Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Mười một 2019
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30  
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 10
 Lượt truy cập: 14343680

 
Bản sắc Việt 17.11.2019 20:39
Tân Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn Tố Cáo Tội Ác CSVN Tại Lễ Nhận Quân Hàm tướng Hải Quân HK gốc Việt đầu tiên - Chiéh hạm Mỹ mang tên Huế
13.10.2019 11:00

VB - Tân Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn Tố Cáo Tội Ác CSVN Tại Lễ Nhận Quân HàmTuong Nguyen Tu Huan

Tuong Nguyen Tu Huan
Đại tá Nguyễn Từ Huấn tuyên thệ tại lễ nhận quân hàm Phó Đề Đốc Hải quân Hoa Kỳ hôm 10/10/2019. Photo NAVSEA.

Tân Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn là quân nhân Hải Quân Mỹ gốc Việt đầu tiên được thăng cấp tướng đã chính thức tuyên thệ hôm 10 tháng 10 tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn và ông đã phát biểu trong lễ tuyên thệ rằng ông “không bao giờ quên được tội ác của  CSVN đã gây ra cho gia đình ông  hơn 50 năm trước,” theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết hôm 11 tháng 10.

Bản tin VOA viết như sau.Tân Phó Đề Đốc Hải quân Hoa Kỳ gốc Việt Nguyễn Từ Huấn phát biểu tại lễ thăng quân hàm hôm 10/10/2019 ở thủ đô Washington rằng ông rất hân hạnh phục vụ quốc gia Hoa Kỳ và đồng thời không thể quên được tội ác của cộng sản Việt Nam đã gây tang thương cho gia đình ông hơn 50 năm về trước.Tại buổi lễ, Đề Đốc Thomas Moore, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Hệ thống Kỹ thuật Hải quân Mỹ (Naval Sea Systems Command – NAVSEA) phát biểu: “Hôm nay chúng tôi sẽ chào đón sĩ quan Hải quân Hoa Kỳ gốc Việt đầu tiên được phong hàm cấp tướng, và đó là một sự kiện quan trọng.”

Trong buổi lễ với sự hiện diện của gia đình, thân hữu, và các đồng nghiệp tham dự, ông Nguyễn Từ Huấn nói:“Đây là một niềm vinh dự lớn. Tôi vô cùng hân hạnh để trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên đeo trên mình quân hàm cấp tướng trong Hải quân Hoa Kỳ. Danh dự này thực sự thuộc về cộng đồng người Mỹ gốc Việt, những người đã truyền cho chúng tôi ý thức về lòng yêu nước, nghĩa vụ, danh dự, lòng can đảm và sự dốc lòng đối với đất nước Hoa Kỳ đã cưu mang chúng tôi.”“Đây là nước Mỹ của chúng tôi. Một đất nước được xây dựng dựa trên sự phụng sự, lòng nhân hậu và sự hào phóng… cơ hội, và sự tự do để hy vọng và mơ ước.”“Những giá trị này đã truyền cảm hứng cho tôi để phục vụ. Và đây là niềm vinh dự được phục vụ Hải quân Hoa Kỳ….phục vụ đất nước của chúng ta để hỗ trợ và bảo vệ Hiến pháp của chúng ta.”

Tân Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn, năm nay 60 tuổi, cũng nhắc lại cảnh tang thương của gia đình ông khi biệt kích Cộng sản Việt Nam vào năm 1968 đã sát hại bảy thành viên trong gia đình tại Sài Gòn vì cha ông, Đại tá Nguyễn Tuấn của Quân lực Việt Nam Cộng hòa - một đồng minh của Hoa Kỳ lúc bấy giờ, không đáp ứng yêu cầu của đội biệt kích.

Trong một thông cáo phát đi sau lễ trao quân hàm, NAVSEA nhấn mạnh ông Nguyễn Từ Huấn chính là đứa con trai duy nhất sống sót trong vụ thảm sát được nhiều người biết đến hồi Tết Mậu Thân 1968 ở Sài Gòn. Truyền thông quốc tế cho biết biệt kích Cộng Sản Nguyễn Văn Lém, còn gọi là Bảy Lốp, là người thực hiện vụ thảm sát dẫn đến việc Tướng Nguyễn Ngọc Loan tử hình Bảy Lốp trên đường phố Sài gòn
.

Tướng Hải quân Hoa kỳ gốc Việt Nguyễn Từ Huấn tri ân bố mẹ bị thảm sát trong Biến cố Mậu Thân

Lòng biết ơn của một vị Tướng

Trong bài phát biểu tại Lễ thăng cấp Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ, diễn ra vào ngày 10/10/2019 tại Trung tâm Tưởng niệm & Di sản Hải quân Hoa Kỳ (US Navy Memorial & Heritage Center), ở Thủ đô Washington DC, ông Nguyễn Từ Huấn cất lời cảm ơn đến nước Mỹ đã đón nhận ông là một người tị nạn sau Chiến tranh Việt Nam và đã cho ông một cuộc đời mới với hoài bão phục vụ cho Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ. Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn nhấn mạnh:

“Tôi rất vui mừng được đến và định cư ở Mỹ, một đất nước thịnh vượng và hùng mạnh. Nhưng sự giàu có mà tôi nhìn thấy không chỉ là về của cải vật chất mà đó là sự hào hiệp và lòng nhân ái dành cho con người. Những người lính trẻ trong Hải quân và Thủy quân Lục chiến ở đảo Guam đã giúp đỡ hơn 100 ngàn người Việt tị nạn, luôn luôn phục vụ với tinh thần hết lòng và tôn trọng.

Đây là đất nước Hoa Kỳ của chúng ta. Một quốc gia xây dựng trên nền tảng phục vụ, lòng nhân từ, sự hào hiệp, cơ hội, tự do hy vọng và ước mơ. Những giá trị đó đã khích lệ cho tôi tham gia vào quân đội và được vinh dự phục vụ trong binh chủng Hải quân, bảo vệ quốc gia và Hiến pháp.

Thật là vinh hạnh cho tôi khi được đề bạt lên cấp bậc Đề đốc Hải quân và tôi cũng rất khiêm tốn để nói rằng được vinh dự là người Mỹ gốc Việt đầu tiên được thăng cấp tướng trong binh chủng Hải quân Hoa Kỳ. Niềm vinh dự này thuộc về cộng đồng người Mỹ gốc Việt luôn với tinh thần yêu nước, trách nhiệm, danh dự, quả cảm và trung thành với quốc gia Hoa Kỳ đã đón nhận người tị nạn Việt Nam.”

Trong giây phút bày tỏ lòng biết ơn đến đồng đội, đến bạn bè, gia đình thân nhân…đã yêu thương và hỗ trợ ông đạt thành tựu trong binh nghiệp, là một người Mỹ gốc Việt đầu tiên được đề bạt cấp tướng lãnh trong binh chủng Hải quân Hoa Kỳ, Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn xúc động nói lời cảm ơn đến thân phụ và thân mẫu đã quá cố:

Con gửi đến bố và mẹ đang ở thiên đường. Con hy vọng đã làm bố mẹ tự hào. Con sẽ tiếp tục sống cuộc sống mà bố mẹ đã làm gương cho đến khi mất. Đó là cuộc sống của danh dự, cam đảm, trung thành và gìn giữ di sản hào hùng của mình cho thế hệ con cháu
-Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn

“Con gửi đến bố và mẹ đang ở thiên đường. Con hy vọng đã làm bố mẹ tự hào. Con sẽ tiếp tục sống cuộc sống mà bố mẹ đã làm gương cho đến khi mất. Đó là cuộc sống của danh dự, cam đảm, trung thành và gìn giữ di sản hào hùng của mình cho thế hệ con cháu.”

Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn cũng gửi đến chú thím, ông Tú Nguyễn và bà Kim Chi đã thay thế bố mẹ nuôi dạy ông kể từ sau khi biến cố của gia đình bị thảm sát hồi Mậu Thân năm 1968, mà chỉ duy nhất một mình ông còn sống sót vào lúc ông 10 tuổi.

“Tôi muốn nói lời cảm ơn đến một người Mỹ gốc Việt, chú của tôi là cựu Đại tá Không quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) cùng thím của tôi, bà Kim Chi đã nuôi nấng và dạy dỗ tôi nên người. Chú của tôi giống như hàng ngàn người lính VNCH khác đã cùng với những người lính không quân đồng minh Mỹ (chiến đấu-pv) cho đến tận những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến. Chú tôi đã hy sinh trọn cuộc đời của ông cho con cháu được có cuộc sống tốt đẹp hơn, được sinh sống ở một quốc gia tự do và tiếp tục tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền.”

Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn cùng gia đình tại Lễ thăng cấp ngày 10/10/19.
Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn cùng gia đình tại Lễ thăng cấp ngày 10/10/19. RFA
Ghi danh vào lịch sử

Trong những ngày Tết Nguyên đán Mậu Thân, năm 1968, Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký thỏa thuận ngừng bắn 36 giờ đồng hồ để cho dân chúng đón tết cổ truyền. Thế nhưng Quân đội Bắc Việt, dưới danh nghĩa Mặt trận Giải phóng miền Nam đã đồng loạt tấn công vào 41 tỉnh, thành phố, thị trấn và hàng trăm thị xã miền Nam Việt Nam. Thời điểm cuộc tấn công diễn ra vào lúc giao thừa và hàng ngàn người dân bị thiệt mạng. Trong các nạn nhân hồi biến cố Mậu Thân, cả gia đình gồm 7 thành viên của Phó Đề Đốc Nguyễn Từ Huấn bị thảm sát. Vào giờ phút định mệnh đó, cậu bé Nguyễn Từ Huấn bị thương nhưng đã may mắn sống sót và mang theo ký ức bi thảm của gia đình trong suốt quãng đời còn lại của mình.

Vào hạ tuần tháng 6 năm 2019, Ủy ban Quân sự Thượng viện Mỹ chuẩn thuận đề nghị của Tổng thống Donald Trump đề bạt Đại tá Nguyễn Từ Huấn lên cấp bậc Phó Đề đốc, thuộc binh chủng Hải quân Trừ bị Hoa Kỳ. Ngay sau khi thông tin này được chính thức thông báo, cộng đồng người Việt khắp năm châu hân hoan đón nhận và gửi lời chúc mừng đến vị tân Phó Đề đốc được chuẩn thuận Nguyễn Từ Huấn với sự ngưỡng mộ ông như là một nhân vật huyền thoại và là một chứng nhân của lịch sử.

Tại buổi lễ thăng cấp Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn, rất nhiều khách tham dự chia sẻ cảm xúc của họ với RFA về vị tướng Hải quân Hoa Kỳ gốc Việt đầu tiên.

Thiếu tướng Lương Xuân Việt, binh chủng Bộ binh Hoa Kỳ nói:

“Vài tháng trước khi nghe tin Huấn được thăng chức lên Đề đốc thì tôi rất là xúc động, gần như là muốn ứa nước mắt luôn tại vì tôi thấy không những là một người bạn, đồng đội mà cũng là một người tị nạn như mình lại có hoàn cảnh rất đặc biệt. Khi tôi thấy những người như vậy mà có thể trải qua những thử thách trong đời sống và bây giờ có thể lên chức tướng thì tôi cho rằng giây phút này không những là giây phút đặc biệt mà là giây phút lịch sử.”

Đại tá nghỉ hưu Tom Economy, một đồng đội cũ của Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn bộc bạch rằng câu chuyện thương tâm của gia đình cũng là một động lực đối với thành tựu trong quân đội của vị tân Phó Đề đốc hôm nay:

Vài tháng trước khi nghe tin Huấn được thăng chức lên Đề đốc thì tôi rất là xúc động, gần như là muốn ứa nước mắt luôn tại vì tôi thấy không những là một người bạn, đồng đội mà cũng là một người tị nạn như mình lại có hoàn cảnh rất đặc biệt. Khi tôi thấy những người như vậy mà có thể trải qua những thử thách trong đời sống và bây giờ có thể lên chức tướng thì tôi cho rằng giây phút này không những là giây phút đặc biệt mà là giây phút lịch sử
-Thiếu tướng Lương Xuân Việt

“Tôi nghĩ rằng hôm nay là một ngày tuyệt diệu cho nước Mỹ khi Hải quân Hoa Kỳ đề đạt Đề đốc Huấn Nguyễn, một người Việt di dân đã vượt qua mọi trở ngại để trở thành một vị sĩ quan với nhân cách như ông. Thật là tuyệt vời cho người Mỹ!”

Cựu Hội trưởng Hội Quân nhân Mỹ gốc Việt, Đại tá Mimi Phan tâm tình rằng, Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn là một tấm gương cho tất cả các thành viên của Hội, đồng thời cũng là một người anh được rất nhiều người quý mến:

“Những đức tính của Đề đốc Huấn Nguyễn như là không bao giờ bỏ đàn em đằng sau, luôn luôn đồng hành chung để hoàn thành sứ mệnh. Lúc nào tôi cũng coi anh giống như là một người anh của mình. Những gì anh dạy dỗ thì tôi học hỏi. Hôm nay rất mừng vì anh được đề bạt lên Đề đốc."

Thay mặt cho gia đình, ông Tú Nguyễn bùi ngùi xúc động chia sẻ với Đài Á Châu Tự Do:

“Tôi cảm thấy rất là hãnh diện cho gia đình, hãnh diện cho Huấn và cho tất cả cộng đồng người Việt Nam tị nạn, không chỉ ở Mỹ mà ở khắp toàn thế giới. Đó là niềm vinh dự cho đất nước và cũng là một điều nói lên sự thành công của những người Việt tị nạn không phải là những người thất trận và cam chịu số phận.”

