Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Năm 2026
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 6
 Lượt truy cập: 29160398

 
Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP 22.05.2026 05:29
CHÉN THUỐC ĐẮNG CHO NGUYỄN TẤN DŨNG
03.07.2014 03:46

Hạ MaiNgày 2-5-2014, Trung cộng  ngang nhiên hạ đặt giàn khoanHaiyang Shiyou-981(HYSY-981) vào khu vực đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tình hình biển Đông nóng lên từng giờ, ý chí bảo vệ chủ quyền biển đảo của người dân Việt Nam dâng ngùn ngụt. Nhân dân khắp nơi sôi sục, mong đợi giới lãnh đạo  tỏ rõ thái độ, có những bước đi cương quyết, kịp thời, song mặt nước vẫn lặng như tờ.

H1
 Sự im lặng khó hiểu từ phía những người có trách nhiệm không chỉ làm tích tụ thêm những bực tức  của người dân, mà còn khiến những bực bội bấy lâu kìm nén có nguy cơ bùng nổ.
1- Dàn dựng
Ngày 8-5-2014, Hội nghị Trung ương lần thứ 9 khai mạc, TBT Nguyễn Phú Trọng – với chức trách của mình, đọc lời mở màn Hội nghị. Cả nước nín thở trông chờ, hy vọng sẽ được nghe những tuyên bố xứng đáng , hoặc chí ra thì cũng có những động thái nào đó về vấn đề biển Đông. Tuy nhiên, giọng nói có phần rề rà, vẻ bình chân như vại của Tổng Bí thư và chủ đề “lãng nhách” bàn về “xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc trở nên phản cảm trên nền vấn đề Biển Đông đang nóng rẫy (cho dù chắc chắn, Nguyễn Phú Trọng không động chạm đến biển Đông vìVua tập thể”(BCT) đã quyết định như vậy!). Những hy vọng, trông đợi nhanh chóng chuyển thành ê chề, chán chường và tức giận, kết quả là Nguyễn Phú Trọng hứng đủ mọi rủa xả, thóa mạ.
Trong lúc thái độ, phản ứng của các tầng lớp nhân dân căng như dây đàn, ngày 11-5-2014, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tới Myanmar, có bài phát biểu tại phiên họp toàn thể của các nhà lãnh đạo ASEAN. Chưa nguôi nỗi thất vọng vì Nguyễn Phú Trọng, chẳng mấy ai trông đợi ở bài phát biểu của Thủ tướng, song Thủ tướng đã có cú “lật cánh” ngoạn mục khi nhắc đến các  từ ngữ “biển Đông”, “ngang nhiên”, “hung hăng”, “vi phạm đặc biệt nghiêm trọng”….Trước khung thành không có thủ môn, Thủ tướng chỉ việc co chân và… sút!
Dù đã có một vài  từ ngữ có vẻ cương quyết, nhưng nếu phân tích kỹ toàn bài phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đặt trong bối cảnh nguy cơ, hiểm họa từ giàn khoan HYSY-981, sẽ chẳng thấy có nhiều điều đặc biệt: Giọng điệu vừa phải, lời lẽ uyển chuyển, nhẹ nhàng, không động chạm, tránh né, không dám gọi đúng tên sự việc… Sau hơn 10 ngày im lặng, những gì mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Myanmar là chưa đủ, là điều ít nhất có thể làm. Chính kiến, thái độ của Thủ tướng là nhỏ bé trong so sánh với những gì mà Bắc Kinh đang làm. Bất kỳ Nguyên thủ quốc gia bình thường nào cũng có thể phát biểu mạnh mẽ, thuyết phục, cứng rắn hơn thế; nhưng, bài phát biểu đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt – nó đã đánh trúng tâm lý bức bối của người dân. Nó được tung hô hơn giá trị đích thực, nhất là bởi bộ máy báo chí “định hướng XHCN” và đội quân Dư luận viên (DLV) đông đảo.
Tiếp dòng sự kiện, chiều ngày 14-5 -2014, Hội nghị Trung ương lần thứ 9 bế mạc. Dù đã một lần thất vọng, người dân vẫn mong manh trông đợi những thông điệp mới từ Tổng Bí thư, nhất là khi đã có một trong bốn tứ trụ khai bước, mở đường. Nhưng, như Trần Hữu Dũng đúc kết thì “diễn văn bế mạc của Nguyễn Phú Trọng có 7 đề tài chính. Hai đề tài đầu tiên (và dài nhất) là: 1- Bản sắc dân tộc của văn hóa Việt Nam; 2- Tích cực đấu tranh với những biểu hiện lai căng. Đề tài thứ 4 là ngắn nhất, nói về quốc phòng, an ninh, đối ngoại… Không có bất cứ một chữ “Trung Quốc” nào và chỉ có duy nhất một chữ “biển Đông” (còn từ “văn hóa” thì được nói đến hơn 30 lần)”.
Một lần nữa người dân Việt Nam lại ngã ngửa! “Ấn tượng” Myanmar, vì thế, càng khắc đậm dấu ấn. Mưa đá, bão đá tiếp tục trút ào ào về phía Nguyễn Phú Trọng, nhất là khi trước đó (ngày 13-5-2014), thông tin về việc người anh “bốn tốt” khước từ gặp gỡ Nguyễn Phú Trọng đã lan tràn trên thế giới mạng (dù việc đề nghị gặp Tập Cận Bình, coi đó là một sự kiện  để giải quyết vấn đề cũng là lẽ thường).
Khi Nguyễn Phú Trọng (cùng với một loạt nhân vật khác) đã “chết lâm sàng” và mười ngày sau sự kiện Myanmar – thời gian vừa đủ để “ấn tượng Myanmar” bắt đầu nhàn nhạt (trong khi biển Đông ngày càng căng thẳng); đồng thời, sau khi đã thỏa thuê ném đá, nhân dân cần tiếp một cú chích “vitamin liều cao”, thì Manila vàDiễn đàn kinh tế Thế giới về Đông Á 2014là một cơ hội thích hợp. Quả thật, Thủ tướng đã làm một động tác kích đẩy nhẹ nhàng chỉ với cụm từ hữu nghị viển vông và đã đạt hiệu suất ngoài mong đợi, trong phút chốc “rũ bùn đứng dậy sáng lòa”, trở thành “anh hùng dân tộc” – thần tượng của một đất nước luôn khát khao thần tượng. Biển Đông đã nóng, những lời ca tụng Thủ tướng bằng những mỹ từ chói sáng nhất, vang vọng nhất, ngời ngợi nhất… còn nóng hơn gấp ngàn lần: “Phát biểu của Thủ tướng hội tụ khí phách Việt Nam”; “Thủ tướng nói lời non sông đất nước”; “phát ngôn của Thủ tướng mang sức hiệu triệu”; “tiếng nói dũng cảm của ông Thủ tướng cự tuyệt thứ “hòa bình hữu nghị viển vông” có giá trị như một lời hô thoát Hán”…
Chỉ nghe Thủ tướng nói, chưa cần xem Thủ tướng làm, một bộ phận đông đảo người Việt, trong đó có cả tầng lớp tinh hoa, đã vội vàng “dịch” lời Thủ tướng thành bốn cơ hội/khả năng sau:
 1- Thoát Hán;
 2- Tổ quốc trên hết!;
 3- “Xoay trục” sang phương Tây;
 4- Dân chủ.
Bốn cơ hội “tự phiên” đã thắp lên niềm tin, hy vọng về một Việt Nam chuẩn bị cất cánh và thậm chí đã nghĩ đến cơ hội được bày tỏ lòng yêu nước, khi chính giới lãnh đạo khẩn thiết “kêu gọi” nhân dân biểu tình…. Và ngần ấy cơ hội cũng thừa để ve vuốt tinh thần, khát khao, ý chí của người Việt trong nhiều ngày qua – điều mà Thủ tướng đã nhếch môi cười mỉm biết trước. Quả thật, để “ghi điểm”, Thủ tướng không tốn nhiều công sức. Chỉ bằng một con tính lớp một và vài ba thao tác kỹ thuật đơn giản, Thủ tướng đã kịp điều chỉnh, định hướng dư luận theo cách có lợi nhất cho các mục tiêu, tính toán của mình.
2- Đằng sau dòng sự kiện
Song, niềm tin và hy vọng chỉ có thể trở thành hiện thực khi được xây trên nền tảng vững chắc là tính khả thi và mong muốn thực thi của chính trị gia, chứ không phải là các thủ thuật hoặc tiểu xảo chính trị. Xếp đặt, sàng lọc, lắng đọng và móc nối các sự kiện, phần chìm của tảng băng dần lộ diện:
Ngày 5-5-2014, vài ngày sau khi HYSY-981 được ông bạn “16 chữ vàng” đặt phịch vào sân nhà hàng xóm, Blogger AnhBaSam Nguyễn Hữu Vinh – chủ một trang điểm thông tin với tinh thầnnhà báo phải nói đúng sự thậtbị bắt khẩn cấp. Chủ trang mạng “từ khi khởi đầu đến nay đều ưu tiên cho những thông tin về Trung – Việt, cảnh báo và phản đối những hành động xâm phạm chủ quyền Việt Nam của Trung cộng ” [1]; đồng thời, dám đăng những bài điểm trúng huyệt đạo [2]bị “tống kho” đã ngầm phản ánh “quyết tâm” chống Trung cộng  của Chính phủ do Thủ tướng đứng đầu và ý định “đốn phạt” những người có thông tin, có khả năng bình luận sắc sảo, “đi guốc vào trong bụng”.
Ngày 11-5-2014 (cũng là ngày Thủ tướng tới Myanmar và có bài phát biểu trông đợi) – lần đầu tiên người dân Việt Nam được “bật đèn xanh” biểu tình thể hiện lòng yêu nước (dù có hai loại “biểu tình nhân dân” và “biểu tình quốc doanh”). Hai sự việc đặt cạnh nhau, khiến người Việt phần nào quên đi AnhBaSam, bắt đầu tin tưởng ở sự thay đổi của Chính phủ (người Việt Nam vốn cả tin, nhẹ dạ).
