Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Năm 2026
T2T3T4T5T6T7CN
        1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 29132489

 
Bản sắc Việt 17.05.2026 00:55
Phong trào làm dâu TQ báo đền nghĩa ơn giúp CSVN chiếm miền Nam: Dâu Việt bị sát hại dã man tại VN
15.12.2015 14:48

Cô dâu Việt bị người chồng Trung Quốc đâm chết trong nhà tắm
Sau nhiều lần thuyết phục chị Yến ẵm con sang Trung Quốc sống bất thành, Han Jinkun đã ra tay sát hại vợ dã man.



Cô dâu Việt bị người chồng Trung Quốc đâm chết trong nhà tắm
ảnh minh họa

Chiều nay 15.12, Công an H.Bình Chánh (TP.HCM) cho biết đã bàn giao Han Jinkun (39 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) cho Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (PC45) Công an TP.HCM thụ lý, điều tra về hành vi giết người.

Theo thông tin ban đầu, Han Jinkun và chị Huỳnh Thị Kim Yến (38 tuổi) là vợ chồng, có với nhau một con chung là bé trai 6 tháng tuổi và cả 3 người cùng thuê nhà sống tại ấp 4B, xã Bình Hưng, H.Bình Chánh.

Gần đây, Han Jinkun nhiều lần thuyết phục chị Yến ẵm con sang Trung Quốc sinh sống nhưng chị này không đồng ý nên giữa hai người thường xảy ra cãi vã.

Khuya 11.12, cặp vợ chồng này tiếp tục xảy ra cãi vã dẫn đến đánh nhau về việc Han Jinkun ép buộc chị Yến phải sang Trung Quốc sinh sống.

Sau cuộc ẩu đả, chị Yến vào phòng tắm thì Han Jinkun đạp cửa xông vào, dùng dao đâm chết chị này, sau đó bế con trai sang gửi nhà hàng xóm rồi bỏ trốn.

Thi thể chị Yến được người thân phát hiện một ngày sau đó. Theo đó, sáng 12.12, cụ Huỳnh Kim Há (72 tuổi, cha đẻ chị Yến) nhiều lần liên lạc với chị Yến không được nên ông này sang nhà vợ chồng con gái thuê trọ ở ấp 4B, xã Bình Hưng, H.Bình Chánh tìm.

Đến nơi, cụ Há gọi cửa nhiều lần vẫn không thấy ai trả lời nên đẩy cửa vào nhà kiểm tra thì tá hỏa khi phát hiện thi thể Yến nằm trên sàn nhà tắm trong tư thế lõa thể, người có nhiều vết đâm trong khi Han Jinkun và đứa cháu ngoại không thấy đâu.

Nhận được tin báo, Công an H.Bình Chánh khẩn trương có mặt khám nghiệm hiện trường, pháp y... Qua đó, công an xác định Han Jinkun là nghi phạm đã tiến hành bắt giữ khi người này đang lẩn trốn tại nhà người quen gần đó.

Tại cơ quan điều tra, bước đầu Han Jinkun khai nhận toàn bộ hành vi giết người. Hiện vụ việc tiếp tục được PC45 điều tra, làm rõ. Tu y nhiên, những thủ phạm TQ giết người Việt đều được trả về cho TQ vì CSVN không dám làm mích lòng đại ân quốc đã cứu giúp 




Phận đời những "hạt mưa sa" làm dâu ở Trung Quốc

Hiện có tới hàng nghìn phụ nữ Việt Nam đang làm dâu tại Trung Quốc. Họ đã đến và sống trên mảnh đất xa xôi này bằng nhiều cách khác nhau.

