Chủ trương của đảng CSVN: Thà mất biển mất tổ quốc nhưng không mất đảng và đặc quyền cai trị!
27.12.2015 13:47
Sau chuyến đi Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, có không ít ý kiến không tưởng cho rằng chính sách đối ngoại của Việt Nam đang có những chuyển dịch – tiến gần Mỹ và xa dần Trung Quốc.Nhưng nhiều biểu hiện, chi tiết trong chuyến thăm Việt Nam vừa rồi của lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình cho thấy, giới lãnh đạo ở Hà Nội vẫn coi trọng ý thức hệ và nghiêng về Bắc Kinh.
Việt Nam lại nghiêng về Trung Quốc?
TS. Đoàn Xuân LộcGửi cho BBC từ Anh quốcImage copyrightHoang Dinh Nam AFP GETTYImage captionLãnh đạo Trung Quốc và Việt Nam nâng cốc trong chuyến thăm của ông Tập Cận Bình tới Hà Nội từ 05-6/11.
Sau chuyến đi Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, có không ít ý kiến cho rằng chính sách đối ngoại của Việt Nam đang có những chuyển dịch – tiến gần Mỹ và xa dần Trung Quốc.
Nhưng nhiều biểu hiện, chi tiết trong chuyến thăm Việt Nam vừa rồi của lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình cho thấy, giới lãnh đạo ở Hà Nội vẫn coi trọng ý thức hệ và nghiêng về Bắc Kinh.
Tranh chấp Biển Đông là vấn đề nổi cộm trong quan hệ Việt-Trung. Nhưng Tuyên bố Việt-Trung được đưa ra nhân chuyến thăm Việt Nam của ông Tập chỉ có đoạn sau trực tiếp đề cập đến Biển Đông.
‘Hai bên nhất trí cùng nhau kiểm soát tốt bất đồng trên biển, thực hiện đầy đủ và có hiệu quả “Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông” (DOC), thúc đẩy sớm đạt được “Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông” (COC) trên cơ sở hiệp thương thống nhất, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp; xử lý kịp thời, thỏa đáng vấn đề nảy sinh, duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông và quan hệ Việt – Trung’.
Coi nhẹ Biển Đông?
So sánh Tuyên bố này với Tuyên bố Việt-Mỹ dịp ông Trọng thăm Mỹ sẽ thấy nhiều điểm khác biệt rất lớn.
Tuyên bố Việt-Mỹ đã có một phần về ‘Diễn biến Biển Đông đe dọa hòa bình, an ninh’, trong đó hai nước ‘bày tỏ quan ngại về những diễn biến gần đây ở Biển Đông’, ‘nhấn mạnh sự cần thiết đề cao các quyền tự do hàng hải và hàng không được quốc tế công nhận’ và ‘bảo đảm tất cả các hành động và hoạt động phải phù hợp với luật pháp quốc tế’.
Hai bên còn ‘ủng hộ giải quyết hòa bình các tranh chấp theo luật pháp quốc tế, kể cả như đã được thể hiện trong Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển’.
Trong khi đó, Tuyên bố Việt-Trung không đề cập gì đến quyền tự do lưu thông được quốc tế công nhận hay các hành động, hoạt động ở Biển Đông phải phù hợp luật pháp quốc tế.
Đáng chú ý hơn, nó không nói gì đến việc giải quyết các tranh chấp ở Biển Đông theo luật pháp, công ước quốc tế.
Image copyrightAFP GETTYImage captionTổng bí thư Đảng Cộng sản VN, Nguyễn Phú Trọng thăm Nhà trắng hôm 7/7/2015 và được Tổng thống Mỹ Barack Obama tiếp đón.
Đặt chuyến thăm của ông Tập trong bối cảnh Mỹ vừa mới đưa tàu khu trục USS Lassen vào một khu vực cách các đảo do Trung Quốc xây trên Biển Đông 12 hải lý hay Tòa Trọng tài quốc tế quyết định sẽ xét xử vụ Philippines kiện Trung Quốc – hai sự kiện được nhiều chính phủ và công luận trong vùng nói chung ủng hộ – sẽ thấy Việt Nam nhượng bộ Trung Quốc rất nhiều trong vấn đề Biển Đông.
Việc Hà Nội đồng ý đưa ra một bản tuyên bố như thế với Bắc Kinh chắc làm Mỹ và nhiều nước trong vùng không vui và đặc biệt sẽ gây nhiều bất lợi cho Việt Nam trong vấn đề giải quyết tranh chấp biển đảo với Trung Quốc sau này.
Ai có thể tin Trung Quốc sẽ ‘không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp’ ở Biển Đông trong tương lai vì chỉ một ngày sau khi rời Hà Nội đến Singapore ông Tập Cận Bình tái khẳng định những hòn đảo trên Biển Đông là thuộc lãnh thổ của Trung Quốc từ thời cổ đại.
Với những quốc gia nhỏ trong vùng đang có tranh chấp biển đảo với Trung Quốc như Philippines và Việt Nam, ‘vũ khí’ lợi hại nhất, công cụ chính đáng nhất để ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc là dư công luận và luật pháp quốc tế.
Đây là điều Bắc Kinh luôn sợ vì biết mình sẽ yếu thế khi đưa ra trước trọng tài quốc tế và vì vậy luôn tìm cách ngăn cản các nước dùng luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp.
Một điểm quan trọng khác – rất có ý nghĩa đối với người dân, nhưng đối với giới lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc chỉ là ‘tiểu tiết’, không đáng quan tâm đối và vì vậy – không được đưa vào trong Tuyên bố Việt-Trung là ‘quyền con người’.
Trong khi đó, Tuyên bố Việt-Mỹ nhấn mạnh ‘quyền con người’ và ‘các quyền căn bản’.
Không phải ngẫu nhiên những ai muốn Việt Nam thực sự độc lập, vững mạnh, thịnh vượng, dân chủ, tự do đều ủng hộ Việt Nam gần Mỹ và thoát quỹ đạo Trung Quốc.
Việc một số người dân đã xuống đường biểu tình – hay ‘các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam’ ra tuyên bố – phản đối chuyến thăm Việt Nam của ông Tập hoặc trên các trạng mạng xã hội có khá nhiều bài viết, bình luận tiêu cực về chuyến thăm cho thấy dư luận Việt Nam nói chung không muốn Việt Nam gần Trung Quốc.
