Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tư 2019
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 16
 Lượt truy cập: 12698903

 
Văn hóa - Giải trí 19.04.2019 09:28
Tại sao người CS miền Bắc dễ hòa hợp với người TQ hơn đồng bào miền Nam
04.04.2019 14:54

Tản Mạn Hòa Giải Hòa Hợp Dân TộcTừ Câu Chuyện Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông

Trần Văn Chánh

 

Tản mạn về hòa giải hòa hợp dân tộc trong khoảng thời gian này, gần nửa thế kỷ sau khi chấm dứt cuộc chiến tranh tàn khốc 30 năm đi đến thống nhất hai miền Nam, Bắc,  tôi xin khởi đầu từ câu chuyện qua đời của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông tháng 2 năm 2018 vừa qua.

Nguyễn Văn Đông là nhạc sĩ miền Nam, từ lâu nổi tiếng với những ca khúc Chiều mưa biên giớiPhiên gác đêm xuânMấy dặm sơn khêSắc hoa màu nhớ… Ông còn là soạn giả hoặc đạo diễn của khoảng 50 vở tuồng cải lương nổi tiếng, như Nửa đời hương phấnTiếng hạc trong trăngMưa rừngĐoạn tuyệtTướng cướp Bạch Hải Đường ...

Vì nguyên là đại tá Cục trưởng Cục An ninh Quân đội VNCH, thuộc “bên thua cuộc”, ông được đưa đi học tập cải tạo đến năm thứ 11 khi gần chết mới được cho về, may sao được gia đình chăm sóc phục hồi sức khỏe, thoát chết, nhưng từ đó ông hoàn toàn im lặng, không hề phát biểu phê phán tiếng nào đối với chế độ mới, từ chối mọi cuộc phỏng vấn của một số nhà báo, kể cả những chương trình trực tiếp ghi hình ở hải ngoại. Cũng không đi xuất ngoại theo diện HO, mà ở lại với quê hương, sống lặng lẽ trong sự thanh bần với cửa hàng tạp hóa khiêm tốn của gia đình ở đường Nguyễn Trọng Tuyển, TP. HCM, và mất ngày 26.2.2018, thọ 86 tuổi.   

Trong bối cảnh hậu chiến, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông có lẽ đúng là một trong những người Việt yêu nước, trong sạch tiêu biểu, xứng đáng được nêu ra để làm gương cho tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc! Vì ông đã tự giác hơn ai hết xóa bỏ quá khứ, hận thù, chấp nhận sống vui với những gì đang có.

Trước đó, Nguyễn Văn Đông tuy là người lính VNCH (cấp bậc đại tá, không phải “tâm lý chiến” như người ta đồn đại), nhưng nhạc ông toàn mang dấu ấn phản chiến làm nhụt ý chí binh sĩ. Cá nhân ông vốn có cái nhìn đối lập với cuộc chiến, nên năm 1961 Bộ Thông tin chế độ Sài Gòn đã ra lệnh cấm phổ biến hai nhạc phẩm Chiều mưa biên giới và Mấy dặm sơn khê, và bản thân tác giả cũng đã từng bị trừng phạt, cho ngưng chức một thời gian dài (theo Trần Hữu Ngư, Ủa, sao kỳ lạ vậy?, NXB Mỹ Thuật, 2016, tr. 134).

Như vậy về mặt khách quan, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã gián tiếp góp công không nhỏ cho “bên thắng cuộc”, bởi tính ra về mặt quân sự ông chẳng có thành tích gì đáng được nhắc tới trong chuyện hành quân chống cộng, trái lại chỉ vô tình hay cố ý tuyên truyền cho lính hoặc người sắp đi quân dịch phe mình bị nhũn đi không còn muốn đánh đấm gì nữa, khi ông cho họ nghe hàng ngày những lời nhạc văng vẳng khắp hang cùng ngõ hẻm suốt thời gian dài, được chuyển tải một cách truyền cảm bởi một số ca sĩ tài danh một thời: “… Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần mưa bay gió cuốn còn nhiều anh ơi…” (Chiều mưa biên giới, 1956). Hoặc: “Chốn biên thùy này xuân tới chi?/ Tình lính chiến khác chi bao người/ Nếu xuân về tang thương khắp lối/ Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi!” (Phiên gác đêm xuân, 1956).

