 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Năm 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| |
|
|
|
1 |
2 |
3 |
| 4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
9 |
10 |
| 11 |
12 |
13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
| 18 |
19 |
20 |
21 |
22 |
23 |
24 |
| 25 |
26 |
27 |
28 |
29 |
30 |
31 |
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
4 |
 |
Lượt truy cập: |
29135710 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Biểu tình để ủng hộ lập trường của nhà cầm quyền CS là tự sát!
30.05.2014 12:28
Huỳnh Ngọc Tuấn(Danlambao) - Cuộc đấu tranh chống xâm lược bảo vệ quốc gia ngày hôm nay phải đồng hành với cuộc đấu tranh đòi nhân quyền và dân chủ. Không có thực quyền làm chủ đất nước chúng ta vẫn sẽ tiếp tục bị hy sinh và bị sỉ nhục và đất nước sẽ diệt vong. Biểu tình để ủng hộ lập trường của nhà cầm quyền CS là tự sát, vì nhà cầm quyền CSVN không hề có ý chí và thực tâm bảo vệ quyền lợi của tổ quốc và dân tộc...
* * * Việc Trung Cộng đưa giàn khoan dầu nước sâu vào biển của Việt Nam là một điều hoàn toàn có thể tiên liệu trước và trong tương lai Trung Cộng cũng sẽ cho thiết lập vùng nhận dạng phòng không tại biển Đông như đã làm tại biển Hoa Đông cũng là điều có thể tiên liệu. Vì đây là nước cờ tất yếu trong ván cờ chiến lược của Trung Cộng để thực hiện giấc mộng bá quyền.
Dư luận đang đặt ra câu hỏi tại sao Trung Cộng lại đưa giàn khoan dầu nước sâu vào biển VN và lại trong thời điểm này. Vì biển Đông chiếm một vị trí chiến lược cả về kinh tế lẫn quân sự. Về kinh tế Trung Cộng đang khát dầu và khí đốt cùng nguồn tài nguyên to lớn hàm chứa trong lòng biển Đông, và biển Đông là một hải lộ quan trọng vào bậc nhất thế giới với lượng hàng hóa lưu thông khổng lồ, là huyết mạch của hai nền kinh tế lớn trong khu vực và cũng là đồng minh chiến lược của Hoa kỳ là Nhật bản và Hàn quốc. Xác lập được chủ quyền tại biển Đông (cho dù bằng phương tiện bá đạo và bất hợp pháp) Trung Cộng sẽ từng bước lấn sân và đuổi Mỹ ra khỏi khu vực, vô hiệu hóa một phần lớn sức mạnh hải quân Mỹ đang thống trị tại châu Á Thái bình dương. Chính vì vậy mà Trung Cộng bất chấp sự bất bình của quốc tế sự phản đối của nhân dân VN. Mấy năm trước đây khi cảm thấy bất an vì Trung Cộng đang trỗi dậy một cách “không hòa bình” như họ rêu rao, người Mỹ quyết định “chuyển trục”, tức là chuyển trọng tâm chiến lược từ Châu Âu- Đại tây dương sang châu Á – Thái bình dương để đối phó với những diễn biến bất ổn, điều này tạo ra một cơ hội cho Putin “phục thù” đối với sự mở rộng ảnh hưởng của Phương Tây và NATO tại châu Âu. Putin xâm lược Ukraina bất chấp những cam kết tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Ukraina mà Nước Nga và Phương Tây đã ký, thách thức an ninh khu vực và cả quyền lực của Nato. Việc Putin xâm chiếm Ukraina làm Mỹ phân tâm và phân lực. Đây là một thời điểm không thể nào tốt hơn để Trung Cộng bành trướng ra biển Đông. Chưa bao giờ kể từ sau sự kiện Liên xô và khối quân sự Varsava sụp đổ mà an ninh thế giới bị thánh thức như bây giờ. Sự liên kết Nga - Trung làm cho nhiều người liên tưởng đến một “trục” chống Mỹ mới đang hình thành!?... Sự phối hợp hành động Nga - Trung ở phía Đông và phía Tây đẩy Mỹ vào thế “lưỡng đầu thọ địch” khiến tình hình biển Đông và Ukaina trở nên khó giải quyết và nguy hiểm vì có hai “mặt trận” mở ra cùng một lúc. Vai trò cảnh sát quốc tế của Mỹ thời gian gần đây đã suy yếu khiến cho các quốc gia nhỏ ở Đông Nam Á như VN khó bề đối phó với một cường quốc khổng lồ đầy tham vọng và bất chấp đạo lý như Trung Cộng. Còn CSVN thì đã hoàn toàn bất lực. Câu hỏi nhức nhối đặt ra cho những người yêu nước là làm sao tìm được kế sách hữu hiệu để đối phó với tình hình. Thú thật người viết bài này xin thúc thủ!? Không thúc thủ làm sao được khi hơn nửa thế kỷ qua đảng CSVN đã độc chiếm quyền lãnh đạo đất nước với những chính sách sai lầm nghiêm trọng từ chính trị, kinh tế và ngoại giao như chúng ta đã thấy!? Cho mãi đến ngày hôm nay VC vẫn gọi Trung Cộng là đồng chí anh em, với phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt làm kim chỉ nam cho mối quan hệ “môi hở răng lạnh”! Đảng CSVN là một tập đoàn tham nhũng và thối nát, coi đất nước này như của riêng họ để họ tùy nghi sử dụng. Họ lộng hành và đứng trên luật pháp (một thứ luật pháp độc tài và chuyên chế). Hơn nữa thế kỷ qua CSVN đàn áp, bỏ tù và không từ một thủ đoạn nào đối với những người yêu nước và đấu tranh đòi dân chủ. Họ coi những người yêu nước và những nhà dân chủ là thù địch, coi các hội đoàn xã hội dân sự là “phản động”. Họ coi dân chỉ là bù nhìn hay đỡ hơn một chút là công dân hạng hai. Họ gạt bỏ người dân ra khỏi vị trí quyền lực quốc gia, không cho bất cứ một ai ngoài đảng CS chia xẻ quyền lực với họ. Họ tự tung tự tác, vơ vét tài sản quốc gia chia chác cho nhau, khai thác tài nguyên quốc gia nuôi sống guồng máy đàn áp khủng bố để tiếp tục thống trị. Họ kỳ thị và trù dập những người trí thức chân chính có thực tài và tâm huyết làm băng hoại tinh thần dân tộc và nguyên khí quốc gia. Thực thi một đường lối ngoại giao cực đoan ấu trĩ, coi những giá trị tự do dân chủ của loài người là thù địch, đóng cửa với những trào lưu tư tưởng canh tân và khai phóng, du nhập học thuyết Mác- Lê nin- Mao phản khoa học và phản dân tộc để trùm lên đầu lên cổ nhân dân, đẩy đất nước vào thế cô lập trong một thời gian quá dài. Sao chép Trung Cộng một cách mê muội cả về chủ thuyết chính trị đến mô hình xã hội và văn hóa khiến quốc gia lạc hậu chậm tiến. Kết quả của hơn nửa thế kỷ cai trị sai lầm đó là một VN nghèo nàn lạc hậu nhất, trong một khu vực bị đánh giá là lạc hậu nhất hành tinh chúng ta! Nguồn lực và sức mạnh quốc gia trống rỗng vì tham nhũng và quản lý sai lầm, dân trí kém mở mang vì chế độ độc tài hà khắc ngu dân, quốc phòng nhu nhược vì khí tài quân sự lạc hậu và nghèo nàn. Nhưng nghiêm trọng nhất là hai sai lầm của CSVN về quốc phòng là: 1- Biến quân đội thành gia nô chỉ biết cúc cung phục vụ cho đảng CSVN, sẵn sàng đàn áp dân chúng và những người yêu nước chứ không lo bảo vệ tổ quốc. Một quốc gia mà quân đội bị hạ nhục thì lấy đâu ra sức mạnh để chiến đấu vệ quốc? 2- CSVN “nhận giặc làm cha”: VN chúng ta ở bên cạnh một anh khổng lồ đầy tham vọng và hung bạo nên cha ông chúng ta luôn có kế sách đối phó, không chủ quan mơ hồ tự đầu độc mình và đầu độc cả dân tộc bằng phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt. Để tồn tại bên cạnh một anh khổng lồ tham tàn như vậy