Câu hỏi đặt ra là phải chăng giới lãnh đạo Việt Nam có những nhượng bộ trong vấn đề Biển Đông và không công khai đề cập đến nhiều ‘tiểu tiết’ quan trọng khác trong quan hệ Việt-Trung vì họ có những ưu tiên khác lớn hơn?
Để lo ‘đại cục’?
Image copyrightvietnam archivesImage captionTướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam trong một giao lưu quốc phòng với Trung Quốc.
Phát biểu khi vừa tới sân bay Nội Bài sáng 5/11, ông Tập Cận Bình đã nói là Trung Quốc hứa cùng với Việt Nam ‘nhìn về đại cục’.
'Trong diễn văn trước Quốc hội Việt Nam – đã được BBC dịch đăng toàn văn, nhưng vẫn chưa được Việt Nam chính thức đăng – một ngày sau đó ông nhấn mạnh hai bên cần lấy ‘đại cục’ quan hệ song phương và ‘đại cục’ phát triển của hai nước làm trọng'.
Điểm cốt lõi trong hai ‘đại cục’ được ông nhấn mạnh là quan hệ Việt-Trung là mối quan hệ giữa hai nước xã hội chủ nghĩa, do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị, lý tưởng tương đồng, có chung quá khứ đấu tranh và đường hướng phát triển.
Theo ông cả hai đã ‘kề vai chiến đấu, hỗ trợ lẫn nhau’ trong quá trình giành độc lập dân tộc, đã ‘học tập lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội’ và vẫn ‘kiên trì đi theo con đường chủ nghĩa xã hội’.
Ông còn nhấn mạnh, hai bên cần phải ‘kiên định, hỗ trợ lẫn nhau, cùng dắt tay nhau đi về phía trước, kiên quyết không được để bất kì kẻ nào phá vỡ bước đi của chúng ta, kiên quyết không được để bất kì thế lực nào dao động, thay đổi bức tường bảo vệ chế độ của chúng ta’.
Như vậy, có thể nói ‘đại cục’ mà ông Tập nhắc nhở giới lãnh đạo Việt Nam hướng tới và coi trọng trong quan hệ Việt-Trung cũng như đường lối đối nội, đối ngoại của Việt Nam là phải kiên định ‘chủ nghĩa xã hội’ và ‘bảo vệ chế độ’.
Ông cũng cho rằng láng giềng với nhau ‘khó tránh khỏi va chạm, nhưng hai bên cần phải xuất phát từ đại cục quan hệ song phương’ và tránh làm ‘quan hệ song phương giữa hai nước đi lệch khỏi quỹ đạo’.
Những điểm ông nêu không quá xa lạ với giới lãnh đạo, quan chức Việt Nam.
Vì kiên định ‘chủ nghĩa xã hội’, vì quá coi trọng chuyện ‘bảo vệ chế độ’, trong những năm cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990, giới lãnh đạo Việt Nam đã tìm mọi cách để thiết lập bang giao và củng cố quan hệ với Trung Quốc.
Không lâu trước chuyến thăm của ông Tập, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh đã nói ‘mất Đảng, mất chế độ thì biển đảo cũng mất’.
Image copyrightReuters KhamImage captionThủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng được ông Tập Cận Bình ngở lời mời thăm Trung Quốc 'vào thời điểm thích hợp' trong chuyến thăm tuần này.
Cách đây gần một tháng, khi tiếp xúc với cử tri Hà Nội, ông Nguyễn Phú Trọng được báo chí Việt Nam nói trích dẫn nói, ‘Đảng và Nhà nước luôn khẳng định tiếp tục đổi mới toàn diện, mạnh mẽ, đồng bộ. Nhưng đổi mới không nên chệch hướng, phải đúng quỹ đạo’.
Có không ít bài viết giải thích ‘hướng’ và ‘quỹ đạo’ mà ông Trọng nhắc tới là gì.
Nhưng có thể vì vẫn chưa yên tâm, sợ các ‘đồng chí’ Việt Nam của ông bị ‘các thế lực dao động’ và ‘lệch khỏi quỹ đạo’ – đặc biệt trước những nồng ấm trong quan hệ Việt-Mỹ gần đây – ông Tập Cận Bình đã muốn nhân dịp này giúp giới lãnh đạo, quan chức Việt Nam hiểu rõ hơn đâu là ‘đại cục’ trong quan hệ Việt-Trung và ‘đại cục’ của mỗi nước và nhắc họ đừng để các ‘tiểu cục’ – như những ‘va chạm’ nhỏ giữa hai nước láng giềng – chi phối, lấn át những ‘đại cục’ đó.
Và nếu dựa trên lập trường của giới lãnh đạo Việt Nam được diễn tả trong Tuyên bố Việt-Trung, có thể nói ông Tập đã thành công trong việc thuyết phục họ hướng về những ‘đại cục’ ấy.
Việt-Trung: 'Lợi ích đảng lớn hơn quốc gia
Image copyrightOtherImage captionChủ tịch Tập Cận Bình tiếp ông Nguyễn Sinh Hùng hôm 23/12/2015.
Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Sinh Hùng nói về nhu cầu "kiểm soát tốt tình hình" và "nhìn nhận lợi ích chung" trong chuyến thăm Trung Quốc từ 23 tới 27 tháng 12.
Chuyến đi diễn ra chỉ vài tuần trước Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam được lên lịch tổ chức vào cuối tháng 1/2016.
Trang web Quốc hội Việt Nam đưa tin ông Hùng đã hội kiến với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Chủ tịch Chính hiệp Trung Quốc Du Chính Thanh và hội đàm với Chủ tịch Nhân đại Trung Quốc Trương Đức Giang.
Ông Hùng được dẫn lời nói hai bên đã trao đổi nhiều vấn đề quan trọng nhằm duy trì, củng cố mối quan hệ hữu nghị truyền thống hợp tác đối tác chiến lược .
“Hai bên cũng thừa nhận, hiện nay còn tồn tại những bất đồng không thể giải quyết được trong một sớm một chiều.
“Điều quan trọng là hai bên cần kiểm soát, quản lý tốt tình hình; cần nhìn nhận lợi ích chung của hai bên to lớn hơn nhiều so với bất đồng vì lợi ích chung của nhân dân hai nước và mong muốn cơ bản của hai Đảng, hai Nhà nước và nhân dân hai nước.
“Đặc biệt, nếu lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai Nhà nước có quyết tâm chính trị, tiếp tục nỗ lực quan tâm thúc đẩy tình hữu nghị truyền thống hướng tới giải quyết các bất đồng giữa hai nước thì có thể làm tốt,” ông Hùng được trang cổng thông tin Quốc hội dẫn lời.
