Để bảo vệ sự trong sạch của hậu cung, các Hoàng đế đã nghĩ ra đủ mọi cách để ngăn chặn những chuyện “vượt rào”, dâm loạn của các phi tần. Chốn hậu cung của Hoàng đế chính là một “nữ nhi quốc” thực thụ. Ngoại trừ Hoàng đế, tất cả những người sinh sống trong hậu cung đều là phụ nữ, hoặc chí ít là những người không phải đàn ông. Trong chốn hậu cung, Hoàng đế có cả ngàn mỹ nữ, một người thông gian bị bắt, rồi xử chém thì ngay lập tức một người mới sẽ được bổ sung. Điều không thiếu nhất trong hậu cung chính là mỹ nữ. Tuy nhiên, đối với Hoàng đế, việc giữ được sự trinh tiết, trong trắng của các phi tần, mỹ nữ chốn hậu cung là điều hết sức quan trọng, nó ảnh hưởng đến tôn nghiêm của bậc Đế vương. Bởi lẽ, nếu ngồi trên ngai vàng, nghĩa là có quyền lực, ông ta sẽ có tất cả. Nhưng cuộc đời mỗi con người lại có hạn, nên dù muốn hay không, mỗi Hoàng đế cũng chỉ có thể bám trụ trên ngai vàng vài chục năm, sau đó buộc phải nhường lại cho người kế nhiệm. Thành ra, việc Hoàng đế lo lắng nhất chính là truyền ngôi “nhầm” cho người ngoài. Vì vậy, để trừ mối họa từ trong trứng nước, các vị Hoàng đế buộc phải tìm mọi cách ngăn chặn tình trạng các phi tần tìm cách “cắm sừng” mình. Thái giám Trung Quốc. Ngay từ thời xa xưa, người ta đã bằng nhiều cách “vô hiệu hóa” sinh thực khí của những người hầu là nam giới trong hậu cung, mà lâu nay người ta goi là “thái giám”. Theo sử sách ghi chép thì thái giám là chế độ có từ thời Tây Chu, nghĩa là thế kỷ thứ 11 trước Công nguyên. Đây có thể nói là một đại phát minh của đàn ông Trung Quốc cổ đại và cũng là một chuyện kỳ quặc trong tiến trình phát triển của loài người. Bằng việc cắt bỏ bộ phận sinh dục của nam giới, người Trung Quốc đã lần đầu tiên tạo nên giới tính thứ ba- không phải nam, cũng chẳng phải nữ. Tuy nhiên, vào thời bấy giờ, người ta không hề coi đây là một chuyện gì quá kỳ quặc, nếu không muốn nói là hoàn toàn bình thường. Trong hậu cung Trung Quốc xưa, người ta có rất nhiều cách gọi khác nhau đối với những nam người hầu bị cắt bỏ bộ phận sinh dục, từ yêm nhân, thị nhân, lão công, trung quan, hoạn quan, vô căn nhân,…Tuy nhiên, có lẽ lưu hành thông dụng nhất chính là thái giám. Chức quan này chính là phát kiến của một ông vua đời Đường tên là Lý Trị. Lúc bấy giờ khi Lý Trị đổi Điện Trung Tỉnh trong hậu cung thành Trung Ngự Phủ, đã phong cho các hoạn quan chức quan có tên gọi hẳn hoi là thái giám và thiếu giam. Hai chữ thái giám dùng để chỉ các hoạn quan phục vụ trong hậu cung bắt đầu sinh ra từ đó. Việc cắt bỏ bộ phận sinh dục ở người đàn ông trước khi đưa vào cung để hầu hạ Hoàng đế và các phi tần, thực tế là cách mà các Hoàng đế dùng để ngăn chặn sự quấy nhiễu của các “thế lực bên ngoài” đối với các phi tần, cũng là cách để ngăn chặn những phi tần lăng loàn, tìm cách “vượt rào”, có ý định “cắm sừng” Hoàng đế. 
Tạo hình thái giám của Trần Khôn. Không chỉ bị “tịnh thân”, thái giám trong hậu cung cũng chịu sự quản lý vô cùng nghiêm ngặt. Trong Giao Thái Cung, Nội Vụ Phủ, Thận Hình Ti của vua Thuận Trị còn treo một tấm bảng sắt ghi rõ thái giám không được can thiệp vào việc triều chính cũng không được rời khỏi kinh thành. Dưới triều Thanh, phẩm cấp của hoạn quan không được cao quá tứ phẩm (Thanh triều chia phẩm cấp quan lại làm 8 phẩm, đứng đầu là nhất phẩm). 
