 |
 |
Các chuyên mục |
|
Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm
Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal
Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat
Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục
Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói
Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí
Web links
Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo
Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP
|
|
|
|
Xem bài theo ngày |
|
| Tháng Năm 2026 | | T2 | T3 | T4 | T5 | T6 | T7 | CN |
| |
|
|
|
1 |
2 |
3 |
| 4 |
5 |
6 |
7 |
8 |
9 |
10 |
| 11 |
12 |
13 |
14 |
15 |
16 |
17 |
| 18 |
19 |
20 |
21 |
22 |
23 |
24 |
| 25 |
26 |
27 |
28 |
29 |
30 |
31 |
|
|
|
|
Thống kê website |
|
 |
Trực tuyến: |
3 |
 |
Lượt truy cập: |
29135494 |
|
|
|
|
| |
|
 |
 |
|
|
|
Dân tố cáo hành vi tham nhũng của Đại Tướng gốc Hoa bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh
04.06.2014 00:21
"...Nhân viên Ngân hàng Bắc Á tố cáo hành vi tham nhũng của Phùng Quang Thanh và Cục Tài chính Bộ Quốc phòng. Kính quý cơ quan truyền thông, đơn tố cáo của tập thể cán bộ nhân viên Ngân hàng Bắc Á về hành vi tham nhũng của ông Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh và tay chân tại Cục Tài chính, Bộ Quốc phòng"
Danlambaovừa nhận được hai lá đơn tố cáo về "đường dây tham nhũng cực lớn trong quân đội" liên quan đến khoản tiền trị giá 345 tỷ đồng Việt Nam (tương đương 16 triệu USD) được mang gửi ở Ngân hàng Bắc Á.
Nội dung đơn tiết lộ, đây vốn là số tiền ngân sách chi cho quân đội để mua vũ khí nước ngoài, nhưng đã bị Bộ trưởng Quốc phòng - đại tướng Phùng Quang Thanh chỉ đạo mang gửi ngân hàng lấy lãi. Tiền mua vũ khí nước ngoài Cụ thể, trong thời gian từ năm 2010 đến ngày 14/5/2014, một quan chức cục Tài chính quân đội (thuộc Bộ Quốc phòng) là đại tá Nguyễn Văn Điện đã lập nhiều sổ tiết kiệm tại ngân hàng Bắc Á với số tiền lên đến 345 tỷ đồng. Số tiền gửi với các mức lãi xuất cao nhất lên đến 21%/năm. Vợ đại tá Điện là bà Chu Thị Thu Yến được nói cũng đang gửi 3 sổ tiết kiệm với số tiền tổng cộng 18 tỷ đồng tại ngân hàng Bắc Á. Theo bà Yến, số tiền đại tá Điện gửi ngân hàng là tiền của ông Hoàng Anh Minh, cục phó Tài chính Quân đội. Theo nội dung đơn ngày 16/5/2013, đại tá Nguyễn Văn Điện tiết lộ “Đây là tiền mua vũ khí nước ngoài, chưa đến kỳ hạn thanh toán nên cục Tài chính Quân đội cho phép mang đi gửi tiết kiệm để lấy lãi”. Tuy nhiên, những người tố cáo khẳng định đây thực chất là số tiền rút ra từ kho bạc nhà nước dành cho dự toán ngân sách chi thường xuyên của các đơn vị quân đội. Tác giả lá đơn tố cáo tự nhận là 'Tập thể cán bộ, nhân viên Phòng kiểm soát nội bộ Ngân hàng Thương mại cổ phần Bắc Á' cho biết, lá đơn ngày 16/5/2013 đã được đi nhưng vụ việc vẫn chưa được xử lý. Bộ trưởng Quốc phòng đồng ý? Trong lá đơn tiếp theo vào ngày 20/1/2014, những người tố cáo khẳng định đây chính là 'đường dây tham nhũng cực lớn từ ngân sách quân đội'. Người gửi tiền là đại tá Nguyễn Văn Điện tiếp tục tiết lộ rằng, việc mang tiền quân đội gửi ngân hàng lấy lãi đã 'được sự đồng ý của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Cục trưởng Cục tài chính'. "Riêng tiền lãi trong 3 năm qua đã trên 100 tỷ đồng và đây mới chỉ là tiền gửi ở Ngân hàng Bắc Á, nếu kiểm tra ở tất cả các ngân hàng thương mại thì con số này có lẽ lên đến hàng nghìn tỷ đồng", lá đơn tố cáo cho biết. Danlambao : không có điều kiện kiểm chứng về mức độ xác thực của các thông tin. Xin gửi bạn đọc toàn văn lá đơn tố cáo để cùng tham khảo:
Việt gian Phùng Quang Thanh và chính sách đầu hàng quân xâm lược của đảng CSVN
Vũ Đông Hà (Danlambao) - Nếu "hòa bình" là mục tiêu nhắm đến trong "cuộc xung đột" giữa Việt Nam và Tàu cộng thì mục tiêu ấy chỉ có hy vọng đạt được khi quân xâm lược thấy rằng quân đội Việt Nam sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ tổ quốc bằng mọi giá. "Hòa bình" chỉ hiện hữu trong sự lo ngại từ cả hai phía về hiểm họa chiến tranh. Trong bàn cờ cân não, nếu ở lãnh vực ngoại giao cần phải có những tuyên bố khéo léo thì phía quân đội, các tướng lãnh phải luôn bày tỏ thái độ cứng rắn, không nhân nhượng, không lùi bước, không đầu hàng.
