pháp để chuyển sang đa đảng, một số ít người dám công khai từ bỏ đảng đã chỉ làm nên một bức tranh ly khai phơn phớt. Con số từ bỏ quá ít ỏi so với gần 4 triệu đảng viên đăng ký trên sổ sách của đảng đã phản ánh tâm thế e ngại và e sợ vẫn bao phủ trong tâm não tuyệt đại đa số đảng viên, mặc dù nhiều người còn giữ thẻ đảng thừa nhận đã quá chán ngán chế độ chính trị và hầu như mất hẳn niềm tin vào đảng.

Đợt từ bỏ đảng đồng loạt và ấn tượng nhất đã chỉ diễn ra vào cuối năm 2013 với 3 đảng viên, sau đó là rời rạc từng người. Rất nhiều văn bản chỉ thị và công văn lẻ chỉ đạo lẫn “vận động” của các cấp ủy đảng từ trung ương xuống địa phương đã bó chân những đảng viên chỉ chực chờ thoát khỏi vòng kim cô.

Thậm chí còn xuất hiện một hiện tượng khó tưởng tượng nếu xảy ra cách đây mười năm: bất chấp một quy định của Điều lệ đảng về việc đảng viên sẽ bị khai trừ nếu không đóng đảng phí trong 3 tháng liên tiếp, một số chi bộ địa phương sẵn sàng “tạm ứng” hoặc đóng luôn đảng phí của đảng viên, chỉ với điều kiện là đảng viên không đòi rút tên khỏi danh sách sinh hoạt đảng nơi cư trú.

Cho tới nay, công tác “vận động” vẫn tỏ ra hiệu quả tương đối với một số đảng viên “không biết nên ra hay nên ở”. Cứ thấy đảng viên nào có biểu hiện “dao động tư tưởng” cấp ủy cơ quan hoặc cấp ủy địa phương lại tổ chức một đoàn đại biểu, có thể cả với thành phần “ủy viên” là công an, đến “làm việc” theo phương châm “vừa đấm vừa xoa”. Thể loại răn đe vừa kín đáo vừa lộ liễu luôn theo cách “Ông rút tên thì không sao, nhưng cũng phải biết nghĩ cho tương lai con cái mình chứ!”.

Có những đảng viên chẳng mấy quan tâm đến sổ hưu (vì trong thực tế chẳng có quy định nào tước sổ hưu của những người bỏ đảng, và cũng bởi những đảng viên này đã có cuộc sống đủ sung túc sau thời làm quan), nhưng cứ nghe đến chuyện “con cái chúng ta” là lập tức từ bỏ ngay ý định từ bỏ đảng.

Hiển nhiên, một trong những lý do chính mà nhiều đảng viên không dám công khai, kể cả âm thầm từ bỏ đảng là lo sợ bị chính quyền gây áp lực hoặc trả thù. Khi thấy kết quả thuyết phục và “giáo dục tư tưởng” không ăn thua, cấp ủy đảng và cơ quan chính quyền liền gây áp lực bằng cách đe dọa cắt bớt chế độ hưu trí, gây khó khăn về bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế, chế độ hộ khẩu… Nhưng thường nhất là chính quyền và công an gây khó khăn đối với người thân của người bỏ đảng, đặc biệt về công ăn việc làm. Đó là nguyên do chủ yếu để những người muốn bỏ đảng phải chấp nhận bỏ đảng trong âm thầm, bị khai trừ hoặc chưa dám ra đảng.

Cũng bởi thế, từ đầu năm 2016 đến nay mới có hai trường hợp công khai bỏ đảng là giáo sư Nguyễn Đình Cống ở Hà Nội và cựu giám đốc Sở Tư pháp TP HCM là ông Võ Văn Thôn.

Image result for nguyễn dình cống từ bỏ đảngImage result for đốt thẻ đảng cs

Giáo sư Nguyễn Đình Cống thông báo từ bỏ Đảng

 Trong khi đó, “Nhóm 61” - một nhóm đa phần là đảng viên đã một số lần gửi kiến nghị về “chỉnh đảng” cho Bộ Chính trị và yêu cầu được gặp để đối thoại, nhưng lại chưa hề được các nhân vật tai to mặt lớn như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng (thời còn là thủ tướng), Trương Tấn Sang (thời còn là chủ tịch nước)… hồi âm lần nào - vẫn chưa thể hiện thái độ dứt khoát rời xa bến cũ dù đã có vài lần dự tính “làm một cuộc ra đảng tập thể”.

Đủ cách thoái đảng và bất lực của chính quyền

Khá tương đồng với hiện tình đảng viên cộng sản Trung Quốc, tình trạng xa rời đảng ở Việt Nam không phải chủ yếu là công khai tuyên bố bỏ đảng, mà nằm ở dạng “thoái đảng”. Phần lớn những người thoái đảng thuộc về lớp cán bộ, công chức hưu trí khi âm thầm không nộp hồ sơ đảng từ nơi làm việc trước đó về chi bộ nơi cư trú, và nếu sau một thời gian mà không thấy được “nhắc nhở” thì coi như không sinh hoạt đảng và tự nhiên “ra đảng”.

Cũng có những đảng viên thoái đảng theo những cách khác như cố ý không sinh hoạt đảng dù có tên trong chi bộ địa phương, cố ý không đóng đảng phí, cố ý gây ra mâu thuẫn nội bộ để chi bộ bắt buộc phải khai trừ mình. Một số đảng viên khác, vì nguyện vọng đi định cư ở nước ngoài cùng gia đình, đã tha thiết và nằng nặc xin đảng xóa tên mình…

Năm 2013, con số thống kê chính thức của một cơ quan đảng đã cho thấy có đến 40% đảng viên nằm trong những dạng thoái đảng khác nhau tại các địa phương. Cho tới nay, hẳn tỷ lệ này còn phải cao hơn trong bối cảnh chính trị và xã hội nhiễu nhương hơn trước đây nhiều và còn chưa tới đáy.

Tỷ lệ trên cũng khá tương đồng với hiện tình Trung Quốc. Vào năm 2013, một phụ trương của tờ Nhân Dân nhật báo - cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc - đã báo động về thực trạng có đến 30 triệu trong tổng số hơn 80 triệu đảng viên nước này “suy thoái tư tưởng” và cảnh cáo “sẽ không giữ”.

Tuy nhiên, những câu chuyện truyền miệng của nhiều đảng viên hưu trí và cả đảng viên đương chức cho biết càng về sau này, hậu quả đến với những người bỏ đảng hoặc muốn bỏ đảng càng nhỏ. Nếu trước đây chỉ mới manh nha ý tưởng ra đảng thì đã bị cấp ủy hoặc thi hành khiển trách hoặc cảnh cáo đảng, gần đây áp lực tấn công người bỏ đảng đã giảm đi khá nhiều.

Tổng hợp tình trạng của những người công khai bỏ đảng trước đây, chẳng hạn như nhà báo Kha Lương Ngãi ở TP HCM - nguyên Phó tổng biên tập tờ báo đảng Sài Gòn Giải Phóng - có thể thấy áp lực của chính quyền và công an chỉ xuất hiện trong một thời gian ngắn, nếu người bỏ đảng tỏ ra cương quyết và không sợ sệt. Khi đó, những thủ đoạn gây khó khăn đối với người thân của người bỏ đảng cũng giảm dần và sau đó mất hẳn, theo đúng phương châm “mềm nắn rắn buông”.

Cũng gần đây, phản ánh của một số trường hợp bỏ đảng cho thấy áp lực và thủ đoạn gây khó khăn của chính quyền và công an đối với họ và những người thân đã giảm hẳn. Thậm chí đã xuất hiện một số trường hợp cán bộ hưu trí xuất thân từ lực lượng vũ trang như quân đội và công an cũng muốn công khai bỏ đảng. Còn với nhiều người thoái đảng, chính quyền gần như bất lực.

Một trong những phương cách hữu hiệu cuối cùng của đảng để răn đe đảng viên chỉ còn dựa vào một thứ luật bất thành văn của đảng: không có đảng viên ra đảng, chỉ có đảng viên bị khai trừ.

Theo đó, những trường hợp đảng viên tỏ ý kiên quyết ra đảng, và nếu đảng không “giáo dục” được thì sẽ được đối xử bằng một quyết định khai trừ đảng.

Khi nào bỏ đảng trở thành phong trào?

Căn cứ vào thực tế tâm lý đảng viên ở Việt Nam, một làn sóng bỏ đảng có thể phát triển thành tính phong trào có thể chỉ diễn ra trong hai trường hợp chủ yếu:

Hoặc nền kinh tế rơi vào khủng hoảng và kéo theo sự sụp đổ của các quỹ an sinh xã hội như Quỹ hưu trí, Bảo hiểm xã hội, Bảo hiểm y tế. Khi đó, chẳng cần ai phải vận động, hàng triệu đảng viên về hưu cũng sẽ “xuống đường”. Cho tới nay, khả năng vỡ các quỹ này đang lớn dần khi trong những năm qua Chính phủ đã phải vay mượn tiền từ các quỹ an sinh để “bù đắp khó khăn ngân sách”, mà thực chất là để trám vào lỗ hổng bội chi toang hoác do tham nhũng và lãng phí gây ra. Nếu trong tương lai vài ba năm tới mà Chính phủ không có đủ tiền, hoặc không in đủ tiền, để trả nợ cho các quỹ an sinh xã hội, hậu quả sẽ hiện thực hóa: nhiều cán bộ hưu trí bước vào phòng phát lương hưu ở ủy ban nhân dân phường xã và tận mắt chứng kiến két sắt trống rỗng. Do vậy, không quá quắt để dân gian chuyển vè từ “còn đảng còn tiền” thành “còn tiền còn đảng”.

Hoặc diễn ra một cuộc tự tách đảng Cộng sản, có thể trở về tên gọi cũ là đảng Lao động hoặc thậm chí lấy lại hai cái tên từng bị đảng Cộng sản kỳ thị là đảng Dân chủ và đảng Xã hội. Khi đó, nhiều đảng viên sẽ “nhân cơ hội” để tự nhiên ra khỏi đảng Cộng sản, trong khi một số khác, có lẽ không nhiều, sẽ “xin nghỉ” sinh hoạt trong đảng Cộng sản để chuyển sang đầu quân cho đảng mới hoặc những đảng mới. Cho tới nay, khả năng này đã bắt đầu mang mầm mống và không loại trừ đang kết tụ bằng một lực lượng nào đó trong nội bộ đảng cầm quyền.

Vụ Trịnh Xuân Thanh “trở cờ” ra đảng vào năm 2016 và thậm chí còn có hơi hướng nhảy sang “dân chủ nhân quyền” có thể được xem như một chỉ dấu đặc biệt cho xu hướng “tách đảng” - có thể bất ngờ phát ra trong năm 2017.

16x9 Image

Phạm Chí Dũng

Phạm Chí Dũng là nhà báo độc lập, tiến sĩ kinh tế sống và làm việc tại Sài Gòn, Việt Nam. Trước năm 2013, đã có thời gian 30 năm làm việc trong quân đội, chính quyền và khối đảng. Do viết bài chống tham nhũng, từng bị công an bắt vào năm 2012. Năm 2013, tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản Việt Nam. Năm 2014, cùng các cộng sự thành lập Hội nhà báo độc lập Việt Nam và giữ cương vị chủ tịch của tổ chức này. Cũng trong năm 2014, được Tổ chức phóng viên không biên giới vinh danh 'Anh hùng thông tin'.


Ông Mạc Văn Trang: Kỷ luật Chu Hảo là 'giọt nước tràn ly'

PGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam
Image captionPGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam

"Tối hôm đó, tôi xem ti-vi thấy đưa tin về tuyên bố kỷ luật, tôi rất bức xúc, suốt đêm không ngủ được," Phó giáo sư, Tiến sỹ Mạc Văn Trang nói với BBC Tiếng Việt về chuyện ông Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật.

"Tôi suy nghĩ trong đêm, rồi sáng dậy [26/10] tôi viết tuyên bố ra khỏi Đảng, đăng trên Facebook và gửi cho anh Chu Hảo và một vài người bạn."

Ủy ban Kiểm tra Trung ương của Đảng Cộng sản hôm 25/10 ra thông cáo nói ông Chu Hảo, Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức bị "đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật" vì những 'vi phạm nghiêm trọng'.

Có thêm các trí thức 'bỏ Đảng' sau vụ TS Chu Hảo

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì 'tự diễn biến'

Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản

Việt Nam: Đảng viên có thể bị cấm xuất cảnh

Kết luận của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương hôm 25/10 viết: "Với cương vị là Giám đốc - Tổng biên tập, đồng chí Chu Hảo chịu trách nhiệm chính về việc Nhà xuất bản Tri thức xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy".

Quyết định 'rất trớ trêu'

Tuy nhiên, ông Mạc Văn Trang cho rằng quyết định kỷ luật ông Chu Hảo là nhằm "trừng trị, triệt tiêu những đóng góp của giới tinh hoa, trí thức, đối với các đường lối sai lầm của Đảng".

Vị nguyên Tổng biên tập Tạp chí Phát triển Giáo dục nhận xét ông Chu Hảo là người "chống tham nhũng, chống độc tài", và là "một trí thức luôn muốn làm mọi việc để khai dân trí, chấn hưng dân khí, cải tiến xã hội tiến bộ".

Ông nói việc Đảng muốn kỷ luật một con người như vậy là một điều "rất trớ trêu", và ông muốn tỏ thái độ về việc này.

"Tôi có phản ứng là tuyên bố tự ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam."

Ông cũng nhận xét rằng việc ra quyết định kỷ luật ông Chu Hảo, người hiện đang là Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt - Pháp, vào thời điểm này là một quyết định rất "thiếu tế nhị".

"Ban Kỷ luật Trung ương một khi đã họp báo, thông báo như thế là người ta đã có kết luận rồi. Có lẽ họ sẽ 'dẹp' những chức mà ông Chu Hảo đang làm hiện nay, chức Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức, và chức Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt Pháp."

"Mà Thủ tướng Pháp thì sắp sang thăm Việt Nam. Tôi không hiểu sao họ lại có quyết định thiếu tế nhị tới vậy."

website ubkttw.vnBản quyền hình ảnhWEBSITE UBKTTW.VN

Việc "đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật" đối với ông Chu Hảo chỉ được công khai 6 ngày sau khi kỳ họp lần thứ 30 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết thúc là điều khiến một số người cho là bất thường.

Thông thường, sau mỗi kỳ họp, cơ quan này sẽ ra thông cáo trong vòng 1 đến 2 ngày.

Kỳ họp của Ban Kỷ luật Trung ương diễn ra trong các ngày 17-19/10, chỉ ít hôm trước ngày Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chính thức tuyên thệ nhậm chức Chủ tịch nước, 23/10/2018.

Kỳ họp vừa rồi cũng đề nghị xem xét kỷ luật đối với một số cựu quan chức cao cấp trong ngành công an như Tướng Phan Văn Vĩnh, Tướng Nguyễn Thanh Hóa, liên quan tới vụ đánh bạc o­nline; và Tướng Phan Tấn Tài bên quân đội, liên quan tới việc chuyển nhượng đất quốc phòng.

'Trăn trở từ lâu'

Đây không phải là lần đầu tiên ông Mạc Văn Trang suy nghĩ về việc từ bỏ Đảng Cộng sản.

Ông nói rằng từ năm 2000 ông đã nhận ra "những sai lầm về đường lối cũng như thể chế" mang tính "kìm hãm xã hội" mà Đảng Cộng sản Việt Nam áp dụng để lãnh đạo đất nước.

"Lúc đó, tôi đã thấy băn khoăn chuyện có nên ở trong Đảng hay không, bởi mình góp ý rất nhiều nhưng không thấy tác dụng gì."

Ông nhận thấy trước đây ông vào Đảng để theo đuổi lý tưởng giành độc lập tự do cho tổ quốc, hạnh phúc cho nhân dân, nhưng mục tiêu, lý tưởng của Đảng vào thời điểm này "đã khác đi rồi".

"Sự độc lập của Tổ quốc đang bị Trung Quốc đe dọa, nhưng Đảng lại liên kết với Trung Quốc, không dám lên án. Hạnh phúc của nhân dân thì với đường lối hiện nay, nhân dân đang bị mất đất, bị nhiều oan khuất. Trong khi đó, các trí thức góp ý kiến thì Đảng không nghe," ông nói.

"Tôi đã suy nghĩ từ lâu, nhưng chuyện kỷ luật ông Chu Hảo giống như giọt nước tràn ly, khiến tôi quyết định bỏ Đảng vào thời điểm này."

Ảnh chụp Giáo sư Chu Hảo hồi năm 2010.Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Image captionPGS. TS Chu Hảo từng là Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ

Nói về quá trình vào Đảng từ năm 1964 và là một đảng viên trong suốt hơn 50 năm qua của mình, ông cho biết:

"Những năm 1945-50, tới thập niên 1960 là lúc lý tưởng của Đảng trùng hợp với lý tưởng dân tộc. Đó là giành độc lập, đem lại tự do hạnh phúc cho nhân dân. Lý tưởng đó đẹp lắm."

"Lý tưởng, mục tiêu đó ai mà không thích? Đó là khát vọng của bao thế hệ thanh niên, trí thức, dấn thân cho lý tưởng đó. Điều đó không sai."

"Thế hệ thanh niên chúng tôi cũng như đảng viên lúc đó không nhận thức được là Đảng sẽ đi đến chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản để rồi đem lại bất hạnh cho nhân dân, kìm hãm sự phát triển của xã hội."

"Vấn đề là chủ thuyết sai, và về sau này, đường lối thực hiện của Đảng sai, Đảng đã trở nên độc quyền lãnh đạo, đàn áp những người tiến bộ. Điều đó đưa ra những hậu quả tai hại."

"Bây giờ, tôi ra khỏi Đảng nhưng tôi vẫn theo đuổi mục tiêu đấu tranh cho độc lập của tổ quốc và tự do hạnh phúc của nhân dân."

Rời bỏ hay ở lại?

Trước câu hỏi liệu những đảng viên kỳ cựu như ông có nên ở trong Đảng để có cơ hội đấu tranh, góp ý sửa chữa những điều mà ông cho là "sai lầm" của Đảng Cộng sản hay không, thay vì ra khỏi Đảng và trở thành "người ngoài", không còn tiếng nói trong Đảng nữa, ông Mạc Văn Trang cho rằng điều quan trọng là mỗi cá nhân có thể làm gì, chứ không phải là ở việc họ còn ở trong hay ở ngoài Đảng.

Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản

Giáo sư Nguyễn Đình Cống 'từ bỏ Đảng'

Ông Lê Hiếu Đằng bỏ Đảng Cộng sản

'Bỏ Đảng là một cú sốc rất lớn'

"Tôi tin là có nhiều đảng viên, trong đó có những người nắm hoặc từng nắm giữ vị trí nhất định trong Đảng, cũng thấy đường lối sai lầm của đảng nhưng họ vẫn ở trong Đảng, hoặc về hưu rồi nhưng họ vẫn không ra khỏi Đảng."

"Ví dụ như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh có rất nhiều bài phản biện với Đảng rất hay, có uy tín xã hội nhưng cụ vẫn ở trong Đảng, vẫn có danh nghĩa cựu ủy viên trung ương đảng. Tiếng nói của cụ góp ý với Đảng, với xã hội là có tác dụng."

"Điều này tùy người, tùy hoàn cảnh, tùy tính cách mỗi người."

"Không nên đặt vấn đề là những người trí thức, những người đấu tranh cho tiến bộ xã hội thì phải ở trong hay phải ra khỏi Đảng. Điều quan trọng là họ làm gì."

Việc Phó giáo sư, Tiến sỹ Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật đã khiến nhiều giới trí thức, văn sĩ đồng loạt tuyên bố rời khỏi Đảng Cộng sản.

Cũng hôm 26/10, nhà văn Nguyên Ngọc tuyên bố trên trang Facebook cá nhân rằng ông đã suy nghĩ và định rời bỏ Đảng từ lâu nhưng sau sự việc của PGS. TS. Chu Hảo, ông quyết định "chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay… để tỏ rõ thái độ đối với thông báo của UBKTTW Đảng."

Đến sáng 27/10, một số tài khoản Facebook được cho là của Trung tá Trần Nam, Tiến sĩ Trần Thanh Tuấn và Kỹ sư Hoàng Tiến Cường, đăng hình thẻ Đảng và cũng tuyên bố rời khỏi Đảng để ủng hộ PGS. TS. Chu Hảo.

Trong những năm trước đây, đã từng có một số trí thức có tiếng, cựu quan chức, đảng viên kỳ cựu tuyên bố ra ra khỏi Đảng.

Đáng chú ý là một số trường hợpGiáo sư Tương Lai(9/2017) vàGiáo sư Nguyễn Đình Cống(2/2016), nguyên phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí MinhLê Hiếu Đằng(12/2013).(BBC)

Trí thức, đảng viên kỳ cựu từ bỏ đảng sau khi GS Chu Hảo bị kỷ luật

RFA
2018-10-26Phó Giáo sư, Tiến sĩ Mạc Văn Trang
Phó Giáo sư, Tiến sĩ Mạc Văn Trang
 Courtesy FB Trang Mac Văn













Hai trí thức nhiều năm tuổi đảng vừa tuyên bố từ bỏ đảng Cộng sản ngay sau khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề nghị kỷ luật Giáo sư Chu Hảo, nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ và Môi trường.

Một trí thức Việt Nam tại Hà Nội, Phó Giáo sư, Tiến Sĩ Mạc Văn Trang, vào sáng ngày 26/10 tuyên bố ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam sau khi Ủy ban kiểm tra Trung ương đảng hôm 25/10 xem xét kỷ luật Giáo Sư Chu Hảo, Giám Đốc- Tổng Biên Tập Nhà Xuất Bản Tri Thức và nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học- Công Nghệ và Môi trường.

Phó GS-Tiến Sĩ Mạc Văn Trang là người từng có hơn 30 năm công tác ở Viện Khoa học Giáo dục trước khi về hưu vào năm 2002 và đã có hơn 54 năm tuổi đảng.

Nói với Đài Á Châu Tự Do qua điện thoại vào ngày 26/10, Tiến sĩ Mạc Văn Trang cho biết nguyên nhân cụ thể của quyết định bỏ đảng như sau:

Thực ra từ năm 2000, tôi đã thấy lý tưởng lúc vào đảng là đấu tranh cho đất nước được độc lập- tự do, người dân hạnh phúc; thế nhưng đến năm 2000 thì đảng đi ngược lại lý tưởng đó. Giặc chiếm đảo, biên giới thì không lên tiếng mà nhượng bộ giặc cụ thể là Trung Quốc. Đối với dân thì đàn áp những người đấu tranh đòi quyền sống, đàn áp những người dân phản đối Trung Quốc xâm lược, phản đối môi trường bị ô nhiễm … Các trí thức nhiệt tình góp ý kiến, trong đó có tôi, thì không nghe. Nhiều người lên tiếng phản đối thì thậm chí còn bị bắt đi tù.”

Đến năm 2000 thì đảng đi ngược lại lý tưởng đó. Giặc chiếm đảo, biên giới thì không lên tiếng mà nhượng bộ giặc cụ thể là Trung Quốc. Đối với dân thì đàn áp những người đấu tranh đòi quyền sống, đàn áp những người dân phản đối Trung Quốc xâm lược, phản đối môi trường bị ô nhiễm … - TS. Mạc Văn Trang

Giáo sư Chu Hảo bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng đề nghị kỷ luật với lý do là ông đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, tự diễn biến, tự chuyển hóa.

Kết luận của Ủy ban cho rằng nhà xuất bản Tri Thức của Giáo sư Chu Hảo đã xuất bản những cuốn sách trái với chủ trương, đường lới của đảng và nhà nước, vi phạm luật xuất bản.

Trong cuộc phỏng vấn với Đài Á Châu Tự Do, Phó Giáo sư- Tiến Sĩ Mạc Văn Trang nhắc lại mong mỏi của những người góp ý với đảng là cần phải thay đổi xã hội; không thể cứ tiếp tục đường lối học thuyết cộng sản, độc đảng- toàn trị. Phải thay đổi theo hướng đa đảng có cạnh tranh, tam quyền phân lập, xã hội dân sự để cho nhân dân được lên tiếng; thay đổi đường lối- chủ trương sai lầm để quản lý đất nước, kiểm soát quyền lực.

Phó giáo sư Mạc Văn Trang cho biết còn nhiều đảng viên khác cũng có cùng trăn trở với ông là nên ở lại hay ra khỏi đảng. Dù ở lại hay ra khỏi đảng đều cũng vì lo cho dân, cho dân.

Hành động ra khỏi đảng của ông hiện nay được nói nhằm để hổ trợ cho Giáo sư Chu Hảo để vị này không thấy bị đơn độc trong công cuộc đấu tranh cho sự phát triển đất nước.

Ngay sau quyết định của Tiến sĩ Mạc Văn Trang, nhà văn Nguyên Ngọc, một trí thức nổi tiếng khác ở Việt Nam, vào cùng ngày cũng tuyên bố ra khỏi đảng.

Tôi đã suy nghĩ và định làm việc này từ lâu, nhưng muốn làm một cách bình thường, không gây ồn ao. Nay sau việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kỷ luật PGS. TS Chu Hảo, tôi quyết định ra tuyên bố này, chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay”, nhà văn Nguyên Ngọc viết như vậy trên trang facebook cá nhân.

Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, tự diễn biến thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước - Nhà văn Nguyên Ngọc

Đánh giá về việc kỷ luật Giáo sư Chu Hảo, nhà văn Nguyên Ngọc viết: “kỷ luật ông Chu Hảo thực chất là một hành động thực hiện chính sách ngu dân, kìm hãm nhân dân trong vòng tăm tối, để dễ lừa dối và đàn áp, vì quyền lợi ích kỷ của một đảng độc tài”.

Nhà văn Nguyên Ngọc cho biết ông đã vào đảng từ năm 1956, đến nay là được 62 năm. Ông viết rằng ông vào đảng vì hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc. Thế nhưng “từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, tự diễn biến thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước”, nhà văn Nguyên Ngọc viết.

Trước đó, ngay vào ngày 25/10, sau khi có tin Giáo sư Chu Hảo bị kỷ luật, một trí thức khác là Tiến sĩ Hoàng Dũng nói với đài Á Châu Tự Do rằng việc kỷ luật Giáo sư Chu Hảo là một tuyên chiến đối với giới trí thức  Việt Nam. Ông cũng cho biết, đã có một số trí thức lên tiếng phản đối với ông ngay sau quyết định này.

Nguyên Ngọc, Mạc Văn Trang thoái Đảng, ủng hộ GS Chu Hảo

27/10/2018

Nhà văn Nguyên Ngọc, Trưởng ban vận động Văn Đoàn Độc Lập

Nguyên Ngọc, đảng viên lão thành và là nhà văn nổi tiếng có tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa cho học sinh trung học Việt Nam, và Mạc Văn Trang, PGS-TS, nhiều năm làm việc ở Viện Khoa học-Giáo dục và có trên 54 năm tuổi Đảng, tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam hôm 26/10, để phản đối quyết định kỷ luật của Đảng đối với Giáo Sư Chu Hảo.

Đảng ‘ngày càng xa rời’ và ‘tự diễn biến’

Quyết định này của ông Nguyên Ngọc, theo lời lý giải của ông trong tuyên bố thoái Đảng, có nguyên nhân trực tiếp là việc Tiến sỹ Chu Hảo, cựu thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ, vừa bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương của Đảng kỷ luật vì có những bài viết, phát ngôn trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng.

“Nay sau việc Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng kỷ luật PGS. TS. Chu Hảo, tôi quyết định ra tuyên bố này, chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay,” ông viết trong Tuyên bố được đăng tải trên trên trang Facebook ‘Lão mà chưa an’.

Trong tuyên bố thoái Đảng, Nguyên Ngọc lên án Đảng Cộng sản Việt Nam, tổ chức chính trị mà ông đã gia nhập, chiến đấu và phụng sự trong 62 năm qua là ‘đảng độc tài đang cướp quyền sống và phát triển của dân tộc’.

“Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, đã tự diễn biến thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước,” ông viết. “Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.”

Trong những năm gần đây Nguyên Ngọc đã là một tiếng nói mạnh mẽ phản biện các đường lối của Đảng cộng sản cầm quyền, nhất là các chính sách về tài nguyên, môi trường và đối ngoại với Trung Quốc. Cho nên, việc ông tuyên bố thoái Đảng là điều đã được nhiều nhà quan sát dự đoán từ trước.

Thật ra, trong bản tuyên bố được đăng hôm 26/10, ông Nguyên Ngọc cũng nói rằng ông ‘đã suy nghĩ và định làm việc này (thoái Đảng) từ lâu’ và việc công bố ‘quyết định đã chuẩn bị từ trước’ vào lúc này là để ‘tỏ rõ thái độ’ với quyết định kỷ luật ông Chu Hảo.

Nội dung Tuyên bố thoái Đảng của ông gần như là lời phản đối mạnh mẽ việc Đảng thực thi kỷ luật đối với ông Chu Hảo – người mà ông Nguyên Ngọc cho là ‘có công lớn với đất nước và dân tộc’, người mà ông ‘có vinh dự và tự hào là bạn thân’ và ‘đã cùng làm việc và tham gia các hoạt động xã hội nhiều năm nay’.

Ông lên án việc kỷ luật này là ‘hành động thực hiện chính sách ngu dân, kiềm hãm nhân dân trong vòng tăm tối để dễ lừa dối và đàn áp’ và là ‘chủ tâm đánh vào những người trí thức yêu nước, có tài và có tâm, luôn hành động và phát ngôn theo lương tâm của mình’.

Ông giãi bày rằng ông tự nguyện vào Đảng lúc đầu là ‘vì yêu nước’ và ‘hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc’. Sau khi vào Đảng, ông đã tham gia vào cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ ở chiến trường miền Nam.

Tuy nhiên, ông nói rằng ông ‘vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là lớp trẻ’.

Nhà văn Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Văn Báu, năm nay 86 tuổi. Mặc dù nguyên quán ông ở huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam, các tác phẩm nổi tiếng của ông đều viết về đất và người và cuộc chiến đấu giữ nước của các dân tộc ở Tây Nguyên do ông có thời gian lăn lộn trong công cuộc kháng Pháp ở Tây Nguyên.

Từng tham gia Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam và từng là tổng biên tập báo Văn Nghệ, các tác phẩm ‘Rừng Xà Nu’ và ‘Đất nước đứng lên’ của ông lâu nay được đưa vào giảng dạy trong sách giáo khoa để dạy cho học sinh Việt Nam về tinh thần chiến đấu bất khuất, kiên cường của người dân Tây Nguyên dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tuy nhiên, với việc ông quay đầu trở thành nhân vật đối lập với Đảng Cộng sản, hiện chưa rõ trong thời gian tới các tác phẩm của ông có bị đưa ra khỏi sách giáo khoa hay không.

Biến chất và tha hóa ‘không thể cứu chữa’

Gần như đồng thới với việc ông Nguyên Ngọc thoái Đảng, một trí thức khác là PGS-TS Mạc Văn Trang, người từng nhiều năm làm việc ở Viện Khoa học-Giáo dục và có trên 54 năm tuổi Đảng, cũng công bố trên Facebook quyết định ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Nguyên nhân trực tiếp khiến ông Trang chính thức ra khỏi Đảng, theo lời ông, cũng là để ‘tỏ rõ thái độ’ trước việc ông Chu Hảo bị kỷ luật mặc dù ông đã ‘rời xa Đảng từ năm 2000’.


Cũng giống như ông Nguyên Ngọc, ông Mạc Văn Trang cho rằng ông vào Đảng với lý tưởng ‘độc lập cho Tổ quốc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân’. Nhưng giờ đây ông cho rằng Đảng ‘đã biến chất hoàn toàn’, ‘đảng viên ngày càng tha hóa’ đến mức ‘không thể nào cứu chữa được’.

Ông bác bỏ sự lãnh đạo độc quyền của Đảng Cộng sản ở Việt Nam và kêu gọi ‘đa đảng’, ‘tam quyền phân lập’ và ‘xây dựng xã hộ dân sự’.


“Tôi rời bỏ Đảng vì thất vọng với những gì Đảng đã và đang làm, bất chấp bao ý kiến đóng góp tâm huyết và trí tuệ của những người như Chu Hảo; bất chấp những tiếng kêu thảm thiết của biết bao người dân bị cướp bóc, đàn áp, bất công một cách oan ức, thảm khốc,” ông viết trên trang Facebook cá nhân của ông.


Các ông Nguyên Ngọc và Mạc Văn Trang không phải là những trường hợp đầu tiên đảng viên có tên tuổi tuyên bố thoái Đảng. Hồi cuối năm 2013, ông Lê Hiếu Đằng, cựu phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh, cũng đã công bố quyết định ra khỏi Đảng với lý do tương tự như của ông Nguyên Ngọc và Mạc Văn Trang là ‘Đảng không còn như trước mà đã suy thoái biến chất, là Đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển của đất nước, dân tộc’.


Đến đầu năm 2014, ông Đặng Xương Hùng, cựu tổng lãnh sự Việt Nam tại Geneve, Thụy Sỹ, cũng công bố việc ông đã thoái Đảng để ‘bắt đầu cuộc đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam’ do ‘Đảng Cộng sản Việt Nam đã chọn con đường đi ngược lại nguyện vọng chính đáng của nhân dân Việt Nam’

Kỷ luật Giáo sư Chu Hảo là tuyên chiến chống giới trí thức Việt Nam

Kính Hòa RFAGiáo sư Chủ Hảo Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức
Giáo sư Chủ Hảo Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức
Photo: RFA













Việc kỷ luật Giáo sư Chu Hảo là một thông điệp nhắm vào giới trí thức Việt Nam của Đảng Cộng sản.

Giáo sư Hoàng Dũng, Đại học sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh nói như vậy với đài RFA, tối ngày 25/10/2018.

Giáo sư Chu Hảo, Giám đốc – Tổng Biên tập Nhà xuất bản Tri thức, từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ và Môi trường, đảng viên Đảng Cộng sản, vừa bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung ương đề nghị kỷ luật với lý do đưa ra là ông đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, tự diễn biến, tự chuyển hóa.

Đây là kết luận tại kỳ họp thứ 30 từ ngày 17-19/10 mà Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa công bố trong ngày 25/10.

Theo Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà xuất bản Tri thức do Giáo sư Chu Hảo làm Giám đốc đã xuất bản những cuốn sách trái với chủ trương, đường lối Đảng và Nhà nước, đồng thời vi phạm Luật xuất bản nên đã bị cơ quan chức năng thu hồi và tiêu hủy.

Những điều đó bị Ban Kiểm Tra Trung Ương cho là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.

Trong tối ngày 25/10, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một người làm việc lâu năm với ông Chu Hảo nói rằng ông không ngạc nhiên về bản án của Đảng Cộng sản dành cho ông Chu Hảo, nhưng ngạc nhiên vì một bộ phận quyền lực trong đảng lại tha hóa đến mức dám kỷ luật một người, đã bỏ nhiều công sức cho việc chấn hưng dân trí Việt Nam, mà theo ông Nguyễn Quang A, chưa ai làm được trong hàng chục năm qua, theo tôn chỉ của Cụ Phan Chu Trinh đề ra từ đầu thế kỷ.

Tiến sĩ Hoàng Dũng, nhận xét rằng trong thông cáo của Ủy ban kiểm tra trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam ra ngày 25/10, tất cả các cán bộ cao cấp bị kỷ luật vì liên quan đến đất đai tiền bạc, trừ ông Chu Hảo, bị kết tội về tư tưởng.

Tiến sĩ Hoàng Dũng còn nhận xét về tội danh chuyển hóa mà Đảng Cộng sản gán cho ông Chu Hảo, ông nói rằng rằng chuyển hóa là điều tất yếu, là điều cần phải có để tiến bộ.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, việc kỷ luật ông Chu Hảo chứng tỏ hệ thống chính trị đang cai trị ở Việt Nam đã hư hỏng đến mức không còn sửa chữa được, và những người ở trong đảng cộng sản hãy còn thái độ chần chừ sẽ quyết định từ bỏ đảng.

Tiến sĩ Hoàng Dũng khẳng định rằng ngay trong tối ngày 25/10 đã có một số trí thức đảng viên bày tỏ ý định ra khỏi đảng của họ với ông. Ông Hoàng Dũng nói rằng Đảng Cộng sản không sợ những người trí thức đơn lẻ, nhưng sợ rằng họ tập hợp lại với nhau.

Có hai quyển sách do nhà xuất bản Tri thức xuất bản đã không qua được kéo kiểm duyệt của đảng, đó là quyền Petrus Ký nỗi oan thế kỷ của học giản Nguyễn Đình Đầu, đã bị thu hồi sau khi xuất bản.

Quyển thứ hai bị đình chỉ ngay khâu xuất bản là Tranh luận để đồng thuận, vào năm 2005. Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, quyển sách này có thể là một dấu mốc mà những nhà lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản không hài lòng về Giáo sư Chu Hảo.

Tuy vậy Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng những quyển sách chỉ là cái cớ để người ta loại trừ Giáo sư Chu Hảo. Tiến sĩ Hoàng Dũng cho rằng việc kiểm duyệt những quyển sách do Nhà xuất bản Tri Thức ấn hành là do một bộ phận cán bộ kiểm duyệt muốn lập công với đảng, và điều này lại phù hợp với mục đích của những người lãnh đạo cao cấp nhất hiện nay.

Cả hai người, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, và Tiến sĩ Hoàng Dũng đều cho rằng việc Đảng Cộng sản kỷ luật Giáo sư Chu Hảo có thể đưa đến kết quả ngoài dự kiến của đảng, là giới trí thức sẽ phản ứng theo chiều hướng đồng quan điểm với Giáo sư Chu Hảo.

Nguyễn Đình Cống bỏ đảng

 - Tôi là Nguyễn Đình Cống, sinh năm 1937. Tôi vào Đảng Cộng sản VN năm 1985, tại đảng bộ Đại học Xây dựng, lúc 48 tuổi và đã được phong chức danh Phó giáo sư, tiến sĩ, hiện nay là Giáo sư.

Tôi vào Đảng với nguyện vọng đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh. Thế nhưng càng ngày tôi càng nhận ra rằng Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) có nhiều độc hại, rằng Chủ nghĩa cộng sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của VN là sự độc tài toàn trị của Đảng. 


Tôi đã viết nhiều bài phân tích sai lầm của Mác, viết nhiều thư gửi tổ chức Đảng góp ý kiến về việc từ bỏ CNML và thay đổi thể chế, viết ý kiến đóng góp cho Đại hội 12 với hy vọng đại hội sẽ có chuyển biến tốt về phía dân chủ. Thế nhưng ĐH 12 vẫn kiên trì CNML và đường lối chính trị cũ. Tôi thấy không còn lý do để tiếp tục ở trong Đảng, cũng là để tỏ thái độ dứt khoát với CNML và sự độc tài toàn trị của ĐCSVN.

Vậy tôi thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 03 tháng 02 năm 2016. Yêu cầu tổ chức Đảng xóa tên tôi khỏi danh sách.

Facebook Nguyễn Đình Cống
https://www.facebook.com/ngdinhcong/?fref=ts

Hởi dân tộc VN:

Hãy xóa bỏ đảng Cộng sản bán nước hại dân

Đã đến lúc phải từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin

Đại Nghĩa (Danlambao) - Chủ thuyết Mác-Lênin do hai ông Karl Marx và Friedrich Angels chủ xướng được ông Vladimir Lenin vận dụng vào cuộc cách mạng giải phóng giai cấp công nhân, thợ thuyền bị bốc lột và dân tộc ở các nước nhược tiểu bị áp bức. Chủ thuyết này thoạt đầu được phát triển ở các nước Đông Âu, Á, Phi, Mỹ La Tinh… Tuy nhiên chẳng được bao lâu thì nó bị phá sản, nó bị phá sản vì nó chỉ là một chủ thuyết mơ hồ, ảo tưởng, không đưa được những dân tộc đã tốn nhiều xương máu để đấu tranh có được đời sống ấm no, không đến được cái thiên đàng mà họ thường nghe nói. Trái lại chủ nghĩa Mác- Lênin chỉ đem đến cho họ một cuộc chiến triền miên, một đời sống cơ cực, nghèo nàn và lạc hậu, không biết đến bao giờ mới có tự do-hạnh phúc.

Qua quá trình dân tộc Việt Nam đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin trên 80 năm những nhà trí thức từng tham gia “cách mạng” đã thấy rõ được sự thất bại của chủ nghĩa này và cùng đưa những nhận định như sau:

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu phân tích:

Tôi muốn xã hội thanh toán được điều ngộ nhận rằng chủ nghĩa Mác-Lênin là một học thuyết khoa học nhưng bị người ta thực hiện sai. Thực chất của chủ nghĩa Mác-Lênin chỉ là một khát vọng đẹp đẽ nhưng ảo tưởng, phi khoa học, chống lại quy luật tự nhiên… Sức lôi cuốn nhất thời của nó đã đem lại những sức mạnh tạm thời nhưng sau đó để lại những di họa nặng nề…” (BBC o­nline ngày 22-8-2007) 

Đại tá CAND Lê Hồng Hà, nguyên Chánh Văn phòng Bộ Công an cộng sản Việt Nam đã nhận định về cái chủ nghĩa mà ông đã bao nhiêu năm phục vụ và nghiền ngẫm để thấy rằng:

“…đã có đầy đủ sự kinh nghiệm của thực tiễn, có thể thấy các nguyên lý chủ yếu của chủ nghĩa Mác về mô hình CNXH là sai lầm, là phản phát triển, nền kinh tế phi hàng hóa.

Đối với dân tộc Việt Nam, học thuyết Mác là học thuyết ngoại nhập… không lý giải được xã hội Việt Nam với những điều kiện kinh tế, chính trị, xã hội, văn hóa, tư tưởng hoàn toàn khác với Tây Âu, rất dễ dẫn cách mạng Việt Nam đi chệch đường và do đó gây nên tổn thất, gây đổ vỡ, gây kềm hãm sự phát triển”. (Nguoi Viet ngày 28-2-2001)

Và Giáo sư Hoàng Minh Chính, nguyên Việt Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin, người có tư tưởng “xét lại chống đảng” từ những năm đầu của thập kỷ 60, người đã phục hoạt đảng Dân chủ sau khi bị cộng sản giải tán năm 1988 cũng đã thẳng thắn trả lời của phóng viên đài RFA như sau:

“Cái đảng này nó đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin, mà bản thân chủ nghĩa Mác-Lênin đã sai từ gốc rễ và cái đảng này hiện nay nó đang xây dựng một cơ chế độc tài, độc quyền toàn trị thì làm sao cải tổ được, tự đổi mới được…

Liên Xô đàn áp nhân dân như thế, Liên Xô đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin xây dựng một chính đảng toàn trị, thì chính nhân dân đã nổi dậy lật đổ cái chính đảng đó”. (VietTide số 55 ngày 2-8-2002)

Thế rồi ngày tàn của chế độ cộng sản đã đến. Đất nước Nga là cái nôi của phong trào cộng sản thì cũng chính nước Nga là nơi kết liễu phong trào này. Thời thế đến vận may, ba vị TBT đảng CSLX tiền nhiệm của người hùng Gorbachevmệnh yểu nên nhân dân thế giới sớm thoát khỏi bàn tay sát nhân tàn bạo của cộng sản, Chiến Tranh Lạnh coi như chấm dứt và nhân loại tránh được cảnh chết chóc tang thương.