Thực chất, tấm bảng sắt bên ngoài là đe dọa thái giám không được tham gia vào chuyện chính sự song ngầm ẩn bên trong là cảnh cáo không được tìm cách qua lại với các cung phi trong hậu cung. Trên thực tế, những người làm ô uế hậu cung của Hoàng đế không phải ai khác mà chính là các thái giám mà Hoàng đế nghĩ rằng họ “vô hại”. Bởi lẽ, dù đã cắt bỏ bộ phận sinh dục nhưng điều đó không có nghĩa họ không có những biện pháp thay thế. Câu chuyện về thái giám Lưu Phác dưới thời Hoàng đế Minh Vũ Tông Chu Hậu Chiếu là một ví dụ. Lưu Phác đã sử dụng một bộ phận sinh dục đàn ông giả để “ân ái” với một cung nữ. Tuy nhiên, do dùng lực quá mạnh đã khiến cô cung nữ này chết ngay trên giường. Điều này được ghi chép rất rõ trong sử sách triều Minh chứ hoàn toàn không phải là chuyện bịa đặt trong dân gian. 
Lịch sử Trung Hoa không thiếu những phi tần, mỹ nữ cả gan thông dâm với cả thái giám. Không chỉ vậy, câu chuyện về Phùng Hoàng hậu (vợ vua Hiếu Văn Đế nhà Bắc Ngụy) thông dâm với một tên thái giám là Cao Bồ Tát cũng là một ví dụ điển hình khiến các bậc Đế vương sau này cảnh giác hơn với cả người hầu hạ “không phải nam, cũng không phải nữ” ngay bên cạnh mình. Rút kinh nghiệm từ triều Minh và cũng là vì lời dạy bảo của Thanh Thái Tổ Nỗ Nhĩ Cáp Xích, số lượng thái giám trong hậu cung triều Thanh ít hơn rất nhiều so với triều nhà Minh. Theo ghi chép của sử sách, số lượng thái giám vào thời điểm cao nhất chỉ vào khoảng 3.600 người. Trong khi đó, trong hậu cung triều Minh, số thái giám có khi lên tới hàng vạn người. Thực tế, số lượng thái giám trong triều Thanh còn ít hơn cả con số được ghi nói trên. Có ghi chép nói rằng, vua Càn Long chỉ có khoảng 3.000 thái giám, Gia Khánh ít hơn, chỉ có 2.638 thái giám, Quang Tự chỉ còn 1.989 người. Tới thời Tuyên Thống Hoàng đế thì con số này chỉ chưa tới 1.000 người. Mặc dù vậy, thế lực hoạn quan trong hậu cung triều Thanh không phải là đã hoàn toàn bị khống chế, đặc biệt là trong những năm Từ Hy Thái Hậu buông rèm nhiếp chính. An Đức Hải, Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trương đều được phong hàm nhị phẩm. Nói tới chuyện An Đức Hải, Lý Liên Anh, Tiểu Đức Trương, có lẽ không thể không nói tới chuyện “vượt rào” của bà thái hậu lừng danh này. 
Từ Hy Thái hậu và thái giám Lý Liên Anh trên phim ảnh. Theo sử sách ghi chép, Từ Hy Thái hậu vốn là phi tử của Hoàng đế Hàm Phong – Lan Quý nhân, sau đó được phong làm Quý phi. Sau khi Hàm Phong qua đời, con trai của Lan Quý nhân, Tải Thuần lên ngôi Hoàng đế, tức là Hoàng đế Thuận Trị. Khi đó, Lan Quý nhân mới 28 tuổi, đang là độ tuổi sức sống tràn trề ở một người phụ nữ, phải sống một mình chốn thâm cung, lại luôn phải tỏ ra xứng đáng là bậc mẫu nghi thiên hạ, Từ Hy có chút khó kìm nén những nhu cầu bản năng của mình. Bà ta bắt đầu nghĩ tới những thái giám ở xung quanh mình, bởi dù sao họ cũng vốn là đàn ông. Chính vì lý do này mà An Đức Hải, Lý Liên Anh và Tiểu Đức Trương mới có cơ hội đắc sủng. Trong số các thái giám ở hậu cung, những kẻ mặt đẹp, thân hình lại cao lớn không hề ít, vì sao Từ Hy lại