The Cambodia Daily ngày 23/1 đưa tin, phát biểu trong một cuộc tọa đàm tại Diễn đàn Kinh tế thế giới Davos hôm thứ Sáu 20/1 tại Thụy Sĩ, Thủ tướng Campuchia Hun Sen cho biết một số cảm nhận thực sự của ông về chiến lược tái cân bằng sang châu Á - Thái Bình Dương của chính quyền cựu Tổng thống Barack Obama:
"Tôi nói điều này vì hôm nay Obama sẽ rời vị trí của mình. Các chính sách của Tổng thống Obama với châu Á, châu Á - Thái Bình Dương đã gây ra những rắc rối, phiền phức cho khu vực này.
Thành thật mà nói, tôi rất bất bình khi phải chỉ trích chính sách quay trở lại châu Á của Mỹ. Và tôi ca ngợi chính sách của tân Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte".
Thủ tướng Campuchia Hun Sen còn nhắc lại lần nữa rằng, ông cảm thấy bị tổn thương đặc biệt vì Campuchia bị rất nhiều chỉ trích do lập trường của mình về Biển Đông. Theo ông:
 |
| Thủ tướng Campuchia Hun Sen tại Diễn đàn Kinh tế thế giới Davos, ảnh: The Cambodia Daily. |
"Cuộc xung đột này đã có sự can thiệp từ bên ngoài. Nếu chúng ta để cho các nước tham gia thảo luận tôi nghĩ sẽ tốt hơn.
Tôi nói như vậy là với mục đích bảo vệ hợp tác giữa ASEAN với Trung Quốc, với mối quan hệ thương mại rất lớn và lợi ích cho tất cả các bên tham gia".
Campuchia có thể không còn quan trọng trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ thời Donald Trump
The Cambodia Daily lưu ý, cả Tổng thống Donald Trump lẫn Ngoại trưởng đề cử Rex Tillerson đều quan tâm đến Biển Đông. Hai ông có những phát biểu mạnh mẽ lên án Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông.
Thậm chí ông Rex Tillerson còn đề xuất, phải ngăn chặn Trung Quốc truy cập các đảo nhân tạo mà họ bồi lấp bất hợp pháp trên 7 rặng san hô, bãi đá (họ nhảy vào) tranh chấp.
Trump tuyên bố sẽ không loại trừ khả năng xem lại nguyên tắc "một nước Trung Quốc", áp đặt các biện pháp bảo hộ thương mại với hàng hóa và dịch vụ của Trung Quốc.
Nhà nghiên cứu về Đông Nam Á Joshua Kurlantzick từ Hội đồng Quan hệ Đối ngoại Hoa Kỳ bình luận, sự thay đổi trong chính sách của ông Donald Trump với khu vực Đông Nam Á và Biển Đông có thể mang đến cho Campuchia một lợi thế.
Đó là Washington có khả năng sẽ rút lại những chính sách thúc đẩy nhân quyền và dân chủ ở nước ngoài, một điều từ lâu vẫn là "cái gai trong mắt" đối với ông Hun Sen. Về Biển Đông, ông Kurrlantzick bình luận:
"Nếu các quốc gia Đông Nam Á khác như Philippines không phản đối quá nhiều về căng thẳng Trung - Mỹ ở Biển Đông, ông Hun Sen sẽ dễ thở hơn.
Tất nhiên Việt Nam sẽ thúc đẩy vấn đề Biển Đông, vì vậy ông Hun Sen có thể phải đối mặt với một số tình huống khó khăn. Nhưng nhìn chung, tôi nghĩ rằng các nhà lãnh đạo mới (Việt Nam) sẽ quan tâm đến lợi ích của ông ấy".
Giáo sư Carl Thayer từ Australia nhận định: khác với bối cảnh chính trị năm 2012 khi Campuchia làm Chủ tịch luân phiên ASEAN, ngày nay khu vực chứng kiến một xu hướng "ngả sang Trung Quốc" ngày một nhanh hơn. Ông bình luận:
"Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã đảo ngược chính sách đối ngoại của Philippines. Thủ tướng Malaysia Najib Razak đang tán tỉnh Bắc Kinh, các nhà lãnh đạo cấp cao Việt Nam cũng vừa thăm Trung Quốc để tìm kiếm một sự đảm bảo kiềm chế trên Biển Đông.
Campuchia sẽ cảm thấy rằng, việc họ công khai chỉ trích Hoa Kỳ quyết đoán là mối đe dọa cho ổn định của khu vực là quyết định đúng.
 |
| Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, ảnh: The Telegraph. |
Tuy nhiên, chính sách đối ngoại của chính quyền Donald Trump sẽ không ưu tiên khu vực Đông Nam Á.
Nhiều khả năng Mỹ tập trung nhiều hơn vào việc đánh bại các nhóm khủng bố IS, cải thiện quan hệ với Nga và đàm phán lại các điều khoản thương mại, định giá tiền tệ với Trung Quốc.