Về "những vấn đề trên biển", ông Hùng được dẫn lời nhấn mạnh đến thỏa thuận giữa tổng bí thư đảng của hai nước về việc tăng cường "niềm tin chính trị" cũng như kiên trì đối thoại, hiệp thương, tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài mà hai bên "có thể chấp nhận được".
"Vấn đề trên biển là vấn đề hệ trọng trong quan hệ hai nước, liên quan đến quyền, lợi ích và tình cảm của nhân dân hai nước. Đây cũng là vấn đề được cử tri và đại biểu Quốc hội Việt Nam quan tâm.
"Vì vậy, xử lý tốt vấn đề trên biển là tăng cường được niềm tin chính trị và tạo thuận lợi để đẩy mạnh hơn nữa hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước," ông Hùng được trang tin Quốc hội Việt Nam dẫn lời.
Image copyrightOtherImage captionChủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng tặng quà lưu niệm khi thăm tỉnh Hồ Nam, quê của ông Mao Trạch Đông.
Một số nhà quan sát cho rằng Trung Quốc đã và đang gây nhiều ảnh hưởng tới quá trình bầu chọn lãnh đạo cấp cao tại Việt Nam, đặc biệt là các giai đoạn có tác động then chốt vào trước các kỳ đại hội Đảng.
Phó Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân, người được xem là ứng viên sáng giá thay ông Hùng cho ghế này sau Đại hội tới, không có mặt trong chuyến thăm này.
Tuy nhiên nhiều ủy viên của Ủy ban Thường vụ Quốc hội như Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại, Văn phòng Quốc hội, Ủy ban Tài chính Ngân sách, Ủy ban Tư pháp và Ủy ban Các vấn đề xã hội đều tham gia phái đoàn do ông Hùng dẫn đầu.
“Tham gia đoàn còn có Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh; Thứ trưởng Công an Tô Lâm; Thứ trưởng Quốc phòng Lê Chiêm; Thứ trưởng Ngoại giao Hà Kim Ngọc và Thứ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh,” TTXVN đưa tin.
Trang web Quốc hội Việt Nam đưa tin phái đoàn Việt Nam thăm Quảng Đông, thành phố có GDP bình quân đầu người đạt trên 10.000 USD, nơi đang hướng tới thực hiện mục tiêu “xã hội khá giả” vào năm 2018.
Đoàn Việt Nam cũng thăm tỉnh Hồ Nam, quê của Chủ tịch Mao Trạch Đông.
Ông Hùng được dẫn lời đề nghị tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc và tỉnh Nghệ An phối hợp chặt chẽ, triển khai hiệu quả Thoả thuận thiết lập quan hệ hợp tác hữu nghị đã ký kết, tăng cường giao lưu, hợp tác thực chất, hiệu quả trong các lĩnh vực nông nghiệp, công nghiệp, và xây dựng sự hợp tác này trở thành điều mà ông Hùng gọi là “điểm sáng, trở thành hình mẫu” cho các tỉnh thành khác tại Việt Nam "noi theo".
Ông Nguyễn Sinh Hùng sinh năm 1946 ở xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An.
Năm 2006 ông được Quốc hội Việt Nam bầu chọn làm Phó Thủ tướng Thường trực, theo đề xuất của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ông cũng từng làm Trưởng ban Chỉ đạo tái cơ cấu Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) sau khi Vinashin bị dính vào bê bối nợ 5 tỷ USD không có khả năng thanh toán.
Năm 2011 ông được Quốc hội bầu giữ chức Chủ tịch khoá XIII (2011-2016) và theo dự kiến sẽ nghỉ hưu sau kỳ Đại hội Đảng 12 và Quốc hội khóa mới bầu lại.
HÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG
Đặng Huy Văn: Trước sự xâm lăng trắng trợn của giặc Tàu trên các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông của Việt Nam nhất là từ ngày TQ hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trên hải phận nước ta, nhiều nhân sĩ trí thức yêu nước cho rằng đảng CS Việt Nam cần phải từ bỏ sự độc tôn lãnh đạo đất nước của mình để nước ta có thể bắt tay với các nước có lực lượng hải quân hùng mạnh trên thế giới nhằm đánh đuổi giặc cộng sản Trung Quốc xâm lược. Quan điểm này đã bị ông TBT Nguyễn Phú Trọng kịch liệt lên án vì cho rằng làm như thế có thể giữ được nước nhưng sẽ mất đảng! Ông kiên quyết giữ "Điều 4" của Hiến Pháp VN 1992 sửa đổi để kiên quyết giữ đảng cho dù đất nước có bị Trung Quốc xâm lăng và đồng hóa.
Thấy một bài thơ đăng trên Hồn Dân Việt Facebook rất ăn ý với tâm tư này của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, tôi xin phép được đăng lại bài thơ đó ở đây để mọi người cùng đọc.
THÀ MẤT NƯỚC CHỨ QUYẾT KHÔNG MẤT ĐẢNG! Thà mất nước chứ quyết không mất đảng!
Tổng bí thư đã quán triệt rõ ràng Nước của dân đảng làm sao giữ nổi Thôi thà làm đầy tớ bọn xâm lăng Để được chúng cho ngồi trên ghế đỏ Thêm vài năm nhằm vét bạc vơ vàng Khi dân đuổi sẽ chuyển sang Tàu ở Đảng cần chi sông núi cõi trời Nam!
Thà mất nước còn hơn mất đảng!
Hoàng Thanh Trúc
“…Chúng ta luôn phải nhớ nằm lòng kim chỉ nam “Độc lập dân tộc gắn liền với CNXH” mà Đảng ta và Bác Hồ đã chỉ ra. Bảo vệ vững chắc chế độ XHCN mới giữ được độc lập chủ quyền”“Việt Nam không còn bất cứ băn khoăn gì khi hợp tác với Trung Quốc trên mọi lĩnh vực, giải quyết với Trung Quốc mọi bất đồng”
Trích trả lời PV báo Quân Đội Nhân Dân của Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh (*).
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) – Đúng là “hạ tướng”, nói mà không biết “ngượng mồm”. Cũng có cơ hội đi Đông đi Tây hội họp Asean mấy lần mà cái não trạng “bã đậu vẫn hoàn bã đậu” – 80% quốc gia thành viên Asean không có “gắn” cái CNXH vậy chắc họ đang không có độc lập chủ quyền? Mà Việt Nam thì gắn chặt cái CNXH nhưng lại lạc hậu và nghèo nàn hơn người ta mà lại còn bị Tàu Cộng cướp đất biên giới, mất chủ quyền biển đảo nữa chứ!