Khi người đứng đầu quân đội là Bộ trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh tuyên bố "Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp, chỉ còn tồn tại vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông và đôi khi cũng có những va chạm gây căng thẳng" ( 1) - ông ta đã cho quân xâm lược thấy được cái tẩy hèn nhát và vô hình chung đã đại diện cho đảng cộng sản Việt Nam treo cờ trắng đầu hàng quân xâm lược.
Chính sách đầu hàng trong sĩ diện hảo đối với thế giới và mị dân đối với quần chúng Việt Nam là chính sách nhất quán của đảng cộng sản Việt Nam. Chính sách này không chỉ mới thể hiện trong giai đoạn "giàn khoan HD981" mà đã kéo dài nhiều năm tháng. Giàn khoan HD981 chỉ là một hệ quả tất yếu cũng như nhiều "giàn khoan xâm lược" khác sẽ là những hệ quả tất yếu - tiếp tục được Tàu cộng đặt để lên Việt Nam cho đến khi Bắc Kinh hoàn thành giấc mộng bá quyền.
Chính sách đầu hàng và thuần phục này đã được thể hiện rất nhất quán bởi Phùng Quang Thanh, người chỉ huy lực lượng đại diện cho sức mạnh của tổ quốc trong việc bảo vệ chủ quyền.
Đây là người trong lúc cả nước vừa lo âu vừa phẫn nộ trước hành vi xâm lược của Bắc Kinh thì đã bắt tay và thần phục với Bộ trưởng quốc phòng Tàu cộng Thường Vạn Toàn rằng: "Đảng, Chính phủ và quân đội Việt Nam cực kỳ coi trọng phát triển đoàn kết và hữu nghị với Trung Quốc, quân đội Việt Nam sẽ không áp dụng hành động làm phức tạp tình hình, sẵn sàng cùng với Trung Quốc duy trì trao đổi về các vấn đề liên quan." ( 2)
Đây cũng là người chỉ huy quân đội đã từng nói với Tôn Quốc Tường, Đại sứ Trung Quốc trước đây tại Việt Nam rằng: "Việt Nam luôn coi trọng quan hệ đoàn kết, hữu nghị, “đối tác hợp tác chiến lược toàn diện” với Trung Quốc; Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng, đều kiên định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản và là hai nước xã hội chủ nghĩa, có nhiều điểm tương đồng. Việt Nam mãi mãi biết ơn sự giúp đỡ quý báu của Trung Quốc đối với nhân dân Việt Nam trong những năm qua." ( 3)
Đây là người mà trước đây, trong lúc người Việt khắp nơi đang lên án Trung Quốc cắt dây cáp tàu Bình Minh, thì tại hội nghị đối thoại Shangri-La ở Singapore đã cúi đầu nói với Bộ trưởng quốc phòng Tàu cộng lúc đó là Lương Quang Liệt rằng: "hai nước Trung Việt là anh em tốt, đối tác tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt (4 tốt), quân đội hai nước có truyền thống quan hệ tốt đẹp. Trước sau quân đội hai nước cần tăng cường các lãnh vực giao lưu và hợp tác, cùng nhau bảo vệ khu vực này hòa bình ổn định." ( 4)
Đây là người đã xác định thái độ phục tùng trước sau như một với quan thầy Tàu cộng, khi nhân kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Tàu cộng đã phát biểu trong buổi tổ chức gặp mặt đại biểu các thế hệ cán bộ Quân đội nhân dân Việt Nam được đào tạo bởi Tàu cộng qua các thời kỳ: “Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam”. ( 4)
Quân đội Nhân Dân Việt Nam làm sao có được ý chí, tinh thần chiến đấu để làm tròn trách nhiệm của một người lính, làm sao có thể nhắm thẳng quân thù mà bắn khi mà người chỉ huy vẫn một mực hết năm này qua tháng khác coi trọng hữu nghị, trân trọng và đội ơn quân xâm lược?