dân tộc chúng ta chỉ có một chọn lựa duy nhất là phải mạnh về kinh tế và quốc phòng, mạnh về sự đoàn kết toàn dân trong một ý chí phục vụ đất nước, nếu không chúng ta sẽ bị diệt vong. Trong lịch sử loài người có không ít các quốc gia và dân tộc đã bị xóa sổ vì suy yếu và sai lầm của người lãnh đạo, Chiêm Thành không phải là một bài học hay sao? Sự cạnh tranh và va chạm giữa các quốc gia và dân tộc là điều tất yếu của sự phát triển nhân loại, cho nên để được tồn tại chúng ta phải mạnh... Tuyệt đối không được mơ hồ về chuyện này!.. Ngày hôm nay đất nước và dân tộc chúng ta bị đe dọa và sỉ nhục vì chúng ta suy yếu, trách nhiệm này thuộc về đảng CSVN.. LẬP TRƯỜNG CỦA CHÚNG TA. Ngày hôm nay tổ quốc lâm nguy mà đảng CSVN lại hoàn toàn bất lực nhưng vẫn khăng khăng ôm giữ độc quyền lãnh đạo. Họ tiếp tục đàn áp, khủng bố và bỏ tù những người yêu nước và những nhà dân chủ, họ gạt bỏ nhân dân qua bên lề quốc gia đại sự thì chúng ta sẽ không thể đóng góp gì được. Muốn đóng góp cho đất nước trong cuộc đấu tranh chống xâm lược không còn cách nào khác là chúng ta phải đấu tranh để lấy lại quyền làm chủ đất nước của mình, quyền quyết định vận mệnh của mình và dân tộc mình từ tay đảng CS. Cho nên cuộc đấu tranh chống xâm lược bảo vệ quốc gia ngày hôm nay phải đồng hành với cuộc đấu tranh đòi nhân quyền và dân chủ. Không có thực quyền làm chủ đất nước chúng ta vẫn sẽ tiếp tục bị hy sinh và bị sỉ nhục và đất nước sẽ diệt vong. Hiện nay nhà cầm quyền CSVN trực tiếp hoặc thông qua một số “nhân vật trung gian” kêu gọi người dân không nên biểu tình chống Trung Cộng vì biểu tình chống Trung Cộng là cổ vũ chiến tranh!?.., hay nếu có biểu tình thì nên ủng hộ lập trường của nhà nước! Chúng ta bác bỏ luận điệu ngụy biện và nguy hiểm đó. Trước hết biểu tình để thể hiện quyết tâm và ý chí bảo vệ tổ quốc của dân tộc VN, biểu tình để tạo thế liên kết dân tộc, để vận động sự ủng hộ quốc tế và biểu tình là một hoạt động không thể thiếu trong quá trình đấu tranh giành lại quyền làm chủ đất nước. Biểu tình để ủng hộ lập trường của nhà cầm quyền CS là tự sát, vì nhà cầm quyền CSVN không hề có ý chí và thực tâm bảo vệ quyền lợi của tổ quốc và dân tộc. Người dân VN phải tự quyết vận mệnh của mình và tổ quốc. 14/05/2014. VIQR
 Việt-Nam thay đổi chế độ ? Việc gì cũng có thể xẩy ra. Và chúng ta chuẩn bị sống chung với thành phần lãnh đạo CSVN cùng gia đình. Sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt NamTrước đây, trên thế giới, có 15 quốc gia chính thức theo chủ nghĩa cộng sản và 11 quốc gia tự nhận là cộng sản hoặc theo khuynh hướng cộng sản. Mười lăm quốc gia ở trên là: Albania, Bulgaria, Czechoslovakia, Đông Đức, Hungary, Mông Cổ, Ba Lan, Romania, Liên Xô, Yugoslavia, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam. Mười một quốc gia ở dưới là: Angola, Benin, Congo, Ethiopia, Mozambique, Zimbabwe, Grenada, Nicaragua, Campuchia, Afghanistan và Nam Yemen. Tổng cộng, từ hai bảng danh sách ấy, có cả thảy 26 nước cộng sản hoặc có khuynh hướng theo cộng sản. Từ đầu thập niên 1990, tất cả các chế độ cộng sản ấy đều lần lượt sụp đổ. Hiện nay, trên cả thế giới, chỉ còn năm nước mang nhãn hiệu cộng sản: Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên, Lào và Việt Nam.