Vào đầu tháng 7 vừa qua, Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn cũng xác nhận với RFA trong một cuộc phỏng vấn ngắn rằng tuy là một nạn nhân của chiến tranh, nhưng ông tham gia quân đội để bảo vệ và bảo tồn những giá trị quý báo của nhân loại-đó là giá trị của một thế giới hòa bình.

“Thật sư tôi không sợ chiến tranh. Tôi ghét chiến tranh tại vì tôi đã là nạn nhân của chiến tranh và tôi cũng là người đã từng tham gia trong chiến tranh. Chiến tranh đem đến những sự đau khổ, chia rẽ, tàn phá, không những chỉ con người mà cả môi trường, thành phố và những gì tốt đẹp của nhân loại. Nhưng mà chúng ta đang sống trong một xã hội có dân chủ, có hòa bình, có nhân quyền thì tôi muốn tham gia vào quân đội vì tôi muốn bảo tồn tự do, dân chủ và nhân quyền đó. Những giá trị đó, nếu chúng chúng ta không bảo tồn thì sẽ mất đi rất dễ dàng.”

Nguyễn Từ Huấn sinh tại Huế, Việt Nam. Ông Huấn con trai một sĩ quan của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Theo BBC, trong một trận đánh dịp Tết Mậu Thận, bố mẹ và năm anh chị em của ông Huấn đã bị du kích Việt Cộng giết tại nhà riêng gần Sài Gòn. Mặc dù lúc đó cậu bé Huấn cũng trúng đạn nhưng vẫn được ở cạnh mẹ trong hai giờ trước khi bà mất máu rồi qua đời, và may mắn cậu vẫn sống sót. Người chú của ông Huấn lúc đó là một đại tá không quân đã đưa ông về nuôi dưỡng.

Năm 1975, khi được 16 tuổi, ông Huấn và gia đình chú rời khỏi Sài Gòn khi chế độ Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ. Khi chứng kiến hải quân Mỹ thuộc Hạm đội 7 giúp Người Việt di tản đến đảo Guam, ông Huấn đã nuôi dưỡng tình cảm để sau này gia nhập hải quân Mỹ.

Gia đình người chú của ông Huấn được một đại tá không quân Mỹ là Ed Veiluva bảo trợ để họ được vào Mỹ theo diện tị nạn chính trị.

Năm 1981, ông Huấn tốt nghiệp đại học tại Oklahoma với bằng Cử nhân Kỹ Sư Điện.

Trong quá trình phục vụ hải quân, ông đã nhận được nhiều huy chương của quân đội Mỹ. Tháng tháng 6 năm 2013, Ông Huấn được thăng hàm cấp Đại tá [3]

Tháng 6 năm 2019, Ủy ban Quân sự Thượng viện Mỹ chuẩn thuận đề nghị của Tổng thống Donald Trump đề bạt Đại tá Nguyễn Từ Huấn lên cấp bậc Phó Đề đốc, thuộc binh chủng Hải quân Trừ bị Hoa Kỳ.[2]

Ngày 10 tháng 10 năm 2019, tại Washington, D.C, Đại tá Nguyễn Từ Huấn được thăng lên cấp bậc Phó Đề đốc Hải Quân Hoa Kỳ .

Phó Đề đốc gốc Việt Nguyễn Từ Huấn được thăng chức

Ảnh Calvin Nguyen

Lễ thăng chức Phó Đề đốc cho ông Nguyễn Từ Huấn vừa được tổ chức trưa thứ năm 10-10-2019 (giờ Washington DC). Ông Huấn là người Mỹ gốc Việt đầu tiên chính thức trở thành sĩ quan cao cấp nhất trong hàng ngũ Hải quân Hoa Kỳ. Buổi lễ có sự tham dự của Phó Đô đốc-Tư lệnh trưởng Bộ tư lệnh hải dương hệ thống Hải quân (NAVSEA) Thomas J. Moore và cả hai vị tướng gốc Việt: ông Lương Xuân Việt (được thăng chuẩn tướng năm 2014 và thiếu tướng năm 2017) và ông Châu Lập Thể (được thăng chuẩn tướng năm 2016 và thiếu tướng năm 2019).

Thiếu tướng Châu Lập Thể , thiếu tướng Lương Xuân Việt , phó đề đốc Nguyễn Từ Huấn. Ảnh Khôi Nguyên

Cả ba ông Nguyễn Từ Huấn, Lương Xuân Việt và Châu Lập Thể đều có ba điểm chung: sinh trong gia đình sĩ quan VNCH; có ý chí tiến thân mãnh liệt bằng con đường học vấn miệt mài và đều muốn thể hiện sự tri ân đất nước đã cưu mang các ông bằng cách gia nhập quân đội, ở một quốc gia mà chẳng ai bóp chết cuộc đời các ông chỉ bởi lý lịch gia đình cùng một “bản án” không xét xử với “tội danh” con của “ngụy”.

Không nơi nào trong bất kỳ môi trường nào trên thế giới khắc nghiệt bằng quân đội Mỹ. Để được “gắn sao” cũng khó như “lên trời hái sao”. Chỉ khoảng 3% đại tá được thăng chức tướng trong các binh chủng nói chung và tỷ lệ này trong hải quân thậm chí thấp hơn, với vỏn vẹn 1%! “Ứng cử viên” được đề cử phải được điểm trung bình cao từ phiếu “chấm điểm” của các vị tướng khác, với những tiêu chuẩn cực kỳ nghiêm nhặt, từ tinh thần kỷ luật cho đến trách nhiệm và thành tích đạt được. Ứng cử viên sau đó được một ủy ban độc lập thuộc quân đội xem xét lại quá trình cống hiến trong binh nghiệp, kể cả việc điều tra xem người đề bạt và người được đề cử có bất kỳ ràng buộc cá nhân hoặc quan hệ riêng tư nào dẫn đến thiên vị hay không.

Sau khi trải qua loạt thủ tục minh bạch nhân thân, quân đội đưa hồ sơ lên Ủy ban quân vụ Thượng viện để được xét chuẩn thuận. Quốc hội Mỹ rất khắt khe trong việc phong tướng. Quân đội không bao giờ có thể “thuyết phục” Quốc hội phong tướng ào ạt cả. Không chỉ thành tích cá nhân từ chiến trường và kinh nghiệm, người đáng được gọi là tướng chỉ huy còn phải có một phẩm chất quan trọng: biết nâng đỡ “đàn em”, huấn luyện và hướng dẫn thuộc cấp hoàn thành nhiệm vụ, để giúp họ có thể trở thành những sĩ quan chỉ huy xứng đáng trong tương lai. Đây là một trong những phẩm chất đạo đức của cấp chỉ huy mà quân đội Mỹ luôn đề cao.

Nói đến các tướng Mỹ gốc Việt, cảm giác đầu tiên là tự hào, đối với người Mỹ gốc Việt nói riêng và người Việt Nam nói chung. Họ đã nỗ lực rất dữ dội và bền bỉ để vượt trội và vượt xa nhiều người khác trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt không có chỗ cho kẻ bất tài tiến thân bằng quan hệ hoặc mánh khóe. Cảm giác tự hào này rất trái ngược với một cảm giác “khó tả” khi liên tưởng đến “quân đội nhân dân Việt Nam” – một quân đội nhung nhúc tướng tá nhưng có lẽ hiện ở giai đoạn suy yếu nhất trong lịch sử với tỷ lệ sĩ quan tham nhũng đầy rẫy; một quân đội thế kỷ 21 vẫn còn “học tập và làm theo” những lý thuyết chẳng liên quan gì đến các khái niệm bảo vệ tổ quốc, bất chấp sự đe dọa chủ quyền chưa bao giờ nguy cấp và nghiêm trọng bằng lúc này; một quân đội chỉ lo đối phó các “thế lực thù địch” trong khi kẻ thù thực thì ngay trước mặt. Quân đội này thậm chí cũng rất yếu kém trong việc xây dựng quan hệ với hàng trăm sĩ quan người Mỹ gốc Việt để ít nhất có thể cho thấy họ thật sự cần và khao khát đóng góp của người Việt nói chung để thực hiện sứ mạng bảo vệ tổ quốc mà các đại tướng quân tiền bối từng làm trong suốt chiều dài lịch sử chống giặc phương Bắc.

Mạnh Kim (Facebook)

51 năm sau, đứa trẻ mồ côi thành tướng…


Nhìn một cách tổng quát, các EDO của Hải quân Mỹ là những cá nhân thật sự xuất sắc về tri thức, kỹ năng, giàu kinh nghiệm, sau khi trải qua một tiến trình thẩm định kỹ lưỡng, được xác nhận là đủ tư cách nắm giữ vai trò chỉ huy hoặc là cố vấn về tất cả các khía cạnh liên quan đến kỹ thuật của các phương tiện thuộc Hải quân Mỹ (5).

Theo hệ thống truyền thông quân đội Mỹ, dịp 30 tháng Tư vừa qua, Captain (cách mà lực lượng hải quân và tuần duyên Mỹ gọi những sĩ quan mang cấp bậc đại tá) Huan Nguyen đến Guam, tham dự lễ khánh thành Đài tưởng niệm “Lone Sailor” (6).

Đài tưởng niệm “Lone Sailor” vừa là biểu tượng liên kết giữa Hải quân và Hàng hải, vừa ghi lại sự kiện Guam đã từng là nơi trú thân của hàng chục ngàn người Việt phải bỏ xứ tha hương khi quân đội miền Bắc Việt Nam tràn vào Sài Gòn.

Hồi 30 tháng Tư vừa qua, Captain Huan Nguyen đến Guam không chỉ nhằm đại diện Hải quân Mỹ mà còn vì là một trong hàng chục ngàn người Việt từng được Hải quân Mỹ vớt trên biển cách nay 44 năm, rồi đưa đến Guam…

Hôm ấy, ông đại tá hải quân này kể rằng, 44 năm trước, khi đến Guam, ông là một thiếu niên 14 tuổi, đơn độc vì cha, mẹ, anh, chị, em đều đã bị giết,… nước Mỹ đã tiếp nhận những kẻ xa lạ như ông, cho ông hy vọng, cơ hội…

Trên Internet có một trang web do Daniel Pham lập ra và điều hành với tham vọng chia sẻ những điều tốt để hình thành tính cách tốt, giúp cuộc sống tốt hơn. Daniel Pham còn là tác giả Great Quotes và theo những gì Daniel chia sẻ thì Captain Huan Nguyen từng viết vài dòng, trong đó trích dẫn nguyên văn tâm tình của Nguyễn Bá Học: “Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông” để khuyến khích Daniel tiếp tục theo đuổi ước vọng của chàng trai này (6).

Bức ảnh Saigon Excution của Eddie Adams một thời gây chấn động dư luận phương Tây. Ảnh: Eddie Adams/New York Times
Bức ảnh Saigon Excution của Eddie Adams một thời gây chấn động dư luận phương Tây được CSVN khai thác triệt để nhưng tuyệt nhiên ém nhẹm những góc khuất phía đằng sau nó mãi đến hôm nay. Ảnh: Eddie Adams/New York Times

Cũng tuần này, khi bàn về hòa giải dân tộc, một số người Việt chia sẻ với nhau tấm ảnh Saigon Execution (Hành quyết tại Sài Gòn) do Eddie Adams chụp tại Sài Gòn vào Tết Mậu Thân năm 1968 đã được chỉnh sửa lại.

Saigon Execution từng được hệ thống truyền thông phương Tây và hệ thống tuyên truyền của khối Cộng sản sử dụng như một bằng chứng tố cáo “tội ác Mỹ Ngụy”, sự “phi nghĩa” của cuộc chiến chống cộng sản miền Bắc xâm chiếm miền Nam.

Trong Saigon Execution, người ta có thể thấy ông Nguyễn Ngọc Loan, lúc đó là Chuẩn tướng Tư lệnh Cảnh sát Việt Nam Cộng hòa, dùng súng ngắn bắn vào đầu một tù binh Việt Cộng mặc thường phục và hai tay đang bị trói!

Năm 1969, Saigon Execution đã giúp Eddie Adams nhận giải Pulitzer về ảnh báo chí chụp tại hiện trường… Saigon Execution từng làm tướng Loan và chính thể Việt Nam Cộng hòa bị chỉ trích kịch liệt vì… vô nhân đạo – bắn một tù binh đã bị vô hiệu hóa.

Tuy nhiên theo thời gian, sự thật tưởng vậy mà không phải vậy…

Một số cựu chiến binh cộng sản bảo “nạn nhân” là Nguyễn Văn Lém, còn được gọi là Bảy Lốp (7), số khác bảo “nạn nhân” là Lê Công Nà (8). Còn chính quyền CSVN chỉ dùng Saigon Execution để tố cáo “tội ác Mỹ Ngụy”, nêu cao “chính nghĩa” của cuộc chiến “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” chứ chưa bao giờ chính thức xác định danh tính, thân thế – sự nghiệp của “nạn nhân”.

Vì sao? Có thể vì làm như thế sẽ khó giải thích tại sao “nạn nhân” lại tham gia vào việc biến thủ đô của một quốc gia có chủ quyền thành mặt trận, giết nhiều thường dân, trong đó có gia đình một trung tá tên là Nguyễn Tuấn – Chỉ huy trưởng Trường Thiết giáp, tọa lạc tại Gò Vấp, nên mới bị tướng Loan hành quyết ngay tại mặt trận.

Năm ngoái – nhân dịp 50 năm xảy ra sự kiện Tết Mậu Thân, ông Hoàng Tất Thắng đã sưu tầm nhiều tài liệu, nhân chứng, thực hiện bài viết “Một thời điểm: Hai tấm hình – hai số phận và tội ác của truyền thông thiên tả” (9).