Nhưng không phải chỉ một mình Phùng Quang Thanh. Nhìn lại suốt một chiều dài cai trị của đảng cộng sản Việt Nam, nội dung những tuyên bố của Phùng Quang Thanh cũng là kinh điển của toàn bộ các lãnh đạo đảng từ thời Hồ Chí Minh cho đến Nguyễn Phú Trọng.
Kinh điển ấy đã được Nguyễn Tấn Dũng "bẻ cua" làm phấn chấn một số người đang đi trong sa mạc, được Nguyễn Tấn Dũng nhỏ cho vài giọt nước. Những giọt nước đó là câu “Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.
Tuy nhiên, phối hợp điều Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố với lời của Phùng Quang Thanh chúng ta có thể thấy ngay hy vọng của ông Dũng là vô vọng. Ông Dũng lấy gì để giữ điều thiêng liêng khi sức mạnh sau cùng để kẻ thù phải đắn đo, lùi bước là ý chí quân sự thì ông tướng Thanh đã treo cờ trắng?
Nhưng đừng nghĩ rằng Thủ tướng Dũng và Bộ trưởng Thanh trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Chính Nguyễn Tấn Dũng đã xác nhận tại Shangri La: “Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác. Đây là chính sách đối ngoại nhất quán của Việt Nam”, “Việt Nam không bao giờ đơn phương sử dụng biện pháp quân sự, không bao giờ khơi mào một cuộc đối đầu quân sự, trừ khi bị bắt buộc phải tự vệ.”
Ngay trong phiên họp Chính phủ thường kỳ ngày 29/5, Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra cái gọi là 3 nhóm giải pháp cho tình hình biển Đông ( 5)
Thứ nhất, sử dụng các lực lượng thực thi pháp luật trên thực địa để bảo vệ và khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Các tàu chấp pháp Việt Nam phải luôn có mặt tại vị trí mới để ngăn cản và đẩy đuổi tàu Trung Quốc hoạt động trái phép... "Sẽ có va chạm nhưng chúng ta kiên quyết và cố gắng kiềm chế".
Thứ hai, đấu tranh bằng con đường chính trị, ngoại giao đến cấp cao nhất, nói rõ sai phạm của Trung Quốc và kiên quyết yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam.
Thứ ba, đấu tranh bằng dư luận, thông tin trung thực cho nhân dân và cộng đồng quốc tế hiểu rõ hành vi xâm phạm lãnh thổ của Trung Quốc cũng như các biện pháp đấu tranh hòa bình của Việt Nam; kêu gọi cộng đồng quốc tế lên án mạnh mẽ hành vi vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế của Trung Quốc.
Chúng ta thấy gì?:
Thứ nhất, việc các ngư dân Việt Nam bị đánh đập, bị săn đuổi hàng giờ trên vùng biển chủ quyền của VN, đến mức khi tàu chìm được kéo vào bờ cũng không phải do hải quân VN thực hiện cho thấy biển Đông đã bị bỏ ngỏ. Thực tế không có cái gọi là luôn có mặt tại vị trí mới để ngăn cản và đẩy đuổi tàu Trung Quốc hoạt động trái phép. Phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng là láo khoét. Đồng thời, làm thế nào để ngăn chận và đẩy đuổi quân xâm lược nếu "sẽ có va chạm nhưng chúng ta kiên quyết và cố gắng kiềm chế"? Phát biểu của Nguyễn Tấn Dũng là mị dân.
Thứ hai, "kiên quyết yêu cầu" là gì? Nếu Tàu cộng vẫn "kiên quyết ở lì" với giàn khoan HD981? Làm sao quân xâm lược sẽ thối lui trước lời "yêu cầu kiên quyết" khi mà chúng biết chắc - chứ không cần phải đoán - lá bài tẩy về thái độ đầu hàng của quân đội Việt Nam qua những phát biểu rất tha thiết của Phùng Quang Thanh với chúng? Ngày nào ngư dân còn bám thuyền chìm chứ không còn bám biển, thoát chạy trối sống trối chết trên biển của mình và hải quân Việt Nam vẫn đắp chăn trên cái giường ô nhục của Phùng Quang Thanh ngày đó tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng vẫn là những lời láo khoét.
