Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Tám 2022
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 21426909

 
15.08.2022 02:53
Làm sao đòi lại Hoàng Sa mà đảng CSVN đã trót hiến dâng làm quà cho TQ
14.09.2008 18:32

Nam Quốc Sơn Hà mất Hoàng Sa
Cộng Sản Việt Nam dâng Trung Hoa

... và Tiền của Tàu Cộng in để sử dụng tại Hoàng Sa-Trường Sa.


Mất quần đảo Hoàng Sa và một số đảo khác của quần đảo Trường Sa vào tay giặc Tàu Cộng thì ta thấy không đời nào bọn giặc Tàu Cộng chịu trao trả lại nếu như nước Việt không có những biện pháp kiên quyết, khôn khéo trong đấu tranh với bọn chúng trên mặt trận ngoại giao và chắc chắn diễn biến thời gian có khi kéo dài cả hàng chục năm trời trong bàn thương thảo thì mới có cơ thành công.

Việc tranh chấp đòi hỏi giải quyết chủ quyền một vùng đất, lãnh hải, hải đảo thực sự đã có các tiền lệ xảy ra giữa các nước Japan-Liên Xô cũ, giữa Liên Xô (Nga hiện nay)-Tàu Cộng và sau cùng bằng con đường thương thảo hiệp định các bên đã giải quyết được. Chúng ta nên nhớ là khi có tranh chấp về chủ quyền một vùng đất, lãnh hải nào đó...Các bên liên hệ đều trưng ra các bằng chứng (giả có, thật cũng có) để hổ trợ cho lý lẽ của họ. Khi tranh chấp với Nga về chủ quyền các vùng đất ở các đảo Trân Bảo, Ân Long, Hắc Hạt Tử (trong khu vực sông Usuri)...phía Tàu Cộng đã thu thập các tài liệu, đồ vật liên hệ chất đầy cả một toa xe lửa.

Cũng vậy, khi phái đoàn nước Japan thương thảo với chính quyền nước Nga về các hòn đảo Sakhalin, họ đã thu thập tài liệu, đồ đạc chất đầy cả một gian phòng lớn và, điều này đáng để cho chúng ta lưu ý là phía Tàu Cộng hiện nay cũng tìm cách thiêu hủy các tài liệu, bằng chứng thuyết phục chủ quyền của nước Việt về quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa bằng các cách như phá hủy dấu vết chủ quyền VN trên các hòn đảo, ra lệnh cho tay sai của chúng trong hàng ngũ đầu lãnh cầm quyền ở Hà Nội làm cái công việc bắt bớ bỏ tù những người dân đòi hỏi chủ quyền về Hoàng Sa-Trường Sa.

Sắp tới đây, Sứ quán Tàu Cộng tại VN sẽ trưng bản công hàm của Thủ Tướng Phạm văn Đồng ra làm một chứng cớ cho việc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa của chúng.