"Hạt rơi xuống giếng…

Trong những năm gần đây, chuyện phụ nữ Việt Nam "xuất ngoại" để lấy chồng nước ngoài như Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan… trở nên phổ biến. Nhiều người trong số họ lên đường không phải nghe theo tiếng gọi của tình yêu, mà mong muốn cao nhất của họ là được lấy "chồng ngoại" để có thể giúp gia đình "cải thiện" cuộc sống. Bởi quan niệm của nhiều người phụ nữ là lấy "chồng ngoại" vừa "oai", vừa… có tiền, mặc dù cả đến khi cưới, họ vẫn chưa hề biết gì đến điều kiện, hoàn cảnh của gia đình nhà chồng.

Chị Nguyễn Thị Xoan, SN 1976, quê Thái Nguyên, hiện lấy chồng tại tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc tâm sự: "Ngày xưa bố mẹ mình sinh đông anh chị em, hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên cả 7 chị em mình không được học hành đến nơi đến chốn. Trong lần tới tỉnh Bắc Giang, được một người bạn mới quen hứa giới thiệu mình với một người đàn ông Trung Quốc là người tử tế. Lúc đó mình không nghĩ gì đến những chuyện rủi ro có thể xảy ra, mà chỉ ấp ủ một tham vọng là sẽ kiếm được cho bố mẹ một chàng rể "ngoại", để gia đình mình mở mày mở mặt với hàng xóm.

Chị Xoan cho biết, đầu tiên khi nói đến chuyện lấy một người chồng Trung Quốc, cả gia đình ai cũng phản đối vì… sợ. Nhưng sau rồi chị cũng nhờ bạn bè thuyết phục được gia đình, và đồng ý cho chị kết hôn với một người đàn ông quê ở Quảng Tây tên là A.Hùng. Chị và người đàn ông biết nói bập bẹ mấy câu tiếng Việt đó kết hôn với nhau trước sự hãnh diện của gia đình, và sự ngưỡng mộ của bạn bè, bà con hàng xóm, đến nay vợ chồng chị đã có một cậu con trai 9 tuổi.

Kể từ đó, theo thỏa thuận với gia đình nhà chồng, mỗi năm chị Xoan chỉ được về thăm bố mẹ 1 lần vào tháng 8, và 5 năm thì chị được về quê ăn tết với gia đình 1 lần. Từ khi đi lấy chồng, năm 2011 là cái tết thứ 2 chị được sum họp bên gia đình bố mẹ đẻ. Điều quan trọng hơn là từ khi "xuất ngoại", chị Xoan được người chồng tốt bụng, mỗi năm giúp đỡ bố mẹ chị một khoản tiền. Đến nay, gia đình bố mẹ chị Xoan đã bớt khó khăn, 2 người em của chị cũng được học đến CĐ và ĐH.

 Không ít cô dâu Việt phải chịu đắng cay khi làm dâu xứ người.

"Hạt ra ngoài đường…"

Mỗi năm ở Việt Nam có hàng trăm phụ nữ bị lừa bán sang Trung Quốc bởi những kẻ buôn người. Bên cạnh số ít phụ nữ bị lừa bán được lực lượng Biên phòng phát hiện và giải thoát thì có hàng trăm người bị đưa trót lọt qua biên giới và rơi vào những động quỷ, số ít người bị lừa nhưng "may mắn" hơn là được "tuyển" để làm "vợ chui" những người đàn ông "khát" vợ mà bị… "thiếu cô dâu" ở Trung Quốc. Trong số đó, có những người may mắn gặp được người tử tế, có những người lại phải khốn đốn với cuộc sống tù ngục của nhà chồng, nhiều người đã tìm cách trốn thoát về Việt Nam, nhưng đa số phải cam chịu ở lại nơi đất khách quê người mà không có lối thoát.

Chị Phạm Thị Dung, SN 1961, tỉnh Thái Bình, sau khi lấy chồng và sinh được một cậu con trai kháu khỉnh thì chồng chị bị tai nạn chết. Hoàn cảnh kinh tế khó khăn lại chịu nỗi đau góa chồng, chị đành gửi con sang bà ngoại rồi ra tỉnh Quảng Ninh làm ăn.