Thứ ba, đấu tranh bằng dư luận, thông tin, nhờ vả quốc tế sẽ đạt được gì khi chính Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh đàn áp tất cả những người Việt yêu nước đứng lên chống Tàu cộng? Quốc tế nào ủng hộ, can thiệp khi chính những tên lãnh đạo vẫn một mực "Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp".
Do đó, chính sách đầu hàng quân xâm lược là một chính sách nhất quán của Bộ Chính trị đảng CSVN. Chỉ khác nhau là ở cách thức ứng xử của từng tên bán nước: im lặng như tờ kiểu Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng, trơ trẻn trong hèn mạt như Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, hoặc khéo léo và ma đầu kiểu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Trước bất kỳ cách hành xử nào của những tên đầu não Bộ Chính trị đảng CSVN đang nắm giữ những vị trí lãnh đạo của nhà nước và quốc hội do chúng thao túng, trước khi tung hô chúng hãy luôn luôn hỏi rằng: Cho đến bây giờ có một lời nói nào của những tên lãnh đạo này đã được thực hiện và làm tròn như lời chúng nói?
Đồng lòng với dối trá là giết chết sự thật và trở thành người dối trá.
Nhân danh chiến thuật, chiến lược để đồng lòng với những kẻ mị dân là tiếp tay với chúng đi mị đồng bào của mình.
Đồng lòng với những kẻ đã làm cho nước mất nhà tan là tiếp tay làm tan nhà, mất nước.
Nhân danh yêu chuộng hòa bình để đứng sau lưng tập đoàn độc tài đang dùng mặt nạ hòa bình để che giấu bộ mặt bán nước là tiếp tay với chúng biến cả nước từ nô lệ tập đoàn lãnh đạo bản xứ sang nô lệ ngoại bang.
Tàu cộng sẽ dời giàn khoan HD981 đi nơi khác sau khi đã đóng dấu ấn: đây là vùng biển của Trung Quốc, chúng tôi đến khảo sát, thăm dò và bây giờ chúng tôi tiếp tục chỗ khác.
Nhưng bầy đàn của đảng CSVN với hệ thống truyền thông có sẵn trong tay sẽ tung ra những tít lớn:
Bằng đường lối ngoại giao khôn khéo, đảng và nhà nước ta đã buộc Trung Quốc phải rút giàn khoan ra khỏi Biển Đông!
Và...
Uy tín của Thủ Tướng lên cao hơn bao giờ hết!
Sự im lặng của Tổng bí thư là vũ khí chiến lược!
Phùng Quang Thanh: một nhà quân sự đại tài với khả năng ngoại giao cực kỳ khôn khéo!
Và...
“Đảng, nhà nước Việt Nam luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam”.
Không đời nào có thể chống giặc cướp nước nếu đất nước tiếp tục bị cai trị bởi những kẻ bán nước.

Vài nét “Nổi bật” trong Cuộc đời của Ba Thế hệ Cộng sản (Phần 3)
c- Vladimir Ilyich Lenin (1870--1924):
Ông Lenin là nhân vật thường được gắn liền với cuộc Cách mạng Tháng Mười để khởi đầu một nhà nước Cộng sản Sô-Viết và với tham vọng muốn biến cả thế giới trở thành Cộng sản dưới ảo vọng đại đồng vô tưởng. Ông ta tên thật là Vladimir Ilyich Ulyanov - sau nầy đổi thành Lenin nhằm tránh sự ruồng bắt của cảnh sát Tsar (Nga hoàng) - được sinh ra trong một gia đình trung lưu, có học vấn, giàu có vốn xuất thân từ giai cấp nông nô thời Trung cổ. Bà nội của ông ta có nguồn gốc Mông Cổ, và mẹ của ông ta có nguồn gốc Do Thái cũng thuộc gia đình trung lưu, có học vấn, giàu có. Ông ta được cho ăn học đầy đủ và cuối cùng có được bằng luật sư tương đương với điểm danh dự trong vòng 1 năm. Thuở nhỏ, cậu bé Ulyanov còn có tên gọi khác trong gia đình là Volodia. Theo vị nữ Giáo sư lịch sử học của trường Cao đẳng Wellesley, có bằng Tiến sĩ từ Đại học Harvard, Nina Tumarkin, qua cuốn sách “Lenin Lives!: The Lenin Cult in Soviet Russia” (“Lenin Sống mãi !: Sự sùng bái Lenin ở Nga Sô”) cho biết là:
“Cậu ta cũng là một đứa trẻ độc đoán, vốn là người trêu ghẹo những anh chị em, những người họ hàng, nghĩ ra những trò chơi mới, ra những quy luật, thích nắm quyền”.