“Vào năm 1986, TBT Gorbachev cho thi hành hai chiến lược Glasnost (trong sáng trong thông tin) và Pérestroika tại Liên bang Xô viết. Chiến lược thứ hai nhằm vào cải tổ (hay tái phối trí) Liên bang Xô viết: ‘Thay đổi dân chủ, mở cửa xứ sở, cải tổ chính trị Liên bang Xô viết cũng như kinh tế, trả lại tự do đi lại cho người dân, tiến dẫn tự do ngôn luận và tôn giáo”. (ĐanChimViet o­nline ngày 15-11-2009)

Những người cộng sản Âu châu đã nhanh chóng đi theo con đường đổi mới của Nga là sớm thức tỉnh và từ bỏ con đường theo chủ nghĩa Mác-Lênin đã làm băng hoại đất nước họ trong một thời gian dài.

“…hồi tháng 1 năm 2006, Hội đồng châu Âu công bố nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản. Nghị quyết này xác định chủ nghĩa cộng sản đã phạm nhiều tội ác khủng khiếp chống loài người. Đồng thời cần tổ chức xét xử những tội ác đó.

Đáng chú ý là ngoài cộng đồng châu Âu, càng ngày càng nhiều quốc gia, tổ chức lên án chủ nghĩa cộng sản”. (RFA o­nline ngày 14-5-2010)

Những người cộng sản Đông Âu sớm thức tỉnh và sớm tham gia phong trào “đổi mới” nên dân tộc nước họ được sớm hưởng được không khí tự do-dân chủ và phát triển phồn vinh. Ông Imre Pozsgay, một nhân vật có đầu óc chủ trương đổi mới hàng đầu trong đảng Cộng sản Hungary trả lời Brian Hanrahan, phái viên ngoại giao BBC:

“Ông nói rằng hồi năm 1989, ông ít chú tâm đổi mới đảng Cộng sản hơn là giải tán nó đi.

Ông nói: ‘Từ lâu, tôi tin vào chủ thuyết Cộng sản. Nhưng từ đầu thập niên 1980, tôi nhận thức là không thể nào đổi mới được đảng Cộng sản, và điều duy nhất phải làm là thay đổi thể chế đó... 

Tôi không muốn trở về thời kỳ trước đây vì bất cứ lý do nào cả bởi vì xã hội trước đây là một xã hội bị ung thối và phải tan rã, thế thôi”. (BBC o­nline ngày 26-10-2009)

Nhờ luồng gió mới của dân tộc Nga đưa nhân loại thoát được sự diệt chủng của chủ nghĩa cộng sản sản trên thế giới. Tội ác đối với nhân loại còn là một nỗi kinh hoàng trong quá khứ nhưng hậu quả nó vẫn còn khắc sâu trong tâm trí của nhân loại ngày hôm nay.

Sau 20 năm chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ bà Svetlana Alexietch viết bài “Những kẻ bị mê hoặc vào cỏi chết” làn sóng người tự tử ở Nga trong năm 1991 là 80.000 tự kết liễu đời mình ngay cả:

“Ivan Ivachovest, một sinh viên 33 tuổi vừa hoàn thành luận án tiến sĩ về chủ nghĩa ‘Marx và tôn giáo’ tuyệt vọng vì cảm thấy bị đánh lừa…

Phát hiện ra họ đã bị một huyền thoại đánh lừa, huyền thoại mà họ đã góp công sức dựng lên bằng đức độ hy sinh và mù quáng, nhiều người Nga không thể chịu đựng nổi cú sốc này.” (RFI o­nline ngày 27-2-2009)

Chủ trương của Marx là chủ trương lấy sự mâu thuẩn của giai cấp để sách động đấu tranh diệt chủng gây sự chết chóc kinh hoàng trong nhân loại. Karl Marx, theo sử gia Pierre Rigolout làm việc tại Viện Xã hội Lịch sử Paris thì:

“Ông Pierre Rigolout trích một trong những ý kiến của Marx, viết trên People’s Paper ngày 16 tháng 4 năm 1853 để chứng minh, Marx chủ trương cần diệt chủng. Marx khẳng định : Các chủng tộc và các giai cấp quá yếu để thích ứng với điều kiện sống mới, nên họ phải nhường bước. Họ phải ‘bị tiêu diệt trong cuộc thảm sát của cách mạng”. (RFA o­nline ngày 14-5-2010)

Chủ trương của Marx được Lenin vận dụng một cách sắt máu, và ông ta là người như thế nào? Helen Rappaport, một nhà sử học Nga là một tác giả có tiếng nói rằng sách vở và nhật ký về Lenin được phát hiện Lenin đã bị bệnh giang mai và ông ta chết vì bệnh này. Như thế cho chúng ta thấy được đạo đức của một “nhà cách mạng vĩ đại” của cộng sản ra sao.

“Vladimir Lenin, nhà cách mạng người Nga và là kiến trúc sư của Liên bang Xô viết, đã chết vì bệnh giang mai do một gái mãi dâm từ Paris chứ không phải là do đột quị như mọi người hằng tin, một cuộc điều tra mới đây cho biết...

Bà nói rằng Lenin đã có nhiều triệu chứng của bệnh giang mai và nhiều người trong tầng lớp lãnh đạo Xô viết cũng tin rằng ông đã mắc bệnh này. Tuy niên họ đã nghiêm cấm và dọa tử hình nếu công bố tin này vì ảnh hưởng tai tiếng mà nó sẽ gây ra”. (ĐanChimViet o­nline ngày 24-10-2009)

Lenin được xem như là một nhà chính trị độc tài, khát máu và do đó người dân Nga và dân của các nước cộng sản cũ không còn muốn để hình tượng của ông ta tiếp tục hiện diện trên đất nước họ như là chứng tích của một giai đọan lịch sử đau thương và ô nhục. Tân Bộ trưởng Văn hóa Nga, ông Vladimir Medinsky đề xuất đưa thi hài Lênin ra khỏi lăng để chôn cất và biến lăng thành viện bảo tàng. 

“Trong số những người được cho là có ý kiến ủng hộ việc an táng Lenin có cựu Tổng thống Liên bang Xô viết và người trước đó là cự Tổng bí thư cuối cùng của đảng cộng sản Liên xô, ông Mikhail Gorbachev.

Đức Thượng phụ Giáo hội Chính thống Nga Alexyi II cũng được cho là tán thành việc an táng…

Trong số các ý kiến tán thành việc chôn cất Lenin, một số lý do có thể xuất phát từ việc cho rằng Lenin là một ‘lãnh tụ chính trị độc tài’ và thậm chí là một ‘bạo chúa đẫm máu…” (BBC o­nline ngày 10-6-2012)

Tuần tự những bức tượng của Lenin trên những nước cộng sản cũ điển hình như ở Ukrain đã bị nhân dân đập bỏ.

“Họ đã lật đổ một bức tượng Lenin và dùng búa đập tan nó. Nhân chứng nói một nhóm người biểu tình đã dùng dây và thanh sắt kéo đổ bức tượng Lenin tại Đại lộ Shevchenko…

Những người khác đứng xem và hô to: ‘Vinh quang cho Ukraine’.

Dân biểu Quốc hội Ukraine, ông Andy Shevchenko, thuộc phe đối lập hô to: ‘Vĩnh biệt di sản cộng sản’.

Theo một biên tập viên BBC người Ukraine cho biết, đây không phải là bức tượng Lenin đầu tiên bị đập tại Ukraine nhưng là bức tượng cuối cùng, ‘to đẹp nhất’ ở thủ đô Kiev”. (BBC o­nline ngày 8-12-2013)

Tại Hà Nội, Việt Nam, một âm mưu kéo đổ tượng Lenin không thành được ông Nguyễn Doãn Kiên, nhóm Pháp Luân Công Việt Nam thực hiện kể:

“Khi chúng tôi trèo lên tận nơi để thực hiện thao tác quàng dây cáp qua cổ bức tượng thì phát hiện ra nó đã được lắp ốc vít bên dưới.

Dây cáp của bọn tôi không đủ lực để kéo đổ bức tượng nên trong lúc kéo thì xảy ra sự cố khiến dây bị đứt nên bức tượng vẫn chưa đổ”. (BBC o­nline ngày 24-1-2014)

Liên Xô, ngoài Lenin còn tên đồ tể Joshep Stalin khi vừa bắt đầu cuộc thế chiến lần thứ hai là ông ta đã dìm dân Ba Lan vào biển máu, ông ta đã cấu kết với tên phát xít Hitler của Đức quốc xã chia đôi đất nước Ba Lan để thi nhau tàn sát dân tộc này.. 

“Ngày 17-9-1939, Hồng quân Liên Xô cũng tràn vào nước Ba Lan từ phía Đông. Mười ngày sau, chính quyền Ba Lan sụp đổ và rút lực lượng còn lại chạy theo hướng Đông Nam ra nước ngoài…

Sau đó Liên Xô bắt chừng 1 triệu rưỡi người Ba Lan đi đày ở vùng Siberia và bắn chết 22.000 tù binh Ba Lan ở rừng Katyn, bất chấp công ước quốc tế về chiến tranh. Khi vụ thảm sát bị phát hiện, Matxcơva đổ tội cho quân Đức. Mãi đến thời Gorbachev nước Nga mới nhận lỗi về vụ này”. (BBC o­nline ngày 6-5-2005)

Theo phóng viên Trần Văn của đài RFA thì tội ác của Stalin:

“Giới sử gia ước đoán, suốt 21 năm lãnh đạo Liên Xô, Stalin đã giết từ 20-40 triệu người….

Các sử gia Liên Xô, ở châu Âu xác định Stalin là thủ phạm chính của nạn đói kéo dài từ 1932-1933 khiến 7 triệu người Ukraina thiệt mạng”. (RFA o­nline ngày 14-5-2010)

Trung Quốc thì có Mao Trạch Đông người đem lại tai họa khủng khiếp cho dân tộc của ông ta không kém gì Stalin. Ông Lý Nhuệ, người thư ký riêng của Mao trả lời phỏng vấn của một nhóm phóng viên tại ngôi nhà ở Bắc kinh nhân kỷ niệm 30 năm ngày Mao Trạch Đông qua đời, lúc ấy Lý Nhuệ đã 89 tuổi nói:

“Chế độ độc tài của Mao Trạch Đông còn kinh khủng hơn Stalin vì ông muốn kiểm soát nảo trạng của con người.

Mao Trạch Đông vượt hơn mọi hoàng đế vì ông khiến người dân tuân lời cả trong suy nghĩ – không hoàng đế nào trên thế giới làm được vậy.

Theo Lý Nhuệ, Mao từng nói: ‘Ta là Tần Thủy Hoàng và Mác’…

Trong phong trào Đại Nhảy Vọt năm 1958 ước tính 30 triệu người chết đói”.(BBC o­nline ngày 8-9-2006)

Việt Nam thì sao? Ba năm từ 1956-1958 người cộng sản Hồ Chí Minh đã nghe lời của quan thầy Nga-Tàu hưởng ứng phong trào Cải Cách Ruộng Đất đã giết gần nửa triệu nông dân ưu tú. Trong phong trào Xét lại chống đảng ông ta cũng đã thẳng tay khai trừ, thủ tiêu những đồng chí đã từng nằm gai nếm mật trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp cũng như trong chiến dịch đàn áp Nhân Văn Giai Phẫm đã loại một số nhân tài tinh hoa của đất nước và làm kiệt huệ nền văn hóa Việt Nam thời bấy giờ.

“Thống kê của Nhà nước đăng trong cuốn Lịch sử Kinh tế tập 2 cho biết đã có 172.008 người bị quy vào thành phần địa chủ và phú nông, là những người bị xếp thành kẻ thù của nhân dân, bị ‘đào tận gốc, trốc tận rễ’, nghĩa là không bị bắn tại chỗ cũng bị án tù rồi chết trong nhà giam…

Bản thống kê chính thức cho biết là trong 172.008 người bị quy là địa chủ và phú nông trong CCRĐ thì 123.266 người bị quy là sai, tức bị oan. Tính theo tỷ lệ là 76,66%. Có lẽ chưa bao giờ và ở đâu tỷ lệ giữa số bị oan và nạn nhân lại cao đến như thế”. (RFA o­nline ngày 15-5-2006)

Campuchia, chủ nghĩa Mác - Lênin đã gieo rắc tai họa cho một dân tộc bé nhỏ chỉ có 7,1 triệu người mà lại tàn sát 1,7 triệu người dân vô tội dưới bàn tay hiếu sát của tên đồ tể Polpot, lãnh đạo của bọn cộng sản đỏ Campuchia trong bốn năm chiếm được chính quyền.

“Chế độ Khmer Đỏ nay được biết đến đã giết chết khoảng 1,7 triệu người (từ một dân số 7,1 triệu) bằng các biện pháp tử hình bằng các dụng cụ thô sơ như cuốc, mai, xẻng, bỏ đói và lao động cưỡng bức. Nó được nhiều học giả xem là một trong những chế độ hung bạo nhất trong thế kỷ 20 – thường được so sánh với các chế độ của Adolf Hitler và chế độ của Stalin”. (Wikipedia o­nline ngày 5-9-2008)

Thế giới, từ khi chủ nghĩa cộng sản có mặt trên quả địa cầu này đến khi nó bị loài người tiến bộ loại bỏ thì nó đã sát hại trên 100 triệu người và cái di họa ấy ngày nay vẫn còn đeo đẳng mãi.

Tổng thống Bush đã tham gia lễ khánh thành một Đài kỷ niệm nạn nhân cộng sản khắp thế giới. Trong buổi lễ ngày hôm nay được tổ chức tại Thủ đô Washingtion, Tổng thống Bush nói rằng, thế giới sẽ không bao giờ biết hết được tên của tất cả những nạn nhân đã chết trong tay người cộng sản. Nhưng Tổng thống nói rằng, mọi người có bổn phận tưởng nhớ họ và vinh danh kỷ niệm của hơn 100 triệu người gồm cả đàn ông, đàn bà và trẻ em đã chết dưới chế độ cộng sản trên khắp thế giới”. (VOA o­nline ngày 12-6-2007)

Kể từ khi ông Hồ Chí Minh mang cái chủ nghĩa Mác - Lênin nầy vào thực hiện ở Việt Nam cho đến nay đã gây tác hại cho dân tộc khôn lường. Tác hại về cả mọi mặt làm cho dân tộc phải triền miên trong cuộc bắn giết, nồi da xáo thịt, chậm tiến, nghèo nàn lạc hậu rồi còn mang vào tư tưởng cầu cạnh vọng ngoại nô lệ Nga Tàu mà hậu quả cho đến ngày hôm nay mang nặng. Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, một nhà trí thức cách mạng đã nhận thấy được hậu quả thê thãm nên trong lần hội luận giữa trong và ngoài nước do RFA tổ chức, ông nói rõ nhận định của mình:

“Ba mươi năm qua, chủ nghĩa Mác-Lênin tàn phá đất nước này về mặt kinh tế, và tàn phá về mặt văn hóa và tư tưởng…

Phải bỏ chủ nghĩa Mác-Lênin và phải rút ra được những nhận định một cách khách quan, thẳng thắn về sự tàn hại của cái ứng dụng sai lầm chủ nghĩa Mác-Lênin, cái CNXH xơ cứng cũ và xã hội Việt Nam. Và xây dựng một nền kinh tế thực thụ, không có cái đuôi định hướng XHCN vào đấy nữa”. (Nguoi Viet ngày 11-7-2005)

Dân tộc Việt Nam sau bao nhiêu năm đi theo chủ nghĩa Mác-Lênin gây nên biết bao cuộc đấu tranh bắn giết nhau một cách sai lầm, tinh thần dân tộc bị hủy hoại và sự đoàn kết dân tộc cho đến nay vẫn còn là ảo vọng. Những người trước đây đã hiến thân theo con “đường cách mạng” đã cảm thấy mình bị lầm lẫn vì đã đi theo chủ nghĩa đấu tranh sắt máu, tham dự vào cuộc chiến huynh đệ tương tàn một cách vô nghĩa.

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng, người cộng sản đã trả thẻ đảng chua chát.

“Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam-Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác-Lênin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp dụng cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác-Lênin, để học thuyết đấu tranh sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lý và văn hóa Việt Nam”. (DanLamBao o­nline ngày 25-9-2012)

Trong lần trả lời phỏng vấn của phóng viên Mặc Lâm đài RFA, Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ, một người cộng sản trong một gia đình cộng sản truyền thống cũng đã quyết liệt đấu tranh với cái sai lầm của chủ nghĩa Mác- Lênin để quay về với chủ nghĩa dân tộc, ông nói như sau: 

“Quan điểm của tôi, nếu mà đảng không lấy chủ nghĩa Dân tộc làm nền tảng tư tưởng thì cái chủ nghĩa Mác Lênin sẽ băm nát đảng lại, với những mũi nhọn tấn công từ phía ngoài, nó chỉ cần đánh vào cộng sản và đánh vào tham nhũng là chết rồi, là tan đảng rồi…

Tôi có thể khẳng định là ngay trong Bộ Chính Trị đã có sự phân rã nếu như chúng ta còn giữ chủ nghĩa Mác-Lênin là nền tư tưởng. Chủ nghĩa Mác-Lênin này nó làm cho chúng ta nhầm lẫn giữa ý thức hệ và dân tộc, ý thức dân tộc và ý thức hệ tư tưởng”. (RFA o­nline ngày 2-4-2010)

Sau khi cưỡng chiếm được miền Nam Việt Nam lập lại hòa bình trên cả nước thì đảng cộng sản Việt Nam đã vội vã xóa tan cái chính phủ ma của Mặt Trận DTGPMN do họ dựng lên để đưa cả nước “tiến mạnh, tiếnnhanh, tiến vững chắc lên CNXH” và còn đẻ ra cái quái chiêu “yêu nước là yêu CNXH”. Trong khi toàn dân còn bàng hoàng ngơ ngác chưa biết cộng sản là gì, chưa biết CNXH là gì thì đảng CSVN áp đặt cái chủ nghĩa mơ hồ ấy lên đầu, lên cổ nhân dân Việt Nam. Mặc dù đảng CSVN không thông qua ý kiến của người dân nhưng cương lĩnh đảng đã quyết định và thực hiện một cách thô bạo và bảo rằng:


“Đi lên CNXH là khát vọng của nhân dân ta, là sự lựa chọn đúng đắn của đảng CSVN và chủ tịch Hồ Chí Minh.

Ông Nông Đức Mạnh, TBT đảng CSVN cũng đã khẳng định rằng: "Chúng ta khẳng định một lần nữa luận điểm đúng đắn mà đảng ta đã nêu lên trong cương lĩnh năm 1991: Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co; song loài người cuối cùng nhất định sẽ tiến tới CNXH, vì đó là quy luật tiến hóa của lịch sử”. (RFA o­nline ngày 17-12-2010)

CNXH là cái quái gì mà ngay cả một đảng viên như bà Dương Thu Hương, nguyên Phó Thống đốc NHNN VN cũng nêu lên thắc mắc…

“Thế rồi ‘xây dựng một nền dân chủ XHCN’. Đúng là ngày xưa học về Mác-Lênin có câu: "dân chủ của CNXH thì dân chủ gắp trăm lần tư bản’...

Cho nên, từ công nghiệp hiện đại, cũng theo định hướng XHCN, phát triển kinh tế thị trường cũng theo XHCN, rồi xây dựng dân chủ cũng theo XHCN, thì tôi không hiểu nó là cái gì cả”. (RFA o­nline ngày 18-12-2010)

Giáo sư Trần Phương, nguyên Phó thủ tướng chính phủ tại cuộc Hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội XI nêu lên những thắc mắc về CNXH, ông hỏi lại như sau:

“Thế bây giờ CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây?

Trong lần giảng về Biển Đông, Đại tá Trần Đăng Thanh có nhiều người bảo rằng, thì thôi ta cứ đành lấy khẩu hiệu ‘dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh’, đó là CNXH. Tôi xin lỗi ông, đấy không phải là CNXH!...

Thế thì cái CNXH mà anh bảo rằng là lấy cái khẩu hiệu ‘dân giàu, nước mạnh’ mấy câu đó mà thay thế cho CNXH, đấy là CNXH của tớ đấy. Tôi nghĩ không đúng. Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông!” (RFA o­nline ngày 18-12-2010)

Nhà báo cựu Đại Tá QĐND Bùi Tín, người có mặt trong ngày tiếp thu dinh Độc Lập nhưng nay đã rời bỏ hàng ngũ “bên thắng cuộc” để sống cuộc đời lưu vong như nhiều người “bên thua cuộc” đã nhận định về cái gọi là CNXH như sau:

“Nói hàng trăm lần đến CNXH, nhưng trong thực hiện, không thấy nội dung và biện pháp ở đâu cả...

Tự nhốt mình trong loại CNXH độc đảng, các văn kiện không giải được vấn đề dân chủ là vấn đề cốt lõi thì làm sao giải được vấn đề xã hội công bằng là văn minh cốt lõi của CNXH!” (DanChimViet o­nline ngày 11-6-2010)

Bằng vào thực tế, CNXH đã được đảng Cộng sản thực thi ở Việt Nam đã bị phá sản, nó đã bị phá sản ngay từ nơi xuất phát ra nó: Liên Xô và cả các nước Đông Âu.

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ trả lời phỏng vấn của đài VOA về nhận định của ông sau mấy chục năm thực thi CNXH ở Việt Nam như sau:

“Cốt lõi của CNXH theo học thuyết Mác-Lênin là kinh tế nhà nước chỉ huy nền kinh tế tập trung, kinh tế tư nhân được coi là ‘bóc lột người’ bị loại trừ. Thế nhưng nền kinh tế XHCN đã phá sản tuyệt đối vào năm 1985 khi chính sách giá-lương-tiền của chính phủ Việt Nam gây lạm phát tới 900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay kinh tế thị trường được đảng CSVN phục hồi tại Đại hội 6 vào năm sau, 1986”. (VOA o­nline ngày 29-4-2-10)

Cố Trung tướng Trần Độ, vị tướng khai quốc công thần của chế độ khi gần đất xa trời cũng đã trăn trở về tình hình cái xã hội mà ông đã dự phần gầy dựng ra nó. Những hoài bão, những tâm huyết khi phục vụ chế độ nay thấy nó đã phản bội lại lý tưởng, chẳng những không đưa được đất nước đi lên mà lại còn đi lùi lại “10 thời bao cấp” hay còn gọi là thời đại “đồ đá, đồ đồng” ở cuối thế kỷ 20 chớ không như ước mơ của ông thời trai trẻ, ông đã thất vọng ghi lại trong Nhật Ký Rồng Rắn như sau:

“Hãy nhìn lại xem: từ năm 1975 đến 1985, mười năm xây dựng xã hội chủ nghĩa trong cả nước và nước có tên: "Cộng hòa xã hội chủ nghĩa’ thì đất nước ra thế nào? Có phải suýt chết đói, suýt rơi xuống vực thẳm rồi không?...(NKRR trang 17)

Như vậy ‘xã hội chủ nghĩa’ chỉ là một học thuyết chưa được chứng thực (chỉ mới có sự chứng thực của sự thất bại và đổ vỡ sau 70 năm tưởng rằng đã thành công). Như vậy nó không thể là con đường duy nhất để phát triển đất nước”. (NKRR trang 22)

Sau bao nhiêu năm “tiến lên CNXH” bị thất bại, đảng CSVN đã lúng túng như con gà mở cửa mả, sau cùng đứng trước nguy cơ phá sản, đảng CSVN vội vã chấp vá lung tung giữa kinh tế tư bản và kinh tế cộng sản đẻ ra quái thai: “kinh tế thị trường định hướng XHCN” cho nên Phó Thủ tướng Trần Phương nhận định như sau:

“Cuối cùng, ông đã thực thi CNXH thất bại rồi, không có động lực rồi. Ông đã trở lại kinh tế nhiều thành phần, ông trở lại kinh tế thị trường, ông trở lại nền dân chủ, chứ bây giờ ông mà nói chuyên chính vô sản, người ta chán ông lắm đấy, có phải không?” (RFA o­nline ngày 19-12-2010)

Và Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang cũng đồng tình với PTT Trần Phương.

“Đã có một bộ phận miệng nói XHCN, nhưng chân bước đi theo con đường man rợ mà chủ nghĩa tư bản từng bắt buộc phải đi qua vào một thời điểm lịch sử khác, trong giai đoạn tích lũy ban đầu: bóc lột, tàn phá thiên nhiên, bóc lột lao động, chiếm đoạt đất đai, của cải, tài sản nhà nước, lũng đoạn quyền lực. Đối với nó, XHCN là một khái niệm hoàn toàn trống rỗng...” (ĐoiThoai o­nline ngày 11-10-2010)

Thực ra có lẽ chính những người cộng sản muốn thực thi mô hình thiên đàng XHCN nhưng “đã mắc dây thung”, không hiểu phải thực hiện nó ra làm sao nên họ lại kèm vào đó một cái đuôi “kinh tế thị trường định hướng XHCN” một cách mâu thuẫn nên đã tạo ra sự thắc mắc trong nhiều cán bộ, đảng viên trí thức.

Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã thẳng thắn phân tích rõ ràng như sau:

“Thể chế như một cơ thể bị xé đôi, nửa Kinh tế thị trường muốn chạy lên phía trước, nửa ‘định hướng XHCN’ cố lưu lại phía sau. Nửa Kinh tế là Kinh tế trí thức, nửa Chính trị Mác Lê thì phản trí thức. Đây là trường hợp phân thân của một cơ thể được ghép bởi hai nửa dị hợp, như người đi hai chân trên hai băng chuyền ngược chiều nhau. Đây là quá trình làm xiếc vô cùng vất vả đầy bất trắc”. (ĐoiThoai o­nline ngày 10-8-2010)

Giáo sư Đỗ Xuân Thọ, người viết bức thư tự đáy lòng tranh luận với ông Đỗ Phú Thọ về định hướng XHCN mập mờ chỉ tạo thời cơ “tranh tối tranh sáng” để cho bọn tham nhũng lợi dụng “đục nước béo cò”:

“Chỉ những người chỉ biết Mac- Lênin như ông mới tưởng rằng cái mô hình mà các ông đánh cắp của các nước Tư bản rồi gắn cho nó cái mác XHCN là mới mẻ, là sáng tạo!!! Thật nực cười!!!

Tôi nói nó quái gở là vì nó khoát cái tên Định hướng XHCN để lừa dân nhưng thực chất nó là nền kinh tế Tư bản Chủ nghĩa!!!

Nếu cứ Định hướng XHCN u-u minh-minh thế này thì tiền vay của nước ngoài ¼ rơi vào túi một số kẻ đại diện cho cái mô hình này. Các dự án của nước ngoài biến thành dự án xây nhà, xây sân gôn... Nông dân bị cướp đất... Sau này con cháu ta trả nợ chúng sẽ chửi cả đảng, cả bác Hồ...
Thôi mà hãy vứt ngay cái CNXH đi!!!” (ĐoiThoai o­nline ngày 26-4-2010)

Tuần tự những hậu quả do XHCN tác hại đến đời sống của dân tộc hiện ra nhiều khuyết tật. Tiến sĩ Vũ Duy Phú, sáng lập viên và hiện là Viện Phó Viện Những vấn đề phát triển (VIDS) ở Hà Nội trả lời phỏng vấn của BBC về vấn đề XHCN, ông nói như sau:

“Hệ thống xã hội chủ nghĩa (XHCN) hiện thực như Trung Quốc và Việt Nam có rất nhiều khuyết tật. Trong đó, nặng nhất là thiếu dân chủ, dẫn đến quản lý nhà nước không tốt, lại dẫn đến tham nhũng, tha hóa”. (BBC o­nline ngày 28-9-2010)

Cựu Đại tá CA Lê Hồng Hà đã vạch rõ cái sai lầm tệ hại sau thời gian dài thực hiện CNXH ở Việt Nam chẳng những đất nước đã bị nghèo nàn và lạc hậu mà còn lệ thuộc vào nước XHCN đàn anh là Trung cộng.

“Qua thực tế các nước trên thế giới, sự suy sụp của Liên Xô và các nước XHCN cuối thế kỷ 20, đã chứng minh chủ nghĩa Mác-Lênin là sai lầm, mô hình CNXH Xô Viết là sai lầm thế nhưng đảng ta vẫn một mực phải đề cao chủ nghĩa Mác Lênin kiên trì đường lối CNXH ở Việt Nam.

Do mấy chục năm qua, cả nước ta đi theo con đường xây dựng chủ nghĩa sai lầm nói trên, nên đất nước ta lâm vào tình trạng suy yếu, xuống cấp về hầu hết các mặt của đời sống (không chỉ kinh tế mà cả chính trị, xã hội, văn hóa, đạo đức v.v...) và tụt hậu so với nhiều nước chung quanh, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm”. (DanChimViet o­nline ngày 7-4-2013)

Cái XHCNVN ngày nay không là thiên đàng như đảng cộng sản từng rêu rao, khoác lác là không còn cảnh người bóc lột người, không còn những kẻ ngồi mát ăn bát vàng, người người sẽ có được tự do dân chủ. Ấy thế mà XHCNVN ngày nay chính nhà nước đã cướp đất của dân nghèo bán lại cho bọn tư bản đỏ, tư bản đen và ngay cả tư bản Tàu. Bao nhiêu nông dân vô tội đã trở thành lớp người “dân oan” không nhà không đất, sống cuộc đời cơ cực lầm than, họ bị đàn áp thẳng tay mỗi khi vác đơn đi khiếu kiện. Sống giữa cái “thiên đàng XHCN” mà người dân phải bán máu, bán huyết tương nuôi thân, những phụ nữ bán thân nuôi miệng, ngày ngày sống chui rúc nơi gầm cầu, xó chợ. Trong khi một “nhóm lợi ích” gồm những đại gia cấu kết với những tư bản đỏ sống ngất ngưởng nơi nhà cao cửa rộng vát vàng, phè phỡn, trác táng trên sự đau khổ của đồng bào, đồng loại bằng những đồng tiền tham nhũng gia tăng theo cấp độ năm sau cao hơn năm trước. Thiếu tướng QĐND Nguyễn Trọng Vĩnh chua chát nói về bộ mặt thật của cái “thiên đường XHCN” ấy như sau:

“...Ông đã để cho tham nhũng phát triển tràn lan, thất thoát hàng nghìn tỷ của Nhà nước từ những tập đoàn kinh tế quốc doanh do ông trực tiếp quản lý, đã để cho bán rừng, bán biển, cho thuê dài hạn các địa bàn xung yếu về quốc phòng như các cảng Vũng Áng, Cửa Việt, để cho nợ xấu ngân hàng quá lớn. Ông đã vay nợ chồng chất, ‘chắt, chút’ chúng ta phải trả đến bao giờ cho hết. Ông đã cưỡng chế, đàn áp nông dân, thu hồi đất cho tư bản địa ốc, bắt bớ đàn áp những người bất đồng chính kiến, yêu cầu dân quyền, dân chủ. Ông tăng đủ thứ giá: xăng, dầu, điện, nước, viện phí, học phí… gây ra tình trạng xã hội người nghèo thì lầm than, kẻ giàu bất chính thì phè phỡn, và còn nhiều vấn đề nữa”. (Boxitvn o­nline ngày 6-6-2014)

 Sự đau lòng nói trên được người chiến sĩ già Trần Độ trọn đời hiến thân cho cách mạng những mong “đổi đời” nhưng ông đã “bức xúc” mà rằng:

“Cứ xem xã hội Việt Nam hiện nay, cuộc sống Việt Nam hiện nay, thì có thể thấy một nét lớn rất đau lòng là: tất cả những gì xấu xa, tàn bạo, mà cách mạng có lúc đã xóa bỏ và đập tan thì nay đang được khôi phục lại hoàn toàn còn mạnh hơn, còn cao hơn, nhân danh cách mạng”. (Nhật Ký Rồng Rắn trang 35)

Cái trừu tượng của XHCN đã được TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu về dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, sau 38 năm “tiến lên XHCN” ông đã “thành thật” đưa ra một nhận định về cái thành quả mà đảng cộng sản đã đạt được khiến người nghe cảm thấy ngỡ ngàng, ông Trọng nói:

“... Xây dựng CNXH và đổi mới đất nước bằng nhau. Xây dựng CNXH thì lại mất cái vế bảo vệ Tổ quốc, rất là thiếu ý và lủng củng chỗ nầy. Có thể nói là trong công cuộc xây dựng CNXH và bảo vệ Tổ quốc chứ không nên nói trong cuộc xây dựng CNXH và đổi mới. Đổi mới chỉ là một giai đoạn, còn xây dựng CNXH còn lâu lắm. Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. (ThanhNien o­nline ngày 26-10-2013)

Sau lời tuyên bố mơ hồ, bi quan của TBT Nguyễn Phú Trọng, Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang cảm thấy... lên tiếng:

“Cho đến nay, như TBT Nguyễn Phú Trọng đã nói rằng đến hết thế kỷ này cũng không biết VN đã có CNXH hoàn chỉnh hay chưa? Theo tôi một người đứng đầu của đảng mà nói như thế thì chính ông ấy cũng không tin vào CNXH. Dẫn dắt một dân tộc đến hết thế kỷ này còn không biết đi về đâu thì tôi thấy rất là phiêu lưu”. (RFA o­nline ngày 2-8-2014)

Giáo sư Đặng Phong, một chuyên gia kinh tế chính trị của Đại học Kinh tế Quốc dân trước khi tạ thế có một lần ông đã nói với Mặc Lâm đài RFA:

“Xã hội chủ nghĩa là sự vớt vát thuộc quá khứ mà mình không thể chấp nhận nó nữa nhưng mình không thể thẳng thắn tuyên bố giả từ nó cho nên dùng một chữ rất mơ hồ chung chung như vậy. Bây giờ mà mải mê đi tìm XHCN thì không bao giờ tìm thấy giá trị thật của nó đâu”. (RFA o­nline ngày 30-10-2013)

Ngày 3-5-2014, Thời báo Kinh tế Saigon bản điện tử trích lời Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh nói rằng người cộng sản đi tìm CNXH chẳng khác nào nhà thơ Hoàng Cầm đi “tìm lá diêu bông”.

“Việt Nam miệt mài nghiên cứu mô hình kinh tế thị trường XHCN, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà tìm”.

Trả lời Nam Nguyên, LS Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội từ Hà Nội nhận định: "Ông Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư cũng là một ông nói thật nói thẳng. Tôi nghĩ rằng trước đây đã có những ông từng nói như thế, bởi vì KTTT và XHCN nó là như nước với lửa, làm sao mà sống chung được. Cho nên, phải chăng trước đây người ta phải gắn chữ đó để làm một số người bảo thủ thôi, còn bây giờ đến lúc phải nói thật, có nghĩa là nên cắt cái đuôi đó đi...

... Nhiều người cũng sợ mất cái CNXH lắm. Nhưng CNXH làm gì có mà mất, đâu có mà mất... mất cái không có thì là điều buồn cười”. (RFA o­nline ngày 6-5-2014)

Như vậy tại sao đảng CSVN đã kiên trì bảo vệ CNXH, cái thiên đàng chỉ có “Bên kia bờ ảo vọng”. Chính vì sự sụp đổ của khối cộng sản ở Đông Âu khiến cho Tổng bí thư đảng CSVN lúc bấy giờ là ông Nguyễn Văn Linh vội vã kéo bộ sậu gồm: TBT Nguyễn Văn Linh, CTHĐBT Đỗ Mười, CV Phạm Văn Đồng sang Thành Đô bên Tàu để tôn vinh Thiên triều làm đàn anh để bảo vệ sự tồn vong của cái nước gọi là CHXHCNVN và đảng CSVN chấp nhận sẽ là một nước chư hầu với một lòng cúc cung tận tụy. TBT Nguyễn Văn Linh tuyên bố:

“Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay... Trung Quốc cần nêu cao ngọn cờ XHCN, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”. (Hồi ký Trần Quang Cơ-Chương 10)

Đảng CSVN vì mục đích bảo vệ đảng nên đã nhẫn tâm đưa cả dân tộc vào vòng nộ lệ ngoại bang. Không gì khôi hài bằng trong lần thuyết giảng tại Học viện Chính trị Bộ Quốc phòng, Đại tá-PGS-TS-NGƯT Trần Đăng Thanh nói về mục đích bảo vệ chế độ XHCN được Giáo sư sử học Hà Văn Thịnh kể lại ông Thanh giảng như sau:

“Và tôi đi giảng cho tất cả các đối tượng, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thực tế với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây. Cho nên ta phải nói rõ luôn, hiện nay chúng ta phải làm mọi cách để bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thời XHCN”. (Boxitvn o­nline ngày 19-12-2012)

Đại tá Phạm Đình Trọng cho chúng ta thấy được cái hậu quả tai hại do đảng CSVN đưa dân tộc Việt Nam theo con đường XHCN gây ra...

“Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng XHCN suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt. Mấy thế hệ người Việt Nam trở thành vật hy sinh cho cuộc thí nghiệm đó! Hàng chục vạn người bị giết, bị tù đày trong những cuộc đấu tranh giai cấp sắt máu diễn ra triền miên và rộng khắp từ nông thôn tới thành phố, từ giới kinh doanh đến giới trí thức! Mấy thế hệ trí thức, nghệ sĩ, những tinh hoa, tài sản quí giá nhất của dân tộc bị khinh rẻ, đày đọa, bị biến thành bung xung, bị biến thành chim mồi, cá cảnh! Trả giá đắt như vậy để có một CNXH hiện hình là một nền văn hóa thấp kém, lạc hậu, đạo đức xã hội suy đồi, hạ tầng xã hội tồi tàn, kinh tế suy sụp, cuộc sống người dân đến đáy cùng cực nghèo đói!” (DanLuan o­nline ngày 24-8-2011)

 Nhà báo Tống Văn Công, nguyên TBT báo Lao Động trả lời phỏng vấn của Talawas ông kêu gọi đảng CSVN hãy “từ bỏ chủ nghĩa xã hội”, cái xã hội làm băng hoại đất nước và đang đưa dân tộc vào con đường lệ thuộc nước XHCN Bắc Kinh.

“Kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền, xã hội dân sự là kiềng ba chân của một xã hội dân chủ. Ở Việt Nam, hai chân kiềng trước bị áp đặt tính từ ‘xã hội chủ nghĩa’, do đó chân kiềng thứ ba vẫn là một xã hội chính trị như nửa thế kỷ trước...

Lập tức đổi mới đảng, từ bỏ chủ nghĩa xã hội mô hình Xô-viết Stalinxây dựng một đảng của dân tộc”. (Talawas o­nline ngày 25-10-2010)

Ngày nay, sau trên 70 năm đi theo con đường XHCN những Nhà trí thức lão thành cách mạng mà người đứng đầu là cụ Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, với 75 năm tuổi đảng đã nhận thấy sự sai lầm và thất bại khi đưa dân tộc vào con đường vô định, không lối thoát nên họ đã cùng viết một bức “Thư ngỏ” đầy tâm huyết nói lên nguyện vọng tha thiết kêu gọi đảng CSVN vì dân tộc mà từ bỏ CNXH sai lầm:

“Từ nhiều năm nay, đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô viếtđược coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin… Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh...

Thực tế bóc trần cái gọi là ‘cùng chung ý thức hệ XHCN’ chỉ là sự ngộ nhận và ‘4 tốt, 16 chữ’ chỉ là để che đậy dã tâm bành trướng. Cho đến nay, thế lực bành trướng của TQ đã đi được những bước quan trọng trong mưu đồ biến VN thành ‘chư hầu kiểu mới’ của họ”. (Boxitvn o­nline ngày 29-7-2014)

Phải xóa bỏ đảng CSVN, có như thế mới:Xóa bỏ được công hàm bán Hoàng Sa-Trường Sa của Phạm Văn Đồng; Xóa bỏ mật ước thần phục TC ở Thành Đô của Nguyễn Văn Linh; Xóa bỏ sự độc tài toàn trị, độc đảng và xây dựng đất nước Độc lập, Tự do, Dân chủ, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam...

*

Hành động của cộng sản là đấu tranh giai cấp và mục tiêu của cộng sản là giành chánh quyền. Để thực hiện mục đích này cộng sản lấy quân đội với công an làm lực lượng xung kích với châm ngôn “quân đội trung với đảng” còn công an thì “chỉ biết còn đảng còn mình”. Đảng Cộng sản Việt Nam được hình thành qua sự tập họp những thành phần thanh niên bất hảo, nhẹ dạ cả tin, theo cựu Trung tá QĐND Trần Anh Kim, nguyên Phó Bí thư tỉnh đội Thái Bình, người đang thọ án tù 5 năm 6 tháng về tội hoạt động lật đổ chính phủ nói:

“Khi đang hình thành, thì họ kết nạp phần lớn kẻ khố rách áo ôm, kém học vấn, rất vô văn hóa, rồi đảng dạy cho lũ cốt cán cách ‘vu oan giá họa’, ‘ngậm máu phun người’... Những thành phần trên được tập hợp lại thành một tổ chức gọi là ‘Đảng Cộng sản Việt Nam’.

Thời kỳ đổi mới, đảng CSVN lộ nguyên hình là một đảng ăn cướp. Hành vi ăn cướp của đảng ngày càng thô thiển, trắng trợn, dã man, tàn bạo... sự suy đồi về đạo đức cũng ngày càng tồi tệ”. (ThoiLuan ngay 8-8-2008).

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng trong bài “Về với dân” cũng nói lên sự nhận định của mình về đường lối sai lầm và hành động lừa dối của đảng CSVN như sau:

“Ra đời bởi học thuyết sai trái, nhà nước CSVN phải tồn tại bằng dối trá. Với nhà nước CSVN dối trá đó, mỗi người dân ngay thẳng, lương thiện, chân chính đều mang một nỗi oan khiên”. (Boxitvn o­nline ngày 30-10-2013)

Ở đất nước Việt Nam ngày nay nhân dân phải sống dưới ách độc tài toàn trị của một đảng bán nước duy nhất là đảng CSVN. Ngay sau khi nắm được chính quyền trên toàn lãnh thổ Việt Nam thì đảng cộng sản chiếm độc quyền cai trị. Muốn được nắm độc quyền cai trị muôn năm họ dựng nên cái Điều 4 trong Hiến pháp năm 1992 và duy trì điều này trong Hiến pháp sửa đổi năm 2013 mặc dù cho có nhiều ý kiến của những vị lão thành trí thức cách mạng yêu cầu hủy bỏ nó nhưng nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói: “không có chuyện đó, bỏ nó là tự sát”.

Thực sự ở vị thế ngày nay, đảng CSVN bỏ Điều 4 ra là chết ngay và chết chắc. Sở dỉ họ cố bám Điều 4 là họ cố duy trì quyền lực của đảng “muôn năm” cũng như để bảo vệ những “thành quả” mà họ và gia đình vơ vét được. Để minh định đường lối cầm quyền của đảng CS đối với dân tộc Việt Nam, TBT đảng Nguyễn Phú Trọng đã lẩm cẩm và ngụy biện lòng vòng một cách trơ trẻn như sau:

“Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước thông qua tổ chức nhà nước dưới sự lãnh đạo của đảng... Nhà nước ta không tam quyền phân lập”. (RFA o­nline ngày 21-5-2012)

Sau lời tuyên bố cực kỳ đầy mâu thuẩn và phản động của TBT Trọng những nhà trí thức cách mạng đồng thanh lên tiếng phản bác, điển hình như Giáo sư Tương Lai, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Xã hội đã nhận xét:

“Một nhà nước khi mà tuyên bố rằng không tán thành quan điểm tam quyền phân lập thì ai kiểm tra khi nhóm đặc quyền đặc lợi tha hồ tung hứng?...

Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ tịch UBMTTQ TP HCM tuyên bố: “Một nhà nước không có tam quyền phân lập là một nhà nước toàn trị như vậy không có ai chịu trách nhiệm cả”. (RFA o­nline ngày 27-5-2012)

Có lần nguyên Đại sứ CSVN tại Thái Lan, ông Nguyễn Trung trao đổi với nhà báo Tống Văn Công về tình hình suy thoái của đảng CSVN, ông Công viết:

“Anh Nguyễn Trung gọi là ‘đảng hóa’. Thực chất là đảng trị, là chế độ Toàn trị của đảng, đưa đến thoái hóa hệ thống chính trị, suy đồi văn hóa đạo đức hôm nay! Những điều anh Nguyễn Trung bức xúc hỏi: ‘Tại sao cái chất của nhân dân, do dân, vì dân của nhà nước ta vẫn rất thấp?’ Tại sao những cái ‘giả, diễn, ảo’ đang trở thành nguồn sống của tất cả những ký sinh làm hao mòn sức sống của đất nước?” (DanLuan o­nline ngày 4-10-2011)

Những nhà lãnh đạo đảng CSVN trước khi về vườn đã cấy những hạt giống đỏ để nối ngôi như Nông Quốc Tuấn con trai của Nông Đức Mạnh, Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết con trai của Nguyễn Tấn Dũng, Lê Trương Hải Hiếu con trai của Lê Thanh Hải, Nguyễn Bá Cảnh con trai của Nguyễn Bá Thanh, Tô Linh Hương con gái của Tô Huy Rứa... đã được “cơ cấu” vào các chức vụ quan trọng nhằm bảo vệ “bãi đáp an toàn” cho các “khứa lão”.

“Con vua thì được làm vua, con sải ở chùa đi quét lá đa”

Vì thế cho nên trong bài “Hiểm họa đen”, ông Nguyễn Trung viết:

“Tính đảng trị của chế độ này tạo ra cho truyền thống phong kiến cũ cha truyền con nối cái phương thức mới “làm vua tập thể” (Nguyễn Văn An) để duy trì chế độ đảng mặc nhiên và mãi mãi cầm quyền cai trị đất nước. Trên thực tế đã hình thành sự phân chia: đảng CSVN trở thành kẻ cai trị, nhân dân trở thành người bị cai trị”. (Boxitvn o­nline ngày 22-7-2014 - trang 13)

Sự lãnh đạo đất nước của đảng CSVN trong thời kỳ xây dựng và phát triển đã bộc lộ sự kém tài và thiếu đức đang đưa đất nước đến chỗ suy vong theo như sự nhận định của Đại Tá Phạm Đình Trọng:

“... đảng CSVN, một tổ chức chính trị đã dùng bạo lực tàn nhẫn ứng xử với dân tộc Việt Nam văn hiến và đã đem lại cho dân Việt Nam gần một thế kỷ cách mạng, chiến tranh đẵm máu, li tán dân tộc, tan hoang đất nước. Đảng Cộng sản tồn tại bằng độc quyền quyền lực. Xóa bỏ độc quyền quyền lực là xóa bỏ sự tồn tại của đảng cộng sản...

Đảng cộng sản tự đặt vào thế đối lập với nhân dân, trở thành vật cản của dòng chảy lịch sử, kìm hãm đất nước trong trì trệ, đưa đất nước vào khủng bố, đàn áp đẫm máu, vào bạo lực, rối ren, giam cầm nhân dân trong ngục tù, nhục hình của chuyên chính vô sản, đày ải, vô hiệu, thủ tiêu nhiều tài năng, trí tuệ và khí phách dân tộc”. (ĐanChimViet o­nline ngày 7-2-12)

Trung tướng Đặng Quốc Bảo, em họ của Chủ tịch Trường Chinh trong lần trò chuyện với hai Đại tá Tạ Cao Sơn và Đại tá Quách Hải Lượng ông nói về cái đảng CS độc tài toàn trị của ông như sau:

“Chủ nghĩa tư bản phát triển có cơ chế và yếu tố chống độc tài. Những người cộng sản không học được điều này ở CNTB. Cho nên, khi lên cầm quyền đã thâu tóm quyền lực vào đảng, rồi chỉ là một tập đoàn, một nhóm người, cuối cùng là quyền lực của một người. Đảng cộng sản độc tài là như vậy. Chúng ta cần tạo cho CNTB xuất hiện ở Việt Nam...

Độc tài của cộng sản ghê gớm lắm. Thâu tóm quyền lực, lừa bịp nhân dân, biến người dân thành nô lệ”. (ĐanChimViet o­nline ngày 3-9-2009)

Ngày nay, đảng CSVN đang sợ nhất là “tự diễn biến”, là sự rệu rã thoái hóa từ bên trong đảng hơn là sợ “diễn biến hòa bình” của thế lực thù địch từ bên ngoài. Vì thế mà họ đã gia tăng “xây dựng đảng”, “chỉnh đốn đảng” để đối phó với tình hình “rã đám” ngày càng nghiêm trọng. Giáo sư Thiếu tướng Bùi Phan Kỳ cảnh báo:

“Nếu những người cộng sản không ‘tự diễn biến’ thì ‘diễn biến hòa bình’ ‘có ba đầu, sáu tay’ cũng không làm gì nổi.

Vậy thế nào là ‘tự diễn biến’? Thực ra các hiện tượng này đã được báo chí chính trị trước Đại hội X nhắc đến. Đó là tình trạng ‘suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ đảng viên’, là những biểu hiện ‘xa rời mục tiêu của CNXH’, ‘tham nhũng, lãng phí, quan liêu’, ‘ chạy chức chạy quyền”. (BaoMoi o­nline ngày 10-1-2010)

Sự suy thoái và hao mòn quyền lực của đảng CSVN đã đến hồi báo động, ngay cả TBT Nguyễn Phú Trọng cũng phải lên tiếng cảnh báo:

“Ông nói với Hội nghị rằng điều đáng lo ngại nhất và cũng là nguy cơ lớn hất đối với một đảng cầm quyền ‘có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống’.

Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với Cương lĩnh, Điều lệ đảng làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người ‘sám hối’, ‘trở cờ’; tình trạng tham nhũng, quan liêu, xa dân, tổ chức không chặt chẽ, nhiều nguyên tắc của đảng bị vi phạm”. (Boxitvn o­nline ngày 29-2-2012)

Đảng CSVN mắc phải cái bệnh cố hữu của xã hội loài người là: tham nhũng; tham nhũng thời nào cũng có, ở đâu cũng có nhưng tùy hoàn cảnh mà có mức độ khác nhau, nhưng đặc biệt là ở cái xứ gọi là CHXHCNVN thì tham nhũng ở chế độ này hơn chế độ trước và năm sau cao hơn năm trước vì nó tiến mạnh, tiến nhanh, tiến vững chắc trên bước đường “tự diệt” từ tiền triệu sang tiền tỷ rồi chục tỷ...

Trong lần tiếp xúc với cử tri quận I Sài Gòn, ông Trương Tấn Sang, lúc bấy giờ đang là ứng cử viên phát biểu:

“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là ‘chết’ cái đất nước này”. (Vietnamnet o­nline ngày 7-5-2011)

Nhân ngày 22-8, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang viết trong bài Ngày Quốc khánh 2-9 bọc bạch về tình trạng phân hóa trong đảng CSVN do những “nhóm lợi ích” như sau:

“Xuất hiện những người có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để ‘chọc gậy bánh xe’, thậm chí để ‘cõng rắng cắn gà nhà”.(NguoiLaoĐong o­nline ngày 23-8-2012)

Đứng trước hiểm họa ngoài biển thì mất đảo trong đất liền thì mất rừng đầu nguồn phía Bắc, mất quặng mỏ Tây nguyên, mất bờ biển cảng Vũng Áng miền Trung, mất đất làm Thành phố Tàu ở Bình Dương…bọn CSVN chỉ biết lo thu vén. Trong nước từ Nam chí Bắc bọn gián điệp Tàu giả dạng công nhân lao động, giả dạng thương buôn đang tung người đi dò la khắp nước đồng thời đánh phá nền kinh tế của nhân dân ta. Trước tình hình Hán hóa của những tên Hán gian, Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang một người yêu nước đấu tranh không ngừng nghĩ đã viết lên tâm sự qua bài “Một người lính biết suy tư”.

“Chỉ vì quyền lợi ích kỉ của đảng, những người lãnh đạo đảng CSVN duy trì CNXH! Lại vì quyền lợi ích kỉ của đảng, lãnh đạo đảng CSVN thí bỏ lợi ích dân tộc đánh đổi lấy sự bảo lãnh của bành trướng Trung Hoa!...

... để đánh đổi lấy sự bảo lãnh của bành trướng Trung Hoa! Những người lãnh đạo đảng CSVN sẳn sàn mở đường rước con voi Trung Hoa về giày mả tổ mình…

Ôi chao, nhục nhã ê chề quá! Cố giữ liên minh với sức mạnh bạo lực Trung Hoa làm điểm tựa cho đảng CSVN tồn tại, dân tộc Việt Nam phải chịu hết nỗi nhục này đến nỗi nhục khác rồi tất yếu dẫn đến tận cùng nỗi nhục là mất nước!” (ĐanChimViet o­nline ngày 15-11-2012)

Một hậu quả tai hại mà đảng cộng sản gây ra cho dân tộc Việt Nam là nguy cơ mất nước một lần nữa vào tay bọn bá quyền Bắc Kinh. Đại tá Phạm Đình Trọng người đã từ bỏ đảng sau bao nhiêu năm phục vụ vì ông đã thấy được cái đảng cộng sản ngày nay chỉ còn là một đảng bán nước mưu cầu sự tồn tại để bảo vệ quyền thống trị.

“Nguy cơ chính trị đưa đất nước trở về thời ngàn năm Bắc thuộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào thân phân nô lệ tũi nhục. Chính trị đồng hóa dân tộc Việt Nam về ý thức hệ với Đại Hán, mở đường cho Đại Hán thực hiện tham vọng thôn tính Việt Nam…

Đặt giai cấp lên trên dân tộc, coi lợi ích của đảng cộng sản, đảng của giai cấp vô sản lớn hơn lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng cộng sản cần thiết hơn sự sống còn của dân tộc Việt Nam…” (ĐanChimViet o­nline ngày 6-9-2012)

Còn đảng CSVN là còn nguy cơ mất nước vào tay bọn bành trướng Bắc Kinh ngày càng lộ rõ. Đảng CSVN đã lệ thuộc đảng CSTC sâu nặng qua tình đồng chí, đồng đảng, nợ nần trong thời kỳ chiến tranh và hơn thế nữa là chỗ dựa cho đảng CSVN ngày nay.

Trong lần trò chuyện với Đại tá Tạ Cao Sơn và Đại tá Quách Hải Lượng, Trung tướng Đặng Quốc Bảo đã nhận định rằng:

“Trung Quốc tham vô đáy, không khéo ta sẽ từng bước trở thành bộ phận Trung Quốc. Vì nói phải ngã về Trung Quốc để được yên là chủ nghĩa đầu hàng, chủ nghĩa thất bại. Ngã theo Trung Quốc thực chất là bán nước”. (ĐanChim Viet o­nline ngày 3-9-2009)

Đảng CSVN ngày nay đang trên đà suy thoái với tư tưởng bán nước cầu vinh, không còn đủ khả năng cũng như uy tính để đưa con thuyền dân tộc qua cơn sóng gió trước tham vọng của Bắc kinh. Chỉ còn con đường lựa chọn duy nhất là cần phải từ bỏ chủ nghĩa “đồng chí” với giặc Tàu cũng như mạnh tay đập tan 16 chữ vàng và 4 tốt, “không hữu nghị viễn vông”, đứng thẳng lưng lên “nhắm quân thù mà bắn” mới mong kết hợp được sức mạnh của toàn dân bảo vệ Tổ quốc. Tiến sĩ Hà Sĩ Phu đã nói rõ:

“Trong thực tiễn Việt Nam hiện nay nói thoát Cựu hay thoát Cộng hay ‘vượt qua chính mình’ thực ra là cùng một nghĩa, tuy ‘vượt qua chính mình’ là cách nói dễ nghe hơn, nhưng tôi xin được dùng chữ thoát Cộng vì đúng thực chất nhất…

Toàn bộ kế hoạch ‘đô hộ kiểu mới’ mấy chục năm nay của Trung cộng được thiết kế trên hai chữ Cộng sản, giữ cái nền Cộng sản là giúp cho mưu đồ Hán hóa có một ưu thế ở tầm chiến lược.

Giữ Cộng sản thì Việt Nam bị ràng buộc bởi quá khứ đầy nợ nần và lầm lỡ, chẳng hạn như công hàm 1958, cam kết Thành Đô, các ký kết thời Lê Khả Phiêu, thời Nông Đức Mạnh, thời Nguyễn Phú Trọng…” (Boxitvn o­nline ngày 3-6-2014)

Khi đã nhận thấy được sự tác hại của đảng CSVN hẳn nhiên là lòng dân bất mãn và khinh ghét, dĩ nhiên người ta không còn muốn có sự tồn tại của nó nữa. Nhưng có điều nhân dân Việt Nam ai cũng biết rằng đảng CSVN đang cố sức bám víu vào việc sinh tồn để bảo vệ quyền lực và tài sản đã vơ vét được, vì thế cho nên muốn giải trừ đảng CS này cũng không phải là dễ, nghĩa là rất khó, tuy nhiên khó chớ không phải là không làm được vì dù “khó vạn lần dân liệu cũng xong!” 

Cụ Nguyễn Trải xưa có câu: “Chèo thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân cũng là dân” thì với tình hình đảng CSVN ngày nay theo ông Lê Kiến Thành, con trai của cố TBT Lê Duẫn nhận định thì:

“Bộ chính trị, các thành viên hiểu rằng đảng, hoặc sẽ phải tự chuyễn đổi hoặc sẽ bị chuyễn đổi chính người dân. Bên Liên Xô đã mạnh mẽ hơn CSVN nhưng chúng ta biết nó đã bị đào thải”. (DanLuan o­nline ngày 7-10-2011)

Ông Trần Ngọc Thành, một đảng viên ‘vứt thẻ đảng’ từ năm 1990 sau khi tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu và Liên Xô, ông Thành viết:

“Thật trớ trêu: chủ nghĩa cộng sản lấy giai cấp công nhân làm nền tảng, làm chỗ dựa vững chắc, thì chính cái giai cấp công nhân lại là kẻ đào mồ chôn chủ nghĩa cộng sản. Chủ nghĩa Cộng sản coi Chủ nghĩa Tư bản là kẻ thù thì giai cấp công nhân lại đấu tranh để được theo Chủ nghĩa Tư bản”. (ĐanChimViet o­nline ngày 19-10-2011)

Theo sự nhận định của ông Phạm Đình Trọng cho thấy đảng CSVN ngày nay vì quyền lợi, vì nhu cầu bảo vệ đảng, họ đã trở nên đối lập với nhân dân ngay chính trong việc bảo vệ Tổ quốc trước hiểm họa Hán hóa đang đến gần. Họ đã cấu kết với kẻ thù và đã nhẫn tâm đàn áp người dân yêu nước biểu tình chống giặc bành trướng bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa.

Sự suy thoái của đảng CSVN ngày càng trầm trọng và cần phải có một cuộc đổi thay. Nhiều đảng viên kỳ cựu như nhà báo Tống Văn Công viết bài “Đổi mới đảng tránh nguy cơ sụp đổ” cũng như:

“Ông Nguyễn Trần Bạc, tác giả quyễn ‘Đối thoại với tương lai’ đã phát biểu rõ ràng hơn: ‘Tôi cho rằng món nợ của những nhà cầm quyền ở Việt Nam đối với dân tộc này chính là dân chủ hóa xã hội... Nếu việc ấy không được thực hiện bởi họ thì dân tộc chúng ta sẽ đối mặt với một cuộc cách mạng xã hội”. (Boxitvn o­nline ngày 16-8-2011)

Có ai ngờ cộng sản Liên xô sụp đổ, ai có ngờ bức tường ô nhục Đông-Tây Đức trong một đêm bị vỡ tan? Có ai ngờ ngày tàn của bạo chúa Gaddafi nơi ống cống và Saddam Hussein bị treo cổ?

Có ai ngờ người anh hùng của Công đoàn Đoàn kết của Ba Lan, Lech Walesa trở thành vị tổng thống đầu tiên của nước Ba Lan hậu cộng sản và ông đã nói về những người cộng sản như thế nào?

“Người cộng sản là những tổ sư chuyên về phá hoại. Họ có thể biến một cái hồ cá thành tô súp cá - dễ như chơi. Cái mà chúng tôi phải đối đầu hôm nay là biến tô súp cá đó thành cái hồ cá lại”. (DanChimViet o­nline ngày 5-12-2007)

Ông Imre Pozsgay, một nhân vật có đầu óc chủ trương đổi mới hàng đầu trong đảng cộng sản Hungary tiếp chuyện với Brian Hanrahan, phóng viên ngoại giao của BBC, ông nói về đảng cộng sản ra sao?

“Hồi năm 1989, ông ít chú tâm tới việc đổi mới đảng cộng sản hơn là giải tán nó đi.

Từ lâu, tôi tin vào chủ thuyết cộng sản. Nhưng từ đầu thập niên 1980, tôi nhận thức là không thể nào đổi mới được đảng cộng sản, và điều duy nhất phải làm là thay đổi thể chế đó”. (BBC o­nline ngày 26-10-2009)

Theo cựu Đại tá QĐND Bùi Tín thì đảng cộng sản Pháp, là một đảng cộng sản kỳ cựu ở Âu châu bốn năm trước đây cũng đã “vỡ từng mảng lớn” vì nó đã ruổng mục từ bên trong:

“Đảng CS Pháp suy sụp đến tận cùng đã vỡ từ bên trong, không phải do kẻ thù nào từ bên ngoài phá hoại, lật đổ. Nó suy sụp, thở hắt ra vì học thuyết Mác-Lênin, nguyên lý đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản nó theo đuổi không có sức sống...

Đúng như ông Gorbachev từng nói: các đảng cộng sản quá cũ không còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể, xây dựng tổ chức mới, dân chủ, đi với thời đại”. (ĐanChimViet o­nline ngày 2-7-2010).

Qua bao nhiêu năm chủ nghĩa cộng sản có mặt trên trái đất này nó đã chứng minh một điều là đã thất bại rồi vì nó chỉ là một chủ thuyết mơ hồ, ảo tưởng, nó chỉ chiêu dụ được con người khi còn nằm trong lý thuyết tưởng tượng và qua thực tế thì nó đã bị bốc trần, nó đã bị đào thải, bị đào thải ngay cái nơi sản sinh ra nó: Liên Xô.

Nhà báo Thiện Ý Tống Văn Công nói rõ:

“Đúng là chế độ cộng sản, bao gồm cơ chế đảng và bộ máy nhà nước của chế độ cộng sản là ‘không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt hay thay thế’. Nhưng sai là ‘những con người cộng sản thì hoàn toàn có thể cải sửa, không thể hủy diệt được’…

Chính ông Mikhail Gorbachev là một trong những lãnh tụ hàng đầu đảng và nhà nước Liên Xô đã ‘phản tỉnh’, góp phần quyết định cho sự chuyễn đổi từ chế độ độc tài toàn trị Liên Xô qua chế độ dân chủ pháp trị Cộng Hòa Liên bang Nga ngày nay. Ông nói: ‘Tôi đã bỏ quá nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng; Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá’.

Ông Boris Yelsin, một đảng viên cộng sản ‘phản tỉnh’, kế nhiệm ông Mikhail Gorbachev là vị Tổng thống thứ hai của nước Nga dân chủ thì nói: ‘Cộng sản không thể nào sửa chữa, chúng phải bị đào thải”. (VOA o­nline ngày 24-2-2014)

Hiện tượng bỏ đảng ngày càng lan rộng nhất là trong những vị lão thành cách mạng đã thấy được sự sai lầm và suy thoái của đảng. Mỗi đảng viên tự từ bỏ đảng sẽ dễ dàng đi đến xóa bỏ đảng và những lời tuyên bố từ bỏ đảng của họ sẽ giúp cho mọi người thấy được cái sai lầm khi theo đảng. Ông Nguyễn Hộ, người đảng viên cộng sản kỳ cựu tuyên bố từ bỏ đảng.

“Tôi làm cách mạng trên 56 năm, gia đình tôi có hai người liệt sĩ…nhưng phải thú nhận rằng chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 trên con đường cách mạng cộng sản ấy nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no và hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục”. (RFA o­nline ngày 4-7-2009)

Đảng CSVN không còn là biểu tượng của những người yêu nước, ngày nay họ đã lộ nguyên hình của một tổ chức “cướp ngày” làm cho nhân dân và một số đảng viên không còn tin đảng nữa. Trả lời phỏng vấn của Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, hai anh em ông Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn từng giữ chức vụ quan trọng ở tỉnh Lâm Đồng đã tuyên bố:

“-Huỳnh Nhật Tấn: Tôi còn nhớ trong lá đơn xin ra khỏi đảng lúc đó tôi có viết một câu: ‘Tôi không tin đảng CSVN có thể lãnh đạo đưa đất nước đạt được những điều tốt đẹp như đảng thường nói’.

-Huỳnh Nhật Hải: Còn trong lá đơn của tôi viết sau ông em tôi một vài tháng, tôi nhớ đã viết là: ‘Tôi không còn động cơ để phấn đấu cho mục tiêu và lý tưởng của đảng nữa’. Nhưng thực sự trong thâm tâm thì cũng giống như ông em tôi đã nói ở trên. Tôi không tin đảng CSVN nữa”. (DanLamBao o­nline ngày 29-4-2012).

Và đảng CSVN đã làm thất vọng những người trước đây là những sinh viên của Sài Gòn đã từng đi biểu tình chống chế độ VNCH và ủng hộ họ như cố luật gia Lê Hiếu Đằng người đã từ bỏ đảng CSVN trước khi mất cũng đã phải than rằng:

“Lịch sử ơi, sao ngươi chơi trò trớ trêu và cay đắng quá vậy. Ta đi chống chế độ cũ đàn áp nhân dân, nay ta ại gặp cảnh cũ như là trong cơn ác mộng!...

Nhân dân Việt Nam trải qua biết bao hi sinh của các thế hệ để mong ước có một chế độ xã hội tốt đẹp hơn các chế độ cũ. Con thuyền Việt Nam đang bị lái chệch hướng vào con đường của thời kỳ chủ nghĩa tư bản nguyên thủy, tư bản man rợ chỉ biết đấu đá, giẫm đạp lên nhau mà sống bất kể những tiếng kêu thấu trời của quần chúng”. (Boxitvn o­nline ngày 2-5-2012)

Thầy giáo Phùng Hoài Ngọc, một giảng viên đã nghĩ hưu thông báo nghĩ sinh hoạt đảng và cho biết tình trạng đảng CSVN ngày nay đã xa rời lý tưởng mà họ từng rêu rao:

“Đảng đã không theo đúng tôn chỉ, mục đích của mình. Nói rõ là không còn đi theo tôn chỉ đem lại độc lập, tự chủ, hạnh phúc, dân chủ. Tất cả những khẩu hiệu ban đầu bây giờ đảng không thực hiện được... Nói cách khác, họ đã từ bỏ đảng, từ bỏ mục tiêu, lý tưởng của đảng, thì không có lý do gì mà mình đi theo họ nữa”. (RFA o­nline ngày 28-8-2014)

Chẳng những cái đảng mà họ đã từng tham gia không còn mang lý tưởng lúc ban đầu mà trái lại nó còn mang tính phản bội, Đại tá Phạm Đình Trọng đã long trọng tuyên bố chia tay với đảng CSVN, ông đã muốn nói to lên cho mọi người biết để tránh đi theo vết xe đổ và tránh phải bị thất vọng như ông từng bị.

“Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất niềm tin của nhân dân, làm khoản cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa với các nước khu vực...

Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với đảng CSVN”. (ĐoiThoai o­nline ngày 26-2-2014)

Nối bước theo Đại tá Trọng, Bác sĩ Trung tá QĐND Đinh Đức Long, người đã tố cáo sai phạm của cấp trên chẳng những không được khen mà còn bị trù dập nên ông đã viết Thông cáo “Từ bỏ đảng CSVN” gửi cho Bí thư đảng ủy khối Bưu chính Viễn thông Sai Gòn, ông Long viết như sau:

“…nói không đi đôi với làm, coi thường luật pháp do chính mình đặt ra, đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của dân tộc, thậm chí còn chà đạp lên những điều ước quốc tế mà Việt Nam đã ký và long trọng cam kết tuân thủ, độc tài gia đình trị và lợi ích phe nhóm, không xứng đáng với niềm tin của tôi khi gia nhập đảng vào thời điểm mà còn 10 ngày nữa là tròn 32 năm.Vì vậy bằng thông báo này: Ngày 22 tháng 8 năm 2014 tôi tuyên bố bỏ đảng CSVN”. (ĐoiThoai o­nline ngày 27-8-2014)

Trong một bài phát biểu của Linh mục Phan Văn Lợi từ Huế được truyền thanh qua đài Little SaiGon ở Nam California ngày 22-7-2007, ông đã hùng hồn kêu gọi giải thể cái đảng cộng sản bạo tàn như sau:

“Tố cáo trước nhân dân Hoa Kỳ cái tập đoàn cộng sản đầy tội ác, kết án trước hoàn vũ năm châu cái lũ cầm quyền cộng sản lắm bạo hành. Nhưng không chỉ có thế. Chúng ta sẽ hun đúc quyết tâm, củng cố ý chí giải thể cho bằng được chế độ cộng sản gian tà độc ác đang từng ngày tàn phá quê hương, hà hiếp dân lành, tiêu hủy sinh lực giống nòi đẩy đất nước đến chỗ tuyệt diệt”.(ĐoiThoai o­nline ngay 28-7-2007)

Một sự dứt khoát, quyết liệt và can đảm, Đại tá Công an Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng Bộ Công an đặt vấn đề muốn bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ và độc lập tự do thì phải loại bỏ ba chướng ngại trong Điều 4 của Hiến pháp: đảng CSVN - Mác Lênin - XHCN.

“Vấn đề đặt ra cho đất nước là: Đi đôi với vấn đề dân chủ hóa đất nước, loại trừ chế độ đảng trị độc tài, chấm dứt sự thống trị của chủ nghĩa Mác-Lênin, chấm dứt con đường XHCN, thì phải kiên trì đấu tranh để bảo vệ chủ quyền, độc lập của Tổ quốc…” (Boxitvn o­nline ngày 30-3-2014)

Vì thế cho nên, đã đến lúc phải xóa bỏ đảng CSVN, có như thế mới:

1-Xóa bỏ được công hàm bán Hoàng Sa-Trường Sa của Phạm Văn Đồng

2-Xóa bỏ mật ước thần phục TC ở Thành Đô của Nguyễn Văn Linh.

3-Xóa bỏ sự độc tài toàn trị, độc đảng và xây dựng đất nước Độc lập, Tự do, Dân chủ, bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc Việt Nam.

Mikhail Gorbachev: Lẽ ra tôi đã phải bỏ đảng Cộng sản sớm hơn

Jonathan Steele (guardian.co.uk)

Người dịch: Việt Hùng

Vị cựu Tổng thống nhìn lại vai trò của mình trong tiến trình sụp đổ của Liên Xô cách đây 20 năm trong một cuộc phỏng vấn dành riêng cho The Guardian.

Các chính khách hiếm khi thừa nhận lỗi lầm của mình, nhưng Mikhail Sergeyevich Gorbachev thì luôn thuộc một đẳng cấp khác. Cho nên không có gì ngạc nhiên, khi ông nhìn lại quãng thời gian sáu năm đầy biến động của mình khi nắm quyền lực tối cao của Liên Xô, ông sẵn sàng nói đến những sai lầm ông đã phạm.

Trong cuộc phỏng vấn dành riêng cho The Guardian, ông đã nếu đích danh ít nhất năm sai lầm. Những sai lầm đó không chỉ dẫn đến sự suy sụp của bản thân ông cách đây 20 năm mà chúng còn mang lại sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết và tạo nên một nền kinh tế tự do nhưng bất kiểm soát đã giúp một vài người Nga trở thành tỷ phú trong khi lại nhấn chìm hàng triệu người khác xuống hố nghèo khổ.

Ngày hôm nay Gorbachev đã thể hiện với một hình ảnh khoan thai, thậm chí tươi vui, nhưng vẫn thấy thấp thoáng những cơn quặn đau đắng cay, đặc biệt khi bàn đến Boris Yeltsin, đối thủ chính của ông, hoặc khi ông nói về những kẻ đã âm mưu đẩy ông vào tình trạng quản thúc tại gia ở Crimea trong cú đảo chính hụt 20 năm trước.

“Họ muốn khích bác để đẩy tôi vào cuộc đánh nhau và thậm chí vào cả cuộc đấu súng để có thể tiêu diệt tôi.” ông nói.

Khi được hỏi về những điều mà ông cảm thấy hối tiếc nhất, ông trả lời ngay không do dự: “Đó là việc tôi nấn ná quá lâu với nỗ lực cải tổ đảng Cộng sản.” Lẽ ra ông đã phải từ chức vào tháng Tư năm 1991, ông nói, và đứng ra thành lập một đảng dân chủ cải cách vì những người Cộng sản đã tạo ra những ngáng trở cho mọi thay đổi cần thiết.

Nhận định này chắc chắn sẽ rất hấp dẫn đối với các nhà sử học vì đây là lần đầu tiên Gorbachev thừa nhận công khai rằng ông cần phải từ bỏ đảng Cộng sản vài tháng trước cú đảo chính tháng Tám năm 1991. Trong hồi ký xuất bản năm 1995 Gorbachev chưa nói tới điều này.

Vào mùa xuân năm 1991, Gorbachev đã bị mắc kẹt giữa hai khuynh hướng quyền lực khiến ông rất khó xoay trở. Một bên là phe bảo thủ và những kẻ phản động trong đảng cứ cố lật ngược mọi chính sách của ông. Còn bên kia là những người tiến bộ muốn ông thiết lập một hệ thống chính trị đa đảng và đưa đất nước đi theo xu hướng cải cách thị trường.

Tình trạng trở nên cực điểm khi diễn ra một phiên họp của Ủy ban Trung ương đảng Cộng sản vào tháng Tư năm 1991. Trong phiên họp đó, một số người đã đòi phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp và áp đặt trở lại chế độ kiểm duyệt. Theo hồi ký của ông thì Gorbachev đã phản ứng lại rất gay gắt: “Tôi đã mỵ dân quá đủ rồi. Tôi sẽ từ chức.”

Trong cuộc phỏng vấn với The Guardian, ông giải thích tường tận thêm những gì đã xảy ra: “Bộ chính trị (cơ quan quyết định cao nhất trong ủy ban trung ương) đã triệu tập một phiên họp trong 3 giờ đồng hồ mà không có tôi. Sau đó tôi biết được là họ đã phê phán tôi nhưng cuộc thảo luận chẳng đi đến đâu. Ba giờ đồng hồ sau họ đến mời tôi trở lại và yêu cầu tôi rút lại quyết định từ chức. Trong suốt thời gian đó thì những người ủng hộ tôi trong ủy ban trung ương đã lập ra một danh sách và có hơn một trăm người ký tên đồng ý với việc thành lập một đảng mới.” 

Khi ủy ban trung ương nhóm họp trở lại, những bức xúc đã lắng xuống và Gorbachev đã rút lại quyết định từ chức và cũng không có ai muốn đưa vấn đề này ra biểu quyết. Nhưng ngay cả khi Gorbachev từ chức khỏi đảng thì ông vẫn còn là tổng thống của Liên bang Xô Viết. Trong hồi kí ông viết: “Đến hôm nay tôi vẫn thường băn khoăn là phải chăng tôi cứ khăng khăng phải từ chức tổng bí thư cho bằng được. Một quyết định như thế rất có thể sẽ phù hợp hơn cho bản thân tôi. Nhưng lúc đó tôi lại cảm thấy mình không có quyền “từ bỏ đảng”, ”Đảng đã cai trị nước Nga suốt từ năm 1917 và thật khó cho bất kỳ người dân nào sống ở Nga, đặc biệt là các quan chức đã có cả sự nghiệp như là một viên chức của Đảng, lại hình dung được cảnh Đảng từ bỏ quyền lực.” 

Nhưng hôm nay, những hoài nghi, lo lắng này của Gorbachev không còn nữa. “Bây giờ thì tôi nghĩ là đáng ra tôi phải lợi dụng ngay cơ hội đó để thành lập một đảng mới và phải kiên quyết từ bỏ đảng Cộng sản bằng được. Đảng lúc đó đã trở thành sự kìm hãm tiến trình cải cách cho dù chính Đảng đã khởi xướng cải cách. Nhưng tất cả bọn họ đều nghĩ là cải cách chỉ cần ở bề ngoài thôi. Họ cho rằng cứ sơn phết cho đẹp ở phía ngoài là được, còn bên trong thì vẫn y nguyên sự hỗn độn, rối ren cũ kỹ.” 

Điều hối tiếc thứ hai, ông nói, là ông đã không bắt tay cải tổ Liên Xô và trao thêm quyền lực cho 15 nước cộng hòa sớm hơn nữa. Vào lúc ông bắt đầu nghĩ đến việc hình thành một liên bang lỏng lẻo hơn khoảng đầu năm 1991, thì ba nước vùng Baltic đã tuyên bố độc lập rồi. Và máu đã đổ ở Lithuania và Azerbaijan trong vùng Caucasus. Dưới sự lãnh đạo đầy tham vọng của Boris Yeltsin, nước Nga – nước cộng hòa lớn nhất trong liên bang- cũng đã trở nên ghê gớm, đòi hỏi phải được kiểm soát nhiều hơn ngân sách của cả Liên bang Xô Viết. Một số phân tích gia hiện nay cho rằng toàn bộ hệ thống Xô Viết lúc đó là không thể cải tổ được và bất kỳ một sự thay đổi nào cũng đều sẽ dẫn đến một tiến trình chuyển đổi ngày càng sâu sắc hơn không thể ngăn cản được. Theo những phân tích như thế thì việc Gorbachev mất quyền lực là điều không thể tránh khỏi.

Nhưng Gorbachev vẫn là người vui vẻ, phần vì do bản tính của Gorbachev là người rộng lượng, có nhân cách cao thượng và ông lại có một cuộc sống gia đình hạnh phúc (cho đến tận khi người vợ Raisa Maximovna của ông qua đời vì bệnh máu trắng năm 1999). Sự thua cuộc vẫn không khiến ông trở nên cay cú hay nghi kỵ. Ông cho rằng mọi vấn nạn chính của Liên bang Xô Viết vẫn còn trong khả năng giải quyết cho tới khi xảy ra cuộc đảo chính tháng Tám năm 1991 – biến cố đã xô đẩy các lực lượng đang cạnh tranh với nhau vào một động lực mới.

Thời điểm đó cũng là lúc đảng Cộng sản phải chuẩn bị đưa ra dự thảo một chương trình mới vào tháng 11 năm 1991. Quốc hội trước đó cũng đã thông qua một “kế hoạch chống khủng hoảng” để thúc đẩy các cải cách kinh tế. 12 nước cộng hòa Xô Viết còn lại sau khi ba nước Baltic tách khỏi cũng đã chấp nhận các điều khoản của một thỏa ước trao thêm quyền tự quyết về kinh tế và chính trị cho họ trong khi vẫn chấp nhận phó thác vấn đề quốc phòng và ngoại giao cho chính quyền liên bang. Bản thỏa ước đó đã được dự trù sẽ ký kết vào ngày 20 tháng Tám.

“Tôi đã phạm sai lầm ở đây. Tôi đã đi nghỉ phép. Nếu không đi nghỉ 10 ngày có lẽ tôi đã hoàn tất…Tôi đã chuẩn bị bay đến Moscow để ký bản thỏa ước đó,” ông nói. Nhưng ngày 18 tháng Tám một nhóm người không mời đã đến. Tôi nhấc điện thoại để hỏi họ là ai và ai đã phái họ đến, nhưng không có tín hiệu gì. Điện thoại đã bị cắt.”

Lúc đó Gorbachev đang cùng với vợ và gia đình của cô con gái Irina nghỉ tại một biệt thự của chính phủ ở Foros bên bờ Biển Đen. Toàn khu nghỉ dưỡng đã bị bao vây canh gác suốt ba ngày cho tới khi cú đảo chính bị dập tắt bởi sự kháng cự của Yeltsin, sự chia rẽ trong quân đội và do những bất hòa nội bộ của nhóm âm mưu đảo chính gồm hơn chục người, đều là các bộ trưởng hoặc cán bộ cao cấp của Đảng.

Gorbachev mạnh mẽ bác bỏ các giả thuyết cho rằng ông đã bật đèn xanh cho đảo chính.“Người ta vẫn nói một cách sai lạc rằng Gorbachev vẫn giữ được liên lạc và tôi đã tổ chức tất cả những thứ đó. Họ bảo Gorbachev đã nghĩ rằng cuối cùng ông ta vẫn thắng bất chấp mọi chuyện xảy ra. Thật là kỳ cục, hoàn hoàn kỳ cục,” ông nói. “Những người (đảo chính) đó muốn soán vị lãnh đạo và muốn duy trì hệ thống cũ. Đó là cái họ muốn. Họ đòi tôi viết một bản thông báo từ nhiệm chức vụ tổng thống vì lý do sức khỏe.” 

Raisa Maximovna đã ghi nhật ký suốt những ngày họ bị quản thúc. Trong nhật ký bà viết rằng Gorbachev cảnh cáo những cảnh vệ là ông sẽ sử dụng “những giải pháp cực đoan” nếu đường dây liên lạc với thế giới bên ngoài không được nối lại.

Đây chỉ là đòn gió, Gorbachev bảo tôi thế. “Đó là một phần trong kế sách của tôi…Tôi chỉ muốn gây áp lực với họ đồng thời cũng muốn tránh việc khiêu khích họ…Những giải pháp cực đoan của tôi chỉ là về ngoại giao và chính trị thôi. Lúc đó tôi có đủ khả năng qua mặt họ. Nhưng nếu không có những hành động của nhân dân trên Moscow thì chắc vị thế của tôi đã bị treo lơ lửng trên không rồi. Nhân dân ở Moscow lúc đó đã phản đối đảo chính. Họ đã được Yeltsin dẫn dắt và đó là lý do vì sao chúng ta phải công nhận và trao lại công lao xứng đáng cho Yeltsin. Ông ta đã hành động đúng.” 

Là một trong những nhà báo của The Guardian có mặt tại Moscow suốt thời gian diễn ra đảo chính, tôi nhắc lại cho Gorbachev rằng lời kêu gọi tổng đình công của Yeltsin đã không được hưởng ứng và nhiều người Nga đã thất vọng và có cảm giác là cuộc đảo chính sẽ thành công. Thế hệ già hơn vẫn nhớ rõ những đồng chí cứng rắn đã dễ dàng truất ngôi Khrushchev như thế nào và sau đó đã đưa đến một thời kỳ giải trừ Stalin hóa cho đến khi kết thúc vào năm 1964. Tôi có hỏi Gorbachev điều gì có thể xảy ra nếu những người âm mưu đảo chính cho bắt giam cả Yeltsin lẫn Gorbachev ngay từ đầu. Liệu họ có thành công không?

Vị cựu lãnh đạo Xô Viết bảo rằng những câu hỏi giả định thì không có mấy giá trị. Tương quan lực lượng lúc đó đã ở tình trạng là cuộc đảo chính sẽ bị dập tắt bất kể những kẻ âm mưu đảo chính hành động như thế nào. Những người âm mưu đảo chính đã bị lúng túng khi gặp sự kháng cự và từ chối đề nghị từ nhiệm tổng thống của Gorbachev. Ông còn chỉ ra rằng các lực lượng đặc biệt đã trở nên bất tuân thượng cấp và nổi loạn khi bị ra lệnh tấn công Nhà Trắng (tòa nhà Xô Viết Tối cao – quốc hội của Nga. ND)-nơi Yeltsin đang được hàng ngàn người ủng hộ bao bọc.

Khi Gorbachev liệt kê những thành quả đạt được mà ông rất đỗi tự hào, ông bắt đầu bằng một từ: “Perestroika.” 

Có nghĩa là tái cấu trúc, perestroika là một chương trình cải cách toàn bộ hệ thống kinh tế và chính trị mà Gorbachev đã cho khởi động không lâu sau khi ông lên nắm quyền vào tháng Ba năm 1985. Nhưng perestroika cũng liên quan đến tái cấu trúc quan hệ quốc tế dựa trên việc giải trừ vũ khí nguyên tử, từ bỏ chính sách can thiệp bằng vũ lực ở nước ngoài và sự thừa nhận các siêu cường cùng tồn tại trong một thế giới tương thuộc lẫn nhau. Không một quốc gia nào là ốc đảo hoặc có thể đơn phương hành động.

Chính chính sách không can thiệp mới của Xô Viết đã tạo điều kiện để các quốc gia Đông Âu có các thay đổi chế độ bằng các cách ôn hòa. “Những gì chúng tôi đã làm ở khuôn khổ trong nước và trên đấu trường quốc tế là vô cùng quan trọng. Nó đã đặt ra một lộ trình để kết thúc chiến tranh lạnh, đưa đến một trật tự mới cho thế giới và, dù còn nhiều điều chưa tốt, đã tạo ra một phong trào tiệm tiến thoát khỏi nhà nước toàn trị để hướng đến thể chế dân chủ.” 

Nhưng Gorbachev vẫn chưa bao giờ thấy dễ chịu với chín năm cầm quyền của Yeltsin mà ông cho là thời kỳ hỗn loạn. Ông cũng không đồng ý với hiệp ước của Yeltsin với các lãnh đạo của Ukraine và Belarus nhằm tuyên bố khai tử Liên Xô vào tháng 12 năm 1991. Đáng ra ông đã phải loại Yeltsin ra khỏi cuộc chơi nhiều năm trước khi Yeltsin trở thành một đối thủ trực tiếp.“Có lẽ tôi đã đối xử với Yeltsin quá dân chủ và tự do. Lẽ ra tôi nên phái Yeltsin đi làm đại sứ ở Anh hoặc ở một cựu thuộc địa của Anh nào đó,” ông nói.

Ông khen ngợi Putin cho giai đoạn từ lúc bắt đầu vãn hồi ổn định cho đến khoảng năm 2006. Mặc dù Putin sử dụng một số biện pháp độc đoán, nhưng theo Gorbachev điều đó có thể chấp nhận được. “Nhưng rồi tới lúc tôi thấy ông ta thay đổi hệ thống bầu cử, hủy bỏ những cuộc bầu cử thống đốc các vùng thuộc Nga và bãi bỏ các khu vực bầu cử có một thành viên. Tôi đếm được 20 thay đổi mà tôi không ủng hộ,” ông nói.

Khi cuộc phỏng vấn dài một tiếng đồng hồ gần kết thúc, tôi hỏi ông cựu tổng thống Xô Viết về sự thay đổi ở Trung Quốc, quốc gia cộng sản lớn nhất thế giới hiện nay.

Gorbachev đã đánh giá bằng cách nhìn sâu vào lịch sử, ông chắc chắn rằng cải cách ở Trung Quốc là điều không thể tránh khỏi. Nhưng ông cho rằng mọi gợi ý cho rằng ông nên theo mô hình Trung Quốc, bắt đầu bằng cải cách kinh tế hơn là chính trị, đều là sai lầm.

“Tại Liên Xô sẽ chẳng có điều gì thay đổi nếu chúng tôi làm như thế. Nhân dân đã bị gạt ra một bên, họ bị cách li hoàn toàn khỏi bộ máy làm chính sách, ra quyết định cho đất nước. Đất nước chúng tôi đã ở một giai đoạn phát triển khác với Trung Quốc và đối với chúng tôi, để giải quyết các vấn nạn chúng tôi cần phải để nhân dân can dự, tham dự vào.” 

“Bạn nghĩ là người Trung Quốc sẽ không phải đối mặt với những lựa chọn hóc búa như thế sao? Sẽ đến lúc họ phải quyết định thay đổi chính trị và hiện nay họ đã tiến gần tới điểm đó rồi.” Gorbachev nói.

