Ban tổ chức Triển lãm Mỹ thuật Việt Nam 2015 vừa công bố giải thưởng dành cho các tác phẩm xuất sắc nhất. Theo đó, tác phẩm Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng tại Quảng Nam của tác giả Đinh Gia Thắng đoạt huy chương vàng.
Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng được xây dựng trên diện tích 15ha tại đỉnh núi Cấm (phường An Phú, TP Tam Kỳ, Quảng Nam) với tổng kinh phí 411 tỷ đồng. Công trình được xây dựng bằng 20.000 tấn đá hoa cương vận chuyển từ Bình Định.
Khối tượng chính làm từ đá hoa cương có chiều cao 18,5 m, hình cánh cung dài 101 m, mang hình ảnh người mẹ dang tay đón các con vào lòng.
![]() |
| Quần thể khu Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng trị giá 411 tỷ tại Quảng Nam. |
Tượng đài lấy nguyên mẫu từ mẹ Nguyễn Thị Thứ (xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, Quảng Nam). Mẹ Thứ có 9 con trai, một con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc đấu tranh chống Pháp và Mỹ. Công trình văn hóa cấp quốc gia này được chọn từ phác thảo của nhà điêu khắc Đinh Gia Thắng và kiến trúc sư Nguyễn Luận.
Ban tổ chức cũng trao 4 huy chương bạc cho các tác phẩm: Phiên chợ chiều (tượng tròn, bằng đồng mạ) của Phạm Thái Bình; Chiều biên giới (sơn dầu) của Trần Huy Oánh; Lên đồng (sơn mài) của Trần Quốc Giang; Rùa biển (tượng tròn, hàn sắt) của Vũ Quang Sáng. Ngoài ra, 12 huy chương đồng và 20 giải khuyến khích cũng được trao cho các tác phẩm xuất sắc.
Triển lãm Mỹ thuật Việt Nam 2015 diễn ra từ ngày 9 đến 23/12 tại Trung tâm Triển lãm VH - NT Việt Nam, số 2 Hoa Lư, Hà Nội. Lễ khai mạc có sự tham dự của đoàn đại biểu mỹ thuật nước CHDCND Lào và đoàn đại biểu mỹ thuật Vương quốc Campuchia.
Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng 400 tỷ nhìn từ trên cao
Cao 18 m, dài 120 m, tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam được đánh giá có quy mô lớn nhất Đông Nam Á.
![]() |
| Sau 7 năm xây dựng, tháng 3/2015 tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng được hoàn thành. Toàn bộ công trình nằm trên diện tích 15 ha, thuộc khu vực núi Cấm, xã Tam Phú (Tam Kỳ). Phía trước tượng là quảng trường tiền môn với 30 ngọn đèn đá, tượng trưng cho 30 năm mẹ chờ đợi ngày giải phóng. |
| Công trình văn hóa cấp quốc gia này được chọn từ phác thảo của họa sĩ Đinh Gia Thắng và kiến trúc sư Nguyễn Luận. |
| Tượng đài lấy nguyên mẫu từ mẹ Nguyễn Thị Thứ (xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, Quảng Nam). Mẹ Thứ có 9 con trai, một con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc đấu tranh chống Pháp và Mỹ. |
| Vào những ngày nghỉ lễ hoặc cuối tuần, du khách đến thăm và thắp hương tại đây khá đông. |
![]() |
| Tượng đài được xây dựng bởi 200.000 tấn đá hoa cương vận chuyển từ Bình Định. |
| Tượng đài được làm rỗng, bên trong khối tượng là nhà tưởng niệm Mẹ Việt Nam anh hùng có diện tích 400 m2. Dự kiến nơi đây sẽ có bia ghi danh gần 50.000 bà Mẹ Việt Nam anh hùng của cả nước. |
![]() |
| Quần thể kiến trúc tượng đài còn gồm 8 trụ huyền thoại ở hai bên cổng vào, mỗi trụ cao 11,2 m, đường kính hơn 1,2 m làm bằng đá hoa cương. |
| Trên 8 trụ khắc họa hình ảnh bà mẹ Bắc Bộ, Trung Bộ, Tây Nguyên với nhiều bậc cảm xúc và khuôn mặt khác nhau. Trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp và Mỹ, tỉnh Quảng Nam là địa phương có nhiều bà mẹ của các anh hùng nhất với 11.234 người. |
| Nơi đây còn thiếu nhiều cây xanh. Để tránh nắng mưa, khách tham quan phải di chuyển một quãng đường xa để đến các dãy nhà dừng chân. |
![]() Chia sẻ |
| Trong khuôn viên còn có đài tưởng niệm ghi công các anh hùng liệt sĩ của tỉnh Quảng Nam. |
Quảng Nam – mảnh đất nghèo nằm trên khu vực miền Trung đầy gió bão nay trở thành địa danh được nhắc đến nhiều nhất trên các phương tiện truyền thông báo chí.