Sau khi đi học tập cải tạo hơn 10 năm trở về, Nguyễn Văn Đông đã trở thành một công dân tốt, nếu không nói quá tốt. Ấy vậy mà khi ông qua đời đầu năm nay, gia đình cho đăng cáo phó trên mục quảng cáo báo chí, đã có hai tờ báo lớn ở TP. HCM từ chối không đăng! Những người biết chuyện đều cho việc từ chối đăng cáo phó là một thái độ nhỏ nhen hèn kém, không biết phân biệt phải quấy (không biết câu “nghĩa tử là nghĩa tận”) của anh em làm báo, nhưng dường như đây không phải lỗi riêng của họ, vì sự thù dai thù vặt kiểu chủ nghĩa lý lịch hèn kém vốn đã được truyền từ trên xuống, thâm nhiễm trong các cấp chính quyền lớn nhỏ, và có tính hệ thống. Tôi được biết cựu dân biểu Dương Văn Ba của chế độ cũ khi qua đời tháng 11 năm 2015 cũng gặp một trường hợp tương tự. Tuy nhiên, điều quan trọng là từ sự kiện bề ngoài trông nhỏ nhặt này, những người có lương tâm trong bộ máy chính quyền hiện tại sẽ phải suy nghĩ thêm về thực chất thái độ hòa giải hòa hợp dân tộc của “bên thắng cuộc”, và nhớ lại cho kỹ hơn lời nói 13 năm về trước của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt, khi năm 2005 ông nhắc lại chiến thắng nhân dịp kỷ niệm ngày 30.4: “Một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc, cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu”. 

Nhưng hòa giải hòa hợp dân tộc phải có điều kiện và cũng phải xuất phát từ thiện chí hai phía, trên cơ sở xóa bỏ quá khứ hướng về tương lai, từ đó không còn mọi thứ mặc cảm, cả tự tôn lẫn tự ti.

Cho đến hiện nay, trừ những ý kiến phê phán nghiêm chỉnh của một số trí thức Việt kiều hải ngoại có gốc “cách mạng” (như Bùi Tín…) hay “ngụy quyền” đối với chế độ CS Việt Nam, không ít cá nhân người Việt ở nước ngoài vẫn còn hậm hực chửi càn CS và tôn vinh chế độ cũ VNCH là có lý do chính đáng của họ, bởi gia đình họ phải trực tiếp chịu đựng quá nhiều nỗi đắng cay khi còn là “thuyền nhân” di tản trong cuộc chuyển hình kỳ lịch sử, và cũng vì trông thấy các nhà đương cuộc Việt Nam liên tiếp phạm phải nhiều chính sách sai lầm cả về kinh tế lẫn chính trị,  nhưng đây dường như không phải là hành động sáng suốt thức thời vụ, cần thiết cho một nước Việt Nam đang cần có sự đoàn kết gắn bó chặt chẽ để vừa phát triển, vừa đối phó hiệu quả với những khó khăn nguy hiểm từ bên ngoài đưa lại.

Trên thực tế, lịch sử đã sang trang. Điểm lại sẽ thấy, cách chống cộng của VNCH khá văn nghệ tài tử, nên không thua mới lạ. Luật pháp ngăn cấm tuy có đó nhưng áp dụng không nghiêm vì còn có sự ràng buộc của Hiến pháp với nguyên tắc phải tôn trọng tự do dân chủ, và người ta cứ thoải mái sáng tác/ ca hát nhạc vàng, nhạc phản chiến; báo chí khuynh tả hoạt động công khai đầy rẫy (như các tờ Tin VănHành TrìnhĐất NướcĐối Diện…); văn học các thể loại thì trừ văn học thông tin tuyên truyền do nhà nước bảo trợ, hầu như không có bài văn bài thơ nào cổ vũ cho việc đánh nhau, trái lại chỉ “chắp tay nguyện cầu cho bồ câu trắng hiện”... Thể loại bút ký phát triển mạnh trong giai đoạn chiến tranh ác liệt (1965-1975) nhưng chỉ mô tả toàn những chuyện đau khổ trong chiến tranh, đầy khóc thương ai oán (như Dấu binh lửa của Phan Nhật Nam, Nhật ký của người chứng của Thái Lãng, Giải khăn sô cho Huế của Nhã Ca…). Quân đội thì trừ một số muốn tiến thân trên đường binh nghiệp, trở thành tướng tá, hầu hết đều đi đánh trận một cách bất đắc dĩ (kiểu người lính-nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông vậy), ai cũng sợ chết. Không ít lính VNCH còn rất thông cảm trong cùng cảnh ngộ với người lính Bắc phương, như khi Phan Xuân Sinh viết: “Người lính nào mà chẳng rét lúc ra quân/ Khi lâm trận mà không té đái” (“Uống rượu với người lính Bắc phương”, 1972).