 Chưa có dấu hiệu nào cho thấy chủ nghĩa cộng sản ở năm quốc gia này sẽ sụp đổ sớm. Trong năm nước, có ba nước có quan hệ chặt chẽ với nhau: Trung Quốc, Việt Nam và Lào. Có lẽ Lào chỉ thay đổi được thể chế chính trị nếu, trước đó, Việt Nam cũng thay đổi; và Việt Nam có lẽ chỉ thay đổi nếu trước đó Trung Quốc cũng thay đổi. Như vậy, quốc gia có khả năng châm ngòi cho bất cứ sự thay đổi lớn lao nào là Trung Quốc.
Tuy nhiên, ngay cả khi Trung Quốc và Việt Nam chưa thay đổi và chưa từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, giới nghiên cứu cũng phát hiện những dấu hiệu suy tàn âm thầm của chủ nghĩa cộng sản bên trong hai quốc gia này.
Ở đây, tôi chỉ tập trung vào Việt Nam.
Nhìn bề ngoài, chế độ cộng sản tại Việt Nam vẫn mạnh. Hai lực lượng nòng cốt nhất vẫn bảo vệ nó: công an và quân đội. Dân chúng khắp nơi bất mãn nhưng bất mãn nhất là nông dân, những người bị cướp đất hoặc quá nghèo khổ. Có điều nông dân chưa bao giờ đóng được vai trò gì trong các cuộc cách mạng dân chủ cả. Họ có thể thành công trong một số cuộc nổi dậy nhưng chỉ với một điều kiện: được lãnh đạo. Trong tình hình Việt Nam hiện nay, chưa có một tổ chức đối kháng nào ra đời, hy vọng nông dân làm được gì to lớn chỉ là một con số không. Ở thành thị, một số thanh niên và trí thức bắt đầu lên tiếng phê phán chính phủ nhưng, một, số này chưa đông; và hai, còn rất phân tán. Nói chung, trước mắt, đảng Cộng sản vẫn chưa gặp một sự nguy hiểm nào thật lớn.
Thế nhưng, nhìn sâu vào bên trong, chúng ta sẽ thấy quá trình mục rữa của chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu và càng ngày càng lớn. Như một căn bệnh ung thư bên trong một dáng người ngỡ chừng còn khỏe mạnh.
Sự mục rữa quan trọng nhất là về ý thức hệ.
Khác với tất cả các hình thức độc tài khác, chủ nghĩa cộng sản là một thứ độc tài có… lý thuyết, gắn liền với một ý thức hệ được xây dựng một cách có hệ thống và đầy vẻ khoa học. Thật ra, chủ nghĩa phát xít cũng có lý thuyết, chủ yếu dựa trên sức mạnh và tinh thần quốc gia, nhưng không phát triển thành một hệ thống chặt chẽ và có ảnh hưởng sâu rộng như chủ nghĩa cộng sản. Còn các chế độ độc tài ở Trung Đông chủ yếu gắn liền với tôn giáo cộng với truyền thống quân chủ kéo dài (thường được gọi là độc tài quốc vương, sultanistic authoritarianism) hơn là lý thuyết. Nhiều nhà nghiên cứu nhấn mạnh: các chế độ cộng sản không thể tồn tại nếu không có nền tảng ý thức hệ đằng sau.
Ý thức hệ cộng sản một thời được xem là rất quyến rũ vì nó bao gồm cả hai kích thước: quốc gia và quốc tế. Ở bình diện quốc gia, nó hứa hẹn giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ của chủ nghĩa thực dân; ở bình diện quốc tế, nó hứa hẹn giải phóng giai cấp vô sản và tạo nên sự bình đẳng và thịnh vượng chung cho toàn nhân loại. Ở bình diện thứ hai, chủ nghĩa cộng sản, gắn liền với một ước mơ không tưởng, rất gần với tôn giáo; ở bình diện thứ nhất, đối lập với chủ nghĩa thực dân, nó rất gần với chủ nghĩa quốc gia. Trên thực tế, hầu hết các nước cộng sản trước đây đều cổ vũ và khai thác tối đa tinh thần quốc gia trong cả quá trình giành chính quyền lẫn quá trình duy trí chế độ. Sự kết hợp giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa quốc gia dễ thấy nhất là ở các nước thuộc địa và cựu thuộc địa như Việt Nam.