Mặc dù cậu ta chứng tỏ là một học gương mẫu, thông minh, nhưng ít khi nào nhận được lời khen thưởng của người cha cho những thành tựu của mình như là cách sửa đổi lành mạnh. Người anh của cậu bé, Alexander (còn có tên Sasha), người mà cậu ta ngưỡng mộ và hay bắt chước, theo người chị cả Anna của cậu ta cho biết là thật ra người anh thứ hai Sasha không thích những hình ảnh về tính chất của cậu bé Volodia vốn “làm mếch lòng người”: tính kiêu ngạo, khuynh hướng nhạo báng, và tính láo xược của cậu ta. Như trên en.wikipedia cho biết thêm, vào lúc 16 tuổi, anh chàng Vladimir trở nên thất thường, và kình chống, không lâu từ đó về sau anh ta bác bỏ niềm tin vào Thượng Đế sau cái chết của người cha. Kế đó chàng sinh viên Alexander, người anh thứ hai, bị treo cổ vì là người được chọn thi hành việc ám sát Tsar (Nga hoàng) với quả bom tự chế vào năm 1887. Cũng vì thế, anh chàng Vladimir sau khi vào Đại học cũng vào năm 1887, khoảng ba tháng sau cái chết của Alexander, đã tham gia nhóm sinh viên cách mạnh và bị trục xuất khỏi trường vì bị xem là người cầm đầu cuộc chống đối ban quan trị nhà trường. Anh ta bị ở tù chỉ hai ngày và được trả về thái ấp Kokushkino của mình dưới sự giám sát. Đó là thờ gian rảnh rỗi cho anh ta đọc những cuốn sách triết lý mang tư tưởng cách mạng, cấp tiến, của người anh để lại. Và năm sau, 1888, gia đình được cho phép dời về vùng Kazan nơi mà anh ta gia nhập vào nhóm cách mạng khác và được giới thiệu về cuốn sách “Das Kapital (“Tư bản Luận”) phần I của Karl Marx --mà theo Giáo sư Nina Tumarkin, nó được dịch sang tiếng Nga vào năm 1872 (sau nầy những người Cộng sản thường hay tuyên truyền rằng ông Lenin tìm thấy cuốn sách “Das Kapital” nằm trong ngăn bụi bặm ở thư viện nào đó bên Anh Quốc như là một khám phá bất ngờ và rất giá trị). Sau khi dời đến vùng Samara, khoảng ba năm sau từ khi bị trả về quê nhà, vào năm 1890, mẹ của anh ta xin nhà cầm quyền cho anh ta được đi thi tốt nghiệp Đại học ngành luật và năm sau, anh ta đã qua được những kỳ thi đó với số điểm cao.
 (Vladimir Ilyich Lenin (1870--1924) vào năm 1895 và vị hôn thê Nadezhda “Nadya” Krupskaya (1869--1939), là một cô giáo có tư tưởng Mác-xít, xuất thân từ gia đình trung lưu hơn nhưng về sau bị nghèo khổ, thuộc dòng họ quý tộc. Họ thành hôn trong nhà thờ vào năm 1898, nhưng hai người không có con)
Thật ra, nếu không có cuộc Cách mạng tháng Hai thành công thì sẽ không có cuộc Cách mạng tháng Mười cũng vào năm 1917. Đó là cuộc tuần hành vào ngày 8/03 nhân Ngày Phụ nữ Quốc tế ở thành phố Petrograd (là thành phố Saint Petersburg bị đổi tên vào năm 1914, và vào năm 1924, sau khi Lenin nắm lấy chính quyền, bị đổi thành Leningrad. Một lần nữa tên cũ của thành phố, Saint Petersburg, được trả lại vào năm 1991 sau khi Đảng Cộng sản Liên Xô sụp đổ) của hàng ngàn phụ nữ Nga đi ngang qua những hảng xưởng gần đó làm khởi động hơn 50.000 công nhân trong cuộc đình công. Khi toán lính của Tsar (Nga hoàng) được điều động đến, họ không dám bắn vào những phụ nữ Nga mà bắt đầu nổi loạn và nhập vào những người biểu tình chống lại toán cảnh sát và an ninh. Trong những ngày cuối cùng những lực lượng Quân đội nổi loạn sát cánh với những nhà cách mạng. Tsar bị thay thế bởi Chính phủ Lâm thời Nga dưới quyền của Hoàng tử Georgy Lvov song hành quyền lực với nhóm lãnh đạo Petrograd Sô-Viết của những nhà xã hội chủ nghĩa, bao gồm những chính khách trong Duma (Hạ viện) và những người Menshevik (i.e. Thiểu số) của nhà Mác-xít Julius Martov --là nhóm không ủng hộ, và tranh chấp quyền lực với những người Bolshevik của Lenin.