Tại đây, chị đã bị một người làm cùng lừa bán cho một người đàn ông Trung Quốc vào năm 1987. Hàng ngày chị chịu sự theo dõi, quản lý của gia đình nhà chồng, và suốt 23 năm chị không bao giờ được đi đâu một mình. Đến tháng 8/2010, được sự trợ giúp của một người phụ nữ Việt Nam làmkinh doanh tại Trung Quốc, chị mới có cơ hội trốn về Việt Nam, và chị đã òa khóc khi nhìn thấy cậu con trai đã trưởng thành nhưng chưa chịu lấy vợ vì… thiếu mẹ.

Hoàn cảnh của đa số những người phụ nữ bị bán sang Trung Quốc là rất éo le, họ phải chịu sống một cuộc sống bị giam cầm và đày đọa. Những người phụ nữ bị lừa bán được gọi là nạn nhân của những kẻ buôn người qua biên giới. Nhưng lạ thay, cũng có những người phụ nữ lại… tự bán mình để được "xuất ngoại"…

Chị Phạm Thị B (SN 1966) ở Thái Bình là một ví dụ. Vào năm 1991 người dân ở thôn P, xã N.H, huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình xôn xao câu chuyện người phụ nữ tự bán mình sang Trung Quốc.

Người nhà của chị B kể lại: Chị B là con thứ 3 trong gia đình, do hoàn cảnh kinh tế khó khăn nên chị B đi theo bạn bè lên Lạng Sơn làm ăn, khoảng gần 1 năm sau (cuối năm 1991), chị B về nhà nói là sẽ đi làm ăn xa, và có đưa cho bố mẹ 2 triệu đồng. Sau khi chị B đi thì gia đình được một người bạn chị B cho biết là chị B đã đồng ý làm vợ một người đàn ông Trung Quốc với điều kiện người đàn ông đó phải bỏ tiền ra mua chị B với giá 5 triệu đồng. Do người đàn ông này buôn bán ở cửa khẩu Tân Thanh nên cũng thành thạo tiếng Việt, sau đó chị B đã đưa cho bố mẹ 2 triệu đồng, số tiền còn lại chị B dùng để mua sắm.

Với câu chuyện về những người phụ nữ "xuất ngoại" sang làm dâu xứ người, thì có lẽ câu chuyện "em tự… bán em" của chị B là hiếm hoi nhất. Nhưng điều mà mọi người quan tâm là những người phụ nữ Việt Nam đã và đang làm vợ của những người đàn ông Trung Quốc như thế nào? Cuộc sống làm dâu xứ người của họ ra sao?...

(Còn nữa)

Kỳ 2: Tơ lòng trăm mối

Theo Pháp luật xã hội

Vỡ mộng làm dâu Trung Quốc

TT - Được hứa hẹn cuộc sống sung túc, ấm êm, có tiền gửi về cho gia đình nhưng đến đây, nhiều cô dâu Việt vỡ mộng vì phải làm dâu ở những vùng nông thôn hẻo lánh với cuộc sống nhọc nhằn, đày đọa.

Phóng to
Theo đường cao tốc Kinh Đài, từ thủ phủ Phúc Châu, chúng tôi về các huyện lỵ miền xa của Phúc Kiến (Trung Quốc) để tìm những cô dâu Việt. Kinh Đài là đường cao tốc dài và hiện đại bậc nhất Trung Quốc, nơi các cô dâu Việt lần đầu đến Phúc Kiến đều phải đi qua để về nhà chồng.

Thâm sơn cùng cốc: nghèo mới “mua” vợ Việt

Ba cô dâu Việt đợi ngày về

Chiều 29-12, công sứ Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh Hoàng Ngọc Vinh cho biết đại sứ quán đang đốc thúc tích cực các cơ quan liên quan của Việt Nam và Trung Quốc để đưa ba cô dâu Mai Thị Sự, Trịnh Thị Hoa và Tô Thị Hà đang ở Bệnh viện tâm thần Phúc Châu về nước. Ông Vinh cho biết Công an Phúc Kiến thông báo họ đã hoàn tất việc xác minh thông tin và chụp ảnh gửi lên đại sứ quán để cấp giấy thông hành. Tại Việt Nam, các cơ quan chức năng cũng đã tiếp xúc với gia đình ba cô dâu tại Bắc Giang và Hải Phòng để hoàn tất thủ tục và nhận ủy thác việc đưa ba cô dâu về nước.