chọn mỗi An Đức Hải và Lý Liên Anh. Liên quan tới chuyện này có rất nhiều giả thuyết khác nhau. Tuy nhiên, giả thuyết được nhiều người nhắc tới nhất chính là mặc dù An Đức Hải và Lý Liên Anh là hoạn quan, tuy nhiên, họ là những người “tịnh thân” không sạch, nghĩa là vẫn còn dư lại “một chút đàn ông” ở họ. Chính vì thế, An Đức Hải và Lý Liên Anh mới trở thành “sủng nam” của Từ Hy Thái hậu. Theo lời kể của các cung nữ trong cung, bình thường Từ Hy và An Đức Hải ra vào hậu cung giống như hai vợ chồng. Khi hai người đi tản bộ, những người khác tuyệt đối không được đi theo, ngay cả tới gần cũng không được phép. Việc An Đức Hải bị tuần phủ Sơn Đông chém đầu cũng chỉ vì liên quan tới mối quan hệ bất chính với Từ Hy Thái hậu. Sau khi An Đức Hải chết, Từ Hy còn đang buồn phiền thì Lý Liên Anh xuất hiện. Không chỉ có thái giám, người ta còn nói rằng, vào năm Quang Tự thứ 8, một thương nhân họ Bạch bán đồ cổ ở Bắc Kinh đã được Từ Hy để mắt tới. Từ Hy giữ họ Bạch lại trong hậu cung của mình hơn 1 tháng rồi mới thả ra. Người ta còn nói, cuộc tình kéo dài một tháng ấy khiến Từ Hy mang thai. Từ An Thái hậu biết chuyện, tìm tới các đại thần Bộ lễ hỏi chuyện phế hậu, định phế truất Từ Hy. Chuyện này sau đó bị lộ ra ngoài, Từ An ngay đêm đó đột tử. Người ta đồn rằng, người ra tay hạ sát Từ An không ai khác chính là Từ Hy Thái hậu. Có thể thấy, dù rằng các bậc đế vương đã nghĩ đủ mọi cách để ngăn chặn chuyện dâm loạn trong hậu cung, nhưng có vẻ không biện pháp nào hiệu quả được như họ mong muốn.
Lưu Hạ được mệnh danh là ông vua bạo chúa hoang dâm nhất lịch sử Trung Quốc vì chỉ có 27 ngày ngồi trên ngai vàng nhưng đã có tổng cộng 1.127 lần làm chuyện hoan lạc. Sử sách ghi chép trung bình một ngày vị Hoàng đế triều Tây Hán này phải "làm" ít nhất tới 4 lần.
Có thể nói trong lịch sử Trung Quốc chưa có bạo chúa nào lại có mức độ hoang dâm đỉnh điểm như vậy trong khi thời gian tại vị ngắn ngủi 21 ngày. Ông vua hoang dâm bậc nhất lịch sử 
Lưu Hạ là vị Hoàng đế thứ 9 của triều Tây Hán, triều đại kéo dài từ năm 206 trước Công Nguyên đến năm 25 sau Công Nguyên. Sử sách ghi chép, Lưu Hạ vốn là cháu của Hán Vũ Đế Lưu Triệt - một ông vua được lưu danh là có hùng tài đại lược, nổi tiếng anh minh của triều đại Tây Hán.mThế nhưng sự thật khó lường khi “giống rồng thường sinh bọ chó”, sự hoang dâm vô độ của vua Lưu Hạ được coi là bức tranh đối nghịch và đầy mỉa mai với chiến công hiển hách mà tiên đế đã khổ công gầy dựng. Sống trong nhung lụa, muốn gì được nấy nên Lưu Hạ sinh ra thói cậu ấm. Hành động của Lưu Hạ được đánh giá là vô cùng quái đản, bừa bãi và vô lý, không ai có thể chấp nhận được tính cách của y. Hàng ngày, Lưu Hạ mải mê sống một cuộc sống đầy xa xỉ và hoang dâm. Bất kể là khi ông mình là Hán Vũ Đế băng hà hay Hán Chiêu Đế qua đời, Lưu Hạ không mảy may để ý tới, ngược lại, y vẫn như thường ngày, tổ chức săn bắn, yến tiệc, ca hát vui đùa, hưởng lạc. Việc một kẻ vô học, chỉ thích ăn chơi, phóng đãng như Lưu Hạ có thể ngồi lên được ngai vàng của Hoàng đế là môt câu chuyện hài kịch đầy sự mỉa mai. 