Ông Lenin chỉ xuất hiện sau khi Quyền lực Song hành được thành lập. Ông ta được chính quyền Đức tài trợ và đưa đi bằng một toa xe lửa độc nhất xuyên qua nước Đức từ thành phố Zürich lớn nhất của Thụy Sĩ để trở về Nga vào tháng 4/1917. Kể từ đó, ông ta khích động nhóm Bolshevik của mình phá vỡ Quyền lực Song hành và tấn công Dinh thự Mùa đông để tiêu diệt toàn bộ dòng tộc Tsar (Nga hoàng) hầu thâu tóm quyền lực mà qua đó được gọi là cuộc Cách mạng tháng Mười.
Vấn đề tài chánh cũng là một việc nan giải cho công cuộc cách mạng của ông Lenin. Vì vậy, sau cuộc Cách mạng 1905, - vốn khởi đầu vào tháng 12/1904 qua cuộc đình công của 80.000 công nhân ở thành phố St. Petersburg (Petrograd) và được dẫn đầu bởi tu sĩ Georgy Gapon thuộc dòng Bảo thủ Chính thống tiến đến Dinh thự Mùa đông để trình bản kiến nghị, tuy đưa đến khoảng 1.000 chết nhưng làm bùng nổ thêm những cuộc nổi loạn khác dưới sự khích động của những người Bolshevik, phần lớn và Menshevik-- ông Lenin cùng những đồng chí mình tổ chứccuộc đánh cướp ngân hàng Tiflis với 40 người chết và 50 người bị thương cả hai bên, cảnh sát và nhóm đánh cướp, để đổi lấy số tiền cướp được là 341,000 ru-bi (tương đương vào khoảng 3.4 triệu đô vào năm 2008).
Trong đám tang của cặp vợ chồng Mác-xít: Paul Lafargue và Laura Marx vào năm 1911 ở Pháp, theo lời người vợ của ông Lenin, là Nadezhda Konstantinovna “Nadya” Krupskaya, ông ta đã nói với bà ta rằng:
“Nếu người ta không thể làm việc cho Đảng lâu hơn nữa, người ta phải có khả năng nhìn thẳng vào sự thật và chết giống như gia đình Lafargue”
Đến lượt ông Lenin, khi cú bệnh bộc phát lần thứ hai vào tháng 12/1922 làm cho ông ta bị bại liệt phía bên phải, sau đó, ông ta mới chịu rút khỏi những hoạt động chính trị. Tuy thế, có lẽ ông ta nghĩ rằng mình vẫn còn khả năng làm việc cho Đảng, nên không tự tử như ý niệm mà có lần ông ta đã nói với người vợ mình trong đám tang nhà Mác-xít Lafargue. Và ngay cả trong suốt khoảng 1 năm, sau khi ông ta hứng chịu cú bệnh bộc phát lần thứ ba vào tháng 3/1923, phải ngồi xe lăn và bị câm trước khi mất vào tháng 1/1924, nhưng ông ta vẫn “không có khả năng nhìn thẳng vào sự thật và chết giống như gia đình Lafargue, khi không còn có thể làm việc cho Đảng”.
Và về chứng bệnh của ông ta, trang en.wikipedia cho biết:
“Mặc dù việc chẩn đoán chính thức về cái chết từ những hậu quả bộc phát, nhà khoa học Nga, Ivan Pavlov,báo cáo rằng ông Lenin chết vì bệnh giang mai tác động đến thần kinh, theo một công bố của V. Lerner và nhữngđồng nghiệp trong Tạp chí Thần kinh học Âu châu (European Journal of Neurology) vào năm 2004. Những tác giả cũng lưu ý rằng ‘Điều có thể là kỹ thuật DNA tương lai được áp dụng cho thể chất bộ não được bảo quản của ông Lenin có thể cuối cùng thiết lập hay bác bỏ bệnh trạng giang mai thần kinh như là nguyên nhân chính cho cái chết của ôngLenin’.”
(Vladimir Lenin vào tháng 3/1923 hứng chịu cú bệnh bộc phát thứ ba làm cho ông ta bị câm và phải ngồi xe lăn cho đến chết)
Và bài viết trên nytimes “A Retrospective Diagnosis Says Lenin Had Syphilis” (“Sự chuẩn đoán trở lại cho biết là ông Lenin có bệnh Giang mai”) của C.J. Chivers trên vào ngày 22/06/2004, về cuộc thảo luận của những bác sĩ Âu châu vốn được đăng trên The European Journal of Neurology (Tạp chí Thần kinh học Âu châu) có đoạn như sau:
“Trong số những người ủng hộ kết luận của họ là nữ Bác sĩ Deborah Hayden, tác giả của của cuốn sách “Bệnh lậu: Thiên tài, sự Điên rồ, và những Bí ẩn của bệnh Giang mai” (“Pox: Genius, Madness, and the Mysteries of Syphilis”)(do nhà xuất bản Basic Books, 2003).