Nhưng sự choáng ngợp ấy rồi sẽ sớm trôi mau, họ sẽ mất nhiều giờ đi tiếp con đường gồ ghề về những thôn xóm nơi thâm sơn cùng cốc mà người Phúc Kiến đều nói vì rất nghèo nên đàn ông nơi đó chỉ đủ tiền để “mua” được vợ Việt.

Từ thị trấn Thủy Cát (TP Nam Bình, Phúc Kiến), chiếc xe “bánh mì” (ôtô nhỏ 6 chỗ - PV) chở chúng tôi men theo con đường đèo nhỏ xíu hơn 30km, qua nhiều cánh rừng tre để đến thôn Trần Địa - xóm núi hẻo lánh chỉ có non 20 nóc nhà nằm ở độ cao gần 2.000m. Cô dâu nhà họ Lỗ là Nguyễn Thị Hương (quê ở Giồng Riềng, Kiên Giang) ra đón chúng tôi. Đôi chân cô gái miền Tây chỉ quen để trần lội ruộng, giờ mang ủng bước thấp bước cao trên con đường bùn lầy vì lớp băng đá vừa tan.

Thôn Trần Địa nằm tận cùng đỉnh Đông Sơn, mùa đông nhiệt độ thường xuống âm, người dân sống bằng nghề trồng tre và nhặt hạt dẻ. Nhà cửa trong thôn đều bằng gỗ hoặc vách đất cũ kỹ, vẫn còn cả những cái hố xí với chiếc thùng gỗ phía bên dưới, tận dụng chất thải để tưới rau. Khung cảnh không khác mấy với những gì Lỗ Tấn miêu tả từ xưa lắc về nông thôn Trung Quốc. Nhưng sang Việt Nam tìm vợ, chồng Hương nói nhà cách thị trấn 15 phút, có hai đồi tre và chồng làm ông chủ dưới phố. Nhưng từ Phúc Châu, phải bốn chặng xe đò, rồi thêm hai giờ ngồi xe công nông từ chân núi, Hương mới đến được nhà chồng. “Em khóc nức nở, hỏi chồng chừng nào tới, nó (chồng) nói sắp tới mấy lần mà đi hoài vẫn không tới” - Hương nhớ lại ngày đầu về nhà chồng.

Giờ thì Hương không còn lạ con đường lên núi ấy, vì cứ cách năm ngày đến buổi chợ phiên cô phải chở những bao măng và chổi tre cao lút đầu ra chợ bán. Hương chỉ dám gặp chúng tôi ở nhà Yến - một cô dâu Việt cùng xóm - vì sợ nhà chồng phát hiện sẽ đánh đòn. “Nó đánh em dữ lắm, được tháng đầu còn nương nương, sau thì không vừa ý là đánh” - Hương kể. Chỉ mới hai ngày trước, chồng Hương đã phang luôn chiếc ghế gỗ vào người vì cho rằng vợ mình chỉ lo bán mớ chổi tre do mình kết được mà không chịu bán chổi cho ba chồng. Những trận đòn vì lý do giản đơn như vậy diễn ra càng dày hơn từ sau khi Hương hoàn tất nghĩa vụ sinh con. Nhà chồng chỉ cho ăn cơm với rau cải nên để có thêm tiền mua thức ăn có sữa cho con bú, mới sinh xong một tháng Hương phải vào rừng nhặt hạt dẻ và kết chổi tre để bán. Nhưng dành dụm được 2.000 tệ (khoảng 7 triệu đồng) thì bị thu sạch, còn bị chồng đánh cho tơi tả vì tội giấu tiền riêng. Một lần, Hương toan trốn đi nhân buổi chợ phiên nhưng bị chồng bắt, lại bị đánh bầm giập, may có hàng xóm là cô dâu Việt phát hiện hô hoán đưa đi cấp cứu. Nhìn con đường xuống núi xa hun hút, Hương cắn chặt môi: “Giờ kêu tự đi xuống núi em còn không dám, chứ nói chi về được Việt Nam”.