Bằng cách nào đó, nơi đây trở thành nơi hội tụ đầy đủ những mặt trái của thể chế. Từ câu chuyện 1.250 con gà hỗ trợ người nghèo ở xã Quế An, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam “lạc” vào nhà cán bộ UBND xã Quế An đến 16 con nhím giống cấp cho người nghèo (trị giá hơn 130 triệu) “chạy lạc” vào nhà quan xã Quế Long, huyện Quế Sơn và câu chuyện tượng đài bà mẹ VNAH (411 tỉ), nhà khách tỉnh (165 tỉ) đến bảo tàng tỉnh (hơn 67 tỉ) nhằm chào mừng ngày “giải phóng tỉnh”.
Mới đây nhất, câu chuyện nhiều trường THPT trên địa bàn Quảng Nam vừa xây xong, mới đưa vào học một học kỳ đã bị mưa thấm dột. Đặc biệt nhất có là ngôi trường chuyên của tỉnh – Nguyễn Bỉnh Khiêm (Tam Kỳ – Quảng Nam) trị giá 120 tỉ đồng nhưng sau đó cũng thi nhau thấm dột và meo mốc phòng học, nhiều cửa phòng thì cong queo, không đóng lại được.
Đặc biệt, đến nay Quảng Nam cơ bản là một tỉnh nghèo, bởi đến cuối năm 2014 toàn tỉnh còn 47.943 hộ nghèo (chiếm tỉ lệ 12,10%) hộ cận nghèo còn 9,5%, vì thế nên vào cuối tháng 3/2015, Trung Ương đã xuất cấp (không thu tiền) 1.500 tấn gạo từ nguồn dự trữ quốc gia nhằm hỗ trợ cứu đói cho nhân dân tỉnh Quảng Nam trong thời gian giáp hạt năm 2015.
Quảng Nam cũng được nhắc đến về tình trạng con ông cháu cha (COCC) khi gần đây, theo báo Đất Việt phản ánh cho biết, ông Lê Phước Hoài Bảo, người mới được 30 tuổi đã được Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam ký quyết định bổ nhiệm làm Phó giám đốc Sở Kế hoạch – Đầu tư tỉnh. Con đường tiến chức của ông khá trôi chảy, khi từ chức vụ Trưởng phòng Xúc tiến đầu tư của Ban quản lý Khu kinh tế mở Chu Lai, ông được điều chuyển nhận công tác UBND huyện Thăng Bình vào tháng 2, một tháng sau, qua kỳ họp bất thường, ông được bầu lên chức Phó chủ tịch UBND Huyện. Và giờ đây là Phó giám đốc Sở KH-ĐT tỉnh Quảng Nam. Được biết, ông Lê Phước Hoài Bảo, là con trai đầu của ông Lê Phước Thanh, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam; người biện hộ cho việc xây dựng nhà khách tỉnh là không xa xỉ bằng quan điểm lạ đời: “Nhà khách là… động lực để thúc đẩy kinh tế cho TP Tam Kỳ và phía nam của tỉnh Quảng Nam”.
Rõ ràng, Quảng Nam đến nay vẫn nghèo chính là từ nhân tai chứ không phải thiên tai. Dưa hấu mất giá do thiên tai còn được nhân dân hai đầu chia sẻ cứu trợ, chứ nhân tai từ những kẻ làm quan tại Quảng Nam thì làm thế nào để san sẻ?
Quảng Nam: Ghê rợn hủ tục hành hình những cặp đôi “ăn cơm trước kẻng”
Đôi trai gái cùng ngụ thôn 2 (xã Trà Ca, Bắc Trà My, Quảng Nam) yêu nhau dẫn tới có thai, nên bị bắt tế sống cho “Giàng” (Trời – cách gọi của người vùng này). May mắn cô gái được người thân giải cứu, còn chàng trai bị dân làng bắt trói, vác gậy đánh đập đến chết.
Chính từ vụ án này, các trinh sát Công an tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ) đã chính thức xóa bỏ hủ tục kinh hoàng trên, sau khi kiên nhẫn hàng tháng trời ở lại với đồng bào làm công tác dân vận.
Cặp tình nhân bị “bắt tội” chết
Những năm 1980, nhắc đến Bắc Trà My, nhiều người liên tưởng tới những ngọn núi cao hun hút, giao thương cách trở; nạn tảo hôn, hủ tục, nghèo đói triền miên.