Tháng Ba vừa rồi, Gorbachev đã kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của mình tại London ở một dạ hội tại Sảnh đường Royal Albertky do Kevin Spacey và Sharon Stone đồng chủ trì. Một loạt các ca sỹ lừng danh đã đến trình diễn chúc mừng sinh nhật ông, trong đó có cả Shirley Bassey, Paul Anka, Melanie C cùng ban nhạc Rock Scorpion của Đức, là ban nhạc phương Tây thứ hai đã từng đến trình diễn ở Liên Xô trước đây.

Nhưng điểm nổi bật của lễ sinh nhật đó lại là màn trình diễn được chiếu trên màn ảnh rộng: Gorbachev đang hát một bản tình ca Nga. Khán giả ai nấy đều sững sờ trước chất giọng trong trẻo cũng như niềm đam mê trong tiếng hát của ông. Tôi nói với ông là tôi không biết ông hát hay đến như thế và có một cái tài ẩn như vậy.

Ông cười lớn và nói: “Nếu cần tôi sẽ trở thành một ca sỹ nhạc Pop,” “Raisa thích như vậy mỗi khi tôi cất tiếng hát.” 

Người dịch: Việt Hùng

DANH NGÔN VỀ CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN

1-Tổng Thống Nga Dmitry Medvedev tuyên bố tại Washington: 
Stalin was a killer 
Stalin là tên giết người (ngày 15.4/2010)

2- Russia President Vladimir Putin (Tổng Thống Nga) 
He who believes the communists has no brain. He who follows the communists has no heart. 
Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim.

3- Russia President Boris Yeltsin (Tổng Thống Nga) 
You can build a throne with bayonets, but you can’t sit o­n it for long. 
Communists are incurable, they must be eradicated. 
Anh có thể xây ngai vàng bằng lưỡi lê, nhưng anh không thể ngồi lâu trên đó. 
Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó.

4- Soviet Secretary General Mikhail Gorbachev (Tổng Bí Thư Xô Viết) 
I have devoted half of my life for communism. 
Today, I am sad to say that The Communist Party o­nly spreads propaganda and deceives.. 
Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

5- German Chancellor Angela Merkel (Thủ Tướng đông Đức) 
The communists make the people deceitful. 
Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.

6- Secretary General Milovan Djilas (Tổng Bí Thư Đảng CS Nam Tư) 
At 20, if you are not a communist, you are heartless. 
At 40, if you don’t abandon communism, you are brainless. 
20 tuổi mà không theo cộng sản, là không có trái tim. 
40 tuổi mà không từ bỏ cộng sản, là không có cái đầu.

7- Russian writer Alexandre Soljenitsym (Nhà văn Nga) 
When a Communist lies to you, stand up and tell him that he is lying. If you don’t dare to say that he lies, walk away. If you don’t dare to walk away, do not recite the lie that you heard to anybody. 
Khi thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi. Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.

8- Dalai Lama 
The Communists are wild weeds that sprawl o­n the devastation of war. 
The Communists are venomous insects that breed o­n the garbage. 
Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh 
Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời.

9- USA President Abraham Lincoln (Tổng Thống Mỹ) 
You can fool some of the people all the time, and all of the people some of the time, but 
you cannot fool all of the people all the time. 
Anh có thể lừa dối một số người trong mọi lúc, và lừa dối mọi người trong vài lúc, nhưng anh không thể mãi mãi lừa dối tất cả mọi người.

10- USA General Sheridan (Tướng Mỹ) 
The o­nly good communist is a dead communist. 
Thằng cộng tuyệt vời nhất là thằng cộng sản chết.

11- USA President Ronald Reagan (Tổng Thống Mỹ) 
How do you tell a communist? – Well, it’s someone who reads Marx and Lenin. 
And how do you tell an anti-Communist? – It’s someone who understands Marx and Lenin. 
Làm sao biết ai là CS? – Đó là người đọc về Marx và Lenin. 
Làm sao biết ai chống cộng? – Đó là người hiểu về Marx và Lenin.

Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau.

Only stupid people believe in Communism - Chỉ có dân tộc ngu tin chủ nghĩa CS Unknown

NHẬN ĐỊNH CỦA DANH NHÂN

1- Im lặng là đồng loã 
Văn hào Do Thái Elie Wiesel đã viết: 
“Im lặng trước sự bạo ngược chỉ giúp cho kẻ bạo ngược.”

– Edmund Burke, nhà văn, chính khách nổi tiếng của nước Anh, đã viết: 
“Tội ác thành công dễ dàng nhất khi những người tốt không chịu nói ra một lời.”

2- Im lặng là chịu thua 
Mục sư Martin Luther King, Jr., nhà tranh đấu da đen ở Hoa Kỳ (bị ám sát năm 1968), đã nói: 
“Cuộc sống của chúng ta bắt đầu chấm dứt ngay trong cái ngày mà chúng ta giữ im lặng trước những vấn đề hệ trọng.”

3- Im lặng là hèn nhát, là thiếu lương tâm 
– Tổng thống Abraham Lincoln đã nói: 
“Trong lúc nên phản đối, sự im lặng làm con người trở thành những kẻ hèn nhát.” 
– Mahatma Gandhi, nhà tranh đấu bất bạo động vĩ đại của Ấn Độ, đã nói: 
“Sự im lặng trở thành sự hèn nhát khi tình thế đòi hỏi phải nói ra toàn bộ sự thật và có hành động thích nghi.” 
– Mục sư Martin Luther King, Jr.: 
“Kẻ hèn nhát hỏi, ‘Có an toàn không?’ Kẻ cơ hội hỏi, ‘Có khôn khéo không?’ Kẻ rởm đời hỏi, ‘Có được tiếng tăm gì không? ’ Nhưng, kẻ có lương tâm hỏi, ‘Có là lẽ phải không?’ Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.”

4- Im lặng là phản bội 
– Mục sư Martin Luther King, Jr.: 
“Có khi sự im lặng là sự phản bội.” 
“Chúng ta sẽ không còn nhớ những lời nói của kẻ thù, nhưng chúng ta sẽ còn nhớ sự im lặng của những người bạn của chúng ta.”

CỘNG SẢN VIỆT NAM nghĩ gì năm điều sau :

1- Chủ nghĩa cộng sản chừng nào xây dựng lên “Thế giới đại đồng” ? Hiện nay nhóm “lãnh đạo chóp bu của đảng cộng sản Việt Nam” vô sản hay tư bản ?

2- Hiện tại nước nào đang theo chủ nghĩa cộng sản mà dân nước đó có được cuộc sống tốt đẹp, tự do, dân chủ, nhân quyền và bình đẳng ?

3- Tại sao dân ở các nước Tư Bản trên thế giới, Không vượt biên hay xin di dân định cư tại các nước cộng sản cho có cuộc sống tốt hơn, tự do, dân chủ hơn ?

4- Tại sao dân ở các nước cộng sản tìm mọi cách bỏ nước chạy sang các nước tư bản xin tị nạn chính trị …?

5- Hiện nay trên thế giới, được bao nhiêu nước theo “Tư Bản” và bao nhiêu nước theo “Cộng sản” ? Bên nào nhiều hơn ?

Cộng sản đã nói gì về cộng sản? 

  • “Tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng”- Các Mác, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản  
  • “Kẻ theo chủ nghĩa tư bản bị chúng ta treo cổ sau cùng, sẽ là kẻ đã bán cho ta sợi dây thòng lọng mà ta dùng để treo cổ nó.” - Các Mác, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản
  • “Lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản có thể được tóm gọn trong một câu: Xoá bỏ quyền tư hữu.” (trích từ Tuyên Ngôn Cộng Sản của Các Mác)
  • “Việc sản xuất ra quá nhiều thứ hữu dụng làm sản sinh ra quá nhiều người vô dụng” Các Mác, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản
  • “Điều kiện tiên quyết để nhân dân có hạnh phúc là phải xoá bỏ tôn giáo” - Các Mác, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản
  • “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu.” - Các Mác, cha đẻ của chủ nghĩa cộng sản
  • “Chúng ta phải căm thù – lòng căm thù là điều cơ bản của chủ nghĩa cộng sản. Trẻ con phải được dạy để chúng biết căm thù cha mẹ chúng nếu họ không phải là những người cộng sản.” -Vladimir Lenin 
  • “Một lời giả dối được nói mãi sẽ trở thành sự thật.” -Vladimir Lenin 
  • “Một người có súng có thể chế ngự 100 người tay không” -Vladimir Lenin 
  • “Chương trình của chúng ta nhất thiết phải bao gồm việc tuyên truyền chủ nghĩa vô thần.” -Vladimir Lenin 
  • “Trong chính trị không có đạo đức mà chỉ có thủ đoạn. Một thằng du côn cũng có thể có giá trị cho chúng ta chỉ vì nó là thằng du côn.” - Vladimir Lenin
  • Khi ta làm cách mạng, ta không thể làm cho thời gian ngừng trôi; ta phải luôn đi tới nếu không sẽ bị tụt hậu. Giờ đây ai bàn bạc về “tự do báo chí” là bị tụt hậu và làm cản trở tiến trình bước lên chủ nghĩa xã hội của chúng ta” -Vladimir Lenin
  • “Đã có nhà nước thì không thể có tự do, mà khi có tự do thì sẽ không có nhà nước.- Vladimir Lenin
  • “Chúng ta không có thì giờ để chơi trò “đối lập” ở những hội nghị. Chúng ta sẽ cho những kẻ đối lập chúng ta ngồi tù dù chúng công khai đối lập hay ẩn náu dưới danh nghĩa người ngoài đảng.” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Chỉ cần dân chúng biết rằng ta có bầu cử là đủ rồi. Những người bỏ phiếu bầu cử không quyết định được gì cả. Chính những người đếm phiếu mới quyết định mọi thứ.” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Báo chí là vũ khí sắc bén nhất và mạnh mẽ nhất của đảng ta” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Đức Giáo Hoàng ư? Ông ta có được bao nhiêu sư đoàn?” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Cái chết là giải pháp cho mọi vấn đề. Không còn người thì không còn vấn đề.” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Lòng biết ơn là căn bệnh mà chỉ có loài chó mới mắc phải” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Tư tưởng có sức mạnh hơn súng đạn rất nhiều. Chúng ta không cho phép kẻ thù của mình có súng, thì tại sao chúng ta phải cho chúng tự do tư tưởng?” -Joseph Stalin, cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • “Quyền lực thực sự duy nhất đến từ khẩu súng trường.” -Joseph Stalin (1879 - 1953), cựu lãnh đạo đảng cộng sản Liên Xô khét tiếng tàn bạo.
  • ”Chính trị là chiến tranh không đổ máu còn chiến tranh là chính trị có đổ máu”.- Mao Trạch Đông
  •  “Tần Thuỷ Hoàng là cái thá gì? Ông ta chỉ chặt đầu 460 nho sĩ. Chúng ta đã chặt đầu 460.000 trí thức.” - Mao Trạch Đông
  •  “Mọi người cộng sản phải nắm cho rõ chân lý này: ‘Quyền lực chính trị lớn mạnh được là bắt đầu từ họng súng’” - Mao Trạch Đông
  •   “Ở Việt Nam không thể có chuyện đa nguyên, đa đảng. Đó là vấn đề nguyên tắc”. - 
  • Phạm Thế Duyệt, Chủ tịch Uỷ ban Trung ương MTTQ Việt Nam
  • “…không để trò chơi dân chủ lồng vào sinh hoạt quốc hội” (tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam, Nông Đức Mạnh phát biểu  trong buổi thảo luận ngày 21-3 ở Hà Nội, liên quan tới báo cáo công tác toàn bộ nhiệm kỳ khoá 11 của Quốc hội Việt Nam).

Danh nhân đã nói gì về cộng sản?

  • "Bất cứ quyền lực nào nếu bắt một cá nhân phải cúi đầu bằng vũ lực và khủng bố, dù nó nhân danh chủ nghĩa phát-xít hay chủ nghĩa cộng sản, phải được xem là kẻ thù của nhân loại. Tất cả giá trị trong xã hội loài người tuỳ thuộc vào cơ hội phát triển thích hợp cho từng cá nhân.” -Albert Einstein (1879-1955), nhà bác học vĩ đại của nhân loại.  
  • “Một trong những sức mạnh của hệ thống cộng sản phương Đông là nó có một số đặc điểm giống như một tôn giáo và nó đem lại những cảm xúc của một tôn giáo.”-Albert Einstein (1879-1955), nhà bác học vĩ đại của nhân loại. 
  • “Chủ nghĩa xã hội giống như một giấc mơ. Sớm muộn gì các anh cũng phải thức dậy mà đối mặt với thực tế.”- Winston Churchill (1874-1965) Cố thủ tướng Anh.
  • “Chủ nghĩa cộng sản chưa bao giờ nắm được quyền lực ở những nước mà trước đó không bị đổ vỡ do chiến tranh hoặc do tham nhũng hoặc do cả hai.” –John F.Kennedy (cố tổng thống Hoa Kỳ).
  • "Chủ nghĩa cộng sản rao giảng và theo đuổi hai mục tiêu: thứ nhất là không ngừng đấu tranh giai cấp; thứ hai là hoàn toàn xoá bỏ quyền tư hữu." 
    - Giáo Hoàng thứ XI, Pius
  • "Bất cứ ai 20 tuổi mà không phải là cộng sản tức là kẻ ngu. Bất cứ ai đã  30 tuổi rồi mà vẫn là một người cộng sản thậm chí còn ngu đần hơn." George Bernard Shaw (nhà văn đoạt giải Nobel)
  • “Làm thế nào để biết ai là cộng sản? Là như vầy: ai chỉ mới đọc Mác và Lênin, người đó là cộng sản. Làm thế nào để biết ai là người chống cộng sản? Đó là người quá hiểu về chủ nghĩa Mác-Lênin.” (Ronald Reagan, cố tổng thống Hoa Kỳ)
  • “Chính chủ nghĩa yêu nước đã thúc đẩy tôi, chứ không phải chủ nghĩa cộng sản” -Hồ Chí Minh  

 Sưu tầm bởi PTS

Theo CS là phản dân hại nước

Trí thức làm gì với thời cuộc?

Đảng Cộng sản nhấn mạnh phòng, chống biểu hiện Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionĐảng Cộng sản nhấn mạnh phòng, chống biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ

Có lẽ, phải hỏi rõ ràng hơn, hiện nay, trong nước đã thật sự có một tầng lớp đáng gọi là trí thức chưa? Và, phải hiểu thế nào là trí thức?

Mỹ phản ứng sau bản án cho ông Nguyễn Văn Đài

VN “đừng nên coi bất đồng là thù địch”

Điều này, nhìn chung có vẻ đơn giản, nếu người ta hiểu trí thức là những người có học với một trình độ hiểu biết nào đó được xã hội nhìn nhận như giới bác sĩ, kỹ sư, nhà giáo, chuyên viên các loại hoặc văn nghệ sĩ v.v…

Nhưng nếu hiểu trí thức như những người có ý thức về vai trò của mình trong xã hội đối với sự hưng vong của một dân tộc thì dường như trong suốt một thời gian dài, Việt Nam đã thiếu vắng hẳn những con người đạt đến chuẩn mực về khả năng dẫn dắt quần chúng, hay phản biện xã hội, biểu tượng cho lương tâm dân tộc.

Trong suốt quá trình cai trị của Đảng Cộng sản VN, từ 1945, không phải chúng ta không từng chứng kiến sự đàn áp của chế độ đối với những tiếng nói ngay thẳng, nhưng sự bất tuân dân sự hay sự phản biện chính trị có hệ thống thì dường như chưa hề xảy ra.

Đảng Cộng sản đã thành công tuyệt đối trong tuyên truyền và đàn áp bạo lực.

Những năm tháng gọi là bao cấp, quốc gia đứng trước ngưỡng sụp đổ vì ngân sách cạn kiệt, dân chúng đói khát lầm than cùng cực… chúng ta cũng không thấy một tiếng nói trí thức nào đủ mạnh để phản kháng hay báo động cho một thảm họa của dân tộc, cho dù trong miền Nam không thiếu những tổ chức chống đối chế độ.

Chỉ đến khi Trung Quốc tuyên bố thành lập huyện đảo Tam Sa bao trùm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam năm 2007, trí thức mới bừng tỉnh… với cuộc biểu tình đầu tiên diễn ra cả ở Hà Nội và Sài Gòn, cùng một "Tuyên cáo của người Việt yêu nước" do nhóm nghệ sĩ Sài Gòn khởi xướng.

Tuy nhiên, phải đến năm 2013, với bản Kiến nghị 72 (do 72 nhân sĩ trí thức cả nước đứng tên ban đầu) đòi thay đổi hiến pháp, trí thức mới thực sự vào cuộc và tạm gọi là đóng đúng vai trò của mình: phản biện xã hội.

Trí thức có thể làm gì?

Cho đến nay, không biết bao nhiêu kiến nghị đã được gởi tới chính quyền, từ chuyện quốc gia đại sự đến những yêu cầu cho một cá nhân nào đó, tôi không thể nhớ hết, nhưng họ đã nhận được gì? Hay đã mang lại điều gì?

Điều ai cũng biết, không những chính quyền im lặng mà thậm chí còn thực hiện những biện pháp đối phó với những người tham gia ký tên ủng hộ các kiến nghị đó, đôi khi thô bạo.

Tại sao chính quyền im lặng?

Câu trả lời chỉ có thể là chính quyền không thể đáp ứng những đòi hỏi do các bản kiến nghị đưa ra.

Tuy nhiên, tôi tin rằng chính quyền cũng không thể không biết đến cái áp lực của những kiến nghị cũng như các hành động khác của giới bất đồng chính kiến lên các chính sách của mình.

Đảng Cộng sản có sợ không?

Tôi tin rằng có, vì thế họ không ngừng kêu gọi chống lại cái gọi là "tự diễn biến, tự chuyển hóa", đồng thời gia tăng bắt bớ, đàn áp với toàn bộ những "nhen nhóm" phản kháng, từ Bắc vào Nam.

Trong lúc cái nguy cơ mất nước hay lệ thuộc Trung Quốc càng ngày càng rõ… Và xã hội càng ngày càng suy đồi, ngoài việc "xóa bàn làm lại", thì liệu những kiến nghị suông có thể giải quyết được gì?

Nhiều người cổ võ lại cái ý tưởng do cụ Phan Châu Trinh khởi xướng hàng trăm năm trước: "Khai dân trí" như một giải pháp khả thi nhất.

Tất nhiên, khai dân trí bao giờ cũng tốt và không bao giờ cũ. Nhưng với tình thế cấp bách hiện nay, chắc chắn, chỉ khai dân trí là không đủ.

Tôi có một số bạn được gọi là lão thành cách mạng và những người lo lắng cho tương lai quốc gia, thỉnh thoảng gặp nhau, lại hỏi: "Phải làm gì bây giờ?"

Làm gì bây giờ? Một câu hỏi khó.

Trong ít năm gần đây, một loạt các tổ chức xã hội dân sự đã hình thành bất chấp sự đàn áp của chính quyền, như Hội Nhà báo Độc lập, Ban vận động Văn đoàn Độc lập, Con Đường Việt Nam, Hội Anh Em Dân Chủ, Mạng lưới Blogger Việt Nam, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Lao Động Việt, Phụ Nữ Nhân Quyền... bên cạnh những cá nhân nổi bật trong cuộc đấu tranh cho công bằng và dân chủ.

Phiên tòa xử các ông Nguyễn Văn Đài và năm người hôm 5/4Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionPhiên tòa xử các ông Nguyễn Văn Đài và năm người hôm 5/4

Trong lúc chưa có luật về Hội cũng như quyền tự do phát biểu chính kiến, sự có mặt này cho phép tin vào sự thức tỉnh cũng như ý chí đấu tranh của người dân và tầng lớp trí thức cho một Việt Nam tươi sáng hơn.

Bên cạnh đó, cũng thấy một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử, sự xuất hiện của các nhà báo công dân.

Thông qua internet và các trang mạng xã hội, một phong trào quần chúng, mà hầu hết cũng là người có học và "có lý luận", đã mạnh mẽ cất tiếng nói bất bình của mình đối với đảng Cộng sản cầm quyền và các chính sách của họ.

Đối phó với một hiện tượng đáng mừng như thế, đảng và nhà cầm quyền đã thành lập một lực lượng đáp trả được gọi là dư luận viên, cũng hùng hậu không kém.

Tuy nhiên, nhìn chung, phong trào tranh đấu cho tự do và dân chủ đến nay vẫn còn rời rạc, thiếu đồng bộ.

Người trí thức chưa tập hợp được quần chúng sau lưng mình, thậm chí ngược lại, họ theo đuôi quần chúng trong những việc như tham gia biểu tình chống Trung Quốc, hoặc các dân oan bị cướp đất…

Dù vậy, tôi tin rằng, một cách lạc quan, đảng và nhà cầm quyền không thể không suy nghĩ để có những bước đi thích hợp cho một xu hướng tất yếu, tự do hơn, dân chủ hơn, lành mạnh hơn trước khi quá muộn.


Từ sự kiện Giáo sư Chu Hảo nghĩ về sức mạnh của tư tưởng

Nguyễn Trang Nhung
Triết gia người Anh John Stuart Mill
Triết gia người Anh John Stuart Mill
 RFA edit

Ngày 25/10, báo chí trong nước cho hay GS. Chu Hảo – Giám đốc và là Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức – bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTW) đề nghị kỷ luật trong kỳ họp thứ 30 vừa qua.[1]

Nguyên nhân là ông phải chịu trách nhiệm chính về việc NXB Tri thức đã xuất bản một số cuốn sách "có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản".[2]

Theo UBKTTW, GS. Chu Hảo đã "suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, 'tự diễn biến', 'tự chuyển hóa'", và vi phạm, khuyết điểm của ông là 'rất nghiêm trọng'".[3]

Không rõ các cuốn sách có nội dung như trên là các cuốn sách gì. Chỉ biết rằng chúng đã hoặc sẽ "bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy",[4] và người đọc Việt Nam giờ đây sẽ không còn, hoặc khó có cơ hội đọc chúng.

Theo một nguồn tin lề trái, các cuốn sách đó bao gồm 'Đường về nô lệ', 'Bàn về tự do', 'Chủ nghĩa tự do truyền thống', 'Hòa bình tình yêu và tự do', 'Khảo lược Adam Smith', 'Bốn tiểu luận về tự do', 'Chính thể đại diện', v.v.[5]

Tôi không chắc về tính chính xác của nguồn tin trên, song nếu nguồn tin đó đúng thì không có gì đáng ngạc nhiên. Điều đáng ngạc nhiên, nếu có, là các cuốn sách đó đã được xuất bản tại Việt Nam một cách không đến nỗi (quá) khó khăn.

Các cuốn sách đó đều là các tác phẩm về các tư tưởng tiến bộ của phương Tây, mà cụ thể hơn là về các giá trị nền tảng như tự do và dân chủ, vốn là ngọn nguồn của các thể chế chính trị hiện đại mà ngày nay chúng ta chứng kiến.

Đề nghị kỷ luật của UBKTTW đối với GS. Chu Hảo cho thấy cơ quan này đã e ngại trước sức mạnh của tư tưởng, và nhận ra rằng đây là mối đe dọa tiềm tàng đối với thể chế chính trị Việt Nam vốn không thân thiện với các giá trị tự do và dân chủ.

Đề nghị kỷ luật của UBKTTW đối với GS. Chu Hảo cho thấy cơ quan này đã e ngại trước sức mạnh của tư tưởng, và nhận ra rằng đây là mối đe dọa tiềm tàng đối với thể chế chính trị Việt Nam vốn không thân thiện với các giá trị tự do và dân chủ.

Tư tưởng, và nhất là tư tưởng tiến bộ, thực sự có sức mạnh. Thử lấy ví dụ về 'Bàn về tự do' của triết gia người Anh John Stuart Mill thế kỷ 19. Tác phẩm triết học này ra đời tại Anh vào năm 1859. Chưa đầy 10 năm sau, năm 1868, tác phẩm đã được dịch và phát hành tại Nhật Bản với số lượng lên tới 2 triệu bản, trong khi dân số Nhật Bản khi ấy là 36 triệu người. Khái niệm tự do mà tác phẩm nêu ra đối với người dân Nhật Bản hồi đó hết sức lạ lẫm, thế nhưng tác phẩm vẫn được đón nhận rộng rãi và trở thành một trong các cuốn sách gối đầu giường của nhiều người dân Nhật Bản lúc bấy giờ. Cùng với vô số tác phẩm khác, 'Bàn về tự do' đã góp phần đưa nước Nhật tiến đến văn minh khai hóa và trở thành đất nước dân chủ, tự do và cường thịnh như ngày nay.

Cũng tác phẩm này tại Việt Nam được dịch và phát hành lần đầu vào năm 2004, với số lượng 1000 bản, tức chậm hơn Nhật gần một thế kỷ rưỡi và số lượng thì ít hơn 2000 lần. Theo nhiều cách, người dân Việt Nam đã không đón tác phẩm này một cách rộng rãi như người dân Nhật Bản đã làm trước đó gần 150 năm. Các tác phẩm tương tự có chung tình trạng với số lượng phát hành trên dưới 1000. Hệ quả tất yếu là ít người Việt Nam biết đến các tư tưởng tiến bộ, và còn ít hơn nữa người Việt Nam hiểu rõ các tư tưởng đó. Sự chậm tiến trong tư tưởng của người Việt Nam về các giá trị nền tảng hẳn là một phần nguyên nhân của sự chậm tiến trong tiến trình dân chủ.

Hai ví dụ tương phản trên đây nhằm cho thấy sức mạnh của tư tưởng. Một cá nhân tiến bộ về tư tưởng sẽ đạt được tiến bộ về nhiều phương diện khác của đời sống, và ngược lại. Và điều này cũng đúng đối với một tập thể và xa hơn là một quốc gia.

Bởi thế, nhận thức đúng về sức mạnh của tư tưởng và từ đó học hỏi các tư tưởng tiến bộ là điều mà mỗi cá nhân, mỗi tập thể hay mỗi quốc gia cần làm, nếu muốn đạt được tiến bộ về nhiều phương diện khác.

Trở lại sự kiện GS. Chu Hảo, NXB Tri Thức với các tác phẩm về các tư tưởng tiến bộ đã góp phần thắp sáng trí óc của một bộ phận dân chúng Việt Nam, và các trí óc khi được thắp sáng thì mang sức mạnh. Hi vọng rằng, dù phía trước thêm phần khó khăn, song NXB Tri thức sẽ tiếp tục thực hiện sứ mệnh thắp sáng của mình, để dân tộc này có thêm sức mạnh.

Thế nào là phản bội? Ai phản bội?



"Nhân dịp" Giáo sư Chu Hảo bị kỷ luật đảng và một số trí thức, nhà văn nổi tiếng tại Việt Nam tuyên bố từ bỏ đảng công sản, tôi gửi lại bài viết về suy nghĩ của tôi từ 13 năm trước đến các đảng viên công sản đặc biệt là các đảng viên từng du học tại Ba Lan, Đông Âu từ những năm 60 của thế kỷ trước như tôi.

Đã quá muộn, nhưng vẫn còn hơn không, mong các bạn đừng tiếp tục bắt chước con đà điểu...

*

Trần Ngọc Thành

Đôi lời gửi tới những đảng viên đảng cộng sản Việt Nam,

Thưa các bác, các anh chị, các bạn,

Tôi cũng từng là đảng viên, từng là cán bộ đảng, tôi không có bất cứ hận thù gì cá nhân đối với đảng cộng sản Việt Nam. Những bài viết hay những trao đổi của tôi xuất phát từ trách nhiệm của một công dân, của một người Việt Nam yêu Tổ quốc mình.

Tôi phải vứt thẻ đảng từ năm 1990, khi hiểu rõ thế nào là chủ nghĩa cộng sản và chế độ độc tài cộng sản, khi chứng kiến tận mắt sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu và Liên xô.

Trước đó, với trách nhiệm là đảng viên, ngoài những gì nhìn thấy tại Ba Lan, tôi đã qua Praha, Budapest,đã trèo tường Berlin, đã hòa đồng vào sự phấn khởi cua người dân khi xuống đường đòi dân chủ hóa, tôi đã gửi các báo cáo trung thực sự thật tại các nước này đến trung ương đảng cộng sản Việt Nam và đề nghị phải thay đổi vì lợi ích đất nước. Nhưng, thay vì lắng nghe, đảng lại cho tôi là phản động,là kẻ thù của đảng.

Trách nhiệm công dân buộc tôi phải từ bỏ đảng và tranh đấu vì quyền lợi của đất nước.

Khi viết bài này cách đây 6 năm, đăng trên báo giấy Đàn Chim Việt tháng 9 năm 2005, tôi hy vọng rằng đến năm 2010 Tổ quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta sẽ sánh vai cùng các nước dân chủ.

Nhưng, 6 năm sau, chế độ độc tài tại Việt Nam càng tồi tệ hơn. Số lượng đảng viện cộng sản 6 năm trước trên 2 triệu và bây giờ trên 3 triệu.

Nghèo đói, tụt hậu, đạo đức suy đồi, mất nước, nô lệ không còn là nguy cơ mà nó đang trở thành hiện thực trên đất nước Việt Nam.

Vì ai? Do ai? Làm thế nào?

Tôi lại gửi những dòng suy nghĩ này từ 6 năm trước đến các đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

Thế nào là phản bội? Ai phản bội?


Những ngày qua, nhân dân Ba Lan tưng bừng kỉ nịêm 25 năm ngày thành lâp ”Cộng Đoàn Đoàn Kết”. Tại các cuộc mít tinh trong cả nước với sự tham gia của hàng triệu người, niềm tự hào biểu hiện trên nét mặt của mỗi người dân. Trong số họ, hàng vạn người từng là đảng viên cộng sản. Họ đã làm nên kỳ tích có một không hai: Đập tan chủ nghĩa cộng sản ở Ba Lan, tạo nên một phản ứng dây chuyền, đưa chủ nghĩa cộng sản ở châu Âu và Liên Xô xuống ngôi mộ của lịch sử. Cái lí tưởng cộng sản họ từng ấp ủ, từng theo đuổi, từng phấn đấu với ước mong xây dựng một tương lai, một xã hội tốt đẹp hơn trở thành sự lố bịch, nực cười trong câu chuyện vê`quá khứ của họ.

Sự vui mừng và mãn nguyện cũng thể hiện rõ trên khuôn mặt của nhà cựu lãnh đạo cộng sản trẻ tuổi đầy tài năng, ngoài 30 tuổi đã là Bộ trưởng Bộ Thanh niên và thể thao trong chế độ cộng sản, hôm nay, hai nhiệm kỳ liên tiếp là Tổng Thống nước Ba Lan dân chủ, ông Aleksander Kwasniewski.

Khi đang là Bộ trưởng của chế độ cộng sản, ông đã từng ủng hộ việc thỏa hiệp với “Công Đoàn Đoàn Kết”, là một trong những người đưa ra sáng kiến về “Hội Nghị Bàn Tròn”, từng bước trao quyền lãnh đạo đất nước cho những nhà đấu tranh dân chủ. Cũng con người này, Tổng thống Aleksander Kwasniewski đã kí vào Hiến pháp nước Cộng hòa Ba Lan, trong đó có điều khoản cấm tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản, đặt chủ nghĩa cộng sản ngang tầm nguy hiểm với chủ nghĩa Nazi và chủ nghĩa phát xít. Chế độ dân chủ đã không phụ lòng ông, sau một nhiệm kỳ do Lech Walesa, thủ lĩnh “Công Đoàn Đoàn Kết” làm Tổng thống, ông được bầu liên tiếp hai nhiệm kỳ, là người lãnh đạo cao nhất nước Ba Lan dân chủ khi tuổi mới 43.

Nước Ba Lan lúc đó có trên một triệu đảng viên, các nước khác như Tiệp khắc, Hungari, Cộng hòa Dân chủ Đức,…số đảng viên cũng hàng triệu người. Họ có trong tay toàn bộ sức mạnh của bạo lực: súng đạn, trường bắn, nhà tù, công an, quân đội, lực lượng quân sự hùng mạnh của khối “Hiệp ước Vacxôvi”. Tại sao họ lại thua những nhà đấu tranh dân chủ trong tay không một tấc sắt?

Bởi vì, lẽ phải thuộc về những nhà tranh đấu, thuộc về đa số những người dân binh dị..

Hàng chục năm phấn đấu cho lí tưởng cộng sản, ra sức đàn áp, bỏ tù, bắn giết những người phản kháng, cuối cùng họ đã nhận ra: Họ đã bỏ công sức, mồ hôi và xương máu của đồng bào cho một mục đích không tưởng, họ đă biết dừng lại kịp thời.

Nước Liên Xô cũng vậy. Hàng chục triệu đảng viên, ngục tù và sức mạnh đàn áp không nơi nào sánh kịp. Nhưng, tinh thần dân chủ đã phá tan tành chế độ cộng sản độc tài Xô viết . Ông Gorbachov có ngu không? Hàng chục triệu đảng viên cộng sản Liên Xô có ngu không? Hàng ngũ trí thức với hàng chục vạn người, các nhà bác học, bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư… phần lớn là đảng viên cộng sản, trí tuệ và khả năng tư duy của họ hơn hẳn những người dân thường, vị trí quyền lực và quyền lợi vật chất luôn luôn được ưu tiên. Nhưng tại sao họ lại nghe theo đám thiểu số, những nhà đấu tranh dân chủ? Vì họ có lòng tự trọng, có lương tâm và lòng dũng cảm: Dũng cảm chiến thắng quá khứ, dũng cảm chiến thắng bản thân mình. “ Bài ca Tháng Mười” mà họ bắt buộc phải ca suốt 70 năm đã làm họ tỉnh ngộ. Ý thức vì dân tộc đã chiến thắng quyền lợi đảng phái, quyền lợi cá nhân. Họ đă nhận ra rằng: Tổ quốc, dân tộc không đồng nghĩa với đảng cộng sản, trái lại đảng cộng sản càng giàu càng mạnh thì dân càng đói khổ, đất nước càng điêu linh, tệ nạn xă hội càng phát triển,… Lòng tự hào dân tộc đã thức tỉnh họ…

Tôi đã tham dư hội thảo, tham dự mít tinh kỷ niệm 25 năm ngày thành lập “Công Đoàn Đoàn Kết”, nói chuyện với nhiều cựu đảng viên cộng sản, nhưng không dám nêu ra câu hỏi: “ Nếu đất nước Balan quay lại thời kỳ cộng sản ông có thích không?”... Với họ, câu hỏi đó là một điều sỉ nhục.

Nhớ lại những ngày này cách đây 25 năm, khi người thợ điện Lech Walesa trở thành lãnh tụ của “Công Đoàn Đoàn Kết”, tại Việt Nam tất cả các hệ thống tuyên truyền của đảng đều lên án Walesa và các bạn ông là tay sai của đế quốc, là công cụ của CIA. Năm 1989, khi những nhà lãnh đạo “Công Đoàn Đoàn Kết” được nhân dân bầu vào vị trí lãnh đạo đất nước, đảng cộng sản Việt Nam đã tổ chức biểu tình rầm rộ trước Đại sứ quán Ba Lan tại Hà Nội, do bà Nguyễn Thị Định ủy viên trung ương đảng dẫn đầu: ”Đả đảo Công Đoàn Đoàn Kết”, "Ủng hộ nhân dân Ba Lan ", "Nước Ba Lan mất rồi” !... Ông Đại sứ Ba Lan lúc đó sửng sốt: Ủng hộ nhân dân Ba Lan nào? Nước Ba Lan nào mất? Khi Liên Xô sụp đổ, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam lại kết tội Gorbachow là kẻ phản bội, những người cộng sản Liên Xô và Đông Âu là kẻ phản bội, buộc tội họ phá tan thành quả “70 năm cách mạng tháng Mười”. Cho đến nay, họ vẫn tuyên truyền và đe dọa nhân dân Việt Nam: Dân chủ là loạn, đa nguyên là loạn, dù họ biết rõ rằng “thành quả cách mạng tháng 10” đă mang chiến tranh, đói nghèo và tụt hậu cho dân tộc Việt Nam.

Thật là trớ trêu: chủ nghĩa cộng sản lấy giai cấp công nhân làm nền tảng, làm chỗ dựa vững chắc, thì chính giai cấp công nhân lại là kẻ đào mồ chôn Chủ nghĩa Cộng sản. Chủ nghĩa Cộng sản coi Chủ nghĩa Tư bản là kẻ thù thì giai cấp công nhân lại đấu tranh để được đi theo Chủ nghĩa Tư bản.

Những ngày này tại Quê hương, đảng Cộng sản đang tổ chức kỷ niệm linh đình “60 năm nước Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa”. Khi chủ nghĩa cộng sản đã lùi vào dĩ vãng ở các nước từng là đàn anh của Việt Nam thì “ Bài ca Tháng 8”, “Chủ nghĩa Mác Lênin”, “tư tưởng Hồ Chí Minh” vẫn là món ăn bắt buộc hàng ngày đối với 80 triệu người Việt Nam.

Thực tại đất nước Việt Nam ra sao, vị thế nào của Việt Nam hiện nay so với thế giới, những người cộng sản Việt Nam đặc biệt là những người lãnh đạo biết rất rõ. Dù quyền lợi vật chất chỉ do một phần cán bộ lãnh đạo có chức quyền trong số 2 triệu đảng viên vơ vét, đa số đảng viên cộng sản trung thực vẫn làm ngơ. Cái ác, cái bất công, cái khốn nạn, sự ăn gian nói dối, mua chức, bán quyền, đổi trắng thay đen, tham nhũng, hối lộ diễn ra hàng ngày, mọi lúc mọi nơi, làm băng hoại nền văn hóa của dân tộc, nhưng họ vẫn cúi đầu nhắm mắt. Tai sao?

Cái mặc cảm “phản bội” đảng, “phản bội” lí tưởng cộng sản ám ảnh họ. Khi vào đảng họ phải tuyên thệ: Suốt đời trung thành với đảng, trung thành với lí tưởng cộng sản, “lời tuyên thệ” như một “vòng kim cô” chụp lên đầu những người đảng viên cộng sản Việt Nam trung thực, dù rằng cái lí tưởng đó đã hiện nguyên hình là cái bánh vẽ, cái lí tưởng đó chỉ là cái bình phong che đậy những thối nát, mục ruỗng và đểu cáng. Họ là nạn nhân của sự dối trá, của những người lãnh đạo gian manh, nhưng không dám lên tiếng, không dám đấu tranh vì sợ mang hai tiếng “phản bội”.

Những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam bắt các đảng viên của họ và nhân dân phải tin rằng: Đảng là Dân tộc, đảng là Tổ quốc, chống đảng tức là chống Dân tộc, phản bội đảng tức là phản bội Tổ quốc. 60 năm cộng hòa xã hội chủ nghĩa, học theo cách tuyên truyền của Gơben ( bộ trưởng tuyên truyền Đức quốc xã), phương pháp đàn áp kiểu Stalin, kiểu Mao Trạch Đông, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam đã thành công: Biến những người cộng sản Việt Nam trung thực, dũng cảm trong chiến tranh thành những con người nhu nhược. Sự khác biệt của những người cộng sản châu Âu và những người cộng sản Việt Nam ở chỗ đó.

Những người cộng sản châu Âu coi Tổ quốc, Dân tộc là trên hết, đảng dù là của họ nhưng không phải là Tổ quốc, không phải là Dân tộc. Khi quyền lợi của Dân tộc bị đảng của họ làm tổn hại thì họ sẵn sàng “phản bội” lại đảng để bảo vệ quyền lợi Dân tộc, mang lại vinh quang cho Dân tộc. Họ chỉ có mặc cảm tội lỗi là vì đảng cộng sản, vì lí tưởng mà họ tôn thờ đã đưa Đất nước đến chỗ nghèo đói, mặc cảm tội lỗi đã làm cho họ có hành động dứt khoát: Từ bỏ chế độ độc tài, đồng ý cùng nhân dân xây dựng một nền dân chủ. Sự “phản bội”, lòng dũng cảm của những người cộng sản châu Âu đă tạo cơ hội cho các cuộc cách mạng dân chủ ở châu Âu thành công nhưng không đổ máu.

Có người đặt câu hỏi: Tại sao trong thời chiến, khi có ngoại xâm người Việt Nam luôn luôn dũng cảm, đoàn kết, nhưng trong thời bình thì nhu nhược, hèn nhát, chia rẽ? Bởi vì, khi bị xâm lăng, toàn dân chỉ có một kẻ thù, nếu không đánh bại được thì nguy cơ đến với mỗi gia đình, mỗi cá nhân. Mỗi người dân hiểu được điều đó nên đã đồng lòng và đoàn kết, khỏi cần phải kêu gọi. Đảng cộng sản Việt Nam biết rõ điều đó và tận dụng điều đó. Trong thời bình, nhận diện kẻ thù, “giặc nội xâm” rất khó. Tham nhũng, quan liêu, ăn cướp, hách dịch, cửa quyền,… vừa hữu hình vừa vô hình; Kẻ thù “nội xâm” có thể là đồng chí, bè bạn, anh em. Những người cộng sản trung thực lại mang nặng tư tưởng phong kiến và nho giáo nên bị những người lãnh đạo lợi dụng, đánh lận con đen, nhập nhằng trong sử dụng ngôn từ.

Toàn bộ bộ máy chuyên chính của đảng cộng sản hiện nay chỉ dùng để đối phó với người dân: Hệ thống công an, an ninh, mật vụ ở mọi cấp, mọi ngành chỉ nhằm mục đích đàn áp người chống đối. Mỗi người dân Việt nam ai cũng biết được thực trạng quân đội và trang bị quân sự của Việt nam yếu kém ra sao. Tham nhũng đă làm mục ruỗng ý chí và sức sống của quân đội. Vì vậy, đối với nước ngoài, những người lãnh đạo đảng cộng sản Việt nam ngoan ngoãn và hèn nhát, nhưng lai thô bạo với người dân của mình. Họ chỉ sợ mất quyền: Quyền sinh, quyền sát, quyền nói láo, quyền tham nhũng,…

May thay, Dân tộc Việt Nam vẫn còn những người con ưu tú, sớm nhận ra sự thật, biết “phản bội” lí tưởng cộng sản của mình, đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng, tranh đấu vì lợi ích của nhân dân: Trần Độ, Phạm Quế Dương, Bùi Tín, Bùi Minh Quốc, Dương Thu Hương, Nguyễn Vũ Bình,…Họ đã vứt bỏ được “vòng kim cô” mà đảng quàng lên đầu họ. Những con người dũng cảm đó chắc chắn là tấm gương sáng cho những đảng viên trung thực khác noi theo.

Ở Việt nam, chỉ có những người lãnh đạo đảng cộng sản phản bội lại Dân tộc, còn những đảng viên trung thực khác chỉ là nạn nhân như 80 triệu con dân nước Việt.

Thực tế 15 năm qua ở các nước từng là ”xã hội chủ nghĩa anh em” của Việt Nam cho thấy, chỉ có nền dân chủ mới tạo được nền tảng vững chắc cho Dân tộc phát triển, là điều kiện để từng bước xóa bỏ những bất công và tệ nạn xã hội. Tôi tin tuởng rằng, những người cộng sản trung thực Việt Nam sẽ thức tỉnh, sẽ đứng về phía nhân dân, về phía những nhà đấu tranh dân chủ để phá tan ách độc tài đã đè nặng lên Dân tộc từ 60 năm nay.

Warszawa, 02.09.2005

Trần Ngọc Thành

Từ bỏ đảng, phải chăng chỉ là chuyện cá nhân?

Nguyễn Đình Cống

28-10-2018

Trước đây đã có nhiều người công khai từ bỏ ĐCSVN. Gần đây, nhân sự việc ông Chu Hảo bị luận tội, có một số đảng viên tuyên bố ly khai như Nguyên Ngọc, Mạc Văn Trang, Trần Nam, Hoàng Tiến Cường, Hà Quang Vinh (và có thể thêm nhiều người khác). Phải chăng đó chỉ là chuyện của một cá nhân? Đúng là chuyện cá nhân, nhưng lại liên quan rất nhiều đến nhận thức và hành động của xã hội.