Đài Loan chứ không phải Đông Nam Á, sẽ là đòn bẩy cho chính sách với Trung Quốc của Trump trong tương lai.
Trump là một người thực dụng khi đánh giá quan hệ sức mạnh, Campuchia có vẻ như không nằm trong màn hình ra đa của ông ấy".
John Ciorciari, Giám đốc Trung tâm Chính sách Quốc tế Trường Chính sách công Ford, Đại học Michigan nhận định: Campuchia vẫn muốn duy trì quan hệ với Mỹ, vì nước này là thị trường hàng đầu chiếm 80% hàng xuất khẩu giày dép, may mặc của đất nước Chùa Tháp.
Nhưng một khi căng thẳng Trung - Mỹ leo thang buộc Phnom Penh phải chọn bên, nhiều khả năng Thủ tướng Hun Sen sẽ chọn Trung Quốc để đảm bảo vị thế của mình ở trong nước.
Trung Quốc sẽ cung cấp viện trợ kinh tế và quân sự nhiều hơn cho Campuchia. Để đáp lại, Phnom Penh sẽ hỗ trợ tối đa Bắc Kinh trong các diễn đàn quốc tế, thậm chí mở cửa căn cứ hải quân ở Kampong Sam cho Trung Quốc. [1]
Tổng thống Philippines Duterte sẵn sàng lật ngược thế cờ “thân Trung xa Mỹ”?
Asia Times ngày 23/1 bình luận, chính sách xoay trục sang châu Á - Thái Bình Dương của cựu Tổng thống Barack Obama có thể khó sống sót dưới thời Tổng thống Donald Trump.
Cách tiếp cận ông Trump của Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte sẽ cho thấy những dấu hiệu rõ ràng ban đầu về khả năng, liệu Nhà Trắng có loại bỏ chính sách này hay tiếp tục nó một cách rộng rãi.
 |
| Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte, ảnh: Youtube. |
Theo các nguồn tin chính thức từ Philippines, hai nước đang tận dụng các kênh liên lạc được cải thiện, cách tiếp cận thực dụng về nhân quyền và mối quan hệ cá nhân giữa Trump và Duterte để chấm dứt cuộc khủng hoảng ngoại giao giữa Duterte với Obama.
Từ khi nhậm chức, ông chủ Điện Manacanang đã liên tục chỉ trích Tổng thống Obama, nhiều lần tuyên bố "chia tay" Washington và khởi động các chương trình hợp tác với Trung Quốc và Nga.
Tuy nhiên, ngay sau khi Donald Trump đắc cử Tổng thống, ông Duterte đã lập tức hiệu chỉnh "giai điệu ngoại giao":
"Tôi không muốn đối đầu với nước Mỹ lúc này, khi Trump đang ở đó. Tôi xin chúc mừng Tổng thống Trump. Ngài Donald Trump và tôi đều giống nhau..."
Kể từ đó ông Duterte luôn bày tỏ mong muốn làm thế nào phục hồi quan hệ Philippines - Hoa Kỳ dưới thời Trump.
Ông hy vọng tân chủ nhân Nhà Trắng tiếp cận thực dụng hơn vấn đề quyền con người, tranh cãi cơ bản giữa Manacanang với chính quyền Obama.
Trong thực tế, nhà lãnh đạo Philippines đã có cuộc điện đàm ngắn nhưng "ấm áp" với Trump, trong đó vị tỉ phủ đắc cử Tổng thống ủng hộ chiến dịch chống ma túy gây tranh cãi của ông Duterte.
Bất đắc dĩ phải thách thức Trung Quốc ở Biển Đông, ông Duterte tỏ vẻ hoan nghênh một cách lặng lẽ cam kết ban đầu của Trump yêu cầu Trung Quốc tôn trọng tự do hàng hải ở khu vực.
Tổng thống Philippines đã công khai nói rằng, ông có thể đảo ngược chính sách của Manila hiện nay, tăng gấp đôi (quy mô, mức độ, tần suất?) hoạt động hợp tác quân sự với Mỹ, kể cả trong vùng biển tranh chấp, nếu Trung Quốc leo thang và đơn phương khai thác tài nguyên trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Philippines.
Tiếp theo, ông Duterte quyết định bổ nhiệm chủ sở hữu tòa tháp Trump tại Manila, Jose Antonio làm Đại sứ tại Washington.
Động thái này dường như nhằm mục đích kết hợp các mối quan hệ kinh doanh sẵn có giữa Antonio với gia đình Trump và công việc ngoại giao. [2]
Malaysia hy vọng Donald Trump duy trì hiện diện ởi khu vực châu Á - Thái Bình Dương
Hãng thông tấn Bernama ngày 23/1 cho biết, cùng ngày Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia Datuk Seri Hishammuddin bình luận, các tranh chấp phức tạp ở Biển Đông chỉ có thể được giải quyết qua con đường ngoại giao và thông qua các tổ chức đa phương như ASEAN.
 |
| Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia Datuk Seri Hishammuddin. Ảnh: The Malaysia Times. |
Ông phát biểu tại Diễn đàn Fullerton 2017: cần phải nhìn xa hơn khái niệm kẻ thắng người thua một cách trẻ con, đầy mệt mỏi, bởi đơn giản rằng hòa bình là giá trị tốt đẹp phổ quát chứ không phải trò chơi có tổng bằng không.
Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia bình luận: "Chúng tôi dường như đang buộc phải lựa chọn giữa phương Đông hay phương Tây, giữa Trung Quốc hay Hoa Kỳ, giữa chủ nghĩa tự do hay chủ nghĩa dân túy".
Tuy nhiên ông lưu ý, điều này đi ngược với truyền thống độc đáo ở châu Á, nơi các nền văn hóa khác nhau, các tôn giáo và tín ngưỡng khác nhau có thể cùng chung sống và phát triển hòa bình, lành mạnh trong nhiều thế kỷ.
Ông Hishammuddin nói rằng, cần có một cam kết mới cho các quy trình an ninh đa phương khác nhau, bất kể những thay đổi nào sẽ xảy ra ở một số nước, ám chỉ Hoa Kỳ:
"Tổng thống Donald Trump đã một số lần nhấn mạnh khả năng sẽ giảm các cam kết nhất định của Hoa Kỳ ở nước ngoài.
Trong khi chúng tôi hy vọng rằng ông sẽ xem xét lại điều đó, giá trị cốt lõi của châu Á - Thái Bình Dương đối vơi an ninh và nền kinh tế Mỹ, có lẽ đã đến lúc ASEAN cần thay đổi, lấp đầy khoảng trống là hệ quả của những thay đổi chính sách có liên quan đến các siêu cường". [3]
Chính sách của tân Tổng thống Mỹ với Biển Đông dần hé lộ
Qua bình luận, nhận định của giới phân tích và truyền thông khu vực, quốc tế trích dẫn trên đây về Biển Đông, người viết cho rằng xu hướng chính sách của tân chính phủ Hoa Kỳ thời Tổng thống Donald Trump đang sáng rõ dần.
Nếu nhìn qua lăng kính Campuchia, một mặt có thể thấy rõ tính “thực tế” mang đậm tố chất doanh nhân của con người Trump, mặt khác củng cố thêm nhận định về vai trò quan trọng của nước cờ Đài Loan mà ông sẽ đi trên bàn cờ Biển Đông để kiềm chế tham vọng của Trung Quốc.
Nước cờ này sẽ hóa giải hành vi “thao túng ASEAN” từ Bắc Kinh, thông qua một hoặc một số nước được xem là cánh tay nối dài của họ trong cộng đồng các nước Đông Nam Á.
Đặc biệt là khi Philippines làm Chủ tịch luân phiên ASEAN năm nay, Trung Quốc sẽ vừa dụ dỗ bằng “món quà 15 tỉ USD” viện trợ - đầu tư, vừa gây sức ép về mặt chính trị để hạn chế sự can thiệp của Hoa Kỳ.
Nhưng khi ông Donald Trump không đi nước cờ ASEAN, mà đi nước cờ Đài Loan thì âm mưu của Trung Quốc không cần chống, tự nó tan và khó mang lại giá trị.
Ở đây chỉ xin lưu ý một điều, dư luận cần tỉnh táo và đánh giá đúng vai trò, cục diện và bối cảnh thực tế của ASEAN để không đưa ra những đòi hỏi phi thực tế với tổ chức này.
Vai trò duy trì hòa bình, ổn định khu vực của ASEAN dựa trên lập trường trung lập và nguyên tắc đồng thuận.
Nhưng trình độ phát triển, thể chế chính trị - kinh tế - văn hóa - sắc tộc...của 10 nước thành viên không giống nhau, quyền lợi mỗi nước khác nhau nên khó đòi hỏi ASEAN có thể làm nhiều hơn những gì đã làm hiện nay.
Philippines đã thắng gần như tuyệt đối vụ kiện trọng tài Biển Đông, nêu hay không nêu Phán quyết Trọng tài tại các phiên họp của ASEAN và các diễn đàn do ASEAN tổ chức không ảnh hưởng đến giá trị pháp lý của nó.
Trong khi cục diện Biển Đông là cuộc chơi của 2 siêu cường Hoa Kỳ - Trung Quốc, vì vậy ASEAN chỉ cần duy trì được thực trạng hiện nay, nếu tốt hơn nữa thì đàm phán xong COC với Trung Quốc là khá rồi.
Dư luận các bên liên quan, đặc biệt là Việt Nam không nên đặt kỳ vọng cao quá thực tế vào ASEAN và Chủ tịch luân phiên của khối. Chúng ta nên phối hợp với Philippines thay vì trách cứ bạn như một số quan điểm.
Không phải ngẫu nhiên nhà nghiên cứu Joshua Kurlantzick từ Hội đồng Quan hệ đối ngoại Hoa Kỳ có bình luận về khả năng Việt Nam nêu bật vấn đề Biển Đông ra ASEAN.