Ở vùng đất đó, có bà Nguyễn Ngọc Niêm (SN 1940, ngụ thôn 2, Trà Ca, Bắc Trà My) chồng mất sớm, đơn thân nuôi con trong cảnh đói rách. Thế nhưng bà vẫn bắt con trai Hồ Ngọc Thanh (SN 1963) cố kiếm cái chữ, sau này xuống phố xin việc làm.
Lên cấp ba, anh Thanh học tại trường nội trú ở thị trấn Trà My. Cùng đi học với Thanh có cô bạn cùng làng tên Nguyễn Thị Bông (SN 1963). Gia cảnh của Bông cũng tương tự, nghèo đói, từ nhỏ chịu cảnh mồ côi. Không còn mẹ, Bông sống với cha tên Nguyễn Văn Núi (SN 1938).
Qua một thời gian học tại trường nội trú, Thanh và Bông nảy sinh tình cảm. Cô gái mang thai. Khi cái bụng đội áo nhú lên, cặp đôi tạm cất sách vở, dắt nhau về ra mắt hai bên gia đình, xin tổ chức đám cưới. Cả hai dự định sau khi sinh con sẽ tiếp tục quay lại trường.
Chuyện tình này không được hai nhà ủng hộ, mà kịch liệt phản đối. Lời qua tiếng lại, tiếng ồn ào trong nhà nhanh chóng lan khắp làng. Lúc này địa phương vẫn còn giữ hủ tục khắc nghiệt, nghiêm cấm việc sinh nở trong làng, nếu sinh đôi phải giết một.
Những đôi nam nữ chưa kết hôn mà có thai, người con gái sẽ bị đuổi vào rừng sinh sống một mình, bị bỏ đói cho đến chết, còn chàng trai phải bị đem ra tế “Giàng”.
Ông Nguyễn Văn Tường (SN 1956, ngụ thôn 2, Trà Ca, anh họ nạn nhân Bông) kể lại, trải qua hai cuộc họp và trong thời gian chờ đợi “ngày lành tháng tốt” làm “lễ tế”, chị Bông bị đuổi ra khỏi làng, không được mang theo bất cứ vật dụng gì.
Giữa đại ngàn heo hút, không một sự trợ giúp của ai, chị Bông tự dựng căn chòi, tự bứt cây rừng, đào củ mài làm đồ ăn, sống lay lất qua ngày. Do thiếu lương thực, thuốc men, đứa con trong bụng chị không giữ được. Hôm sảy thai, chị cũng ngất xỉu, tưởng bỏ mạng theo con.
Đau lòng hơn, như lời ông Tường, chị Bông dù buộc phải sống một mình ngoài rừng nhưng dân làng vẫn không chịu buông tha. Cho rằng “phải giết cả đôi trai gái mới thoát khỏi sự trừng phạt ghê gớm của Giàng”, nên đêm rằm tháng 4/1981, cả làng lôi Bông về trói cùng Thanh để nghe “thầy cúng” đọc lý do buổi tế lễ.
Quan niệm mê tín dị đoan mê muội đến mức che khuất cả tình thương máu mủ ruột rà. Biết các con sắp bị “hành hình”, ngay cả ông Núi và bà Niêm vẫn xem như điều hiển nhiên, tỏ ra thờ ơ, không quan tâm. Thậm chí họ còn tham gia cùng những thanh niên trai tráng vừa hò hét chửi bởi, vừa dẫn giải cả hai “nghi phạm” đến một ngọn núi giữa làng để “hành quyết”.
Tại đây, “thầy” cúng tiếp tục khấn vái rồi cử năm người đàn ông “thay Giàng” cầm những cây gậy to đánh vào người anh Thanh và chị Bông để “trừng phạt”.
Người thoát chết bỏ làng mà đi
Ông Tường nhớ lại, trước đó, do ông lấy vợ ở làng bên nên không biết được kế hoạch việc em mình sẽ bị “tế sống”. May mắn, lúc dân làng dẫn giải chị Bông và anh Thanh ra núi, một người tốt bụng không tham gia mà lén trốn đi báo cho ông Tường biết. Bàng hoàng nhận tin, ông nhanh chóng vượt núi đi giải cứu em.
Trong ánh sáng nhập nhoạng của những ngọn đuốc, người đàn ông nhìn rõ những khuôn mặt giận dữ đang gào thét, trên tay lăm lăm gậy gộc chờ lệnh đánh đập. Đứng quan sát một lúc, lợi dụng lúc mọi người không tập trung, ông Tường lẻn vào đoàn người tham dự, bế thốc em chạy thoát khỏi cái chết cận kề.