Tuy nhiên, sự kiện bạo loạn Bình Dương (12-5), Vũng Áng, Hà Tĩnh (14-5)… đã mang đến những dự cảm chẳng lành. Phóng sự “Đi giữa dòng bạo động” của nhạc sĩ Tuấn Khanh đã giúp giải đáp nhiều nghi vấn. Quả thật,sự lặng thinh và vắng mặt của các lực lượng an ninh theo kiểu thả nổi đám đông, cũng như cách thức tổ chức, kích động biểu tình rất chuyên nghiệp đã chỉ báo về một âm mưu, kế hoạch được sắp đặt tỉ mỉ, tính toán chu đáo “từ trong ruột”. Việc đồn đoán “công an bất ngờ, trở tay không kịp” để bạo động xảy ra đã bị đánh đổ, bị phủ định hoàn toàn bởi “lịch sử hào hùng, vẻ vang” của lực lượng công an từng phá những vụ án hình sự nổi tiếng, từng đánh sập, bóp nghẹt từ trong trứng nước mọi “âm mưu bạo loạn” dù mong manh nhất.
Thêm vào đó, sau nhiều ngày điều tra, bộ máy an ninh tinh nhuệ, khổng lồ, nghiệp vụ cứng đã kết luận Việt Tân là thủ phạm – một kết luận ngô nghê, non nớt, vụng về đối lập với “tài năng” phá án và cùng với kết quả điều tra người cầm đầu gây rối chủ yếu là các băng giang hồ, Bộ Công an đãtự tố cáo.Tư duy “lùn” của bộ máy an ninh đứng dưới “bóng mát” chiếc lọng vàng của Thủ tướng đã không chệch nguyên tắc “chủ nào, tớ ấy” khi phù phép, biến Việt Tân thành “vật tế thần”.
Tuy nhiên, nếu chỉ đổ tội cho Việt Tân thôi thì có vẻ hổng hểnh. Sự đập phá có lựa chọn, mang tính chủ đích “chỉ có 2 doanh nghiệp của Trung cộng  bị đốt cháy” trong số “700 doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài trực tiếp bị đe dọa và “trên 460 doanh nghiệp bị đập phá” đã kịp thời lấp đầy lỗ hổng, bẻ quặt một bộ phận dư luận tin rằng có bàn tay của Trung Nam Hải – đó cũng là cách đẩy nghi vấn sang phe Cung vua.
Ngày 17-5-2014 (một ngày trước khi cuộc xuống đường toàn dân được dự tính ), các dòng tin nhắn “Thủ tướng chỉ thị…”; “Thủ tướng yêu cầu…”; “Thủ tướng đề nghị…”, như cơn lũ ập vào hơn 120 triệu thuê bao di động. Việc các nhà mạng (không hiểu vô tình hay hữu ý) “thi nhau sỉ nhục Thủ tướng” (như Huỳnh Ngọc Chênh giễu cợt) đã chính thức phát đi tín hiệu đau thương cho ngày toàn dân xuống đường. Thực vậy, ngày 18-5-2014, câu chuyện biểu tình trở về vạch xuất phát ban đầu. Dưới sự chỉ đạo “xuất sắc” của Thủ tướng, nhân danh tái lập trật tự, an toàn xã hội, người biểu tình bị sách nhiều, bị giam giữ, bị lôi, kéo, khênh vứt lên xe, thậm chí bị đánh đập
Sau ngày 18-5 đến thời điểm hiện tại, không khí biểu tình xẹp lép. Bình Dương, Vũng Áng đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh lịch sử! Đến hết năm 2015 (không loại trừ còn lâu hơn nữa),Luật Biểu tìnhvẫn cứ là giấc mơ của nhân dân Việt Nam.Xin mời Trung cộng  tiếp tục nghênh ngang xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ Việt Nam, nhân dân Việt Nam đã bị dán băng keo vào mồm theo một cách hết sức “hợp pháp”. Cuối cùng, người dân Việt Nam không chỉ mất sạch cơ hội bày tỏ lòng yêu nước, phải bịt mồm, bịt chính kiến, mà việc bắt bớ và theo dõi “bọn phản động” có tư tưởng dân chủ, tư tưởng chống Trung Quốc cũng trở nên dễ dàng hơn.
Sự kiện ngày 18-5 đẩy sự bức bối vốn có lên một mức mới, nhưng chỉ ba ngày sau, những bực tức  có chiều hướng gia tốc đã bị đè bẹp một cách đĩnh đạc, thuyết phục bởi cụm từ “hữu nghị viển vông” (21-5-2014). Tiếp nối những lời phát biểu được mệnh danh là “mang hồn thiêng sông núi”, Thủ tướng “bồi” thêm vào niềm hy vọng của người Việt bằng một “chưởng” kha khá: “Việt Nam chúng tôi đang cân nhắc các phương án để bảo vệ mình, kể cả phương án đấu tranh pháp lý, theo luật pháp quốc tế[3].
Sau một loạt những mánh lới chính trị, đã đến thời điểm lên tiếng của các DLV. Hàng loạt bài báo chỉ trích phe Cung vua hèn kém, cam tâm nô lệ, bán nước cho Tàu, đứng sau các vụ bạo loạn…và tung hô “thần tượng mới”, gọi đó là “hiểm họa đối với Trung cộng  trước mắt và lâu dài”…đã dẫn dắt dư luận theo hướng Tuyên bố “hữu nghị viển vông” định sẵn.
Trong hành động “hậu diễn văn”:
Thứ nhất, Thủ tướng lập tức gửi thông điệp trấn an đối phương:
 1- “Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác”[4](Thủ tướng thật khéo “đánh lận con đen”- câu hỏi không hề nói đến “liên minh quân sự để chống lại một quốc gia khác”);
2- “Việt Nam không bao giờ đơn phương sử dụng biện pháp quân sự, không bao giờ khơi mào một cuộc đối đầu quân sự, trừ khi bị bắt buộc phải tự vệ”[5].
Tuyên bố của Thủ tướng có thể được hiểu như sau:
1- Trung cộng  hoàn toàn  yên tâm, Việt Nam sẽ không “xoay trục”, Mỹ và Nhật có muốn cũng không cản được Trung cộng  ở biển Đông;
2- Trung cộng  bình tĩnh đặt giàn khoan, cứ “nuốt” dần biển Đông, miễn là không nổ súng.
Thứ hai, đối với việc kiện Trung cộng , Thủ tướng tìm kế hoãn binh: “Về giải pháp đấu tranh pháp lý (…), chúng ta đã chuẩn bị hàng chục năm nay, còn thời điểm nào hợp lý thì Bộ Chính trị sẽ quyết định”[6]. Tóm lại,không kiện là do Bộ Chính trị đấy chứ, không phải do tớ– điều Thủ tướng muốn nói là như vậy. Đổ thừa cho Bộ Chính trị cũng có nghĩa là phe Cung vua hứng tiếp mũi dùi dư luận.
Vài ngày sau, Đại tướng Phùng Quang Thanh nhũn nhặn “phun châu, nhả ngọc”tại Hội nghị Shangri La (31-5-2014) khiến người dân Việt Nam phừng phừng nổi giận, cho dù những gì rơi ra từ miệng Đại tướng đều là ý tứ Bộ Chính trị (trong đó có Thủ tướng), đã được “Vua tập thể” nâng lên, đặt xuống đến bấy bớt. Phát biểu của Phùng Đại tướng không chỉ trấn an các “đồng chí Bốn tốt”, mà còn làm bệ phóng cho Tuyên bố “hữu nghị viển vông” bay cao, bay xa. Nằm trong guồng vận hành của thể chế, khoác áo quan võ, tơi tả trước búa rừu dư luận, Phùng Quang Thanh buộc phải trở thành con tốt thí trên bàn cờ của Thủ tướng.
Như vậy, ngoài những lời tuyên bố, cho đến nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chẳng hề có bất cứ hành động thực tế mạnh mẽ nào trong khi Trung cộng  ngày càng lộng hành trên biển Ðông. Hơn nữa, tuyên bố hay trả lời phỏng vấn cho dù đanh thép và khí phách đến đâu cũng không thể thay thế Tuyên bố chính thức của Chính phủ gửi đến đối phương tuyên ngôn về quan điểm của một Nhà nước có chủ quyền  – điều Thủ tướng có thể làm, song vẫn chưa làm và sẽ không làm (nên nhớ, hành động của Trung cộng , cũng như thái độ, sự ủng hộ hoặc quay lưng của quốc tế phụ thuộc vàophản ứng thực tếcủa Việt Nam!).
   Ngay cả đến việc đúng phép ngoại giao và thông lệ quốc tế là triệu Đại sứ Trung cộng  đến để tỏ thái độ, Chính phủ của Thủ tướng cũng không dám làm (trong khi báo chí, ti vi chỉ vừa đưa tin hàng hóa Trung cộng  độc hại, kém chất lượng, Đại sứ Việt Nam đã lập tức bị triệu hồi vào lúc nửa đêm để nghe huấn thị[7]). Việc Thủ tướng “đùn” cho Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trả lời chất vấn về biển Đông chính là dấu chấm cuối cùng trong Tuyên bố đậm tính viển vông.
3- Khi đã là bản chất…
Đến đây, bản thân dòng sự kiện đã là sự trả lời đầy đủ nhất cho câu hỏi: Thủ tướng có thực sự không màng “hữu nghị viển vông”? Tuy nhiên, sau những “phát biểu xứng tầm nguyên thủ quốc gia”, “hợp ý nguyện lòng dân”, “gây xúc động hàng triệu con tim Việt”… của Thủ tướng trước họa phương Bắc, rất có thể có một câu hỏi vẫn được đặt ra:Phải chăng,Thủ tướng đã thức tỉnh tinh thần dân tộc?
Nhưng,tinh thần dân tộc chỉ có thể thức dậynếu nó có, dẫu chỉ là đôi chút. Người ta không thể tin Thủ tướng có tinh thần dân tộc, bởi lẽ, một trong những căn cứ tối thiểu, căn bản nhất là dù ở bất cứ vị trí nào (chưa nói đến vị trí Thủ tướng) cũng phải có ý thức làm lợi cho dân, cho nước, hoặc chí ít là không làm hại, “làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân” [8]. Còn Thủ tướng? Những “phát ngôn đanh thép” (?!) thời gian qua thực chất là nhữngtiểu xảo chính trị.Thủ tướng luôn biết chọn vấn đề, thời điểm “ra đòn”, tung hỏa mù, làm nhiễu… để gây uy tín, “ghi điểm”, nhằm củng cố địa vị hoặc bành trướng ảnh hưởng.