Chính quyền CSVN chỉ dựa vào “Saigon Execution” của AP mà lờ đi nhiều hình ảnh khác cũng trên AP về Tết Mậu Thân ngay tại Sài Gòn. Chẳng hạn tấm ảnh minh họa cho sự kiện Trung tá Nguyễn Tuấn bị chặt đầu, vợ (Từ Thị Như Tùng) và sáu đứa con bị bắn bằng tiểu liên, chỉ có một bé trai may mắn trốn thoát.

Nguyễn Văn Lém – Bảy Lốp hay Lê Công Nà chính là chỉ huy vụ thảm sát đó và nhiều vụ thảm sát khác ở Sài Gòn dịp Tết Mậu Thân… Năm 1998, sau khi tướng Loan qua đời, Eddie Adams viết trên Time số ra ngày 27 tháng 7 về “Saigon Execution”: Tấm ảnh đó có hai người bị giết, tên Việt Cộng bị ông tướng bắn và ông tướng bị tôi giết bằng máy ảnh của tôi. Dù không có ý đồ ngụy tạo nhưng đôi khi một tấm ảnh có thể nói dối. Tôi xin lỗi…

Chẳng phải Sài Gòn, những cuộc thảm sát đã xảy ra tại nhiều nơi ở miền Nam trong Tết Mậu Thân 1968. Bé trai con của Trung tá Nguyễn Tuấn, không chỉ đội tang cha, mẹ, anh, chị, em. Đứa bé trai ấy còn đội thêm tang cậu ruột: Thiếu tá Từ Tôn Khán (Tỉnh đoàn trưởng Xây dựng nông thôn tỉnh Quảng Nam, về Huế ăn Tết với đại gia đình, bị các đồng chí của những Nguyễn Văn Lém – Bảy Lốp, Lê Công Nà dùng cha mẹ già uy hiếp buộc ra hàng rồi bị đập đầu bằng búa bửa củi…) và những người thân khác.

Hồi đầu tuần, ai đó đã chỉnh sửa “Saigon Execution” – thay khẩu súng trên tay tướng Loan bằng một bông hoa tím. Một số người đã chuyển “Saigon Execution” được chỉnh sửa như một đề nghị xóa bỏ hận thù. Có khá nhiều người không tán thành, không phải vì cố chấp mà vì chính quyền CSVN vừa kêu gọi hòa giải, vừa xem những Nguyễn Văn Lém – Bảy Lốp, Lê Công Nà là anh hùng, hữu công, qua đó phải tri ân đảng (10)…

Đứa trẻ may mắn trốn thoát khỏi cuộc thảm sát cách nay 51 năm, may mắn trốn thoát thêm một lần nữa cách nay 44 năm sắp trở thành một vị tướng của Hải quân Mỹ. Ngẫu nhiên cả hai sự kiện chỉnh sửa “Saigon Execution” và Tổng thống Mỹ đề cử Nguyễn Từ Huấn làm Phó Đề đốc Hải quân Mỹ diễn ra trong cùng một tuần. Cuộc đời đúng là đầy bất ngờ!

Trân Văn



Thảm sát Mậu Thân – tội ác Việt Cộng muôn đời không quên (Định Nguyên)

Thảm sát Mậu Thân – tội ác Việt Cộng muôn đời không quên (Định Nguyên)

Biến cố Tết Mậu Thân xẩy ra đã đúng 50 năm (1968 – 2018) nhưng đối với dân miền Nam Việt Nam, đặc biệt là xứ Huế, nỗi đau vẫn còn đó, vết thương lở loét chẳng bao giờ lành.  Ngoài cố đô bị tàn phá tang tành, niềm đau mất mát người thân kéo dài đến bây giờ bởi sự ngang ngược của chế độ cộng sản.  Cho đến nay họ vẫn chà đạp lên nỗi thống khổ của người dân, coi đó là “chiến thắng lịch sử”.

Viết bài nầy, tôi không có mục đích tường thuật biến cố đau thương nầy.  Chuyện nầy đã có hằng chục, hằng trăm người viết rồi.  Hơn nữa, Tết Mậu Thân tôi đang thụ huấn tại Sài Gòn, và hứng trận trực tiếp biến cố nầy ở đó.  Riêng Huế, quê tôi, nơi chịu trận nặng nề nhất, tôi chỉ chứng kiến những hậu quả tang thương bởi bàn tay tội ác của VC.

Vào khuya Mồng Một Tết Mậu Thân, tôi cùng người anh con ông bác ruột (đang thụ huấn tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung) được ra phép Tết và ở lại nhà một người chị bà con ớ Phú Nhận.  Đang ngủ, chừng 1-2 giờ sáng gì đó, bỗng nghe súng nổ tứ phía và liên tục, có khi đạn xéo đâu gần nhà.  Chúng tôi biết có chuyện nhưng chẳng biết đích xác chuyện gì.  Sáng ra vẫn chưa biết điều gì đã xẩy ra, cho đến gần trưa nghe thông báo từ trực thăng mới biết VC đang tấn công Bộ Tổng Tham Mưu và phi trường Tân Sơn Nhất (nhà chị tôi ở gần đó).  Cũng theo kêu gọi từ trực thăng, chúng tôi cùng đồng bào phải nhanh chân di tản ra khỏi khu vực.  Hai anh em tôi đang chạy trên đường Võ Di Nghi thì bị trực thắng nhà ta quạt cho một loạt đạn.  Tôi suýt chết vì một viên viên đạn bay như gió, vèo qua tai, chạm phải cửa sắt nhà người ta.  Tôi nhặt viên đạn còn nóng bỏ túi, đem về làm kỷ niệm.  Nếu viên đạn ấy nhích qua nhích về một tí thì tôi đã xong đời rồi.  Có lẽ mấy ông trực thăng tưởng hai anh em tôi là VC vì anh tôi mặc áo lính còn tôi thì mặc sắc phục cảnh sát, khác với đám thường dân chạy loạn bên cạnh.  Chiều hôm đó, anh tôi trình diện Tiểu Khu Gia Định, tôi lần mò về Học Viện, không dám tự ý đi đâu, nếu không được điều động làm công tác.

Cuối năm 1968, tôi tốt nghiệp và được về Huế làm việc.  Thành phố Huế trước ngày tôi đi và bây giờ khác nhau một trời một vực.  Tất cả đã đổ nát.  Sự đổ nát của Cố đô Huế thật khủng khiếp.  Hoàng Thành tang hoang, cầu Trường Tiền gãy gục xuống sông Hương, phố xá phần lớn sập đổ, đường sá loang lổ vết đạn…Am thờ các vong linh tử nạn (bất kể phe nào) hình như nhà nào cũng có, nơi nào cũng có.  Nhà anh chị tôi ở đường Trần Hưng Đạo cũng có một cái am thờ một người lính VC!  Khi yên ổn, anh chị tôi từ chỗ tản cư về nhà thì thấy người lính nầy chết nằm vắt vẻo nơi cầu thang lên lầu.  Anh chị tôi phải thuê người đem chôn đâu đó.  Chị dâu tôi sợ quá, lập am thờ, rằm mồng một có hương hoa trái cây “tiếp tế” cho anh VC nầy!

Cùng số phận với dân Huế, đại gia đình tôi dường như nhà nào cũng có người mất tích hoặc bị VC giết, gần nhất là chú em rể của tôi.  Sau Mậu Thân, khi đang làm việc tại Huế, tôi cùng em gái tôi đi tìm xác chồng nó là CSDC Quảng Ngãi về quê ăn Tết, bị VC bắt đi vào ngày Mồng Hai Tết khi đang ngồi với vợ con trong nhà.  Và em tôi đã tìm được xác chồng nhờ cái răng bạc và cái quần cụt nó mặc khi bị bắt.

Với dân Huế, qua biến cố Mậu Thân, VC đã tự phơi bày sự dã man tàn độc, phi dân tộc nhất của csVN trong lịch sử đất nước.  Trong một ngàn năm bắc thuộc không hiểu người Tàu đã lần nào tàn sát dân Việt kiểu ghê gớm như thế không?  Trong một trăm năm đô hộ của giặc Tây, không biết người Pháp có lần nào chôn sống tập thể người Việt Nam một cách khủng khiếp như thế không?  Dù Tàu, Tây chẳng thương chi dân mình nhưng tôi tin là họ không làm như thế, nhưng nếu có làm thật thì cũng có thể hiểu được vì họ là người ngoại chủng.  Đằng nầy, cùng là người Việt Nam nhưng csVN đã làm như thế, họ chủ trương “giết lầm hơn bỏ sót” lùa tất cả những người mà họ nghi là quân nhân, cán bộ công nhân viên VNCH, các đảng phái quốc gia…đi, bắt những nạn nhân nầy tự đào hố, sau đó những nạn nhân nầy bị trói tay tập thể để rồi bị bọn cán binh VC tống xuống hố, chôn sống!!!  VC tàn bạo và dã man đối với người đồng chủng/đồng bào hơn cả người ngoại quốc.

Có chứng kiến tận mắt những hố chôn tập thể mới thấy được bản chất khát máu của những con người cộng sản.  Em gái tôi và tôi đi từ địa phương nầy đến địa phương khác, từ hố mộ tập thể nầy đến hố mộ tập thể khác để tìm người thân.  Khi lớp đất/cát cuối cùng được đào lên, hằng chục, hằng trăm xác chết trong các tư thế nằm, ngồi, đứng chết sát nhau, chồng lên nhau, và tất cả đang bị trói trông thật khiếp đảm…  Xác người nằm dưới lòng đất gần như còn “tươi”.  Sau khi đem lên mặt đất mới đổi qua màu đen và bắt đầu phân rã.  Máu người trào ra…và mùi thối xông lên nồng nặc.  Tội nghiệp mấy người có nhiệm vụ bốc mộ, họ bất chấp mọi sự kinh tởm và mùi xú uế, đào và đem từng xác người đặt trên mặt đất để thân nhân đến nhận diện…Em gái tôi nhận ra chồng nó trong hằng trăm xác chết nầy tại quận Phú Thứ.

Cứ thế, từ hố nầy đến hố khác, người dân Huế đã tìm được vào khoảng hơn năm ngàn người.  Những xác chết có thân nhân nhận diện, được gia đình đem về chôn cất.  Những xác chết không còn nguyên vẹn, hoặc không có thân nhân nhận lãnh, chính quyền tự lo liệu chôn cất đàng hoàng tại những vùng đất quanh thành phố Huế, nơi được chôn nhiều nhất là Đàn Nam Giao.  Chưa bao giờ xứ Huế có một đám tang tập thể “lớn” như vậy.  Chưa bao giờ kinh đô Huế phủ trắng một màu tang kinh khiếp từ nội thành đến các vùng phụ cận như vậy.  Khắp các trường học, màu khăn sô trên đầu các em học sinh cũng nhan nhãn trong lớp học và giữa sân trường.  Đó là hình ảnh trung thực, rất trung thực của Huế sau Tết Mậu Thân năm 1968 mà tôi là người tận mắt trông thấy.  Năm mươi năm, hình ảnh nầy chưa phai nhạt trong lòng người dân Huế.  Thế mà, nhà cầm quyền hiện nay tại Việt Nam cho đó là một “chiến thắng”!

Chiến thắng là chiến thắng nào, thành quách đổ nát người đào hố chôn!

Nếu đó là “chiến thắng” thì là chiến thắng của chủ nghĩa cộng sản đối với dân tộc Việt Nam mà kẻ thực hiện không ai khác là VC, những con người Việt Nam mất gốc, tôn thờ một chủ nghĩa ngoại lai.  Kể từ khi xuất hiện trên trái đất, cộng sản đã giết hại trên dưới 100 triệu sinh linh.  Nga và Trung cộng mỗi nước cũng đã tàn sát hàng chục triệu dân mình.  Từ Cải Cách Ruộng Đất tại đất Bắc đến Thảm Sát Mậu Thân ở Huế, VC giết dân Việt không gớm tay chẳng qua đó cũng là “truyền thống” khát máu chung của cộng sản quốc tế!  Đó là cái nhục mà đảng csVN phải gánh trước Tổ Quốc và Dân Tộc Việt Nam.

Cho đến nay, hằng năm họ vẫn ăn mừng chiến thắng, một “chiến thắng” trên máu xương và nước mắt của chục hàng ngàn người dân trong 25 này đêm họ chiếm Huế.  Để tô vẽ cho “chiến thắng” nầy và chạy tội trước lương tâm và lịch sử dân tộc, họ từng tuyên bố, đại ý “những người bị giết trong biến cố Mậu Thân là do bom đạn Mỹ Nguỵ tàn sát, cách mạng không giết họ”!

Đúng là luận điệu trơ tráo.  Biết rằng chiến tranh nào cũng chết chóc, bom đạn nào cũng vô tình, nhưng “bom đạn Mỹ Nguỵ” không giết đồng đội và đồng bào mình một cách tán tận lương tâm như thế.  Mỹ và VNCH không hề thù hận với người nhà mình, không có lý do để trói tay, chôn sống tập thể đồng đội và người dân của mình như thế.  Hành động man rợ đó chỉ được kích động bằng hận thù, một chủ trương đặc thù của chủ nghĩa cộng sản mà những kẻ cuồng tín csVN đã hấp thụ và thực hành triệt để.  Con người ai cũng thế, chín người mười ý, khác chính kiến là chuyện bình thường.  Chỉ có chủ nghĩa cộng sản mới chủ trương “đồng phục tư tưởng”, coi những người khác chính kiến là thành phần “đáng tội chết”.  Đó là lý do csVN đã coi đồng bào mình, những người không ở trong hàng ngũ của họ như kẻ thù.  Họ không ngần ngại giết sạch, giết hết để nhuộm đỏ đất nước Việt Nam.  Bất cứ một chính thể nào, dù độc tài sắt máu đến đâu, nếu có chút lương tri dân tộc, không ai tàn ác với dân tộc mình như csVN.