Chị Bông lúc ấy đã kiệt sức bởi vô số vết thương, sức khỏe vốn đã cạn kiệt sau bao ngày lang thang sống như “người rừng”, nên hơi thở chỉ còn thoi thóp. Người anh chỉ còn cách cõng trên vai, vượt hàng chục km đường rừng đưa xuống nhà người thân tại huyện Tiên Phước giấu. Bản thân ông Tường cũng trốn chui lủi tại đây gần nửa tháng nhằm tránh sự truy sát của người làng.
Trở lại với cuộc “hành quyết”, nhận thấy một “nghi phạm” đã được giải cứu, sự giận dữ của đám đông lại bùng lên. Bị đánh đập tàn nhẫn, anh Thanh liên tục cầu xin tha mạng nhưng không được chấp nhận. Chỉ sau khoảng 15 phút, anh Thanh đã bị giết chết với nhiều vết thương khắp cơ thể, trong đó có một vết đâm bằng cây nhọn xuyên tim.
Người kết thúc cuộc “tế sống” chính là ông Nguyễn Văn Bình (SN 1950, cậu của nạn nhân Thanh).
Dã man hơn, lấy lý do “ảnh hưởng đến bình yên xóm làng”, hơn nữa còn vì “tương lai” bà Niêm sẽ lấy ông Núi nên “chủ tế” ngăn cản không cho mang xác anh Thanh về chôn cất, để mặc cháu nằm lại giữa núi rừng.
Sự việc quá dã man này đến hôm sau mới được chính quyền đoàn thể huyện Bắc Trà My biết đến. Công an tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ) cử lực lượng do ông Nguyễn Hữu Dũng (SN 1957, ngụ thị trấn Núi Thành, nay đã nghỉ hưu, nguyên quyền Đội trưởng Đội trọng án Phòng Cảnh sát hình sự) dẫn đầu, có mặt điều tra.
Ông Dũng nhớ lại, sau khi lên nắm tình hình, điều khó nhất không phải truy tìm thủ phạm mà làm công tác dân vận thế nào để cho đồng bào hiểu và xóa bỏ hủ tục trên. Cả tháng trời, các trinh sát ở lại nhà dân, kiên trì vận động già làng cùng đồng bào cho đưa xác anh Thanh về lo tang ma; kết hợp với công an xã giải thích để bà con hiểu, không “bắt vạ” chị Bông, đưa chị này về lại quê sinh sống. Sau đó, những kẻ gây án nhận ra sai trái nên tự nguyện ra đầu thú.
Sau vụ án, hủ tục “lễ tế” đầy máu và nước mắt nơi đây đã khép lại. Chỉ có điều trong trí nhớ của nhiều người, đó là chuyện khó quên. Về chị Bông, vì luôn ám ảnh nên không ít lần tự vẫn hụt, được người thân đưa xuống Tam Kỳ (Quảng Nam) sinh sống cho đến nay.T
hời gian qua đi, chị Bông được một người đàn ông dưới xuôi thương cảm số phận bất hạnh, đã cầu hôn, làm đám cưới. Còn ông Núi và bà Niêm, nghe nói cũng bỏ làng lên rẫy sinh sống rồi biệt tích luôn đến nay./.
Như vậy, ngoài niềm tự hào với quá khứ “anh hùng, bất khuất”, là mảnh đất “địa linh nhân kiệt”, là nơi chào đời của nhiều nhà duy tân thời kỳ cận đại Việt Nam như Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Phan Khôi… thì có lẽ, người Quảng Nam sẽ thêm một niềm “tự hào” mới, đó là tỉnh nghèo nhất nhưng ăn chơi xa xỉ nhất, nơi có những câu chuyện gia cầm lạc vào nhà quan kỳ thú nhất, nơi có công trình to đẹp bự nhất, và nơi có những vị quan “yêu thương dân” nhất thông qua việc vẽ dự án để tham ô.
3 thiếu niên Quảng Nam kể về những ngày bị bóc lột, khổ sai
- Xử lý hình sự hành vi cưỡng bức lao động? - 24/09/2015 - Đời sống & Pháp luật
- Đưa 3 thanh thiếu niên kêu cứu bị giam lỏng giữa rừng về nhà - 10/09/2015 - Thanh niên
“Em vẫn chưa hết kinh hoàng khi thoát khỏi tay ông chủ luôn bắt làm những việc nặng đến trầy cả vai, xin về nhưng bị chủ hăm he, rồi không trả lương. Phải mất hơn nửa ngày chạy thục mạng mới thoát.."