Năm đó, khi bọn Tàu Cộng ra tuyên bố về 12 hải lý (bao gồm Hoàng sa-Trường sa) thì hà cớ gì mà tay Thủ Tướng Phạm văn Đồng phải ra một tuyên bố thừa nhận bản văn xâm lược đó. Lúc đó bọn Tàu Cộng đâu có ra một tối hậu thư bắt buộc nếu phía nhà nước CS Bắc Việt nếu không thừa nhận văn bản này thì chúng sẽ cắt các viện trợ (bao gồm cả các vũ khí để có cái mà mang vào miền Nam VNCH đánh trận, giết lương dân vô tội miền Nam và nướng tan bao nhiêu là thanh niên nam nữ miền Bắc). Công bố chủ quyền về Hoàng Sa-Trường Sa là chuyện của bọn Tàu Cộng còn thừa nhận lời công bố đó hay không thừa nhận là chuyện của người nước Việt mình. Thật là sai lầm khi chính quyền CS Bắc Việt khi đó ra cái bản thông cáo thừa nhận này. Đã thế lại còn cho đăng ngay trên trang nhất của báo Nhân Dân (số ra ngày 22-9-1958) với lời nhắc lại nguyên văn trong bản thông báo thừa nhận dài 121 chữ này những đoạn như:"ghi nhận", "tán thành" mà còn chỉ thị cho các cấp "triệt để tôn trọng" hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của lục địa Trung Hoa, có đính kèm luôn bản đồ về đường ranh giới lãnh hải, bao gồm cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa. Các bạn đọc có thể tìm lục lại các trang báo Nhân Dân ngày đó để đối chiếu. Sai lầm quá sức tưởng tượng. Nhân nói về bản tuyên bố của Phạm văn Đồng này thì ta thấy là nội cái chuyện đi thừa nhận một vùng đất khi đó không thuộc do mình kiểm soát (đang nằm trong tay của chính quyền miền Nam VNCH) là thuộc chủ quyền của bọn Tàu cộng thì rõ ràng chính quyền CS Bắc Việt khi đó vừa vong quốc lại vừa lộ rõ cái tính xâm lăng miền Nam VNCH. Đọc tới đây chắc chắn sẽ có những bạn đọc thân Cộng (Đám mà người trong nước gọi chung cái tên là Hồng Vệ Binh) sẽ nhẩy nhổm lên cho là Bắc Việt xâm lăng miền Nam VNCH hồi nào? Ta cứ thử đặt vấn đề là nếu trong thập niên 1960 (2 miền Nam-Bắc đang có chiến tranh và quân đội nước USA đã có mặt tại các chiến trường miền Nam VN) nếu chính quyền USA vì nhu cầu cuộc chiến có thể tuyên bố vùng đảo Cồn Cỏ (cực Nam thuộc lãnh thổ VN Dân Chủ Cộng Hòa (Bắc Việt)) là chủ quyền của hải quân USA và phía chính quyền miền Nam VNCH khi ra một tuyên bố (kiểu như của Đồng vều) thừa nhận... thì chắc chắn cái tiếng bán nước, phản quốc sẽ được miền Bắc CS lu loa lên cho toàn thể người dân Việt được biết ngay. Nhưng mà đó chỉ là một giả dụ thôi. Ta hãy đọc tiếp là dù cùng một khối CS như nhau và tuy tự cô lập khỏi thế giới giới văn minh, trong nhiều năm đã lệ thuộc vào Tàu Cộng không những chính trị, ngoại giao mà cả từng chén cơm manh áo... nhưng Bắc Hàn (Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên) nhất định không nhượng cho Tàu cộng một tấc đất nào qua các hội nghị về đường biên giới dài 1416 km giữa hai nước. Mặc dù cai trị đất nước bằng một lý thuyết ngu dân hoang tưởng và bằng một chính sách độc tài sắt máu ... bị phần lớn nhân loại rẻ khinh, xa lánh, cha con Kim nhật Thành-Kim chính Nhật ít ra có một điểm đáng khen mà giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam không có, đó là quyết tâm giữ đất đai bờ cõi của tổ tiên họ để lại.

Giờ đây, giới trẻ trong nước đã đứng lên làm một hành động kiên quyết khi họ tự giác kêu gọi nhau xuống đường tuần hành biểu tình chống lại bọn Tàu cộng thì lại bị chính quyền CSVN tìm cách giải tán. Sắp tới, chính quyền CSVN chắc sẽ làm tất cả những gì họ có thể làm để ngăn cản các cuộc biểu tình (Có thể ngay trước các lãnh sự quán Tàu Cộng tại Hà Nội, Sài Gòn...) dù ôn hoà và bất bạo động của tuổi trẻ Việt Nam (dự kiến là ngày mai Chủ Nhật 14-9). Sẽ có các vụ bắt bớ, bỏ tù...thậm chí đám công an Ưng-Khuyển có thể giết chết người dân biểu tình nữa. Tuy nhiên, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an kềm kẹp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời gian. Chúng ta còn nhớ hành động tuyệt vọng của của tên trùm CS Nicolae Ceausescu khi ra lệnh công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm 1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng y ta một tuần sau đó. Lãnh tụ cộng sản Slobodan Milosevic một thời là Tổng thống Serbia đầy quyền lực nắm trọn quyền sinh sát trong tay, cuối cùng y cũng phải chết trong tù. Gã CS Erich Honecker hung thần Đông Đức, Gã Idi Amin đao thủ phủ của Uganda hay tên Mobuto bạo chúa của Uganda đều đã gởi tấm thân tàn trên đất khách, để lại tiếng xấu muôn đời. Bản thân các tay đầu lãnh Hà Nội đã quá nhu nhược không dám kiên quyết chống lại bọn Tàu Cộng thì phải để cho người khác làm cái việc đó chứ. Hồi nào tới giờ đảng CSVN đã giành cái độc quyền yêu nước nay cũng muốn giành cái độc quyền biểu tình hay sao khi tuyên bố là nhà nước chưa cho phép người dân biểu tình chống Tàu Cộng xâm lăng Hoàng Sa-Trường Sa. Trời ạ! Yêu nước Việt còn phải đợi chính quyền CS cho phép, bật đèn xanh thì mới được làm còn không thì có thể lãnh những hậu quả khôn lường.