Còn nhớ, ngồi vào ngôi vị Thủ tướng nhiệm kỳ đầu, biết rằng tham nhũng đang trở thành bức bối xã hội, Nguyễn Tấn Dũng đã nắm lấy điểm yếu huyệt, lập tức tuyên bố trongDiễn vănnhậm chức: “Kiên quyết đấu tranh ngăn chặn và đẩy lùi bằng được tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí”[9]. Thực tế thì gần hết hai nhiệm kỳ Thủ tướng, tình hình tham nhũng trầm trọng thêm với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp. Năm 2013, theo chỉ số tham nhũng, Việt Nam xếp thứ 116/176 quốc gia được khảo sát. Các vụ đại án tham nhũng đều có bóng dáng của quan chức cấp cao, các nhóm lợi ích đặc quyền, nhóm thân hữu.Tham nhũng tiền bạc, đất đai, tham nhũng quyền lực, chính sách là hiện tượng phổ biến, thường ngày. Những tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước làm ăn lỗ với những con số “khủng” là kết quả xâu xé của tham nhũng[10]. Làn sóng “tái cấu trúc” hệ thống Ngân hàng (Eximbank, Techcombank, Phương Nam, Bản Việt, Vietinbank, BIDV, Bắc Á…) hoặc để thôn tính, hoặc để trốn nợ xấu cũng là dưới bàn tay “phù phép” của các nhóm thân hữu.
Tháng 2-2010, khi vụ việc Đoàn Văn Vươn đang gây nên một làn sóng phản đối lan rộng, bức bối vì thiếu dân chủ dâng cao, Thủ tướng ra tay đúng lúc, kết luận một cách “minh quân”: Chính quyền Tiên Lãng ngụy biện, sai lầm, vô cảm… “quanh co khi phải đối diện với sự thật”. Thế là Thủ tướng trở thành “người hùng”, người dân Tiên Lãng, người dân cả nước đặt hy vọng, tin tưởng vào Thủ tướng”. Nhưng cuối cùng thì…Vươn vẫn hoàn Vươn– người dân vào tù, sai nha thăng Tướng!
Năm 2013, biển Đông tiếp tục nóng lên trước những hung hăng gia tăng mạnh mẽ của Trung cộng [11]; đồng thời, sự kiện 17-2 đang đến gần, lòng dân sôi sục, Thủ tướng – “kịch nghệ” mở màn vở diễn mới. Ngày 30-12-2013, trong cuộc làm việc với Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, Thủ tướng tuyên bố hùng hồn: Hiện Bộ Ngoại giao Việt Nam đang lên kế hoạch tưởng niệm 40 năm sự kiện Trung cộng  đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa (1-1974) và 35 năm sự kiện Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (2-1979). Nhân dân vui mừng , báo chí hào hứng đợi chờ…. Thế rồi, mọi việc lại rơi tõm vào thinh không và khi dịp kỷ niệm đã qua đi, ngày 19-2-2014, Thủ tướng vớt vát: “Đảng, Nhà nước không bao giờ quên cuộc Chiến tranh biên giới phía Bắc, cũng không bao giờ quên công lao của những đồng chí, đồng bào mình chiến đấu hy sinh để giành thắng lợi trong cuộc chiến chống xâm lược ngày 17-2-1979”[12]. Hãy xem Thủ tướng giải thích về cái sự “không quên” và “quan tâm”: “Tất cả chiến sĩ hy sinh đều nằm ở nghĩa trang, được nhang khói[13](?!).
Đầu năm 2014, khi khao khát dân chủ của người dân trở nên thường trực, cấp thiết như cơm ăn, nước uống, trong một động thái lừa mị khác, Thủ tướng lập tức vứt ra cái “phao cứu sinh” –Thông điệp đầu nămvới những từ dễ gây hứng khởi: Đề cao hai giá trị “song sinh” của thời đại là “dân chủ” và “pháp quyền” trong xây dựng thể chế chính trị hiện đại. Dù không nhiều tin tưởng, nhưng nhân dân vẫn mong đợi những chuyển dịch của nền chính trị về phía dân chủ với nền pháp trị nghiêm minh. Song, một lần nữa, Thủ tướng vẫn tiếp tục đường ray mòn cũ: Phát biểu chỉ để gây ấn tượng, phát biểu rồi để đó và làm trái ngược.
Cái sự “phát biểu lấy được”, “phát biểu để đó” và “làm ngược lại” của Thủ tướng được phản ánh bằng kết quả trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội Việt Nam từ khi Thủ tướng nhậm chức đến nay:
Vềchính trị, đây là thời kỳ tự do ngôn luận bị xiết chặt nhất trong các đời Thủ tướng. Trong hai nhiệm kỳ tại vị, Thủ tướng đã ký hàng loạt Nghị định, Quyết định, Công văn[14]… giáng mạnh vào quyền tự do ngôn luận, đàn áp khốc liệt những người “dám” phản biện, chất vấn hoạt động, chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng, 1.000 website bị tấn công trong năm 2009 (tăng lên gấp 10 lần so với năm 2008[15]); 300 trang web và blog “không phù hợp” đã bị đánh sập năm 2010[16]. Mặc dù Việt Nam trúng cử với số phiếu cao vào Hội đồng Nhân quyền nhiệm kỳ 2014-2016, nhưng năm 2013, tình hình nhân quyền ở Việt Nam lại “xấu đi nghiêm trọng”, một chiến dịch đàn áp khắc nghiệt đối với các ký giả, blogger được tăng cường. Việt Nam đứng thứ năm trong danh sách top 10 quốc gia cầm tù ký giả tệ hại nhất trên thế giới, là nhà tù lớn thứ hai ở châu Á sau Trung Quốc[17]. Thủ tướng đã “thành công” đưa Việt Nam vào trong danh sáchKẻ thù của mạng Internet,xếp ở vị trí thứ 174/180 nước trong bảng danh sách tự do báo chí[18].
Dưới “tài” chấp chính của Thủ tướng, nông dân bị cưỡng chế, đàn áp, bị thu hồi đất; đặc biệt, đằng sau nhiều vụ cướp đất có bàn tay dính lứu của những nhóm đặc quyền dưới ô dù của Thủ tướng với danh sách tên đất, tên làng dài theo thời gian: Văn Giang, Dương Nội, Bắc Giang, Mễ Trì, Mỹ Đức, Bắc Sơn (Thạch Hà, Hà Tĩnh), Vũng Áng, Đắc Nông, Ninh Thuận…. Về tự dotôn giáo,Việt Nam là “nước vi phạm quyền tự do tôn giáo tồi tệ nhất trên thế giới”[19].
Về tình hình nhân quyền Việt Nam, đại diện HRW John Sifton nhận xét: “Một chính quyền tàn ác và đàn áp có hệ thống các quyền tự do biểu đạt, tự do lập hội và tập hợp hòa bình, trấn áp những người dám thách thức chính quyền hay dám kêu gọi dân chủ”[20]. John Sifton cảnh báo: Đừng kỳ vọng “việc đưa ra đối thoại chiến lược quân sự và đàm phán tự do thương mại với Việt Nam có thể khuyến khích đất nước này thay đổi”[21]. Ông nhấn mạnh: “Nhà cầm quyền Việt Nam không hề thả lỏng nắm đấm của họ”[22].
Vềkinh tế, dưới sự lãnh đạo của Thủ tướng, nền kinh tế vĩ mô của Việt Nam hết sức bất ổn, chứa đựng nguy cơ rủi ro, suy thoái; tăng trưởng GDP giảm mạnh (năm 2007: 8,46%[23], năm 2011: 5,89%[24]; 2013: 5,4%[25]). Nợ công của Việt Nam đã ở mức trên 81,885 tỷ USD, bình quân nợ công theo đầu người là 905,18USD, chiếm 47,7% GDP, tăng 10,9% so với năm 2013 (tính đến ngày 13-6-2014)[26]. Việt Nam là một trong 20 nước có khả năng vỡ nợ lớn nhất trên thế giới[27], người dân Việt Nam có gánh nặng thuế và chi phí cao bậc nhất khu vực[28], tỷ lệ người lao động thu nhập thấp (dưới 2 đôla/ngày) chiếm 18,2% dân số/năm 2011 (16,1 triệu người/)[29]. Mọi yếu kém trên đây của nền kinh tế đã được Thủ tướng thừa nhận, nhận trách nhiệm và xin lỗi trong kỳ họp thứ tư Quốc hội khóa XIII (10-2012)[30].
Vềvăn hoá- xã hội, xã hội Việt Nam ngột ngạt, tù túng, bế tắc, các giá trị đảo lộn, văn hoá – giáo dục tụt dốc, đạo đức suy đồi, bệnh hình thức, thành tích và giả dối tràn lan, len lách trong mọi ngóc ngách xã hội. Phần lớn lớp trẻ bị chủ nghĩa vật chất chế ngự, giành giật, xâu xé quyền lợi, chìm nghỉm trong ham muốn quyền lực, vùng vẫy trong bãi sình lầy của “văn hóa đấm đá”. Cơ chế tuyển dụng, sử dụng cán bộ không minh bạch hình thành nên một lớp “thái tử đỏ”, “thế tử Đảng” bất tài, vô dụng, tham lam, “ăn trên ngồi chốc”, thụ hưởng các đặc quyền, đặc lợi.
Tóm lại, Chính phủ của Thủ tướng đã hoàn thành “xuất sắc” nhiệm vụ đàn áp con người về mặt đạo đức, ý thức chính trị, giết dần phẩm giá và nô dịch tư tưởng, dung túng cho cái phi nhân, khiến người dân hoặc thờ ơ, phó thác, bàng quan, vô cảm trước vận mệnh, tương lai đất nước, hoặc mắc “bệnh sợ hãi chính trị” mãn tính, triền miên.
Vềquan hệ với Trung cộng ,dưới hai nhiệm kỳ lãnh đạo của Thủ tướng, Việt Namlún sâuvào quỹ đạo của người láng giềng phương Bắc:
Thứ nhất,chống Trung cộng  xâm lược là chống Chính phủ