‘Một số lượng những người viết tiểu sử Lenin đã thông báo rằng những bác sĩ có mặt lúc ông ta mất nghi ngờ là bệnhgiang mai, nhưng cho đến khi bài viết nầy không ai đã thu thập thông tin xác đáng lại vào một nơi,’ bà Hayden viết trong một tin thông báo qua thư mạng. ‘Những tác giả lập luận một cách đáng thuyết phục rằng ông Lenin đã chịu khốn khổ từ bị bệnh giang mai viêm mạch máu màng não trên giường bệnh của mình’.”
Ông Lenin luôn tỏ ra là một người rất khôn khéo trong chính trị, biết lúc nào nên nhường bước trước áp lực (qua những lần hợp tác và ký hòa ước nhượng đất cho Đức), và tấn công khi nào có thời cơ (cuộc Cách mạng tháng Mười). Cũng như ông ta luôn tỏ ra là một mô hình gương mẫu, và vì lý do nầy, ông ta không thích sự sùng bái cá nhân mà chính quyền Sô-Viết đã xây dựng chung quanh ông ta như là một thánh nhân của Chủ nghĩa Cộng sản và những huyền thoại về tuổi thơ ông ta cùng cha mẹ. Tuy thế, ông ta thừa nhận rằng việc sùng bái cá nhân có thể mang lại nhiều lợi ích trong việc kết hợp đồng nhất cho phong trào. Điều nầy được chứng minh một lần nữa trong tác phẩm “Lenin Lives!: The Lenin Cult in Soviet Russia” của Nina Tumarkin, qua lời văn của chính ông Lenin:
“Chúng ta làm quá ít trong việc giáo dục người dân bằng những tấm gương và mô hình sống động, trung thực được lấy ra từ tất cả moi trường cuộc sống, nhưng điều nầy là một công việc chính yếu của báo chí trong suốt cuộc chuyển đổi từ chủ nghĩa tư bản đến chủ nghĩa cộng sản”.
Theo tác giả Robert Service, nhà lịch sử và tiểu sử, của tác phẩm “Lenin: A Biography” được xuất bản vào năm 2000, ông Lenin là
“một người hay u sầu và thay đổi, phơi bày sự thèm khát thực sự về bạo lực mặc dù không có ham muốn lôi cuốn chính cá nhân mình vào việc giết chóc.”
Theo tác giả Richard Pipes của tác phẩm “The Russian Revolution: 1899--1919” được xuất bản vào năm 1990, ông Lenin là
“một người có cái nét của sự tàn bạo và không phơi bày sự thương xót cho những người bị giết chết do nguyên nhân cách mạng”.
Và tác giả cũng khẳng định rằng điều nầy phát triển ra ngoài từ bản chất lạnh lùng hơn là thú tính tàn ác của ông ta.
Bài đã đăng:
Hò khoan HD 981
Khoan khoan rồi lại hò khoan... HD 81 lại còn 82 83, 84 lai rai Cứ khoan Khoan nữa
Thằng Trọng đã hứa làm con Đi đêm bán nước... chuyên lòn ngõ sau Nó nói rằng nó qui Tàu Đổi chức Thái thú Ra vào quanh quanh.
Nó bảo thằng tượng đái Thanh Cứ giữ một mực trung thành song phưong* Mẫu quốc cần, ta cứ nhường Tố Hữu đã dặn "Quê hương một nhà"**
Đàn anh qua Xin cứ qua 85, 86... tà tà cứ khoan Biển Đông khoan hết chẳng còn Tiến thẳng Hà Nội, Sài Gòn khoan luôn.
Khoan cho dân Việt trần truồng Bình Dương Đà Nẵng... tới luôn chẳng chừa Khoan cho chúng nó "từa lưa" Phen này quyết chẳng cù cưa rầy rà.
Đất Việt thuộc nước của ta Biển Đông là cái ao nhà vàng son Hò khoan rồi lại hò khoan Trung ương đảng cộng là con của Tàu!
Tà tà ta cứ tiến vào Cứ khoan cứ nhặt Thằng nào dám la? Việt cộng là lính của ta Tập Chương*** xuất sắc Nước nhà thành công...