Về chuyện Chu Hảo, có nhiều ý kiến cho rằng Đảng đã tự bôi tro, trát trấu vào mặt hoặc tự cởi truồng. Về chuyện một số đảng viên ly khai hoặc bị khai trừ vì “tự chuyển hóa”, trong đó có những tên tuổi nổi tiếng như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Lê Hồng Hà, Lê Hiếu Đằng, Tống Văn Công, Tương Lai v.v… là những cú đánh vào sự vinh quang và sáng suốt của một tổ chức phạm nhiều sai lầm, đang tan rã. Phải chăng đó chỉ là chuyện cá nhân?

Tôi đặt ra câu hỏi và rất muốn được nhiều người suy nghĩ để tự trả lời. Chẳng là nhân chuyện từ bỏ Đảng của Nguyên Ngọc và nhiều người khác, tôi nhận được thông tin từ anh bạn T, người đã từng giữ chức vụ cao trong chính quyền, rằng từ khi về hưu anh xin nghỉ sinh hoạt đảng vì lý do tuổi tác, như vậy anh không còn là đảng viên ĐCSVN. Tôi nói, nhiều người xin nghỉ sinh hoạt, vì già yếu, nhưng hàng tháng vẫn đóng đảng phí thì trong danh sách của chi bộ vẫn có tên và mỗi năm vẫn được tính thêm một tuổi đảng (để trong điếu văn vẫn có nhiều chục năm tuổi đảng). Anh bạn T nói rằng đã không đóng đảng phí 12 năm, như vậy có lẽ chi bộ đã tự động gach tên anh khỏi danh sách. Anh nói với tôi rằng, chuyện từ bỏ Đảng là của cá nhân, không muốn để ai biết làm gì. Thế cho nên mấy lâu nay tôi cứ tưởng nhầm anh vẫn trong đảng, những người đọc các bài viết của anh vẫn nghĩ là bài viết của một đảng viên kỳ cựu, cao cấp, đang tự diễn biến.

Nhiều người, trong đó có bạn bè của tôi đã chọn việc từ bỏ đảng một cách âm thầm, lặng lẽ với ý nghĩ đó là việc cá nhân, theo phương châm: “Giận kẻ trần ai, ai chẳng biết; một mình mình biết, một mình hay”.

Trước khi từ bỏ đảng, tôi cũng đã suy nghĩ nhiều và so sánh để chọn phương án âm thầm hay công khai. Mỗi phương án đều có ưu và nhược điểm. Ban đầu tôi đã chọn âm thầm, sau chuyển sang công khai. Tuy vậy, cá nhân tôi và gia đình phải chịu một số bất lợi, nhưng nó hợp với tính cách của tôi và hy vọng nó sẽ có tác động tích cực đến một số người. Tôi cho rằng những đảng viên tuyên bố công khai từ bỏ đảng cũng có những suy nghĩ gần như thế.

Âm thầm để bỏ đảng có 2 cách. Cách thứ nhất là xin chuyển sinh hoạt và không nạp hồ sơ nơi đến. Cách thứ 2 là, trước hết làm đơn xin nghỉ sinh hoạt vì già yếu, rồi lặng lẽ không nạp đảng phí. Ai chứ tôi không thể làm đơn như vậy vì sau khi nghỉ hưu thể chất tôi vẫn khỏe mạnh, trí tuệ vẫn minh mẫn, tinh thần vẫn thích hoạt động và thực tế tôi vẫn hoạt động. Khi đang còn là U80 mà lấy lý do già yếu để xin nghỉ sinh hoạt đảng tôi sẽ phạm vào lỗi thiếu trung thực. Tôi vẫn dạy cho con cháu và học trò sự trung thực, tôi không muốn vi phạm.

Tôi đã xin rút hồ sơ khỏi Đảng bộ Phường K để chuyển về cơ quan X. Chẳng là tôi vừa ký với họ một hợp đồng làm tư vấn về khoa học. Tôi không nạp hồ sơ cho Đảng bộ cơ quan X và tôi hoàn toàn có thể từ bỏ đảng một cách lặng lẽ. Nhưng rồi tôi đã thay đổi ý đồ, đã chiến thắng sự lo sợ mà tuyên bố công khai. Tôi làm thế với hy vọng việc làm ấy sẽ có một tác dụng tích cực nào đó.

An ninh của đảng đã chất vấn Đảng ủy phường K, họ trả lời không biết, không ngờ, không chịu trách nhiêm vì tôi đã chuyển đi từ lâu. Hỏi Đảng ủy cơ quan X, họ trả lời không biết, không chịu trách nhiệm vì tôi chưa chuyển hồ sơ đến. Cơ quan X nhận được lệnh bằng miệng phải cắt bỏ mọi quan hệ đối với tôi.

Chắc rằng việc âm thầm từ bỏ đảng đã có nhiều đảng viên thực hiện từ lâu và hiện nay vẫn có nhiều người tiếp tục. Việc bỏ đảng công khai, trường hợp được nhiều người biết, được dư luận quan tâm vào loại sớm nhất có lẽ là của Đại tá Bùi Tín vào năm 1990. Sau đó, với Tống Văn Công, Lê Hiếu Đằng và nhiều người khác thì việc công khai từ bỏ đảng không còn là việc quá đặc biệt.

Sau sự việc Chu Hảo, một số đảng viên đã tuyên bố công khai từ bỏ Đảng. Đầu tiên là Nguyên Ngọc. Theo nhà văn Hoàng Hưng thì: “Nhà văn Nguyên Ngọc đã ra Đảng từ lâu, nay mới tuyên bố thôi”.

Trong bài “Việc phải đến với ông Nguyên Ngọc”, tác giả Kông Kông viết: “Nhưng muộn còn hơn không. Rất mong qua tâm sự của ông Nguyên Ngọc những đảng viên âm thầm bỏ đảng sẽ công khai. Chí ít là để xác nhận con đường theo đảng là sai lầm, vì đó là con đường gây đại họa cho dân tộc.”

Võ Văn Tạo cho rằng: “quyết định công khai từ bỏ ĐCSVN của anh Nguyên Ngọc là hoàn toàn đúng đắn”. Trong bài “Viết nhân chuyện ông Chu Hảo bị kỷ luật đảng” tôi trình bày: “Tôi biết nhiều người đã từ bỏ ĐCS một cách lặng lẽ. Như vậy đã là tốt. Sẽ tốt hơn khi có số đông tuyên bố bỏ đảng một cách công khai. Có lẽ nhân chuyện của anh Chu Hảo nhiều đảng viên tự cho là có hiểu biết sẽ chọn cách xử sự xứng với lòng trung thực và dũng cảm”.

Đặng Xương Hùng, một cán bộ ngoại giao cao cấp, đã từ bỏ đảng vào năm 2013 viết bài “Hãy bỏ đảng”, kết thúc bằng lời kêu gọi Những làn sóng bỏ đảng như hiện nay đang làm cho những kẻ gây tội ác run sợ, đồng thời nó cũng làm vững tin cho những đảng viên chân chính đang ấp ủ một hướng đi chính nghĩa, đó là quay về với nhân dân. Hãy bỏ đảng. Hãy bỏ thật nhanh, thật nhiều, thật dứt khoát” Trong 3 chữ “thật dứt khoát” của ông Hùng tôi đọc được ý “phải công khai “.

Xem qua một số sự việc như trên thấy rằng bỏ đảng là việc cá nhân, có thể thực hiện một cách âm thầm, nhưng khi công khai sẽ có tác dụng lớn, thúc đầy nhanh quá trình sụp đổ của độc tài và làm cho những kẻ gây tội ác run sợ. Ở Ba Lan vào năm 1989 đã có gần 50% đảng viên công khai bỏ đảng.

Nhiều đảng viên đã thấy rõ Đảng đang dẫn dân tộc đi sai đường, rất muốn từ bỏ. Họ không lo sợ gì cho cá nhân, nhưng chưa dám công khai từ bỏ đảng vì lo sợ ảnh hưởng đến con cháu. Tôi và nhiều người công khai từ bỏ đảng cũng đều có con cháu. Tôi có nói ý đồ cho vợ và con cháu biết, hỏi ý kiến. Tất cả đều trả lời đại ý: Ông là trí thức, biết rõ việc đúng sai, ông hãy làm theo điều lương tâm mách bảo, mọi người trong gia đình tôn trọng quyết định của ông. Nếu vì thế mà những người thân có bị ảnh hưởng gì thì họ sẽ tìm cách khắc phục hoặc thích nghi. Kết quả, chỉ có tôi chịu một vài khó khăn do an ninh đảng gây ra và đã khắc phục được, còn con cháu, tuy ban đầu có vài lấn cấn nhỏ, nhưng không có ảnh hưởng gì đáng kể. Tất cả đều vui vẻ, làm việc và học hành bình thường.

Trong số cháu gọi tôi bằng ông có đứa còn đưa nhận xét: Sau này khi đất nước thoát được Chủ nghĩa Mác Lê, có được xã hội thật sự dân chủ, tự do, cháu chắt ông Cống có chuyện kể với nhau (nhân dịp giỗ ông), rằng chúng đã có một người ông, người cụ như thế.

Bỏ Đảng và Đảng bỏ

 Tiêu Dao Bảo Cự

28-10-2018

Đảng ở đây tạm thời viết hoa, để chỉ riêng Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Sau kết luận và đề nghị kỷ luật của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng đối với giáo sư Chu Hảo, mọi người đang rộ lên “nói và làm” chung quanh chuyện Bỏ Đảng và Đảng bỏ.

Như giọt nước làm tràn ly, một số nhân vật nổi tiếng là đảng viên đã ngay lập tức tuyên bố bỏ Đảng. Quyết định này có thể đã có từ lâu nhưng chưa nói ra hay vì quá bức xúc với chuyện của giáo sư Chu Hảo nên đã quyết định ngay việc từ bỏ Đảng. Nhìn lại quá trình những người đã từ bỏ Đảng (ở đây chưa có thời gian nghiên cứu, thống kê một cách cụ thể, chỉ nói theo cảm tính) hầu hết họ đều là những trí thức. Những trí thức đảng viên này từ bỏ Đảng ở những hoàn cảnh khác nhau nhưng đều có điểm chung là thấy Đảng phản bội lại lý tưởng mà mình đã từng chia sẻ, gây hại cho đất nước và dân tộc. Và ít nhiều họ cần có sự dũng cảm nhất định vì thấy trước những hệ lụy đối với chính mình và gia đình khi đưa ra quyết định không đơn giản này. Những trí thức chân chính là đảng viên tất phải đi đến lựa chọn này, nếu không muốn trở thành kẻ ngụy biện, vì lợi danh hay hèn nhát, cầu an bảo mạng, khi Đảng đã trở thành tai họa cho đất nước.

Đảng bỏ hay khai trừ đảng viên ra khỏi Đảng đương nhiên là quyền của Đảng. Gạt bỏ ra ngoài những lý do khác như tham ô, hủ hóa, làm trái…, chỉ nói riêng đến trường hợp khai trừ những đảng viên có quan điểm ngược lại với đường lối chính sách của Đảng, tương tự với lý do của những đảng viên bỏ Đảng ở trên. Đảng bỏ là phản ứng tất yếu, phản ánh đúng thực chất của Đảng hiện nay là một “Đảng suy thoái, tự diễn biến, tự chuyển hóa”. Vậy thì những người tốt còn cần ở trong Đảng làm gì và cần gì phải yêu cầu Đảng không quyết định kỷ luật với những “đảng viên nhưng mà tốt” như thế.

Khi có những chuyện này xảy ra, nhiều người lại được dịp tha hồ chửi Đảng và đảng viên, bất kể là Bỏ Đảng hay Đảng bỏ. Chửi thì quá dễ. Nhưng dù muốn dù không, Đảng vẫn là tổ chức quan trọng, quyết định nhất đến lịch sử Việt Nam từ nửa đầu thế kỷ 20 đến nay. Và bất kể người Việt Nam nào, đều có trách nhiệm hay liên quan trực tiếp, gián tiếp đến tình hình này. Ủng hộ hay chống, ủng hộ xuyên suốt hay từng thời gian, chống có hiệu quả hay không hiệu quả, thờ ơ đứng bên lề, chấp nhận không phản kháng, sợ hãi đến cúi đầu tuân phục… nghĩa là mọi thái độ chính trị của công dân đều góp phần vào sự thống trị của Đảng. Do đó không thể chỉ chửi suông mà giải quyết được vấn đề. Chửi cũng là một thái độ, một giải pháp nhưng chắc chắn không phải là giải pháp hiệu quả nhất.

Xét trên khía cạnh đó, những người Bỏ Đảng, bất cứ vào thời điểm nào đếu đáng được hoan nghênh vì nó góp phần làm suy yếu Đảng, làm Đảng mất đi tính chính danh để thống trị vì Đảng không còn là một Đảng tốt khi bị những đảng viên tốt từ bỏ. Điều này rất rõ ràng.

Thái độ đối với những người bị Đảng bỏ phức tạp hơn. Phản đối quyết định khai trừ của Đảng nghĩa là chấp nhận Đảng còn tốt, cần giữ lại những người tốt trong Đảng. Điều này ngược lại với đánh giá chung Đảng hiện nay là một Đảng xấu. Khi Đảng đóng vai trò “lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối” với đất nước, không cần bất cứ lý giải dài dòng hay lý thuyết sâu xa rắc rối, xấu hay tốt đơn giản chỉ cần đối chiếu tiêu chuẩn “ích nước lợi dân”. Làm cho ích nước lợi dân là tốt, ngược lại là xấu.

Những đảng viên tốt hiện nay ở trong Đảng có thể làm được gì? Nếu làm đúng đường lối chính sách của Đảng không thể làm gì tốt được vì tự thân đường lối chính sách đó đã xấu. Nếu lợi dụng vị trí trong Đảng để làm điều tốt, như giáo sư Chu Hảo với nhà xuất bản Tri thức, trong một thời gian và hoàn cảnh nào đó, là điều đáng hoan nghênh. Bao nhiêu người đã có ý định, ý đồ và làm được như giáo sư Chu Hảo? Nếu không làm được thế, người tốt trong Đảng có giá trị gì hay chỉ trang trí cho bộ máy toàn trị đang lem luốc ruỗng mục?

Hiện nay bao nhiêu người đã suy tư và hành động tìm một giải pháp cho đất nước và vấn đề phải giải quyết đầu tiên chính là Đảng. Nếu không muốn hoặc không thể xóa bỏ vai trò của Đảng, nếu không muốn hoặc không thể tạo ra bạo loạn, lật đổ, chỉ có hai cách: Hoặc làm cho Đảng bớt xấu hơn, phải “tự chuyển hóa, tự chuyển biến” theo chiều ngược lại với đà suy thoái hiện nay. Hoặc dùng sức ép của đại bộ phận nhân dân buộc Đảng phải thực hiện ý chí và khát vọng của người dân.

Nhận định “nhân dân nào, chính quyền đó” phản ánh thực tế của lịch sử ở mọi quốc gia, mọi thời đại. Trí thức thường được đánh giá và cũng tự cho là tinh hoa của dân tộc, dẫn lối cho dân tộc. Muốn làm được điều này, trong tình huống cực đoan hiện nay và trong câu chuyện liên quan đến giáo sư Chu Hảo, phải chăng mỗi trí thức, nhất là trí thức đảng viên, không thể từ chối câu trả lời và quyết định thái độ của mình.

Tôi tự ra khỏi đảng cộng sản Việt Nam

Mạc Văn Trang

26-10-2018

Thực tình tôi không muốn ồn ào chuyện này. Nhưng thấy UBKTTW Đảng kỷ luật PGS TSKH Chu Hảo, một trí thức có Tâm, có Tài, nhiệt huyết đóng góp cho sự phát triển xã hội, người trí thức mà tôi mến mộ, nên tôi thấy cần tỏ rõ thái độ của mình.

Tôi vào Đảng Lao động Việt Nam ngày 01/4/1964, đến nay đã 54 năm 6 tháng. Thế hệ chúng tôi vào Đảng vì khát khao Lý tưởng giành độc lập cho Tổ quốc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân, sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì lý tưởng đó. Đến nay vẫn như vậy.

Từ năm 2000, tôi mới nhận rõ Đảng đã biến chất hoàn toàn, đảng viên ngày càng tha hóa, xã hội ngày càng xuống cấp, con người tồi tệ đi… Và không thể nào cứu chữa được theo những cách vẫn làm như từ trước, mà phải chuyển thành cơ chế đa đảng, tam quyền phân lập, xây dựng xã hội dân sự, hòa nhập vào thế giới văn minh, thì xã hội, con người mới tốt trở lại, đất nước mới phát triển bền vững…

Tôi noi gương những người giác ngộ, đi trước, cũng góp những ý kiến nhỏ bé của mình và vẫn hy vọng Đảng sẽ có đổi thay khôn khéo, không diễn ra bạo lực… Sự thay đổi đó cần được chuyển biến từ tầng lớp lãnh đạo, chuẩn bị dần dần cho xã hội thích ứng với sự đổi thay, khi thời cơ đến…

Nhưng việc Đảng làm to chuyện kỷ luật người trí thức như Chu Hảo là nhằm triệt tiêu giới tinh hoa của đất nước, những người nhiệt thành muốn thay đổi xã hội theo chiều hướng văn minh, đẩy họ về phía đối lập với Đảng.

Tôi rời bỏ Đảng vì thất vọng với những gì Đảng đã và đang làm, bất chấp bao ý kiến đóng góp tâm huyết và trí tuệ của những người như Chu Hảo; bất chấp những tiếng kêu thảm thiết của biết bao người dân bị cướp bóc, đàn áp, bất công một cách oan ức, thảm khốc…

Thực ra tôi đã “tự diễn biến” và rời xa Đảng từ năm 2000, nay chính thức nói ra mà thôi! Nên tôi vẫn như thế, chẳng có gì thay đổi. Tôi không bi quan, mà vẫn hy vọng, tin tưởng rằng, xã hội ta, đất nước ta nhất định sẽ đổi thay, phát triển theo dòng chảy văn minh của nhân loại, vì đó là quy luật tất yếu

TS Hà Sĩ Phu lên tiếng về việc các nhân sĩ trí thức từ bỏ Đảng Cộng Sản


Trước hết, mặc dù tôi chẳng có chức trách gì, nhưng tự trong lòng tôi xin có lời cảm tạ các đảng viên vừa tuyên bố từ giã ĐCS, nhất là anh Nguyên Ngọc.

Đến lúc này, thiết nghĩ tôi nên nhắc lại đôi điều mà tôi đã viết ra từ lâu:

1/ ĐCSVN chứ không ai khác, chính là GIẶC NỘI XÂM! ĐCSVN đã cướp mất nước của nhân dân VN, dân không còn quyền yêu nước và giữ nước, từ một đảng phất cờ cứu nước mà thực chất là CƯỚP NƯỚC, Cướp xong thì BÁN. Vừa Cướp nước vừa Bán nước, hai tội chập một. (Lưu ý: ĐCS khi chưa nắm quyền và khi đã nắm quyền là hai ĐCS hoàn toàn khác nhau!).
Bi kịch ấy lúc đầu chưa ai nhìn ra, về sau mới nhận ra, rằng chính ngày 19/8 và Quốc khánh 2’9 là ngày Đại Quốc hận, mở đầu đại bi kịch mà lúc đầu cả dân tộc lại chào đón hân hoan, thế mới là bi-hài.
Khi đảng đã là Giặc Nội xâm thì đảng viên đương nhiên mắc “tội theo giặc” mà không biết đấy thôi. Hôm nay các vị bỏ đảng là thoát tội “theo giặc” nên tôi vô cùng hân hoan chia sẻ.

2/ Khi viết về tiêu chuẩn của một TBT tôi đã viết: Thực chất TBT là do Tàu duyệt nên TBT chỉ có một tiêu chuẩn duy nhất là bán nước cho Tàu, điều này đúng từ HCM, không có ngoại lệ.


Có thể lúc đầu nhiều người cho tôi nói như vậy là quá đáng, nhưng tôi chỉ là người nói sớm một chút mà thôi. Thực chất cay đắng ấy đang được chứng minh.

Kính thư
hsp

Tuyên ngôn của những người chọn đứng về phía ánh sáng

    Tháng 9/2005, NXB Tri Thức được thành lập, với tôn chỉ là cung cấp những tri thức nền tảng quan trọng nhất trong kho tàng tri thức của nhân loại, hỗ trợ và góp phần thúc đẩy quá trình đổi mới tư duy của các tầng lớp xã hội Việt Nam, và với tầm nhìn là trở thành một nhà xuất bản có những đầu sách chất lượng, là tham chiếu trong việc phổ biến các trào lưu tư tưởng lớn.

Ba tháng sau, các cuốn sách đầu tiên thuộc Tủ sách Tinh hoa Tri thức Thế giới được xuất bản, đó là ‘Bàn về tự do’ (của John Stuart Mill), ‘Tâm lý học đám đông (của Gustave le Bon) và ‘Thế giới như tôi thấy’ (của Albert Einstein). Các cuốn sách này theo đúng tôn chỉ và tầm nhìn mà NXB Tri Thức đã xác định. Và như tên gọi của tủ sách, chúng thực sự là tinh hoa.

Đến nay, hàng trăm cuốn sách đã được xuất bản, với các tư tưởng mới mẻ, cấp tiến làm thức tỉnh và bừng sáng trí óc của một bộ phận người đọc Việt Nam. Cùng với nhiều nguồn cung cấp tri thức khác, NXB Tri Thức đã góp phần mang đến ánh sáng của sự hiểu biết và đẩy lùi bóng tối của sự vô minh. Nhờ đó, tư duy của các trầng lớp xã hội Việt Nam dần dần tiến bộ và Việt Nam có thêm hi vọng vào tương lai.

Tiếc thay, quá trình mang đến ánh sáng của sự hiểu biết luôn bị cản trở và thách thức bởi các thế lực bóng tối.

Mới đây, GS. Chu Hảo, Giám đốc và là Tổng Biên tập của NXB Tri Thức đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTW) đề nghị kỷ luật vì NXB Tri Thức đã xuất bản một số cuốn sách “có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản.” UBKTTW cho rằng ông đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ và vi phạm, khuyết điểm của ông là rất nghiêm trọng.

Các cuốn sách có nội dung như trên, theo các nguồn tin lề trái, được cho là bao gồm ‘Bàn về tự do’ – một trong các cuốn sách đầu tiên được xuất bản vừa nêu, và các cuốn sách khác như ‘Đường về nô lệ’, ‘Chủ nghĩa tự do truyền thống’, ‘Bốn tiểu luận về tự do’, ‘Chế độ dân chủ: Nhà nước và xã hội’, ‘Khảo luận thứ hai về chính quyền’, v.v, với nội dung chủ yếu là về các giá trị tiến bộ như tự do, dân chủ, pháp trị, và các quyền con người, trong đó có quyền tư hữu.

Như một lẽ tất nhiên, các thế lực bóng tối căm ghét ánh sáng, bởi bóng tối càng yếu khi ánh sáng càng mạnh. Và có bóng tối nào mà chẳng kết tội ánh sáng?

Cái gọi là “vi phạm” và “khuyết điểm” của GS. Chu Hảo chính là ông đã thắp lên ánh sáng trong bóng tối, và ánh sáng ấy dù lan tỏa chầm chậm, song đã làm cho bóng tối lo sợ và tìm cách dập tắt.

Đây là lúc mà những người yêu mến ánh sáng của sự hiểu biết cần phải bày tỏ thái độ và hành động.

Chúng tôi, những người chọn đứng về phía ánh sáng, đồng lòng ủng hộ GS. Chu Hảo cũng như NXB Tri Thức, với những nỗ lực cung cấp những tri thức nền tảng quan trọng nhất cho xã hội Việt Nam.

Chúng tôi, những người chọn chống lại phía bóng tối, đồng lòng lên án UBKTTW vì đề nghị kỷ luật sai trái, với những mưu toan cản trở GS. Chu Hảo và NXB Tri Thức trong việc cung cấp những tri thức nền tảng ấy.

Chúng tôi đồng thời ủng hộ mọi thái độ và hành động lành mạnh nào nhằm tiếp sức cho GS. Chu Hảo và NXB Tri Thức, trong đó có các tuyên bố ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam của TS. Mạc Văn Trang, nhà văn Nguyên Ngọc và các đảng viên khác.

Chúng tôi sẵn lòng tiếp sức cho GS. Chu Hảo và NXB Trí Thức bằng mọi thái độ và hành động lành mạnh có thể, từ nhỏ bé – như trân trọng và tìm đọc các cuốn sách của NXB Tri Thức – đến lớn lao, như chiến đấu để làm cho các tư tưởng mới mẻ và cấp tiến trở nên phổ biến và ngự trị. Và đó là khi ánh sáng đã xua tan bóng tối.

Ngày 28/10/2018,

Những người chọn đứng về phía ánh sáng



Vì sao tôi không vào đảng?

(Hình minh họa: Internet)

Thảo Vy (BauxitVN)

“Đảng” ở đây được hiểu một cách mặc định là ‘đảng cộng sản Việt Nam’.

Nhân việc tuyên bố rời khỏi đảng của giáo sư Chu Hảo, nhà văn Nguyên Ngọc…, câu hỏi được xới lại với nhóm thân hữu của người viết, vốn từng là những nhà báo – hiểu theo nghĩa có Thẻ Nhà báo do Bộ Văn hóa Thông tin (nay là Bộ Thông tin Truyền thông) cấp.

Tôi đâu đến nỗi nào tệ, sao lại phải xin vào đảng?

Đây là ‘khẩu khí’ nửa đùa, nửa thật của vị nguyên là Trưởng Văn phòng đại diện miền Nam của báo Đời sống và Pháp luật, trực thuộc Trung ương Hội Luật gia Việt Nam.

Tờ Đời sống và Pháp luật ngay lúc chuẩn bị nhân sự để ‘khai sinh’ [trên nền tảng nhân sự của tòa soạn Kinh doanh và Pháp luật, ấn phẩm phát hành hàng tuần (đã đình bản, chuyển manchette cho Hội Marketing Việt Nam) trực thuộc tạp chí Pháp Lý, Hội Luật gia Việt Nam], ông nhà báo này được chọn vào vị trí Trưởng Văn phòng đại diện miền Nam. Trước đó, ông là Trưởng Văn phòng đại diện tạp chí Pháp Lý tại TP.HCM.

Ngay lúc ban đầu lắm điều ra tiếng vào liên quan ‘trình độ chính trị’ của ông nhà báo có gia thế từng bị ‘đánh tư sản’, thân phụ ‘đi học tập cải tạo’. Ông tổng biên tập (vốn là sĩ quan an ninh quân đội) nói rằng chẳng có quy định nào để làm trưởng văn phòng cơ quan báo chí, buộc người đó phải là đảng viên.

Chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam khi ấy là cựu chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Phạm Hưng (1927-2018) cùng quan điểm với vị tổng biên tập. Tư cách là cơ quan chủ quản, Chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam còn ký luôn một quyết định bổ nhiệm ông nhà báo không đảng viên đó vào chức vụ trưởng văn phòng đại diện, phụ trách khu vực từ Đà Nẵng đến Cà Mau. (Thường thì quyết định bổ nhiệm chỉ cần người ký là tổng biên tập).

Thời gian ngắn sau, ông tổng biên tập gọi điện nói ông nhà báo ở miền Nam ấy, là thu xếp ra Hà Nội một tuần lễ để học lớp đối tượng đảng. Đã có 2 đảng viên giới thiệu ông cho các thủ tục liên quan.

“Hồi mới chập chững vào nghề ở tờ báo thuộc Thành đoàn, các anh, chị nơi đó dặn rằng nếu mai này có cử đi học lớp báo chí hay gì đó ngoài Bắc, nhớ là kiếm cớ từ chối và cũng khéo léo đừng… làm đảng viên. Vì hễ học qua lớp đó, rồi nếu được kết nạp đảng thì sẽ phải viết báo theo lệnh của ông, bà bí thư chi bộ, chứ không phải… Vậy là…”. Ông nhà báo này kể lưng chừng kiểu nhiều dấu chấm lửng.

Vài năm sau, một sếp lớn đương chức ở Ban Nội chính Trung ương về thay ông Phạm Hưng. Ông tổng biên tập cũng rời tờ báo. Đương nhiên là ông trưởng văn phòng nói trên cũng giã từ tòa soạn sau đó. Toàn bộ phóng viên, nhân viên ở trụ sở tại TP.HCM nhanh chóng xin chuyển sang nơi khác.

Cũng may là tay nghề không tệ, đặc biệt là ‘không đảng viên’ nên ông nhà báo kể trên được ‘rủ rê’ vào làm trưởng ban Kinh tế – Chính trị ở một tạp chí chuyên ngành có vốn đầu tư của tư nhân. Một tạp chí chuyên ngành khác thuộc Hiệp hội Cảng biển Việt Nam, tiếp tục giữ chân ông nhà báo này trong vai trò bếp núc của nghề thư ký.

Phải vào đảng để không bị ức hiếp!

Đây là ý kiến của vị nhạc sĩ, giảng viên khoa Nha của trường Đại học Y Dược TP.HCM. Thời gian ông còn giữ chức vụ tổng biên tập báo Sóng Nhạc (Hội Âm nhạc TP.HCM), ông nói rằng trong bệnh viện nơi ông làm việc rất bè phái, nên ông phải vào đảng để có thể ‘tay đôi’ nói chuyện sòng phẳng với các vị trong chi bộ đảng.

Về sau, khi trà dư tửu hậu với đồng nghiệp báo chí ở trụ sở 81 Trần Quốc Thảo, Sài Gòn, ông nha sĩ – nhạc sĩ – tổng biên tập này chua chát nhận ra rằng dù đang có nhiều con én, nhưng vẫn chưa làm nỗi mùa xuân. Đó là những năm đầu 2000. Nói thêm, ông nhạc sĩ này nằm trong nhóm Những Người Bạn được thành lập vào ngày 8-3-1991 với 7 nhạc sĩ nổi tiếng: Trịnh Công Sơn, Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Từ Huy, Nguyễn Ngọc Thiện, Nguyễn Văn Hiên, Thanh Tùng.

Cùng góp chuyện, một luật sư xuất thân là phóng viên ảnh, từng tu nghiệp ở Cộng hòa Dân chủ Đức về, nói rằng đúng là cần vào đảng để không bị ức hiếp. Thế nhưng có vào rồi mới thấy điều này dễ là một hoang tưởng. Nếu may mắn có ông, bà bí thư chi bộ thật sự giỏi dang, có trình độ chuyên môn và không ngại ngần phản biện, đấu tranh tới cùng cho sự tử tế, thì những đảng viên trong chi bộ đó sẽ giúp nơi đây thành mùa xuân.

Còn ngược lại thì đó là hỏa ngục của đấu tố, của chụp mũ và của tranh giành quyền lực ở lắm kẻ bất tài, xu nịnh, cơ hội. Câu chuyện khi ông trưởng văn phòng đại diện của báo Đời sống và Pháp luật rời nhiệm sở đã nói ở trên là một ví dụ.

“Đoàn Luật sư TP.HCM từng có một thủ lĩnh đúng chất anh Hai Sài Gòn. Là đảng viên từng đổ máu cho lá cờ lực lượng dân tộc giải phóng miền Nam của chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ, vị luật sư khả kính ấy đâu ngán ngại những đảng viên xu nịnh đang nhân danh Ban Nội chính Thành ủy để chụp mũ ông… Thế nhưng rồi khi mà đàn cừu vẫn còn quá đông đúc, nên vị luật sư ấy đành chịu ‘chết’ lãng nhách bởi những đồng chí ‘kết bè kết phái’ của mình. Chẳng đâu vào đâu khi đảng cộng sản thật sự không chính danh”. Vị luật sư từng tu nghiệp nghề nhiếp ảnh ở Đông Đức thời Erich Honecker, chua chát nhận xét.

Tính chính danh mà ông luật sư muốn nói đến ở đây tương tự với cách hiểu của ông Chu Hảo khi ra tuyên bố từ bỏ đảng. Theo đó, một trong những lý do khiến ông bỏ đảng là “đảng không có chính danh để lãnh đạo”.

Sao đảng lại không chính danh?

“Chính danh” trong chính trị có thể có thể được hiểu như là sự “hợp pháp” hay “hợp hiến” của một sự việc, hay một hành vi liên quan đến việc sử dụng quyền lực chính trị. Mà ai cũng biết, tính từ năm 1930 đến nay mặc dù trải qua nhiều thăng trầm với các tên gọi khác nhau, song tới giờ này đảng cộng sản Việt Nam vẫn chưa có một luật ‘danh chính ngôn thuận’ cho các hoạt động; ngoại trừ vài dòng mơ hồ, thiếu minh định pháp lý ở “Lời nói đầu” và Điều 4 của Hiến pháp 2013.

“Khi tuyên bố rằng “đảng không có chính danh để lãnh đạo”, giáo sư Chu Hảo chính thức không nhìn nhận tính hợp pháp của mọi hành vi chính trị, mọi quyết định chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Việc này hàm ý ĐCSVN lãnh đạo “nhà nước và xã hội” hiện nay chỉ là sự “tiếm danh” và “lạm dụng”. Bởi vậy nên ngẫm nghĩ lại hồi đó từ chối ra Bắc tuần lễ là sáng suốt đó chứ?. Mình đâu có tệ để mà phải quỵ lụy kiếm cái ghế từ chuyện xin xỏ vào đảng!”. Ông nhà báo (nói ở phần đầu bài viết), tưng tửng kết luận.

Ông nhà báo đã có phần quá đáng, và ít nhiều ‘phản động’. Bàn tay có ngón dài, ngón ngắn. “Tuyệt đối không tham vọng quyền lực”, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành hẳn một quy định số 90-QĐ/TW, ngày 04-8-2017 với nội dung như vậy kia mà [tải văn bản này tại http://bit.ly/2JycFXy]. Đảng viên đâu phải ai cũng xấu xí, ai cũng tham quyền cố vị, ai cũng khoái ‘vừa bồng em, vừa xay lúa’, ‘một chân đạp luôn hai xuồng’, bất chấp việc đã quá tuổi về vườn từ lâu lắm rồi kia chứ (!?).


Vụ GS Chu Hảo khiến sách về dân chủ 'cháy hàng'

Tin Giáo sư Chu Hảo bị xem xét kỷ luật làm dấy lên một "làn sóng săn lùng sách của Nhà xuất bản Tri Thức," chủ nhiệm một nhóm nghiên cứu học thuật Việt Nam trả lời BBC hôm 3/11.

Chị Nguyễn Vi Yên, Chủ nhiệm nhóm Tinh Thần Khai Minh, một nhóm hoạt động nghiên cứu thuần túy trong lĩnh vực khoa học chính trị, bình luận rằng không chỉ giới tri thức mà cả đại chúng cũng "bất bình trước cách hành xử vô lý của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng sản."

Hôm 25/10, cơ quan này tuyên bố ông Chu Hảo, Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức bị "đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật" vì những "vi phạm nghiêm trọng".

Ngày 26/10, ông Chu Hảo ra tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản.

Sau đó, nhiều người trong giới trí thức, văn sĩ đồng loạt tuyên bố rời khỏi Đảng Cộng sản, trong đó đáng chú ý có nhà văn Nguyên Ngọc.

Kỷ luật GS. Chu Hảo có giúp bảo vệ Đảng?

Đảng Cộng sản nêu 'sai trái' của GS Chu Hảo

Kỷ luật ông Chu Hảo là 'giọt nước tràn ly'

Sách về tự do, dân chủ 'cháy hàng'?

"Chưa bao giờ tôi được chứng kiến một làn sóng săn lùng sách của NXB Tri Thức như lần này," chị Vi Yên bình luận về mối quan tâm của không chỉ giới học thuật mà còn cả quần chúng đối với vụ GS Chu Hảo bị kỷ luật.

"Nhiều chủ tiệm sách cho biết hàng loạt sách về tự do, dân chủ trong Tủ sách Tinh hoa của NXB Tri Thức đã 'cháy hàng'."

"Nói vậy để thấy được vụ việc này đã lan rộng tới đâu," chị Vi Yên nói thêm.

"Không chỉ có giới tri thức hay giới học thuật lên tiếng đứng về phía GS Chu Hảo, mà đại chúng cũng lấy làm bất bình trước cách hành xử vô lý và phản tiến bộ của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng sản."

"Rõ ràng, qua những sự vụ như thế này, Đảng Cộng sản đang tự đánh mất tính chính danh của mình, làm xấu hình ảnh của mình trong lòng dân."

Giáo sư Chu HảoBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES

Có thêm các trí thức 'bỏ Đảng' sau vụ TS Chu Hảo

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì 'tự diễn biến'

'Đóng góp quan trọng cho xã hội dân sự và tri thức'

Chủ nhiệm nhóm Tinh Thần Khai Minh trong chương trình Bàn tròn Thứ Năm của BBC Tiếng Việt hôm 1/11 cho biết chị từng có thời gian làm việc với GS Chu Hảo, từ 2014 đến 2016.

Từ kinh nghiệm cá nhân, chị Vi Yên nói chị thấy "những đóng góp của GS Chu Hảo cho xã hội dân sự nói chung và trong mảng tri thức nói riêng là rất quan trọng cho Việt Nam".

"Thầy Bùi Văn Nam Sơn, một nhà nghiên cứu Triết học ở Việt Nam rất nổi tiếng, từng nói là "bạn hãy nói cho tôi biết nước bạn đã dịch được những gì thì tôi sẽ nói cho bạn biết nền học thuật của nước bạn hiện như thế nào," Vi Yên nói với ý so sánh với các đầu sách từng được dịch, in trong thời gian ông Chu Hảo lãnh đạo Nhà xuất bản Tri Thức.

Nguyễn Vi YênBản quyền hình ảnhFACEBOOK NGUYEN VI YEN

'Môi trường học thuật bị chèn ép'

Từng học tập tại châu Âu và hiện đang làm việc tại Cộng hòa Czech, chị Vi Yên nhận xét ở Việt Nam "môi trường học thuật không tự do dẫn đến chưa thể hình thành được một đội ngũ các nhà khoa học chất lượng".

Chị Vi Yên nêu ví dụ về "môi trường học thuật bị ràng buộc" qua việc "những ấn phẩm của Nhà xuất bản Tri thức như cuốn Đường về nô lệ, chỉ đơn thuần là chuyển tải tư tưởng của một vị triết gia là Hayek thôi mà đã bị cấm xuất bản và đã bị nêu tên trên tuyên bố của Ủy ban Kiểm tra Trung ương".

"Có thể thấy là trong quá trình nghiên cứu, trao đổi và thảo luận ở Việt Nam mà mình còn chưa làm sáng tỏ được những vấn đề xã hội về mặt khoa học để có thể làm cơ sở cho việc đưa ra cuốn sách."

"Cho nên là đừng hỏi tại sao các chính sách ở Việt Nam mình lại tồi tệ và đừng hỏi tại sao vấn nạn ở Việt Nam lại xảy ra nhiều như vậy khi mà môi trường học thuật ở Việt Nam bị ràng buộc, bị chèn ép giống như là vừa rồi GS Chu Hảo bị đưa ra xem xét kỷ luật."

Theo chị Vi Yên, ở Việt Nam có nhiều chuyển dịch khác nhau trong xã hội. Có người chọn cách ở trong Đảng và sử dụng vị trí của họ để xây dựng xã hội, trong khi có người chọn cách bước ra khỏi Đảng và "đứng về phía người dân và lên tiếng".

Giáo sư Chu Hảo hoàn toàn có thể bước ra bên ngoài và "tham gia mạnh mẽ hơn vào trong xã hội dân sự giống như có rất nhiều nhóm NGO, CSO vẫn đang hoạt động," chị Vi Yên nói hôm 1/11.


Nghệ sỹ Kim Chi tuyên bố bỏ Đảng Cộng sản

Việt Nam, Đảng Cộng sản VNBản quyền hình ảnhFB KIM CHI

Diễn viên nổi tiếng một thời, Kim Chi, tuyên bố công khai ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam được nghệ sỹ Kim Chi đưa ra trên Facebook cá nhân hôm 4/11.

Bà viết: "Lẽ ra tôi đã làm việc này cách đây gần ba năm trước, khi ông Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Bởi tôi biết ông Trọng một mực theo đuổi chủ nghĩa xã hội - con đường tăm tối không có tương lai cho đất nước, đi ngược xu thế tiến bộ của nhân loại."

Bỏ Đảng, bỏ Đoàn sẽ thành phong trào?

Xin ra khỏi Đảng CSVN có dễ không?

GS Chu Hảo tuyên bố 'từ bỏ Đảng CS'

Kỷ luật ông Chu Hảo là 'giọt nước tràn ly'

Có thêm các trí thức 'bỏ Đảng' sau vụ TS Chu Hảo

"Nhưng ngày đó, lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh - cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc; Giáo sư, Tiến sỹ khoa học Chu Hảo; và chồng tôi, ông Vũ Linh; cùng nhiều bằng hữu tâm huyết khuyên tôi kiên nhẫn ở lại để giúp những người tốt trong Đảng Cộng sản Việt Nam nhận biết lẽ phải."

"Tôi đã kiên nhẫn tỏ bày chính kiến ôn hoà trong mọi việc: Xuống đường biểu tình vì nhân quyền, chủ quyền đất nước, môi trường sống. Viết Facebook lên án những sai trái của an ninh, giới chức nhà nước. An ủi, sẻ chia cùng tù nhân lương tâm, bà con dân oan..."

"Tham gia các hoạt động xã hội dân sự, với thiện ý xây dựng, tôi thành tâm mong góp tiếng nói phản biện, nhằm thức tỉnh lương tri những người đang chèo lái vận mệnh đất nước. Tôi chưa bao giờ có ý tưởng lật đổ, cổ xúy bạo lực, mà luôn thật lòng mong mỏi những người giữ trọng trách trong guồng máy nhà nước thay đổi tốt đẹp, biết yêu nước, thương dân."

"Nhưng đáp lại thiện chí của chúng tôi là sự đàn áp ngày càng khốc liệt người bất đồng chính kiến; là ý đồ muốn biến nhân dân thành bầy cừu; thù ghét, khủng bố những người dấn thân tranh đấu vì những quyền cơ bản, chính đáng của con người, những giá trị phổ quát của nhân loại; hãm hại những trí thức ưu tú muốn khai trí nhân dân."

"Trải tuổi trẻ ở chiến trường, tôi khát khao giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng than ôi! Khi nhận ra mình đã góp tuổi xanh vào một cuộc chiến huynh đệ tương tàn do mâu thuẫn ý thức hệ quốc tế, tôi vô cùng đau đớn. Nhiều đêm trắng tôi thao thức, khi những người ưu tú lần lượt vào tù. Hàng triệu dân oan không nhà làm nhói tim tôi. Im lặng là đồng loã cái ác, là có tội."

"Sự việc mới đây khiến tôi không thể kìm lòng được nữa: Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam công bố kết luận hết sức xằng bậy về Giáo sư, Tiến sỹ khoa học Chu Hảo. Đó là một ý đồ hắc ám, muốn thông qua việc trừng phạt một trí thức ưu tú mà tôi và đông đảo trí thức cũng như người dân kính trọng như tinh hoa dân tộc, tuyên chiến với giới trí thức tiến bộ tâm huyết, tuyên chiến với nhân dân. Những ngày qua, tôi kiên nhẫn chờ đợi động thái sửa sai từ cấp cao nhất. Nhưng vô vọng! Tôi hiểu, lề lối quan liêu, tư duy bảo thủ, khuynh hướng độc tài hủ bại hắc ám đã, đang và sẽ còn chế ngự Đảng CSVN, như hồi đánh Nhân văn - Giai phẩm."