Những lời nói, bài viết, quan điểm về Trung cộng  gây hấn, về chủ quyền biển đảo Việt Nam, về đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa… đều bị cấm đoán, đều bị quy là tội phạm chính trị.
Mọi hành vi, thái độ lên án Trung cộng  đối với Chiến tranh biên giới 1979, cắt cáp tàu Việt Nam trên biển, xâm hại ngư dân Việt Nam…. bị cấm kỵ, bị theo dõi, rình rập, dọa nạt, quy là phản động… Chính phủ của Thủ tướng ngăn cấm, bắt bớ những người yêu nước biểu tình phản đối Trung cộng … Đó là những hành động tiếp tay cho Trung cộng , chà đạp lên lợi ích quốc gia, dân tộc. Chống Trung cộng  là chống Chính phủ – như thế, Chính phủ đã đồng nhất mình với Trung cộng .
Thứ hai, kinh tế lệ thuộc vào Trung cọng
Trung cộng  là thị trường nhập siêu lớn nhất của Việt Nam,tỷ lệ nhập siêu tăng mạnh qua từng năm: 4,4 tỉ năm 2006; 11,5 tỉ năm 2009; 12,7 tỉ USD năm 2011; 16,4 tỉ USD năm 2012; và 23,7 tỉ USD năm 2013[31]. Phân bón, thuốc bảo vệ thực vật nhập khẩu từ Trung cộng  chiếm khoảng 50% tổng lượng nhập khẩu của Việt Nam; đồng thời, 60-70% diện tích lúa nông nghiệp gieo trồng giống lúa lai Trung cộng[32]. Với việc nhập khẩu tràn lan, hàng kém chất lượng, chứa chất độc hại tràn ngập đất nước, đồng Nhân dân tệ khuynh đảo thị trường tài chính Việt Nam.
Trung cộng  trúng thầutới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất… của các dự án kinh tế Việt Nam trọng điểm, hoặc dự án thượng nguồn, liên quan mật thiết tới tài nguyên quốc gia và an ninh năng lượng. Các chủ đầu tư đều là trụ cột kinh tế như Tập đoàn Than – Khoáng sản, Tập đoàn Dầu khí, Tập đoàn Điện lực, Tổng công ty Thép, Tổng công ty Hóa chất[33]….
- Thứ ba, an ninh – quốc phòng bị đe dọa
Với 90% các công trình trúng thầu, tại các địa bàn xung yếu về quốc phòng – an ninh (Quảng Ninh, Vũng Áng, Cửa Việt, Tây Nguyên…), người lao động Trung cộng  sang Việt Nam lập làng, thâm nhập sâu, thậm chí lấy vợ, sinh con, đồng hóa dân tộc.
Đến năm 2013, các công ty Trung cộng  được cấp 19 dự án trồng rừng ở 18 tỉnh với diện tích trên 398.374ha[34]– đây đều là các dự án liên quan tới rừng phòng hộ, rừng đầu nguồn hoặc ở những vị trí, khu vực trọng yếu về quốc phòng, an ninh,  nơi có nhiều khoáng sản và kim loại quý[35].
Hiệp định vận tải đường bộ Việt Nam – Trung cộng sửa đổi ngày 11-10-2011 đã mở rộng phạm vi di chuyển, hoạt động các phương tiện vận tải giữa hai nước, cho phép phương tiện vận tải Trung cộng  qua lại 7 cặp cửa khẩu, hoạt động trên 26 tuyến vận tải hành khách và hàng hóa (gồm 17 tuyến giáp biên giới và 9 tuyến vào sâu nội địa)[36]. Từ tháng 8-2012, các tuyến lần lượt được khai thông, có điều, mang tiếng là vận tải hai chiều, song trên thực tế, do Trung cộng  đưa ra quá nhiều quy định khắt khe, nên các doanh nghiệp Việt Nam đành “bó tay”. Cuối cùng, chỉ có các doanh nghiệp Trung cộng  vận tải được hành khách, hàng hóa vào sâu trong lãnh thổ của Việt Nam, biến tuyến vận tải hai chiều thành tuyến một chiều.
Tựu chung lại, mới chỉ điểm qua vài nét khái quát, viện dẫn vài ba con số đã thấy bức tranh chính trị, kinh tế, an ninh quốc phòng Việt Nam hiện tại thật đáng lo ngại, ở mức nguy hiểm. Nó đồng thời cũng cho phép đặt câu hỏi nghi ngờ về các mối liên hệ chặt chẽ của Chính phủ với Trung cộng . Và quả thật, tình “hữu nghị” mà Thủ tướng nói đến thực không hề “viển vông”.
4-Thực chất đằng sau những tuyên bố…
Đối với đại bộ phận quan chức cấp cao Việt Nam hiện nay, nhất là những quan chức đảm nhiệm vị trí quan trọng, then chốt trong bộ máy Đảng, Nhà nước, mục đích và nhu cầu cấp thiết nhất là kéo dài thời gian tại vị, hoặc nếu không thể kéo dài, thì phải bảo đảm  “hạ cánh an toàn”.
Kéo dài thời gian tại vị cũng đồng nghĩa với việc làm phình to thêm khối tài sản cá nhân kếch sù bằng nhiều con đường bất minh khác nhau; đồng thời, tranh thủ thời cơ, gài con, gài cháu, sắp xếp thân tộc vào những vị trí béo bở.
“Hạ cánh an toàn” là sau một thời gian  trục lợi bằng quyền lực, rời khỏi chính trường, khối tài sản to lớn phải được bảo toàn và khi không còn chức quyền theo nghĩa chính thống, thì vẫn có thể đứng vào vị trí “cố vấn”- “Thái Thượng Hoàng”.
Trên hai điểm quy chiếu nói trên, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là một hiện thân đầy đủ nhất và câu chuyện “hữu nghị viển vông” cũng nằm trong toan tính ấy, khi thời điểm Đại hội XII Đảng CSVN đang đến gần.
Nhìn tổng thể chính trường Việt Nam hiện nay có hai phe phái chính trị, thường được gọi dưới cái tên “Cung Vua” – “Phủ Chúa”. Hội nghị Trung ương 6 (10-2012) được coi là trận dàn quân đấu đá chính trị trong Đảng CSVN căng thẳng, quyết liệt và nổi bật nhất thời kỳ đổi mới. Kết cục là phe Cung Vua tuy giữ thế thượng phong, nhưng đến phút cuối Phủ Chúa thoát hiểm ngoạn mục. Sau cú suýt đại bại trong gang tấc, Phủ Chúa chẳng những không yếu đi, mà ngày càng mạnh lên, tuy nhiên, để giành phần thắng tuyệt đối tại Đại hội XII, vẫn rất cần hạ bệ, làm mất uy tín phe Cung Vua. Bên cạnh đó, mỗi bước đi chính trị, không thể không tính đến phản ứng của nhân dân và quốc tế. Đúng lúc, trùng hợp, giàn khoan HYSY-981 là một cơ may thích hợp.
Với ngần ấy toan tính, chi li trong hành động, trên thực tế, Thủ tướng đã thành công: TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bạc nhược, hoàn toàn mất điểm và rating của Thủ tướng tăng cao bất ngờ.
Không chỉ có vậy, giàn khoan HYSY-981 và “tinh thần dân tộc” của Thủ tướng đã khiến những bức xúc, đè nén về dân quyền tạm nguôi lắng. Khi cả nước đang mê trong giấc mơ “thoát Hán”, thì những người dân mất đất, những blogger, những nhà hoạt động dân chủ bị giam cầm….dường như cô đơn hơn với nỗi đau của mình.
Cuối cùng, một kết cục nhìn thấy trước:
1-Ngày 15-8, tới đây, Trung cộng rút trước mùa bão năm như đã định, Việt Nam và Trung cộng  cùng tuyên bố thắng lợi.
2- Năm 2016, tại Đại hội XII, một tam giác quyền lực mạnh nhất mọi triều đại được hình thành: TBT Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng Hoàng Trung Hải – Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh (hoặc nếu Nguyễn Tấn Dũng không trở thành TBT, thì với hai “quả đấm sắt” Hoàng Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh, Thủ tướng nghiễm nhiên ở ngôi “Thái Thượng Hoàng” buông rèm cùng nhiếp chính).
5-Vĩ thanh
Hơn một tháng rưỡi trôi qua kể từ ngày Bắc Kinh đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Cọ xát và va đập phũ phàng với hiện thực khắc nghiệt, đa phần người Việt đã qua cơn ảo vọng “thoát Trung”, “xoay trục”.
Những diễn biến xung quanh giàn khoan HYSY-981 cho thấy: Trung cộng  đang làm chủ bàn cờ, còn bộ máy lãnh đạo cấp cao Việt Nam (cả Cung vua và Phủ Chúa) thì hèn kém, lệ thuộc, quỵ lụy, đặt lợi ích phe nhóm lên trên lợi ích dân tộc, hi sinh thể diện quốc gia. Cả một bộ máy quyền lực không có bất kỳ một nhân vật nào xứng tầm thủ lĩnh. Tuy nhiên, điều đó là hợp lý, vì muốn “thoát Trung”, thì phải có dân chủ, mà dân chủ thì đối lập với độc tài – liệu có lãnh đạo nào vì dân tộc, có đủ can đảm dẹp lợi ích cá nhân, phe nhóm, bỏ qua những đặc quyền, đặc lợi khổng lồ thụ hưởng từ thể chế? Câu trả lời đã có sẵn.
Trong cuộc chạy đua quyền lực, Thủ tướng có thể vượt vũ môn; tuy nhiên, nếu tiếp tục cai trị đất nước theo kiểu “hèn với giặc, ác với dân”, xây nên một Việt Nam nghèo đói, cô đơn, chia rẽ, Thủ tướng liệu có đi xa?
Cần nhớ rằng, lịch sử công bằng và khách quan, non sông, xã tắc sẽ phán xét! Nếu không muốn trở thành tội đồ của lịch sử, nếu không muốn nợ tương lai, Nguyên thủchỉ có con đườngđứng cùng dân tộc.
Ngày 22-6-2014.