Và tổ phụ CNXH Sô Viết cùng toàn bộ các nước Đông Âu đã không còn gắn chặt, gỡ ra vứt bỏ CNXH lâu rồi bây giờ chắc họ không có Độc Lập chủ quyền? Cụ thể hơn, sao 4000 năm dựng nước Tiền nhân, ông cha ta, đâu có lấy cái cái kim chỉ nam cộng sản – CNXH ấy để nằm trong “Lò…” đâu mà vẫn giữ được độc lập vẹn toàn cương thổ quốc gia, để cho ông Hồ và cộng sản VN du nhập “đứa con” ngoại lai vô thừa nhận “CNXH” này về “thờ tự” lúc nào cũng châm bẩm để nằm trong “Lò…” nhưng sao dẫn đến hao hụt mất chủ quyền “biên cương đất trời biển đảo” của cha ông!?Rồi 1975, cộng sản miền Bắc đánh chiếm miền Nam, lãnh thổ phía Nam VN đâu cần XHCN nhưng không mất 1cm2 đất nào, ngược lại lãnh thổ Bắc vĩ tuyến 17 tô son quét phấn cái CNXH thì “hao hụt” đất trời biển đảo” quê nhà về tay đồng chí bạn vàng CNXH Tàu Cộng? Sao cứ nói lấy được, mà không nghĩ đến liêm sỉ, nhân cách?
Đã vậy thì chắc nhờ cái “kim chỉ nam” nằm trong “Lò..” ấy mà 1958 “Bác và đảng” sáng suốt chỉ đạo cho chóp bu “Đồng” mắt nhắm, mắt mở ký vào cái công hàm công nhận lãnh hải thuộc Tàu Cộng, trong đó bao gồm cả Biển đảo đất trời của chính mình? Ngày nay vẫn còn trơ mặt “cãi cối cãi chày” tranh chấp chủ quyền không xong với bá quyền Tàu Cộng.
Với câu nói của ông “hạ tướng”: “Bảo vệ vững chắc chế độ XHCN mới giữ được độc lập chủ quyền”Thì té ra ông “hạ tướng” này đến hôm nay mới thành thật gián tiếp xác nhận cùng đồng bào nhân dân mình là vì nhà nước “đảng ta” chưa bảo vệ vững chắc CNXH nên nước nhà hoàn toàn “chưa có độc lập và chủ quyền” thật sự, khi “Huyện Đảo” Hoàng Sa một phần lãnh thổ của Việt Nam đang bị Trung Quốc chiếm đóng và đang xây dựng qui mô cơ sở hạ tầng trên đó.
Nhưng thật lạ! Sự việc vi phạm chủ quyền nghiêm trọng là vậy mà Chủ tịch huyện đảo Hoàng Sa là ông Đặng Công Ngữ “đắc cử” được bổ nhiệm ngày 25/4/2009 với nhiệm kỳ 5 năm (2009-2014). Cứ ngồi nhắm trà hút thuốc ở cơ quan thường trú của UBND huyện Hoàng Sa tại số 132 Yên Bái, phường Phước Ninh, quận Hải Châu, Đà Nẵng (Điện thoại: 05113.827853). Sao không chịu nhờ ông “hạ tướng” Vịnh xin tàu Hải Quân hộ tống ra huyện Hoàng Sa mình kiểm tra sự thể xem nó ra sao? Bà con có ai rảnh điện thoại hỏi ông chủ tịch Huyện Hoàng Sa này bộ tiền bạc nhân dân là lá mít lá đa hay sao? Hàng tháng ngửa tay nhận nhưng ngồi chơi sơi nước?
Nghe ông “hạ tướng” hùng biện mà hai cái lỗ tai cũng lùng bùng: “Chúng ta đang sống trong môi trường toàn cầu hoá, hội nhập mạnh mẽ…”. Nhưng “hai nước (VN và TQ) phải tin con đường Việt Nam và con đường Trung Quốc đang đi là một CNXH đích thực, một CNXH độc lập, vững vàng, không thể bị chuyển hóa bởi những yếu tố bên ngoài”(??)
Trời ạ! gần 200 quốc gia tư bản đa nguyên đang hội nhập toàn cầu hoá mạnh mẽ, ông cũng xác nhận như vậy! Chỉ riêng hai nước cộng sản VN-TQ lẻ loi còn sót lại là đang đi trên con đường “CNXH đích thực”. Nhưng gần hết một thế kỷ rồi không có một chóp bu cộng sản nào của VN hay TQ chỉ ra điểm đến cuối cùng của CNXH nó ở đâu, chỗ nào và còn phải đi bao lâu nữa? Tướng Vịnh có biết chính xác “đích thực” nó ở chỗ nào? Lên mạng chỉ giùm cho bà con đồng bào “nghía” một chút để lấy thêm khí thế mà đi cho nhanh?
Còn với đồng chí 4 tốt 16 vàng, thêm một lần nữa, tướng Vịnh khẳng định: “Việt Nam không còn bất cứ băn khoăn gì khi hợp tác với Trung Quốc trên mọi lĩnh vực, giải quyết với Trung Quốc mọi bất đồng”.
Bà con đồng bào nhân dân mình thấy sao ? Qua cái cách phát biểu “vô tư” của ông “hạ tướng” Vịnh này!
Trên địa chỉ trang WEB của công ty khai thác tài nguyên trầm tích biển Hải Dương, Trung Quốc vẫn còn thông báo kêu gọi thầu nước ngoài tham gia khai thác dầu mỏ trên các “lô” mặt biển nằm sâu trong sân nhà lãnh hải Việt Nam. Còn đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa Trung Quốc cướp của Việt Nam sau khi xây dựng hạ tầng đang khẩn trương kéo đến 8 đường cáp quang nối mạng với đất liền, bộ ngoại giao VN đang phản đối nhưng ông “hạ tướng” Vịnh thì khẳng định: “Không còn bất cứ băn khoăn gì” nữa hết…
Xin đoan chắc cùng ông “hạ tướng” – cái này thì chắc chắn là cá nhân ông nói cho sướng cái mồm ông, chứ bảo đảm hỏi lại 87 triệu nhân dân, nếu lớn nhỏ ai cũng biết nói thì người ta sẽ cùng trả lời mà cũng không có gì băn khoăn: Đừng nghe những gì cộng sản nói!