Khoan cho chúng rụng hết lông.
- Hãng xưởng của Tàu ở Bình Dương bị đập phá. Các hãng của Korea, Taiwan vội vàng treo cờ nước mình vì sợ dân chúng & công nhân tưởng lầm là của Tàu bị phá lây. Hãng bột ngọt lớn nhất nhì VN của Tàu ở Bình Dương bị đập phá hư hại nặng nề. - Một vài cửa hàng Tàu ở Chợ Lớn bị phá. - Một số chủ nhân các đại lý nhập cảng và bạn hàng ở chợ đã vứt bỏ hàng của Tàu và từ chối không bán hàng của China. Ngay cả các bà bán hàng lẻ là giới lao động ít thông thạo tin tức thế giới cũng không chịu mua hàng của China mà chỉ mua hàng của Thái Lan, Singapore, Taiwan và các nước khác để bán lẻ. - Một số nhà bank ở SG đã phong tỏa tài sản của các hãng Tàu và từ chối không nhận tài khoản mới của người Tàu lục địa. - Xe gắn máy và smart phone sản xuất từ China bị đốt và đập phá tại Sàigòn. Khách hàng tranh nhau mua phone cũ Nokia & Samsung làm hàng khan hiếm tại các cửa tiệm phone không đủ hàng để bán. - Có tấm hình cho thấy TBT Trọng Lú đã có mặt trong buổi khánh thành dàn khoan HD-981. (đang kiểm chứng) - Đại hội đảng khai mạc 1 ngày sau khi dàn khoan Tàu đưa tới vùng biển VN mà trong diễn văn khai mạc TBT Trọng Lú và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không hề có một lời về vụ này. - Đang chờ diễn tiến của cuộc xuống đường rầm rộ tại SG & HN có lan đến vùng Cao Nguyên BMT nơi đại bộ phận của lính Tàu đội lốt công nhân Bô Xít đang nằm vùng lên cả chục ngàn người, có thể có cả súng hạng nặng và xe tăng trong lốt xe cơ giới đem qua khai thác bôxit. Chờ xem trong vài ngày tới! Trong mấy ngày qua tại Trung Hoa, những người có chồng con sang Việt Nam hoặc làm tình báo hoặc nhân công hoặc đại gia làm chủ công ty tại Bauxit, khai thác rừng các hãng xưởng; buôn bán du lịch... con số có thể lê đến 100 ngàn, nếu gia đình 2 bên chồng vợ con cái mỗi gia đình có 6 người thì con số gần 1 triệu ngưới tại Trung Hoa đang điên loạn vì không liên lạc được với thân nhân của họ. Hãng xưởng bị phá hoại khi xem truyền hình thi Trung Cộng đang bấn loạn trong thế trân mới mà Tập Cẩm Bình chưa nghĩ ra. Dân Việt Nam không phải Ukraine. Tinh thần chống ngoại xâm luôn tiềm ần trong lòng dân Việt. Chúng ta phải tin tưởng VIệt Nam phải thay đổi Để Được Độc Lập Việt nam phải thay đổi từ độc tài sang tự do từ Cộng Sản sang Dân Chủ phú cường
THÀNH LẬP CHÍNH PHỦ VIỆT NAM TỰ DO LƯU VONG!
Thùy Trang được biết lúc nầy đang trong giai đoạn vận động TIẾN TRÌNH THÀNH LẬP CHÍNH PHỦ VIỆT NAM TỰ DO LƯU VONG.
Trong giai đoạn vận động rất tiến triển KHẢ QUAN, được biết CHÍNH PHỦ VIỆT NAM TỰ DO LƯU VONG được PHÁP & ÂU CHÂU hỗ trợ, yểm trợ thành lập.
Một điều gần như 100% là Quốc Hội Hoa Kỳ sẽ CHÍNH THỨC công nhận khi CHÍNH PHỦ VNTD LƯU VONG ra mắt.
Trong giai đoạn thành lập nầy, có RẤT NHIỀU người tài giỏi đã ĐỒNG Ý tham gia.
Thùy Trang thông tin dè dặt về vấn đề nầy, nhưng khả năng xảy ra RẤT CAO.
Mong là CÔNG DÂN VIỆT NAM ỦNG HỘ.
(*) Hiện nay đang có nhiều bài viết ĐÁNH PHÁ tiến trình nầy. Chúng ta nên nhớ rằng cho DÙ là bất cứ Chính Phủ Mới nào cũng sẽ KHÁ hơn CSVN rất nhiều ...
Thân ái!
Nguyễn Thùy Trang |
|
Những nội dung khác:
|
|
|
 |
|