Chúng ta cũng không cần nhắc lại chuyện cũ năm 2012 để khó xử cho Thủ tướng Hun Sen.
Một nước cờ của Hoa Kỳ thay đổi, quan tâm của người Mỹ nay đã khác trước, bối cảnh khác trước, thì tính toán và con bài của Trung Quốc tự nó mất thiêng.
Thứ hai là qua góc nhìn của Tổng thống Rodrigo Duterte về tân Tổng thống Donald Trump, có thể thấy ông chủ Điện Manacanang là người thực tế, mẫn tiệp với thời cuộc và quyết đoán không khác gì Trump.
Ngoài những gì đã nêu trong bài viết này, cá nhân tôi được biết ông Duterte đã phái một nhóm học giả qua Mỹ theo dõi trực tiếp quá trình bầu cử Tổng thống và nghiên cứu chính sách của các ứng viên, chứ không ngồi chờ Trump thắng rồi mới ngỡ ngàng.
Vừa kết thúc bầu cử Tổng thống Mỹ, họ về nước, trong đó một số học giả ghé qua Việt Nam tham dự hội thảo về Biển Đông tại Nha Trang.
Tôi không tin ông Duterte nói đùa trong trường hợp Trung Quốc leo thang ở Scarborough, Philippines sẽ đảo ngược chính sách, tăng gấp đôi hợp tác với Hoa Kỳ.
Donald Trump và Rodrigo Duterte đều là những nhà đàm phán tầm cỡ.
Ông Duterte hiểu rõ vai trò quan trọng khó có nước nào thay thế được Mỹ ở Biển Đông, đồng thời cũng thấy rõ hạn chế của chính quyền Obama trong việc theo đuổi chiến lược tái cân bằng ở châu Á - Thái Bình Dương.
Trong khi Trung Quốc “xuất khẩu ảnh hưởng” sang các nước nhỏ ở Đông Nam Á thông qua củ cà rốt kinh tế, chính quyền Tổng thống Obama vẫn tiếp tục chính sách cũ: “xuất khẩu giá trị” bằng sức ép chính trị.
Chính điều này buộc ông Duterte phải tương kế tựu kế, một mặt hòa hoãn với Trung Quốc để tìm nguồn vốn đầu tư phát triển kinh tế, một mặt hạn chế sự áp đặt, “xuất khẩu giá trị” của chính phủ tiền nhiệm Hoa Kỳ.
Ông có nhiều cơ hội khi Tổng thống Donald Trump tiếp quản Nhà Trắng.
Phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia nhấn mạnh thêm vai trò không thể thiếu của Hoa Kỳ với cấu trúc an ninh khu vực, cũng như hy vọng các nước nhỏ không bị ép chọn bên.
Hy vọng ấy có khả năng trở thành hiện thực khi Tổng thống Donald Trump và đội ngũ tham mưu Nhà Trắng sử dụng nước cờ chiến lược mới - Đài Loan.
Chỉ có điều người viết cho rằng, chúng ta và các nước ASEAN cần lưu ý, Trump làm mọi việc là vì nước Mỹ, để nước Mỹ mạnh lên, chứ không phải cho chúng ta, vì chúng ta.
Nhưng xu hướng quyết sách của ông ấy có lợi cho việc gìn giữ hòa bình, ổn định và luật pháp quốc tế ở Biển Đông, các bên cần nắm lấy thời cơ và có sự chuẩn bị phối hợp chính sách một cách trôi chảy.
Tài liệu tham khảo:
[1]https://www.cambodiadaily.com/news/post-obama-hun-sen-faces-uncertain-us-policy-123860/
[2]http://www.atimes.com/article/duterte-aims-see-eye-eye-trump/
[3]http://www.straitstimes.com/asia/se-asia/look-beyond-childish-notions-to-resolve-south-china-sea-disputes-says-malaysian-defence
Donald Trump sẽ bị giết, bị lật đổ trong một cuộc đảo chính hay bị luận tội?
Paul Wood
Phạm Nguyên Trường dịch
(VNTB) - Một vị khách nói: “Nếu Trump được bầu, thì sẽ kết thúc bằng một cuộc đảo chính quân sự. Xe tăng sẽ đậu trên bãi cỏ trước Nhà Trắng”.