Ngày 6/9, đại diện Trung tâm Công tác xã hội tỉnh Quảng Nam - cho biết vừa tiếp nhận, chăm sóc và ổn định tinh thần cho 3 em này để các em bình tĩnh lại, sau đó trình báo công an tỉnh làm việc.
PV báo Người Đưa Tin đã có buổi tiếp chuyện với 3 thanh, thiếu niên vừa trốn thoát khỏi nơi bị chèn ép sức lao độngtrong thời gian gần 2 tháng nay. Danh tính được xác nhận là, Hồ Văn Băng , Hồ Văn Đồi (tuổi 14) và em Hồ Văn Điếu (15 tuổi), đều nghỉ học từ lớp 5, cùng trú thôn 4, xã Trà Linh, huyện Nam Trà My, Quảng Nam.
Em Đồi đang diễn tả lại quá trình vát cây với đường kính lớn. |
Kể lại vụ việc, các em vẫn chưa hết ám ảnh. Theo đó, do muốn có tiền tiêu xài, lại không được học hành đầy đủ nên các em không ý thức được những chiêu trò dụ dỗ của những đối tượng xấu. Đầu tháng 7/2015, nghe theo lời của một số đối tượng môi giới việc làm, các em bị dẫn dụ đến địa bàn các huyện miền núi Phước Sơn, Hiệp Đức (Quảng Nam) với lời hứa “làm việc nhẹ, lương cao”.
Nào ngờ khi đến nơi mới tóa hỏa biết rằng, thời gian làm việc kéo dài đến hơn 10 tiếng/ngày. Đến đây, các đối tượng lại nói ngọt rằng làm ở đây sẽ đảm bảo lương cao, chỉ làm những công việc như cắt cỏ, tưới cây. Nghe lời các đối tượng này, các em lên vùng Phước Sơn và làm việc dưới sự quản lí của ông Ph. (người ở xã Bình Trị, huyện Thăng, tỉnh Quảng Nam). Trong suốt thời gian gần 2 tháng làm việc, các em luôn bị chèn ép đến quá sức khi được giao công việc như vát gỗ, làm rừng.
Kể lại quá trình làm việc của mình, em Hồ Văn Băng vẫn chưa hết kinh hoàng cho biết, ông chủ bắt ép đến nỗi em không kịp ăn uống, thậm chí làm việc gần 2 tháng không được trả lương. Mỗi lần không chịu nỗi đòi về nhà thì bị ông chủ bắt ở lại và nói làm đến Tết mới được về. Nhiều lần em trốn nhưng đều không được, mỗi lần như thế đều bị hăm he”.
Các em vạch áo cho PV xem những vết trầy xướt khi làm việc. |
“Những lúc có cây to quá làm không xuể phải nghỉ, nhưng chủ không cho nghỉ. Đến bữa ăn thì phải tự nấu ăn chứ không ai nấu giùm. Quần áo cũng không được chủ mua cho, trong khi đó tiền thì không được trả đủ. Có lần hỏi thì người chủ chỉ cho ứng tiền mua điện thoại, lần đó chủ cho 360 ngàn đồng và chở đi mua điện thoại. Nhưng rồi sau đó có lần ông chủ đòi thu điện thoại và biểu vô làm tiếp” – em Đồi buồn rầu nói.
Vì không chịu được áp lực làm việc, những công việc được giao quá nặng nên nhiều lần các em bỏ trốn để tìm công việc khác nhưng không thành. “Hôm đó, ông chủ bảo dậy ăn cơm rồi đi làm việc, nhưng sau khi ăn xong, lợi dụng lúc ổng không chú ý, bọn em bàn với nhau chạy trốn khỏi nơi làm việc. Phải mất hơn 3 giờ đồng hồ chúng em mới chạy khỏi khu rừng đang làm việc. May mắn, chúng em gặp được một cán bộ cứu giúp và đưa về cơ quan chức năng” – em Băng nhớ lại.
Đến chiều ngày 5/9, các em được chuyển xuống Trung tâm Công tác xã hội tỉnh Quảng Nam để tiếp tục làm việc với cơ quan chức năng. Hiện tinh thần các em đã dần được ổn định. Cũng theo đó, các em cho biết đã liên lạc bằng điện thoại được với gia đình và sẽ về nhà trong thời gian sớm nhất.
“Sau này em sẽ không đi làm xa như vậy nữa, vừa mệt vừa sợ. Em sẽ tìm một công việc gì đó vừa sức để làm” – em Điếu tâm sự với PV.
Theo Người đưa tin

Các chuyên mục 