Sau năm 1991, tức sau khi chủ nghĩa cộng sản tại Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, ý thức hệ cộng sản cũng bị phá sản theo. Thực trạng nghèo đói, bất công và áp bức dưới các chế độ cộng sản ấy đều bị vạch trần và phơi bày trước công luận. Sự hứa hẹn về một thiên đường trong tương lai không còn được ai tin nữa. Tính hệ thống trong chủ nghĩa Marx-Lenin cũng bị đổ vỡ. Nền tảng ý thức hệ của các chế độ cộng sản bị tan rã tạo thành một khoảng trống dưới chân chế độ.
Để khỏa lấp cái khoảng trống ấy, Trung Quốc sử dụng hai sự thay thế: chủ nghĩa Mao và Nho giáo (trong chủ trương tạo nên một xã hội hài hòa, dựa trên lòng trung thành). Việt Nam, vốn luôn luôn bắt chước Trung Quốc, không thể đi theo con đường ấy. Lý do đơn giản: Đề cao chủ nghĩa Mao là một điều nguy hiểm cả về phương diện đối nội lẫn đối ngoại; còn với Nho giáo, một là Việt Nam không am hiểu sâu; hai là, nó đầy vẻ… Tàu, rất dễ gây phản cảm trong quần chúng. Bế tắc, Việt Nam bèn tạo nên cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng ông Hồ Chí Minh lại không phải là một nhà lý thuyết. Ông chỉ là một người hành động. Ông viết nhiều, nhưng tất cả đều rất thô phác và đơn giản. Hơn nữa, ở Việt Nam hiện nay, cũng không có một người nào giỏi lý thuyết để từ những phát biểu sơ sài của Hồ Chí Minh xây dựng thành một hệ thống sâu sắc đủ để thuyết phục mọi người. Thành ra, cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh hoàn toàn không trám được khoảng trống do sự sụp đổ của ý thức hệ Marx-Lenin gây ra. So với Trung Quốc, khoảng trống này ở Việt Nam lớn hơn gấp bội.
Mất ý thức hệ cộng sản, chính quyền Việt Nam chỉ còn đứng trên một chân: chủ nghĩa quốc gia.
Nhưng cái chân này cũng rất èo uột nếu không muốn nói là đã lung lay, thậm chí, gãy đổ.
Trên nguyên tắc, Việt Nam vốn có truyền thống yêu nước rất cao. Bao nhiêu chế độ ra đời từ giữa thế kỷ 20 đến nay đều muốn khai thác và tận dụng lòng yêu nước ấy. Tuy nhiên, với chế độ cộng sản hiện nay, việc khai thác vốn tài sản này gặp rất nhiều khó khăn. Lý do là lòng yêu nước bao giờ cũng gắn liền với sự căm thù. Không ai có thể thấy rõ được lòng yêu nước trừ phi đối diện với một kẻ thù nào đó của đất nước. Hai kẻ thù chính của Việt Nam, trong lịch sử mấy ngàn năm, là Trung Quốc; và gần đây nhất, là Mỹ. Nhưng Việt Nam lại không dám nói quá nhiều về hai kẻ thù này. Với Mỹ, họ cần cả về phương diện kinh tế lẫn phương diện chiến lược. Đề cao truyền thống chống Mỹ, do đó, là điều rất nguy hiểm. Đề cao truyền thống chống Trung Quốc lại càng nguy hiểm hơn: Trung Quốc có thể đánh hoặc ít nhất đe dọa VIệt Nam bất cứ lúc nào.
Bởi vậy, Việt Nam, một mặt, phải hạ giọng khi nói về truyền thống chống Mỹ và phải né tránh việc nhắc nhở đến truyền thống chống Trung Quốc. Hai hành động này có lợi về phương diện đối ngoại nhưng lại có tác hại nghiêm trọng về phương diện đối nội: chính quyền hiện ra, dưới mắt dân chúng, như những kẻ hèn, hèn nhát và hèn hạ. Từ một chế độ được xây dựng trên thành tích chống ngoại xâm, chế độ cộng sản tại Việt Nam lại bị xem như những kẻ bán nước, hoặc bán nước dần dần bằng cách hết nhượng bộ điều này sang nhượng bộ điều khác trước sự uy hiếp của Trung Quốc.