“Kẻ thù nguy hiểm nhất của chính phủ cộng hoà”, Alexander Hamilton viết, xuất phát “chủ yếu từ mong muốn của các chính phủ nước ngoài nhằm giành được những vị trí và ảnh hưởng quá mức trong các hội đồng của chúng tôi. Có cách nào tốt hơn là đưa tay sai của họ vào những cơ quan quyền lực cao nhất của Liên Bang?” Lời cảnh báo của Hamilton nhằm chống lại “âm mưu và tham nhũng”, được công bố vào năm 1788, làm người ta nghĩ tới Washington hiện nay, kẻ thù của Donald Trump ở thành phố này coi ông ta là “chuyên viên gây ảnh hưởng” của Nga, bị Điện Kremlin mua chuộc hay tống tiền. Nhà lãnh đạo mới hành động theo đúng cách của Nixon, gây chiến với phương tiện truyền thông, với cộng đồng tình báo, với “giới quyền uy” và “hệ thống suy đồi”, ngay khi ông ta ngồi vào vị trí của mình phía sau bàn làm việc trong Văn phòng Bầu dục. Vụ bê bối - nếu đúng là như thế - bây giờ chắc chắn sẽ có tên là “Watersportsgate”. Có thể hiểu rằng, tương tự như Nixon, cuối cùng Trump có thể sẽ bị buộc phải ra đi?
Đặt hỏi câu hỏi như thế trong tuần lễ nhậm chức của vị Tổng thống mới dường như là vô lí. Tuy nhiên, Ủy ban Tình báo Thượng viện đã công bố các phiên điều trần về “những mối liên kết giữa Nga và những người có liên quan tới các chiến dịch chính trị”. Chủ tịch đảng Cộng hòa của Ủy ban đã đưa ra tuyên bố nói rằng cuộc điều tra sẽ là “lưỡng đảng” và “khi cần, sẽ có giấy triệu tập những người làm chứng ... Uỷ ban sẽ theo dõi các thông tin tình báo dù chúng có dẫn đến đâu”. Nếu nhân viên hay bạn bè của Trump đã gặp các quan chức Nga nhằm phối hợp các cuộc tấn công mạng cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, thì chỉ một từ cho trường hợp này: tội phản quốc, tội nặng nhất trong “những tội và vi phạm pháp luật đặc biệt” được hiến pháp quy định làm căn cứ để luận tội. Nhưng người Trump đã phủ nhận, nói rằng không có bất kỳ cuộc gặp nào như thế. Và nếu đã có những cuộc họp như thế thì người ta đã thảo luận những vấn đề gì? Và nếu có bất kỳ cuộc thảo luận nào làm cho Ủy ban của Thượng viện quan tâm thí Trump có biết hay không? Tổng thống Mỹ đã biết những gì và biết khi nào?
Nếu, nếu, nếu – một dãy dài những chữ nếu. Quan trọng là, hầu như chưa có cuộc thảo luận công khai nào tại quốc hội - từ cả hai đảng – về việc luận tội Trump. Một trong số rất ít người nói công khai về khả năng này là nữ nghị sĩ Maxine Walters, đảng Dân chủ, đúng như người ta chờ đợi. Bà nói với kênh truyền hình MSNBC rằng Trump “ôm Putin rất chặt ... Tôi không tin ông ta, tôi không nghĩ rằng người Mỹ tin ông ta, và ông ta sẽ không thoát được đâu. Chúng tôi sẽ điều tra ông ta và tìm cho ra mối liên hệ mà ông ta nhận được là gì”. Rồi bà kết luận: “Hãy cùng nhau tìm hiểu ... liệu chúng ta có thể đưa một người có thể là con tin của Nga và Putin vào chức vụ quan trọng nhất trên thế giới hay không”. Một phụ tá cao cấp của quốc hội nói với tôi rằng các đảng viên Dân chủ hạ viện, vì những lí do chiến thuật, sẽ giữ mồm giữ miệng cho đến lễ tuyên thệ nhậm chức. Họ công nhận rằng đa số đảng viên Cộng hòa trong Ủy ban Tư pháp Hạ viện không ủng hộ những phiên điều trần này, mà đấy chính là nơi khởi sự những lời buộc tội. Hiện chưa phải là năm 1974 (năm luận tội Nixon – ND).
Một giáo sư đại học, ông Robert Kuttner, đã bắt đầu chiến dịch luận tội Tổng thống. Ông đang tìm cách triệu tập một “cơ quan độc lập của luật gia rất có uy tín và những chuyên gia hàng đầu khác” để lập bộ “hồ sơ về những vụ lạm dụng làm căn cứ cho quá trình luận tội”. Bộ hồ sơ (từ này đã được nhiều người ở Washington hưởng ứng) sẽ được trao cho Ủy ban Tư pháp Hạ viện nếu, như Kuttner hy vọng, sẽ có những phiên điều trần để luận tội. “Bạn phải để cho ông ta nhậm chức”, ông nói với tôi, tương tự như phân tích người phụ tá của Quốc hội. “Phải xem hoạt động nào của ông ta trong thời gian làm tổng thống đáng bị đem ra luận tội. Phải tích lũy bằng chứng... cho đến mức các thành viên đảng Cộng hòa trong quốc hội cảm thấy cần phải tách ra khỏi Trump ... với Nixon là như thế”.
Giáo sư Kuttner hy vọng vào điều khoản thù lao trong Hiến pháp Mỹ, điều khoản này nói rằng nếu không được phép của Quốc hội thì các quan chức không thể nhận quà tặng của các nước khác. “Trump không thể không trộn lẫn lợi ích cá nhân của mình với nhiệm vụ Tổng thống. Đơn giản là ông ta không thể tự kiểm soát, không biết phải hành xử như thế nào”.