VN LÀ NẠN NHÂN VỦA TRUNG CỘNG - QUỐC HỘI VN PHẢN ỨNG  NHƯ THẾ - THÌ LẠY LỤC THẾ GIỚI GIÚP ĐỠ THẾ NÀO.QUÊN CHUYỆN VN LÀ VỪA.

Việt-Trung: Chưa đủ căng thẳng để Quốc hội ra Nghị quyết?

tka23 post
Như một kẻ vô tâm, phát biểu trước quốc dân đồng bào, ông Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Sinh Hùng phát biểu mà không hề có chút cảm xúc. Ông nói: Với ý đồ lấn chiếm biển Đông, Trung cộng  đã hạ đặt giàn khoan dầu khí Hải Dương 981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam
 Cali Today News -Mặc dù tình hình căng thẳng ở biển Đông tiếp tục leo thang và chưa có dấu hiệu dừng lại, không những thế, vào chiều ngày 23/6 một chiếc tàu kiểm ngư của phía Việt Nam bị tàu hải giám của Trung Cộng húc cho biến dạng hoàn toàn, vậy nhưng Quốc hội Việt Nam vẫn bình chân như vại.
 
Theo báo chí trong nước cho biết, tàu kiểm ngư 951 đã bị tàu hải giám của Trung Cộng húc cho bẹp dúm toàn bộ phần mạn tàu, đuôi tàu bị biến dạng hoàn toàn. Hình ảnh này đã được đưa trên đài truyền hình Việt Nam như để tố cáo hành động hiếu chiến của Trung Cộng. Tờ Tuổi Trẻ cho rằng, hành động trên của Trung Cộng như là của kẻ cướp.
Tàu kiểm ngư 951
 
Chiếc tàu kiểm ngư 951 có thời gian thực hiện nhiệm vụ ở vùng biển Hoàng Sa lâu nhất, nhưng đây là lần đầu tiên bị thiệt hại nặng nề đến như vậy. Nguy hiểm nhất là sau những cú húc của tàu hải giám phía Trung Cộng đã gây ra những lỗ thủng ở ngay khoang máy chính mạn trái khiến nước biển tràn vào. Các kiểm ngư viên phải gấp rút lấy mền, vải và gỗ để gia cố, chèn vào những vết nứt để chống chìm. Một nhà vệ sinh bị vỡ gạch ốp và bồn vệ sinh, phần tường bị lõm vào.
 
Ở bên mạn phải, buồng y tế, một phòng ngủ bị đâm sập, lõm vào cả bên trong. 
 