Lại một sai lầm khi tìm cách dập tan đi các vụ biểu tình của người dân Việt chống lại bọn Tàu Cộng. Giới trẻ trong nước chắc chắn sau các vụ biểu tình này và qua các động thái của nhà nước CSVN thì họ thấy rõ là cái đảng CSVN, chính quyền CSVN chẳng hề vì đất nước Việt, dân tộc Việt như lời rêu rao trong bao năm nay. Họ sẽ chọn cho họ một thái độ, một phương cách chống lại bọn Tàu Cộng và tay sai trong hàng ngũ lãnh đạo chính phủ CSVN hiện nay mà không cần phải có ai đó làm một minh chủ dẫn dắt họ (khi có bản thông báo của Phạm văn Đồng thì bác Hồ vô vàn kính yêu vẫn đang sống khoẻ sống mạnh).

Mua danh (yêu nước Việt) bằng 3 vạn (trong quá khứ) nay đảng CSVN đã bán cái danh đó chỉ có 3 đồng. Mỗi lần có dịp lễ lạc trong nước thì thôi đảng CSVN, chính phủ CSVN trống giong cờ mở lôi những chuyện cũ ra nói điếc tai người dân về những cái gọi là Chiến Thắng Điên biên, Đường 9 Nam Lào, Chiến dịch Hồ chí Minh lịch sử...cũng sẽ chẳng đánh lừa được người Việt nào nữa ngoại trừ những người cùng một ruột với CS hoặc mù quáng, ngu trung tin vào đảng CSVN.

Nhân đây, người viết bài nầy xin kể lại một câu chuyện cũ trong những ngày đầu của của miền Nam VNCH vừa lọt vào cái rọ của CS Bắc Việt và Việt Cộng miền Nam.

Những ngày đầu tháng 5 năm 1975, trên hè phố Lạc Long Quân ngay khu vực Ngã Tư Bẩy Hiền-thủ đô Sài Gòn của miền Nam VNCH vừa bị CS cưỡng chiếm, rất đông bộ đội Bắc Việt qua lại để mua sắm, để ngắm xem phố xá miền Nam VN. Tôi đã gặp anh ta, một bộ đội CS miền Bắc. Anh bộ đội nầy bên vai đeo lủng lẳng một Radio hiệu Philip và một cặp kiếng mắt đen xì trên mắt... đã chận tôi giữa đường để hỏi thăm ít việc riêng. Thấy đứng ở hè phố nói chuyện không tiện tôi đã mời anh bộ đội cùng ghé vào một tiệm kem bên đường. Anh bộ đội, xưng tên là Đỗ thành Minh thuộc Sư Đoàn 10 của Quân Đoàn 4 CSBV. Theo lời anh kể, sư đoàn của anh đã đã vượt qua các cứ điểm của Sư đoàn 25 quân đội miền Nam VNCH suốt từ Tây Ninh, Củ Chi, Quân trường Quang Trung ... để sau cùng vào được thủ đô miền Nam VNCH bằng cửa ngõ Bà Quẹo-Ngã Tư Bẩy Hiền. Anh Minh nầy nghe tôi nói đang là học sinh lớp 12 thì cho biết bản thân anh nguyên là sinh viên trường ĐH Tổng Hợp Hà Nội trước khi vào quân đội. Thấy anh có chiếc Radio bên người, tôi hỏi anh có thường xuyên nghe tin tức không thì anh cho biết nghe đủ cả các tin kể cả các đài phương Tây. Câu chuyện lan man một hồi thì nói về vụ trận Hoàng Sa giữa hải quân miền Nam VNCH và giặc Tàu Cộng tháng 1 năm 1974 trước đó.

- Anh Minh có biết vụ hải chiến đó chứ? Tôi hỏi.

- Biết. Mình nghe đài mà...Hơn nữa đơn vị cũng được học tập về chuyện nầy khi vụ tranh chấp xẩy ra.

- Trung Cộng nó lấy Hoàng Sa rồi làm sao bây giờ hả anh?

- Mình bảo đảm với cậu là Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa là giữ hộ cho mình. Nếu không sẽ lọt vào tay bọn Mỹ.

- Bây giờ đâu còn Mỹ nữa mà quân đội các anh đã vào đây hết cả rồi vậy Trung Cộng có...trả lại Hoàng Sa cho mình không hả anh Minh?

- Chắc chắn họ sẽ trả khi có lời yêu cầu của Đảng và Chính phủ mình. Tình quốc tế vô sản mà. Người bộ đội miền Bắc nầy vô tư trả lời tôi.

Trước khi chia tay, anh bộ đội nầy còn cho tôi địa chỉ nhà anh ta tại Hà Nội. Nhà số...Phố Cát Linh. Một cái địa chỉ dễ nhớ.