7shAQDG8.jpg
Cô dâu Nguyễn Hồng Hoa nói chỉ mong con đầy năm để có thể đi làm kiếm tiền - Ảnh: Viễn Sự

Ráng sống cho ba má khỏi đau lòng

Đau lòng mẹ cha

Nguyễn Thị Yến (quê Vĩnh Long), ở xóm Trần Địa, là cô dâu duy nhất ở đây từng được mẹ qua thăm đầu năm 2013. Yến kể đêm đầu gặp lại, mẹ chỉ biết ôm con gái khóc vì có bao giờ nghĩ lại gả con về cái xứ heo hút, hang cùng ngõ tận này. Ở chơi hơn một tháng, thấy gia đình chồng đối xử cũng tử tế, mẹ cáo biệt về Việt Nam. “Ngày đưa mẹ xuống núi, mẹ em không khóc, cũng không nói gì. Nhưng em biết mẹ em buồn, chắc về Việt Nam mẹ khóc nhiều lắm” - Yến rơm rớm nước mắt.

Ở cổ trấn Hòa Bình, thuộc thành phố Thiệu Vũ, chúng tôi gặp cô dâu Ngô Thị Thùy Dương mà cứ cảm giác mình đang có lỗi khi Dương không giấu giếm sự thất vọng: “Nghe anh chị là nhà báo, tưởng gặp rồi sẽ dẫn em về được Việt Nam. Chứ trốn chồng xuống núi vầy, nó biết được là đánh đòn tàn nhẫn lắm”. Sang đây gần hai năm nhưng không được nhà chồng dạy tiếng nên đến giờ cô dâu Việt quê ở Long Xuyên (An Giang) này vẫn chỉ trọ trẹ được vài câu tiếng phổ thông. Gia đình chồng hứa sẽ cho về Việt Nam thăm nhà khi sinh con xong, nhưng khi con trai dứt được sữa thì bị chuyển cho vú nuôi, còn Dương bị đẩy ra đồng cắt lúa mướn. Tháng đầu tiên, Dương làm được 800 tệ thì mẹ chồng bắt nộp lại 400 tệ tiền giữ con. Ky cóp được 2.000 tệ định gửi về cho gia đình thì bị chồng chặn lại, đánh cho một trận ngất xỉu. Vỡ mộng vì cuộc sống bế tắc, Dương toan tự tử hai lần nhưng bị nhà chồng chặn được, còn báo về Việt Nam bắt vạ cha mẹ ruột. “Má em gọi qua khóc, kêu ráng sống, đừng làm đau lòng ba má nữa. Em tự an ủi không phải chỉ mình khổ mà ở trấn Hòa Bình này có tới mấy chục đứa con gái Việt Nam sang làm dâu như em, có mấy đứa được ấm êm” - Dương nói đầy cam chịu.

Ở thị trấn Thủy Cát, các cô dâu Việt cũng quen với hình ảnh hai mẹ con cô dâu Nguyễn Hồng Hoa (quê Bạc Liêu) lủi thủi từ căn nhà ọp ẹp đi mượn tiền mua gạo vào những ngày cuối tháng. Chồng Hoa làm nghề vác cây, mỗi tháng được 2.000 tệ nên cuộc sống không đủ đắp đổi. Vừa bón thìa cơm nhão cho đứa con mới 6 tháng tuổi, Hoa kể: “Hồi sang tìm vợ, chồng em xưng là em ruột của ông chủ lớn, có nhà ba tầng, mỗi năm cho về thăm nhà một lần. Nhưng ở được một tháng thì mới biết đó là nhà của người anh họ và bị đuổi ra thuê nhà trọ. Mẹ chồng suốt ngày chì chiết vì chồng phải đi vay tiền để qua Việt Nam tìm vợ”. Hoa nói chỉ chờ con đầy năm là đi làm, để nhà chồng bớt khinh rẻ. Còn ngày về Việt Nam thăm lại gia đình, Hoa chia sẻ mà hình như đang tự nén lòng: “Thôi chờ thằng nhỏ đi học, cứng cáp rồi về luôn cho ông bà ngoại nó mừng...”.