Cũng nhà thơ Phan Xuân Sinh, sau hơn 30 năm trở lại thăm quê nhà, ngồi uống rượu đế với người lính già mới quen gốc Việt cộng, đã cảm hứng viết tiếp với giọng điệu cảm thông như cũ: “Người lính già bên kia chiến tuyến, gật gù say/ Tôi thầm cám ơn viên đạn, anh em tôi bắn trật/ Nên ông còn sống sót cùng tôi đối ẩm/ Chúng tôi nghẹn ngào chia xớt nỗi lòng nhau” (“Người lính già, bên kia”, 2011). 

Tướng lãnh cấp cao VNCH có người còn ăn chay niệm Phật, thiền định, như các ông Cao Văn Viên (Tổng tham mưu trưởng), Trần Văn Chơn (Đề đốc, Tư lệnh Hải quân), Nguyễn Khoa Nam (Tư lệnh Quân đoàn IV, tự sát ngày 1.5.1975)…

Trong cuộc đối đầu, hệ thống tuyên truyền chống cộng của miền Nam rất kém so với Bắc Việt. Thế thì đánh không thua mới lạ!

Cùng lắm sẽ nói an ủi gỡ gạt nhưng rất chân thật và nhân văn như ông Hồ Văn Kỳ Thoại (cựu Phó đề đốc, cựu Tư lịnh Hải quân Vùng 1 Duyên Hải, VNCH), nghe cũng dễ thương: “Dù thắng hay bại, trong cuộc chiến, tất cả chiến sĩ hai bên đều làm nhiệm vụ của mình dù theo lý tưởng khác nhau. Sau cuộc chiến, những chiến sĩ dù hi sinh cho một lý tưởng nào đó, khi chết trong bộ quân phục, đều là những anh hùng, thì khi đã nằm xuống phải được sự kính nể của những thế hệ sau” (Can trường trong chiến bại, 2007, tr. 319).

Trong khi đó, miền Bắc Việt Nam chủ trương rầm rộ kéo quân vào đánh tới tấp, tốn bao nhiêu sinh mạng của nhân dân cũng không ngại, “còn cái lai quần cũng đánh”, “dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập”...

Để thành công bằng mọi giá, phía Bắc Việt Nam còn sử dụng một hệ thống tuyên truyền rộng khắp, từ trong sách giáo khoa dành cho học trò nhỏ, cho đến tất cả mọi thể loại văn học-nghệ thuật, đặc biệt là về âm nhạc. Rồi cải cách ruộng đất (1953-1956), rồi Nhân Văn Giai Phẩm (1955-1958), rồi có những câu thơ kích động lòng căm thù giai cấp như: “Chém chém chém/ Giết giết giết/ Bàn tay không phút nghỉ”…

Quyết tâm chiến đấu như thế, tuy kéo dài đến 30 năm mới thắng lợi, bằng cách hi sinh tính mạng dân, lính quá nhiều cũng là dở, nhưng không thắng mới lạ.

Bây giờ ngẫm lại, nếu cho cá nhân được quyền lựa chọn, tôi sẽ mạnh dạn chọn “bên thua cuộc”, vì xem ra bên thua cuộc có phần nào hiền hòa lành mạnh tử tế hơn. Theo cách nhìn này, bên thua cuộc nên tự cảm thấy danh dự và không còn gì để mặc cảm tự ti, hay cần phải tiếp tục trách móc chửi bới cho hả giận. Hơn nữa, đa số những người Việt di tản sau 30.4.1975, giờ đây cũng đã ổn định cuộc sống khá tốt, nhờ sự run rủi của hoàn cảnh thua cuộc, với hoàn cảnh thắng thua không chỉ do người Việt quyết định, mà còn chịu ảnh hưởng/  lệ thuộc bởi một số cường quốc!