Tôi đã quên anh bộ đội tên Minh nầy ngay sau đó. Mãi cho đến cuối năm 1988 nhân một chuyến đi ra miền Bắc và một sự tình cờ khi cùng anh Dũng (người đi cùng) ghé lại trong nhà người bà con của anh cũng trong khu phố Cát Linh nầy. Tôi lại nhớ đến anh bộ đội Đỗ thành Minh năm xưa và sau đó tôi đã tìm đến gặp anh. Trong căn nhà cũ kỹ, phải nhắc lại câu chuyện cũ thì anh mới nhớ tôi. Anh Minh đã phục viên (giải ngũ) ngay trong cuối năm 1975 và hiện đang kiếm ăn bằng nghề chạy xe xích lô đạp và sửa chữa lặt vặt các hư hỏng từ máy Radio, xe đạp, máy nổ , đồng hồ... Các nghề mà anh học được khi còn đóng quân ở thành phố Sài Gòn. Anh vẫn giữ thói quen nghe Radio và vì nhắc lại chuyện Hoàng Sa trong buổi nói chuyện năm xưa thì anh Minh nầy cho tôi biết thêm.

- Bọn Tàu Khựa nó vừa đánh nhau với mình một trận lớn ở Trường Sa đấy. Phe mình kỳ nầy thiệt hại khá nhiều. Nó chiếm mẹ mấy cái đảo lớn rồi. Báo chí trong nước chẳng thấy đăng gì sất...Chỉ đài phương Tây loan tin thôi. Chó thật. Anh Minh giờ không còn gọi bọn Tàu Cộng là Trung Quốc như năm xưa mà nay đã gọi là Tàu Khựa.

- Trước đây thì chiếm Hoàng Sa giờ đánh tiếp Trường Sa. Vậy mà hồi đó anh nói với tôi là Trung Quốc sẽ trả lại... chỉ giữ hộ thôi mà.

- Thì Chính trị viên đơn vị phổ biến như vậy đó. Đâu ngờ. Anh Minh ngậm ngùi trả lời tôi.

Đã bao năm người dân Việt trong vòng kềm toả của bọn CS đều bị chúng lừa gạt đủ cách. Cứ cái gì lời chúng nói thì người dân VN bắt buộc phải tin là đúng là chân lý.

Yêu nước không có nghĩa là phải yêu chủ nghĩa xã hội. Đảng CSVN phạm nhiều sai lầm từ quá khứ tới hiện tại thì chúng ta, người dân Việt yêu nước không thể ngồi yên chịu lãnh những hậu quả của các sai lầm đó và, Ta phải tự hỏi ta là người Việt Nam hay là người An Nam?

Nước Việt đã từng phải ký với giặc Pháp Hòa Ước Giáp Thân 1884 (Pháp gọi là hoà ước Patennotre) nhưng rồi sau cùng khi thời cơ đến (sau Đệ Nhị Thế Chiến) chính phủ VN (vua Bảo Đại khi đó) đã tuyên bố hủy bỏ bản Hòa Ước nầy. Pháp đã từng in tiền để dùng tại Việt Nam khi đó.

Chỉ là một bản tuyên bố tán đồng của Phạm văn Đồng về một vùng đất không thuộc mình quản lý. Tàu Cộng có trưng dẫn nó ra làm một bằng chứng cho hành động xâm lăng của chúng thì cũng vô giá trị.




Xin kèm vài giấy Nam Sa Tệ của Tàu Cộng (Tờ nào cũng có in hình của Mao xếnh xáng) mà chúng dự định sẽ tiêu xài tại hai vùng quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Tàu Cộng gọi hai quần đảo nầy bằng một tên chung là Nam Sa (Nansha Islands).

Xin kèm vài giấy Nam Sa Tệ của Tàu Cộng (Tờ nào cũng có in hình của Mao xếnh xáng) mà chúng dự định sẽ tiêu xài tại hai vùng quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Tàu Cộng gọi hai quần đảo nầy bằng một tên chung là Nam Sa (Nansha Islands).


   

Phạm thắng Vũ
Sept 13, 2008.

Chuâẩn bị cho trận hải chiến Việt Hoa, hãy học kinh nghiệm từ các trận chiến trên vùng biển San hô