Cá nằm trong chậu

Những ngày đi tìm cô dâu Việt ở các xóm núi hẻo lánh tại Phúc Kiến, chúng tôi luôn bắt gặp ánh mắt ngờ vực, cảnh giác của những người bản địa. Mãi sau, A Hoa, anh thợ sửa xe đạp có vợ Việt Nam ở thị trấn Chương Đôn (TP Kiến Dương), mới cho biết tất cả người Việt Nam lạ mặt nào đến đây đều bị cảnh giác. Mua được con gái Việt Nam về làm vợ tốn nhiều tiền, ai cũng sợ cô dâu bị bắt về hoặc bỏ trốn và vì thế tất cả các cô dâu đều bị nhà chồng giữ chặt hộ chiếu.

Lời A Hoa nói thực tế phóng viên Tuổi Trẻ đã được kiểm chứng ngay trong ngày lên đường sang Trung Quốc, khi bất ngờ nhận được điện thoại cầu cứu từ người thân của cô dâu Kim T. (quê Cần Thơ) bị nhà chồng dọa bán nên đã bỏ trốn mà không mang theo được hộ chiếu. Đến Trung Quốc, chúng tôi đã liên lạc được T. và được biết nơi cô về làm dâu tận thành phố Thẩm Dương (tỉnh Liêu Ninh), vùng đất sát Bắc Triều Tiên. T. cho biết cô sang hơn một năm nhưng chưa có bầu nên nhà chồng hết kiên nhẫn, kêu hai người đàn ông đến nhà và ngả giá 6 quan (60.000 tệ) để bán cô. Hoảng sợ, T. bỏ trốn đến nhà một cô dâu Việt khác tá túc hai tháng nay.

Chúng tôi đã liên lạc với Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh để nhờ giúp đỡ. Theo hướng dẫn của Đại sứ quán, T. phải ra trình báo công an, tố cáo gia đình chồng đã ngược đãi. Từ đó đại sứ quán mới có căn cứ để gửi công hàm cho Công an Liêu Ninh và cấp giấy thông hành cho T. trở về. Nhưng nhà chồng T. đã “ra tay” trước bằng cách tố cáo với công an T. đang cư trú bất hợp pháp do visa đã hết hạn, trong khi T. không có bằng chứng về sự ngược đãi của nhà chồng. “Công an gọi điện xuống nhà em đang trốn, hỏi dọ mấy lần. Giờ mà em ra khỏi nhà là họ bắt liền” - T. nói một cách tuyệt vọng.

Tình cảnh bị giữ hộ chiếu của T. gần như là mẫu số chung, các cô dâu Hương, Hoa, Dương mà chúng tôi vừa kể đều bị nhà chồng thu mất hộ chiếu. “Em hỏi chồng em nói hộ chiếu của mày nhưng tao bỏ tiền ra làm thì nó là của tao” - Hương kể. Không có hộ chiếu, các cô dâu Việt như cá nằm trong chậu. Ở xóm núi Thiệu Thôn, thuộc thị trấn Chương Đôn, cô dâu Nguyễn Thúy Phượng (quê Vĩnh Long), một trong những cô dâu may mắn được nhà chồng thương, không bị giữ giấy tờ, cho biết đầu năm đến nay có gần chục cô dâu Việt chạy trốn mà không ai đi thoát. “Bỏ trốn nhưng không có hộ chiếu, không đi tiếp được, cũng không nhớ đường quay về nên nhiều cô dâu đành gọi cầu cứu lại nhà chồng. Càng bị ngược đãi mà còn mang tiếng nhục với cả làng” - Phượng chia sẻ cho niềm cay đắng của nhiều cô dâu Việt.