Thử hỏi, ai lật lọng lợi dụng ba ngày hưu chiến trong dịp Tết để tấn công đối thủ?  Và khi đã tràn ngập được lãnh thổ của đối phương, ai bắt những người nghi là người của đối phương đem đi thủ tiêu?  VNCH không làm chuyện đó.  VNCH không tráo trở, lợi dụng dịp hưu chiến để tấn công Bắc Việt hoặc các vùng VC tạm kiểm soát tại miền Nam trong ba ngày Tết thiêng liêng của dân tộc.  VNCH là nạn nhân của sự gian dối, là kẻ bị tấn công bất ngờ trong khi cho phép một số quân nhân và công chức được phép về ăn Tết với gia đình.  Trong khi chật vật chống kẻ thù xâm lăng, không có thể chế nào, kể cả VNCH lại có chủ trương ngược đời là bắt con dân của mình đi thủ tiêu.  Trong khi mọi binh sỹ, mọi khẩu súng đều hướng về kẻ thù trước mắt, VNCH làm sao có thể có chủ trương đi gom tóm để tàn sát tập thể quân dân của mình đang vui Tết ở mọi địa phương?

Nếu trên đường VC dẫn các “tội nhân” về núi bị Mỹ oanh tạc giết chết thì xác các nạn nhân sẽ nằm phơi trên mặt đất.  Đằng nầy, các nạn nhân bị trói chùm với nhau, nằm chết chồng chất lên nhau trong các hố chôn tập thể!  Ai trói họ?  Ai chôn họ trong các hầm chôn tập thể đó?  “Mỹ Nguỵ” sau khi oanh tạc, bắn đại bác giết họ rồi liền nhảy dù xuống trói từng người lại với nhau, chôn tất cả họ vào những hố chôn như thế?  Không ai có thể tin những luận điệu ngang ngược như thế của csVN.  Họ nói lấy được để chạy tội.  Nhóm Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân…đúng là những kẻ “ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản”.  Họ sinh ra, lớn lên, được giáo dục tại miền Nam, ra đời phục vụ dưới các chính thể VNCH thế mà họ hoạt động cho VC, ít nhiều bàn tay họ đã dính máu dân Huế trong biến cố Thảm Sát Mậu Thân.  Ông HPNT, (thầy dạy Văn của tôi năm Đệ Nhị, trường Quốc Học) khi được phỏng vấn về vấn đề Mậu Thân đã trả lời tiên hậu bất nhất.  Tôi bất mãn nhất là phát biểu sau đây của ông: “Năm 75, 76, 77 khi đi làm thuỷ lợi tại Khe Đá Mài chúng tôi đào lên một hầm chôn tập thể toàn là người lính đội mũ tai bèo và mặc đồ quân giải phóng, chứng tỏ cái gọi là “Thảm sát Mậu Thân” chỉ là trò bịp của thực dân”! Tôi không biết điều nầy có thật hay không vì chưa hề nghe ai nói, ngoài “phát hiện” nầy của ông HPNT.   Có hai trường hợp.  Một, ông HPNT bịa chuyện nầy để bao che cho VC.  Hai, ông HPNT nói thật, nghĩa là có hầm chôn tập thể lính VC.

Nếu trường hợp một đúng, nghĩa là ông HPNT bịa chuyện thì thật đáng khinh con người trí thức của ông.  Nếu không bịa chuyện thì trí óc ông cũng có vấn đề.  Sau Mậu Thân chiến tranh, súng đạn, chết choc…vẫn xẩy ra từng ngày nơi các vùng rừng núi xa xôi của tỉnh Thừa Thiên (kể cả Khe Đá Mài).  Từ Mậu Thân đến thời điểm ông “phát hiện” hố chôn tập thể lính VC là 8 năm (nếu chỉ tính tới năm 1975).  Với khoảng thời gian dài như thế, với thực trạng chiến tranh ngày càng khốc liệt như thế, tại sao ông dám quả quyết là mồ chôn các lính VC là do VNCH và Mỹ thực hiện trong dịp Tết Mậu Thân?  Chỉ với một “phát hiện” mơ hồ như thế, chỉ với một hố chôn tập thể lính VC không biết có từ bao giờ, ông đã đánh đồng tất cả những hố chôn tập thể khác do VC thực hiện trong dịp Tế Mậu Thân đều do Mỹ và VNCH làm!?  Và do đó, theo ông, chuyện “Thảm sát Mậu Thân” do VC ra tay là hoàn toàn bịa đặt?  Tôi luôn tôn sư trọng đạo, nhưng trong trường hợp nầy, ông thầy của tôi không còn đáng kính nữa.  Khi mới ra tù, tôi được bà xã dẫn đi xem buổi trình chiếu phim tài liệu “A Television of History” do PBS thực hiện, tại trường Nguyễn Chí Diễu.  Tới nơi, tôi thấy ông HPNT ngồi đó, chủ trì buổi trình chiếu.  Ông nhìn tôi không mấy thiện cảm và với vẻ mặc dương dương tự đắc của người “bên thắng cuộc”.  Cái gọi là “Chiến thắng Mậu Thân” đang được PBS bình luận và quảng bá đã đánh trúng tim đen ông!  Không còn dáng vẻ nghệ sỹ như ngày xưa đứng lớp, ông ngồi đó với một khuôn mặt thù hận và sắt máu! Tôi thật sự chán ngán cho người trí thức nầy.  Ông quá cuồng cộng đến độ quên cả lý trí và lương tri con người.

Nếu trường hợp hai đúng, nghĩa là ông HPNT đã phát hiện hố chôn tập thể lính VC thật thì, ai là thủ phạm?  Như đã trình bày ở phần trên, tôi hoàn toàn không tin Mỹ và VNCH làm chuyện ấy trong biến cố Mậu Thân.  Khi VC đang tổng tấn công vào tỉnh Thừa Thiên và cố đô Huế, họ đang bận tay, quá bận tay để giữ vững phòng tuyến vốn đang quá mỏng (vì bất ngờ và binh sỹ nghỉ phép), làm sao họ có thể thực hiện chuyện vô lý đó.  Có thể hố chôn lính VC nầy đã có từ trước rất lâu hoặc sau Mậu Thân do Mỹ trải bom hoặc đụng trận được quân đội VNCH đào hố chôn tập thể.  Nếu đúng như thế thì ngôi mộ tập thể lính VC nầy không liên quan gì đến “Thảm sát Mậu Thân” do VC gây ra cả, thưa ông thầy.  Trường hợp hố chôn lính VC nầy có trong dịp Tết Mậu Thân thì khả năng đó là trò “gắp lửa bỏ tay người” của VC.  Có thể những người lính VC nầy bị giết trong khi tấn công Huế, đồng đội của họ đem về chôn ở đó để vừa trọn tình trọn nghĩa với đồng đội, vừa để vu oan giáng hoạ cho Mỹ và VNCH trong tội ác tàn sát và chôn sống người dân Huế.  Hơn nữa VC cũng có thể “trang bị” nón tai bèo, áo quần quân giải phóng cho các nạn nhân xấu số trước hoặc sau khi ra tay tàn sát họ, tạo một chứng cứ giả để đổ thừa việc chôn sống người đồng loạt trong biến cố Mậu Thân là do Mỹ và VNCH chủ mưu.

Trò lưu manh, ném đá dấu tay là ngón “nghề chuyên nghiệp” của csVN, bọn người mà thầy tôn thờ, không lý ông thầy không biết?!

Trường hợp của những hố chôn tập thể tại các quận ngoại ô, phát hiện một vài tháng sau khi VNCH và đồng minh đã đánh bại VC, chiếm lại thành phố Huế và tỉnh Thừa Thiên có thể nguỵ tạo, tung hoả mù để đổ thừa.  Thế còn các hầm chôn tập thể trong nội thành Huế như tại Chùa Áo Vàng, Trường Tiểu Học Gia Hội, Bãi Dâu và rải rác nhiều nơi khác được phát hiệnngay sau khi VNCH chiếm lại Huế thì sao, do ai thực hiện?  Ai đào hố chôn sống bốn giáo sư người Đúc, dạy tại Đại Học Y Khoa Huế trong khuôn viên chùa Tường Vân?  Không lý cũng do “Mỹ Nguỵ” thực hiện trong thời gian VC tạm chiếm, làm chủ thành phố Huế?  Chỉ có những người mất trí mới tin như thế.  Chỉ có những kẻ vô lương mới tuyên truyền lếu láo như thế để chạy tội cho VC.

Cái gì cũng thế, dù đau thương đến đâu rồi cũng được thời gian hoá giải.  Nhưng riêng biến cố Tết Mậu Thân là trường hợp ngoại lệ, không bao giờ phai nhạt đối với người dân Huế nói riêng, dân miền Nam Việt Nam nói chung.  Tại sao?  Tại vì hằng năm những kẻ tội đồ phi dân tộc ấy, chế độ csVN tàn bạo ấy vẫn kỷ niệm “chiến thắng Mậu Thân”.  Đó là một hành động cào vào vết thương đang mưng mủ nên vết thương chẳng bao giờ lành da liền thịt được.  Đã tàn sát đồng bào không nương tay, đáng tội diệt chủng, bây giờ dựa vào sức mạnh bất chính, họ vẫn huyênh hoang “chiến thắng”.  CSVN đã và đang thách thức lương tri dân tộc, xấc láo với tiền nhân, ngồi xổm trên hồn thiêng sông núi.  Do đó, không thể thứ.

Đó là một tội ác tày trời ngàn đời không thể quên được.

Định Nguyên
Viết để nhớ 50 năm biến cố Mậu Thân (1968 – 2018)

Nguồn: www.vietbao.com

Tội ác VC trong Tết Mậu Thân Huế không thể nào chối cải trước lời một

nhân chứng


Phát biểu của GS Nguyễn Lý-Tưởng, cựu dân biểu VNCH.

Nhân chứng trong vụ thảm sát Mậu Thân ở Huế cách nay 40 năm

(1968-2008) trong cuộc hội thảo về chiến tranh Việt Nam tổ chức tại

Việt Nam Center (Lubbock, Texas) từ ngày 13 đến 15/3/2008.


Kính thưa quý vị,


Tôi xin tự giới thiệu: Tôi là Nguyễn Lý-Tưởng, bốn mươi năm trước đây,

lúc đó tôi là dân biểu Hạ Nghị Viện (1967-1971), tôi đại diện cho cử

tri tỉnh Thừa Thiên, nơi đã xảy ra cuộc tổng tấn công của Việt Cộng

vào thành phố Huế vào ngày 31 tháng 01 năm 1968 đúng vào dịp Tết Mậu

Thân, khiến cho hàng ngàn người dân vô tội bị Việt Cộng giết chết một

cách dã man, trong đó có những nhà tu hành, sinh viên học sinh, người

buôn bán và làm nghề tự do và các công chức, quân nhân đang ăn Tết với

gia đình trong tay không có vũ khí...


Trước Tết mười ngày, tôi đã có mặt tại Huế, đã đi thăm và tiếp xúc với

cử tri của tôi tại các quận trong tỉnh Thừa Thiên. Sáng 30 Tháng Chạp

(29/1/1968), tôi đã thăm và chúc Tết các cấp lãnh đạo chính quyền quân

sự, hành chánh và tôn giáo tại địa phương như Trung Tướng Hoàng Xuân

Lãm, Chuẩn Tướng Ngô Quang Trưởng, Trung Tá Phan Văn Khoa, Ðức Tổng

Giám Mục Nguyễn Kim Ðiền, Thượng Tọa Thích Ðôn Hậu...


Khi tiếng súng bùng nổ tại Huế và Quảng Trị, tôi đã có mặt trong vùng

này... Ngày 3 Tết (01 tháng 2/1968) tôi đã có mặt tại nhà của Trung

Tướng Hoàng Xuân Lãm tại Ðà Nẵng, tôi đã gặp ông Võ Lương (giám đốc

cảnh sát 5 tỉnh vùng I tại Ðà Nẵng), tôi đã dùng điện thoại liên lạc

với Ty Cảnh Sát Thừa Thiên... Từ Ðà Nẵng, tôi vào Nha Trang, ở lại một

đêm, sáng hôm sau, ngày 5 Tết (3 tháng 2/1968), tôi có mặt tại Hạ Nghị

Viện Sài Gòn để họp tại Quốc Hội.


Ngày 9 tháng 2/1968, từ Sài Gòn , tôi trở ra Huế , lúc bấy giờ quân

đội VNCH và Mỹ đã chiếm lại phía Hữu Ngạn sông Hương (quận 3) nhưng

vùng Phủ Cam, Vỹ Dạ, Gia Hội và Thành Nội còn trong vùng Việt Cộng

kiểm soát. Tôi đã gặp ông Nguyễn Văn Tăng (quận trưởng Hương Thủy) gặp

các sĩ quan tại Tiểu Khu Thừa Thiên, đã ở lại 01 đêm tại Ty Cảnh Sát

Thừa Thiên và 01 đêm tại Tiểu Ðoàn 12 Pháo Binh (gần phi trường Phú

Bài), tôi đã có mặt trong cuộc họp tại phi trường Phú Bài (ngày

9/2/1968) cùng với phái đoàn Trung Ương Sài Gòn (do Phó Tổng Thống

Nguyễn Cao Kỳ, Ðại Tướng Cao Văn Viên... hướng dẫn ra Huế) để nghe các

vị chỉ huy quân sự tại Ðà Nẵng và Huế (Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm, Tư

Lệnh Quân Ðoàn I; Chuẩn Tướng Ngô Quang Trưởng, Tư lệnh Sư đoàn 1 và

Trung Tá Phan Văn Khoa, Tỉnh trưởng Thừa Thiên)... báo cáo tình

hình...