Nghệ sỹ Kim Chi cũng cho hay bà vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1971 khi đội ngũ tiên phong "sẵn sàng ngã xuống cho "sự nghiệp giải phóng quê hương, thống nhất đất nước. Nhưng đến năm 1975 thì "phần lớn lãnh đạo Đảng CSVN tự hoang tưởng, tha hóa biến chất ngày một tồi tệ, làm đất nước ngày càng tụt hậu, nhân dân lầm than".

Bà nói bà đã "thất vọng" bỏ sinh hoạt Đảng từ năm 2013 và mong mỏi nhiều đảng viên "có lương tri" và nhất là thế hệ trẻ "tiếp tục rời bỏ đảng" và "đoàn".

Mạng xã hội nói gì?

Việt Nam, Đảng Cộng sản VNBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Image captionGS Chu Hảo tuyên bố bỏ ĐCS VN sau khi bị Ủy ban Trung ương đề nghị kỷ luật

Chia sẻ của nghệ sỹ Kim Chi nhận được gần 3.000 lượt like và gần 1.000 lượt chia sẻ trên Facebook.

Có hai luồng ý kiến trên mạng xã hội sau tuyên bố của nghệ sỹ Kim Chi: ủng hộ và chỉ trích.

Những người ủng hộ như Thinh Duc Nguyen viết: "Tôi nghĩ đây là quyết định sáng suốt của chị Kim chi cùng các trí thức Việt Nam đã và đang bỏ Đảng, sẽ góp phần làm sụp đổ ĐCSVN!"

Huy Luu: "Xin được nói lời kính trọng và cảm ơn nghệ sĩ Kim Chi vì hành động khảng khái này có sức truyền thông điệp mạnh mẽ."

Hồ Quang Thắng: "Chúc mừng cô! Dứt khoát đoạn tuyệt với thứ ma mị tàn ác là quyết định khôn ngoan nhân ái. Từ nay có lẽ cô không còn vướng bận thứ chủ nghĩa cộng sản rác rưởi độc hại bủa vây trong lòng dù nó đã là quá khứ. Tin rằng cô sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực trong những ngày tháng còn lại, và chắc chắn giây phút chia tay cuộc đời trong thanh thản bình an."

Một số người khác nói lời chúc mừng vì nghệ sỹ đã "chọn đúng đường".

Nhưng những ý kiến chỉ trích như Chichchoe Nguyen thì nói: "Bà và các đồng chí của bà khao khát vào "giải phóng miền Nam", vậy khi vào tới miền Nam, bà có nhận ra mình bị lừa không? Nếu có mà bà vẫn tiếp tục theo lý tưởng đảng của bà và các đồng chí của bà cho đến ngày nay, thì bà cũng đã góp phần vào sự tàn phá đất nước Việt Nam này."

Quách Hải: "Không có đảng lãnh đạo thì bà và nhân dân miền nam giờ như thế nào chắc theo hết bọn bán nước."

Hoang Dung Hoang: "Đảng là một tổ chức chính trị, xã hội, bạn vào hay ra là quyền của bạn, ồn ào mà làm gì."

Nhiều trí thức tuyên bố rời ĐCSVN

Trước nghệ sỹ Kim Chi, đã có gần 20 trí thức tuyên bố rời Đảng CSVN để ủng hộ Giáo sư Chu Hảo, sau khi ông Hảo bị Ban Kiểm tra Trung ương đề nghị kỷ luật hôm 25/10 do có "biểu hiện suy thoái rất nghiêm trọng".

Một số trí thức tiêu biểu đầu tiên tuyên bố bỏ Đảng như nhà văn Nguyên Ngọc, Tiến sỹ Mạc Văn Trang, ông Nguyễn Trung, cựu đại sứ Việt Nam tại Thái Lan.

Ngoài ra còn có một số người là kỹ sư, trung úy quân đội, v.v...., cũng tuyên bố "bỏ đảng".

Giáo sư Chu Hảo sau đó cũng tuyên bố ra khỏi đảng hôm 26/10 để phản đối quyết định của Ủy ban Kiểm tra Trung ương mà ông cho là "bản cáo trạng vô căn cứ và thâm độc".

Vụ việc kỷ luật ông Chu Hảo sau đó còn có nhiều diễn biến, với việc Đài Truyền hình Việt Nam dành hẳn một chương trình có sự góp mặt của nhiều đảng viên lão thành phân tích về thái độ "tự diễn biến" và sai lầm của Giáo sư Chu Hảo.

Tiếp đó, ông Phạm Đức Tiến, Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Cơ quan UBKT Trung ương, đăng bài trên trang web Ủy ban Kiểm tra Trung ương, giải thích chi tiết về ông Chu Hảo, người bị nói có "biểu hiện suy thoái rất nghiêm trọng".

Bài viết mang quan điểm chính thức của Đảng nhận định ông Chu Hảo, khi làm Tổng Biên tập, Giám đốc Nhà xuất bản Tri thức, đã cho in nhiều sách "có nội dung sai phạm, trái quan điểm, chủ trương đường lối của Đảng".

Cuộc chia ly màu đỏ

Tiến sĩ Chu Hảo tuyên bố từ bỏ đảng CSVN.
Bị đề nghị ‘kỷ luật’, Tiến sĩ Chu Hảo tuyên bố từ bỏ đảng CSVN. (Hình: Internet)

LS Lê Văn Luân (BauxitVN)

Không chỉ một đảng viên kỳ cựu bị kỷ luật tạo nên một vấn đề lớn cho công luận, mà liên tiếp là những đảng viên cốt cán khác cũng đã tự tuyên bố thoái đảng và không còn là thành viên của tổ chức đảng Cộng Sản nữa. Trong đó là phó giáo sư về giáo dục Mạc Văn Trang và nhà văn Nguyên Ngọc (tác giả của Đất Nước Đứng Lên) và sau đó là một trung tá quân đội cũng tuyên bố từ đảng vì cho rằng “không thể đứng chung hàng ngũ với những thứ như thế.”

Trước đó khoảng một năm là một cựu vụ trưởng (Lê Văn Hoà) của Ban Nội Chính Trung Ương cũng đã tuyên bố từ đảng sau khi đã phục vụ hàng chục năm trong tổ chức này.

Đảng phái không phải là vấn đề gì to tát so với các nền chính trị dân chủ và đa nguyên, vì ở các quốc gia đó thì đảng phái chỉ đơn giản là một tổ chức của một nhóm người cùng chí nguyện với nhau tập họp lại trên cơ sở luật pháp mà thành. Khi không còn thấy tổ chức đó là phù hợp hoặc nó đã trở nên suy thoái, tha hoá thì bất cứ thành viên nào cũng đều có thể tuyên bố về việc rời bỏ nó.

Chỉ có điều đặc biệt hơn là ở Việt Nam thì chỉ có một đảng duy nhất lại là tổ chức nắm quyền lãnh đạo tuyệt đối nhà nước và xã hội, bởi vậy mà nó chi phối toàn bộ quyền lực và hệ thống chính trị. Nó nắm mọi nguồn lực và tiềm lực của đất nước. Bởi thế mà nó còn níu giữ được nhiều kẻ dù chẳng còn tâm tưởng nào phục vụ cho tổ chức nhưng vì nhiều lý do lợi ích của bản thân mà còn bám víu vào để thụ đắc những thứ đặc quyền, đặc lợi mà nó đem lại.

Nhưng thời cuộc và vận mệnh đưa tất cả về những giá trị tiến bộ, văn minh là điều có vẻ như là tất định của sự vận động. Nên có cố mọi cách để kìm hãm hoặc làm biến dạng nó thì cũng trở nên vô tác dụng, vì không thể điều chuyển được dòng chảy của thời đại đã được minh chứng từ lịch sử, mặc dù nó có thể bị làm cho chậm lại và dịch tiến theo một quỹ đạo kỳ dị nào đó.

Có những dòng người tháo chạy khỏi đất nước vì sợ hãi hoặc tìm nơi chốn an thân. Nhưng có những con người rời bỏ thứ gì đó là để trở nên tự do và tốt đẹp hơn với tính người. Và nếu trong một xã hội mà điều tử tế đã không còn được bảo vệ nữa thì chính những kẻ nhân danh điều tốt đẹp và cho rằng chúng đại diện cho những điều đó để hành động mới là những kẻ hủy hoại nó khủng khiếp nhất bằng những hành động ngược lại những gì mà chúng tuyên bố.

Một xã hội mà con người không thể suy nghĩ và hành xử tốt đẹp và không thể bảo vệ sự tử tế, thì đó là một xã hội đã trở nên thực sự bạc nhược và suy vong. Dù luận biện theo bất cứ cớ lẽ và hoàn cảnh nào, dù ở vào bất kỳ vị trí ra sao, nếu họ từ chối và kiên quyết không đứng về hoặc sát cánh, dù công khai hay âm thầm ủng hộ, để bảo vệ những giá trị của con người và sự văn minh, thì đó là sự bất hạnh của một dân tộc, vì nó đánh dấu cho sự sụp đổ hoàn toàn của tất thảy.

Không một xã hội tốt đẹp, tự do và tử tế nào mà những giá trị đó lại bị khinh nhạo, bị chế giễu và bị xem thường, thậm chí bị chà đạp, họ không còn muốn cất tiếng nói lên để bảo vệ điều đúng đắn, những giá trị tốt đẹp, và chúng ta sẽ phải đối mặt với những điều xấu xa và tàn ác ngự trị, hoành hành và tàn phá. Đó là một dân tộc và quốc gia không sớm thì muộn sẽ rơi vào những thảm cảnh của loạn lạc, sự mục ruỗng và những tội ác man rợ nhất đến mức mặc nhiên và phổ biến hơn cả sự sống của con người.

Từ bỏ đảng Cộng sản là yêu nước

Đại Nghĩa (Danlambao) - Trước tiên chúng ta nên tìm nguồn gốc của đảng CSVN để biết từ đó cái đảng này sẽ phục vụ cho quyền lợi của ai và sẽ đưa đất nước đi về đâu?

Theo Triết gia Trần Đức Thảo qua sự “trải nghiệm” với đảng CSVN ông cho biết rằng chính ông Hồ Chí Minh là đảng viên của đảng CS Tàu được lệnh Chủ tịch Mao Trạch Đông thành lập đảng CSVN, thì như vậy đảng CSVN chỉ là con đẻ của đảng CS Tàu. Trong suốt cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh và những người kế vị chỉ biết nhận lệnh và phục vụ cho quyền lợi của đảng CS Tàu mà việc rõ nhất là ông Hồ đã theo lệnh của Mao Trạch Đông thi hành Cải cách ruộng đất sắc máu trên miền Bắc suốt 3 năm liền và đã giết trên 172.000 người dân Việt Nam vô tội.

“Cái mảng tối nên tìm hiểu là lúc được bố trí vào làm việc trong ‘Bát Lộ Quân’ của đảng cộng sản Tàu, với quân hàm thiếu tá thì ‘ông cụ’ đã tuyên thệ gia nhập đảng cộng sản Trung Quốc vào lúc nào, do ai đỡ đầu? Tuyên thệ như thế thì có phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam hay không?...

Chính Mao chủ tịch đã thu xếp, đề bạt để ‘bác’ gia nhập đảng CSTQ và đưa vào làm việc trong Bát Lộ Quân… rồi chỉ đạo ‘bác’ đứng ra thành lập đảng CSVN để kết nghĩa anh em với đảng CSTQ”. (Trần Đức Thảo Những lời trăng trối - trang 254)

Người nối ngôi Chủ tịch Hồ Chí Minh là Tổng Bí Thư Lê Duẩn tiếp theo sự nghiệp của người tiền nhiệm và có phần hăng hái hơn, ông ta đã không ngần ngại nghe theo lời Mao Trạch Đông gây chiến tranh cốt nhục tương tàn, tàn phá đất nước với chiêu bài chống Mỹ, giải phóng Miền Nam nhưng thực chất nhằm phục vụ cho cho ý đồ bành trướng của Trung cộng, chính Lê Duẩn đã từng tuyên bố:

Tại sao chúng tôi giữ lập trường bền bỉ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳ kháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu là chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao Chủ tịch…Chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, đó là vì Mao Chủ tịch…(RFA o­nline ngày 29-4-2011)

Nhằm phục vụ cho quyền lợi của đảng CS Tàu mà đảng CSVN đã phạm một lỗi lầm lớn là gây cuộc chiến tranh chống Mỹ khiến dân Việt hai miền đổ không biết bao xương máu, rốt cuộc rồi như vòng xoay của “đèn cù”, CSVN lại trải thảm đỏ rước Mỹ trở lại Việt Nam và thay VNCH giữ vai trò “đồng minh” với Mỹ để chống lại quân bành trướng Bắc kinh. Những đảng viên lão thành trí thức đã thức tỉnh, đã nhận thấy sự sai lầm vì đã tham gia cái đảng tay sai bán nước, tội lỗi gây chiến tranh phục vụ cho quyền lợi của ngoại bang nên họ đã từ bỏ đảng để quay về với dân tộc cùng sát cánh với lớp trẻ đấu tranh chống lại “tàu khựa” và những tên thái thú ở Hà Nội còn đang mải mê cúc cung tận tụy kẻ đô hộ nước mình.

Nhà văn Đại tá QĐND Phạm Đình Trọng vào ngày 20-11-2009 đã làm đơn thông báo rút ra khỏi đảng CSVN sau trên 40 năm phục vụ, ông thấy không còn lý do gì tiếp tục ở lại trong đảng, một đảng đang là tội đồ của dân tộc. Trong “Thông điệp tháng Tám” ông đã nhận định:

Nguy cơ chính trị đưa đất nước trở về thời ngàn năm Bắc thuộc, đẩy dân tộc Việt Nam vào thân phận tủi nhục. Chính trị đồng hóa dân tộc Việt Nam về ý thức hệ Đại Hán, mở đường cho Đại Hán thực hiện tham vọng thôn tính Việt Nam. Nguy cơ mất nước đến từ bên ngoài, nạn ngoại xâm…

Đặt giai cấp lên trên dân tộc, coi lợi ích của đảng Cộng sản, đảng của giai cấp vô sản lớn hơn lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng Cộng sản cần thiết hơn sự sống còn của dân tộc Việt Nam, dịp này hai mươi năm trước, lãnh đạo CSVN đã bẽ bàng sang Thành Đô, Đại Hán cầu xin sự nhìn nhận của Đại Hán, cầu xin làm thân phận chư hầu để được liên kết thực chất là núp bóng Cộng sản Đại Hán…” (ĐanChimViet o­nline ngày 6-9-2012)

Luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch MTTQ TP Sài Gòn có cái may là ông ấy được mãn nguyện vì đã kịp nói lời “Từ nay tôi là người tự do” trước ngày nhắm mắt vì ông cho rằng:

“Đảng CSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lợi ích dân tộc, nhân dân”. (BBC o­nline ngày 5-12-2014)

Triết gia Trần Đức Thảo, người từ bỏ danh vọng ở đất Paris để trở về Việt Nam mong đem trí tài phụng sự đất nước, nhưng tài năng của ông không được trọng dụng mà ngược lại còn bị bạc đãi. Suốt 40 năm nằm trong guồng máy của đảng CSVN luôn bị trù dập, ông không thực hiện được hoài bảo của mình. Ông Thảo chưa kịp nói lời “ly khai để tuyên bố tự do” vì đảng CSVN đã “ra tay” trước. Lời tâm sự của Triết gia Trần Đức Thảo chỉ còn ghi lại trong “Trần Đức Thảo Những lời trăn trối”, lược trích:

“Tội ác cứ tiếp tục phát triển, xã hội cứ tiếp tục suy đồi vì giả dối, vì tội lỗi. Tất cả là do đám trí thức hèn như tôi. Buồn lắm! Hèn lắm! Nhục lắm! Đau lòng lắm!” (trang 392)

“Chuẩn bị đi nghe bác Thảo họp báo chính thức ly khai, để tuyên bố tự do(trang 394)

“Đến khoảng năm giờ rưỡi sáng ngày 24 tháng Tư, năm 1993, bác sĩ trực phòng hồi sinh ghi nhận bác Thảo đã trút hơi thở cuối cùng”. (Trang 400)

Mục đích của những người đảng viên cộng sản ngày nay còn ở lại trong đảng là chỉ bám theo quyền lợi và quyền lực, đã mất hết lý tưởng của người thanh niên lúc ban đầu.

Người cộng sản thường rêu rao: “Yêu XHCN là yêu nước” nhưng theo Đại tá PGS-TS Trần Đăng Thanh, Học viện Chính trị Bộ Quốc phòng thì đảng CSVN “Bảo vệ XHCN là bảo vệ sổ hưu”. Ông Thanh nói:

“Và tôi đi giảng bài cho tất cả các đối tượng, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đo có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây”. (Boxitvn o­nline ngày 19-12-2012)

Không như ông Đại tá Trần Đăng Thanh hoặc những vị lão thành khác khư khư “bảo vệ sở hưu”, thầy giáo Phùng Hoài Ngọc, một giảng viên nghĩ hưu ở An Giang thông báo nghỉ sinh hoạt đảng vì cho rằng:

Đảng đã không đi theo đúng tôn chỉ, mục đích của mình. Nói rõ là không còn đi theo tôn chỉ đem lại độc lập, tự chủ, hạnh phúc, dân chủ. Tất cả những khẩu hiệu đó không thực hiện được…

Không có lý do gì mình đứng dưới ngọn cờ đó được, mình không thể cho họ mượn tên mình để họ hoạt động không đúng tôn chỉ, mục đích của họ nữa. Nói cách khác, họ đã từ bỏ đảng, từ bỏ mục tiêu, lý tưởng của đảng, thì không có lý do gì mà mình đi theo họ nữa”. (RFA o­nline ngày 28-8-2014)

Và Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên ở Sài Gòn cũng đã công khai từ bỏ đảng CSVN, ông nói rõ như sau:

“Khi tôi vào đảng từng thề rằng tuyệt đối trung thành với đảng. Nay tôi thà phản bội lại lời thề trung thành với đảng còn hơn phải đi theo đảng mà phản bội lại quyền lợi dân tộc, dân sinh, dân chủ, dân quyền mà lẽ ra dân tộc tôi phải được hưởng từ 38 năm về trước”. (RFA o­nline ngày 28-8-2014)

Xu thế bỏ đảng ngày càng tăng, vậy quý vị đảng viên đảng CSVN còn chần chờ gì nữa mà không từ bỏ đảng, không rút lại viên gạch mà quí vị đã từng đóng góp xây đắp cho đảng. Chỉ cần mỗi người trong quý vị lấy viên gạch của mình ra là đảng tự tan rã, là đã cứu được nước, chấm dứt việc lệ thuộc Bắc kinh, chấm dứt được mọi tội lỗi với dân tộc. Quý vị còn ở lại trong đảng, có nghĩa là quý vị còn tiếp tục bảo trợ cho những đảng viên chóp bu đầy quyền lực đè đầu cỡi cổ, đầy tham nhũng sống trên mồ hôi nước mắt của quý vị và của nhân dân Việt Nam. Quý vị không nên tiếp tục ở lại trong đảng với kỳ vọng sẽ tu sửa, sẽ chỉnh đốn đảng, một cái đảng đã “quá cũ”, đã bất chấp, bỏ ngoài tai mọi kiến nghị, mọi đóng góp kể cả của tướng Võ Nguyên Giáp hay Thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng như Nhóm 61… Theo sự nhận định của TT Liên xô Gorbachev, TT Nga Boris Yelsin thì “Các đảng cộng sản quá cũ không còn khả năng tự đổi mới, chỉ có xóa bỏ, giải thể”.

Chính nhà bào Tống Văn Công, trên 50 tuổi đảng, nguyên Tổng biên tập báo Lao Động đã can đảm từ bỏ đảng vì ông đã nhận định:

“Đúng là chế độ cộng sản, bao gồm cơ chế đảng và bộ máy nhà nước của chế độ cộng sản là không thể cải sửa mà chỉ bị hủy diệt hay thay thế”. (VOA o­nline ngày 24-2-2014)

Do đó, muốn cứu nước khỏi thảm họa ngày nay và tránh hậu quả lệ thuộc ngày mai phải giải tán đảng Cộng sản một cách nhẹ nhàng và nhanh gọn nhất là quý vị tự rút ra khỏi đảng:

Muốn có độc lập, tự do phải lo bỏ đảng.
Bỏ đảng là con đường duy nhất để cứu nước.



Theo CS là tội ác trời không dung đất không tha, tội lỗi đọa đày


Từ bỏ và dấn thân

Huỳnh Anh Tú (Danlambao) - Ngày 25/10/2018 Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam công bố, đề nghị kỷ luật giáo sư Chu Hảo với lý do: “suy thoái về tư tưởng chính trị đạo đức, lối sống”, tự diễn biến”, và “tự chuyển hoá” vì đã cho xuất bản những quyển sách có nội dung “đi ngược đường lối chủ trương của đảng”.

Sau khi sự việc được công bố trên các trang báo lề đảng, ngay lập tức dư luận đã đồng lòng lên tiếng phản hồi, chia sẻ và đồng cảm cùng GS Chu Hảo. Đặc biệt có tiếng nói của những đảng viên đảng cộng sản phản tỉnh. Họ tỏ rõ lập trường, quan điểm của mình, tuyên bố công khai từ bỏ đảng. Lên án đảng cộng sản đã dùng chính sách dã man nhằm huỷ diệt các tầng lớp tri thức yêu nước và đưa đất nước đến bờ vực diệt vong. 

Trong 2 ngày liên tiếp 26 và 27 tháng 10, đã có một số đảng viên tuyên bố rời khỏi đảng như: Nhà văn Nguyên Ngọc, Giáo sư Mạc Văn Trang, ông Hà Quang Vinh (nguyên Phó chủ tịch quận bình Chánh),Tiến sĩ Trần Thanh Tuấn, Trung tá Trần Nam, Kỹ sư Hoàng Tiến Cường...

Ông Chu Hảo sinh năm 1940 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha ông là ông Chu Đình Xương là cán bộ cao cấp từng giữ các chức vụ quan trọng trong bộ máy cầm quyền cộng sản vào thời kỳ kháng Pháp.

Ông từng học tại Liên Xô, tu nghiệp tại Pháp và giữ nhiều chức vụ có thể gọi là danh giá trong giới làm “khoa học” tại Việt Nam.

Một trong những chức vụ cao nhất ông từng đảm nhiệm là Thứ trưởng Bộ Khoa học công nghệ. Năm 2005, ông Chu Hảo nghỉ hưu, sau đó về làm Giám đốc cho nhà xuất bản Tri Thức, nơi thực sự gắn với tên tuổi, danh tiếng ông sau này.

Nguyên nhân Giáo sư Chu Hảo bị kỷ luật:

Nhà xuất bản Tri thức do Giáo sư Chu Hảo làm Giám đốc đã cho xuất những cuốn sách nước ngoài nổi tiếng được dịch sang tiếng Việt như: “Bàn về tự do, T/G John Stuart Mill, Dịch giả Nguyễn Văn Trọng; Đường về nô lệ, T/G F.A Hayek, Dịch giả Phạm Nguyên Trường; Hoà bình, Tình yêu và Tự do, T/G Tom G. Palmer, Dịch giả Đinh Tuấn Minh và cộng sự; Của cải của các quốc gia và lí thuyết về cảm nhận đạo đức rút gọn, T/G Eamonn Butler Dịch giả Phạm Nguyên Trường và nhiều tác phẩm khác. Tất cả đều mang giá trị nhân văn và hàn lâm.

Nhìn chung, nội dung của những cuốn sách này đã phản ánh phần nào sự thật đáng ghê tởm tại các quốc gia độc tài trước đây như Liên Xô, Đông Âu và Đức Quốc Xã. Song song với nó là sự đề cao giá trị dân chủ, tự do và lên án chiến tranh giết chóc, lấy tình yêu thương đích thực để xoá tan sự hận thù và tội ác…

Những cuốn sách mang nội dung và giá trị như thế không bao giờ và không thể được khuyến khích in ấn, xuất bản và tìm đọc tại Việt Nam, nơi mà nền độc tài đang tồn tại hàng chục năm. Điều ấy đồng nghĩa với việc góp phần “khai dân trí”, mở mắt cho người dân để rồi một ngày họ sẽ hiểu ra và đứng lên giật sập chế độ.

Đó là lý do sâu xa mà Uỷ ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam quyết tâm khai trừ một Giáo sư phản tỉnh muốn tìm về tự do dân chủ và chân lý như ông Chu Hảo.

Chân lý mà chúng ta cần phải hiểu rằng: Quốc gia và Đảng chính trị là hai phạm trù khác nhau hoàn toàn. Mọi công dân sinh sống và làm việc luôn phải đặt lợi ích đất nước, quốc gia của mình lên hàng đầu. Đảng chính trị chỉ là phương tiện để các đảng viên tập họp ngồi lại với nhau nhằm chia sẻ và đưa ra những quyết sách chính trị cho quốc gia. Tuy nhiên những quyết sách đó phải tuyệt đối đặt lợi ích quốc gia lên trước nhất.

Qua sự kiện giáo sư Chu Hảo “bị kỷ luật” đã xuất hiện nhiều ý kiến ủng hộ ông. Cá nhân tôi đánh giá cao việc làm của ông Chu Hảo cũng như đồng tình với nhiều ý kiến ủng hộ ông. Tuy nhiên, tôi cũng chạnh lòng nhớ tới những Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Thanh Giang, Lê Hồng Hà, Vũ Cao Quận..., họ đều là những người phản tỉnh thực sự, dù có người thoái đảng, có người không. Các nhân vật trên không những thoái đảng về lý thuyết mà còn dùng chính quỹ thời gian còn lại của cuộc đời họ để chống đảng, đấu tranh cho tự do và dân chủ của đất nước. Liệu sau khi bị kỷ luật và ra khỏi hàng ngũ đảng viên cộng sản, giáo sư Chu Hảo có muốn làm và có làm được những việc của các vị nêu trên. Câu trả lời tất nhiên do chính các ông Chu Hảo, Nguyên Ngọc quyết định. Song, giữa lúc này, những việc làm của ông Chu Hảo, Nguyên Ngọc thật sự đáng trân quý. Nhưng câu hỏi đặt ra là, nếu giáo sư Chu Hảo không bị kỷ luật, thì ông có từ bỏ đảng không? Và ông Nguyên Ngọc cùng một số trí thức khác, bao giờ mới chịu “thoái đảng”?

Tôi không định và không có quyền phán xét ông dù tôi khen. Giữa những lời khen ngợi và ca tụng, tôi chú ý đến ý kiến của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, blogger Nguyễn Ngọc Già và blogger Phạm Thanh Nghiên, vợ tôi.

Ông Nghĩa viết “Mình cảm phục đảng viên tự nguyện ra khỏi đảng 10, cảm phục người dân không vào đảng 20 và cảm phục người đấu tranh cho nhân quyền dân chủ 100”.

Blogger Nguyễn Ngọc Già bày tỏ quan điểm một cách ngắn gọn: ”Những người CS bỏ đảng nên nhớ: Bỏ đảng là cho lợi ích của quý vị & gia tộc. Không phải cho dân đen!”

Blogger Phạm Thanh Nghiên viết: "Nếu ông Chu Hảo, ông Nguyên Ngọc thực sự là những người “có công với đất nước” như nhiều người đang trầm trồ, thì việc các ông ấy từng là đảng viên cộng sản nhiều năm phải được hiểu là gì? Công, hay tội?"

Cá nhân tôi trân trọng ông Chu Hảo, ông Nguyên Ngọc từ trước khi tôi đi vào con đường tranh đấu cho tự do, sự thật (mà đảng gọi là phản động) bởi từng đọc một số sách của các ông. Nhưng không thể vì những việc làm “bất đắc dĩ”, hay những việc bình thường các ông phải làm mà ca ngợi các ông một cách thái quá.

Cả ba nhà văn, bloggers trên đều là những người từng bị tù đày vì dấn thân cho sự thật, cho tự do và các giá trị nhân quyền khác. 


BỎ ĐẢNG LÀ HÀNH ĐỘNG YÊU NƯỚC

E8C821EF-A490-49A0-9859-2363A9E64BB1_w1023_r1_s




Nguyên Anh




Từ ngày ra đời cho đến nay đã gần một thế kỷ, đảng csVN do HCM chủ xướng đã lộ những bất cập, bất công và lạc hậu trong thế kỷ 21, chủ nghĩa phong kiến lý lịch cha truyền con nối đã đem đến một nước Việt Nam nghèo nàn lạc hậu bởi vì những người lãnh đạo quốc gia chỉ toàn một lũ thất học làm càn, người có trí thức, trình độ, tinh hoa của đất nước đã rủ áo ra đi vì không còn đất sống tại một vùng đất hô hào, duy ý chí.

Tầm nhìn vỹ mô của nhà cầm quyền luôn thực dụng sau lủy tre làng, họ chỉ cần có nguồn thu nuôi sống chế độ, còn việc phát triển ra sao không cần quan tâm tới, những dự án, khu công nghiệp, những thương hiệu nước ngoài hoạt động kinh doanh tại Việt Nam thế nhưng giới chóp bu lãnh đạo vẫn không hề nghĩ tới việc mua bản quyền để có thể có riêng một thương hiệu riêng cho đất nước mình ngỏ hầu có thể hãnh diện-một chút nào đó-trên trường quốc tế. Vô hình chung đảng csVN đã dẫn đưa một quốc gia có lợi thế trong khu vực Đông Nam Á xuống hàng đói nghèo của thế giới mà ngày nay còn thua cả các quốc gia lân bang như Lào, Campuchia về chỉ số phát triển cũng như sự phát triển và nhận thức dân chủ.

Về đối ngoại trong thế kỷ 21 này đảng cộng sản đã hết dám hô hào những bài bản khát máu thường lệ như “đánh cho Mỹ cút-đánh cho Ngụy nhào”, “Quân đội nhân dân Việt Nam bách chiến bách thắng, kẻ thù nào cũng đánh thắng” như trong thế kỷ 20, họ đã trình cho dân tộc cũng như quốc tế thấy được Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là một đội quân tạp nham, vũ khí nghèo nàn năm cha ba mẹ, mua nước này một ít, nước kia một ít, cuối cùng cái quân đội đó dùng đủ loại vũ khí lai căng không đồng bộ, họ chỉ cúc cung nghe theo lệnh đảng, bảo vệ đảng cầm quyền như bảo vệ con ngươi trong mắt mình còn người dân thì sống chết mặc bay.

Đó là một quân đội dây leo, bởi vì chỉ có loại dây leo mới phải cần sống bám vào thân cây khác.

Về nội an đảng cs quyết định dùng vũ lực cai trị như những năm u tối của thế kỷ 20, dùng bộ máy tuyên truyền ngợi ca đánh bóng, họ quyết tâm không cho phép đảng đối lập xuất hiện cạnh tranh trên chính trường ngỏ hầu tiếp tục thao túng đất nước và dân tộc, những hội nhóm, đoàn thể vừa manh nha xuất hiện đã bị bóp chết từ tong trứng nước, ngoài ra họ còn tạo ra những tổ chức, cá nhân đối lập nhằm đưa những ai có tinh thần chống đối vào bẫy tiêu diệt, hãy nhìn những mức án mà họ đã tuyên, những ai bị khép tội chống đối chính quyền đều có mức án chung từ 12-16 năm tù giam nhưng ngược lại cũng có những tên cò mồi được đưa ra chỉ chịu mức án vài ba năm tù ở với cái lý do ngụy biện: “gia đình có công với cách mạng, bản thân có đóng góp…”

Dấu hỏi lớn là tại sao lại có sự chênh lệch quá nhiều đến như thế? Có gì lý giải khác hơn bọn dân chủ, đấu tranh cuội này là bọn cò mồi do nhà cầm quyền lập ra, chúng được bọn báo lề trái đấu tranh cuội tung hô ầm ỉ nhưng khi những người đấu tranh thật bị bắt thì chúng lại im mồm thin thít hay đưa tin qua loa…

Chính trị Việt Nam là một lý luận xa rời thực tế hôm nay, cả thế giới đã quay lưng và loài ngoài người văn minh khi nghe nói tới cộng sản là tởm lợm thế nhưng những kẻ lãnh đạo đảng csVN vẫn cố bám lấy cái bảng hiệu đã rách bươm nhằm tiếp tục ru ngủ và lừa mị người dân, tiếp tục dùng chính sách sắt máu đè bẹp tiếng nói đối lập bằng những điều luật mơ hồ và đã bị thế giới lên án, sự suy thoái về bản chất của đảng cầm quyền cũng như tầng lớp đảng viên đã thể hiện rõ, trong họ không hề có cái được gọi là đạo đức cách mạng hay đảng viên gì cả mà chỉ có một bọn cơ hội chủ nghĩa, một đám vô lại lơ khơ lất khất áo mũ xênh xang trong một quốc gia mà người dân hầu hết đã bị đui mù do bị bưng bít thông tin, một đảng cầm quyền thối nát từ trong ruột khi những quan chức từ thấp đến cao đều cố vơ vét tài sản của người dân, của quốc gia để làm giàu cá nhân, họ đã thể hiện tư cách thấp hèn của mình trong việc cai trị độc tài khiến lòng dân oán thán và con đường diệt vong của đảng sẽ là tất yếu nhưng nhanh hay chậm đều là do con người góp phần tác động.

Đảng csVN đã nhìn thấy Đông Đức và Tây Đức thống nhất trong hòa bình, không có chiến tranh và đất nước của họ đã vượt lên ngoạn mục trong top dẫn đầu của khối Liên Minh Châu Âu, còn trong thế kỷ 21 việc Bắc Triều Tiên và Nam Hàn tiến tới cuộc họp thượng đỉnh liên triều mở ra nhiều cơ hội thống nhất đất nước làm một và một Hàn Quốc ngày mai thống nhất cũng sẽ theo công thức của loài người văn minh, không tốn một viên đạn, vậy thì câu hỏi đặt ra cho đảng csVN  cũng như những người dân xã nghĩa sinh nhằm thế kỷ là liệu lịch sử Việt Nam sẽ xem HCM là một tên lãnh tụ đại tài như họ thường tuyên truyền hay chỉ là một thằng lưu manh mắc hội chứng vỹ cuồng?

Đám lý luận gia, bịp bợm gia chuyên láo từ ban chuyên láo đừng ngụy biện là do thời điểm, lịch sử, bối cảnh, hoàn cảnh mà hãy nhìn vào sự thật là cái cuộc chiến mà miền bắc cộng sản đã làm chỉ là một phương thức thống nhất mọi rợ nhất hành tinh, hy sinh trên một triệu người để ngày nay Việt Nam là một đất nước nghèo hèn tủi nhục khi tiếp tục đi theo con đường mà các quốc gia đi trước đã vứt bỏ.

Trong bối cảnh như vậy mà giới tri thức, học giả, báo chí lề trái  chỉ biết ngồi chỉ trích về những bất cập của đám sâu dân mọt nước, hàng loạt bài vở hàng ngày chỉ bàn luận về những trò ăn bẩn, ám toán lẫn nhau của triều đại cộng sản cho thấy là có một điều gì đó không bình thường ở đây, thời điểm này không còn là thời gian để tố khổ, hạ nhục mà là thời điểm để tiến hành nhiều chiến dịch hạ bệ đảng cầm quyền với các chương trình cụ thể.

Với sự hèn mạt, sợ sệt và dựa dẫm vào Trung Cộng, đảng csVN đã thua cả nước cộng sản Bắc Triều Tiên như nhiều học giả đã phân tích vì thế hiểm họa lệ thuộc hoàn toàn-Tôi nhấn mạnh cụm từ này chứ chưa nói đến Hội nghị Thành Đô vì chưa có bằng chứng xác thực-là không tránh khỏi vì thế để mau chóng thay đổi thế chế chính trị từ một quốc gia cộng sản trở thành một quốc gia dân chủ đa nguyên người dân trong đó bao gồm cả các đảng viên cộng sản đã lỡ lầm tham gia vì bị lừa bịp phải thực hiện các bước tiến sau đây:

Phát động chiến dịch khinh bỉ đảng viên đảng cộng sản trên toàn quốc.    
            

Sự khinh bỉ của người dân hôm nay đã thể hiện rõ, đã có nhiều người tuyên bố không thich đảng cộng sản, những nhân tố này là những đốm lửa nhỏ sẽ góp phần làm bùng lên lan tỏa thông điệp khắp quê hương tạo nên một hiệu ứng tác động dây chuyền tấn công đến nền móng đã rệu rã của đảng cộng sản, tất cả người dân cần phải ý thức được rằng chính đảng cộng sản là một hòn đá lớn ngăn chặn Việt Nam tiến ra dòng chảy dân chủ của thế giới, chính chúng đã bán rẻ tài nguyên đất nuớc cho giặc với thời hạn cho thuê đến 100 năm, chính chúng đã cướp những chính quyền hợp pháp năm xưa và ngày nay là ăn cướp chính nhà, đất và tài sản của chúng ta hôm nay. Đảng cộng sản còn thủ tiêu những tiến trình cần thiết để có thể xây dựng một nền dân chủ cho đất nước, đảng viên đảng cộng sản phần lớn đều dựa vào cái cơ chế độc tài để tranh thủ bốc hốt, bọn chúng chỉ là một bọn giòi bọ bẩn thỉu sống ký sinh trên cơ thể Mẹ Việt Nam và mồ hôi nước mắt của dân tộc, bọn chúng bắt buộc phải bị loại bỏ trong tiến trình xây dựng một quốc gia mới thành công, còn ngày hôm nay chúng ta chưa làm được điều đó thì phải giáo dục nâng cao nhận thức cho người dân có một tư thế đối lập hoàn toàn với đảng cầm quyền cũng như đảng viên đảng cộng sản Việt Nam trong đó đảng cs và tầng lớp đảng viên là một thứ xấu xa cần phải bị khinh bỉ.

Tiến hành chiến dịch Đốt Thẻ Đảng:

Khi các đảng viên đảng csVN đã ý thức được đường lối con đường mình đang đi là phản bội lại quê hương và dân tộc thì hãy thể hiện quan điểm chính trị của mình một cách công khai, mạnh dạn đốt thẻ đảng, công khai danh tính của mình và ý kiến chính trị nêu lên lý do vì sao mình bỏ đảng, một người làm, mười người, trăm người sẽ có tác động rất lớn đến tâm lý của tầng lớp đảng viên cựu trào, họ sẽ xét lại quan điểm chính trị của mình trong tâm thức và dù cho có đốt hay không thì quan điểm của họ cũng sẽ chao đảo, dù không công khai nhưng họ có thể sẽ âm thầm đứng về phía nhân dân chống lại nhà cai trị độc tài trong đó có việc không chỉa súng bắn vào người dân.

Hãy bừng tỉnh cơn mê đi các người đảng viên đảng cộng sản Việt Nam, hãy xét lại mệnh đề: “Đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện” là gì? Là họ bắt buộc các đảng viên phải trung thành tuyệt đối, phải chấp nhận làm một con robot có hình dạng con người để đổi lại những bỗng lộc được phân phát từ tài nguyên quốc gia, từ mồ hôi và máu xương của dân tộc. Thế hệ con cháu chúng ta sẽ ra sao khi đất nước hoang tàn và lệ thuộc hoàn toàn vào Trung Cộng?

Hãy tỉnh lại đi các đảng viên đảng cộng sản, chúng ta là con người có đầy đủ tri giác và đảng không có quyền gì để bắt chúng ta phải thần phục tuyệt đối, Việt Nam cần ra khỏi quỹ đạo của Trung Quốc, chúng ta phải được tư do tư duy, tự do phát biểu và thể hiện quan điểm chính trị của mình như người dân các quốc gia khác và việc từ bỏ đảng cộng sản Việt Nam là một hành động thiết thực của những con người có lòng thật sự yêu thương Tổ Quốc


Bỏ Đảng Chạy Lấy Người

Đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết.- Nguyễn Chí Đức

Sau khi lòng vòng qua nhiều tiểu bang, cuối cùng, tôi dừng chân ở California. Vùng đất này không nóng như Texas và không lạnh như Kansas, hay Arkansas – nơi tôi đã trải qua một mùa đông mà cả đất lẫn trời đều trắng xoá như bông.

Bên cạnh cái ưu điểm nổi bật là khí hậu ôn hoà, quanh năm nắng ấm, sống ở California cũng có đôi điều bất tiện: động đất hoài hoài và khách khứa đều đều – dù bạn không mời, kể cả mời lơi. Khách đến chơi tuy không gây thiệt hại về nhân mạng, và tài sản như thiên tai nhưng cũng dễ để lại những đổ vỡ (tình cảm) còn phiền phức hơn động đất.

Không trước thì sau, người Việt tị nạn cộng sản khắp nơi trên thế giới (thế nào) cũng có hôm bước chân đến Mỹ. Xong, chắc chắn sẽ phải phải ghé qua California – ít nhất cũng đôi ngày.

Bởi vậy, thỉnh thoảng, tôi vẫn nhận được những cú điện thoại từ xa (nghe) hết sức ... bùi ngùi – đại khái như “văn kỳ thanh nhưng bất kiến kỳ hình nên muốn có dịp gặp gỡ để hàn huyên tâm sự,” hay (nghiêm trọng hơn) “để bàn chuyện quốc sự!”

Ý Trời, nói gì nghe thấy ghê dữ vậy?

Đã có không biết bao nhiêu độc giả (nhất định) phải vượt hàng vạn dặm đến California để gặp  tôi – một anh già mặt mũi dị hợm, sặc sụa hơi men, quần áo tả tơi, người ngợm hôi hám, ăn nói quàng xiên – cùng với một tiếng thở dài, khó nén!

Những vụ “diện kiến” bẽ bàng như thế là cơ hội rất tốt để thiên hạ ôn lại (và nhớ mãi) lời dậy của cổ nhân: người trông xa ma trông gần! Mà kinh nghiệm đắng cay này không chỉ đúng với con người mà còn đúng luôn cho những đảng phái tổ chức nữa (trông càng xa càng tốt) nhất là với Đảng CSVN.

Chính xác là bao xa, cho biết liền đi, sao nẫy giờ (chưa say) mà cứ lòng vòng hoài vậy - cha nội?


Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang
Chủ tịch Nước Việt Nam Trương Tấn Sang AFP

Theo tôi phải xa tuốt luốt tận Châu Âu, Châu Mỹ – hoặc Châu Phi càng tốt – còn nếu tại Châu Á thì tối thiểu cũng phải (xa) cỡ từ Nhật Bản:

Đỗ Diệu Hương, hiện đang học thạc sĩ ngành quản trị kinh doanh tại ĐH châu Á - Thái Bình Dương, tỉnh Oita, được kết nạp Đảng ở tuổi 20...
Diệu Hương nhận xét: “Ở VN, các chi bộ Đảng có thể họp mặt thường xuyên để quản lý và củng cố tư cách người đảng viên tốt hơn. Còn ở nước ngoài không có điều kiện như vậy nên việc rèn luyện bản thân là quan trọng nhất”.

Sống xa Tổ quốc, ngoài việc học tập, lao động và kỷ luật tốt cần phải tích cực tham gia giao lưu với cộng đồng quốc tế. Diệu Hương luôn ý thức được mình chính là tấm gương phản ánh thế hệ trẻ VN với bạn bè thế giới, vì vậy cần phải sống trách nhiệm và gương mẫu.

Nữ đảng viên Đỗ Diệu Hương, có lẽ, nên ở luôn bên Nhật để “rèn luyện bản thân” (cho nó chắn ăn) chớ sinh hoạt chi bộ đảng ở nước ta – xem ra – có vẻ linh tinh lắm. Khi blogger Đinh Vũ Hoàng Nguyên còn tại thế, tôi đã nghe ông kể vài “chuyện ngắn” sau:

1.Mình có quen một cậu là đảng viên, nhà ở một huyện ngoại thành Hà Nội. Có lần mình vô tình nghe nó với thằng bạn là lái xe đường dài nói chuyện, thằng bạn hỏi:
- Thế ông đợt này ở nhà làm gì?
- Thì vẫn công tác đảng thôi.