Những người cha lập quốc cho rằng hối lộ của các nước khác nguy hiểm đến mức họ đã đưa thù lao vào điều khoản đầu tiên của bản hiến pháp mới. Họ đã nghĩ tới vụ tai tiếng liên quan đến Benjamin Franklin. Ông này được vua Pháp tặng hộp thuốc lá nạm kim cương. Franklin chỉ được phép giữ hộp thuốc sau khi Quốc hội đồng ý.
Các luật sư của Trump cho rằng điều khoản thù lao không áp dụng cho ông ta. Còn Trump thì nói, trong một cuộc phỏng vấn với tờ New York Times ngay sau bầu cử, rằng “Điều luật này này hoàn toàn đứng về phía tôi, có nghĩa là Tổng thống không thể có xung đột lợi ích”. Sau đó, ông ta đã công bố kế hoạch đưa doanh nghiệp của mình thành công ty ủy thác (Trust) - mặc dù, nó được các con trai của ông điều hành, khác hẳn với những công ty ủy thác mà những vị tổng thống khác từng sử dụng. Luật sư của ông, bà Sherri Dillon, nói tại một cuộc họp báo về vấn đề này như sau: “Sẽ không có vụ giao dịch mới nào với nước ngoài nào trong suốt nhiệm kỳ tổng thống của Tổng thống Trump. Giao dịch mới trong nước thì được, nhưng sẽ được kiểm tra một cách gắt gao”.
Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu các nhà ngoại giao nước ngoài bắt đầu đặt khách sạn của Trump ở Washington? Nếu các ngân hàng nước ngoài cho các công ty của ông ta vay với lãi suất thấp? Nếu các công ty nước ngoài mua lại những căn hộ ở Trump Tower? Trump hoàn toàn đúng khi nói rằng ông chẳng có mấy lợi ích kinh doanh ở Nga, nhưng tiền của người Nga đã đổ vào bất động sản ở New York và vào công ty của Trump (người con trai của ông, Donald Junior, thừa nhận như thế).
Các đối thủ của Trump có thể nghĩ rằng ông ta đang làm với hiến pháp như các cô gái điếm Nga được cho là đã làm với chiếc giường trong căn phòng sang trọng ở khách sạn Ritz Carlton của tổng thống. (Đáng thương cho người dọn phòng, nếu đúng như thế). Nhưng không ai thấy băng video ghi lại cảnh làm tình của ông ta. Có nhiều khả năng đây là vụ bôi nhọ. Nhưng tốt nhất, nên dùng thuật ngữ khác của mật vụ Nga thì mới hiểu những sự kiện đang xảy ra: khiêu khích hay chơi khăm để làm cho kẻ thù dối trí. Tháng Ba năm ngoái, một người trong cộng đồng tình báo Mỹ đã nói với tôi về một băng video bị nghi ngờ khác, về những khoản mà Kremlin gửi cho các cộng sự của Trump để tiến hành chiến dịch tranh cử của ông ta. Dường như các cơ quan tình báo của Estonia đã ghi được sự kiện này. Một trong những (nhiều cái chưa được chứng minh) cáo buộc trong hồ sơ do Christopher Steele, nhân viên cũ của MI6 (tình báo quân đội – ND) thu thập nói về buổi gặp gỡ mà nguồn của ông ta nói là bị người Estonia theo dõi. Nếu Ủy ban Tình báo Thượng viện không tìm thấy gì trong đống tin tức này thì các đảng viên Cộng hòa trong Ủy ban Tư pháp Hạ viện sẽ không bỏ phiếu về việc điều trần để luận tội. Nhưng nếu tìm được cái gì đó thì cái gì cũng có khả năng xảy ra. Lúc đó Trump có thể khiếu nại, tương tự như Nixon, để Quốc hội tìm cách lật ngược kết quả của bỏ phiếu. “Từ chức lúc này”, Nixon nói với nội các của mình khi áp lực đòi ông ta ra đi gia tăng, “thì nước Mỹ có thể đi theo hướng chính phủ đại nghị, trong đó nhánh hành pháp chỉ nắm quyền nếu giành được chiến thắng trong cuộc bỏ phiếu tín nhiệm của nhánh lập pháp”.
Đối với một số người ủng hộ của Trump, đây là điều tối thiểu phe đối lập có thể làm. Câu chuyện phổ biến nhất hiện nay trên trang web “tin tức” của cánh hữu, trang Infowars, có nhan đề: CIA sẽ ám sát Trump? Trang web này khuyên: “Nếu bạn đang ở nhà, hãy ở yên trong đó và chuẩn bị tránh cơn bão. Đừng tin vào các phương tiện truyền thông đại chúng; và cố gắng nhìn xem có đảo chính hay không và chính quyền hiến định có bị lật nhào hay không”.