Tôi đã gặp các sĩ quan tại Tiểu Khu Thừa Thiên như Ðại Tá Cao Khắc

Nhật (trưởng phòng 3 Quân Ðoàn I tăng cường ra Huế, Trung Tá Nguyễn

Giang, trưởng phòng 3 Tiểu Khu...). Tôi đã ở lại một đêm tại Ty Cảnh

Sát Thừa Thiên và một đêm tại Tiểu Ðoàn 12 Pháo Binh (gần phi trường

Phù Bài)... Ngoài ra, tôi cũng đã đến thăm và tiếp xúc với các gia

đình nạn nhân bị VC sát hại và đã chứng kiến các mồ chôn tập thể...

Gia đình tôi có 5 người chết trong Tết Mậu Thân trong đó có bố vợ

(nhân viên của công ty Thủy Ðiện Huế, 56 tuổi), em vợ (học sinh 16

tuổi), người cháu của tôi (học sinh 13 tuổi)... Tôi đã nghe các nhân

chứng kể lại những gì họ đã trải qua... Như thế, tôi đã có được các

điều kiện thuận lợi nhất để tìm hiểu, thu thập các dữ kiện... Năm

1998, nhân dịp kỷ niệm 30 năm Tết Mậu Thân (1968-1998), tôi và một số

nhân chứng đã thực hiện một tuyển tập tài liệu về “Thảm sát Tết Mậu

Thân 1968 tại Huế” và năm 2008 nầy, kỷ niệm 40 năm (1968-2008) chúng

tôi đã bổ túc và tái bản sách nầy...


Với tư cách một nhân chứng, tôi xin trình bày một vài nhận xét như

sau:


(1). Trước Tết Mậu Thân (1968), đài phát thanh Hà Nội và Mặt Trận Giải

Phóng Miền Nam (do Hà Nội lãnh đạo) đã đưa ra đề nghị ngưng chiến

trong 01 tuần. Phía Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ đề nghị 03 ngày để cho

quân đội và dân chúng vui Tết.


Theo tinh thần tôn giáo và văn hóa của dân tộc Việt Nam, Tết là một

ngày thiêng liêng, mọi người thường chúc tụng nhau những điều tốt đẹp,

và không bao giờ có hành động gây tổn thương cho kẻ khác, nhất là

không làm những điều tàn ác, dã man như bắt bớ, giam cầm, đánh đập,

tra tấn, giết người vô tội... Nhưng Việt Cộng đã tấn công vào các

thành phố miền Nam, đặc biệt tại thành phố Huế...


(2). Cung điện của các vua nhà Nguyễn tại Huế là di tích văn hóa, lịch

sử được UNESCO (Tổ Chức Văn Hóa Liên Hiệp Quốc) công nhận, nhưng Việt

Cộng đã biến nơi đó thành chiến trường để cho bom đạn tàn phá!


(3). Hàng chục, hàng trăm nạn nhân bị chôn trong một cái hố sâu, tay

bị trói bằng dây điện, giây tre, bị đâm bằng lưỡi lê, bị đánh bằng cán

cuốc, bị bắn bằng súng hoặc bị chôn sống. Ða số các nạn nhân là những

nhà tu hành, sinh viên học sinh, những người dân vô tội, những người

không có vũ khí trong tay, những người đang ở trong nhà với vợ con,

những người đã chấp hành lệnh trình diện để được học tập về chủ trương

chính sách của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam...


Mồ chôn tập thể: Các nạn nhân bị thảm sát tại Huế và Thừa Thiên được

tìm thấy tại trường tiểu học Gia Hội, chùa Therevada, Bãi dâu, Cồn

Hến, Tiểu Chủng Viện, khu vực phía Tây Huế gần lăng Tự Ðức và lăng

Ðồng Khánh, cầu An Ninh Thượng, cửa Ðông Ba, trường An Ninh Hạ, trường

Văn Chí, Chợ Thông, Lang Xá Cồn, gần lăng Gia Long, gần chùa Tường

Vân, Ðông Gi (Di), Vinh Thái, Thủy Thanh, Lương Viện, Phù Lương, Phú

Xuân (Phú Thứ), Thượng Hòa, Vinh Hưng, Khe Ðá Mài... tất cả 23 địa

điểm tại tổng cộng 2326 xác chết (sọ người). Còn khoảng trên 3,000 nạn

nhân thuộc tỉnh Thừa Thiên và Huế đã được thân nhân xác nhận là chết

hoặc bị bắt đi thủ tiêu, mất tích... không biết họ đã bị giết chết và

chôn xác ở đâu?!


Dã man nhất là tại Khe Ðá Mài (thuộc vùng núi Ðình Môn, Kim Ngọc, quận

Nam Hòa, tỉnh Thừa Thiên) Việt Cộng đã dùng súng trung liên, đại liên,

lựu đạn và mìn giết tập thể các nạn nhân, vất xác xuống dưới khe, lâu

ngày thịt thối rữa bị nước cuốn đi, chỉ còn 428 sọ người, xương người

dồn lại một đống. Người ta đã dựa vào các dấu vết còn lại của nạn nhân

như áo len, tượng ảnh, giấy căn cước bọc nhựa (ID)... để biết được

thân nhân của mình đã chết ở trong đống sọ và xương lẫn lộn đó. Ða số

những nạn nhân nầy là giáo dân bị bắt ở nhà thờ Phủ Cam vào đêm mùng 5

Tết (3 tháng 2/1968) Người ta cũng tìm thấy vết tích của hai ông Lê

Hữu Bôi (chủ tịch sinh viên Phật tử năm 1963) và Lê Hữu Bá (sĩ quan

Quân Cảnh) tại Khe Ðá Mài. Các em học sinh như Bùi Kha (16 tuổi), Phan

Minh (16 tuổi), Nguyễn Duyệt (17 tuổi) và nhiều bạn trẻ khác thuộc

giáo xứ Phủ Cam cũng bị VC giết hại tại đây...


Một nhân chứng còn sống sót đã kể lại cho 2 Linh Mục Nguyễn Hữu Giải

và Phan Văn Lợi vụ thảm sát những giáo dân vô tội tại Khe Ðá Mài như

sau:


“Hồi ấy, tôi mới 17 tuổi, đang là học sinh trung học đệ nhị cấp. Vì

tình hình bất an, gia đình tôi đã từ quê chạy về thành phố, cư ngụ tại

giáo xứ Phủ Cam, thôn Phước Quả, xã Thủy Phước, tỉnh Thừa Thiên (nay

gọi là phường Phước Vĩnh , thành phố Huế) từ mấy năm trước... Khuya

mùng Một rạng mùng Hai Tết, tôi nghe tiếng súng nổ khắp nơi và được

tin Việt Cộng đã chiếm nhiều nơi trong thành phố Huế... Cả gia đình

tôi cũng như nhiều giáo dân ở Phủ Cam đều chạy đến ẩn núp trong nhà

thờ để tránh bom đạn. Lính Nghĩa quân của xã và một số quân nhân về

phép chiến đấu bên ngoài để bảo vệ đồng bào. Sau mấy ngày, không có

tiếp viện nên chiều mùng 5 Tết ( 3 tháng 2 / 1968) phải rút chạy...

Khuya mùng 5 Tết, Việt Cộng tràn vào nhà thờ bắt những người từ 15

tuổi đến ngoài 50 tuổi bất kể là học sinh hay thường dân ... và tuyên

bố ‘cho đi học tập trong vòng 3 ngày sẽ trở về’ trong đó có tôi...

Sáng hôm sau, chúng tôi bị dẫn đi theo đường xe lửa từ Phủ Cam ra Bến

Ngự và đến chùa Từ Ðàm... Tại đây tôi thấy Việt Cộng rất đông vừa du

kích địa phương vừa bộ đội miền Bắc... Ngôi nhà 5 gian thì 4 gian đã

đầy người bị bắt từ mấy ngày trước, còn một gian để giam giữ những

người mới bị bắt... Tôi gặp những người quen như ông Tín (thợ chụp

ảnh), ông Hồ (thợ hớt tóc), anh Trị (con ông Ngọc người đánh đàn trong

nhà thờ), ông Hoàng (Ðông y sĩ ở Chợ Xép), hai người con trai ông

Thắng (làm nghề nấu rượu nuôi heo), hai người con trai ông Vang (nhạc

sĩ thổi kèn đồng), anh Thịnh (con ông Năm), hai anh em Bình và Minh

(con ông Thục), anh Minh (16 tuổi, con ông Danh nhân viên Công Ty Thủy

Ðiện Huế) đều là học sinh... Chúng tôi ngồi tại chùa Từ Ðàm suốt cả

một ngày từ sáng tới tối không được ăn uống gì cả... Họ đưa cho chúng

tôi mỗi người một tờ giấy để viết bản ‘khai lý lịch’ tên, nghề nghiệp,

tên cha mẹ, sinh quán ở đâu... Ai khai gian sẽ bị đem ra bắn... Tôi

thấy một số người bị trói vào gốc cây bồ đề và bị đem ra bắn chôn ngay

trong sân chùa, trong đó có anh Hoàng Sự (Cảnh Sát) mà tôi biết tên.

Họ cho một vài người về nhắn với gia đình tiếp thế lương thực và quần

áo, thuốc men cho những người đang bị giam giữ... Khi trời sẩm tối, họ

bắt chúng tôi ra ngồi xếp hàng giữa sân chùa. Một anh cán bộ tuyên bố:


- Anh em yên tâm, Cách Mạng sẽ đưa anh em đi học tập trong 3 ngày rồi

sẽ cho về với gia đình! Bây giờ chúng ta lên đường!.


Rồi họ dùng dây điện thoại trói tay chúng tôi ra phía sau lưng từng

người một, rồi dùng dây kẽm gai nối 20 người làm một toán. Tôi đếm

được trên 25 toán như thế (tất cả 500 người). Một người địa phương đi

nhìn mặt anh em chúng tôi và nói với nhau:


- Không thấy Trọng Hê và Phú Rỗ trong số giáo dân Phủ Cam ở đây.


(Anh Trọng con ông Hê và anh Phú là hai thanh niên ở Phủ Cam có võ

nghệ mà giới du đãng ở Huế biết tiếng. Hai anh đã chạy theo lính Nghĩa

Quân xã rút lui khi Việt Cộng vào nhà thờ! Những người bị bắt đến đây

đều là dân lành vô tội).


Họ dẫn chúng tôi đi vào đường bên trái Ðàn Nam Giao, vòng qua Dòng

Thiên An, đến lăng Khải Ðịnh, vòng phía sau trụ sở Quận Nam Hòa, ra

đến bờ sông Tả Trạch (Thượng nguồn sông Hương)... Ðến bờ sông, Việt

Cộng cho chặt cây lồ ô (nứa) làm bè để tất cả đoàn người vượt qua sông

(khu vực lăng Gia Long), thuộc vùng núi Ðình Môn, Kim Ngọc (vùng núi

tranh). Từ đó, chúng tôi bắt đầu đi sâu vào rừng, ban đêm, trời lạnh

lắm, khi lên đồi, lúc xuống lũng, lúc lội qua khe... Khoảng 30 bộ đội

miền Bắc dẫn chúng tôi đi, họ dùng đèn pin hay đuốc để soi đường,

chúng tôi đi trong rừng tre nứa và cây cổ thụ dày đặc... Khoảng nửa

đêm, chúng tôi được dừng lại để nghỉ và mỗi người nhận được một vắt

cơm. Chúng tôi đoán đã đi được trên 10 cây số rồi! Chúng tôi ngồi gục

đầu dưới cơn mưa, cố gắng ngủ một chút để lấy sức còn phải đi tiếp...

Bỗng như có linh tính báo trước, người tôi run lên bần bật... Tôi nghe

hai tên bộ đội nói nhỏ với nhau:


- Trong vòng 15-20 phút nữa sẽ thủ tiêu hết bọn nầy!


Tôi liền ghé miệng vào tai thằng bạn bị trói ngay trước mặt:


- Tụi mình ráng mở dây trốn đi! Mười lăm phút nữa là bị bắn chết hết

đó!


Trời mưa, dây điện trơn trợt, lát sau, chúng tôi mở được giây nhưng

vẫn ngồi yên sợ chúng biết. Tôi nói nhỏ:


- Hễ tao vỗ nhẹ sau lưng là tụi mình chạy nghe!


Bọn Việt Cộng đánh thức chúng tôi dậy, một tên nói lớn cho mọi người

nghe:


- Chúng ta sắp đến trại học tập rồi. Ai có vàng, tiền, đồng hồ, bật

lửa... thì đem nộp, không được giữ trong người... Học tập xong sẽ được

trả lại...”


Thế là bọn chúng lột sạch và cho tất cả vào mấy cái ba lô vải. Tên bộ

đội đứng gần chúng tôi còn mang trên vai cả chục cái radio mà chúng đã

cướp được của dân ở thành phố... Một tay mang súng, một tay mang các

thứ vừa cướp được, hắn đi chậm lại cách xa mấy tên kia một quãng...

Chúng tôi bắt đầu xuống dốc, nghe tiếng nước chảy róc rách... Tôi vỗ

nhẹ vai thằng bạn và cả hai chúng tôi vung tay và nhanh nhẹn phóng ra

khỏi hàng. Tôi đá mạnh và tên bộ đội mang nhiều radio... Hắn ngã nhào!

Hai chúng tôi lao vào rừng...