Thời điểm đó, một quần thần dưới trướng Lưu Hạ có tên là Vương Cát thường xuyên can ngăn Lưu Hạ làm những việc trái luân thường đạo lý. Ban đầu Lưu Hạ nghe thấy hợp lý, ông tặng cho Vương Cát rượu thịt rồi hứa rằng nhất định sẽ sửa đổi. Tuy nhiên sau đó, mọi việc vẫn đâu vào đấy. Lưu Hạ còn lệnh đuổi hết những người can ngăn mình về quê. Dù là một Hoàng đế, song phong thái của Lưu Hạ luôn luôn phóng đãng, dáng vẻ thiếu tôn nghiêm. Mỗi ngày, từ sáng tới tối, Lưu Hạ không những chẳng bao giờ cùng với các đại thần bàn luận việc triều chính mà ngược lại đem toàn bộ những thuộc hạ cũ của mình ở Xương Ấp tới Trường An phục vụ chuyện ăn chơi. Thậm chí khi nhàn rỗi không có trò gì chơi, Lưu Hạ còn lén lút tới hậu cung của Hán Chiêu Đế để thực hiện trò đồi bại, cưỡng đoạt các cung nữ làm trò vui. 
Sách Hán Thư có đoạn chép: "Lưu Hạ chỉ giữ ngọc tỉ 27 ngày nhưng đã làm tổng cộng 1127 chuyện hoang dâm tày đình, bình quân mỗi ngày làm 4 việc bừa bãi". Vào ngày thứ 27 kể từ khi Lưu Hạ tức vị, Hoắc Quang - một quần thần lúc bấy giờ - vì quá bất mãn trước chế độ cai trị của Lưu Hạ, đã tập hợp toàn bộ văn võ bá quan tới cung Vị Ương, cùng nhau thảo luận chuyện phế bỏ hôn quân Lưu Hạ. Sau khi phế truất Lưu Hạ, Hoắc Quang tự mình đưa Lưu Hạ về Xương Ấp Quốc bằng một chiếc xe trâu. Tới thời Tuyên Đế, Lưu Hạ được phong làm Hải Hôn Hầu, sau đó lại bị đày làm thứ dân. Năm 59 trước Công nguyên, Lưu Hạ chết ở tuổi 30. Cách tăng cường sinh lý của Lưu Hạ Theo sách lịch sử Trung Quốc còn để lại thì bạo chúa hoang dâm của Trung Quốc thường đi săn các loại thú như rắn, hổ, gấu... để uống huyết tươi nhằm tăng cường sinh lý. Cụ thể, những con thú sau khi được săn bắt sẽ bị cắt tiết ngay tại trận. Các cận thần lấy một chén rượu và hứng những giọt máu từ gạc thú để dâng vua uống trực tiếp. Các ngự y thường khuyên vua nên uống huyết động vật bởi họ cho rằng đây là phương pháp cung cấp máu trực tiếp cho cơ thể, đồng thời tận dụng được những khả năng của những con thú hoang như sự nhay nhẹn, dẻo dai, khoẻ mạnh... trong chuyện phòng the. 
Tương truyền rằng vị hoàng đế “hoang dâm kỷ lục” Lưu Hạ này thường sử dụng cách đi săn để bồi bổ cơ thể. Họ tin rằng chính nhờ sở thích săn bắn và uống máu thú rừng mà ông vua này mới luôn giữ được bản lĩnh trong các cuộc ăn chơi hoan lạc, trác táng. Hiện nay, người dân sống trên đất nước Trung Quốc vẫn luôn tin rằng máu động vật tươi có tác dụng tăng cường sức sống, bổ thận, tráng dương đặc biệt là máu hươu. Vì thế, nó trở thành món ăn được nhiều người săn lùng. Một chủ trang trại hươu ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô tiết lộ, máu hươu là mặt hàng được rất nhiều người ưa chuộng. Vào những dịp như Lễ Quốc khánh Trung Quốc (ngày 1-10), trang trại của ông thường đón một lượng khách lớn từ các thành phố đổ về. Đàn ông cũng như đàn bà, từ già tới trẻ, đều xếp hàng trước trang trại nhà ông từ sáng sớm, với hy vọng có thể được uống giọt máu tươi đầu tiên của hươu. Thường thì ông Dương dẫn những khách hàng vào một nhà kho với 5 đến 6 con hươu, nơi ông sẽ bắn hạ một con bằng chiếc bơm tiêm có chứa thuốc gây mê. Ngay sau khi chú hươu tội nghiệp bị hạ, các khách hàng của ông Dương sẽ không hề do dự uống ngay những giọt máu còn đỏ tươi của nó. Đối với họ, máu hươu mang lại lợi ích rất lớn cho đời sống tình dục. Nhiều người còn khẳng định máu hươu là thứ quý giá nhất trong các máu động vật. |