Giới thiệu
Trận hải chiến trên vùng biển San hô là cuộc đụng độ trên biển lớn trong Đệ nhị thế chiến, nó diễn ra trong hai ngày 7-8 tháng 5/1942 giữa lực lượng của Mỹ và Nhật Bản. Trận chiến này là một bước ngoặt bởi vì nó đã chặn đứng đà tiến công của quân Nhật xuống phía nam.
Mục tiêu Australia
Nỗi lo sợ về mưu đồ của chủ nghĩa đế quốc Nhật đối với Austrlia bắt đầu từ đầu thế kỷ khi mà nước Nga bị đánh bại trong cuộc chiến Nga-Nhật năm 1904-1905. Những câu chuyện và những vở kịch đã góp phần làm thổi phồng lên nguy cơ đó hay còn được gọi là “mối đe doạ da vàng”. Trong những năm 30, những tài liệu của Nhật như tài liệu về Khối thịnh vượng chung Đại Đông Á thỉnh thoảng đề cập Australia như một thuộc địa tiếm năng. Sau khi tiếp cận một số tài liệu mật, các sử gia ngày nay cho rằng ý tưởng này, đề xuất bởi Hải quân Nhật, đã bị Bộ tư lệnh tối cao bác bỏ. Những cuộc ném bom vào Darwin hay những vùng khác của nước Úc chỉ nhằm làm suy yếu, không cho nó trở thành một căn cứ của Mỹ. Tuy vậy, lúc đó, người ta không nhận thức được điều này và nỗi lo sợ về một cuộc xâm lăng là có thật. Trong suốt tháng 3/1942, đà tiến công của Nhật vẫn tiếp tục. Lực lượng của họ chiếm giữ nhiều hòn đảo phía đông Papua như Solomon, Bougainville. Những sân bay quan trọng được thiết lập ở trên đảo Tulagi và Guadalcanal. Cuối tháng tư, tình báo Mỹ phát hiện một hải đội Nhật đang tiến về vùng biển San hô. Mật danh của Nhật cho hải đội này là Chiến dịch MO. Mục tiêu của nó là cảng Moresby, New Guinea, một vị trí nhỏ nhưng đặc biệt quan trọng.
Diễn biến toàn chiến dịch
Ngày 7/4/1942
Trung uý Kiyoshinge Sato của quân đội Hoàng gia Nhật rời Rabaul, nằm trên mũi phía bắc của đảo New Britain trong vùng biển San hô vào vùng nội địa của Talasea. Nhiệm vụ của anh ta là bảo đảm rằng không còn một trạm vô tuyến nào còn lại trên đảo, cho phép quân Nhật mở một chiến dịch đổ bộ vào cảng Moresby và quần đảo Solomon từ Rabaul, bắt đầu từ Tulagi. Việc chiếm được cảng Moresby là bước quyết định để tấn công bắc Úc, khống chế không lực nước này.
Nước Nhật đã tin chắc vào ưu thế tuyệt đối của mình tại chiến trường Thái Bình Dương. Sau vụ đột kích vào Trân Châu Cảng, lá cờ Mặt trời mọc đã dễ dàng tung bay ở Hồng Kông, Singapore, Philippine, Java, Sumatra…Những hạm đội của phương Tây tan vỡ, và cái ngày mà quyền kiểm soát của Nhật được đưa đến từng ngóc ngách của thế giới dường như không còn xa.

Ngày 8/4/1942
Nhật chiếm được Talasea. Bộ tư lệnh tối cao chuẩn bị chiếm cảng Moresby, một căn cứ không quân lớn của Australia ở New Guinea và Tulagi trong quần đảo Solomon, nơi mà một căn cứ thủy phi cơ có thể được xây dựng. Việc này cho phép nước Nhật kiểm soát vùng biển San hô, từ đó dễ dàng tiếp cận Bắc Australia và quan sát mọi hoạt động chuẩn bị lực lượng của quân đồng minh ở đây.

Giữa tháng 4/1942
Đơn vị tình báo của tướng Douglas McArthur liên tục cập nhật thông tin về hoạt động của quân Nhật trong khu vực gần Tulagi và Rabaul cho đô đốc Nimitz và bộ tham mưu, đang đóng tại Trân Châu Cảng. MacArthur đặt cược lớn vào sự an toàn của Moresby. Kế hoạch của ông là điều động binh lính hỗ trợ cho các chuỗi đảo, biến Moresby thành bước đệm để sau này tiến thẳng đến Philippine.

Ngày 29/4/1942
Chiến dịch MO, được chỉ huy bởi Đô đốc Inouye nhận được quân lệnh tấn công cảng Moresby. Lực lượng Nhật đóng ở Rabaul và Tulagi. Hạm đội đồng minh tại khu vực do chuẩn đô đốc Fletcher chỉ huy. Còn chỉ huy toàn bộ hải quân đồng minh ở Thái Bình Dương là Đô đốc C.W.Nimitz. Những tàu chiến của đồng minh lúc đó được trang bị radar, một kỹ thuật mà người Nhật chưa có.
Về phía hạm đội của Australia, chỉ huy là Chuẩn Đô đốc Sir John Gregory Crace, một thành viên của Hải quân Anh sinh tại Australia. Lực lượng bao gồm tuần dương hạm hạng nặng HMAS Australia (tàu chỉ huy), tuần dương hạm hạng nhẹ HMAS Hobart, và chiếc HMAS Canberra, ngoài ra còn có một số tàu của Mỹ là tuần dương hạm USS Chicago, khu trục hạm USS Perkins, USS Walker, USS Farragut cũng nằm dưới sự chỉ huy của Crace. Không quân của Crace gồm những máy bay bay từ các căn cứ ở Queensland bởi cả những phi đoàn người Úc hay Mỹ.