Trời tối, rừng già chúng không giám đuổi theo... Khi nghe tiếng đoàn

người đi khá xa, chúng tôi mới bò ra khỏi chỗ ẩn núp và đi ngược trở

lại... Chừng 15-20 phút sau, chúng tôi bỗng nghe từ phía dưới vọng lên

tiếng súng AK, rồi lựu đạn nổ vang rền... Một góc rừng rực sáng! Chen

vào đó tiếng khóc la khủng khiếp... không hiểu sao lúc đó, tai tôi

nghe rất rõ ràng... Lúc đó khoảng 12-12 giờ 30 khuya... đầu ngày 8 Tết

(6/2/1968). Về sau tôi mới biết chỗ đó là Khe Ðá Mài...”.


Một nhân chứng khác, anh Quỳnh, sinh viên Huế, con một vị y sĩ làm

việc tại bệnh viện Huế đã về hưu. Gia đình anh có 3 anh em bị bắt tại

nhà thờ Phủ Cam đưa lên giam giữ tại chùa Từ Ðàm. Tối hôm đó, Việt

Cộng cho mỗi phòng cử hai người về để nhắn gia đình mang đồ tiếp tế

đến chùa Từ Ðàm cho những người đang bị giam giữ... Vì có người anh và

người em cùng bị giam chung một phòng nên anh được cho về liên lạc với

gia đình... nếu anh không trở lại thì hai người kia sẽ bị giết. Suốt

đêm hôm đó, anh cầm giấy phép trong tay, đi liên lạc gõ cửa từng

nhà... Sau đó anh trở lại chùa thì không thấy ai ở đó nữa. Tất cả

những bánh trái, thức ăn, áo quần mà các gia đình mang lên chùa tiếp

tế cho các nạn nhân là để cho bộ đội Việt Cộng ăn... Khi anh Quỳnh trở

lại chùa thì tất cả đã được dẫn lên núi và đã bị thảm sát tại Khe Ðá

Mài! Anh là người may mắn thoát chết trong vụ đó. Anh Quỳnh cũng cho

biết:


“Lúc 3 giờ chiều mùng 4 Tết, anh dang ngồi trong căn phòng giam thì Lê

Hữu Bôi từ phòng bên cạnh đi qua, biết anh là sinh viên nên Bôi đến

làm quen và nói nhỏ với anh: “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi nơi

đây ngay!”


Anh nhớ rất rõ: “Lúc đó trời đang rét lạnh, Lê Hữu Bôi khoác một cái

áo choàng rộng, màu xám”.


 Lê Hữu Bôi và người anh ruột là Lê Hữu Bá cũng đã bị đem đi giết

trước khi anh Quỳnh trở lại chùa Từ Ðàm...


Thảm sát tại khu vực Thành Nội và Gia Hội Huế


Anh Tuấn (học sinh trường Nguyễn Du, 16 tuổi) nhà ở góc đường Nguyễn

Thành và Mai Thúc Loan, thành nội Huế (gần cửa Ðông Ba)  kể lại:


“Sáng mùng 2 Tết Mậu Thân, Việt Cộng bắt được 5 người đang mặc áo quần

ngủ hoặc áo quần thường, đi chân không đem ra cho đứng sắp hàng ở cửa

thành... Trong số Việt Cộng có mặt ông Tôn Thất Dương Tiềm là giáo sư

trường Nguyễn Du... và cũng là thầy dạy của tôi trước đây... Ông Tiềm

mang súng AK, quần kaki xanh, áo sơ mi trắng... hễ thấy ông gật đầu

thì tên cán bộ ra lệnh cho mấy tên bộ đội bắn các nạn nhân... Thân

nhân chạy ra kêu khóc, xin đem xác các nạn nhân đi chôn... nhưng chúng

không cho, cứ để xác chết nằm đó đến mấy ngày... Mấy hôm sau, người ta

mới lén đem xác về chôn... Mấy ngày sau máy bay trực thăng của VNCH và

Mỹ xuất hiện bắn xuống cửa Ðông Ba. Cha tôi nói: ‘Bây giờ ở đây cũng

chết, phải chạy thôi’... Chúng tôi chạy về hướng Mang Cá, gặp du kích

chặn lại, bắt tôi đi khiêng đồ đạc... chúng tập trung được 5 đứa trong

xóm như tôi, đợi đến đêm mới dân chúng tôi ra cửa Ðông Ba đi qua chùa

Diệu Ðế, bắt đi khiêng gạo, súng đạn... mấy hôm sau, máy bay bắn xuống

dữ quá ... Tối đó, chúng tập trung được chừng mười mấy đứa 15, 16

tuổi, phát cho chúng tôi mỗi đứa một cái cuốc, bắt đi đào hầm... cái

hố bề sâu một thước, bề ngang bằng một sải tay... mỗi đứa đào một

đoạn, nối liền nhau... Tôi tưởng đào hầm để tránh máy bay... Lúc 3 giờ

sáng, sau khi đào xong, thì chúng dẫn ra một số người, tay bị trói

đàng sau, cột thành từng chùm bằng sợi dây điện thoại màu đen, mỗi

toán chừng 15 người. Chúng bắt những người đó đứng xoay lưng về cái

hố... Thằng cán bộ đọc bản án... nói những người nầy có tội với cách

mạng, có tội với nhân dân... Chúng vừa đọc xong thì tên du kích bắn

một loạt đạn AK... nạn nhân rơi xuống hố... có người trúng đạn, có

người không trúng... cũng ngã lăn xuống hố... chúng bắt tôi lấp đất

lại... Tôi thấy người ta còn sống, tôi không chịu lấp đất, chúng đánh

tôi... tất cả mấy đưa chúng tôi đứa nào cũng khóc rống lên... chúng

dùng AK đánh vào đàng sau lưng chúng tôi... và còn dùng cả lưỡi lê đâm

chúng tôi nữa... Chúng nó dùng cán cuốc đánh vào đầu các nạn nhân cho

chết... Chúng nó bắt tôi đi chôn người như vậy đến mười mấy lần... Bộ

đội Việt Cộng toàn nói giọng Bắc... Những người bị chôn sống, chưa

chết, thở phì phì, ngột thở, chết dần dần.... Về sau chúng bắt đi chôn

ban đêm, không bắn vì sợ máy bay trên trời phát hiện...”.


VC vào nhà số 176 đường Bạch Ðằng (gần cầu Ðông Ba), Huế, bắt vợ con

ông Từ Tôn Kháng ra đứng giữa sân và tuyên bố nếu ông không ra trình

diện thì tất cả vợ con ông sẽ bị giết. Vì thế ông phải ra nộp mạng. VC

trói tay ông, cột ông vào cọc giữa sân, xẻo tai, cắt mũi, tra tấn ông

trước mặt vợ con, ccho đến chết, thật là dã man và kinh hoàng! Ông Từ

Tôn Kháng là Thiếu Tá, Tỉnh Ðoàn Trưởng Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn Thừa

Thiên.


Sinh viên bị Việt Cộng giết:


- Anh Trần Mậu Tý, sinh viên, cũng bị bắt, bị tra tấn dã man cho đến

chết.


- Anh Trần Ðình Trọng, sinh viên trường Kỹ Thuật Huế, bị bắt ngày 06

tháng 2/1968, tìm được xác ngày 26/2/1968...


Người buôn bán, làm nghề tự do bị Việt Cộng giết:


- Chị Nguyễn Thị Lào, tiểu thương, 48 tuổi, bị bắt trên đường đi, tay

bị trói, miệng bị nhét giẻ, tìm được xác tại Gia Hội, bị chôn sống,

không có vết thương.


Nhân sĩ, trí thức, cán bộ chính đảng bị Việt Cộng giết:


- Ông Phạm Ðức Phác, giáo sư, đảng viên Việt Nam Quốc Dân Ðảng, ông Lê

Ngọc Kỳ, đảng viên Việt Nam Quốc Dân Ðảng... cũng bị bắt đem đi

giết...


- Ông Trần Ngọc Lộ, đảng viên Ðại Việt Cách Mạng ở Phú Vang, làm nghề

tự do, dạy võ thuật, bị Việt Cộng bắt và bị giết một lần với người vợ

tại Cồn Hến , để lại bầy con dại...


- Ông Võ Thành Minh, một nhân vật hướng đạo kỳ cựu, một người đấu

tranh cho hòa bình, người thổi sáo ở hồ Leman, Geneve 1954 kêu gọi hòa

bình, cũng bị bắt tại từ đường cụ Phan Bội Châu (Bến Ngự) bị đem lên

núi và bị giết... vì ông từ chối không chịu làm chủ tịch Liên Minh Dân

Tộc Dân Chủ Hòa Bình tại Huế sau đó VC đã mời Giáo Sư Lê Văn Hảo...

(Theo lời ông Bảo Lộc, phó tỉnh trưởng Thừa Thiên, bị bắt lên núi,

giam chung với ông Võ Thành Minh... kể lại với Nguyễn Lý-Tưởng).


- Ông Trần Ðiền, nghị sĩ Thượng Nghị Viện bị bắt và bị chôn sống tại

Lang Xá Cồn, phía sau chợ An Cựu... tìm được xác ngày 9 tháng 4/1968.


Các linh mục và tu sĩ bị giết:


- Linh Mục Bửu Ðồng (56 tuổi) chôn chung với Linh Mục Hoàng Ngọc Bang

(73 tuổi) và 2 sư huynh Dòng La San là Agribert và Sylvestre tìm được

xác ngày 8 tháng 11/1969 tại Lương Viện (Sư Lỗ) quận Phú Thứ, tỉnh

Thừa Thiên.


- Ngoài ra, còn 3 sư huynh Dòng Thánh tâm là thầy Bá Long, thầy Mai

Thịnh và thầy Héc Man cùng 3 linh mục người Pháp là Cha Guy, Cha

Urbain và Cha Cressonnier cũng bị bắt đem đi giết, tìm được xác ngày

27/3/1968 tại gần lăng vua Ðồng Khánh .


- Ba chủng sinh là Nguyễn Văn Thứ, Phạm Văn Vụ và Nguyễn Lương, cũng

bị bắt tại Phủ Cam và cũng bị đem đi giết, chết chung với giáo dân tại

khe Ðá Mài.


Các bác sĩ của Cộng Hòa Liên Bang Ðức bị giết:


- Vợ chồng Bác Sĩ Horst Gunther Krainick,


- Bác Sĩ Raymund Disher


- Bác Sĩ Alois Alterkoster


Các bác sĩ nầy đến giảng dạy tại trường Ðại Học Y Khoa Huế và giúp

bệnh viện Huế... đã bị bắt và bị giết tại khu vực gần chùa Tường Vân,

phía Tây Huế... Nhân chứng là Bác Sĩ Tôn Thất Sang (học trò của các

giáo sư y khoa nói trên) kể lại:


“Tôi vội nhìn xuống chỗ tay anh quân nhân đang chỉ , thì thấy 3 quân

nhân đang cùng vài người dân, tay cuốc, tay xẻng, đang nhẹ nhàng xúc

đất và cát lên từ một chiếc hầm đào vội, bề dài khoảng 2,5 m, bề ngang

khoảng 0,7 m và chiều cao khoảng 0,9 m, trong đó có 4 người, đều bị

trói thúc ké (hai tay quặt ra sau lưng), bằng dây điện thoại truyền

tin, người này trói dính với người kia và tất cả đều ở tư thế quỳ

thẳng đứng, ở thái dương trái là lỗ đạn vào và thái dương phải là lỗ

đạn ra, to hơn và tàn phá hơn! gương mặt giờ đây đã đổi dạng, mắt lồi

hẳn ra ngoài thái dương và hàm toang hoác...”.


Ông Hồ Ðinh là một đại đội trưởng thuộc tiểu đoàn 3, trung đoàn 3, sư

đoàn 1 bộ binh, kể lại:


“Sau khi quân ta đánh tấn Việt Cộng ra khỏi Huế, tôi bị thương điều

trị tại quân y viện Nguyễn Tri Phương. Tình cờ gặp đoàn xe của Tiểu

Khu Thừa Thiên đi đào xác hai hố tập thể Xuân Ổ và Diên Ðại, tôi đi

theo xem. Vùng đó tôi quá quen thuộc vì hơn 2 năm qua, đơn vị tôi bảo

vệ an ninh cho vùng đó. Ðoàn xe đi theo tỉnh lộ rải đá về hướng Tây

Bắc thành phố Huế. Ðến chợ Sam xe dừng lại vì chỉ còn cách xa một cây

số, chúng tôi đã ngửi trong gió biển mùi hôi thối. Ðoàn người đi bộ

tiến về bãi chôn người cách 500m thì một cảnh tượng hãi hùng xảy ra.

Rõ ràng là một bức tranh của quỷ trong truyện Liêu Trai: Trên các

giồng (lằn) của bãi cát là những người được đứng bởi một cọc tre hoặc

xuyên từ đít lên tới đầu chừng 40 cụm, mỗi cụm 5 đến 10 người, phía

dưới chân là những người bị chặt ngang cổ, có người bị chặt chân ngang

bụng. Phía dưới chân các giồng cát thì nước còn ríu ríu vì trời còn

mưa lai rai suốt cả tháng là những người bị chôn sống, 2 tay bị buộc

chặt sau lưng rồi chôn quay mặt lại như đang nói chuyện với nhau, có

người trên đầu có mũ, có người có một tàn thuốc gắn vào nón. Tất cả

đều tím đen hoặc rỉ nước vàng hôi thối ghê gớm. Sau cùng là các hầm,

hầm được lấp đi lòi chân tay ra ngoài, mỗi hầm có 4 đến 5 xâm, xuyên

qua lòng bàn tay bằng dây kẽm gai và bị đánh bằng vật cứng ở sau đầu,

cũng có người bị tan nát mặt, tất cả đều bị rữa thối rất khó nhận

dạng.”


Những nơi khác ngoài Huế


Có người cho rằng những vụ tàn sát dã man chỉ xảy ra tại Huế, nhưng

các nơi khác đã không xảy ra như thế! Ðiều đó không đúng. Chúng tôi

được biết, ngoài Huế ra, còn có những nơi khác như Quảng Trị, Bình

Ðịnh, Gia Ðịnh,v.v...