Infowars là phương tiện của Alex Jones, ông này nói với người nghe chương trình phát thanh của mình rằng nên nghĩ đến cuộc đảo chính quân sự. Bằng chứng là lời kêu gọi thiết quân luật của bà Rosie O'Donnell trên tweetter – người dẫn chương trình truyền hình theo phái tự do này từng có tư thù với Trump. “Lần đầu tiên bạn nghe thấy chuyện này là từ tôi – Jones nói - Thưa quý vị, họ nói rằng muốn hủy bỏ kết quả bầu cử. Họ đang chuẩn bị ... đang nói chúng ta cần tình trạng khẩn cấp quốc gia để làm sáng tỏ nếu Trump là gián điệp của Nga ... Họ đang có kế hoạch đưa 50 triệu người Mỹ vào các trại cải tạo. Những người này có thái độ nghiêm túc đấy”.
Khá kì quặc là, trước bầu cử, tôi đã nghe thấy câu chuyện tương tự tại một bữa tiệc cocktail tự do không thể chê vào đâu được ở Washington. Đám đông khán giả là các nhà khoa bảng trong lĩnh vực an ninh quốc gia. Một vị khách nói: “Nếu Trump được bầu, thì sẽ kết thúc bằng một cuộc đảo chính quân sự. Xe tăng sẽ đậu trên bãi cỏ trước Nhà Trắng”. Trong bữa tiệc này, còn một người nữa nói với tôi như thế. Những cuộc chuyện trò ở Washington gần như là ảo giác. Luận tội – dù có là ý tưởng kì quặc tới đâu – chưa phải là khả năng lạ lùng nhất đang được thảo luận ở thành phố này khi vị Tổng thống thứ 45 tuyên thệ nhậm chức.
----------------------
Paul Wood là phóng viên BBC và cộng tác viên ở New America foundation.
http://www.spectator.co.uk/2017/01/will-donald-trump-be-assassinated-ousted-in-a-coup-or-just-impeached/
Tên phản quốc
I- Nhân Thân
Nguyễn Phú Trọng sinh ngày 14-4-1944, tại xã Ðông Hội, huyện Ðông Anh, thành phố Hà Nội trong một gia đình nông dân họ Nguyễn, từ nhỏ đến nay chưa bao giờ sống ở nước ngoài ngoại trừ có một thời gian ngắn làm thực tập sinh và bảo vệ luận án Phó Tiến Sĩ khoa Xây Dựng Đảng thuộc viện Hàn lâm Khoa Học Xã Hội Liên Xô (1981 - 1983), Nguyễn Phú Trọng cũng chưa bao giờ vào quốc tịch của một quốc gia nào khác ngoài Việt Nam. Họ của Trọng là họ Nguyễn là một trong những dòng họ chính thống của dân tộc Việt Nam. Với nhân thân như vậy, Nguyễn Phú Trọng là người Việt Nam chính gốc không pha, không lai, không đổi.
II- Việc làm
1- Là người Việt Nam, học lịch sử Việt Nam lẽ dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Tàu là nước đã đô hộ Việt Nam trên 1000 năm trong thời phong kiến. Và trong suốt chiều dài lịch sử nước nhà, Tàu luôn luôn chực chờ cơ hội để đem quân đánh chiếm Việt Nam. Gần nhất là việc nhà Thanh nước Tàu mượn cớ cầu viện của Lê Chiêu Thống, sai Tôn Sĩ Nghị Tổng Đốc lưỡng Quảng đem quân chiếm giữ nước ta vào năm Mậu Thân 1788, là bài học mà người Việt Nam không ai không khắc cốt ghi tâm.
2- Là người làm chính trị dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Việt Nam là mục tiêu tiên quyết Trung cộng cần phải thu phục để thực hiện giấc mộng bành trướng của Mao Trạch Đông trước đây và giấc mộng phục hưng đại Hán hôm nay của Tập Cận Bình.
3- Là người Việt Nam Nguyễn Phú Trong phải biết hải quân Trung cộng tấn công và chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974.
4- Là một thành viên lãnh đạo cao cấp của nhà nước CHXHCN/VN, là chủ tịch Quốc Hội nước CHXHCN/VN kế đến là Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, người lãnh đạo cao nhất nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng phải biết:
- Trung cộng đã xua quân tấn công 6 tỉnh thành của Việt Nam ở biên giới Việt/Trung vào năm 1979.
- Hải quân Trung cộng tấn công và chiếm các bãi đá Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Tư Nghĩa, Gạc Ma, Su Bi thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam vào năm 1988 và hiện nay họ đang bồi đắp các nơi này thành các căn cứ quân sự để khống chế Biển Đông và Việt Nam.
- Trung cộng đưa giàn khoan Hải Dương 981của họ vào khu vực biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa là lãnh hải của Việt Nam để thăm dò dầu khí vào năm 2014.