Trái lại, “bên thắng cuộc” cũng chẳng có gì đáng tự hào, để cứ tổ chức mãi những ngày lễ kỷ niệm chiến thắng, tiếp tục xưng hùng xưng bá, mà còn cần phải thành thật sám hối xin lỗi nhân dân, do đã nướng quá nhiều con dân trong lửa đỏ, và phạm phải nhiều sai lầm trong các chủ trương-chính sách kinh tế trước và sau 1975, khiến cho nhân dân cả hai miền Nam, Bắc phải gian nan đồ khổ trong một thời gian dài. Như ý kiến phát biểu thẳng thắn của một vị PGS của chính bên thắng cuộc (ông Đào Công Tiến, nguyên Hiệu trưởng Đại học Kinh tế TP. HCM): “Cần có lời thành tâm sám hối và xin lỗi từ đảng Cộng sản tới nhân dân – cộng đồng các dân tộc Việt về những quyết sách sai lầm từng đưa đến những đau thương mà dân tộc phải gánh chịu như đã nêu ở trên. Hòa giải, hòa hợp dân tộc là chuyện lớn của dân của nước không thể tiếp tục quay lưng lại được. Sám hối và xin lỗi nếu được thực hiện là sự thành tâm, thiết nghĩ rất cần có cho hòa giải hòa hợp dân tộc”.

Tóm lại, hòa giải hòa hợp dân tộc phải được thực hiện từ thiện chí của cả hai phía thắng cuộc lẫn thua cuộc, từ sự thâm sâu suy nghĩ bằng tinh thần bao dung truyền thống của người dân Việt, trên cơ sở xóa bỏ mọi mặc cảm tự tôn hoặc tự ti và thái độ thù dai thù vặt nhỏ nhen dù thuộc bất cứ bên nào. Nhưng nói chung “bên thắng cuộc” cần phải thể hiện tích cực trước bằng hành động thực tế cụ thể, chứ không chỉ nói suông, để cho những người Việt có hoàn cảnh như nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, cựu dân biểu Dương Văn Ba… sau này mà có ai chết nữa thì gia đình họ ít nhất cũng được trả tiền đăng cáo phó như mọi công dân bình thường khác!


Đừng ép người dân đến đường cùng

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Gần đây được sự hỗ trợ của vc Tàu Cộng ra vào, chở hàng hoá qua các cửa khẩu như chỗ không người, không bị kiểm soát và không cần đóng thuế.

Chính vì điều này mà hàng hoá trong nước bị bóp chẹt, nhiều công ty, doanh nghiệp trong nước phải phá sản vì không đủ sức cạnh tranh với háng hoá của Tàu Cộng vừa bắt mắt vừa rẻ nhưng chất lượng thì không biết phải nói gì hơn.

Người nông dân VN thật thà chất phát nên bị Tàu Cộng lừa hết lần này đến lần khác, hết khuyến khích trồng dưa hấu, khoai lang, dừa, dứa, xoài, thanh long, cuối cùng Tàu Cộng đùng một cái, ngưng thu mua toàn bộ nên tất cả chỉ biết bán tống bán tháo trong nước được chút nào hay chút nấy để gỡ gạc, còn lại đem đổ xong ngồi tiu nghỉu với nhau. Số thương buôn trong nước thì tán tận lương tâm cái gì cũng ngâm, cũng bơm hoá chất trong trái cây và thực phẩm đem bán ở các chợ mà quản lý thị trường hiếm khi để mắt tới, vì họ coi chuyện này là bình thường, nếu họ có quá bộ để mắt tới chỗ nào thì Hồ tệ sẽ bịt mắt họ lại ngay coi như họ không nghe, không thấy, không biết. Người dân không ăn thì chết ngay vì đói, ăn vào thì từ từ leo lên bàn thờ sau vì các triệu chứng ung thư.