Ngày 30/4/1942
Tình báo Nhật xác định Mỹ có khoảng 200 máy bay chủ lực ở Australia. Sau 5 tháng giao tranh và tổn thất khá ít, người Nhật không cảm thấy lo lắng gì nhiều. Lực lượng không quân từ các căn cứ trên bộ của Nhật thuộc chiến dịch MO là 150 chiếc, lực lượng xung kích gồm 2 tuần dương hạm hạng nặng Myoko và Haguro, 6 khu trục hạm, một tàu dầu và hai tàu sân bay cỡ lớn Shokaku và Zuikaku, là những chiếc đã tham gia tấn công Trân Châu Cảng. Lực lượng tấn công chiếm Tulagi gồm 6 khu trục hạm, 11 tàu vận tải, một số tàu quét mìn, 2 tàu dầu và một tàu sửa chữa, 2 tuần dương hạm hạng nhẹ. Kế hoạch của quân Nhật là chiếm Tulagi ngày 3/5 và Moresby ngày 10/5.
Trong thời gian này, đơn vị tình báo Mỹ “Magic” biết được rằng phía Nhật đang di chuyển không lực của mình từ quần đảo Marina và Marshall về khu vực này. Những cuộc không kích vào cảng Moresby và Tulagi đang đến gần. Tất cả các dấu hiện đều cho thấy một chiến dịch quân sự lớn từ Rabaul có thể bắt đầu vào khoảng đầu tháng 5. Đô đốc Nimitz biết được rằng tàu sân bay Zuikaku và Shokaku đang ở quanh Rabaul, và quân Nhật đang tập trung tàu thuyền ở đây.
Phía Mỹ cũng đã điều động 22000 quân tới New Caledonia, phía nam quần đảo Solomon. Bắc New Caledonia, Efate thuộc quần đảo New Hebride do một số tàu của New Zealand và Mỹ canh giữ.
Hải quân Nhật cũng đoán rằng sẽ có hải chiến trước khi họ có thể đổ bộ lên Moresby. Tình báo của họ xác định rằng có 1 tàu sân bay Mỹ đang trong khu vực, họ nghĩ rằng đó là chiếc Saratoga. Nhưng thật ra nó là chiếc Yorktown của chuẩn đô đốc Fletcher. Đô đốc Inouye dự định sẽ nhử các đơn vị hải quân Mỹ vào khu vực biển San hô, và kẹp họ trong một gọng kềm, với một bên là tàu sân bay hạng nhẹ Shoho cùng những tuần dương hạm của nó, và một bên là 2 tàu sân bay hạng nặng, khu trục hạm, tuần dương hạm.
Nimitz không bị lừa dễ dàng. Đô đốc Fitch cùng tàu sân bay Lexington được lệnh gặp chiếc Yorktown của Fletcher ở phía tây quần đảo New Hebride. Lực lượng hải quân của tướng MacArthur và đô đốc Crace sẽ đóng góp một số tàu chiến, trong số đó có chiếc USS Chicago và USS Perkins. Đô đốc Halsey cùng 2 tàu sân bay của mình trở về từ chiến dịch ném bom Tokyo có thể đến trong vài ngày tời, nhưng có thể ông ta sẽ không đến kịp. Nimitz chắc chắn rằng Fletcher sẽ đụng với một trận hải chiến lớn trong vùng biển San hô. Hai tàu sân bay, 5 tuần dương hạm và 8 khu trục hạm, đó là lực lượng tạo nên Nhóm tác chiến 17 của hải quân Mỹ trong khu vực này, do Chuẩn đô đốc Frank Fletcher chỉ huy.