Nhà báo Bùi Tín trong bài gần đây của ông, “Những ngày chủ nhật có làm nên lịch sử?” (9.6.2011) phổ biến trên nhiều trang web đã mô tả khái quát tình thế hiện nay của chính quyền VN rằng: “Thế yếu của chính quyền là bị tố cáo ‘ươn hèn với giặc, tàn bạo với dân’, bán rẻ chủ quyền, lãnh thổ, lãnh hải quốc gia, đi đêm với kẻ thù bành trướng… với nhiều dẫn chứng khó chối cãi.”
Cuộc trấn áp của chính quyền đối với lần biểu tình hôm Chủ nhật 10.7.2011 vừa qua tại Hà Nội với việc bắt bớ bừa bãi các thanh niên sinh viên nam nữ yêu nước. Khóa họp II của Hội nghi Trung ương Đảng CSVN suốt một tuần lễ cũng kết thúc đúng hôm Chủ nhật đó, nhằm bố trí nhân sự lãnh đạo chính quyền nhưng hoàn toàn không bàn tới vấn đề Biển Đông. Thái độ của chính quyền đối với kiến nghị gởi đi ngày 4.7.2011 của một số nhân sĩ trí thức VN hàng đầu yêu cầu Bộ Ngoại giao cung cấp thông tin liên quan tới quan hệ với TQ, đặc biệt quan điểm của chính quyền hiện nay đối với bức thư ngoại giao của Ông Phạm Văn Đồng năm 1958.
Tính chính thống và chính đáng
Thông thường, chính quyền sở hữu tính chính thống do bởi sự chấp nhận của dân chúng, hoặc được chuyển giao hợp pháp, và rồi xây dựng cùng bảo lưu tính chính đáng bằng tinh thần thượng tôn pháp luật cùng các chính sách đối nội và đối ngoại hữu hiệu. Cả hai tính đó có thể bị chính quyền tự đánh mất hoặc bị mất do một cuộc cách mạng.
Trong quá trình lịch sử của dân tộc Việt, chính quyền được lịch sử thừa nhận là chính thống khi nó phát nguồn từ công cuộc chống ngoại xâm mà đối tượng truyền kiếp là Trung Hoa. Thời Bắc thuộc, các bậc lưu danh đế vương khởi nghiệp từ những dấy binh nhằm giải phóng dân tộc như Trưng Nữ Vương, Triệu Nữ Vương, Lý Nam Đế, Bố Cái Đại Vương, Mai Hắc Đế, và kể cả Việt Vương Triệu Quang Phục, v.v. Kể từ thời độc lập, chúng ta có Ngô Vương Quyền với trận chiến Bạch Đằng giang, và sau đó, các nhà Tiền Lê với Lê Đại Hành, Hậu Lê với Lê Thái Tổ hoặc Tây Sơn với Quang Trung Đại đế, hoặc củng cố tính chính thống của nó bằng chiến thắng ngoại xâm như nhà Lý, nhà Trần. Thậm chí nhà Nguyễn Gia Long ban đầu cũng dự tính lấy quốc hiệu là Nam Việt; về sau bị nhà Thanh buộc phải đổi sang quốc hiệu Việt Nam vì e ngại nó nhắc nhở tới [hay có tham vọng phục hưng] thời Triệu Đà từng hùng cứ từ miền đông của Hoa Nam xuống tới Giao Châu, đóng đô ở Phiên Ngung, nay gần Quảng Châu. Cho tới nay, nhà Mạc cũng vẫn chưa được xem là chính thống có lẽ vì thái độ của Mạc Đăng Dung tự trói mình cùng 40 triều thần ra hàng, phục xuống đất lạy chịu tội ngay ở cửa Nam Quan, đem đất 5 động cùng đất Khâm Châu và vàng bạc dâng cho nhà Minh.
Như thế đủ biết dân tộc VN xem cực kỳ tối thượng thái độ của chính quyền VN trong việc bảo vệ độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ. Nhà nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam từng kế thừa tính chính thống và chính đáng cả hai mặt. Mặt chính nghĩa là chống ngoại xâm của Thực dân Pháp và sau đó chống cái được ĐCSVN tuyên truyền là cuộc xâm lăng của Đế quốc Mỹ; nếu cái chống thứ hai này bị tranh luận, thì ít ra nhà cầm quyền hiện nay cũng tự nhận họ có góp công vào việc thống nhất đất nước. Mặt pháp lý là kế thừa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam qua cuộc hợp nhất đất nước năm 1976, (CHMNVN cũng mang tính chính thống về pháp lý vì nhận sự đầu hàng và dù gì cũng là bàn giao của Việt Nam Công hòa, qua Tổng thống hợp hiến Dương Văn Minh). Thêm nữa, việc thành lập nước CHXHCNVN do Quốc hội quyết định ngày 2.7.1976 nhằm mưu cầu phúc lợi chính đáng cùa nhân dân VN, được đúc kết làm thành ba tiêu đề đi kèm với quốc hiệu: “(dân tộc) Độc lập – (dân quyền) Tự do – (dân sinh) Hạnh phúc”.
Một chính quyền bất xứng
Ngày nay, thực trạng bang giao đầy khiếp nhược của CHXHCNVN đối với TQ, mức độ thối nát khủng khiếp từ trên xuống dưới và vô phương cứu chữa của chế độ, cũng như các chính sách của chính quyền VN đối với dân chúng công nông, đặc biệt cung cách hành xử đối với các phần tử yêu nước cho thấy chính quyền Việt Nam hiện thời đang đánh mất cả tính chính thống lẫn tính chính đáng của nó. Tình trạng này nếu kéo dài thêm một ngày thì càng cho thấy guồng máy cai trị hiện nay tại VN thêm một ngày bất xứng với danh nghĩa “chính quyền”, cho dẫu tập đoàn đầu sỏ cai trị đó có vận dụng hết mọi biện phảp trí trá, hiểm độc, kể cả ti tiện, để duy trì sự tồn tại đang bên bờ vực của nó. Nhiều người cho rằng sở dĩ chính quyền này tồn tại là nhờ nỗ lực bám víu quyền lực bằng mọi giá của một nhúm đầu sỏ cùng với khá đông đảng viên trong đảng cai trị vì họ nghĩ rằng “thà mất nước không thà mất đảng”. Có lẽ nay đã tới lúc nên bình tâm xét lại ý nghĩa hay câu nói được thốt ra một cách tùy tiện và đầy quán tính “thà mất nước không thà mất đảng”, để các đảng viên CS cùng những kẻ ăn theo nó chuẩn bị đối mặt với một thực tế nhiều khả thi.