Cuộc đời "vừa làm dâu, vừa làm… "nô lệ" ở Trung Quốc

"Nhiều con gái Việt Nam sang làm vợ người Trung Quốc nhưng họ bị nhốt ở trong nhà, công việc của họ chủ yếu là làm nội trợ và nuôi con. Họ bị "nhốt" vì nhà chồng sợ mất vợ".

Chị Dung kể: "Bị bán sang làm vợ người đàn ông này, nhưng chưa bao giờ chị coi đó là chồng, vì chị đã từng có chồng ở Việt Nam. Tuy vậy, chị vẫn phải sống và sinh cho ông ta cậu con trai, năm nay đứa con trai đó đã 21 tuổi.

May mắn chỉ là hiếm hoi

Mặc dù là nạn nhân của vụ buôn bán phụ nữ, nhưng chị Phạm Thị Dung, SN 1961, quê huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình là một trong số hiếm hoi những phụ nữ Việt Nam may mắn khi làm dâu xứ người. Chị là người được gia đình chồng bỏ tiền ra mua về làm "vợ chui" nhưng chị cũng được người chồng không hôn thú rất mực thương yêu, và luôn dành cho chị sự quan tâm tốt nhất.

Chị Dung kể: "Bị bán sang làm vợ người đàn ông này, nhưng chưa bao giờ chị coi đó là chồng, vì chị đã từng có chồng ở Việt Nam. Tuy vậy, chị vẫn phải sống và sinh cho ông ta cậu con trai, năm nay đứa con trai đó đã 21 tuổi. Chị được cho đi buôn bán cùng chồng và người em chồng, nhưng dường như chẳng khi nào chị có thể trốn chạy được sự quản lý của họ".

Chị Dung cho biết thêm, trong suốt thời gian đi buôn bán cùng chồng và em chồng, bao nhiêu tiền lãi chị làm ra đều được gia đình nhà chồng trừ đi khoản tiền ăn hàng ngày của chị, số còn lại chị được người chồng mang gửi tiết kiệm. Do đó khi chị được người chồng cho về Việt Nam, chị đã có một khoản tiền lớn để xây một căn nhà mái bằng trên mảnh đất mà suốt hơn 23 năm rồi chị mới được trở lại. Đó chỉ là số ít những phụ nữ Việt Nam may mắn khi làm dâu xứ người…

Nhiều phụ nữ Việt Nam đang làm... "vợ chui".

Vừa làm dâu, vừa làm… "nô lệ"

TP Quế Lâm, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, nơi có nhiều đàn ông lấy vợ Việt Nam. A Tài, một người dân tộc Choang cho biết: "Ở đây có nhiều con gái Việt Nam sang làm vợ người Trung Quốc nhưng họ bị nhốt ở trong nhà, công việc của họ chủ yếu là làm nội trợ và nuôi con. Họ bị "nhốt" vì nhà chồng sợ mất vợ".

Chị Nguyễn Thị Nụ (SN 1973), quê ở Phú Thọ từng bị bán làm vợ cho một người đàn ông ở Quế Lâm tâm sự: "Mình bị bán sang đây từ năm 1990, khi đó mình đang nghỉ hè lớp 11 và bị lừa bán trong một lần trốn nhà xuống Hà Nội chơi". Chị Nụ cũng cho biết, xung quanh khu vực chị sống có hàng chục người phụ nữ Việt Nam đang phải sống một kiếp trâu ngựa cho nhà chồng. Suốt ngày họ bị đánh đập, chửi mắng (mặc dù không hiểu bị chửi cái gì? Do sự bất đồng về ngôn ngữ).