Ngày 1/5/1942
Người Úc biết rằng quân Nhật đang hướng về Tulagi, và họ cho rút đơn vị đồn trú nhỏ của họ ở đó trước khi người Nhật đến vào ngày 3.
Đội tàu của đô đốc Fitch và Crace gặp lực lượng của Fletcher. Fletcher, chỉ huy đội tuần dương hạm của Hạm đội Thái Bình Dương, xem tàu sân bay chủ yếu là nơi để phóng máy bay đi, nhưng vẫn là một tàu chiến mặt biển với khả năng tư chiến đấu. Ông thuộc những người theo trường phái cũ, những người luôn xem tàu sân bay như một con tàu luôn cần được tiếp nhiên liệu và phải sẵn sàng di chuyển bất cứ lúc nào. Tiếp dầu và tiếp tế luôn nằm trong suy nghĩ của Fletcher. Những con tàu được tập trung lại và chờ được tiếp tế để chuẩn bị cho giao tranh. Tuy vậy, trận hải chiến ở biển San hô lại là trận giao tranh trên biển đầu tiên mà những tàu chiến rên mặt biển không hề bắn ra một phát đạn. Những máy bay ném bom bổ nhào, máy bay phóng ngư lôi từ tàu sân bay là trở thành một phần mới của chiến tranh.

Ngày 2/5/1942
MacArthur báo cáo rằng đối phương đang di chuyển về phía Tulagi. Fletcher vội rời đội hình, để Fitch ở lại tiếp nhiên liệu. Fletcher lao nhanh về phía Solomon xem ông ta có thể làm được gì. Ông lo ngại rằng quân Nhật có thể nhận thấy sự có mặt của mình ở khu vực bởi vì một máy bay trinh sát của ông đã phát hiện và ném bom một tàu ngầm Nhật tối hôm qua. Fletcher đã gặp may, bởi vì trong đêm mà 11 chiếc tàu của ông hướng về quần đảo Solomon, thời tiết xấu đã che giấu sự hiện diện của ông.

Ngày 3/5/1942
Quân Nhật chiếm Tulagi mà không gặp sự kháng cự nào, chuẩn bị xây dựng một căn cứ thủy phi cơ. Lính công binh với trang thiết bị đổ bộ lên bờ, và người Nhật ghi thêm một thắng lợi dễ dàng nữa.
Fletcher đang ở giữa vùng biển San hô và lại đang tiếp nhiên liệu. Những khu trục hạm của ông ta đợi tàu dầu Neosho, từng chiếc một. Đến 7h tối, tin về việc Tulagi bị chiếm đến tới Fletcher, lực lượng Mỹ bị phân rã ra thành nhiều mảnh. Fitch và Crace đang hướng đến điểm tập kết 300 dặm về phía nam Guadalcanal. Fletcher rơi vào cảnh một mình, 100 dặm ngoài khơi Guadalcanal, hoàn toàn không có sự chuẩn bị cho bất cứ cuộc tấn công nào của quân Nhật. Việc đánh mất tính bất ngờ mà Fletcher từng trông đợi có lẽ là điều tệ hại nhất có thể xảy ra.

Ngày 4/5/1942
Yorktown bắt đầu phóng đi những phi cơ của mình trong cơn mưa và gió giật tới 35 hải lý/h. Từng đợt phi cơ ném bom Mỹ tấn công Tulagi vào sáng sớm. Những pháo thủ Nhật tỏ ra thiếu kinh nghiệm và hoả lực của họ không chính xác. Những con tàu của Nhật bắt đầu quay đầu chạy về phía bắc, trở lại Rabaul và an toàn.
Ba thủy phi cơ Nhật bay lên không. Fletcher gửi đi bốn tiêm kích cơ để chặn đánh những thủy phi cơ này. Cả 3 chiếc đều bị bắn rơi. Lần đầu tiên, người Mỹ gặp kẻ thù trong một trận đánh mở, họ để lỡ một trận đánh lớn vì sương mù, nhưng tin rằng mình đã đánh đắm 2 khu trục hạm, 1 tàu vận tải, 4 tàu chiến nhỏ, làm mắc cạn một tuần dương hạm hạng nhẹ, và làm hư hỏng một khu trục hạm và tàu vận tải khác.

Ngày 5/5/1942
Đội tàu Yorktown của Fletcher gặp đội Lexington của Fitch và đơn vị hỗ trợ của Crace 300 dặm về phía nam Solomon. Hai phi công tiêm kích cơ của Yorktown bị rơi và được giải cứu. Một máy bay phóng lôi gặp nạn, không ai sống sót.
Đêm đó, Fletcher lại tiếp liệu, và hướng về tây bắc, ước tính rằng bất cứ lực lượng nào muốn tấn công Moresby đều phải qua đây từ Rabaul. Mục đích chính của ông là tiếp tục chuẩn bị cho trận giao chiến quyết định. Bề ngoài thì đó là một mong muốn hợp lo-gic, nhưng sau đó Fletcher chịu nhiều sự chỉ trích vì sự chuẩn bị liên tục của mình. Tại Washington, Đô đốc King, tư lệnh hải quân, trách Fletcher cứ chạy vòng vòng trong khi ông có thể tấn công quân Nhật mạnh hơn nữa. Một tháng sau, trong trận Midway, những chỉ trích đó trở thành sự thật, khi mà những yếu kém của Fletcher dẫn đến việc mất chiếc Yorktown, và lúc đó thì ông bị thay thế bởi một sĩ quan trẻ hơn.