- Tại Quảng Trị: ngày 9 tháng 2/1968, tiểu đoàn K.8 của Việt Cộng đã

tấn công vào làng Dương Lộc (xã Triệu Thuận, quận Triệu Phong), chúng

bị tổn thất nặng nề trước sức kháng cự của nghĩa quân và thanh niên

trong làng, theo một tên Việt Cộng về hồi chánh tại Quảng Trị cho

biết, có 104 lính bộ đội Việt Cộng bị giết. Sau khi rút lui, Việt Cộng

đã bắt Linh Mục Giuse Lê Văn Hộ (62 tuổi) và hai em học sinh là Nguyễn

Tiếp (13 tuổi) và Nguyễn Lụt (15 tuổi)... Ngày 31 tháng 5/1969, nhờ

đồng bào địa phương hướng dẫn, đã tìm được xác Linh Mục Giuse Lê Văn

Hộ bị chôn sống tại vùng Chợ Cạn thuộc miền biển quận Triệu Phong,

tỉnh Quảng Trị... Hai em Tiếp và Lụt mất tích, không biết đã bị Việt

Cộng giết và chôn ở đâu!


- Tại Gò Vấp, gia đình Trung Tá Nguyễn Tuấn (Thiết Giáp) và vợ là Từ

Thị Như Tùng, bị Việt Cộng giết cả nhà: vợ chồng và các con nhỏ bị bắn

B.40 chết hết, chỉ còn một em bé nằm lọt dưới gầm xe bị thương, còn

sống sót mà thôi. Em nầy hiện còn sống ở Mỹ.


- Tại Bồng Sơn (quận Hoài Nhơn, Bình Ðịnh) Việt Cộng đã tấn công vào

trụ sở xã, người chỉ huy xã là ông Nguyễn Giảng không chịu đầu hàng...

nên Việt Cộng đã giết tập thể hơn 200 người trong đó cả đàn bà và trẻ

em 11, 12 tuổi... Nhân dân địa phương có lập bia kỷ niệm. Sau

30/4/1975 bia đá nầy đã bị VC đập phá...


Sau Tết Mậu Thân, đồng bào của chúng ta ở Huế nói riêng và miền Nam

nói chung, hễ nghe tin Việt Cộng đến là gồng gánh, bồng bế nhau bỏ hết

nhà cửa tài sản, lo chạy lấy thân... Hình ảnh Việt Cộng đi đôi với

thảm sát, đấu tố, chôn sống, mồ chôn tập thể...


Biến cố Mậu Thân xảy ra chưa đầy một tháng, theo báo chí Cộng Sản tiết

lộ vào năm 1998 (kỷ niệm 30 năm Mậu Thân 1968-1998) thì đã có trên

100,000 lính Việt Cộng chết hoặc mất tích. Theo thống kê của VNCH có

4954 binh sĩ tử trận, 15,097 bị thương. Cộng Sản đã làm cho 627,000

dân vô tội phải cảnh màn trời chiếu đất, phải bỏ vùng quê chạy về

thành phố, có 14,300 dân bị chết và 24,000 người bị thương. Chính phủ

VNCH phải lập ra các trại tỵ nạn Cộng sản để tiếp đón, lo ăn, ở, săn

sóc thuốc men cho dân... Riêng tại Huế, chính quyền VNCH công bố có

6,000 người chết trong đó có 384 binh sĩ VNCH chết và 1800 bị thương.

Về phía Mỹ có 147 chết và 857 bị thương. Thời gian làm dân biểu, tôi

được biết có 4,000 gia đình nạn nhân CS trong Tết Mậu Thân, ít nhất có

một người chết hoặc mất tích (riêng gia đình tôi có 2 người chết và 3

người mất tích). Như vậy tổng số người chết và mất tích cả hai bên

khoảng 120,000 người. Sau Tết Mậu Thân có 9,461 cán binh Việt Cộng bị

bắt hoặc ra hồi chánh qua chiến dịch Phượng Hoàng của VNCH. Nhiều đơn

vị bộ đội VC tan nát, không còn người nào.


Vụ “Thảm sát Mậu Thân” là một hành động dã man, diệt chủng mà Việt

Cộng đã để lại trong lòng thân nhân của những nạn nhân tại miền Nam

Việt Nam, điển hình là tại thành phố Huế, một nỗi kinh hoàng, một niềm

uất hận nghẹn ngào, một món nợ mà đáng lẽ ra con cháu các nạn nhân

phải đòi cho được kẻ sát nhân phải trả bằng máu!


Vụ “Thảm sát Mậu Thân 1968 tại Huế” đến nay đã 40 năm rồi (1968-2008)

nhưng phía Cộng Sản không có một chút hối hận, không có một lời xin

lỗi... Trái lại, trong những năm gần đây, Hà Nội đã tổ chức rầm rộ “Kỷ

Niệm Chiến Thắng Mậu Thân” tại Sài Gòn năm 1998, tại Hà Nội năm 2003

và tại Huế năm 2008... Tại sao Cộng sản lại cố khơi dậy biến cố đau

thương đó? Tại sao Cộng Sản lại cố rêu rao thành tích diệt chủng đó?

Cuộc chiến được mô tả “Những Người Cầm Súng Ðã Chiến Thắng Những Người

Tay Không, Những Người Dân Vô Tội” Thật là điều mỉa mai!


Năm 1997, sáu sử gia Pháp đã cho ra đời một cuốn sách dày 846 trang

tựa đề “Le Livre Noir du Communisme” (Sách Ðen về Cộng Sản) cho biết

trong vòng 80 năm kể từ ngày Ðảng Cộng sản lên nắm chính quyền tại Nga

(1917-1997), đã có trên 100 triệu người bị chết vì họa Cộng Sản. Ngày

12 tháng 6 năm 2007 tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn, TT Bush đã khánh thành

đài tưởng niệm nạn nhân Cộng Sản trên thế giới. Ðiều đó nhắc nhở mọi

người đừng quên tội ác của Cộng Sản trong Tết Mậu Thân 1968.


Chúng tôi không chủ trương trả thù khi nhắc lại vụ thảm sát Mậu Thân

1968. Chúng tôi chỉ muốn nhắn với các thế hệ tương lai “xin đừng bao

giờ tái diễn những hành động dã man, tàn ác như thế nữa!”.

Sau Tết Mậu Thân, có một lần tôi được hướng dẫn phái đoàn báo chí,

truyền hình ngoại quốc đến Huế chứng kiến các mồ chôn tập thể. Tôi

thấy các nạn nhân nằm ôm ấp, gối đầu lên nhau dưới một cái hố sâu

trong đó gồm đủ mọi thành phần tôn giáo, chính đảng... Và sau ngày

30/4/1975, tôi đã gặp đủ mọi thành phần quốc gia trong nhà tù như

thế... Khi đưa tay ra bốc một nắm đất dưới đáy mồ chôn tập thể ở Huế

đã thấm máu các nạn nhân, tôi không thể phân biệt được trong nắm đất

đó có máu của ai? Cũng như khi cửa nhà tù đóng lại thì anh em chúng ta

bất kể là người của tôn giáo nào, đảng phái nào, đều có một kẻ thù

chung là Cộng Sản

Mậu Thân 1968: Sài Gòn qua lời bác sĩ quân y VNCH

Trận Mậu Thân ở Sài Gòn qua lời bác sĩ quân y Hoàng Cơ Lân (phải)

Cựu Đại tá quân y trong binh chủng dù của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Hoàng Cơ Lân, kể lại công tác cứu chữa thương binh, kể cả của phía đối phương, khi Sài Gòn bị tấn công Tết Mậu Thân 1968.

Trả lời Phóng viên của BBC tại Paris đầu tháng 2/2018, nhân đánh dấu 50 năm chiến sự đẫm máu tại Nam Việt Nam dịp Tết Mậu Thân, ông Hoàng Cơ Lân, sinh năm 1932 tại Hà Nội, từng học ngành y tại Hà Nội và tốt nghiệp cử nhân quân y khi chuyển vào Sài Gòn năm 1957, khi đó là thiếu tá quân y, nói ông "là bác sĩ quân đội, không cầm súng để đánh nhau".

Nhưng ông có nhiệm vụ điều động các bác sĩ khác để cứu trợ, và hỗ trợ quân y vì "có quá nhiều thương vong" từ phía Quân lực VNCH.

BBC: Trước hết là câu hỏi ông làm gì khi nổ ra cuộc tấn công Tết Mậu Thân?

Ông Hoàng Cơ Lân: Tôi phải liên lạc với đơn vị Mỹ đóng bên cạnh. Họ đã giúp chúng tôi rất nhiều về máu, lương thực, thuốc men. Chúng tôi đã phải điều trị ngày thêm những thương binh của mình, những người thường dân họ mang vào, cũng có vợ và lính Mỹ đánh nhau ở đó mang vào cũng phải chữa hết.

Mậu Thân 68: Đánh nhau làm Huế 'điêu tàn'!

Phía sau những tấm ảnh Mậu Thân

Trận Mậu Thân 68 đang được nhìn lại thế nào?

50 năm từ Tết Mậu Thân đến Mậu Tuất

Ông Nguyễn Đắc Xuân: Nên tưởng niệm tất cả nạn nhân Huế

Ý kiến về lễ kỷ niệm 50 năm Mậu Thân 'rầm rộ'

Hoàng Cơ Lân
Image captionÔng Hoàng Cơ Lân ngày nay

Lúc đó súng nổ, đạn bay, bắt được cả Việt Cộng. Việt Cộng bị thương vào chúng tôi cũng chữa. Dĩ nhiên, ưu tiên cứu cho linh mình trước, mấy anh Việt Cộng sau.

Tôi là y sĩ trưởng, mấy bác sĩ khác chỉ việc mổ. Tôi là chỉ huy đơn vị và tôi phải lo về vấn đề yểm trợ quân y cho các tiểu đoàn nhảy dù khác. Ở xung quanh Sài Gòn có tiểu đoàn 3 nhảy dù, tiểu đoàn 1 nhảy dù, tiểu đoàn 8 đánh nhau ở Tân Sân Nhất.

Phía Cộng sản mất một yếu tố là thế này. Nhà thương Cộng Hoà đó cũng là bệnh viện to nhất của mình họ không chiếm... mà muốn chỉ việc trèo tường vào thôi. Mà họ chiếm được Tổng Y viện Cộng Hoà thì thôi mình chết rồi. Ở trong đó có cả trăm thương bệnh binh của mình, bác sĩ y tá của mình ở trong đó hết."

Tôi đọc sách về quân sử chúng tôi biết, quân đội cộng sản kỷ luật của họ rất sắc. Đơn vị cộng sản ở vùng đó, không được lệnh chiếm nhà thương cộng hoà thành ra mình vẫn có cơ sở lớn để điều trị cả Việt Nam lẫn Mỹ.

Bên cạnh nhà thương Cộng Hoà có một trại gia binh [cư xá của vợ con binh lính] của đơn vị thiết giáp. Họ vào họ giết hết, đàn bà trẻ con chết hết, trừ có mỗi một người thoát khi chui vào xe tăng M-113."

Quân dù VNCH
Image captionBinh sỹ VNCH trong một cuộc hành quân (ảnh do ông Hoàng Cơ Lân - bên phải cung cấp)

BBC:Ông có trực tiếp nhìn thấy vụ việc đó hay không, ông có bằng chứng gì không?

Ông Hoàng Cơ Lân: Tôi không trực tiếp nhìn thấy nhưng tôi được báo cáo chứ làm sao tôi đến trại đó được. Tôi ở trong sư đoàn dù không nhìn thấy nhưng các bác sĩ, những phóng viên cho tôi biết là trại gia binh của đơn vị thiết giáp chết hết trừ có một gia đình.

Việc đó ai cũng biết thành ra vì vậy tôi mới lo vì tôi ở Cư xá sĩ quan Chí Hòa mà nếu họ vào giết vợ con mình thì tôi còn bụng dạ nào mà làm việc nữa.

Nhưng cư xá sĩ quan Chí Hòa họ đã quyết định chiếm rồi thế nhưng mà người chỉ đường chỉ sai, về sau chúng tôi mới biết.

Thành ra đơn vị Cộng sản đáng nhẽ đến Cư xá sĩ quan Chí Hoà, đã không đến được mà lại đến trường nữ quân nhân ở chỗ ngã tư Bảy Hiền rồi khựng lại ở đó. Thành ra cũng may mắn. Kỉ niệm của tôi là như vậy.

BBC: Còn về phía thương vong của VNCH, con số ông biết là bao nhiêu? Và phía quân Mỹ phản công ra sao?

Ông Hoàng Cơ Lân: Tôi không có con số thương vong ở trong đầu lúc này. Nhưng khi đó, ở Biên Hoà, có II Field Force của Mỹ, bao gồm sư đoàn 101 nhảy dù, sư đoàn 1 bộ binh, sư đoàn 25 bộ binh, dưới quyền chỉ huy của tướng Fred Weyand.

1968: Mồ tập thể đầu tiên bên Sông Hương

'Cuộc chiến Anh-Mỹ' về cách đánh ở VN

Lính SS cũng thua Việt Minh ở Điện Biên

Chiến dịch Tết Mậu ThânBản quyền hình ảnhAP/BRISCOE CENTER FOR AMERICAN HISTORY
Image captionBức ảnh của Eddie Adams về vụ Tướng cảnh sát VNCH Nguyễn Ngọc Loan hành quyết một đặc công Việt Cộng giữa Sài Gòn trong trận Tết Mậu Thân 1968

Ông Fred Weyand được lệnh đi hành quân gần bến Cao Miên (Campuchia), thế nhưng ông Fred Weyand là sĩ quan tình báo của quân đội Mỹ hồi Đệ nhị Thế chiến, ông biết được tin tức cộng sản sẽ đánh thành ra đáng nhẽ ông mang lực lượng bộ binh Second Field Force đi đánh nhau ở gần biên giới thì ông nán ông ở lại, ông không đi vì ông biết là sẽ có chuyện.