Song, sau hơn 1 tháng làm việc, mặc cho người dân Việt mong chờ trong lần bế mạc Quốc hội lần thứ 7 sẽ có Nghị quyết về tình hình biển Đông, thế nhưng sự mòn mỏi mong chờ ấy đã tan theo mây khói vì không hề có một Nghị quyết như mong đợi.
 
Như một kẻ vô tâm, phát biểu trước quốc dân đồng bào,  Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Sinh Hùng phát biểu mà không hề có chút cảm xúc. Ông nói: Với ý đồ lấn chiếm biển Đông, Trung cộng  đã hạ đặt giàn khoan dầu khí Hải Dương 981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
 
“ Độc lập, chủ quyền quốc gia, hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở biển Đông bị đe dọa nghiêm trọng”,  Hùng nói.
 
Đó không phải là lời nói mà người dân mong chờ ở một người đứng trên cương vị là Chủ tịch Quốc hội, cơ quan được xem là quyền lực nhất ở Việt Nam. Người dân có quyền đòi hỏi những phát biểu mạnh mẽ hơn trước việc chủ quyền Việt Nam đang bị xâm phạm nghiêm trọng.
 
“Quốc hội đã thảo luận sâu sắc, ra thông cáo tuyên bố lập trường chính nghĩa của Việt Nam, kiên quyết phản đối hành động sai phạm của Trung Quốc”, ông này nói tiếp.
 
Dẫu vậy, ông Hùng cũng như ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không quên nhắc nhở Trung Cộng không nên “làm tổn hại sâu sắc tới tình hữu nghị, đoàn kết láng giềng của nhân dân hai nước Việt Nam-Trung Quốc”.
alt
 Phần lan can mạn tàu kiểm ngư 951 bị đâm sập. Ảnh: Tuổi Trẻ
 
Thông cáo báo chí là tuyên bố của Quốc hội về biển Đông
 
Thông cáo báo chí cho hay, “Quốc hội khẳng định việc Trung Quốc đặt giàn khoan trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam là vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán của Việt Nam; vi phạm luật pháp quốc tế nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982; vi phạm Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC); trái với thỏa thuận cấp cao giữa hai Đảng, Nhà nước Việt Nam - Trung cộng . Tình hình biển Đông căng thẳng, hòa bình và an ninh đang bị đe dọa.
 
Quốc hội cùng toàn thể đồng bào, chiến sĩ cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài bày tỏ sự lo ngại và kiên quyết phản đối những vi phạm, sai trái của phía Trung cộng , yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng biển quyền chủ quyền của Việt Nam. Quốc hội cũng bày tỏ lòng biết ơn với các tổ chức, cá nhân, dư luận quốc tế đã đồng tình, ủng hộ Việt Nam.
 
Quốc hội tin tưởng và nhất trí cao với chủ trương của Đảng, Nhà nước đã lãnh đạo quân dân ta có nhiều biện pháp đấu tranh bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ trên cơ sở luật pháp quốc tế; đồng thời, kiên trì đấu tranh gìn giữ môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước; kiên trì bảo vệ, giữ vững quan hệ hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc.
 
alt
  Nguyễn Hạnh Phúc-Người phát ngôn của Quốc hội Việt Nam tại buổi họp báo. Ảnh: Tuổi Trẻ
 
Nhận định diễn biến trên Biển Đông còn phức tạp và khó lường, Quốc hội đề nghị Chính phủ, các ngành, các cấp cùng đồng bào cả nước đoàn kết, thống nhất và đặc biệt quan tâm giữ vững ổn định chính trị, đảm bảo an ninh, trật tự, an toàn xã hội, tạo môi trường thuận lợi để thực hiện thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội, quốc phòng an ninh, đối ngoại của đất nước…”
 
Sau khi bế mạc kỳ họp Quốc hội, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội,  Nguyễn Hạnh Phúc đã tổ chức buổi họp báo để trả lời những câu hỏi của báo chí. Ông này khẳng định, thông cáo từ phía Quốc hội gửi cho báo chí chính là tuyên bố của Quốc hội về biển Đông, mặc dù giá trị pháp lý của thông cáo không thể ngang với tuyên bố của cơ quan quyền lực tối cao. Nhiều người cho rằng, hành động này có thể xuất phát từ việc hèn nhát, sợ Trung Cộng của những người lãnh đạo Việt Nam, chỉ có thể gửi thông cáo báo chí mà không dám cho ra bất cứ Nghị quyết hay Tuyên bố thẳng thừng.
 
Theo  Trần Quốc Thuận, cựu Phó Chủ nhiệm văn phòng Quốc hội, Quốc hội Việt Nam chưa ra Nghị quyết riêng về Biển Đông vì tình hình chưa “đặc biệt nghiêm trọng”.
 
“Trong trường hợp Quốc hội ra một Nghị quyết riêng thì đó phải là vấn đề đặc biệt, mà Việt Nam và Trung Quốc thì không phải đang ở trong tình hình chiến tranh toàn diện”, ông Thuận lý giải.
 
Khi được hỏi ý kiến của Quốc hội về việc Trung Cộng kéo thêm 4 giàn khoan ra biển Đông như thế nào, ông Trương Minh Tuấn, Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông cho biết, biển Đông không phải là biển của riêng quốc gia nào. Trung Quốc điều 4 hay 10 giàn khoan đến biển Đông là bình thường. Vấn đề là họ điều vào đâu. Nếu điều vào Hải Nam thì đó là việc của họ nhưng điều vào vùng đặc quyền kinh tế của quốc gia nào thì quốc gia đó lên tiếng. Đến giờ, tôi và các bạn chưa biết họ đặt những giàn khoan trên vào vị trí nào.
 
Nếu nói là quốc hội CSVN hèn thì thừa, vì họ có “dũng” bao giờ!
.___


Tàu Khựa đẩy mạnh cuộc chiến Biển Đông

Huỳnh Tâm (Danlambao) - Trung Quốc triển khai chiến trường Biển Đông, với sự hợp tác nội ứng, ngoại hợp cùng nhau tập kết thành một đoàn binh phá tanh bành trong lòng đất nước Việt Nam, và đã xuất hiện những hành động không còn dè dặt như trước đây, Việt Nam chính thức mời Trung Quốc tăng cường chiến đấu cơ Hựu Hướng (又向) kiểm soát vòm trời lãnh hải Việt Nam, bằng ngôn ngữ ngoại giao bảo vệ giàn khoan Hải Dương 981. [1]

Trung Quốc triển khai những chiến đấu cơ Hựu Hướng (又向) 
từ đảo Hải Nam vào vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam 
để hộ tống HD981. Nguồn: Tân Hoa Xã. [2]

Tất nhiên thế giới không thể chấp nhận hành động của Trung Quốc, đơn phương mở cuộc hải chiến tại Biển Đông, bởi nhiều lý do khác, cuối cùng Trung Quốc xoay chiều lập mưu cơ hội, phóng ra kế hoạch "越南战争的协议" (chiến tranh thỏa thuận với Việt Nam). Đưa giàn khoan xâm nhập vào đường xương sống, thuận tay cướp biển với tên gọi mềm "thanh tra dầu khí và thủy sản".

Theo tin của một đảng viên cao cấp xin giấu tên, tiết lộ:

- Ngày 28 tháng 5/2014. Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam, lấy quyết định đẩy mạnh, hợp tác bên ngoài nhằm duy trì quyền lực bên trong, trong cơ bản "Bác" đảng chấp thuận cho phép giàn khoan HD981 hoạt động "toàn diện" lãnh hải từ 10-12 hải lý.

Những nhận định từ nhiều nguồn tin thông thạo:

Trung tâm tuyền thông Thẩm Quyến cho biết: [3]

- "...Trao đổi giữa hai đảng VN-TQ. Theo phía Việt Nam chấp thuận Trung Quốc mở chiến tranh mềm, âm thầm khai thác mở rộng vùng Biển Đông. Tuy nhiên bảo đảm uy tín sống còn của "Bác" đảng. Trung Quốc ok "...Tiến hành khai thác "toàn diện" chiếu theo những đồng thuận trong phạm trù của 10 hiệp ước và tuyên bố chung, giữa ông Trương Tấn Sang (张先生) nhân danh nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với ông Tập Cận Bình (习近平) nhân danh Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Quốc, Chủ tịch Quân ủy Trung ương của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, vào ngày 19 tháng 6/2013". (中国只允许悄然扩大中国南海. 对比中国, 以确保越南共产党的生存. 中国与下10类协议和张庭谭先生之间的联合声明的综合开发协议代表桑代表越南社会主义共和国国家与习近平(习近平)的中国人民共和国, 中国人民共和国中央军事委员会主席的主席. 5月19日二千零一十三分之六).