Cái khốn nạn nhất là bộ chính trị bây giờ thi nhau lấy điểm để kỳ đại hội 13 ra tranh chức Tổng Bí Thư và ghế Thủ Tướng. Trong buổi họp đặc biệt có mặt Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng và các cựu đảng viên cốt cán đầu não các khoá trước.(1)

Đúng theo truyền thống độc tài đảng trị, cuộc họp lần này khá quan trọng vì phải giới thiệu tứ trụ cầm đầu đảng cướp. Cần xin ý kiến thống nhất của các đảng viên cốt cán những nhiệm kỳ trước để vào đại hội 13 sẽ đưa ra quyết định cuối cùng chọn lựa tứ trụ cầm đầu đảng cướp ngày nhiệm kỳ tiếp theo. Người dân không có quyền lựa chọn những người nắm vận mệnh đất nước, chỉ có những đảng viên cốt cán mới có quyền chọn lựa lẫn nhau.

Trong khi chờ đợi thì những người ngửi thấy hơi hám mình có mặt trong tứ trụ ra sức lấy điểm với Tàu Cộng để được chống lưng và hỗ trợ, và để tiếp tục được làm thái thú cho quan thày Tàu Cộng đè đầu cỡi cổ nhân dân.

Chính vì điều này mà Tàu Cộng làm mưa làm gió trên lãnh thổ VN mà đảng cướp csvn bó tay không dám làm gì chỉ biết thở dài đứng nhìn im lặng. Bây giờ đôi lúc csvn vì bị ép quá mới dám rặn lên 2 từ TQ khi tranh chấp mỏ dầu hoả cá voi xanh với Tàu cộng chứ trước đây mở miệng ra sợ phạm huý nên chỉ biết rặn lên là Tàu Lạ.

Đường biên giới đã tự do mở cửa, Tàu Cộng kéo nhau qua cửa khẩu đông như đi hội chợ vì không cần giấy tờ, xe tải chở hàng hoá từ Tàu Cộng ùn ùn chở qua cửa khẩu, nhưng tuyệt đối không bị làm khó dễ và bị đóng thuế gì cả.

Nguy hiểm hơn nữa là bây giờ CSVN ra lệnh cấm xăng 95 chỉ bán xăng E 5 cho dân thay xăng 95, xăng mà Tàu Cộng có nhà máy sản xuất bên VN, để cứu phần nào cho nền kinh tế của Tàu Cộng đang trên đà phá sản. (2)

Xăng đã lên giá, trước khi cấm tuyệt bán xăng 95, CSVN cho pha xăng E 5 trộn chung với xăng 95 để tăng giá, loại xăng E 5 này nếu chạy nóng máy có thể bị cháy nổ và mau hư máy vì làm cho nóng máy, nếu chạy đường trường, nên thường gây ra chuyện xe đang chạy tự nhiên bốc cháy. Nhiều người ham rẻ đổ xăng E 5 đang chạy tự nhiên xe bốc cháy là vì nồng độ cồn rất cao trong xăng E 5 của Tàu Cộng sản xuất.

Tiền điện tháng này cũng tăng cao, vừa cầm biên lai tiền điện là giật mình. Mọi mặt hàng thiết yếu tiêu dùng hằng ngày sẽ còn tăng cao tới đây, sau đợt dịch tả từ Phi Châu, dịch sán heo, dịch lở mồm long móng và dịch cúm gà H5N6 đang bùng phát khắp cả nước do Tàu cộng cấu kết với CSVN đem thịt heo bệnh từ Phi Châu vào VN làm dịch bệnh lây lan rất nhanh vô phương cứu chữa.

Gần đến kỳ đại hội 13 nên Nguyễn Xuân Phúc phát động chỉ thị cho các cấp phải triệt để cướp đất dọc 2 bên đường Cao Tốc Bắc Nam, để Tàu Cộng tiến hành gấp rút thi công cho kịp tiến độ 2020 sát nhập. Dân oan càng ngày càng tăng vọt vì dự án đường cao tốc này. Chỗ nào cũng thấy đặc khu, chỗ nào cũng thấy các công ty của Tàu Cộng, dân Tàu Cộng kéo qua VN có khi còn đông hơn dân địa phương nhỏ trong nước.