Nổ ra trận Tết Mậu Thân ông đưa vào Sài Gòn 5000 lính Mỹ với xe tăng. Tôi nhìn thấy họ tiến vào Sài Gòn, họ tiến vào chỗ Vinatexco mà nhờ ông Weyand đó mà ngày đầu tiên tình hình không có quá nguy hiểm cho Sài Gòn chứ nếu không có Second Field Force của tướng Weyand thì có lẽ mình cũng khốn đốn.

BBC: Còn về phía Việt Nam Cộng hoà thì cũng có tin có một lượng binh sĩ được về phép ăn Tết nhưng có một lực lượng do một lý do nào đó được giữ lại, ông biết chuyện này ra sao?

Ông Hoàng Cơ Lân: "Mình hoàn toàn bất ngờ. Chúng tôi là chỉ huy trưởng được lệnh có quyền cho lính đi phép tuỳ theo tình hình địa phương.

Chúng tôi có quyền cho 50% lính đi phép, nhất là Tết đối với người Việt Nam là thiêng liêng, không cho đi phép họ cũng đi... thành ra đơn vị Việt Nam nào giỏi nhất chỉ có được 50% quân số.

Quân VNCH
Image captionQuân lực VNCH trong một lần hành quân - ảnh do ông Hoàng Cơ Lân cung cấp

Tết là ngưng chiến, bao nhiêu năm rồi là không có đánh nhau. Lính của tôi có hai đến ba anh về quê ăn Tết mà lúc trở về còn nói với tôi "về làng còn gặp cả những người ở phe bên kia cũng về ăn Tết", thì thôi hai bên cũng lờ nhau đi.

Tết đối với mình là thiêng liêng, là Tết của dân tộc, của gia đình, không thể nào mà đánh nhau được, trông thấy địch cũng bơ đi.

Lính của tôi chắc cũng khoảng 50% đi phép, có thể còn hơn nữa. Thành ra đơn vị Việt Nam nào cũng vậy được nhiều nhất là 50% quân số.

BBC: Ban nãy ông có nói đến câu chuyện tấn công vào một số trại gia binh và sau đó theo ông là có người bị giết ở đó, cả dân sự đúng không ông? Tại sao lại tấn công vào cả dân sự thưa ông?

Ông Hoàng Cơ Lân: Họ đâu cần tấn công, họ vào đó bắn chết thế thôi chứ đâu có cần tấn công vì làm gì có lính ở đó.

Trại gia binh cũng giống như một khu nhà, residence (tư gia), không phải là một đơn vị quân đội, không có lính canh gì hết.

BBC: Xin hỏi ông thêm một ý nữa, ông đã chia sẻ về câu chuyệnông từng có nhiệm vụ ra tận Phú Quốc chăm sóc cả cho tù binh?

Ông Hoàng Cơ Lân: Chúng tôi có hình ảnh, có đủ hết còn trong khi đó mấy ông cộng sản thì ông đưa những khách du lịch ra. Họ vẽ ra là mình (VNCH) hà khắc, tra tấn rồi họ không có hình ảnh nào thật cả.

Hoàng Cơ Lân
Image captionÔng Hoàng Cơ Lân (trái) và các sĩ quan Hoa Kỳ

Hội Hồng Thập tự Quốc tế đến có quyền tiếp xúc với họ mà không có mặt chúng tôi, cái đó là luật. Tù binh có quyền đến hỏi là xem anh có được đối xử đàng hoàng không. Chúng tôi không có quyền có mặt lúc Hội hồng Thập tự Quốc tế ở đó.

BBC:Ông bình luận sao về chuyện có báo chí truyền thông ở bên Việt Nam gần đây nói là ở Phú Quốc, có chuyện tù binh của quân đội miền Bắc bị rút móng chân, rút móng tay, đóng đinh vào các bộ phận thân thể, bẻ răng v.v...?

Ông Hoàng Cơ Lân: Không có chuyện đó. Cái đó là tầm bậy, không bao giờ có vì có Hội hồng Thập tự Quốc tế đến. Tất cả đều do dựng lên, vẽ ra thôi. Sự thật là không bao giờ có...

BBC:Ông bình luận thế nào về câu chuyện xảy ra ở Mỹ Lai?

Ông Hoàng Cơ Lân: Thời đó, ảnh có hết. Mấy cố vấn Mỹ của chúng tôi ngượng ngập xấu hổ, không có dám nói vì tội rất lớn. Tôi không có tha thứ, thế nhưng một phần hiểu tôi cũng hiểu họ. Tôi hiểu quân Mỹ là những người ngờ nghệch, toàn những người sang bên Việt Nam mới độ 20-22 tuổi, họ chẳng biết cái gì hết. Mà bản thân họ không có ác. Đánh nhau thì cái thú tính - nó nổi dậy đâm ra ác.

Mỹ nhiều tội lắm chứ không phải không. Thế nhưng có một cái là bao nhiêu lần đến vùng đó, họ làm dân sự vụ, mang quà đến cho quà trẻ con, chữa bệnh cả thối tai, ghẻ lở là bác sĩ Mỹ chữa hết. Nên họ không hiểu tại sao họ đến đó một lần, hai lần, ba lần đi khỏi là bắn, bắn vào lưng thành ra họ nổi điên lên.

Không phải tôi tha thứ cho họ nhưng con người là như vậy. Anh mà dẫn lính Mỹ đi anh bị như vậy anh cũng nổi điên lên. Chiến tranh là bẩn, đánh nhau là dã man. Nhưng đừng có quá bẩn, quá dã man mà thôi./.

Cựu Đại tá Hoàng Cơ Lân (trái)
Image captionCựu Đại tá Hoàng Cơ Lân (trái) trao đổi với phóng viên của BBC tại tư gia ở Paris hôm 05/2/2018

Sau khi bài phỏng vấn được đăng tải, riêng liên quan việc đối đãi của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa với tù binh Bắc Việt ở Phú Quốc, cựu Đại tá Hoàng Cơ Lân cung cấp thêm một số thông tin và chi tiết với phóng viên của BBC Việt ngữ mà ông khẳng định là ông có thể 'xác nhận'như sau:

"Trong một thời gian tôi nắm trách nhiệm Phụ tá Quân Y cho tướng Chỉ huy trưởng ngành Quân Y Quân Lực VNCH, vì vậy tôi đã phụ trách vấn đề Y Tế trại tù Phú Quốc. Tại đó luôn luôn có một trạm Y tế để khám súc khỏe cho tù nhân. Tôi xác nhận người tù binh cộng sản được hưởng khẩu phần ăn hàng ngày như một người lính QLVNCH; Họ chỉ có phận sự dọn dẹp sạch sẽ doanh trại nơi họ ở, họ có quyền làm vườn, trồng rau để ăn thêm, tập thể thao v.v...

"Trong trại có một cửa hàng nhỏ bán cho họ những đồ lặt vặt như sữa hộp, xà bông v.v..., Họ được dạy nghề, như may vá bằng máy may...; Thỉnh thoảng có nhân viên Hồng Thập Tự Quốc Tế đến thăm Trại, và có thể gặp riêng tù binh ngoài sự hiện diện của chúng tôi; Trung bình mỗi một người lính cộng sản (tù binh) ở tù Phú Quốc lên cân khoảng 10 kg khi được trao trả cho phía bên kia, vì khi bị QLVNCH bắt họ thường bị sốt rét, thiếu dinh dưỡng, có người lao phổi, kiết lỵ... Và đôi lúc khi sắp được trả về 'với Bác và Đảng', có người lại xin ở lại với "Mỹ Ngụy"!

Bài phỏng vấn ghi lời kể từ quan điểm riêng của cựu Đại tá Hoàng Cơ Lân, người có chuyên ngành kép là bác sỹ quân y và sỹ quan chỉ huy dù trong quân lực Việt Nam Cộng hòa, do Quốc Phương thực hiện tại Paris đầu tháng 2/2018.

Sức mạnh kinh hoàng của khu trục hạm Mỹ mang tên Tp Huế, Việt Nam


Ít ai biết rằng, trong biên chế hải quân Mỹ có một chiếc tàu chiến mang tên cố đô Huế của Việt Nam, đó là tuần dương hạm USS Hue City (CG-66). Đây là một trong số những lớp tuần dương hạm mạnh nhất thế giới hiện nay.

Tàu USS Hue City (CG-66) được đặt theo tên trận đánh ở TP Huế mà quân Mỹ đối đấu với Quân Giải phóng miền Nam trong chiến dịch Tết Mậu Thân - 1968.

Tàu USS Hue City (CG-66) thuộc lớp tuần dương hạm Ticonderoga được lên kế hoạch đóng vào tháng 4-1987, đặt lườn tàu vào ngày 20-2-1989, chúng chính thức được biên chế vào 14-11-1991. 

Sức mạnh của tuần dương hạm này nằm ở kho vũ khí cực mạnh và hệ thống điện tử tối tân. Đây cũng là lớp tàu chiến đầu tiên của Hải quân Mỹ được trang bị hệ thống Aegis với các radar mảng pha AN/SPY-1 lắp vào phần thượng tầng. Việc hệ thống Aegis cùng radar AN/SPY-1 hoàn thành thiết kế ngay khi Mỹ bắt đầu đặt ky những tàu lớp Ticonderoga đầu tiên đã giúp chuyển đổi chức năng ban đầu của tàu từ khu trục hạm (DDG) thành tuần dương hạm (CG).

Việc lắp trực tiếp radar vào thượng tầng được coi như một bước tiến vượt bậc của Hải quân Mỹ vào thời điểm đó (cần biết là khoảng vài năm trở lại đây thì hải quân nhiều quốc gia trên thế giới mới bắt đầu áp dụng việc lắp radar mảng pha vào phần thượng tầng).

Ngoài radar AN/SPY-1, tuần dương hạm lớp Ticonderoga còn được trang bị nhiều loại radar khác như radar cảnh giới đường không AN/SPS-49, radar kiểm soát hỏa lực AN/SPG-62. Hiện các chiến hạm này đã đạt ngưỡng 30 năm phục vụ và Mỹ đang lên kế hoạch để loại biên toàn bộ lớp tàu này.

Hiện cảng nhà của tàu USS Hue City (CG-66) thuộc lớp tuần dương hạm Ticonderoga thuộc Mayport bang Floriada Mỹ. Với trang bị điện tử cực kỳ hiện đại, hệ thống vũ khí vô cùng tối tân, tuần dương hạm USS Hue City (CG-66) được coi là con quái vật trên biển.

Chưa dừng lại ở đó, hôm 6-10, tàu USS Hue City (CG66) đã được điều đến cảng Norfolk để thực hiện kế hoạch nâng cấp với loạt trang bị mới của mình. Sau khi hoàn thành nâng cấp, tàu CG66 sẽ được nâng cấp hoặc thay mới một số hệ thống kết cấu, điện tử, hệ thống vũ khí và được kéo dài thời gian hoạt động đến năm 2030. Việc USS Hue City được nâng nâng cấp nằm trong quyết định được Tổng thống Donald Trump công bố từ khi mới nhậm chức. Cụ thể, Hải quân Mỹ sẽ được tăng cường số lượng đáng kể tuần dương hạm lớp Ticonderoga. Đây là một trong những trọng tâm tăng cường hỏa lực trong tương lai gần của Mỹ, đó là tăng cường đóng mới và nâng cấp các đơn vị tàu ngầm cũng như tàu khu trục Aegis lớp Arleigh Burke.

 infographic: suc manh kinh hoang cua khu truc ham my mang ten tp hue, viet nam hinh anh 1

Theo Việt Hùng (An ninh Thủ đô)
3 days ago - Uploaded by RFA Tiếng Việt
Lễ thăng cấp Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn, thuộc binh chủng Hải quân Trừ bị Hoa Kỳ diễn ra vào ngày 10/10/19 tại Trung tâm 



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Câu chuyện tình đẹp có thật thời trước 1975 – Chuyện cô Tiên [Đã đọc: 12001 lần]
Gái gọi bật mí sốc sở thích tình dục của bác sĩ, luật sư, thợ sửa ống nước... [Đã đọc: 6756 lần]
Phật dạy: Phụ nữ là báu vật quý giá nhất, 3 phúc báo vô lượng sẽ nhận được nếu biết trân trọng [Đã đọc: 6372 lần]
Văn hóa chửi [Đã đọc: 6189 lần]
Việt Nam lọt Top 25 quân đội hùng mạnh nhất thế giới năm 2019 [Đã đọc: 5486 lần]
Làm gỉ có lãnh đạo không tham nhũng! [Đã đọc: 4829 lần]
VC rước voi dày mã tổ, VC bị những doanh nghiệp Trung Quốc ra “yêu sách [Đã đọc: 4715 lần]
Thời đại XHCN quang vinh HCM, VN nổi tiếng ăn cắp khắp thế giới [Đã đọc: 4597 lần]
Hơn 50 người xông vào lục tung cơ sở nuôi trẻ mồ côi viện cớ tìm con đánh cướp tịnh thất Bồng Lai gần nửa tỉ đồng, đánh sư thầ y và người trong chùa thương tích nặng [Đã đọc: 4552 lần]
Viet Thanh Nguyen, nhà văn Mỹ gốc tị nạn đoạt giải thưởng cao quý Pulitzer với cuốn The Sympathiz [Đã đọc: 3950 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.