Thân phận đảng viên mất nước
Thật khó có thể không đồng ý với ý kiến cho rằng kéo dài thực trạng chính trị, văn hoá và xã hội thì mất nước là chuyện trước mắt. Trong trường hợp VN rơi vào bàn tay của TQ, trở nên một khu tự trị hay một tỉnh biệt lập của nó thì điều gì xảy ra. Kịch bản có nhiều phần chắc sẽ diễn tiến là:
1/ Danh xưng Đảng CSVN biến mất, và Đảng trở thành một bộ phận của Đảng CSTQ.
2/ Các đảng viên người Việt trong ĐCS lúc đó sẽ chỉ giữ hư vị, những chức vụ chủ chốt trong Đảng và trong hậu trường các cấp chính quyền tại Việt Nam sẽ do đảng viên ĐCSTQ điều sang hay đang nằm vùng trồi ra nắm giữ cộng với những tên Việt gian hiểm ác.
3/ Để thu phục nhân tâm người Việt, ĐCSTQ thế nào cũng tìm cách phát động một cuộc đấu tranh chống “tham nhũng và cường hào (?)” nhằm thanh trừng công khai và tàn mạt để loại trừ và thu hồi tài sản các đảng viên có gốc Đảng CSVN, từ trung ương tới địa phương. Kèm với cuộc thanh trừng này, có thể tiến tới việc xét lại và hủy bỏ từng phần hoặc toàn phần các trợ cấp hưu bổng với hàng chục triệu người thuộc diện cựu viên chức chính quyền, đảng và đoàn, đang thụ lãnh và là gánh nặng cho ngân sách.
4/ Cuộc thanh trừng này không khỏi lây lan sang các đảng viên “hiền lương” khác vì lúc đó, quần chúng nhân dân nông thôn và thành thị, có thêm nhiều phần tử bất hảo, sẽ thừa thời cơ – với sự thả lỏng hay mặc nhiên khuyến khích của giới chức TQ – xâm phạm luôn cả tài sản cùng tính mạng của các viên chức hay đảng viên nguyên gốc ĐCSVN, dù đối tượng ấy trước đây không là thành phần năng động hay đắc tội cụ thể.
5/ Đây cũng là cơ hội cho Đảng CSTQ phá vỡ một cách tận gốc và có hệ thống các cơ cấu văn hóa, tôn giáo, thân tộc cùng những nền tảng khác của dân tộc và xã hội VN, nhằm vô hiệu hóa khả năng chống đối, hóa giải tiềm năng chống đối và đẩy nhanh công cuộc đồng hóa sắc tộc Kinh (Việt).
6/ Tới lúc đó, ngay cả các đảng viên tham ô của đảng CSVN hiện nay cũng không có cơ hội tung cách bay đi hay có chỗ hạ cánh an toàn, kể cả tại Côn Minh hay Quảng Châu mà theo lời đồn đoán, hiện nay đã xây dựng sẵn các biệt thự trong những khu biệt cư dành cho những người Việt muốn tẩu tán tài sản và ẩn cư tại TQ. Ấy là chưa kể các phần tử công an, cảnh sát chìm nổi ở hạ tầng cơ sở lâm cảnh trơ vơ, không biết “đi đâu về đâu”, cam chịu trở thành bầy dê gánh tội và tế thần để Đảng CSTQ xoa dịu người Việt đang đau cơn mất nước và căm phẫn hình bóng ngoại nhân. 7/ v.v. Còn nhiều tình tiết khả thi nữa. Cũng có thể tưởng tượng thêm vài kịch bản khác nhưng kinh nghiệm lịch sử về các sách lược chiếm đóng, thanh trừng và bình định của Trung Hoa đặc biệt lốI hành xử của họ trong những chiến dịch đấu tố, khai trừ giữa người CSTQ với nhau trong thế kỷ 20, cho thấy có lẽ các kịch bản ấy không khác nhau bao nhiêu về mức độ tàn mạt.
Câu hỏi dành cho đảng viên
Như thế, ý nghĩ hay câu nói nông cạn “thà mất nước không thà mất đảng” hay “thà mất nước còn hơn mất đảng”, dẫu có đổi thành “thà mất nước mà còn mạng còn của” hay “thà mất nước còn hơn mất mạng mất của” cũng không thể nào hợp lý. Và nếu để cho chính quyền kéo dài thái độ hiện nay đối với TQ thì cơn mơ mộng cầu may đó không còn cơ hội biến thành hiện thực. Đảng viên CSVN nào đang vùi đầu vào giấc mơ mất nước mà còn đảng thì còn mình, hoặc “thà mất nước chứ không thà mất đảng” là còn tự để cho đám đầu sỏ lừa mị trước khi chúng đánh tháo và tự để cho mình bị đẩy mình vào thế kẹt giờ chót, trong tình cảnh mất của cải mất luôn cả sinh mệnh vì hầu như không có lối thoát. Thế thì làm sao đây?
Thời bắt đầu bằng tuyên cáo?
Câu trả lời xin dành cho các đảng viên đang sinh hoạt hay đã hưu trí của Đảng Cộng sản VN hiện nay. Đã tới lúc nhưng phản biện, đề nghị, khuyến cáo, giải trình, v.v. đầy khí tiết và sĩ khí chẳng những không còn hợp thời mà trở thành bung xung cho những động tác giả của nhà cầm quyền, để nó có đủ thì giờ vừa thực hiện cái mà phía TQ công khai bảo là “những điều đã đồng thuận”, vừa sách nhiễu các công dân yêu nước và gây chia rẽ giữa những người nhiệt tâm nhiệt huyết ở trong lẫn ngoài nước.
Rõ ràng Đảng và nhà nước hiện nay là một tập thể không đủ yếu tính và khả năng bảo vệ đất nước trong khi vẫn tiếp tục phản bội trắng trợn tầng lớp công nhân và nông dân cùng những kẻ đã đổ xương máu lập nên CHXHCNVN. Chính quyền Việt Nam đang mất hẳn tính chính thống và chính đáng; ngày càng lộ rõ tính chất phản quốc hại dân; và các trí thức, thanh niên sinh viên cùng đồng bào, đặc biệt các đảng viên và cựu đảng viên còn liêm sĩ của ĐCSVN cần phải chuyển sang một giai đọan đấu tranh mới bằng việc thẳng thắn tuyên cáo rằng đã đến lúc không còn có thể chấp nhận việc nó tiếp tục cai trị độc quyền với ảo tưởng và tác phong một thứ quốc chủ chỉ còn biết lấp liếm bán nước buôn dân để tồn tại./.