Trước sự sụp đổ của cả hai nền móng, ý thức hệ cộng sản và chủ nghĩa quốc gia, đảng Cộng sản Việt Nam bèn chuyển sang một nền tảng khác: kinh tế với phương châm ổn định và phát triển. Nội dung chính của phương châm này là: Điều cần nhất đối với Việt Nam hiện nay là phát triển để theo kịp các quốc gia khác trong khu vực cũng như, một cách gián tiếp (không được nói công khai), đủ sức để đương đầu với Trung Quốc. Nhưng để phát triển, cần nhất là phải ổn định về chính trị, nghĩa là sẽ không có thay đổi về thể chế và cũng không chấp nhận đa đảng.
Phương châm ấy, thật ra, là một sự bịp bợm: Nó chuyển vấn đề từ chính trị sang kinh tế với lý luận: nếu vấn đề quan trọng nhất của Việt Nam hiện nay là vấn đề kinh tế thì mọi biện pháp sửa đổi sẽ chỉ giới hạn trong phạm vi kinh tế. Với lập luận này, chính quyền có thể trì hoãn mọi yêu cầu cải cách chính trị.
Tuy nhiên, nó hoàn toàn không thuyết phục, bởi, ai cũng thấy, lãnh vực kinh tế là mặt mạnh nhất của chủ nghĩa tư bản và cũng là mặt yếu nhất của chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản. Tất cả các quốc gia dân chủ ở Tây phương đều có hai đặc điểm nổi bật: về chính trị, rất ổn định và hai, về kinh tế, rất phát triển. Ở Việt Nam, người ta cố thu hẹp phạm vi so sánh: các cơ quan truyền thông chính thống chủ yếu tập trung vào các nước Đông Nam Á, đặc biệt Thái Lan với một thông điệp chính: đa đảng như Thái Lan thì lúc nào cũng bị khủng hoảng. Nhưng ở đây lại có hai vấn đề: Một, dù liên tục khủng hoảng về chính trị, nền kinh tế của Thái Lan vẫn tiếp tục phát triển, hơn hẳn Việt Nam; hai, ngày nay, do xu hướng toàn cầu hóa, tầm nhìn của dân chúng rộng rãi hơn nhiều; chính quyền không thể thu hẹp mãi tầm nhìn của họ vào tấm gương của Thái Lan được.
Về phương diện lý luận, chiêu bài ổn định và phát triển, do đó, không đứng vững. Về phương diện thực tế, những sự phá sản của các đại công ty quốc doanh và đặc biệt, khối nợ nần chồng chất của Việt Nam khiến dân chúng càng ngày càng thấy rõ vấn đề: các chính sách kinh tế của Việt Nam không hứa hẹn một sự phát triển nào cả, nếu không muốn nói, ngược lại, chỉ lún sâu vào chỗ bế tắc.
Thành ra, có thể nói, tất cả các nền tảng chế độ cộng sản Việt Nam muốn nương tựa, từ chủ nghĩa Marx-Lenin đến chủ nghĩa quốc gia và lập luận ổn định để phát triển, đều lần lượt sụp đổ. Chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay như một đám lục bình chỉ nổi bập bềnh trên mặt nước. Sự tồn tại của nó chỉ dựa vào sự trung thành của công an. Do đó, một mặt, đảng cộng sản đưa ra sự khuyến dụ đối với công an: “Còn đảng, còn mình”; mặt khác, họ ngoảnh mặt làm ngơ trước hai tệ nạn do công an gây ra: tham nhũng và trấn áp dân chúng một cách dã man. Nhưng chính sách này chỉ càng ngày càng biến công an thành một đám kiêu binh và càng ngày càng đẩy công an cũng như chính quyền trở thành xa lạ với dân chúng. Sự xa lạ này càng kéo dài và càng trầm trọng, đến một lúc nào đó, trở thành đối nghịch với quần chúng.
Một nhà nước được xây dựng trên một đám kiêu binh, trong thời đại ngày nay, không hứa hẹn bất cứ một tương lai nào cả.
Nguyễn Hưng Quốc Minhhà
__._,_.___
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|