Ngày nay, giàn khoan HD981, tung hoành theo 10 hiệp ước đã quy định, trong những văn kiện đặt nặng về khai thác "toàn diện" (综合), người Hán hiểu theo nghĩa đen "Việt Nam nhượng Biển Đông cho Trung Quốc", một cụm từ lững lờ đồng tình nghĩa bán nước, đưa Việt Nam vào tai họa vong quốc.[4] Ngoài ra còn nhiều "văn kiện hợp tác kinh tế" khác, chưa cơ hội công bố. Sau khi, mực chữ ký còn óng ánh, họ đã thực hiện trước giờ hiệu lực của văn kiện, Trung Quốc đã tiến hành khai thác nhanh "toàn diện", những binh đoàn lao động xua quân tiến vào lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam, trên ba lô còn nguyên nhãn hiệu phục viên.

Tối thiểu phía đảng và nhà nước Việt Nam đều được biết trước mọi sự hoạt động của Trung Quốc, chiếu theo 10 hiệp ước đã ký kết, thông qua tiến trình khai thác. Trung Quốc không phải tự nhiên hay tùy tiện vào lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam, bởi công pháp luật biển quốc tế.

Nay "Bác" đảng chính thức mời địch vào nhà, chấp nhận mất nước qua chiến thuật chiến tranh nguội, một các nói người dân Việt Nam thường loan tin "thà mất nước không để mất đảng". Hiển nhiên "Bác" đảng chấp cánh, đồng hành thái độ ngang ngược của HD981.

Giờ đây "Bác" đảng thêm bệnh trầm kha quốc nạn tham nhũng, lại chưa hài lòng bán nốt biên giới, biển, rừng, vẫn chưa đạt toại nguyện làm chư hầu "16 chữ vàng và 4 tốt", biến đất nước Việt Nam hết sinh lực bảo vệ tổ quốc, và tài chính do Trung Quốc nắm trọn gói, tiền đâu mà mua súng đạn để đối đầu, chiến tranh nóng với địch. Mặt khác "Bác" đảng chưa hề từ bỏ cá tính dối trá đối với nhân dân, vẫn mải mê cố vận dụng dối trá cỏn con hầu tránh né dư luận từ mọi phía, trong ngoài nước và quốc tế. "Bác" đảng muốn tạo dựng một vị thế đứng vững trước bão táp, và hy vọng không có dấu hiệu nào lay động sợi râu thừa của "Bác" đảng. [5]

Đã đến lúc hay chưa, cần đặt lại những vấn đề tác động xã hội của "Bác" đảng, cố ý cài đặt từ ngoại lai "Cộng sản" đến Khổng Tử đưa vào đảng, cấy sâu vào văn hóa Việt Nam, với ý đồ kích động lòng dân duy nhất yêu đảng, càng không nên mượn người dân áp dụng vào giáo dục khủng bố, càng không thể đẩy người dân đến chỗ công cụ, làm vật tế thần cho lá cờ "Bác" đảng, tất cả công thức đó đã sai lầm quá lớn. "Bác" muốn "mười năm trồng cây, trăm năm trồng người", thuận tay đẩy đất nước này vào chốn bần cùng, nô lệ, Mao từng nói: "thập niên thụ mộc, chủng thực bách niên nhân" (十年树木,种植百年人). Từ đó nhân dân Việt Nam đã trải qua 74 năm bị lừa bịp, sống trong sự dồi dào dối trá, cho đến bây giờ dân tộc Việt Nam băng hoại chưa biết khi nào thức tỉnh. "Bác" đảng đã thắng cuộc, truy đuổi dân tộc Việt Nam vào bước cuối ngưỡng cửa mất nước. Thậm chí Việt Nam hiện nay không khác con nghiện tàn phế, bệnh hoạn, kéo dài lê thê gần hết trăm năm, đất nước hoàn toàn mất tính lương thiện, mất tất cả quyền sống được hưởng tự do, dân chủ đích thực, làm công dân một đất nước tình cảm kỳ lạ "nặng tình đảng, nhẹ tình nước", với tính xấu ấy thường bị thụ động, chờ đợi, thiếu am tường chính trị, không chú ý những hệ lụy do chế độ đánh đổ, khai tử truyền thống "bảo cổ, canh tân" của xứ sở, thờ ơ, mau quên sự kiện lịch sử quá khứ, hiện tại và mai sau, như Hội nghị Thành Đô ngày 3 tháng 9-1990, và 10 hiệp ước "toàn diện" ngày 19 tháng 6 năm 2013, được xem đất nước Việt Nam đã sang tay cho Trung Quốc.

Những nguyên nhân trên, do đảng cộng sản Việt Nam xây dựng một xã hội rã bầy, sợ hãi. Ở thế kỷ trí tuệ, nếu không thoát đảng cộng sản, nhất định muôn đời sau nô lệ và hết hy vọng tạo dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, bởi thế giới ngày nay là một hạt giống phi thường, con người sống trong một không gian chung.

Hậu quả trên, đưa đất nước tan rã dân trí, mất biển Đông và lãnh thổ biên giới Tây, Đông Bắc, đảng cộng sản phải thú tội bán nước, và nhường lại vị trí lãnh đạo quốc gia cho nhân dân tự quyết. "Bác" đảng một nguồn máy quốc nạn tham nhũng, khả năng lãnh đạo quốc gia không có, cho nên giặc đã vào nhà Việt Nam đảng vẫn ngơ ngáo, thậm chí không có khả năng xác định vị trí địch quân xâm lăng nơi nào, và từ đó Trung Quốc khám phá được 10 hiệp ước khai thác "toàn diện" làm chiến lược, không khác nào "Bác" đảng mở cửa mời Trung Quốc đưa những giàn khoan vào sâu lãnh hải, một kỹ thuật xâm chiếm Biển Đông không cần thuốc súng. [6]

Đảng cộng sản VN, tạo thời cơ cho Trung Quốc tăng tốc tái độ ngang ngược, tự qui định đường lưỡi bò trong hải phận biển Đông Việt Nam, với đường hàng hải phi lý, cấm tàu Hải quân, thuyền đánh bắt cá Việt Nam đến gần giàn khoan HD981, từ 25 đến 30 dặm. Đặc biệt hơn, Trung Quốc cảnh cáo Việt Nam phải thực thi chấp pháp! (执法) nếu không sẽ mở màn đâm chìm tàu, tất nhiên kẻ yếu bị thiệt hại, và Trung Quốc đe dọa trừng phạt Việt Nam bằng vũ lực, mở kho thuốc súng chiến tranh nóng! [7]

Trung Quốc lên kế hoạch kỹ thuật chiến tranh biển Đông. 
Nguồn: Hồng Tam Quân (红三军).

Trung Quốc không còn dè dặt mở chiến trường biển với tham vọng chiếm Biển Đông. Hầu hết vũ khí, thuốc súng đã lên nòng, mọi tham chiến gồm có cả hải quân, không quân, cảnh sát biển, hàng hải, đội quân thủy sản, tàu kéo, tàu rà mìn, tàu thép đánh cá, tàu dầu, ngư chính xây lũy biển, lập tuyến phòng thủ, chướng ngại vật, cản trở, ngăn chận ngư dân, chủ yếu loại trừ Việt Nam ra khỏi Biển Đông và ngư dân Việt Nam là mối đe dọa cho Trung Quốc. Mặc khác, Trung Quốc phối trí lực lượng chiến đấu tại Biển Đông, gồm quân đội Hải quân, Không quân thuộc nhóm "bánh xe biển 1". Thuyền ngư dân, nhóm "bánh xe biển 2", khi có lệnh thi nhau tấn công, nếu tàu thuyền Việt Nam không tuân lệnh, khoảng cách giàn khoan HD981 đã định sẽ bị nhận lãnh "đấm chìm". [7]

Bắc Kinh không ngần ngại, chỉ thị lực lượng Biển mở trước sức mạnh tấn công, bảo vệ nhiều giàn khoan di chuyển vào lãnh hải của Việt Nam. Chiến thuật của Trung Quốc hiện nay sử dụng ngư thuyền khiêu khích, tàu chiến đóng trụ, hoạt động trên biển không ấn định hải lý, bộ chỉ huy chiến dịch Biển Đông đặt tại đảo Nam Hải đang triển khai chiến đấu cơ, nâng cấp phi vụ, bảo vệ trên không và phong tỏa mọi tiếp cận HD981, từ phía Việt Nam. [8]

Trung Quốc huy động lực lượng Hải quân, dàn hàng ngang 
tạo một thành lũy kiên cố, kiểm soát nghiêm mật 
không để một "Yết Kiêu" nào tiếp cận quanh 
khu vực giàn khoan HD981. Nguồn: Hồng Tam Quân (红三军).