SÀI GÒN (NV) - Anh Hoàng Đức Bình, một nhà hoạt động xã hội tại Sài Gòn vừa bị công an bắt giữ trong 24 giờ để thẩm vấn và đánh đập, chỉ vì lưu trữ tờ rơi có trích dẫn lời thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng về việc thành lập nghiệp đoàn độc lập.
Anh Hoàng Bình và Đỗ Thị Minh Hạnh, sau khi anh Bình ra khỏi đồn công an sau 24 tiếng bị giam giữ. (Hình: VH/Người Việt)
Lúc 2 giờ chiều 25 tháng 12, hơn 30 nhân viên gồm công an chìm nổi cùng dân phòng kéo đến ngôi nhà số 36C Trần Tấn, quận Tân Phú, Sài Gòn, để tiến hành bắt giam đối với anh Hoàng Đức Bình, sinh năm 1982.
Sau đó, một số nhà hoạt động lên kêu cứu để giải vây cho anh Bình cũng đánh đập và bắt giam gồm cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Trần Bang, anh Trương Minh Đức và một số bạn trẻ.
Trả lời Người Việt sau khi ra khỏi đồn công an phường Tân Sơn Nhì, quận Tân Phú, Sài Gòn, sau 24 tiếng bị giam giữ trái phép, anh Bình cho biết: “Mới đầu họ dùng cảnh sát giao thông dừng xe tôi, và nói là xe này đang bị tình nghi gây tai nạn rồi bỏ trốn.” Sau đó, họ áp giải tôi về đồn và nói rõ việc bị bắt là vì tôi đang đang giữ khoảng 4,000 tờ rơi của Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (Lao Động Việt) - một tổ chức rất có uy tín và hoạt động nhiều năm trong lãnh vực bảo vệ quyền lợi người lao động tại Việt Nam. Nội dung tờ rơi kêu gọi thành lập nghiệp đoàn độc lập.
Mặt trước tờ rơi là ảnh chụp màn hình bài báo đăng trên Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn ngày 18 tháng 11, 2015 với tiêu đề “Thủ tướng: có thể lập công đoàn riêng tại doanh nghiệp.”
Nội dung bài báo dẫn lời ông Nguyễn Tấn Dũng khẳng định, người lao động Việt Nam sẽ được thành lập công đoàn độc lập, và không phải phụ thuộc với Tổng Liên Đoàn Lao Động của nhà nước. Đây là một trong những quy định quan trọng của Hiệp Định Kinh Tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà Việt Nam sắp là một thành viên.
“Khi vào đồn, tôi đã bị đánh đập rất nhiều. Đến 9 giờ tối, tôi bị ngất xỉu và họ đưa một người bác sĩ đến truyền nước cho tôi, nhưng tôi không chấp nhận. Tôi cực lực phản đối hành động bắt bớ vô lý và cách hành xử vô pháp luật này của chính những người đang nhân danh pháp luật,” anh Bình nói.
Mặt trước của tờ rơi mà phía An Ninh cho là “kích động” công nhân. (Hình: VH/Người Việt)
“Sau khi thẩm vấn và dùng đủ mọi cách để hù dọa tôi, nhằm bắt tôi thừa nhận phạm tôi. Nhưng tôi nói nếu các anh nói tôi phạm tội, vậy các anh hãy bắt thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước đi, vì đây là những lời ông ấy nói, tôi chỉ là người sao chép lại mà thôi,” anh Bình đã nói với phía An Ninh.
“Sau khi không tìm được chứng cứ gì để buộc tội tôi. Họ buộc phải trả tự do cho tôi sau khi đã thu giữ 4,000 tờ rơi và giao biên bản tạm giam tôi chỉ 12 tiếng, nhưng thực tế là họ giữ đến 24 tiếng. Tôi đã phản đối và không ký vào biên bản này.”
Trong thời gian gần đây, rất nhiều thành viên của tổ chức Lao Động Việt bị đàn áp sách nhiễu. Trước đó, sáng 22 tháng 11, hai thành viên của tổ chức này là Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức cũng cáo buộc bị an ninh mặc thường phục tấn công khi đang dự buổi hỗ trợ pháp lý cho công nhân công ty Yuppong, Đồng Nai.
Dân biểu Úc, Chris Hayes sau đó cũng gửi thư cho đại sứ Úc tại Việt Nam đề nghị lưu ý về vụ việc này.
“Những vụ việc bắt người hoạt động xã hội gần đây chỉ càng làm anh em mạnh mẽ và xích lại gần nhau hơn. Mong rằng các nhân viên An Ninh hãy nhận ra những việc mình đang làm là sai trái để đứng về phía người dân,” anh Bình nói. (VH)
Các nhà hoạt động dân chủ đón Giáng Sinh: Buồn vui lẫn lộn Saturday, December 26, 2015 4:59:04 PM
VIỆT NAM (NV) - Phải nói chưa bao giờ các Tù Nhân Lương Tâm (TNLT) được trả tự do trước dịp lễ Giáng Sinh nhiều như năm nay. Thế nhưng cũng có nhiều nhà hoạt động lại bị bắt trước lễ này. Chúng tôi đã cùng lắng nghe tâm trạng của các cựu Tù Nhân Lương Tâm đón Giáng Sinh cùng những chia sẻ của người thân các nhà hoạt động vừa bị bắt.
TNLT Trần Đình Cương ra về đúng dịp Noel với tấm băng rôn chào đón. (Hình: Bạch Hồng Quyền)
Niềm vui bên gia đình, bạn bè
Nhạc sĩ Việt Khang, người vừa được trả tự do vào ngày 14 tháng 12 năm 2015, bày tỏ cảm xúc: “Gia đình tôi theo đạo Công Giáo, nên Giáng Sinh là một dịp lễ quan trọng. Năm nay tôi rất vui khi được đón Giáng Sinh cùng gia đình.”
“Từ ngày ra tù đến giờ, tôi đã được rất nhiều anh em bạn bè đến thăm hỏi. Đặc biệt có các vị linh mục đã đến chia vui cùng tôi. Noel năm nay tôi sẽ đi lễ cầu nguyện cho các TNLT khác còn đang nằm trong lao tù Cộng Sản.”