- Phải kiếm việc gì mà làm, chứ vô công rồi nghề thế thì chết!

2. Mình đi ăn thịt chó ở Vĩnh Phúc. Trong mâm có Phó Chủ tịch UBND xã, tuổi khoảng ngoài bốn mươi. Rượu ngon,thịt chó ngon. Nhân câu chuyện về tình hình an ninh - trật tự ở địa phương, Phó Chủ tịch xã nói:
- Báo cáo các bác! Số nghiện hút phát hiện được ở địa phương bọn em là 31 đồng chí. Còn Đảng viên Chi bộ bọn em có... 16 thằng!

Chuyện thật 100%. Thằng Nguyên mà nói điêu thì làm con chó!

Tôi không dám nói là bác Nguyên “nói điêu” nhưng chuyện ông kể có vẻ hơi khó tin, ít nhất thì cũng không dễ tin bằng câu chuyện (tiếp theo) của bác Phạm Đình Trọng:

Những người bán hàng rong mỏi mòn chờ khách ở trung tâm thành phố Sài Gòn, 2013 AFP
Những người bán hàng rong mỏi mòn chờ khách ở trung tâm thành phố Sài Gòn, 2013 AFP AFP


Sáng chủ nhật, tôi vừa mở máy vi tính mới viết được mấy dòng thì có chuông gọi cửa làm đứt mạch suy nghĩ. Xuống cầu thang ra mở cửa, thấy ông hàng xóm là đảng viên cùng sinh hoạt tổ đảng với tôi mà ít ngày trước tôi đã phải mất một buổi tối họp kiểm điểm ông về cái tật lãng nhách, rất không đáng có ở một đảng viên của đảng cách mạng, đảng chính trị là tật tối ngày nhậu nhẹt bét nhè, bê tha, đã kéo dài suốt nhiều năm của ông. Nay một người như thế đến bảo tôi nộp cho ông bản thu hoạch học tập đạo đức Hồ Chí Minh!

Kinh nghiệm của ông nhà văn tuy có hơi cay đắng nhưng (nói nào ngay) vẫn cũng chưa đến nỗi phũ phàng như trường hợp của ông Vi Đức Hồi, Giám Đốc Trường Đảng huyện Hữu Lũng – Lạng Sơn:

Bác trưởng khu đề nghị:

-Bây giờ đến mục các đại biểu phát biểu ý kiến!
Chưa rứt lời, một cựu chiến binh có tên Miến,  đeo trên ngực một huy hiệu gì tôi cũng không để ý,  ông ta hung hăng xông lên bục vừa nói, vừa khua chân, múa tay vào mặt tôi. Ông ta nói tràng giang đại hải, kể về thành tích của mình tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Người chủ trì phải nhắc ông ta đi vào trọng tâm, lúc này hình như ông ta mới sực nhớ ra những nội dung cần nói mà đã được chuẩn bị kỹ. Ông ta bắt đầu sỉ vả, xông đến trước mặt tôi chỉ tay vào mặt tôi định gây gổ, hành hung…
-Mày là thằng ngu! mày ngu lắm Hồi ạ! không biết mày học hành thế nào! tao thấy mày ngu lắm!
Mấy người bên dưới nhắc nhở ông ta bình tĩnh, ông ta quay lại bục rồi yêu cầu:

-Tôi đề nghị phải bắt nó lên đây đứng trước mọi người, không thể để nó ngồi như thế được. Thu toàn bộ đồng hồ, điện thoại và các tư trang của nó. Biết đâu bây giờ nó đang truyền thông trực tiếp ra nước ngoài thì chết chúng ta!

Phía dưới hội trường bắt đầu có người phản đối.

-Nói thế mà cũng nói được! nói thế hoá ra là mình làm sai!càng nói càng ngu. Mình làm đúng, nó đưa lên đến đâu cũng chẳng sợ, phải không?
-Thiếu gì người mà đi bồi dưỡng cho ông này lên phát biểu, dạy đời. Bản thân ông thì có tốt đẹp gì mà đi dạy người khác...
-Người ta phải dùng những người không bình thường như thế mới đạt được mục đích chứ!
Những người không bình thường như thế, trong Đảng, chắc hơi nhiều. Và đây có lẽ là một trong những lý do khiến ông Phạm Đình Trọng, và Vi Đức Hồi đành bỏ Đảng. Hai ông, tất nhiên, không phải là những người đâu tiên (hay cuối cùng) đã bỏ Đảng chạy lấy người.

Chỉ trong tuần lễ đầu tiên của tháng 12 năm 2013, lại có thêm thêm ba nhân vật nữa (luật sư Lê Hiếu Đằng, tiến sĩ Phạm Chí  Dũng và bác sĩ Nguyễn Đắc Diên) đã nộp đơn công khai xin ra khỏi Đảng. Nói một cách văn chương, và nói theo kiểu của nhà văn Trần Mạnh Hảo, là họ xin được ... ly thân.

Với thời gian, chuyện ly thân với người hôn phối, cũng như với Đảng – xem chừng – mỗi lúc một  thêm đông và thêm phức tạp.

Trước kia không mấy khi nghe ai nói tới chuyện ly thân, ly hôn, hay li dị. Nếp sống, cũng như ngôn ngữ (hồi trước) ngó bộ đỡ phức tạp hơn. Thỉnh thoảng, mới có người nhỏ giọng:
- Cô A và cậu B thôi không đi lại với nhau nữa.
Hoặc, trầm trọng hơn chút xíu:
- Ông C với bà Đ đã thôi ăn ở với nhau rồi.

Thôi là xong. Là hết chuyện. Là đường ai nấy đi. Là nhà ai nấy ở. Mạnh ai nấy sống. Đời ai nấy lo. Tiền ai nấy sài. Hồn ai nấy giữ!

Biệt ly, nếu không bịn rịn, không êm đềm, “không nhớ nhung từ đây” thì cũng (thường) êm thắm. Sóng gió, nếu có, ráng dấu trong lòng. Chớ đâu có cái vụ mang nhau ra toà, hay mang đơn xin ra khỏi Đảng phát tán (tùm lum) trên ... mạng – như mấy bữa rầy.

Thời thế, xem chừng, đã đổi. Gió, ngó bộ, cũng muốn chuyển rồi – theo như nhận định của  blogger Nguyễn Lân Thắng (nghe được) qua BBC vào hôm 6 tháng 12 vừa qua:

"Tôi nghĩ Đảng chưa bao giờ ở tình thế hiểm nghèo như thế này bởi những người trí thức tương đối có tiếng tăm, tương đối có uy tín ở trong xã hội, mà bây giờ họ tuyên bố ly khai khỏi Đảng, một cách chính thức."

"Đây là một tổn thất vô cùng lớn về mặt tính chính danh của Đảng, lúc này uy tín của Đảng không còn gì nữa, thực sự không còn gì nữa..."

"Hành động của ông Lê Hiếu Đằng và ông Phạm Chí Dũng có thể cũng dẫn đến một phong trào ly khai khỏi Đảng một cách ồ ạt, diễn ra với một số lượng lớn, và lúc đó sự cầm quyền của Đảng sẽ bị lung lay một cách rất dữ dội."
'Chưa ai biết điều gì xảy ra ở phía trước với bối cảnh của Việt Nam như hiện nay, tình hình sẽ còn thay đổi rất mạnh và rất nhiều. Và mọi việc sẽ không chỉ dừng lại ở đây." 

Cùng lúc, trên diễn đàn RFA, blogger Nguyễn Ngọc Già cũng đã có nhận định tương tự: “... anh Đằng, anh Dũng, anh Diên bỏ đảng vừa rồi gây ra một làn sóng ...lớn.”

Chuyện “tình hình” hay “sóng gió” lớn/nhỏ ở Việt Nam ra sao – trong những ngày sắp tới – cái thứ người cả đời núp kỹ ở nước ngoài, và luôn luôn trốn biệt trong chai như tôi (e) không đủ tư cách để lạm bàn. Nhân dịp này, tôi chỉ xin nâng ly chúc mừng ba ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí  Dũng và Nguyễn Đắc Diên – những người ngay – vừa thoát nạn!

(Tưởng Năng Tiến, California)


Xin ra khỏi Đảng CSVN có dễ không?

Việt NamBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM

Việc đảng viên Cộng sản Việt Nam muốn ra khỏi Đảng dường như không đơn giản trong mọi trường hợp, theo lời người trong cuộc.

Sự việc GS Chu Hảo, Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri thức bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương "đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật" do 'tự diễn biến' hôm 25/10 nhanh chóng kéo theo hàng loạt trí thức khác tuyên bố công khai 'từ bỏ đảng'.

Đến nay đã có khoảng dưới 20 người 'bỏ đảng' theo danh sách cập nhật trên mạng xã hội.

Bỏ Đảng, bỏ Đoàn sẽ thành phong trào?

GS Chu Hảo tuyên bố 'từ bỏ Đảng CS'

Kỷ luật ông Chu Hảo là 'giọt nước tràn ly'

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì 'tự diễn biến'

Nhiều người nói từ bỏ đảng để ủng hộ Giáo sư Chu Hảo. Số khác cho hay từ lâu đã nhận thấy đảng không đóng góp gì trong đời sống của mình nên sự việc này chỉ là cái cớ để họ đưa ra quyết định không đứng trong hàng ngũ Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tuy nhiên bỏ Đảng có dễ hay không?

'Nhiêu khê về thủ tục'

"Ra khỏi Đảng là vấn đề rất nhiêu khê về thủ tục, cho nên nhiều người chọn nhiều cách làm khác nhau," PGS. TS Mạc Văn Trang - một trong những trí thức đầu tiên tuyên bố bỏ đảng để ủng hộ GS Chu Hảo - nói với BBC.

"Có một số người làm đơn. Tuy nhiên, việc này rất khó khăn."

"Ví dụ như giáo sư Nguyễn Đình Cống nói ông đã làm đơn xin ra khỏi đảng nhưng cả năm không ai ra quyết định, họp lên họp xuống nhiều lần nhưng chẳng ai dám đồng ý để ông ấy ra khỏi đảng."

"Cho nên nếu làm đơn ra khỏi đảng để được chuẩn y thì rất phức tạp, phiền phức."

"Với những người vẫn đang sinh hoạt trong chi bộ, khi chưa duyệt đơn thì chi bộ có thể sẽ họp, kiểm điểm, nhưng người đó có thể không tới họp nữa, không quan tâm tới."

"Tuy nhiên, nếu người đó vẫn đang công tác thì có thể sẽ bị hạ chức, cách chức. Bởi đây là đảng cầm quyền, anh được giao vị trí đó bởi anh là đảng viên. Cho nên khi anh không còn là đảng viên nữa thì anh có thể sẽ không được để giữ chức vụ, vị trí đó nữa."

Tự bỏ thì dễ?

Việt NamBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionGS Chu Hảo nói ông không 'xin' mà tự ra khỏi đảng CSVN

Chính vì thủ tục nhiêu khê, nhiều trường hợp đã tự ra khỏi đảng. "Đây là hình thức phổ biến," theo PGS.TS Mạc Văn Trang.

"Rất nhiều người áp dụng hình thức tự ra khỏi Đảng. Nhiều người khi về hưu, thay vì chuyển sinh hoạt Đảng tới chỗ mới thì họ không nộp giấy tờ nữa, tự mình ra khỏi đảng."

"Trường hợp của tôi, tôi không nộp đơn để khỏi gây phiền phức cho chi bộ, tôi tự tuyên bố ra khỏi Đảng để tỏ thái độ."

Đây cũng là trường hợp của GS Chu Hảo.

"Tôi không xin [ra khỏi đảng Cộng sản Việt Nam], mà tự ý ra khỏi, thành ra chả cần thủ tục gì cả," GS Chu Hảo viết trong email trả lời BBC ngày 30/10.

Về phản ứng của phía đảng bộ đối với quyết định của mình, ông Chu Hảo nói: "Tôi không còn là thành viên của tổ chức chính trị ấy nữa nên cũng không được họ thông báo động thái tiếp theo của họ là gì."

Kỹ sư Hoàng Tiến Cường, người công khai 'bỏ đảng' hôm 27/10 sau 10 năm là thành viên của tổ chức này cũng nói với BBC rằng ông "tự tuyên bố bỏ đảng cho khỏi phiền toái".

"Trường hợp của tôi thì tôi không xin ra, mà tuyên bố bỏ luôn."

"Tôi từ lâu đã không sinh hoạt đảng, cũng không đóng đảng phí, nên họ không có biện pháp thu hồi thẻ. Trường hợp của tôi thì có khi trả lại thẻ họ cũng không dám nhận."

"Tôi thấy cái khó nhất là thời gian cảm tình đảng. Khi đó đảng ủy nơi người đang được xem xét vào đảng sống sẽ họp bàn, nhật xét, xem thái độ và đi điều tra lý lịch ba đời. Nếu có vợ và chồng thì điều tra lý lịch ba đời nhà vợ và chồng."

"Do đó, riêng trường hợp của tôi thì tôi thấy ra khỏi đảng dễ lắm. Tuyên bố là xong. Như vậy đỡ phải lăn tăn, và còn vớt vát được chút danh dự cho bản thân trước thực tế Đảng Cộng sản Việt Nam ngày càng tha hóa biến chất," ông Cường nói với BBC từ Hà Nội.

Khó dễ tùy địa phương?

Việc xin ra khỏi đảng được cho là "nhìn chung khó, nhưng còn tùy địa phương," theo ông Nguyễn Hữu Hiếu, 28 tuổi, trung úy quân đội phục viên.

Việt NamBản quyền hình ảnhNHH
Image captionTrung úy Nguyễn Hữu Hiếu nói ông xin ra khỏi đảng ở quê nên 'dễ'

"Trong quân đội, xin ra khỏi Đảng rất phức tạp," ông Hiếu nói.

"Nhưng với trường hợp của tôi thì dễ. Ở quê mà. Thật ra hồi tôi mới xin ra quân ngũ năm 2017, trở về địa phương, cán bộ địa phương cũng nói tôi đi sinh hoạt đảng. Nhưng tôi từ chối."

"Tôi thấy mình khác tư tưởng với họ. Tôi không thể ngồi nghe những lời sáo rỗng đó. Nên tôi xin ra khỏi đảng, trả lại thẻ. Họ đồng ý ngay", ông Hiếu cho hay.

Theo Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam, việc xem xét xóa tên một đảng viên được thực hiện trong những trường hợp như: đảng viên bỏ sinh hoạt chi bộ; không đóng đảng phí ba tháng/năm; giảm sút ý chí phấn đấu, v.v...

Việc Đảng viên xin ra khỏi Đảng phải được chi bộ xem xét, sau đó gửi đề nghị cấp cao hơn để ra quyết định có cho ra khỏi đảng hay không.

Hiện Việt Nam có khoảng hơn bốn triệu đảng viên Cộng sản. Một dân tộc 90 trieu mà có đễn  triệu ngu ngốc độc ác tham ô ban nước hại dân như thế đúng là nỗi bất hạnh dân tộc 

Có thêm các trí thức tnh 'bỏ Đảng' sau vụ TS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật

PGS.TS. Mạc Văn Trang (trái) và nhà văn Nguyên NgọcBản quyền hình ảnhOTHER
Image captionPGS.TS. Mạc Văn Trang (trái) và nhà văn Nguyên Ngọc

Việc PSG. TS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật đã khiến nhiều giới trí thức, văn sĩ đồng loạt tuyên bố rời khỏi Đảng Cộng sản, với sự khởi xướng là nhà văn Nguyên Ngọc.

Trên bài đăng trang Facebook của mình hôm 26/10, tác giả Rừng xà nu viết ông đã suy nghĩ và định rời bỏ Đảng từ lâu nhưng sau sự việc của PGS. TS. Chu Hảo, ông quyết định "chính thức từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam kể từ hôm nay… để tỏ rõ thái độ đối với thông báo của UBKTTW Đảng."

"Kỷ luật ông Chu Hảo thực chất là một hành động thực hiện chính sách ngu dân, kìm hãm nhân dân trong vòng tăm tối, để dễ lừa dối và đàn áp, vì quyền lợi ích kỷ của một đảng độc tài đang cướp quyền sống và phát triển của dân tộc.

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì 'tự diễn biến'

Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản

Cuba muốn bỏ Chủ nghĩa Cộng sản

"Kỷ luật ông Chu Hảo với những lý do đầy tính chất vu khống còn là hành vi có chủ tâm đánh vào những người trí thức yêu nước, có tài và có tâm, luôn hành động và phát ngôn theo lương tâm của mình. Việc làm thất nhân tâm này tất sẽ dẫn đến tình trạng 'sĩ phu ngoảnh mặt', hết sức nguy hiểm cho vận mệnh dân tộc," nhà văn Nguyên Ngọc viết.

Nhà văn Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Trung Thành, tác giả của truyện ngắn Rừng xà nu được giảng dạy trong sách giáo khoa ngữ văn lớp 12Bản quyền hình ảnhOTHER
Image captionNhà văn Nguyên Ngọc, tên thật là Nguyễn Trung Thành, tác giả của truyện ngắn Rừng xà nu được giảng dạy trong sách giáo khoa ngữ văn lớp 12

Ông cho biết ông tự nguyện gia nhập Đảng Lao Động Việt Nam, nay là Đảng Cộng sản Việt Nam từ 1956 vì "yêu nước, hăng hái tham gia sự nghiệp giải phóng dân tộc".

"Từ nhiều năm qua, tôi nhận thấy Đảng ngày càng xa rời lý tưởng ban đầu của mình, 'tự diễn biến' thành một tổ chức chuyên quyền, phản dân hại nước. Tôi không thể còn đứng trong một tổ chức như vậy.

"Tôi vẫn tin ở tương lai của đất nước, nhất là ở lớp trẻ, vì không có lực lượng vô luân nào có thể ngăn trở dân tộc này quyết định vận mệnh của mình," lời kết của bài tuyên bố trên Facebook Nguyên Ngọc viết.

Nhà văn Nguyên Ngọc được biết với các tác phẩm như Đất nước đứng lên, Đường chúng ta đi, Rừng xà nu…

Trong cùng ngày, PGS. TS. Mạc Văn Trang thuộc Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam cũng tuyên bố tự ra khỏi đảng để ủng hộ ông Chu Hảo.

Ông cũng viết rằng "Từ năm 2000, tôi mới nhận rõ Đảng đã biến chất hoàn toàn, đảng viên ngày càng tha hóa, xã hội ngày càng xuống cấp, con người tồi tệ đi…

"Tôi noi gương những người giác ngộ, đi trước, cũng góp những ý kiến nhỏ bé của mình và vẫn hy vọng Đảng sẽ có đổi thay khôn khéo, không diễn ra bạo lực," vị nguyên Tổng biên tập Tạp chí Phát triển Giáo dục viết.

PGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam.
Image captionPGS. TS. Mạc Văn Trang có nhiều năm làm việc trong ngành tâm lý học và khoa học giáo dục ở Việt Nam.

"Nhưng việc Đảng làm to chuyện kỷ luật người trí thức như Chu Hảo là nhằm triệt tiêu giới tinh hoa của đất nước, những người nhiệt thành muốn thay đổi xã hội theo chiều hướng văn minh, đẩy họ về phía đối lập với Đảng.

"Tôi rời bỏ Đảng vì thất vọng với những gì Đảng đã và đang làm, bất chấp bao ý kiến đóng góp tâm huyết và trí tuệ của những người như Chu Hảo; bất chấp những tiếng kêu thảm thiết của biết bao người dân bị cướp bóc, đàn áp, bất công một cách oan ức, thảm khốc…,"

Đến sáng 27/10, thì một số tài khoản Facebook được cho là của Trung tá Trần Nam, Tiến sĩ Trần Thanh Tuấn và Kỹ sư Hoàng Tiến Cường, đăng hình thẻ Đảng và cũng tuyên bố rời khỏi Đảng để ủng hộ PGS. TS. Chu Hảo.

Một số người như Đỗ Thế Đăng thì viết là "bỏ sinh hoạt Đảng, bỏ đóng Đảng phí" từ lâu và "Nay chính thức tuyên bố! Từ bỏ và không có bất cứ liên quan nào đến tổ chức!"

Nguyên lãnh sự Việt Nam tại Genève từ năm 2008 đến 2012 Đặng Xương Hùng người bỏ Đảng hồi 2014 cũng lên tiếng ủng hộ trào lưu này.

Vì sao PGS.TS. Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật?

Hôm 25/10, Ủy ban Kiểm tra Trung ương của Đảng Cộng sản thông báo đề nghị xem xét, thi hành kỷ luật GS Chu Hảo, Giám đốc kiêm Tổng biên tập Nhà xuất bản Tri vì những 'vi phạm nghiêm trọng'.

Kết luận của UBKTTW viết: "Với cương vị là Giám đốc - Tổng biên tập, đồng chí Chu Hảo chịu trách nhiệm chính về việc Nhà xuất bản Tri thức xuất bản một số cuốn sách có nội dung trái với quan điểm, chủ trương, đường lối của Đảng, Nhà nước, vi phạm Luật Xuất bản, bị cơ quan chức năng xử lý, thu hồi và tiêu hủy".

"Từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, đồng chí đã vi phạm Quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước; đồng chí đã suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, 'tự diễn biến', 'tự chuyển hóa'. Vi phạm, khuyết điểm của đồng chí Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật".

Ông Chu Hảo cầm cuốn sách Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Image captionÔng Chu Hảo cầm cuốn sách "Dân chủ và Giáo dục' của tác giả John Dewey do Nhà xuất bản Tri thức phát hành

Tin này nhanh chóng được chia sẻ trên mạng xã hội.

Có người chia buồn với ông về tin này trong lúc những người khác chúc mừng ông đã 'về với nhân dân'.

Tên các cuốn sách được cho là 'nhạy cảm' được xuất bản bởi Nhà xuất bản Tri thức cũng được nhiều người nhắc đến.

Vì sao Cộng Sản Việt Nam suy mà chưa sụp?

Vì sao Đảng và chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam đã từng có lúc suy yếu đến tột cùng như thế mà không bị sụp đổ? 

Vì sao Đảng và chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam đã từng có lúc suy yếu đến tột cùng như thế mà không bị sụp đổ?

Thiện Ý

Trong những ngày qua, các cuộc xuống đường biểu tình của nhiều tầng lớp nhân dân Việt Nam chống dự luật “Đặc khu kinh tế” và luật “An ninh mạng” đã lan rộng đến nhiều thành phố trên cả nước, thu hút hàng ngàn người biến thành một cao trào toàn dân chống ngoại xâm Phương Bắc. Có người hỏi chúng tôi rằng liệu cao trào này có dẫn đến sự sụp đổ chế độ cộng sản tại Việt Nam hay không?. Chúng tôi đã trả lời rằng, sụp đổ thì chưa, dù đó là một tất yếu, nhưng các cuộc biểu tình mạnh mẽ, lan rộng của nhân dân là một trong nhiều dấu hiệu tiền sụp đổ của chế độ. Vì sao?


Từ lâu, chúng tôi đã có suy nghĩ để tìm cách trả lời cho câu hỏi “vì sao chế độ cộng sản Việt Nam suy mà chưa sụp và sẽ sụp đổ như thế nào”. Vì đó đã như là một tất yếu, sớm muộn chế độ phản dân, hại nước này sẽ phải sụp đổ mà thôi.

Trong tập tài liệu nghiên cứu lý luận “Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế Mới” (*) chúng tôi đã dùng nhiều trang sách lý giải chứng minh “Vì sao chế độ cực tả CHXHCNVN suy mà chưa sụp” (trang 262-326), nhưng “sẽ bị sụp đổ như thế nào?” (trang 326-349). Nay chúng tôi xin được nhắc lại một cách cô đọng như lời giải đáp cho những câu hỏi này.


I. VÌ SAO CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM SUY MÀ CHƯA SỤP?


Như quý độc giả đã biết, sau khi đế quốc đỏ Liên Xô sụp đổ kéo theo sự sụp đổ tan tành hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu vào cuối thập niên 80, đầu thập niên 90, nhiều người dự đoán rằng, cái gọi là chế độ “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam” tức chế độ nhất nguyên cộng sản chủ nghĩa, chắc chắn không thể tồn tại, sớm muộn cũng sẽ bị sụp đổ. Bởi vì, chỗ dựa lý luận là chủ nghĩa Mác- Lê và chỗ dựa thực tiễn là Liên Xô “Tổ quốc Xã hội Chủ nghĩa” và các nước xã hội chủ nghĩa Đông âu đã không còn. Đồng thời, vào thời điểm đó tình hình trong nước thì suy đồi toàn diện, nội bộ đảng Cộng sản Việt nam thì phân hóa cùng cực, chế độ thì mất lòng dân, kinh tế chỉ huy tập trung bao cấp thì đi từ thất bại này đến thất bại khác, đưa đất nước vào hàng ngũ năm nước nghèo đói nhất thế giới. Trong khi đó, về mặt đối ngoại thì bị Hoa Kỳ và cá nước đồng minh cấm vận; bị bao vây cô lập trên trường quốc tế vì chế độ vi phạm nhân quyền nghiêm trọng.


Thế nhưng đến nay, đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tồn tại trong một chế độ độc tài toàn trị dưới bảng hiệu “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”, người ta tự hỏi: Vì sao Đảng và chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam đã từng có lúc suy yếu đến tột cùng như thế mà không bị sụp đổ?


Theo nhận định của chúng tôi một cách tổng quát, Cộng đảng và chế độ độc tài tòan trị cộng sản Việt Nam, gọi tắt là Việt cộng đã suy tàn mà chưa sụp đổ là vì ba lý do chủ yếu:


1. Tương quan lực lượng giữa Việt cộng và các lực lượng chống cộng gọi chung là Việt quốc, không tương xứng.


2. Vì yêu cầu của thế chiến lược tòan cầu mới, hậu Chiến tranh lạnh, muốn triệt tiêu Việt cộng một cách hòa bình bằng sự chuyển hóa qua một quà trình thời gian, không dùng bạo lực lật đổ, thay thế.


3. Vì Hoa Kỳ và các cường quốc dân chủ muốn cải tạo Việt cộng thành công cụ chiến lược mới tại khu vực, nên không chủ trương lật đổ Việt Cộng để thay thế bằng Việt Quốc, và đã coi Việt cộng là “Đối tác”, không còn là “đối phương”; nên đã không hổ trợ cho các hoạt động lật đổ, mà chỉ coi và dùng Việt quốc như một lực lượng áp lực Việt cộng khi cần mà thôi.


4. Vì Trung cộng vẫn cột chặt Việt cộng trong “vòng Kimco Đỏ”, nên dù đa số đảng viên đảng CSVN “phản tỉnh” có muốn thoát ra để chuyển hóa chế độ theo lòng dân cũng khó.


Thật vậy, chẳng cần nói ra thì ai cũng thấy tương quan lực lượng không tương xứng giữa một bên là Việt cộng có ưu thế vì có lãnh thổ, chính quyền, quân đội và uy thế quốc tế với tư cách là một quốc gia, thành viên của Liên Hiệp Quốc và các tổ chức trong cộng đồng thế giới. Việt cộng dù đã áp đặt một chế độ độc tài tòan trị trái với ý nguyện của tòan dân, dùng bạo lực trấn áp nhân dân và tước đọat các quyền tự do dân chủ, nhân quyền, nhưng dưới sự thống trị độc quyền sắt máu của đảng Cộng sản Việt Nam, họ đã trấn áp được mọi sức phản khảng của nhân dân bằng bạo lực, ngay cả vào thời điểm chế độ Việt cộng suy yếu đến cùng cực.


Trong khi đó bên chống cộng chủ yếu là Việt quốc đã thất thế kể từ sau khi Việt cộng cưỡng chiếm được Miền Nam vào ngày 30-4-1975, không còn lãnh thổ, chính quyền, quân đội, mất tư thế của một quốc gia trên trường quốc tế. Thế nhưng, vì vẫn còn ý chí chống cộng và niềm tin tất thắng vào chính nghĩa quốc gia dân tộc dân chủ đối với ngụy nghĩa cộng sản phản quốc, phi dân tộc, phản dân chủ, nên vẫn tập hợp lại tại hải ngọai cũng như trong nước để tiếp tục công cuộc chống cộng cho đến hôm nay. Như vậy, chính niềm tin tất thắng vào chính nghĩa Quốc gia Dân tộc Dân chủ đã là động lực thúc đẩy ngườii Việt Quốc gia tiếp tục chống cộng, để thành đạt mục tiêu tối hậu: làm tiêu vong chế độ độc tài toàn trị cộng sản, dân chủ hóa đất nước, dù phải đấu tranh trong điều kiện tương quan lực lượng không tương xứng. Đây là sự chọn lựa đúng đắn, hữu ích và cần thiết cho tương lai Đất nước và Dân tộc Việt Nam.


Trên thực tế, sỡ dĩ Việt quốc đã mất cơ hội nhận chìm chế độ Việt cộng vào những thời điểm bị sa lầy trong những vũng lầy của những khó khăn chồng chất, tòan diện và sự phân hóa nội bộ Cộng đảng đến cùng cực, là vì lúc đó và cho đến bây giờ, phía chống cộng vẫn chưa kết hợp được trong một tổ chức chống cộng duy nhất, đòan kết thống nhất tại hải ngoại cũng như trong nước, để cùng thực hiện đấu tranh chống cộng theo một sách luợc chung có hiệu quả và hiệu quả có thể kiểm chứng được theo từng thời gian. Vì thế, vào những thời khoảng suy yếu cùng cực của đối phương, các lực lượng chống cộng đã không hội đủ sức nặng thừa đủ của tổ chức và sức mạnh áp đảo của quần chúng nhân dân để nhận chìm được Việt cộng trong vũng lầy của những khó khăn chồng chất. Nhờ đó Việt cộng đã tự cứu bằng thủ thuật “mềm nắn, dắn buông”, “lùi một bước siết hai bước”.


Trong hiện tại, với cao trào toàn dân xuống đường đã và đang đẩy VC vào một vũng lầy mới, nhiều người cho rằng chế độ độc tài đảng trị của Việt cộng có thể sụp đổ nay mai.


Nhưng theo nhận định của chúng tôi thì đây mới là một trong nhiều dấu hiệu tiền sụp đổ, mới chỉ là điều kiện cần mà vẫn thiếu điều kiện đủ. Điều kiện cần là lòng dân căm ghét chế độ đã biểu lộ ở cường độ cao và mức độ lan rộng trên cả nước. Nhưng chỉ là tự phát, chỉ là số đông ô hợp, thiếu điều kiện đủ là tính tổ chức và vai trò lãnh đạo của một hay nhiều tổ chức kết hợp để đẩy lên thành cao trào toàn dân chống chế độ, tạo ra được điều mà Vladimir Lenine lãnh tụ cộng đảng Bolsevick Nga nói là “Tình thế cách mạng chín muồi” như ở Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu tiền sụp đổ vào các năm cuối thập niên 80 đầu thập niên 90. Điều kiện đủ này chưa có được ở Việt Nam vì nội bộ đảng CSVN dù đa số đảng viên đã “phản tỉnh” muốn trở thành nhân tố lãnh đạo cao trào chống chế độ của nhân dân để chuyển đổi chế độ theo ý dân. Thế nhưng thiểu số cầm quyền phe Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng lại được sự hậu thuẫn vững chắc và mạnh mẽ của Trung cộng; trong khi phe đa số “phản tỉnh” thì chưa kết hợp được với các tổ chức chống cộng bên ngoài cũng như trong nước; nhất là chưa tìm được chỗ dựa ngoại bang nào vững chắc hơn Tàu cộng. Tỷ như Hoa Kỳ như nhiều người nghĩ đến và hy vọng như một cứu tinh. Thế nhưng hiện tại thì chưa có và có vẻ khó khăn. Vì nền tảng của chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ bao lâu nay vẫn là không can thiệp vào nội bộ các nước, trừ khi vì quyền lợi thiết thân của Hoa Kỳ. Thành ra, phe Ông Tổng Trọng, được Bắc Kinh hổ trợ, đã và đang tìm cách đối phó với cao trào xuống đường biểu tình của nhân dân bằng các thủ đoạn quen thuộc “lùi một bước” đối với nhân dân để thoát hiểm. Sau đó “tấn nhân dân” quyết liệt và tàn bạo hơn để trấn áp, trừng trị, tiêu diệt ý chí phản kháng của nhân dân. Tất nhiên, mọi nỗ lực này sẽ thất bại, vẫn không thể tiêu diệt được ý chí đấu tranh giành lại quyền làm chủ của nhân dân. Tất cả nỗ lực này chỉ có hiệu quả nhất thời, kéo dài thêm “tuổi thọ cho chế độ”, song “tử vong của chế độ đã là một tất yếu”. Vấn để chỉ còn là thời gian đến sớm hay muộn mà thôi. Vậy thì…


II. CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM SẼ BỊ TIÊU VONG NHƯ THẾ NÀO?


Đến đây thì ai cũng có thể tự trả lời cho câu hỏi vì sao Việt cộng có những lúc suy yếu đến cùng cực mà vẫn không sụp đổ. Đồng thời cũng có thể khẳng định rằng chế độ độc tài toàn trị CSVN chắc chắn sớm muộc sẽ phải tiêu vong. Nó đã và đang bị tiêu vong về mặt bản thể, tiêu vong tịnh tiễn một cách hòa bình do tác động của những lực đẩy, lực xoay từ nhiều hướng cùng chiều về phía dân chủ.


Trong đó có lực đấu tranh của “Việt cộng phản tỉnh” và “Việt quốc thức tỉnh”, để hình thành chế độ dân chủ nhất nguyên dân tộc ở cuối quá trình chuyển đổi. Đây cũng chính là mục tiêu tối hậu của cuộc trường kỳ chống cộng trong nhiều thập niên qua của người Việt quốc gia hay là người Việt Nam không cộng sản trong cũng như ngòai nước. Và như thế ai sẽ là kẻ chiến thắng sau cùng trong cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc – Cộng kéo dài trong nhiều thập niên qua, hẳn đã rõ.


III. KẾT LUẬN


Hơn ai hết, Việt cộng cũng biết rõ chiều hướng mới “không thể đảo ngược” là Việt Nam nhất định đi đến dân chủ, song ngoài miệng vẫn hô hoán đây là “Âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch”, nhưng chân thì vẫn phải chậy theo diễn biến hoà bình này. Vì một phần là không cưỡng lại được hấp lực của quyền và lợi cá nhân, gia đình do “diễn biến hòa bình” trong “môi trường mật ngọt kinh tế thị trường” đem lại cho bản thân và gia đình các đảng viên CS; phần khác là vì chiều hướng này xem ra vẫn có lợi cho tập đoàn thống trị là các cán bộ đảng viên cộng sản trong hiện tại cũng như tương lai nếu biết thức thời để “hạ cánh an toàn”.


Chính diễn biến hòa bình đã dẫn đến thực tế hiện nay cái gọi là “Đảng Cộng Sản Việt Nam” và chế độ “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” đã thực sự tiêu vong về mặt bản thể (mục tiêu và lý tưởng cộng sản không còn) chỉ còn tồn tại tính tổ chức cao của một đảng cộng sản và kỹ thuật sắt máu cộng sản để trấn áp nhân dân, bảo vệ ưu quyền đặc lợi cho một tập đoàn thống trị độc tôn và độc quyền chỉ để níu kéo thêm thời gian tồn tại mà thôi.

Thiện Ý


Houston, ngày 4-7-2018


Thời kỳ sùng bái lãnh tụ đã bắt đầu

Phạm Trần (Danlambao) - Trước và sau ngày Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng được Quốc hội trao thêm chức Chủ tịch nước Việt Nam trong cuộc bỏ phiếu kín ngày 23/10/2018, một làn sóng sùng bái lãnh tụ đã lan tràn trên báo đài nhà nước, nhưng không phải của dân, do dân và vì dân mà từ cửa miệng những công thần của chế độ.

Ông Trọng được 476 trên tổng số 477, hay 99,79% Đại biểu Quốc hội tín nhiệm, nhưng ông vẫn bị 1 phiếu chống, hay bằng 0,29% tổng số đại biểu có mặt. Vì là cuộc bỏ phiếu bấm nút kín nên danh tính người không thuận sẽ bí mật cho đến khi chính người này công khai.

Đây là một việc bất thường vì vào ngày 03/10 (2018), ông Trọng đã được Ban Chấp hành Trung ương đảng họp kỳ 8 đồng ý 100% suy cử ông vào ghế Chủ tịch nước, thay ông Trần Đại Quang đã từ trần ngày 21/09/2018.

Ban Chấp hành Trung ương đảng, khóa XII gồm 178 Ủy viên chính thức và 20 Ủy viên dự khuyết.

Trong diễn văn nhận chức, ông Trọng kêu gọi các cấp "phối hợp chặt chẽ, đoàn kết thống nhất cao", đồng thời hứa “sẽ cố gắng hết sức mình, nỗ lực phấn đấu để thực hiện các chức năng, nhiệm vụ.”

Ông Nguyễn Phú Trọng đã khéo léo khi tỏ ra khiêm tốn trước ống kính truyền hình trực tiếp: "Tôi xin thưa thật rằng, tôi vừa mừng, vừa lo. Mừng là vì được Quốc hội, được nhân dân tin cậy, yêu mến giao nhiệm vụ. Lo là làm thế nào để hoàn thành được thật tốt trách nhiệm của mình."

"Vì sao?", ông giải thích, "Bởi vì 3 lý do: Một là tình hình đất nước bên cạnh mặt thuận lợi là cơ bản cũng đang có không ít khó khăn, thách thức, đặt ra nhiều vấn đề phải giải quyết. Tôi đã nhiều lần nhấn mạnh: Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực và vị thế như ngày nay; nhưng đất nước cũng đang đứng trước những khó khăn rất lớn, tình hình thế giới diễn biến không thể lường hết được; chúng ta vui mừng với những thành tựu, kết quả to lớn nhưng tuyệt nhiên không được chủ quan, tự mãn, không được quá say sưa với thắng lợi, ngủ quên trên vòng nguyệt quế. Hai là hiện nay cùng với giữ chức Chủ tịch nước, tôi vẫn đang gánh chức Tổng Bí thư của Đảng, công việc rất nhiều, lại đang phải chuẩn bị cho Đại hội lần thứ XIII của Đảng. Ba là trình độ, năng lực, sự hiểu biết của tôi có hạn, tuổi tác lại đã lớn. Bác Hồ đã từng nói, khi người ta tuổi tác càng cao thì sức khỏe càng thấp; điều đó cũng không có gì lạ."

Quả đúng như ông dự đoán. Nhiệm kỳ Tổng Bí thư đảng và Chủ tịch nước sẽ kết thúc cùng năm 2021, khoảng tháng Giêng, theo nhiệm kỳ 5 năm kể từ năm 2016. Như vậy là ông chỉ còn 2 năm rưỡi nữa thôi, ngoại trừ ông lại theo gương lãnh đạo Tập Cận Bình của nước láng giềng “vừa là đồng chí vừa là anh em” Trung Cộng, người đã đạo diễn thành công Quốc hội bỏ phiếu hồi tháng 03/2018 không hạn chế nhiệm kỳ Chủ tịch nước để họ Tập có thể ngồi lại cho đến khi chết hay không muốn tiếp tục nữa. 

Nhưng nếu ông Trọng muốn ngồi lại ở tuổi 77 vào năm 2021 thì ông cũng phải vận động để thay Điều lệ đảng, vì đảng không cho phép ông được giữ chức Tổng Bí thư quá 2 nhiệm kỳ. Vì vậy việc ông dấn thân gánh thêm chức Chủ tịch nước cũng là do ông quyết định cả. Nhân dân không được ai cho phép can dự vào việc tầy đình này. Có chăng là do Bộ Chính trị 17 người, do ông đứng đầu đã ngồi lại trao đổi với nhau rồi đưa ra Hội nghị Trung ương 8 biểu quyết cho có thêm sức mạnh đồng thuận gọi hoa mỹ là theo “ý đảng”. 

Kế đến là bước “hợp lòng dân” cho vẻ dân chủ thì có Quốc hội, cũng là của đảng, bỏ phiếu đề cử cho đúng quy định của Hiến pháp.

Mọi chuyện giản dị chỉ có thế, vì Việt Nam chỉ có một đảng Cộng sản duy nhất cầm quyền nên các màn trình diễn cho dù có ngoạn mục cách mấy thì cũng chỉ một mình một chợ, hay tự biên tự diễn mà thôi.

Nhưng nếu nói việc ông Trọng đắc cử Chủ tịch nước là “hợp lòng dân”, hay là “lựa chọn của lịch sử” thì có chủ quan quá trớn không?

Bởi lẽ lấy thước nào hay bằng chứng nào mà dám nói là “hợp lòng dân”, hay lịch sử nào đã chọn ông Trọng ngồi vào chiếc ghế của ông Hồ Chí Minh từ năm 1951 đến 1969?

Lòng dân ở đâu?

Trước hết, nhân dân không hề được hỏi ý kiến, dù trực tiếp hay gián tiếp bằng bất cứ phương pháp nào trong việc ông Nguyễn Phú Trọng giữ luôn chức Chủ tịch nước.

Nhưng báo đài nhà nước lại cứ thi đua viết, nói sa sả ngày đêm rằng: "Việc đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được Quốc hội nhất trí bầu giữ chức Chủ tịch nước là thể hiện đáp ứng nguyện vọng, lòng tin của toàn Đảng, toàn dân ta." (báo Công an nhân dân, CAND, ngày 24/10/2018)

Còn ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, nguyên Trưởng Ban Bảo vệ Chính trị nội bộ Đảng thì đã hoan hỷ nói với VietTimes: "Tôi không ngạc nhiên, bởi đó là “ý Đảng, lòng Dân” ….Còn ý Đảng? Ngày hôm nay (22/10/2018) Trung ương, với 100% ủy viên Trung ương, đại diện cho toàn Đảng, thống nhất giới thiệu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu vào vị trí Chủ tịch nước. Có thể nói Trung ương chưa bao giờ thống nhất cao như thế.

Còn lòng dân thì chúng ta thấy rồi: uy tín của đồng chí Nguyễn Phú Trọng ngày càng cao trong nhân dân. Nhân dân tin tưởng vào công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng của Đảng ta, đứng đầu là đồng chí Tổng Bí thư. Công cuộc phòng chống tham nhũng còn hết sức cam go, nhưng bước đầu đã đạt được những kết quả to lớn làm cho người dân ngày càng tin vào Đảng."

Báo Dân Trí cũng phù họa theo rằng: "Hai nhiệm kỳ liên tiếp trên cương vị lãnh đạo cao nhất của Đảng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng dành nhiều tâm sức cho cuộc chiến chống nạn tham nhũng. Đồng thời đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch nước trong thời điểm lịch sử, Tổng Bí thư quyết tâm tạo chuyển biến mới, quyết liệt hơn trên mặt trận này." (Dân Trí, 23/10/018)

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Ngọc Phương, tỉnh Quảng Bình nhanh nhẩu nói với báo Đảng CSVN: "Thời gian qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để lại nhiều dấu ấn lớn, được nhân dân cả nước tin tưởng, đặc biệt là trong công tác xây dựng chỉnh đốn Đảng, phòng, chống tham nhũng, tiêu cực. Việc Quốc hội bầu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng giữ chức vụ Chủ tịch nước là vấn đề mà cử tri và các đại biểu rất quan tâm và mong mỏi".

Đến phiên Ủy viên thường trực Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Ninh Bình, Ông Đinh Trường Sơn còn hồ hởi hơn khi cho rằng: "Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là người được cán bộ, đảng viên và các tầng lớp nhân dân đánh giá cao về uy tín, sự trong sạch, hết lòng hết sức phục vụ nhân dân." (báo ĐCSVN, 23/10/018)

Tạp chí Xây dựng Đảng, thì viết trong số đề ngày 7/10/2018: "Việc BCH Trung ương Đảng đề cử Tổng Bí thư đồng thời làm Chủ tịch nước là quyết định được đồng thuận cao trong Đảng và xã hội. Vì sao vậy?