- Trung cộng công bố đường đường chín đoạn, dùng để chỉ đường quốc giới hải vực biển Đông, do họ chủ trương và đơn phương tuyên bố chủ quyền với khoảng 75% diện tích mặt nước của biển Đông, chỉ còn lại khoảng 25% cho tất cả các nước Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia, và Việt Nam.
- Tàu hải giám và ngư dân Trung cộng với sự yểm trợ của hải quân Trung cộng trong hơn 4 thập niên nay đã lấn chiếm Biển Đông, xem Biển Đông như ao nhà của họ. Chỉ nội trong 2 năm qua đã có hơn 4.000 tàu cá Việt Nam hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã bị hải quân Trung cộng tấn công, bắn giết bừa bãi làm cho hơn 2.300 ngư dân Việt Nam bị thương vong, mất tích trên biển (tin VOA ngày 02/6/2016).
- Thảm họa môi trường trên vùng biển của 4 tỉnh miền Trung Việt Nam là do tập đoàn MCC (China Metallurgical Group Corporation) thuộc sở hửu của nhà nước Trung cộng núp dưới vỏ bọc Formosa (Công ty tư nhân của Đài Loan) gây ra.
Để đáp lại những âm mưu và hành động xâm lược này của Trung cộng, Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư đảng cộng sản, với cương vị là người lãnh đạo tối cao của nước Việt Nam đã làm những gì và phản ứng ra sao:
1- Từ ngày 11 đến ngày 15/10/2011, Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng để:
"...khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt...” Và mời tên đầu sỏ xâm lược Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam (Tuyên bố chung Việt Nam/Trung Quốc 2011).
2- Từ ngày 7/4 đến ngày 10/4/2015 Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng và tuyên bố rằng:
Quan hệ Việt Trung có truyền thống tốt đẹp kề vai sát cánh, ủng hộ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân hai nước trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc và trong tiến trình thúc đẩy sự nghiệp cách mạng và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng quan trọng của nhau, nhất trí cho rằng hai nước có chế độ chính trị tương đồng, có con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ vận mệnh tương quan, sự phát triển của nước này là cơ hội quan trọng cho nước kia. (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 04/ 2015)
3- Từ ngày 5 đến ngày 6/11/2015 đáp lời mời của Nguyễn Phú Trọng, Tập Cận Bình Tổng Bí Thư Ban Chấp hành Trung Ương Đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tới Việt Nam, trong dịp này Nguyễn Phú Trọng nhất trí với Tập Cận Bình:
"...Tình hữu nghị Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các nhà lãnh đạo tiền bối đích thân xây dựng và dày công vun đắp là tài sản chung quý báu của nhân dân hai nước cần được gìn giữ, kế thừa và phát huy; Thực hiện tốt phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; Nắm vững phương hướng đúng đắn của tình hữu nghị Việt - Trung, tăng cường trao đổi chiến lược, củng cố tin cậy chính trị, thúc đẩy hợp tác các lĩnh vực trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng, cùng có lợi, kiểm soát tốt và giải quyết thỏa đáng bất đồng, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt - Trung phát triển lành mạnh, ổn định..." (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 11/2015)
4- Từ ngày 12/1 đến ngày 15/1/2017 Nguyễn Phú Trọng, thăm Trung cộng khẳng định rằng:
"...Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời, đều là nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị tương đồng, con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung; tình hữu nghị truyền thống Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các thế hệ lãnh đạo tiền bối đích thân gây dựng và dày công vun đắp là tài sản quý báu của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần phải kế thừa, gìn giữ và phát huy tốt hơn nữa trong tình hình mới. Việt Nam và Trung Quốc sẽ tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; luôn nhìn nhận và phát triển quan hệ song phương từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn lâu dài..."
Trong chuyến thăm này ngoài chuyện tái xác quyết lập trường chính trị nô lệ trên, Nguyễn Phú Trọng còn ký kết với Tàu 15 văn kiện liên quan đến chính trị, kinh tế, quân sự, xã hội để khai thông con đường xâm lược của Tàu vào Việt Nam trong những năm tháng sắp đến và mời Tập Cận Bình thăm lại Việt Nam trong dịp đi dự Hội nghị Cấp cao APEC lần thứ 25.
(Thông cáo chung giữa hai nước Việt Nam-Trung Quốc 2017)
5- Trong hơn 5 năm (từ 1/2011 đến nay) làm Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, lợi dụng chức vụ của mình Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh cho tay chân bộ hạ đàn áp khốc liệt những cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược Việt Nam. Tạo mọi gian cớ để triệt hạ, bỏ tù, trấn áp những người Việt Nam yêu nước đứng lên chống ngoại xâm để bảo cho Tổ Quốc của mình.
III- Kết Luận:
Những việc làm nối giáo cho giặc, rước voi về giày mả tổ nêu trên là những bằng chứng cụ thể không thể chối cải để kết tội Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng cộng sản Việt Nam đã chống lại tổ quốc và nhân dân của mình. Hắn là tên Phản Quốc.
29/02/2017