“Đã 4 năm rồi, tôi mới có dịp được đi lễ vào dịp Giáng Sinh. Khi ở trong tù vào các dịp lễ này, tôi chỉ biết thầm cầu nguyện cho quê hương đất nước, chứ không được tham dự thánh lễ.”
Còn anh Trần Đình Cương, người vừa mới được ra tù vào đúng ngày 24 tháng 12 năm 2015. Anh bị bắt trong vụ án 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành vào năm 2011 và bị kết án 4 năm tù theo điều 79 bộ luật hình sự “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền.”
Anh cho biết: “Phải nói là tôi rất là vui vì được về nhà đúng dịp Noel, một ngày lễ rất quan trọng với một người Công Giáo như tôi. Còn niềm vui hơn nữa là được anh em, những người cùng chí hướng chào đón mình, mặc cho sự ngăn cản của phía An Ninh.”
Trả lời cầu hỏi của Người Việt về những dự tính sắp tới, anh quả quyết: “Tôi vẫn sẽ tiếp tục đấu tranh cho tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng và cho một Việt Nam được tốt đẹp hơn. Điều này tôi đã khẳng định với phía An Ninh khi được trả tự do tại nhà giam.”
“Mong muốn của tôi là không còn ai phải xa gia đình trong ngày đặc biệt này. Tôi mong muốn cho một xã hội tốt đẹp, mọi người đều có quyền tự do và hạnh phúc thật sự trên chính quê hương mình.”
Còn cựu TNLT Nguyễn Bắc Truyển tâm sự: “Bản thân tôi không phải là người Công Giáo, nhưng từ ngày được ra tù, được tiếp xúc với các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế, được làm tình nguyện viên cho Văn Phòng Công Lý Hòa Bình, tôi cảm nhận được dịp lễ Giang Sinh là một ngày lễ rất thiêng liêng.”
“Trong niềm vui giản dị này, tôi nhớ đến các TNLT còn đang phải đón Giáng Sinh trong nhà giam, đang chịu rét mướt với bốn bức tường. Cầu chúc cho mọi người chân cứng đá mềm, và một Giáng Sinh an lành.”
Nỗi buồn của gia đình người mới bị bắt
Bên cạnh những niềm vui của những TNLT đã được trả tự do, còn đó những nhà hoạt động vừa bị bắt trước dịp lễ Giáng Sinh 2015.
Luật Sự Nguyễn Văn Đài, người vừa bị khởi tố bắt tạm giam vào ngày 16 tháng 12 vừa qua. Chị Vũ Minh Khánh, vợ của Luật Sư Đài cho Người Việt biết: “Với một người theo đạo Tin Lành như vợ chồng tôi thì ngày lễ Giáng Sinh là ngày cực kì quan trọng. Thế mà họ lại bắt anh Đài vào đúng dịp lễ này.”
“Trời Hà Nội đang lạnh thấu xương, nghĩ mà thương cho anh Đài. Tôi khẳng định là chồng tôi không làm điều gì sai để phải chịu cảnh tù tội hết. Anh đấu tranh chống Trung Quốc xâm lược, chống tham nhũng độc tài, đấu tranh vì một tương lai Việt Nam tươi sáng. Thế mà chính quyền này không những không lắng nghe tiếng nói của anh và ngược lại họ còn bắt bớ, đàn áp.”
Chị Vũ Minh Khánh (áo đỏ) và các bạn bè trước trại giam B14, sau khi đã gửi được đồ tiếp tế cho anh Đài vào ngày Noel. (Hình: Facebook Vũ Minh Khánh)
Trả lời câu hỏi của Người Việt, từ ngày anh Đài bị bắt cho đến hôm nay chị đã được gặp luật sư chưa? Chị Khánh cho biết: “Sau nhiều ngày lên dòi quyền thăm nuôi nhưng bị từ chối. Mãi đến hôm qua (tức ngày 24 tháng 12) tôi mới được cấp số thăm nuôi. Nhưng chỉ được gửi đồ ăn, quần áo chăn mền chứ không được gặp mặt.”
“Qua đây tôi cũng gửi lời cảm ơn đến các anh chị em trong cũng như ngoài nước đã đồng hành cùng tôi trong giai đoạn khó khăn này. Sự kiên cường, đầy công lý, không quản ngại khó khăn, nguy hiểm của các an hem đã thực sự làm tôi xúc động. Có nhiều anh em vừa mới ra tù nhưng vẫn một lòng đấu tranh.”
Trong vụ việc này, cơ quan an ninh cũng bắt giữ chị Lê Thu Hà, một nhà đấu tranh dân chủ ở Hà Nội. Cho đến thời điểm này, chúng tôi vẫn chưa có thông tin chính thức nào từ phía gia đình chị Hà. Tuy nhiên, một số anh em đấu tranh cũng đã đến trại giam B14 - Bộ Công An để gửi đồ tiếp tế cho Hà.
Còn ông Nguyễn Văn Lợi, cha của TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn, người vẫn đang thụ án 8 năm tù giam trong vụ án 14 thanh niên Công Giáo, cho chúng tôi biết: “Hôm qua tôi đã đi đón TNLT Trần Đình Cương trở về. Anh Cương là người tù chung vụ với con tôi là Minh Mẫn.”
“Thật lòng mà nói mỗi lần đón các TNLT trở về, tôi lại đau xót hơn khi con mình vẫn còn nằm trong lao tù Cộng Sản. Trong những tháng ngày giá rét của mùa Giáng Sinh này, cảm giác còn đau xót hơn.”
“Thế nhưng tôi luôn tự hào khi có người con kiên cường và dũng cảm như vậy. Mặc dầu là con gái, nhưng tính khí minh mẫn rất bất khuất, nó không chịu khuất phục trước bạo quyền và những bất công của xã hội. Tôi mong nhiều người quan tâm đến trường hợp của Mẫn và cầu nguyện cho cháu.” Ông Lợi bày tỏ.
Ngoài ta còn có nhiều trường hợp bị bắt trước dịp Giáng Sinh này như cựu TNLT Lê Thanh Tùng (bút danh Lê Ái Quốc) cũng vừa bị cơ quan an ninh tỉnh Thái Bình khám xét nhà vào đúng ngày Giáng Sinh 24 tháng 12 năm 2015. Hay như trường hợp của Nguyễn Việt Dũng, cũng vừa bị tòa an Hà Nội tuyên án 15 tháng tù giam.