Bởi đây là sự thể hiện cụ thể việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng. Tổng Bí thư thực hiện quyền hạn và nhiệm vụ của người đứng đầu BCH Trung ương Đảng, đồng thời thực hiện quyền hạn và nhiệm vụ của người đứng đầu Nhà nước. Tổng Bí thư là người lãnh đạo quá trình đề ra các nghị quyết của Đảng và đồng thời trực tiếp lãnh đạo quá trình tổ chức thực hiện có kết quả các nghị quyết đó. Từ khâu ban hành đến tổ chức thực hiện do một người đảm nhận sẽ nhanh hơn, đồng bộ, linh hoạt, kịp thời hơn, tạo sự thống nhất giữa chủ trương, nghị quyết với tổ chức thực hiện, nâng cao vai trò, hiệu lực lãnh đạo của Đảng, hiệu quả trong quản lý đất nước, phục vụ nhân dân của Nhà nước."

Như thế thì có phải đã tập trung quyền lực vào một người không, dù ông Trọng không muốn coi ông là người “kiêm nhiệm”, hay là “nhất thể hóa” như nhiều chuyên gia Hiến pháp đã gọi quyết định của đảng CSVN.

Đến phiên ông Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tư lệnh Quân khu IV, cũng muốn lấy điểm trên báo Giáo dục Việt Nam ngày 24/10/2018, khi nói rằng: "Tôi cũng như những cán bộ lão thành khác và nhân dân luôn tin tưởng tuyệt đối ở đồng chí. Chúng tôi tin tưởng đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ tạo nên nhiều kỳ tích mới, đưa đất nước bước vào những trang sử sáng ngời trong kỷ nguyên mới."

Nhưng ai đã cho phép ông Thước dám cả gan vơ đũa cả nằm như thế? Ông có nên nói thêm cho thiên hạ biết đã có bao nhiêu “cán bộ lãnh thành” và “nhân dân” đã đồng ý cho ông nói thay họ, hay ông đã nổi hứng muốn được bổng lộc gì chăng?

Lịch sử nào - ai viết?

Bên cạnh những chữ nghĩa đã bị các công thần đảng và nhà nước tự ý nhét vào mồm dân, Tác giả Ngô Đức Hành của báo Pháp Luật o­nline, trong bài viết ngày 22/10/2018 đã lẻo mép gán ghép lịch sử vào trường hợp ông Trọng: "Việc Tổng Bí thư đồng thời làm Chủ tịch nước là việc không lạ với mỗi người Việt Nam. Từ ngày năm 11/2/1951 đến ngày 19/2/1951, Đại hội lần thứ II của Đảng đã bầu Chủ tịch nước Hồ Chí Minh làm Chủ tịch Đảng. Người làm song trùng hai nhiệm vụ từ 1951 đến khi mất năm 1969. Sự kiện tháng 2/1951 lại được tiếp nối, tái hiện trong Hội nghị TƯ 8 khóa XII vừa diễn ra đầu tháng 10/2018. Đó là sự kiện có tính quy luật của lịch sử. Ngày hôm nay là sự tiếp nối tự nhiên và là kết quả phát triển tất yếu của ngày hôm qua.

Việc Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được TƯ giới thiệu để Quốc hội bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước không chỉ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ cách mạng, kỳ vọng của Đảng, của nhân dân mà còn ghi nhận sự trưởng thành của Đảng trước trọng trách lãnh đạo dẫn dắt đất nước bước sang thời kỳ mới của công cuộc đổi mới toàn diện, đồng bộ. Đó cũng là tiếng vọng của lịch sử, là thách thức của lịch sử tương lai. Nói một cách khái quát, lịch sử đã lựa chọn, nhân dân đã lựa chọn."

Nhưng có thật người ký tên Ngô Đức Hành không phải là Nhà báo Nhị Lê, Phó Tổng Biên tập của Tạp chí Cộng sản, hay có chuyện copy bài của nhau trong vụ này?

Bởi vì, ngày 07/10/2018, báo điện tử Zing.VN đã phổ biến bài phỏng vấn ông Nhị Lê do hai Phóng viên Nguyễn Hưng và Ngọc Tân thực hiện, trong đó có những đoạn y chang như trong bài của Ngô Đức Hành.

Zing.VN viết: "Nhà báo Nhị Lê, Phó tổng biên tập Tạp chí Cộng sản, chia sẻ với Zing.vn về việc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được Ban Chấp hành Trung ương thống nhất giới thiệu để Quốc hội bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước tại kỳ họp thứ 6, Quốc hội khoá XIV khai mạc vào ngày 22/10 tới đây.

Theo ông, việc Tổng bí thư đồng thời làm Chủ tịch nước là việc không lạ với chúng ta, trong lịch sử đã thấy rồi. Từ ngày 11 đến 19/2/1951, Đại hội lần thứ II của Đảng đã bầu Chủ tịch nước Hồ Chí Minh làm Chủ tịch Đảng. Người làm song trùng hai nhiệm vụ từ 1951 đến khi mất…."

- Theo ông, tại sao vấn đề Tổng bí thư làm Chủ tịch nước đã được đặt ra từ lâu nhưng bây giờ mới thực hiện?

"- Mới đây, ngày 3/10, sự kiện tháng 2/1951 lại được tiếp nối, tái hiện trong Hội nghị Trung ương 8 khóa XII. Tôi gọi đó là sự kiện có tính quy luật của lịch sử, sau suýt soát nửa thế kỷ. Ngày hôm nay là sự tiếp nối tự nhiên và là kết quả phát triển tất yếu của ngày hôm qua.

Việc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được Ban chấp hành Trung ương giới thiệu ứng cử chức danh Chủ tịch nước không chỉ đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ cách mạng, kỳ vọng của Đảng, của nhân dân mà còn ghi nhận sự trưởng thành của Đảng trước trọng trách lãnh đạo dẫn dắt đất nước bước sang thời kỳ mới của công cuộc đổi mới toàn diện, đồng bộ. Đó cũng là tiếng vọng của lịch sử, là thách thức của lịch sử tương lai.

Nói một cách khái quát, lịch sử đã lựa chọn, nhân dân đã lựa chọn.”

Dù ai đạo văn của ai chăng nữa thì cũng toàn là ngôn ngữ thuộc loại phấn khởi và hồ hởi của thời đại kim tiền ở Việt Nam ngày nay. Việc diễn lại màn kịch một người làm hai việc là chuyện có gì đặc biệt đâu mà phải tô son vẽ phấn cho tốn phí tiền dân?

Vô số báo đài ở Việt Nam đã ca tụng công lao chống tham nhũng của ông Trọng, nhưng hãy đọc những lời ai oán của Đại biểu Quốc hội Thành phố Hà Nội- thượng tướng Nguyễn Văn Được đã bày tỏ bức xúc tại phiên thảo luận tổ (tại Quốc hội) sáng 24-10-2018: "Nhiều cán bộ cấp bậc thấp hơn tôi mà nhà cửa, rồi biệt thự bề thế. Tiền đâu ra mà lắm thế?". (báo Tuổi Trẻ o­nline, ngày 24/10/2018)

Báo TTO viết tiếp: "Tướng Được cho rằng thời gian qua nhiều vụ việc lớn được đưa ra xét xử, nhiều cán bộ dính líu đến tiêu cực được xử lý nghiêm minh nhưng ông có cảm giác như vẫn chưa "sờ trúng gáy" những đối tượng tham nhũng tầm cỡ.

Rồi việc quản lý cán bộ hiện nay lỏng lẻo, chưa nói đến cán bộ từ tỉnh trở lên mà ngay cả cán bộ xã, cấp phòng cũng xảy ra nhiều trường hợp tham nhũng hàng chục tỉ đồng…Vừa qua chúng ta đã "sờ" nhiều rồi nhưng có vẻ như cái gáy chính của tham nhũng, những đối tượng lấy của dân nhiều thì lại chưa bị sờ trúng. Tôi nói thật có nhiều thằng nó cấp bậc thấp hơn tôi nhiều bậc, nhưng nhà cửa nó thì to bề thế. Tiền lấy đâu ra mà lắm thế? Nó ăn, xơi của dân rất nhiều."

Như vậy thì cái lò chống tham nhũng của ông tân Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng đã đủ sức nóng để đốt củi khô chưa, vội chi mơ đến củi tươi như ông từng khoe với dân?

Nhưng trước mắt, ai cũng muốn chờ xem một người có nhiều quyền lực như ông có thể cứu ngư dân Việt Nam khỏi các cuộc đàn áp, tấn công và đâm chìm tầu dã man của bọn thảo khấu Trung Cộng ở Biển Đông hay không? Hay ông cũng chỉ là con hổ giấy trước nanh vuốt của Tập Cận Bình, và sẽ chẳng đòi được tấc biển nào ở Hoàng Sa và một phần Trương Sa như từ bấy lâu nay?

Người ta chỉ sợ rằng, khi được tâng bốc lên tận mây xanh và nghe nịnh hót đầy tai như đã diễn ra trong thời gian qua thì ông sẽ “ngủ quên trên vòng nguyệt quế”, như ông đã cảnh giác trong diễn văn nhận chức chiều ngày 23/10/2018. -/-

(10/018)

danlambaovn.blogspot.com

Vì sao nhiều đảng viên bỏ đảng?

Công luận tại Việt Nam trong tuần đầu tháng 12 xôn xao về việc công khai từ từ bỏ đảng Cộng sản của các ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng và bác sĩ Nguyễn Đắc Diên tại Sài Gòn.

Trước đó có một số người từng thực hiện biện pháp tương tự; tuy nhiên số này vẫn còn là thiểu số trong chừng hơn ba triệu đảng viên tại Việt Nam.

Lời nói không đi đôi với việc làm

Danh sách những đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức công khai làm đơn ra khỏi đảng, hồi tháng 7 vừa qua lại có thêm một tên mới là ông Nguyễn Thái Sơn.

Trong đơn ra khỏi đảng, ông này nêu rõ ‘Có thể nào một cán bộ, đảng viên suốt đời gương mẫu, cần cù, chịu khó làm việc, tin tưởng vào pháp luật và hệ thống chính quyền của nhà nước đấu tranh bảo vệ lẽ phải lại trở thành thảm họa’.

Ông Nguyễn Thái Sơn năm nay đã 70 tuổi cho biết lý do khiến ông phải đi đến quyết định ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam:

Lý do chính là lời nói không đi đôi với việc làm, chính sách, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết của Đảng không được thực hiện. 
-Ô. Nguyễn Thái Sơn

“Lý do chính là lời nói không đi đôi với việc làm, chính sách, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết của Đảng không được thực hiện. Thứ hai nhiều vấn đề bất bình trong xã hội do chủ trương, đường lối không đi đôi với thực hành nên gây cho tôi những thảm họa. Vụ việc của tôi báo chí đã đăng rất nhiều, và nhiều cơ quan pháp luật cũng xác nhận chuyện này là chuyện vi phạm luật pháp, nhưng cuối cùng họ cũng làm tầm bậy, tầm bạ. Chính vì thế tôi cũng báo cáo lên trong chi bộ vụ việc này không làm đến nơi đến chốn thì Đảng cũng chẳng có việc gì nữa nên tôi xin nghỉ sinh hoạt đảng, vì sinh hoạt đảng như thế là hình thức, là vớ vẩn thôi.

Qua chuyện tôi đi khiếu kiện cũng gặp trong xã hội nhiều chuyện cũng rất bức xúc. Nhiều người cũng rất khổ sở. Ngay cả chúng tôi là người có học, có hành, đọc báo, đọc luật và có thể hiểu; còn nhiều người dân quá cực khổ không có điều kiện đọc nên không hiểu nhiều. Nhiều người cũng không có tài liệu bằng chứng, mất thời giờ cho chuyện ấy mà không giải quyết được. Vấn đề của chúng tôi làm rất chính đại, quang minh, đàng hoàng; đấu tranh có tổ chức mà họ còn làm bậy như thế thì những người không có điều kiện như chúng tôi họ khổ như thế nào!

Thực chất vấn đề tôi xin ra đảng là đấu tranh cho một xã hội bình đẳng, công minh. Tôi đã gửi trên 4.000 đơn đến các cơ quan bảo vệ pháp luật, các cơ quan quốc hội, chính phủ mà họ không giải quyết thì trách nhiệm của họ ở đâu, làm gì?

Liên quan đơn (xin ra đảng) vừa rồi tôi cũng muốn dư luận của xã hội, kể cả dư luận quốc tế vì đây là chân lý - lẽ phải mà; trắng đen phải phân minh thì xã hội mới phát triển lành mạnh được. Nếu tình hình thế này kéo dài thì đất nước sẽ trở nên tồi tệ, con người sẽ trở nên rất xấu.”

Khó tìm người cùng chí hướng

Một đảng viên trẻ công khai từ bỏ lý tưởng cộng sản được nhiều người biết đến là anh Nguyễn Chí Đức. Sau một năm ra khỏi đảng, anh có bài viết mang tựa ‘Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Cộng sản’.

Các Đại biểu đang biểu quyết tại Đại hội đảng XI hôm 17-01-2011. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam.
Các Đại biểu đang biểu quyết tại Đại hội đảng XI hôm 17-01-2011. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam. Photo: RFA

Trong bài anh có câu ‘Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo, gạo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa - nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng.’

Anh Nguyễn Chí Đức cho biết:

“Khó tìm người mong muốn và người mình mong muốn. Bản thân công an địa phương họ cũng tìm cách ngăn trở chuyện những người như tôi tụ lại thành một điểm nào đấy. Vừa rồi tôi có tìm đến những người đảng viên có suy nghĩ không tin vào đảng, và tôi đánh bài ngửa với họ mời bác, mời anh có uy tín làm hội trưởng (từ rất khiêm tốn, không nói là đảng trưởng) quy tụ những người như tôi, nhưng nhiều người không dám. Thực tế như ông Lê Hiếu Đằng, ông đã dám bỏ đảng đâu. Nếu ông bỏ đảng tôi sẽ đến ngay để bàn, hoặc tôi với góc độ người thế hệ sau để ‘một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao’. Tôi đã bỏ rồi, tôi cần những người dám đoạn tuyệt và ly dị tổ chức cộng sản thì mới tin nhau được. Chỉ tin nhau qua hành động, chứ không thể qua những lời nói trên mạng. Cũng như trong chuyện tình cảm, phải ly dị mới có thể tìm người khác, đối phương mới yên tâm hơn.”

Bản thân ông Nguyễn Thái Sơn vì tố cáo tham nhũng và việc bảo kê, bao che cho hành vi phạm pháp mà theo ông là tội ác, nên bản thân ông bị trù dập, trả thù. Ông cho biết cũng khá đơn độc, khó tìm được người đồng cảm lên tiếng bênh vực ông:

“Ở Việt Nam có những người cũng biết đó là sự thật, nhưng không dám can thiệp vì họ sợ liên lụy đến vấn đề này, vấn đề khác. Ở Việt Nam mà làm được điều đó là có nghị lực phi thường rồi. Bình thường họ sợ nhiều vấn đề phức tạp nên không dám làm. Thứ hai xã hội không có trách nhiệm nên nhiều người cũng bàng quang trong vấn đề này.”

Bất hạnh của dân tộc?

Khó tìm người mong muốn và người mình mong muốn. Bản thân công an địa phương họ cũng tìm cách ngăn trở chuyện những người như tôi tụ lại thành một điểm nào đấy. 
-Anh Nguyễn Chí Đức

Anh Nguyễn Chí Đức còn viết thêm rằng ‘Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết .”

Theo anh Nguyễn Chí Đức thì đó là nỗi bất hạnh cho dân tộc Việt Nam:

“Bản thân người cộng sản đi đầu độc người khác nhưng chính họ cũng bị đầu độc. Bản thân những người mới vào đảng ai cũng đầy nhiệt huyết, thông minh, có chí khí; nhưng vào tổ chức này nó làm cho người ta phải nói dối, rồi phải luồn cúi; nhất là trong xã hội bây giờ muốn lên chức trưởng, phó phòng phải biết nịnh bợ rồi, phải biết ‘thượng đội, hạ đạp’, phải biết dùng tiền để lên chức cao hơn. Đó là cấp thấp nhất, cấp càng cao thì tha hóa càng cao. Mà đã tha hóa cao đến mức vào Quốc hội rồi mà bỏ đảng thì họ khui ra đầy ‘phốt’ ngay. Thời bây giờ nói thật những người phản tỉnh ở cấp cao cũng chả tốt đẹp gì đâu, hiếm lắm. Thời chống Pháp thì nhiều, vì đó là thời các tiền bối cộng sản phần lớn họ trong sạch, có lý tưởng; nên khi họ phản tỉnh thì họ đa số được mọi người tín nhiệm, lắng nghe ví dụ như ông Trần Độ, hay Hoàng Minh Chính, Trần Xuân Bách. Những người đó, thời chưa có Internet, tôi nghe bố mẹ, hàng xóm bàn tán cả tuần về những người đó.”

Người cựu đảng viên Nguyễn Thái Sơn mới ra khỏi đảng từ hồi tháng 7 thì cho rằng những người bị oan ức cùng cảnh ngộ như ông không có được một chỗ dựa nào tại đất nước Việt Nam:

“Vấn đề ở Việt Nam hiện tại không có chỗ dựa nào cho những người thẳng thắn đấu tranh như thế.”

Trong bài viết sau một năm từ bỏ Cộng sản, anh Nguyễn Chí Đức trích lại lời nói của cố tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu ‘Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm’. Đó là một trong ba cảnh tỉnh chân thành mà anh Nguyễn Chí Đức đưa ra.

Cựu Thượng Úy CSVN Lê Văn Thương phát trực tiếp “livestream” sáng Chủ Nhật, 26 


Jul 24, 2017 - Uploaded by Trò Chuyện Đêm Khuya
Hồi Ký Tôi Bỏ Đảng #1 của Hoàng Hữu Quýnh - Trò Chuyện Đêm Khuya - Đọc Truyện Đêm Khuya ♪ Nghe Full: https://goo.gl ...

Tôi Bỏ Đảng Phần 2 - YouTube

Oct 27, 2010 - Uploaded by ViViHue1
Audio hồi ký Tôi Bỏ Đảng của tác giả Hoàng Hữu Quýnh. Tác giả đã tập kết ra bắc sau 25 năm lầm đường lạc lối hoạt động cho chế độ ...
Hồi Ký Tôi Bỏ Đảng #2 End của Hoàng Hữu Quýnh - Trò Chuyện Đêm Khuya - Đọc Truyện Đêm Khuya ♪ Nghe Full: https ...

Oct 27, 2010 - Uploaded by ViViHue1
Audio hồi ký Tôi Bỏ Đảng của tác giả Hoàng Hữu Quýnh. Tác giả đã tập kết ra bắc sau 25 năm lầm đường lạc lối hoạt động cho chế độ ...
Oct 27, 2010 - Uploaded by ViViHue1
Audio hồi ký Tôi Bỏ Đảng của tác giả Hoàng Hữu Quýnh. Tác giả đã tập kết ra bắc sau 25 năm lầm đường lạc lối hoạt động cho chế độ ...

Cựu sĩ quan CSVN bỏ đảng, bị vu ‘Âm mưu lật đổ chính quyền’

QUẢNG NGÃI  (NV) – Một sĩ quan quân đội CSVN từng bỏ đảng, bỏ quân đội về nhà sống với nghề thợ mộc có thể đối diện với án tù rất nặng nếu bị áp đặt tội “Âm mưu lật đổ” chế độ Hà Nội.

Sáng Chủ Nhật, 26 Tháng Tám, 2018, ông Lê Văn Thương, một người đang sống với nghề mộc và buôn bán bàn ghế, đồ chạm trổ, lên facebook phát trực tiếp “livestream” khoảng hơn 13 phút cho biết ông đã bị công an thành phố Quảng Ngãi bắt thẩm vấn suốt cả ngày Thứ Bảy. Ngày trước đó ông cũng đã bị “làm việc” suốt ngày về những nội dung ông trình bày trực tiếp (livestream) trên trang facebook cá nhân với biệt danh Lê Thương.

Ông từng là thượng úy ngành pháo binh trong quân đội CSVN với chức vụ đại đội phó. Video clip phát trực tiếp có tới hơn 13,000 người xem, với hơn 700 người chia sẻ và hơn 900 bình luận.

Ông cho hay sáng ngày Thứ Hai, 27 Tháng Tám, 2018, ông phải “làm việc” tiếp tục với công an thành phố Quảng Ngãi và ông nói bị vu cho tội “Âm mưu lật đổ chính quyền” nên rất có thể ông không được trở về nhà. Sau ngày “làm việc” hôm 24 Tháng Tám, về nhà, ông cho biết trên Facebook là “một số vấn đề đặt ra là họ làm việc với mình về vấn đề âm mưu lật đổ chính quyền.”

Trong phần livestream phát hôm Chủ Nhật, ông Lê Văn Thương nói chuyện với mọi người khi mặc quân phục. Ông giải thích với một hai người gọi ông là “phản động” và rủa ông “đi chết đi,” trong số hàng trăm người ủng hộ ông, về thế nào là phản động. Ông cũng không phủ nhận ông là “phản động” nếu nhìn theo vòng xoay của “bánh xe lịch sử.”

Lê Văn Thương là một số ít ỏi sĩ quan CSVN được dư luận biết đến khi bỏ đảng, bỏ quân ngũ, vì thấy chế độ họ phục vụ đi ngược lại lợi ích quốc gia dân tộc.

Trong phần livestream ông xác nhận ông sẽ chống Trung Cộng đến hơi thở cuối cùng nếu dân tộc đó xâm phạm chủ quyền đất nước Việt Nam.

Bị chế độ gán ghép cho tội “Âm mưu lật đổ,” ông khẳng định ông là người yêu nước và tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ trên quê hương. (TN)

Bỏ đảng hay bảng đỏ

Trời sinh Trọng Lú đầu bò
Lại sinh thêm gã đầu lừa Tương Lai
2 thằng đầu bạc bất tài
Đang làm trò khỉ nhập vai diễn tuồng


Tử lộ tên của con đường
Xã Hội Chủ Nghĩa bất lương độc tài
Bò , lừa giờ lại rẽ hai
Một thằng húc tới, một thằng tháo lui

Tương Lai bỏ đảng thụt lùi
Chui hang Pắt Bó , sợ mình thế cô
Mượn oai râu lão cáo Hồ
Ôm đảng Lao Động tung hô láo lừa

Trọng Lú đâu phải tay vừa
Lù đù diện mạo nhưng thừa khả năng
Cứ xem vụ Trịnh Xuân Thanh
Coi chừng $ồng chí Tương Lai qui hàng

Bè lũ đảng Vẹm Hán(g) gian
Hậu trường bôi mặt sẵn sàng đá nhau
Hoan hô cái ghế chư hầu
Thằng nào cao thủ được Tàu ban khen
Cục xương Tập thưởng đi kèm
Việt Nam toàn tập tắt đèn… "the end"

9/9/2017

Babui  danlambao@blog


Bỏ Đảng, bỏ Đoàn sẽ thành phong trào
Đoàn viênBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionViệt Nam hiện có hàng triệu đoàn viên thanh niên cộng sản

Việc có thêm các bạn trẻ tuyên bố 'bỏ đảng' 'bỏ đoàn' làm dấy lên câu hỏi liệu đây có trở thành một phong trào lan rộng hay không?

Người trẻ 'bỏ đảng'

Chỉ vài ngày sau khi GS Chu Hảo bị kỷ luật hôm 25/10, tới nay đã có gần 20 người tuyên bố 'bỏ Đảng', theo danh sách được cập nhật liên tục trên mạng xã hội.

Ngày 27/10, GS Chu Hảo công bố thư trên mạng xã hội nói bản thân ông nay cũng "từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam" để đi theo con đường Khai Sáng của Phan Châu Trinh.

Trong số những người tuyên bố bỏ đảng cùng GS Chu Hảo, có người là nhà văn, có người là quân nhân, có người từng làm trong bộ máy chính quyền nhà nước. Đại đa số đã về hưu. Tuy nhiên cũng có một số người trong độ tuổi 25 đến ngoài 40.

Một trong số đó là trường hợp của Nguyễn Hữu Hiếu, sinh năm 1990.

Việt NamBản quyền hình ảnhNHH
Image captionNguyễn Hữu Hiếu thời còn trong quân ngũ

Trả lời BBC ngày 27/10, ông Hiếu cho biết từng là quân nhân và là đảng viên. Tuy nhiên có nhiều sự kiện xảy ra khiến ông thay đổi tư tưởng, và quyết định ra khỏi đảng từ tháng 3/2018. Sau vụ GS Chu Hảo, ông Hiếu quyết định công bố việc này.

"Từ năm 2014, vụ dàn khoan Trung Quốc đã ảnh hưởng nhiều tới lòng tự tôn dân tộc của tôi. Sau đó tới vụ Formosa. Đến lúc đó tôi vẫn nghĩ chủ trương của đảng là đúng, vấn đề là do cán bộ xấu. Nhưng càng về sau tôi càng thấy không thể chịu đựng được."

"Ngoài ra, những sự việc trong đơn vị khiến tôi càng thấy những điều đó là xấu. Không được tự do thoải mái, lúc nào cũng phải trong khuôn khổ, không có tự do ngôn luận."

Kỷ luật ông Chu Hảo là 'giọt nước tràn ly'

Có thêm các trí thức 'bỏ Đảng' sau vụ TS Chu Hảo

GS Chu Hảo bị đề nghị kỷ luật vì 'tự diễn biến'

Giáo sư Tương Lai từ bỏ Đảng Cộng sản

"Phải mãi đến năm 2017 tôi mới chính thức nhận ra rằng cái sai là từ gốc... Đến năm 2017 tôi đã xin ra quân. Tháng 3/2018 tôi xin trả lại thẻ đảng."

Trong thời gian trong quân ngũ, ông Hiếu nói từng bị cảnh cáo bên Đảng, bị kỷ luật giam quân hàm do đăng bài trên Facebook về Biển Đông, Trung Quốc và sai lầm của Đảng Cộng sản.

"Cháu rất tiếc không thể sống giả tạo như vậy được. Từ lâu cháu đã biết chế độ này sai quá sai rồi với lại cháu có nhiều mục tiêu và lí tưởng khác để theo đuổi. Cháu yêu nước nhưng không yêu đảng cộng sản và cháu biết rằng không một đảng phái, một tổ chức nào có quyền quyết định vận mệnh của dân tộc mình....," ông Hiếu từng viết trên Facebook để trả lời một bình luận phê phán việc ông công khai 'bỏ Đảng'.

Một trường hợp khác là ông Hoàng Tiến Cường sinh năm 1970, là kỹ sư giao thông, thành viên Câu lạc bộ bóng đá và thiện nguyện No-U. Ông Cường nói vào đảng từ những năm đang tuổi 20.

"Tôi đã hoạt động trong tổ chức đó [Đảng Cộng sản Việt Nam] được 10 năm. Nhưng nay thấy người ta đối xử với các nhân sỹ trí thức như bác Chu Hảo theo cách đó nên tôi chính thức tuyên bố từ bỏ Đảng," ông Cường nói với BBC hôm 29/10.

"Chuyện bỏ đảng của tôi không phải là chuyện to tát, nó quá đỗi bình thường. Tôi đã từ bỏ đảng trong tư tưởng từ lâu rồi, nhưng nay là cơ hội để công khai."

Theo lời ông Cường, "vào Đảng chỉ là chuyện con gà tức nhau tiếng gáy". Thấy hàng xóm, đồng nghiệp vào đảng thì "mình cũng vào đảng". Và cũng phải khá vất vả mới được vào đảng.

"Tôi cũng phải mất ít quà cáp để được vào đảng. Rồi người ta phải điều tra ba đời dòng họ nhà tôi, đủ trong sạch mới cho vào đảng. Tóm lại cũng khá vất vả," ông Cường nói.

Nhưng trong suốt thời gian là đảng viên, ông Cường nói ông nhìn thấy những sự việc khiến tư tưởng của ông dần thay đổi.

Việt NamBản quyền hình ảnhTBT
Image captionTrịnh Bá Tư tuyên bố 'bỏ đoàn TNCS'

"Tôi thấy nhiều người vào đảng chỉ để 'mũ ni che tai', làm căn cứ để leo lên chức bậc này nọ."

Ông Cường nói ông từng xuống đường nhiều lần để phản đối một số chính sách của nhà nước. Ông từng bị an ninh Hà Nội bắt về quận, về phường và nhiều lần cưỡng chế.

"Cũng chính vì thế mà từ năm 2011 đến nay tôi bị chính quyền tước hết công ăn, việc làm. Tôi đã tự đi làm lao động tự do để kiếm sống."

"Tôi hoạt động độc lập, không muốn làm ảnh hưởng đến ai, chỉ mong họ tự cảm nhận và hành động. Từ việc viết blog, biểu tình và làm từ thiện."

"Nay, khi tuyên bố bỏ cái tổ chức ấy. Tôi xác quyết tôi không làm theo trào lưu, không "đi hai hàng" như một vài người phán xét."

"Tôi làm vậy vì tôi tôn trọng những vị nhân sỹ, trí thức đã đóng góp nhiều hơn tôi rất nhiều cho đất nước cũng như cái tổ chức đó [Đảng Cộng sản Việt Nam] mà còn bị đối xử như vậy, thì tôi "phận mỏng cánh chuồn" còn không tuyên bố [từ bỏ đảng] được sao?"

Khó trở thành trào lưu?

Việt Nam
Image captionPGS.TS. Mạc Văn Trang (trái) và nhà văn Nguyên Ngọc là những trí thức đầu tiên tuyên bố 'từ bỏ đảng' để ủng hộ GS Chu Hảo

Không chỉ 'bỏ đảng', một số thanh niên đã tuyên bố công khai trên Facebook cá nhân về việc 'bỏ Đoàn', và sẽ 'không vào Đảng'. Như trường hợp của Trịnh Bá Tư, con trai bà Cấn Thị Thêu - người từng đi tù hai lần liên quan đến vụ xử đất oan.

Hay chị Trần Thị Kim Thoa, làm nghề bán hàng o­nline.

Trong trao đổi với BBC, chị Thoa nói vụ kỷ luật GS Chu Hảo chỉ là một trong những 'cái cớ' để chị tuyên bố từ bỏ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, và quyết không vào Đảng.

Chị Thoa nói lý do chính là do chị thấy vào đảng hay không không có ý nghĩa gì nhiều với cuộc sống của chị.

"Không là đảng viên, tôi vẫn là một công dân tốt." Chị Thoa cũng nói rằng qua báo chí, chị thấy đảng viên chưa phát huy được vai trò của mình và vẫn không có dân chủ ở nhiều cấp.

Nhưng những trường hợp như vậy không nhiều.

Đến nay, danh sách tuyên bố bỏ Đảng, bỏ Đoàn được cộng đồng mạng chia sẻ mới có khoảng dưới 20 người. Trong đó có thêm một vài nhân vật tên tuổi như ông Nguyễn Trung, nguyên đại sứ trợ lý cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt; Tiến sỹ Phạm Gia Minh (rút khỏi chức vụ Phó Tổng thư ký của Hội liên lạc với người Việt Nam ở nước ngoài) ; Trung úy quân đội Nguyễn Hữu Hiếu, v.v..

Khi được hỏi việc bỏ Đảng, bỏ Đoàn liệu có trở thành trào lưu trong giới trí thức nói chung và giới trẻ nói riêng, ông Hoàng Tiến Cường nói với BBC rằng ông "chỉ hi vọng".

"Tôi hi vọng là như vậy. Nhưng tôi nghĩ cũng khó. Vì việc thay đổi nhận thức cần phải trải qua một quá trình rất lâu dài. Như tôi đã tốn hết 10 năm," ông Cường nói với BBC từ Hà Nội.

Trong khi đó, ông Nguyễn Hữu Hiếu nói: "Tôi cho rằng khó thành phong trào". Lý do, theo ông, là vì với những người lớn tuổi, chủ yếu có hai xu hướng, một là "biết đường lối sai nhưng im lặng", hai là "nghĩ rằng đường lối đúng nhưng cách làm sai", nên vẫn ở lại.

Với giới trẻ, ông Hiếu nói "xu hướng chung là vô cảm, không chịu đọc, không chịu học, nhiều bạn chỉ thích sống an nhàn, mê chuyện ngôn tình, hài nhảm".

Ngoài ra, "do nhà tôi có điều kiện, tôi còn trẻ, còn nhiều cơ hội nên quyết định buông bỏ. Nhiều người mà tôi có dịp nói chuyện cũng bày tỏ ý chán nản, nhưng vẫn yên lặng làm việc để kiếm kế sinh nhai," ông Hiếu nói với BBC từ Sài Gòn.

Không phải là mới

Hiện tượng gọi là 'chán Đảng khô Đoàn' không phải là mới ở Việt Nam.

Chính TBT Nguyễn Phú Trọng hồi năm ngoái đã phát biểu khi về thăm Hải Phòng (tháng 11/2017) về nhu cầu thúc đẩy công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị nhằm "ngăn chặn tình trạng "chán Đảng, khô Đoàn, nhạt chính trị".

Hồi 2012, báo VN cũng đã nêu ra chuyện nhiều đảng viên cộng sản tự thôi không sinh hoạt Đảng.

Theo báo Pháp Luật Thành phố HCM (6/2012), thủ tục 'chuyển sinh hoạt Đảng' tạo lỗ hổng khiến nhiều đảng viên chỉ cần khi đổi chỗ ở hoặc về hưu không mang giấy giới thiệu và hồ sơ gốc nộp cho nơi mới là xong, không cần sinh hoạt như là đảng viên nữa.

Truyền thông Việt Nam cho rằng để ngăn chặn tình trạng tự ý bỏ sinh hoạt, 'lãn Đảng, thoái Đảng' vì lý do cuộc sống hay chán Đảng Cộng sản thì cần phải đề cao 'đạo đức cách mạng' hoặc đẩy mạnh tuyên truyền, chấn chỉnh.

'Chán Đảng khô Đoàn' có phải là mới?

Việt NamBản quyền hình ảnhTHREE LIONS/GETTY IMAGES
Image captionĐoàn Thanh niên và Đội viên Thiếu niên ở miền Bắc Việt Nam cuối thập niên 1950 - ảnh tư liệu

Báo Việt Nam vừa nhắc lời của TBT Đảng Cộng sản cảnh báo về nguy cơ "chán Đảng, khô Đoàn, nhạt chính trị" trong chuyến về Hải Phòng gần đây.

Phát biểu của Giáo sư Nguyễn Phú Trọng hôm 15/11/2017 nói về công tác xây dựng Đảng, xây dựng hệ thống chính trị.

"Tổng Bí thư đặc biệt lưu ý, cần hết sức thấm thía, từ đó ngăn chặn tình trạng "chán Đảng, khô Đoàn, nhạt chính trị", ngăn chặn cho được tình trạng tha hóa, hư hỏng, tư tưởng dao động không vững vàng, kèn cựa nhau...," truyền thông VN viết.

John Kerry: 'Chỉ có chủ nghĩa tư bản' ở Việt Nam

Tư bản thân hữu Việt Nam nảy nở từ đâu?

Chủ nghĩa tư bản 'khuyết tật nhưng phát triển'

Thầy Vương lập thuyết cho ba tổng bí thư TQ

Thế nhưng cụm từ "chán Đảng, khô Đoàn, nhạt chính trị" không mới vì đã được nêu ra từ trước trong các văn kiện về giáo dục tư tưởng cho thanh niên.

Trong một văn bản giáo dục văn hóa tư tưởng ở Việt Nam hồi 2009 cụm từ "chán Đảng khô Đoàn nhạt chính trị" đã được nhắc đến.

Văn kiện "Hội nhập Kinh tế quốc tế của Việt Nam và những ảnh hưởng với việc giảng dạy khoa học Mác-Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh (19/03/2009) có viết:

"Nhiều năm qua các thế lực thù địch đã dùng nhiều phương tiện, thủ đoạn để tác động vào đối tượng này.

Do vậy, một số thanh niên đã phai nhạt lý tưởng mà một số người gọi là chứng 'nhạt đảng, khô đoàn, chán chính trị'."

TPHCMBản quyền hình ảnhPAULA BRONSTEIN
Image captionSự thịnh vượng của TPHCM có thể tạo ra 'cám dỗ' khiến cán bộ hư hỏng?

Tài liệu này nêu ra một vấn đề mà nay đã không phải là điều cấm kỵ: 'đi lao động nước ngoài':

"Điều tra tư tưởng sinh viên thấy có một hiện tượng đáng lo ngại, một số đông sinh viên học để sẵn sàng sang nước ngoài làm việc."

Từ lâu này, Ban Tư tưởng Văn hoá Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam giữ quan điểm rằng "các thế lực thù địch, các tổ chức người Việt phản động ở bên ngoài đã tác động lớn đến sự phai nhạt lý tưởng xã hội chủ nghĩa trong xã hội".

Vì thế, nhiệm vụ của hệ thống chính trị là "tạo ra sức đề kháng của toàn xã hội".

Tuy nhiên, nhắc nhở ngăn ngừa "nhạt Đảng" của TBT Trọng có vẻ không chỉ nói tới thanh thiếu niên, mà đề cập đến cả hệ thống.

TBT Trọng trong chuyến thăm về Hải Phòng cũng nhấn mạnh:

"Nhiệm vụ xây dựng Đảng là then chốt, không phải chỉ là mấy triệu đảng viên, mà liên quan đến cả hệ thống chính trị...cả phương thức, lề lối làm việc."

Đông đảo thành viên và thế hệ kế cận

Theo niên biểu Đảng CSVN khi nói về Đại hội Đảng 12 năm 2016 thì đảng này có 4,5 triệu thành viên.

Trong kỳ Đại hội 2016 có 1.510 đại biểu tham gia mà người cao tuổi nhất là ông Hữu Thỉnh, 74 tuổi, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học - nghệ thuật VN.

Trẻ em Việt NamBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionViệt Nam hiện có gần 8 triệu đội viên thiếu niên tiền phong trên tổng số 12 triệu trẻ em

Đại biểu trẻ tuổi là cô Vàng Thị Lun, 27 tuổi, Bí thư Huyện đoàn Nậm Nhùn, tỉnh Lai Châu.

Ngoài ra, Việt Nam hiện còn có 6,4 triệu đoàn viên Thanh niên CSHCM, và 7,8 triệu đội viên Thiếu niên Tiền phong HCM.

Để có con số so sánh: hiện nay Việt Nam có 23,6 triệu thanh niên (16 - 30 tuổi) chiếm 25,2% dân số cả nước.

Việt Nam đứng thấp về Chỉ số Dân chủ

VN: ngôn từ XHCN ngày càng giảm?

Lãnh đạo VN chúc Tết thôi nhắc CNXH

Lãnh đạo Việt-Trung uống trà bàn 'định hướng lớn'

Ngoài ra là 12 triệu thiếu niên, nhi đồng (6 - 15 tuổi), chiếm 12,9% dân số cả nước.

Như thế, số trẻ em trong đội ngũ kế cận nhỏ tuổi nhất cho Đảng CS VN và đã được giáo dục tư tưởng cộng sản hiện chiếm 2/3 trẻ em cả nước.

Đảng Cộng sản Việt Nam còn tích cực thúc đẩy sự phát triển hàng ngũ trong các doanh nghiệp có vốn nước ngoài và doanh nghiệp tư nhân.

Hoạt động ĐoànBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM
Image captionMột hoạt động của Đoàn Thanh niên CSHCM ở Việt Nam

Báo Việt Nam hồi tháng 10 năm nay cũng trích nguồn từ Liên đoàn Lao động Thành phố Hồ Chí Minh, đầu tàu kinh tế của cả nước nói chỉ trong chín tháng đầu năm 2017, họ đã kết nạp 2.523 đảng viên từ các khu chế xuất, doanh nghiệp ngoài nhà nước trên 24 quận huyện.

Tuy nhiên, trong số này mới có 319 đảng viên mới là công nhân trực tiếp sản xuất, theo trang Sài Gòn Giải phóng.

Cùng lúc, có ý kiến, như của cựu Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, ông John Kerry, cho rằng khi sang Việt Nam ông chỉ thấy "chủ nghĩa tư bản 

Thôi sinh hoạt, xóa tên và bỏ Đảng

Image captionViệt Nam có khoảng 3,7 triệu đảng viên cộng sản

Tin về một số nhân vật đấu tranh hoặc cây viết tự do tại Việt Nam công khai tuyên bố bỏ Đảng Cộng sản vẫn đang thu hút dư luận trên các mạng xã hội.

Tuy nhiên, hiện tượng tự ý bỏ sinh hoạt, ‘lãn Đảng, thoái Đảng’ vì lý do cuộc sống hay chán Đảng lại không phải là mới mà đã diễn ra từ nhiều năm nay ở Việt Nam.

Dù các lãnh đạo ở Việt Nam hay phê phán chuyện ‘suy thoái’ tư tưởng của cán bộ đảng viên, thực tế cuộc sống cũng khiến sinh hoạt Đảng đều đặn trở nên khó khăn, chưa kể còn khó thực hiện khi đảng viên chuyển chỗ ở hoặc ra nước ngoài.

Ngoài ra, chính Đảng Cộng sản Việt Nam cũng cho phép đảng viên ‘miễn sinh hoạt’ trong một số trường hợp cụ thể.

‘Nằm nhà cho khoẻ’

Theo báo Pháp Luật Thành phố HCM (6/2012), thủ tục ‘chuyển sinh hoạt Đảng’ tạo lỗ hổng khiến nhiều đảng viên chỉ cần khi đổi chỗ ở hoặc về hưu không mang giấy giới thiệu và hồ sơ gốc nộp cho nơi mới là xong, không cần sinh hoạt như là đảng viên nữa.

Bài báo bình luận:

“Quản lý đảng viên như thế thì tình trạng ‘tự ra khỏi Đảng’ sẽ ngày càng nhiều, bởi lẽ: Đảng viên đã nhiều năm công tác, nay được nghỉ hưu có tâm lý không muốn tham gia sinh hoạt Đảng; đảng viên chuyển từ cơ quan, tổ chức nhà nước ra ngoài kinh doanh cũng không muốn là đảng viên nữa, nhất là đối với những người làm việc cho các công ty, tổ chức nước ngoài.”

“Việc ‘tự ra khỏi Đảng’ bằng hình thức này không gây ồn ào, bởi họ không ‘mang tiếng’ bị xóa tên hay khai trừ,” bài báo viết.

Nhìn vào cấp cơ sở, chuyện không sinh hoạt Đảng tự ý hoặc được miễn cũng không hiếm và đã có mấy năm nay.

Tạp chí Xây dựng Đảng bản điện tử (15/4/2008) đã có bài nhìn vào thực tế của sinh hoạt Đảng ở một phường của Hà Nội nơi khá đông đảng viên được miễn sinh hoạt:

“Tại chi bộ 1B thuộc Đảng bộ phường Ngọc Hà có 36 đảng viên thì chỉ có 19 đảng viên thuộc diện kiểm điểm, xếp loại, 17 đảng viên được miễn sinh hoạt không phải kiểm điểm, xếp loại chiếm gần 50%.”

“Cuộc họp tổng kết công tác cuối năm của chi bộ 1B, mặc dù tất cả đảng viên miễn sinh hoạt được mời nhưng chỉ có 3/17 đảng viên được miễn sinh hoạt đến họp.“

Bài báo cũng thẳng thắn mô tả lý do và thái độ của một số ‘đảng viên được miễn sinh hoạt’:

“Có đồng chí cả năm không một lần họp chi bộ nhưng quanh năm đi lễ chùa trong nước và du lịch nước ngoài. Khi hỏi một đảng viên được mời mà không đi họp, đồng chí đó trả lời: 'Được miễn rồi đi họp làm gì, nằm nhà cho khoẻ'".