Ngày 6/5/1942
Nhật phái một thủy phi cơ trinh sát đi để xác định xem có phải một đơn vị Mỹ đang di chuyển lên phía bắc không. Trên boong những chiếc tàu sân bay Shokaku và Zuikaku, những phi công Nhật đang rất háo hức giao chiến với người Mỹ, họ đã chờ đợi được phá huỷ những tàu sân bay Mỹ trong 6 tháng nay. Người Nhật tỏ vẻ khinh thường sức mạnh quân sự của phương tây. Hại đội quân đang di chuyển về phía nhau. Fletcher phái đi chiếc tàu chở dầu Neosho cùng với khu trục hạm Sims là tàu hộ tống, phòng trường hợp ông cần thêm nhiên liệu.




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận



Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 
Bà bán rau người Việt tại Đài Loan lọt top những người ảnh hưởng nhất thế giới
Covid-19 là vũ khí sinh học của Trung Quốc tấn công thế giới nhưng tất cả đã bị TQ ,ua chuộc nên không dám tố cáo
Passport VN
Sinh nam tử Bắc phải chăng do kỳ thị?
Chính Tập Cẩn Bình thâm hiểm xúi dại Putin xâm lăng Ukraine để sa lây thành chư hầu TQ và làm suy yếu Mỹ lẫn Âu Châiubằng cuộc chiến tiêu hao cả hai bên
Chân dung Putin nhà độc tài thần tượng của CSBV
Ukraine dồn dập tổng phản công ở Kherson quyết tâm tiêu diệt quân Nga xâm lăng
Tiếng lòng dân Việt năm châu
Cả thế giới tự do nhất là người VN phải cứu giúp Ukraine để chiến thằng - Hiến kế cho Ukraine thắng Nga
Những giai thoại về thi sĩ Bùi Giáng
ĐẢNG VIÊN DÂM ĐẢNG NHẠC CA SĨ NỔI TIẾNG CỦA VN QUA TÂY BAN NHA HIẾP DÂM TẬP THỂ GÁI ANH BỊ CÂU LƯU
Khánh Ly mang họa vì hát Gia Tài Của Mẹ của TCS xúc phạm chế độ VC
TQ phá hoại VN bầng cách đặt công ty chip hỗ trợ quân đội Nga trong chiến tranh Ukraine khiến VN Mỹ và thế giới danh sách đen của
Dã man ngang nhau: Nga cố tình pháo kích Trung tâm thương mại Ukraine chìm trong biển lửa cả trăm dân lành thương vong, so với VC pháo kích trường học Cai Lậy năm 1974
Thân phận dân Việt thời đại HCM: Chính quyền CSVN dung dưỡng bọn TQ toa rập với Campuchia dụ phụ nữ VN qua làm nô lệ bắt đòi tiền chuộc

     Đọc nhiều nhất 
Tiếng lòng dân Việt năm châu [Đã đọc: 749 lần]
Chiến sự đến chiều 16.6: Ukraine nêu thương vong mỗi ngày ở Donbass, Mỹ cảnh báo Trung Quốc [Đã đọc: 707 lần]
Con Công tử Bạc Liêu qua đời trong nghèo khó, dở dang ước muốn 'lọc sạn' giai thoại về cha [Đã đọc: 499 lần]
Nhiều thanh niên Việt gia nhập quân đội Ukraine ra chiến trường- Hai lính Mỹ đầu tiên, trong đó có một người gốc Việt, bị quân đội Nga bắt ở Ukraine? Thu Thủy [Đã đọc: 436 lần]
Khánh Ly mang họa vì hát Gia Tài Của Mẹ của TCS xúc phạm chế độ VC [Đã đọc: 406 lần]
Ukraine dồn dập tổng phản công ở Kherson quyết tâm tiêu diệt quân Nga xâm lăng [Đã đọc: 379 lần]
Chân dung Putin nhà độc tài thần tượng của CSBV [Đã đọc: 351 lần]
ĐẢNG VIÊN DÂM ĐẢNG NHẠC CA SĨ NỔI TIẾNG CỦA VN QUA TÂY BAN NHA HIẾP DÂM TẬP THỂ GÁI ANH BỊ CÂU LƯU [Đã đọc: 340 lần]
Ukraine và bài học tự lực tự cường [Đã đọc: 320 lần]
Ham lấy chồng Tàu nữ du học sinh 22 tuổi từ VN bị cắt cổ chết thảm tại Florida [Đã đọc: 314 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.