Theo chị Nụ và A Tài, đến Quế Lâm nói riêng, ở Trung Quốc nói chung, bất cứ người Việt Nam lạ nào khó có thể tiếp cận với một người phụ nữ Việt Nam bị lừa bán sang đây, bởi sự kiểm soát và cảnh giác của nhà chồng. Bản thân chị Nụ cũng từng bị giam cầm hàng chục năm. Cho đến một lần, sau hàng trăn ngàn lần van xin và hứng những trận đòn thập tử nhất sinh thì chị được người chú của chồng giúp chị (dẫn theo chồng con) về quê năm 2009.

Sau đó thấy chị Nụ không có biểu hiện bỏ trốn nên nhà chồng không cảnh giác nữa, chị Nụ được sống và giao tiếp thoải mái hơn, mỗi năm chị được chồng cho về quê thăm bố mẹ 1 lần. Chị Nụ không thể về quê hẳn được, vì tình thương với đứa con nên chị không lỡ bỏ mặc nó để về Việt Nam. Mặt khác, con chị không biết nói tiếng Việt nên chị cũng không thể đưa con về quê sống.

Cô dâu Việt Nam bị cho là… "ngu"?

Qua tiếp xúc với nhiều người phụ nữ Việt Nam sống trong cảnh làm dâu xứ người, và những người đã trốn được về quê, nguyên nhân khiến nhiều người phụ nữ Việt Nam bị bán phải chịu cuộc sống tủi nhục nơi đất khách quê người đó là sự bất đồng về ngôn ngữ, trình độ văn hóa thấp. Đến với một cuộc sống hoàn toàn lạ lẫm về mọi thứ, lẽ ra họ phải được bảo ban, hướng dẫn như những nhà chồng ở Việt Nam. Nhưng vì sự bất đồng ngôn ngữ nên những sinh hoạt ở nhà chồng họ chỉ được hướng dẫn qua hành động mà không nghe được lời dặn dò, giải thích. Trong khi đa số phụ nữ bị lừa bán có trình độ văn hóa thấp nên việc tiếp thu cũng hạn chế. Được "làm mẫu" nhiều việc nhưng vẫn không làm được theo ý nhà chồng, họ phải chấp nhận những lời chửi mắng, đánh đập của người nhà chồng vì bị cho là "ngu, dốt"!

Theo chị Dung, những người phụ nữ Việt Nam sang đây làm dâu ở một số gia đình, nếu bị một người trong gia đình nhà chồng ghét bỏ thì sẽ bị cả gia đình hắt hủi, chứ dám nói gì đến việc người khác vào mà can ngăn. Bởi một lý do đơn giản là họ sẽ "ủng hộ" người thân trong gia đình chứ chẳng đời nào lại đi bênh vực một con người không biết "nói", chẳng biết "nghe"? Điều tồi tệ hơn là không biết nói và nghe thứ ngôn ngữ của họ nên thường bị coi như người thừa trong nhà.

Những người bất hạnh phải chịu làm nô lệ ở nơi đất khách quê người khiến họ đau đớn cả về tinh thần và thể xác. Đau đớn hơn lại có những phụ nữ Việt Nam đã và đang phải làm "vợ" cho cả 1 gia đình có đến 3 thế hệ đàn ông, có người gọi là "làm vợ" nhưng thực chất chẳng khác gì làm "nô lệ tình dục" cho những người đàn ông Trung Quốc, bởi họ bị chính những người "chồng" mua đi bán lại đến hàng chục lần…

Theo Pháp luật xã hội

--------------------

Làm dâu Trung Quốc, "nữ quái" hồi hương mua bán người ...

https://www.youtube.com/watch?v=JCjiM2vrDXM
Jul 16, 2015 - Uploaded by ANTV - Truyền hình Công an Nhân dân
Tin an ninh cập nhật từ Lạng Sơn, Công an tỉnh Lạng Sơn đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Ngô Thị Viện (trú tại thị xã ...



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 182 lần]
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 177 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 163 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 163 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 48 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 34 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.