Không phải hôm nay HD981 mới vào vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, Trung Quốc đã công khai di chuyển giàn khoan HD981 ngoài khơi vùng biển Việt Nam từ đầu năm 2014. Mỗi khi xuất hiện HD981 có hàng chục tàu thuyền vũ trang, tàu chiến và chiến đấu cơ hộ tống. Đảng cộng sản VN thừa biết điều này, chỉ có nhân dân VN biết quá muộn màng. [9]

Trung Quốc quyết định đánh chiếm Biển Đông, tập trung quân lực trên không dưới biển. 
Nguồn: Trung tâm miền Nam Hoàng Sa 西路嘉.

Trung Quốc có thái độ ngạo mạn, mở liên tục các cuộc tấn công bằng chiến đấu cơ, dưới biển dùng vòi rồng nước áp suất cực mạnh, trực tiếp phá hoại tàu thuyền quân sự và tàu thuyền ngư dân Việt Nam, làm thiệt hại nhiều tàu và người bị thương. Tàu chiến Trung Quốc bao vây, kiểm soát, rượt đuổi, thậm chí ngư dân bị thương đe dọa sống còn.

Gần đây, tàu ngư dân Việt Nam, mang số 11209 đăng ký tại Đà Nẵng, đang hoạt động đánh bắt cá trong vùng ngư trường truyền thống tại quần đảo Hoàng Sa, bỗng nhiên bị ngư chính Trung Quốc đánh chìm. Nhân dân Việt Nam quá thất vọng "Bác" đảng và nhà nước không có trách nhiệm nào đối với ngư dân, trái lại "Bác" đảng có cách nhìn đặc biệt ngơ ngáo, thờ ơ, bàng quan, thậm chí "Bác" đảng còn vinh danh phe địch quân "tàu lạ", người lạ". Và Đại tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng Việt Nam thể hiện bàng quan, tuyên bố tại diễn đàn "13e Dialogue Shangri-La ở Singapore", ngày 30 tháng 5 năm 2014, trích nguyên văn: [10]

"...bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang phát triển tốt đẹp" ngoại trừ vấn đề tranh chấp tại Biển Đông, đôi khi cũng có những lúc "va chạm căng thẳng".

Phùng Quang Thanh (冯光青) tuyên bố lời trên với tư cách một sĩ quan cao cấp của Học viện Quân sự Nam Kinh (南京军事学院), hơn là bộ trưởng quốc phòng Việt Nam, ông tuyên bố tiếp:

"...ngay cả các thành viên trong cùng một gia đình cũng còn có những mâu thuẫn huống chi là giữa các nước như Trung Quốc và Việt Nam".

Phùng Quang Thanh gửi thông điệp đầu hàng Trung Quốc và khẳng định trước diễn đàn Shangri-La: "Trung Quốc nước bạn láng giềng".

Phùng Quang Thanh ăn nói lộng ngữ, những lời tuyên bố trên hoàn toàn đi ngược lại với phát biểu của hai đại diện của Nhật và Mỹ, đang quan tâm và lo ngại về tình hình Biển Đông, đang có những kế hoạch nhằm đối phó với những hoạt động đi ngược lại công pháp quốc tế của Trung Quốc. Theo bộ trưởng quốc phòng của Việt Nam, quốc gia đang trực tiếp phải đương đầu với Trung Quốc, cho rằng: "những việc làm của Trung Quốc không đáng quan ngại, bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang phát triển tốt đẹp, hai nước vẫn là "bạn láng giềng". Thất vọng một đại tướng Việt Nam ôm gối 16 chữ vàng ngủ say thành mộng hồn con sai dịch của Trung Quốc.

Ngư chính bảo vệ giàn khoan HD981. 
Nguồn: Trung tâm chiến lược miền Đông Trung Quốc.

Tin chính thức, cuối tháng 5 năm 2014. Trung Quốc di chuyển giàn khoan HD981 đến lãnh hải Biển Đông của Việt Nam, độ phút 33,38 vĩ độ Bắc, và 15 độ phút 34.62 Đông kinh độ phối hợp vị trí 111, phía Đông khoảng cách quần đảo Hoàng Sa 25 hải lý theo hướng Đông Nam. Tàu chiến Trung Quốc chia thành hai nhóm, bảo vệ các giàn khoan và HD981, Trung Quốc còn bổ sung lực lượng và duy trì 120 tàu, trong đó có 36 ngư chính, 13 tàu kéo, 14 tàu vận tải, 7 tàu chiến, trên giàn khoan trang bị đài quan sát chiều cao 1000-1100 mét, ngoài ra còn huy động bốn chiến đấu cơ, Trung Quốc tiếp tục vi phạm quyền tài phán quốc gia của Việt Nam và các quyền đã qui định luật biển công pháp quốc tế.

Đồng thời gian, Trung Quốc truyền lệnh cảnh sát biển bảo vệ mạch máu của HD981, ngăn cấm các tàu Việt Nam tiếp cận. Có những đêm, từ 6 đến 8 tàu Trung Quốc trang bị súng, vòi rồng, tắt đèn đổ bộ người nhái vào gần bờ, phá hủy những chiếc phao nổi của Hải quân Việt Nam, trong số đó có tàu cảnh sát biển, mang biển số 840 và tàu quét mìn 843.

Tàu Trung Quốc săn đuổi, đâm chìm thuyền của ngư dân Việt Nam. 
Nguồn: Hồng Tam Quân (红三军).

Trung Quốc tiêm thuốc ngủ "Bác đảng CS" loang nhanh vào cơ thể Việt Nam, còn hứa hẹn tạo mọi điều kiện cướp chính quyền, sáng lập chế độ riêng, bảo đảm an ninh lãnh thổ, lãnh hải, dần dà Việt Nam nhu nhược. Đến nay thì đã khác, Trung Quốc thừa cơ hội thực hiện tham vọng cướp Biển Đông. "Bác" đảng vẫn còn ngủ say, tiếp nhận thêm lời hứa của Trung Quốc:

"− Nếu cần thiết, cắt đứt sản xuất dầu khí ở Trung Đông hay đặt sang một bên. Nay thăm dò dầu khí ở Biển Đông là chính, Việt Nam được xem "Vịnh Ba Tư thứ hai", có "ống quặng năng lượng" giàu nhất Châu Á, Việt Nam nhất định huy hoàng". (如果有必要, 削减石油产量在中东地区,并预留. 现在, 石油和天然气勘探在中国南海是主要的, 越南被认为是 "波斯湾星期一", "管道矿石能源" 亚洲最富有, 最越南消灭). Thảo nào "Bác" đảng đứng đầu quốc nạn tham nhũng, chấp nhận dâng hiến đất nước Việt Nam cho Trung Quốc!

Thế giới đứng ngoài cuộc, thấy rõ ràng dân tộc Việt Nam đã đứng trước phá sản, mới có nhà nước nhu nhược, cho phép lân bang Trung Quốc đè bẹp dân tộc mình mà không hề sợ người Hán đã từng hòa tan trên 100 quốc gia lớn nhỏ, đem những lãnh thổ đó về một Đại Lục. Ngày nay, nếu Việt Nam chần chờ không thoát Trung, nhất định cùng chung số phận 101 vô tổ quốc. Nhân dân Việt Nam chấp nhận hay từ chối hòa tan vào Trung Quốc chỉ ở thời điểm này.

Chưa chi, ông Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì thay mặt Trung Quốc chửi tưới vào mặt đảng cộng sản của "Bác", và nhân dân Việt Nam, theo lời tuyên bố ngoại giao thắng lợi, nguyên lưỡi: "中国的热情饲料流浪狗越南, 希望堆肥,可以 "变身岸", 因为大家都是英里的-Trung Quốc nhiệt tâm nuôi con chó hoang việt nam [11], muốn phản ư, hãy "quây đầu là bờ", bởi ta là chủ của mi".

Ở thời điểm này, muốn thoát Trung Quốc, dân tộc Việt Nam phải có nhiều tổ chức xứng đáng đối trọng với đảng cộng sản, ít nhất những tổ chức đó phải có tư tưởng chính trị dân chủ, đa nguyện để người dân chấp nhận được, bằng không Trung Quốc xem thường dân tộc Việt Nam và tiếp tục nuôi "Bác" đảng sống dai như đỉa.




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 210 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 207 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 198 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 196 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 140 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 112 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 98 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 98 lần]
NHỮNG ĐIỂM YẾU CỐT LÕI KHIẾN NGƯỜI VIỆT KHÓ VƯƠN LÊN LÃNH ĐẠO QUỐC TẾ [Đã đọc: 95 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 92 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.