Các sự kiện trên đã càng ngày càng dồn ép người dân đến bước đường cùng không còn chỗ thở. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu người dân bị dồn đến bước đường cùng chắc CSVN cũng chưa thể hình dung hết được điều này.

Ngày 04/04/2019


__________________________________

Chú thích:





 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
VN thuộc TQ! [26.03.2019 14:40]
Chuyện cười XHCN [20.02.2019 14:12]
Côn đồ với ngáo đá? [26.12.2018 10:42]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Con gái Đà Nãng đep, ngoan hiền duyên dáng nhất nước
Nguyễn Phú Trọng đến thanh tra Kiên Giang sào huyệt NTD bị hạ độc stroke đang chờ theo bác Hồ
Tháng tư 75: Lệnh rút khỏi Huế của Tổng thống Thiệu
Không hèn nhát rên than cam chịu như dân VN, toàn dân Sudan đứng lên biểu tình, Tổng thống độc tài 30 năm Omar al-Bashir bị phế truất và bắt giữ
Thời đại HCM người Hoa được trọng đãi, buôn ma túy, mại dâm, hối mại quyền thế khắp nước
Dựa thế Mỹ, dẹp bỏ sợ hãi tàu Kiểm ngư Việt Nam lấy hết can đảm gồng mình đẩy đuổi hai tàu đánh cá nước ngoài(TQ)
Có tiền thuê Công an CS làm chuyện bất nhân: Muốn chiếm tài sản, thuê công an gài ma túy để ‘tống’ bạn trai vào tù
Người hùng Lý Tống đã ra đi
Nhàm chán tư tưởng bác Hồ chủ nghĩa Mác Lê Nin, dân Hmong rủ nhau theo đạo Tin Lành thờ Chúa Trời
Tại sao người CS miền Bắc dễ hòa hợp với người TQ hơn đồng bào miền Nam
Chê trai Việt ham đàn ông da trắng, một phụ nữ VN tại Úc bị hiếp, đánh cướp tiền ép làm mại dâm- Dân VN lùn hạng nhất thế giới
Thành tích CHXHCNVN trong các bảng xếp hạng thế giới: thua Kém tự do, hạnh phúcvà thịnh vượng so với các nước không theo CS
Danh tính gã đàn ông hôn, sàm sỡ bé gái trong thang máy ở Sài Gòn:Nguyên Phó Viện trưởng Viện Kiểm Sat Nhân Dân
Đoàn Thị Hương và nỗi nhục nhã khi cầm trên tay tấm Hộ chiếu Việt Nam
Liên Hiệp Quốc chỉ trích thành tích nhân quyền của CS Việt Nam nghiêm trọng

     Đọc nhiều nhất 
Tội đồ dân tộc Võ Kim Cự đang đinh cư tại Montreal, Canada [Đã đọc: 561 lần]
Du khácn VN thăm thân nhân ở Đài Loan mang 2 ổ bánh tét có nhân thịt heo bị phạt 150 triệu đồng! [Đã đọc: 548 lần]
LẠI THÊM TÀI LIỆU VIẾT CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH LÀ NGƯỜI TRUNG QUỐC [Đã đọc: 480 lần]
Nguyễn Phú Trọng đến thanh tra Kiên Giang sào huyệt NTD bị hạ độc stroke đang chờ theo bác Hồ [Đã đọc: 477 lần]
Tái chiếm Hoàng Sa [Đã đọc: 466 lần]
Trael.alot.com liệt kê Việt Nam là một trong 30 quốc gia không nên du lịch vì dân chúng gian manh bóc lột du khách thời XHCN! [Đã đọc: 462 lần]
Người Mỹ gốc Tàu Đài Loan tranh cử tổng thống Mỹ năm 2020 hứa chia mỗi người dân 12,000$Ú mỗi năm [Đã đọc: 432 lần]
SỐ PHẬN CỦA MỘT KẺ PHẢN BỘI. [Đã đọc: 426 lần]
Bí ẩn chùa Ba Vàng- Xử phạt bà Phạm Thị Yến 5 triệu đồng, tiếp tục điều tra hoạt động của chùa Ba Vàng [Đã đọc: 412 lần]
Lãnh đạo ngu rước họa cho dân: Cuộc chiến 1979 với TQ có thẻ đã tránh được [Đã đọc: 407 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.